Đam Mỹ Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,269,153
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
dai-xa-va-tieu-nhan-ngu.jpg

Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Tác giả: Quan Tiểu Vũ
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Quan Tiểu Vũ

Thể loại: Đam Mỹ, Truyện Sủng

Giới thiệu:

Truyện Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư của tác giả Quan Tiểu Vũ kể về Tiêu Tiểu Ngư xuyên không vào quyển sách cổ biến thành người cá nhưng lại mắc chứng sợ nước, bỗng nhiên lại có thêm một ông xã là Đại Xà Thần tuy có chút lạng lùng đáng sợ nhưng thật nuông chiều Tiểu Nhân Ngư.​
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 1: 1: Đại Xà Thần Và Tiểu Nhân Ngư


( Gì vậy? Khó thở quá )
Cậu cảm nhận cơ thể được ai đó nâng lên, ánh mắt mờ mờ không thể nhìn rõ gương mặt kia
" Đại Xà Thần nước đã chuẩn bị xong rồi "
( Nước! Muốn luột chính mình sao? Bắt cóc, ắn thịt à )
Miệng nhỏ mấp mấy vài tiếng yếu ớt
" Cứu...bắt cóc! Cứu..tôi "
Cơ thể trở nên vô cùng yếu ớt, vô cùng khô khan muốn vùng vẫy thật mạnh cũng vô cùng khó khăn.

Cậu dùng hết sức mở to đôi mắt ra nhìn, trước mắt chính là một hồ nước rất to
( Muốn làm gì đây? Muốn dìm chết mình sao? )
" Đừng! Tôi..tôi không biết bơi...đừng "
Người đó vẫn đưa cậu từ từ đi đến cái hồ đó
" Đừng..! "
Tiểu Ngư vẫn cố gắng bấu chặt vào người đó nhưng.

Hắn hai tay quăng cậu xuống hồ
Cả người cậu ngã xuống nước
Cơ thể vừa ngâm vào nước liền có lại sức sống thế nhưng
" Cứu...cứu tôi với! "
Cậu quờ quạng sợ hãi đến tột độ cảm nhận chân mình đột nhiên cứng đơ.

Cậu quậy cả mặt hồ không ngừng lây động
( Sợ quá!! Tôi không biết bơi...cứu tôi )
Bỗng Nhiên đùng một tiếng
Trước mặt cậu là một tên nam nhân với máy tóc thật dày đôi mắt đỏ như máu lại vô cùng tiêu soái
" Ứu..!! "
Hắn đột nhiên bắt lấy tay cậu
" Đừng sợ thở đi nào! "
Cậu thấy hắn thật vô lý
( Đồ điên! Tôi có phải có đâu mà thở dưới nước )
" Không..thở được! Không phải có làm..sao thở "
" Em không phải cá thì là thứ gì? "
Cậu lại định mắng hắn nhưng bây giờ cậu mới nhận ra đôi chân dày thon thả của cậu đã biến thành một cái đuôi cá
Mặt mày cậu bây giờ còn xanh hơn cả lá
" Thứ..gì vậy? Chân tôi...chân tôi sao...lại thế này "
Hắn thật sự không hiểu cậu đang bị cái quái gì nhưng nhìn biểu hiện của cậu thì thật sự là rất sợ nước
" Yên nào!!! "
Nam nhân ấy để cậu ôm lấy cổ mình còn tay hắn thì bắt lấy em cậu bơi lên khỏi mặt nước
" Khụ...khụ! Hức..sợ quá...sao lại muốn dìm chết tôi "
Hắn chưa từng thấy một con cá nào vừa không biết bơi lại còn sợ nước hơn sợ lựa

" Hức...kéo tôi lên! Sợ...lắm..đừng dìm tôi..hức đừng.."
" Em bị sao vậy? Là một Nhân Ngư mà bây giờ lại sặc nước "
Vuốt vuốt lưng cậu
" Hức...tôi không phải cá! Không phải mà...aaaaa"
Cậu bật khóc nức nở khiến hắn đau hết cả đầu
" Đại Xà! Là ngọc là ngọc "
Một nữ nhân dùng tay vớt lấy mấy viên ngọc trai đang rơi ra từ mắt cậu
" Khóc ra ngọc rồi em còn nói mình không phải Nhân Ngư nữa đi! "
Cậu siết chặt tay ôm lấy hắn quay mặt qua chỗ khác
" Không phải! Huhu...hu không phải...huhu...lạnh..lạnh "
Hắn sắp bị con cá ngốc này làm cho phát điên rồi.

Còn không đưa cậu ra khỏi mặt nước thì cậu sẽ khóc đến rách cổ họng cho xem
Một tiểu nha đầu đưa cho hắn một khăn bông ấm áp.

Hắn nắm lấy quấn quanh người cậu
" Đã đỡ lạnh hơn chưa! "
Cậu úp mặt vào lòng hắn mà rên ư ử
" Không khóc nữa! Khóc đến ngọc rơi khắp nơi rồi này "
Hắn dịu dàng dỗ dành Tiểu Nhân Ngư khó chiều
" Mau nhặc hết mấy viên ngọc đó đi cất hết cho ta "
Đôi mắt hắn thật sắc bén, thuộc hạ dưới tay hắn điều chẳng ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó
Hắn là Đại Xà Thần con thú tối thượng nhất trong ma giới cũng là ma thú duy nhất được tham gia vào hàng ngũ Thập Nhị Tiên Thú là thần của hai cõi âm dương.

Là Đại Xà Thần nên tiền thân của hắn chính là một con rắn khổng lồ màu đen tuyền
Xà Thần bê cậu vào trong một hang động lớn ngay chính diện được đặt một cái giường vô cùng lớn
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 2: 2: Điện Hạ


( Hức.

.

cái thứ quỷ gì vậy nè! Sao đột nhiên chân mình lại thành như vậy chứ, hai là bị bọn họ thí nghiệm khoa học gì đó rồi! Trời ơi sao số tôi khổ thế này )
Cậu lấy tay quẹt đi nước mắt, từng giọt nước mắt rơi ra khỏi mắt cậu liền hóa thành viên trân châu
" Em muốn thành cá nước à! Úm cả người nóng lên rồi này "
Đại Xà lấy tay sờ vào cổ cậu, cậu thì quay mặt đi lưng hướng lền phía hắn
" Hức! đừng đụng tôi! Các người! các người thật tàn nhẫn! Huhu "
Tiếng khóc của Tiểu Nhân Ngư nghe vô cùng đau lòng khiến mătm nước rung động nhân thú trên bờ điều đau xót cả lòng
" Đừng khóc nữa! "
Hắn còn không dỗ thì lòng ngực sẽ bị xé ra mất
" Ta không bắt em xuống nước là được chứ gì! Nào đừng khóc nữa mau nín đi "
Đại Xà uy mãnh chưa từng hạ bình trước bất kỳ ai nay lại thu mình vì một Tiểu Nhân Ngư bé nhỏ
Hắn nhớ lại không biết dỗ người khác thế nào nhưng nhớ lại mấy trăm năm trước mẫu thân của hắn đã làm sao dỗ dành hắn
" Sợ sao? Nào qua đây ta ôm em "
" Hức! không cần! Cặn bã, cồn đồ, lưu manh! Huhu "
Đại Xà có thính giác cũng gọi là tốt nên cậu khóc to làm hắn thật sự nhức hết cả đầu
" Im lặng đi!!! "
Hắn nhe nanh quát cậu một tiếng

" Ồn chết được! Em còn khóc nữa ta lập tức sẽ đem em nuốt vào bụng "
Hai bên thái dương và cổ của Đại Xà xuất hiện rất nhiều vảy rắn.

Trời sinh cậu sợ nhất chính là răn dù chỉ là hình trong điện thoại cũng khiến cậu sởn cả da gà
Bị Đại Xà dù dọa một phen liền cậu liền im lặng đơ cả người.

Không phải là cậu biết điều mà nín khóc mà lại bị dọa đến chết đơ cả người
( Má ơi! Rắn là rắn )
Bỗng nhiên
" Aaaaaaaaa!!!!!!!! "
Một hét vô cùng lớn khiến Đại Xà không thể chịu nổi
" RẮN! TRÁNH RA TRÁNH RA "
Cậu vừa la hét vừa làm loạn cả nơi đó, đồ đạt mà cậu chụp được điều quăng thẳng vào người hắn.

Đương nhiên một Đại Xà Thần uy nghi làm sao không né được nhưng tiếng của cậu làm hắn khó chịu vô cùng
" Được rồi tôi ra ngay em mau đừng la hét nữa "
Đại Xà không chịu nổi liền nhanh chống ra khỏi chỗ đó
" Cái quái quỷ hì thế này! Mình mình đang ở đâu vậy chứ "
Cậu ngồi một mình trên chiếc giường đá lớn mà ôm đuôi cá mà thút thít
Nữa canh giờ sau

Một tiểu cô nương bước vào
" Tiểu Nương Tử đến giờ ngâm nước rồi ạ "
Cậu giật thót mình vì tiếng nói kia
" Ngươi gọi ta là Tiể Nương Tử!! "
" Vâng ạ!! "
" Nói bậy ta! ta chưa thành thân mà lấy đâu ra đã trở thành Tiểu Nương Tử của các người được "
Tiểu nha đầu kia nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu
" Tiểu Nương Tử người là vợ mà Đại Xà Thân nhà chúng ta đường đường chính chính rướt vào cửa lớn làm Đại Xà nương nhả ta rồi ạ "
Cậu nghi hoặc nhìn tiểu nha đầu ấy
" Vậy ngươi nói đi ta.

.

ta là cái thứ quái quỷ gì "
Tiểu nha đầu cung kính đáp
" Người là Tiểu Điện Hạ của Đông Hải Long Vương được gã cho Đại Xà Thần "
Cậu đang tập trung nghe a đầu kia nói thì bỗng
" Tiểu Hoàng Tử gì chứ! Em chính là phế vật của Đông Hải được bọn họ hiến tế cho ta "
Đại Xà vẫy vẫy tay tiểu nha đầu kia nhanh chống lui ra
" A! "
Cậu định hét lên một lần nữa thì bị Đại Xà dùng tay bịt lấy miệng
" Em còn la tôi liền trở lại nguyên hình cắn chết em "
Cậu rất sợ nên khá nghe lời.

Vừa bỏ tay ra cậu liền thút tha thút thít
" Không cho khóc, cũng không cho la các người cũng độc tài quá rồi "
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 3: 3: Ngâm Nước


( Em ấy hay nói những từ thật khó )
" Ta bây giờ đang hóa hình người em còn gì phải sợ "
Hắn lấy tay lau đi nước mắt cho cậu
" Nhìn này vẫy của em điều khô cả rồi còn không vào nước sẽ thành cá khô mất "
Cậu cảm thấy uất ức vô cùng vì rõ ràng cậu là người cậu có chân nhưng bây giờ lại đột nhiên biến thành cá mà còn là một con cá sợ nước không biết bơi
" Không xuống nước..không biết bơi...chết chìm mất!! "
Đại Xà không thể hiểu nổi điều này nhưng xem tình trạng vẫy cá của em thì không ổn chút nào
" Tôi là người mà không phải cá! Trả chân lại cho tôi đi "
Hắn thở dày một cái quơ tay dùng pháp thuật của hắn biến đuôi cá thành đôi chân.

Cậu vừa nhìn thấy chân liền mừng như mở hội, một bước định chạy khỏi cái hang rắn chết tiệt này thì đôi chân yếu ớt kia không thể trụ nổi cả cơ thể cậu.

Cứ như thế thân thở mỏng manh ngã xuống đất
" Có đuôi thì không biết bơi! Có chân cũng không biết đi nhưng sao tính tình lại bướng thế này "
Đại Xà đã nhanh tay đỡ lấy cậu, thân thể mỏng manh nằm gọn trong vòng tay hắn, chân cũng đã biến lại thành đuôi
( Mệt...quá! Mình khát nước quá...khô quá...khó chịu quá )
" Nước...tôi khát nước!! "
Hắn ôm lấy cậu mà đứng lên
" Đi tôi dẫn em đi ngâm nước!! "

Cậu nghe tới hồ liền rất hoảng sống chết cũng không muốn xuống lần nữa
" Ưm..không xuống hồ!! Không xuống...chết chiềm mất "
Hắn thấy con cá này thật cứng đầu, sắp chết khô nhưng lại nhất quyết không xuống hồ
" Không sao! Đừng sợ "
Lần này Đại Xà đưa cậu ra chỗ một con suối nhỏ, đáy hồ rất cạn.

Hắn ôm cậu cùng bước xuống hồ, không như lần trước một cái quăng Tiểu Nhân Ngư vào hồ.

Cơ thể cậu được ngâm vào nước liền trở lại sức sống.

Vảy cá đã xanh tươi hơn mềm dẻo hơn, môi Tiểu Nhân Ngư cũng đã căng mọng trở lại
Cậu nằm trong vòng hắn mà tận hưởng
" Nào tự mình chuyển động đuôi cho ta xem "
Tiểu Nhân Ngư nhìn vào đuôi cá cố gắng động nhưng tuyệt nhiên đuôi vẫn bất động
" Không động được!! "
Hắn ôm lấy eo nhỏ của cậu
" Sử dụng phần eo nhẹ nhàng dùng lực như thế đuôi mới uyển chuyển được "
Đại Xà chính xát là đang dạy cậu cách bơi
" Không bơi được...tôi...tôi sợ nước lắm!! "

Cậu quay người vào hai tay ôm lấy cổ hắn
" Không...muốn ngâm..nước nữa!! "
Hắn dùng tay sờ lên vảy cá của cậu
" Ngâm thêm một lát để vảy mềm hơn một chút! Cơ thể sẽ dễ chịu hơn "
Trời cũng đã sập tối
" Ngươi...ngươi! Trời tối rồi ngươi sẽ không biến lại thành rắn đấy chứ "
Cậu ngẩn mặt lên nhìn hắn, nhìn một phát là hắn biết cậu đang sợ nhưng vẫn tỏ ra cứng rắn.

Cậu là một Nhân Ngư so về nhan sắc của muôn thú thì cậu chính là tuyệt thế mỹ nhân
" Em sợ sao? "
Cậu né đi cái nhìn của Đại Xà
" Ai...ai mà sợ chứ! "
Đại Xà ôn nhu nắm lấy tay cậu mà xoa xoa
" Em sợ thì ta sẽ không biến thành rắn nữa "
Cậu cáu rắc hất mạnh tay hắn
" Ngươi, người đừng tưởng ngươi đẹp trai thì có thể mê hoặc người khác "
Tiểu Nhân Ngư dùng hai tay ôm lấy mặt ngại ngùng
" Haha! Em thích dáng vẻ anh tuấn này của ta sao? "
Đại Xà bật cười một tiếng làm cậu thêm ngại ngùng gấp muôn phần
" Không được cười! Ngươi không được cười nữa "
Cậu lấy tay bịt chặc lấy miệng Đại Xà
" Được vậy thì không cười nữa "
Hắn khẻ hôn vào tay cậu một cái, vẻ ôn nhu tiêu soái của hắn thật sự làm cậu thật mê mẫn
" Em là nương tử của ta sao này em muốn gì có thể sai khiến đám thuộc hạ trong động! Nhưng mà sau này em không được gọi ta là ngươi, em có thể gọi là ngài hoặc là phu quân "
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 4: 4: Có Bảo Bảo Là Rắn!!


Trời đã tối gió cũng đã nhiều Đại Xà vẫn muốn để bé ngâm nước thêm một lát nhưng sẽ sợ rằn Tiểu Nhân Ngư nhỏ này sẽ sợ lạnh
" Ta thật sự không thể hiểu nổi em như thế này thì mấy trăm năm sống dưới đáy biển phải làm sao! "
Tiểu Nhân Ngư chẳng muốn nói chuyện với con rắn thúi này
"..."
Đại Xà đợi cậu trả lời nhưng tiểu mỹ nhân này lại miệng kín như bưng chẳng đáp một câu
( Tiểu Mỹ Nhân này tính khí thật thất thường )
" Tính khí này ai mà chịu nổi "
Hắn bế em đứng dậy quay trở về cái hang động khổng lồ kia.

Đưa cậu ngồi lên giường lớn
" Em có đói không ta kêu bọn họ chuẩn bị đồ ăn cho em! Mang bảo bảo của ta rồi thì phải bồi dưỡng cho tốt chứ "
" Mang bảo bảo?? Ai mang chứ..tôi đâu có giữa bảo bảo của ngươi đâu.."
( Tiểu Nhân Ngư này thật ngốc nhưng lại vô cùng đáng yêu )
" Bảo bảo của ta chẳng phải là ở ngay đây sao!! "
Hắn nắm lấy tay cậu tự đặt lên bụng cậu mà xoa xoa.

Dù ngốc thế nào thì giải thích thế này thì đương nhiên mà hiểu rồi.

Gương mặt cậu liền biến sắt
" Này! Tiểu Nhân Ngư em lại định..."
" Aaaaa!!! "
Cậu hét ngay vào tai của hắn một tiếng vô cùng chói tai.

Đám gia nhân từ bên ngoài liền lật đật chạy vào trong
" Chú thượng!! "
Biết cậu sợ rắn mà đám gia nhân đó lại không thể hoàn toàn biến thành người, mà là nữa thân người nữa thân rắn
Bọn họ chỉ vừa bước vào đã liền bị Đại Xà khè cho một cái
"Cút!!!! "
Đại Xà phong thế cao ngút trời chỉ một cái liếc mắt bọn họ đã sợ đến mức hóa lại thành rắn bò rút ra ngoài
Cậu không những vừa khóc vừa là mà còn rất ngang ngược.

Cậu chụp được thứ gì liền quăng hết vào người Đại Xà.

Chiếc bình cổ trăm năm cũng được cậu tiện tay nén xuống đất vỡ tan nát.

Tiếng khóc của cậu làm cho đám thú nhân bênh ngoài bồn chồn khó chịu cứ nắp ngay cửa động
Hắn biết dỗ cũng dỗ không được nên đành để mặc cậu tùy ý đập phá.

Đại Xà điềm tĩnh ngồi xuống chiếc gỗ bên cạnh, nhắm mắt tịnh tâm đợi Tiểu Nhân Ngư bớt giận
( Nương Tử nhà ta thật ồn ào nhưng lại rất dễ thương )
Đập thì cũng đã đập hết chẳng còn gì cho cậu chút giận.

Tự mịnh uất ức co rúm người thành một cục bông
( Thì ra Tiểu Nhân Ngư cũng có thể co tròn lại thành mèo bông đáng yêu thật )
Đại Xà đi đến ngồi bên cạnh cậu
" Đập phá xong rồi sao! "
Hắn định chạm vào cậu thì Tiểu Nhân Ngư phụng phiệu thò tay ra đánh vào tay hắn một cái
" Hức...không cho ngươ.."
Cậu nhớ lại lời hắn bảo, không được gọi hắn là ngươi
" Hức...không cho...ngài đụng vào..ta! "
Đối với cái thái độ ngang ngược của cậu Đại Xà luôn dùng một thái độ ôn nhu, diu dàng mà nuông chiều nương tử
" Hức! Tôi rõ ràng là người mà...sao lại..biến thành cá thế chứ! Lại còn...lại còn...Aaaaa....Huhuu "
Cậu vừa khóc vừa nói thật sự rất khó hiểu nhưng nhờ một cách nào đó hắn lại hiểu
" Em sinh ra đã là tộc nhân của người cá rồi thì ta biết phải làm sao! Em là nương tử của ta thì phải mang thai con của ta chứ "
Cậu nghe đến bảo bảo liền khóc ầm lên nước mắt lại một lần nữa hóa thành chân châu rơi xuống giường
" Hư! Không muốn đâu..ta..ta không muốn rắn con sẽ bò trong bụng ta rồi ngọ nguậy...hư..hư không muốn đâu "
Đại Xà dùng tay luồn vào người cậu sờ bụng rồi xoa xoa
" Ngốc quá trước khi rắn con biết cử động em đã sinh nó ra rồi với lại rắn con chỉ nở ra từ trứng làm sao ngọ nguậy trong bụng em được "
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 5: 5: Đại Xà Ôn Nhu


Đại Xà muốn cậu thoải mái nên muốn giúp cậu duỗi thẳng đuôi nhưng có gỡ cỡ nào cũng không gỡ được
" Ta không..biết! Ta sợ...nhất là rắn "
Tiểu Nhân Ngư càng sợ lại càng co cứng.

Cậu là do sợ hãi quá nên cơ thể mới tự động co cứng lại có thể nói đó là một bản năng
" Em thật sự sợ rắn đến vậy sao? "
Cậu chỉ co rúm người rồi run rẫy chứ không trả lời.

Thấy cậu thật sự rất sợ nên hắn vô cùng lo lắng
( Phải làm sao làm sao trị dứt cái chứng sợ rắn của em ấy đây! Thật đau cả đầu )
Hắn thở dài rồi lấy tay xoa đầu
" Thôi đi! Trước hết nên dỗ Tiểu Nhân Ngư này cái đã "
Đại Xà dùng tay vuốt v e đuôi của cậu
" Nào thả lỏng chút dù sao nơi này cũng chẳng có rắn mà "
Cậu ngẩn mặt lên chỉ thẳng tay vào mặt hắn mà mếu máo
" Ngươi! "
Hắn điềm đạm lấy tay lau đi mồ hôi trên trán cậu
" Em sợ ta sao? "
Cậu nghênh mặt lên với hắn
" Ai mà sợ ngươi..chứ!! "

" Được nếu không sợ thì thả lỏng người ra nào! Qua đây ta ôm em một cái "
Đại Xà quả thật là rất dịu dàng, dịu dàng đến mức làm người khác xiêu lòng.

Cuối cùng cậu cũng chịu thả lỏng người mà duỗi thẳng đuôi
Đại Xà thật sự rất nuông chiều cậu
" Khóc nhiều thế này sẽ mất nước lắm! Em quấy cũng gần nữa canh giờ rồi còn gì! Nào ta bế em đi ngâm nước "
Đại Xà bế Tiểu Nhân Ngư lên
Cậu nép sát vào người hắn uất ức mà nói
" Ư.h! Ngươi..không được quăng ta vào hồ đâu.."
Hắn nâng cậu lên ngồi hôn vào trán cậu một cái
" Không đâu! Ta làm sao có thể quăng em đi được! Ta sẽ cùng ngâm nước với em "
Cậu bây giờ cảm thấy thật sự có lỗi rồi.

Đại Xà thật sự không xấu, ôn nhu, dịu dàng và rất tốt với mọi người ( Là do cậu tự nghĩ thôi )
Đại Xà đưa cậu ra ngâm nước ở con suối cũ
" Haizz! Làm loạn cả ngày bây mệt rồi thì ngủ thế à! Nương Tử của ta thật xinh đẹp"
Hắn nắm lấy tay cậu rồi nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn.

Cả đêm cứ cách vài canh giờ hắn lại đưa cậu đi ngâm nước
" Ngày mai phải làm lại cho em ấy một cái hồ nhỏ mới được "
Đại Xà không thể cùng em ngâm mình cả đêm được vì kẻ thù hắn khắp nơi không phòng bị liền bị khử ngay

Tuy hắn có uy phong dũng mãnh nhưng nếu bị phục kích bất ngờ thì cũng sẽ tiêu thôi
Sáng hôm sau
Cậu lờ mờ tĩnh dậy
" Bà..ơi cháu đói rồi! "
Cậu lờm cờm ngồi dậy nhìn quanh thì thấy trước mắt mình là cả 1 cái hang động bằng đá vô cùng to
" Chu choa! Bà..ơi mình lại trốn nợ à.."
Một nô tì đứng bên cạnh cậu mà lên tiếng
" Tiểu Nương Tử người đói rồi sao ạ! Chúng tôi sẽ chuẩn hị thức ăn ngay "
Cậu nhìn nó, nó nhìn cậu, cậu dụi dụi mắt.

Trước mặt cậu là một cô gái nữa người nữa rắn
" ÁAAAAA....!!!!!! "
Cậu hét lên một cái thật to.

To đến mức chim bay khỏi tổ cá nhảy cả lên hờ.

Đại Xà từ thư phòng đã nghe thấy tiếng la của cậu, hắn liền nhanh chóng quay lại
" Huhu..hu con rắn này! Tránh xa ta ra...cứu tôi với..huhuhh "
Đại Xà nhìn con tiểu nha đầu nữa người nữa rắn kia mà trừng mắt
" Ra Ngoài!! "
Cô ta như mũi tên bò nhanh ra ngoài
Đại Xà nhìn lại trên giường thì cậu đã lấy chăn chùm kín người mà run
" Nào em đừng sợ ta đuổi nó đi rồi! "
Hắn nhanh chống kéo chiếc chăn của cậu ra
" Sau này sẽ không cho chúng đến gần em nữa có được không! Đừng sợ "
Đại Xà vừa nói vừa đỡ cậu ngồi dậy
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 6: 6: Bệnh Sợ Rắn Của Tiêu Nhân Ngư


" Miệng em thật lớn, hét đến ta đau hết cả đầu "
Hắn sờ tay lên mắt cậu mà xoa xoa mắt cậu
" Hứ! Ngươi cũng tránh ra luôn đi! "
Cậu né đi cái chạm đó, hắn cũng đã quen với tính cách ngang ngược khó chiều của cậu
Hắn nhẹ nhàng vuốt đuôi cậu mà nói
" Không xưng hô như thế! Phải gọi ta là ngài xưng em "
Cậu cau mày muốn rút đuôi lại nhưng lại cảm thấy hắn vuốt v e rất thoải mái
Thấy cậu mặt nhăn mày nhó hắn nghĩ có lẻ cậu không thích hắn cho lắm nên thở dài một cái
" Tôi ra ngoài, em cứ ở đây mà nghĩ nghơi đi "
Đại Xà vừa đứng lên thì cậu liền nắm lấy ngón tay của hắn mà giữa lại
" Đừng đi..đuôi ta..khó chịu..lắm! "
Tiểu Mỹ Nhân hai mắt long lanh, gò má căng tròn, miệng nhỏ chúm chím là đang làm nũng với hắn sao? Không cần biết là gì chỉ cần nương tử muốn hắn điều nghe theo gâm gấp
Hắn nở một nụ cười dịu dàng ôm lấy Tiểu Nhân Ngư, đặt cậu ngồi ngay lên đùi hắn nhẹ nhàng vuốt v e đuôi cho cậu.

Gương mặt khả ái của cậu cũng đã giãn ra không còn nhiếu lại như trước nữa
( Thì ra cá cũng thích vuốt đuôi sao! Ta cũng muốn nương tử vuốt đuôi cho ta )
Hắn đang tưởng tượng rằng hắn sẽ quấn quanh cậu, dúi đầu vào lòng cậu, đuôi nhỏ sẽ được vuốt v e thật thoải mái.

Vừa nghĩ đến đó hắn vô cùng phấn kích bất giác thè cái lưỡi rắn ra ngoài
Cậu vừa thấy đã hét toáng lên vả vào mặt hắn một cái đau điến.

Từ giây phút đó hắn đã bị đuổi thẳng cổ ra ngoài
Đại Xà lấy tay vuốt nhẹ máy tóc điều chỉnh lại uy phong
" Đến chợ đen mua đứt một vài con Nhân Ngư về đây! "
Tên cận thần của hắn cuối đầu rồi rời đi thì hắn lại nói thêm
" Là người của Tây Hải càng tốt "
Nghe xong hắn cuối người rồi đi tiếp.

Đại Xà quay về thư phòng mở quyển sách nói về Nhân Ngư
( Tiểu Nhân Ngư lúc nào cũng trong trạng thái khó chịu, gây gắc! Có lẻ nào đây là giai đoạn đầu của việc mang thai )
Sách viết rằng Nhân Ngư có thể sống trong môi trường thiếu nước khoảng 1 đến 2 ngày nhưng còn Tiểu Nhân Ngư của hắn thì chỉ cần quá 2 canh giờ đã liền khó chịu vô cùng.

Nhưng bây giờ thứ khiến hắn đau đầu nhất chính là căn bệnh sợ rắn của cậu Thuộc hạ của hắn cũng là rắn, nô tì cũng là rắn và bảo bảo cũng sẽ là rắn
......................
Hắn cũng đã ở trong thư phòng hơn nữa canh giờ cũng chẳng nghe cậu la hét thì quả thật cái hang động to lớn này vô cùng yên tĩnh.

Hắn gát hết các công việc qua một bên để đến đưa cậu đi ngâm nước

" Nương tử à! Ta đưa em đi ngâm nước "
Hắn vừa vào đã thấy cậu nằm ngay dưới chân hắn.

Cậu là đang dùng hai tay lết ra gần đến cửa
Hắn miệng vẫn nở nụ cười mà cuối người vát cậu lên vai trở về giường
" Aahh! Con rắn thúi thả ta ra..lão tử sẽ cắn chết ngươi "
Cậu dùng miệng ngoạm lấy vai hắn.

Da của Đại Xà vài trăm nghìn năm còn cứng dơn cả sắt thép, răng nhỏ chỉ là đang gãy ngứa cho hắn mà thôi
" Ta muốn..về nhà! Rắn con độc ác...à nhằm con rắn ác độc thả ta ra "
Tiểu Nhân Ngư vùng vẫy trong vô vọng.

Đại Xà nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường
" Hư! Ngươi tại sao lại muốn bắt ta "
Đại Xà điềm đạm nắm lấy tay cậu
" Vì nàng là nương tử của ta! "
Cậu giật tay lại rồi phụng phiệu nói
" Phizz! Ai là nương tử của ngươi chứ "
Hắn đột nhiên ghì chặt tay cậu lại
" Tay em điều bị trầy cả rồi! "
Hắn một nhiên im lặng, miệng lầm nhầm gì đó rồi lòng bàn tay của hắn áp vào chỗ bị trầy trên tay cậu.

Vài giây sau chỗ đó liền hồi phục
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 7: 7: Phong Thế Của Đại Xà


" Lần sau em có muốn đi đâu thì gọi ta, ta liền đưa em đi "
Cậu nhìn xem có vẻ gì là đang quan tâm hắn nói gì sao
" Woaa! Thật lợi hại "
Cậu thật sự rất ngạc nhiên, xem vẻ mặt vui vẻ của cậu liền khiến Đại Xà nở nụ cười
" A! Ngươi thật lợi hại "
Hắn dịu dàng nhìn cậu rồi nói
" Thích lắm sao! "
Cậu gật gật đầu, hắn từ khi lấy cậu về thì chưa từng thấy cậu thích thú như thế
" Có muốn xem nữa không! "
Tiểu Nhân Ngư gương mặt rạng rỡ nói
" Muốn!! "
Đại Xà nhắm mắt lại tập trung tinh khí, từ lòng bàn tay xuất hiện một quả cầu nước trong suốt lấp lánh khiến cậu vừa nhìn thấy liền vui vẻ đến vô cùng
" Hay quá! Ngươi lợi hại quá đi "
Đại Xà thẩy quả cầu nước lên trời lập tức nó liền biến thành những hạt sương ti li rơi xuống người cậu
" Mát quá đi! Nữa ta muốn xem nữa, ngươi mau biểu diển cho ta xem đi "
Cậu phấn kích nắm lấy tay hắn.

Hắn nhẹ nhàng xoa xoa vành tai cậu
" Được! Chỉ cần em vui là được "

Đại Xà ngồi cùng cậu chơi cả buổi, nào là biến ra chong chóng quay, kẹo ngọt, biến gió, biến lửa hắn điều làm hết cho cậu xem
" Hah! Như thế này cũng tiện quá rồi nếu thích gì thì liền biến ra thứ đó, chẳng sợ tốn tiền "
Cậu mân mê cái chong chóng mãi không rời
" Cũng không hẳng! Thường ngày ta chẳng cần những thứ này "
Cậu lại một lần nữa không hề để tâm đến lời hắn nói
" Thích quá! Đã lâu lắm rồi ta mới được nhìn thấy chong chóng "
Tiểu Mỹ Nhân đột nhiên mặt lại xụ xuống
" Sao vậy? Không thích nữa à, hay để tay cho em xem cái khác "
Chơi với em cũng cả buổi, thứ gì cũng đều đã đem ra hết rồi hắn cũng không biết còn trò gì để dỗ em
Bỗng nhiên hắn nhớ ra gì đó
" Nào chúng ta chơi thêm trò mới "
Đại Xà búng tay một cái, cơ thể nhỏ đột nhiên lại trở nên rất nhẹ rồi từ từ rời khỏi giường mà bay lên
" A..a..a! Ta..ta "
Tiểu Nhân Ngư hơi loạng choạng thì Đại Xà liền nắm lấy tay cậu
" Nào ta dẫn em bay ra ngoài "
Hắn nắm lấy hai tay cậu từ từ đứng lên dắt cậu bước đi
" Aaa! Bay rồi, bây rồi thích quá "
Cậu cười tít cả mắt
( Thì ra Tiểu Mỹ Nhân cười lên có thể xinh đẹp đến mức này sao!! Nương tử nhà ta thật xinh đẹp! Là Đại Mỹ Nhân người người ngưỡng mộ )

" Ra ngoài cho ta ra ngoài đi! "
" Được được! Đều nghe ý em "
Hắn dẫn cậu từ từ ra khỏi sơn động.

Đến bây giờ cậu mới có thể nhìn thấy rõ ràng khung cảnh tráng lệ ấy
Trước mắt cậu là một vách núi cao sừng sững.

Dưới chân núi chính là một thành đô rộng lớn.

Cậu quay đầu lại nhìn cái sơn động kia, cậu ngơ người
Trước mắt cậu là một hang động cao vài nghìn trượng, hang động cũng không phải bằng đá tầm thường mà chính là Ngọc Lục Bảo màu đỏ.

Giá trị của nó lớn đến mức tiền không thể mua được.

Bây giờ cậu mới nhận ra rằng thân thế của Đại Xà không hề nhỏ
" Dưới chân núi là thành đô của ta! Khi nào em khỏe hơn ta sẽ dẫn em đi đến đấy "
Cậu ngơ người không thể nói thêm được gì.

Đại Xà nhan sắt ngời ngời với máy tóc dài màu đen ống ả, thân thể cường tráng, đôi mắt sắt lẹm, phong thế uy nghi lại bị cậu mắng lại còn bị vả vào mặt vẫn không nói một lời
Tiểu Nhân Ngư từ nảy đã nhìn chăm chăm vào hắn
( Nương tử đã bị ta thu phục rồi sao )
Hắn nghênh mặt tự đắc nhưng hắn đâu có biết rằng cậu đã sợ nay càng sợ hắn hơn
Cậu vừa run vừa nói với hắn
" Cho..cho ta xuống "
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 8: 8: Bảo Bối Bị Bệnh Rồi


" Nương tử à trò này chơi không vui sao? "
Cậu vùng vẫy đòi hắn thả mình xuống, trong đầu cậu bây giờ cảm giác mình sẽ bị con rắn thúi này nuốt chửng không còn mảnh xương vụn
Hắn quơ tay thân thể nhọ lại quay về trạng thái ban đầu rồi rơi vào vòng tay của hắn
" Em không thích trò này nữa sao? "
Tiểu Mỹ Nhân đột nhiên cảm thấy thân thể mình nóng ran cả lên.

Bứt rứt khó chịu đến tột độ
" Hay bây giờ ta dẫn em xuống thành chơi nhé "
Cậu bây giờ chẳng nghe hắn nói gì cả, một tay bấu chặt vào ngực, một tay bấu vào vai hắn.

Bây giờ hắn mới nhận ra rằng, hắn cùng cậu đùa nghịch đã hơn nữa ngày trời.

Một ngụm nước cậu cũng chưa được uống
Hắn nhìn cậu đang run lẩy bẩy trên tay hắn thì liền như mũi tên hóa đôi chân trở về hình đuôi, một phát vuột đến ngay con suối nhỏ
Cả cơ thể được ngâm vào nước khiến cậu vô cùng thoải mái
" Em bây giờ đã ổn hơn chưa? "

Đại Xà trong lòng tự trách tại sao bản thân lại có thể quên một việc lớn thế này được
( Nhưng mà khoan! Nương tử vui vẻ cùng ta đùa nghịch liên tục mấy canh giờ chẳng thấy em ấy kêu la! Chẳng phải hôm nay đã vượt mức mọi ngày rồi )
Đại Xà có cắng răng cũng không thể hiểu nổi về giống loài trong truyền thuyết này được
" Nương tử à sao bỗng nhiên đuôi em lại có thể lập tức mất nước ngay như vậy? Lúc nảy vui chơi cùng vi phu mấy canh giờ cũng chẳng có biểu hiện gì mà? "
Ai mà thèm trả lời hắn chứ.

Chính cậu còn chẳng biết nữa là
Ngân nước cùng cậu được hơn 15 phút thì tình trạng cậu vẫn như vậy.

Cơ thể lờ đờ đuôi cũng ngâm đến nhũng cả rồi
" Nương tử à đừng dọa ta! Sao đột nhiên đuôi em lại nhũng ra rồi "
Cậu bây giờ mặt mày đã tái nhợt cả đi.

Tay ôm khư khư lấy bụng mà nước mắt rơi lả chả
" Hu..hu! Rắn con quậy rách..bụng ta rồi! Đau..quá...đau xé cả bụng rồi "
Đại Xà mặt cũng xang theo cậu

" Sao lại thế được! Rắn con vẫn chưa định hình mà "
Hắn tức tốc đứng dậy bế cậu lật đật chạy về hang nhỏ
" Xà nữ đâu! Mau xuống thành gọi nhân sư lên đây cho ta! "
Tiểu A Đầu nghe liền liền 3 chân 4 cẳng bay vèo xuống núi.

Đại Xà đặt cậu nằm lên giường tay vận khí rồi đặt lên ngay bụng cậu
" Hu..hu đau quá! Chết mất thôi..huhu "
Tiểu Nhân Ngư mà rơi lệ, Đại Xà như bị cắt đi một mảnh thịt rắn
" Nương tử! Không sao, vi phu ở đây với em "
" Hư! Ngươi ở đây thì làm được gì chứ! Ta vẫn đau đây này "
Tiểu Mỹ Nhân nắm lấy tóc hắn mà ghị, thân là một phu quân thì nương tử có nắm đầu cũng không được kêu
Đại Xà trước mặt Tiểu Nhân Ngư còn ngoan hơn cún, lại dịu dàng hết mức nhưng cậu lại luôn không ưng tất cả mọi thứ
" Nương tử vẫn không hết sao! "
Cậu bây mặt mài trắng bệt cả tay và đuôi đều lạnh ngắt nhưng cả người lại đổ mồ hôi như tắm
" Ta...đau quá! Bụng như muốn rách ra vậy...ưh..đau lắm! "
Đại Xà bây giờ như ngồi trong nồi lửa, tay càng lúc càng ôm siết Tiểu Nhân Ngư vào lòng
" Các người chết đâu cả rồi! Nhân Sư đâu chết rồi sao! Có chết cũng phải đem xát về cho ta "
Đại Xà đằng đằng sát khí khiến trời cũng tối đem như mực
" Chúa thượng! Đại Nhân Sư đến rồi ạ "
Một con báo trắng từ ngoài bước vào, đi đến được nữa căng phòng thì liền hóa lại thành hình người bước đến
Hắn không dám nhìn vào Đại Xà vì chỉ chạm một ánh mắt của hắn liền sẽ bị sát khí ăn tươi nuốt sống
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 9: 9: Thê Tử Dịu Dàng


" Thần tham khiến..."
" Câm miệng đi! Bớt nói nhảm, mau đến xem Tiểu Nhân Ngư "
Đại Xà nóng ruột nên vô cùng bực tức khiến mấy con nô tì phải sợ hãi mà run lẩy bẩy.

Nhân sư nhanh chống đến xem bệnh cho Tiểu Nhân Ngư.

Cậu nằm trong vòng tay của Đại Xà cứ liên tịc run cầm cập
Nhân sư sờ thì cũng sò, nhìn thì cũng đã nhìn thăm dò lấu như thế khiến Đại Xà rất khó chịu
Nhân sư kia biết rằng nếu còn sờ còn nhìn thì thể nào Đại Xà cũng chặc đứt tay ông ta
Dò xét một hồi lâu thì ông ta liền cung kính cuối người thưa
" Xin hỏi bình thường ngày cho nhân ngư nhà các ngài ăn gì ạ! "
Tiểu A Đầu bên cạnh liền liên tiếng
" Dạ thưa, Tiểu nương nhà chúng tôi hay ăn các loại rong và tảo biển "
Ông ta hiểu ra được nguyên nhân thì lập tức nói

" Bẩm! Nhân ngư này có chút khác lạ! Cậu ấy thuộc thể thiên hàn nhưng lại rất sợ nóng và dễ khát! Thể hàng sợ lạnh nên các ngài cho cậu ấy ăn đồ ăn lạnh nên khiến cậu ấy phải đau bụng!! "
Thật sự cơ thể cậu vô cùng bất thường
" Sau này cứ cho cậu ấy ăn đồ ăn ấm nóng vừa phải, uống nước nhiều một chút là được! Rắn con thể nhiệt có lẻ sẽ khó chịu dài dài! Chú thượng ngài cứ cho cậu ấy uống vài loại thảo dược này là được nhưng tốt hơn hết ngài nên truyền chút dương khí vào người cho cậu ấy thì càng tốt hơn "
Đại Xà cứ ôm khư khư tiểu bảo bối, một giây cũng không rời
" Ngươi sau này cứ vào nơi này mà sống! Cơ thể em ấy yếu ớt cần nhanh chống chữa trị "
Đại Nhân Sư mắt bỗng nhiên sáng lên, đầu cuối rạp xuống đất vừa cung kinh vừa vui mừng
"Thần xin tuân mệnh "
" Ra ngoài!! "
Đại Xà cảm thấy ông ta thật phiền phức, nói cũng rất nhiều làm hắn càng khó chịu.

Xà nữ đưa ông ta ra ngoài để lại hắn vàTiểu Nhân Ngư đã ngất đi vì mệt
Tiểu Mỹ Nhân vừa sợ nóng lại vừa sợ lạnh, thân thể mong mảnh như giấy luôn làm Đại Xà hết mực lo lắng.

Truyền dương khí và cho cậu uống thuốc xong thì cậu cũng đã ngủ say nhưng Đại Xà chẳng hề an tâm nên luôn ôm chặt lấy cậu
1 canh giờ rồi 2 canh giờ thì cuối cùng cậu cũng đã dậy

Cậu vừa nhút nhít một chút Đại Xà đã liền phát hiện
" Nương tử! Không sao chứ "
Hắn mặt mày lo lắng lấy tay xoa xoa bụng cậu, như cún con mếu đến sắp khóc rồi
" Ta không...sao! Bụng...không đau nữa "
Cậu tuy có chút mệt nhưng nhìn hắn hết mực lo lắng cho cậu thì dù có sắt đá thế nào cũng không thể cự tuyệt
Tiểu Nhân Ngư trước giờ chưa hề dịu dàng với hắn như thế, hắn cảm động đến mức đuôi cũng sắp mọc ra rồi nhưng mà lỡ lòi đuôi rắn ra thì sẽ liền bị cậu đá bay ra ngoài là cái chắc
Hắn úp mặt vào ngực cậu, tay luồn qua eo mà ôm cứng
" Nương tử thật dịu dàng, thật xinh đẹp "
" Haiz! Gớm quá đi mất, cút cút! Ta rất mệt không rảnh nói lời sến súa với ngươi con rắn thúi "
Hắn bị cậu đẩy ra, trong lòng phu nhân thật tổn thương khi bị thê tử đẩy ra ngoài như thế
" Thúi sao? "
Đại Xà hai mắt rưng rưng thè lưỡi li3m li3m tay
" Đâu có thúi đâu! Cũng được mà "
Hắn ngồi dưới đất vừa rưng rưng vừa tội nghiệp
" Thúi! Thúi chết được, ngươi đừng ở đó tỏ vẻ tội nghiệp! Mau lên đây xoa đuôi cho ta "
Nghe được lời muốn nghe hắn lập tức nhảy lên giường ôm lấy Tiểu Mỹ Nhân vào lòng nhẹ nhàng vuốt v e đuôi cá xinh đẹp.

Xoa xoa cả bụng để cậu dễ chịu hơn
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 10: 10: Nhân Ngư


" Ngươi là Nhân Ngư "
Một mỹ nhân gương mặt thuần khiết đang đứng trước mặt hắn
" Vâng..tôi là Nhân Ngư...."
Cháttttt
Tiểu A Đầu vừa tát miệng cô ta
" Trước mặt bổn vương lại dám sưng tôi!! "
Cô ta sợ hãi liền dập đầu xuống đất
" Nô tì, nô tì xị chúa thượng tha mạng! "
" Ngươi mau đem nó đi dạy dỗ lại rồi đến hầu hạ Phu Nhân! "
Đại Xà vẫy tay ra hiệu CÚT
Bọn họ cũng chẳng dám chậm trễ lập tức cút ngay.

Hơn cả trăm năm hầu hạ Đại Xà 1 năm đôi khi chưa nói được với chủ nhân của họ được 10 câu
( Từ khi em ấy gã cho ta vẫn chưa lần nào về thâm nhà mẹ! Nhưng hiện tại xem cũng không thể đi rồi )
Hắn đang tịnh tâm luyện khí thì đột nhiên một tiểu xà yêu lại đi vào
" Bẩm chúa thượng! Tiểu nương lại khó chịu gọi người đến rồi ạ "
Tiểu yêu đó chưa kịp ngẩn đầu thì Đại Xà đã đi mất
Tiểu Nhân Ngư sợ lạnh, sợ nóng lại rất khó nuôi.

Dù có cáu gắt hay ngang ngược đến đâu thì Đại Xà cũng luôn ôn nhu dịu dàng đối tốt với cậu
" Nương tử à! Không sao chứ, lại khó chịu à "
Tiểu Mỹ Nhân nằm trong bồn tắm nhỏ đuôi thả tự do ra ngoài
" Nương tử sao ngâm nước lại không gọi ta! "
Cậu tự mình ngâm nước thoải mái vô cùng không cần đến hắng phải bế phải bồng
" Ta đã tự mình bò vào được rồi! "
Cậu bây giờ cảm thấy rất vui vì mình không hề vô dụng.

Cậu lần đầu tự nguyện nở nụ cười với hắn
" Nương tử cười lên rất đẹp! Sau này cười nhiều một chút có được không "
Hắn dịu dàng dùng tay áp lên mặt cậu mà vuốt v e, cậu thoải mái cậu cạ cạ mặt mình vào tay hắn
" Nước này ấm rất thoải mái! Thật sự rất thoải mái "
" Ta đã bảo tiểu yêu lấy nước từ dưới chân núi Bạch Hỏa! Thoải mái như thế thì ta sẽ kêu nó ngày ngày đưa đến cho em "
Cậu gật gật đầu thích thú lăn lộn trong cái bồn đó
" Tiểu Nhân Ngư em gọi ta đến đây là có việc gì sao? "
Cậu gương mặt rạng rỡ nhìn Đại Xà mà nói
" Ưh có đó! Ta...ta muốn học phép thuật "
Đại Xà có phần kinh ngạc
" Chả lẻ em không biết chút pháp thuật nào sao? "

Cậu nhăn mặt rồi đáp
" Không biết mới nhờ ngươi dạy cho ta! Thấy ngươi lợi hại như vậy dại cho ta một chút cũng không được sao "
Lời nói của cậu có phần thất vọng lại pha chút giận dỗi trong cực kỳ đáng yêu
" Được! Vi phu sẽ dại cho em loại phép thuật mạnh mẽ nhất, lợi hợi nhất! Để Tiểu Nhân Ngư nắm giữa cả Thiên Hạ "
Cậu xua tay
" Không cần! Ta không muốn làm thiên hạ đệ nhất gì đó đâu! Ta muốn học cách biến thành người "
Cậu thật sự muốn trở lại hình dáng con người để có thể tự do di chuyển, muốn đi đâu thì đi và hơn hết chính là trốn khỏi cái hang rắn này
Đối với hắn dù có yêu cầu cao hơn khó hơn hắn cũng sẽ đồng ý ngay không chút do dự.

Chỉ cần em thích Thiên Hạ cũng có thể cho em
Đại Xà lập tức đồng ý với cậu nhưng là để ngày mai.

Hôm nay sức khỏe của cậu vẫn chưa hồi phục hẳng, vận khí lúc này rất hao tổn thân thể
" Ngày mai vi phu sẽ dạy cho em! Dù có yêu cầu cao hơn ta vẫn sẽ đáp ứng được "
Cậu nghe xong hai mắt sáng rỡ
" Ta muốn rời khỏi đây "
Đại Xà cười một cái rồi gật đầu
" Vạn kiếp cũng không!! "
Cậu cầm chậu nước ném thẳng vào đầu hắn
" Đồ củ cải chết bầm! Lật lọng "
Hắn nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cậu
" Em nằm mơ đ! "
Cậu một phát tống hắn ra khỏi phòng
" Đồ chết bầm!!! "
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 11: 11: Gà Ưng


" Xem ra không cần phải lo cho em ấy nữa rồi "
Đại Xà ném bức thư xuống đất nhưng giấy chưa chạm đất đã bốc cháy thành tro
Tiểu Nhân Ngư tính tình là ảnh hưởng phần nào đến nhiệt độ cơ thể, nếu để cơ thể kho rát, nóng nảy thì tâm tính cũng cáu gắt khó chịu
Tâm tính này sẽ ảnh hưởng đến việc cơ thể.

Tâm trạng bình tĩnh thoải mái thì nước trong cơ thể cậu sẽ không bị mất nhiều thời gian chịu nóng cũng dài hơn
" Chúa thượng!! "
Tiểu A Đầu cuối người cung kính
" Nhân Ngư đó dại dỗ thì nào rồi "
" Rất biết nhẫn nhịn nhưng xem ra không tốt lành đâu ạ "
Đại Xà nghiêm mặt rồi suy nghĩ một chút
" Dại dỗ thêm một chút! Phải làm cho cô ta ngoan ngoãn hầu hạ em ấy "
Hắn lại chẳng thèm nghe nói thêm một lời đã vụt một phát rời đi, dĩ nhiên là đi tìm Tiểu Nhân Ngư
( Tiểu Mỹ Nhân không biết đã ngui giận chưa!! )
" Nương tử...."
Hắn vừa vào đã thấy cậu nằm trên phiến đã mà ngủ đuôi thì vẫn còn để vào trong cái bồn tắm nhỏ.

Hắn ôn nhu cười nhẹ một cái rồi đi đến bên cạnh cậu
" Nương tử của ta thật xinh đẹp! Còn đẹp hơn sao băng, đẹp hơn ngọc bảo "
Hắn đang mãi mê ngấm nhìn cục cưng đang ngủ thì đột nhiên cậu lại nhăn mặt rồi cựa quậy, tay cứ quờ quạng rồi tự mình xoa bụng
" Bảo bảo à đừng quấy! Mẹ sẽ rất khó chịu đấy "
Hắn vừa nói vừa vận khí dồn vào lòng bàn tay rồi nhẹ nhàng xoa xoa bụng cho Tiểu Nhân Ngư.

Hắn cứ ngồi bên cạnh dỗ dành để cậu ngủ thật ngon, chốc lát lại giúp cậu xoa bụng cho để cậu nằm lên tay mình.

Tay trước xoa bụng, tay sau vuốt lưng
Tiểu Nhân Ngư được sự chiều chuộng của hắn sống rất thoải mái rất vui vẻ.

Đại Xà không luyện công sẽ luôn luôn đến tìm cậu, cùng cậu vui chơi, những rất thú vị
Thời gian cứ trôi như thế, cậu đã ở đây hơn 10 ngày.

Chơi cũng đã chán vã lại Đại Xà đã hơn 2 ngày không về phòng ngủ.

Hỏi tiểu a đầu thì nó bảo rằng Đại Xà đang bế quan tu luyện

Ngày thứ 11
" Hứ! Con rắn thúi tha luyện công cũng không nói với ta một tiếng!! "
Cậu cứ cau có ngồi ôm đuôi tự bực tức một mình
( Trong truyện viết là luyện công mất đến mấy tháng, có thể là mấy năm luôn! Hư Đại Xà ngốc luyện cũng thế thôi mà ngươi vẫn là rắn thúi mà thôi bởi thế luyện cũng bằng thừa )
Cậu lượm mấy viên đá ném vào cái hồ lớn ở ngay giữa động
" Đồ Ngốc! Đồ rắn chết tiệt, ta chội chết ngươi "
Cậu càng ném càng hăng nhưng bỗng nhiên có tiếng nói cất lên
" Tiểu Nương người là đang bất kính với Xà Thần đấy "
Một tên nam nhân đang đứng dựa vào vách tường nghiên đầu nhìn cậu
" Áaa! Rắnnnnn! "
Cậu cầm cả một cục đá to gấp 3 lần lúc nảy ném vào đầu hắn.

Bị tấn công bất ngờ hắn làm sao né được, ăn chọn cả đòn ném của cậu
Hắn loạng choạng giơ tay mà quơ quơ
" Không phải...không phải! Ta là Thần Ưng "
Cậu nghe đến chim thì đột nhiên im phặt, hắn vừa thở phào nhẹ nhõm thì lại ăn thêm một viên đá
" Ta..ta cũng sợ gà lắm!!! "
Cậu 2 mắt nhắm chặt cầm cục đá thủ thế mà nói
" Ngươi tốt nhất đừng biến thành gà nếu không ta sẽ chội chết ngươi!! "
Hắn ăn 2 đòn của cậu liền ngã xuống nằm vật ra đất bùm một cái biến thành một con chim ưng
" A..a! Tiểu Thố Thố bắt con gà này đi..đi mà! Aa nó..nó đang giãy đành đạch kìa...huhu "
Cậu la hét in trời, tiểu thố thố nghe cậu gọi liền nhanh chống chạy vào
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 12: 12: Đại Xà Đều Sai


Tiểu Thố Thố là con thỏ tinh được hắn mua ở chợ nô lệ về hầu hạ Tiểu Nhân Ngư
" Hay người đừng sợ Tiểu Thố Thố đây! "
Một cô nương nhỏ nhắn đáng yêu với hai cái tai cô cụp xuống run rẫy đứng chắn trước mặt cậu
" Ngươi cũng sợ..sao? "
Cậu kéo tiểu thố xuống, nó ôm cậu, cậu cũng ôm nó run rẫy nhìn cái con thần ưng kia nằm bất tĩnh dưới đất
" Sao...sao nó giãy hoài vậy? "
Thố Thố lấp bấp không nói thành lời
" Nó...nó sẽ không sống dậy gấp chúng ta đi đấy chứ? "
Cậu nghe nó nói xong còn run cầm cập hơn
" Ta không biết...huhu...!! "
Đột nhiên tiểu thố thố bị túm lấy cổ áo rồi kéo vụt qua một bên, cậu cũng ngước nhìn theo thì thấy
" Sao vậy? Sao lại khóc sướt mướt thế này "
Đại Xà cuối người lấy tay lau đi nước mắt cho cậu.

Vừa thấy hắn cậu liền òa lên mà khóc rồi giơ tay lên đánh đánh vào người hắn nhưng lực yếu vô cùng
" Ngươi...ngươi! Huhu..huuu "
Đại Xà vừa thấy cậu khóc uất ức thì thật sự rất xót
" Nương tử đừng khóc! Sao lại ngồi trên đất rất lạnh "

Đại Xà nói xong liền nhanh chống bế cậu lên ôm vào lòng vừa xót vừa yêu
" Sao vậy nói vi phu nghe nào! Đừng khóc vi phu xót "
Cậu uất ức úp mặt vào lòng hắn
" Hư...sao ngươi lại mất tích đến 3 ngày như thế...! Biến mất...tiêu khôn..g nói ai biết hết "
Cậu lại đánh đánh vào người hắn vẻ uất ức vô cùng
" Là vi phu không tốt đã để nương tử chịu uất ức rồi "
Đại Xà nâng niêu Tiểu Nhân Ngư mà dỗ dành
" Hức...đương nhiên là tại ngươi...ngươi bỏ mặc ta ở đây với con gà đó..nhỡ nó...nó mổ ta thì sao..ngươi...oaaaaaaaa "
Thật ra là cậu đang giận việc hắn bỏ đi tu luyện gì đấy không thèm nói người ta một tiếng
" Nương tử nó là Thần Ưng không phải gà vả lại gà sẽ không ăn cá còn sống đâu "
Đúng hắn nói đúng! Cậu làm sao có thể ngang ngược mà cãi
" Ngươi...ngươi...ta!!! "
Cậu cau mày, răng trên cắn vào môi dưới uất ức không thể nói được.

Hắn là muốn dỗ cậu nhưng xem ra lại chọc tức cậu rồi
" Đúng đúng, đương nhiên là vi phu không đúng! Vi phu chỉ muốn tu luyện một ngày một đêm nhưng vì quá chú tâm nên lỡ mất thời gian một chút "
Cậu nâng niêu Tiểu Mỹ Nhân trong lòng xem cậu là nhất
" Ngươi mau đem Thần....à à..!con gà đó đi đi "
Tiểu A Đầu cung kính ôm Thần Ưng lên bước vào trong

" Được rồi gà cũng mang đi rồi! Nương tử đừng khóc vi phu xót "
Cậu chu mỏ, phồng má
" Hức..cho ngươi xót chết..luôn! Aaaaa....Áaaaaaaa "
Cậu là đang cố ý khóc to hơn lớn hơn, hét lên để cho hắn thật chói tai.

Đột nhiên hắn giơ tay lên miệng ra dấu
" Suỵt, suỵt! Nương tử, nương tử "
Hắn lấy tay che miệng cậu lại.

Cậu thấy hắn làm hành động lạ cũng đột nhiên im lặng, không những cậu im lặng mà mấy con rắn bên cạnh cũng im phặt
" Nương tử có thích mèo không con và chó con không? "
Cậu hai mắt tròn xoe nhìn hắn do dự một lát rồi gật đầu
" Vậy tăng cho em một con mèo màu trắng và một con chó màu xám ha "
Cậu híc một cái rồi cao ngạo nói
" Hứ! Ta...ngươi đừng nghĩ mấy cái con đó..sẽ sẽ dụ được ta "
Hắn dịu dàng lấy tay lau má cậu
" Đúng đúng! Nương tử thông minh nhất "
Đại Xà vừa nói xong đột nhiên có một tiếng gầm rất lớn khiến cậu giật mình nép vào người hắn
" Hưm!! "
Đại Xà tay nhẹ kéo mông cậu ngồi xát vào người hắn.

Tư thế uy nghi lại cho cậu một cảm giác rất an toàn
" Đừng sợ!! "
Hắn vừa dứt câu lại một tiếng tru nữa phát ra từ ngoài cửa động
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 13: 13: Dỗ Ngọt Bảo Bối


Tiếng bước chân chậm rãi bước vào, cách mười bước chân xà nhân đã quỳ rạp xuống đất mặt không dám ngước lên
" Đại Xà ta về rồi đây "
Hai thiếu niên uy phong từ bên ngoài đi vào.

Một người phong thái lạnh lùng làm ga rám nắng với đôi mắt màu vàng, sát khí không thua Đại Xà là bao
" Ồ! Kia là Tiểu Nhân Ngư mà ngài vừa lấy về đấy à "
Thiếu niên miệng luôn luyên thuyên từ nảy đến giờ trong vô cùng đáng yêu với máu tóc màu bạch kim và đôi màu vàng nâu hạt dẻ
" Biến lại nguyên hình cho ta! "
Bọn họ không hiểu gì nhưng lệnh của Đại Xà chính là lệnh
Thiếu niên lạnh lùng với khí chất cao ngạo hóa thành một con sói xám uy mạnh rồi tru lên một tiếng lớn.

Khác với vẻ ngoài đáng yêu kia thì thiếu niên hoạt bát ấy liền hòa vào trong làng khói màu vàng rồi bỗng một con báo trắng rồi gầm lên một tiếng vang cả trời xanh
Chưa ngầu được bao lâu thì đột nhiên trên cổ bọn họ xuất hiện hai cái vòng cổ và mội sợi dây xích.

Báo trắng và con sói xám kia đột nhiên hóa nhỏ
" Ohh! Mèo con "
Con sói kia cũng không thoát được kiếp nạn biến trở lại thành sói con
Cậu lại một liền nữa mắt chữ O mồn chử A chỉ tay vào con sói rồi phấn kích nói

" Cún con đáng yêu quá!! "
Đại Xà nhìn Tiểu Nhân Ngư vui cũng liền vui theo cậu
" Ở ngoài này không thoải mái chúng ta vào lại phòng rồi hẳng chơi ha "
Mắt cậu chỉ dán vào hai con vật đánh yêu kia mà qua loa gật đầu
" Đem vào đây!! "
Đại Xà bế cậu lên rồi đưa cậu vào trong.

Mấy tiểu a đầu thì tay run run bê mèo con và cún con vào trong cho cậu chơi đùa.

Họ không thể tưởng tượng được rằng hai cận thần uy mãnh của Đại Xà bây giờ lại biến thành thú nuôi
" Cho ta cho ta!! "
Cậu giơ tay ôm trọn mèo con vào lòng
" Mềm quá! Mượt thật "
Đại Xà đã dùng thuật lên người họ, không thể phản khán cũng không thể nói chuyện.

Căn bản chỉ là động vật
Cậu thích đến mức ôm siết hai con vật vào lòng
" Lông của chúng sờ vào thật thích! Mèo trắng đáng yêu quá! Cún con cũng dễ thương nữa! Thật muốn cắn chúng một cái "
Cậu luôn miệng khen lấy khen để thì đã khiến Đại Xà có chút không vui

" Ngươi...ngươi có thích mèo con không? "
Tiểu Nhân Ngư hai mắt tròn xoe giơ bé mèo con lên trước mặt hắn vui vẻ mà cười nói
" Không! "
" Đáng yêu thế cơ mà! "
Cậu phồng má nhìn bé mèo con.

Hắn không kiềm được mà nâng mặt cậu lên hôn một cái Chụt rồi nói
" Nương tử đáng yêu hơn rất nhiều "
Tiểu Nhân Ngư đỏ hết cả mặt không thể nói được lời nào
" Nương tử vui như thế thì hôm nay phải ăn nhiều một chút nhé! "
Cậu ngước mặt lên nhìn hắn rồi cười một cái vô cùng đáng yêu
" Không thích!!! "
Hai người bốn mắt nhìn nhau mà cười
" Ngươi cười cái gì chứ! "
Cậu khó chịu lấy tay đẩy mặt hắn ra
" Vậy không được cười sao? "
Hắn ở với cậu thì luôn luôn trở thành một con rắn con ngoan ngoãn vô cùng
" Bụng nương tử nhỏ như vậy thì được bao nhiêu bảo bảo chứ! Ta muốn có 100 rắn con "
Ai mà thèm chứ.

Cậu sợ nhất chính là rắn với lại
" Nói ngươi ngốc ngươi không tin! Ngươi có biết là số lượng con là do giống đực quyết định, giới tính cũng như thế nên bụng nhỏ cũng không ảnh hưởng! Nếu sinh ra ít là do chổ đó của ngươi có vấn đề thôi "
" Đâu của ta sử dụng tốt lắm mà! Nương tử ta có thể động phòng cùng em liên tục 3 ngày liền "
Hắn vô cùng tự tin về việc này nhưng cậu đối với việc này không có chút hứng thú nào
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 14: 14: Đại Xà Làm Bể Hũ Dấm Rồi!!


Cho cậu bé mèo con, cậu liền không quan tâm đến hắn nữa.

Sáng ngủ dậy liền chạy đi tìm mèo con, lúc trước mõi lần thức dậy thấy xà nữ liền sẽ khóc ầm lên đi tìm hắn nhưng bây giờ thì không
( Chướng mắt quá! Mèo thì có gì tốt chứ! Rắn dễ thương hơn nhiều mà.

Uy phong hơn, mạnh mẽ hơn cắn một phát con mèo đó liền chết tươi )
Đại Xà không thể nào tập trung mà luyện công được
" Haha!! Thích thật, mi eo này lông rất mượt, đuôi lại rất dày nữa "
Tiểu Thố ngồi bên cạnh cũng mê mệt
" Phu nhân! Đó báo tuyết á "
Cậu gật gật đầu
" À mèo lớn! Nhưng nó nhỏ như vậy thì bỏ chữ lớn thì vẫn là mi eo thôi "
Tiểu Thố Thố thật cũng thật mắc cười với câu trả lời của cậu.

Mèo con trắng như tuyết đáng yêu vô cùng.

Cậu không kiềm được mà nâng lên hôn một cái, Đại Xà cũng vừa bước vào đã thấy cậu môi chạm má với Bạch Báo
" Háhh! Đáng yêu quá "
Đang vui vẻ chơi đùa thì đột nhiên bé mèo con trong tay em bị giật đi

" Ngươi mang nó ra ngoài! Sau này không cho phép phu nhân đụng vào nữa "
Tiểu Thố Thố ôm lấy Bạch Báo mà ngơ ngác không biết làm gì tiếp theo thì đã bị hắn liết mắt một cái.

Tay thỏ cụp xuống ôm lấy Bạch Báo chạy ra ngoài, em thì đang khó chịu vì hắn cướp mất mèo con của em rồi
" Ngươi, người nổi điên gì vậy? Mèo con của ta "
Hắn đột nhiên bốp lấy miệng nhỏ của cậu
" Ta là phu quân của em! Em cũng chưa từng hôn một cái, mà bây giờ em lại hôn một nam nhân khác vậy em có còn xem ta là phu quân nữa không! "
Đại Xà nổi nóng thật sự rất đáng sợ, mặt nhỏ bị bốp đến méo rồi.

Hắn nổi giận đến mức vảy rắn cũng hiện lên rồi.

Cậu sợ đến mức run cầm cập, cậu vẫn không hiểu vì sao hắn lại nổi giận chứ
" Em chính là một nương tử thất tiết mà!! "
Cậu uất ức nước mắt ngắn nước mắt dài đều chảy ra.

Đại Xà đột nhiên hóa đuôi rắn trước mặt cậu.

Cậu vừa thấy liền hồn vía bay cả lên may, đuôi hóa thành chân lập tức bỏ chạy nhưng đi chưa được 3 bước đã ngã sõng soài ra đất.

Thần Ưng, Thố Thố, Bạch Báo đứng bên ngoài đều thấy rất lo cho cậu.

Đại Xà nổi cáu như thế thì thật sự rất nguy hiểm
" Tiểu Nương Tử!! "
Tiểu Thố Thố chỉ vừa gọi đã liền bị hắn khè một cái tay thỏ cụp xuống chân run rẫy vô cùng
" Ngã một cái cũng sẽ không chết đâu!! "
Đại Xà quơ đuôi rắn ra trước mặt cậu, cậu tay ôm chân mắt nhắm nghiền cả người run rẫy
" Chạm vào đi!! "
Cậu vẫn như thế co người mà run
" Chỉ cần một chiếc vảy rắn của ta có thể cứu hơn trăm mạng người! Vảy ta còn quý hơn cả rồng còn đáng giá hơn châu báu! Bây giờ kêu em chạm một cái em không chê nó sao? "
Đại Xà hung hăng đập tay lên bàn một cái.

Câu tay ôm giữa chặt chân mình run run mấy mấy môi
" Đau....đau...quá.."
Đại Xà nghe không hiểu nhưng Nhân Sư bên ngoài đã hiểu.

Ông ta lập tức đi vào không quan tâm Đại Xà đang tức giận như thế nào
" Phu nhân! Người thả tay ra để thần xem "
Tay cậu vẫn giữa chặc chân, đau đến mức không thể nói năng được gì cả
" Sưng to rồi! Có lẻ là bong gân, Thố Thố mau đi lấy đá cho ta "
Tiểu Thố Thố nhanh như bay mà nhảy thoắt đi
" Đừng giữa chặc quá! Thả tay ra đi, thả lỏng một chút "
Đại Xà nhìn sơ thì đã biết Tiểu Nhân Ngư bị thương nặng rồi
" Nương Tử! Không...!"
Cậu ngước mặt lên nhìn hắn mắt ứa nước, mặt uất ức mà mắng hắn
" Ngươi mau biến đi! Ta không muốn thấy ngươi! Đồ Ngốc "
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 15: 15: Dỗ Ngọt Hay Dọa Nạt


Chân cậu bị bong gân không hề nhẹ, mắt cá chân sưng to hai bên bầm tím, chân không thể nào biến lại thành đuôi được.

Cậu giận hắn đến bỏ cả ăn
" Tiểu Nương Tử lại không chịu ăn rồi "
Tiểu Thố Thố mang cơm canh đến quỳ trước mặt hắn.

Đại Xà biết mình đã làm cho cậu sợ rồi
" Mang chút điểm tâm đến đây cho ta! "
Cậu nằm trên giường đá chân sưng to đến mức không cử động nổi.

Nhưng khó chịu nhất chính là nổi uất ức của cậu
( Con rắn thối tha nhà ngươi dám đổ oan cho ta! )
" Hức...ta sẽ bỏ đói chết con nhà ngươi..hức..luôn! Ta sẽ cho..hức..ngươi tuyệt tử tuyệt..tôn "
Cậu uất ức lấy tay quẹt đi nước mắt
Bỗng nhiên!!
" Nương tử của ta, không được tuyệt thực, bụng sẹp lắm rồi "

Cậu vừa nghe giọng hắn răng liền cắn chặc vào môi giả vờ ngủ không trả lời hắn
" Nương tử ngoan của ta, đây là món điểm tâm nàng thích ăn nhất! Ta biết nàng vẫn còn thức mà nào đừng lơ ta nữa! "
Hắn sờ tay xoa bụng cậu, cậu nhớ lại đuôi rắn của hắn thì liền run rẫy, cơ thể không dám động đậy
( Dọa nương tử sợ rồi! )
" Nương tử đừng sợ! "
Hắn chỉ một câu an ủi thì có thể dỗ cậu sao? Đương nhiên là không rồi
" Tiểu Mỹ Nhân khóc cũng thật xinh đẹp! "
Đại Xà lén máy tóc ương ướt dính vào mặt của cậu lên
" Nhưng ta không hề muốn thấy nương tử phải rơi lệ! Thế thì người làm phu quân như ta thật sự rất đau lòng "
Hắn xem cậu còn quý giá hơn bảo vật, cưng đến nghiện, sủng lên tới tận trời
Cậu nghe hắn dỗ ngọt lại càng thêm uất ức
" Ngươi...ngươi chỉ biết nói..! Ta ghét ngươi "
Hôm qua hắn vừa nổi giận vừa lớn tiếng còn hung dữ
" Ngươi đau lòng hay là đau tai! Sợ ta khóc khiến ngươi nhức đầu chứ gì "
Cậu thút tha thít vừa nói vừa khóc, càng nói cậu lại càng uất úc mà uất ức thì lại càng khóc to
" Không phải như thế! Nương tử khóc nhiều mới khiến ta lo, lo cho sức khỏe của nàng lắm "

" Hứ! Thì ra...ngươi, ngươi chỉ quan tâm ổ rắn trong bụng to thôi chứ gì! Ta biết ngay mà...người là người xấu, chỉ biết lợi dụng ta "
Cậu ngồi bật dậy chỉ thẳng vào mặt hắn rồi mắng
Hắn thì lòng chưa từng nghĩ như thế, ngày trước hắn nghe các tiểu yêu nói giống cái rất thích bảo bảo nên mới làm cho cậu có mang, hắn chỉ nghĩ đơn giãn rằng có bảo bảo cậu sẽ thích hắn
Cậu khóc đến nổi nước mắt cũng hóa thành ngọc.

Khóc ra ngọc thật sự rất đau đớn, mắt sẽ đau rát cả lên.

Để Nhân Ngư phải khóc đến mức nước mắt hóa ngọc thì rất nguy hiểm
" Nương tử đừng khóc nữa! Bây giờ em muốn ta làm gì thì mới chịu nín đây "
Đại Xà không phải cố ý lớn tiếng với cậu, chỉ là lo đến nổi giận mà thôi
" Hức...ngươi được lắm! Dám mắng ta..dám mắng lảo tử..được..ngươi ngươi "
Cậu không biết nên sử lý hắn thế nào đánh cũng đánh kuoong lại, muốn tì đồ quăng vào người hắn cũng không được.

Cậu tức quá liền nằm bẹp xuống giường úp mặt vào chăn mà gào lên
Bên trong phòng cậu ồn ào như vậy khiến các tiểu yêu bên ngoài không sai ngồi yên được
" Huhuhu..ta ghét ngươi! Đi ra đi, ta ghét ngươi chết được! Cút đi..cút đi! Khi nào trở về nhà ta nhất định sẽ đem hết gia sản thuê người gi3t chết ngươi "
Tiểu Mỹ Nhân khóc đến đau cả lòng, Đại Xà không dỗ được cậu thì cũng rất lo lắng nhưng cậu quả thật rất ương bướng ngang ngạnh khó chiều.

Đại Xà thì lại có chút nóng tính
" Em mau nín cho ta! Nếu không ta liền một phát cắn đứt đuôi cá của em ra "
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 16: 16: Quá Mức Chịu Đựng


Hắn thật sự biến lại thành hình rắn.

Một con rắn màu đen khổng lồ nhe ranh nanh kè cậu.

Cậu bây giờ sợ hãy vô cùng, cả người bắt đầu run lên bần bật rồi ngất xĩu
...----------------...
Cậu thật sự sợ rắn đến mức nếu bắt cậu chạm vào dù chỉ là da rắn đã lột thì cậu chỉ thà đập đầu vào tường còn hơn.

Chứng sợ rắn của cậu vô cùng nặng
" Huhu...Tiểu...chủ nhân! Người sẽ không..trở thành một con cá ương chứ "
Tiểu Thố Thố vừa khóc vừa nắm lấy tay cậu.

Cô ấy khóc thảm lắm, thảm còn hơn con trai cô ấy chết nữa
" Nhân Sư! Em ấy sao lại chưa tỉnh vậy? "
" Ngài ấy bị dọa sợ đến ngất đi! Suýt chút nữa 3 hồn 7 vía cũng bay mất, nhưng không sao để ngài ấy ngủ một chút liền sẽ tỉnh lại thôi "
Nhân Sư rút mấy cây kim trên đầu cậu xuống rồi đứng dậy.

Đại Xà ở bên cạnh liền lên giường ôm chặt lấy cậu tỏ vẻ hối lỗi
" Ta thấy ngài nên tránh mặt đi! Để cậu ấy tỉnh lại mà gặp ngày sẽ liền rất hoảng sợ "
Đại Xà căng bản nghe không lọt tay mấy lời này.

Hắn còn nghĩ cách để dỗ tiểu bảo bối thì tiểu a đàu hay hầu hạ bên ngoài động của cậu đã liền đi tới
" Chúa thượng, phu nhân, phu nhân cậu ấy.

Cậu ấy tỉnh rồi "
Đại Xà vừa định đến tìm cậu thì tiểu a đầu liền nói
" Chúa thượng người đừng đi! Cậu ấy..cậu ấy "
Tiểu a đầu lấp bấp
" Em ấy làm sao? "
Hắn gằng giọng xuống mà hỏi
" Cậu ấy nói là sẽ cần kiếm đến chém ngài! Còn nói sợ tự tay lột da rắn của ngài mai thành túi gì đó...còn nói là sẽ đốt cháy cái hang động này thành tro "
Đại Xà còn lạ gì cái tính hung hăng này của cậu nữa, chỉ là theo cách mà tiểu a đầu nói thì cậu có vẻ ổn chỉ là rất giận hắn thôi
" Còn gì nữa không? "
Tiểu a đầu lại run rẫy hơn
" Cậu ấy đập nát Lên Hoa Sứ ( Cái bình cổ ) của ngài rồi "
Hắn để tay lên trán tỏ vẻ có chút đau xót nhưng cũng chẳng sao
" Đập rồi thì cứ mua lại "
Cô ấy lại tiếp tục nói
" Còn có Thiên Giao Bôi ( cập ly nhỏ để uống rượu) , Tam Sinh Nhân ( 3 tượng hình người đại diện cho tam giới) cũng vỡ nát rồi "
Mấy thứ đó vô cùng giá trị và cũng rất khó tìm nhưng hắn cũng măc kệ hễ cậu chịu nguôi giận là được

Bỗng nhiên một tiểu cô nương khác lại chạy vào vẻ gấp gáp hối hả
" Chúa thượng! Phu nhân sắp đập vỡ Liên Minh Châu của ngài rồi "
Đại Xà bây giờ mới bắt đầu trợ nên tức giận rồi một mạch hung hăng đi đến chỗ của cậu
" Tiểu Nương Tử không được, cái này không được "
Tiểu Thố Thố cô gắng giật lại viên minh châu trong tay cậu ra.

Cậu bây giờ đang nổi trận lôi đình không quan tâm gì nữa
" Em có mau dừng lại không!! "
Đại Xà quát lớn một cái khiến cậu giật mình trượt tay làm rơi viên Minh Châu xuống đất
Hắn thấy thế còn nổi giận hơn.

Xông xông tới nhặt viên Minh Châu lên chân mày cau lại mắt mở trừng trừng mà nhìn cậu
" Ngươi...ngươi nhìn cái gì?..

Ta ta thích ném thì ném đấy..."
Dù sợ những vẫn cố gắng ngông
" Em!!!! "
Đại Xà thật sự rất tức giận nhưng cũng không trách mắng cậu một lời.

Thế rồi hắn quay người rời đi
Không hiểu sao cậu lại nhìn thấy hắn đang rất đau lòng
( Làm sợ hết hồn )
" Phu Nhân hôm nay cậu hơi quá đáng rồi! "
Cậu vẫn ngang bướng cố chấp mà nói
" Ta..t.a làm gì sai chứ! "
" Người có biết viên Minh Châu đó là của mẫu thân chúa thượng đã để lại trước khi bà ấy qua đời "
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 17: 17: Bà Của Em!


Cậu đã làm hư kỉ vật mà mẫu thân hắn để lại cho hắn.

Tiểu Mỹ Nhân thật sự biết lỗi của mình rồi nhưng lại không biết làm sao mà đi xin lỗi.

Một ngày rồi hai ngày hắn vẫn không tới tìm cậu
" Thố Thố ta như vậy là quá đáng có đúng không? "
" Đúng đó nếu là em, em cũng sẽ giận người lắm"
Nghe Tiểu Thố Thố nói như vậy thì cậu càng tự trách hơn
Nhân Sư vẫn đều đặn đến băng bó chân lại cho cậu, đợi đến ngày thì thứ 3 cậu cũng đã có thể di chuyển được rồi
" Ngươi có thứ gì quý giá không? "
" Em á.

Em không biết, à em có thiên mệnh đan là quý giá nhất "
Cậu không hiểu cái gọi là thiên mệnh đan
" Lấy ra cho ta xem thử đi! "
Tiểu Thố Thố đột nhiên cả người run rẫy mắt đẫm lệ
" Điện Hạ người không cần Tiểu Thố Thố nữa nên muốn giết Tiểu Thố Thố có phải không "
Cậu thấy Thố Thố khóc thì liền hoảng
" Ta bảo giết em bao giờ.

Ngốc à "
Bỗng nhiên Bạch Báo đi đến rồi cất tiếng
" Thiên mệnh đan là sinh mạng của yêu tộc chúng ta.

Thiên mệnh đan bị lấy mất thì có nghĩa mạng sống sẽ không còn nữa "
Cậu chăm chú lắng nghe
" Thật ra ngài không cần lo.

Muốn dỗ Đại Xà nguôi giận thì mau dùng nhan sắt của ngài đến làm nũng với ngai ấy nhõng nhẹo với ngài ấy.

Đại Xà sẽ nguôi giận thôi "
Cậu có vẻ đã hiểu liền muốn đi ngay
" Ý hay.

Được ta sẽ đi liền "
Cậu hớn hở vui vẻ mở cửa động rồi đi ra ngoài
" Hay lắm ta đã nghe qua Đại Xà vì con cá đó mà không tiết cập Thiên Giao Bôi duy nhất hấp thụ linh khí chứa đựng Thiên Tinh Suối "
Tiểu Thố Thố phía liền tiếp câu
" Đại Xà cưng Điện Hạ lắm.Muốn dỗ ngài ấy vui liền kêu hạ nhân làm Quan Quan suối dẫn từ núi Bạch Hỏa về đây "
Bạch Báo không ngờ đi có mấy ngày mà Đại Xà máu lạnh vô tình lại cưng Tiểu Nhân Ngư như ngọc
......................
Cậu không thèm gõ cửa mà tự đi mở thẳng mà đi vào.

Đại Xà bên trong vẫn ngồi thiền.

Tuy không mở mắt những vẫn biết được cậu vừa đi vào
" Ơ! Ngủ rồi sao? "
Cậu thấy hắn ngủ cũng không làm phiền, chỉ đi xung quanh nhìn ngắm.

Phòng hắn có rất nhiều kỳ trân dị bảo khiến cậu sáng cả mắt
Cậu tiện tay lấy một quả cầu thủy tinh màu đen xuống rồi cầm lên tay
" Thế này mà lấy 1 món đem về làm quà cho bà.

Chắc bà sẽ vui lắm đây "
Bỗng nhiên từ trong quả cầu phát ra ánh sáng màu đen, rồi một hình ảnh hiện ra trong quả cầu ấy.

Một bà cụ đang ôm lấy một cái túi xách đợi đèn đỏ mà băng qua đường
" B...bà ơi! "
Hình ảnh của bà cậu đang xuất hiện bên trong quả cầu vô cùng rõ nét.

Rồi đột nhiên một chiếc xe từ phía xa lao nhanh đến rồi Ầmmm một tiếng
Cậu như không còn sức lực mà buôn tay thả rơi xuống đất.

Tim cậu đau thắt cả lên, nước mắt cũng đã rơi.

Cơ thể yếu ớt khụy xuống đất
Đại Xà nghe thấy tiếng động liền từ từ mở mắt, vừa mở mắt ra thì đã thấy cậu ngồi bệt trên đất tay ôm khư khư một thứ gì đó.

Xung quanh cậu tỏa ra một mùi hương rất kì lạ
" Tiểu Nhân Ngư! "
Hắn đứng lên đi đến chỗ cậu, cả người Tiểu mỹ nhân run lên bần bật tay ôm chặt một thứ gì đó vào lòng.

Hắn đi được mấy bước thì một viên trân châu lăn đến chỗ hắn.

Không cần phải nói thì hắn cũng đã biết.

Hắn nhanh chân tiến đến bên cạnh cậu
Hắn đứng từ phía sau lưng cậu rồi dùng tay đỡ mặt cậu lên.

Mắt cậu đỏ hoe, hai hàng nước chảy dài trên má, miệng mếu lại
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 18: 18: Bên Cạnh


Đại Xà thấy tiểu mỹ nhân của mình khóc liền xót cả ruột gan.

Hắn bây giờ mới có thể nhìn rõ được thứ mà cậu ôm trong lòng, hắn thấy vậy liền rất lo lắng, hắn ngồi xổm xuống bên cạnh cậu
" Nhìn ta, nhìn ta đi, em hãy nhìn vào ta "
Đại Xà nhẹ nhàng nâng mặt cậu ngước lên nhìn thẳng vào mặt hắn
" Đừng tin nó.

Không sao hết, mọi chuyện không có gì hết.

Nào đưa cho ta "
Cậu nước mắt cứ chảy ra không siết, cậu bây giờ cảm thấy lòng ngực như muốn rách toạt ra.

Cậu khóc đến vô cùng đau lòng, hắn nhìn cậu đau lòng thì hắn còn đau hơn
Lấy được quả cầu kia ra khỏi người cậu hắn liền ôm cậu vào lòng mà dỗ dành
" Nào, nào nương tử nhỏ của ta.

Không sao hết , quả cầu đó chỉ đang dọa em thôi.

Chuyện đó sẽ không bao giờ sảy ra cả "
Cậu sợ, rất sợ, người bà cũng là người thân duy nhất của cậu.

Cậu thương bà của mình lắm.

Bà rất hiền lành lại phúc hậu tuy không có cha mẹ nuôi dại nhưng có bà yêu thương.

Bà chính là người thân mà cả cuộc đời cậu yêu nhất
" Nương tử không sao cả.

Đừng suy nghĩ nữa, nó chỉ làm em sợ hơn thôi "
Cậu càng khóc lại càng lớn, khóc rất thảm thiết, rất đau lòng
" Ngoan, ngoan! Nương tử đừng khóc, đừng khóc nữa "
Hắn hết mực dỗ dành nhưng cậu càng khóc lại càng thêm đau lòng
( Cái thứ quỷ quái này biết như thế ta đã đem nó phong ấn lại rồi.

Nương tử bị nó dọa đến khóc không ngừng )
Hắn nhìn quả cầu kia bằng ánh mắt câm ghét
Cậu và hắn cứ ngồi trên đất như thế hơn cả canh giờ nhưng cậu vẫn không thể nào bớt đi nổi sợ.

Cơ thể cậu bắt đầu nóng lên, nhưng viên trân châu cũng đã bắt đầu đổi màu, hắn nhặt một hạt lên mà xem xét, là một viên châu màu hồng nhạt.

Hắn bây giờ còn lo hơn
" Nương tử đừng khóc nữa! Khóc đến hoá thành hồng châu rồi! Còn khóc nhiều như thế nữa thì sẽ thành huyết châu mất "
Cậu không hiểu hồng châu hay huyết châu là gì nữa, cậu chỉ biết cậu rất đau lòng, đau lòng thì liền muốn khóc, cậu mà càng khóc Đại Xà càng xót.

Hắn bây giờ thật sự đã hết cách dỗ cậu rồi, có dỗ thế nào cậu cũng không ngừng khóc được
" Đại...xà..hức nói ta biết...đó đó không phải là sự thật có đúng...không! "
Cậu đau đơn, tay ôm lấy lòng ngực ngước lên nhìn hắn.

Đại Xà dùng hành động dịu dàng nhất, giọng nói ấm áp nhất trấn an cậu
" Tất nhiên rồi! Mọi chuyện vẫn sẽ ổn thôi không sao cả! Nương tử xinh đẹp ơi đừng khóc ta sẽ rất xót "
Nếu tam giới nhìn thấy cảnh này họ sẽ nghĩ rằng hắn mắc phải ma chướng, không còn là Đại Xà Thần cao cao tại thượng mà vạn vật khiếp sợ, sinh linh oán than nữa
...----------------...
Hắn thấy cậu khóc đến lả cả người, cơ thể bé nhỏ cũng bị mất nước rất nhiều thế là hắn liền bế cậu quay về cái hồ nhỏ mà hắn đã xây cho cậu, lòng hồ rất nông, bề rộng cũng rất hẹp nhỏ cỡ một cái hồ cá
Tiểu mỹ nhân nằm trong lòng cứ liên tục thút thít không thể nào dừng lại được.

Hồi ức ấy làm cậu cứ mãi nhớ đến không thoát ra được, chỉ đến khi Đại Xà dùng chân khí mà xoa dịu cậu cho cậu thiếp đi thì cậu mới có thể ngưng rơi lệ
Đêm nay là đêm trăng non là thời gian thích hợp để hắn tu luyện nhưng hắn không cần võ công cái thế mà bỏ rơi nương tử phải u uất một mình
Hắn cả đêm ôm cậu sát bên người mà vỗ về.

Đến khi hắn mệt mõi cùng chìm vào giấc ngủ cùng cậu
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 19: 19: Tiểu Mỹ Nhân Bỏ Ăn Rồi


Tiểu mỹ nhân lanh lợi hoạt bát của hắn đã 3 ngày không chịu ăn chút gì cả.

Một mình nằm co rúm trên giường đuôi cũng tự khắt cuộn lại
" Nương tử!! "
" Ta...không sao..đâu! Ngươi ra ngoài đi "
Giọng nói nghẹn ngào lại yếu ớt làm Đại Xà càng thêm sầu
" Tiểu mỹ nhân vi phu bây giờ có thể làm gì cho em đây "
Hắn ngồi cạnh giường cậu rồi vuốt v e đuôi nhỏ
" Tại...sao ngươi lại tốt với ta như thế.

Ta là một tên cô nhi không cha không mẹ thấp hèn dơ bẩn.

Ta không có gì để đáp trả cho ngươi cả, yêu ta chỉ thêm thiệt thòi cho ngươi mà thôi "
Đại Xà bây giờ muốn xé sát người đã làm cho bảo bối vừa ngoan vừa hiểu chuyện thế này phải đau lòng
Hắn tự hỏi cậu đã chịu tổn thương đến mức độ nào mới có thể thốt ra lời đau xót tâm cang đến thế
" Nương tử, để em chịu uất ức rồi "
Hắn ngồi bên nhẹ nhàng từng nhịp vuốt nhẹ máy tóc của cậu từ phía sau.

Hắn cứ nghĩ cậu bị tộc nhân ức h**p nên mới đau lòng đến mức này

...----------------...
Cứ như thế 5 ngày cũng đã trôi qua, tiểu mỹ nhân đau lòng bỏ cả ăn uống.

Đại Xà tâm tính cũng trở nên nóng nảy, cáu gắt vô cùng.

Cậu ngủ đến giữa đêm liền sẽ giật mình tỉnh giấc rồi tuổi thân uất ức khóc một mình làm hắn càng lo thêm, mắt cậu sưng húp cả lên, cơ thể cũng gầy đi hẳng, chẳng chịu đi đâu chỉ ngồi trên giường mà u uất
" Nương tử! Ngày mai cùng ta xuống thành đi "
Cậu và hắn cùng ngâm nước trong cái hồ nhỏ, hắn lấy thảo dược xoa lên mí mắt cậu để tiểu mỹ nhân dễ chịu hơn
"...."
Tiểu Nhân Ngư cũng ít nói hẳng đi
" Vậy em muốn đi đâu ta đưa em đi! "
Cậu buộc miệng nói hai chữ
" Về nhà "
Hắn thật sự không hiểu được rằng nơi đó làm vứt bỏ cậu thì cậu lại muốn vè đó làm gì.

Nhưng để dỗ em vui nên cũng liền đồng ý
" Được! Ta sẽ đưa nương tử đi, ta hứa với em "
Hắn nâng bàn tay nhỏ của cậu lên đặt lên đó một nụ hôn
Lời hứa này đối với cậu nó thật sự vô dụng nhưng cậu lại có một cảm giác thật sự rất yên tâm
Ngày thứ 6 cậu bỏ ăn

Đại Xà không còn nổi giận vô cớ nữa mà đã chuyển thành nổi điên
" Ta đã kêu các ngươi đem cái thứ quỷ quái đó đi phong ấn nhưng chẳng ai xem lời ta có giá trị nào phải không!!!!!!! "
Hắn một chưởng đập nát cái bàn gỗ bên cạnh.

Tiểu yêu xung quanh đều quỳ gạp xuống đất
" Thần Ưng đâu! Đã về hay chưa "
Hắn tức giận đến mức vảy rắn cũng đã nổi lên, tay bị hắn siết đến mức nổi cả gân máu
Xà nữ bên ngoài vội vả chạy vào
" Đại Ưng về rồi ạ "
" Về rồi về rồi! Đại Xà Thần của ta ơi đây thứ ngài cần ta đã mang về rồi đây, nào mau ban thưởng "
Đại Xà đi đến giựt lấy cái hộp mà Thần Ưng cầm trên tay rồi trừng mắt một cái
" Làm việc trậm trễ phạt ngươi khổ luyện 3 ngày "
Hắn chẳng thèm nghe Thần Ưng biện bạch gì thêm mà một mạch rời đi
...----------------...
Đại Xà đi đến giường của cậu rồi nhìn cậu một lát lâu
" Nương tử em đã ngủ chưa! "
"...."
Cậu mệt nên không thèm trả lời hắn
" Vi phu biết em ngủ không được.

Nào khó chịu rồi có phải không "
Cậu quay qua nhìn hắn rồi đột ngột thay đổi thái độ
" Rắn lớn! Ôm ta..đi "
Chân mày thanh tú hơi trùng xuống mắt cũng trở nên long lanh, mũi ửng đỏ thì khóc quá nhiều cả gương mặt đều đang tỏ ra một vẻ rất đáng thương
Đại Xà khum người để cậu ôm lấy cổ hắn rồi hai tay nâng cơ thể nhỏ ngồi dậy
 
Back
Top Bottom