Cập nhật mới

Khác [Đam Mỹ] Ác Long Bên Người

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
283903566-256-k657927.jpg

[Đam Mỹ] Ác Long Bên Người
Tác giả: Thanhxuan1511
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Thanh Xuân

Thể loại: Tu tiên, huyễn huyền, chủ thụ, sư đồ, đoạt xá sống lại, sư tôn thụ × Yêu Đế công, có con nhưng không phải sinh tử, HE.

Bìa: NaNaBae

Nhân vật chính: Nhạc Thanh Hoan × Trầm Ảnh

Văn án:

Yêu Đế Trầm Ảnh bị kẻ thù chính tay giết chết, cứ ngỡ đời này coi như xong, không ngờ bản thân lại có cơ hội đoạn xá sống lại, nhưng vừa mới tỉnh lại người đầu tiên hắn nhìn thấy là kẻ thù chính tay đẩy hắn xuống vực sâu vạn trượng.

Mà người hắn đoạt xá kia chính là đồ đệ của chân quân Nhạc Thanh Hoan, người đã giết chết hắn.

Thánh quân Nhạc Thanh Hoan sau khi cứu đồ đệ từ địa ngục trở về dương thế, bản tính của đồ đệ y liền thay đổi một trời một vực...

Trầm Ảnh vì đoạn xá mà mất hết công lực, ngày ngày che giấu thân phận, bất giác nhìn xuống bụng vị sư tôn hờ này của mình.

Chính hắn đã gieo nguyên đan bản mạng của mình vào người y!



tuchan​
 
[Đam Mỹ] Ác Long Bên Người
Tiết Tử


Từ thời hồng hoang thượng cổ, nhân tộc và yêu tộc đã nhiều lần khai chiến, cuộc chiến nhiều lần đi đến hồi kết nhưng vẫn bất phân thắng bại, giống như nước và lửa, yêu không dung nhân và nhân không dung yêu, khai chiến liên miên máu chảy thành sông, nhưng hai bên cũng chẳng ai được lợi, nhân tộc chết mấy vị tu sĩ Đại Thừa kỳ trong đó còn có một vị sắp phi thăng, Yêu tộc ngã xuống hai vị Yêu Đế.

Kéo đến bây giờ đã thù sâu như biển, trải qua hàng vạn cái chết đẫm máu trải đường cho sự thù hằn không thể níu kéo, ấu long là trứng rồng bị bỏ lại vạn năm ấy lần nữa trở thành ác long, khiêu chiến với nhân tộc, cùng nhân tộc tiếp tục lịch sử bị chôn vùi.

Mây mờ che phủ khắp đỉnh núi, ánh tà dương đỏ chót chiếu rực cả một khoảng trời, khiến nhân tộc bị lấp đầy bởi một màn đem ngòm, không có một ánh sáng, tất cả đều tối đen.

Yêu Đế muốn thao túng tam giới, đụng chạm đến nhân tộc, nhân tộc bắt buộc phải tự mình lên núi cầu các vị tu chân giả vào cuộc, để nhân tộc sớm có ngày được yên ổn.

Mà vị được truyền tới không ai khác lại chính là Phất Lịch chân quân, đương kim đệ nhất tu chân giới, bốn trăm năm đã tu luyện nghịch thiên đến Đại Thừa Kỳ, có hy vọng phi thăng thành tiên nhất.

Bầu trời âm u hệt như yêu tộc dần dần nuốt trôi nhân tộc, cướp lấy sinh mạng rơm rạ ấy làm mồi ngon ngọt tu bổ tu vi.

Yêu Đế ác long sau cuộc chiến liên miên với nhân tộc bị đánh cho thảm hại, triệt để hạ tu vi, cách để hồi phục tu vi chỉ có thể hút máu người sống.

Sấm chớp bỗng rền vang dữ dội trên bầu trời không một tia sáng, một nam tử khoác hắc bào quết đất, kim ngân sáng thêu trên áo y dệt màu đỏ rất chói mắt, đầu đội lưu ly thủy tinh chạm khắc tinh sảo, bao bọc một nắm tóc vàng kim, tóc hắn rất quái lạ toàn bộ đều màu vàng, ngang dài tới thắt lưng, toàn thân đều phát ánh kim lập lòe hoa mỹ, ngũ quan thập phần sắc sảo, mũi cao, cặp lông mày nhếch lên, nhưng gương mặt này nhìn thế nào cũng hung ác rợn người, đôi môi mỏng hắn nhếch cao hưng phấn khó tả, thân hình đầu rồng phóng đại vạn trượng tử khí lượn lờ.

Nắm trong tay thanh đao nhọn hoắt, cáng cầm khắc nộm duy mỹ, âm khí bao trọn, ngập tràn oán linh.

Trông hắn rất chật vật, khóe miệng lưu vệt máu khô, bàn tay dài trắng nõn của hắn vội vàng quệt đi, trên thân thể đã có hàng trăm vết rách như vậy, máu tứa ra, nhưng không hề thảm cảnh mà càng làm hắn thêm tà mị hung ác.

Đằng trước đằng sau đều là bãi tha ma, oán khí rất lớn, tanh tưởi mùi xác thối rửa, giọng nói nửa cười như phát ra từ địa ngục.

"Phất Lịch chân quân ngươi hà tất phải hạ mình đến nơi dơ bẩn này?"

Một nam nhân đứng trên đỉnh núi, đầu đội phát quan đơn giản, trên y phục trắng ngần của y lưu nhiều vệt máu thảm khốc nhất là phía bụng, lõm một vệt dài máu tanh thoát ra nhiễm đỏ cả y phục, đôi mắt y quật cường phủ sương mờ tay nắm trường kiếm dài không hề chùm bước, lời nói lạnh nhạt phát ra: "Ngươi phải xuống địa ngục vô tận, chỉ có địa ngục mới dung ngươi"

Nghe y nói như chuyện cười hài nhất thế gian, hắn cười lên, gân xanh cũng hằn lên dữ tợn khiến người khiếp đảm.

"Bộ mặt người tu chân giới các ngươi bổn tọa còn không hiểu sao?"

Nam nhân bạch y không kiên nhẫn nữa, trường kiếm lóe lên ánh sáng chói mắt, phi thân lên áo bào cũng lây động, linh lực cuồn cuộn như vũ bão rót vào đuôi kiếm: "Nói lời vô nghĩa chi bằng động đao đi!"

Trường kiếm màu lam, vạt áo cùng tóc dài đều phân tán loạn, hắn cũng phi thân lên đao nhuộm máu oán linh ngập tràn xẹt ngang.

"Két____"

Tiếng đao kiếm va chạm vang lên rợn người, ánh mắt sắc bén của hắn và y tương giao, nam nhân hắc bào nhìn thấy hắn cận mặt như vậy cười đê tiện.

"Dung mạo xinh đẹp như vậy, chi bằng quy phục bổn tọa, bổn tọa nguyện ý cho ngươi một danh phận!"

Bạch y nhân đỏ mắt, linh lực như bị rút cạn vào đuôi kiếm, trên đời này hắn ghét nhất là có kẻ nói hắn xinh đẹp, cực kì phẫn hận.

Máu nóng xộc lên đại não, y định đánh nhanh thắng nhanh, gã quỷ vương này rất xảo quyệt luôn tìm cách nói mấy lời thô tục để hắn điên lên mất hết lý trí.

Y sống trên đời này đã nhiều năm, đây là lần đầu tiên quyết chiến với yêu đế đã rơi và thế cục bế tắc này, e rằng nếu không đồng vu quy tận với hắn, chắc cả hai ai cũng không nhường ai.

Trừ ma diệt quái là nhiệm vụ mà mỗi đệ tử tu chân đều có, y được đệ tử tôn kính gọi một tiếng Phất Lịch chân nhân lý nào nào chùm bước, thế cục rơi vào bế tắc, y lại bị thương nhiều chỗ hơn nữa lại nội thương quá lớn.

Thấy y như thế, Yêu Đế ác long trong tay lặng lẽ kết tinh một viên hạt châu bé bằng hạt đậu, màu đỏ cực chói mắt, linh lực đều rót vào trong đó, bạch y lý nào lại không biết khẽ xoay mình đạp lên đất đá mạnh mẽ đâm kiếm tới.

Yêu Đế ác long trách thoát dễ dàng đường đao mang oán khí lại một lần nữa cứa rách y phục nam nhân bạch y.

Nam nhân bạch y bị đau đớn phụt một búng máu quỵ một chân xuống.

Bỗng dưng đằng sau Yêu Đế ác long, yêu thú cuồn cuộn ập tới, bọn chúng gào thét rền vang dữ dội, chỉ trong chốc lát đã truyền khắp nơi, Bạch y nam nhân biến sắc.

Yêu Đế ác long lại lên tiếng: "Thần dân của bổn tọa sẽ không làm đau Phất Lịch chân quân, tạm giữ linh hồn của ngươi, sau này nếu như có hứng thú liền cưới ngươi về làm thiếp!"

Sau đó là tiếng cười gằn lan tỏa khắp không gian, nam nhân bạch y bị sỉ nhục sắc mặt trắng bệch.

Nam nhân gồng người lên, đứng độc một mình trên tản đá lớn, đưa trường kiếm chỉ lên trời màu lan tỏa ra kim quang chiếu rọi bầu trời tăm tối, linh lực cuồn cuộn đưa vào đuôi kiếm, sấm chớp rệt ngang bầu trời, Yêu Đế ác long như điện giật lập tức lui chân lại khẽ biến sắc.

"Luân Ly Vạn Linh Kiếm____!"

Trường kiếm màu lam đột nhiên phình to ra hóa thành vạn mũi kiếm ngập tràn trên bầu trên không một ánh sắc, kim ngân bao phủ, Yêu đế ác long cũng hóa thành hình rồng lớn đỏ rực như máu phong tỏa tứ phía, đầu rồng gằn lên, há miệng hà một hơi, gió rít gào thét, giống như một giây nào đó sẽ triệt để bị phân tán mãi mãi cũng không thể siêu sinh.

Bầu trời phong mây lãnh đạm cũng văng xa vài dặm, cả không gian như ngưng đọng, Luân Ly Vạn Linh Kiếm cũng hiện ra rõ nét hơn, sóng gió gào thét quét tất cả tứ phía đổ nhào, tan tành thành một mớ hỗn độn.

Hệt như lời đồn, Luân Ly Vạn Linh Kiếm hủy diệt thiên địa, hệt như tách đất trời làm hai nữa, Đại Thừa Kỳ quả nhiên lợi hại như vậy!

Yêu Đế ác long dường như không hề sợ hãi hóa lại thành người cười gằn lên, thanh đao tra vào vỏ, ngay khi Luân Ly Vạn Linh Kiếm trải khắp bầu trời hung hăng phá tới xé gió bay đến va vào ác long, hạt châu nhỏ trên tay hắn nhanh chóng tung ra.

Yêu Đế ác long bị Luân Ly Vạn Linh Kiếm vồ tới văng ra vài trượng, bị xé tan làn trăm mảnh, máu thịt nát bét, liền hòa vào trong không khí ngã xuống vực sâu tăm tối.

Hạt châu nhỏ xíu bỗng chóc lanh lẹ chui vào miệng nam nhân Bạch y, mà y không hề hay biết, y mắt thấy Yêu Đế đã hạ mình, thu Luân Ly kiếm lại, cảm thấy cổ mình mắc cục gì đó cứng ngắc khó chịu.

Yêu Đế rơi xuống, bỗng dưng tiếng nói ở đâu vọng lại từ xa xăm.

"Bổn tọa lưu lại trong bụng ngươi một chút yêu khí, từ từ mà nuôi dưỡng, hẹn ngày gặp lại!"

Haha.

Biểu tình y biến sắc, sống lưng cũng lạnh thấu.

_________
 
[Đam Mỹ] Ác Long Bên Người
Chương 1: Mỹ Nam Tử


Tại một khách điếm ở đây tụ tập rất nhiều trò chơi vô bổ, là nơi kiếm ăn của mấy lão già tự xưng mình là Bách Thông Thiên, biết hết mọi chuyện trong thiên hạ, chuyện gì cũng biết.

Khách điểm rất náo nhiệt người qua lại uống trà càng đông, đông nhất là những kẻ buôn chuyện còn lại là những tử sĩ giang hồ, môn đồ trong môn phái.

Một lão già tự sinh mình là Bách Thông Thiên tại vị chính giữa khách điếm luyên thuyên tới nổi nước bọt văng tứ phía, vậy mà ai nấy đều lấy làm thú vui ngồi nghe răm rắp.

"Như chư vị đã biết trong thập đại môn phái chỉ có Cửu Tích môn phái là đứng đầu, đệ tử nhập môn ngày càng nhiều, chắc hẳn cũng đã biết Phất Lịch chân quân chứ!"

Lão ngừng lại một chút làm một ngụm trà làm bộ vuốt râu cái mặt làm điệu trông rất tức cười.

Một đại thúc tại vị uống trà không chờ được lên tiếng: "Cả cái đại lục Nguyên Linh này ai mà không biết Phất Lịch chân nhân cơ chứ?"

"Có gì đáng nói không?

Nhàn chán quá!"

Lão "Bách Thông Thiên" ầy ầy một tiếng đập bàn thật lớn: "Như vậy thì các chư vị chưa biết rồi!"

"Phất Lịch chân quân được xem là mỹ nam tử dung mạo còn tuyệt diễm hơn cả đệ nhất mỹ nhân tam giới Thời Vệ Âm, thiếu chủ hiện tại của Đại Điền Sơn, Vô Càn Tông, mấy hôm trước Phất Lịch chân quân từ cõi âm trở về dung nhan liền bị hủy, yêu giới lục đục không để hạ giới được một ngày yên ổn, Phất Lịch chân quân đi một chuyến mới có thể trấn áp được không ngờ dung mạo cứ thế bị Yêu Đế lột đi, không ra hình dạng, đã trở thành một bãi huyết nhục mơ hồ, từ nay danh xưng tuyệt thế dung nhan chỉ còn là dĩ vãng"

Đoàn người lập tức ồn ào hẳn lên, vị đại thúc tặc lưỡi lên tiếng cho có lệ chứ chỉ nghe qua danh hắn nào có thấy mặc mũi hắn bao giờ.

Đám đệ tử môn phái tay cầm kiếm không nhẫn nhịn được lão hồ ngôn, phi thân lên chiếc bàn trước mặc lão bị chẻ làm đôi, sắc mặt lão tái mét vội vàng vơ đồ đạc đứng dậy.

Một người nam nhân tuấn tú lưng vác kiếm, y phục thêu hoa văn Cửu Tích môn phái chỉ kiếm vào lão, đường kiếm nhọn hoắc, hắn cũng đỏ mắt.

"Hồ ngôn loạn ngữ!"

Lão già hoảng sợ tái mặt, khuôn mặt già nua của lão cũng nhàu một thành một mớ thịt, lão sợ quá vội hốt mấy văn đồng tiền chạy biến lấy người.

Nhóm đệ tử này chỉ hù dọa lão, hắn tra kiếm vào võ, thực sự là một nam nhân tuấn tú, không ngờ làm dọa mọi người trong khách điếm.

Bọn họ nhìn thấy hắn mặc y phục lưng vác kiếm chói mắt như vậy vừa nhìn thì biết là người của Cửu Tích môn phái, mấy người chân tay thô kệch như bọn họ, nào có lá gan đi chọc đệ tử môn phái chứ, vội vã uống hết trà của mình chạy đi hết không còn một bóng người, chủ khách điếm cũng không dám hó hé gì.

Bỗng đằng sau lưng hắn phát lên tiếng nói: "Bạch Đằng Chân!"

Bạch Đằng Chân là người mới rút kiếm uy hiếp lão già nói hươu nói vượn kia, hắn khẽ quay đầu lại.

"Muội tìm huynh suốt thì ra là ở đây hóng chuyện!"

Người mới phát ra tiếng lưng cũng vác kiếm hoa văn tinh sảo, y phục vận trên người y như đúc Bạch Đằng Chân, nàng ta khuôn mặt không phải đến nổi quá xinh đẹp mà là cả người toát ra khí phách của người tu tiên không khác gì nam tử.

Bạch Đằng Chân nhìn nàng ánh mặt nhu hòa hơn nhẹ nhàng trách móc: "Sư muội chả phải muội ham chơi sao?"

Quỳnh Nguyệt Lam phì môi nhìn cái bàn trà chẻ làm đôi, tiểu nhị cũng ái ngại nhìn bọn họ: "Muội đang tìm kiếm ma tu tác quái còn huynh thì sao ở đây gây chuyện!"

Bạch Đằng Chân không giải thích thêm gì với Quỳnh Nguyệt Lam nữa, vội thẩy mấy văn tiền xuống bàn, cả hai cùng nhau rời khỏi khách điếm.

Bên ngoài càng náo nhiệt hơn, một lần xuống hạ giới hiếm hoi này là để trấn ma tu tác quái lộng hành, bọn họ đi cả ba ngày nay, tìm hỏi đủ các chuyện kỳ quái xung quanh mà một bóng ma tu cũng chẳng thấy đâu, bọn họ chỉ đành lên lên đỉnh núi tìm kiếm.

Bạch Đằng Chân triệu kiếm ra ngự kiếm phi hành Quỳnh Nguyệt Lam ngự kiếm kém nên ở trên cùng một kiếm với Bạch Đằng Chân.

.

Trăng sáng lên cao, núi rừng ngút ngàn mây trôi lửng lờ ngập tràn tiên khí vạn tiếng gió gào réo rít thổi lên điệu nhạc làm say đắm lòng người.

Thương Thu phong.

Trên đỉnh núi ngút ngàn ấy có một nam nhân y phục xanh nhạt phần nhật bay trong gió, trên thanh y còn thêu hoa văn, đỉnh đầu đội phát quan đơn giản, nhưng trăm cài đầu của y thập phần bắt mắt không biết làm bằng thạch cao gì trơn bóng hơn nữa còn lóe lên ánh sáng, búi tóc vào còn lại nhẹ nhàng thả xuống dài ngang lưng, ánh tà dương nắng sớm chiếu rọi vào khuôn mặt khắc cốt ghi tâm của y, lông mi dày che phủ trước mắt, đôi mắt nâu nhạt tựa như ngọc lưu ly, y nhẹ nhàng nâng mắt lên, đáy mắt hiện lên một vệt ẩn khuất nào đó.

Chiếc phiến khẽ đung đưa, mi khẽ nhắm, bờ môi mím lại, mặc dù khuôn mặt lạnh tanh không hề có cảm xúc nhưng lại là một khuôn mặt thập phần hài hòa, có thể câu hồn nhiếp phách, mặc dù y là nam nhân.

Miêu tả nam nhân này chỉ một từ thôi, đẹp!

Y từ xưa đến nay nhận vô vàng ánh mắt như vậy, vẻ đẹp hoàn mỹ của y thực sự làm y mệt mỏi, hệt như một sự sỉ nhục.

Y cực kỳ ghét ai gọi y là mỹ nam tử.

Phía sau y là dàn trúc mọc thành hai dãy dài, ở giữa chừa là một con đường được lát đá cục, sau những con đường lát đá ngoằn ngoèo dẫn tới một gian già trúc rộng lớn, hệt như tách biệt với thế giới bên ngoài, phía trên là đỉnh núi phía dưới là nơi ở, đó chính là Thương Thu phong, nhà của Phất Lịch chân quân.

Nhạc Thanh Hoan đang ngắm cảnh núi sống mặc dù đã nhìn gần trăm năm không ngán, ở đằng sau tiếng đế giày dẫm lên lá cây vang lên sột soạt.

Nhạc Thanh Hoan không nhìn cũng biết là ai, tiếng nói người nọ trầm ngâm hệt như khuôn mặt hắn phát ra.

"Ngũ sư đệ, nội thương chưa khỏi sao lại ra đây hóng gió rồi!"

Nhạc Thanh Hoan khẽ đưa chiếc phiến quay đầu nhìn lại, nét cười nhẹ nhàng nhu hòa trên đôi môi y, khẽ đưa tay hành lễ với người vừa tới.

"Chưởng môn sư huynh."

Y mời hắn ngồi xuống bàn đá, Chung Huyền Thiên nét mặt thanh tú cười lên, hắn tuy rằng sống mấy trăm năm nhưng gương mặt lại chẳng hề thay đổi, chưởng môn có gương mặt lừa người nhất trong cửu tích môn phái: "Đệ lại khách sáo, ta với ngươi cần gì phải câu nệ tiểu tiết!"

Nhạc Thanh Hoan chỉ cười không nói, Chung Huyền Thiên lại nói tiếp: "Vết thương đã khỏi chưa!"

"Đỡ hơn nhiều rồi!"

Chung Huyền Thiên nhìn xa xăm, lại nói: "Đồ đệ ngươi xuống núi đã ba hôm chưa thấy trở về không biết đã bắt được ma tu chưa."

Ngược lại Nhạc Thanh Hoan lại rất tin tưởng vào đồ đệ của mình, lần xuống hạ giới này coi như học hỏi cho bọn chúng, có tìm được ma tu hay không y đều không không quan tâm mấy phần.

Đột nhiên tiếng chân đạp lên lá trúc lại phát ra, một gương mặt tái nhợt, đầy vẻ sợ hãi ló ra, Thiên Tâm nắm trên tay một ấm thuốc đầy, hắn giật mình chưởng môn cũng có mặt ở đây.

Hắn tiến lại gần cầm khư khư chén thuốc nóng, vội vàng quỳ xuống hành lễ.

"Bái kiến chưởng môn, bái kiến sư tôn."

"Đứng lên đi, mang thuốc đến cho sư tôn hả?"

Thiên Tâm e ngại, thân người hắn nhỏ nhắn mảnh mai hệt như con gái, hơn nữa khuôn mặt cũng đẹp đẽ dễ nhìn hắn "Dạ" một tiếng, vội để thuốc lên bàn, mặt vẫn cuối gằm không ngẩng lên lần nào.

Chung Huyền Thiên rất khó hiểu nhưng khó hiểu mấy năm vẫn chưa có lời giải đáp, rằng Thiên Tâm thể chất kém cỏi như vậy mà Nhạc Thanh Hoan lại thu hắn làm đồ đệ, y chỉ cười trừ.

Chung Huyền Thiên không nhiều lời nữa đứng dậy sửa sang y phục nhắc nhở: "Thiên Tâm chăm sóc sư phụ đi, ngũ sư đệ dưỡng thương cho tốt, huynh còn có việc đến đây thăm đệ một lát rồi đi ngay!"

"Chưởng môn thong thả!"

Sau khi chưởng môn đi rồi, y bảo Thiên Tâm ngồi lên ghế, Thiên Tâm liền ngồi xuống, dở ấm thuốc rót vào chén đầy cho y.

"Sư tôn mời dùng ạ!"

Nhạc Thanh Hoan nhìn chén thuốc lông mày chao lại, y rất ghét uống thuốc, y ghét những thứ đắng, nội thương của y, y tự hiểu, uống mấy thứ vô bổ này chỉ có hại thân ngược lại không có một chút tác dụng gì, nhìn Thiên Tâm vẫn đang đợi chờ, Nhạc Thanh Hoan bất đắc dĩ bưng chén thuốc lên, một hơi cạn hết.

Thuốc rất nóng xuống dạ dày lại làm nội thương y phát tác, bụng cồn cào đau đớn trở lại, phất tay, Thiên Tâm nhìn sư tôn uống xong vội vàng cất khay xuống lui đi.

Nhạc Thanh Hoan thu đệ tử, đều theo duyên số, hắn có ba người đệ tử, sau ba người này y sẽ không thu thêm ai nữa.

Bạch Đằng Chân thể chất được nhất trong ba người hai sáu tuổi Trúc Cơ đến ba mươi tuổi Kết Đan, vài năm sau nữa đã trở thành đệ tử Nguyên Anh Kỳ duy nhất trong Cửu Tích môn phái.

Quỳnh Nguyệt Lam là sư muội duy nhất tính tình nhanh nhẹn hoạt bát nhưng thể chất còn kém đến nay vẫn Trúc Cơ trung kì.

Còn Thiên Tâm, Nhạc Thanh Hoan suy nghĩ hắn có cái gì để y nhận làm đồ đệ, thì nói chính xác hắn chỉ là một phế nhân, không có linh căn, thể chất đường đường chính chính vô duyên với tiên đạo, Nhạc Thanh Hoan khi đi xuống núi thấy hắn bị đánh đến toàn thân bầm dập, không có cha mẹ, mưu sinh bằng nghề khất cái, Nhạc Thanh Hoan cũng không phải dạng thương hoa tiếc ngọc gì, nhưng bàn tay non nớt nhỏ xíu của hắn bám vào góc bạch y làm một góc ấy nhăn nheo toàn là máu, có gỡ cũng không ra, y hoàn toàn có thể dùng linh lực nhưng y lại không làm vậy, y vẫn thu Thiên Tâm làm đệ tử cuối cùng chỉ vì cái duyên đi.

_____________
 
[Đam Mỹ] Ác Long Bên Người
Chương 2: Yêu Đế Ác Long


Đại lục Nguyên Linh bao gồm ba giới, nhân giới, ma giới và yêu giới, ba giới đã định sẵn là ba con đường khác nhau và mãi mãi không hợp nhau, nhưng người không đụng ta, thì ta nhất quyết không đụng người, chỉ đáng tiếc là Yêu Đế ác long lại đột nhiên dấy lên mưa máu gió tanh, làm Nhạc Thanh Hoan, Phất Lịch chân quân, phong chủ Thương Thu phong, người có địa vị gần như trên đỉnh đại lục vì hắn mà nội thương, Phất Lịch chân quân từ thuở hắn mới chân ướt chân ráo bước vào con đường tu đạo đã vô cùng căm ghét yêu tu, chỗ nào có yêu tu thì chỗ đó văng xa hơi thở căm ghét đến vô cùng vô tận của y.

Trong thập đại môn phái có địa vị vô cùng cao trong đại lục chính là Cửa Tích Tông, thuở kia ba trăm năm trước có một sự kiện chấn động đại lục, Hoành Đế Thiên đạt tới cấp bật cao nhất trải qua mấy vạn lôi kiếp thành công phi thăng thành thánh, người đứng đầu đại lục vì thế mà rời đi, để lại bảy người đệ tử của y, trong bảy người chọn ra đại đệ tử nổi bật nhất chính là Chung Huyền Thiên, là chưởng môn lúc bấy giờ, mà Nhạc Thanh Hoan đứng vị trí thứ năm, gọi là ngũ sư đệ, dưới y còn có hai người sư đệ nữa.

Nhưng tính tình của Nhạc Thanh Hoan tương đối nát bét trong tất cả các đệ tử của Hoành Đế Thiên, hắn cũng là người có dung mạo nhất nhưng cũng là kẻ lạnh lùng như tuyết ngàn năm không tan.

Bởi vì y tu đạo vô tình.

Tâm không động lòng bất biến.

Nhưng đối với Chung Huyền Thiên thì y chính là sư đệ hắn cưng chiều nhất, bởi vì cả hai là huynh đệ kết nghĩa nhiều năm thất lạc, khi hắn tìm được Nhạc Thanh Hoan thì y đang là thư đồng bị chủ nhân giá họa giết người cưỡng bức, để khiến Nhạc Thanh Hoan theo mình, hắn đã phải rũ bỏ thân phận của mình làm một người ca ca bình thường, Nhạc Thanh Hoan lúc trước cũng là người bị phán vô duyên với tiên đạo.

Chung Huyền Thiên bỏ ra nhiều năm, biết bao nhiêu công sức của hắn mới khiến Nhạc Thanh Hoan tẩy kinh phạt cốt, thoát thai hoán cốt, trần đời ít ai có thể nếm qua được tư vị của Tẩy Tủy Kinh, một loại thống khổ dằn vặt con người hơn cả cái chết, khiến y đau đớn lăn lộn trong vũng máu thoi thóp từ kẻ hạ nhân mà từng bước thành công nhập đạo.

Chung Huyền Thiên không có ý kiến gì về việc tu đạo vô tình của y, người tu tiên thì chỉ có một con đường như vậy, không có ái tình, không hỉ nộ ái ố, hắn chỉ muốn y không vướng bụi trần.

Kể sủng nịch đệ đệ như Chung Huyền Thiên đã làm hết sức lực của mình.

Nhạc Thanh Hoan bạch y trắng ngần đứng ở giữa thành trì, y không có thói quen được hầu hạ, mọi thứ nhập nhằng xung quanh mình đều tự thân vận động, đồ đệ của y thường xuyên bôn ba bận rộn, hơn nữa tu vi càng cao thì càng muốn rời đi tới thế giới mới, bởi vậy cho nên quanh đi quẩn lại chỉ còn một mình Thiên Tâm, tuy hắn ít nói trầm mặc nhưng làm mọi thứ lại rất nhanh nhẹn.

Thiên Tâm đứng một bên cúi thấp đầu, xếp gọn bạch y của y đặt xuống bên cạnh nơi khô ráo, mỗi giây cũng chẳng ngẩn đầu lên nhìn thử xem sư tôn của mình đang làm gì.

Nhạc Thanh Hoan chân bước xuống nước, dòng nước bốc khói lượn lờ, y cũng lười để ý đến hắn, vết thương trên người vẫn còn ẩn ẩn đau, việc y để ý nhất là ác long đã đưa thứ gì vào người y, đến cả y còn chẳng tìm ra được chân tướng.

Hắn âm hiểu sảo trá như vậy tuyệt đối sẽ không tha cho y.

"Thiên Tâm."

Lúc Thiên Tâm giật mình ngẩng đầu lên đã thấy sư tôn bạch y đã mặc xong, tóc tai hãy còn ướt nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt đã sắp mất hết kiên nhẫn, hắn nghĩ suy nghĩ một chút không ngờ ngẩn người ra một lúc lâu, chỉ thấy cơ thể Thiên Tâm run lên, vội vàng cúi người hành lễ.

"Do đệ tử sơ ý ngẩn người, sư tôn có gì cứ phân phó cho đệ tử"

Nhạc Thanh Hoan cũng hiểu tính hắn, mới phất tay: "Thôi! ngươi đi nghỉ ngơi đi!"

Chờ y sắp rời khỏi thành trì, Thiên Tâm tâm tình bức rức, cuối cùng cũng lên tiếng như rút hết cạn sinh mạng mình.

"Sư tôn..."

Tiếng hắn lí nhí như muỗi kêu người ta phát bực.

Nhạc Thanh Hoan quay đầu lại: "Hửm?"

"Sư tôn...con muốn xuống núi."

"Xuống núi?

Ngươi xuống núi làm gì?"

Thiên Tâm cúi thấp đầu mình: "Con...nghe nói dưới núi có người có gương mặt giống con đến tám phần, cho nên con muốn đi xác nhận..."

Nhạc Thanh Hoan trầm mặc nhưng cũng chẳng hiện ra lãnh ý gì: "Được, đi đi!"

Y lúc nhặt Thiên Tâm, hắn chỉ có một mình, bây giờ nghe ra có người giống mình như đúc nên muốn đi xác nhận không phải là chuyện gì to tát, Nhạc Thanh Hoan nghe xong liền đồng ý cho y đi.

Không ngờ chuyến này đi hắn sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Thiên Tâm nhìn bóng lưng Nhạc Thanh Hoan đi khuất, tóc trên đầu y vẫn cứ nhỏ tí tách chưa khô, chỉ cần y dùng chút linh lực làm khô tóc nhưng y vẫn không làm cứ mặc tự nhiên, chân đi ủng trắng bình đạm bước đi.

Bầu trời trên đỉnh Thương Thu vẫn vậy, trước nay chưa từng thay đổi, là nơi đẹp nhất, phong lưu nhất, cũng là nơi lạnh lẽo nhất.

Thiên Tâm tâm can bức rứt không yên, gương mặt chống cự đã đến cực hạn bỗng chốc trắng bệch tràn lan khắp cả gương mặt.

Hắn chờ y đi khuất mới cuối mặt quay về nơi ở của mình, chính là phía sau chỗ của sư tôn khoảng vài dặm, không có gì để thu dọn, khi hắn phát ra lời nói đó, đã quyết định đi trong đêm.

Lá liễu lất phất rơi, Thiên Tâm ngước nhìn gian nhà gỗ đã tắt đèn cứ nghĩ sư tôn đã đi ngủ rồi, hắn không có ý định làm phiền người, quay đầu đi khuất, nhưng mới đi được vài bước bỗng nhiên bên tai vang lên thanh âm trầm lắng, hắn rùng mình một cái, miệng khẽ mấp máy.

"Sư tôn"

"Đứng ở ngoài sao không vào?"

Y truyền âm cho hắn, người không ở chỉ có tiếng nói vang lên bên tai hắn như thiên địa rung chuyển ấy.

"Đệ tử...sợ làm phiền sư tôn."

Nhạc Thanh Hoan tay chống cằm liếc mắt nhìn một quyển kinh trục dày, khẽ chớp mí mắt nói: "Đúng là phiền thật."

"..."

Thiên Tâm hoảng sợ không thôi: "Đệ tử không làm phiền sư tôn nữa."

Nói rồi hắn bước chân nhanh hơn, Nhạc Thanh Hoan trong nhà trúc "chặc" một tiếng, phất tay hất ra một Đoản Trúc bảo mệnh.

"Cầm lấy, có thể cản một chưởng của đại năng trên Hóa Thần Kỳ."

Đoản Trúc nhỏ bằng hai bàn tay người rơi xuống chân Thiên Tâm, hắn nhặt lên như nhặt được bảo vật, lập tức vuốt lớp trơn nhẵn của nó, rồi bỏ vào trong lồng ngực ấm áp.

"Đa tạ sư tôn, con sẽ giữ thật kỹ."

"..."

Nhạc Thanh Hoan hết nói nỗi, đã là vật bảo mệnh rồi còn giữ thật kỹ, vậy lỡ như chọc phải vào vị đại năng nào đó hắn vẫn giữ thật kỹ như vậy sao?

Thật ra y cho hắn Đoản Trúc bảo mệnh đó, cho hắn phòng thân lúc nguy cấp y chưa đến kịp thời, khi một người đệ tử bái sư thì hai người đã lập khế ước sư đồ, Thiên Tâm gặp bất trắc gì lẽ nào y không biết.

Chỉ là nội thương của y vẫn chưa tìm được lời giải đáp, không thể xuất hiện kịp thời lúc hắn nguy hiểm.

Thiên Tâm từ lúc bái sư đến giờ học vô vàn tâm pháp cứ như nước sông đổ biển, người hắn yếu ớt như tơ đào, nếu như cưỡng ép dùng tẩy kinh phạt cốt chắc chắn sẽ chết không hoàn thây, hắn không có ý chí như Nhạc Thanh Hoan lúc xưa, hai người thể chất hoàn toàn bất đồng.

Thiên Tâm lê bước rời khỏi Thương Thu phong.

.

Một luồng khí tanh tưởi ập đến, gió đêm lạnh thấu xương gào thét vô cùng vô tận như vạn quỷ tru tréo, tiếng gió hòa với tiếng yêu thú hú đâm thủng màn nhĩ rạch ngang bầu trời, ánh quang lập lờ, nương theo ánh trăng mờ mịt hư ảo, một cỗ yêu khí tràn ra mãnh liệt cùng với một mùi máu nồng tanh tưởi.

Một thân hình đồ sộ to lớn, giống như bị người ta tróc vảy lột da, cuộn lên vài vảy đen rơi lác đát máu chảy ồ ạt không sao khép lại được, yêu tức yếu ớt nhưng vẫn lộ ra tia hung hãn qua ánh mắt đen sâu thẩm nhập nhèm khớp hờ.

Một chưởng của Luân Ly Vạn Linh Kiếm đã khiến hắn từ thành vực rơi xuống vực sâu không đáy, thân thể tràn đầy vết thương, hiện ra nguyên hình cuốn chặt người lại, hắn có thể chống cự tới bây giờ đã là cực hạn, nếu cứ tiếp tục như vậy chắc sẽ chết không toàn thây.

Tiếng rống rít gào qua kẽ răng máu chảy ồ ạt, hận ý mãnh liệt như khiến thiên hạ phải tuẫn táng cùng.

"Nhạc...Thanh Hoan."

Không ngờ có ngày hắn lại rơi vào kết cục này, Nhạc Thanh Hoan là thần thánh phương nào chỉ bằng một kích đã khiến hắn từ ác long ngạo danh cao bậc, chinh phạt ngàn năm biến trở thành phế long còn một chút hơi tàn.

Chỉ thiếu một chút nữa, nếu như hắn không rơi xuống vực chắn chắc sẽ bị trấn áp cả đời.

Một cái chớp mắt bố thí của Nhạc Thanh Hoan nhìn hắn như cát bụi quấn chân, rác rưởi cùng cực, tanh tưởi dơ dáy, hắn hận kẻ mí mắt không động, cả người như tuyết ngàn năm không tan, hắn hận cái kẻ hờ hững buông mi trao một chưởng cũng khiến linh thức hắn chấn động ấy.

Bất quá Nhạc Thanh Hoan cũng thực đẹp, nói y là tuyệt thế mỹ nhân cũng không sai, khiến Yêu Đế dang xưng ác long vang xa như hắn cũng phải nhìn thêm mấy phần, nhưng ai biết được đằng sau lớp họa bì tuyệt sắc ấy lại là kẻ tàn nhẫn tu đạo vô tình.

Có người nói có được ánh mắt của chân quân chính phước phần ba đời người đó, hắn cười lạnh, cả người phát ra hàn khí lạnh thấu xương, vậy mà hắn đã được hôn lên đôi môi tuyệt diễm mà người người cầu còn không được ấy, vừa nhắc tới ánh mắt hắn lại trở nên si mê điên loạn.

Dù bị đánh cho tan xác cũng hiện ra vẻ mặt u mê không lối thoát, chỉ có hắn là một kẻ ngu mới như vậy.

Chấp mê bất ngộ này trong thời khắc cuối cùng, hắn liền tỉnh táo, chung quy lại một kẻ tu đạo vô tình làm gì có trái tim.

Bây giờ hắn chỉ muốn thề nếu như có thể sống sót khỏi kiếp nạn này chắc chắn hắn sẽ tuẫn táng Nhạc Thanh Hoan xuống vực sâu không đáy, nhốt y vĩnh viễn không được siêu sinh, khiến bậc chân quân khí nhân cao ngạo ấy cũng có ngày quẩn bách vì ác long.

Bất thình lình dưới vực sâu không đáy vang lên tiếng thét dài đinh tai nhức óc, hắn cuộn tròn long thể mình lại, chỉ chừa lại cái đầu ngước mắt nhìn lên, xung quanh tỏa ra yêu tức phòng ngự.

Một thân ảnh nhỏ trong tối tăm mịt mờ rớt xuống từ trên vực sâu, "bịch" một tiếng rơi xuống giữa cái đầu đang hóng hớt của hắn.

Ác long bị choáng váng mặt mày, kẻ rơi tự do xuống kia đương nhiên chẳng thể nào sống nổi, ác long lắc sừng mình, hé mắt nhìn kể thừa sống bán chết lật úp người, cả thân thể đầy máu tanh tưởi không biết sống hay chết.

Ác long mở mắt nghi hoặc, dùng đầu hất thân thể này qua một bên, đập vào mắt là một gương mặt be bét máu, từ lồng ngực rơi ra một thanh Đoản Trúc nhỏ lăn lóc.

Là một kẻ phàm nhân?

Mà hắn lại rơi từ trên vực xuống, không phải là một cái bẫy của bọn người đạo chích đó chứ?

Nhưng hình như vẫn còn một chút hơi tàn, ác long chần chừ nhìn kẻ nọ, bây giờ chắc chân thân của mình cũng be bét máu như người kia.

Đột nhiên trong đầu ác long nảy lên ý tưởng lạ kỳ.

Hắn bị đánh cho phản phệ, trước giây phút cuối cùng đã kịp đánh nguyên đan ngưng tụ bản mạng của mình vào cơ thể của Nhạc Thanh Hoan, nếu hắn có thể thoát ra khỏi đây hắn phải giết Nhạc Thanh Hoan đoạt lấy lại nguyên đan thì hắn mới có cơ hội cải tử hoàn sinh, nhưng chân thể của hắn đã bị tổn hại nghiêm trọng phải có một lớp da mới.

Mà cơ thể phàm nhân lại vừa hợp lý cho hắn tu luyện lại từ đầu, bây giờ chỉ còn cách đoạt xá sống lại.

___________
 
Back
Top Bottom