Ngôn Tình Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
dai-thong-doc-sung-vo-tan-troi-1.jpg

Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Tác giả: Vãn Đại Đế
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Vãn Đại Đế

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng

Giới thiệu:

Hạ Tiểu Vân bị buộc gả cho Thống Đốc Quân Hoắc Cửu Thần vì trong một bữa tiệc của giới thượng lưu trong thành phố Winter do Hoắc phu nhân tổ chức nhằm tìm cho con trai duy nhất; 35 tuổi của mình bà đã nhìn trúng Tiểu Vân.

Gia đình cô biết tin nhà họ Hoắc hỏi cưới thì đồng ý ngay mà không thèm hỏi ý cô. Cô em gái Hạ Tiểu Giai của cô vô cùng ghen ghét, cô ta khóc lóc đòi ba mẹ gả cô ta vì cô ta nhắm vị trí Thống Đốc phu nhân lâu rồi. Cô ta mặc đồ trang điểm rất lồng lộn và nổi bật thế nhưng người ăn mặc giản dị là Tiểu Vân mới là người nổi bật hơn và lọt vào mắt xanh của Hoắc phu nhân.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
  • Nữ Trang Đại Lão Công Lược Sổ Tay
  • Ta Thăng Cấp Trong Thời Đại Tu Tiên
  • Sau Khi Nổi Tiếng, Đại Lão Hào Môn Trở Thành Fan...
  • Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Niên Đại Văn [Thập Niên 70]
  • Xuyên Nhanh Ta Trích Lời Tra Nam Mà Vấn Đỉnh Đại Đạo
  • Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 1: 1: Tuyển Chọn Vợ Cho Con Trai


    Tại phòng thay đồ ở Hạ gia.

    Hạ Tiểu Giai đang ưỡn ẹo trước gương rồi lại quay lại thúc giục người làm.
    "Cô trang điểm cho tôi nhạt quá, như vậy làm sao nổi bật được.

    Tôi mà thành Thống Đốc phu nhân rồi sẽ không bạc đãi cô".
    Ở một góc trong phòng, Tiểu Vân yên lặng thay một bộ váy nhẹ nhàng rồi khoác chiếc áo choàng màu xanh trời lên vai, đánh chút son môi, bện tóc sam chéo sang một bên.

    Nhìn bộ dạng thanh thuần ấy của cô thật sự rất đẹp.
    Hình ảnh minh họa
    Tại bữa tiệc dành cho giới thượng lưu ở thành phố Winter.

    Tại nơi đây hội tụ toàn những tiểu thư của những gia đình tầm cỡ lớn nhỏ trong đất nước R.

    Đây là buổi tiệc do Hoắc phu nhân tổ chức nhằm tìm vợ cho con trai 35 tuổi của mình.

    Hoắc phu nhân ngồi thưởng trà trên cao để dễ bề quan sát.
    Đã sắp tới giờ bắt đầu bữa tiệc rồi mà hai tiểu thư Hạ gia vẫn còn chưa tới.

    Chắc do Tiểu Giai sửa soạn hết cả tiếng mới ưng.

    " Tới nơi rồi xuống thôi chị."
    Sau khi xe dừng lại trước cổng vào,Tiểu Giai quàng tay chị mình cười nói kéo vào.
    "Tại sao chị phải đi vậy? Chị không có muốn bị nhìn trúng đâu!"
    Tiểu Giai cười nhếch mép.
    Đừng lo, cần chị đi cùng để nếu như em được chọn sau đó lên nói chuyện với phu nhân thì chị phải nói tốt về en đấy".
    " Mà chị khỏi lo, nhìn chị như vậy không bao giờ được chọn đâu"
    Tiểu Vân nghe vậy trong lòng cũng có chút buồn, có ai muốn bị chê như vậy đâu chứ.

    Em gái cô sao có thể nói ra những lời như thế đối với cô.
    Ừm..
    Sau khi bữa tiệc được bắt đầu mấy tiểu thư nhà giàu thi nhau khoe cái nọ khoe cái kia.

    Nào là:
    " Thấy sợi dây chuyền này thế nào, là cha tôi đi công tác ở đất nước C mua cho tôi đó.
    " Có đẹp được bằng cái nhẫn đính kim cương của tôi không, tôi được vị thiếu gia giàu có nào đó muốn hỏi cưới mua cho đó".
    Chán nghe những lời khoe khoang của lũ con gái nhà giàu đó, Tiểu Vân tách Tiểu Giai ra rồi đi tới một góc nào đó lấy bánh rồi nguồi xuống đó ăn.
    Hoắc phu nhân đảo mắt một lượt bất chợt dừng lại ngay chỗ cô đang ngồi ăn bánh.

    Bà hơi dừng lại quan sát cô vì bị thu hút bởi sự giản dị, nhẹ nhàng xinh đẹp của cô.
    " Ở đây ai cũng ăn mặc trang trọng lộng lẫy đến đây nhằm thu hút ta thế mà cô gái kia ăn mặc thật nhẹ nhàng dễ thương".

    Bà nói với quản gia bên cạnh nhưng mắt vẫn đặt trên người Tiểu Vân.
    " Dạ đó là Hạ Tiểu Vân, con gái cả của Hạ gia, cô ấy năm nay mới 19 tuổi"
    Quản gia thuần thục đọc sơ yếu lý lịch của cô.

    Bà hơi ngạc nhiên.
    - Vậy là có cả con gái út hả? Cô ấy đâu?
    Quản gia chỉ về hướng Tiểu Giai đang đứng khoe chiếc lắc tay vàng, miệng cười khinh mấy người kia.
    " Nhìn già hơn cô chị mà, mặc dù nhan sắc của cả hai như nhau
    Quản gia hơi che miệng cười khi nghe phu nhân nói thế.
    Dạ cô em mới 18 tuổi"
    Bà thấy cả hai đều rất ổn nhưng có vẻ bà thích sự dịu dàng của Tiểu Vân hơn.

    Con gái Hạ gia lại xinh đẹp nổi bật như vậy! Bà búng tay, quản gia hiểu ý ra tín hiệu cho hai người nhân viên trong bữa tiệc.
    Hai người họ cùng bê ly rượu vang trên tay cùng tiến về phía hai chị em rất nhanh.
    "Choang"
    "Choang"
    Hai người đó va thẳng vào hai chị em làm rượu văng lên váy họ và cốc vỡ.
    " ÁAaaaaa cô kia, dơ hết váy tôi rồi, bị mù hay sao mà đâm vào tôi.

    Tôi đuổi việc bây giờ aaa
    Tiểu Giai tức giận tát người nhân viên đang *** cồm ở trên sàn.
    Ở một góc kia, Tiểu Vân thấy cô gái nhân viên đang cúi đầu xin lỗi và nhặt mảnh sành thì bị cứa chúng tay.
    " Cô có sao không, đứt tay rồi kìa" Cô không quan tâm đến chiếc váy của mình bị ướt mà cuống cuồng hỏi han cô nhân viên.
    Ở phía trên cao bà Hoắc nhếch mép, đập tay xuống bàn nói lớn.
    "Chốt! Mời Hạ Tiểu Vân lên gặp tôi".
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 2: 2: Nhà Họ Hoắc Hỏi Cưới Con


    Quản gia Tô theo lời Hoắc phu nhân đi tới chỗ Tiểu Vân đang đứng cùng Tiểu Giai.

    Hạ Tiểu Giai nhìn một cái nhận ra đó là quản gia nhà họ Hoắc.

    Cô ta vui sướng trong lòng khi thấy ông ấy đang tiến về phía mình.
    " Quản gia Tô, có phải phu nhân Hoắc tìm tôi? Haha đi thôi!"
    Tiểu Giai mỉm cười đưa tay ra.

    Tô quản gia mỉm cười nhìn Hạ Tiểu Vân.
    "Tiểu thư à, phu nhân bảo tôi đưa cô đến gặp bà ấy.

    Bà ấy tìm cô, mời cô đi theo tôi
    Nụ cười trên môi Tiểu Giai cứng lại rồi dần dần tắt ngủm.

    Cô ta thấy người được chọn là chị gái thì tức giận trong lòng, cố tỏ ra lịch sự vì có nhiều tiểu thư đang ở đây.
    " Chị cứ đi đi,em...sẽ chờ chị cùng về nhé"
    Tiểu Vân ngơ ngác nhìn em gái rồi dưới sự thúc giục của quản gia Tô cô đành phải đi theo.
    Sau khi lên tầng 2, cô theo quản gia đi tới phòng của vị phu nhân ấy.Con đường dẫn đến căn phòng của vị phu nhân Hoắc gia đang chờ thật sự rất lộng lẫy.

    Đèn hoa giăng khắp hành lang.
    Sau khi được quản gia kéo ghế cho ngồi đối diện phu nhân, cô cúi đầu.
    " Thưa...thưa phu nhân
    Bà thấy sự luống cuống dễ thương của cô thì không khỏi phì cười.
    " Con đã nghe qua hay biết về Thống Đốc Quân Hoắc Cửu Thần chưa?"
    Bà đầy tách trà tới trước mặt Tiểu Vân rồi hỏi.
    " Dạ có..có nghe qua rồi ạ"
    Bà ấy nôn nóng vào thẳng vấn đề chính .
    " Con đồng ý gả cho Hoắc Cửu Thần chứ?"
    Tiểu Vân trợn tròn mắt lắc đầu nguây nguẩy...
    " Phu nhân!! Con không muốn lấy anh ấy!!"
    Bà ấy cau mày nhìn Tiểu Vân.
    " Thế con đến đây hôm nay làm gì? Không phải vì muốn cưới nó sao?"
    " Con...con chỉ đi cùng em gái tới thôi!!
    Tiểu Vân ấp úng hai bàn tay bấu vào váy như sắp rách.
    Ta..sẽ cho con thời gian để suy nghĩ thêm".
    Sau khi được giải thoát xuống bên dưới cũng là lúc công bố đã có người được chọn, mời các tiểu thư thưởng thức bữa tiệc tiếp.

    Tiểu Giai thấy chị mình thì tức tối cầm tay lôi xềnh xệch ra ngoài, đẩy Tiểu Vân vào xe rồi ngồi xuống.
    " Em làm cái gì vậy!!
    Cô đau đớn xoa xoa cổ tay.

    Tiểu Giai giữ hai vai Tiểu Vân rồi hét vào mặt cô.
    " TẠI SAO CHỊ LẠI ĐƯỢC CHỌN, ĐỒ KHỐN"
    Thấy Tiểu Giai nổi điên và hét vào mặt mình, Tiểu Vân cũng không sợ hãi mà quát lại.

    Thái độ hỗn láo này cô nhịn đủ rồi.
    " EM CÒN DÁM MẮNG CHỊ!! HỖN LÁO VỪA THÔI NHÉ! CHỊ NHỊN EM ĐỦ RỒI ĐÓ!"
    ........
    Thấy Tiểu Vân không ngần ngại mà combat lại mình, Tiểu Giai ngơ ngác chưa tin người chị hay bị mình bắt nạt đang quát lại mình...
    " Rõ ràng là chị không muốn đi!!Em chính em đã một hai đòi lôi chị theo.

    Bây giờ còn vô lý trách chị!!"
    Tiểu Vân đẩy mạnh Tiểu Giai ra rồi nắm chặt tay hét vào mặt cô ta tiếp.

    Cô ta đúng là quá vô lý rồi.Tự trách bản thân cô ta không bằng chị mình nên không được chọn mới phải.

    Kém cỏi mà còn lớn tiếng với ai!!
    Cả hai im lặng cho tới lúc về đến nhà.

    Tiểu Vân chạy nhanh lên phòng chùm chăn lại.

    Cô quá mệt mỏi rồi, thật sự chịu đựng đứa em gái hư đốn này đủ rồi.

    Đem theo ánh mắt đượm buồn vào trong giấc ngủ.
    Sáng hôm sau, khi cô mở mắt ra đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả dưới nhà.

    Thay đồ sửa soạn xong xuôi rồi thong thả bước xuống nhà.
    Xuống tới nơi chỉ thấy một đống quà và vài cặp đen ở trong phòng khách.

    Bố mẹ cô thì vui ra mặt còn Tiểu Giai bên cạnh đang phụng phịu sắp khóc.
    " A con gái của cha, xuống đây nào con!"
    Tiểu Vân khó hiểu bước xuống sô pha.
    " Chuyện gì vậy cha, những thứ này là sao?"
    Hạ lão gia cười hà hà rồi xoa xoa hai bàn tay vào nhau.

    " Đây là sính lễ, nhà họ Hoắc đã hỏi cưới con đấy"
    ......
    Cơ mặt cô cứng lại, hơi cúi đầu, môi run run hỏi lại.
    " Cha từ chối rồi chứ..?"
    " Ai da con thật là, nhà họ Hoắc không phải ai muốn vào là vào đâu, con được hỏi cưới tất nhiên cha đồng ý"
    Tiểu Vân sững sờ không nói lên lời.

    Từ nhỏ tới giờ cô đều nghe cha mẹ không cãi nửa lời nhưng sao cả chuyện hôn nhân cuộc đời cô mà họ cũng quyết định.
    " Cha..cha à, con còn nhỏ tuổi, anh ta đã 35 rồi, cha muốn con chịu khổ sao? Sao lại bắt con lấy anh ta...hức hức..hức."
    Tiểu Giai thấy chị mình khóc cũng khóc theo nhưng là khóc lóc đòi thế chỗ cô.
    " Cha à..dù sao chị cũng không gả, cha gả con đi"
    Ông Hạ đập bàn.
    " Không được, nhà họ Hoắc muốn cưới chị con, con không thể gả thay"
    Ông chốt một câu rồi ho khù khụ bước lên phòng.
    " Con phải gả, cứ chuẩn bị đi.

    Tối nay nhà trai sẽ đến rước dâu"..
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 3: 3: Rước Dâu


    Tiểu Vân lao nhanh lên phòng chui vào chăn, gục đầu vào gối khóc nức nở.

    Mẹ cô không đành lòng chạy theo.Bà ngồi xuống bên giường, xoa chiếc đầu nhô lên trong chăn.
    " Mẹ đây Tiểu Vân! "
    Nghe tiếng mẹ nói cô mới dừng khóc.

    Bà ấy nói tiếp.
    " Mẹ biết con không muốn gả nhưng con à, cha mẹ chỉ muốn con gả vào hào môn để được cuộc sống an nhàn về sau.

    Hoắc Cửu Thần mẹ cũng biết sơ qua anh ta rồi, là người tốt nên mới dám gả con.

    Chứ...chứ mẹ hức...rất thương con..
    Bà nghẹn ngào nói với cô.

    Tiểu Vân trong chăn cũng hiểu cho ba mẹ mà lật chăn ra.

    Cô ôm mẹ, cô không muốn xa mẹ.

    Tuổi còn nhỏ mà đã phải đi lấy chồng, thật là tội.
    Đúng 7 giờ 30 phút tối,một dàn siêu xe cỡ khủng nối đuôi nhau tới trước cổng nhà cô.

    Đi đầu là chiếc xe rước dâu trang trí lộng lẫy.

    Trên phòng của Tiểu Vân, thợ làm tóc đang gắn nốt những viên ngọc trai lên tóc cô, rắc một chút nhũ lên phần mái là xong.
    Mẹ cô ngồi đó nhìn con gái rồi cười dịu dàng.
    " Tiểu Vân, hôm nay con chính là cô dâu xinh nhất"
    Bà đi lại kéo chiếc ghế ngồi bên cạnh Tiểu Vân rồi thủ thỉ dặn dò.
    " Con về nhà chồng phải hiếu thuận với cha mẹ chồng, nghe lời chồng mình nhé"
    " Không được khóc đâu nhé, khóc là trôi phấn đấy"
    Một người làm nữ đã chạy vào báo rằng nhà trai đã tới.

    Tiểu Vân cầm bó hoa cưới, theo mẹ xuống nhà.
    Nhà cửa được trang hoàng rất đẹp, rất lộng lẫy.

    Họ hàng nhà cô đều tới để chứng kiến cô đi lấy chồng...Tiểu Vân đứng cùng mẹ ở cửa ra vào.

    Ngoài sân một đoàn người áo trắng tiến vào đi đầu là Hoắc phu nhân và...Hoắc Cửu Thần.

    Bà Hoắc thì mang một vẻ đẹp thanh lịch trang nhã.

    Hoắc Cửu Thần mang một vẻ đẹp ngây ngất lòng người, đúng là làm cho bao trái tim thiếu nữ trong buổi tiệc tan nát.
    Tiểu Vân nhìn anh, trong lòng không khỏi cảm thán trước vẻ đẹp ấy nhưng cô cũng có suy nghĩ rằng người như vậy có thể sẽ khó gần, ghẻ lạnh mình.

    Đang trong mớ suy nghĩ hỗn tạp, một bàn tay to lớn của nam đưa ra trước mặt cô.

    Là Hoắc Cửu Thần đưa tay ra, anh nhìn cô hỏi cười nhẹ.

    Bà Hạ bên cạnh hích nhẹ vào tay cô tỏ ý bảo cô đặt tay lên.
    Bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn của cô đặt lên tay anh, cũng đáp lại anh một nụ cười rồi theo anh ra xe.

    Trái tim thiếu nữ đã rung rinh trước khuôn mặt điển trai anh tuấn kia mất rồi!
    Bà Hoắc sẽ ở lại giao lưu với thông gia thêm một chút còn hai vợ chồng mới cưới kia phải đi về dinh thự của anh để tiếp đón khách khứa.
    Trên xe, cả hai đều không nói với nhau câu gì.

    Tiểu Vân cảm thấy không khí thật ngột ngạt, dù sao cũng sắp sống chung với nhau rồi, phải giao lưu chứ.
    " Tôi là Hạ Tiểu Vân.

    Sau này mong chúng ta có thể hòa thuận."
    Cô nghiêm túc quay sang cứng nhắc đưa tay ra.

    Hoắc Cửu Thần hơi ngớ người một hồi sau đó cũng bật cười mà đưa tay bắt lấy tay cô.Hóa ra cô vợ mẹ chọn cho anh lại hồn nhiên đáng yêu như vậy.
    " Tôi là Hoắc Cửu Thần.

    Nhất định sẽ hòa thuận ."
    Thống Đốc Quân oai phong lẫm liệt nay đang làm trò mèo gì với cô vợ mới cưới vậy, đó là suy nghĩ của tên thuộc hạ kiêm tài xế của anh.
    Cô thấy anh cũng dễ gần nên ngỏ ý muốn anh kể cho mình nghe về những trận chiến của anh.
    " Thống Đốc à, anh có thể...kể cho tôi nghe về những cuộc chiến tiêu biểu của anh không"
    Thấy cô không còn ngại ngùng nữa mà hồn nhiên hỏi anh thứ mà ít ai giám hỏi.
    " Được."
    Đang kể chuyện bỗng nhiên anh dừng lại.

    Sắc mặt thay đổi rõ rệt.
    " Anh sao..."
    ĐOÀNG!
    " AAAAA..Hoắc...Hoắc Cửu Thần ".
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 4: 4: Là Em Cứu Tôi


    Lúc sắc mặt Hoắc Cửu Thần thay đổi cũng là lúc anh nhận ra người ngồi trong cốp thông với ghế của hai người đang có dấu hiệu lạ.

    Anh ta cầm súng chưa kịp chỉa vào thái dương Tiểu Vân đã bị Hoắc Cửu Thần rút súng ra bắn chết.

    Máu bắn lên cổ và cổ váy của Tiểu Vân.

    Cô sợ hãi hét lên....nhìn đằng sau một cái rồi run run tiến gần lại phía anh....
    Thuộc hạ của Cửu Thần thắng gấp sau đó quay xuống báo.
    " Thống Đốc..xe của chúng ta bị tập kích rồi! Trước sau đều có địch"
    Các thuộc hạ khác của anh đã ở lại để hộ tống Hoắc phu nhân về sau, hiện tại trên xe chỉ có thuộc hạ Ngôn, Hoắc Cửu Thần ,Tiểu Vân đang run rẩy ôm đầu và xác chết đằng sau cốp xe.
    " Ngồi yên trong đây.

    Em cầm lấy khẩu súng này nếu có tên nào lại gần cứ bắn thẳng tay biết chưa."
    Hoắc Cửu Thần gấp rút căn dặn Tiểu Vân, cô chỉ gật gật đầu.

    Trước khi anh bước chân kia xuống cô nhanh tay nắm lấy tay anh.
    " Anh..cẩn thận nhé!"
    Hoắc Cửu Thần cười rồi gật đầu bước ra.

    Sắc mặt anh đanh lại, cùng thuộc hạ Ngô quay lưng vào nhau.

    Một làn mưa đạn bay tới hai người né điêu luyện rồi bắn lại.

    Máu của địch bắn lên người cả hai, số người này thì nhằm nhò gì so với họ.

    Sau khi giết hết tất cả những tên tập kích, anh quệt máu trên mắt.

    Từ đằng sau anh có một tên ở dưới đất với lấy cái súng gần đó định bóp cò.
    ĐOÀNG!!
    Tiểu Vân đã nhìn thấy, cô mở cửa không chần chừ mà bắn thẳng lên tay người đó.

    Thật ra cô thấy anh sắp bị bắn không hiểu sao theo bản năng mà giơ súng bắn tên đó.

    Cửu Thần giật mình quay lại phía sau.Thấy mặt cô cứng lại, nước mắt lăn dài, súng trên tay không vững mà rơi xuống.
    Hoắc Cửu Thần chạy tới cửa xe,quỳ một chân ôm lấy cơ thể bé nhỏ đang run lên từng hồi của Tiểu Vân.
    Cảm nhận được hơi ấm cô cũng đã bớt sợ hơn.

    Tiểu Vân nép vào ngực anh, nhỏ giọng run rẩy...
    " Hoắc..Hoắc Cửu Thần..

    tôi giết người rồi!! Huhu phải làm sao đây"
    Cô sợ hãi mà khóc lớn.

    Hoắc Cửu Thần v**t v* mái tóc đẫm mồ hôi của cô.
    " Không sao...em không làm gì sai.

    Em đã cứu tôi.

    Cảm ơn và xin lỗi vì đã để em gặp nguy hiểm ".
    Thuộc hạ Ngô ngồi trên xe mới điều động tới thò đầu ra ngoài cửa sổ nói lớn.
    " Xe tới rồi! Mời Thống Đốc và phu nhân lên xe".
    " Đi về nhà thôi"
    Anh nhẹ nhàng nắm tay cô kéo vào trong xe.

    Trên đường về tới dinh thự, tay anh cứ nắm tay Tiểu Vân không rời.

    Có lẽ điều đó đã trấn an được tinh thần của Tiểu Vân trở lại bình thường.
    " Tay anh đang chảy máu"
    Trên cánh tay của anh có một vết xước dài đang rỉ máu xuống.

    Tiểu Vân xé một góc váy lấy nó để buộc vết thương lại cho anh.
    " Cảm ơn em"
    Tới dinh thự Thống Đốc.
    Mọi thứ được trang trí còn đẹp hơn cả ở nhà cô.

    Bên trong mọi người còn đang rôm rả nhập tiệc.

    Hoắc phu nhân cũng đã trở về tới nơi, từ nãy đến giờ bà ấy lòng như lửa đốt khi thấy hai người mãi chưa về, liên lạc không được.
    Thấy Hoắc Cửu Thần dắt Hạ Tiểu Vân vào trong bộ dạng cả hai người đều tơi tả , máu me đầy mình.
    " Cửu Thần, Tiểu Vân hai con sao thế "
    Bà Hoắc cùng chồng tiến lại.

    Mọi người đều đang nhập tiệc nên cũng ít người để ý.
    " Xe co ln bị tập kích, xin phép cha mẹ vợ chồng con lên tắm rửa thay đồ rồi sẽ xuống tiếp khách."
    Nói xong anh cùng Hạ Tiểu Vân lên trên..
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 5: 5: Đêm Tân Hôn Đặc Biệt


    Sau khi lên tới phòng, căn phòng tân hôn được trang trí quá là lộng lẫy.

    Tiểu Vân bước vào đã bị choáng ngợp bởi sự rộng rãi của căn phòng.
    " Em đi tắm đi, tôi sẽ tắm trong phòng thay đồ đằng kia "
    Theo lời anh nói Hạ Tiểu Vân theo Cửu Thần tới phòng thay đồ để lấy váy.

    Bước vào, đập vào mắt cô là hàng loạt bộ quân phục quân nhân nhìn ngầu đét.

    Lại còn thêm vest của anh một hàng dài nữa ,Tiểu Vân không dấu nổi tiếng Woa.
    Trong căn phòng thay đồ rộng lớn này ngoài một phòng tắm mà anh nói còn có một cánh cửa nữa ở góc phòng.

    Tiểu Vân không nhịn được mà hỏi.
    " Cửu Thần! Cái cánh cửa kia dẫn tới đâu thế"
    Hoắc Cửu Thần tiến lại vén tóc cô rồi thủ thỉ.
    " Hôm nào sẽ đưa em thăm quan hết biệt phủ Thống Đốc này, bây giờ mau đi tắm nha!"
    Tiêu rồi! Tiểu Vân bị sự dịu dàng của Cửu Thần làm cho mê muội rồi.

    Trong lúc tắm những câu nói dịu dàng của anh cứ trông tâm trí cô mãi.

    Tắm rửa sạch sẽ thay bộ đồ mới chỉnh chu hơn cô theo anh xuống dưới để tiếp khách.

    Cửu Thần đưa Tiểu Vân đến bàn bạn bè thân thiết của mình để giới thiệu.
    Trong nhóm gồm có 3 nam và 2 nữ.

    Tống Gia Huy là cấp dưới của Cửu Thần và cũng là con trai của một gia đình thượng lưu.

    Hà Minh Khôi là chủ của xưởng chế tạo vũ khí cung cấp cho quân đội lớn nhất nước.

    Hai bạn nữ thì một người tên Thôi Thanh Tương con gái của gia đình thân thiết với nhà họ Hoắc.

    Một người tên Lại Vy Âm cá tính vượt trội hơn con gái, cô cũng là thành viên trong quân đội.
    " Ai da, cô dâu xinh quá ta"
    Vy Âm nhìn Tiểu Vân cảm thán.

    Sau khi giới thiệu bạn bè với cô thì anh xin phép rời bàn để tiếp những nhân vật lớn khác, bỏ lại Tiểu Vân ở đó tiếp các bạn anh.
    " Em tên Hạ Tiểu Vân nhỉ, bọn anh gọi em là Tiểu Vân được chứ!"
    Minh Khôi thân thiện kéo ghế cho Tiểu Vân.
    " Dạ được ạ!"
    Cô cũng vui vẻ đáp lời.

    Từ nãy tới giờ Thanh Tương chỉ cúi mặt uống, không thèm làn quen nói chuyện gì với cô mặc cho các thành viên đã nói chuyện tự nhiên với Tiểu Vân hết rồi.

    Bỗng nhiên Thang Tương lên tiếng cầm động tác đưa ly rượu.
    " Tiểu Vân, tôi mời cô một ly"
    Tiểu Vân hơi dè chừng.
    " Em..em chưa uống rượu bao giờ"
    Thanh Tương tỏ vẻ hơi khó chịu.
    " Hôm nay cô phải uống chứ, không uống là không nể bọn chị.

    Đúng không mọi người!"
    Gia Huy cũng hùa theo mà nâng ly.
    " Đúng thế, uống một vài ly không say được!"
    Tiểu Vân không muốn Cửu Thần khó chịu với bạn bè nên uống hết hai ly mà hai người kia mời.

    Đầu óc cô bắt đầu choáng váng mà Thanh Tương cứ mời liên tục.

    Người cô lảo đảo sắp ngã tới nơi thì Cửu Thần chạy tới giữ eo cô lại, kéo cô vào lòng mình.

    Anh cau mày.
    " Cái gì vậy hả? Các cậu sao lại chuốc say cô ấy"
    Gia Huy cười trừ phủi tay.
    " Có 4 ly mà! Sao say được!!"
    " Tôi can rồi mà Thang Tương đâu có nghe"
    Minh Khôi lắc đầu ngao ngán.
    " Thôi tôi đưa cô ấy lên nghỉ ngơi!"
    Vy Âm xua xua tay rồi lại gắp đồ ăn.

    Thanh Tương cúi đầu uống liên tục ,nước mắt không tự chủ mà lăn dài trên má, cô quệt ngay đi vì không muốn ai phát hiện.

    Minh Khôi đã thấy điều đó, anh cắn răng cúi đầu uống.
    Sau khi vác được Tiểu Vân về phòng anh định đi lấy khăn lau mặt cho cô thì Tiểu Vân hét lên một tiếng.
    " Em sao thế?"
    Quay lại thì thấy cô ngồi ôm hai đầu gối.
    " Huhuhu..sao tôi lại phải gả cho anh chứ!! Hoắc Cửu Thần xấu xa bắn nhau máu me sợ lắm..huhu
    Cô khóc bù lu bù loa làm Hoắc Cửu Thần bối rồi luống cuống không biết làm sao chạy đến giữ vai cô.

    Tiểu Vân hất ra không thương tiếc đôi lại bắt đầu làm um sùm.
    " Huuhu..tại Hoắc Cửu Thần tôi mới giết người..huhu sợ quá đi"
    Nói xong cô lại nằm xuống giường.

    Tưởng mọi chuyện đã êm đềm Cửu Thần quệt mồ hôi trên trán sau đó quay vào nhà vệ sinh.

    Đi ra Cửu Thần giật mình quang khăn mặt chạy vào can cô.

    Tiểu Vân lấy chai rượu vang limited của anh uống.

    Anh giật trai rượu ra bỗng rượu bắn vào cái áo sơ mi trắng của anh.

    " Em ngoan đừng quậy nữa nh..."
    Chưa kịp nói hết câu cô đã kiễng chân ôm cổ anh nằm lên giường.

    Cửu Thần có giằng tay cô ra thế nào cô cũng không buông.

    Anh bất lực nằm ngủ luôn..
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 6: 6: Mới Cưới Mà Đã Có Ý Định Ám Sát Chồng


    Sáng hôm sau Tiểu Vân thức dậy.

    Đập thẳng vào mắt cô là gương mặt đẹp trai tuấn tú của Cửu Thần.

    Nhìn xuống bên dưới bỗng thấy áo của anh có vết đỏ đỏ.

    Tiểu Vân bật dậy lùi ra xa một chút, tay cô che miệng.
    " Hôm qua say quá,...mình mình lỡ giết anh ta rồi sao"
    Mắt vẫn nhắm nhưng Cửu Thần cười đáo lại.
    " Mới cưới mà đã có ý định ám sát chồng"
    Tiểu Vân ngơ ngác.
    " Anh.."
    " Em làm sao ám sát được Thống Đốc Quân này chứ, mau dậy tắm rửa đi"
    Anh vừa nói vừa bước đi thong thả vào phòng thay đồ.

    Tiểu Vân cũng nhanh chân đi theo vào lấy đồ để tắm rửa.
    Sau khi người làm trong nhà định mang ga giường đi giặt thì Hoắc phu nhân từ đâu chạy tới .
    " Chờ chút nhé cô Lưu"
    Bà vừa nói vừa giờ ga giường ra, thấy trên ga còn vương lại vài chấm hồng đậm bà mới tủm tỉm cười mà đi.

    Bà cố chấp đòi ở đây đến ngày hôm sau là vì chuyện này.

    Thật ra là do rượu vang trên người Hoắc Cửu Thần thấm ra!
    Tiểu Vân từ trên cầu thang thong thả đi xuống phòng ăn.
    " dì Lưu phải không? "
    " Dạ vâng "
    " Có việc gì cần tôi giúp không"
    Cô mỉm cười nhìn dì Lưu.
    " À dạ phu nhân cứ ra ngoài ngồi chơi đi, việc này là của tôi mà"
    Thấy dì Lưu cứ một mực đuổi mình ra ngoài để chị tự làm một mình thì cô cũng nghe theo.

    Đang uống trà đọc sách ngoài phòng khách chờ đồ ăn sáng thì một bóng dáng to lớn của Cửu Thần bước xuống cầu thang.

    Bộ dạng anh tuấn của anh vừa khoác áo choàng vừa đi xuống trông có vẻ hơi gấp gáp.
    " Anh có việc gì gấp lắm sao?
    Cửu Thần đi đến ghế bên cạnh ngồi xuống cầm tờ báo bên cạnh lên.
    " Tôi gấp gáp như vậy để đưa em đi tham quan dinh thự thống đốc."
    Tiểu Vân chỉ ồ một tiếng sau đó tiếp tục thưởng thức trà.
    " Bữa sáng đã chuẩn bị xong !Mời Thống Đốc và phu nhân vào ăn sáng"
    Một cô gái trẻ từ trong bếp chạy ra cúi đầu lễ phép nói.

    Cửu Thần đứng lên đi vào trước, Tiểu Vân cũng theo sau.
    Vừa bỏ một miếng trứng ốp vào miệng, mắt Tiểu Vân chợt sáng lên.

    Cô vừa để tay lên má vừa nhai nhai thán phục.
    " Ngon quá dì Lưu! Dì nấu ăn giỏi quá đi ưm ưm!!"
    Dì Lưu vừa lau dọn bếp vừa cười vui sướng.
    " Phu nhân cứ nói quá! Cô thích là được!!"
    Cửu Thần liếc nhìn Tiểu Vân ăn mà bất giác mỉm cười.

    Trong lòng thầm cảm thán sự đáng yêu của cô vợ nhỏ.
    Tiếng chuông điện thoại của Cửu Thần reng reng một hồi anh mới đặt dĩa xuống nghe máy.
    " Có chuyện gì?"
    Đáp lại thái độ bình thản của anh thì người bên đầu dây bên kia sốt sắng vô cùng.
    " Thống Đốc! Nước H và nước A đang rất căng thẳng, có thể sẽ xảy ra chiến tranh!!Tổng Thống nước H muốn nhờ sự giúp đỡ của ngài."
    Mặt Cửu Thần có chút căng thẳng.

    Anh đứng dậy đút tay vào túi quần.
    " Được rồi! Lấy máy bay đi! "
    Thấy anh đứng lên Tiểu Vân nhìn theo.
    " Anh sao vậy? Không ăn nữa ư?"
    " Tôi sẽ sang nước H bây giờ! Em ở nhà có gì không rõ cứ nói với dì Lưu."
    Tiểu Vân còn chưa load kịp anh đã phóng một mạch ra ngoài.

    Cô bực mình chọc chọc vào miếng bánh mỳ.
    " Ai lại mới kết hôn hôm qua hôm nay đã bỏ mình đi xa như vậy! Thật là đáng ghét!!!"
    Cô bực mình nhét cả miếng trứng to vào miệng rồi hậm hực đi lên phòng.
    Dì Lưu đứng đó cũng nghe được cuộc hội thoại vừa rồi.

    Dì lắc đầu ngao ngán rồi ra ngoài phòng khách nhấc máy điện thoại bàn gọi cho ai đó có vẻ người đầu dây bên kia rất uy lực.
    " Vâng vâng! Là thống đốc làm phu nhận giận rồi ạ."".
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 7: 7: Lăng Yên Hòa


    Tiểu Vân ngồi trong phòng cặm cụi vẽ vẽ tô tô cái gì đó.

    Từ trước tới nay Tiểu Vân vẫn luôn thích hội họa.
    " Vẽ lại bộ váy cưới hôm qua cũng đâu cầm quá giống nhỉ? Cứ thêm bớt vài chi tiết xem sao!"
    Cô cười cười rồi lại tiếp tục vẽ.
    Hoắc Cửu Thần đang trên máy bay quân đội bay sang nước H.
    " Giữa hai nước có xảy ra xung đột gì?"
    Cửu Thần nhìn đồng hồ sau đó hỏi thuộc hạ Ngôn.
    " Tôi chỉ biết hình như là tổng thống nước A đã bắt nhốt đại sứ quán được cử từ nước H sang đó".
    Cửu Thần cau mày khó hiểu.
    " Bắt nhốt đại sứ quán? Tại sao lại bắt nhốt?".
    " Là do con trai của vị tổng thống nước H có thiện cảm đặc biệt và muốn cưới cô đại sứ quán đó.

    Cô ấy từ chối nên anh ta đã tự ý giam lỏng cô ấy".
    Hoắc Cửu Thần cũng bó tay với trường hợp có lý do gây chiến củ chuối đến như vậy.
    Tiểu Vân ngủ quên trên bàn lúc nào không hay.

    Cô bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa CỐC CỐC và tiếng gọi của một người làm nữ.
    " Phu nhân ơi! Có tiểu thư Lăng Yên Hòa muốn gặp cô".
    Tiểu Vân giật mình ngồi thẳng dậy, vươn vai một cái rồi xuống nhà.

    Từ trên cầu thang cô nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé nhí nhảnh của một cô gái.

    Mái tóc xoăn sóng nâu hạt dẻ được buộc thấp hai bên.

    Cô gái đó nhìn lên cầu thang, thấy Tiểu Vân thì che miệng cảm thán.

    " Mợ trẻ đẹp như vậy sao lại cưới cậu của mình chứ!".
    Tiểu Vân không hiểu có gái đó nói gì.

    Sao lại cậu cậu mợ mợ cái gì chứ.

    Cô đi lại ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh rồi cất giọng.
    " Xin chào! Cô là ai vậy!".
    Lăng Yên Hòa giơ hai ngón tay vẫy vẫy rồi cười.
    " Con tên là Lăng Yên Hòa, con là cháu gái của cậu Cửu Thần ."
    Tiểu Vân ồ một tiếng.

    Thì ra là cháu gái của Cửu Thần.

    Trước Cửu Thần còn có một người chị gái đang sinh sống tại nước Y, chắc đây là con của người chị đó.
    " Ờm...con bao nhiêu tuổi rồi."
    Tiểu Vân vuốt vuốt mái tóc dài của mình rồi hỏi Lăng Yên Hòa.
    " Con năm nay tròn 19 tuổi, cũng sắp nhập học trường ALL".
    Tiểu Vân che miệng cảm thán.
    " Mợ cũng 19 tuổi, cũng sắp nhập học trường ALL".
    Thật trùng hợp quá đi.

    Lăng Yên Hòa về đây một mình nhập học tại trường ALL và sống tại Hoắc gia.

    Thế là từ bây giờ Tiểu Vân đã có người bầu bạn rồi.
    " Mợ có đang rảnh không, đi chơi với con đi."
    Tiểu Vân cười cười.

    " Mợ rảnh lắm! Đi chơi nhé! Nhưng mà hai đứa bằng tuổi lại gọi mợ rồi con kỳ kỳ sao á."
    Lăng Yên Hòa xoa xoa cằm suy nghĩ một hồi rồi cũng nói.
    " Hay là con gọi mợ xưng Hòa.

    Còn mợ gọi con là Hòa xưng mợ."
    Tiểu Vân gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
    " Được đó! Mình đi thôi Tiểu Hòa."
    .....
    Họ cùng nhau đi mua sắm tại trung tâm thương mại sau đó lại cùng nhau đi dạo phố.
    " Mợ ăn thử đi, ngon lắm."
    Tiểu Hòa chìa miếng bánh crếp của mình ra cho Tiểu Vân ăn thử.
    " Ngon quá.

    "
    Hai người vừa nắm tay vừa cười nói rôm rả.

    Nhan sắc của hai cô thiếu nữ xinh đẹp thu hút bao ánh nhìn của nam nhân trên đường.

    Nữ nhân thì có người ghen tị với nhan sắc ấy lại có người nhưỡng mộ vô cùng.
    Xe dừng trước cổng phủ thống đốc.

    Tiểu Vân bước xuống cùng Tiểu Hòa.

    Cô nắm tay Tiểu Hòa rồi nói.
    " Lâu rồi mợ không được chơi vui như vậy.

    Cảm ơn Hòa nha!".
    Tiểu Hòa xua xua tay cười lớn .
    " Mợ cứ khách sáo, đều là người một nhà cả mà.

    Lần sau chúng ta lại đi tiếp nhé."
    Cô gật đầu đồng ý.
    " Vậy Hòa về cẩn thận, hôm nào mợ sẽ qua Hoắc gia chơi với Hòa."".
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 8: 8: Tên Trộm


    Tại nước H,
    Hoắc Cửu Thần ngồi ung dung uống trà cùng tổng thống.
    " Khi nào chúng ta khởi hành tới nước A."
    Anh nhàn nhạt hỏi.
    " Tôi đã điều động rất nhiều trực thăng tới đây, họ đang chờ bên dưới để xuất phát ".
    " Có thể cho người đi đàm phán yêu cầu thả vị đại sứ quán kia mà, nhất thiết phải xảy ra chiến tranh sao?"
    Tổng thống cắn răng.
    " Tôi đã đích thân qua đó để đàm phán nhưng họ nhất quyết không chịu.

    Lúc đó có người đã rút súng bắn tôi nhưng may chỉ bắn sượt qua cánh tay."
    Cửu Thần hơi cau mày.
    " Muốn ám sát ngài luôn sao? Đúng là không nên nương tay cho lũ ngang ngược đó.

    Đi thôi!"
    Toàn bộ thuộc hạ của anh và lực lượng quân đội của nước H theo anh tiến sang nước A.
    .......
    Bây giờ ở nước R đã là buổi tối của ngày hôm sau khi Cửu Thần đi.

    Tiểu Vân khoác chiếc áo khoác len mỏng, đung đưa chân ở ngoài ban công phòng ngủ nhìn lên trời.

    Trời hôm nay sao thưa thớt nhưng ấm hơn mọi ngày.
    " Mình muốn tới một nơi có bầu trời đầy sao.

    Ở thành phố này luôn luôn thưa thớt sao."
    Vừa lẩm nhẩm một mình cô vừa đưa bàn tay lên trời huơ huơ.

    " Mình sẽ nắm lấy một vì sao sáng nhất đêm nay hihi".
    Cô thơ thẩn cười một mình, không gian yên tĩnh như của riêng cô.

    Một lúc sau cô hắt xì mấy cái sau đó đi vào trong phòng nằm trong chăn.

    Sự ấm áp bao trùm lấy cơ thể Tiểu Vân.

    Cô khoan khoái từ từ chìm vào giấc ngủ.
    Kể từ ngày Cửu Thần tới nước H, hôm nào Tiểu Vân cũng tới Hoắc gia chơi với Tiểu Hòa.

    Hai người hết cùng đi chơi,cùng nấu ăn lại bày sách vở ra nghiên cứu trước.

    Họ đã coi nhau như bạn thân.

    Cuộc sống sau khi cưới Hoắc Cửu Thần cũng không tệ như cô nghĩ.

    Ngược lại mỗi ngày đều tràn ngập tiếng cười của cô.
    Trước hôm nhập học một ngày, Tiểu Vân cùng Tiểu Hòa đi nhận đồng phục và xem mình sẽ học lớp nào.
    " Mợ ơi hai chúng ta chung lớp!!!".
    Yên Hòa vui sướng hét lên.
    " Tuyệt quá đi! Chúng ta về dinh thự Thống đốc mở tiệc ăn mừng".
    Tiểu Vân cũng vui mừng vỗ tay.
    " Mợ ơi hay là chúng ta đi ăn tôm hùm đất đi."
    Thấy Yên Hòa đề xuất ý kiến hay nên hai người cùng đi ăn trưa tại quán ????Tôm Tôm Quán.
    Vừa ngồi xuống bàn Tiểu Hòa thuần thục gọi hai đĩa tôm hùm đất thêm hai cốc nước ngọt có ga.
    " Uống nước ngọt hả?"
    Tiểu Vân tròn mắt hỏi cô gái đang say sưa gọi thêm.
    " Vâng! Ăn tôm hùm đất phải uống nước ngọt có ga chứ hì hì".
    Sau khi đồ ăn được gọi ra hai cô gái mắt sáng lên vì mùi hương lẫn cách bày trí quá bắt mắt.

    Tiểu Hòa nhanh nhẹn đeo bao tay rồi bóc một con giơ ra trước mắt Tiểu Vân.
    " Mợ ăn đi, ngon lắm!"
    Tiểu Vân hơi chần chừ nhưng sau đó há miệng ra ăn.
    " Woa! Ngon quá đi!".
    Cô vừa cảm thán vừa đeo bao tay và bóc con tiếp theo.

    Hai người cứ thế vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ.

    Nụ cười trên môi Tiểu Vân chưa lúc nào tắt.

    Sự hạnh phúc như vậy là cô xứng đáng nhận được.
    Tối đó, cô ngồi ngoài ban công ghi ghi viết viết vào quyển sổ bìa hồng có những bông hoa anh đào điểm tô bên trên.

    Gió bắt đầu mạnh dần, rít lên từng cơn.

    Có vài hạt mưa từ đâu bay vài hạt vào tay, vào sổ của Tiểu Vân.
    " A! Sao gió lại lớn như vậy? Sắp mưa nữa hả? Theo dự báo thời tiết hôm nay sẽ có bão.

    Vào trong thôi."
    Cô thu gom bút sổ rồi run run đứng lên vào trong phòng kéo cửa ban công lại.

    Đặt quyển sổ ngay ngắn lên bàn, Tiểu Vân lật một góc chăn nằm xuống giường.
    ẦM ẦM.
    Đang lim dim ngủ thì cô bị tiếng sấm làm giật mình mở mắt.

    Không khí ngày một lạnh dần, cô run rẩy khoác chiếc áo khoác len mỏng sau đó dò dẫm xuống dưới kiểm tra nhiệt độ máy sưởi.

    Càng bước xuống thấp càng lạnh hơn.
    Cái điều khiển điều chỉnh nhiệt độ máy sưởi cho cả dinh thự đã bị hỏng, màn hình đen xì.

    Nơi mà người làm lẫn bảo vệ của dinh thự đang ở cách dinh thự một khu vườn lận.

    Bây giờ cô chỉ còn cách lên phòng nằm cho qua đêm nay thôi.
    Cô dò dẫm đi tới căn bếp để lấy một cốc nước ấm uống.

    Đang quay lưng rót nước Tiểu Vân bỗng cảm thấy vừa có ai đi từ phòng khách lên trên tầng với tốc độ rất nhanh.

    Cô quay ngoắt lại nhưng chỉ thấy ánh đèn vàng le lói của căn bếp còn phòng khách bao trùm bởi một màu đen.
    Cô bắt đầu lo lắng, chẳng lẽ có trộm sao! Không thể nào! Đây là đâu mà tên trộm nào đó có thể tùy tiện vào chứ.

    Nhưng cô vẫn cảm thấy trong căn biệt thự to lớn này không chỉ có một mình cô.
    " Chết rồi! Có trộm thật thì phải làm sao đây!!"
    Tiểu Vân uống xong cốc nước đã cảm thấy bản thân được trấn an hơn.

    Cô nghĩ chắc mình hơi đa nghi thôi.

    Nhưng sau đó vẫn ngồi đó một lúc lâu.

    Cuối cùng hít một hơi,cô bật đèn cầu thang sau đó lên phòng.

    Phòng ngủ của cô bật đèn ngủ ư?
    " Chắc nãy mình quên tắt thôi".
    Cô cười xòa một cái rồi leo lên giường chồm tay tắt đèn ngủ.

    Bỗng nhiên đèn trong phòng thay đồ bật lên.

    Tiểu Vân lúc này đang sợ đến quắn quéo tay chân.

    Cô nằm quay lưng so với phòng thay đồ.

    Đầu bắt đầu có suy nghĩ linh tinh.
    ""Tiêu mình rồi huhu! Có trộm thật rồi! Tất cả là tại cái tên Hoắc Cửu Thần chết bầm đó! Ai kêu anh ta không có ở đây thì trộm mới có cơ hội đột nhập! huhuuh"""
    Cô có cảm giác rõ rệt người đó đang ra khỏi phòng thay đồ và chầm chậm tiến lại giường của cô.

    Tiểu Vân chảy mồ hôi trong khi trời đang lạnh vô cùng kèm thêm máy sưởi bị hỏng.

    Cô nín thở chậm rãi với tay lấy cái quyển sổ trên bàn gần giường.
    Tiểu Vân nuốt nước bọt thật nhẹ.

    Cuối cùng khi người đó vừa bước lên giường,kéo chăn ra thì Tiểu Vân nhắm chặt mắt hét lên kèm động tác quay lại giơ tay đập quyển sổ túi bụi.
    " AAAA CÚT RA TÊN TRỘM b**n th**!!!"..
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 9: 9: Cô Vợ Ngốc


    Bàn tay cầm quyển sổ của cô đánh túi bụi vào không trung.

    Toàn bộ động tác đều bị người kia né được.

    Một bàn tay to lớn giữ tay Tiểu Vân lại kèm động tác bật công tắc đèn phòng ngay trên đầu giường lên.
    Lúc này thấy đèn sáng cô mới mở mắt ra.

    Vô cùng kinh ngạc khi thấy người trước mắt mình là anh chồng mới cưới đã bỏ vợ đi tổng cộng là 5 ngày của cô đây sao!!
    " Hoắc Cửu Thần!! "
    Cô cuống quýt tay chân khua khoắng kể cho anh việc mình gặp phải kèm theo khuôn mặt uất ức.
    " Nhà mình có trộm đó!! Tôi vừa ở dưới bếp cảm thấy tên đó lẻn vào! Vừa rồi còn hù tôi sợ muốn chết huhu!!"
    Hoắc Cửu Thần mặc bộ đồ ngủ mỏng một tay còn đang lau tóc nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch đang kể lại chuyện đó của cô thì buồn cười khủng khiếp.

    Lại còn không phải tên trộm mà cô lầm tưởng chính là anh hay sao! Đúng là ngốc mà!!
    " Tôi sợ lắm đó huhu!! Anh phải tìm tên đó đi!"
    Tiểu Vân mếu máo phụng phịu với anh.

    Cô hồi nãy thật sự rất sợ hãi đó.
    " Tiểu Vân! Nghe tôi nói".
    Anh vịn vai cô kéo cô sát lại một chút.
    " Nơi này không thể có trộm được!".
    " Không phải! Vừa nãy.."
    Là tôi!"
    Chưa kịp nói hết câu đã bị anh ngắt lời.

    Anh lại tiếp lời giải thích cho cô.

    " Vừa nãy dưới em có cảm giác có người vào nhà, người đó là tôi.

    Người trong phòng thay đồ cũng là tôi.

    Đừng sợ nữa nhé!".
    Anh dịu dàng nhấn mạnh câu cuối.

    Tiểu Vân khó hiểu nhìn anh .
    " Vừa nãy nhìn thấy tôi trong bếp tại sao anh không nói lời nào! Anh không coi tôi là vợ anh chứ gì? Buông ra đi!"
    Tiểu Vân nhăn mặt tỏ vẻ giận dỗi quay mặt đi rồi hất tay anh khỏi vai mình.

    Cửu Thần khó xử vịn vai cô kéo cô nhìn thẳng mình.
    " Là...vừa nãy lúc về tôi bị đột kích nên người toàn máu, bắn lên cả mặt trời lại còn mưa nên nó tèm lem ghê lắm.

    Sợ rằng sẽ dọa sợ em nên tôi mới lên tắm rửa sạch sẽ.

    Lúc ra thì thấy em đã nằm lên giường nên mới nhẹ nhàng lên giường sợ đánh thức em."
    Tiểu Vân có chút cảm động, anh lo nghĩ cho cô như vậy! Cô cất giọng dịu dàng rồi lo lắng nhìn Cửu Thần.
    " Anh có bị thương không."
    Cửu Thần cười hiền với cô rồi lắc đầu.

    Tiểu Vân hắt xì một cái rồi run lên.
    " Em sao thế! Lạnh sao? Mà kể ra sao trong nhà lại lạnh như vậy!"
    Cô chùm chăn lên vai rồi run lên.
    " Máy sưởi hỏng rồi!"
    Cửu Thần cau mày, sao hệ thống máy sưởi lại hỏng cơ chứ! Mỗi tuần đều sẽ có người kiểm tra đều đặn cơ mà!
    " Máy sưởi hỏng em còn không biết đi lấy thêm chăn!

    Anh lo lắng trách móc cô.

    Tiểu Vân uất ức mếu máo.
    " Chăn hôm nay đã mang giặt hết, ắt xì..chưa kh...khô!"
    Sao dinh thự Thống đốc lại xảy ra những chuyện như vậy.

    Người hầu không biết chuẩn bị thêm chăn phòng trường hợp này.

    Sau hôm nay anh phải trừ lương hết mới được.

    Thấy cô run lên vì lạnh anh tiến lại gần lật chăn kéo cô vào lòng.

    Cảm nhận được hơi ấm Tiểu Vân mới mở mắt ra.

    Lúc này cô đang nằm gọn trong lòng anh rồi.
    " Ấm hơn chưa?"
    Anh dịu dàng vuốt vuốt lưng cô.

    Tiểu Vân chỉ ngại ngùng nép vào ngực anh mà gật đầu.

    Hai người từ từ nằm xuống giường, cô nằm trong vòng tay ấm áp của anh mà cảm thấy an toàn vô cùng.

    Hai người cùng cảm nhận được nhịp tim của đối phương đang đập rất nhanh.

    Cửu Thần có vẻ muốn trêu chọc cô một chút.
    " Còn lanh không ?"
    " Hơi hơi !"
    Cô nhỏ giọng trả lời.
    " Vậy làm gì đó cho nóng người lên nhé."
    Cửu Thần nhịn cười mà thốt ra câu đó.

    Tiểu Vân trợn tròn mắt đẩy nhẹ anh ra rồi quay lưng về phía anh.
    " Anh...b**n th**! Tôi ngủ!"
    Anh khẽ cười rồi vòng tay qua eo cô.
    " Tôi đùa thôi! Tuyệt đối sẽ không làm gì khi em không tình nguyện!".
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 10: 10: Ngày Đầu Nhập Học Bất Ổn


    Sáng hôm sau, nhiệt độ trong phòng đã ấm lên đáng kể.

    Có lẽ anh đã cho người tới sửa máy sưởi của dinh thự rồi.

    Cô lờ mờ nhìn qua bên cạnh không thấy anh đâu mới xoay người lại nhìn đồng hồ.
    " Đã 6 giờ 15 rồi sao!!"
    Cô bật giật như bay lao vào nhà vệ sinh.

    Làm vệ sinh, thay đồ và chỉnh trang với tốc độ ánh sáng.

    Lao nhanh xuống bếp mà không thèm nhìn cái người đang thảnh thơi ăn sáng trước mặt.

    Cô cắn một miếng bánh mì sau đó húp bát cháo trên bàn.

    Vì cháo nóng nên cô bị bỏng miệng.

    Cô vừa hà hà hơi vào tay vừa trách.

    " Sao tôi dậy muộn như vậy cháo vẫn nóng."
    Cửu Thần nhìn bộ dạng gấp gáp của cô thì có chút ngạc nhiên.
    " Là tôi nghe thấy tiếng hét của em nên mới bảo dì Lưu chuẩn bị cháo ra!"
    Không thèm để ý lời anh, cô ăn nhanh bữa sáng của mình rồi đứng lên.
    Tôi sẽ tới Hoắc gia cùng đi học với Tiểu Hòa ".
    Hoắc Cửu Thần phủi phủi quần đứng lên.
    " Tôi đưa em đi! Còn 10 phút nữa em vào học! Giờ này Yên Hòa chắc chắn ở trường rồi!
    Anh biết rõ thời gian vào lớp của cô thế mà lại không gọi cô dậy.

    Trong lòng thầm mắng anh nhưng vẫn hậm hực theo sau.
    Tới cổng trường đại học ALL anh đang định xuống mở cửa cho cô thì cô bị giữ lại.
    " Anh ngồi đây đi! Tôi không muốn những người khác thấy anh rồi tiếp cận tôi vì địa vị."
    Nói xong cô mở cửa kéo theo chiếc túi đeo chéo lớn chạy vào trong trường.

    Nhìn theo bóng lưng nhỏ bé chạy vào tới sân chính anh mới nở nụ cười nhẹ rồi quay xe rời đi.
    Tiểu Vân bước vào trong nhìn ngó tìm Tiểu Hòa.

    Thấy cô bé bị vây quang bởi lũ con gái nhà giàu nịnh bợ, vẻ mặt của nhỏ tỏ ra chán nản thì cô lên tiếng rồi chạy tới ngồi cạnh Tiểu Hòa.
    " Hòa Hòa! "
    Thấy cô nhỏ như bắt được vàng liền lấy hai tay đẩy mấy nhỏ tiểu thư kia sang hai bên rồi vẫy tay với cô.
    " Ai vậy..Yên Hòa!"
    Có một cô gái liếc nhìn Tiểu Vân bằng cái nhìn khinh bỉ rồi quay sang hỏi Yên Hòa.
    " Là mợ..á."
    Tiểu Vân bên dưới nhéo mạnh vào eo Yên Hòa.

    Nhỏ la lên rồi cười cười.
    Bạn thân mình, Hạ Tiểu Vân! "
    Hai người đã giao hẹn với nhau là ở trường sẽ là bạn thân.

    Xưng hô bạn bè như thường mà nhỏ ngốc Yên Hòa quên mất.

    Xuýt nữa thì lộ ra rồi!
    " Cậu làm sao quen được Yên Hòa hay vậy! Cậu ấy là con cháu Lăng gia, Hoắc gia hơn nữa cậu của cậu ấy là Thống Đốc Quân đó!"
    Một cô tiểu thư nhếch miệng khinh khỉnh nói với Tiểu Vân.

    Tiểu Vân cảm nhận được họ không thích mình, lại còn giở cái giọng đó là sao! Tiểu Hòa biết mấy nhỏ này muốn nịnh bợ làm thân với nó thôi.

    Lại có một nhỏ nữa v**t v* mái tóc vàng xoăn sóng ngắn đến vai của nhỏ rồi ưỡn ẹo nói.
    " Tiểu Hòa à! Cậu của bạn là Hoắc Cửu Thần phải không! Thấy anh ấy rất được, hay là làm mai cho mình đi nhé!"
    Tiểu Vân sốc nặng vì cô gái này dám đề nghị với Tiểu Hòa như vậy.

    Lại có người xen vào.
    " Khánh Hân à! Cậu chưa nghe Thống Đốc lấy vợ rồi à! Trên báo đăng đầy mà không thấy hả!"
    Cô gái tên Khánh Hân đó cười khinh rồi lại nói.
    " Chẳng phải chưa thấy mặt cô dâu sao?Mà nếu có cũng là mấy loại bình hoa di động thôi.

    Có khi là báo lá cải đăng ảnh ghép cũng nên".
    Cô ta bị thiểu năng hay cố tình không muốn hiểu vậy.

    Đầy các báo lớn đăng mà cô ta bảo là báo lá cải, đúng là mù quáng.

    Tiểu Hòa thấy sắc mặt Tiểu Vân thay đổi.

    Tay cô bấu vào váy, đầu hơi cúi.

    Có vẻ Tiểu Vân giận rồi.

    Yên Hòa đập bàn nói như hét vào mặt của Khánh Hân.
    " NÈ! Nói cho bạn đây biết nha! Cậu tôi có vợ là thật! Mợ ấy xinh đẹp tài giỏi lại còn được cậu tôi cưng như trứng! Bạn đây đừng mù quáng nữa nha!"
    Sắc mặt lạnh đến đáng sợ của Yên Hòa làm cho Khánh Hân tái mặt.

    Cô ta nuốt nước bọt cái ực định nói tiếp nhưng Tiểu Hòa chen lời.
    " Còn nữa! Nếu còn sủa bậy! Tôi sẽ CẮT LƯỠI CẬU ĐÓ biết chưa!"
    Nói đến đoạn cuối Tiểu Hòa ghì sắt mặt vào gần cô ta hơn rồi nhấn mạnh.

    Khánh Hân mặt cắt không còn giọt máu, sợ hãi quay đi.

    Mấy cô gái kia cũng tái xanh mặt mà tản ra bớt..
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 11: 11: Huấn Luyện Quân Sự


    Buổi trưa, Tiểu Hòa và cô cùng ra canteen của trường để ăn trưa.Mấy món ăn ở đây cũng cao cấp nên học sinh tới ăn rất nhiều.

    Trường dành cho con nhà giàu phải khác chứ! Ăn uống no nê hai người lại ngồi tám chuyện.

    Tiểu Vân kể lại chuyện ngày hôm qua cho Tiểu Hòa.

    Cô nhóc nén cười đủ rồi, không thể nhịn nữa bèn phá lên cười lớn.

    Ôm bụng cười Tiểu Hòa thốt lên.
    " Ôi trời ơi! Tiểu Vân ngốc quá đi hahaha! Tưởng chồng mình là trộm lại còn...hahah!
    Thấy Yên Hòa như vậy cô cũng thẹn quá hóa giận, vỗ vỗ lên cánh tay nhỏ.
    " Hòa đã nói là không cười mà! Cười nữa là mình không kể nữa!"
    Tiểu Vân lắc lắc cái đầu định đứng lên khỏi chỗ.

    Yên Hòa gắng dừng cười đứng lên khoác tay cô.
    " Lát kể tiếp nha! Mình hứa không cười Tiểu Vân nữa!"
    Hai người bây giờ nhìn giống đôi bạn thân thiết lắm rồi.

    Cách xưng hô cũng từ đó mà đổi luôn.
    Vào giờ học mới, một vị giảng viên tiến đến đứng trước lớp phổ biến cái gì đó.
    " Đầu năm nay nhà trường đã ra quyết định cho các em đi học tập trải nghiệm"

    Lớp vỗ tay rần rần tỏ vẻ thích thú.

    Nhưng nghe phần sau đa số đã đứng lên phản đối.
    " Các em sẽ được tham gia huấn luyện tại khu quân sự thành phố Winter trong 2 tuần."
    " Aaa em phản đối"
    " Em không đi đâu"
    Thầy vẫn điềm đạm nói tiếp.
    "Tất nhiên các em có quyền không tham gia nhưng tham gia thì mới có điểm đánh giá của trường và không tham gia nghĩa là không có điểm mà không có điểm là OUT ra khỏi trường ngay lập tức ".
    Bọn cậu ấm cô chiêu trong lớp cũng im bặt sau khi nghe thầy nói hết.

    Bọn họ làm phách như vậy chứ nếu mà bị đuổi học thì cha mẹ cũng không xin được.

    Tất cả đành mang cái bộ mặt không tình nguyện ký vào tờ cam kết tham gia.

    Yên Hòa hơi nhăn mặt, có vẻ cô nhóc cũng không đành lòng đi.

    Ngược lại với tất cả Tiểu Vân rất muốn trải nghiệm thử huấn luyện quân đội sẽ như thế nào! Chắc là chồng cô cũng phải trải qua rất nhiều đợt huấn luyện nên mới lên làm thống đốc được chứ! Trước khi cầm xấp giấy cam kết đó đi thầy còn thông báo thêm.
    " Các em về chuẩn bị đi! Ngày mai 6h sáng tập trung tại sân trường để di chuyển tới khu quân sự!"
    " Oải thật đó! Thầy ơi em muốn đi xe nhà em!"
    Có một cậu nam lên tiếng.
    " Không được! Mai đi sẽ có xe khách cao cấp có giường nằm, không cần lo, thế nhé! Mà hành lý mang ít quần áo thôi, tới đó phải mặc đồng phục quân nhân hết thảy!"
    Chiều hôm đó về tới nhà, Tiểu Vân háo hức sắp xếp đồ đạc vào cái vali xanh nước biển có điểm tô vài bông tuyết bên trên nhìn rất thời trang.

    Xong xuôi cô tắm rửa sạch sẽ định đi xuống nhà thì Hoắc Cửu Thần đẩy cửa bước vào!
    " Anh về rồi hả! Để tôi giúp anh cởi áo khoác quân phục."
    Tiểu Vân nở nụ cười hớn hở rồi giúp anh cởi áo khoác.

    Anh vũng tò mò không biết cô có gì mà vui đến thế.
    " Em có chuyện gì vui hả?"
    Anh vừa cởi cà vạt vừa hỏi.

    Tiểu Vân gật đầu rồi đi vừa nói vừa đi xả nước nóng vào bồn cho anh.
    " Mai tôi đi huấn luyện quân sự ở khu quân sự thành phố Winter."
    Cửu Thần cởi mũ treo lên tường.
    " Có ai đi huấn luyện quân sự mà vui như em!"
    " Mà tôi cũng sẽ tới đó vài lần để kiểm duyệt các quân nhân mới như em đó!"
    Tiểu Vân từ nhà tắm đi ra.
    " Vậy sao? Anh hay lui tới đó không?"
    " Bình thường là không nhưng đợt huấn luyện này của em tôi được nhờ trực tiếp hướng dẫn các em vài lần nên sẽ ghé nhiều."
    Cô Ồ một tiếng rõ dài rồi lại hỏi.
    Ai mà nhờ được anh vậy!"
    Cửu Thần vừa cởi cúc áo sơ mi vừa trả lời .
    " Thầy hiệu trưởng trường em có ơn với tôi! Là thầy ấy nhờ! Em không xuống nhanh là muốn thấy tôi thay đồ sao"
    Anh tiến tới gần Tiểu Vân một chút.

    Cô trả lời rõ ràng một tiếng KHÔNG rồi bỏ xuống dưới nhà.

    Cái tên khùng này cứ thích trêu cô.

    Đang vui lại bị tên đó làm cho ngại đến tức giận..
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 12: 12: Ngày Đi Huấn Luyện Quân Sự


    Buổi tối như một thói quen Tiểu Vân lại ra ban công ngồi ngắm sao, viết nhật ký.

    Trong căn biệt thự rộng lớn chỉ có hai người, vẫn tốt hơn là chỉ có mình Tiểu Vân.

    Anh ra khỏi phòng thay đồ cầm theo chiếc khăn tắm.

    Thấy cô ngồi ngoài ban công nhìn lên trời, trên vai chỉ khoác cái áo khoác len mỏng cùng với bộ đồ ngủ mỏng teo anh hơi cau mày.
    Kéo cửa ban công, Cửu Thần vỗ vai cô.
    " Em vào trong lau đầu cho tôi."
    Tiểu Vân ngước đầu lên nhìn thấy mái tóc được vuốt về sau của anh còn đang ướt thì gật đầu.

    Anh ngồi vào giường còn cô quỳ trên giường cầm chiếc khăn tắm bắt đầu lau cho anh.
    " Ngày mai đi em sẽ phải đi huấn luyện 2 tuần.

    Đi lâu vậy em có nhớ tôi không."
    Cửu Thần khoanh tay hỏi.

    Cô chẹp miệng một cái rồi nói.

    " Anh nói sẽ vào đó thường xuyên mà! Có gì phải nhớ!"
    Anh im lặng không nói gì, mở điện thoại ra kiểm tra tin nhắn.

    Một lúc sau cô rời khỏi đầu anh và cầm chiếc khăn vào phòng tắm.

    Bước ra thấy anh đang hút thuốc ở gần cửa sổ.

    Tiểu Vân chạy lại giật điếu thuốc trên miệng anh rồi dí vào gạt tàn trên bàn.
    " Em làm gì vậy"
    Tiểu Vân vươn hai tay nắm lấy cổ áo anh kéo xuống cho gần mặt mình.

    Vì cô chỉ cao đến vai anh nên phải kéo xuống cho mặt đối mặt.
    " Ai cho anh hút thuốc hả? Có biết hại cho người hút, hại cho cả người ngửi khói thuốc không? Hơn nữa khói thuốc thu vào trong máy sưởi rồi tỏa ra khắp phòng người ngửi chủ yếu là tôi là tôi biết chưa!!"
    Anh bất ngờ trước phản ứng giữ dội này của cô.

    Giữ cái tư thế này đúng là mỏi mà.

    Tiểu Vân kéo anh lại gần giường rồi đứng lên giường.
    " Giờ thì nói chuyện dễ hơn rồi."
    Cô chống nạnh nhìn anh mặc cho người kia đang nén cười.
    " Được rồi được rồi, lần sau bảo tôi cúi xuống là được! Em đâu cần phải mất công thế ."
    " Tôi sẽ không hút thuốc nữa! Em đi ngủ đi nhé!"
    Vừa nói anh vừa giở chăn ra rồi nằm xuống.

    Bó tay với cô nhóc này rồi, đáng yêu như vậy anh cũng chịu thua.

    Tiểu Vân ngửa mặt lên trời mà đắc thắng sau đó nằm xuống bên cạnh anh nhắm mắt hòa vào giấc ngủ.
    Sáng hôm sau tiếng chuông báo thức làm cho hai con người đang say giấc lờ mờ tỉnh dậy.

    Cửu Thần ngồi dậy dụi mắt rồi tắt chuông báo thức.

    Nhìn sang người bên cạnh vẫn còn đang ôm gối ôm say giấc.

    Anh lay lay cô.
    " Đã 5h10 rồi! Em không dậy à!"
    Tiểu Vân lơ mơ ngồi dậy rồi lại gập người nằm úp xuống tư thế như con ếch làm ai kia buồn cười.

    Anh lật Tiểu Vân lại rồi vào phòng tắm lấy khăn ra lau mặt cho cô tỉnh ngủ.
    Vật lộn với cơn buồn ngủ được một lúc cô mới vệ sinh cá nhân và thay đồ xong.

    Cửu Thần thấy cô xách vali đi ra khỏi phòng rồi mới nằm xuống giường ngủ tiếp.

    Bỗng nhiên cửa lại mở ra làm anh giật cả mình.
    " Tôi đi đây! Anh ngủ đi! "
    Cửu Thần gượng cười gật đầu phẩy phẩy tay ra hiệu cô đi đi.

    Xuống dưới phòng khách dì Lưu như được dặn mang đồ ăn sáng lại bàn cho Tiểu Vân.

    Cô ngồi xuống ăn ngon lành sau đó theo tài xế xuất phát tới trường.
    Bên Hoắc gia, Tiểu Hòa bây giờ mới dậy.

    Hoắc phu nhân hôm qua còn phải kêu người chuẩn bị đồ cho nhỏ rồi sáng nay lại cuống cuồng giục giã nhỏ ăn sáng thật nhanh.

    Ăn sáng xong lên xe nó lại ngủ tiếp.

    Bà Hoắc lo lắng dặn dò anh vệ sĩ Tiêu Hoàng để mắt tới nó.

    Anh vệ sĩ này cũng đã làm vệ sĩ cho nó từ bé và cùng nó từ nước Y qua đây.
    Tại sân trường ALL, học sinh nháo nhào ầm ĩ.

    Đứa thì cha mẹ dặn dò, ôm ấp cho tiền các kiểu.

    Đứa thì bị cha mẹ trói chân tay lôi đến.

    Tiểu Vân ngồi trên ghế gỗ nhìn xung quanh tìm Tiểu Hòa.

    Bỗng giọng của Tiêu Hoàng vang lên làm cho cô phải quay lại phía sau.
    " Hạ tiểu thư! " " Anh Tiêu Hoàng!"
    Thấy anh đứng lại cô mới ngán ngẩm đập tay lên trán.

    Trên lưng anh cõng con nhỏ đang say giấc nồng Yên Hòa, tay còn sách vali cho nhỏ.
    " Để tôi lo cho! Anh về đi!".
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 13: 13: Tiểu Vân Bị Đánh


    Sau khi lên xe và di chuyển tới khu quân sự lớn nhất thành phố Winter.

    Mọi người theo hướng dẫn của các giáo quan phụ trách chính đi thay đồng phục quân đội.
    " Tập hợp đầy đủ rồi chứ.

    Tôi là Hà Tân, gọi tôi là giáo quan Hà.

    Tôi sẽ trực tiếp quản lý và đánh giá lớp 15".
    Từng giáo quan giới thiệu rồi nhận phụ trách các lớp.Tại đây các lớp sẽ được phân theo số.

    Tiểu Vân và Yên Hòa cũng vui vẻ mà thực hiện theo lệnh của giáo quan.

    Đang khởi động theo yêu cầu bỗng nhiên ở lớp 13 có một bạn nữ ngất xỉu trên đất, một bạn nữ khác hét toáng lên.
    " Phán Phán ngất rồi! AAA!!"
    Quan giáo La của lớp đó cười nửa miệng.

    Có ai ngất xỉu mà mắt ti hí thế kia không.

    " Vậy thì lôi ra kia tạt cho gáo nước là tỉnh!"
    Hai người quân nhân khác vừa túm lấy chân của cô ta định kéo thì Phán Phán hét lên.
    " Tôi là đại tiểu thư Tô gia! Ai cho phép các người đụng vào tôi!!!"
    Tiểu Vân và Yên Hòa nhìn nhau ồ một tiếng rồi khúc khích cười.

    Thoát ra khỏi hai người kia Tô Phán Phán mắt như bắn nha những tia lửa vì bị cười chọc quê, một mạch lao về phía hai cô nhóc đang cười kia mà giựt tay Tiểu Vân.
    " Chúng mày cười cái gì?"
    Tiểu Vân đâu có sợ cô ta, cô vung tay ra rồi bình thản trả lời.
    " Miệng là của tôi! Tôi cười cái gì thì là việc.."
    BỐP
    Một cái tát trời giáng đáp ngay xuống mặt của Tiểu Vân.

    Cô không nghĩ là cô ta giám ra tay nên không chút đề phòng.

    Cứ thế ngã xuống đất.

    Cái tát này thật sự quá mạnh rồi! Làm cho Tiểu Vân đau muốn khóc nhưng vẫn cắn răng kìm nén.

    Yên Hòa trợn trừng mắt nhìn Tô Phán Phán đang nghiến răng nghiến lợi.

    Mấy bạn nữ trong lớp xúm lại đỡ cô lên.

    Yên Hòa định vung tay tát lại thì giật mình nhìn qua, hai bên giáo quan dẹp qua làm hai hàng tạo thành lối đi rồi cúi đầu đồng thanh" Đốc Quân !"
    Hoắc Cửu Thần hiên ngang tiến tới, theo sau anh là hàng tá các quân sĩ.

    Nhìn thấy anh, những đứa con gái bên dưới đồng loạt hướng con mắt hình trái tim về phía anh.

    Nhiều đứa không chịu nổi còn ngất ra đấy, mà lần này là ngất xỉu thật.

    Anh lãnh đạm nhìn quanh một hồi rồi dừng lại ở cô gái bị in hằn 5 dấu tay bên trên má trái.
    Ánh mắt của anh hướng về phía Tiểu Vân.

    Ánh mắt lạnh lẽo, lãnh đạm chứa đựng sự xót xa kèm chút giận dữ.

    Những người ở đây đều im lặng quan sát anh, im tới nỗi có thể nghe thấy tiếng lá xào xạc nhè nhẹ.

    Tiểu Vân nhìn anh, bỗng nhiên những uất ức tủi thân không muốn bộc lỗ sau cái tát vừa nãy trào ra.

    Mắt Tiểu Vân lúc này đang long lanh nước, chỉ trực trào ra.
    Phán Phán bên cạnh thấy anh lia mắt sang phía mình thì nuốt nước bọt vội buông cổ tay Tiểu Hòa ra.

    Anh nhắm hờ mắt rồi mở ra dõng dạc nói.
    " Lăng Yên Hòa! Chuyện gì đang xảy ra."
    Yên Hòa liếc xéo Phán Phán rồi đứng nghiêm nghị báo cáo.
    " Thưa Đốc Quân! Là bạn học Tô Phán Phán giả bộ ngất xỉu, lộ ra là giả bộ nên thẹn quá hóa giận đã tát bạn học Hạ Tiểu Vân!"
    Hoắc Cửu Thần nhìn qua cô ta sau đó dõng dạc tuyên bố.
    " Tô Phán Phán bị phạt giam tới sáng mai! Không cho ăn cơm! Bị hạ một nửa số điểm đánh giá!"
    Phán Phán không thể tin được mới tát có một cái đã bị như vậy.

    Cô ta sợ hãi mặt biến sắc, ngã xuống ngất đi.

    Tiểu Vân kinh ngạc nhìn anh.

    Rõ ràng trong mắt Tiểu Vân anh là người hết mực dịu dàng.

    Bây giờ nhìn thấy anh như vậy đúng là dọa sợ cô rồi.
    " Bạn ấy xỉu rồi Đốc Quân".
    Một bạn học khác giơ tay báo cáo.

    Anh chỉ nói một câu ngắn gọn rồi quay đi.
    " Lôi đi!"
    Sĩ quan trưởng hạ lệnh giải tán để phân chia chỗ ở và hướng dẫn cách sắp xếp mền gối cho các lớp.

    Tiểu Vân được quân sĩ bí mật dẫn tới phòng nghỉ của Thống Đốc.

    Mở cửa bước vào, bên trong không có ai cà.

    Vừa đóng cửa thì một thân ảnh cao lớn choàng tay ôm Tiểu Vân từ phía sau.

    Định hét lên thì ngửi được một mùi hương nam tính quen thuộc mà trong chăn gối ở nhà của cô luôn có mùi đó.
    " Hoắc Cửu Thần!".
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 14: 14: Tiểu Vân Còn Trẻ Con


    " Đau không?"
    Anh thở dài nói nhỏ vào tai Tiểu Vân.

    Cô giằng hai tay anh ra rồi nhìn thẳng vào mặt anh.
    Anh thở dài là sao?"
    Cửu Thần kéo cô ngồi xuống giường, kéo mặt cô lại gần rồi nhẹ nhàng xoa xoa bên má đó.
    " Em giải thích đi! Vết tay này đậm đến vậy!"
    Tiểu Vân đưa ánh mắt ngạc nhiên đến chỗ anh.
    " Tôi bị đánh mà anh còn kêu giải thích là sao chứ?"
    " Tại sao em lại để bị đánh!"
    Cô thật sự không hiểu anh suy nghĩ gì mà lại nói như vậy.
    " Dù sao anh cũng phạt cô ta rồi không phải sao? Lúc đó do tôi không có đề phòng!"
    Anh giữ tay của Tiểu Vân, từ từ tiến gần đến.
    " Tôi không muốn thấy em bị như vậy nữa!"
    Nói xong anh buông cô ra rồi ra ngoài,mặt lộ rõ vẻ giận dữ, bỏ lại gương mặt toàn dấu hỏi chấm của cô.

    Tiểu Vân khó hiểu
    " Yên Hòa ơi!"
    Theo sĩ quan của Cửu Thần về phòng ký túc xá nữ của cô.

    Thấy Yên Hòa đang ung dung chải tóc cô chạy lại kéo tay nó ra làm nó giật mình.
    " Gì vậy?"
    Yên Hòa giật mình khó hiểu nhìn cô.
    " Anh ta đúng là vô lý mà!!"
    Cô hậm hực kể hết mọi chuyện vừa sảy ra cho Hòa nghe.

    Nghe xong nó tỏ vẻ nguy hiểm rồi nhìn Tiểu Vân.
    " Cậu là muốn nói với Tiểu Vân là vợ của thống đốc quân phải biết tự bảo vệ mình, không được để bất kỳ ai bắt nạt.

    Cậu Thần là đang lo cho Tiểu Vân đó!"
    Nói xong Tiểu Hòa cốc vào trán cô một cái rõ đau kèm thêm một cái tặc lưỡi.

    Cô xoa xoa chán rồi hỏi tiếp.
    " Thế tại sao anh ấy lại tức giận? "
    Tiểu Hòa mệt mỏi vung tay khỏi tay Tiểu Vân rồi bước nhanh ra ngoài không quên nói thêm một câu kèm thêm ra vẻ ta đây.
    " Tiểu Vân còn trẻ con, chưa hiểu ý của cậu Thần đâu!"
    Cô trợn mắt chạy theo Tiểu Hòa, vừa dậm chân vừa hét lên.
    " Nè nha! Hai đứa mình bằng tuổi mà! Ai trẻ con chứ! Đứng lại!"
    Tô Phán Phán đang quét lá ở một góc gần đó nhìn thấy thì nghiến răng nghiến lợi, hận không thể băm hai người đó ra.

    Cô ta phải chịu phạt quét lá ở khắp các khu huấn luyện trong trại quân sự này.
    " Hai con nhỏ đó chơi đùa vui vẻ còn mình thì phải chịu cái cảnh này.

    Khốn thật! Cái chổi này dơ bẩn quá đi!"
    Cô ta tức giận dậm chân rồi quăng mạnh cái chổi xuống đất.
    " Em nói cái gì hả Tô Phán Phán?"
    Phán Phán giật mình quay lại thì thấy khuôn mặt đằng đằng sát khí của trưởng giáo quan Bá- người trực tiếp quản lý những quân nhân bị phạt.
    " E..em.."
    Cô ta sợ hãi, mặt tái đi,nuốt nước bọt sau đó lúng túng nhanh chóng lấy cái chổi lên tiếp tục quét lá.
    Tại Hoắc gia, bà Hoắc đứng ngồi không yên rất muốn gọi điện cho Hoắc Cửu Thần hỏi chuyện về Yên Hòa.

    Bà ấy là người hết mực chiều chuộng Yên Hòa, hay lo xa, lúc nào trong đầu cũng nghĩ Tiểu Hòa còn bé bỏng, lo nó bị bạn bè bắt nạt.

    Khi nó đi huấn luyện quân sự thì lo cái tính hậu đậu chểnh mảng của nó sẽ hay bị phạt.

    Không chịu nổi bà liền nhấc máy gọi cho Hoắc Cửu Thần.
    Cửu Thần! Con còn ở trại huấn luyện quân sự không."
    Thấy mẹ sốt ruột như vậy anh cũng hỏi nhanh.
    " Còn ạ! Sao thế mẹ?"
    " Tiểu Hòa nó...nó có ổn không? Con là cậu nó, phải để ý tới nó và Tiểu Vân nhiều một chút! Nếu nếu nó có làm sai cái gì thì con nói họ..nhẹ tay với cháu nó nhé!"
    Anh thở dài bất lực, tưởng chuyện gì ghê gớm.

    Ai ngờ là mẹ anh lo lắng cho con nhỏ quậy phá Tiểu Hòa đó làm loạn sẽ bị phạt.
    " Vâng! Mẹ yên tâm!"
    Nói xong anh cúp máy rồi tiếp tục việc xem tài liệu các quân nhân mới..
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 15: 15: Bị Hãm Hại


    Giờ ăn trưa hôm đó, đang xếp hàng lấy đồ ăn thì bỗng một bông tuyết rơi xuống đậu trên mũi Yên Hòa.

    Nó hắt xì một cái rồi nhìn lên trời.
    " Tuyết rơi rồi Tiểu Vân!"
    Nó quay sang nhìn Tiểu Vân với vẻ mặt khổ sở.
    " Mình nghe nói toàn là tập luyện ngoài trời, chắc xỉu quá à!"
    Tại đất nước chỉ có mùa đông này thì hiếm lắm mới có mấy ngày không có tuyết rơi như hôm qua, sang tới hôm nay lại tuyết rơi.

    Trên loa vang lên tiếng thông báo ồm ồm.k
    " Sau khi ăn trưa, các quân sĩ mới về phòng nhận quân phục áo bông giữ nhiệt đã phát cho từng bạn."
    Theo thông báo, sau khi ăn cô và Yên Hòa cùng nhau về phòng mặc thêm áo rồi ra sân tập hợp.

    Bạn thân của Tô Phán Phán không vừa mắt với Tiểu Vân nên tìm cách kiếm chuyện với cô.

    Tiểu Hòa chửi lộn với cô ta không biết bao nhiêu lần.
    Những ngày tiếp theo họ phải trải qua nhiều buổi huấn luyện quân sự vất vả gian nan.

    Trong trời tuyết rơi trắng xóa, họ vẫn phải chạy bộ, chạy thi đến khi đạt tiêu chuẩn mới thôi.

    Bao nhiêu học sinh bị cảm nhẹ, nhiều người còn tranh thủ giờ nghỉ mà tự luyện tập thêm.
    Kể từ ngày đầu tiên tới giờ Hoắc Cửu Thần chỉ tới đây có đúng một lần còn trong một tuần qua anh biệt tăm biệt tích.

    Tiểu Vân đang nằm trong phòng đắp chăn nghỉ ngơi cho khỏe, thể trạng của cô vốn dĩ không được khỏe mạnh, do quá sức lại còn trời lạnh như vậy nên mới cảm.
    Đường Thu Lan-bạn thân Tô Phán Phán ở chung phòng với Tiểu Vân, Tiểu Hòa và Hàn Dĩnh.

    Cô ta vẫn thù dai vụ lần trước Tiểu Vân làm bạn thân cô ta bị phạt, nhưng vốn dĩ là bạn cô ta tự chuốc lấy thế mà cứ mặc định là mình đúng, muốn trả thù cô.

    Nhân lúc không có ai trong phòng, cô cũng đang ngủ thì Thu Lan nhanh tay tráo viên thuốc cảm trên bàn của Tiểu Vân với viên thuốc sổ.

    Xong xuôi cô ta cười đắc thắng rồi lại đi ra.
    Trong lúc cô ta đang thực hiện ý đồ xấu xa của mình thì Hàn Dĩnh đứng ngoài đã trông thấy, cô ta cũng quý Thu Lan nên không nỡ vạch trần,liền cắn càn giả vờ không biết mà chạy đi.
    Một lúc sau Tiểu Hòa vào nhắc cô uống thuốc cho mau khỏe.
    " Tiểu Vân! Vừa nãy mình có nhờ Dĩnh Dĩnh mang thuốc cho cậu, uống đi cho nhanh khỏe!"
    Tiểu Vân vịn thành giường mà ngồi dậy uống thuốc.

    Sắc mặt nhợt nhạt này của cô mà để Hoắc Cửu Thần thấy chắc chắn sẽ xử tội các giáo quan của cô.
    Uống xong cô nằm xuống nghỉ tiếp, còn Yên Hòa leo lên tầng trên của giường gấp chăn gối.

    " A..!"
    Cô sờ vào bụng rồi một mạch chạy vào toilet của tầng không kịp mặc áo ấm.

    Thấy cô lao ra ngoài Tiểu Hòa ngạc nhiên rồi cũng chạy theo.

    Đứng ở phòng vệ sinh chờ lâu như vậy mà cô vẫn chưa ra Yên Hòa nóng ruột gõ cửa.
    " Có sao không Tiểu Vân! Lâu quá vậy!"
    Tiểu Vân gương mặt phờ phạc ôm bụng bước ra.
    " Mình đau bụng quá! A.."
    Nói xong cô lại chạy vào toilet.

    Liên tục 30 phút cô cứ chạy ra chạy vào không biết bao nhiêu lần.

    Lần này bước ra rồi ngất xỉu dưới chân Yên Hòa.
    " Aaaa Tiểu Vân!!! Các cậu ơi giúp mình đưa Tiểu Vân về phòng!!!"
    Quân y tới khám cho cô, cô bị tiêu chảy lại bị bệnh nên kiệt sức ngất xỉu thôi.
    " Không thể nào! Đều ăn theo khẩu phần ở đây như các bạn khác!"
    Bác sĩ lại hỏi thêm.
    " Thế có lén ăn vặt, ăn linh tinh gì không?"
    Yên Hòa gắt lên.
    " Chắc chắn không bao giờ đâu!!"
    Bác sĩ lại nói tiếp.
    " Vừa nãy cô bảo cô ấy đã uống thuốc đúng không! Hay thuốc có vấn đề!".
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 16: 16: Gặp Nạn


    Hai người còn lại trong phòng đều đã được giáo quan gọi tới.

    Nghe thấy vậy Thu Lan hơi chột dạ, toát mồ hôi nách à..
    mồ hôi tay nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
    " Dĩnh Dĩnh, vừa nãy cậu mang thuốc cảm lên cho Vân Vân.

    Có thấy gì lạ không!"
    Hàn Dĩnh lắc đầu bình thản trả lời.
    " Không."
    Vì quá sợ hãi nên Thu Lan đã kéo tay Hàn Dĩnh lại, đổ lỗi cho cô ấy.
    " Cậu đã làm gì thuốc, là cậu hại Hạ Tiểu Vân đúng không?"
    Hàn Dĩnh hoảng hốt khi nghe thấy người bạn mà mình yêu mến xưa nay lại đổ lỗi cho mình.

    Chưa kịp nói gì Hàn Dĩnh đã bị Thu Lan kéo gần lại, cô ta biết Hàn Dĩnh quý mình nên lợi dụng nó để làm cô ấy mềm lòng.
    Dĩnh Dĩnh, mình xin cậu giúp mình đi.

    Ba mình mà biết sẽ g**t ch*t mình.

    Cậu biết mình và cậu xưa nay thân thiết, mình chỉ là túng quá..cậu nhận đi!"
    Hàn Dĩnh mềm lòng, cắn răng cúi gập người 90° xin lỗi.
    " Xin lỗi, là mình đã đổi thuốc cảm thành thuốc xổ."
    Yên Hòa như không tin vào tai mình, lao đến tát cho Hàn Dĩnh một phát, hét lên.
    Uổng công mình đã tin tưởng cậu! Đồ lòng dạ rắn độc!"
    .......
    Sang tuần thứ 2, các quân sĩ mới phải tập hợp để chia nhóm lên núi tuyết làm kiểm tra.
    " Tôi đã chia nhóm xong cho các em.

    Bây giờ các nhóm lên núi và tìm các loại vũ khí được giấu trên đó.

    Từng nhóm trở về rồi báo cáo rõ vũ khí mình tìm được.

    Nhớ trở về trước khi có bão tuyết."
    Lần này Yên Hòa xuất phát trước, cô không được chung nhóm với Tiểu Vân.

    Tiểu Vân chung nhóm với Thu Lan và 3 người bạn của cô ta.

    Thu Lan và bạn bè của cô ta tỏ ra thân thiện với Tiểu Vân làm cô rất vui, nghĩ là có thêm bạn mới.
    " Cùng giúp đỡ nhau nhé bạn học Hạ Tiểu Vân ".
    Thu Lan khoác tay Tiểu Vân rồi họ theo sau các nhóm kia đi lên.

    Các nhóm chia nhau ra các khu vực trên núi để tìm kiếm.
    Có vẻ như mọi người ai cũng đã tìm được ít nhất một thứ.

    Cũng sắp tới thời gian quy định về lại khu quân sự rồi mà nhóm của Tiểu Vân còn đi đâu ra xa quá vậy! Cô hơi có cảm giác bất an trong lòng, mí mắt hơi giật giật.
    " Mình đi có vẻ hơi xa rồi nhỉ! Ờm..có vẻ là mấy thứ vũ khí chỉ dấu ở địa điểm được thông báo thôi chứ!"
    Thu Lan phẩy tay cười trừ .
    " Đằng sau cậu có một cái hố không sâu, có khi là có vũ khí dưới đó!"
    Lại xem thử đi.

    Một người trong nhóm bảo.

    Tiểu Vân đi đầu, cô không hiểu đã vấp phải cái gì mà ngã dúi xuống dưới, may mà có lớp tuyết dày nên cô cũng không bị thương.

    " A!"
    " Có sao không Hạ Tiểu Vân "
    Thu Lan tiếp lời bạn nữ đó khi cô còn chưa kịp phản ứng.
    " Tụi mình đi tìm người giúp!"
    Cô cũng đã chỉnh trang lại và ngồi dưới đó nhìn lên trên, còn vẫy tay chờ các bạn gọi người tới cứu mình nữa.

    Sau khi quay đi Thu Lan nở nụ cười đắc ý rồi bước đi.

    Họ đã đi lâu như vậy vẫn không thấy họ đem người tới cứu trợ.

    Tiểu Vân bắt đầu lo sợ vì tuyết đã rơi nhiều hơn, gió cũng mạnh hơn nữa.

    Có lẽ bão tuyết đang sắp ập tới.

    Cô cố gượng bò lên thì bị một cục tuyết từ đâu lăn xuống va vào.

    May là nó vỡ ra ngay sau đó.

    Bão tuyết đến rồi!Gió mỗi lúc một mạnh, không gian bắt đầu mờ mịt dần.

    Cuối cùng qua bao nhiêu lần leo lên rồi lại ngã xuống thì Tiểu Vân cũng đã lên được bên trên.
    Cô lững thững ôm thân hình đang run lên từng hồi của mình mà bước đi.

    Chưa đi được bao xa thì từ đâu có một khúc cây lớn lăn tới kéo theo rất nhiều tuyết lăn từ trên đồi lăn xuống chỗ cô.

    Chưa để Tiểu Vân kịp phản ứng chỗ tuyết ấy đã đè lên cô, dưới chân truyền tới cảm giác đau đớn.

    Khúc cây lớn đó đã đè vào chân cô.
    Gai từ thân cây cứa vào chân cô.

    Máu thấm xuống tuyết, cô đau đớn cộng thêm cái lạnh thấu xương làm mắt Tiểu Vân nhắm nghiền.

    Không xong rồi! Cô đã ngất đi..
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 17: 17: Anh Tới Rồi!


    Ở một nơi khác, sau khi các quân sĩ mới trở về để báo cáo thành tích thì trưởng giáo quan bắt đầu ra lệnh kiểm tra quân số các lớp.

    Hôm nay có sự có mặt của vị Thống Đốc Quân cao cao tại thượng tự nhiên biệt tích lúc trước đây.

    Anh ngồi ung dung trên một chiếc ghế lớn lật xem tài liệu .
    Sau khi các giáo quan của từng lớp báo cáo thì tới trưởng giáo quan báo cáo.
    " Báo cáo Đốc Quân ! Thiếu một học sinh!"
    Các học sinh đang nhốn nháo kiểm tra lại các bạn trong nhóm của mình thì Yên Hoà Cũng cũng chợt nhận ra Tiểu Vân không có bên cạnh mình.

    Cô đã hẹn là sau khi về tập trung sẽ đến cho Yên Hoà xem thứ mình tìm được mà! Yên Hoà bỗng hoảng ,cô chạy loạn tìm nhóm của Tiểu Vân.

    Trong lòng thầm cầu mong người duy nhất không có mặt ở đây đừng là Tiểu Vân.
    " Tiểu Vân đâu? Mấy người ở đây còn cậu ấy đâu?
    Một cô gái bước lên trả lời.
    " Ai mà biết được?"
    Yên Hòa trợn mắt đẩy vai cô gái đó rồi hét lên.
    " Cậu ấy đi cùng mấy người mà, cùng nhóm mà không biết cậu ấy ở đâu là sao?"
    Thu Lan hất tay Yên Hòa ra rồi đứng chắn trước cô gái kia.
    " Làm gì vậy? Nó khinh tụi này nên đi riêng rồi.

    Chắc giờ chết lạnh trên đó rồi!Haha!"
    Yên Hòa như không tin vào tai mình.Mặc kệ cho mấy người kia phá lên cười.

    Yên Hòa trong lòng như lửa đốt một mạch chạy đến chỗ giáo quan trưởng đang báo cáo cho Hoắc Cửu Thần.
    " Cậu! Tiểu Vân vẫn còn ở trên núi!"
    Anh đứng phắt dậy, mắt hướng về phía đường lên núi tuyết.

    Giáo quan thấy vậy thì biết anh muốn lên đó.
    " Không được đâu Thống Đốc! Đang bão tuyết lớn lắm.

    Tầm nhìn còn không rõ, nguy hiểm lắm!"
    Anh bỏ ngoài tai tất cả mà một mạch chạy lên núi.

    Anh không cứu vợ anh thì ai cứu! Vừa chạy anh vừa gào thét tên cô.

    Trong lòng như lửa đốt! Gió mạnh làm cơ thể anh lảo đảo như muốn gục ngã.
    " TIỂU VÂN! EM Ở ĐÂU!"
    Ở dưới đống tuyết dày rơi thành đống, Tiểu Vân từ từ tỉnh lại vì nghe có tiếng nói.

    Cảm thấy có người quanh đây là mình sẽ được cứu Tiểu Vân lấy hết sức bình sinh hét lên.
    " CỨU!"
    Nhưng người kia vẫn la hét gọi tên cô coi như không nghe thấy.

    Tiếng cô yếu ớt bị gió lấn át lại còn nằm dưới đống tuyết dày nên người kia khó có thể nghe thấy.
    Hoắc Cửu Thần do tầm nhìn hạn hẹp nên anh lỡ bị vấp phải một khúc cây nhỏ ở dưới chân.

    Té nhào về phía trước bất ngờ anh thở dài một cái rồi đứng lên.
    Tiểu Vân nằm đó mắt cứ sụp xuống như sắp ngất tới nơi.

    Cô không cầm cự được mất! Lạnh quá!
    Đang lúc sắp thiếp đi vì lạnh bỗng nhiên có bàn tay to lớn nào đó nắm lấy tay cô rồi kéo mạch lên.

    Tuyết dày cứ thế mà tách đôi ra.

    Người cô đang trong tư thế quỳ, một tay bị người đó nắm.
    Thấy gương mặt nhợt nhạt, đôi môi thâm đi vì lạnh của cô thì anh đau sót kéo vào lòng ôm chặt.
    " Em đây rồi!"
    Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của anh, Tiểu Vân từ từ có lại ý thức.
    " Anh tới rồi!"
    Cô run rẩy trong lòng anh.

    Nhận thấy cơ thể cô rất lạnh anh liền cởi vội chiếc áo khoác lông quân phục được đặt may riêng của mình rồi khoác lên người cô.

    Hai tay bế ngang cô rồi áp má vào trán cô.
    " Cố lên! Tôi sẽ đưa em về nhanh thôi!"
    Ở sân doanh trại lúc này mọi người đều lo lắng, không khí ồn ào bàn tán lấn át tiếng gió to.
    Yên Hòa sợ hãi đến phát khóc.

    Cả cậu cả mợ của cô ấy đang gặp nguy hiểm, không biết có an toàn không.

    Các bạn lại gần an ủi cô nhưng Yên Hòa vẫn không yên tâm được chút nào.
    Gần đó Thu Lan còn sợ hãi hơn nữa cơ.

    Cô ta sợ việc làm của mình sẽ bị phơi bày.

    Thống Đốc đích thân đi tìm Tiểu Vân thì có lẽ mối quan hệ không đơn giản..
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 18: 18: Nếu Họ Thấy Em Sáng Sớm Đi Ra Khỏi Phòng Thống Đốc Thì Sẽ Nghĩ Gì


    " Uây nhìn kìa Yên Hòa!"
    Một người bạn của Yên Hòa vỗ vai cô.

    Mọi người đồng loạt nhìn về phía đường lên núi tuyết.

    Là Hoắc Cửu Thần đang bế cô trở về.

    Yên Hòa mừng rỡ đứng bật dậy, Thu Lan thì ngã khụy xuống đất.

    Đám đông ồn ào bàn tán.

    Người thì nghi vấn Tiểu Vân là tình nhân của Thống Đốc, người thì chỉ nghĩ là Thu Lan cứu người thôi.
    Khi anh đi tới nơi, nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của anh lia về mình thì giáo quan trưởng liền hiểu ý và ra hiệu im lặng.

    Đám đông dẹp thành lối đi cho anh đi, hướng thẳng tới phòng làm việc của Thống Đốc.
    Bao nhiêu cô gái ngất đi vì sốc, Thống Đốc của bọn họ đang bế một cô gái, lại còn cử chỉ ân cần như vậy nữa.

    Thu Lan mặt mày tái mét, sợ hãi không nói lên lời mặc kệ bạn của cô ta có hét vào mặt đi chăng nữa.
    " LAN LAN! Làm sao đây! Chúng mình sẽ chết mất!"

    Cuối cùng thì các nhóm vẫn báo cáo xong thành tích tìm được để đánh giá điểm.

    Giải tán để ăn cơm trưa và nghỉ trưa.
    Tiểu Vân nằm trong phòng của Thống Đốc, cô được quân y khám bệnh và chuẩn đoán.
    " Cô ấy chỉ bị lạnh quá mà ngất đi, không có gì đáng lo ngại.

    Sẽ tỉnh lại sớm thôi! Xin Thống Đốc an tâm!"
    Nói là tỉnh lại sớm mà gần tối rồi vẫn không có giấu hiệu tỉnh lại.

    Cửu Thần ngồi túc trực ở bên cạnh cô từ trưa như vậy cũng không cảm thấy mệt.

    Các quân sĩ đứng canh ngoài cửa cũng biết ý mà không làm phiền.
    " A!"
    Tiểu Vân la một tiếng rồi giật mình mở mắt.

    Mặt cô toát cả mồ hôi trong khi ngoài trời lạnh như vậy.

    Hoắc Cửu Thần đang xem tài liệu ở bên cạnh thấy động tĩnh của cô thì vội đặt tài liệu xuống rồi quay sang nắm tay cô.
    " Em tỉnh rồi! Tôi lo quá!"

    Tiểu Vân thở gấp rồi nhìn anh thật lâu, mắt bắt đầu ầng ậng nước rồi ngồi dậy nhào vào lòng anh.

    Cửu Thần v**t v* mái tóc đang đẫm mồ hôi của cô cưng chiều nói.
    " Sao thế? Gặp ác mộng à!"
    Đúng thế! Vừa nãy cô đã mơ giấc mơ thật dài, thật kỳ lạ.

    Trong giấc mơ, Tiểu Hòa đang một mình đứng trên núi tuyết, cô sợ hãi muốn tìm đường ra nhưng chạy mãi chạy mãi chạy thật lâu vẫn không thể thấy đường ra nhưng bỗng nhiên nghe thấy tiếng gọi quen thuộc của anh rồi...giật mình tỉnh lại.
    Tiểu Vân không nói gì chỉ ôm anh thật lâu vậy thôi! Không hiểu sao nằm trong vòng tay anh lại cảm thấy an toàn đến vậy! Hoắc Cửu Thần cứ mặc cho cô ôm như vậy, tay cố với lấy tài liệu rồi xem tiếp.
    " Em ngủ lâu chưa!"
    " Từ trưa tới bây giờ là 9 tối rồi!"
    Cô vội đẩy anh nhìn đồng hồ trên tường thì đúng là vậy.

    Cô cuống cuồng đi lại giày thì bị anh giữ lại.
    " Em làm gì vậy!"
    " Sắp tới giờ giới nghiêm ở ký túc rồi, em mà không về sẽ ở ngoài cả đêm đó!"
    Anh lại đưa tay vuốt vài sợi tóc rối của cô ra sau tai.
    " Thì em ở lại đây luôn đi!"
    " Aiss! Sao mà được chứ? Các bạn sẽ nghĩ em là người như thế nào khi sáng sớm lại bước ra khỏi phòng Thống Đốc chứ!"
    Hoắc Cửu Thần tặc lưỡi.
    " Em ở cùng phòng với chồng em thì có gì là sai! "
    Tiểu Vân đã đi dày xong xuôi, cô đứng lên chống tay vào hông nhìn anh chồng đang ngồi trên giường.
    " Nếu mọi người biết thì sẽ nghĩ thành tích em nỗ lực suốt hơn một tuần qua là được anh giúp đỡ! Tin anh kết hôn được lan truyền ai cũng biết nhưng chưa có ai biết em là vợ anh!"
    Anh nhìn vào chiếc nhẫn được đeo trên ngón áp út tay phải của mình rồi cười.
    " Vậy em đi đi!".
     
    Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
    Chương 19: 19: Không Có Ai Thật Lòng Tốt Với Tiểu Vân Sao


    Cô bước tới ký túc xá nữ, rón rén bước vào cửa của ký túc.

    Thấy cô quản lý ký túc thì chợt giật bắn mình.
    " Em...cô ơi cho em lên nha!"
    " Lên đi, cứ từ từ thôi nhé!"
    Cô quản lý cười hiền với Tiểu Vân làm cô càng chột dạ.

    Tới phòng ngủ cô chần chừ không dám mở cửa.

    Cuối cùng hít một hơi rồi nhẹ nhàng mở cửa.
    " Hạ Tiểu Vân!"
    Hàn Dĩnh đang đọc sách nghe thấy tiếng động thì quay ra.

    Thu Lan đang soi gương nghe thấy Tiểu Vân đã về thì giật mình rồi cất vội cái gương và nằm xuống giả vờ ngủ.

    Yên Hòa ngồi trên tầng trên của giường cười gian manh ngoắc ngoắc cô lên.

    Tiểu Vân ra hiệu đi tắm rửa đã rồi cô đi lấy đồ.
    Sau khi tắm rửa cho cô mới lên ngồi kế Tiểu Hòa.

    Yên Hòa cười khe khẽ.
    " Ở đó từ trưa tới giờ! Mặn nồng ghê ha! Mà nè...có xảy ra chuyện gì không vậy..hí hí.."
    Tiểu Vân nghe vậy thì chợt đỏ mặt hất bàn tay đang khoác tay mình ra.
    " L..làm gì có! Nghĩ gì vậy con nhỏ này!"
    Tiểu Hòa lại tiếp tục.
    " Hôm nay cậu Thần bế Vân Vân từ trên núi về làm cho toàn thể sốc nặng luôn đó!"
    " Còn nữa, mấy đứa con gái đang rất ghét cậu đó, cẩn thận!"
    Tiểu Vân trên mặt tràn ngập dấu hỏi chấm.
    " Ghét mình? Họ có thể hiểu là Thống Đốc cứu quân sĩ mới được mà!"
    Haizz..Yên Hòa thở dài.
    " Lũ con gái đó nói là cậu Thần xưa giờ không gần nữ sắc, hơn nữa còn đã có vợ."
    Ể!
    " Sao họ không nghĩ mình là vợ Cửu Thần! "
    Yên Hòa tặc lưỡi.
    " Tụi nó nói, cậu Thần làm sao có thể cưới một đứa nhóc con, nông cạn, trẻ con đáng tuổi cháu mình được! Lại còn nói nếu như có quan hệ tình cảm thì chỉ có thể là tình nhân thôi!"
    "TÌNH NHÂN"
    Tiểu Vân phẫn nộ hét lên.

    Làm cả Hàn Dĩnh và Thu Lan giật mình quay ra.

    Cô ra ký hiệu xin lỗi rồi bấu tay Yên Hòa.
    " Mình đường đường là vợ của anh ta lại bị xem như tình nhân! Nỗi oan này sao mà rửa đây! Cục tức này sao mình nuốt trôi!!"
    Yên Hòa vỗ vỗ lưng cô rồi nói nhỏ.
    " Cậu công khai với mọi người đi! Dù sao mai cũng về rồi, họ đâu có nghi ngờ được điểm số hay là thành tích của cậu!
    Không được! Tiểu Vân lắc đầu rồi xuống tầng dưới của mình nằm ngủ.
    Sáng hôm sau tất cả đều phải dậy từ 5 giờ sáng để thu xếp hành lý để về.

    Tiểu Vân vừa dậy đã thấy Thu Lan và Hàn Dĩnh thu xếp đồ xong và ngồi ở giường Hàn Dĩnh.

    Mắt Thu Lan thâm quầng có lẽ vì không ngủ được, lương tâm cắn rứt quá chăng? Cô ta vẫn im lặng cho tới khi Tiểu Vân vệ sinh cá nhân và thu dọn đồ xong.
    " Hạ Tiểu Vân! "
    Cô đang định trèo lên gọi Yên Hòa thì bị Thu Lan gọi.Tiểu Vân trèo xuống ngồi xuống giường mình.
    " Xin lỗi cậu rất nhiều!
    Tiểu Vân thở hắt ra rồi phẩy tay.
    " Hôm qua á hả? Sự cố thôi mà có gì đâu !"
    Cô hoàn toàn quên việc Thu Lan bảo sẽ về kêu người giúp nhưng cô ta lại không quay lại.Thu Lan cắn môi đến bật máu, mắt rưng rưng.
    " Là mình đã cố tình không gọi người đến.

    Vì mình muốn cậu chết cóng ở đó trả thù cho PHÁN PHÁN! "
    Tiếng nói lớn của Thu Lan làm cho Yên Hòa tỉnh ngủ luôn.

    Tiểu Vân nghe đến đây thì cơ mặt co cứng lại.
    " Gì..gì cơ?"
    Thì ra mấy người trong nhóm đối tốt với cô cũng chỉ để trả thù cho Tô Phán Phán sao? Cô tự hỏi trong lòng chuyện của Tô Phán Phán là cô ta tự làm tự chịu mà! Không có ai thật lòng với mình hết.
    " Vậy Hàn Dĩnh! Cậu hại mình rồi sao còn cố đối xử tốt với mình!"
    Cô thật sự không muốn nghe mặc dù Hàn Dĩnh và Thu Lan có gọi với theo nhưng cô vẫn một mạch xách đồ chạy ra ngoài..
     
    Back
    Top Dưới