Cập nhật mới

Khác [Dã Sử Việt, Xuyên Không] Nửa Mạn Phong Ba

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
341340244-256-k502901.jpg

[Dã Sử Việt, Xuyên Không] Nửa Mạn Phong Ba
Tác giả: doanh2305
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Năm 1407, nhà Hồ để mất nước vào tay nhà Minh, dẫn tới cảnh đất nước rơi vào ách đô hộ suốt hai mươi năm.

"Vừa rồi:
Nhân họ Hồ chính sự phiền hà
Để trong nước lòng dân oán hận
Quân cuồng Minh thừa cơ gây hoạ
Bọn gian tà còn bán nước cầu vinh
Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn
Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ
Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế
Gây thù kết oán trải mấy mươi năm."

(Bình Ngô Đại cáo_Nguyễn Trãi)

Nữ chính từ hiện đại xuyên không sang lại nhầm phải thời loạn, sẽ gặp được ai và ứng phó như thế nào trước cảnh lầm than?

Giữa mối tình chung và những mối tình riêng phải làm sao cho vẹn?

Tên truyện được lấy ý tưởng từ câu thơ trong tác phẩm Tự tình III của Hồ Xuân Hương.

"Lưng khoang tình nghĩa dường lai láng,
Nửa mạn phong ba luống bập bềnh."



xuyênkhông​
 
[Dã Sử Việt, Xuyên Không] Nửa Mạn Phong Ba
Chương 1: Giữa Dòng


Đồng hồ điểm mười bảy giờ, tôi bần thần dùng khăn ướt lau mặt, khẽ day day trán.

Trên mặt đột nhiên cảm giác lành lạnh, tôi quay đầu, thì ra là chị Uyên đang dí cốc cà phê vào mặt tôi.

"Hôm nay vẫn tan ca một mình à?" – Chị cười hì hì tựa lưng vào mép bàn, hỏi.

Tôi nhanh tay gom đồ cá nhân vào túi, đáp lời chị:

"Vâng ạ, có ai đâu chị nhỉ."

Thấy tôi đáp vậy, chị Uyên vẫn không chịu buông tha chủ đề.

Chị để cốc cà phê xuống bàn, lại nói:

"Mày đã hai sáu rồi nhỉ, thế mà vẫn chẳng ưng anh nào à?

Ông bà bô không giục sao?

Chả bù cho chị, vừa xong đại học đã bị gia đình ép cưới, cũng may khi đó chị đang yêu anh nhà, nếu không nhắm chừng sẽ bị đưa đi xem mắt ý!"

Tôi cười trừ:

"Hiếm ai may mắn lấy được tình đầu đâu chị, với cả hai cụ trong nhà cũng mất lâu rồi, chẳng ai thèm quan tâm đến em cả."

Chị Uyên xin lỗi tôi rối rít, thấy tôi không để bụng, chị lại hỏi:

"Nghe nói em có anh trai nhỉ, anh trai cũng không giục luôn à?"

"Trừ bỏ lễ Tết không thấy mặt đâu chị ạ, thôi em xin phép."

Tôi đứng dậy khỏi ghế định về, chị Uyên lại kéo tay tôi:

"Chị nói này, chị có thằng em họ, mấy hôm trước anh nhà bận chị có nhờ nó mang cơm, nó cứ nhìn mày suốt!"

Tôi thoáng đỏ mặt:

"Mắt anh ý chắc cận chị nhỉ?"

"Đúng rồi nó cận!" – Đoạn, hình như phát hiện ra tôi đùa dai, chị bèn đấm lên vai tôi thùm thụp – "Nghĩ gì vậy, mày đâu có tệ.

Với cả chú ấy cũng như mày, chỉ biết chúi đầu vào công việc.

Giai phố cổ đấy, dịu dàng tinh tế, chị cho xem hình, chốc nữa mày về tiện đường ngó lên tầng một Coffee House, chú ấy hay ngồi đấy làm việc."

Thấy tôi ỡm ờ, chị Uyên lại càng cố đưa màn hình điện thoại đến trước mặt tôi, tôi đành "liếc" mắt cho có lệ.

Lúc này chị Uyên mới vừa bụng, cười bảo:

"Nhìn nhìn hai đứa có nét phu thê, nói không chừng là duyên tiền kiếp!

Vụ này chị quyết làm đến cùng, nhất định sang năm phải có cỗ mới thôi!"

Nói xong, chị Uyên cười phớ lớ về chỗ, khiến tôi chỉ biết thở dài.

Xứ Thanh mùa này bắt đầu có mưa, những cơn mưa đầu mùa ngai ngái mùi của mặt đường những ngày nắng nóng.

Trời chiều lất phất mưa bay, nước mưa còn sót lại của trận mưa to vừa dứt chỉ làm mặt tôi lành lạnh ươn ướt.

Gió lùa tới khiến cánh tay tôi se se, phảng phất cảm thấy thời gian như còn trong ngày cuối thu se sắt.

Tôi phóng xe chầm chậm trên đường giữa hai hàng cây ngọc lan xanh ngắt.

Mùa này hoa ngọc lan đã nở, thỉnh thoảng có làn gió đi lạc khiến hương ngọc lan phả vào trong gió làm đầu mũi thoang thoảng hương thơm.

Đi đến cuối đường Lê Lâm tôi chợt khựng xe lại.

Coffee House nằm trên đường về nhà tôi, nếu rẽ phải vào Lê Hiến Tông, chạy khoảng chừng nửa cây số là có thể gặp được anh chàng nào đó rồi.

Tôi thoáng chần chừ, ban nãy động tác liếc nhìn màn hình điện thoại của chị Uyên chỉ là biện pháp chống chế.

Gia cảnh nhà tôi đơn bạc, cha mẹ mất sớm phải ở với bà ngoại, sau đấy khi anh em tôi trưởng thành thì bà ngoại cũng đi.

Với công việc và mức lương hiện tại, tôi cảm thấy cứ sống một mình thế thì tốt rồi, chẳng làm phiền đến ai, mà chính mình cũng thoải mái.

Hồi cấp ba tôi cũng từng để ý đến một anh chàng, nhưng đó chỉ là mối tình thầm kín, tôi tự ti cảnh không cha không mẹ và chẳng mấy khá giả của mình.

Năm ngoái nghe tin anh chàng mình thầm thích năm xưa đã lấy vợ, khi ấy tôi lại càng khép kín cửa lòng.

Tôi rẽ trái vào đường Lê Hiến Tông, định đi đường vòng về nhà, trên đường chợt bắt gặp cổng công viên Bố Vệ.

Tôi gửi xe, bắt đầu đi bộ dạo quanh dưới màn mưa lất phất.

Trời đã sẩm tối, vì có mưa nhẹ nên công viên cũng thưa người, tôi định bụng dạo quanh một vòng hồ thì về ăn cơm là vừa lúc.

Nước hồ rất trong, bởi vì có mưa nên mặt hồ lăn tặn gợn sóng, giữa hồ rộng lớn còn có đảo nhỏ và chiếc cầu cong cong như vầng trăng khuyết bắc ngang.

Đứng nhìn từ bờ hồ có thể thấy những tòa nhà cao cao và cột đèn trong thành phố mờ mờ ảo ảo.

Tôi ngồi ở mép hồ nhìn con sóng vỗ ì ạch vào bờ như ru mình về một nơi xa xăm nào đó.

Lúc đứng dậy có lẽ vì quá nhanh, một cơn choáng váng ập đến làm hai mắt tôi tối lại còn tay chân thì tê cứng.

Mặt đất dưới chân vốn có mưa nên hơi trơn trượt, trong tích tắc tôi đã ngã chúi đầu xuống nước sâu, mà khi tiếp nước cả miệng và tay chân đều không thể cử động.

"Có lẽ là tụt huyết áp đột ngột gây ra nên thiếu máu não ấy nhỉ?" – Tôi bất chợt nghĩ thế.

Không biết là qua bao lâu, có lẽ chỉ một vài phút khi tôi chìm xuống hồ thì bên trên giống như có bóng người cũng lao nhanh xuống, dưới ánh sáng cuối cùng của buổi chiều tà soi xuống lòng hồ, tôi dần thiếp đi trong lòng người kia.

****

Công viên Bố Vệ, mười tám giờ kém.

Vài người đứng ở bờ hồ Bố Vệ, có người đã gọi cấp cứu, không khí căng thẳng mà gấp rút vô cùng.

Tâm điểm là cô gái ướt nhẹp nằm bệt cạnh hồ, khuôn mặt trắng nhợt đang nhắm chặt mắt, mái tóc dài ướt xõa tung trải trên mặt đường.

Bên cạnh là một chàng trai cũng trạc tuổi đang làm hô hấp nhân tạo xoa bóp tim cho cô gái, chỉ là cho đến khi xe cấp cứu đến thì cô vẫn không có dấu hiệu hô hấp trở lại được.

Khoảnh khắc đó, anh cầm lấy chiếc áo khoác vừa vứt trên bờ hồ ban nãy đắp lên người cô, thở dài một hơi thật nhẹ.
 
[Dã Sử Việt, Xuyên Không] Nửa Mạn Phong Ba
Chương 2: Biến Cố


Đinh Sửu, Quang Thái năm thứ mười, (Minh Hồng Vũ năm thứ ba mươi).

Mùa xuân tháng giêng, sai Lại bộ thượng thư kiêm Thái sư lệnh Đỗ Tỉnh đi xem đất và đo đạc động An Tôn phủ Thanh Hóa, đắp thành đào hào, lập nhà tông miếu, dựng đàn xã tắc, mở đường phố, có ý muốn dời kinh đô đến đó, tháng ba thì công việc hoàn tất.

Khu mật chủ sự Nguyễn Nhữ Thuyết dâng thư can, đại ý nói:

"Ngày xưa nhà Chu, nhà Ngụy dời kinh đô đều gặp điều chẳng lành.

Nay đất Long Đỗ có núi Tản Viên, có sông Lô nhị , núi cao sông sâu, đất bằng phẳng rộng rãi.

Từ xưa các bậc đế vương mở nền dựng nước, không đời nào không lấy đất làm nơi sâu gốc bền rễ.

Xin nghĩ lại điều đó, để làm thế vững vàng cho nước nhà.

An Tôn đất đai chật hẹp, hẻo lánh, ở nơi đầu non cuối nước, hợp với loạn mà không hợp với trị.

Cho dù dựa vào thế hiểm trở thì đời xưa đã có câu: "Cốt ở đức chứ không cốt ở hiểm".

Quý Ly không nghe.

Mùa hạ tháng tư, đổi trấn Thanh Hóa thành trấn Thanh Đô.

Mùa đông, tháng mười một, Quý Ly bức vua dời kinh đô đến phủ Thanh Hóa .

Mậu Dần, Quang Thái năm thứ mười một, mùa xuân tháng ba ngày mười lăm, Lê Quý Ly bức vua phải nhường ngôi cho hoàng tử An.

Hoàng thái tử An lên ngôi ở cung Bảo Thanh, đổi niên hiệu là Kiến Tân năm thứ nhất.

Đại xá.

Tôn Khâm Thánh hoàng hậu là Hoàng thái hậu.

Khi ấy thái tử mới lên ba tuổi, nhận truyền ngôi không biết lạy.

Quý Ly sai thái hậu lạy trước cho thái tử lạy theo.

Quý Ly tự xưng là Khâm Đức Hưng Liệt Đại Vương.

Nhiếp chính.

(Trích Đại Việt Sử Ký Toàn Thư).

Kiến Tân năm thứ hai, Thanh Đô.

Chớp giật ngang trời, sấm vỗ đùng đoàng trên nền trời đen kịt, mưa xối xả như trút nước khiến mấy giậu cúc trắng ngoài sân như ngã rạp.

Trong gian phòng tối mờ mờ, mành treo run lên phần phật vì gió tạt mạnh, mấy ngọn đèn cao nửa người mới đốt cũng leo lét rồi tắt ngóm.

Từ ánh chớp lập lòe lúc sáng lúc tối, loáng thoáng có thể thấy được bàn ghế sập gỗ đều được sơn son thếp vàng, tuy trống trải đến mức từ cửa lớn nhìn vào là có thể thấy được đến tận buồng trong nhưng vẫn không thể giấu được khí phách từng có.

Năm trước, kinh đô từ Thăng Long đã dời về Thanh Đô, phía cung Thiều Hoa của Thái hậu báo vật liệu đường xa eo hẹp, lại lấy việc tiết kiệm làm kế chống Minh nên hạn chế thói xa hoa.

Đây thực ra chỉ là vẻ ngoài, ít ai biết trên quãng đường dỡ gạch ngói gỗ lớn ở Thăng Long đến Thanh Đô thuyền bè gặp bão bị đắm mất quá nửa, thế nên những thứ tàn dư còn lại vào được bờ cũng chẳng có chút mưa móc đến được cung Thiều Dương.

Thế mà chẳng hiểu sao cung Thiều Hoa lại như dát vàng hết thảy, chẳng thấy tiết kiệm chỗ nào.

Thành xây vỏn vẹn ba tháng, khiến bất kể một ai đều có thể mường tượng ra được cảnh binh lính và dân đen bị bắt bớ làm phu xây thành, sự khó nhọc, vất vả khiến tiếng kêu than không sao tả xiết.

Không ít những giai thoại truyền miệng cũng từ đấy mà ra.

Bên ngoài có vài tiếng bước chân giẫm mạnh lên nền gạch hớt hải xộc vào phòng, nhìn kỹ thì thấy đó là bà vú già cùng mấy cô hầu trẻ tuổi, ai nấy đều ướt đẫm nước mưa.

Nét mặt họ tái xanh, cả người run lên cầm cập không biết vì lạnh hay sợ hãi, vừa chạy vào tẩm điện đã quỳ xuống khóc thưa:

"Bẩm thái phi, đã tìm khắp cung, không... không thấy công chúa ạ!"

"Choang" một tiếng, ấm nước rơi trên nền gạch lạnh lẽo, mấy mảnh sứ vụn bén ngót bắn ra va phải da thịt rướm máu, nhưng lại chẳng có ai dám rên rỉ một tiếng nào.

Lần này tắc trách để công chúa mất tích, đừng nói là chút đau đớn xác thịt, chỉ e cả cái mạng cũng không giữ nổi.

Sấm chớp bên ngoài vẫn chưa dứt, mỗi một hồi vang lên như muốn chẻ nóc cung Thiều Dương ra làm đôi.

Lúc bấy giờ chẳng ai còn có tâm trạng đốt đèn, bởi thế giữa cái tối tăm và lạnh đến thấu xương của cơn mưa ngoài kia thì bên trong cũng nhuốm một màu tịch mịch và u ám đến kỳ lạ.

Tia chớp hết loé lên rồi tắt làm mơ hồ lộ ra một gương mặt tuyệt đẹp, từng đường nét trên mặt đều mềm mại dịu dàng nhưng lại bị cảnh tượng quỷ quái nơi đây làm cho méo mó trở nên có phần đáng sợ.

Nàng này nhác trông mới hăm mốt hăm hai nhưng đôi mắt lại toả ra sự quyết đoán cùng sắc bén hiếm gặp, tay nàng nắm thành nắm đấm đập mạnh xuống mặt bàn.

Nàng đứng phắt dậy khỏi trường kỷ, liếc mắt một vòng xuống chân, tức thì bên dưới ai nấy đều cảm thấy như có một áp lực vô hình đè nặng.

"Chắc chắn là con đàn bà gian ác kia đã giở trò hèn hạ, ban nãy ai là người cuối cùng ở cạnh công chúa?"

Không dưới chục người đang quỳ mọp im phăn phắt, tiếng gió rít gào bên ngoài như đưa ma.

Từ lúc công chúa mất tích đến nay đã hơn một canh giờ, những chuyện nên xảy ra thì đã xảy ra, những chuyện không nên xảy ra có khi cũng xảy ra rồi.

Một đứa trẻ con mới ba tuổi mất tích trong chốn cấm cung đầy rẫy bẫy rập ngày mưa gió, nói không rơi vào tình huống hung hiểm cũng là chuyện lạ.

Chốn chốn lưới chăng, nơi nơi cạm đặt, người của cung Thiều Dương sớm đã không còn giữ vị trí như xưa, bây giờ đây chỉ còn sót lại chút hơi tàn kể từ khi đông cung thái tử lên ngôi hoàng đế.

Năm đó giữa trời Đông A, một thằng nhóc mới ba tuổi còn chưa nói sỏi bị bắt ngồi lên ngai vàng, bị điều khiển như con rối trong tay của ông ngoại, của mẹ và các bác nó.

Oan khiên làm sao!

Hơn một năm trôi qua trời dời đất chuyển, ông ngoại Thiếu đế là Lê Quý Ly vốn đã chuyên quyền thao túng triều đình suốt gần ba mươi năm, nay lại như cá kình gặp cơn sóng lớn.

Còn người phụ nữ này tuy đương tuổi xuân xanh, nhưng cũng bởi Quý Ly bức bách khiến quan gia phải nhường ngôi cho thái tử, lên làm thượng hoàng.

Mà nàng cũng cùng chung số phận, trở thành thái phi khi mới hăm hai, bắt đầu ở ngôi hữu danh vô thực.

Bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân mạnh mẽ như đạp gió rẽ sóng, thái phi Ngọc Mai thoáng chốc tỉnh tuồng, bước đi như chạy tới trước cửa, sau đó nàng như khuỵu xuống trước mặt người đàn ông cao lớn mới bước vào:

"Hai anh có tìm thấy cháu không ạ?"

Người đàn ông vẻ mặt nghiêm trọng, lắc đầu đáp:

"Không thấy!"

Đoạn, lại có tiếng lôi sền sệt từ bên ngoài vào, một con hầu đã bị người đàn ông cao lớn khác ném xuống đất.

Đây là hai anh của thái phi – Trần Đa và Trần Tùng.

Trần Tùng ném con hầu xuống nền gạch khiến trán nó văng ra một búng máu, sau đó chàng lớn giọng quát:

"Con này lén lén lút lút ở sau đình chung đụng với bọn ở cung Thiều Hoa, ắt hẳn là có trá.

Cứ để ta móc mắt cắt lưỡi nó thì thế nào nó cũng ói ra cho bằng sạch!"

Trần Đa hừ giọng:

"Cắt lưỡi rồi thì làm sao mà khai!"

Không đợi Trần Tùng phí công, con hầu đã vội nằm bò trên đất khóc lóc thảm thiết:

"Là thái hậu.. thái hậu uy hiếp con phải tìm cách giết chết công chúa, nếu không bà ta sẽ giết chết cả nhà con."

Lúc này Thái phi Ngọc Mai cũng đoán được mọi chuyện đã lành ít dữ nhiều, không thể chống đỡ nỗi mà ngã vật ra ghế.

Nàng nhắm mắt nấc nghẹn, cuối cùng cũng phải bất lực thốt lên:

"Ta biết ngay mà, ngày trước nếu không phải nhờ thằng giặc già Quý Ly thì mụ đã bị quan gia phế bỏ, bây giờ cả nhà mụ nắm thực quyền, nếu mụ muốn trả thù mẹ con ta thì ta chỉ như cá nằm trên thớt!"

Trong lúc nhất thời thái phi vẫn không bỏ được xưng hô trước đây, quan gia trong miệng nàng giờ đã là Thượng hoàng.

Trên danh nghĩa, triều đình dưới thời cai trị của Thiếu đế mới bốn tuổi, thế nhưng nắm toàn bộ quyền hành lại là Quốc tổ Chương hoàng tức Lê Quý Ly, hai con trai y trở thành Thái phó và Tư đồ, con gái là Thái hậu – tức mẹ ruột của Thiếu đế.

Ngọc Mai không biết lão già đó bỏ bùa ngãi gì, trước là tiên đế Nghệ Tông tin dùng đến mức nói gì nghe đấy, gây ra bao oan trái cho họ Trần.

Sau đó thượng hoàng lên ngôi khi mới mười hai tuổi, vì còn quá non trẻ nên toàn bộ việc nước hầu như đều ở dưới bàn tay thao túng của y.

Ngọc Mai vào cung khi cục diện đã được sắp xếp đâu vào đấy, ban đầu nàng còn ngây thơ định dùng tấm chân tình thức tỉnh nhà vua, ai ngờ Thuận hoàng sai đâu đánh đó quá lâu nên bản tính đã trở nên nhu nhược yếu đuối, chỉ vừa sang hăm ba tuổi đã bị bức ép phải truyền ngôi, giống như quỳ xuống dâng hai tay giang sơn xã tắc cho ngoại thích.

Trần Tùng đỡ lấy em gái.

Chàng không nhíu mày lấy một cái, nâng kiếm dứt khoát chém đứt một tai của con hầu:

"Công chúa đâu?"

Con hầu rú lên như lợn bị chọc tiết.

Từ đầu nó đã biết bị ép vào con đường này là chỉ có nước chết, nhưng dù sao chết một mình với chết cả nhà vẫn khác lắm.

Bà thái hậu biết thế nên chẳng cần ra tay với nó làm gì, bà cũng không sợ người của cung Thiều Dương chó cùng rứt giậu, bởi bây giờ có thể nói là một tay che trời.

"Xin cho con được chết... công chúa đang ở giếng cạn trong cung Linh."

Thái phi Ngọc Mai kêu trời một tiếng rồi ngất xỉu.

Trần Đa và Trần Tùng thì sai gia đinh canh chừng nàng rồi lao ra ngoài như tên bắn giữa trời mưa giông, trước khi đi vẫn không quên đâm một kiếm giữa cổ đoạt mạng ả hầu.

Cung Linh là một cung điện xa xôi trong góc Cấm thành, năm ngoái có cung nhân từng treo cổ khi bị giam lỏng nên hiện giờ gần như bỏ hoang.

Con hầu vì sợ phát hiện nên ôm công chúa đến nơi vắng vẻ rồi bỏ xuống giếng khô, sau đó đến báo cho Thái hậu hòng tìm đường bỏ trốn, ai ngờ bị Trần Tùng phát hiện được.

Thái phi Ngọc Mai là con gái của cụ Trần Đề ở phủ lộ Nghệ An, năm đó nhờ tư sắc mà được tuyển chọn vào cung làm phi, nổi tiếng trong ngoài nên bị hoàng hậu Thánh Ngâu ghen ghét.

Thuở Thượng hoàng còn ở ngôi, chàng có thể dùng chút quyền uy ít ỏi bảo vệ mẹ con nàng bình an, nay thực quyền đều nằm trong tay Lê Quý Ly, thái hậu bèn ngang nhiên hô gió gọi bão.

Nếu không phải nể mặt công chúa là dòng dõi họ Trần, động tới gây nhiều điều dị nghị thì có khi đã bị ả ta trực tiếp dìm chết.

Mỉa mai thay, ngày trước họ Trần vinh quang đến nhường nào, đánh đuổi ngoại xâm thiết lập thịnh thế ra sao, mà bây giờ con cháu phải chịu cảnh luồn cúi ô nhục.

Than thay, thuở đó ngoại thích Thủ Độ dùng một đứa trẻ để truất ngôi họ Lý, đến nay Quý Ly cũng dùng cách tương tự để hòng đoạt ngôi của họ Trần.

Khác chăng chỉ mỗi việc họ Trần thuận lý thành chương, phò trợ cháu mình lên ngôi khi nhà Lý đã không còn người nối dõi.

Còn Quý Ly chỉ là kẻ đục nước béo cò, gây ra bao nhiêu sóng gió khiến cho quân vương trở nên hèn ngu, rồi ở cái ngưỡng cuối đời cũng ham muốn ngôi vua cho thỏa.

Họ Trần suốt mấy đời dùng nội hôn để ngăn chặn tiền lệ, ai ngờ đến cuối vẫn không tránh khỏi ý trời.
 
[Dã Sử Việt, Xuyên Không] Nửa Mạn Phong Ba
Chương 3: Cơ Duyên


Mai Khôi mơ một giấc mơ, nàng lần lượt gặp cha, mẹ và bà ngoại.

Nàng vẫn còn nhớ như in cảnh cha ôm chặt mẹ con mình trong vụ tai nạn thảm khốc, chỉ tiếc đến cuối cùng thì người còn sống chỉ mỗi mình nàng.

Từ dạo đó Mai Khôi càng thêm trân trọng cuộc sống này hơn.

Phần lớn thời gian sau này nàng sống với bà ngoại, ngoại dạy Mai Khôi cách làm người, cách đối nhân xử thế, do ngoại ở vùng quê nên Khôi còn được học đôi chút nghề nông.

Vào năm ba đại học thì ngoại cũng về trời, nàng tự mình nỗ lực, thỉnh thoảng được sự giúp đỡ của anh trai bắt đầu bươn chải ở một thành phố.

Nàng từng nghĩ, có lẽ cuộc sống mình sẽ trôi qua bình lặng và buồn tẻ như thế đến hết đời, nhưng ai ngờ vì một cơ duyên mà cả định mệnh của nàng hoàn toàn thay đổi.

Đầu Mai Khôi đau điếng, nàng nghĩ có lẽ lúc rơi xuống đã không may va phải chỗ nào.

Lúc này nàng chợt tỉnh táo đến lạ, vội mở bừng mắt, sau đó vì bị nước xộc vào mũi mà ho sặc sụa, hốc mắt cay xè.

Tuy Mai Khôi bơi không giỏi nhưng miễn cưỡng cũng được xem là biết bơi, nàng cố thả lỏng tay chân, nín thở nhoài người trồi lên mặt nước.

Nhưng có lẽ do hồ sâu quá, cho đến khi sắp không cầm cự nổi nữa nàng mới cảm nhận được cái rét thấu xương của không khí tạt vào.

Hình như trời vừa đổ mưa to, tuy giờ chỉ còn lác đác một vài giọt nước mưa nhỏ xuống trên đỉnh đầu nhưng không khí phía trên vẫn rét căm căm, nửa người dưới mặt nước lại ấm áp hơn hẳn.

Nàng bỗng nhận ra đây nào phải hồ ở công viên Bố Vệ ban nãy nữa, đây rõ ràng là giếng nước, không gian rộng rãi mà nàng lầm tưởng là ở hồ nước thật ra là vì người mình quá bé mà thôi.

Lần đầu tiên trong đời Mai Khôi có cảm giác ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung, tuy vậy nửa người bị chìm sâu trong giếng vẫn làm nàng rợn từng cơn ớn lạnh.

Nàng bàng hoàng, nhưng sau cơn bàng hoàng nàng bèn nghĩ nếu muốn hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì trước tiên phải thoát khỏi hiểm cảnh trước đã.

Vậy nên nàng lấy hết sức từ thời cha sinh mẹ đẻ hét lớn, cổ họng đặc nghẹn khó khăn kêu lên.

Sau đó nước giếng tràn vào trong khoang miệng, áp lực nước lại muốn nhấn nàng chìm xuống.

Nhưng thanh âm bên tai dội văng vẳng trong giếng làm nàng bỗng giật mình thảng thốt.

Âm thanh này nào phải của nàng, à không, không những không phải là của nàng mà còn chẳng phải là của một người trưởng thành như nàng nữa.

Đây khác gì giọng nói của một đứa trẻ ba tuổi mới bập bẹ đâu?

Vấn đề nan giải này lại làm đầu Mai Khôi phát đau.

Nàng thoáng suy nghĩ viển vông rằng có khi nào trong lúc bất cẩn đã xui xẻo phát hiện ra chuyện không nên biết, rồi bị người ta lén lút bỏ thuốc độc APTX vào thức ăn khiến cơ thể bị teo nhỏ hay không?

Đang ngẩn người bỗng dưng vùng nước bên cạnh hiện ra một gương mặt méo mó xa lạ.

Tim nàng liền nảy một cái lên cổ họng, không kìm chế được mà hét toáng lên, tay chân đập lộn xộn trong nước, cơ thể cũng mất đà chìm dần.

Phía trên đỉnh đầu chợt xuất hiện một chạc cây.

Mai Khôi ngớ người, thì ra gương mặt đó được phản chiếu từ trên thành giếng.

Mặc kệ hàng ngàn thắc mắc trong đầu, gần như ngay lập tức, khát vọng sống mãnh liệt thúc giục nàng bám vào cái chạc cây.

Chật vật mãi mới leo lên được miệng giếng, Mai Khôi cảm tưởng như sức lực cả đời của mình bị trút cạn.

Cũng may thân thể bé nhỏ này nhẹ tênh, nếu không thì khó lòng cho cái chạc cây và cả người nắm kéo.

Nàng ngồi thở hồng hộc nhìn cơ thể bé tí teo của mình, đôi bàn tay trắng nõn vì ngâm nước mà nhăn nhúm lại, bộ quần áo lụa đương còn rõ nước được may theo kiểu viên lĩnh thời xưa màu lá sen, tay đeo chiếc vòng chữ phúc nhỏ xíu bằng vàng, nhìn vật đoán người thì có vẻ cũng là dạng hiển quý.

Đến lúc này nàng cũng dần nhận ra việc kỳ lạ, vả chăng đây chính là một dạng mượn xác hoàn hồn.

Cơn kinh hãi chóng qua, nàng cẩn thận xem xét bản thân mình.

Có vẻ đứa trẻ này mất mạng vì ngã bị đập đầu xuống giếng, mà nước trong giếng phỏng cũng do trận mưa tạo thành.

Mai Khôi nhìn khung cảnh hoang phế trước mắt, xác định được mình đang ở sân sau của một toà cung điện thời xưa, dù chẳng biết năm nào nhưng nhìn mái ngói sen ngàn lớp tựa vảy cá tráng men vàng, bên trên có thần thú Si Vẫn đầu rồng đuôi cá thì hẳn cũng không phải gần thời mà nàng sống.

Chỉ là tòa cung điện quá điêu tàn, làm nàng không khỏi nghĩ chẳng lẽ đây là con gái của một kẻ phạm tội nào chăng?

Đang ngẩn người đoán thời cuộc, phía trên đỉnh đầu nàng bỗng dưng truyền đến tiếng nói khẽ:

"Con cái nhà ai đây?"

Hiện ra trước mặt nàng là một chàng thiếu niên tầm mười hai mười ba tuổi mới bắt đầu vỡ giọng, có lẽ vì thế mà giọng nói lại nhẹ tênh như gió xuân thổi qua tai.

Đuôi mắt chàng ta cong cong, trắng đen phân tỏ mọi thứ trên đời, còn gương mặt thì như ngọc quý được chạm khắc tinh tế và tỉ mẫn.

Cơn mưa mới vừa dứt hẳn làm không khí thanh sạch bao trùm lên vạn vật, ánh mặt trời buổi xế chiều len lỏi qua những đụn mây xám nhạt trên nền trời cao vút, đám cỏ dại cũng ùn ùn vươn sức sống đang căng tràn.

Khung cảnh trong sáng và mát mẻ này khiến Mai Khôi nhất thời quên đi tình cảnh thảm hại của bản thân.

Chàng ta đứng chắp tay ra sau eo ở trước mặt nàng, bóng dáng cao lớn chắn hẳn đi ánh tịch dương phía tây đang đổ xuống, trên vai áo trắng ngà vẫn còn ươn ướt vài giọt nước mưa.

Chàng vận viên lĩnh cổ tròn thắt đai lưng hơi lỏng, mái tóc búi cao trên đỉnh đầu được cố định bằng chiếc trâm gỗ, trông biếng nhác nhưng lại khá chỉnh chu.

Thấy Mai Khôi đứng như trời trồng, chàng ta lại cười ôn hòa, hơi cúi người nói:

"Đừng sợ, không có việc gì rồi!"

Cơn gió thổi tạt qua làm gai ốc nàng bỗng dựng đứng, nàng hắt xì một cái mới thôi thất thần mà phản ứng lại câu hỏi của anh chàng kia.

Mai Khôi không đáp, chỉ bặp bẹ hỏi ngược lại:

"Anh.. là ai?"

Nàng nghe giọng mình non choẹt, mềm mại đáng yêu như rót mật vào tim, trong veo như tiếng khánh.

Anh chàng trước mặt tựa hồ cũng không chịu nổi trước vẻ đáng yêu này, bàn tay vươn ra xoa đầu nàng, đôi mắt cười híp lại như sợi chỉ, hỏi lại:

"Ta ư? – Đoạn, lại đáp – "Nhữ Hốt!"

Dường như Nhữ Hốt cũng không để tâm lắm tới "sự uy hiếp" của Mai Khôi nên rất nhanh đã nói rõ danh tính, ngón tay sạch sẽ thon dài dừng trên tóc nàng một lúc lâu lại không kìm được cảm thán:

"Nhóc cao số đấy, rơi xuống giếng khô không chết, cũng không bị ngộp nước mưa."

Từ cao số nên dùng cho nàng, còn đứa trẻ này thực tế đã chết rồi.

Mai Khôi lục tìm trong ký ức, hình như cái tên này nàng chưa từng nghe qua, có thể là một kẻ ất ơ nào đó không phổ biến đến mức được đưa vào sách giáo khoa trong nhà trường.

Phía đằng xa bỗng truyền đến tiếng bước chân dồn dập, lại có mấy tiếng gọi thảng thốt cất lên.

Nàng ngước mắt trông về phía nguyệt môn, lúc quay đầu thì chàng thiếu niên đã không một tiếng động biến mất.

Mai Khôi dụi mắt ngỡ đâu mình đang mơ, một chiếc lá khô trên cành theo cơn gió lượn vài vòng trong không trung rơi xuống trước mặt, trên đỉnh đầu nàng hình như vẫn còn hơi ấm của lòng bàn tay xinh đẹp kia.

"Khôi, Khôi, cháu ơi!"

Âm thanh càng lúc càng gần, nghe tên mình, Mai Khôi theo phản xạ chạy đến nấp phía sau thành giếng, cơ thể nhỏ bé đứng không cao đến miệng giếng nên bị che khuất hoàn toàn.

Tiếng gót giày mạnh mẽ đạp lên lá khô, quả tim nàng bỗng nhiên căng thẳng, nàng không biết đây là ai, cũng không biết đây là người tốt hay kẻ xấu xa.

Ló đầu nhìn ra, nàng trông thấy hai người đàn ông trẻ tuổi cao lớn sải từng bước chân dài rộng qua cửa nguyệt, khí thế như hổ thét rồng ngâm.

Bọn họ nhìn quanh quất một vòng, cuối cùng tiến thẳng tới giếng nước.

Khôi nhắm nghiền mắt ôm lấy mình ngồi thu lu trong góc run cầm cập, quả tim đập bang bang.

Trong chốc lát nàng liền cảm giác phía sau lưng có người, hai cái bóng kéo dài trên đám lá rơi đã tả tơi vì mưa xối.

Lòng bàn tay nàng rịn ra mồ hôi dù quần áo đã ướt sũng lạnh ngắt, thầm trách mình thật là kẻ nhát gan, dù sao cũng đã chết qua một lần, còn có việc gì đáng sợ hơn nữa đâu chứ!

Người đột ngột bị nhấc bổng, Mai Khôi giật thót hét toáng lên.

ONgười đàn ông bèn cười to, sang sảng nói:

"Đúng thật là cháu Khôi này!

May phước quá!"

Người đàn ông còn lại nheo mày nhìn nàng, tuy trong mắt tràn ngập vui mừng không giấu nổi nhưng vẫn tỉnh táo nhận ra điều kỳ lạ, lập tức nói:

"Nếu con hầu không điêu toa, vậy hẳn có người đã cứu cháu ta rồi!

Khôi, cháu có biết ai đã cứu cháu lên không, mau nói ra để bác cháu ta đền đáp ơn họ."

Hóa ra là quân đồng minh chứ không phải kẻ thù.

Nhưng giây phút nước sôi lửa bỏng thế này còn sống đã rất tốt, thế nên đừng quan tâm là ai cứu có được hay không?

Mai Khôi giả điếc trước câu hỏi của ông bác từ trên trời rơi xuống này, ánh mắt nàng vẫn đăm đăm nhìn về hướng ban nãy chàng trai kia đứng, nhưng kỳ lạ thay, chàng ta lại như bốc hơi khỏi thế gian.

Trông thấy Mai Khôi ngơ ngác hỏi không đáp, lay không dậy, Trần Đa và Trần Tùng nhìn nhau, thầm hiểu có lẽ cháu mình hoảng sợ quá mức nên quên luôn phản ứng, hai chàng cũng biết lúc này không thể tra hỏi được thông tin có ích nào từ một đứa trẻ vừa thoát chết.

Vậy nên Trần Đa mở đầu, nói với Trần Tùng:

"Thôi, trước cứ mang cháu về cho em mừng, để ít hôm cháu khỏe thì tính."

Đoạn, hai chàng bế cháu chọn đường vắng trong cung mà đi.
 
Back
Top Bottom