Khác [Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết mệnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
210084927-256-k624561.jpg

[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Tác giả: Oreochocopie
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Tôi cứ như vậy mà ngủ say, sau đó mơ, tôi mơ thấy mình bị chảy máu đầu, thấy một người nam to cao ở trước mặt nhưng lại không nhìn rõ mặt được, chỉ thấy hình như hắn cũng bị chảy máu, tôi đưa tay ra chạm vào chỗ bị thương kia của hắn, đột nhiên lại thấy đau, rõ ràng là trán của hắn, sao tôi lại thấy đau.Rõ ràng là hai người khác nhau, sao lại giống như một."

"Nhịn thở hái hoa, hoa không đứt
Nhắm mắt đoạn tình, tình còn vương."

Đôi lời của tác giả:
Truyện lấy cảm hứng từ các nhân vật, sự kiện, địa điểm có thật trong lịch sử.

Tuy nhiên các tình tiết được xây dựng nên từ trí tưởng tượng của tác giả, hoàn toàn không có liên quan gì đến chính sử, trong truyện đã thay đổi một số tên nhân vật lịch sử để tránh phạm húy.

Tác giả là người mới, tuy có tìm hiểu nhưng kiến thức vẫn còn hữu hạn, nếu có chỗ nào sai sót mong mọi người góp ý thêm.

XIN CẢM ƠN!!

***



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 1


Tôi vốn nghĩ cuộc sống của mình thật sự mà nói là quá tầm thường so với những con người tầm thường khác.

Cho đến một ngày tôi mới biết, hóa ra trước cơn bão bầu trời lúc nào cũng đẹp hơn những ngày thường, mà bầu trời của tôi xem ra còn có cả cầu vồng cơ.

Điện thoại reo liên tục làm tay chân tôi cuống hết lên, mấy người gấp cái gì chứ tôi còn gấp hơn đây này.

Tối hôm qua chỉ ăn có 3 con cút quay thôi mà tôi muốn ngất trong nhà vệ sinh cả buổi sáng.

Vốn dĩ sáng nay lớp có buổi tham quan bảo tàng lịch sử, quần áo cũng ủi xong hết rồi mà lại gặp mấy chuyện xui xẻo này, xem ra tối nay về phải bước qua chậu than xả xui mới được.

"Alo, Thy à nhanh chân lên, mọi người đến đầy đủ hết rồi, chỉ còn mình cậu thôi đấy.

Rốt cuộc cậu làm cái quái gì ở nhà vậy."

"Được rồi, được rồi.

Mọi người cho tôi 5 phút, tôi lập tức đến ngay đây."

Mười lăm phút sau:

Chân mới bước lên xe được hai bước đã cảm thấy lạnh cả sống lưng, hóa ra đang có hơn tám mươi cặp mắt nhìn chằm chằm về phía mình.

Tôi xoa xoa hai tay hối lỗi với mọi người, tôi cũng đâu có muốn, do cút quay với coca đánh nhau một trận tơi bời thôi mà.

Chầm chậm bước vào chỗ ngồi của mình, thầy dạy môn kĩ năng mềm lớn tiếng nói:

"Các em ổn định chỗ ngồi, chúng ta xuất phát đến bảo tàng lịch sử.

Trước khi vào bảo tàng thầy có một số điều muốn nhắc nhở các em.

Thứ nhất chúng ta phải đi theo hàng để tránh lạc nhau, thứ hai không phát biểu lung tung trong lúc tham quan, thứ ba không được sờ vào hiện vật, tuyệt đối không được sờ vào hiện vật."

Đầu óc tôi ong ong lên, thầy nói thì cứ nói, tôi chả còn nghe được gì ngoài tiếng "ọt ọt" trong bụng của mình.

Bước xuống xe mà hai chân run lẩy bẩy, mong rằng thuốc sẽ mau phát huy tác dụng, chứ cứ đà này thì xấu hổ chết mất.

Bước vào cửa soát vé, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là những bộ long bào, phượng bào.

Hầu hết chúng đều màu vàng, được thêu rồng, phượng rất đẹp mắt.

Tiếp theo là những bức tượng Phật, những món vũ khí được cất kĩ trong lồng kính.

Không xong rồi, bụng tôi lại không xong rồi.

"Tiên ơi, cầm giúp tôi balo.

Tôi phải đi vệ sinh cái."

Phi nhanh vào nhà vệ sinh, tôi như vừa mới trải qua giới hạn của việc sinh tử.

Oái, mọi người đi đâu mất rồi.

Tôi chân chạy chân nhảy đi tìm mọi người, đột nhiên giật mình dừng lại, tôi vừa đi ngang thứ gì ấy nhỉ.

Là một bức tranh, người trong tranh này là nam, đầu vấn khăn, mặc một bộ giống như áo dài, có thêu hoa văn rất đẹp mắt.

Tuy là ảnh trắng đen nhưng mà đôi mắt kia quả thật là quá sáng rồi, còn chiếc mũi kia nữa, cực phẩm thật sự là cực phẩm.

"Ọt ọt" không phải chứ, vừa mới ra mà, bây giờ lại đau nữa rồi.

Chân nọ đập vào chân kia tôi té nhào về phía trước, đầu đập cốp một phát rõ đau, phía trước tối sầm lại.

Đến lúc nhận thức được tôi mới đưa tay sờ lên trán mình, ướt ướt, máu, ôi mẹ ơi đập thế nào mà chảy cả máu rồi, mà rốt cuộc là đập vào thứ quái gì đây.

Tôi ngẩng mặt lên cố định vị lại đầu óc, bức tranh trước mặt hiện ra, trán của vị trong tranh nhỏ máu.

"Xin lỗi, xin lỗi.

Thất lễ rồi, tôi lập tức lau lập tức lau cho Ngài ngay.

"Tôi hấp tấp dùng khăn giấy lau đi vệt máu, thật may là không có ai nhìn thấy.

Ôi đầu tôi, sao mọi thứ đều bay lên thế này.

Ầm, tôi cảm nhận được mình ngã một cú rất mạnh, đau chết đi được.

Sao không cử động được, rõ ràng vẫn còn ý thức nhưng tay chân không thể động...
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 2


Chẳng lẽ tôi chết rồi sao, không được, tôi còn chưa lấy chồng, chả nhẽ lại chết uất ức như vậy sao, bình thường tôi toàn làm việc thiện, mỗi tháng còn ăn chay hai ngày, lí nào lại như vậy.

Cố hết sức mở mắt ra nhưng hoàn toàn vô vọng, chắc tôi chết thật rồi, hóa ra con người khi chết đi chính là như vậy, sao hồn chẳng lìa khỏi xác nhỉ.

Đang mãi suy nghĩ miên man thì có thứ gì đấy đập mạnh vào trán làm tôi giật mình la oai oái " Ôi đau chết tôi rồi."

Tôi bật dậy lấy tay xoa xoa trán, trước mắt tôi là một đứa bé trai tầm 2-3 tuổi trên tay cầm một khối hộp bằng đá màu xanh lục bảo, nhưng mà vấn đề cần chú ý hơn là đứa bé này ở đâu ra.

"Nè nhóc, sao lại dám đánh chị hả?".

Đứa bé có vẻ sợ hãi bước mấy bước lùi lại.

Giờ tôi mới để ý đứa trẻ này ăn mặc rất kì lạ, người mặc một bộ áo dài gấm màu xanh thêu hoa văn, cổ đeo kiềng vàng.

"Thái tử, thái tử.

Không được vô lễ với ma sơ."

Một người phụ nữ mặc áo viên lĩnh màu xanh mạ bước tới, hai tay đỡ lấy đứa trẻ.

Rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra thế này.

Xung quanh là một căn phòng rất to, toàn là cột gỗ sơn màu đỏ, có đặt một chiếc giường ngủ trải lụa vàng, rèm che được vén lên gọn gàng.

Mái nhà toàn là ngói, sao cảnh này quen thế nhỉ, sao lại giống trong mấy phim bộ mình hay xem.

Chẳng lẽ là mơ sao, mà giấc mơ này cũng quá là chân thực rồi, ở chỗ bị đứa trẻ đập vào vẫn còn đau ê ẩm.

Đột nhiên một tia sáng xẹt qua trí óc tôi, XUYÊN KHÔNG, lẽ nào tôi đã xuyên không rồi sao?Lật đật đứng dậy tôi liền nhìn thấy một chiếc gương, nhìn vào gương tôi suýt nữa thì ngất ra đất, may mà còn bám được vào cạnh bàn, thứ mà tôi đang mặc trên người sao giống như của Valak thế này.

Ôi mẹ ôi số tôi cũng phải là khổ quá rồi, người ta xuyên không thành tiểu thư đài cát, tôi đây lại xuyên không thành ma sơ.

Tôi níu chặt cánh tay của người phụ nữ kia: "Cho tôi hỏi bây giờ là năm mấy vậy?"

Người phụ nữ nhíu mày nhìn tôi một cách kì quặc: "Sơ đang nói gì vậy con nghe không hiểu."

"À tôi vừa mới bị đập vào đầu nên đột nhiên quên mất, bây giờ là năm bao nhiêu vậy?"

"Năm 1939 thưa sơ."

"1939 1939 1939" Mấy con số này cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.

Cách năm mà tôi sống 80 năm.Cũng gần quá rồi, không đáng sợ.

"Thái tử mau vào thay y phục sắp đến giờ làm lễ rồi."

"Làm lễ, làm lễ gì vậy?Tôi phải làm gì đây?"

"Chắc sơ bị thương nặng nên quên mất, hôm nay là lễ sắc phong Hoàng Thái tử cho Thái tử Kim Long đây, người được truyền đến để dẫn thái tử ra khỏi cung theo đạo."

Nói xong người phụ nữ kia dẫn đứa trẻ vào trong, thêm mấy người khác được gọi vào để che rèm cho bà ta thay y phục cho đứa trẻ, kì lạ là mấy người này đều nhắm chặt hai mắt lại.

Một cơn gió thổi qua tấm rèm che, thấp thoáng tôi nhìn xuyên qua thì giật mình kinh hãi, đứa trẻ kia là nữ.

Tại sao hoàng tử lại là nữ??Tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

Thoáng chốc đã thay đồ xong, đứa bé được khoác một bộ cái gì đấy bào, đầu đội mũ, chân đi hài.

Chỉ trách tôi lúc trước không chịu học Sử cho tốt, rốt cuộc bây giờ là triều đại nào tôi cũng không rõ, hoàng tử Kim Long là con của ai tôi cũng không nhớ, đúng là vô dụng mà.

Bên ngoài truyền tới âm thanh xôn xao, ồn ào.

"Thượng Thư bộ lễ đến rồi, Sơ mau dắt Thái tử ra ngoài đón người."

"Ơ bà không ra theo tôi hay sao?"

"Phụ nữ không được can dự vào chính sự, con chỉ được phép thay đồ cho Thái tử thôi, việc còn lại có người khác lo ạ."

Tôi như bị thôi miên, cứ như vậy nghe theo lời người phụ nữ kia, tay dắt đứa trẻ chập chững bước ra bên ngoài.

Ngoài cửa là một người đàn ông tầm 40-50 tuổi mặc quan phục nghiêm trang đứng đợi.

Ngoài sân kẻ cầm lộng, người khiêng kiệu, ước chừng cũng phải hơn trăm người, khung cảnh cũng thật là náo nhiệt a, tuy nhiên mọi người lại im phăng phắc, chẳng ai nói một câu nào.

Người đàn ông kia lên tiếng:"Mời thái tử lên kiệu."

Khác với dáng vẻ nghịch ngợm ban nãy, đứa trẻ kia trông rất vâng lời khi ra ngoài, tôi cùng người đàn ông kia dắt tay đứa trẻ, à không thái tử bước chầm chậm xuống bậc thang.

Đưa thái tử kia lên kiệu, tôi định quay vào thì đột nhiên thấy tên quan Thượng Thư bộ lễ kia nhìn tôi chằm chằm, rốt cuộc tôi còn phải làm gì nữa đây.

Trong phút chốc hốt hoảng tôi đột nhiên nghĩ ra, tôi dùng động tác của người theo đạo sau đó nói : "Amen" Quả nhiên phát huy tác dụng, tên quan kia gật gù có vẻ hài lòng rồi lớn tiếng:" Khởi hành."

Thở phào nhẹ nhõm tôi nhìn đoàn người đi khuất rồi mới bước từng bậc thang quay trở vào, phải tìm cách quay lại mới được, làm sao bây giờ.

Mới nghĩ đến đấy thôi thì từ đâu có một tên chạy luống cuống đâm sầm vào tôi, tôi trượt chân ngã xuống cầu thang lăn mấy vòng, đầu đập vào một con hổ bằng đá, chỉ kịp đưa tay ra chỉ vào tên đó: "Ngươi ngươi."

Rồi ngất lịm.
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 3


Tôi cứ như vậy mà ngủ say, sau đó mơ, tôi mơ thấy mình bị chảy máu đầu, thấy một người nam to cao ở trước mặt nhưng lại không nhìn rõ mặt được, chỉ thấy hình như hắn cũng bị chảy máu, tôi đưa tay ra chạm vào chỗ bị thương kia của hắn, đột nhiên lại thấy đau, rõ ràng là trán của hắn, sao tôi lại thấy đau.

Rõ ràng là hai người khác nhau, sao lại giống như một.

***

Đầu đau như búa bổ, tôi lờ mờ ngồi dậy, xung quanh sao lại nhiều thứ di chuyển như vậy, à không là người, mấy người mặc viên lĩnh này làm sao mà cứ chạy qua chạy lại làm tôi hoa hết cả mắt.

Một cô gái tầm 15-16 tuổi chạy đến níu tay tôi, "Chị mau chuẩn bị, sắp đến giờ rồi."

Sao mỗi lần đều là sắp phải làm mấy chuyện gì hệ trọng thế này, rốt cuộc là chuyện quái gì đây.

Bên ngoài vọng vào tiếng nói:"Nước ngâm của Thái tử chuẩn bị xong chưa?".

Một trong số mấy cung nữ kia lên tiếng:"Dạ đã xong xuôi hết rồi."

"Vậy thì mang vào đi."

Tôi cùng với đám người kia khệ nệ mang mấy chậu nước vào trong cung điện của Thái tử, đúng là đức cao vọng trọng, được kẻ hầu người hạ cả việc tắm gội.

Bước vào bên trong cung, quả nhiên vẫn là khung cảnh lúc trước, nhưng lại có mấy phần hiện đại cách tân hơn trước, chẳng hạn như chiếc đồng hồ quả lắc kêu tích tắc tích tắc.

"Mọi người xếp hàng, kiểm tra."

"Một"

"Hai"

"Ba"

...

Mỗi người từ trái sang phải lần lượt đọc số thứ tự,

"Mười"

Đến tôi đến tôi rồi.

"Mười..một."

Mọi người đều trố mắt ra, "Sao lại thừa một người?Đếm lại."

Một

...

Vẫn là mười một.

"Rốt cuộc là kẻ nào thừa ra, mau cút, tránh để thái tử chờ lâu."

Không xong rồi, tôi sẽ bị phát hiện mất.

Vận động lại đầu óc, tôi liền chỉ về phía cô gái đứng thứ ba, "Mọi người đều mang giày xanh, chỉ có cô ta mang giày đỏ."

Cô gái kia giật mình nhìn xuống chân, cuối cùng chưa kịp nói lời nào đã bị hai kẻ đến lôi đi.

Trong lúc đợi mấy tên lính kia cho nước vào chậu ngâm, tôi ghé tai cô gái bên cạnh hỏi:"Sao nước ngâm của Thái tử lại màu đen?", cô gái kia nhìn tôi một lượt rồi hỏi:"Chị mới đến à?"

"À à không à mà đúng rồi, chị mới đến nên không rõ."

"Thái tử bị thủy đậu, phải ngâm bằng nước thuốc."

À hóa ra là vậy, nhưng mà Thái tử là một đứa trẻ, sao lại dùng nhiều nước đến vậy.

Thấp thoáng sau tấm màn che, một bóng lưng cao lớn xuất hiện.

Mọi người đều cúii đầu, tôi nhìn lén, đây là Thái tử sao, mới chớp mắt mà đã lớn như vậy rồi.

Chả bù cho khoảng thời gian tôi bỏ ra cày mấy bộ xuyên không thật nhiều, cho nên bây giờ mới nắm bắt tình hình nhanh như vậy.

Cô gái bên cạnh lắc tay tôi "Mau nhắm mắt lại".

Quái lạ, nếu không muốn người khác nhìn thấy thì cứ cho bọn họ ra ngoài, hà cớ gì bắt người ta đứng hầu rồi lại bắt họ nhắm mắt, đúng là khó hiểu.

À tôi nhớ ra rồi, do Thái tử kia là nữ nên tuyệt đối không để người khác nhìn ra đây mà.

Cứ đứng nhắm mắt như vậy khoảng 5 phút thì chân tôi bắt đầu tê hết lên, lại còn buồn ngủ.

Đúng là đày đọa người ta quá đáng mà.Ti hí mở mắt ra nhìn xung quanh xem đang xảy ra chuyện gì, "Ôi giật cả mình."

Một đôi mắt đập vào mắt tôi, đôi mắt sâu hun hút, gương mặt được che lại bằng một tấm vải trắng.

Hắn bước một bước, tôi lùi một bước, hắn nhìn tôi trừng trừng, tôi hai mắt chớp liên tục.

Bước tới bước lui độ 4,5 bước thì hắn dừng, sau đó xoay lưng lại "Ra ngoài."

Mấy người cung nữ đi cùng tôi đồng loạt cúi đầu rời khỏi phòng, may quá may quá, tôi cũng nhanh chân theo họ rời khỏi.

"Khoan đã, ngươi, ở lại."

Chỉ có mấy chữ mà tôi như bị đóng băng tại chỗ, rốt cuộc đã lộ ra sơ hở gì làm hắn chú ý đến.

Tên Thái tử kia tóc cắt ngắn gọn gàng, trông rất hiện đại, không phải tóc dài ngang thắt lưng như mấy bộ phim tôi hay xem, hắn khoác trên người bộ giao lĩnh màu trắng, chân đi giày Tây, trông hơi buồn cười.

Có điều tôi đột nhiên nhớ, rõ ràng Thái tử là con gái, sao ăn mặc mỏng manh như vậy mà lại không thấy ngực đâu, quái lạ.

Mọi người đi hết rồi, hắn lại nhìn tôi chằm chằm,

"Đợi ngươi lâu rồi, cuối cùng cũng đến."

"Đợi..đợi tôi?

"

"Đúng, có người bảo ta đợi người đến."

Vừa nói hắn vừa uống một tách trà.

"Là ai?"

Hắn nhíu mày, gương mặt trông thật khó hiểu, bây giờ tôi mới phát hiện ra, Thái tử lớn lên trông thật soái, là nữ mà lại đẹp trai như vậy, thân hình cũng phải cao hơn 1m8, thảo nào không ai nhìn ra.

Bên ngoài có tiếng bước chân, hắn buông ly trà ra có vẻ cảnh giác.

"Thưa Thái tử, Hoàng thái hậu đến."

"Ta thay y phục đã."

Nói xong hắn nắm lấy cánh tay tôi lôi lại gần tủ quần áo rồi chỉ tay vào, tôi như con thỏ bị sờ trúng bụng, ngoan ngoãn nghe theo lời hắn.

Từ trong tủ nhìn ra ngoài vẫn có thể thấy được qua khe hở của cánh cửa.

Hoàng Thái hậu kia nhìn rất quen, tôi đã gặp ở đâu rồi thì phải, đúng rồi trong sách Sử, sở dĩ tôi nhớ rõ là vì bà khi còn trẻ thật sự rất đẹp, lại có khí chất, lại còn học thức cao.

Quả là một vị đáng ngưỡng mộ.Bà tên là Nam...Nam...
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 4


"118, 119, 120, 121..."

Ngày ngày tháng tháng dài đằng đẵng cứ như vậy mà tôi đã ở trong cung được hơn một tháng rồi.

Lấy thân phận hầu nữ từ nhà chị ruột của Thái Hậu tới làm cung nữ duy nhất theo hầu bên cạnh Thái tử.

Nói trắng ra thì ở đây tôi chính là một tên lừa đảo, nếu hôm ấy trốn trong tủ áo không lén nghe được cuộc nói chuyện của Thái Hậu và Thái Tử thì có khi giờ này tôi chôn thây ở nơi này rồi cũng nên.

Chỉ trách con người tôi đầu óc thỉnh thoảng có quên trước quên sau nhưng được cái lanh lợi, nhanh chóng nắm bắt tình hình.

Mà ở đây bọn họ lại quá dễ dàng tin lời người khác, tôi chẳng khác nào đang biên kịch cho bộ phim mà mình đóng vai nữ chính cả.

Tôi nói Đông chính là Đông, nói Tây thì không thể nào là Nam được.

Công việc của tôi ở đây an nhàn lắm, không phải suốt ngày ôm một chồng giáo trình leo mấy tầng cầu thang, cũng không phải chen chúc lên mấy chuyến xe buýt chật ních người nữa.

Công việc của tôi chính là chờ đợi a.

Mỗi ngày Thái Tử học tiếng Pháp, học nghi lễ, chơi thể thao, câu cá ở hồ sen, đọc kinh cầu nguyện,...Tôi phải đứng một góc chờ đợi, đợi hắn học xong hoặc chơi xong thì lẽo đẽo theo sau lưng hắn quay về cung.

Cũng không phải chờ đợi lâu đâu, vì Thái tử kia có vẻ không được hòa đồng cho lắm, không thích nói chuyện với bạn học, chỉ lầm lũi một mình.

Hôm nay trời trong veo, chuồn chuồn bay lởn vởn khắp hoa viên, Thái Tử lại đi câu cá rồi.

Tôi ở bên cạnh như thường lệ đếm hoa.

"121, 122, 123, 124,..."

Hôm nay lại nở thêm mười đóa sen rồi.

Tôi thầm nghĩ trong bụng, thật muốn nói cho hai kẻ bên cạnh nghe, nhưng đáng tiếc, bọn họ chính là hai khúc gỗ biết cử động.

Mỗi ngày bọn họ nói với tôi chưa quá ba câu.

Mà ba trong số đó là "im lặng".

Hoa sen hoa sen, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Hoa sen thật tuyệt, vừa có thể ngắm, vừa có thể ăn, còn có thể ướp trà.

Ở đây cũng chỉ có nó là tốt với tôi nhất.

Tôi nhẹ nhàng đi đến sau lưng tên Phát Tâm, khẽ nói vào tai hắn:"Hình như trời sắp mưa rồi."

Hắn giật mình quay lại nhìn tôi, nheo mày lại.

"Ngươi đừng suốt ngày nói nhảm, trời đang trong xanh lý nào lại mưa.

Có phải ngươi lại lười biếng muốn trốn đi hái mận?"

Tôi bực dọc đi sang một góc, chả bao giờ bọn họ chịu tin lời tôi.

Nhìn xem nhìn xem:" Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng, bay vừa thì râm."

Nhìn lũ chuồn chuồn mà xem, chúng sắp va đầu vào đất mất rồi.

Tôi hái một lá sen to ngồi dưới gốc cây liễu, nhìn Thái tử mặc bộ áo dài gấm màu tím ung dung tự tại ngồi ngắm mặt nước phẳng lặng mà chán chường, hắn lại không bắt được con cá nào rồi, đúng là cố chấp mà, khúc gỗ mục làm sao mọc ra na được.

"Ầm ầm."

"Ào ào."

Quả nhiên mẹo dân gian không bao giờ sai được, tôi cười đắt ý chạy lại bên cạnh Thái tử, dùng lá sen che mưa cho hắn.

Hắn chả thèm nhìn tôi lấy một cái đã quay gót về lại cung.

Tên Phát Tâm trông mặt có vẻ hốt hoảng, chắc hắn đang nghĩ trông tôi ngốc thế mà còn biết dự báo thời tiết a.

Tôi đi chầm chậm phía sau Thái Tử, quái lạ, sao hắn lại không về cung mà đi theo hướng khác.

Tôi nhìn sang Phát Tâm với ánh mắt khó hiểu, hắn hất cằm ý bảo tôi đi tiếp, tôi cũng đành lẽo đẽo theo sau.

Bọn tôi đi mất mười mấy phút mới đến nơi, chân tôi sắp gãy ra mất.

Mưa cũng đã tạnh dần, chỉ còn lại vài giọt rơi lả tả trên phiến lá cọ.

Chỗ này là một vườn cây rộng lớn, có nhiều dây leo mọc um tùm.

Trông có phần hơi đáng sợ, tôi rùng mình nhìn theo hướng Thái tử, hắn ta quỳ xuống, vẹt đám dây leo sang một bên, bên trong lộ ra một bia mộ bằng đá, tà áo tím của hắn bay bay trong gió.

Khoảnh khắc, tôi thấy hai vai hắn run run.

Trên bia đề bốn chữ Nguyễn Hữu Thị Huệ.

Người này rốt cuộc là ai, tôi im lặng đứng một góc không dám thở mạnh, không biết là người nào đã làm cho cành cây lê đột nhiên mọc ra một quả na.

Hắn khóc một hồi thì cũng quay gót trở về, tôi mang cái bụng nặng như đống sắt theo hắn về cung.

Về đến cung, sau khi đưa Thái Tử vào trong, tôi quay ra níu lấy Phát Tâm.

"Ta..."

"Ngươi không được hỏi, ta cũng không được phép trả lời, tốt nhất là im lặng làm tốt công việc của mình đi."

"Ta chỉ muốn hỏi, đêm nay ta hơi mệt, ngươi đi hầu Thái tử đọc kinh giúp ta được không?."

"Không được."

Đúng là không có tình người mà, tên đáng ghét.

Bà dì lại đến thăm rồi, bụng tôi đau chết đi được, đầu cũng đau như búa bổ, lại còn phải nghe Thái Tử đọc kinh, chắc tôi ngất ra mất.

Đến trước cửa điện Kiến Trung, sự im lặng đáng ngạc nhiên làm tôi hoảng hồn, chả nhẽ mình đi trễ giờ, Thái tử đọc kinh xong rồi sao.

Tôi mở cửa nhẹ nhàng bước vào, nhìn thấy Thái tử mặc giao lĩnh đen đang ngồi trên bàn, tay bưng chai rượu Tây nốc ừng ực.

Thoáng chốc hoảng hốt làm tôi tí nữa là ngã nhào, tôi tự biết bổn phận nên khóa chặt cửa vào.

Nhẹ nhàng đến đứng bên cạnh Phát Tâm, không biết tên Thái tử kia gặp phải chuyện không vui gì mà đến nỗi phải uống rượu như nước lã thế kia.Trông chẳng giống bộ dạng nghiêm trang thường ngày của hắn tí nào.

Mặt hắn xem chừng đã đỏ au, có lẽ là say lắm rồi, hắn gục đầu lên bàn trà, thở nhè nhẹ.

Đúng lúc quan trọng thì tên Phát Tâm có người nhà đến tìm, hắn quay vào dặn tôi ở lại trông chừng Thái tử, tuyệt đối không được mở cửa cho Thái Tử ra ngoài, rồi đi mất.

Tôi trong dạ không vui ngồi bệt xuống ghế bành, xoa xoa bụng.

Bây giờ Thái Tử có vẻ như ngủ say như chết rồi, tôi có nói gì chắc hắn cũng không nghe.

"Thái Tử ơi Thái Tử, ngài có biết cảm giác đau như chết đi sống lại như thế nào không?Ngài làm sao biết được cảm giác bà dì ghé thăm là thế nào.Vậy mà tôi còn phải hầu ngài uống rượu.Thật là mất hết nhân tính mà."

"Ngươi bị thương ở đâu?"

Giật cả mình, thì ra hắn còn nói chuyện được, mà kệ, có lẽ sáng mai hắn cũng nhanh chóng quên đi thôi.Hắn dùng đôi mắt đỏ au nhìn tôi.

"Thôi bỏ đi, ngài cũng không hiểu được.Tốt nhất ngài lên giường nghỉ đi để tôi có thể sớm quay về nghỉ ngơi."

Tôi đến bên giường nhẹ nhàng vén rèm, mở chăn ra ý bảo hắn lên giường đi ngủ, hắn nghiêng nghiêng ngã ngã đi đến, ngã nhào vào vai tôi.

Ối đau chết tôi rồi, tên này nặng như quả núi thế kia, không chừng gãy vai tôi mất.Tôi bực dọc mắng hắn.

"Có chuyện gì mà lại phải uống đến mức say như thế này không biết.Làm người khác phải lo lắng."

"Hôm nay là giỗ đầu của mẹ ta."

...
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 5


...

Giỗ??

Mẹ ngươi đang sống sờ sờ ở cung Trường Sanh kia mà ngươi lại dám trù bà ta chết.

Đúng là người say chả khác nào người điên mà.

Tôi lật hắn sang một bên rồi nhẹ nhàng đắp chăn lại, nhìn đôi lông mi cong vút đang khép hờ và đôi mày đang cau lại của hắn tôi mới nhớ ra chuyện trước đây, khi hắn còn bé, là một bé gái xinh xắn, mập mạp.

Mấy chục năm trước có lẽ phẫu thuật chuyển giới đã xuất hiện rồi, quả nhiên là tiến bộ, trông chả giống nữ tí nào, bờ vai rộng lớn như Thái Bình Dương kia, cả trái cổ cũng y như thật.

Quào xem gân tay hắn kia kìa, chả thấy tập tạ bao giờ mà săn chắc phết.

Nói đoạn tôi mới nhớ ra hắn là Thái tử, lật đật đắp chăn cho hắn xong đột nhiên nghe thấy ngoài cửa hơi ồn, tôi ghé tai lắng nghe.

"ĐOÀNG ĐOÀNG ĐOÀNG..."

Giờ này sao lại có tiếng súng, quái lạ, mà tiếng súng vang lên đều đều nhau rồi im bặt, cả cung lại xôn xao ồn ào, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tôi khóa chặt cửa nhốt mình bên trong, mệt mỏi tựa đầu vào ghế bành, cung nữ thì không được ngồi trên ghế, trong cơn đấu tranh nội tâm sâu sắc, tôi cứ như vậy mà thiếp đi.

***

Mơ mơ màng màng mở mắt ra, trước mặt là tên Phát Tâm đáng ghét, tôi mới nhớ ra chuyện hôm qua, vội vàng hỏi hắn:

"Đêm qua tôi nghe thấy tiếng súng, không biết là có chuyện gì?"

"Đồ ngốc như ngươi thì biết chuyện gì, vào cung bao nhiêu lâu vẫn không chịu học cung quy cho tốt.

Tiếng súng kia là do Hoàng Thái Hậu vừa mới hạ sinh."

"Bảy tiếng súng là hoàng tử, chín tiếng là công chúa."

Tiếng nói phát ra từ trong rèm làm tôi và hắn giật bắn mình, Thái tử đã tỉnh dậy từ lúc nào, hắn vén rèm ung dung bước ra như đêm qua chẳng có chuyện gì xảy ra, hệt như mọi thứ mà hắn làm hôm qua đều do tôi mơ thấy.

Tôi lật đật ngồi dậy, tò mò xen lẫn thích thú hỏi hắn.

"Vậy lúc ngài sinh ra là bảy tiếng hay chín tiếng?"

Cả hai người bọn họ nghi hoặc nhìn tôi, trông có vẻ thảng thốt.

Tên Thái tử kia nhíu mày một cái, còn tên Phát Tâm thì nổi giận đùng đùng đuổi tôi ra khỏi điện:

"Ăn nói lung tung, mau cút ra ngoài."

Câu chuyện đang vui tự dưng lại bị đứt dây đàn, tôi chưng hửng rời khỏi điện Kiến Trung mà trong lòng cứ suy nghĩ miên man về câu hỏi kia.

Hồ Tịnh Tâm

Hai chân cứ đi mãi đi mãi cuối cùng đi đến tận Hồ Tịnh Tâm, nghe nói hồ này rất ít người qua lại, tôi điên mất rồi, tự dưng lại đi đến chỗ này, phải mau tìm đường quay về mới được, kẻo Mặt Trời xuống núi đến nơi mà tay không có nổi một ngọn đuốc.

Ầm, vẫn là gốc cây này, tôi đã gặp nó ba lần rồi, tại sao đi tới đi lui vẫn quay về chỗ cũ, chết mất thôi, chỉ tại đầu óc suốt ngày thơ thơ thẩn thẩn, cộng thêm cái tật mù đường bao nhiêu năm không đổi nữa, giờ tôi mới thấy lời của Phát Tâm quả nhiên có lý, hắn lúc nào cũng khuyên giải tôi: "Người ngốc như ngươi tốt nhất nên ở yên một chỗ, đừng có chạy lung tung làm phiền lòng Thái tử".

Vậy mà lần nào tôi cũng bỏ ngoài tai, còn giậm chân thách thức hắn.

Nữ chính thì không thể chết được mà đúng không?

Đương nhiên tôi biết được chuyện này, hà cớ gì tôi phải lao đao cơ chứ.

Sớm muộn gì bọn họ cũng tìm ra tôi thôi.

Đói, đói chết đi được, mà xung quanh đây chẳng có thứ gì để ăn, tôi cứ như vậy vừa mệt vừa đói mà thiếp đi.

***

Cung Phụng Tiên

Có thứ gì ươn ướt dính vào mặt tôi, lạnh ngắt làm tôi choàng tỉnh.

Nhìn thấy tà áo của người nào đó trước mặt, tôi chỉ kịp níu lấy rồi lại ngất lịm.

...

"Đây là cung nữ của cung nào?"

"Nghe nói là cung nữ của điện Kiến Trung?"

"Là ả đấy sao?"

"Dạ"

Lờ mờ mở mắt ra, trước mắt là một chỗ hoàn toàn xa lạ, hai người phụ nữ ở trước mặt tôi cũng chưa gặp bao giờ.

Một cô gái khoảng tầm mười lăm, mười sáu tuổi mặc bộ áo dài có phần cách tân màu hồng phớt, cổ đeo kiềng bạc, tóc cài trâm ngọc, cùng với một cung nữ lớn tuổi.

Hai chân đặt xuống giường, tôi định bước tới cảm tạ hai vị trước mặt, thì đột nhiên bọn họ trừng trừng nhìn tôi, tôi hai chân rã rời vì cả ngày rồi không có thứ gì trong bụng, cảm tạ trời phật may mà trong cung còn có người tốt, nếu không chỉ sợ tôi suýt nữa thì bị cá sấu tha đi mất.

Càng nghĩ tôi lại càng thấy biết ơn, định mở miệng ra mà cả miệng khô khốc.

"Tống ả vào ngục vì tội dám bén mảng đến hồ Tịnh Tâm."

Cô gái, à không cái con bé hỗn láo xấc xược mặc áo màu hồng phớt kia cao cao tại thượng đưa tay chỉ về hướng của tôi.

Tôi tí nữa thì ngất ra đất, cuối cùng chưa kịp suy nghĩ gì đã bị mang đến nhà giam.

Khốn kiếp!

Nhà Giam

Tôi bị bọn họ bỏ đói hai ngày, đầu óc không còn được tỉnh táo, có lúc mơ, có lúc tỉnh.

Lúc mơ tôi nhìn thấy Phát Tâm, thấy Thái tử, bọn họ đến mắng cho tôi một trận rõ to, tôi tu tu khóc ôm lấy chân họ.

Lúc tỉnh tôi chẳng nhìn thấy ai cả, chỉ thấy bốn bức tường tối om, xung quanh là lũ gián và chuột đáng ghét.

Tôi chỉ sợ nếu trải qua thêm một ngày nữa, tôi có lẽ mất hết tỉnh táo mà ăn sống bọn chúng mất thôi.

Sột soạt,

Két két,

Ánh sáng từ bên ngoài rọi vào làm tôi lơ mơ tỉnh giấc, tôi nhìn thấy dáng người cao lớn quen thuộc.

Trong lòng dấy lên niềm vui sướng, tựa như Chức Nữ sau một năm trời mới gặp lại Ngưu Lang, tựa như con cá sắp chết khô đột nhiên gặp mưa lớn.

"Thái tử muốn làm gì?"

"Cô thừa sức hiểu."

"Nhưng cô ta dám bén mảng đến hồ Tịnh Tâm, là tội lớn.

Em còn chưa giết cô ta là may rồi.

Anh lại vì một cung nữ mà làm khó dễ em sao?"

"Đây là người của ta, có chuyện gì ta tự biết lo liệu.

Không cần công chúa đây nhúng tay vào.

Đưa đi."

"Em..."

...
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 6


Điện Kiến Trung

Tôi ngậm miếng cháo trắng vào miệng mà cổ họng đắng ngắt, tự dưng thấy có chút chua xót trong lồng ngực.

Tôi từ tám mươi năm sau đến, không người thân, lại gặp đại nạn, cuối cùng lại được hai kẻ đáng ghét kia cứu sống, quả thật mà nói nói không hề cảm kích là nói dối, nói có một chút cảm kích cũng là nói dối nốt, quả nhiên là vô cùng vô cùng cảm kích.

Nghĩ đến đoạn nước mắt tự dưng lả tả rơi, Thái tử đang ngồi uống trà cũng hốt hoảng khựng lại.

Hắn ra vẻ an ủi tôi:

"Tỉnh lại thì tốt rồi, sau này tốt nhất là ở yên trong điện, đừng chạy lung tung một mình là được."

Nói xong hắn mở cánh cửa gỗ nhẹ nhàng đi ra.

"Thái tử nói lần này ngươi là do rảnh rỗi quá mới sinh ra nông nổi làm xằng làm bậy, từ nay về sau mỗi ngày bắt ngươi đến Tàng thư lâu dọn dẹp, khi nào sạch sẽ mới được quay về.

Cố gắng an dưỡng cho tốt, đừng để Thái tử vì ngươi mà phiền lòng thêm nữa."

Tôi còn bận khóc thút thít nên chả quan tâm lời hắn nói nữa, dọn thì dọn.

Hắn cứu tôi một mạng tôi đương nhiên cũng phải biết báo ân chứ, giống như Bạch Phượng Cửu trong Tam Sinh Tam Thế vậy.

Cho dù bây giờ hắn bắt tôi làm Thái tử phi tôi cũng cam lòng, nghĩ đoạn tự dưng thấy buồn cười không chịu được, tôi một mặt nước mắt nước mũi tèm lem, một mặt cười khúc khích, Phát Tâm tay cầm tô cháo nhìn tôi lắc đầu ngán ngẩm, hắn vứt cho tôi một chiếc khăn rồi rời khỏi phòng, tôi thoáng thấy trên miệng hắn còn nở một đóa hoa a, lẽ nào hắn biết được tôi đang nghĩ gì hay sao.

Tàng Thư Lâu

Vốn dĩ là một đứa đam mê đọc sách nên tôi có từng nghe qua Tàng thư lâu.

Đến tận nơi rồi mới thấy, chỗ này rộng lớn đến nhường nào, phải to gấp hai lần điện Kiến Trung, nói dọn hết chỗ này trong vòng một ngày cũng là quá coi trọng tôi rồi.

Cũng may thời này đã dùng chữ quốc ngữ rồi, nếu mà toàn chữ Nôm thì tôi biến thành kẻ mù chữ mất, trong cái rủi cũng có cái may.

Dọn qua dọn lại, tôi vẫn là chú ý đến quyển "Đại Việt Sử Ký toàn thư" nhất, nó dày cộp, có bìa màu đỏ chói.

Tôi lén nhìn xung quanh rồi mở ra xem.

Thật nhiều tài liệu, nhân vật, sự kiện lịch sử gói gọn trong này, giá mà mang được về thời hiện đại, có khi lại giàu to.

Nghĩ đoạn tôi tò mò lật qua lật lại, vẫn còn nhiều trang để trống phía sau, tôi chú ý đến một trang sau:

" Giờ Hợi mồng 4 tháng 1 năm Bảo Đại thứ mười một, hoàng tử Kim Long trưởng tử của vua Bảo Đại và Hoàng Hậu Nam Phương ra đời tại điện Kiến Trung.

Hoàng tử da dẻ hồng hào, mắt sáng như sao.Ngoài điện, súng thần công đặt trên Kì đài nổ bảy tiếng báo hiệu tin vui cho trăm họ.

Tất cả trẻ con trong nước có cùng ngày sinh với hoàng tử đều được tặng áo quần và sữa."

Hóa ra đức Vua rất coi trọng đứa con này, nhưng lý nào người lại không biết con của người thật ra là một công chúa, chuyện này quả thật ngoài sức tưởng tượng đối với tôi, trời xuôi đất khiến thế nào mà tôi lại là người biết được bí mật động trời ấy, xong suốt ngày phải suy nghĩ linh tinh.

Chỉ sợ nếu để Thái tử biết được chuyện này, hắn liền mang tôi ra chu di cửu tộc...

Ngoài cửa truyền đến tiếng động nhẹ, tôi vội vội vàng vàng nhón chân đặt quyển sách quay lại chỗ cũ, đột nhiên nghe thấy tiếng "bục bục", tiếp theo là cảm giác man mát.

Tôi cắn chặt môi bực dọc, mặc áo dài thật mệt mỏi, tôi nhớ mấy cái áo pull với mấy bộ pijama quá đi thôi.

Nép vào góc khuất phía sau kệ sách để cài lại cúc áo, tôi lén nghe ngóng tình hình bên ngoài.

Thì ra là hai cung nữ, bọn họ vừa đi vừa nói chuyện.

"Cô nghe tin gì chưa?

Sắp đến sinh thần của Thái tử rồi, mấy ngày tiếp theo chắc chắn bận đến nổi không thể nào ngủ được, cô tốt nhất tranh thủ chợp mắt một tí đi, ta canh chừng cho."

Sinh thần của Thái tử?

Uổng công cho tôi là cung nữ kề cận duy nhất bên cạnh Thái tử, uổng công cho hắn bao nuôi tôi mỗi ngày ba bữa, uổng công cho hắn một lần từng cứu tôi từ âm ti trở về, vậy mà đến ngày sinh của hắn tôi cũng không biết.Quả nhiên là cảm thấy có chút có lỗi, tôi nhất định phải tặng cho hắn một món quà xứng đáng mới được.

"Thị Sen!!"

"A.Tôi ở đây, có chuyện gì?"

"Mau mang túi gấm này đến chỗ cung Diên Thọ."

Tôi đỡ lấy túi gấm mơ mơ hồ hồ bước đi.

Nghe nói chỗ đấy là nơi ở của Đức Từ Cung , chính là Hoàng Thái Hậu lúc bấy giờ, là mẹ ruột của Đức Vua, cũng là bà nội của Thái tử.

Từ lúc vào cung chưa từng được diện kiến qua, không biết người này có đáng sợ như mấy Hoàng Thái Hậu trong phim không nữa.

Tôi từng được phao tin rằng Thái Hậu và Hoàng Thái Hậu không được hòa thuận cho lắm, kẻ thù của người tốt lý nào lại là người tốt ư?Càng nghĩ càng thấy đáng sợ, tốt nhất là ngậm chặt miệng lại giao xong đồ rồi quay về ăn cơm, hôm trước chỉ là một công chúa, Thái tử còn ứng phó được, nếu lần này lại chọc giận Hoàng Thái Hậu, chỉ sợ không còn đường quay về.

***

Cung Diên Thọ

Đứng trước cung Diên Thọ, chỗ này đặt biệt nhất có lẽ là phần mái được lợp bằng ngói lưu ly rất nổi bật, tất cả điện đều được xây bằng gạch và gỗ sơn đen.

Tôi ngập ngừng không biết có nên bước vào hay không, nhìn thấy một tên lính gác đi ngang, tôi vội chạy lại hỏi hắn:

"Xin hỏi..."

"Có chuyện gì?"

"Tôi từ điện Kiến Trung đến, có chút đồ cần giao."

Hắn nhìn tôi một lượt, lại nhìn túi gấm mà tôi đang mang theo.

"Được, ta dắt ngươi vào trong."

"Không cần, không cần.Tôi chỉ giao đồ rồi về ngay, không có chuyện gì hệ trọng cần vào bên trong cả."

"Nếu không thể vào thì tốt nhất ngươi quay về đi.

Qui tắc trong cung ta không thể làm trái được.

Nếu ngươi giao cho ta, nhỡ như có gì sai sót, cái mạng này e là giữ không nổi."

Tôi với hắn nói qua nói lại một hồi cuối cùng vẫn là tôi thua, tôi run rẫy theo hắn vào bên trong.

Vừa bước vào đến cửa đã nghe mùi nhang thơm tỏa ra nồng nặc, có vẻ vị này rất thích thờ Phật.

Không nằm ngoài dự kiến, tôi nhìn thấy Đức Từ Cung mặc bộ áo dài gấm màu xanh biển, tay cầm chuỗi hạt, mắt lim dim...
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 7


...

Nghe nói có người đến, bà khoan thai từ từ mở mắt ra.

Không giống như những gì mà tôi tưởng tượng, gương mặt bà có nét gì đấy rất hiền từ, phúc hậu.

Trang sức và phục trang cũng có phần đơn giản, đa số là những màu đơn sắc.

Đức Từ Cung nhìn vào xấp vải lụa trên tay tôi, khẽ mỉm cười:

"Đứa cháu này thật là có lòng, ta đã bảo là ta không thích vải lụa, vậy mà lần nào có màu sắc mới nó cũng sai người mang đến cho ta.

Mau, mang đến để ta nhìn xem hôm nay lại là màu gì đây."

Cung nữ bên cạnh bà đón lấy xấp vải từ tay tôi, nhẹ nhàng mang đến bên cạnh.

Trong lúc Đức Từ Cung vuốt ve món quà từ cháu trai của bà, tôi lén nhìn ngắm xung quanh, mắt tôi đảo đến giường ngủ thì dừng lại, trên giường ngủ đặt một chiếc gối thêu hình rồng rất tinh xảo.Tôi cứ mãi nhìn ngắm, đến lúc bị gọi giật lại tôi mới giật mình quỳ sụp xuống, tí nữa thì ngã ra đất.

"Vô lễ!!"

Cung nữ lớn tuổi bên cạnh Đức Từ Cung hét lớn, tôi sợ hãi cúi rụp đầu xuống.

"Đây không phải là nơi mà ngươi muốn nhìn ở đâu thì nhìn.

Rõ chưa?"

"Được rồi.

Ngươi đứng lên đi."

Đức Từ Cung nhẹ nhàng xua tay, ý bảo cung nữ kia im lặng.

"Ta hỏi ngươi, ngươi đang nhìn gì mà chăm chú vậy?

Nói thật thì ta tha tội cho."

Tôi run rẫy đến nổi miệng cứng hết lại, thôi xong rồi, lại gây họa rồi.

"Bẩm bà, tôi chỉ là thấy gối thêu đẹp quá, nên nhìn trộm một lúc.

Mong bà tha tội."

Đức Từ Cung đưa mắt nhìn về phía giường ngủ, khẽ mỉm cười.

"Được rồi, ngươi về cung đi."

Tôi mừng đến nỗi tí nữa thì hét lên, vội vã rời khỏi cung Diên Thọ.

Xa xa, mặt trời như một quả trứng rán khổng lồ nấp phía sau ngọn tre, cũng là ánh sáng ấy mà bình minh thì tươi tắn còn hoàng hôn lại ảm đạm, thê lương, có chăng chính vì cổng thành che mất chút ánh sáng vui tươi ít ỏi mà hiếm cung nữ nào được nhìn thấy.

***

Nằm trên giường cứ trằn trọc mãi không thôi, chẳng hiểu sao lại cứ nhớ đến chiếc gối thêu hình rồng ấy.

Nếu tôi có thể thêu một chiếc như thế cho Thái tử, chắc chắn hắn sẽ rất cảm kích tôi, sau đó ôm tôi vào lòng rồi thủ thỉ:" Coi như ngươi cũng biết cách báo ân đi."

Nhưng tôi vốn dĩ không giỏi chuyện thêu thùa, may vá, xỏ chỉ còn xỏ không xong, làm sao thêu ra nỗi hình rồng, có chăng chỉ là thêu ra một con rắn mất đầu, thế lại chọc tức hắn, biết đâu hắn lên cơn điên còn tống cổ tôi ra ngoài, không cho tôi ăn cơm.

Nghĩ đến đau cả đầu, cuối cùng lại lờ mờ chìm vào giấc ngủ.

***

Máu, rất nhiều máu, tại sao khắp nơi toàn là máu, bụng tôi lại rất đau.

Bóng lưng kia là ai, tựa hồ vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Tôi đưa tay ra, cố xua làn khói trắng đang dần dần bao phủ trước mặt, nhiều bóng đen từ từ tiến đến, tôi sợ hãi lùi lại, đột nhiên chạm phải thứ gì đấy vừa ẩm ướt, lại mềm mại.

Giật mình hét lên.

Tôi hất tung chăn mỏng, mồ hôi từ trán bắt đầu túa ra, nước mắt không tự chủ một mực rơi xuống.

Người trước mặt đỡ lấy tay tôi, nhấc tôi khỏi mặt đất, tôi níu tay người ấy, trong cơn mê thốt ra hai từ: "Tại sao?"

Người ấy im lặng không động tĩnh, tôi mệt mỏi giữa cơn mơ và hiện thực, một lần nữa chìm sâu vào giấc ngủ, lần này ngủ rất ngon.

***

Vườn Cơ Hạ

Hôm nay được phân công quét lá đa, tôi giả vờ chăm chỉ làm việc, cố gắng đến gần phường thêu, ở trước cửa sổ nhìn vào bên trong, chẳng khác gì đang xem kịch.

Tay bọn họ vừa nhanh vừa mềm mại, cứ như đang biểu diễn một vũ điệu múa dân gian, tôi trố mắt ra, hóa ra thêu thùa chính là như vậy, nhìn lại bàn tay vừa thô vừa cứng nhắc của mình tôi nhẹ nhàng lùi lại mấy bước.

Xem ra bỏ công vô ích rồi.

Đang thất vọng tràn trề đột nhiên từ xa xa, một sinh vật nhỏ như quả bóng màu trắng từ từ tiến đến, tôi ngồi xuống đón lấy nó, một chú cún nhỏ, trong miệng đang ngậm một chiếc túi thơm.

"Mày vừa trộm của người khác đúng không?

Gan to lắm, dám đi trộm đồ trong cung."

Chú cún màu trắng nhả túi thơm trong miệng ra, luồn qua tay tôi nhanh chóng chạy mất, còn nghoe nguẩy vẫy vẫy đuôi.

Đột nhiên nghe thấy tiếng thút thít, tôi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một cung nữ đang nước mắt ngắn, nước mắt dài, cô ấy vừa vạch mấy đám cỏ sang bên, vừa khóc lóc.

- Cô đang tìm thứ này sao?

Cô ấy bất ngờ chụp lấy túi thơm, khóc lớn hơn nữa

- Thì ra là ở đây, tôi cứ tưởng là đánh mất nó rồi.

Thật sự rất cảm ơn cô, tôi không biết lấy gì để báo đáp.

Nghe đến đây hai mắt tôi sáng rỡ.

- Có, cô có thứ tôi cần.

- Tôi cứ tưởng cô sẽ nói là không cần báo đáp...

Tôi cười như được mùa vì câu trả lời ngây thơ ấy, nếu lọ lem lúc nào cũng xinh đẹp thì chuyện cổ tích còn gì thú vị nữa.

...
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 8


Tôi ngày ngày đều mượn cớ lẻn đến phường thêu để học may gối lụa, có ngày giả vờ đau bụng, có lúc lại bảo đau đầu, Phát Tâm hình như nhìn ra chút gì đó không ổn, thỉnh thoảng còn lắc đầu ngán ngẩm.

Mỗi lần từ phường thêu trở về hai tay toàn là vết kim đâm, có lần đang rót trà cho Thái Tử còn làm rơi cả ấm trà, may là không bị hắn phát hiện, chỉ bị Phát Tâm mắng cho một trận mà thôi, tôi nghe cũng quen tai rồi, chẳng khác gì tiếng chim, tiếng nước.

Cuối cùng sinh thần của Thái Tử cũng đã đến, cả cung nhộn nhịp hơn cả ba mươi Tết, người ra kẻ vào vô cùng tấp nập.

Thái Tử mặc một bộ áo dài gấm màu kem được may từ lụa tơ tằm vô cùng hoa mỹ, hắn ngồi ở bàn trà trầm ngâm, trông sắc mặt có vẻ không được vui cho lắm, rõ ràng là sinh thần của hắn mà mặt hắn lại vô cùng ủ dột, tôi nhìn mãi cũng nhìn không ra hắn là không vừa mắt chỗ nào.

Tôi đến bên cạnh Phát Tâm, cắn môi hỏi hắn.

"Ngươi nói xem có phải hôm nay ta mặc bộ y phục này có chút kì lạ hay không?"

Hắn nhìn tôi một lượt rồi trả lời nhẹ như không:

"Không hề, vẫn giống như thường ngày."

"Vậy ngươi nói xem có phải hôm nay nhà bếp nấu ăn có chút nhạt hay không?"

Hắn nhìn tôi:

"Rất ngon, rất vừa miệng."

Tôi lại hỏi hắn:

"Vậy ngươi nói xem tại sao Thái Tử lại rầu rĩ như thế?"

Hắn nhìn tôi chằm chằm, mắt chớp chớp hai cái.

"Ngươi học được chiêu nhìn sắc mặt người khác từ bao giờ thế?"

"Chính là từ lúc hầu hạ Thái Tử."

"Xem ra cũng có chút tiến bộ, lát nữa phải di chuyển nhiều nên Thái Tử không vui, ngươi đừng ăn nói lung tung chọc giận Thái Tử."

Chính là chuyện di chuyển nhiều làm Thái Tử không vui mà ngay cả tôi cũng cảm thấy uất ức, vốn dĩ từng nghe qua Đức Từ Cung và Thái Hậu không cùng chính kiến rất nhiều thứ, cũng không nghĩ ra có một ngày sinh thần của Thái Tử chánh cung, Thái Tử lại phải di chuyển đến từng cung một để làm lễ sinh thần.

Một bên là đạo Phật, một bên là đạo Tin Lành, tôi nghe nói mà uể oải cả tay chân, huống hồ chi là Thái Tử.

Tôi theo Thái Tử đến cung Diên Thọ trước, ở đó bày ra một bàn hơn trăm món ăn cao lương mỹ vị, phía trước có một thầy cúng đang cúi đầu làm lễ, Thái Tử quỳ xuống trước bát hương nghi ngút, mặc cho thầy cúng kia nói trời nói biển, nhảy qua nhảy lại.

Đức Từ Cung mặc bộ áo dài đính chỉ khổng tước may từ xấp vải mà hôm trước chính tay tôi mang đến, đeo một chuỗi hạt màu xanh ngọc bích, trang nghiêm chăm chú nhìn Thái Tử, vẻ mặt xem chừng rất hài lòng.

Sau khi thắp xong 7749 nén hương, cuối cùng Phát Tâm đến bên đỡ Thái Tử ngồi dậy, mặt hắn lạnh như băng, xem chừng mỏi chân lắm rồi, Đức Từ Cung tiến đến, tay cầm chén chè trôi nước béo ngậy đặt lên tay Thái Tử, từ xa tôi thấy hắn ta sắc mặt trong phút chốc ngay lập tức thay đổi, còn nở một nụ cười.

Hắn đưa tay cho một viên trôi nước vào miệng, cúi đầu kính cẩn chào Đức Từ Cung rồi từ từ tiến lại phía tôi, kết quả đặt chén trôi nước đang ăn dở vào tay tôi, tôi há hốc mồm đỡ lấy rồi nhìn hắn.

"Ăn giúp ta."

Đây chính là nhiệm vụ cao cả mà cung nữ duy nhất hầu hạ bên cạnh Thái Tử được phép làm đây mà, hắn nghĩ tôi là gì đây?Là một cái thùng rác di động chắc?Mà trôi nước trong cung quả thật cũng không tệ, tôi nhận lương của hắn, xem như cũng làm chút việc cho hắn vậy.

Tôi ở một góc giúp hắn nuốt hết thức ăn thừa rồi cùng hắn lên xe đến cung Trường Sanh.

Từ cung Diên Thọ đến cung Trường Sanh chính là cảm giác xuyên không một lần nữa, cung Trường Sanh trang trí vô cùng hiện đại, nếu không phải ở đây quá lâu rồi tôi còn nghĩ rằng mình đang đi du lịch ở Pháp, Thái Hậu đã ở trước cửa đợi Thái Tử đến, tình mẫu tử quả nhiên vô cùng đằm thắm, tôi nhìn không được vì sợ lại nhớ đến mẹ tôi mất nên quyết định không vào bên trong, để hắn cùng Phát Tâm vào trong cung cùng Thái Hậu đón sinh thần, vẻ mặt hắn không được vui cho lắm, có lẽ do không có ai ăn thức ăn thừa hộ hắn, mặc kệ, tôi một mình ở bên ngoài đi dạo thì hơn.

Hóa ra buổi tối ở cung Trường Sanh còn có đom đóm, tôi từng nghe bảo đom đóm chính là do vong hồn người chết biến thành, có chút sợ hãi, đột nhiên muốn quay lại nhưng lại không tìm được lối ra, kết quả vừa lo vừa sợ loanh quanh, lẩn quẩn mãi không ngừng.

Đột nhiên tôi bị một bàn tay lạnh giật mạnh về phía sau, tôi hốt hoảng hét lên một tiếng, lần này thì tiêu rồi, thật sự gặp ma rồi, làm sao đây.

Kết quả tôi mở mắt ra đã thấy nằm trong lòng kẻ khác, tôi ngước mắt lên nhìn hắn vô cùng oan ức, dưới ánh trăng, đôi mắt sâu hun hút tựa như đáy hồ Tịnh Tâm và khóe môi cong cong kia làm tôi choáng ngợp.

"Tại sao lại đến đây?"

Tôi lắp ba lắp bắp trả lời hắn:

"Đi dạo...bị lạc đường."

"Phía trước rất nguy hiểm, ta dẫn cô quay về."

Tôi chỉ ừ nhẹ một tiếng, chỉ nghe được tiếng gió thổi hiu hiu, hắn nhìn tôi, tôi nhìn hắn, kết quả lại thấy có chút gì đó không đúng thì phải.

Cuối cùng, vẫn là hắn mở miệng trước.

"Ở chân..."

"Chân sao?"

Tôi nhìn xuống chân hắn.

"Ở chân có chút tê."

.....
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 9


Tôi vẫn chính là câu nói đó, bên ngoài cung toàn là người tốt thôi.

Bình thường toàn đi sau lưng Thái tử, lần này đi song song với nam nhân bên cạnh, cảm giác không được thoải mái cho lắm, thỉnh thoảng tôi lại lén liếc sang xem hắn động tĩnh ra sao, cơ mà nam nhân thời này hình như sắc mặt đều lạnh lẽo như nhau, hắn với Thái tử cũng chính là khuôn mặt mà người khác không thể nào đoán ra được tâm trạng.

Đột nhiên hắn lên tiếng:

-Cô tên là gì?

-Thị Sen, cái tên hay nhỉ?

Tôi vừa nói vừa cười toe toét, vốn dĩ định làm cho bầu không khí bớt ảm đạm nào ngờ chỉ khiến cho gương mặt hắn đông cứng lại.

Tôi biết chứ, cái tên này đúng là có chút quê mùa, nhưng cũng đâu đến nỗi làm hắn bất ngờ đến vậy, uổng công tôi còn cố tình cười nói thoải mái với hắn, lòng người thật sự khó đoán, cho nên mới nói, vốn dĩ là không nên thường xuyên đem tấm lòng của mình ra mà thoải mái phanh phui như phanh một cái bánh tráng cho người khác xem.

-Tên rất hay.

Hắn mỉm cười an ủi tôi.

-Vậy tên của ngài là gì?

Tôi có chút tò mò hỏi hắn, tiện thể sau này có gặp lại sẽ trả ân tình hôm nay.

-Tôi tên là Pierre Jules François Alli, cứ gọi tôi Alli là được.

-Ngài vốn dĩ có gốc Pháp sao?

-Đúng vậy.

Quả nhiên, chỉ có gốc Pháp mới có nhan sắc đỉnh cao như thế được.

Đang mãi suy nghĩ miên man thì từ trong bụi cây lù lù xuất hiện một bóng đen, tôi sợ hãi nhảy về phía Alli một cái, tay không tự chủ chụp lấy vạt áo trắng của hắn mà run rẫy.

Ánh trăng mờ mờ dần chiếu những tia sáng nhàn nhạt vào gương mặt kia, tôi thấy toàn thân hắn chuyển động nhè nhẹ, cuối cùng hắn thở ra một cái đưa tay chụp lấy cánh tay tôi.

-Đây là ai?

Chẳng phải ngài mới là người biết rõ nhất về hoàng thân quốc thích hay sao, còn gặng hỏi, muốn làm khó dễ tôi?

-Thưa Thái tử, tôi trên đường đến lễ Thiên Xuân thì trông thấy nữ nhân này đang loanh quanh trong hoa viên nên dẫn cô ấy quay lại dạ tiệc.

Thái tử không thèm nhìn hắn lấy một cái, chỉ cau mày nhìn tôi chằm chằm, tôi bị ánh mắt như lửa đốt kia gần như nướng chín mất bảy phần, trong lòng có chút run rẫy, chẳng phải thường ngày tôi cũng đi lạc mãi sao, cũng đâu phải lần đầu, hắn cần gì hốt hoảng như thế.

-Ta dẫn người của ta về trước.

Nói đoạn, hắn níu tay áo tôi bước thật nhanh về phía trước, chân hắn dài như cái sào, một bước của hắn gần bằng hai bước chân của tôi, nhìn từ xa có thể thấy một cảnh tượng hài hước, hắn đang đi nhanh, còn tôi thì đang chạy.

Đột nhiên nhớ ra, tôi quay lại đưa tay vẫy vẫy Alli mấy cái tỏ lòng cảm ơn, rồi lại tiếp tục chạy theo Thái tử.

Đến một đoạn mà ánh trăng có vẻ sáng hơn ban nãy một lúc, hắn mới dừng chân rồi đột nhiên xoay người lại.

Tôi bị bất ngờ, theo quán tính đập đầu vào ngực hắn, đột nhiên cảm thấy ngực hắn có chút ướt, chẳng lẽ là bị đổ nước vào sao.

Tôi moi từ trong người ra một chiếc khăn tay, định lau cho hắn, nào ngờ hắn lập tức hất tay tôi ra.

-Đã dặn ngươi bao nhiêu lần là không được chạy lung tung, ngươi có nhớ không?

-Tôi đương nhiên nhớ, chỉ là thỉnh thoảng có chút tự tin thái quá vào tài nhớ đường của mình mà thôi.

Tôi ăn năn không dám ngẩng mặt lên, giọng càng ngày càng bé lại.

-Nếu còn một lần nữa, đừng trách ta.

Tôi thất thểu theo hắn quay về, vừa trông thấy Phát Tâm đã bị hắn lườm cho một cái, khác với thường ngày, hôm nay hắn không vừa gặp đã mắng tôi leo lẻo nữa mà yên yên tĩnh tĩnh dẫn tôi quay về điện Kiến Trung.

Sau khi đưa Thái tử vào bên trong, tôi cùng Phát Tâm đứng ở bên ngoài phòng ngủ của Thái Tử, hắn cốc đầu tôi một cái.

-Ta đã dặn ngươi bao nhiêu lần là không được chạy lung tung làm phiền lòng Thái Tử đúng không?

Tôi gật gật.

-Ngươi có biết hôm nay sau khi nghe tin có cung nữ rơi xuống hồ nước phía sau cung Trường Sanh, Thái Tử đã hốt hoảng chạy đến đó như thế nào hay không?Hôm nay là lễ Thiên Xuân, sinh thần của Thái Tử đều bị ngươi làm hỏng hết rồi.

Tôi hai mắt tròn xoe nhìn hắn, cứ tưởng vừa nghe câu truyện cổ tích nào đó không chừng, khúc gỗ kia hôm nay còn lo lắng cho tôi đến thế sao.

-Ngươi đừng có nói quá, trong cung thiếu gì cung nữ, Thái Tử sẽ không vì ta mà hốt hoảng đến thế đâu.

-Ngươi...

Đang nói với hắn thì đột nhiên nhớ ra, tôi lật đật nói với hắn.

-Ta còn có việc gấp, ta về trước đây.

Nói xong, tôi chạy như bay về phòng mình, mang vật kia đến trước cửa phòng Thái Tử, gõ cửa nhè nhẹ.

Bên trong phát ra một âm thanh nhỏ, cánh cửa từ từ mở ra, tôi như thường lệ cho chân vào trước, từ từ khép cửa lại.

-Có việc gì?

Hắn ngồi trên bàn trà xoay lưng lại với tôi, tôi có chút ái ngại vừa muốn nói lại vừa không dám nói, cuối cùng phát ra âm thanh có chút trầm.

-Tôi có vật này...

Cuối cùng hắn cũng xoay người lại, khác với dáng vẻ trịnh trọng ban nãy, khi hắn ở trong phòng luôn mặc giao lĩnh vô cùng thoải mái, tôi chính là thích nhất dáng vẻ hắn lúc này, ung dung tự tại, có chút gì đó rất lãng tử.

Tôi chuyển vật đang được gói trong tay bằng tấm giấy thô gói bánh bao đưa đến tay hắn.

Hắn hơi chần chừ một chút, cuối cùng từ từ mở ra, một màu đỏ bóng bẫy từ lụa dần dần hiện ra, chú chim bồ câu hơi xiêu xiêu vẹo vẹo đang chằm chằm nhìn hắn.

-Là do ngươi thêu?

-Đúng vậy.Có chút xấu xí nhưng mà vẫn là tấm lòng nhiều hơn.

Hắn đưa tay vuốt nhè nhẹ chiếc gối thêu.

-Đưa tay ra ta xem.

Tôi run run đưa đôi bàn tay toàn vết kim đâm vẫn chưa lành hẳn ra trước mặt hắn.

-Ai dạy ngươi thêu?

-Là người ở phường thêu, nhưng mà chúng tôi chỉ gặp nhau lúc cô ấy đã hoàn thành xong công việc, hoàn toàn không phải trốn việc để đi chơi.

-Vậy còn ngươi?

-Tôi...

Lúc này thì tôi á khẩu thật sự, tôi đương nhiên chính là đường đường chính chính mà trốn việc rồi, không hỏi cũng biết, mà chẳng phải một phần là do Thái Tử dung túng cho tôi làm càn hay sao.

-Cô ấy không dạy ngươi nếu thêu bồ câu nên thêu một cặp hay sao?

Đôi lời của tác giả: Chào mọi người, những độc giả thân yêu của mình, rất cảm ơn mọi người đã và đang theo dõi truyện của mình, hi vọng mọi người dành ra 5 giây ấn theo dõi, tiếp thêm động lực cho Kikolisa, để mình có thể ra chương đều đều cho các bạn.

Xin cảm ơn và gửi nghìn tim đến các bạn!
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 10


"Nhịn thở hái hoa, hoa không đứt

Nhắm mắt đoạn tình, tình còn vương."
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 11


- Tôi chỉ tặng cho Thái tử nên chỉ thêu một con, khi nào Thái Tử thành hôn tôi sẽ học thêu một cặp vậy.

Tôi mỉm cười đắt ý, thật ra cô ta đương nhiên có nói, nhưng mà tay nghề tôi có hạn, thêu một con còn không xong nói gì đến một cặp.

Tôi cố ý nhìn kĩ xem Thái tử có hài lòng hay không, liền nhận ra hình như hắn đang rất vui thì phải, cứ đưa tay vuốt vuốt chiếc gối mãi thôi.

Vậy nên tôi cũng cao hứng nói thêm vài câu hoa mỹ.

- Hy vọng Thái tử sau này sẽ tự do, thoải mái sải cánh bay như một chú chim bồ câu nhỏ.

Hắn gật gật đầu có vẻ hài lòng, sau đó chuyển ánh mắt từ gối lụa về phía tôi.

- Ngồi xuống.

Ngồi?

Được, ngồi thì ngồi thôi.

Tôi không do dự ngồi bệt xuống tấm thảm đặt trước bàn trà, hai tay đặt lên đùi.

- Ngồi trên ghế.

Hắn điên rồi à?

Đừng làm tôi sợ như thế chứ.

- Cung nữ không được ngồi trên ghế, thưa Thái Tử.

- Ta cho phép ngươi ngồi.

- Nếu có ai nhìn thấy, cái mạng này sợ là không giữ nổi.

- Nếu có ai nhìn thấy, ta lập tức giết hắn.

Tôi hốt hoảng nhìn hắn, không lẽ hắn hắc hóa nhanh đến vậy sao, rõ ràng là một Thái Tử không tranh không giành, không màng thế sự kia mà.

- Ta đùa thôi, mau ngồi đi.

Được, vậy tôi đành liều một phen vậy, cứ tưởng hắn vui vẻ tặng cho tôi ít đồ ăn, nào ngờ lại ban thưởng cho ngồi lên ghế, ghế ấy hả?

Nói ra chỉ sợ hắn giật mình chứ trước kia, tôi muốn ngồi là ngồi, muốn nằm là nằm, nếu vào trung tâm mua sắm, người ta mời tôi ngồi tôi còn không ngồi, tôi nào có thèm thuồng gì đâu.

Nói vậy chứ tôi vẫn đặt mông lên ngồi, hắn cứ như vậy nhìn tôi làm tôi có phần e ngại.

- Ngươi vào cung được bao lâu rồi.

- Hai trăm sáu mươi tám ngày.

- Lâu như vậy rồi sao?

- Đúng vậy, từ lúc tôi nhìn thấy Thái Tử lần đầu tiên đến nay phải là hai trăm sáu mươi chín ngày mới phải.

- Lần đầu tiên?Lúc ngươi lén nhìn ta tắm?

-Không phải.

Chính là vào lễ sắc phong...à không đúng vậy, mà không phải, tôi chỉ là tò mò gương mặt Thái Tử trông như thế nào mà thôi.

Vừa nói xong đã cảm nhận được hơi thở ấm nóng ở trước mặt, gương mặt Thái Tử chỉ cách tôi chưa đến một gang tay, hắn điên rồi.

Tôi thấy trống ngực mình đánh ầm ầm, không thể thở nổi.

- Vậy giờ ngươi đã hết tò mò chưa.

- Tôi..tôi, nhìn có chút chán rồi.

- Chán rồi?

Hắn trợn mắt lên trừng trừng nhìn tôi, tôi ngước mặt lên giả vờ ngắm mái ngói, tránh né ánh mắt của hắn.

-Hôm nay trăng sáng nhỉ?

Khóe môi hắn có chút co giật, tôi run quá hóa rồ, chuẩn bị nói nhăng nói cuội rồi đây.

- Hôm nay ngươi ở bên ngoài chạy lung tung, đáng lý ra phải phạt ngươi chép cung quy năm trăm lần, nhưng nể tình ngươi biết tặng quà cho ta, miễn tội.

- Đa tạ Thái tử, lần sau tôi không dám nữa.

- Lần nào cũng là câu này, coi chừng lần sau ta dùng hồ nước dán miệng ngươi lại.

Tôi giật mình bất giác dùng tay che miệng, cái miệng nhỏ nhắn này chính là còn dùng để ăn bánh bao đậu đỏ, đâu thể nói dán là dán được.

- Hay muốn ta dùng dây trói chân ngươi lại ở trước cửa điện Kiến Trung.

Khúc gỗ này vẫn mãi là khúc gỗ thôi, không thể khá hơn được, còn muốn đe dọa tôi.

- Đồ cũng đã đưa xong, Thái tử nghỉ ngơi sớm đi, tôi xin phép về trước.

- Khoan đã, ngươi muốn ta thưởng gì cho ngươi, mau nói.

- Không cần, không cần.

Tấm lòng thôi mà, không cần hồi đáp.

- Vậy được, mau về đi.

Tôi nhanh nhảu không đợi hắn nói hết câu.

- Vậy tôi muốn mười cái bánh bao đậu đỏ.

Hắn mỉm cười đắc ý.

- Đồ ngốc.

Rồi gật gật đầu, xua xua tay ý bảo tôi về.

Đây chính là lần đầu tiên sau hai trăm sáu mươi tám, à không hai trăm sáu mươi chín ngày tôi ở đây tôi nhìn thấy hắn cười vui vẻ đến thế.

Thấy ân nhân cứu mạng của mình vui vẻ, trong lòng tôi cũng có chút hào hứng.

Không biết có phải vì bánh bao đậu đỏ hay không mà đêm ấy tôi không tài nào ngủ được, chỉ mong trời mau sáng để ba chân bốn cẳng chạy đến điện Kiến Trung.

....
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 12


Sáng sớm tinh mơ đã bị gọi dậy mang đồ đến cung Trường Sanh làm tôi vô cùng ủ dột, nghe nói hôm nay có hoàng thân của Thái Hậu từ ngoài cung vào thăm hỏi, Thái Tử sai tôi mang ít quà tặng đến cho hắn vì hắn bận không thể đến được.

Mặt Trời còn chưa lên cao, tôi lờ mờ vừa đi vừa ngáp hai cái liền đâm trúng người khác, theo phản xạ hốt hoảng cúi đầu.

- Thị Sen!

Giọng nói này nghe có vẻ quen tai, tôi ngẩng mặt lên bắt gặp đôi mắt sâu hun hút với sóng mũi cao ngút ngàn kia, liền vui cười hớn hở.

- Alli!

Sao ngài lại ở đây.

- Ta cùng cha ta đến yết kiến Thái Hậu, trong lúc họ đang bàn chuyện, ta liền ra ngoài đi dạo một lát, không ngờ lại gặp được cô.

Lần này tôi có thể nhìn thấy rõ dung mạo của Alli hơn rồi, hắn có làn da trắng như sữa, khi ánh nắng chiếu vào, mấy tế bào trên da của hắn như đang lấp la lấp lánh.

Bộ quân phục trên người hắn làm tôi cảm thấy có chút không quen, mấy cái cầu vai kia đẹp thì có đẹp thật nhưng trông hơi rườm rà một tí.

Không hiểu sao chỉ mới gặp nhau đúng hai lần mà tôi lại cảm giác như chúng tôi quen biết nhau rất lâu rồi vậy, nói chuyện cũng là thoải mái hơn so với Thái Tử đến bảy phần.

- Lần trước chưa kịp cảm ơn ngài vì đã giúp tôi, thật may hôm nay lại gặp nhau ở đây.

Alli nhìn món đồ được che bằng vải lụa màu đỏ trên tay tôi có vẻ tò mò.

- Thái Tử bảo tôi mang mấy thứ này đến cung Trường Sanh.

- Nhìn gân tay cô hiện lên hết rồi kìa chắc là nặng lắm, tôi cầm giúp cho.

- Không được, không được.

Mấy chuyện này tôi làm quen rồi, cung nữ mà cũng đâu phải tiểu thư đài cát gì.

Huống hồ, ngài dẫu sao cũng là hoàng thân quốc thích, làm như vậy xét về cung quy lại có phần không đúng.

Tôi nói xong mà còn thấy khâm phục bản thân mình, bình thường toàn nghe người khác giảng giải về cung quy hôm nay lại được dịp lên mặt với người khác, có ba phần cao hứng.

Không nói không rằng hắn mang cả mâm vật phẩm ôm trọn trước ngực, đôi tay nhất thời nhẹ tênh làm tôi thích chết đi được, gặp được người tốt đúng là giống như đang buồn ngủ mà gặp chiếu manh đó nha.

Tôi vui vẻ đi bên cạnh Alli, còn cao hứng hát vài câu, hắn chỉ thỉnh thoảng nhìn tôi rồi nhoẻn miệng cười.

Tôi bất ngờ đi trước hắn một đoạn rồi xoay mặt lại, nhìn hắn vừa bưng mấy món quà vừa tròn xoe mắt nhìn tôi giống như một chú thỏ con tôi lại có ý muốn trêu hắn một chút.

- Tôi đố ngài, ngài nghĩ xem thế giới này rốt cuộc là hình vuông hay hình tròn.

Nói xong tôi mỉm cười đắt ý.

Hắn chớp mắt hai cái liền hiểu ra câu hỏi, tiến đến bên cạnh tôi dùng cằm cốc vào đầu tôi nhẹ một cái, yết hầu như đỉnh núi Phan-Xi-Păng của hắn chạm nhẹ vào trán tôi.

- Là hình cầu.

Tôi hoảng hồn vừa vì hành động kia vừa vì câu trả lời của hắn, ba hồn bảy vía chạy đi đâu mất, miệng không tự chủ được hỏi hắn.

- Ngài vừa làm gì vậy?

- Cả hai tay đều không rảnh nên phải dùng đến cằm.

Nói rồi hắn lại xem như không có chuyện gì xảy ra, thoải mái đi tiếp.

Tôi cuối cùng cũng hoàn hồn, rồi ba chân bốn cẳng chạy theo hắn.

- Làm sao ngài biết được?

- Đọc sách.

Giờ tôi mới nhớ ra đây là thời đại nào, còn tự cho mình là thông minh hóa ra chỉ là một cô ngốc.

Chắc bây giờ trong lòng hắn đang nghĩ tôi là một cung nữ ít học không biết gì đây mà.

Tức chết mất thôi, tôi tự cốc vào đầu mình một cái.

Chẳng được bao lâu cuối cùng cũng sắp đến cung Trường Sanh rồi, tôi nhanh nhảu chuyển gói quà từ tay Alli về tay mình, đi lùi ra sau lưng hắn hai bước, cúi đầu ra hiệu cho hắn đi tiếp, hắn có vẻ không được vui cho lắm khi tôi đi sau lưng, nhưng cũng không mở miệng trách móc nửa lời, ngoan ngoãn nghe theo tôi.

***

Cung Trường Sanh

Tôi ở trước cung Trường Sanh hai chân quỳ đến sắp gãy rồi vẫn chưa gặp được Thái Hậu, Alli ngồi trên bục mà cứ nhìn tôi chau mày lại, mắt hướng về phía phòng của Thái Hậu cao quý.

Cuối cùng Thái Hậu cũng chịu ra ngoài, người sai một cung nữ nhận lấy mấy món đồ trong tay tôi rồi lên tiếng.

- Nhắn với Thái Tử cố gắng giữ gìn sức khỏe, ta rất lo lắng.

Người vừa nói xong thì có cung nữ từ bên ngoài truyền vào.

- Thưa Thái Hậu, đồ ăn đã được chuẩn bị xong.

- Được rồi, mang vào.

Khoảng mười cung nữ hai tay bưng mấy đĩa thức ăn thơm nức mũi từ từ tiến vào.

Cá, hình như có món cá, không ổn rồi, tôi từ nhỏ vốn dĩ không ăn được cá, vừa nhìn thấy liền muốn nôn.

Quả nhiên một con cá to như cái quạt đang được mang vào, tôi không kiềm chế được nhích sang một bên nôn khan một tiếng, cố gắng không làm cho Thái Hậu chú ý.

Alli cả người gần như sắp nhấc khỏi ghế đến nơi.

Cung nữ che mặt bằng dải lụa màu xanh bên cạnh Thái Hậu phất tay ra lệnh.

- Chuyển đồ xong rồi, ngươi quay về điện Kiến Trung đi.

Tôi mừng như bắt được vàng, vội vàng chuẩn bị tư thế để ra về.

- Khoan đã.

Âm vực vừa trầm lắng vừa thanh tao phát ra từ phía Thái Hậu khiến cả cung như bất động lại.

Lại chuyện gì nữa đây thưa Thái Hậu, tôi sắp nhịn không được mà nôn ra đây rồi.

- Ngẩng mặt lên.

Tôi nhớ như in khoảnh khắc đó, khi tôi run run ngẩng mặt lên nhìn vào đôi mắt phượng ấy, chính vào lúc bốn mắt chạm nhau, tôi nghe thấy tim mình nhói lên từng hồi một, tựa như có người dùng dao từ từ cắt đi từng lát thịt.

....
 
[Dã Sử][Xuyên Không Về Triều Nguyễn]Huyết Mệnh
Chap 14


Màn đêm buông xuống như một tấm lưới khổng lồ bao phủ cả bầu trời Đại Nam, phía sau nội cung phát ra từng đợt từng đợt tiếng dơi kêu ai oán truyền đến từ đỉnh núi bị mây mù che phủ.

Ngày thứ hai trăm, tôi như thường lệ đến thắp đèn lên trong phòng của Thái Tử, Thái Tử được Đức Vua gọi đến điện Thái Hòa bàn chuyện vẫn chưa về.

Thắp đèn xong, tôi bước đến cửa sổ gỗ có tấm rèm thưa bằng lụa màu trắng, nhẹ nhàng mở cửa ra cho căn phòng thoáng hơn một chút.

Một cơn gió khẽ lùa vào, mấy ngọn nến đỏ chao đảo, tà áo dài của tôi bất giác bị gió xốc lên, tôi đưa mắt về phía giường ngủ, bất giác nhìn thấy hình bóng một đứa trẻ đang chạy nhảy, nô đùa.

Đứa trẻ khoảng độ hơn ba tuổi, dáng vẻ hoạt bát, năng động.

Tôi đứng hình mất một lúc lâu, quái lạ, sao trong phòng của Thái Tử lại có trẻ con?

Vừa định chạy đến bắt đứa trẻ kia lại thì thoắt cái nó đã chạy ra phía sau giường ngủ rồi biến đâu mất.

Tôi ở đó ngây ngốc vạch từng miếng rèm, từng cái chăn ra cũng không tìm thấy chút dấu tích nào của việc có một đứa trẻ từng đi ngang qua, ngay cả dấu chân cũng tìm không thấy, ấy vậy mà tiếng cười khúc khích của nó vẫn còn vang lên trong gió.

Tôi rùng mình đóng hết cửa sổ lại bước ra khỏi phòng, có lẽ là hội chứng của việc ngủ không đủ giấc, nghĩ vậy thôi tôi nhanh gót về phòng mình đánh một giấc đến sáng, bỏ quên cả việc có một đôi hài trẻ con được đặt gọn dưới chân giường.

***

Trên đường về điện Kiến Trung, tôi vẫn chưa thể hoàn hồn nổi đã nghe thấy hai, ba tiếng sấm chớp bên tai.

Chạy nhanh vào trước mái hiên của Thế Tổ Miếu để tránh mưa tạm vậy, mưa bắt đầu lất phất rơi từng giọt lên mái ngói đỏ sẫm phủ ít rêu xanh của Thế Tổ Miếu, tôi vừa dùng hai tay phủi phủi mấy giọt nước mưa bám trên tay áo vừa nhăn nhó.

Xui thế không biết, hôm nay lại không mang theo ô.

Trong tiếng mưa gió và sấm chớp đầy trời, tôi nửa hư nửa thực nghe thấy có tiếng nói vọng ra từ bên hông của Thế Tổ Miếu, hơi rùng mình một tí nhưng với bản tính tò mò, tôi vẫn lén lút lần theo bức tường bước đến gần hơn để nghe cho rõ, giọng nói càng ngày càng rõ hơn, hình như có hai người.

Kết quả tôi đưa một mắt qua bức tường lớn nhìn xuyên qua, liền nhìn thấy hai dáng vẻ vô cùng quen thuộc, là Phát Tâm và Thái Tử, thật may quá, tôi còn đang nghĩ cách làm sao để về điện Kiến Trung đây, may mà gặp được bọn họ.

Tôi định chạy ra chỗ bọn họ nhưng không hiểu sao linh tính mách bảo tôi phải đứng yên tại chỗ, nhìn mặt bọn họ hình như rất căng thẳng, Phát Tâm nhìn xung quanh một vòng rồi nói với Thái Tử.

-Dạo gần đây Thái Hậu có vẻ như rất hay chú ý đến Thị Sen.

Thái Tử hơi cau mày lại, có vẻ không được vui cho lắm.

-Nghe nói hôm nay đã phái người đến giám sát chỗ chúng ta, hình như bà nghi ngờ Thái Tử và Thị Sen...

-Hoang đường.

Thái Tử lớn tiếng làm tôi giật hết cả mình.

-Ta đã chấp nhận việc sống như một con rối suốt bao năm qua, chẳng lẽ còn chưa đủ hay sao?Ngay cả người của ta bà ấy cũng muốn quản.

Thái Tử rốt cuộc đang nói gì thế?Con rối?Người của ta?Đầu óc tôi cứ ong ong lên.

Phát Tâm hơi nén giọng xuống một chút.

-Về việc thân phận của Thái Tử, vốn dĩ không nên làm trái ý Thái Hậu, nếu không e là kết quả cũng sẽ giống như những người khác...

Thái Tử thở dài một hơi rồi dùng tay vén mấy sợi tóc bị mưa làm cho ướt sủng.

-Phát Tâm

-Dạ

-Mười mấy năm qua ở trong Nội cung này thứ mà ta có được chỉ có ngươi và Thị Sen.

Nếu bà ta còn muốn cướp đi hai cánh tay của ta, ta nhất quyết sẽ không nhịn.

-Ách xì

Hơi lạnh đột ngột xộc vào mũi làm tôi không kiềm chế được mà phát ra âm thanh, hai kẻ kia hốt hoảng nhìn tôi bằng ánh mắt của mấy con Sói bị cướp mất miếng mồi, tôi lách ra khỏi bức tường lớn, đưa hai tay lên đầu.

-Là tôi, người quen, người quen mà.

Tôi cảm nhận được những tia chớp đang xẹt qua giữa sóng lưng mình.

-Ngươi rốt cuộc đã nghe được những gì?

-Từ đầu đến cuối...

***

Điện Kiến Trung

Tôi theo chân bọn họ về lại điện Kiến Trung, thật ra nghe thì nghe nhưng tôi hiểu chưa đến ba phần, trông mặt bọn họ lại vô cùng nghiêm trọng, chết rồi, có khi bọn họ mang tôi về giết người diệt khẩu cũng nên.

Nghĩ đoạn hay tay tôi bắt đầu run lập cập, chân cũng không tự chủ được mà bắt đầu đi chậm lại, mồ hôi thì túa ra không ngừng.

Đến trước phòng ngủ của Thái Tử, tôi giả vờ bịa chuyện để trốn về phòng trước nhưng không được, bọn họ ép tôi vào phòng, khóa chặt cửa lại, còn cẩn thận nhìn ngó xung quanh.

Tôi vừa bước qua bậc cửa hai đầu gối đã tự động sụp xuống.

-Tôi biết lỗi rồi, tôi không nghe thấy gì hết, xin tha mạng cho tôi đi mà.

Hai kẻ kia hình như thoáng chốc giật mình, Phát Tâm đến hai tay đỡ tôi dậy.

-Hình như bị sốt rồi.

Thái Tử xoay người, hơi cau mày.

-Ngươi đi lấy ít nước nóng với pha một ly trà gừng mang đến đây.

-Dạ

Nói rồi hắn đỡ tôi đến bên giường, tôi thấy bản thân hoa mắt chóng mặt, cả thân mình đều ê ẩm không còn chút sức lực, nhưng vẫn nhớ đến cung quy, chỉ có thể mấp máy môi khẽ thì thào.

-Không được

-Nếu ngươi còn không nghe lời ta liền mang ngươi đi xử tử!

Thái Tử sao lại hung dữ như vậy, tôi không phải đang làm tốt thân phận của cung nữ hay sao.

Ở trên giường thật sự rất ấm, nệm thì mềm mại, chăn lụa thì ấm áp, nhưng mà gối có hơi cứng, người ở phường thêu dạo này làm việc cẩu thả quá, sao có thể cho Thái Tử nằm một chiếc gối vừa cứng vừa khó chịu thế này, tôi nói với Thái Tử.

-Gối rất cứng

Hắn hơi sựng lại một lúc, rồi quay mặt đi.

-Không có, rất mềm

Quái lạ, Thái Tử rõ ràng rất khó tính, với mọi thứ đều chọn lựa kĩ càng, sao gối cứng thế này mà vẫn có thể ngủ.

Tôi đưa tay nhấc chiếc gối kia ra khỏi đầu, bắt gặp một con bồ câu vừa xiêu vẹo lại vừa xấu xí liền cảm thấy xấu hổ không có chỗ chui.

Hóa ra là ngươi, ngươi khiến Thái Tử ngủ không ngon ư.

Nói vậy thôi chứ trong lòng tôi như nở ra vài đóa hoa vậy, bệnh cảm cũng giảm đi hết mấy phần.

Phát Tâm mang nước nóng và trà gừng quay trở lại, dùng khăn ấm đắp lên trán cho tôi, còn đỡ tôi dậy uống một ít trà gừng, tôi thấy mình như sống lại lần nữa, tựa như đi giữa sa mạc gặp được một vũng nước mưa.

Thái Tử ngồi trên bàn trà xoay người lại với tôi, rồi lên tiếng.

-Nếu ngươi đã nghe thấy, ta cũng sẽ không tiếp tục giấu ngươi, những gì Phát Tâm biết, ngươi cũng sẽ được biết.

***
 
Back
Top Bottom