Khác Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (FULL)

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
31856052-256-k687793.jpg

Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Tác giả: Akiko_Chidyka
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Đồng Nhân Đấu La Đại Luc_Phần 5
  • [ ABO ] TRỌNG SINH OMEGA ĐẠI PHẢN CÔNG
  • Phu nhân của lão đại hay ... - Myungyeon - Lyeon
  • Nhất Đại Tiên Kiều [hố]
  • (Naruto) Izuna đại nhân sống lại?
  • Rimuru du hành tới đại lục đấu la
  • Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 1: Trường học mới


    “Đây là cái gì?”

    Một cô gái có gương mặt thuần khiết bước xuống xe, đôi kính râm trên khuông mặt không làm che đi sự xinh đẹp của cô.

    Cô mặc chiếc quần jean bó cùng chiếc áo sơ mi trắng trong rất cá tính “Thưa tiểu thư!

    Trường học mới!”

    Người tài xế kính cẩn nói.

    Cô gái mỉm cười rồi bước vào.

    Vừa bước vào cô đã trở thành trung điểm của cả trường hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về cô.

    Ngưỡng mộ cũng có, thần tượng cũng có và đặc biệt là cực kỳ nể phục.

    “Hiệu trưởng chào thầy!”

    Người quản gia nể phục nói “Ừ!

    Chào!

    Đây là...”

    Hiệu trường liếc mắt nhìn qua cô gái đang ngồi trên ghế đôi kính râm vẫn còn ở trên khuông mặt “Vâng!

    Đây là tiểu thư của chúng tôi cũng là người đã nộp hồ sơ vào trường này cách đây một tuần trước Vũ An Thy!”

    “À!

    Là học sinh mới sao?

    Chào em!”

    Thầy hiệu trưởng nhìn cô “Khỏi chào hỏi gì hết!

    Lớp tôi đâu?”

    Cô đứng lên nói trong sự ngỡ ngàng của cả quản gia và thầy hiệu trưởng ‘Con bé này một chút lễ độ cũng không có!

    Thế nào cũng làm náo loạn cả trường cho xem!’.

    Vylee bước ra từ phòng hiệu trưởng rồi rảo bước đi tham quan trường.

    Vừa đặt chân lên lớp học đã làm ra một tiếng “Ồ!”

    Đáng kinh ngạc.

    Cô quay sang nhìn người quản lý “Haly đâu?”

    Giọng nói đầy kiêu ngạo, lạnh lùng.

    “Thưa cô chủ!

    Tiểu thư ấy cũng mới chuyển trường ngày hôm nay!

    Có lẽ là chưa đến!”

    Nói rồi cô quay lưng bước vào lớp ngồi chễm chệ ngay bàn cuối lớp, mắt kính râm giờ này mới được tháo xuống.

    Gương mặt baby đến nỗi khiến người khác phải ngỡ ngàng.

    Một lát sau cửa lớp lại xuất hiện thêm một người.

    Cô gái có dáng người cao ráo, thanh tú bước vào.

    Đầu đội nón lưỡng trai cá tính, quần bò bó sát tạo nên một đường cong quyến rũ.

    Chiếc áo sơ mi trong cùng áo khoác jean ở ngoài càng làm tăng phần cá tính trong cô.

    Đeo kính râm, hất mặt hiên ngang đi về phía trước.

    Vylee từ cuối lớp nhìn lên không khỏi cười khẩy ‘Đại tỉ mới nào của trường ta đây!’ Cô gái có dáng người đẹp như siêu mẫu đó bước vòng quay lớp rồi dừng lại ở bàn cuối.

    “Vylee!

    Chào!”

    Giọng nói pha chút lạnh lùng quen thuộc khiến cô ngây người, giật mình nhìn lên “Cô là...”

    Vylee đưa ánh mắt dò hỏi “Mới có ba ngày đã quên mình!

    Cậu hay thật!”

    Cô gái tháo kính râm ra, lộ gương mặt hoàn mỹ trong mọi góc nhìn.

    “Royjee!”

    Cô ngạc nhiên nói “Ừ!

    Xem như cậu giỏi!

    Mình vì cậu mà bị ba mắng té tát mới được về đây học đó chứ!”

    Cô mỉm cười rồi đẩy ghế ngồi cạnh.

    *Royjee : Thái Nguyệt My mười bảy tuổi là con một của tập đoàn công nghệ Gia Thái.

    Chiều cao 1m70, là hotgirl của nhiều tạp chí nổi tiếng.

    Cá tính, mạnh mẽ và là siêu quậy nổi tiếng của nhiều trường học.

    Xinh đẹp và lạnh lùng luôn là tính cách của cô.

    “Haly đâu?

    Cậu ấy chưa đến à?”

    Royjee nhìn cô “Tớ nghe đâu mấy hôm trước cải nhau với ba cậu ấy rồi biến mất dạng luôn cho đến hôm nay này!”

    Vylee ngồi gác chân lên bàn nhìn cô nói.

    “Này!

    Ai lại ngồi nói xấu bạn bè thế kia!”

    Giọng nói quen thuộc đầy nữ tính vang lên trước cửa lớp.

    Cô gái có mái tóc hạt dẻ xõa ngang lưng cùng chiếc váy đen đến đầu gối trong rất nữ tính.

    Gương mặt xinh đẹp, baby đến chết người.

    Vylee khẽ nở một nụ cười còn Royjee thì sắc mặt vẫn lạnh băng “Hai người bình thản quá nhỉ?

    Có biết tôi vì hai người mà chịu bao nhiêu trận không?

    Bị mắng đến té tát mới chuyển trường đến đây đấy!”

    Cô gái tỏ vẻ bức xúc nói.

    “Thôi được rồi Haly!

    Bọn tớ xin lỗi!”

    Vylee điềm đạm nói.

    *Haly : Huỳnh Nhã Hân mười bảy tuổi, cao 1m65.

    Thiên kim tập đoàn Huỳnh Thị.

    Từ nhỏ được cưng chiều nên hơi điệu đà và rất nữ tính.

    Tính tình vui vẻ, điệu đà nhưng không kém phần quậy phá.

    Xinh đẹp, nữ tính và cực kỳ baby.

    “Vylee!

    Hai cậu không đến à?”

    Haly thắc mắc nhìn cô “Mình e rằng anh ấy đang giải quyết rắc rối ở nhà rồi!”

    Cô điềm tĩnh nói.

    ............

    7 giờ tối tại Mỹ...

    “Con hay lắm rồi!

    Dám để cho em con về Việt Nam!

    Muốn làm gia đình mình nổi càng thêm nổi có phải không?”

    Vũ Tống Huy tức giận nói.

    “Con cũng đâu có muốn!

    Dù gì ở đây cũng có trường nào chịu nhận nó đâu!

    Thôi thì cho nó về Việt Nam!

    Không chừng tình hình sẽ khá hơn!”

    Cậu con trai lém lỉnh nói.

    “Mày muốn nó dở nóc trường đi luôn mày mới vừa lòng phải không?

    Ở đây còn không trị được nó, cho nó về đó chẳng khác nào góp quân địch vào nước nhà hả con!”

    Ông tức đến muốn nổi gân xanh.

    “Ba cũng đừng tức quá!

    Chuyện này cũng bình thường mà, cũng đâu phải là lần đầu tiên đâu!”

    Anh nhìn ông với cặp mắt như đó là điều dĩ nhiên.

    “Được rồi!

    Con bình thường!

    Vậy ba cho con bình thường!

    Tháng này không được ra ngoài, khóa luôn tài khoảng.

    Để rồi xem anh em tụi bây còn làm gì để chóng đối.

    Có thằng anh như con nên nó mới lộng hành như vậy nè!”

    Vũ Tống Huy tức giận, quay người bỏ lên phòng..

    “Ba...”

    Anh gọi trong vô vọng.

    * Kynlee: Vũ Minh Thiên.

    Mười tám tuổi, là anh hai của Vylee, cực kỳ cưng chiều em gái nên hạ xuống một tuổi để học cùng em.

    Là bạn thân của Zinjee, Yue và Venjy.

    Nam tính và siêu cute với chiều cao ngất ngưỡng 1m80.

    Thành tích quậy phá cũng không kém gì em gái khi chỉ vì mấy cái thí nghiệm vớ vẩn của anh mà bao nhiêu nhà trường buộc phải đóng cửa.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 2: Bỏ trốn


    “Tình hình gì đây?”

    Vylee đặt cặp xuống nhìn Royjee “Nhà!”

    Cô chỉ nói vỏn vẹn một chữ “Không có nhà ở à?”

    Cô gác chân lên bàn đưa mắt nhìn về Royjee “Không phải không có nhà mà là chưa tìm được trong bây giờ!”

    “Ra gầm cầu ở đi!

    Nơi lý tưởng cho mấy tên thích ẩn náo như cậu ấy!”

    Vylee mỉm cười đắc ý “Đùa à?

    Tớ về nhà cậu ở!”

    Royjee nói bình tĩnh hơn bao giờ hết trong khi người bên cạnh thì hoàn toàn mất bình tĩnh.

    “Này!

    Đừng đùa chứ!

    Tớ còn sắp ra đường đấy!”

    Cô hốt hoảng “Thiên kim của tập đoàn Vũ Yên mà ra đường sao?

    Lừa ai thế?”

    Haly tiếp lời.

    “Không đùa đâu!

    Thật đấy!

    Ba mình khóa tài khoảng rồi mấy cưng à?”

    “Thì tụi này cũng thế thôi!

    Khá hơn chút nào đâu!”

    Cả hai buồn rầu nói “Chuyến này không lẽ ra ngoài lập cái Bang thật hả?”

    Vylee lắc đầu.

    “Đành chịu!”

    Royjee nhún vai “Hết cách!”

    Haly lắc đầu.

    ..............

    6:00 tối tại Mỹ

    “Này Kynlee!

    Sao rồi?

    Bị tống cổ ra khỏi nhà chưa?”

    Đầu giây bên kia nói vô cùng bình thản “Thằng cờ hó, nói chuyện với bạn bè bằng cái giọng đó à?

    Tao đá một cước đo đường nghe con!”

    “Mày không đá thì tao cũng sắp ra thăm đường rồi!”

    Venjy nói “Sao?

    Bị ba mày tống cổ à?

    Ai kêu đánh nhau nghe con!

    Cho chừa!”

    Kynlee cười khoái chí.

    “Này thằng khốn!

    Bạn bè gặp chuyện đi nói bằng cái giọng đó à?”

    Venjy tức giận nói.

    “Venjy đâu rồi?

    Không phải con lại đi gây sự nữa chứ?”

    Đầu giây bên kia truyền sang một thanh âm quen thuộc “Mẫu thân mày kím kìa!

    Tự mà lo liệu nha cưng!

    Anh đây thăng trước!”

    Nói xong câu đó bỏ lại anh chỉ còn một tiếng tút....dày.

    Venjy: Bạch Gia Huy mười tám tuổi, cao 1m80 cũng giống như cái tên gương mặt cực kỳ baby khiến nữ giới còn phải ghen tị.

    Giỏi gây sự, đánh nhau và có tính nghĩa hiệp cao.

    Số lần chuyển trường kỷ luật trong năm 20 lần trong một tháng, là con trai cưng của tập đoàn danh tiếng Bạch Trí (Vậy mà sắp ra đường rồi mấy vị ơi!

    Khổ ghê!).

    “Venjy!

    Lần này con hay rồi!

    Để xem trường đâu nữa mà con chuyển!

    Để xem có ai dám nhận con nữa không?”

    Bà Bạch mắng té tát vào con trai cưng.

    “Sao?

    Lại gây sự nữa hả?

    Bạch Gia Huy!

    Mày phải con trai tao không?

    Trời ạ!

    Cha nó phong độ bao nhiêu nó lại lưu manh bấy nhiêu!

    Mày giống ai vậy hả con?”

    Bạch Gia Tuấn tức muốn nổi gân xanh.

    “Con ba mẹ không giống ba mẹ chả lẽ giống hàng xóm à!”

    Anh tỉnh bơ trả lời.

    Sao một lúc, cả không gian chìm vào im lặng.

    1 giây, 2 giây, 3 giây.

    “Thằng mất dạy!

    Mày ra khỏi nhà cho tao!!!!!!”

    Bạch Gia Tuấn hét lớn khiến nóc nhà cũng sắp nổ tung.

    Venjy một phút ba mươi giây phi thẳng ra khỏi nhà “Woa!

    Lần này lặp kỷ lục!

    Một phút ba mươi giây, hơn lần trước ba giây nhỉ?

    Có tiến triển!”

    Anh mỉm cười, lấy lại phong độ bước ra lập cuộc đời mới.

    Vừa bước ra đi vài bước đã thấy nhà trước mặt chiến tranh hùng hổ còn hơn nhà anh. ‘Chung cảnh ngộ nhỉ?’

    “Ra khỏi nhà cho tao!

    Trời ơi!”

    Nghe giọng cũng đủ biết còn ai ngoài Lý Vũ An nữa!

    Chưa đầy một giây một đóng dép đã phi ra cùng một người con trai vẻ mặt điềm tĩnh còn bỏ tay vào túi quần nữa chứ.

    So với bên đây xem như anh may mắn.

    “Woa!

    Cũng may còn đôi dép!”

    Yue mỉm cười nói.

    *Yue: Lý Thiên Nam, mười tám tuổi cùng chiều cao ngất ngưởng 1m83.

    Gương mặt lạnh lùng, Style Hàn Quốc siêu baby nha.

    Là một trong những hotboy nổi tiếng, gương mặt sáng giá cho nền điện ảnh nước nhà nha.

    Tính cách hơi lạnh lùng với nhửng phát ngôn bí hiểm nhưng cũng không kém phần quậy phá.

    Là con trai độc nhất của tập đoàn mô tô Thiên Lý.

    “Bạn đồng hành nhở!”

    Venjy vui vẻ khoác vai anh “Vui nhở?

    Định ra đường lập nghiệp chung à?

    Nghe có vẻ cũng hay đúng không?”

    Yue nói.

    Bên đây có vẻ thê thảm nhưng so với bên này thì...thua xa.

    “Này!

    Vylee!

    Chẳng lẽ chúng ta phải ra đường thật à?”

    Royjee thất vọng nói “Vậy cậu nghĩ chúng ta còn đường nào để đi!

    Lên trời à?

    Hay tự về nộp mạng!

    Ý kiến hay nhất của mình là cư trú tại ổ chuột thành phố!”

    Vylee nói một tuồng khiến cả hai ngơ ngác nhìn cô.

    “Thôi bây giờ tụi mình ra đường lập lại cuộc đời mới!

    Biết đâu sao này sẽ có ba Bang chủ nổi tiếng làm cả người ngưỡng mộ thì sao?”

    Haly cặp vai hai cô nói “Bang chủ?”

    Royjee thắc mắc “Bang nào?”

    Vylee nhìn cô.

    “Bang chủ cái bang!”

    Haly nói tỉnh bơ lặp tức nhận được ánh mắt triều mến của hai cô bạn thân “Khùng nè!”

    Và cả hai cái cốc vào đầu thật thân thương.

    ...............

    Mỹ...

    Sao một hồi rong ruổi khắp các thị trấn, ngõ hẹp của cuộc sống hai anh đã nhận ra một điều “Sao tất cả tao mới thấy chỉ có một người duy nhất để nương tựa!”

    Venjy nói đầy thân thương “Đúng!

    Người đó là..-Khỏi tìm tao!

    Tao ra đoàn tụ với tụi bây đây!”

    Yue chưa nói hết lời thì phía sau hai anh đã xuất hiện một hình bóng vô cùng quen thuộc.

    “Sao mày lại ra đây?”

    Venjy ngạc nhiên nhìn Kynlee “Ra đây cho tụi bây khỏi mất công tìm kiếm chứ làm gì?”

    “Còn đây là cái gì đây?”

    Yue thắc mắc hỏi “Hành lý đấy mà!”

    Kynlee trả lời tỉnh bơ “Sao?

    Định suy nghĩ đi làm cái bang thật à?”

    Venjy lém lỉnh nói.

    “Thằng khùng!”

    Kynlee đánh đầu anh.

    “Chứ mày định làm gì?

    Không lẽ định cùng tao cao chạy xa bay à?”

    Yue điềm tĩnh nói cùng lúc nhận được ánh mắt vô cùng thân thương của anh “Nó khùng tao không nói!

    Ngay cả mày cũng có vấn đề à? ‘Cao chạy xa bay’ đừng có ý định đó với anh nghe cưng!

    Đồng tình nè!”

    Lại thêm một cú chí mạng vào đầu khiến cả hai choáng váng.

    “Chứ mày định làm gì?”

    Cả hai ngơ ngác xoa đầu nheo mày nhìn anh “Bỏ trốn!”

    Kynlee trả lời tỉnh bơ.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 3: Kế hoạch bỏ trốn


    “Mày bỏ trốn?”

    Cả hai ngơ ngác nhìn anh “Ừ!”

    Kynlee điềm tĩnh gật đầu rồi bổng Yue và Venjy lăn ra cười sặc sụa “Nó đòi bỏ trốn!”

    Venjy nhìn Yue cười nghiêng ngả “Tao nói thật mày đừng buồn!

    Tao thấy ba mày không bỏ trốn thì thôi chứ cái mặc mày...”

    Yue ôm bụng cười.

    “Cái mặc mày mà đòi bỏ trốn!

    Người ta bỏ rồi trốn luôn cũng không kịp với mày chứ mày mà đòi bỏ trốn!

    Nói bị đuổi thì dễ ghe hơn đó Kynlee ạ!”

    Yue ôm bụng cười nhưng hai anh đâu biết người bên cạnh mặc đã tối sầm lại.

    “Vui lắm hả?”

    Giọng nói đầy nguy hiểm.

    “Đương nhiên là...”

    Chợt cảm thấy có cái gì đó không bình thường Venjy và Yue chợt điềm tĩnh lại “Đương nhiên là không vui rồi!”

    Tỉnh bơ trả lời (Đóng kịch cực chuẩn luôn nha!)

    “Hai thằng khốn!

    Bạn bè chơi vậy đó hả mậy!

    Tụi bây không đi tao sẽ đi!

    Đừng đứa nào đi tao nữa!”

    Kynlee tức giận bước đi “Này!

    Tụi tao nói chơi mà!”

    Venjy chợt đuổi theo “Này giận thật à?”

    Yue cũng chạy theo.

    “Mày đuổi rồi tụi tao ở đâu?”

    “Không nhà, không nơi nương tựa tội lắm đấy!”

    “Này!

    Chờ với!”

    ..............

    6:00 sáng tại Việt Nam...

    “Vylee!

    Thức đi!”

    Haly mệt mỏi lay người bên cạnh trong khi mắt cô vẫn nhắm lỳ “Đừng có phá!

    Thêm chút nữa đi!”

    Vylee đẩy tay cô ra “Có phải đi chợ đâu mà mặc cả hả?”

    Royjee hét lớn khiến cả hai giật mình.

    “Cậu làm gì thế hả?”

    Vylee giật mình nhìn cô “Mới sáng sớm có cần phải hét lớn đến vậy không?”

    Haly ngáp dày, ngáp ngắn nói “Đúng!

    Sáng sớm!

    Các cậu mở to mắt nhìn xem mấy giờ rồi hả?”

    Royjee bực tức nói.

    “Mới có sáu giờ chứ nhiêu!”

    Vylee tỉnh bơ trả lời “Ừ mới có...”

    Haly định tiếp lời thì cả không gian chợt im lặng.

    “Sáu giờ!”

    Vylee lặp lại một cách máy móc “Á!

    Trời ơi!

    Trễ học rồi!!!”

    Haly hét lớn lên.

    Thế là hai cô nàng tất bật chạy xuống giường lục tung mọi thứ “Ủa!

    Mà này!”

    Vylee chợt ngừng tay khó hiểu nhìn “Tụi mình có phải học sinh cá biệt không?”

    Cô quay sang nhìn Haly đang tất bập với đóng quần áo.

    “Không học sinh cá biệt chứ là gì?”

    Haly vừa chuẩn bị vừa nói.

    Chợt cả hai ngừng tay đưa mắt nhìn nhau, một nụ cười bí hiểm bỗng chốc xuất hiện “Haiz!

    Vậy mà làm hết cả hồn!”

    Cả hai đồng thanh nói “Học sinh cá biệt mà!”

    Vylee tỉnh bơ nói “Làm gì quá đáng vậy!”

    Haly tiếp lời “Ừ!

    Làm gì quá đáng vậy!”

    “Thôi!

    Ngủ tiếp!”

    Nói xong cả hai cô nàng chui rúc trong chăn và lại tiếp tục mơ mộng đẹp.

    Royjee hết nói nổi, chỉ lắc đầu nhìn hai cô rồi bước vào nhà vệ sinh.

    Trường SCA....

    “Này!

    Mấy giờ rồi!”

    Vylee đứng trước cổng trường, khoanh tay nói “8 giờ!”

    Haly vén tay áo lên xem đồng hồ “Còn sớm nhở!”

    Royjee nhún vai nói “Mới trễ có một tiết chứ nhiêu!”

    Vylee tỉnh bơ.

    “Cậu định cúp à?”

    Haly thắc mắc nhìn cô “Một giây trước tớ đã có ý nghĩ đó nhưng lại nhanh chóng tan biến!”

    Vylee điềm tĩnh nhìn cô “An Thy từ bao giờ ham học vậy ta!”

    Royjee không khỏi thắc mắc.

    “Không phải là ham học!

    Mà là có trò chơi rồi!”

    Vylee nở một nụ cười, cực kỳ bí hiểm.

    Royjee và Haly khó hiểu nhìn cô, rồi cả ba bước vào trường.

    Trường giờ này một bóng học sinh cũng không có thế là cả ba cứ từ từ rảo bước, một chút gấp gáp cũng không.

    “Này!

    Sao các em giờ này mới đến trường hả?”

    Thầy giám thị đưa mắt nhìn “Thì sao?

    Có ý kiến gì à?”

    Royjee đến bên, nở một nụ cười nguy hiểm làm thầy giám thị rung cả người.

    “Bộp!”

    Vylee đặt cặp hay nói đúng hơn là đập cặp xuống bàn thản nhiên đưa mắt nhìn lên bảng, bắt gặp ánh nhìn của tụi bạn cô nheo mắt “Sao?

    Có ý kiến gì à?”

    Royjee nói.

    “Các em hay lắm!

    Dám đi học trễ còn lên mặt nữa à?”

    Thầy giáo quát lớn nhưng cả ba thì bình tĩnh hơn bất cứ ai “Ê!

    Tiết gì thế?”

    Vylee nhìn qua Haly “Hình như là tiết Hóa!”

    Nghe Haly nói khóe miệng cô chợt nhếch lên “Tiết Hóa sao?

    Vui vậy!”.

    “Đem cái này lên làm quà gặp mặt đi!”

    Vylee liếc nhìn Haly, cô nhanh chóng đem đặt trên bàn “Cái này...”

    Thầy giáo dè chừng nói “Mở ra sẽ biết!”

    Royjee điềm tĩnh nhìn.

    Thầy giáo đặt tay, từ từ mở ra thì “Bùm!” tiếng nổ lớn làm cả lớp giật mình còn ba cô được một trận hả hê vui sướng “Các cô...các cô giỏi lắm!

    Dám chơi tôi như vậy à?”

    Thầy giáo trong bộ dạng người ma không phân biệt được miệng đầy khói trong khi tóc thì dựng đứng và dạng da Châu Phi.

    “Thầy à!

    Bọn em không cố ý!

    Chỉ là có thí nghiệm mới cần thầy kiểm chứng ai ngờ lại thành công vượt trội như vậy, có trong học tập chắc thầy không trách bọn em chứ?”

    Vylee dò chừng.

    “Ra ngoài hết cho tôi!!!!!!!!!!”

    Thầy Hóa hét lớn như muốn dở luôn cả nóc trường đi trong khi cả ba thì hả hê bay ra không nuối tiếc.

    “Này!

    Quỳ gối dạng này cũng không phải là lần đầu tiên nhở?”

    Vylee nói.

    “Thủ sẵn hết rồi nè!”

    Haly lấy trong cặp ra hai cái nệm lót gối “Hay!”

    Royjee chợt bật cười và không lâu sao đó thầy giáo bước ra với bộ dạng người quỷ khó phân biệt làm cả ba muốn ôm bụng cười “Chào thầy!”

    Vylee nở một nụ cười vô cùng thân thiện “Thầy khỏe chứ?”

    Haly tiếp lời.

    Thầy giáo tức đến nỗi không nói được gì, quay lưng bước đi “Đi bình an nha thầy ơi!”

    Royjee ở phía sau còn tiếp lời.

    Thầy giáo vừa đi khỏi cả ba đã không nhịn được mà ôm bụng cười sặc sục.

    Điên hết rồi.

    ..............

    8:00 tối tại Mỹ...

    “Này!

    Tụi bây sao lại thành ra cái dạng này!”

    Zinjee thắc mắt nhìn “Nhờ ai mà tụi tao ra thế này?”

    Yue gác hai tay lên ghế sofa nói “Không phải mày ban thì tụi tao cũng không ra đường lập cuộc đời mới!”

    Kynlee tiếp lời.

    “Cảm ơn mày cho tụi tao cuộc sống tự lập không cần gia đình nha!”

    Venjy nói “Này!

    Ba thằng bây sao lại đổ tội lên đầu một mình tao!

    Tao làm gì sai nào?”

    Zinjee tỏ vẻ không hài lòng.

    “Mày làm gì sai!”

    Yue nở một nụ cười nguy hiểm “Nói cho nó biết xem nó đã làm sai!”

    Kynlee vắt chân chéo điềm tĩnh nói “Không nhờ mày thì tụi tao đâu có kiếm chuyện với băng trường mới và gây sự không thương tiếc!

    Nhờ mày không mà nhà tụi tao bồi thường tiền xây dựng trường không biết là bao nhiêu và nhờ mày một năm tụi tao bị đuổi học 20 lần trong một tháng.

    Cảm ơn mày nhiều!”

    Venjy kể tội một hơi khiến Zinjee giật mình.

    “Này!

    Sao có thể trách tao!

    Bạn bè gặp chuyện không lẽ tụi bây không giúp!

    Còn tiền đó xem như sung vào công quỷ góp ích cho nước nhà đi!

    Còn bị đuổi học đối với tụi bây không phải là quá bình thường rồi sao?

    Mà này!

    Tao cũng bị chịu thiệt hại không ích nha!

    Nếu ba tao ở nhà không chừng người ngủ gầm cầu đêm nay không phải ai khác mà là tao này!”

    Zinjee tức giận nói.

    “Không nói nữa!

    Mày định chịu trách nhiệm với tụi tao sao đây?”

    Yue điềm tĩnh nói làm cả ba ngơ ngác “Này!

    Yue, nhiều lúc tao có nghiên ngờ nha!

    Liệu giới tính mày có bình thường như bao người không?

    Hay là bị khiếm khuyết vài chỗ rồi!”

    Zinjee ngơ ngác nói. (Tại anh ấy baby như con gái nên bị hiểu lầm ấy)

    “Khiếm khuyết hả?”

    Yue chợt nhếch môi “Thằng khốn nạn!

    Khiếm khuyết cái đầu mày!

    Có cần tao trình bày phẩm chất quý ông cho mày xem không?”

    Yue đánh vào đầu Zinjee tức giận nói.

    Còn Kynlee và Venjy thì bậc cười bởi cái câu ‘Phầm chất quý ông’ nghe thật kinh tởm!

    “Này!

    Vậy bây giờ tụi bây muốn sao?”

    Zinjee xoa đầu, khó chịu nhìn cả nhóm.

    “Bỏ trốn!”

    Cả ba đồng thanh “Gì?

    Muốn bắt cóc tao à?”

    Zinjee giễu cợt nói “Không ngờ sắc đẹp tao không giới hạn đến nỗi cả ba thằng bây muốn chiếm làm của riêng luôn à?

    Đúng thật là!

    Vậy thì tiếc cho nhân loại quá nhỉ?”.

    Cả ba chợt mỉm cười nguy hiểm “Thằng điên!”

    Và thế là Zinjee nhận được ba cái cốc vào đầu “Này!

    Không đùa nữa!

    Kế hoạch thì tụi tao lập ra rồi!

    Còn đi hay không đều tùy thuộc vào mày!”

    Kynlee nhìn anh vẻ thân thương.

    “Mà tao thấy mày không đi cũng không được rồi vì vừa rồi tao có điện cho ba mày!”

    Venjy mỉm cười nguy hiểm “Mày sẽ không nói bậy bạ gì chứ?”

    Zinjee dè chừng nhìn anh.

    “Đương nhiên tao sẽ không nói bậy!

    Tao chỉ nói là ‘Bác ơi bác về sớm đi thằng Zinjee nó sắp dở nóc nhà bác ra rồi kìa!

    Tiền bồi thường nhà trường cháu e rằng két sắc nhà bác chắc cũng không đủ dùng và con trai của bác rất giỏi hiện giờ mọi trường đều từ chối nhận học sinh ưu tú như nó mất rồi!

    Cho nên bác hãy mau về nếu muốn bảo toàn gia tộc’ vậy thôi!”

    Nói rồi Venjy còn cười đắc ý.

    “Mày đúng là bạn tốt!

    Thương tao ghê vậy đó!”

    Zinjee cười hì hì vỗ vai Venjy “Thằng cờ hó!

    Mày giỏi rồi!”

    Và chiến tranh lại xảy ra giữa hai thằng đàn ông đang tranh giành sự sống.

    “Thôi đủ rồi!”

    Kynlee hét lớn “Bây giờ mày có đi hay không?

    Không đi thì vài hai ba hôm nữa tụi tao sẽ bay qua ăn cháo đêm xem như tiễn mày lần cuối!

    Thấy thế nào?”

    Kynlee nhìn Zinjee nói đầy điềm tĩnh.

    “Tao còn lựa chọn sao?”

    Bị bức đến đường cùng rồi “Vậy được rồi!

    Nội trong ngày mai chúng ta xuất phát!

    Tối mai hành động ngay!

    Ba thằng bây về chuẩn bị đi!

    Nhớ là đánh lạc hướng ba mẹ tụi mày nghe chưa!

    Không là toi mạng cả lũ” Kynlee ra dáng anh cả.

    “Còn mày?”

    Cả ba ngơ ngác nhìn “Mày không thấy gì à?”

    Kynlee ngước nhìn vali “À!

    Thì ra là bị đuổi trước rồi!”

    Venjy nói “Hèn chi!

    Xem ra số mình con may mắn hơn nó!”

    Yue mỉm cười rồi cả hai chưa đầy ba giây đã bay khỏi nhà trước khi chiến tranh bùng nổ.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 4: Chiến tranh vật vã


    “Này!

    Vylee chẳng lẽ chúng ta ngủ khách sạn hoài hay sao?”

    Royjee ngao ngán nhìn cô “Ừ phải đó!

    Ở khách sạn năm sao giá rẻ quá tớ ngủ không quen!”

    Haly vừa soi gương vừa nói (Nổ nữa rồi nè!).

    “Đúng là không quen!

    Vì các cậu sắp ra đường tìm cuộc sống bình yên vốn có rồi!”

    Vylee cười hehe nói “Cậu nói vậy là sao?”

    Cả hai ngơ ngác nhìn cô “Còn là sao nữa!

    Hết tiền rồi mà bày đặt chảnh nữa hả?

    Hai đứa cậu chuẩn bị ra đường tìm kiếm đồng hương đi là vừa!”

    Vylee tỉnh bơ nói.

    “Này!

    Không phải chứ!

    Hết tiền thật rồi sao?”

    Cả hai hốt hoảng nhìn cô và chỉ nhận lại cái gật đầu vô cùng hiển nhiên của cô bạn còn lại.

    ................

    11:00 tối tại Mỹ...

    “Này!

    Chuẩn bị xong chưa?”

    Kynlee nhỏ giọng nói, cả ba gật đầu.

    “Tụi bây chắc chắn sẽ không hối hận chứ?”

    Kynlee dò chừng, cả ba cũng gật đầu “Dù có phong ba bão táp cũng sẽ cùng nhau đi đến cuối chặn đường chứ?”

    Nhưng lần này lại không nhận được một cái gật đầu nào cả chỉ nhận được ánh mắt triều mến vô cùng thân thương của ba cậu bạn “Thằng điên!

    Mày nói mãi đi!”

    Và cả ba cái đánh vào đầu.

    “Này!

    Zinjee!

    Sao nhà mày đóng cổng sớm thế?”

    Venjy thắc mắc nhìn Zinjee “Có lẽ nhờ phước của mày nên ba tao đã có ý định đem tao giam vào lãnh cung rồi còn gì nữa!”

    Zinjee liếc anh sắc lẽm.

    “Trước cổng còn có mấy tên vệ sĩ nữa!

    Làm sao đây?”

    Yue giờ mới lên tiếng “Nhà mày là xã hội đen à?

    Sao mấy thằng đó toàn mặc đồ đen thế?”

    Kynlee nói tỉnh bơ và nhận lại cái nhìn cũng vô cùng tỉnh bơ “Này thằng điên!

    Mày bớt nói nhảm giùm tao có được hay không?”

    Zinjee quát lớn.

    “Ê mà này!

    Tao nói trước!

    Thằng nào không kìm được sức bỏ mạng trước thì cả nhóm còn lại cũng không được quay đầu lại nha chưa!

    Vì an toàn của quốc gia tụi bây không được mềm lòng!”

    Kynlee nói và cả ba gật đầu chắc chắn.

    “Xong ra!”

    Sao tiếng hét lớn của Kynlee thì cả ba liều mạng xong ra.

    Người thì nắm chân, người thì bức đầu sau đó lại lấy thịt đè người “He he chào anh vệ sĩ!”

    Venjy tỉnh bơ cười nói sau lưng tên vệ sĩ đến khi hắn quay sang thì “Chào cái con khỉ!

    Chết đi mày!”

    Liền nhận ngay một đấm từ anh.

    “Này!

    Giúp tao!”

    Zinjee kêu lên “Cái thằng này!

    Người không làm sao lại làm chó thế kia!

    Thật tình!

    Chết nè con!”

    Kynlee chạy lại đánh vào mặt tên vệ sĩ một cú chí mạng trong khi hắn đang cắn vào tay Zinjee “Ui!

    Đau quá!”

    Zinjee kêu than nói.

    “Trứng mà dám chọi với đá à!

    Đã ngu mà không biết lượng sức mình!”

    Yue cười nguy hiểm rồi đánh mấy tên vệ sĩ chết lên chết xuống.

    “Được rồi Yue!

    Đi thôi!”

    Kynlee kéo tay anh nhưng chưa ra được đến cổng thì “gâu, gâu, gâu” một giọng nói đồng loại vô cùng thân thương đã truyền đến tai “Này!

    Anh em mày đúng là có tình có nghĩa nha!”

    Kynlee trêu chọc.

    “Biết mày đi nên tiễn mày lần cuối đấy mà!”

    Venjy nói “Ê!

    Nhưng mà tao hỏi thật nha!”

    Kynlee đưa ánh mắt dò hỏi “Trong số tụi bây có đưa nào biết đuổi chó không?”

    Và lập tức nhận lại ba cái lắc đầu.

    “Vậy còn đứng đó làm gì?

    Định làm mồi cho nó à?

    Chạy thôi!!!”

    Kynlee hét lớn cả ba lập tức hoàn hồn chạy bán sống, bán chết chạy như điên.

    “gâu, gâu, gâu” mấy con chó bán mạng đuổi theo.

    “Này!

    Cái quần của tao!

    Không được cắn!”

    Venjy đuổi con chó sau lưng có vẻ cực khổ còn con chó thì cứ táp bằng cả niềm tin và hy vọng “Này!

    Con chó kia!

    Trả dép lại cho tao đi chứ!”

    Yue đuổi túi bụi theo con chó đang quặn chiếc dép của anh mà chạy bán sống bán chết.

    “Này!

    Đồ hiệu đấy!

    Không được tha!

    Tao giết mày!”

    Còn Kynlee thì đuổi theo muốn hụt mạng suy cho cùng chỉ có Zinjee là khỏe nhất “Này!

    Sao lại đi theo tao mãi thế!

    Đi chổ khác đi!”

    Zinjee xua đuổi con chó đang chậm rãi chạy theo mình (Người ta mê anh đẹp trai rồi!)

    “Cái con kia!

    Mày có nghe không hả?

    Trả đồ lại cho tao!”

    Kynlee lớn tiếng quát “Đồ hotdog dép của tao cơ mà!”

    Yue cầm chiếc còn lại phan con chó không thương tiếc “Đã bảo quần tao không được cắn rồi kia mà!”

    Cả ba sau một hồi gượt đuổi đã lật ngược tình thế, bây giờ là ba con chó đang chạy bán mạng trong khi ba đồng đội đang đuổi theo sau “Mày đứng lại cho tao!!!!!”

    “Haiz!

    Cực thân ghê vậy đó!

    Là người ai lại đi làm chuyện như vậy chứ!”

    Zinjee lấy tay xoa càm điềm tĩnh nói, một lát sau cảm nhận cái gì đó cựa nguậy dưới chân mới hốt hoảng nhìn xuống “Đã bảo không được theo tao cơ mà!

    Con chó biến thái!

    Đi dùm đi!”

    Trong số đó chỉ còn mỗi anh là bị chó rượt (Cho cái tội đẹp trai quá làm chi).

    Sau một hồi vật vã và lăn lộn với mấy đồng nghiệp cả bốn người đã dành lại sự sống cuối cùng từ tay tử thần nhưng mà “Tao kêu nó trả dép cho tao nó lại cắn te tua!”

    Yue buồn rầu nhìn đôi dép “Quần tao giờ một mảnh cũng không còn!”

    Venjy thê thảm nói “Cả cái bóp Vylee tặng tao nó cũng xé không còn nguyên vẹn!”

    Kynlee thảm hại nhìn bóp tiền.

    Xem ra đây là cuộc chiến lỗ vốn nhất từ trước đến nay.

    “Ủa!

    Zinjee đâu?”

    Venjy hỏi “Tao nhớ vừa rồi nó còn thản nhiên lắm mà!”

    Yue cũng tiếp lời “Chạy đâu mất rồi không biết!”

    Kynlee tìm kiếm.

    “Đã bảo đừng có chạy theo tao mà!

    Trời ơi!

    Con chó biến thái mày có tin tao bắt mày nấu cầy tơ không hả?”

    Zinjee đang chạy bán mạng trong khi con chó thì mắt nổi trái tim đuổi theo quyết liệt.

    “Hahaha!”

    Cả ba ôm bụng cười sặc sụa “Thằng này cả chó cũng không tha!”

    Kynlee trêu chọc nói “Làm người ai lại đi làm thế hả trời!”

    Venjy tiếp lời.

    Cả ba ngồi cười trong khi anh thì chạy bán mạng “Ba thằng hotdog còn không mau cứu tao!”

    Zinjee vừa chạy vừa mắng “Fan của mày cuồn nhiệt quá tụi tao cứu không nổi rồi!”

    Yue vừa cười vừa nói.

    “Cứu không nỗi thì chờ đến sáng ba tao về gôm xát bốn thằng chôn chung!”

    Zinjee la lớn, cả ba lúc này mới chợt giật mình “Ê!

    Nó nói cũng phải mậy!”

    Kynlee nhìn Venjy “Ừ!

    Ngồi đây hồi không chừng chết cả lũ thì sao!”

    Venjy nhìn sang Yue.

    “Tụi tao suy nghĩ kĩ rồi!”

    Cả ba đứng lên nhìn anh “Sao?

    Cứu tao nhanh đi!”

    Zinjee nói “Ừ!

    Tụi tao sẽ cứu mày nhưng trước hết tụi tao phải trốn trước!”

    “Cũng như mày nói nếu ở đây thì sáng ra cả bốn thằng chôn chung!”

    “Thôi thì mày một mình mày hy sinh xả thân mày để cứu bọn tao!”

    “Bọn tao vô cùng cảm ơn mày!”

    “Hôm nào rảnh tao sẽ về đốt nhang xem như tiễn mày lên đường bình an!”

    “Cảm ơn vì nhờ mày nhắc tụi tao mới biết!

    An toàn bản thân quan trọng hơn bao giờ hết!

    Vì hòa bình nước nhà phải hy sinh đồng đội!

    Cả ba ở đây xin tạ lỗi!”

    Cả ba đồng thanh nói rồi xách vali lên.

    “Này!

    Mấy thằng hotdog mày định bỏ tao thật hả?”

    Zinjee la lớn khi thấy cả ba xách vali đi về phía trước anh đành liều mạng chạy lên phía trước con chó cũng liều mạng chạy theo.

    Zinjee núp sau lưng của ba người đàn ông to lớn, con chó đứng trước mặt ngơ ngác nhìn “A!

    Toàn trai đẹp không à!”

    Hai mắt nó nổ trái tim và thế là...

    “Này!

    Không được chạy theo tao!”

    Kynlee cấm đầu chạy “Đã bảo tao không thích mày!”

    Venjy cũng chạy bán mạng “Đi tìm người cùng đẳng cấp mà chơi!”

    Yue cũng chạy muốn hụt hơi.

    Chỉ có Zinjee là đứng cạch lắc đầu “Cũng như tụi bây nói!

    Tao đành phải hy sinh tụi bây thôi!

    Tạm biệt!

    Hôm nào rảnh tao sẽ đến tảo mộ ba thằng bây!”

    Zinjee xách vali bước đi nhưng chưa được vài bước thì phía sau lại vang lên tiếng động.

    “Mày xách dây trói nó lại cho tao!”

    Kynlee hung hăn nắm chân con chó “Cầm hai chân nó đi!”

    Venjy bạo lực nắm cả bốn chân nó “Trói lại!”

    Yue vừa cầm dây trói “A!

    Mấy anh này chơi bạo lực quá!”

    “Tao đem nướng giả cầy xem mày còn chạy được không?” (Chó mà còn giả cầy!

    Đáng sợ!) Kynlee cười nguy hiểm “Đáng chết!

    Nằm đây đi cưng!”

    Venjy đá nó “Mày mà còn động đậy tao sẽ đem mày bán sang Trung Quốc xem mày còn làm gì nữa!”

    Yue đe dọa.

    Zinjee ở đây xem như được mở rộng tầm mắt nha!

    Trố mắt nhìn ba thằng đàn ông cùng vật một con chó cái, trong bộ dạng nó thật là thảm thương.

    Anh lắc đầu tiếc thay cho con chó “Đúng là!

    Cả chó cũng không tha!”

    Zinjee trắc lưỡi nói.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 5: Náo loạn sân bay


    Bốn người đàn ông chân chính đi chiến đấu trong bộ dạng hotboy và thành công trong bộ dạng hotdog.

    Thật đáng ngưỡng mộ “Này!

    Mấy giờ rồi?”

    Kynlee hỏi “Mới có ba giờ sáng!”

    Venjy trả lời.

    “Haiz!

    Sớm nhỉ?”

    Yue gật đầu “Mày đặt chiến bay mấy giờ?”

    Zinjee nói “Tao đặt chiến bay mười hai giờ và giờ này đi là quá sớm!”

    Yue điềm tĩnh trả lời “Sao?

    Mười hai giờ?”

    Cả ba trố mắt nhìn.

    “Mày điên này!”

    Cả ba đánh vào đầu Yue một cú chí mạng.

    Rồi chợt Kynlee di chuyển đến phòng vé “Có chuyến bay nào gần đây nhất không?”

    Kynlee đến quầy bán vé nói.

    Vẻ mặc lạnh lùng vô cùng siêu baby khiến mấy cô nhân viên muốn ngất xỉu “Tôi hỏi là có chuyến bay nào gần đây nhất không?”

    Kynlee gõ bàn trấn tỉnh.

    “Vâng!

    Có ạ!

    Là 3 giờ 45 phút cất cánh ạ!”

    Cô nhân viên ngơ ngác trả lời “Vậy sao?

    Cảm ơn nha!”

    Kynlee cười nụ cười sát gái cùng cái nháy mắt khiến cả quầy muốn ngất xỉu.

    “Sao?

    Mấy giờ?”

    Venjy hỏi “Còn bốn mươi lăm phút nữa là cất cánh!”

    Kynlee điềm tĩnh trả lời “Sao không đi mua vé?”

    Yue hỏi “Không đặt trước thì làm sao có!”

    Kynlee trả lời.

    “Để tao!”

    Zinjee nói xong liền bước đến quầy “Cho hỏi!

    Chuyến bay 3 giờ 45 phút còn dư vé không?”

    Zinjee nói giọng dịu dàng cùng cái nhìn sâu khiến cả đám nhân viên chỉ hận tại sao không ôm được anh “Để.. tôi... kiểm tra!”

    Cô nhân viên nhanh chóng điều tra.

    “Xin lỗi!

    Không đặt vé trước nên không lên được!”

    Cô nhân viên buồn rầu nói “Vậy sao?

    Không còn cách nào à?”

    Yue chợt đến bên nói bằng gương mặt lạnh nhưng ánh mắt thì vô cùng dịu dàng “Ơ!

    Để xem đã!”

    Cô nhân viên bối rối xem xét “Vâng còn dư năm vé!”

    Cô mỉm cười đôn hậu.

    “Vậy có thể cho chúng tôi mua lại không?

    Giá gấp đôi!”

    Venjy đến bên nói “Á!

    Sao toàn trai đẹp không vậy nè!”

    Cả quầy không nhịn được nữa mà hét lên “Vâng!

    Được chứ, được chứ!”

    Cô nhân viên thân thiện nói.

    “Không cần phải trả giá gấp đôi!

    Lấy giá thường là được rồi!”

    Một cô nhân viên chen vào nói “Vậy sao?

    Vậy cảm ơn các cô!”

    Kynlee cầm vé trên tay, nháy mắt đáp trả “Á!!!!

    Đẹp trai quá!”

    Cả đám nhân viên thốt lên.

    Bốn anh vừa quay ra, ngồi ở ghế chờ.

    Kynlee thì ngồi chờ đồng hồ.

    Venjy thì vật vã chỉnh lại quần áo, Yue thì quan sát xung quanh suy cho cùng chỉ có Zinjee là khỏe nhất.

    Đeo kính râm ngửa mặt lên nghỉ ngơi.

    Cả ba ngồi đó trong chốc lát đã dậy lên làng sóng chú ý vô cùng kịch liệt “Trời ơi!

    Ai mà đẹp trai quá vậy!”

    Một nữ sinh nói “Mấy anh này còn đẹp trai hơn tài tử Hàn Quốc nữa!”

    Cô nữ sinh bên cạnh cũng trả lời.

    “Anh ơi!

    Anh có phải tài tử Hàn Quốc không?”

    Một cô nữ sinh đi ngang qua chợt hỏi, Kynlee mỉm cười lịch sự rồi lắc đầu “Ôi trời!

    Vậy anh có thể chụp với em một tấm hình không?”

    Cô nữ sinh mạng phép nói, Kynlee gật đầu.

    Thế là cô nữ sinh thứ nhất bước ra thì “Anh gì ơi!

    Anh có đóng phim không?”

    Một trong một đóng nữ sinh nói “Anh tên gì thế nhỉ?”.

    “Anh bỏ kính râm ra đẹp trai lắm nhỉ?”

    “Ôi trời chết mất thôi!”

    “Chụp cho em một tấm nha!”

    “Ký tên giùm em đi!”

    “Ôi cảm ơn anh!”

    Thế là một đóng nữ sinh cùng hàng ngàn tiếng hò hét vang lên làm chấn động cả sân bay, ba mươi phút sau bảo vệ phải đến để xem kẻ gây rối thật ra là ai.

    Bảo vệ đứng quanh bốn anh như bảo vệ không cho sân bay làm loạn.

    Cả bốn giờ nhìn cứ như siêu sao quốc tế vậy, nhiều ánh mắt đổ dồn về phía họ.

    Cả bốn mỹ nam Hàn bước lên máy bay, cả sân bay như muốn làm náo loạn hò hét ầm ỉ nghe muốn mệt lổ tai.

    Bốn anh chàng bước lên máy bay thấy nhẹ cả người.

    Kynlee gác tay sau gáy nói “Ê!

    Có nên suy nghĩ khi tụi mình làm thành hẳn hoi một nhóm nhạc không?”

    Yue liếc nhìn “Ý kiến nghe cũng hay nhưng tao chỉ sợ gây ảnh hưởng nhân loại thôi!”

    “Cái thằng này!

    Cái gì mà ảnh hưởng nhân loại chứ!

    Thật tình!”

    Zinjee tiếp lời “Các anh có cần dùng gì không?”

    Giọng nói mỏng nhẹ của một cô tiếp viên vang lên.

    Venjy bỏ cuốn sách đang đọc xuống, ngước lên nhìn cô “Cho tôi một ly café!”

    Nói rồi anh còn nháy mắt rồi lại dán chặt vào quyển sách.

    Cái nháy mắt làm cô nhân viên điêu đứng “Bọn tôi cũng café luôn!”

    Cả ba đồng thanh, lúc này cô nhân viên mới nhìn lại “Trời ạ!

    Toàn trai đẹp không nha!”

    Cô nhân viên ngắm nhìn rất lâu “Có thể cho em chụp chung tấm hình với các anh không?”

    Cô nhân viên nói làm cả bốn ngơ ngác “Sao?”

    Rồi bất chợt hoàn hồn lại “Ừ!

    Được!”

    Cả bốn mỉm cười làm cả mấy cô tiếp viên trong máy bay muốn chết đứng.

    Không chỉ mấy cô tiếp viên mà mấy thiếu nữ có mặc trong đó cũng ngây người và thế là “Anh gì ơi cho em chụp một tấm với nha!”

    “Chụp với em một tấm đi!”

    “Tấm nữa nha anh!”

    Và thế là con gái bu đông về phía sau gây mất thăng bằng máy bay “Mẹ à!

    Mấy chị ấy làm gì thế?

    Còn các anh ấy là ai!”

    Đứa bé ngây thơ nhìn mẹ “Mấy chị ấy thần tượng diễn viên Hàn đấy mà!”

    Người mẹ mỉm cười dịu dàng “Woa!

    Vậy nữa lớn lên con phải đẹp trai hơn mấy anh ấy mới được!

    Con phải làm thần tượng của cả phái nữ!”

    Đứa bé ngưỡng mộ nói “Ừ!

    Được rồi!.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 6: Về nước


    “Vylee!

    Cậu định ngủ gầm cầu thật à?”

    Haly nũng nịu nói “Nếu không thì phải làm sao?

    Gia nhập cái bang à!”

    Vylee bình tĩnh ngồi xem tivi.

    “Cậu không đùa chứ?

    Không lẽ ba cậu tuyệt tình vậy sao?”

    Haly lại cằn nhằn.

    “Ba cậu cũng thế thôi!”

    Vylee vẫn điềm tĩnh “Thôi giờ vậy đi!

    Đi làm thêm!”

    Royjee ra ý kiến khiến cả hai giật mình “Làm thêm?”

    Haly trố mắt “Làm nghề gì?

    Chả lẽ móc bọc và ăn xin à?

    Nghề đó ở Việt Nam xem bộ có cơ hội mưu sinh nha!”

    Vylee nhìn qua Haly.

    “Không được đâu!

    Nếu vậy thì còn gì là công chúa Haly nữa!”

    Haly phản đối “Ừ thì công chúa!

    Công chúa Haly ngủ gầm cầu!”

    Vylee mỉm cười đắc ý trong khi Haly máu đã lên đến não.

    “Vũ An Thy!

    Cậu đứng lại đó!!”

    Haly la lớn rồi cả hai rượt đuổi nhau chạy lòng vòng trong phòng khiến Royjee lắc đầu.

    ...............

    4:00 chiều tại sân bay Tân Sơn Nhất...

    Sau một hồi chiến tranh vật vã tại sân bay và cả máy bay cuối cùng bốn mỹ nam Hàn Quốc của chúng ta đã đáp cánh an toàn trong bộ dạng te tua thu hút người nhìn “Đi một ngày nửa vòng Trái Đất!

    Đầu óc tao xoay vòng vòng rồi!”

    Venjy mệt mỏi xoa đầu nói.

    “Tao thì có hơn gì mày!

    Nói tiếng người muốn không được luôn nữa là!”

    Kynlee lấy tay lau mồ hôi “Tao không ngờ Việt Nam lại nóng đến như thế!”

    Zinjee lấy tay quạt “Làm hại tao trùm kính mít luôn vậy đó!”

    Yue khó chịu.

    “Ê!

    Rồi giờ đi đâu?”

    Venjy hỏi “Tao không biết!

    Tốt nhất là đi tìm nhóc của tao trước đã!”

    Kynlee nhắc đến Vylee liền cười rối rít “Em mày là ai?”

    Zinjee thắc mắc “À!

    Tao quên nói cho mày biết tao có cô em gái cực baby hả?” (Bắt đầu khoe họ hàng nà nha!)

    “Không còn thời gian để khoe cô em gái cực baby của mày nữa đâu!

    Đi kiếm chổ ở trước cái đã!”

    Vejy nói “Ừ!

    Cũng được!

    Để tao điện cho nó!”

    Kynlee lấy điện thoại ra điện trong khi tình hình bên đây thì....

    “Ê!

    Vylee!

    Có tin mới nè!”

    Haly vừa lướt ipad vừa nói “Gì?

    Vấn đề bức xúc xã hội à?”

    Vylee nhìn cô “Cái gì mà ‘bốn mỹ nam lạ mặt gây náo loạn sân bay quốc tế USA’ này!”

    Haly nói rất hứng khởi còn cô thì yếu xìu.

    “Tưởng đánh nhau kẻ chết người sống thì tớ ham chứ mấy cái thằng ăn không ngồi rồi ỷ mình có chút sắc đẹp gây náo loạn ấy hả?

    Đúng là chẳng ra làm sao?

    Mỹ nam gì chứ!

    Tớ thấy khỉ lam thì có!

    Người như vậy sống chi cho chật đất!”

    “Hắc xì!”

    Cả bốn một lượt lấy tay xoa mũi.

    “Con nhóc này sao còn chưa nghe máy nữa chứ!”

    Kynlee hối thúc nói “Ê!

    Cậu có thấy tội nghiệp Kynlee không?”

    Venjy nhìn Yue nói “Đúng là rất tội nghiệp!

    Không nơi nương tựa bị đá ra sân mà giờ còn bị em gái hất hũi!”

    Yue cố tình làm vẻ thương xót.

    “Tớ nghỉ chúng ta nên cưu mang những số phận kém may mắn!”

    Venjy cười đắc ý “Cưu mang cái đầu hai thằng bây!”

    Kynlee nệnh cho mỗi thằng một cái điếng người.

    ....................

    “Vylee!

    Có điện thoại kìa!”

    Royjee vừa lướt ipad vừa nói.

    “Mặc kệ nó!

    Lại mấy thằng ăn không ngồi rồi điện hỏi xem tớ ở đâu đấy mà!

    Mấy hôm nay cứ như vậy!

    Chuyển trường rồi mà cũng không yên thân!”

    “Này không phải đâu!

    Chí ích gì cậu cũng nhìn qua chứ!”

    Haly vừa nói lập tức nhận được cái liếc sắc lẽm từ Vylee “Phiền thật!”

    Vylee nhấc điện thoại mà không thèm nhìn tên hiển thị màn hình.

    “Thằng âm binh nào không biết điều mà gọi giờ này thế!

    Có biết người khác cần nghỉ ngơi không hả?

    Không để cho người ta trùng tu sắc đẹp là sao!

    Làm phiền quá đáng rồi đấy, có điên không mà cách năm phút lại gọi một lần, năm phút sau mà còn gọi lại tôi báo cảnh sát điều tra rồi băm mấy người ra thành trăm mảnh đó biết chưa đồ biến thái ăn không ngồi rồi thành biến chất!

    Đừng để tôi gặp rồi phải kêu biến rồi cất nha!”

    Vylee mắng một hơi với thời gian kỷ luật là 13s hoàn toàn không cho bên kia có cơ hội trả lời đã gác luôn máy.

    Kynlee ở đây không hiểu tình hình gì đã xảy ra chỉ biết miệng anh đông cứng lại hình chữ O còn cả ba thì ôm bụng cười sặc sụa “Đứa em gái siêu baby của mày thì ra là thế?”

    Zinjee không tránh nổi cười như điên “Tao đã nói sẽ cưu mang mày rồi mà!”

    Venjy tiếp lời.

    “Mấy thằng bây đi chết đi!”

    Kynlee tức giận mắng “Tao gọi lại lần nữa!”

    Kynlee liền nhấm số điện lại.

    .............

    “Vylee!

    Điện thoại cậu lại reo nữa rồi kìa!”

    Haly cằn nhằn “Mặt kệ nó!”

    Vylee ngay cả liếc cũng không thèm “Haiz!

    Hình như vừa rồi cậu chửi chưa thắm thì phải!

    Thôi để mình!”

    Haly nhấc máy.

    “Này cái tên kia anh cũng mặc dày mày dạng thật người ta đã chửi đến như vậy còn không chịu đi!

    Rốt cuộc là muốn sao?

    Muốn tôi đến đốt nhà rồi tạt axit anh phá hoại nhung nhan mới chịu đúng không?”

    Haly mắng không thương tiếc khiến Royjee và Vylee còn giật mình.

    ‘Này!

    Xin cho hỏi số này có phải của Vylee không?’

    “Điện mà không biết của ai thì điện làm gì!

    Ở không lắm đúng không?”

    ‘Em hình như là...Haly đúng không?’

    “Thằng quỷ sứ nào nói cho anh biết tôi tên Haly!”

    ‘Em không nhận ra anh sao?

    Kynlee nè!’

    “Kyn cái con....anh Kynlee hả?”

    Đang chửi ngon chớn mắt bỗng sáng rực “Anh Kynlee sao?

    Anh điện có gì không anh?”

    Thay đổi 180 độ.

    Nghe nhắc đến tên đó Royjee và Vylee bỗng giật mình.

    Chưa đầy ba giây chiếc điện thoại đã rơi vào tay Vylee “Hai!

    Anh đang ở đâu thế?”

    Giọng nói đầy ấm áp. ‘Anh đang ở sân bay Tân Sơn Nhất đây!’

    “Anh về khi nào sao không nói cho em một tiếng gì hết vậy?”

    ‘Thôi được rồi!

    Anh em mình gặp nhau hả nói!

    Em đang ở đâu thế?’

    “@#$%ooo&*^”

    ‘Rồi!

    Anh sẽ đến ngay!’

    Kynlee gác máy nhìn ba thằng bên cạnh đầy đắc ý.

    Nhưng cả ba vừa mới quay đầu định đi thì....bao nhiêu là ánh mắt đã đổ dồn về phía họ.

    Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống khiến cả ba chỉ biết nuốt nước bọt ngầm ngùi.

    “A!!!

    Mỹ nam Hàn Quốc làm náo loạn ở sân bay đây mà!”

    “Anh ơi cho em xin chữ ký!”

    “Bắt tay cái anh ơi!”

    “Chụp tấm hình làm kỷ niệm nha!”

    Và thế là cả bốn một lần nữa trở thành miếng mồi ngon cho cả sân bay.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 7: Tìm phòng


    “Này!

    Sao anh Kynlee giờ này chưa đến nữa!”

    Haly vén tay áo lên xem đồng hồ “Cậu cũng đừng sốt ruột như vậy!

    Cũng đâu phải là chưa từng thấy qua!”

    Royjee điềm tĩnh nói “Sao có thể nói như vậy được!

    Lâu ngày không gặp đương nhiên phải nhớ rồi!

    Vylee!

    Cậu nói đúng không?”

    Haly ngước nhìn Vylee.

    Cô nàng bình thản hơn bao giờ hết, đưa cặp mắt trong suốt như pha lê nhìn cô “Không biết!” rồi trả lời thẳng thừng một cách lạnh lùng, tiếp tục đưa miếng bim bim vào miệng ăn ngon lành ( Đứa em vô tình! ).

    Nói về bốn chàng trai xấu số này cái đã....

    Cả bốn chàng trai lê thân đến khách sạn một cách cực khổ, người thì vô cùng te tua nha.

    Bốn anh giữa cái nóng hơn 34 độ trùm từ đầu đến chân không thương sót, ngay cả mặt cũng đeo kính râm ( Phải rồi!

    Vì bây giờ mấy chàng ta là nhân vật nổi được săn đón mà! ).

    Cả bốn cuối mặt xách vali đến quầy tiếp tân “Cô ơi!

    Cho tôi hỏi phòng 347 nằm ở đâu vậy?”

    Kynlee mở miệng hỏi, cô tiếp tân ngơ mắt nhìn các anh “Này cô!”

    Kynlee rõ bàn “Ơ!

    Nằm ở lầu ba dãy bên phải hàng lang ạ!”

    Cô tân ngây thơ nói “Cảm ơn cô!”

    Dù đeo kính râm và trùm kính mít nhưng nụ cười nở trên môi anh vẫn đẹp ngây người.

    “Nghe rồi chứ!”

    Kynlee nhìn ba người còn lại, cả ba gật đầu.

    “Vylee!

    Sao cậu vô tâm thế hả?

    Đó là hai cậu đấy!”

    Haly sốt ruột nói “Thì sao?”

    Cô tỉnh bơ trả lời “Quan tâm chút đi!”.

    “Anh hai mình chứ có phải người nổi tiếng hay siêu sao hạng A đâu!

    Không cần làm quá đáng vậy đâu!

    Trước sao gì cũng đến!”

    Cả bốn bước đi trong ánh nhìn kinh ngạc của nhiều người, cái ánh nhìn làm cả bốn khó chịu muốn phát điên.

    Một lát sau cứ tưởng là mưa thuận gió hòa ai ngờ đâu “Ê!

    Đó không phải là mấy anh chàng gây náo loạn sân bay sao?”

    “Ừ hé!

    Dù trùm rất kính nhưng mình vẫn nhận ra!”

    “Đẹp trai bẩm sinh là vậy mà!”

    “Này anh ơi cho em hỏi!”

    “Anh gì ơi!”

    “Nè!

    Đứng lại!”

    Thế là cả bốn lần người co người chạy thụt mạng, không thương tiếc quay đầu lại “Trời ơi!

    Cậu nhấn cửa thang máy sao lâu quá vậy?”

    Vejy hối thúc “Sao mình biết chứ!”

    Yue nói.

    “Haiz!

    Không kịp nữa rồi!”

    Cả bốn đưa mắt nhìn về phía cầu thang “ào!” một tràng nữ sinh ào ạt chạy đến mấy anh liền không do dự chạy thang bộ muốn hụt hơi.

    Đám nữ sinh không những ích đi mà cứ mỗi tầng lại kéo theo hàng chục người làm cả đám chạy muốn chết. ( Thật ra thì không phải hâm mộ quá mà chạy theo đâu!

    Sự thật là như vậy nè...)

    “Anh gì ơi!

    Đứng lại!”

    “Anh ơi!

    Đúng lại!”

    “Sao ăn cướp à?”

    “Đúng là khả nghi quá mà!

    Trời như vậy sao lại ăn mặc thế kia!

    Trong khách sạn mà lại có ăn cướp!”

    “Này!

    Đứng lại!”

    Thấy khổ chưa!

    Chỉ có ba nữ sinh phát hiện mà kéo một hồi là hàng chục người gây tắc nghẽn giao thông khách sạn luôn.

    “Vylee!

    Mở cửa!

    Vylee!”

    Kynlee hối thúc đập muốn hỏng cửa.

    “Haiz!

    Ồn quá!”

    Royjee trong này bực tức.

    “Haly!

    Ngôi sao hạng A của cậu đến kìa!”

    Vylee bình tĩnh đưa ánh nhìn về phía cô còn Haly thì chạy thụt mạng ra mở cửa.

    Vừa mới mở cửa thì “ào!” không chỉ là ba, bốn người mà là một tràng người.

    “Này!

    Hôi của à?”

    Haly quát lên “Không được!

    Sao lại vào nhiều như thế chứ!

    Ở đây không đóng phim trường ‘Anh không đòi quà đâu nhé’ tránh ra!”

    Haly tranh giành trong đám đông còn Vylee và Royjee thì đã tách ra.

    Đưa mắt nhìn nhau “Còn của để hôi cũng đỡ nhỉ?”

    Vylee nói.

    “Ừ!”

    Royjee gật đầu, nói rồi Vylee buông cửa, đi ra khỏi phòng “Này Vylee!

    Cậu đi đâu đấy?”

    Royjee đuổi theo “Đi dạo!

    Chẳng lẽ ở đó cho họ vật chết à?”

    Cô bỏ tay vào túi quần, tai đeo phon nói.

    “Cậu không sợ họ làm loạn lên à?”

    Royjee chạy theo “Có Haly ở đó!

    Mướn tiền họ cũng không dám!”

    Vylee nói vô cùng chắc chắn.

    “Này!

    Mấy người này đi ra!”

    Haly lôi từng người thẩy ra ngoài “Tránh ra!!!!!!!”

    Cô hét lớn làm nóc khách sạn cũng muốn bay.

    Cả không gian dừng lại, yên tĩnh không một tiếng động.

    Mọi người đưa mắt nhìn cô.

    “Đi về hết nhanh lên!

    Đi!

    Nếu không các người tin không?

    Tôi lấy dao chém hết mấy người!”

    Haly vừa nói trên tay vừa cầm cây dao nhỏ của Vylee.

    Sau một hồi vật vã, cuối cùng họ cũng dần rút lui bỏ lại bốn cái xác nằm trèo queo trên giường. ( Tội chưa?

    Ai kêu đẹp trai quá chi! ).

    .............

    “Vylee!

    Chờ với!”

    Royjee chạy phía sau “Cậu bỏ mặc anh cậu thật à?”

    Royjee hỏi “Không phải bỏ mặc!

    Mà là tránh mặc!”

    Vylee nhìn cô điềm tĩnh trả lời “Cậu không quan tâm anh cậu sao?”

    Thật sự thì vừa rồi thái độ của cô khiến Royjee nghiêng ngờ tình cảm của hai anh em thật nha.

    “Quan tâm không phải chì bằng lời nói!”

    Vylee dừng bước, gỡ phon trên tay ra, đưa mắt nhìn cô “Đi không?”

    Royjee ngạc nhiên “Đi đâu?”.

    Chưa nói hết câu thì Vylee đã tiến lên phía trước và dạo bước.

    “Này!

    Cậu định mua gì?”

    Royjee đẩy giỏ theo cô “Thức ăn nhanh!”

    Vylee lạnh lùng nhìn cô “Ồ!”

    Royjee gật đầu.

    Chợt Vylee bước đi rồi dừng lại “Sôcôla!

    Ăn không?”

    Vylee nhướng mi nhìn Royjee.

    Nói đến ba anh chàng này nha....

    “Các anh bị sao thế hả?”

    Haly chống tay vào hông nói “Em không thấy sao!

    Là bị thương khắp người không đứng dậy nổi chứ sao?”

    Kynlee lên tiếng “Về nước một lần khổ đến như vậy hả?”

    Haly ngồi xuống nói.

    “Sự thật là vậy mà!”

    Venjy ngước nhìn Haly.

    Yue chợt bật dậy, nhìn khắp phòng “Royjee với Vylee đâu?”

    Anh thắc mắc nhìn Haly “Ừa hé!

    Sao em lại không để ý nhở!”

    “Chắc con nhóc ấy lại lang thang một mình nữa rồi!

    Nó không thích nhưng nơi chật hẹp ồn ào chút nào đâu!”

    Kynlee ngã người ra sau nói.

    “Ê mà này Haly!

    Em có ý bỏ bụng không?”

    Zinjee chợt bật người dậy, nhìn Haly đầy thân thương.

    Haly buồn tủi lắc đầu.

    “Này!

    Xem bộ cũng đói thật!”

    Venjy lấy tay xoa bụng.

    Cả bốn anh chợt ngồi dậy thì “bộp” tiếng thẩy đồ vang lên làm cả bốn ngơ ngác nhìn ra cửa “Thức ăn!” cô chỉ nói vỏn vẹn bây nhiêu rồi bước vào.

    “Vylee!

    Cậu đi mua thức ăn à?”

    Haly nhìn Vylee cô chỉ gật đầu.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 8: Sự cố


    “Các anh ăn đi!”

    Royjee nói “Hai em vừa rồi đi đâu thế?”

    Vejy nhận lấy rồi ngồi dậy hỏi.

    “Hai cậu ấy đi siêu thị ấy!”

    Haly vừa ăn vừa nói, Kynlee nhìn Vylee mặt cô không chút biểu cảm khiến anh lo lắng.

    “Vylee!

    Ra ngoài với anh!”

    ...........

    Kynlee và Vylee đi dạo ngoài phố đêm...

    “Gì thế hả anh?”

    Cô đưa mắt nhìn “Thấy anh về em không vui sao?”

    Kynlee dò chừng từng ánh mắt “Không phải là không vui!”

    Cô bĩu môi “Có chuyện gì à?”

    Kynlee dò hỏi “Anh cũng biết đó!

    Ba chặn tài khoản của hai anh em mình rồi!

    Giờ tụi em còn sắp ra đường huống hồ chi giờ còn phải nuôi thêm tụi anh!”

    Kynlee nghe xong muốn bật ngửa.

    Nó nuôi tôi, trời ạ!

    Nói vậy cũng nói được.

    “Ra là vậy!

    Yên tâm đi nhóc!

    Anh không làm gánh nặng cho em đâu!

    Vậy mà anh cứ tưởng em giận anh chuyện gì chứ!”

    Kynlee xoa đầu cô, thở phào nhẹ nhõm “Đi!

    Về thôi!”

    Kynlee dắc tay cô, Vylee cảm giác xung quanh như đang nhìn hai người, khó hiểu nhún vai.

    Vừa bước vào phòng thì đã nghe cả nhóm cười vang, chính cô còn không biết là đang nói cái gì.

    Hai anh em bước vào, tụ họp ngồi lại “Chuyện gì vui vậy?”

    Vylee hỏi “À!

    Thì tụi mình kể cái chuyện khi sáng thầy Hóa bị chọc đến đỏ mặc tía tay đó mà!”

    Haly vui vẻ nói.

    “Lại nữa rồi!”

    Royjee ngồi lướt ipad nói “Có chuyện gì à?”

    Venjy hỏi “Không biết là mấy thằng nào làm náo loạn sân bay của cả hai nước USA và Tân Sơn Nhất này!”

    Royjee tức giận nói.

    “Haiz!

    Lại là mấy cái thằng ăn không ngồi rồi không làm được gì thích gây sự chú ý ấy mà!

    Hodog giờ toàn làm những chuyện ruồi bu!”

    Vylee nói vô cùng bức xúc.

    Cô ghét nhất là những hạng như vậy.

    Chợt cả ba cảm thấy bốn anh chàng trầm mặt, không nói gì cả.

    Royjee chợt liếc liên tiếp nhìn mấy tấm hình rồi nhìn lại mấy anh.

    “Này cậu nhìn xem!

    Có giống không?”

    Royjee đưa cho Vylee.

    “Làm sao mà giống được!

    Anh mình là mỹ nam còn mấy thằng này là khỉ lai, làm sao mà so sánh được!”

    Vylee nói tỉnh bơ còn cả bốn người trong hiểu sao lại ngồi go sặc sụa trong thấy mà tội.

    “Thật ra thì....”

    Yue hắn giọng định giải thích “Anh khỏi nói em cũng biết, anh muốn trách mấy thằng đó đúng không?

    Mấy đứa rảnh rổi sanh nông nổi, xấu mà không biết phấn đấu!

    Cặn bã xã hội đó không cần phải bàn cải đâu!”

    Vylee nói một tràn làm cả bốn muốn té xỉu.

    “Nhưng cậu nhìn xem!

    Thật sự là rất giống!”

    Royjee đưa cho cô xem một lần nữa “Đã bảo là...”

    Vylee định đẩy ra thì bỗng giật mình kéo lại “Này!

    Đúng là rất giống nha!

    Nguyên cái bảng mặt chình ình vậy!

    Không chối cải vào đâu được rồi!”

    Haly vừa nhìn vừa nói trông khi sắc mặt Vylee bỗng tối sầm lại.

    “Hai!!!!!!!!

    Sao anh lại đi làm chuyện ruồi bu này chứ!

    Mất mặt quá anh ơi!”

    Vylee hét muốn dở nóc nhà “Không ngờ mấy thằng ăn ở không này lại là bọn anh nha!”

    Haly nhìn không rời mắt “Đúng là không ngờ nha!”

    Lặp tức chẳng bao lâu cả bốn như phạm phải tội lớn, bị mắng giết không thương tiếc ( Khổ lắm!

    Đẹp trai là có tội! )

    11:00 tối.

    “Haiz!

    Đúng thật là!

    Ai mà lại đi mở nước như thế chứ!

    Ồn chết đi được!”

    Vylee ngồi dậy, vò đầu rối tung nhăn nhó nói.

    Cô lê cái thân từng bước từng bước đi tìm tiếng nước.

    Khi tay chạm vào cửa cả không gian như lắng động.

    Cô mệt mỏi vặn ống cửa, mở ra...

    “A!!!!!!!!!!!”

    Tiếng hét chói tai muốn dở luôn cả nóc nhà làm chấn động khách sạn.

    “Anh...anh làm gì ở đây?”

    Cô sợ hãi, môi rung cầm cập.

    Zinjee khẽ nhíu mày, lấy khăn choàng tắm khoác lên người, đưa đôi mắt khó chịu nhìn cô.

    “Chuyện gì thế?”

    Haly bực tức ngồi dậy “Giữa khuya làm phiền người khác đến vậy sao?”

    Royjee cũng vò đầu nói.

    “An Thy!

    Em làm gì gì vậy?”

    Kynlee khó hiểu nhìn cô.

    Zinjee không nói, anh đến bên ngồi tựa trên chiếc ghế sofa đưa vẻ mặt điềm tĩnh nhìn cô.

    “Anh ta...anh ta!”

    Cô không biết phải nói sao.

    Cả nhóm xoay mắt nhìn Zinjee đang nhíu mày nhìn cô, vẻ mặt điềm tĩnh đến bất ngờ “Cậu làm gì nó thế?”

    Venjy thắc mắc hỏi.

    “Đi mà hỏi cô ta!”

    Nói rồi anh khó chịu, khoác áo, quay lưng bước đi.

    “Vylee!

    Có chuyện gì vậy?”

    Yue quan tâm hỏi.

    “Tự nhiên nữa đêm anh ta vào nhà tắm mở nước xối xả!

    Ồn quá nên em ngủ không được mới định vào xem ai ngờ....”

    Cô mím môi nói “Nhưng đâu phải lỗi của em!

    Anh ta còn làm như mình vô tội!”

    Cô ương bướng cải.

    “Cậu ấy bị trệch múi giờ nên ngủ không được!

    Lần sau trước mặt cậu ta đừng la lớn như vậy nữa!

    Cậu ấy không thích đâu!”

    Kynlee dịu dàng nói rồi xoa đầu cô, cô mím môi gật đầu.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 9: Mất tích


    5:45 sáng tại TP.HCM.

    “Reng!

    Reng!

    Reng!” cái đồng hồ nhỏ xinh trong phòng vang lên làm cả nhóm khó chịu.

    Vylee bực tức ngồi dậy trong trạng thái đầu tóc gối bù “Này!

    Mới sáng sớm mày la cái gì thế?

    Không thấy người khác đang ngủ sao?

    Tao cảnh cáo nha!

    Lần sao mà còn vậy nữa tao đem mày bán sang Trung Quốc cho mày khỏi la nữa!” ( Lại đe dọa!

    Chị này đẹp mà hơi khùng! ).

    Nói rồi cô lật đật đi vào nhà vệ sinh.

    Chuyện lạ, hôm nay Vylee chịu thức sớm.

    Cô ở trong đó một buổi rồi bước ra với bộ dạng thường ngày.

    Áo săn tay, cờ vạt thắt lỏng, hai cút áo sơ mi thả lỏng.

    Váy ngắn nữa đùi, giới cao đến đầu gối và chiếc giày thể thao cá tính.

    “Này!

    Haly!

    Dậy thôi!”

    Cô lay người Haly, máy tóc xuông mượt xõa ngang vai phấp phơ trong nắng mai “Này!

    Mày có đứng yên cho tao nhờ không?

    Mày mà còn xõa xuống lập tức chiều nay mày nằm phơi nắng giữa tiệm làm đẹp liền!” ( Chuyên gia phá hoại cảnh lãng mạng ).

    “Haiz!

    Tức chết đi được!

    Gọi muốn khang cổ mà không ma nào chịu thức là sao!”

    Cô tức giận, bước đi “Tránh ra coi!”

    Cô đá cái gối cản đường không thương tiếc.

    Vylee đeo balo trên vai tai thì nghe phon, nếu không tại thằng cha nào khùng cài báo thức sớm và cô ngủ không được thì cô cũng không có lê cái thân ra ngoài này đâu.

    Cô bước đi, gương mặt thanh tú ẩn hiện dưới nắng mai, cặp lông mi dày khẽ rung động, đôi môi nhỏ tươi tắn mỉm cười.

    Trong cô bây giờ cứ như thiên sứ nắng mai, vẻ đẹp hút hồn người khác.

    Vylee dạo một vòng phố Sài Gòn rồi dừng chân tại một quán ăn.

    Cô thật sự không biết buổi sáng người Sài Gòn thường hay ăn gì chứ buổi sáng bên Mỹ của cô chỉ đơn giản trứng cuộn và một ly sữa tươi.

    Cô đưa mắt nhìn thực đơn quán mà không khỏi chao đầu ‘Nhiều món quá!

    Ăn hết trong buổi sáng sao?’ cô ngước mắt nhìn người phục vụ “Có bún mắm không?”

    Cô nói tỉnh bơ làm người phục vụ giật mình và mấy vị khách ngồi trong quán cũng giật mình theo.

    “Thưa cô!

    Quán chúng tôi là quán cao cấp, hoàn toàn không có món đó!”

    Người phục vụ ái ngại nói “Ồ!

    Vậy sao!

    Vậy mà tôi nghe đặc sản Việt Nam có món đó!

    Không biết!

    Thật xin lỗi!”

    Cô gật đầu “Vậy cho tôi một phần sanwich với sữa tươi đi!”

    Một lần nữa tất cả các ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

    ‘Gì vậy trời!

    Mình lạ lắm sao?

    Chưa từng thấy người đẹp à?’ “Thưa cô!

    Xin cô vui lòng chọn món có trong thực đơn!”

    Người phục vụ như mất kiên nhẫn, lúc này cô lại đưa mắt nhìn vào thực đơn ‘Trời ạ!

    Sao toàn mấy món sang trọng không vậy trời!

    Ở Mỹ đúng là thường ăn qua nhưng về Việt Nam không ngờ ăn sáng lại bằng mấy món này!’

    “Xin lỗi!

    Vậy cho tôi một phần cháo hải sản đi!”

    Cô mỉm cười nói, người phục vụ lúc này mới gật đầu bước đi.

    Tô cháo hải sản được bày ra trước mắt khiến cô ngước nhìn “Đây là cái gì?

    Cám heo sao?”

    Cô ngây người, đưa muỗng mút lên rồi đổ xuống.

    Không có cái gì cả, hoàn toàn vụn vỡ nhìn thấy mà phát ngán.

    Quán ăn gì đây.

    Cô bực tức đứng dậy “Phục vụ!

    Tính tiền!”

    Cô bước lên xách balo rồi đặt một tờ một trăm ngàn xuống bàn khiến cả quán trố mắt rồi quay lưng bước đi trong khi bụng một chút cũng không có.

    Cô thật sự muốn gây sự với chủ quán nhưng vì lấy danh Việt Kiều nên sợ làm mất mặt vậy nên thôi chứ cô cũng tức đến soi máu rồi.

    Đem bộ mặt tức giận, bước đi chưa được vài bước thì nhìn qua đường thấy bóng dáng quen thuộc đang lướt nhẹ “Ô!

    Đó hình như là Zinjee mà!”

    Cô cố gắng đưa mắt nhìn “Sao sáng sớm lại lang bang đường phố thế này!

    Không lẽ tối qua anh ta đi suốt đêm!”

    Cô thắc mắc nhìn.

    Zinjee đang bước đi bỗng có một bàn tay nắm vai anh lại, giật mình anh xoay qua “Cô làm gì ở đây?”.

    “Vylee!

    Thức đi!”

    Haly lăn lộn nói trong khi mắt thì vẫn nhắm lỳ “Royjee à!

    Cậu gọi cậu ấy đi chứ!”

    Haly huýnh huýnh tay Royjee.

    “Haiz!

    Phiền quá!

    Vylee à!”

    Cô mở mắt nhìn chiếc giường bên cạnh.

    Mơ màn, cô giở mền lên xem, ánh mắt bỗng trợn ngược “Vylee!!!”

    Cô hét lớn làm cả nhóm giật mình, bất giác mấy chàng trai ở dưới đất cũng ngồi xổm dậy nhìn cô “Vylee!

    Mất tích rồi!”

    Royjee hốt hoảng nói.

    “Sao?”

    Cả đám trố mắt nhìn “Thôi chết rồi!

    Cậu ấy có thể đi đâu được chứ!

    Đường phố Sài Gòn này cậu ấy lại không rành!

    Mấy lần đi lạc may mà có mình dẫn về!

    Bây giờ sao đây!”

    Haly rối rít nói.

    “Mình đã bảo sáng phải đi học chung rồi mà!

    Cái con bé này làm gì thế không biết!”

    Royjee đứng ngồi không yên.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 10: Lại mất tích


    Cách đó không xa...

    “Này!

    Sao anh lại ở đây thế này?

    Đừng nói là cả đêm anh không về phòng nha!”

    Vylee nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.

    Anh im lặng, không trả lời “Haiz!

    Nhìn mặt anh là tôi biết lạc đường rồi!”

    “Sài Gòn vừa lớn vừa xa lạ, lạc đường là phải rồi!

    Anh đúng là không chịu nghe lời!

    Gây nhau mới có xíu đã suy nghĩ dạy dột rồi!

    Nếu tôi không nhìn thấy anh không chừng hai ba hôm nữa người ta tìm thấy bộ xương khô đang lang thang giữa thành phố!”

    Cô giảng một tuồng đạo lý, sắc mặt người bên cạnh bỗng tối sầm lại.

    “Bớt nói nhảm đi!”

    Anh quay lưng bước đi “Này!

    Chờ tôi với!

    Để tôi đưa anh về!

    Dù sao thành phố này tôi cũng rành hơn anh đó!

    Này!

    Chờ với!”

    Cô xách balo lon ton chạy theo sau.

    .............

    “Con bé này thật tình!

    Đi đâu rồi không biết!”

    Kynlee mất kiên nhẫn đấm vào thành tường nói.

    “Cậu cũng bình tĩnh đi!

    Dù sao cũng không ai ức hiếp được nó đâu!”

    Venjy nói.

    “Nhưng tớ rất lo!”

    Haly ủ rủ “Không sao đâu!

    Vylee như vậy sẽ không ai dám bắt nạt đâu!”

    Yue điềm tĩnh nói “Không phải tớ lo là ai bắt nạt cậu ấy!

    Tớ chỉ lo cậu ấy đánh chết người ta ở ngoài đường rồi tiền viện phí phải thanh toán thì khổ chứ Vylee thì ai dám đụng đến!”.

    Quay lại với con bé này....

    “Này!

    Đừng đi nhanh quá chứ!”

    Cô chạy theo, chóng hai tay lên đầu gối, thở dốc.

    Anh quay sang nhìn cô, chợt nheo khóe mi lại “Về đi!”

    Anh nói xong rồi quay lưng bước đi “Này!

    Là do tôi sợ anh lạc đường nên mới muốn dẫn anh về!

    Sau lại đuổi tôi!”

    Cô chạy ngang anh nói.

    Zinjee chợt đứng lại, quay người nhìn cô.

    Bỏ tay vào túi quần, ánh mắt chợt nheo lại.

    Gương mặt anh từ từ tiến gần lấy gương mặt cô, hai khoảng cách thu hẹp dần “Cô!

    Nghe cho rõ!

    Là cô lạc đường, chứ không phải tôi!

    Nên bây giờ!

    Tốt nhất là im miệng lại!

    Nếu không...”

    Anh tiến gần hơn “Cô tự mà về!”

    Zinjee rời xa rồi lại quay người bước đi.

    “Này!

    Chờ với!

    Dù sao cũng đâu thể nói vậy đúng không?”

    “Im miệng lại cho tôi!”

    “Im miệng cũng được nhưng chí ít anh cũng phải cho tôi đi ăn chứ!

    Này!

    Chờ tôi!

    Tụi mình ăn gì đi nha!”

    “Tôi nghĩ chắc anh cũng đói mà!”

    “Này!

    Đừng đi nhanh quá!

    Chờ...”

    ................

    “Thưa cô!

    Thức ăn của cô đây!”

    Người phục vụ mỉm cười rồi bước đi “Woa!

    Lại nữa này!”

    Vylee vui mừng cười tít mắt trong khi Zinjee thì sắc mặt vẫn lạnh băng anh chán nản khoanh tay trước ngực ngước nhìn ba tô bún đang xấp chồng lên nhau.

    “Anh cũng ăn gì đi chứ!

    Sao cứ nhìn tôi mãi thế!”

    Vylee nhìn anh còn Zinjee vẫn vậy mặc vẫn lạnh băng không nói gì.

    Chợt một lát sau người trong quán cứ nhìn chằm vào họ Vylee chợt ngẩn đầu lên nhìn xung quanh.

    “A!

    Hình như đó là mỹ nam sân bay đó!”

    “Ôi!

    Đẹp trai quá!”

    “Anh à!

    Cho em xin chữ kí!”

    Những tiếng hò hét cứ liên tục vang lên, rồi những có nữ sinh chạy đến xin chữ kí, bắt tay, chụp hình ôi dào một đóng.

    Chen chúc trong đám người đó làm cô bị đẩy ra lúc nào không hay.

    Vylee tức giận liếc nhìn rồi chợt quay lưng bước đi.

    “Anh ơi!

    Chụp tấm nha!”

    “Bắt tay đi!”

    Zinjee xử lý xong đóng này thì mệt cũng muốn chết.

    Chợt theo bản năng anh nhìn chỗ ngồi đối diện.

    Khẽ nhíu mày, đi đến thanh toán tiền rồi nhanh chóng chạy đi.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 11: Đứa trẻ lạc mẹ


    7:00 tối.

    “Điện thoại Vylee bỏ ở đây nên không liên lạc được!”

    Haly thất vọng lắc đầu “Con bé này!”

    Kynlee không nén nổi tức giận, đấm vào tường rồi không do dự xách áo khoác bước ra ngoài “Kynlee!

    Cậu bình tĩnh đi!”

    Royjee ngăn cản.

    “Làm sao mà bình tĩnh!”

    Anh tức giận quát làm cả nhóm giật mình “Thằng điên này!”

    Venjy đấm vào mặt anh một cú đau điếng “Cho mày biết!

    Mày làm vậy chỉ thêm rối chuyện!

    Nghe này!

    Mày còn không rành đường, lỡ đi lạc Vylee trở về rồi mày lại mất tích!

    Vậy bọn tao lại phải tìm mày nữa à?

    Đừng tự thích gây rắc rối nữa!”

    Venjy quát.

    “Nó là em gái tao!”

    Anh gào lớn, ánh mắt đầy lửa giận “Được!

    Em gái mày!

    Vậy tao đi tìm nhóc!”

    Venjy tức giận xách áo khoác bước ra ngoài “Thằng khốn!

    Chờ tao!”

    Yue đuổi theo còn Kynlee cũng lặng lẽ đi theo.

    Trong phòng giờ chỉ còn Haly và Royjee, cả hai lo lắng nhìn đồng hồ chỉ cầu mong tất cả đều không được xảy ra chuyện.

    Hai cô cũng muốn đi tìm Vylee chỉ là các anh bảo các cô phải ở đây chờ Vylee trở về nên không được tự ý rời khỏi. ( Khổ chưa?

    Con bé rắc rối ấy lại gây chuyện cho người khác nữa rồi ).

    ...............

    Zinjee một chữ cũng không nói, sốt ruột nhìn quanh tìm kiếm, anh định nhờ vào thiết bị định vị trong điện thoại cô để tìm nhưng lại liên lạc không được, có lẽ là hết pin.

    Zinjee chạy quanh phố.

    Sài Gòn lớn đến như vậy làm sao có thể dễ dàng tìm người chứ huống hồ giờ trong tay anh một chút thế lực cũng không có.

    “Haiz!

    Lại đói nữa rồi!”

    Ở trạm chờ xe buýt có một cô gái với gương mặt xinh đẹp với bộ váy nữ sinh cá tính đang ngồi chờ đợi điều gì đó.

    “Đáng ghét!

    Vylee mày đúng là ngu!

    Đã không có tiền mà còn sỉ diện, không ăn được cháo lại trả hơn một trăm ngàn!

    Tao cho chiến này mày chết đói luôn!” ( Sỉ diện làm gì cho giờ đói vậy nè! )

    “Điện thoại lại không mang theo!

    Có phải là thê thảm lắm không?”

    Cô tự trách bản thân.

    “Mình đúng là đứa ngốc!

    Rõ ràng không rành đường phố Sài Gòn mà dám tự tiện đi lung tung chỉ vì một lúc bị cho ăn bơ!

    Bây giờ làm sao để về đây!”

    Cô ngồi nhăn nhó xem mà thảm thương.

    “Chệt tiệt!”

    Zinjee ngồi cúi đầu cầm chai nước, bờ tóc xõa ngang gương mặt tạo nên một nét đẹp khó cưỡng nhưng gương mặt lại đầy vẻ tức giận và mất kiên nhẫn.

    Đứng dậy đập chai nước rồi lại bước đi làm tất cả người xung quanh giật mình.

    Vylee cứ ngồi đó chờ hết mấy chuyến xe đến ý trí và lòng kiên nhẫn cuối cùng cũng xấp cạn kiệt.

    Đưa ánh mắt chờ đợi nhìn xung quanh chợt cảm thấy có một cậu bé đứng cách đó không xa cô, khóc rất to.

    Vylee theo bản tính nên chạy đến xem “Cậu bé!

    Tại sao em lại khóc?”

    Cô đến gần, xoa đầu an ủi.

    Cậu bé mở mắt ra, nhìn thấy cô như ánh bình minh cũng không khỏi ngỡ ngàng, làn da trắng hồng, tinh khiết, đường nét trên gương mặt hài hòa như không thể đẹp hơn.

    Mái tóc xõa dài bồng bềnh cùng giọng nói dịu dàng đến ấm áp “Tiên nữ!”

    Cậu bé chợt ngây người thốt ra.

    Vylee chợt bật cười “Chị không phải tiên nữ!”

    Cô dịu dàng xoa đầu cậu bé “Chị không phải tiên nữ tại sao lại đẹp như vậy!”

    Cậu bé nghiêng đầu nhìn cô “Ai đẹp cũng là tiên nữ sao?”

    Cô thắc mắc nhìn cậu.

    “Ừm!

    Em nghe mẹ kể như vậy!”

    Cậu bé mỉm cười gật đầu “Vậy em có xem Tây Du Ký không?”

    Cô ngồi xổm xuống hỏi “Có ạ!

    Em thích phim đó lắm!”

    Cậu bé gật đầu “Ừ!

    Vậy yêu quái trong đó có đẹp không?”

    Cô vuốt tóc cậu bé, cậu bé đứng ngây người ra giây lát “Đẹp ạ!”

    “Nếu yêu quái cũng đẹp vậy em không nghĩ chị là yêu quái à?” cô nói rất bình tĩnh chợt cậu bé nhìn cô rất lâu rồi òa khóc nức nở “Này!

    Sao em lại khóc thế?”

    Cô hốt hoảng nhìn “Chị là yêu quái!

    Em không thích!”

    Càng nói cậu bé càng khóc to hơn “Không!

    Không!

    Chị để đùa thôi!

    Chị không phải yêu quái!”

    Cô xua tay chối bỏ.

    “Em không tin!”

    Cậu bé càng khóc to “Chị là tiên nữ!

    Là tiên nữ đó!”

    Cô chợt trấn an cậu bé “Em không biết!”

    Cậu bé vẫn cứ khóc “Này nhóc!

    Em nín đi!

    Để chị tiên nữ biến phép cho em xem nha!”

    Cậu bé chợt nín đưa ánh mắt như pha lê nhìn cô “Chị biến ra kẹo cho em xem nha!”

    Cô mỉm cười.

    Cậu bé gật đầu nhìn cô “Hô biến!”

    Cô kéo cặp lấy trong balo ra một đóng kẹo sôcôla đưa trước mặt cậu bé ( Đây gọi là ảo thuật!

    Đúng là ảo mộng mà ) Cậu bé chợt ngây người rồi khóc lớn hơn “Chị gạt em!”

    “Này nhóc!

    Chị không có gạt em nha!

    Em xem!

    Trong cặp rõ ràng chỉ có sách vở không đúng không?”

    Cô mở balo đưa trước mắt cậu bé, cậu bé gật đầu“Vậy mà chị lấy ra được kẹo không phải là phép thuật chứ là gì!” ( Lừa con nít bá đạo chưa kìa! ).

    Cậu bé ngơ ngác rồi chợt khóc to “Này!

    Em sao nữa thế?”

    Cô ngạc nhiên nói “Yêu quái cũng biết phép thuật mà!”

    Trời ạ!

    Cực thân cô!

    Vylee lắc đầu cố trấn tỉnh “Này nhóc!

    Nói cho chị biết tại sao em ở đây!

    Chị sẽ chứng minh cho em thấy chị không phải yêu quái!”

    Cậu bé nhìn cô mơ hồ, cô dùng ánh mắt đầy niềm tin “Em bị lạc mẹ!”

    Cô mơ hồ dò hỏi nhưng vừa nhắc đến mẹ cậu bé lại khóc to lên Vylee rối quá không biết phải làm gì nên đành bế cậu bé lên.

    “Thôi!

    Thương, thương, thương nín đi cưng!

    Chị sẽ dẫn em đi tìm mẹ!

    Đừng khóc nữa!”

    Cô bế đứa bé chỉ mới ba tuổi lên, xoa đầu dỗ dành “Đi nha!

    Mình đi tìm mẹ nha!”

    Cô cúi người xách balo rồi vừa bế vừa dổ cậu bé.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 12: Bảo mẫu Vylee


    “Bé cưng!

    Đừng khóc nữa!

    Chị thương!”

    Cô dỗ dành cậu bé trong lòng mình, hình ảnh cô nữ sinh mười bảy tuổi bế cậu bé trên tay vỗ dành đã lọt vào mắt nhìn khác một cách kỳ lạ “Trời ạ!

    Nhỏ tuổi vậy đã có con!”

    “Cô ấy còn trẻ quá mà!”

    “Xinh như vậy đã có con!”

    Bao nhiêu lời bàn tán xôn xao của người đi đường cũng không là gì với cô, cô chợt nhìn cậu bé, bé con đã nín hẳn giờ chỉ còn tiếng thút thít nhẹ.

    “Này nhóc!

    Em bị lạc mẹ ở đâu thế?”

    Cô cúi mặt xuống nhìn.

    “Em cũng không biết!

    Em và mẹ vào một khu mua sắm, khi bước ra mẹ bảo em đứng ở sân chờ một lát mẹ đi lấy xe nhưng ngang đó lại có con chó bông rất đáng yêu, nó chạy theo hướng của em và thế là em đuổi theo nó!

    Và tự nhiên con chó đó biến thế là em phát hiện mình bị lạc đường!”

    Cậu bé thút thít nói.

    “Chị à!”

    Cậu bé buông ra, đưa mắt nhìn cô “Có khi nào chị là hiện thân của con chó biến thành để gạt em không?”

    Cậu bé nói tỉnh bơ khiến cô muốn té xỉu ( Trời ạ!

    Trí tưởng tượng của con nít đúng là phong phú nha! ).

    Vylee ngây người giây lát “Không phải đâu bé con!

    Em hiểu lầm rồi!

    Đừng suy nghĩ lung tung nữa!

    Chị giúp em đi tìm mẹ!”

    Cô ôm cậu bé vào lòng, vỗ về nhẹ nhàng nhìn cậu bé.

    Vylee dừng lại ở một khu mua sắm cô vỗ về cậu bé “Bé con!

    Có phải em bị lạc mẹ ở đây không?”

    Cô cúi đầu nhìn xuống cậu bé, cậu bé gật đầu.

    Vylee dịu dàng ôm cậu bé vào trong, dừng lại ở quầy tiếp tân hỏi “Cô ơi làm ơn cho tôi hỏi phòng tìm trẻ lạc ở đâu?”

    ..............

    “Kynlee!

    Cậu đừng chạy nhanh quá!”

    Venjy chạy theo muốn hụt hơi “Cậu đứng lại đi!”

    Yue thở hồng hột chạy theo.

    “Ồn ào quá!”

    Kynlee quay sang, nhíu mày khó chịu nhìn hai người còn lại.

    “Cậu gấp gáp cũng không có ít gì!

    Cậu biết Sài Gòn lớn thế nào không?”

    Venjy bực tức nhìn anh “Tớ không mượn các cậu đi theo!

    Về hết đi!”

    Kynlee hét lớn rồi như điên chạy đi.

    “Đừng giận cậu ấy!

    Vylee quan trọng với cậu ấy!”

    Yue vỗ vai Venjy an ủi.

    Venjy cũng không trách vì anh hiểu và đối với anh điều đó cũng tồn tại.

    Venjy và Yue lại đi theo và từ từ tìm kiếm.

    Zinjee không thương tiếc bóp nát chay nước và quăn nó vào một góc đây là lần thứ ba anh làm như vậy.

    Mồ hôi ướt khắp người máy tóc quyến rũ cũng nhuốm nước từ khi nào.

    “A!

    Anh mỹ nam sân bay này!”

    “Ô!

    Đẹp trai quá!”

    Cả đám nữ sinh bắt đầu quay quanh “Tránh ra!”

    Anh tức giận hét lớn làm cả đám hoảng hốt giật mình mà lùi ra xa.

    Zinjee bực tức bước đi, phải chi anh không gặp cô gái đó.

    Phải chi ở trước mặt anh cô ta lại không mất tích một cách kỳ lạ thì có lẽ đến bây giờ anh cũng không phải mệt mỏi như vậy.

    Đơn giản là vì anh không cho bất cứ ai trước mắt anh mà biến mất dù là ai đi chăng nữa cũng không thể.

    Nếu không phải cô ta bảo anh đưa cô ta về, nếu không phải anh phải có trách nhiệm với cô ta thì có lẽ dù cô ta có biến mất anh cũng không quan tâm.

    Cô ta muốn biến mất thì ở nơi khác mà biến mất.

    Nhưng bây giờ là anh không cho phép cô ta biến mất trước mắt anh nên dù có là gì vẫn phải tìm cho bằng được.

    Không là gì cả chỉ là muốn hoàn thành trách nhiệm.

    “Nín đi bé cưng!

    Lát nữa sẽ tìm được mẹ thôi!”

    Cô theo cô nhân viên đi đến phòng tìm trẻ lạc.

    “Có thật là sẽ tìm được mẹ không?”

    Cậu bé đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn cô, Vylee gật đầu chắc chắn.

    Cánh cửa phòng bắt đầu mở ra, hình ảnh đầu tiên tràn vào mắt cô là một người phụ nữ khóc lóc thảm thiết van xin mấy nhân viên.

    Cậu bé trên tay cô bỗng chốc nhảy xuống “Mẹ!”

    Cậu bé chạy đến bên người phụ nữ đó.

    Người phụ nữ bất ngờ quay lại vừa nhìn thấy thân hình nhỏ bé quen thuộc chạy đến mừng rỡ hai mắt đỏ hoe hiện rỏ tia vui mừng không tả xiết “Minh Minh!”

    Người phụ nữ hạnh phúc ôm cậu bé vào lòng.

    Hai mẹ con òa khóc to làm tâm trạng tất cả nhân viên đều có chút rung động.

    Một lát sau cậu mới buông mẹ ra, lau nước mắt cho mẹ rồi nhìn lại Vylee “Mẹ à!

    Chính chị tiên nữ này đã giúp con đấy!”

    Cậu bé hồn nhiên nói làm tất cả ngạc nhiên nhìn cậu bé bởi hai chữ “tiên nữ”.

    Vylee mở to mắt nhìn rồi chợt bật cười, xoay đầu cậu bé “Ngốc quá!

    Chị không phải tiên nữ!”

    Cô cười nhẹ, nụ cười hồn nhiên đến rung động người đối diện.

    Người mẹ chợt đến bên cạnh cô, dịu dàng nhìn cô đầy cảm kích “Tôi thật sự không biết để nói sao mới tỏ hết sự cảm ơn đối với cô!”.

    Vylee ngạc nhiên nhìn rồi bỗng xua tay “Không sao đâu ạ!

    Không có gì đâu!”

    Cô từ chối lời cảm ơn “Tìm được mẹ cho cậu bé là con vui rồi!

    Con có việc!

    Con xin phép!”

    Cô gật đầu rồi cúi xuống xoa đầu cậu bé “Minh Minh ngoan nha!

    Không được đi lung tung nữa đấy!”

    Cô dịu dàng mìm cười.

    Trong khóe mắt Minh Minh chợt có một tia không đành lòng nhìn cô “Chị à!

    Chúng ta có thể gặp lại nhau không?”

    Cậu bé níu níu cổ tay cô, Vylee chợt bật cười “Ừm!

    Được chứ!

    Rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau!”

    “Chị hứa với em nha!”

    Cậu bé đưa ngón út ra, Vylee không do dự mà ngoắc vào “Ừm!

    Chị hứa!”

    Cô mỉm cười nhẹ nhàng rồi bước đi.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 13: Đứa trẻ lạc đường Vylee


    Ra đến cổng siêu thị mới bất chợt cảm thấy có cái gì đó trống trải.

    Đi dạo trên phố một mình tự nhiên lại cảm thấy lạc lỏng quá.

    Bất chợt biết đứa trẻ lạc mẹ bây giờ lại là chính mình.

    Cô nhớ về mấy năm trước, có một lần cô bị lạc mẹ, cảm giác lúc đó cũng vô cùng là hụt hẫn nha!

    Tuy từ nhỏ cô đã lanh lẹ và quậy phá nhưng với đứa trẻ ba tuổi thì đó vẫn là chuyện kinh khủng.

    Cô vẫn còn nhớ lại cái ngày hôm đó...

    Cô khóc lớn trong dòng người qua lại.

    Từ bé đến giờ đây là lần đầu tiên cô khóc vì sợ hãi ( Cố chấp từ nhỏ nha! ) Cảm giác lúc đó vô cùng bơ vơ và lạc lỏng cứ như mình sẽ bị bỏ lại theo thời gian vậy.

    Bỗng có một bàn tay chìa ra trước mặt cô, cô vô tình ngước lên, đôi mắt trong veo với nụ cười như ánh mặt trời đó nhìn cô.

    Đúng!

    Cậu bé ấy phải nói là mặt trời nhỏ!

    Sáng chiếu và sưởi ấm mọi người không ngoại trừ trong đó có cô.

    “Cô bé!

    Lạc mẹ à!

    Anh dẫn em đi tìm mẹ nhé!”

    Cậu bé cười vô cùng vô tư, nhìn cậu bé ước chừng khoảng 8 tuổi, hơn cô đến năm tuổi.

    Lúc đó cô còn nhỏ nhưng tính cảnh giác rất cao, đưa ánh mắt dè chừng nhìn cậu bé.

    “Em không tin anh à?”

    Cậu bé nhướng mi nhìn cô “Tại sao em lại phải tin anh!

    Lở anh là người xấu rồi dụ dỗ bán em sang biên giới thì sao!

    Mẹ nói không được tin lời người lạ!

    Mẹ cũng nói biên giới là nơi vô cùng kinh khủng, không có ba mẹ cũng không có đồ chơi!” ( Mới có bây lớn! ).

    Cậu bé nhìn thái độ của cô thì chợt bật cười, cúi đầu, xoa nhẹ đầu cô “Anh sẽ không bán em đâu!

    Anh hứa đấy!”

    Cậu bé cười hít mắt “Hông!

    Lời hứa của con trai không nên tin!”

    Cô nghênh mặt chu cái môi bé xinh nói.

    “Cho em cái này thì tin chứ!”

    Cậu bé lấy trong túi ra một chiếc móc khóa có hình búp bê cực yêu, Vylee không do dự mà chộp lấy ngay “Anh cho em à?”

    Cô vui mừng nhìn cậu bé.

    Cậu bé gật đầu nhẹ “Em tạm thời tin anh!

    Nhưng nếu không tìm được mẹ anh phải chịu trách nhiệm!”

    Cô lấy lại phong thái, kiêu hãnh nói.

    Vylee đưa tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé nhưng đầy ấm áp của cậu bé.

    Cô cũng không biết vì sao mình về được đến nhà chỉ nghe mẹ kể lại là khi đó cô ngủ gật trên lưng anh hai và anh cổng cô về nhà.

    Cô cũng không biết cậu bé đó là ai và cũng không lần nào gặp lại cậu ta.

    Vài năm sau cô qua Mỹ định cư nên cô cũng không tìm hiểu gì thêm về cậu nhóc ấy nữa.

    Nó cứ như một giấc mơ vậy nhưng cái móc khóa nhỏ từ khi cô tỉnh dậy đã ở trên tay cô, có nó để cô biết đó không chỉ là giấc mơ.

    Vylee cầm chiếc móc khóa trên tay, đã từ bao giờ cô đã luôn mang theo nó bên mình như để tiếp thêm niềm tin cho bản thân rằng cô vẫn còn ai đó ở bên cạnh khi cô đơn nhất.

    “Nhưng bây giờ đúng là thảm rồi!

    Cổ tích sẽ không xuất hiện lần hai đâu Vylee ạ!

    Bây giờ mày phải tự dựa vào bản thân thôi!”

    Cô đau khổ nhìn chiếc móc khóa nhưng cô làm sao mà tự nhờ vào bản thân khi ngay cả tên khách sạn cũng không nhớ thì làm sao mà về ( Bó tay chị mình hông! ).

    “Này!

    Mày đừng có kêu có được không?

    Đã như vậy còn làm tao thêm rối!

    Không về nhà được thì tao bỏ đói mày luôn!”

    Cô nhìn cái bụng mà mắng chửi không thương tiếc.

    “Này cậu nhóc!

    Nếu anh xuất hiện lần nữa cuộc đời em sẽ thay đổi nha!”

    Cô ủ rũ nói rồi lê từng bước đi tìm.

    Vylee cảm thấy mình hụt hẫn vô cùng đến khi chân muốn rụng rời thì cô dừng lại ngồi ở một góc phố.

    Chợt nhớ ra trong cặp mình có đồ ăn, vui mừng mở balo xem.

    Cô lấy ra hai bọc bánh bì, xé bao bì rồi cho vào miệng ăn ngon lành.

    Bỗng một cái bóng nhỏ đứng trước mắt cô, Vylee đưa mắt lên nhìn, đôi mắt trong suốt thèm thuồng của một cậu bé nhìn cô dáng vẻ tệ hại trông đến đáng thương.

    Trong một phút lòng cô cảm thấy chua sót, cô đưa chiếc bánh mì còn lại cho cậu bé “Em đói à?

    Cho em này!”

    Cô mỉm cười nhẹ nhàng.

    Cậu bé không nói, nhận lấy bánh mì từ tay cô rồi gật đầu chạy đi.

    Vylee mỉm cười nhìn theo, đúng là còn nhiều mảnh đời bất hạnh hơn cô, cô chưa hẳn là đã thảm.

    Dù gì thì chỉ lạc đường thôi!

    Trước sau gì chẳng tìm được! ( Không ngờ siêu quậy học đường lại có những suy nghĩ và hành động đáng yêu như vậy ha!

    Nhưng yên tâm cô ấy còn tiếp tục quậy! )
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 14: Bắt cướp


    Ăn xong chiếc bánh mì cô mới vừa quay sang với lấy balo thì “Chộp!” một tiếng động nhẹ cùng một cái bóng chóp ngang nhanh như tia chóp khiến cô giật mình.

    Vừa nhìn lại cái bóng ấy đã cướp mất balo của cô rồi còn đâu.

    “Này!

    Sao lại đi lấy đồ của người khác thế hả?

    Thiệt tình!”

    Cô nói vô cùng tỉnh bơ nhìn tên cướp đang chạy điên cuồng rồi quay lại nhìn một mãng trống phía bên cạnh.

    1 giây, 2 giây, 3 giây

    “Ê thằng kia!

    Đứng lại!!!!”

    Cô hét lớn rồi điên cuồng chạy theo nhưng chợt không biết sao lại dừng lại, đứng đưa tay ra lẩm bẩm cái gì đó “Trong balo mình có gì để lấy nhỉ?”

    Cô đứng ngơ ra “Ba quyển tập, một cây bút và mấy quyển truyện connan!

    Ờ!

    Có gì để lấy đâu có cái móc khóa treo lủng lẳng chứ có cái gì đâu mà lấy!”

    Cô phân tích một hơi rồi chợt ngơ ra.

    “Móc khóa?”

    Cô lặp lại một kiểu máy móc rồi quay đầu nhìn cái tên điên đã chạy tức tốc “Này!

    Đúng lại!!!!!!”

    Vylee điên cuồng chạy theo, tốc độ phải nói là xứng tầm với gió, cô càng chạy tên cướp càng tăng tốc.

    “Ê cái thằng kia!

    Lấy cũng phải kiếm cái gì có giá trị chứ!

    Cặp ta không có tiền đâu mà lấy!

    Trả lại ta cho cái khác hay hơn này!”

    Cô vừa chạy vừa nói, có điên mới tin lời cô nói nếu tên cướp nào cũng ngây thơ như vậy thì chắc có lẽ cướp ngân hàng cũng đi tu hết rồi.

    “Này!

    Đã bảo là đứng lại rồi mà!

    Cướp cũng phải chừa cho người ta con đường sống chứ?”

    Cô thở hồng hột.

    Đột nhiên ánh mắt trở nên lém lỉnh, nhìn xung quanh rồi “vèo!” biến mất không rõ lý do!

    “Này tên kia!

    Đã bảo đứng lại không nghe người khác nói à?”

    Cô vịnh vai tên cướp, điềm tĩnh nói vẻ mặt của tên đó cũng từ ngạc nhiên rồi chuyển sang tái nhợt “Thôi giờ vậy đi!

    Tôi với anh thương lượng nha!

    Những gì có giá trị trong balo tôi cho anh hết!

    Gỡ móc khóa ra trả tôi!”

    Cô xòe tay ra.

    Tên cướp như đứng hình, sắc mặt xanh xao khó tả đột nhiên nhìn cô nuốt nước bọt rồi “A!

    Má ơi!!!!!!!!”

    Hắn la lớn rồi chạy điên cuồng về phía trước.

    Vylee khó hiểu nhìn theo, một lúc lâu mới bất giác, cử động bàn tay và nhìn một mảng trống trước mắt.

    “Cái thằng khốn khiếp!

    Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt hả?”

    Cô điên cuồng chạy theo trong khi tên kia thì chạy toán loạn “Ta còn thương lượng thì không chịu nghe!

    Giờ chết ngươi rồi!”

    Cô hung hăng hâm dọa.

    Chạy không biết là bao lâu chỉ biết bọn họ rược đuổi nhau khắp cả khu phố người đi đường cũng đưa mắt nhìn theo nhưng cứ tưởng nữ sinh rượt đuổi nhau nên thôi không quay tâm.

    Cô đuổi theo tên cướp chạy vèo vèo bay qua các vạch phân cách, bay qua luôn công trình đang thi công chỉ mém xíu nữa là đu dây điện thôi.

    “Đồ cờ hó!

    Có lỗ tai để trưng hả?

    Ta kêu đứng lại có nghe không?”

    Cô tức giận gở chiếc giày phi vèo vèo vảo tên cướp trước mặt.

    “Còn không mau đứng lại nữa!

    Muốn ăn dép nữa hả cưng!”

    Cô hung hăn nói rồi gỡ luôn chiếc giày còn lại phi trúng tên cướp, hắn đau quá nên đứng lại, sắc mặt tái nhợt hẳn.

    Vylee hùng hổ bước đến, xăn tay áo, vẻ mặt vô cùng hung tợn.

    Từng bước từng bước, từng bước đến gần tên cướp, vẻ mặt tên cướp cũng theo bước chân cô rồi tái nhợt dần, thân mình đã rung đến cử động không nổi.

    Vylee chợt dừng bước, cúi người xuống tên cướp cứ tưởng cô nhặt đá ném hắn môi miệng va chạm rung cầm cập “Này, này này!

    Đứng đấy cho tôi nghe chưa!

    Tôi lượm dép xong sẽ tính sổ với anh!”

    Cô vừa cúi xuống nhặt dép, vừa cảnh cáo đầy hung hăn.

    Tên cướp cũng vô thức gật đầu “Haiz!

    Thiệt tình!

    Phan đến sắp méo mỏ giày luôn rồi!”

    Cô vừa nhìn đôi giày, vừa nhăn nhó.

    Bước chân từng bước đến gần tên cướp.

    “Ê!

    Vừa rồi anh vừa vứt cái gì đi thế?”

    Cô tỉnh bơ nhìn tên cướp, mặt hắn bỗng tái nhợt, gỡ balo trên vai xuống đưa trước mặt cô“Chị...chị à!

    Em....xin trả lại chị!”

    Cô trừng mắt nhìn tên cướp.

    “Chị...chị ơi!

    Xin chị tha cho em!

    Em...em không dám nữa đâu!”

    Tên cướp rung rẩy nhìn cô “Haiz!

    Thật tình!

    Ai làm gì anh đâu mà!

    Cứ việc cầm lấy!

    Tôi cho anh đấy!”

    Cô vổ vai trấn an tên cướp ( Bó tay! ).

    “Chị...chị à!

    Em..em không dám!

    Chị đừng làm vậy!

    Em sợ lắm!”

    Tên cướp sợ hãi nhìn cô “Sợ hả?”

    Cô trố mắt nhìn hắn “Tôi làm gì anh mà phải sợ!”

    Cô ngây thơ nhìn hắn.

    “À!

    Thật ra thì tôi chỉ muốn lấy lại cái...”

    Cô cười cười nhìn balo rồi chợt mắt trợn trắng sắc mặt thay đổi dần, bỗng chốc chợt hét to “Cái móc khóa đâu????”

    Cô hét lớn khiến mọi thứ rung động.

    Tên trộm rung cầm cập rồi theo bản năng sinh tồn bỗng phút chốc chạy mất dép.

    “Thằng khốn!

    Cưng chọc đến bà rồi!

    Đứng lại đó cho bà!”

    Cô vừa hung hăn, tức giận cầm chiếc giày lên.

    “Bà không cho ngươi cái balo nữa!

    Trả lại đây!

    Bới người ta cướp!” ( Giờ này mới la!

    Bó tay!) Cô hét lớn trong khi tên trộm không biết gì mà ôm balo chạy mất ( Giữ được cái mạng với con điên này là mừng rồi! ).
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 15: Gặp lại cố nhân


    “Cô ơi!

    Cho tôi hỏi!”

    Một giọng nói ấm áp đầy từ tính vang lên bên tay cô “Hỏi cái gì mà hỏi không thấy người khác đang tức điên à!

    Cái tên...”

    Cô vừa mắng vừa quay sang nhìn người trước mắt rồi bỗng sắc mặt thay đổi hẳn, vẻ tức giận biến mất, nụ cười hều nở trên môi “Anh!

    Anh có việc gì cứ hỏi đi!

    Không sao!”

    Cô cười hì hì nhìn người đàn ông trước mặt.

    Người đàn ông có thân hình cao to với chiếc quần jean ôm xát cùng chiếc áo thun bên trong và áo khoác jean ở ngoài tạo nên nét tao nhã, lịch sự đến dễ gần.

    Vẻ mặt điềm tĩnh anh tuấn đầy hoàn mỹ đang nhìn cô.

    Mẫu đàn ông ấm áp nha!.

    “Cái này...của cô sao?”

    Người đàn ông đưa chiếc móc khoác trước mặt cô, chiếc móc khóa hình con búp bê treo lủng lẳng trông đáng yêu vô cùng.

    Cô nhìn chiếc móc khóa mắt bỗng sáng rực lên, đưa tay chộp lấy “Đúng!

    Đấy là của tôi!”

    Cô nhanh miệng nói.

    Người đàn ông trước mắt bỗng im lặng, dừng mắt như đang quan sát cô.

    Cô bé có thân hình nhỏ nhắn cùng máy tóc xoăn nhẹ xõa dày đến thắt lưng, đôi môi đỏ mọng cùng cặp mắt tinh anh đến ngây thơ tạo cho cô vẻ đáng yêu vô cùng.

    Chiếc mũi cao thanh tú, hàng lông mi dày mượt và làn da trắng hồng như sữa tạo cho cô một vẻ thuần khiết đến đáng yêu.

    Cô ngây người, đưa mắt nhìn người đàn ông trước mặt “Này!

    Anh gì ơi!

    Anh bị sao à?”

    Cô khó hiểu nhìn anh.

    Anh ta bỗng giật mình, nhìn cô thật sâu như đang dò hỏi “Có thật...đó là của cô không?”

    ...................

    “Royjee ơi!

    Mình thật sự lo lắm!

    Tối rồi mà một cuộc gọi, một tin nhắn cũng không có!

    Người mất mà đồ cũng mất luôn!”

    Haly sốt ruột nói.

    “Cậu nói đồ gì?”

    Royjee nhíu mày khó hiểu nhìn cô “Thì mấy cái mỹ phẫm mình gửi trong cặp Vylee đó!

    Đồ hiệu đó nha!”

    Haly nói.

    “Giờ này mà cậu còn tâm trí đi lo mấy chuyện đó!”

    Royjee quăn cho Haly một cái gói rồi liếc nhìn cô một cái sắc lẽm.

    Haly khó hiểu nhìn theo, Royjee đến bên cầm điện thoại di động lên

    “Alo!

    Yue à?

    Tình hình sao rồi?”

    ‘Không khá hơn chút nào!’ Yue uể oải nói rồi nhìn sang người bên cạnh.

    “Kynlee!

    Đây là lon bia thứ ba cậu bóp nát rồi đó!

    Muốn uống sai rồi ngất ngoài đường luôn à?”

    Venjy lo lắng nhìn anh.

    Kynlee không nói, quăn lon bia sang một bên bỗng có một bảo vệ chạy đến “Này cậu!

    Đây là công viên!

    Không thể tự tiện xả rác!”

    Bảo vệ lên tiếng nhắc nhở thì ngay lặp tức nhận được ánh mắt như phóng đao về phía ông ta.

    Bảo vệ hoảng hốt, há hốc mồm miệng “Bọn tôi thay mặt cậu ấy xin lỗi ông!

    Tránh xa cậu ấy ra một chút!”

    Yue lượm lon bia dưới đất lên đặt lên tay người bảo vệ, vỗ vỗ vai ông ta vài cái rồi bước đi.

    ................

    “Thì ra anh là cậu bé khi đó giúp em à?

    May quá!”

    Cô cười hít mắt nhìn người đàn ông trước mắt “Ừ!

    Đúng là may!

    Không ngờ cô bé ngày nào đã lớn đến như vậy!”

    Anh đưa tay xoa đầu cô, cô thè lưỡi tinh nghịch.

    “Mà Vylee!

    Bây giờ tối rồi sao em không về nhà?”

    Anh thắc mắc nhìn cô, cô chợt đỏ mặt “Thật ra thì...”

    Cô gúi gầm mặt “Em bị lạc đường!”

    Cô lấy hết can đảm nói rồi nhìn anh.

    Khải Minh có hơi ngạc nhiên “Em lớn như vậy còn lạc đường sao?”

    Anh ngạc nhiên nhìn “Ừ!

    Đương nhiên!

    Người cũng có lúc này lúc khác cũng có lúc đi đúng đường đi lạc đường chứ!”

    Cô nghênh ngang đứng dậy nói đầy tự nhiên như đây là chuyện đáng để khoe vậy.

    “Anh Khải Minh dù gì cũng phải thông cảm cho em!

    Em dù sao cũng là dân nhập cư nên không rành đường phố ở đây là điều hiển nhiên!”

    Cô tự tin nói “Thế giờ em ở đâu?

    Nói đi anh đưa em về!”

    Khải Minh cười cười.

    Vylee bỗng ngồi xụ xuống, thấp giọng nói “Nếu em biết thì giờ này cũng không ở đây!”

    Cô nhìn xuống bàn chân rồi nói.

    Khải Minh chợt cười dịu dàng “Đưa tay đây!

    Bây giờ anh sẽ tự tay đưa em về!”

    Anh đưa tay ra trước mắt cô.

    Vylee trong một lúc đầy xúc động nhìn anh, ánh mắt lóe lên niềm hy vọng, gật đầu đưa tay ra nhưng khi bàn tay nhỏ bé vừa gần chạm vào thì “Về thôi!”

    Giọng nói đầy lạnh lùng vang lên trước mắt cô rồi nhanh chóng nắm bàn tay đang treo hờ trên không.

    Cô trố mắt nhìn người con trai trước mắt, thân hình cao lớn quen thuộc, mái tóc phấp trước trán cùng bộ dáng đầy mổ hôi nhưng cũng đẹp đến mê người “Zinjee!”

    Cô ngạc nhiên nói, anh không nói vẻ mặt vẫn lạnh tanh không biểu cảm “Cậu là...”

    Khải Minh thắc mắc nhìn Zinjee.

    “Bạn cô ấy!”

    Zinjee không một chút biểu cảm mà nói, tay nắm chặt tay cô kéo đứng bên anh.

    Khải Minh im lặng nhìn anh như quan sát “Về thôi!”

    Zinjee nhìn qua Vylee nói đầy bình tĩnh nhưng trong ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.

    “Nhưng còn...”

    Vylee nuối tiếc nhìn Khải Minh “Không sao đâu!

    Sẽ gặp lại nhau thôi!”

    Khải Minh mỉm cười dịu dàng “Cũng chưa chắc đâu!”

    Zinjee thản nhiên nói.

    Vylee và Khải Minh chợt khó hiểu trong câu nói chứa trong ý tứ của anh “Không nói nhiều nữa!

    Xin phép!

    Chúng tôi về trước!”

    Zinjee nói đầy lạnh lùng rồi không chờ cô phản ứng kéo tay cô bước đi.

    *Lâm Khải Minh: 22 tuổi, cao 1m83.

    Đẹp trai, phong độ tài giỏi và bản lĩnh.

    Vẻ mặt điềm tĩnh không biểu cảm là nét thường thấy ở anh.

    Sinh viên bậc nhất khoa kinh tế, con trai độc nhất của công ty Khải Lâm.

    Cũng như Vylee nói!

    Anh là mẫu đàn ông ấm áp!

    Niềm mơ ước của nhiều cô gái.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 16: Cho tôi nắm một lát!


    Zinjee nắm tay cô ra khỏi Khải Minh thì chợt buông ra, hai tay bỏ vào túi quần vẻ mặt không chút biểu cảm.

    Vylee nhìn bàn tay trống không trên không khí khẽ cử động rồi khó hiểu nhìn người con trai đang đi trước cô.

    Vylee lon ton chạy theo trong khi anh vẫn lạnh lùng không nhìn cô, tay bỏ vào túi quần ung dung mà bước đi “Này!

    Sao anh tìm được tôi thế?”

    Cô chợt nắm cánh tay anh xoay lại nhìn.

    Zinjee nhìn bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy cánh tay mình, đôi mắt khẻ nhíu lại.

    Vylee nhìn thấy anh chau mày lại thì vội vàng buông ra.

    Đưa ánh mắt ngây thơ, trong suốt như pha lê nhìn anh.

    “Đối với ai....cô cũng đều như vậy?”

    Trong câu nói chất chứa nét lạnh lùng cùng châm chọc.

    Vylee nhìn anh khó hiểu, câu nói đó là có ý tứ gì “Anh nói sao?”

    Cô thắc mắt nhìn anh.

    “Nếu tôi không đến!

    Có phải cô đã cho tên đó muốn đưa đi đâu thì đi không?”

    Khóe miệng anh chợt nhếch lên đầy châm chọc.

    Vylee từ khó hiểu, ngạc nhiên chuyển sang tức giận bởi câu nói đó.

    Vylee khẽ nhíu mày, đôi mày thanh tú nhíu lại, khuông mặt lộ rõ vẻ không hài lòng nhìn anh “Tôi không phải hạng con gái như anh nghỉ!

    Nên nhớ là anh để tôi mất tích cũng là anh nói sẽ đưa tôi về!

    Tất cả những sự việc trên đều có liên quan đến anh!

    Đừng nói bằng cái cách nói chuyện đó!”

    Zinjee nhìn sâu vào người con gái trước mắt, đôi mắt cô lộ rõ vẻ tức giận, gương mặt thanh thuần giờ hiện rõ tia kiên cường.

    Zinjee không nói anh chợt đi qua mặt cô rồi lại ung dung bước tiếp.

    Vylee tức muốn điên, cô chỉ giá như có thể xé rách cái bản mặt anh ta ra.

    Là anh ta đòi đưa cô về, là anh ta nắm lấy tay cô sao giờ có thể nói như mình không liên quan, sao giờ có thể nói vô trách nhiệm như vậy được.

    Đáng ghét!

    Zinjee biết cô đang tức giận, anh cũng không nói nhưng không hiểu sao lúc mà anh thấy dáng người con gái thấp thoáng bên ghế đá công viên anh lại linh cảm đó là cô.

    Nhưng vừa lúc anh thấy người con trai trước mắt anh lại cảm thấy khó chịu.

    Cũng vừa lúc cô đưa tay ra định nắm vào bản tay đó trong lòng anh chợt cảm giác bất an vô cùng.

    Anh không cho phép mình có ý nghĩ gì lệch lạc với cô ta vì anh không muốn lại dính vào một chuyện rắc rối nào nữa.

    Nhưng anh lại không làm được vì giây phút bắt gặp cô ta có cái là “định mệnh” đã trói buột hai người lại, là không thể bỏ mặc, không thể làm lơ cũng không thể để lạc mất nhau.

    Vylee theo sau anh mà sắc mặt hặm hừ trong đến khó coi, cô săn tay bầm lầm trong miệng “Tên đáng ghét!

    Anh chờ đó!

    Nói cho mà biết người dám đối xử với tôi như vậy ngoài anh ra thì không còn ai nữa đâu!

    Dám cho tôi ăn bơ!

    Muốn dỗ cho tôi mập à?

    Không cần đâu vì tôi cũng sắp bị anh chọc tức cho mập rồi!”

    Cô rủa không thương tiếc.

    “Đừng có mà lầm bầm!

    Đi nhanh đi!”

    Giọng nói phía trước truyền đến một tia lạnh băng, Vylee nghe vào chợt ngạc nhiên rồi chuyển sang kinh hãi.

    Sắc mặt bắt đầu méo mó đến khó coi “Anh nghe sao?”

    Cô mím môi nói.

    Zinjee chợt quay lưng lại nhìn cô, hai tay vẫn bỏ vào túi quần dáng vẻ bất cần hiện rõ.

    Anh chợt nhìn cô rất lâu “Muốn người khác không nghe!

    Trừ khi là mình đừng nói!”

    Anh quăn cho cô một câu lạnh như băng rồi lại bước đi.

    Cô cảm giác xung quanh có cái gì đó không bình thường, đường phố giờ này xe cũng thưa thớt dần, người qua lại cũng ít hơn có lẽ là rất khuya rồi.

    Cô nhìn xung quanh nghe tiếng gì đó trong bụi cây sắc mặt trở nên tái nhợt.

    “Nè!

    Anh có nghe cái gì trong bụi cây không?”

    Cô đứng hình giọng nói vô cùng sợ hãi, Zinjee không trả lời vẫn bước tiếp “Này!

    Có thể chờ tôi không?”

    Cô nhanh chóng chạy đến bên đi ngang anh.

    “Anh có thấy có cái gì đó không bình thường không?”

    Cô liếc nhìn xung quanh nói “Đừng có mà suy diễn lung tung!”

    Anh lạnh băng, mắt vẫn không nhìn cô “Không đâu!

    Thật đấy!

    Phố bây giờ vắng lắm đấy!

    Giờ này tôi đoán chừng chắc cũng khoảng gần mười hai giờ đêm rồi!

    Có khi nào....”

    Cô áy ngại nhìn anh, bàn tay nắm cánh tay anh níu níu lại.

    Zinjee chợt nhìn qua cô, đôi mắt trong suốt ánh lên tia sợ hãi “Cô cũng biết sợ sao?”

    Anh nhìn chằm vào đôi mắt cô, vẻ giễu cợt hiện rõ “Này!

    Không phải đâu!

    Là thật đấy!

    Tôi nghe người ta nói vào đêm vào những lúc này ngay tại khu vắng người sẽ có ấy...”

    Cô nhìn anh nói.

    Zinjee nheo mắt lại, nhìn sâu vào mắt cô “Có cái gì?”

    Anh lạnh lùng dò hỏi “Là có...có ma đó!”

    Cô mím môi nói nhỏ.

    Zinjee không nói quay lưng bước đi “Này!

    Không phải đâu!

    Chờ tôi với!”

    Cô gọi theo.

    Zinjee chợt chạy đằng trước rồi dừng lại cách xa cô một quảng điềm tĩnh bước đi “Này!

    Tôi sợ thật đó!

    Chờ đi!”

    Cô cũng cố gắng theo sau.

    Cô vừa đuổi kịp anh lại chạy đi phía trước rồi dừng lại “Anh đừng đùa nữa mà!

    Chờ với!”

    Cô sợ hãi bán sát.

    Zinjee thật sự đang đùa với cô, thấy vẻ mặt sợ hãi bán sát theo sau anh chợt cảm thấy thích thú nên cứ chạy rồi dừng để cô lon ton chạy theo, có chút gì đó rất thú vị.

    “Này!

    Đừng đùa nữa!

    Tôi sợ thật đấy!”

    Cô nhanh chóng bắt kịp rồi nắm chặt lấy cánh tay anh.

    Zinjee nhìn bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt cánh tay mình không khỏi nhíu mày “Cho tôi nắm chút thôi!

    Hết sợ tôi sẽ buông!”

    Cô nhìn anh bằng đôi mắt trong suốt đầy van xin.

    Zinjee thấy thế cũng thôi, im lặng bước đi cứ mặt cho cô nắm lấy cánh tay mình rồi lâu lâu khẽ lải nhải vài câu “Này!

    Có cái gì thật đấy!”

    “Mẹ tôi bảo thường như vậy sẽ có ma đấy!”

    “Này!

    Đừng đi nhanh quá!

    Chờ tôi!”

    Thế rồi anh chứ chạy, cô cứ đuổi theo, lâu lâu nắm được cánh tay anh thì nắm chặt, sợ hãi không buông.

    Còn Zinjee vẫn vậy, mặt lạnh băng, bỏ tay vào túi quần ung dung bước đi mặt cho cánh tay bị cô níu sắp đứt.
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 17: Trở về


    Haly và Royjee ngồi trong phòng sốt ruột nhìn điện thoại mà đứng ngồi không yên.

    Chợt chuông cửa reo lên hai cô nhanh tức tốc mở ra.

    Trong một phút sự ngỡ ngàng và mừng rỡ thay phiên nhau nở rộ trên mặt.

    “Vylee!!!!!!”

    Hai cô xúc động ôm chầm lấy người con gái đang ngây thơ như con nai tơ ngơ ngác nhìn các cô.

    “Gặp lại cậu mình mừng quá!”

    Haly khóc nức nở.

    “Cứ tưởng sẽ không gặp lại nữa chứ!”

    Royjee cũng lau khóe mắt

    ( Mấy mợ này làm quá! )

    “Các cậu làm như mình đi mấy năm không bằng!

    Mới rong ruổi gian hồ mười mấy tiếng chứ nhiêu!

    Nói cho mà biết!

    Xíu nữa là sắp gia nhập cái bang rồi!”

    Cô tỉnh bơ nhìn hai cô bạn.

    Hai cô bạn nghe vậy thì bậc cười, đặt cô xuống bên giường mà hỏi han.

    Vylee không nói đưa tay với lấy điện thoại của Royjee.

    Nhấn cái gì đó rồi đưa vào tai nghe không lâu sau lại nói vang lên.

    “Hai ơi!!!

    Hai bị ai tha đi đâu mất tiêu rồi!

    An Thy về được đến nhà an toàn rồi!

    Hai mau về đi!

    An Thy nhớ hai quá!

    Mà hai về cẩn thận nha!

    Sài Gòn lớn lắm!

    Đừng để bị lạc!

    An Thy không tìn hai được đâu!”

    Cô hồn nhiên cao giọng nói.

    Đầu giây bên kia vui mừng đến không nói được gì gác máy mà chạy về.

    Kynlee chạy bán mạng như thằng điên khiến Venjy và Yue cũng muốn chết theo, lúc thì xíu đằm đầu vô xe tải, lúc thì chạy ngược chiều còn có lúc thì xíu nữa thì lọt lề luôn.

    Venjy và Yue hộ tống Kynlee về nhà xem như người cũng te tua không ít.

    Thêm thảm khỏi phải nói.

    Vylee vừa quay đầu sang cánh cửa phòng phải nói là bị đập muốn nổ tung.

    Ba người con trai chạy vào Vylee ngạc nhiên nhìn người con trai trước mắt.

    Kynlee không nói không rằng ôm chặt cô vào lòng.

    Vylee chợt khóc hù hụ, cả nhóm cảm động nhìn cảnh tượng trước mắt “Hai bị ai tha đi mà thê thảm quá vậy hả?

    Người gộm gì giống cái bang quá là sao?

    Đã vậy họ còn không cho hai tắm nữa chứ!

    Tội nghiệp hai quá đi!”

    Cô khóc hù hụ vừa ôm anh vừa nói khiến cả nhóm muốn té xỉu.

    “Ê!

    Mà hai!

    Em nói nhỏ hai nghe cái này nè!”

    Cô chợt tỉnh bơ nói.

    Kynlee buông cô ra nhìn vào cô “Hai đi tắm đi!

    Hai em hôi quá!

    Mất vẻ đẹp trai rồi!”

    Cô nhăn nhó nói làm cả nhóm bật cười, Kynlee cũng cười theo.

    “Ừ!

    Để hai đi tắm!”

    Kynlee cười nhẹ rồi xoa đầu cô.

    Kynlee vừa bước vào phòng tắm thì đã nghe cái giọng lém lỉnh của cô ngoải cửa “Này hai anh!

    Có hai em, em không dám hỏi!

    Bây giờ hai em đi tắm rồi em hỏi luôn!”

    Cô ngoắt Venjy và Yue hỏi.

    “Hai anh nói nhỏ nhỏ thôi nha!

    Không hai em nghe sẽ buồn lắm đấy!”

    Cô thì thầm, cà hai gật đầu nhìn cô “Hai anh bỏ anh em lang thang bãi rác sao mà bẩn quá vậy?”

    Cô hồn nhiên nói làm cả hai anh muốn té xỉu.

    “Tuyệt đối đừng nha!

    Hai của em không quen gia nhập cái bang đâu!

    Anh ấy ở sạch ghê lắm!

    Đừng để anh ấy vào cái bang nếu không sẽ mất bản chất hết đó!”

    Cô lém lỉnh nói.

    “Vylee à!

    Có thật là cậu không bị làm sao không?”

    Haly quan tâm hỏi.

    Rồi Royjee, Yue và Venjy cũng lần lượt hỏi thăm.

    ( Các bác có chú ý gì không?

    Từ nãy giờ có một người bị cho ăn bơ cấp độ nặng nha! ).

    Zinjee ngồi một góc trên sofa, gương mặt tối sầm lại, vô cùng khó coi nhìn cảnh tượng trước mắt đến khi nhịn không nổi thì hét toáng lên “Ê!

    Mấy thằng khốn!

    Tao chết rồi à?”

    Anh đưa đôi mắt sắc nhọn nhìn cả nhóm.

    Trong giây phút đó cả không gian im lặng, cả nhóm đưa mắt nhìn người con trai đang như hổ đói trước mắt rồi bỗng không biết là làm sao “A!

    Zinjee!

    Hôm qua mới gặp mày giờ gặp nữa rồi!”

    Venjy cười hì hì.

    “Mày thấy sao?

    Sức khỏe cũng tốt chứ?

    Chưa chết đúng hông?

    Còn sức tối nay đi nữa đi!”

    Yue cười cười nói, mặt Zinjee mắt đầu đỏ lên rồi cũng mặc kệ, liếc cả nhóm đầy kinh thường rồi giận hờn không thèm nói tới.

    Kynlee từ trong phòng tắm bước ra.

    Mới tắm xong người cỏnn tỏa ra hương thơm nam tính cùng chiếc khăn choàng tắm tạo cho anh vẻ đẹp trai hoàn mĩ đến mê người.

    Anh khẽ mỉm cười, vỗ vỗ vai Zinjee trong khi mặt anh tối sầm lại.

    Khẽ dựa người vào sofa, đối diện với Zinjee.

    Gương mặt lạnh băng nhìn Zinjee.

    Lấy một điếu thuốc ngặm vào miệng.

    Vừa mới bật lửa thì “Hai!”

    Vylee nói rồi nhìn anh lắc đầu như không thích.

    Kynlee thấy vậy thì buông điếu thuốc xuống.

    Ngã người về sofa nhìn cả nhóm “Anh có chuyện muốn nói!”

    Kynlee nghiêm túc nói.

    Cả nhóm đưa mắt nhìn về phía anh.

    “Chúng ta!

    Sắp có nhà mới rồi!”
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 18: Nhà mới!


    “Woa!

    Là biệt thự nha!”

    Haly la toáng lên, mừng rỡ nhìn xung quanh.

    “Đẹp quá anh Kynlee ơi!”

    Royjee cũng hưng phấn nói.

    Yue, Venjy, Kynlee và Zinjee thì điềm tĩnh ngồi sofa như đây là chuyện hết sức hiển nhiên vậy.

    “Ủa!

    Vylee đâu rồi!”

    Venjy thắc mắc nhìn.

    “Phòng này không phải!”

    “Ui phòng này cũng không phải!”

    “Phòng này liệu có hay là không?”

    “Bên đây là gì ấy nhỉ?”

    Cả nhóm đưa mắt nhìn một con khỉ đang chạy nhảy lung tung trong nhà, dò xét mở cửa từng phòng với tốc độ nhanh như chóp miệng thì lẩm bẩm không ngừng.

    Lập tức ba vạch đen hiện rõ trên trán cả nhóm.

    “Vylee!

    Em làm gì vậy?”

    Kynlee thắc mắc hỏi.

    “Làm ơn đừng có làm ồn!”

    Cô nhanh nhẹn quăn lại một câu rồi lại chạy qua chạy lại xem xét.

    “Ui!

    Đây là gì?”

    “Cái này không phải!”

    “Cái kia cũng không phải!”

    Cả nhóm lắc đầu nhìn cô “Mày có đem theo thuốc không?”

    Venjy nhìn Yue hỏi “Thuốc gì?”

    Yue khó hiểu nhìn anh.

    “Thì thuốc bổ dưỡng thần kinh ấy!

    Tao nhớ mày thường uống loại đó khi lên cơn mà!

    Sao lại không mang!”

    Venjy thản nhiên châm chọc trong khi sắc mặt Yue bỗng tối sầm lại.

    “Thằng khốn!

    Tao điên hồi nào hả mậy?”

    Thế là chiến tranh lại xảy ra.

    “Này!

    Đừng có giở trò rồi đụng chạm vào người tao nha!”

    “Đụng chạm này!

    Tao cho mày chết!”

    Cả nhóm lắc đầu nhìn hai người rồi thôi.

    Đột nhiên Kynlee đứng dậy, di chuyển nhanh lên tầng hai rồi đứng chặn trước mặt Vylee.

    “Vylee!

    Thật ra em đang làm gì vậy?”

    Kynlee đứng trước mặt cô, đưa ánh mắt dò hỏi nhìn cô.

    “Hai à!

    Em nói nhỏ cho anh biết!

    Anh giữ im lặng nha!”

    Vylee tỏ vẻ bí mật, Kynlee nhìn cô lúc lâu rồi gật đầu.

    “Em sợ ba gắn camera theo dõi anh em mình!”

    Cô kề sát tai Kynlee nói nhỏ rồi quay ra nhìn anh đầy nghiêm trọng.

    Kynlee chợt nhìn cô “Em điên quá rồi đấy!”

    Anh cốc nhẹ vào đầu cô một cái “Ui!

    Sao hai đánh em!

    Em bảo thật đấy chứ!”

    Cô xoa xoa cái đầu nói.

    “Em nghĩ ba sẽ làm chuyện trẻ con như em sao?

    Nếu ba muốn bắt về thì anh và em sẽ không đứng ở đây rồi!

    Em quên ba mình là ai sao?

    Làm gì mà làm chuyện con nít đó chứ!

    Bớt hoang tưởng đi cô nương!”

    “Thật chứ?”

    Cô đưa ánh mắt trong suốt nhìn anh.

    “Thật!

    Đừng suy diễn lung tung nữa!

    Đi nhanh mà lo mai mấy anh phải nhập học rồi!”

    Kynlee nói xong thì bỏ tay vào túi quần, quay lưng bước đi.

    Căn nhà này là căn biệt thự khi ba mẹ anh còn ở Việt Nam đã xây nó.

    Diện tích khá rộng và khang trang, tông màu trang nhã cùng vật dụng đều được bố trí tinh tế.

    Thỉnh thoảng ba anh thường về đây ở khi công tác ở bên đây nên nó luôn được trang trí mới mẻ.

    Không gian cũng rất rộng, có những đến mười phòng gồm bốn tầng lầu nên diện tích rộng khỏi phải nói.

    Chỉ lo đi lạc mà thôi.

    Căn nhà này cũng được bảo vệ rất chặt chẽ đến tận ba cổng rào sắt nên cũng an tâm, may mà lúc trước khi định bỏ đi anh đã lén ăn cắp chìa khóa nhà chứ nếu không giờ ngủ gầm cầu là sự thật.

    Anh định sẽ dọn về đây từ lúc đầu nhưng xảy ra nhiều chuyện quá nên bây giờ mới dọn đến.

    “Này!

    Cái thân vàng ngọc của tao ai cho mày đụng chạm hả?”

    Venjy nói.

    “Tao đá cho mày đi bây giờ mà đụng với chạm!

    Mày quý quá há thằng cờ hó!”

    Yue vừa đánh vừa nói.

    “Cái thằng này!

    Ai cho mày nói vẻ đẹp của tao vậy chứ!”

    Venjy cải lại.

    Thế là chiến tranh lại tiếp tục diễn ra.

    Không biết là họ đánh nhau bao lâu cho đến khi cả nhóm tắt đèn về phòng đi ngủ cả mà họ vẫn chưa dừng lại ( Ghê chưa!

    Anh Venjy gọi đây là cuộc chiến giữa hai thằng đàn ông đấy! ).
     
    Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
    Chương 19: Nhìn trộm


    Tất cả đều ngủ chỉ trừ chị này...

    “Cố lên!

    Còn một phòng cuối cùng!”

    Vylee cổ vũ bản thân lôi từng phòng, từng phòng ( Khổ chưa!

    Cho cái tính cố chấp! ).

    Cô lê cái thân rất ư là thê thảm vịnh ở khóa cửa.

    “Mở ra nha!

    Mình chắc sẽ có!

    Ba không dễ dàng mà bỏ qua đâu!”

    Cô mím môi, lấy tay gật mạnh như cổ vũ bản thân.

    Cô hé hé mở cửa định mở cửa ra nhưng vừa nhìn qua khe hở cô đã giật mình.

    Quay mặt ra, tựa lưng vào cửa, mặt đỏ bừng bừng.

    Cô cố gắng lấy can đảm nhìn lại một lần nữa “Woa!

    Là Zinjee đó nha!”

    Cô nhìn vào phòng.

    “Thân hình siêu mẫu nha!

    Đẹp trai ghê chưa kìa!”

    Cô nhìn muốn chảy nước giải “Mà cũng thật tình sao lại chỉ choàng khăn tắm thôi thế!

    Lở người ta có gắng camera thì khổ!”

    “Mà cũng đúng!

    Có gắng camera thì cũng nhìn đến chảy máu mũi luôn rồi còn gì!”

    Không biết là cô suy nghĩ cái gì mà tinh nghịch cười cười.

    “Mà nói tới đây mới tức!

    Nghĩ sao lại chọn phòng cao nhất mà ở vậy không biết!

    Như vậy thì đi lên đây làm sao mà leo nổi!

    Không leo nổi vậy có phải là tiếc lắm không?”

    Cô vừa nhìn, vừa tức vừa tiếc mà trắc lưỡi ( Ý đồ ghê tởm hông?

    Mê trai gớm! ).

    Zinjee ngồi trên giường, choàng chiếc khăn tắm buộc nhẹ để lộ ra vòng ngực màu đồng rắn chắc đẹp đến mê người, bọt những lăn nhẹ li ti tạo nên một nét đẹp quyến rũ.

    Anh khẽ lắc đầu, mái tóc ướt vũ nhẹ nước làm người ta nhìn muốn chảy máu mũi luôn vậy đó.

    Zinjee bình thản xem ti vi, vẻ mặt không chút biểu cảm “Nhìn đủ chưa?”

    Anh thản nhiên nói nhưng tầm mắt vẫn không di chuyển.

    Vylee ngơ ngác khi nghe anh nói “Nói ai thế?

    Có lẽ không phải mình!”

    Suy nghĩ một lúc rồi lại đưa mắt nhìn ( Bó tay! ).

    “Cẩn thận nước giải ngập phòng tôi!”

    Anh vẫn không nhìn cô, điềm tĩnh nói.

    Vylee giờ mới theo bản năng nhìn xuống “Á!

    Mất mặt quá!”

    Cô chảy nước giải ra miệng rồi còn gì.

    Vội vàng lau mép “Vậy từ nãy giờ!

    Người anh ta nói....là mình!”

    Cô vô thức chỉ tay vào mặt.

    “Chết rồi!

    Sao anh ta lại thấy chứ!”

    Cô chợt hét lớn rồi theo ý thức lấy tay bịp chặt miệng lại.

    Zinjee khẽ nhìn qua cửa rồi di chuyển càng ngày càng gần làm Vylee chợt tái xanh mặt mày.

    Theo bản năng cô cong chân chạy nhưng vừa mới xoay lưng đi thì “Tối như vậy cô không ngủ đến phòng tôi làm gì?”

    Thân ảnh cao lớn đã đứng trước cửa, cách cô vài bước chân, giọng nói vẫn lạnh lùng đầy kiêu ngạo.

    Vylee mím môi, mồ hôi đã chảy ra.

    Cô máy móc quay cái đầu lại, trên môi nở một nụ cười hều “Đâu có!

    Đâu có!

    Tôi đâu lại làm chuyện này chứ!

    Anh đừng hiểu lầm!” cô cố gắng cười gượng mà vẫn cười hì hì.

    “Hiểu lầm sao?”

    Zinjee nhíu mày, trong một lúc chợt đến gần cô.

    Vylee như bị anh lấy hết không khí, lùi ra xa cho đến khi lưng đã tựa vào lang cang mới dừng lại “Anh...có thể cách xa chút không?”

    Cô cố gắng tỏ ra tự nhiên.

    Zinjee nghe vậy càng tiến lại gần “Cô nói tôi hiểu lầm!

    Vậy đó lá gì?”

    Anh điềm tĩnh nói chỉ vào mấy giọt nước trước cửa.

    Chết chưa!

    Mê trai đến vậy mà cùng!

    Cô chợt nhắm mắt, mím môi đầy đâu khổ “Tôi...”

    Cô cứng họng.

    “Cô làm sao?”

    Anh càng tiến lại gần hơn “Anh...anh có thể tránh xa một chút được không?

    Nếu không tôi...tôi sẽ ngã mất!”

    Cô lấy tay đẩy đẩy anh ra rồi nhìn xuống dưới nhà mà nuốt nước bọt.

    Zinjee chợt đứng ra đưa mắt nhìn cô “Cô nói xem!

    Cô đến phòng tôi làm gì?”

    Anh lạnh lùng nhìn cô.

    “À!

    Thật ra thì....”

    Cô cười hều “Thật ra thì tôi không biết đây là phòng của anh!”

    “Không biết sao?”

    Zinjee vẫn không biểu lộ cảm xúc “Đúng!

    Hoàn toàn không biết!

    Tôi chỉ muốn xem xem mấy phòng của căn nhà như thế nào thôi!

    Chứ không có ý gì khác!”

    Cô xua xua tay nhẹ.

    Zinjee không nói chỉ liếc nhìn qua mấy chấm nhỏ nước dưới sàn nhà “Vậy đó là gì?”

    Anh ngước nhìn cô đầy khiêu khích.

    Vylee thật sự rối rấm đến muốn chết “Cái đó...”

    Cô cố gắng vắt chút chất xám cuối cùng.

    “À cái đó hình như là nước từ trên người anh!

    Anh mới tắm mà không đúng sao?”

    Cô ngơ ra nhìn anh, anh im lặng nên cô nói tiếp “Tôi mới thấy anh tắm xong từ phòng tắm bước ra mà, đương nhiên ra đây còn ướt chắc là nước trên người anh!”

    Cô nói xong anh vẫn im lặng nhìn cô.

    Vylee chợt thấy có cái gì đó không bình thường, cô chợt ngơ ra “Chẳng phải sao?”

    Cô dò hỏi “Cô nhìn thấy tôi từ phòng tắm bước ra?”

    Anh vẫn nhìn chăm vào cô, theo bản năng cô gật đầu.

    “Cô nói nước đó trên người tôi!”

    Anh vẫn nhìn cô, cô cũng gật đầu “Vậy cô thừa nhận mình nhìn trộm tôi!” ngon chớn gật đầu luôn.

    Khóe môi anh chợt nhếch lên, Vylee chợt cảm giác có cái gì đó không bình thường bỗng suy nghĩ lại câu nói vừa rồi “Ơ!

    Không phải!

    Không phải vậy đâu!”

    Cô xua tay lia lịa.

    Zinjee không nói, chỉ im lặng nhìn cô, cái nhìn thấu đến tận tâm can.

    Cô lo sợ nhìn anh, mổ hôi đã đỗ ra hết, vẻ mặt gượng gạo vô cùng khó coi “A tôi nghe anh tôi nói mai các anh phải đến trường đúng không?”

    Cô cố gắng nói tự nhiên nhất có thể nhìn anh.

    Zinjee vẫn im lặng, đưa mắt nhìn cô “Không phải sao?”

    Cô cứng đơ nói.

    “Không phải!

    Không phải cũng không sao!

    Dù gì cũng phải ngủ mà!

    Nghỉ sớm đi!”

    Cô cười hì hì rồi lê nhẹ từng bước men theo lang cang rời khỏi và cuối cùng là co người chạy mất dép.

    Zinjee chợt nhìn theo dáng cô, bật cười vô cùng nhẹ.
     
    Back
    Top Dưới