Cập nhật mới

Khác "ĐÁ𝐌 𝐂ƯỚ𝐈 𝐌𝐀 "🪦

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
351397353-256-k306510.jpg

"Đá𝐌 𝐂ướ𝐈 𝐌𝐀 "🪦
Tác giả: Haanh17_11
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"𝐌𝐈𝐍𝐇 𝐇Ô𝐍 "



viewbenyapa​
 
"Đá𝐌 𝐂ướ𝐈 𝐌𝐀 "🪦
Phong tục 🎎


Tùng tùng tùng ,

Giờ mạo ngày tí , cậu thiếu gia Indy thanathat Tanjararak chết yểu trong phòng vì căn bệnh phong hàn mà không mai không qua khỏi , trời nổi gió mang theo hơi se lạnh của mùa đông năm nay , những tiếng náo động , chạy loạn cả lên những âm vang gào xé , những tiếng khóc gào trong đêm tuyết cuối tháng chạp lạnh giá , cả vương phủ tấm nập chuẩn bị các thủ tục minh hôn cho cậu thiếu gia này , Vương phi và Vương phủ ra lệnh cho nô bộc đi mời một ông đạo sĩ chuyên làm về thủ tục này về để bàn đạo vì tương truyền , nếu một người con trai chết yểu thì mận mệnh của gia đình sẽ gặp xui xẻo , đường xuống hoàng tuyền sẽ gặp trắc trở , khó khăn , cuộc sống đời kiếp sau sẽ ăn vận thiếu thốn , cả đời nghèo mạt , gặp uyên chứng , tai ương , mãi mãi sống trong kiếp nghèo hèn , đầu đường xó chợ , mà vương phi lại rất thương con trai cậu ấm của mình nên cho ra lệnh cho nô bộc đi kiếm một người con gái còn trinh trắng độ tuổi vừa tròn đôi mươi , phải có dáng người cao ráo , khuôn mặt sáng dễ thương , bát tự hợp mới phù hợp với cậu ấm nhà này ,

Sáng hôm sau , quan tài của cậu ấm được đặt sẵn trong sảnh điện , không có gió lùa nhưng kì là nắp quan tài tự bật ra , đẩy nắp rớt xuống dưới đất , tất cả các nến trong phòng đều tắt , sảnh đại điện tối om như mực , chỉ thấy mỗi tia sáng yếu ớt của ánh mặt trời giữa cái rét của cuối đông đầu thu rọi thẳng vào bài vị của vị công tử đang được úp xuống đặt trước đầu quan tài , cánh cửa sảnh chính đang đóng bỗng mở toạt ra , các cánh cửa sổ mở ra rồi đóng sầm lại ,gió hao hao lùa vào lạnh sống lưng , tất cả các nến trong nhà đều bị tắt trừ 2 ngọn nến để 2 bên quan tài của cậu ta , cứ cháy phật phùng mãnh liệt , những tiếng đổ vở phát ra từ phòng của cậu ,tiếng leng căng của chén đĩa rơi rớt trong bếp , rồi cặp bình ly lớn đựng trong tủ kính tr trong sảnh điện cũng bị vỡ tang tành im lặng một hồi lâu ta có thể nghe rõ tiếng gió rì rào ,tiếng lá rơi xào xạc hay tiếng chửi lăng ka lăng căng của mụ 8 đầu làng , bỗng bài vị của cậu lật lên , bên trên bài vị còn dính chút máu tanh rồi từ từ chảy tràn rơi rớt xuống đất , cánh cửa lớn đột nhiên đóng sầm lại như sự tức giận của cậu ấm thiếu gia này , hồi sinh thời , cậu thiếu gia này hay ăn chơi trêu đùa các cô gái trong làng , tàn ác khinh thường những người mang danh nô bộc trong căn nhà này , mắng nhiết chửi rủa , hành hạ dã mang , cả đời của cậu thiếu gia này chỉ có tích quạ trừ phúc , quạ từ miệng cậu ta mà ra , nên việc cậu ta mất đi , các nô bộc trong nhà cũng đỡ hẳn phần đau đớn xác thịt , vì là cậu út của vương phủ , từ khi sinh cậu ra gia đình làm ăn phát đạt , vinh hoa phú quý phồn thịnh đến ngàu hôm nay , cho nên lão gia và lão phu nhân rất cưng chìu cậu cũng vì thế cậu cũng chẳng coi anh chị mình ra gì cả .

Vương phi " con trai , mẹ đang kiếm vợ cho con đây , con không lẻ loi đâu , đừng tức giận chờ mẹ tí nhé "

Vương gia " phải phải , con chờ ba mẹ tí nhé " dứt lời một nô bộc chạy vào trong bảo

" thưa lão gia , lão phu nhân kiếm được rồi ạ , là cô gái ở làng kia , tên View benyapa Jeenprason , sinh cùng ngày cùng khắc , cùng năm với thiếu gia nhà mình "

Vương phi " được được đi mua cô ta về cho tôi "

" bẩm vương phi , bố cô ta nợ một số tiền rất lớn của vương gia đây , nếu bây giờ ta ra sức ép nợ cô ta có lẽ sẽ được ạ "

Vương gia " tốt , tiến hành đi " sau đó bọn nộ bộc chạy ra ngoài

Vương phi " con trai đừng nóng giận nhé , để mẹ sai bọn nó đi đốt nến cho con ha "

Còn ở bên này , cô chưa biết gì cả , View là một cô gái trong trẻo thanh tao hiểu chuyện mang nột khí chất mạnh mẽ phống khoáng , cô là con út của một gia đình nghèo khó , hằng ngày cô đi cắt lúa làm cỏ , làm tất tần tật tất cả các công việc miễn nó có tiền mang lại thu nhập cho gia đình , mẹ mất sớm , cha rượu chè đá gà mượn tiền khắp nơi , từ khi mới đưa linh cữu mẹ cô đi được 1 tháng thì cha cô đã đưa một người dì cùng với 2 cô con gái về , họ ra sức bắt cô làm việc nhà , tra tấn dùng các lời lẽ mắng nhiết , ngoài thời gian cô đi làm kím thêm thu nhập , cô còn phải về nhà nấu cơm nấu nước quét hầu hạ 3 mẹ con họ , còn cha cô thì càn quét bàn nhậu và sòng bài , hết tiền lại đi mượn vì thế số tiền cô làm được đều đem đi trả nợ cả , đã vậy còn không đủ ,

Mẹ kế " Này con nhỏ kia , m đi ra chợ mua cho t con cá nhanh lên "

Cô " à vâng ạ "

Cô cầm tiền đi ra phía chợ , đi ngang qua một đám nô bộc , kì lạ là họ mang khăn quấn , áo lụa thướt tha chẳng giống nô bộc tí nào , cô chỉ nghe được thoáng ba chữ " bát tự hợp " rồi mải mai đi ra chợ mua con cá rồi về , vừa về tới nhà thấy đám nô bộc đó đứng trước cửa , xung quanh còn có đám giang hồ đòi nợ thuê đầu làng , còn bắt trói cha cô nữa , bên trên còn có một chiếc bàn để một chiếc thớt mà một con dao to sắc bén dính đầy máu , cô hớt hãi chạy vào , bỏ con cá vào giỏ phía sau nhà bếp rồi đi lại khu chính diện

Cha cô " con ơi cứu cha " rồi nhìn về hướng cô ánh mắt cầu cứu

Cô " cha tôi lại nợ các người nửa sao "

Đám nô bộc " ừ phải số tiền lên tới 12 000 bath" , số tiền này thật sự quá lớn cô không thể nào trả nổi , một công cô làm chỉ có trả 15 bath , nếu 12 000 bath cô trả biết chừng nào xong đây

Cô nhìn qua người dì , vì tiền của cô đã bị họ gom góp sạch

Dì " t lấy tiền mua quần áo mới hết rồi , đừng có nhìn t "

Nô bộc " có một cách , h cô bán thân để làm minh hôn cho thiếu gia chúng tôi , tất cả số nợ sẽ xóa và chúng tôi sẽ cho gia đình thêm 20 000 bath nữa , cô thấy sao "

Dì "View , được đấy con , chỉ là kết hôn thôi mà con "

Cô biết minh hôn không chỉ là kết hôn , cô đã nghe nói tập tục này xuất phát từ Đài Loan Trung Quốc tuy nhiên , những năm trở lại đây nó dần phát triển ở đây , và cũng không nghĩ rằng mình sẽ là người dính vào

Cô " thế vậy dì để con gái dì đi đấy , sẵn dì có tiền luôn , chẳng phải dì mê tiền lắm sao "

Vừa dứt lời , dì ta đứng lên tát vào mặt cô , miệng buôn lời chửi rủa " trời xuống mà coi , tôi nuôi nấng , một tay lo toang việc nhà , nó đi làm về đem được ít đồng , tôi cũng giữ cho có cái thân sau này làm của hồi môn đem cho nó , bây giờ nó quay sang trách tôi ham tiền hám danh bỏ nghĩa , trời ơi ngó xuống mà coi , ai mà rửa được cái nhục nhã này "

Cô liếc bà ta một cái rồi cũng chẳng mải mai , thấy thế đám nô bộc ra hiệu cho đám giang hồ kéo cha cô lain chiếc bàn , đè tay ông ấy xuông " vậy nếu không chịu , thì tôi lấy một ngón tay trước , ngày mai qua lấy tiếp , nào hết nợ thì hết lấy "

Nói rồi đám giang hồ đè tay ba cô xuống rút con dao ra , cha cô khóc lóc ỉ oi , xin 2 đứa con gái yêu của ông ta giúp mình , lúc trước có của ngon vật lạ ông ta đều cho 2 bọn họ , bây giờ đứng trước cái số nợ to khổng lồ này , 2 đứa con gái lắc đầu mãi mai không quan tâm sống chết mà hất tóc bỏ đi vào trong nhà , miệng cô cả còn bảo " ôi chặt đầu cũng được , tôi không phải con ông ta "

Cô út " tôi cũng vậy "

Mặc dù ông ta không thương cô, nhưng cô rất thương cha của mình , ánh mắt đỏ rực cầu cứu cô hiện lên , cô như hi vọng cuối cùng của ông ấy vậy , có lẽ điều ông ta không thể ngờ đó là 2 đứa con gái mình hằng ấm ủ yêu thương , giờ đây lại buôn lời cay đắng ,cô không chịu nỗi nữa bèn bảo " được tôi đồng ý , các người về trước đi , còn nữa không cần cho thêm 20 000 bath , chỉ cần 2000 một năm cho cha tôi sống qua ngày là được "

Đám giang hồ cũng bỏ tay cha cô ra , rồi lần lượt rời đi để lại 3 người đứng ở khuôn viên phía trước sân nhà

Dì " này , sao m ngu vậy lấy có 2 000 bath một năm , một mình cha m thì đủ còn t với em gái m thì sao "

Cô " thưa dì , con không có bổn phận nhé , âu như là trả cái nợ duyên cha con đang mắc lại , sau khi con mất nợ mất duyên tàn , âu cũng an phận mà xuôi tay "

Dì " ông xem nó kìa , lấy lại danh dự cho tôi với "

Cha cô " im đi ,2 đứa con của m còn muốn chặt đầu t kia kìa, đúng là nuôi ong tay áo , lát nữa m dọn dồ cùng 2 đứa con hoang đó đi luôn , t không muốn thấy mặt nữa "

Dì " ông ...ông " rồi cũng bực tức đi vào trong nhà "

Cha cô " View , cha xin lỗi con , cha làm khổ con rồi "

Cô " không sao đâu , âu là cái nợ cái tình , ba đừng cờ bạc rượu chè nữa , sau này con không còn trên đời không ai cứu ba nỗi đâu "

Cha cô chỉ biết nín nghẹn trước câu nói của cô rồi bảo " cha biết rồi , thôi vô ăn cơm con nhé "

Cô bảo " ba vào trước đi để con đi dạo lát rồi về ăn sau cũng được " nói rồi cô cất bước đi ra khỏi ngõ , bóng cô ngần ngần rồi khuất sau bụi tre rậm rạp , cô đi tới bờ sông , nơi mà cô vẫn tới mỗi khi buồn bực , khó chịu hay những lần bị đánh , bị làm khó dễ của 3 mụ con kia , đứng trước dòng sông tĩnh lặng , lòng cô cũng trút hết bao muộn phiền , 5 năm nay từ khi mẹ cô mất chẳng bao giờ cô ngủ yên giấc lúc nào cũng trong tình trạng nươm nớp lo sợ , sợ cha không còn thương cô nữa , cô bương chải đi làm lụm kím chút đỉnh sau này để dành làm đám cưới với người cô yêu , nhưng hôm nay coi như cũng hết sạch , ông ấy là cha cô , là người cho cô hình hài dáng vóc , dù có đối xử tệ bạc như thế nào , cô cũng nợ ông ấy , người ta hay bảo con gái nhờ đức cha con trai nhờ đức mẹ , mẹ mất cha còn ông cũng là người thân duy nhất của cô trên cuộc đời này , từ ngày mẹ cô mất đi , cô đã tựa cánh bèo trôi , mặc kệ số phận , dòng đời đưa đẩy , cô gạt giọt nước mắt trên khuôn mặt , đưa tay với lấy nhánh lục bình rồi đẩy nó đi xa bờ như cái cách cô đồng ý cuộc hôn nhân à không minh hôn này , cô sẽ trôi về một nơi không ai hay không ai biết , cũng chẳng ai biết tới cuộc đời , dung mạo của cô hay những câu chuyện ủy khuất sau cái danh tình yêu vĩnh cửu với người chồng tòng phu của mình , lòng cô như tấm gương vỡ vụn những mãnh gương nhỏ nhọn sắc , thi nhau cứa vào trái tim nhỏ bé , yếu ớt này của cô , cô đứng dậy hít thở một hơi thật sâu rồi bảo " Đời này của tôi chịu quá nhiều khổ sở , chỉ mong xuống âm tàu địa phủ hóa kiếp người ,kiếp sau nhẹ nhàng hơn , cho con xin gặp lại mẹ của mình không mong quyền quý cao sang , cơm thiên áo lụa chỉ mong sống một đời bình yên , cơm đủ ăn , mặc đủ ấm, hạnh phúc là đủ rồi " nói xong cô cất bước đi về nhà để chuẩn bị xuất giá tòng phu .

~~~~~~~~~~

|02/09/2023|ha_anh 🍍
 
"Đá𝐌 𝐂ướ𝐈 𝐌𝐀 "🪦
Minh hôn


Mặt trăng vừa ló dạng , giờ dậu khắc 6 đám nô bộc mặc quần là áo lụa ,đưa kiệu hoa , tràng cau mâm quả , cùng 2 mâm của hồi môn đủ để ba cô sống 3 đời ăn cũng không hết

Cô bước ra ngồi lên kiệu , đáng nhẽ phải mặc áo cưới lụa làng như người ta , nhưng cô lại được lệnh tới vương phủ tắm rửa sạch sẽ các chất nhơ nhớt , cặn bả bụi bần của nông dân , tầng lớp thấp hèn bẩn thỉu

Kiệu dừng lại , cô vén tấm vải đỏ rồi bước ra , quả thật thế giới của người giàu sướng nhỉ , tráng lệ mà xa hoa , người ra kẽ vào nơm nớp không giống như nhà cô , cô được hướng dẫn đi hết hành lang trãi thảm đỏ từ cửa sau vô nhà , đi ngang mấy khúc hành lang quanh co , đi đến hành lang cuối cùng tới một căn phòng nhỏ , nằm sâu trong khuất tường nhà hai vạch lối , phòng óc tường vít nguyên vẹn nhưng khi so với cái cung điện xa hoa này có lẽ cũ hơn một chút , tôi bước vào trong , bên trong đặt hán phục màu đỏ , khen đội đầu cùng các dụng cụ chuẩn bị cho đám cưới

Ng 1 " thưa cô , chúng tôi đã chuẩn bị nước tắm rồi "

Cô khẽ gật đầu , đi vào buồng trong , thay y phục rồi vén lên ngồi vào hồ tắm .

Nơi đây đầy mùi hương vật liệu thỉnh thoảng mùi hoa nhài lại ánh lên giữa không trung , ngâm mình trong đấy chợt cô lại có suy nghỉ " Ái chà , nếu mà mình có phúc hơn tí nữa nhỉ , mình chỉ hưởng trọn khoảnh khắc này , còn ngày mai thì âm tàu địa phỉ đang mở cổng chờ , nhưng thôi , làm người sống bây nhiêu là quá đủ đầy rồi , cao sang thứ thiệc cuối cùng cũng là phù du , nhìn xem cái tên công tử ấy cuối cùng cũng lăn đùng ra chết "

Cô đứng dậy lấy y phục định mở của bước ra ngoài thì nghe nô bộc thì thầm to nhỏ " ôi đẹp thế mà số gái tận , cũng bùn nhỉ "

Nô bộc 2 " ừ , tiếc vãi mà chắc ham giàu đây không biết thủ tục như nào mà thấy gia đình giàu mà bám theo chứ gì ,đĩa mà đeo theo chân thiếu gia của mình "

Nb3 " bửa tôi nghe là bán thân trả nợ cho cha đấy , tội thật mới tròn trăng mà lại bị vậy "

Bỗng cô nghe một tiếng quát tháo , chửi rủa người này chắc là mama tổng quản , trông coi trong phủ lời nói độc mồm độc miệng , chanh chua

" bọn bây làm gì ở đây , mau mau đi làm việc đi , không t đập què giò hết giờ , biến đi "

Nb2 " dạ thưa mama tại đang chờ cô ấy ra ạ "

Mama im lặng rồi bỏ đi , cô đứng trong này nghe hết tất cả lòng đau như cắt từng đoạn ruột , hai hàng nước mắt cứ chảy dài trên khuôn mặt , mắt đỏ lệ , môi đỏ mào , ngồi trên bàn trang điểm ngắm nghía bản thân thêm một chút , một chút nữa thôi khoảnh khắc này cô là người xinh đẹp nhất , là kỉ niệm đẹp đẽ nhất , mặc dù là người Thái , nhưng Indy lại là con lai của người Trung Quốc theo phong tục cô phải mặc hán phục chứ không phải chut chai ( trang phục Thái )

Hán phục màu đỏ đẹp tuyệt khen che mặt , hài dồ trang điểm , trang sức đều rất hoàn mĩ đẹp đến lạ thường nhưng chỉ riêng mỗi cuộc đời cô lại không đẹp , đội khăn che đầu , đi dọc theo hành lang đi tới chổ đại điện làm lễ , u ám rợn người chỉ là 2 từ nghĩ diễn tả không khái quát khung cảnh lúc này , im hơi lặng tiếng người người đông đủ nhưng không một chút sức sống , nhìn đăm đăm về phía của cô , cô đá ngã chậu nước rồi bước qua , cô có cảm giác như không chỉ một mình người trần mắt thịt đến dự mà có cả ....

âm tàu địa phủ cũng lên xem , cô đứng song song với chiếc hòm

" Nhất bái thiên địa , Bái "

Sau tiếng hô , cô cúi đầu bái thiên , bái địa

" Nhị bái cao đường "

.....

" Phu thê giao bái "

Cô quay lại nhìn người chồng phu quân của mình , mắt cứng đờ , người cũng đã lạnh toát , cô cười nhàn nhạt rồi ngục đầu bái , khoảnh khắc ngước mặt lên có một lực giữ tay trói cô lại rồi ôm bỏ vào trong hòm , miệng thì ôm chặt một nhúm tóc lớn và một lá bùa giấy quấn quanh miệng bằng miếng vải đỏ dài , thắt nút , đổ sáp nóng quanh miệng để khỏi kêu cứu , cô đau lắm chứ , nóng lắm chứ nhưng biết sao được đối với một người chẳng còn gì để mất thì nỗi đau cũng chỉ là phù du , đôi mắt cô rơi lệ , lệ không phải là do đau , hay rát do chính sáp nung gây ra mà là do đau xót cho chính cuộc đời tuổi hồng của mình , còn quá nhiều thứ mà cô chưa làm được , còn quá nhiều thứ mà cô chưa nếm trải được , à và còn tình cảm mà cha cô dành cho cô cũng chẳng được phơi bày , giây phút cô chấp nhận hôn ước này cũng là giây phút cô giết chết mình , cô muốn kết liễu mình lắm chứ vì ngay cả hạnh phúc của bản thân mà cô cũng không níu kéo nổi thì huống chi là tình cảm cha con lạc lẽo kia , giữa cái hiếu và cái tình cô biết làm sao được , phụ cha nghịch tử là bất đạo , vô phương cứu chữa

Giây phút đóng hòm lại cô thầm nghĩ trong đầu " View benyapa Jeenprason sau này m không được sống một cuộc đời như thế này nữa , mãu mãi đừng sống lại "

Cô quay sang người chồng đang nằm bên cạnh cô , nước mắt chỉ biết ứa trào ướt một mảng áo lụa , cô chờm dậy ngóc đầu đặt lên ngực anh ta , tim ngừng đập , người lạnh tanh , nhưng không lạnh bằng lòng người ngoài kia , đầu suy nghĩ nghĩ mắt cứ tiếp tục rơi , đột nhiên cô cảm giác có hơi ấm bên trong khoang ngực, từng luồng từng luồng mà truyền đếm bàn tay đang đặt cạnh tay cô , áp tai vào giữa khoang ngực , cô nghe có tiếng tim đập trở lại , mặt dù bên trong tối om như mực nhưng cô cứ có cảm giác có một ánh mắt đang nhìn cô , phải đấy Indy thannathat đã sống dậy , anh ta đã hoàn dương mà trở về một cách nguyên vẹn , như cái cách xuất quỷ nhập thần

Indy " cô là vợ tôi à "

Cô " ưm ưm "

Indy lột miếng sáp trên miệng của cô , tháo nút mảnh vãi đỏ các cơ hàm của cô cũng được thả lỏng ra , từ từ nhả nhúm tóc và lá bùa giấy trong miệng

Cô " anh là quỷ nhập vào chồng tôi à "

Indy " không , tôi là Indy thannathat , tôi đã trở về từ cõi chết "

Cô " nhưng làm sao có thể "

Indy " có là do cô đấy , trong lúc cô bước vào vương phủ , một đạo đã đụng vào người của cô , cô đã đụng vào bát quái thật sinh , đó là bát quái nhốt tôi trong đấy và không mở cổng hoàn tuyền cho tôi trở về , ngay thời khắc cô chạm vào , dương khí của cô đã truyền vào mở khóa cho tôi thoát ra ngoài "

Cô " à ừm , chúng ta thoát ra bằng cách nào "

Indy lớn giọng la lớn " Mẹ ơi , cứu con "

Ngay thời khắc anh la lên , cả người nhà vương phủ nghe thấy

Vương phi " tôi nghe tiếng con trai tôi , nó còn sống " .

Vương gia " phải phải là nó , mau mau mở hòm nhanh "

Đạo sĩ " không được , lỡ là ác quỷ nhập tràng thì sao "

Vương gia " nói bậy , mau mở ra nhanh "

Ngay thời khắc quan tàu được mở ra , Indy ngồi dậy trừng trừng nhìn tên đạo sĩ

Vương phi " Con trai của mẹ , con sống lại rồi " bà ôm chầm lấy anh

Tên đạo sĩ biết mình đã lộ , liền kiếm kế chuồn thoát lẻn vào trong đám đông định rời đi , ngay thời khắc định bước ra khỏi chánh điện

Indy " bắt tên đạo sĩ lại cho tôi , hắn cấu kết bắt giữ không cho con nhập xác " dứt lời đám nô bộc bắt giữ tên đó lại , anh đỡ cô dậy cởi trói cho cô , dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo , khuôn miệng đổ sáp ấp ánh đỏ mờ , khuôn mặt diễm lệ , nước mắt vẫn còn trên mặt khiến cô trở nên long lanh hơn , có lẽ giây phút này , cô đã đánh gục lòng anh , tháo dây cởi trói , cô bất chợt ngã vào lòng anh , rồi thiếp đi

Indy " này , cô ngất à , ngự y đâu , mau đến phòng tôi " anh bước ra khỏi chiếc quan tài , định bế cô đi vào phòng ngủ

Chị 3 " Không được , cô ta dù gì cũng có thân phận thấp kém , huống hồ cũng chỉ làm đám cưới ma , cũng giống như người hầu thôi "

Indy " thế cho hỏi chú 3 chồng chị cũng xuất thân từ thân phận thấp kém , cũng trèo lên giường ép cưới rồi mới được thành thân đó đa , so về danh nghĩa , cô vợ nhỏ này của tôi cũng hơn dượng một bậc "

Chị 3 cứng họng chỉ biết quay sang mách mẹ " Mẹ nhìn kìa , nó ...nó vì người ngoài mà sỉ nhục người nhà , mẹ mà để nhỏ đó vào trong nhà hành chính sẽ suy sụp cả gia tộc đấy mẹ "

Indy " cô ấy là vợ của tôi , là người cứu sống tôi , là người thực hiện các nghi thức cưới hỏi , dù cho tôi có nằm trong quan tài hay dưới âm phủ cô ấy vẫn là vợ tôi , chẳng phải gia đình chấp nhận dượng 3 là do có miệng tôi chen cho chị sao , đừng sống mà không biết điều , suy hay thịnh chỉ có tôi và anh 2 là quyết chị không có quyền "

Nói rồi bế cô vào trong phòng , bước vô phòng bật chiếc đèn dầu lên lần này anh mới nhìn rõ khuôn mặt cô , anh lấy nước lau quanh miệng gỡ những miếng sáp nhỏ còn vướng lại

Có lẽ anh đã phải lòng cô , phải anh đã thương cô từ 3 năm trước , cô là người cứu anh từ bờ sông lên , lúc đó anh đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên , từ những hành động nhỏ nhặt , bây giờ cô lại là vợ anh , anh chắc chắn sẽ không để cho cô chịu tuổi nhục như lúc trước , mọi hành động của dì ghẻ , của cha , hay của các cô chị đều bị anh đứng từ xa nhìn thấy , anh chỉ biết nắm chặt nấm đấm chứ không biết dùng thân phận gì để có thể cứu cô , là bạn hay chỉ là người qua đường , nhưng hôm nay anh đã có rồi , trời đã cho anh một mối nhân duyên tốt , 3 năm trước anh từng đứng trước đền thờ thề rằng

" Tôi Indythannathat nếu kiếp này tôi có được cô View Benyapa làm vợ , tôi hứa sẽ yêu thương chăm sóc cô ấy , tôi sẽ làm việc thiện cũng như phát triển vọng tộc , tôi xin hứa "

Mung lung suy nghĩ thì chợt nghe tiếng gõ cửa khiến anh quay lại thực tại

Thái y mở cửa ra , bước vào khám cho cô , sau một hồi lâu quan sát thái y bảo

" thưa cậu , cô ấy không sao , chắc là do hoảng sợ bởi vết đỏ "

Indy " còn vết đỏ thì sao ?"

" dạ không sao , ngày mai sẽ hết cậu không cần quá lo lắng về vấn đề này "

Anh gật đầu rồi ngồi bên cạnh giường nhìn các vết hằn trên cơ thể cô , anh chỉ biết bất lực nhìn nó , bao năm qua cô đã chịu những gì ?

Cô đã suy nghĩ như thế nào ?

"

Anh đăm chiu suy nghĩ tới nổi mẹ anh bước vào mà không biết

" Indy "

Anh quay sang nhìn là mẹ anh , người nà anh luôn tôn trọng

" Con biết mà muốn nói về vấn đề gì , nhưng nếu mẹ muốn đủi cô ấy chỉ vì sợ suy vong vọng tộc thì con sẽ xin ra ở riêng , mẹ biết mà kinh tế nhà này phụ thuộc vào thân phận kín của con , nếu mẹ thích thì cứ làm con không ép "

Vương phi " không mẹ luôn ủng hộ con , con bé vẫn là mợ trong cái nhà này , nếu con thích "

Indy " nó là điều hiển nhiên mà mẹ , cô ấy cứu con hết lần này đến lần khác , con một lòng mang trái tim để hiến tặng "

Vương phi " con trai mẹ trưởng thành rồi "

Indy " vâng ạ , thôi mẹ về nghỉ ngơi sớm đi , h đã là canh 4 rồi , mai rồi chúng ta nói chuyện "

Vương phi " ừm , con ngủ sớm nhé "

Sau khi vương phi đi khỏi anh vào phòng thay đồ , lấy đại một bộ đồ để thay , bươca ra khỏi phòng , anh đi tiến lại cửa kêu nô bộc

Nb " dạ thưa cậu kêu con "

Indy " lấy một bộ đồ vương thất , thay cho mợ út đi , tôi sẽ ở ngoài canh "

Nb " hả.... sao cậu ..."

Indy " nhanh lên tôi còn đi ngủ "

Nb " vâng vâng thưa cậu "

Anh đứng ở ngoài hành lang , vừa suy nghĩ đến cô vừa suy nghĩ tới những thứ khiến cô hạnh phúc

Xong xuôi , anh bước vào phòng nằm kế bên cạnh cô , anh vui lắm kể từ nay cô là vợ anh , là người anh yêu là người chung chăn chung gối , nhưng anh lại nghĩ lại càng sợ , sợ rằng cô không yêu anh , cô khó chịu với mối quan hệ cùng hàng ngàn câu hỏi hiện lên anh quay sang nhìn đăm đăm vào đôi mắt đã đóng chặt sâu trong tìm thức mà vô thức cất lời

" View , em có yêu tôi không ?

"
 
Back
Top Bottom