Khác Đại Miêu Chi Vương

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,000
Điểm tương tác
0
Điểm
0
408854594-256-k200120.jpg

Đại Miêu Chi Vương
Tác giả: PhongNguyn354
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thế giới được chia thành 2 nơi.

Thế giới chính là nơi con người tồn tại giống như đời thực: đất nước, công việc, xã hội, môi trường tất cả đều bình thường.

Một thế giới khác nơi phức tạp hơn nhiều.

Ở đó gồm có 2 chủng tộc: ma nhân và thú nhân.

-Bởi vì vương của thế giới (có thể gọi là dị giới) mở cổng không gian đến trái đất, dẫn đến một nguồn năng lượng ở dị giới tràn vào trái đất và làm biến đổi trái đất, động vạt, thực vật và con người
Vương ở dị giới cũng đã phong ấn cổng và tạo ra ranh giới giữa hai nơi bằng toàn bộ sức mạnh của mình
Dẫn đến việc ngài ấy yếu đi.

Nhân cơ hội những kẻ ghét ngài đã đi ám sát ngài.

Nhận thấy nguy hiểm ngài đã truyền đi vương ấn của mình, và một đứa bé ở tộc thú nhân đã nhận được.

Nhưng những kẻ đã ám sát vương lại muốn thâu tóm lục địa nên đã đánh nhau với thú nhân.

Dẫn đến việc miêu hậu đã đưa con mình qua thế giới khác và đó là trái đất



truyenhayy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi...
  • [ ABO ] TRỌNG SINH OMEGA ĐẠI PHẢN CÔNG
  • Phu nhân của lão đại hay ... - Myungyeon - Lyeon
  • Nhất Đại Tiên Kiều [hố]
  • (Naruto) Izuna đại nhân sống lại?
  • Rimuru du hành tới đại lục đấu la
  • Đại Miêu Chi Vương
    Hai Thế Giới


    Chương 1: Hai Thế Giới

    Thế giới được chia thành 2 nơi.

    Thế giới chính là nơi con người tồn tại giống như đời thực: đất nước, công việc, xã hội, môi trường tất cả đều bình thường.

    Một thế giới khác nơi phức tạp hơn nhiều.

    Ở đó gồm có 2 chủng tộc: ma nhân và thú nhân.

    Được cai quản bởi một vị Vương.

    Nguồn gốc của Vương này vẫn chưa rõ.

    Chỉ biết ngài ấy đã chinh chiến trăm năm, tay nhuốm máu vô số người.

    Sau bao nhiêu năm ngài ấy đã rửa tay gác kiếm và có cho mình dưới trướng những người tài năng từ ma nhân cho tới nhân tộc.

    Bên cạnh đó cũng có không ít người ghen ghét ngài và muốn lật đổ ngôi vị.

    Nhưng ngài không quan tâm.

    Trong lúc rảnh ngài đã nghiên cứu sức mạnh không gian và tìm cách mở ra một cánh cổng dẫn đến nơi khác.

    Sau đó ngài đã phát hiện ra Trái Đất thông qua cánh cổng.

    Một nơi có bầu trời xanh, nắng vàng và một nền văn minh hòa bình không đấu đá.

    Ngài đã qua Trái Đất đi dạo và rất thích nơi này.

    Ngài trở về và kể cho cấp dưới của mình nghe, nhưng ra lệnh không được xâm lăng.

    Tuy nhiên, việc thông đạo mở ra cũng khiến năng lượng từ thế giới của Vương tràn sang, gây ra thiên tai và làm một số loài động vật đột biến.

    Nguồn năng lượng này dần thấm vào đất, cây cối và môi trường xung quanh, biến Trái Đất ngày càng khác lạ.

    Qua thời gian, năng lượng ấy tích tụ và tự tổ chức thành các hạt nguyên tố đặc biệt, tồn tại như một trường năng lượng tiềm ẩn.

    Những hạt này sẽ tương tác với sinh vật và con người, kích thích sức mạnh tiềm ẩn của họ.

    Vương không hề hay biết điều này

    Trong khi đó một ma nhân dưới trướng của Vương đã nghe được câu chuyện.

    Hắn tên là Tế Đoạ.

    Hắn lăm le đến Trái Đất.

    Nhận thấy điều đó Vương đã kịp thời đóng cổng thông đạo, trở về truy lùng tên ma nhân.

    Đồng thời ngài đã can thiệp quy tắc thế giới tạo ra ranh giới giữa hai thế giới.

    Bất kỳ ai xâm lăng sẽ bị phản phệ thiên lôi đánh và bị phế bỏ sức mạnh.

    Nhưng chính Vương cũng bị phản phệ và mất dần toàn bộ sức mạnh.

    Nhận thấy nguy hiểm, Vương đã truyền đi Vương ấn với bảy màu sắc.

    Vương ấn sẽ tự chọn đời Vương tiếp theo.
     
    Đại Miêu Chi Vương
    Vương Ấn


    Chương 2: Cái Chết Của Vương

    Sau đó tên ma nhân, tên đã lẻn theo Vương đến Trái Đất.

    Hắn cảm thấy không còn Vương tức nữa.

    Nhận thấy cơ hội, hắn cùng vài ma nhân khác lập tức đi ám sát Vương.

    Hắn ta phải hợp lực với 20 tên ma nhân khác mới đánh bại được Vương.

    Nhưng trước khi chết Vương đã mỉm cười.

    Thấy vậy hắn hoảng sợ, nhưng chốc lát hắn gạt đi nỗi sợ.

    Ngay lập tức hắn phát động chiến tranh với thú nhân để chế ngự chủng tộc này.

    Trong khi đó vợ của thú vương, tức Miêu Hậu, đang hạ sinh một đứa bé.

    Đứa bé mang hình thái miêu nhân ngay khi lọt lòng và được đặt tên là Miêu Hầu.

    Nhưng chưa kịp vui mừng thì một hào quang bảy sắc đã nhập vào đứa bé.

    Nhận thấy điều đó thú vương biết ngay Vương của họ đã chết.

    Chưa kịp đau buồn thì ông cảm thấy đội quân ma nhân đã đến.

    Thú vương tức dận, trên người một nguồn lôi quang tuôn ra, bắt đầu dẫn quân chinh chiến nhưng sức mạnh hắc ám của ma nhân quá mạnh.

    Ông không thể chống đỡ và dần bại trận.

    Nhận thấy điều đó Miêu Hậu đã triển khai sức mạnh không gian muốn mở cổng chạy trốn.

    Nhưng sức mạnh không đủ.

    Vì muốn bảo vệ con mình, Miêu Hậu đã đốt cháy sinh mệnh cuối cùng.

    Một cánh cổng được mở ra đến thế giới mà Vương từng nhắc tới.

    Nhưng vì kết giới của Vương, cổng không gian chỉ đủ cho một đứa bé đi qua.

    Không suy nghĩ nhiều, cô lập tức đưa đứa bé qua cổng.

    Nhưng vì kết giới của Vương, đứa bé bị phong ấn sức mạnh và thiên lôi giáng xuống.

    Nhờ có Vương ấn bảo vệ nên đứa bé vẫn sống sót, nhưng Vương ấn cũng rơi vào trạng thái phong ấn.

    Đứa bé rơi xuống một đất nước hình chữ S.
     
    Đại Miêu Chi Vương
    Đứa Trẻ Trên Đống Rơm


    Chương 3: Đứa Bé Trên Đống Rơm

    Đêm khuya bầu trời bỗng nhiên sấm chớp vang trời.

    Một tia sét kéo dài cả kilomet.

    Trông giống như một dị tượng vậy.

    Có một kẻ đứng trên ngọn núi nhìn lên trời và nói: Thế giới này bắt đầu biến đổi rồi, người cũng đến rồi ư!

    Gia đình bác Phi đang dùng bữa thì nghe thấy tiếng khóc trên đống rơm.

    Bà Phi nói với chồng:

    "Trưa nay ông đi đốn củi có đạp lên mồ mả nhà ai không đấy?

    Bây giờ người ta đến cửa rồi kìa."

    Ông chồng đáp:

    "Ăn nói linh tinh.

    Tôi theo chuyên môn khoa học xã hội đấy."

    Nói vậy nhưng ông vẫn run sợ đi sau bà ra đống rơm.

    Bỗng nhiên đứa bé khóc to hơn.

    Ông giật mình hét lên:

    "Á!

    Bà ơi cứu tôi!

    Có ma rơm kìa!"

    Ông nhảy lên người bà.

    Bà thấy chướng mắt liền nói:

    "Tôi cá ông học chuyên môn chết nhát rồi."

    Vừa nói bà vừa nắm ông ném sang một bên.

    Bà tiến lại gần.

    Ở đó chỉ có một lớp chăn giống da báo quấn quanh một đứa trẻ sơ sinh.

    Bà bế đứa trẻ vào nhà.

    Ông vẫn ngơ ngác nói:

    "Sự tích thì nói có người đi ra từ ống tre, sao nhà mình lại mọc lên từ đống rơm thế này?"

    Bà gõ cho ông một cái.

    "Vào nhà thôi!"

    Hai ông bà nhìn đứa bé.

    Bà nói:

    "Nhìn tội nghiệp quá ông ơi.

    Giới trẻ ngày nay thật không biết phép tắc gì hết.

    Hay mình nuôi nó đi ông?"

    Ông thở dài:

    "Nhà mình chỉ là nông dân.

    Cơm còn chỉ đủ nuôi hai ta qua ngày."

    Bà nhăn mặt:

    "Ông không nuôi thì tôi nuôi."

    "Từ giờ nhóc tên là Rơm."

    Ông đáp:

    "Được rồi bà nuôi tôi cũng chăm."

    "Nhưng bà kém việc đặt tên quá.

    Sao lại là Rơm chứ?"

    Bà nói:

    "Kệ tôi!

    Tôi nhặt nó trên đống rơm thì tên nó là Rơm."

    " ông lo rửa bát đi, tôi phải tắm rửa cho nó cái"

    Ông nói:

    "Được rồi để tôi"
     
    Back
    Top Dưới