Khác Đại Việt Xuyên Ký

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,423
Điểm tương tác
0
Điểm
0
405972280-256-k171526.jpg

Đại Việt Xuyên Ký
Tác giả: darkbrotherleo
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đầu đau như búa bổ.

Đó là cảm giác đầu tiên ập đến khi ý thức của Trần Minh chầm chậm trồi lên từ vực thẳm đen ngòm, đặc quánh.

Không phải cái đau sắc nhọn, xé thịt của mảnh kính phòng thí nghiệm găm vào da khi lò phản ứng nổ tung, mà là một cơn đau âm ỉ, nặng trịch, như thể hộp sọ anh bị ai đó đổ đầy chì nóng chảy.



xâydựng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [REUP] Thi Đại Học Toàn Cầu - Mộc Tô Lý
  • [DROP]TRUỜNG ĐẠI HỌC NHIỀU QUY TẮC[Yang Gou x Tiểu Vũ]
  • Tuyệt Thế Đường Môn (Đấu La Đại Lục 2)
  • [ sống lại tinh tế ] địa sản nông lâm đại hanh
  • Đồng Nhân Đấu La Đại Lục: Truyền Thuyết Long Thần
  • Đại Đánh Ghen
  • Đại Việt Xuyên Ký
    Chương 1: Ta Xuyên Không Rồi Sao?


    Cơn đau đầu như búa bổ khiến Trần Minh rên lên một tiếng khe khẽ.

    Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là mùi thuốc khử trùng nồng nặc của bệnh viện, mà là mùi ẩm mốc của rơm rạ trộn lẫn với hương thảo dược đăng đắng.

    Minh cố gắng mở mắt.

    Ánh sáng lọt qua khe vách nứa đâm thẳng vào võng mạc khiến anh choáng váng.

    — "Mình chưa chết sao?"

    Ký ức cuối cùng của anh là tiếng còi báo động chói tai tại công trường thủy điện, khối bê tông khổng lồ đổ sập xuống, và bóng tối vĩnh cửu.

    Một kỹ sư xây dựng 35 tuổi, lăn lộn đủ các công trình từ Bắc chí Nam, kết thúc cuộc đời lãng xẹt như vậy ư?

    Minh cựa mình, định ngồi dậy kiểm tra chân tay.

    Nhưng ngay lập tức, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng khiến anh ngã phịch xuống chõng tre.

    — Nằm im đi!

    Xương sườn chưa lành hẳn đâu.

    Một giọng nói lanh lảnh, pha chút cộc cằn vang lên.

    Minh quay đầu sang phải.

    Đứng cạnh bếp lửa giữa nhà là một cô bé khoảng 13, 14 tuổi.

    Cô bé mặc chiếc áo nâu sồng vá víu nhưng sạch sẽ, tóc búi cao gọn gàng để lộ chiếc cổ trắng ngần, đôi mắt to tròn đen láy đang nhìn anh chằm chằm đầy vẻ xét nét.

    Trên tay cô bé là một bát thuốc bốc khói nghi ngút.

    Lúc này đầu của Minh đau như búa bổ, cơn đau kéo đến từng cơn khiến cho Minh như phát điên lên.

    Từng luồng ký ức của thân thể này bỗng kéo đến như rót đầy vào trong não của Minh.

    Minh chập chờn trong cơn đau, hình ảnh trước mắt mờ mờ rồi Minh thốt lên:

    — Cô là y tá à?

    Minh thều thào hỏi, cổ họng khô khốc như sa mạc.

    — Đây là bệnh viện tuyến huyện nào thế?

    Sao nhìn... hoang sơ vậy?

    Cô bé nhíu mày, đặt mạnh bát thuốc xuống cái chõng tre kêu cái "cạch", nước thuốc bắn ra ngoài một ít.

    — Y tá?

    Bệnh viện?

    Huynh nói tiếng Mán hay tiếng Mường thế?

    Cô bé khoanh tay, hất hàm.

    — Đây là nhà ông Lý trưởng làng Vân Khê.

    Ta là Linh.

    Cha ta nhặt được huynh trôi dạt ở bờ suối ba ngày trước.

    Nếu không có ta đắp lá thuốc, cái mạng nhỏ của huynh đã về chầu Diêm Vương rồi.

    Minh sững sờ.

    — Làng Vân Khê?

    Áo nâu sồng?

    Nhà vách đất?

    Anh nhìn xuống cơ thể mình.

    Thay vì đôi bàn tay chai sạm, to bè của một người đàn ông 35 tuổi cầm bay cầm búa, anh thấy một đôi bàn tay thon dài, da dẻ tuy có chút rám nắng nhưng rõ ràng là của một thiếu niên chưa từng làm việc nặng.

    — "Chuyện quái gì thế này?"

    Minh hoảng hốt sờ lên mặt.

    Không có râu quai nón lởm chởm.

    Da mặt căng mịn.

    Anh đưa mắt nhìn quanh.

    Cột nhà bằng gỗ lim đen bóng, kết cấu mộng đuôi cá điển hình của kiến trúc cổ truyền Việt Nam, không có một cái đinh sắt nào.

    Trên vách treo một chiếc nỏ và vài bộ da thú.

    — Đừng bảo là... xuyên không nhé?

    Minh lẩm bẩm, thuật ngữ mà đám nhân viên trẻ ở công ty hay bàn tán trong giờ nghỉ trưa.

    — Lại nói nhảm.

    Linh bĩu môi, nhưng động tác lại khá ân cần.

    Cô bé đỡ đầu Minh dậy, kề bát thuốc đắng ngắt vào miệng anh.

    — Uống đi.

    Thuốc của cha ta quý lắm đấy, đừng có phí phạm.

    Vị thuốc đắng đến tê dại đầu lưỡi, nhưng dòng nước ấm chảy xuống dạ dày làm Minh tỉnh táo hơn đôi chút.

    Anh quan sát Linh.

    Cô bé này tuy nhỏ tuổi nhưng động tác nhanh nhẹn, dứt khoát, ánh mắt sắc sảo già dặn hơn tuổi thật.

    Tsundere — cái từ này bỗng nhảy ra trong đầu Minh.

    — Cảm ơn... muội.

    Minh cố gắng dùng giọng điệu cổ trang nhất có thể để không bị coi là kẻ điên.

    — Gọi ai là muội?

    Linh lườm, nhưng vành tai hơi đỏ lên.

    — Nhìn huynh trạc tuổi ta, cùng lắm là hơn một, hai tuổi.

    Mà thôi, uống xong thì nằm nghỉ đi.

    Cha sắp về rồi.

    Đúng lúc đó, liếp cửa tre được đẩy mạnh sang một bên.

    Một luồng gió mạnh lùa vào, mang theo hơi lạnh của núi rừng.

    Bước vào là một người đàn ông trung niên, dáng người cao lớn, vạm vỡ như một tảng đá.

    Ông ta mặc một chiếc khố và áo tơi, trên lưng vác một con lợn rừng đã chết, tay kia cầm một cây thương dài mũi sắt đen sì.

    Khuôn mặt chữ điền, râu ria rậm rạp, và đặc biệt là ánh mắt sáng quắc như chim ưng khiến Minh bất giác rùng mình.

    Khí thế này... chỉ có ở những người lính từng trải qua sinh tử.

    Đây chắc chắn là Ông Lý – Trưởng làng.

    Ông Lý ném con lợn rừng xuống góc nhà cái "uỵch", rồi bước nhanh đến bên chõng tre.

    Bàn tay thô ráp của ông đặt lên trán Minh, rồi chuyển xuống bắt mạch ở cổ tay anh.

    Động tác thô lỗ nhưng chuẩn xác.

    — Mạch đập ổn định hơn rồi.

    Giọng ông trầm và vang như tiếng chuông đồng.

    — Thằng nhóc, mạng mày lớn đấy.

    Bị dòng nước siết cuốn va vào đá ngầm mà chỉ gãy hai cái xương sườn và trầy xước ngoài da.

    Ông Lý nhìn thẳng vào mắt Minh, cái nhìn như muốn soi thấu tâm can:

    — Tên gì?

    Con cái nhà ai?

    Sao lại trôi dạt đến vùng biên viễn khỉ ho cò gáy này?

    Nhìn da thịt mày, không giống dân lao động chân tay, nhưng nhìn vết chai ở ngón trỏ và ngón cái... mày có tập bắn cung hoặc cầm bút?

    Đầu óc Minh xoay chuyển cực nhanh.

    Anh là một kỹ sư, tư duy logic là bản năng.

    Anh đang ở trong thân xác một thiếu niên lạ, không có ký ức của chủ nhân cơ thể này (hoặc chưa hồi phục).

    Nói dối quá nhiều sẽ bị lộ, tốt nhất là "nửa thật nửa ngờ".

    — Thưa... lão trượng.

    Minh cố gắng ngồi thẳng dậy, dù đau điếng.

    — Tại hạ tên Trần Minh.

    Thú thật... sau khi tỉnh dậy, đầu óc trống rỗng, chuyện quá khứ nhớ nhớ quên quên.

    Chỉ nhớ man máng mình gặp nạn khi đang đi thuyền...

    Ông Lý nhíu mày, vuốt râu:

    — Mất trí nhớ sao?

    Cái này ta từng thấy ở vài huynh đệ bị chấn thương đầu hồi còn...

    Ông khựng lại, không nói tiếp.

    — Thôi được rồi.

    Trần Minh.

    Họ Trần?

    Họ của tôn thất đấy.

    Ông Lý nheo mắt đầy ẩn ý, nhưng không gặng hỏi thêm.

    Ông quay sang Linh:

    — Con gái, sắc thêm thuốc cho nó.

    Tối nay làm thịt con lợn này, khao cả làng một bữa.

    Dù sao làng ta cũng lâu rồi không có khách lạ, coi như mừng thằng nhóc này từ cõi chết trở về.

    Linh dạ một tiếng rõ to, nhanh nhẹn chạy đi xử lý con lợn rừng, không quên quay lại lườm Minh một cái:

    — Đừng có mà chạy lung tung.

    Ở đây hổ báo nhiều hơn người đấy.

    Khi Linh đi khuất, ông Lý kéo một chiếc ghế mây ngồi xuống cạnh Minh, lấy tẩu thuốc ra châm lửa.

    Mùi khói thuốc lá hăng hắc tỏa ra.

    — Tiểu tử, ta không quan tâm mày là ai, trốn nợ hay trốn quan.

    Ông Lý rít một hơi thuốc, nhả khói chậm rãi.

    — Làng Vân Khê này có quy tắc của nó.

    Không làm thì không có ăn.

    Mày đang bị thương, ta nuôi.

    Nhưng khi lành lặn, mày phải chứng minh mày có ích.

    Minh nhìn người đàn ông trước mặt, cảm nhận được sự uy nghiêm nhưng cũng đầy bao dung của một vị lãnh đạo.

    Anh hít sâu một hơi, ánh mắt của chàng kỹ sư 35 tuổi bừng lên trong đôi mắt thiếu niên 16 tuổi.

    — Lão trượng yên tâm.

    Trần Minh này ân oán phân minh.

    Người cứu ta một mạng, ta sẽ trả lại cho làng gấp mười.

    Ta tuy tay trói gà không chặt, nhưng trong đầu ta...

    Minh chỉ tay lên thái dương

    — ...có những thứ mà cả Đại Việt này chưa ai thấy.

    Ông Lý bật cười lớn, tiếng cười vang động cả gian nhà nhỏ:

    — Khá lắm!

    Miệng lưỡi cứng cỏi.

    Để xem mày làm được gì hay chỉ là gã thư sinh trói gà không chặt.

    Minh tựa lưng vào vách nứa, nhìn ra ngoài khung cửa sổ.

    Những thửa ruộng bậc thang xanh ngát, những guồng nước chậm rãi quay bên suối, xa xa là những đỉnh núi mờ sương.

    Đây là thế kỷ 13.

    Không điện.

    Không internet.

    Không máy móc.

    Nhưng anh có kiến thức của 800 năm sau.

    Và quan trọng hơn, anh đang sống.

    "Được rồi, Đại Việt.

    Chúng ta hãy bắt đầu lại từ đây."
     
    Đại Việt Xuyên Ký
    Chương 2: Cái Này Là Kiến Thức Cấp 2 Mà Thôi


    Hai tuần trôi qua kể từ ngày Minh tỉnh lại trong ngôi nhà sàn của trưởng làng Vân Khê.

    Với một người đàn ông hiện đại quen sống trong tiện nghi của thế kỷ 21, hai tuần này chẳng khác nào một khóa huấn luyện sinh tồn khắc nghiệt.

    Không điện thoại, không Internet, và kinh khủng nhất: không có giấy vệ sinh lẫn kem đánh răng.

    Sáng sớm, sương mù còn giăng mắc trên những tán cây cổ thụ quanh nhà.

    Minh đứng ở góc sân, tay cầm một cành cây nhỏ tẽ đầu, chấm vào chút muối hạt rồi nhăn mặt cọ cọ vào hàm răng.

    Vị mặn chát xộc lên mũi khiến anh rùng mình, nhưng ít ra nó còn đỡ hơn là dùng cau khô như dân làng hay làm.

    Vứt cái "bàn chải" thiên nhiên đi, Minh bắt đầu thực hiện bài tập phục hồi chức năng.

    Anh đứng tấn, rồi chuyển sang squat nhẹ nhàng, hít thở sâu theo nhịp.

    Cơ thể thiếu niên này tuy yếu ớt nhưng khả năng hồi phục lại nhanh đến kinh ngạc.

    Những vết bầm tím đã tan hết, xương sườn cũng chỉ còn đau âm ỉ khi vận động mạnh.

    — Huynh đang làm trò khỉ gì đấy?

    Giọng nói lanh lảnh quen thuộc vang lên từ phía cầu thang.

    Linh bước xuống, trên tay là một rổ rau dớn vừa hái ở suối về.

    Cô bé nhìn Minh đang đứng lên ngồi xuống với ánh mắt như nhìn sinh vật lạ.

    Minh dừng lại, thở hắt ra một hơi, mỉm cười:

    — Đây gọi là thể dục, tiểu cô nương ạ.

    Giúp khí huyết lưu thông, gân cốt dẻo dai.

    Muội có muốn học không?

    Ta dạy miễn phí.

    Linh bĩu môi, đi lướt qua anh, tà áo nâu sồng phất phơ:

    — Thôi đi.

    Nhìn huynh cứ như con cào cào đang tập nhảy.

    Cha bảo hôm nay huynh có thể ra ngoài đi dạo, nhưng đừng có đi xa quá cổng làng.

    Lạc đường hay bị rắn cắn thì ta không cõng về đâu đấy.

    Minh nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của cô bé, lắc đầu cười khổ.

    Đúng là miệng dao găm tâm đậu hũ.

    Ăn xong bát cháo loãng với mấy củ khoai nướng, Minh quyết định bước ra khỏi phạm vi an toàn của nhà trưởng làng.

    Đây là lần đầu tiên anh thực sự quan sát thế giới này dưới con mắt của một kỹ sư xây dựng, chứ không phải một bệnh nhân nằm liệt giường.

    Làng Vân Khê nằm lọt thỏm trong một thung lũng nhỏ, ba mặt là núi đá vôi dựng đứng, mặt còn lại hướng ra con suối lớn đỏ ngầu phù sa.

    Địa thế này về mặt quân sự là "dễ thủ khó công", nhưng về mặt giao thương và phát triển thì đúng là ác mộng.

    Minh đi dọc theo con đường đất nện nhão nhoét.

    Người dân trong làng nhìn anh với ánh mắt tò mò xen lẫn dè dặt.

    Anh gật đầu chào lại vài người, nhưng tâm trí thì đang "scan" mọi thứ như một chiếc máy quét lỗi.

    Hệ thống thoát nước: Không có.

    Nước thải sinh hoạt chảy tràn lan ra đường.

    Nhà cửa: Kết cấu yếu, chủ yếu dựa vào kinh nghiệm, lãng phí vật liệu.

    Nông cụ: Quá thô sơ.

    Cày chìa vôi bằng gỗ, hiệu suất cực thấp.

    Tiếng hò hét ầm ĩ phía trước cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh.

    Anh bước nhanh về phía tiếng ồn.

    Đó là khu vực đình làng đang được tu sửa.

    Một thân gỗ lim đen bóng, to phải bằng hai vòng tay người ôm, đang nằm chình ình giữa bãi đất bùn lầy.

    Một chàng thanh niên to con, da đen trũi như tạc từ than đá, đang nghiến răng nghiến lợi kéo sợi dây thừng buộc vào đầu cây gỗ.

    Gân cổ cậu ta nổi lên cuồn cuộn, mồ hôi túa ra như tắm, nhưng cây gỗ chỉ nhích được từng chút một.

    — Kéo mạnh lên thằng Sửu!

    Cơm tao cho mày ăn dồn xuống gót chân hết rồi à?

    Người đang quát tháo là một người đàn ông trung niên gầy gò, mặt khắc khổ, tay cầm cái đục gỗ vung vẩy.

    Đó là bác Mộc – thợ cả của làng.

    — Bác Mộc ơi... — Giọng Sửu ồm ồm, nghe như tiếng bò rống. — Nó... nó nặng quá!

    Cháu kéo...

    đứt cả hơi rồi!

    — Nặng cái gì mà nặng!

    Hồi xưa tao với cha mày vác cả cây còn to hơn thế này chạy phăm phăm! — Bác Mộc gắt gỏng, rồi quay sang đám thợ phụ đang đứng thở dốc. — Còn đứng đực ra đấy làm gì?

    Vào phụ nó một tay!

    Nâng cái đầu gỗ lên!

    Đám thợ xúm vào, người đẩy kẻ kéo, tiếng hò dô vang trời nhưng cây gỗ vẫn lì lợm dính chặt xuống nền đất bùn.

    Lực ma sát quá lớn, cộng thêm bùn nhão tạo thành giác hút, sức người trần mắt thịt làm sao đấu lại vật lý?

    Minh đứng quan sát một lúc, cái bệnh nghề nghiệp lại trỗi dậy.

    Anh không chịu nổi việc nhìn người ta dùng sức trâu bò để giải quyết một bài toán cơ học lớp 8.

    Anh bước tới gần, cất tiếng:

    — Bác Mộc, làm thế này thì đến tối cũng không xong đâu.

    Càng kéo nó càng lún sâu thôi.

    Bác Mộc quay phắt lại, đôi mắt nheo nheo nhìn kẻ lạ mặt:

    — Mày là thằng nhóc nhà ông Lý vớt được hả?

    Biết cái gì mà nói?

    Đi chỗ khác chơi cho người lớn làm việc!

    Chỗ này không phải chỗ đọc thơ ngâm vịnh!

    Minh không tự ái, anh bình tĩnh chỉ vào cây gỗ:

    — Cháu không biết ngâm thơ, nhưng cháu biết cách khiến thằng Sửu kia kéo cây gỗ này bằng một tay.

    Cả đám thợ dừng tay, nhìn Minh như nhìn kẻ điên.

    Sửu buông sợi dây thừng, lau mồ hôi trán, ngơ ngác hỏi:

    — Một tay á?

    Huynh đùa à?

    Con trâu nhà trưởng bản kéo còn mệt đấy.

    Minh mỉm cười, xắn tay áo lên:

    — Không đùa.

    Linh, muội đang đứng đó hóng chuyện đúng không?

    Linh giật mình bước ra từ sau gốc đa, mặt hơi đỏ vì bị phát hiện:

    — Ai... ai hóng chuyện?

    Ta đi hái thuốc ngang qua thôi!

    Minh chỉ tay về phía đống gỗ vụn:

    — Giúp ta tìm 5, 6 đoạn gỗ tròn, đường kính bằng bắp chân, càng tròn đều càng tốt.

    Sửu, cậu đi kiếm cho tôi một cây gỗ dài, chắc chắn, với một tảng đá kê làm điểm tựa.

    Bác Mộc định mắng, nhưng thấy thái độ tự tin và ánh mắt kiên định của Minh, ông lại nuốt lời vào trong.

    Thử xem thằng nhãi này làm trò gì.

    Năm phút sau, mọi thứ đã sẵn sàng.

    Minh hướng dẫn Sửu dùng cây gỗ dài làm đòn bẩy, kê tảng đá làm điểm tựa, bẩy một đầu cây gỗ lim lên.

    — Một, hai, ba...

    Bẩy!

    Sửu dùng sức đè mạnh, cây gỗ lim nặng hàng tạ từ từ nhấc đầu lên khỏi vũng bùn.

    Minh nhanh chóng đá những đoạn gỗ tròn (con lăn) xuống dưới thân cây gỗ lim, rải đều ra một quãng.

    — Được rồi, hạ xuống! — Minh ra lệnh.

    Cây gỗ lim giờ đây nằm trên một hàng "bánh xe" bằng gỗ.

    Minh vỗ vai Sửu, đưa lại sợi dây thừng cho cậu chàng:

    — Giờ thì kéo đi.

    Nhớ là kéo nhẹ nhàng thôi, đừng dùng sức trâu nữa.

    Sửu bán tín bán nghi cầm lấy dây thừng.

    Cậu ta lấy đà, định dồn hết sức bình sinh để giật, nhưng Minh ngăn lại:

    — Cứ đi bộ bình thường thôi.

    Sửu bước đi.

    Sợi dây căng ra.

    Và rồi, trước con mắt trợn tròn của bác Mộc và cả đám thợ, khối gỗ khổng lồ lướt đi trên những con lăn gỗ tròn một cách êm ru.

    Không còn tiếng ma sát ken két, không còn cảnh bùn đất bắn tung tóe.

    — Ơ... — Sửu há hốc mồm, nhìn lại phía sau. — Nhẹ... nhẹ hều!

    Bác Mộc đánh rơi cái đục xuống đất, lẩm bẩm:

    — Cái quái gì thế này?

    Minh phủi tay, quay sang cười với bác Mộc:

    — Đây gọi là triệt tiêu ma sát trượt, chuyển sang ma sát lăn, bác ạ.

    Cộng thêm đòn bẩy để nâng vật nặng.

    Nguyên lý đơn giản thôi.

    Linh đứng bên cạnh, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Minh, trong đầu cô bé dường như đang đánh giá lại "tên công tử bột" này.

    — Huynh... cũng không vô dụng như ta tưởng. — Cô bé lí nhí.

    Minh nháy mắt:

    — Đã bảo rồi, ta có thể yếu, nhưng ta có cái này. — Anh gõ gõ vào thái dương mình.

    Bữa tối hôm ấy tại nhà trưởng làng thịnh soạn hơn hẳn mọi ngày.

    Ngoài rau rừng và cơm gạo đỏ, còn có thêm đĩa thịt lợn rừng nướng thơm lừng.

    Ông Lý ngồi ở đầu mâm, rót một bát rượu đầy, đẩy về phía Minh.

    Ánh mắt ông không còn vẻ dò xét lạnh lùng như hôm đầu tiên, mà thay vào đó là sự hứng thú.

    — Ta nghe bác Mộc kể lại chuyện ban chiều. — Ông Lý nói, giọng trầm ngâm. — Lão Mộc là người kiêu ngạo nhất cái làng này, chưa bao giờ chịu khen ai.

    Vậy mà hôm nay lão cứ tấm tắc khen cái đầu của mày.

    Minh đỡ lấy bát rượu, cung kính nói:

    — Chỉ là chút mẹo vặt học được từ quê nhà thôi ạ.

    Làng Vân Khê có sức người, có tài nguyên, chỉ là chưa biết cách vận dụng cho đỡ tốn sức thôi.

    Ông Lý gắp một miếng thịt bỏ vào bát Minh, rồi đột ngột hỏi:

    — Mẹo vặt?

    Được.

    Vậy ta hỏi mày.

    Nếu mày có thể làm gỗ tự lăn đi, thì mày có cách nào làm nước từ dưới suối tự chảy lên ruộng bậc thang trên đồi không?

    Cả mâm cơm im bặt.

    Linh ngừng nhai, ngước nhìn cha rồi nhìn sang Minh.

    Minh đặt bát rượu xuống, ánh mắt sáng lên.

    Đây rồi.

    "Dự án" đầu tiên để anh xây dựng vị thế thực sự.

    — Thưa bác Lý. — Minh đáp, giọng chắc nịch. — Không những làm được, mà cháu còn có thể khiến cả làng này không bao giờ phải gánh nước nữa.

    Cháu cần tre, gỗ, và... sự giúp đỡ của bác Mộc.

    Ông Lý nhìn sâu vào mắt chàng trai trẻ, rồi cười ha hả:

    — Khẩu khí lớn lắm!

    Nếu mày làm được, từ nay Lý Văn Khiêm này sẽ coi mày như người nhà.

    Còn không làm được... thì liệu hồn mà đi gánh nước bù cho cả làng!

    Minh mỉm cười, nâng bát rượu lên uống cạn.

    Trong đầu anh, bản vẽ của một hệ thống Cọn nước (Guồng nước) khổng lồ kết hợp với hệ thống dẫn thủy lợi đã bắt đầu hình thành chi tiết đến từng cái chốt mộng.

    Đại Việt thế kỷ 13, chuẩn bị đón nhận cuộc cách mạng công nghiệp hơi nước...

    à không, sức nước đi thôi.
     
    Đại Việt Xuyên Ký
    Chương 3: Cây Tre Đại Việt


    Sáng sớm ngày hôm sau, sân nhà ông Lý biến thành một công trường nhỏ.

    Minh không lao vào làm ngay.

    Anh ngồi xổm trên nền đất, tay cầm một cục than củi, vẽ chi chít những đường nét hình học lên một tấm ván gỗ phẳng.

    — Đây là cái gì?

    Bùa chú à? — Bác Mộc vác cái đục đi tới, nheo mắt nhìn những hình tròn đồng tâm và các góc cạnh chi tiết.

    — Đây là bản vẽ kỹ thuật, bác Mộc ạ. — Minh gõ nhẹ vào tấm ván. — Chúng ta không thể làm bừa.

    Cọn nước phải đủ nhẹ để dòng chảy quay được nó, nhưng trục phải đủ cứng để không gãy đôi giữa chừng.

    Minh chỉ vào tâm vòng tròn trên bản vẽ: — Vấn đề lớn nhất không phải là làm cái bánh xe, mà là ma sát.

    Ở thời đại của cháu...

    à không, ở quê cháu, người ta dùng sắt thép.

    Nhưng ở đây chỉ có gỗ.

    Nếu trục gỗ quay trực tiếp trên giá đỡ gỗ, chỉ ba ngày là cháy khét hoặc mòn vẹt.

    Bác Mộc nhíu mày, vuốt râu suy nghĩ.

    Ông là thợ giỏi, ông hiểu Minh đang nói gì.

    Gỗ cọ vào gỗ sinh nhiệt rất lớn.

    — Vậy mày tính sao? — Bác Mộc hỏi, giọng đã bớt phần khinh khỉnh.

    — Chúng ta cần gỗ Nghiến để làm trục vì nó siêu cứng.

    Và cần... mỡ lợn.

    Rất nhiều mỡ lợn.

    — Mỡ lợn? — Linh đang phơi thuốc gần đó xen vào, mắt tròn xoe. — Huynh định rán cái bánh xe lên ăn đấy à?

    Mỡ lợn quý lắm, cha ta để dành mãi mới có một hũ.

    Minh ngẩng lên, nheo mắt cười với cô bé: — Muội cứ mang ra đây.

    Ta hứa đổi một hũ mỡ lấy một mùa màng bội thu cho cả làng.

    Vụ làm ăn này quá hời còn gì?

    Công việc bắt đầu với tốc độ chóng mặt nhờ sức khỏe trâu bò của Sửu Đen.

    Sửu cùng đám thanh niên trai tráng trong làng được lệnh vào rừng chặt tre.

    Minh yêu cầu rất kỹ: Phải là tre già (tre đực), thẳng, dẻo dai.

    Phần gốc dùng làm nan chịu lực, phần ngọn dùng đan phên chắn nước.

    Ở nhà, Minh và bác Mộc phối hợp nhịp nhàng đến lạ.

    Ban đầu, bác Mộc còn khó chịu khi bị một thằng nhóc chỉ đạo.

    Nhưng khi Minh hướng dẫn ông cách ghép mộng đuôi cá để khóa các nan hoa vào trục mà không cần dây buộc, mắt ông sáng rực lên.

    — Cái kiểu mộng này... ngàm vào nhau chắc nịch, càng quay càng chặt. — Bác Mộc lẩm bẩm, tay vuốt ve mối ghép vừa hoàn thành. — Thằng nhóc, thầy dạy mộc của mày là ai?

    — Là... sách vở thôi bác ạ. — Minh lấp liếm.

    Anh không thể nói mình học Cơ học kết cấu ở Đại học Bách Khoa được.

    Ba ngày trôi qua trong tiếng cưa đục và tiếng quát tháo chỉ đạo.

    Một cỗ máy khổng lồ bằng tre dần hình thành.

    Nó cao tới hơn bốn mét, trông như một con quái vật xương xẩu nằm chình ình giữa sân.

    Dân làng đi qua ai cũng lắc đầu quầy quậy.

    — Ông Lý ơi, ông để thằng nhóc lạ mặt phá hết tre của làng thế à? — Cái thứ to kềnh càng này thì nước nào đẩy nổi?

    Nó mà trôi xuống suối thì mất cả chì lẫn chài!

    Ông Lý ngồi trên bậc thang hút thuốc lào, mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng cũng nóng như lửa đốt.

    Uy tín của ông đang đặt cược vào tay thằng nhóc này.

    Ngày thứ tư.

    Ngày hạ thủy.

    Cả làng Vân Khê kéo ra bờ suối.

    Không khí căng thẳng như chuẩn bị ra trận.

    Dưới sự chỉ huy của Minh, Sửu và mười thanh niên lực lưỡng hì hục khiêng cái "bánh xe" khổng lồ xuống mép nước.

    Minh lội xuống dòng nước lạnh buốt ngang hông, trực tiếp kiểm tra lại hai cái trụ đỡ (giá đỡ) bằng gỗ lim đã được đóng cọc sâu xuống lòng suối từ hôm qua.

    Trên đỉnh hai trụ là hai cái "gối đỡ" hình chữ U, được lót bằng da trâu thuộc kỹ và bôi đầy mỡ lợn đặc quánh.

    — Nâng trục lên!

    Đặt nhẹ thôi! — Minh hét lớn.

    "Kịch".

    Trục gỗ Nghiến đen bóng nằm gọn vào ổ đỡ bôi mỡ.

    — Lắp máng dẫn!

    Hệ thống máng tre dài ngoằng nối từ đỉnh bánh xe chạy thẳng vào hệ thống mương dẫn nước mới đào trên bờ.

    Minh hít sâu một hơi.

    Thời khắc quyết định.

    Anh ra hiệu cho Sửu tháo dây neo đang giữ bánh xe lại.

    — Thả!

    Sợi dây buông ra.

    Ban đầu, chẳng có gì xảy ra.

    Cỗ máy khổng lồ đứng im lìm.

    Tiếng xì xào bàn tán của dân làng nổi lên rào rào. — Thấy chưa?

    Đã bảo mà... — Phí phạm quá...

    Tim Minh đập thình thịch.

    Không thể nào.

    Mình đã tính toán lực dòng chảy rồi.

    Đột nhiên, "Rắc... rắc...".

    Tiếng tre vặn mình vang lên.

    Dòng nước siết đập vào những tấm phên đan dày ở vành bánh xe.

    Lực đẩy thắng được sức ỳ.

    Cái bánh xe khổng lồ nhích nhẹ.

    Rồi nhích thêm chút nữa.

    Két...

    O o o...

    Tiếng trục gỗ xoay trên lớp mỡ trơn tru tạo ra âm thanh trầm đục.

    Cọn nước bắt đầu quay.

    Chậm rãi, lừ đừ, nhưng kiên định.

    Những ống tre (gáo múc) cắm nghiêng 45 độ ở viền bánh xe chìm xuống nước, múc đầy ắp dòng nước mát lạnh, rồi theo đà quay được nâng lên cao tít.

    Khi lên đến đỉnh, ống tre nghiêng xuống, trút dòng nước bạc trắng vào máng dẫn.

    Rào rào rào!

    Nước từ trên cao đổ xuống máng, chạy ào ào vào mương dẫn, chảy thẳng về phía những thửa ruộng khô nứt nẻ trên cao – nơi mà trước đây người dân phải gánh từng gánh nước đến tóe máu vai.

    — Chảy rồi!

    Nước lên rồi! — Sửu hét lên, giọng lạc đi vì sung sướng, nhảy cẫng lên làm bắn nước tung tóe.

    Cả làng Vân Khê ồ lên.

    Những người nông dân khắc khổ chạy ùa theo dòng nước, đưa tay hứng lấy thứ chất lỏng quý giá như vàng.

    Ông Lý đứng trên bờ, điếu cày trên tay run run.

    Ông nhìn dòng nước, rồi nhìn sang Minh – chàng thiếu niên ướt sũng đang đứng giữa dòng suối, nở nụ cười nhẹ nhõm.

    Bác Mộc vỗ đùi đánh đét một cái: — Tổ sư!

    Nó chạy thật!

    Lại còn êm ru!

    Cái vụ mỡ lợn này... hay!

    Linh đứng cạnh cha, đôi mắt lấp lánh phản chiếu những tia nước bắn ra từ cọn nước.

    Cô nhìn Minh, trong lòng dấy lên một cảm xúc lạ lẫm.

    Không còn là sự tò mò hay coi thường nữa, mà là sự nể trọng.

    Tên này... thực sự làm được những điều không tưởng.

    Minh lội lên bờ, vắt bớt nước ở gấu quần.

    Anh đi về phía ông Lý:

    — Bác Lý, lời hứa đã hoàn thành.

    Từ nay làng ta có thể khai hoang thêm ruộng bậc thang ở trên cao nữa.

    Chỉ cần thêm vài cái cọn nước nối tiếp nhau, nước có thể leo lên tận đỉnh núi.

    Ông Lý gật đầu mạnh, vỗ vai Minh một cái đau điếng: — Được!

    Rất được!

    Tối nay làng sẽ mổ lợn ăn mừng.

    Mày là ân nhân của Vân Khê.

    Trong khi tiếng hò reo vang dậy cả một góc rừng, không ai để ý đến một sự hiện diện khác.

    Trên vách núi đá vôi cách đó khoảng trăm mét, ẩn sau tán cây rậm rạp, một bóng người mặc đồ đen bó sát đang lặng lẽ quan sát tất cả.

    Hắn đeo một chiếc mặt nạ che nửa mặt, trên lưng đeo cung tên, tay cầm một ống tre nhỏ dùng để ghi chép mật tin.

    Đôi mắt sắc lạnh của hắn dán chặt vào cái cọn nước khổng lồ đang quay đều, rồi chuyển sang nhìn chằm chằm vào Minh.

    — Kết cấu kỳ lạ...

    Hiệu suất vượt xa sức người... — Hắn lầm bầm, giọng khàn đặc. — Kẻ này không phải nông dân thường.

    Hắn rút một mẩu than nhỏ, viết vội vài dòng ký hiệu lên mảnh giấy dó mỏng tang, rồi cuộn lại nhét vào ống tre.

    — Tướng quân cần phải biết về thứ này.

    Đại Việt sắp có biến, mà ở cái xó xỉnh này lại mọc ra nhân tài dị biệt.

    Hắn nhìn Minh lần cuối với ánh mắt như thợ săn nhìn con mồi, rồi lùi lại, biến mất vào bóng tối của rừng già như một làn khói, không để lại một tiếng động.

    Chỉ còn lại tiếng cọn nước quay đều đều: Két... o o o... như đếm ngược thời gian yên bình còn lại của làng Vân Khê.
     
    Đại Việt Xuyên Ký
    Chương 4: Tiếng Chày Nước Báo Bình Minh


    Kể từ ngày cái "cọn nước khổng lồ" đi vào hoạt động, nhịp sống ở Vân Khê dường như bừng sáng lên một sắc thái khác.

    Những thửa ruộng bậc thang trên cao không còn nứt nẻ chờ mưa rào.

    Nước từ suối róc rách chảy qua những ống tre ghép nối tiếp nhau, mang theo phù sa đỏ au tưới đẫm mặt đất.

    Ông Lý thậm chí đã bắt đầu phân công dân làng cuốc đất, chuẩn bị gieo hạt cho vụ mùa bổ sung mà trước đây họ không bao giờ dám nghĩ tới.

    Minh, từ một "kẻ ăn bám" trôi dạt, nay được dân làng nhìn bằng ánh mắt kính nể.

    Đi đến đâu anh cũng được dúi cho củ khoai nướng hay nắm nấm rừng.

    Sáng nay, Minh thức dậy không phải vì tiếng gà gáy, mà bởi những tiếng "Thịch... kẹt... thịch..." nặng nề vang lên đều đều từ bãi đất trống cạnh nhà trưởng làng.

    Anh vươn vai bước xuống cầu thang, tiến về phía phát ra âm thanh.

    Cảnh tượng trước mắt khiến vị kỹ sư 35 tuổi không khỏi chau mày.

    Linh, cùng khoảng chục người phụ nữ khác trong làng, đang cật lực giã gạo.

    Họ sử dụng một cái cối giã gạo đạp bằng chân khổng lồ.

    Cấu tạo của nó rất thô sơ: một thanh gỗ dài đóng vai trò đòn bẩy, một đầu gắn chày gỗ nặng trịch dã xuống cối đá, đầu kia là chỗ để người đạp.

    Linh mồ hôi ướt đẫm trán, dính bết những lọn tóc mai.

    Cô bé phải dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đạp mạnh lên đuôi đòn bẩy để nâng cái chày lên, rồi thả chân ra cho nó rơi tự do xuống cối thóc.

    Mỗi lần như vậy, cả người cô lại nảy lên, cực nhọc vô cùng.

    — Sáng sớm mà đã tập tạ thế này, thảo nào muội lùn tịt. — Minh khoanh tay, tựa lưng vào cột nhà trêu chọc.

    Linh đang mệt, nghe vậy liền lườm anh một cái sắc lẹm, thở hổn hển đáp: — Chứ huynh tưởng gạo trắng tự nhiên mà rụng vào bát cho huynh ăn chắc?

    Thóc gặt về phải phơi, rồi giã cho tróc trấu, màng cám.

    Tránh ra chỗ khác, đừng cản trở bọn ta làm việc!

    Minh không cười nữa.

    Đôi mắt anh quan sát nhịp điệu nâng lên, hạ xuống của cái chày gỗ.

    Lực đòn bẩy.

    Chuyển động tịnh tiến.

    Anh ngước nhìn ra phía bờ suối, nơi cọn nước vẫn đang quay những vòng tròn đều đặn, nhịp nhàng mang nước lên cao.

    Chuyển động quay.

    Khoan đã.

    Tại sao lại lãng phí động năng cơ học từ chuyển động quay của cọn nước thế nhỉ?

    - Bệnh nghề nghiệp của Minh lại tái phát.

    Năng lượng nước đang dồi dào, chạy rầm rầm ngày đêm ngoài suối, trong khi con người ở đây lại vắt kiệt sức lao động tay chân cho một công việc mang tính chu kỳ lặp đi lặp lại.

    — Nghỉ tay đi Linh. — Minh bước tới, vỗ vỗ vào cái cối đá. — Từ ngày mai, muội và các cô các thím ở đây không cần phải làm công việc băm vằm xương cốt này nữa.

    Linh ngừng đạp, lấy tay áo lau mồ hôi chầm chậm: — Huynh lại định làm phép gì nữa?

    — Không phải phép thuật. — Minh nhếch mép. — Là cơ học tự động.

    Đi gọi bác Mộc và thằng Sửu Đen ra bờ suối cho ta.

    Chỉ nửa nén nhang sau, "biệt đội kỹ thuật" của Vân Khê đã có mặt đầy đủ tại bờ suối, ngay cạnh cọn nước đang hoạt động.

    Bác Mộc khoanh tay, tẩu thuốc vắt vẻo trên môi: — Lại cái gì nữa đây đại ca?

    Cọn nước chạy êm ru rồi mà, trục mỡ lợn chưa mòn đâu.

    Minh nhặt một cành cây, vạch những nét dứt khoát lên mặt đất mùn. — Nước lên ruộng thì xong rồi bác ạ.

    Nhưng cháu thấy động năng...

    à ý cháu là sức mạnh của cái trục quay này vẫn còn thừa nhiều lắm.

    Cháu muốn trích một phần sức mạnh của nó để... giã gạo.

    — Giã gạo bằng sức nước? — Ông Lý từ đâu bước tới, ngạc nhiên lên tiếng.

    Đi theo ông là vài bô lão trong làng.

    — Vâng thưa bác trưởng làng. — Minh gõ cành cây vào hình vẽ. — Ở đầu trục quay của cọn nước, ta sẽ nối dài thêm một đoạn thân gỗ.

    Trên đoạn thân gỗ này, ta đục và cắm vào những cái chốt gỗ chĩa ra ngoài, cháu gọi nó là "vấu cam".

    Minh vẽ tiếp một hệ thống đòn bẩy (giống cái cối đạp chân ban sáng) đặt vuông góc với trục quay. — Khi trục quay, cái vấu cam này sẽ gạt vào đuôi của đòn bẩy, đè nó xuống, làm đầu chày nhấc lên.

    Khi vấu cam quay vượt qua, đòn bẩy mất lực giữ, đầu chày sẽ tự do rơi xuống cối.

    Quay một vòng có 4 vấu cam, chày sẽ giã được 4 nhịp!

    Bác Mộc thả rơi cái tẩu thuốc xuống đất lúc nào không hay.

    Mắt ông mở to, nhìn đăm đăm vào những hình vẽ trên cát.

    Lão thợ mộc dành cả đời chạm trổ rường cột đình chùa, lần đầu tiên trong đời được tiếp cận với khái niệm "biến chuyển động quay thành chuyển động tịnh tiến" (trục cam).

    — Chốt gỗ... gạt đòn bẩy... nâng lên... rớt xuống... — Bác Mộc lẩm bẩm, hai bàn tay vô thức múa may mô phỏng lại chuyển động.

    Đột nhiên ông vỗ đùi đánh đét. — Thằng nhóc này!

    Trong đầu mày chứa quỷ thần gì vậy?

    Thế này thì chày nó cứ giã bịch bịch cả ngày lẫn đêm mà không tốn một giọt mồ hôi nào!

    — Chính xác! — Minh búng tay. — Bác Mộc lo phần gọt trục và chốt gỗ.

    Thằng Sửu đi khiêng cái cối đá to nhất làng ra đây cho ta.

    Lại là một ngày bận rộn nhưng đầy hứng khởi.

    Dân làng tò mò xúm lại xem.

    Họ đã tận mắt chứng kiến Minh mang nước lên đồi, nên lần này không ai hoài nghi nữa, chỉ có sự chờ đợi háo hức.

    Đến xế chiều, công trình hoàn tất.

    Một hệ thống "chày nước" bằng gỗ lim chắc chắn được lắp ráp ngay cạnh cọn nước.

    Gạo lứt chưa giã được Linh cẩn thận đổ đầy vào cối đá dưới tảng chày khổng lồ.

    Minh ra hiệu cho Sửu nhấc khúc gỗ chèn trục quay ra.

    Cọn nước nhận lại lực đẩy từ dòng suối, bắt đầu quay...

    Két... kẹt...

    Trục cam nối dài từ cọn nước cũng từ từ chuyển động tròn.

    Cái vấu cam bằng gỗ nghiến chạm vào đuôi đòn bẩy, ép nó xuống.

    Kịch.

    Đầu chày gỗ nặng trịch từ từ nhấc bổng lên cao.

    Dân làng nín thở.

    Vấu cam quay vòng qua điểm tiếp xúc.

    Đòn bẩy giải phóng.

    "Thịch!"

    Chày gỗ lao thẳng xuống cối đá, giáng một cú mạnh mẽ làm lớp vỏ trấu vỡ tung, bụi cám bay lên lấm tấm.

    Ngay sau đó, vấu cam thứ hai lại tiếp tục vòng quay, tiếp tục gạt đòn bẩy...

    "Thịch!" ...

    "Thịch!" ...

    "Thịch!"

    Nhịp chày đều đặn, trầm hùng vang lên bên bờ suối.

    Dòng nước cứ chảy, bánh xe cứ quay, và gạo trong cối cứ thế trắng dần ra mà không cần bất kỳ một người nào phải đổ mồ hôi.

    Những người phụ nữ trong làng ôm mặt rơm rớm nước mắt.

    Từ nay, cái lưng của họ được cứu rồi.

    Những đêm thức trắng thay phiên nhau đạp cối giã gạo dưới ánh đuốc lờ mờ đã vĩnh viễn lùi vào dĩ vãng.

    Linh đứng đờ người nhìn nhịp chày.

    Cô bé cúi xuống bốc một nắm gạo từ trong cối lên.

    Những hạt gạo trắng ngần, sạch trấu nằm gọn trong lòng bàn tay.

    Cô ngước nhìn Minh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ cảm kích không che giấu nổi.

    — Cảm ơn huynh... — Linh lí nhí, âm lượng nhỏ xíu nhưng đủ để Minh nghe thấy.

    Minh xoa đầu cô bé, cười lớn: — Không có chi.

    Rảnh rỗi rồi thì ngày mai dẫn ta đi xem cái lò gốm cũ của làng mà muội kể đi.

    Ta thấy đồ đựng của làng mình thiếu thốn quá.

    Linh hất tay Minh ra khỏi đầu mình, má hơi ửng hồng càu nhàu: — Đã bảo đừng xoa đầu ta như trẻ con!

    Đi thì đi, huynh lại định bày trò gì nữa đây?

    Ông Lý đứng trên gò đất cao, nhìn dòng người rạng rỡ lấy gạo trắng về nhà, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mãn nguyện.

    Thằng nhóc này, đúng là ngọc quý trời ban cho Vân Khê.

    Có cối chày nước, có cọn nước tưới tiêu.

    Lương thực bắt đầu dôi dư, sức lao động được giải phóng.

    Nhưng Minh biết, đây mới chỉ là những nền móng cơ bản nhất.

    Để làng Vân Khê thực sự mạnh mẽ, anh cần một thứ có thể thay đổi cục diện thời đại: Sắt thép và vật liệu nung.

    Lửa của Vân Khê, sắp sửa cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.
     
    Back
    Top Dưới