Cập nhật mới

Khác Đại Việt Ta Thay Nàng Bảo Vệ

Đại Việt Ta Thay Nàng Bảo Vệ
Chương 60: Chuyện chàng giấu thiếp còn ít sao...


Sáng ngày hôm say, vừa mới bước ra khỏi điện Thiên An đã có nội quan đứng đợi Trần Thủ Độ rồi dẫn người tới điện Trường Phúc.

Cửa điện đóng tới quá bữa trưa mới mở ra, người hầu đi vào để hầu hạ bữa trưa cho quan gia mấy ngày hôm nay đều vô cùng lo sợ, vì người trạng thái của Trần Hoảng mấy ngày hôm nay đều không tốt một chút nào.

Hai ba ngày gần đây bữa trưa của Trần Hoảng đều ăn rất muộn vì ngoài tấu sớ còn lo cho hai hướng một là thượng hoàng dời về Thiên Trường và dẹp loạn ở phía nam.

Trần Thủ Độ nhận được tin phía Nguyễn Đậu muốn tập kích Trần Cảnh trên đường về Thiên Trường, điều này càng làm dấy lên chuyện hắn lo lắng là đúng.

Với độ xảo quyệt của Nguyễn Đậu thì tin tức bị truyền ra đương nhiên không phải do hắn sơ ý mà do hắn cố tình.

Nguyễn Đậu luôn nghi ngờ phía dưới mình có nội gián nhưng người đó quá kỹ lưỡng hắn không thể tìm được chứng cứ, vốn muốn bắt người trước nhưng hắn muốn lợi dụng tên nội gián này lần cuối.

Đêm qua, phía sau phủ Nguyễn có một người lén lút cầm lấy con bồ câu đi ra phía sau tìm một nơi vắng vẻ, sau khi xác nhận rằng nơi đây không có người hắn mới an tâm tung con bồ câu kia lên trời.

Nhìn con bồ câu biến mất trong màn đêm người này thở phào một cái nhẹ nhõm, bỗng có một cơn gió thổi phía sau làm hắn rợn tóc gáy.

Quay lại đằng sau đã thấy hai người mặc đồ màu đen đứng đó như thần chết đợi hắn quay người lại vậy.

Không kịp phản ứng hai người kia lao tới, hắn đã không biết trời trăng như nào rồi.

Còn cách đó không xa Cao Phong Quyết chứng kiến tất cả, từ ngày đó Nguyễn Đậu cho người theo dõi là Cao Phong Quyết có thể đoán được Nguyễn Đậu đã nghi ngờ mình.

Vậy nên từ hôm đó không bao giờ Cao Phong Quyết tự mình gửi thư đi cả, chỉ đứng từ xa nhìn nếu như có gì bất chắc còn có thể tiêu huỷ chứng cứ.

Xác định mình không bị lộ Cao Phong Quyết cũng lui về phía sau dần dần biến mất trong màn đêm.

Trong lúc ăn sáng có một người tiến tới lén đưa cho Trịnh Ngọc Huyên một tờ giấy.

Lê Tần cùng Thiên Hinh ngồi một xe, còn Lê Văn và Trịnh Ngọc Huyên đi một xe.

Hôm nay hai người chơi cờ tướng, vì ban đầu hai người chơi rất lâu mới hết một ván.

Lúc sau, Thiên Hinh liền gợi ý chuyển sang chơi cờ nhanh.

Thật ra đây cũng một tâm tư nho nhỏ của Thiên Hinh, vì nàng biết nếu tiếp tục chơi cờ chậm có thể nàng sẽ khó thắng được Lê Tần.

Còn về cờ nhanh thì khác, nàng có một thời gian cùng Vô Đàm sư phụ tập luyện, chuyện này vốn để nàng có thể tập trung.

Ban đầu khi dạy nàng chơi cờ nhanh Vô Đàm sư phụ vốn chỉ muốn nàng có thể tập trung, không ngờ nàng học một có thể hiểu mười.

Kết quả đánh 7 ván Lê Tần chỉ thắng được 1 ván, ván thứ 7 Lê Tần bất lực buông cờ đầu hàng.

- Phu nhân đúng là kỳ tài hiếm có, đánh cờ của nàng đúng là rất tuyệt.

- Lúc trước sư phụ thấy thiếp không tập trung vào một chuyện nào được, nên đã dạy thiếp đánh cờ nhanh.

Sau này đánh cờ nhanh đã là một thói quen, nên khi đánh cờ chậm có chút không quen.

- Vậy là ta có thể thắng nàng sao???

- Chàng sẽ thắng sao?

Cả hai người nhìn vào mắt nhau rồi cười phá lên, hai người đều biết nếu so về đánh cờ Thiên Hinh gần như không thể thắng được Lê Tần nếu như hắn không nhường.

- Vậy Trịnh cô nương sẽ theo chúng ta tới Ái Châu sao?

- Chuyện này ... ta chỉ thấy Trịnh cô nương nói muốn đi cùng chúng ta một đoạn, còn đi đến bao giờ thì ta không biết..

- Vậy sao?

- Chính là như vậy đó, sao ta phải giấu chứ,...

- Chuyện chàng giấu thiếp còn ít sao...

Nói xong Thiên Hinh hạ quân xe xuống, thế cờ hiện tại là bên đỏ vừa chiếu tướng vừa đổi quân xe, quân đen đi hướng nào cũng là đổi lỗ.

Cuộc nói chuyện hôm qua của Lê Tần và Trịnh Ngọc Huyên vốn chẳng cần Thiên Hinh đi nghe ngóng mà đã có người nói tới tai của nàng rồi.

Lê Tần đưa tay lê gãi tai, chuyện này thì đúng là không thể cãi được.

Hơn nữa đúng là lần này hắn đang giấu nàng.

Cũng sắp tới điểm dừng nên hai người họ không đánh cờ nữa mà ngồi nói chuyện phiếm.

Trong lúc ở chỗ nghỉ chân Trịnh Ngọc Huyên có đi ngang qua chỗ của Lê Tần rồi để lại hai chữ " Chúc Mừng" không đầu cũng không đuôi.

Xung quanh cũng không có gì đáng để chúc mừng cả, vậy hai chữ " Chúc mừng" của Trịnh Ngọc Huyên dành cho Lê Tần là có ý gì.

Đêm đó Lê Tần vẫn rời giường như mọi khi, nhưng sau khi quay lại không thấy Thiên Hinh đâu cả.

Nghĩ nàng đi vệ sinh nhưng khi vừa ngồi xuống liền thấy giày và áo khoác của nàng vẫn ở cạnh giường liền biết có chuyện chẳng lành, liền gọi người đi tìm.

Vừa ra đến cửa thì thấy Trần An đi tới, Lê Tần nhìn Trịnh Ngọc Huyên như sắp giết người tới nơi.

Lê Tần đi tới nhìn người nằm bình an trong xe ngựa, một bên nghe Trần An nói về chuyện vừa rồi.

- Người đâu...lập tức bắt Trịnh Ngọc Huyên giam lại cho ta, cử người dám sát không được rời mắt khỏi cô ta một khắc nào.

Nếu cô ta chạy thoát tất cả chịu phạt theo quân pháp..

- Rõ...

Trần An tính giải thích cho Trịnh Ngọc Huyên nhưng bị cắt lời

- Trần An tướng quân chuyện này ngài không cần quản, ta biết người có quân vụ trên người mau về đi.

Lê Tần không tiễn..

Nói xong Lê Tần lên xe bế Thiên Hinh xuống, Lê Văn vội theo sau hầu hạ.

Trần An nhìn theo mọi người vào nhà, Lê Tần xưa nay vốn là người hòa nhã cả triều đình chưa ai từng thấy Lê Tần nổi giận.

Dù có bị vu oan hay người khác bàn tán sau lưng Lê Tần đều dùng thái độ hòa nhã để đáp lại chứ chưa từng tức giận bao giờ.

Nhưng lần này lại trước mắt mọi người nổi giận hạ lệnh lập tức bắt người điều này chứng tỏ chuyện này đã chạm tới giới hạn của hắn.
 
Đại Việt Ta Thay Nàng Bảo Vệ
Chương 61: Tâm linh tương thông


Nhìn thời gian cũng không tiện ở lại lâu Trần An liền cùng người của mình về nơi đóng quân.

Đặt Thiên Hinh lên giường lại, Lê Tần dặn người đi tìm một thầy thuốc ngay lập tức.

Để Lê Văn ở lại chăm sóc rồi mình đi tới chỗ giam của Trịnh Ngọc Huyên.

Thanh Đình sắp xếp giam người trong phòng nhỏ ở lầu dưới, Lê Tần bước vào tất cả người canh đều lui ra ngoài hết.

Lê Tần bước vào trong không lâu bên trong liền có tiếng cãi cọ, có vẻ như hai người họ không ngồi xuống nói chuyện được với nhau.

Cuộc nói chuyện vốn không thuận lợi lên rất nhanh Lê Tần đã bước ra, trên mặt biểu thị rõ sự không thoải mái.

Sau khi dặn dò Thanh Đình Lê Tần nhanh chóng quay lại phòng để chăm sóc Thiên Hinh.

Đối với Trịnh Ngọc Huyên bỏ trốn không thành thì nàng ta đã đoán được sắp tới mình sẽ không còn được tự do thậm chí là phải chịu nhiều khổ hình, đang dùng đầu tính kế hết sức có thể để tìm một đường trốn thoát nhưng chưa kịp nghĩ ra kế thì đã bị người của Thanh Đình sắp xếp đưa đi.

Với lộ trình ban đầu ít nhất là 5-6 ngày nữa mới có thể tới Ái Châu nhưng chỉ với 3 ngày bọn họ đã đặt chân tới địa giới giữa hai châu.

Sáng hôm sau, từ khi khởi hành Lý Oanh luôn cảm thấy trong lòng bồn chồn khó tả, nàng không tập chung được luôn ngó nghiêng xung quanh.

Nàng bắt đầu thấy không ổn, trước đây nàng về Thiên Trường đã đi đường này nhưng nàng nhớ lúc đó có một tướng quân đã nói đi đường này rất nguy hiểm.

Khi đó họ lựa chọn đi đường đó vì họ chỉ là một nhóm người, đi đường tắt vừa tiết kiệm thời gian vừa có thể giấu được tung tích nhưng hiện tại họ là một đoàn người đi đường tắt này thực sự rất nguy hiểm.

Rất nhanh sự lo lắng của Lý Oanh đã thành hiện thực, đoàn người đã ngồi nghỉ thì từ phía xa có tiếng người ngựa lao tới.

Lý Oanh bị một người lôi tới một chiếc xe ngựa nhỏ, nàng chưa kịp phản ứng thì xe ngựa đã đi được một đoạn xa rồi.

Nguyễn Đậu thấy chiếc xe ngựa của Lý Oanh rời đi bên cạnh còn có người bảo vệ liền chắc rằng đó là mục tiêu của mình liền dẫn người đuổi theo.

Thấy địch đã cắn câu Trần Cảnh liền cho người bắn pháo sáng, Nguyễn Đậu đuổi tới không ngờ lại có một người đang cầm thương đứng đợi hắn, còn người đang đứng trên xe ngựa lại không phải là người của hắn cần tìm.

Phía sau lại có một nhóm người chặn đường lui của nhóm người Nguyễn Đậu, bên này sau khi nhận ra được sự việc nghiêm trọng Lý Oanh liền quay trở lại.

Đúng lúc Trần Cảnh vì cứu một nô tỳ đã rơi vào thế nguy hiểm thì Lý Oanh cầm lấy cây thương ở bên cạnh dùng sức ném về phía đó, Trần Cảnh đang nghĩ mình sắp tiêu đời thì từ đâu có một cây thương lao tới.

Vừa quay lại phía sau thì đã thấy Lý Oanh như một cơn gió tiến đến, không nghĩ tới vị hoàng hậu dịu dàng của hắn lại có một mặt mạnh mẽ như này.

Lý Oanh thân thủ rất tốt, mặc dù trong người có bệnh và thân thể không được khỏe mạnh như người bình thường nhưng đánh phòng thủ nàng vẫn làm được.

Hai người phối hợp với nhau rất ăn ý cho đến khi quân tiếp viện quay trở lại, sắp xếp ổn thỏa xong mọi chuyện Trần Cảnh đi tới bên Lý Oanh

- Nàng biết chuyện này từ khi nào?

Không sai chuyện lần này Lý Oanh có biết nhưng không phải là biết toàn bộ, mà là biết được một vài thông tin rồi liên kết chúng lại và phán đoán.

Chỉ là không ngờ chuyện này còn lớn hơn nàng tưởng rất nhiều, nếu nàng nhận không nhầm thì đã có cả lộ quân Thiên Trường đến tiếp viện.

Còn có cả quân từ kinh thành tuy không nhiều, trong đầu nàng vẫn đang cân nhắc đối với chuyện này thì nàng nên tỏ ra không biết tốt hơn hay có gì nói đó tốt hơn.

Đoán được suy nghĩ của Lý Oanh Trần Cảnh không ngần ngại giúp nàng tiến thêm một bước

- Là do ta chuẩn bị có nhiều sơ hở như vậy sao?

- Không phải, ta chỉ đoán thôi không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng như thế này...

Với nữ nhân trong thời này sự lựa chọn tốt nhất vẫn luôn là không biết, không hiểu, không rõ.

Giọng điệu này của Lý Oanh quả thật làm cho Trần Cảnh nghe không ra điều gì cả.

- Chuyện này ta vốn muốn xong xuôi mới kể cho nàng biết, không ngờ lại để nàng biết theo cách này.

- Thần thiếp hiểu người có cái khó của người, người không cho thần thiếp biết ắt hẳn có nguyên do.. khụ khụ...

- Nàng có sao không?

- Thần thiếp không sao, chỉ là có chút đau họng..

- Để ta gọi thái y...

- Không cần phiền phức như vậy, thần thiếp chỉ cần uống ly trà mật ong là được ...

- Vậy để ta đỡ nàng về...

- Người còn nhiều việc thần thiếp có thể tự về được...

Trần Cảnh vừa khuất bóng Lý Oanh liền ho không ngừng, vừa bỏ khăn tay ra liền nhìn thấy một màu đỏ tươi trên nên khăn trắng tinh.

Đột nhiên lúc chơi cờ Thiên Hinh cảm thấy trong lòng có chút bồn chồn, nàng cũng không thể chơi cờ một cách tập chung được.

Thấy thê tử của mình có gì đó không ổn Lê Tần liền dẹp bàn cờ qua một bên tiến lại gần bên nàng hỏi

- Nàng cảm thấy không khỏe ở đâu sao?

- Thiếp đột nhiên cảm thấy trong lòng có gì đó không ổn, nhưng cũng không biết là chuyện gì.. có thể do đi đường mệt nhọc thôi...

- Vậy để ta cho người đi chậm lại...

Tâm linh tương thông của hai chị em Thiên Hinh và Lý Oanh, luôn cảm nhận được sự nguy hiểm của đối phương.

Có thể nào đó chính là sợi giây liên kết của người có chung dòng máu.
 
Đại Việt Ta Thay Nàng Bảo Vệ
Chương 62: Đã tới Ái Châu


Trên đoạn đường tiếp theo gần như Lý Oanh luôn trong tình trạng buồn ngủ, nàng có thể ngủ ở mọi nơi.

Đến cả Dương Thúy bên cạnh cũng thấy kỳ lạ, trong một lần đang đánh cơ trên xe Lý Oanh cũng có thể ngủ được.

- Thái hậu người có thấy mệt ở đâu không?

- Không có, chắc do dạo này đi đường có chút mệt nên ta buồn ngủ hơn một chút... buổi chiều ta muốn ăn cháo

- Vậy để nô tỳ cho người đi chuẩn bị...

Mặc dù đi về hai hướng khác nhau nhưng cả Lý Oanh, Thiên Hinh đều có chung tình trạng cơ thể mệt mỏi và buồn ngủ, chán ăn.

Nhưng sự khác biệt đến từ Lý Oanh là cơ thể không chịu được còn Thiên Hinh là do mang thai.

Thiên Hinh mặc dù có thắc mắc chuyện vì sao Trịnh Ngọc Huyên đột ngột rời đi, nhưng trong lòng lại nghĩ rằng trước đây nàng ấy cũng hay biến mất như vậy nên không có hỏi Lê Tần.

Vì sự an thai của Thiên Hinh nên Lê Tần cũng hạn chế nhắc về chuyện của Trịnh Ngọc Huyên.

Đoàn người đã đi tới địa giới của Ái Châu, hai người đang ngồi ở trong xe ngựa thì có tiếng người bên ngoài vọng vào

- Đại nhân, phu nhân chúng ta đã tới Ái Châu rồi...

Thiên Hinh liền nâng màn che lên, nhìn khung cảnh bên ngoài.

Lê Tần bị thu hút bởi cây đa và tảng đá ở cách đó không xa.

Khung cảnh chuyển tới nhiều năm về trước, khi đó Lê Tần theo Lê Khâm đại nhân và phu nhân là Đoàn Thị Như rời Ái Châu tới Ứng Thiên nhận chức.

Khi đó tới nơi này Lê Tần cũng đã mở rèm lên để nhìn ngắm cảnh vật của quê hương cũ.

Giờ đây hắn cùng thê tử của mình đã quay trở lại nơi mà hắn lớn lên, khung cảnh không có nhiều thay đổi càng khiến hắn nhớ lại ký ức khi xưa.

- Giờ đây khi quay trở về cũng không là mấy chỉ là cây đa kia hồi đó vẫn chưa to như thế, cục đá kia cũng chưa mòn như vậy...

Đó cũng là sự chứng minh cho theo giờ gian không có gì là không thể thay đổi, mọi việc chúng ta nghĩ nó chẳng thay đổi bao nhiêu nhưng một khi tỉ mỉ quan sát có thể thấy sự thay đổi của nó.

Như khi Lê Tần cùng người nhà rời đi cây đa chưa lớn hòn đá chưa mòn, nhưng nay hồi hương ca đa vẫn là cây đa đó nhưng nó đã lớn hơn rất nhiều, hòn đá cũng theo năm tháng mà mòn đi.

Bên này Trần Cảnh và Lý Oanh đã về tới Thiên Trường, vốn là phải nhận bái kiến của quan viên địa phương nhưng Trần Cảnh miễn một là vì đường xa mệt nhọc, hai cũng là cho thiên hạ thấy hiện tại quyền lực không nằm ở đây.

Có thể người đời sẽ nói sao hắn là vậy, vì không phải chuyện nào làm cũng cần kết quả ngay trước mắt hoặc có thể nói chuyện không cần làm nhưng vẫn phải làm cho thiên hạ thấy.

Bởi vậy với một người lo xa như Trần Cảnh thà rằng hắn làm chuyện bao đồng còn hơn là hắn không làm gì cả.

Cả cuộc đời của hắn đều dành cho triều đình vậy nên nếu bảo trong một hai ngày hắn không nghĩ đến chuyện trong triều đó là không thể, hơn nữa hắn đã hứa với người đó sẽ bảo vệ con dân Đại Việt hắn không thể thất hứa.

Lý Oanh từ khi về đến Thiên Trường gần như đều không thấy mặt đâu mọi người chỉ biết là thượng hoàng cùng thái hậu trở về nhưng chưa từng thấy thái hậu lộ diện.

Không phải Lý Oanh tỏ ra thần bí mà nàng căn bản không có sinh lực để làm chuyện đó.

Từ cửa viện ra đến vườn đi dạo đã là quá sức đối với nàng rồi, sau lần cầm thương đó sức khỏe của Lý Oanh giảm một cách rõ rệt đến mức nàng không thể giả vờ nữa.

Dương Thúy dường như cũng đã nhận ra điều gì đó, nàng không hề hỏi Lý Oanh mà chỉ yên lặng ở bên cạnh tận lực chăm sóc.

Thời gian đầu Trần Cảnh còn thường lui tới để thăm, nhưng sau khi nhận ra sức khỏe của Lý Oanh ngày càng không tốt thì hắn cũng hạn chế hơn.

Vì hắn biết mặc dù bản thân muốn chăm sóc nhưng chưa chắc hắn là người mà nàng muốn thấy, hơn nữa hắn cảm nhận mỗi lần hắn xuất hiện thì nàng phải gồng mình lên để diễn cho hắn thấy rằng nàng vẫn đang khỏe.

Nhưng không phải vì vậy mà hắn bớt quan tâm tới người bên gối của mình, hắn luôn bằng cách này hoặc cách kia để có thể quan tâm tới nàng.

Trần Hoảng nghe tin cũng mấy lần phái người và thái y có kinh nghiệm từ kinh thành về nhưng Lý Oanh đều không gặp, chỉ nói là mọi người làm quá lên và gửi lời bình an về Ứng Thiên.

Bên này sau khi vào Ái Châu về đến nhà cũ Thiên Hinh cùng Lê Tần phải đi bái kiến các vị trưởng tộc, thân nhân họ hàng, và cũng ở lại nhà cũ để có thể nhận sự thăm hỏi từ họ.

Hôm đó đang lúc tiếp khách thì Lê Văn đi vào

- Bẩm đại nhân phu nhân kêu đau bụng không ngừng, nô tỳ đã đi gọi đại phu nhưng phu nhân vẫn chưa đỡ xin người đến xem...

Nghe vậy Lê Tần liền đứng phắt dậy, vị khách kia cũng biết ý xin về.

Trên đường hành lang Hà Văn Vĩnh và Lê Tần đang bước vội về thư phòng

- Đại nhân chắc chắn không lầm, sáng này người của thuộc hạ đã theo dõi hắn nhưng hắn rất nhanh phát hiện và đã cắt đuôi người theo dõi.

Chuyện này là người của thuộc hạ làm không tốt xin đại nhân trách phạt.

- Không cần tự trách, bọn chúng gian xảo như vậy sao có thể sơ sẩy mà bị tóm được..

- Thuộc hạ sợ hắn đã phát giác kế hoạch của chúng ta..

- Vốn chuyện này là từ tay của bên trên đưa lại cho chúng ta, bọn chúng từ lâu đã biết rằng triều đình đã để mắt đến chúng rồi.

Hiện tại có phát hiện ra chúng ta thì bọn chúng cũng nghĩ triều đình vẫn chưa buông bỏ bọn chúng mà thôi.

Không cần quá căng thẳng, quan trọng là chúng ta biết rằng bọn chúng đã để ý tới tin đồn chúng ta tung vậy là đủ.

- Chuyện này người có cần sắp xếp để sau có thể giải quyết các tin này hay không đại nhân?

- Không cần, chuyện này quan gia giao phó thì để người tới giải quyết vậy..

Hà Văn Vĩnh nói không lên lời quay lại nhìn Lê Tần, ( gương mặt hiện phụ đề) " đại nhân người có bao nhiêu cái mạng mà có thể đùa như vậy?".
 
Đại Việt Ta Thay Nàng Bảo Vệ
Chương 63: Nhất định con sẽ bình an trở về


Đến bữa chiều Thiên Hinh đợi đến cơm canh nguội lạnh cũng chưa thấy người đâu, người hầu đã đi hâm đồ ăn đến lần thứ 2 thì mới có người xuất hiện ở cửa.

- Bẩm phu nhân đại nhân sai nô tài chuyển lời rằng người vẫn còn chuyện bận chưa thể đế dùng cơm với người nên người cứ dùng cơm trước không cần đợi..

- Vậy người đi tới phòng bếp lấy một chút đồ ăn nhẹ và trà nóng tới đi, không ăn cơm thì cũng phải có gì đó lót dạ..

- Dạ phu nhân...

Đến tận canh ba thì Lê Tần mới quay trở lại phòng.

Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng từ phía sau.

- Dạ này chàng bận thế sao?

- Ummm, sau nàng đừng đợi ta nữa cứ ngủ trước nếu không con sẽ mắng ta mất.

- Thiếp biết rồi..

Vì Thiên Hinh bị nghén khá nặng nên gần như nàng chỉ nghỉ lại trong viện không hề ra ngoài, mọi người tới thăm hỏi ngoại trừ mấy vị họ hàng thân thiết ai nàng cũng không gặp.

Bên nàng Phùng Cương cho người theo dõi liên tục xung quanh phủ nhà họ Lê để có thể biết thêm thông tin về Lý Thiên Hinh, nhưng vì nàng không ra ngoài nên hắn không có thêm được thông tin gì.

- Không được chúng ta tiếp tục ôm cây đợi thỏ thể này thì sẽ bỏ lỡ thời cơ, ngươi mau nghĩ cách đi...

- Thuộc hạ vẫn đang cho người thám thính

- Thám thính cái gì mà không mang được thông tin quan trọng nào về vậy thì thám thình làm gì, cả cái tên Nguyễn Đậu kia nữa thành bại không có một tin tức nào chuyển về đây.

Đúng là một lũ ăn hại, nuôi chỉ tốn gạo

- Hôm nay mới có tin mới chuyển về là vốn là Lê Tần định vừa về là đi viếng mộ của phụ mẫu hắn, nhưng trưởng tộc nhà hắn nói rằng tuổi của Lý Thiên Hinh đang xung khắc với phụ mẫu quá cố lên đang đợi ngày làm lễ để có thể chính thức tới cúng viếng.

- Đúng là mấy lão già chuyện xung khắc tuổi với mấy người chết mà còn nghĩ ra được, còn chuyện gì mà mấy lão gì đó không nghĩ ra không?

-...

Chuyện này cũng là chuyện mà Lê Tần đau đầu mấy ngày hôm nay, vốn kế hoạch có thể đẩy nhanh hơn nhưng do chuyện này mà lại trì hoãn bấy lâu.

Đây cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì, để đến tai của Thiên Hinh cũng là không hề tốt một chút nào.

Để mọi chuyện tiếp tục như vậy cũng không phải là cách, chiều hôm đó hai người phá lệ đi tới phủ của dì Lê Tần là Đoàn Thị Huệ để dùng cơm trưa.

- Hai đứa đúng là về cũng không qua đây ăn một bữa cơm phải để ta mời mới qua..

- Chuyện này không trách được chúng con mà, người thấy đó từ lúc hai chúng con về đây có ngày nào được rảnh rỗi đâu.

Đúng rồi bức tranh con hỏi người đã tới chưa?

- Tới rồi ta đưa con đi xem, vậy con ở lại nói chuyện với em ấy ta với Lê Tần một chút rồi quay lại...

Hai người tới biệt viện liền bắt đầu vào chuyện chính

- Con muốn gửi nàng ấy lại đây một thời gian..

- Con định làm gì?

- Sắp tới sẽ rất nguy hiểm con không muốn nàng ấy phải mạo hiểm nên xin người có thể bảo vệ nàng ấy.

Vừa rồi con cũng đã liên hệ được với một người quen con chắc rằng dì cũng biết người này, vị ấy có thể ngày mai sẽ tới còn chuyện tiếp theo cũng xin người giữ bí mật cho con...

- Nhưng ta phải làm sao nếu con bé hỏi về mọi chuyện?

- Con đã nói với nàng ấy là hai ba ngày tới con sẽ đi tới chỗ mộ của cha mẹ con để chuẩn bị, sợ nàng ấy buồn chán nên mới gửi nàng ấy lại chỗ dì.

Nàng ấy sẽ không hỏi mấy chuyện linh tinh, chỉ cần người để người hầu giữ miệng một chút là được..

- Được rồi, ta sẽ giúp con nhưng hứa với ta ... phải đảm bảo con lành lặn trở về không được để bị thương.

- Con biết rồi, nhất định con sẽ bình an trở về...

Sau khi đắp chăn cho Thiên Hinh hắn nhìn nàng một lúc rồi mới rời đi.

Người theo dõi của Phùng Cương thấy hai người đi ra liền lập tức ẩn vào đám đông rời đi, Lê Tần cũng nhìn theo hướng người đó.

- Tin này có đáng tin không?

- Thuộc hạ lấy tin từ người hầu nhà họ Lê, không thể sai được

- Vậy chúng ta bắt đầu kế hoạch như đã định đi..

Kế hoạch như đã định của chúng là gì?

Vừa về đến phủ Lê Tần liền quay sang người bên cạnh

- Cô nương cứ sinh hoạt như bình thường, Lê Văn cứ xem như phu nhân hầu hạ

- Dạ đại nhân...

Người kia vừa rời đi Thanh Đình mới thốt lên

- Đại nhân người đó thực sự rất giống phu nhân đó, nếu như không biết trước thực sự thuộc hạ đã nghĩ đó là phu nhân rồi..

Ngày hôm đó ở dưới chân núi Linh Vân Lê Tần sai Thanh Đình và Lê Văn đi chính là để thám thính thông tin về người con gái đó.

Bởi vì hắn nhớ hôm đó vừa mới gặp người ở trên núi sao xuống dưới núi cũng gặp.

Không ngờ trên đời lại có người giống người như vậy, trong thời gian qua Lê Tần đã cho người đưa nàng ấy về Ái Châu để có thể âm thầm đào tạo.

Chiều hôm sau, từ cửa phụ nhà họ Phan vang lên tiếng gõ cửa.

Tại hậu viện Thiên Hinh đang cùng con dâu của Đoàn Thị Huệ là Giang Yến đang ngồi uống trà nói chuyện.

Đoàn Thị Huệ từ xa đi tới

- Nói chuyện vui vẻ vậy sao?

- Mẹ...

- Dì...

- Thiên Hinh con nhìn xem đây là ai...

Thiên Hinh nhìn theo hướng đó không ngờ lại nhìn thấy người quen

- Vô Đàm sự phụ...

- A di đà phật....

Thì ra người quen mà Lê Tần nói là Vô Đàm sư phụ, khi chia tay tại chùa Linh Tiêu Lê Tần nhớ là Vô Đàm sư phụ có nói rằng người sẽ đi về phương nam hắn chỉ muốn thử may mắn một chút là liệu người có phải đang ở Ái Châu hay không.

Không ngờ hắn lại có thể may mắn như vậy tìm được người tới.

Thật sự Thiên Hinh không dám chắc rằng Lê Tần đang muốn làm chuyện gì nhưng khi Vô Đàm sư phụ xuất hiện Thiên Hinh liền chắc rằng chuyện lần này vô cùng nguy hiểm.

Chính là hắn không muốn liên lụy đến nàng, Thiên Hinh vô thức đưa tay lên bụng mình.

Một nỗi lo sợ thực sự dâng lên trong Thiên Hinh điều gì khiến phu quân của nàng phải chuẩn bị cho nàng một nơi an toàn rồi mới rời đi một thời gian chứ.

- Sư phụ chàng ấy tìm người tới sao?

Chàng ấy có nói gì với người không?

- Không có, chỉ có người tới nói là Lê đại nhân cùng phu nhân mới tới muốn mời ta tới chứ không hề nói thêm gì..

- Vậy là người cũng chưa gặp chàng ấy sao?

- Chưa..

Hình như người đó họ Hà..
 
Đại Việt Ta Thay Nàng Bảo Vệ
Chương 64: Trần An chịu phạt


Chuẩn bị mọi việc xong xuôi Lê Tần cho người gửi thư về Ứng Thiên để báo cáo, Trần Hoảng và Trần Thủ Độ sau khi nhận được tin thì lấy làm vui mừng.

Điều này chứng minh việc Nguyễn Đậu bị bắt là bọn chúng không hề biết nên mới tiếp tục kế hoạch như thế.

Nhưng chuyện chúng tấn công Lê Tần Trần Hoảng vẫn chưa nghĩ ra được lý do, nếu chỉ là do hắn là quan trong triều nắm giữ quyền lực thì rất nhiều vị thân vương sẽ là lựa chọn tốt hơn.

Bọn chúng lại lựa chọn một vị quan làm ở Ngự Sử Đài.

Đêm hôm đó sau khi Lê Tần từ nhà trở tộc về thì người hầu liền chạy tới báo

- Đại nhân, Trần tướng quân tới sau đó thì người ở phía hậu viện liên báo Trịnh cô nương liền biến mất.

Thuộc hạ đã cho người đi tìm nhưng hiện tại vẫn chưa thấy tung tích..

Lê Tần nhìn sang Thanh Đình gật đầu Thanh Đình liền cúi người rồi rời đi, Lê Tần quay lại nhìn người trước mặt.

- Chuyện từ khi nào?

- Cách đây hơn 1 canh giờ ạ, nô tài cho người tới phủ của trưởng tộc nhưng người bên ngoài chặn không cho vào nên mới tự ra chủ ý đi tìm người trước đợi người về.

- Tiếp tục tìm nhưng không được làm quá lộ liễu, người đó đối với ta rất quan trọng phải tìm bằng được người cho ta.

- Dạ đại nhân..

Giọng nói của Lê Tần như một tảng đá vậy khiến người nghe như phải chịu một cục đá trên vai.

Người hầu nghe thấy cảm giác như giây sau mình có thể bị một người khác lôi đi đánh tới chết.

- Đại nhân xin người trách phạt..

- Đi làm việc đi

Nói xong Lê Tần liền quay người đi thẳng, trước khi vào thư phòng còn không quên dặn người là canh bên ngoài không được để ai làm phiền.

Ngay sau đó Lê Tần đã xuất hiện ở cửa sau của Lê Phủ, Thanh Đình cung kính cúi người giúp Lê Tần lên xe.

Khi tới nơi tập chúng của đoàn quân Trần An đang quỳ trước lều trính trên tay cầm roi, thu hút rất nhiều ánh nhìn và sự chú ý của toàn quân.

Lê Tần không để ý tới người đang quỳ mà trực tiếp đi vào bên trong, Lại Tùng đã đứng trước cửa để đón người.

Trên mặt Lại Tùng thể hiện rõ sự bất đắc dĩ trước việc làm của Trần An.

- Đại nhân..

- Vào trong đi..

- Chuyện này...

- Biết được bản thân sai ở đâu tự giác chịu phạt cũng có như là ta chọn đúng người..

Nói xong liền đi vào, Lại Tùng và Lê Tần ở trong lều hơn nửa canh giờ Trần An cũng đã quỳ hơn nửa canh giờ mới được triệu vào.

Lúc Trần An vào bên trong thì những người không liên quan đã đi hết ra ngoài, bên trong chỉ còn Lê Tần, Thanh Đình và Lại Tùng.

Một sự im lặng đến mức đáng sợ, Trần An lúc này mới ngẩng đầu lên thấy Lê Tần đang đọc một tức thư.

Từ bên ngoài có tiếng vọng vào

- Đại nhân có người của Hà đại nhân cầu kiến..

- Cho người vào đi..

Người này đi vào chỉ đưa cho Lê Tần một bức thư và nói gì đó vào tai của Lê Tần rồi trực tiếp rời đi.

- Trần An ngươi thực sự làm ta rất bất ngờ đấy...

- Đại nhân..

- Người là do người cứu đi, ngươi thừa biết là Trịnh Ngọc Huyên quan trọng như thế nào trong kế hoạch lần này của chúng ta nhưng người vẫn làm trái lệnh mà thả người đi.

Trần An ngươi có biết tội..

- Thuộc hạ cam lòng chịu phạt..

- Lại tướng quân.. chống lại quân lệnh theo quân pháp thì đáng phạt như thế nào?

- Tội nhẹ phạt ba mươi gậy, tội nặng phạt 50 gậy giáng một cấp...

- Vậy Trần tướng quân là tội nặng hay nhẹ...

-...

Đây là câu hỏi mà Lại Tùng cũng ngại trả lời, một là hắn là cháu của thái sư, hai dù gì cũng là quan trong triều sau này vẫn còn cần nhìn mặt nhau.

Quyết định cuối cùng là Trần An chịu 20 nợ lại 10 gậy do sắp phải thi hành nhiệm vụ.

Trần An đang nằm trong lều thì Lê Tần đi vào bôi thuốc cho hắn, trong lúc bôi thuốc Trần An không chịu được mà mở lời hỏi

- Đại nhân người phạt như vậy có phải là nhẹ quá không?

- Ngươi thấy như vậy là còn nhẹ sao? ( Lê Tần ấn mạnh vào vết thương)

- Á...đau đau ...đại nhân đau..

- Được rồi nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu

Nhìn bóng lưng của Lê Tần rời đi trong đầu Trần An lại hiện lên bóng hình của cha mình.

Thì ra sự quen thuộc Lê Tần mang lại cho Trần An là cảm giác của một người cha đối với con mình.

Vừa rồi người được Hà Văn Vĩnh phái tới báo với Lê Tần rằng đã theo dấu được hành tung của Trịnh Ngọc Huyên.

Mọi chuyện tiến hành đều rất thuận lợi, Trịnh Ngọc Huyên lại đi đúng hướng mà lúc trước mật thám của Hà Văn Vĩnh mất dấu người của Phùng Cương.

Chắc hẳn mọi người sẽ tò mò vì sao Lê Tần lại phạt Trần An nhẹ như thế, bởi vì nếu như không có Trần An thì Lê Tần còn phải nghĩ cách để tạo một lý do để cho nàng ta chạy chốn.

Bây giờ có người tự dâng tới thì tại sao lại không lợi dụng để cho mọi chuyện xảy ra một cách tự nhiên.

Canh năm Lại Tùng và Trần An đã cho người tới mộ của Lê Khâm và Đoàn Thị Như để bố trí.( Đoạn này có thể sẽ có người thắc mắc sao Trần An lại có thể hồi phục nhanh như vậy thì chúng ta cùng ôn lại Trần An làm quan gì nào?

Không sai hắn là quan võ, đi từ chức thấp nhất lên, chức quan của hắn là do hắn đổi từng vết thương, mồ hôi và máu mà có.

Vậy nên 20 gậy với hắn chỉ là vết thương ngoài da không đáng nhắc tới.

Nói vui thì da người ta còn dày hơn da trâu đó quý dị..)
 
Đại Việt Ta Thay Nàng Bảo Vệ
Chương 65: Phùng Cương ngươi chưa từng thắng một trận nào cả...


Khu mộ được đặt ở vị trí ở một khu đất trốn trên sườn đồi, xung quanh khá thoáng nhưng cách đó không xa có vài ngọn núi thấp.

Địa hình tựa vào núi rất đẹp, khá thuận thiện cho việc mai phục ẩn náu.

Bọn họ chia thành ba nhóm người, một nhóm ở đỉnh núi, một nhóm phía sau chân núi, một nhóm mai phục xung quanh khu mộ đó.

Sáng hai ngày hôm sau là ngày chính thức thì đêm hôm trước người của Phùng Cương đã tới để mai phục.

Nhưng ở phía đỉnh núi hắn không biết ngay sau khi báo lại vị trí an toàn liền đã bị người của Lại Tùng xử gọn, Phùng Cương đắc chí rằng lần này có thể một mẻ tóm gọn Lê Tần.

Trịnh Ngọc Huyên chọn đi đường vòng lên núi để nhìn xuống nơi mà Phùng Cương đóng quân, nàng không chắc rằng liệu mình về đó hiện tại có còn an toàn hay không.

Phùng Cương là một người khó đoán, hắn có thể rất dịu dàng nhưng lại có thể rất tàn bạo.

Nàng không muốn đánh cược tính mạng của mình vào trong tay của một kẻ như thế.

Nhưng chuyện nàng không hiểu được, lúc trước nàng nhớ người trong trại rất nhiều.

Qua hơn một ngày quan sát số người nàng đếm được không tới 2/3 người, hắn đang chuẩn bị làm gì sao?

Từ phía chân núi đã truyền tới tiếng người nói chuyện, nụ cười trên miệng của Phùng Cương ngày càng đậm.

Sự chú ý của Phùng Cương trước sau đều dán lên người phụ nữ ở bên cạnh Lê Tần.

Sau khi người hầu chuẩn bị đồ lễ, rồi tới một người lớn tuổi đứng trước mộ cùng với mấy người nhảy xung quanh như đang làm một nghi lễ gì đó.

- Đúng là mấy lão già cổ hủ, chúng nó lôi cả người mang mệnh Thiên Tử tới trước mặt của một quan viên nhỏ để làm lễ xung khắc sao?

Một lũ vô học...

Xung quanh vẫn có rất nhiều người nên Phùng Cương vẫn cho người đợi, gần nửa canh giờ sau nghi lễ mới kết thúc rồi Lê Tần mới cùng Thiên Hinh( giả) dâng hương.

Rồi sau đó Lê Tần để cho mọi người đi ra xa còn mình với Thiên Hinh đứng ở lại.

Lê Tần vừa quay lại đã thấy Thiên Hinh đang bị một người kề dao ở cổ, trên mặt của Lê Tần cũng không lấy làm bất ngờ.

- Lê Tần lâu rồi không gặp...

Nhìn thấy người quen trước mặt, lúc đầu Lê Tần nghĩ chỉ là người giống tên thôi không ngờ lại chính là người quen năm xưa.

- Mau thả ngươi nếu không đừng trách ta ..

- Ngươi nhìn lại phía sau đi, ngươi có bao nhiêu ngươi mà dám ra lệnh cho ta..

Trần An thấy một đoàn người từ trên sườn núi đi xuống nghĩ thời cơ đã tới liên phất tay ra hiệu cho nhóm người của mình bắt đầu lên núi.

Lê Tần quay lại phía sau thì người của Phùng Cương xuất hiện từ bao giờ trong tay tên nào cũng cầm vũ khí, biểu cảm như tóm được một con cừu non vậy.

- Ta thấy nếu như bây giờ ngươi quỳ xuống gọi ta một tiếng ông nội thì ta có thể suy nghĩ sẽ tha cho ngươi một con đường sống.

- Phùng Cương ngươi đừng tự cao, ta đường đường là quan triều đình nếu như hôm nay phải chết ở đây thì ngươi nghĩ mình có thể sống được bao lâu?

- Quan triều đình sao?

Ngươi nghĩ ta đã cho ngươi bao vây nơi này thì ngươi còn là quan triều đình được sao?

Đừng nói là quan triều đình, đến cả triều đình họ Phùng ta đây còn chưa sợ.

Hôm nay ta có được người này rồi thì ngai vị đó của nhà Trần còn có thể giữ được sao?

- Phùng Cương ngươi điên rồi... ngươi muốn tạo phản sao?

- Ồ.. ngươi biết rồi sao?

Vậy thì càng không nên để cho ngươi sống, người đâu xông lên cho ta....

Phùng Cương vừa dứt lời thì thuộc hạ của hắn lao lên tấn công Lê Tần không nể nang chuyện gì.

Lê Tần vốn là người có võ nên trụ vẫn ổn, nhưng một sao đấu lại một trăm vậy nên rất nhanh Lê Tần đã rơi vào thế yếu.

- Lê Tần ta cho ngươi một cơ hội nữa, bỏ vũ khí xuống gọi ta một tiếng ông nội thì ta có thể suy nghĩ...

- Ngươi đừng hòng, Lê Tần ta dù chỉ còn một hơi thở cũng sẽ không để ngươi được toại nguyện....

Thời gian đã chín muồi người của Lại Tùng bắt đầu tràn từ trên núi xuống bắt đầu đánh thành một cánh, người của Trần An cũng vừa lên tới nơi.

Quân bên ta bao vây bọn chúng thành một hình tròn, Lê Tần lúc này cũng đã thoát được vòng vây bắt đầu tấn công ngược lại quân phản nghịch.

Bị tấn công bất ngờ Phùng Cương đang quan sát thế trận thì bỗng một lưỡi kiếm đã kề nên cổ hắn rồi.

Không ai khác chính là người hắn nghĩ là đã bị hai thuộc hạ của mình canh giữ an toàn.

Tàn cuộc Lê Tần đứng trước mặt của Phùng Cương

- Bây giờ ngươi quỳ rồi thì mở miệng nói một tiếng ông nội thì ta có thể xem xét cho ngươi một cái chết thanh thản..

- Lê Tần ngươi đừng có mơ..

- Ngươi đâu nhét dẻ vào miệng hắn tránh hắn cắn lưỡi, cho ngươi canh hắn không được rời mắt.. còn chúng ta tới xào huyệt của hắn để tìm xem có gì thú vị nào..

Ánh mắt uất hận của Phùng Cương làm Lê Tần rất thỏa mãn.

Lê Tần đương nhiên nhân cơ hội này tiếp tục đâm chọc thêm vài nhát

- Đúng rồi, ngươi có tò mò vì sao Nguyễn Đậu lâu rồi không liên lạc không?

-...

- Phùng Cương ngươi chưa từng thắng một trận nào cả...

Sau khi dọn dẹp xong xuôi Lê Tần quay lại đứng trước mộ cha mẹ của mình một lúc rồi mới cùng mọi người rời đi.
 
Đại Việt Ta Thay Nàng Bảo Vệ
Chương 66: Một mẻ dẹp gọn


Bên này sau khi thám thính tình hình khu trại địch xong xuôi thì Hà Văn Vĩnh bố trí quân để chắc chắn rằng không một tên nào có thể chạy thoát.

Lê Tần cùng hai vị tướng quân Lại Tùng và Trần An tới hội quân, bọn họ chỉ cần một thời cơ tốt là có thể xông vào bắt toàn bộ địch.

- Đại nhân ngươi bị thương như vậy hay để thuộc hạ cùng hai vị tướng quân vào là được, sợ người..

- Vậy làm phiền ba vị rồi, ta sẽ từ từ theo sau vậy...

Trời vừa tờ mờ tối là thời gian tốt để hành động, quân địch bị bất ngờ nhưng rất nhanh bọn chúng lại đối phó đâu ra đấy.

Hà Văn Vĩnh nhìn thấy Dương Long trên lều quan sát bất giác trong lòng cảm thấy không ổn, không ngờ sau ngần ấy thời gian gặp lại bạn cũ là trong tình cảnh này.

Mặc dù là có sự chống trả nhưng sao một nhóm ô hợp có thể chống lại quân đội được đào tạo kĩ càng, rất nhanh quân nổi loạn đã bị áp đảo.

Hoàng Tùng thấy mọi chuyện bất ổn liền lẻn chạy về phía sau doanh trại.

Nhưng Hà Văn Vĩnh đã cho người bao vây 4 hướng sao có thể để hắn chạy thoát.

- Đại nhân vừa rồi người của chúng ta vừa báo là vừa tóm được mưu sĩ của Phùng Cương ở cửa sau đang dẫn người về đây ạ..

- Được, nhớ kiểm quân rõ ràng không được để xót tên nào...

- Đại nhân...( ghé tai Lê Tần nói nhỏ) thuộc hạ vẫn chưa tìm được Trịnh cô nương...

- ....

Nếu như không tìm thấy Trịnh Ngọc Huyên Lê Tần cũng thực sự không muốn tìm người lắm, một là vì tư tâm của bản thân hai cũng là người đã hết giá trị lợi dụng.

Dương Long khi bị khống chế liền không ngừng chửi, Lê Tần nhìn thấy như vậy liền bất lực không biết nói gì.

Con người có được một lần sửa sai nhưng lại đi vào đường càng sai hơn, điều trớ trêu thay chính là người đã giúp hắn có được cơ hội lần hai lại chính là người bắt hắn vào ngục.

Mọi chuyện xong xuôi Lê Tần giao lại toàn bộ việc đưa người về cho Lại Tùng và Trần An, còn mình cùng với Hà Văn Vĩnh quay lại Lê phủ.

Lê Tần lập tức cho người truyền tin về Ứng Thiên rằng kế hoạch đã thành công và người đã được áp giải về.

Bên này trên bàn của Trần Hoảng lúc này có hai tin tốt, một là của Lê Tần truyền về, một là Trần Quốc Tuấn truyền về.

Vậy là cả hai hướng đều đã giải quyết phản tặc thành công, Trần Hoảng cũng đã ban chỉ để Nguyễn Trung có thể kế vị.

Thiên Hinh đang ngồi đánh cờ cùng với Vô Đàm sư phụ bỗng nhiên cảm thấy có gì đó sau lưng, nàng liền quay lại phía sau không ngờ Lê Tần đã đứng ở phía sau từ bao giờ.

Hắn mặc đồ màu xanh sẫm, dáng người cao lớn làm cho người ta cảm thấy an lòng.

Thiên Hinh đi tới nhìn trên dưới một lượt rưng rưng nước mắt

- Chàng đã về...

Lê Tần chủ động tiến tới ôm nàng vào lòng, Thiên Hinh cũng vòng tay ôm lấy hắn.

Vô tình nàng đụng vào vết thương của hắn, đau đến mức trán của Lê Tần rịn ra cả mồ hôi.

Mặc dù mọi người xung quanh không nói nhưng Thiên Hinh có thể cảm nhận được ba ngày hôm nay những chuyện Lê Tần làm sẽ rất nguy hiểm.

Nàng để ý thấy xung quanh nàng có rất nhiều người bảo vệ, vậy nên rất có khả năng Lê Tần để nàng ở đây như là có ý giấu nàng đi.

Đêm hôm đó năm trong lòng Lê Tần trong lòng Thiên Hinh vẫn không khỏi lo lắng, sau khi đã suy nghĩ rất lâu mới từ từ mở lời

- Lần sau bất kể chuyện gì chàng có thể nói trước với thiếp một lời được không?

Thiếp chỉ muốn biết phu quân của mình có an toàn hay không thôi...

- Được.. từ nay về sau chuyện gì ta cũng sẽ nói với nàng...

Lê Tần dẫn Thiên Hinh tới mộ của cha mẹ mình để bái tế, hai người đứng ở đó nói chuyện một lúc lâu rồi mới từ từ xuống núi.

Vừa về đến nhà thì Thanh Đình vội chạy từ trong nhà ra

- Đại nhân tin tức từ Ứng Thiên chuyển về Thái hậu Thuận Thiên đã qua đời ..

Nghe thấy tin này Thiên Hinh đứng ngây ra một lúc rồi ngất xỉu, may có Lê Tần đỡ kịp thời.

Hôm đó nàng dậy sớm hơn thường ngày, vừa mới mở mắt nhìn ra phía bên ngoài trời mới chỉ hửng sáng.

Nàng cảm thấy trong người có gì đó khác lạ cảm giác này lại rất lạ, nàng từ từ ngồi dậy rồi bước xuống giường.

Mặc đồ xong nàng bước ra ngoài, một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua nàng thấy người nhẹ bẫng.

Rất sảng khoái, nàng bắt đầu đi dạo một vòng ngắm nhìn những thứ xung quanh.

Ở cuối đường có một cây hoa tường vi đang nở rộ, một cơn gió thổi qua mang theo cánh hoa tường vi bay khắp nơi giống như cả một bầu trời màu hồng vậy.

Bên cạnh gốc tường vi có một bàn đá để nghỉ chân, bình thường nàng hay tới đây ngồi nhưng sao hôm nay nó lại đẹp lạ thường như thế.

Vẫn là vị trí đó, vẫn là con người đó nhưng hôm nay lại có sự khác biệt.

Nàng ngồi xuống bàn đá, ngắm nhìn mọi thứ xung quang.

Cùng với ánh sáng dần hé lộ, lớp sương tan biến cũng là lúc mà nàng cảm thấy sức lực trong người nàng dần cạn kiệt.

Mắt nàng dần nhắm lại người cũng dần ngả về phía sau, dù rất muốn ngồi thẳng lại nhưng nàng không làm được nên đành thả người về phía sau.

Thân thể nàng ngã xuống thảm cỏ vẫn còn vương những hạt sương sớm, vừa lạnh nhưng cũng rất thơm mát mùi cỏ.

Nàng đã rất cố gắng để nâng mí mắt để có thể nhìn bầu trời một lần cuối, hình ảnh cuối cũng trong tâm trí của nàng đó là một bầu trời trong xanh cùng với những đóa tường vi hồng đậm.

Trên bầu trời ấy dần hiện lên những người đã xuất hiện trong đời của nàng, phụ hoàng, mẫu hậu, Phật Kim, Trần Liễu, Trần Cảnh, Trần Hoảng,.... rất rất nhiều người.

Hình ảnh dần mờ dần cũng là lúc đôi mắt của nàng nhắm lại, trên gương mặt của nàng vẫn còn nụ cười mãn nguyện.

Hơi thở của nàng yếu dần rồi cũng tan theo làn gió, sinh mệnh của nàng đã kết thúc một cách nhẹ nhàng như vậy.
 
Đại Việt Ta Thay Nàng Bảo Vệ
Chương 67: Kết ...


Lúc Thiên Hinh tỉnh dậy vẫn không tin được rằng chị mình đã qua đời, nàng hỏi lại Lê Tần mấy lần để xác nhận lại nàng rất muốn câu trả lời của Lê Tần sẽ là không phải nhưng đều làm nàng thất vọng.

Nhìn thê tử của mình đau lòng như vậy Lê Tần biết đối với nàng mọi lời an ủi đều là sáo rỗng, hắn biết Lý Oanh đối với nàng quan trọng thế nào?

Hiện tại hắn chỉ biết ở bên cạnh để bầu bạn với nàng mà thôi.

Vì chuyện Lý Oanh đời nên Thiên Hinh cùng với Lê Tần quyết định về Ứng Thiên sớm hơn dự định, trên đường có thể về Thiên Trường một chút.

Nhưng đau thương này chưa qua thì đau thương khác lại tới.

Ngày thứ hai bọn họ khởi hành thì Trần Thủ Độ có cho người đưa tin tới rằng Trần Thị Dung vốn không khỏe sau khi nhận tin Lý Oanh qua đời liền lâm bệnh nên đã qua đời.

Lê Tần sau khi nhận tin không biết nên nói với nàng thế nào, vì nỗi đau khi mất chị còn chưa nguôi thì tin mất mẹ lại tới.

Chưa đầy bốn ngày nhưng Thiên Hinh phải chịu một nỗi đau đến hai lần, người bình thường sao có thể chịu được

Biết là không thể giấu được nàng, Lê Tần tiến tới đặt lá thư vào trong tay nàng.

Thiên Hinh không hề nói một câu nào, nước mắt nàng tí tách rơi xuống làm nhòe đi nét chữ trong lá thư.

Từ ngày hôm đó nàng luôn yên lặng ngồi một góc, đôi khi lại nhìn về phía ngoài.

Sau khi đến Thiên Trường họ ở lại 2 ngày rồi tới phủ đệ của Trần Thủ Độ để thắp hương cho Trần Thị Dung rồi mới về Ứng Thiên.

Hai ngày ở Thiên Trường Thiên Hinh gần như đều tới mộ của Lý Oanh, nàng đứng ở đó rất lâu.

Khi tới phủ của Trần Thủ Độ ông vốn muốn Thiên Hinh giữ hai người họ ở lại, dù sao thì cũng là con gái của phu nhân mình.

Nhưng Thiên Hinh chủ động từ chối, vì hiện tại trên bề mặt họ không có quan hệ gì cả.

Tránh để người ngoài bán tán, giữ thanh danh cho người ra đi giữ yên bình cho người ở lại.

Sau khi về kinh Lê Tần liền xin được từ quan, Trần Hoảng liền gọi người vào cung để hỏi chuyện.

- Ngươi vừa lập công lớn như vậy sao không cầu xin thăng quan mà lại xin từ quan?

- Thê tử của hạ quan nói sau này không được làm chuyện gì nguy hiểm thần thiết nghĩ chỉ còn là quan trong triều thì thần chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm vậy nên xin quan gia thành toàn cho nguyện vọng bé nhỏ này của thần...

- Ngươi là người có tài không làm quan quả thực rất tiếc.. hôm qua sau buổi triều sớm thái sư cũng đã đến nói với ta muốn cáo lão...

Sau một hồi thương lượng và sự níu kéo của Trần Hoảng thì Lê Tần đã đồng ý với chuyện rằng mình sẽ từ quan nhưng sẽ là thái phó của thái tử và nhận việc dạy dỗ các hoàng tử và công chúa trong tương lai.

Hai năm sau, Thiên Hinh đang ngồi đọc sách bên cạnh có một đứa bé đang ngủ.

Lê Văn bê khay đồ ăn đi tới, nhìn thấy vậy liền thở dài.

- Tiểu thế tử đúng là nói ngủ là ngủ.. vừa đây đòi ăn mà đã ngủ mất rồi...

Thiên Hinh mỉm cười nhìn sang bên cạnh, đúng là đứa bé này rất ngoan ăn ngủ đều không quấy.

Thoáng chốc 10 năm trôi qua vẫn dưới gốc cây Thiên Hinh đang cùng Bàn Nguyệt và Lê Văn lúc này bụng cũng đã bắt đầu nhô lên đang làm may đồ cho đứa bé trong bụng của Lê Văn.

Bọn họ thảo luận từ chất liệu vải tới hoa văn và chỉ thêu, ở phía xa xa thì người hầu trong nhà đang chơi cùng với vài đứa nhỏ.

Lúc này từ xa đi tới một vị tiểu thư mặc đồ màu hồng phấn, mặc dù mới chỉ khoảng 7-8 tuổi nhưng dung mạo đúng là phải thốt nên tiểu tiên nữ giáng trần.

Đó là quận chúa Lê Ngọc Khuê người thừa hưởng nhan sắc khuynh thành của Thiên Hinh lúc này dù đã lớn tuổi nhưng không hề thua kém các giai nhân chút nào.

Vừa về tới Lê Ngọc Khuê đã chạy tới chỗ của Thiên Hinh đặt lên bàn mấy gói đồ

- Con vừa cùng anh đi ra ngoài chợ thấy được mấy món này nên đã mua về để mọi người thưởng thức...

- Quận chúa dạo này đúng là lớn hơn rất nhiều..

- Lê Văn cô cô dạo này người vẫn khỏe chứ.

- Tạ quận chúa hỏi thăm ta vẫn khỏe....

Bọn họ cùng nhau trò chuyện vô cùng vui vẻ, Thiên Hinh đứng dậy đi lấy đồ đến góc khuất nàng quay người lại nhìn lại mấy người trong sân nghĩ " Khi nàng rời khỏi cung tưởng rằng cuộc sống của mình đã kết thúc từ đó không ngờ lại có thể một ngày được hạnh phúc như thế này, đúng là không còn gì mãn nguyện hơn".

Thấy người đi lâu chưa có quay lại Lê Ngọc Khuê liền chạy đi tìm mẹ mình, nhưng tìm cả phủ đều không thấy đâu.

Người hầu cũng không hề thấy bóng dáng của Thiên Hinh, tưởng nàng đi ra phía sau để tìm vải nhưng đi ra phía sau cũng không thấy.

Mọi người trong phủ bắt đầu nháo nhào đi tìm người, tìm tới khi Lê Tần từ trong cung về cùng không thấy.

Sau khi nghe thê tử của mình mất tích Lê Tần nghĩ một lúc rồi trấn an mọi người rồi tự mình đi tìm.

Hôm sau lúc mặt trời ló dạng những tia nắng bắt dầu xuất hiện ở chân trời thì Lê Tần cũng đã tới cánh rừng hoa đào phía sau chùa Linh Tiêu.

Một bóng hình đang đứng dưới nhưng cành hoa đào rực rỡ, một ngọn gió lướt qua làm rung rinh nhưng cánh hoa mới nở.

Lê Tần nhẹ nhàng đi tới khoác áo choàng cho nàng.

Với sự đột nhiên biết mất ở nhà rồi lại xuất hiện ở đây Lê Tần không hỏi lý do, hai người đứng đó ngắm cảnh hoa đào rơi ngắm mặt trời lên.

---- The End------

Kết truyện cũng là kết thúc hành trình đồng hành của mình và các bạn trong hơn một năm qua, cảm ơn rất nhiều sự đồng hành của các bạn trong thời gian qua.

Sẽ có fix lại nội dung truyện ở bản sách, và tùy theo tình hình mình sẽ cập nhật thông tin cho mọi người ở tik tok ChannDenn...

Chúng ta sẽ còn gặp lại !!!
 
Đại Việt Ta Thay Nàng Bảo Vệ
Những sự kiện có thật và không có thật


Có thật ( trích nguồn Đại Việt Sử Ký Toàn Thư)

Hư cấu

Mùa thu, tháng 8 năm 1258 chủ trại Quy Hóa 764 là Hà Khuất sai chạy trạm tâu [vua] là có sứ Nguyên sang.

Trần Hưng Đạo báo tin về là có đoàn người tự xưng là xứ thần.

Tháng 9, xuống chiếu, lệnh tả hữu tướng quân đem quân thủy bộ ra ngăn giữ biên giới, theo sự tiết chế của Quốc Tuấn.

Trần Thủ Độ nhận được tin mật báo, sau khi họp Trần Cảnh phái Trần Hưng Đạo cùng Tả tướng quân Lại Tùng và Hữu tướng quân Ngô Văn Việt

Tháng 6, năm 1248 hoàng hậu Thuận Thiên băng, truy tôn là Hiển Tử Thuận Thiên hoàng thái hậu.

Lý Oanh bí mật tới để gặp Lý Thiên Hinh trước ngày Lý Thiên Hinh gả cho Lê Tần.

Sau chiến tranh không bao lâu vì lao lực nên qua đời, ngày tháng cuối đời mong được gặp lại Lý Thiên Hinh.

Nên Lý Thiên Hinh đã được gọi vào cung chăm sóc.

Mùa đông, tháng 11 năm 1257, lệnh truyền cả nước sắm sửa vũ khí.

Sau khi nhận được tin mật báo triều đình đã chuẩn bị binh và lương thực.

Việc Dương Long ăn bớt quân lương và vũ khí để bán.

Lý Chiêu Hoàng đi tu tại chùa Linh Tiêu, lấy tên là Vô Huyền cùng sư cô Vô Đàm đi khắp nơi.

Trần Thủ Độ sai người đi ám sát, thực ra là đi cảnh cáo Lý Chiêu Hoàng ở chùa Linh Tiêu.

Vô tình Lê Tần lại dính vào việc này.

Bấy giờ, vua mới lui quân đóng ở sông Lô 768.

Phụ Trần giữ phía sau.

Quân giặc bắn loạn xạ, Phụ Trần lấy ván thuyền che cho vua khỏi trúng tên giặc.

Lê Tần phía sau yểm hộ để vua lên thuyền, sau khi đi được một đoạn liền nhảy sang thuyền Trần Cảnh để bàn chuyện.

Vì lấy ván thuyền che cho Trần Cảnh nên đã bị thương.

Trần Thị Thiều : Thiên Cảm Phu Nhân

Tháng 8 năm 1258 Trần Thị Thiều được sắc phong là Thiên Cảm Phu Nhân, không lâu sau được phong là hoàng hậu.

Những nhân vật có thật trong lịch sử và không có thật

Nhân vật có thật

Nhân vật không có thật

Trần Cảnh ( Trần Thái Tông) [1218- 1277]

Thanh Đình [ thuộc hạ của Lê Tần]

Trần Thủ Độ [1194-1264]

Dương Long [ trước là tướng quân, hiện tại là thuộc hạ của Phùng Cương]

Lê Tần (Lê Phụ Trần) [?-?] không rõ năm sinh năm mất, ghi chép về Lê Tần bắt đầu từ 1250-1278

Hà Văn Vĩnh [ tướng quân, sau làm thuộc hạ của Lê Tần]

Lý Thiên Hinh ( Lý Chiêu Hoàng) [1218-1278]

Vũ Dương [ thuộc hạ của Trần Thủ Độ]

Trần Quốc Tuấn ( Trần Hưng Đạo) [1228-1300]

Vô Đàm [ ni cô tại chùa Linh Tiêu, cũng là thầy của Lý Thiên Hinh khi ở chùa]

Lý Oanh ( Lý Thuận Thiên) [1216-1248]

Ngô Văn Việt [ tướng quân]

Trần Thị Dung [1193-1259]

Lại Tùng [ tướng quân]

Ngọa Thiềm công chúa [?-?] sẽ được tìm hiểu và bổ sung sau

Trịnh Hoài [ đại phu dân gian, được mọi người tôn phong là thần y]

Trần Hoảng( Trần Thánh Tông)[ 1240-1290]

Trịnh Ngọc Huyên [ con gái của Trịnh Hoài, được truyền thừa y bát của cha]

Trần Thị Thiều[?-1287]

Trịnh Ngọc Hân[ con gái của Trịnh Hoài, người có hôn ước với Lê Tần, đã qua đời]

Nguyễn Nộn [?-?]

Phùng Cương[ thủ lĩnh phiến quân tại Ái Châu]

Lê Khâm

Trần An[ cháu của Trần Thủ Độ, hiện tại đang làm thuộc hạ dưới chướng Trần Hưng Đạo]

Cao Phong Quyết ( Trần Chân) [ Nội gián được Trần Thủ Độ đưa tới bên cạnh Nguyễn Nộn]

Lê Văn [ người hầu trong phủ Lê Tần]

Bàn Nguyệt [ Người hầu Lý Oan tìm cho Thiên Hinh]

Trần A Linh [ Người hầu của Trần Thị Dung]

Phạm Thị An[ Phu nhân của Nguyễn Nộn]

Ngoài ra còn nhiều nhân vật của quân Mông - Nguyên tác giả không đề cập ở đây vì tác giả chỉ muốn tập chung vào lịch sử Việt Nam.

Còn một lý do nữa là những tài liệu tác giả tìm được không được đầy đủ về nhưng nhân vật này, hạn chế việc đưa thông tin sai lệch.

Tác giả sẽ tiếp tục cập nhật phần này để tránh gây sự nhầm lẫn...
 
Back
Top Bottom