Khác [ Dã Sử Việt] Chiêu Hoàng (twoshot Lý Chiêu Hoàng&Trần Cảnh]

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
293629239-256-k577606.jpg

[ Dã Sử Việt] Chiêu Hoàng (Twoshot Lý Chiêu Hoàng&Trần Cảnh]
Tác giả: leng_chslyy
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

" Năm xưa thiếp trao người cả giang sơn, người lấy gì để làm sính lễ?"

"Trách người quân tử bạc tình
chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao"



tranthudo​
 
Related threads
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • [ Dã Sử Việt] Chiêu Hoàng (Twoshot Lý Chiêu Hoàng&Trần Cảnh]
    1. Phế Hậu


    Thiên Ứng Chính Bình năm thứ 6( Tức 1237)

    " Phế Chiêu Thánh Hoàng Hậu Lý Thị"

    Nàng ngồi trong tẩm cung nhìn ra ngoài trước sân, tâm trạng của nàng bây giờ đây rất hỗn loạn...sống gần 20 trong chiếc lòng son mang tên hoàng cung này nó đã làm nàng ngao ngán tới nhường nào.

    Nàng Lý Chiêu Hoàng vị vua cuối cùng của nhà Lý...hoàng hậu đầu tiên của nhà Trần...

    - Nương nương, nô tì nghe các nội quan ở điện Thiên An nói lại, các thái sư và các đại thần muốn quan gia phế người...

    - Vậy sao? _đôi mắt nàng vẫn cứ nhìn ra thoáng sân rộng kia...nàng nở một nụ cười chua chát

    Phải rồi nàng từng là vua của họ Lý mà, con của nàng đứa con chưa kịp nhìn thấy mặt trời bọn họ còn nỡ giết chết cũng chỉ vì sợ nàng nuôi nấng đứa bé sẽ phản lại họ Trần.

    Vậy thì chuyện phế nàng cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

    Đôi mắt nàng đăm chiêu quay sang thị nữ bên cạnh

    - Thế quan gia phản ứng ra sao?

    Quan gia, bệ hạ Trần Thái Tông vị vua đầu tiên của nhà Trần người nàng yêu,người nàng đã phải đánh đổi cả giang sơn hơn 216 năm của nhà Lý để ở bên người ấy...người nàng hết lòng tin tưởng,thương yêu.

    - Dạ...quan gia rất tức giận, vì thái sư yêu cầu quan gia phế người.

    Để lập chị gái của người, vợ của Hoài vương Trần Liễu...Thuận Thiên công chúa làm hoàng hậu

    Nghe tới đây, nàng đã cố kiềm nước mắt, nàng cho thị nữ lui ra một mình ở lại trong tẩm cung suy nghĩ...cuộc đời của nàng chưa bao giờ được hạnh phúc cả

    Thuận Thiên công chúa, chị gái ruột của nàng, vợ của Hoài vương Trần Liễu cũng là chị dâu của đương kiêm bệ hạ...mối quan hệ này là như thế nào đây? chuyện này không phải là trái luân thường đạo lý hay sao chứ? bắt bệ hạ phế bỏ người vợ kết tóc của ngài, để "cướp" vợ của người anh trai ruột đang mang thai 3 tháng?

    "Bên nhau hơn 10 năm...cuối cùng họ đòi phế nàng chỉ vì nàng không có con trai..."

    ________

    - Thượng phụ! chuyện trái luân thường đạo lí như thế người làm sao bắt trẫm làm được...thiên hạ không phải sẽ cười chê hay sao chứ?

    - Bệ hạ, thần cũng chỉ vì lo nghĩ cho tương lai và giang sơn của nhà họ Trần

    - Nhưng trẫm không thể làm như vậy

    "Cướp vợ của anh trai" nghe thôi cũng thấy đớn đau vô cùng rồi...Trần Liễu cũng là anh trai ruột của bệ hạ...làm như vậy chẳng khác nào phá vỡ mối quan hệ đó cơ chứ? còn phải mạo nhận đứa con của Trần Liễu mà Thuận Thiên đang mang thai 3 tháng, Trần Thủ Độ có phải ông đã ép họ quá đáng rồi hay không?

    - Bệ hạ cho dù người có làm hay không, người hãy nghĩ cho cơ đồ của họ Trần sau này...

    Trần Thái Tông không nói gì quay lưng bỏ đi, lòng y đang rất rối bời..."cướp" giang sơn của nàng...bây giờ lại phải phế bỏ nàng cuộc đời nàng sau này sẽ sống như thế nào cơ chứ?

    Y lẳng lặng đi về phía điện Trường Xuân nhìn ngắm 1 thân ảnh nhỏ bé ngồi bên cửa sổ...con người mà y nợ, món nợ này của y với nàng có lẽ cả đời cũng sẽ không trả hết.

    Y đi đến nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc của nàng...mái tóc mềm mượt ấy, mái tóc mà sau này y sẽ không còn cơ hội để vuốt nữa...nàng vẫn ngồi im nở một nụ cười nhẹ hỏi y

    - Sao hôm nay bệ hạ đến yên tĩnh thế?

    - Trẫm đã dặn đám nội quan đó ở lại điện Thiên An rồi...trẫm muốn ở đây một mình với nàng.Để trẫm chãi tóc lại cho nàng_nói rồi y lấy cây lược kế bên gương đồng nhẹ nhàng chãi tóc cho nàng

    - Bệ hạ...chúng ta...ở bên nhau bao lâu rồi?

    Y bỗng sững lại, nhìn theo ánh mắt nàng, nhìn về khoảng sân trống phía trước

    - 12năm rồi...ta và nàng gặp nhau năm 7 tuổi đến nay cũng đã 12 năm

    - Thời gian trôi nhanh quá...người có muốn ở cùng với thiếp từ nay về sao nữa hay không?

    Y trầm ngâm, y nghĩ nàng cũng đã biết chuyện của ngày hôm nay...từ lúc hay tin phụ hoàng của nàng Lý Huệ Tông hoàng đế bị Trần Thủ Độ bức chết, mẫu hậu của nàng trở thành Thiên Cực công chúa tái giá cùng với Trần Thủ Độ, nàng cũng đã trầm tính hơn rất nhiều không còn là một Lý Thiên Hinh hoạt bát vui vẻ như ngày xưa khi mới gặp y.

    - Trẫm...

    - Thiếp biết người khó nói...ông ấy là thượng phụ của người, là thái sư của người...ông ấy một tay xoay chuyển cả giang sơn này...thiên hạ đổi chủ, vật đổi sao dời...!!

    Trần Cảnh...thiếp không ép chàng.

    - Thiên Hinh à...bao lâu rồi...bao lâu rồi nàng không gọi ta là Trần Cảnh?

    Nàng quay lại...mặt đối mặt với y, nàng nhìn y mỉm cười.

    Gương mặt đó, đôi mắt đó người đã khiến nàng suy tư một đời, nàng đưa đôi tay mình để nắm lấy tay y...

    - Trần...Cảnh...thiếp hi vọng sau này chàng hãy trở thành một vị vua tốt, một vị vua anh minh, cho dù lựa chọn của chàng có là như thế nào...hãy làm vua thay cho Lý Chiêu Hoàng...hãy làm sao cho xứng với danh con rể Triều Lý

    - Thiên Hinh, trẫm biết hơn 10 năm qua nàng sống như thế nào, đau khổ ra sao...trẫm nhất định sẽ bù đắp lại cho nàng, bù đắp lại những ngày tháng tổn thương đó của nàng

    - Không...chàng đừng cố chấp làm như vậy.

    Thái Sư là một người tài giỏi, thiếp tin lựa chọn của ông ấy sẽ giúp ích cho tương lai của chàng...cũng như...của nhân dân Đại Việt này.

    _________________

    Trong màn đêm tĩnh mịch, tiếng vó ngựa càng dần núi Yên Tử...một thân ảnh mang theo cả sự tiếc thương, giận dữ của mình tiến về Yên Tử - Trần Cảnh, y đã quyết định lên Yên Tử để nương nhờ sư Phù Vân người bạn của mình, 1 thân một ngựa bỏ đi khỏi hoàng cung...y nghĩ có lẽ nơi đây sẽ là quyết định đúng đắn nhất của y!

    - Bệ Hạ...

    - Phù Vân...ta...

    - Ta biết ngài đến đây vì việc gì, người sẽ không thể ở đây được đâu

    - Ta biết...thái sư ép ta, ta không thể làm chuyện trái luân thường đạo lí đó được

    - Đó là số phận của ngài rồi bệ hạ, ngài và hoàng hậu sau này...khó mà tương phùng

    - Xem ra nơi cửa phật có lẽ là lựa chọn tốt nhất!

    - Bệ hạ! là bằng hữu của ngài ta chỉ khuyên ngài 1 câu "ý trời đã định ngài đừng cố chấp như vậy!"

    _________________

    Thiên Hinh ngồi trước bàn thờ 8 vị vua của nhà Lý, bàn thờ này nằm 1 góc nhỏ trở trong điện của nàng, là do Trần Cảnh lén lập cho nàng...nàng chấp tay nhìn lên bàn thờ, nàng không nói gì cả chỉ lặng lẽ rơi nước mắt...những giọt nước mắt đau khổ, từ một công chúa thời Lý, đến thái tử thời Lý, vị vua thời Lý, hoàng hậu thời Trần...bây giờ sắp bị phế thử hỏi xem, nỗi đau này của nàng ai thấu?

    Thái Sư Trần Thủ Độ? mẫu hậu nàng Thiên Cực công chúa Trần Thị Dung? chẳng phải nàng thành ra như ngày hôm nay là nhờ một tay 2 vị đó hay sao chứ? nàng hận, nhưng nàng làm được gì? mẫu hậu nàng phản bội phụ hoàng nàng để tư thông với Trần Thủ Độ, âm mưu cùng với Trần Thủ Độ để nàng nhường ngôi cho Trần Cảnh.Nàng quỳ cả buổi tối hôm đó như muốn chuộc lại lỗi lầm với tổ tiên nhà Lý

    Tiếng vó ngựa, tiếng xe ào ạt phía dưới chân núi Yên Tử...sư Phù Vân quay sang Trần Cảnh

    - Bệ hạ, thái sư tới đón người về kìa

    - Ông ấy tới nhanh hơn ta tưởng

    - Người nên quay về đi, nơi đây không hợp người đâu

    Tiếng quan lại ầm ĩ tiến về phía y và Phù Vân, y nở nụ cười nhạt...Trần Thủ Độ tiến đến, khấu đầu đưa y về hoàng cung

    - Thượng phụ tới nhanh thật!

    - Thần tới đây đón bệ hạ hồi cung!

    - Ta nghĩ thượng phụ nên trở về đi...ta không có ý định trở về nữa ta sẽ ở lại đây

    - Bệ Hạ_sư Phù Vân cau mày nhìn Trần Cảnh, khuyên y cả buổi y vẫn muốn ở lại đây

    - Được, vậy thần sẽ chiều theo ý của bệ hạ...thần sẽ cho người dựng điện Thiên An ở đây, sẽ cho xây thành ở đây!!

    - Thượng phụ!

    - Bệ hạ, thần cũng là vì người...bệ hạ chỉ lần này thôi...thần sẽ không gây khó dễ cho hoàng hậu, chỉ mong người trở về.

    - Trở về để làm chuyện trái luân thường đạo lí của của thượng phụ hay sao?

    - Thần đã đến gặp hoàng hậu, người đã đồng ý rời đi...bệ hạ người cố chấp như vậy là đang cố gắng ép hoàng hậu ở lại nơi đó, không phải người muốn hoàng hậu bình yên hay sao?

    Y trầm ngâm, nàng đồng ý muốn rời xa y, chắc có lẽ nàng thật sự rất hận y, y nghĩ 10 năm qua tình cảm của nàng với y cũng chỉ là tình cảm tôn trọng lẫn nhau, giây phút đó y nghĩ là y tự đa tình muốn giữ nàng ở bên mình.

    Y đồng ý theo Trần Thủ Độ trở về

    ___________________

    " Bệ Hạ Có Chỉ Phế Chiêu Thánh Hoàng Hậu Lý Thị, Giáng Thành Chiêu Thánh Công Chúa"

    Nàng gói tư trang rời khỏi điện Trường Xuân, không còn phượng bào xa hoa lộng lẫy, không còn phượng quan sáng rực trên đầu, nàng không còn là hoàng hậu bây giờ nàng chỉ là 1 công chúa bình thường của triều đại cũ nàng rời đi, nàng rơi khỏi nơi nàng được sinh ra, gần 20 năm cuộc đời nàng sống ở đây tới bây giờ đã được giải thoát rồi...nàng bước ra khỏi điện đã nhìn thấy Trần Thủ Độ, ông ấy cho người lui ra hết.

    - Công chúa không đi gặp quan gia sao?

    - Gặp làm gì nữa chứ, ta và ngài ấy đâu còn quan hệ gì?

    - Công chúa có lẽ rất là hận thần vì đã cướp ngôi của nhà Lý

    - Đương nhiên,nhưng hận ông thì ta làm được gì chứ?

    - Xem như Trần Thủ Độ ta, nợ họ Lý các người...có lỗi với họ Lý các người

    - Thái sư,người ông nợ không phải là họ Lý...mà là ta!ông và quan gia nợ ta.

    Người có lỗi với nhà họ Lý không phải là ông...mà cũng chính là ta! ta có lỗi với Thái Tổ, có lỗi với phụ hoàng...có lỗi với hơn 216 năm cơ nghiệp nhà Lý.

    Mà nói sao cũng vậy, cũng là do họ Trần các người nhanh tay, lúc đó nhà Lý nó đã suy tàn đến cùng cực rồi...cho dù ta muốn giữ cũng khó, nếu không phải các người cũng là người khác lên thay thôi

    - Ta hy vọng sau này công chúa sẽ bình an

    - Chỉ cần không gặp lại Thái Sư và Thiên Cực công chúa ta nhất định sẽ bình an...

    Nói rồi nàng bước đi, bước vào chùa sống 20 năm trong cô độc...20 năm không gặp được người nàng yêu...đến khi gặp lại cũng chỉ là sự thật phũ phàng mà thôi...!!
     
    [ Dã Sử Việt] Chiêu Hoàng (Twoshot Lý Chiêu Hoàng&Trần Cảnh]
    2.Tạm biệt...hẹn gặp lại ở kiếp sau!


    Năm Nguyên Phong thứ 7( Tức năm 1258) quân Mông-Nguyên do Ngộp Lương Hợp Thai chỉ huy tấn công vào lãnh thổ Đại Việt.

    Cuộc chiến này đã kết thúc với chiến thắng của nước Đại Việt, ghi dấu công lao của vua Trần Thái Tông trong việc lãnh đạo quân dân Đại Việt chiến đấu chống quân đội Mông Cổ.

    Tướng Lê Tần có công lao khá lớn trong cuộc đánh giặc Mông-Nguyên.

    Trần Thái Tông định công phong tước, ban cho Lê Phụ Trần làm Ngự sử đại phu, tước Bảo Văn hầu lại đem Chiêu Thánh công chúa gả cho.

    ____________

    Gió reo hiu hắt giữ sân chùa, không gian tĩnh mịt yên ắng đến đau lòng

    - Công chúa...quân ta đại thắng rồi

    - Thắng rồi sao? a di đà phật...

    Thiên Hình ngồi trong chùa, nhìn lên tượng phật trên cao, nàng đã ở đây cầu nguyện sau khi hay tin bệ hạ đích thân ra chinh chiến với giặc...20 năm xa cách chàng thiếu niên năm nào mà nàng yêu nay đã xông pha ra trận đánh đuổi quân ngoại xâm nhưng tự nhiên sao nàng cảm thấy có điều gì bất an...nàng cảm thấy sắp có chuyện gì sắp đến với nàng

    - Công chúa...bệ hạ vừa xa giá tới đây...đang đợi người ở ngoài sân

    Bệ hạ tới?

    Trần Thái Tông tới? người nàng yêu đã tới...nàng quay gót ra sân chùa chậm rãi tiến tới nhìn hình dáng đã 20 năm rồi nàng vẫn chưa được gặp...năm xưa khi nàng rời đi y vẫn còn là một chàng thiếu niên 19 tuổi bây giờ đã 40 nhưng nàng vẫn cảm thấy ở đâu đó trong y vẫn còn hình bóng của chàng thiếu niên 19 tuổi năm ấy...hay thậm chí là 7tuổi, khi nàng gặp y lần đầu tiên

    - Bệ hạ...

    - Thiên Hinh...nàng vẫn khoẻ chứ?

    - Nhờ hồng phúc của bệ hạ Thiên Hinh vẫn khoẻ

    - Trẫm đến đây là có một chuyện muốn nói với nàng

    - Bệ hạ đích thân xa giá đến đây chắc hẳn việc đó rất quan trọng

    - Cuộc chiến đánh giặc ngoại xâm vừa qua,có một vị tướng rất tài ba đã có công cứu giá trẫm...trẫm vừa cho ban thưởng cho hắn và...

    - Và chuyện gì?

    - Và gả nàng cho hắn!

    Thiên Hinh sửng người...nàng không tin vào những gì y nói, bệ hạ người nhẫn tâm gã đi người vợ đã từng chung chăn gối với người cho ân nhân cứu mạng của người sao? nàng tuyệt vọng nhưng vẫn cố tỏ ra là ổn để hỏi lại y

    - Bệ hạ, người đang nói thật?

    - Trẫm nói thật...Thiên Hinh trẫm hi vọng nàng hiểu

    - Thiếp không hiểu...năm xưa người phế thiếp, thiếp chấp nhận.Người đuổi thiếp ra khỏi cung, thiếp cũng chấp nhận...bây giờ đây người đem thiếp đi gả cho người khác làm sao thiếp chấp nhận được?

    Có phải Trần Thủ Độ ép chàng nữa hay không?

    - Không, là do trẫm tự quyết định.Trẫm quyết định gả nàng đi

    20 năm xa cách gặp lại, đúng là làm nàng vui mừng có đau lòng có, vui mừng vì gặp lại y, đau lòng vì y lại có thể nói ra những lời phụ bạc đến như thế.

    Phải rồi, bây giờ bệ hạ đã nắm lại quyền chính...Trần Thủ Độ làm sao có thể ép y dược nữa, tất cả là do y tự quyết định mà...thành hôn với nhau từ năm 8 tuổi nàng yêu y từ đó tới nay cũng hơn 30 năm...nàng lại suy nghĩ chắc cũng do 30 năm đó 1 mình nàng đa tình mà thôi...y là con cháu nhà Trần làm sao mà có thể có tình cảm với con cháu nhà Lý được chứ!

    - Vậy khi chàng quyết định...chàng có suy nghĩ tới cảm nhận của thiếp không?

    - Trẫm...

    - Bệ hạ...vậy chắc là do hơn 30 năm qua thiếp tự đa tình...thiếp trong mắt bệ hạ, trong mắt họ Trần cũng chỉ là người của Triều đại cũ mà thôi muốn làm gì thì làm muốn phế thì phế, muốn gã đi thì gã

    Y sững người suy nghĩ của y đã sai, y nghĩ nàng hận y nàng không hề yêu y khi y và họ Trần đã cướp đi tất cả từ nàng...nàng rất yêu y và y cũng rất yêu nàng, tình yêu từ lúc ấu thơ đến tuổi trưởng thành...yêu đến khi trung niên, xa cách ngần ấy năm vẫn còn yêu.

    Nhưng có lẽ tình yêu đó đến hôm nay nó đã kết thúc sau thánh chỉ của y.Chính y là người kết thúc tình yêu đó

    - Thiên Hinh, nàng có yêu ta không?

    - Thiếp không yêu chàng, người yêu chàng là nữ đế Lý Chiêu Hoàng, người yêu chàng là phế hậu Chiêu Thánh, nhưng họ đã bị chính tay người huỷ hoại,...còn thiếp bây giờ là Lý Thiên Hinh người thiếp yêu là Trần Cảnh, 1 cậu bé thiếp gặp ở năm 7 tuổi chứ không phải bệ hạ!

    Nàng nói những giọt nước mắt vẫn lăng dài trên má.Nói ra những lời này nàng đau không?

    đau chứ!

    Y nghe những lời này y có đau hay không? y rất rất đau.

    - Người trẫm yêu là nàng bất kể...nàng có phải là Lý Chiêu Hoàng, Chiêu Thánh hoàng hậu năm xưa...hay nàng là Lý Thiên Hinh trẫm vẫn yêu nàng.Nhưng trẫm nợ nàng rất nhiều...

    - Vậy người...dùng cách đó để bù đắp cho thiếp hay sao?

    - Đúng vậy...nên nàng hãy cố gắng hưởng hạnh phúc về sau

    Nàng quay mặt đi nở nụ cười đau khổ...đến bây giờ nàng vẫn chưa thể bình yên, vẫn cứ bị cuốn vào vòng xoáy tranh quyền đó 1 lần nữa...nàng trầm lặng

    - Trần Cảnh! thiếp có câu này muốn hỏi người từ rất lâu rồi...nhưng có lẽ bây giờ thiếp vẫn chưa thể hỏi người câu đó nữa

    - Nàng cứ hỏi đi...

    - Không, thiếp sẽ giữ câu hỏi này bên mình...khi nào chúng ta, thật sự hiểu được tình cảm mà cả 2 dành cho nhau...thiếp sẽ hỏi chàng.Nhưng thiếp vẫn còn 3 điều kiện nữa

    - Nàng nói đi

    - Thứ nhất chàng phải xóa bỏ ngay lệnh truy sát, bức hại tôn thất nhà Lý. thứ 2 lăng miếu thờ các vị hoàng đế, công thần triều Lý phải được giữ gìn, chăm sóc chu đáo. thứ 3 dinh thự của Lê Phụ Trần phải chuyển ra xa hoàng thành

    - Được!

    Trẫm thành toàn cho nàng...

    Nàng nở nụ cười sau khi nghe y nói câu đó, có lẽ nàng đã chấp nhận...chấp nhận chấn nhận số phận này của nàng, nàng quay lại nhìn y nhìn ngắm gương mặt đó...có lẽ sau này nàng không thể ngắm nhìn nó một cách tùy thích như bây giờ nữa.

    Y quay lưng bước đi, bóng y khuất dần nàng khuỵu xuống, nàng khóc...những giọt nước mắt đau thương nàng đồn nén suốt ngần ấy năm cuối cùng cũng được tuông trào ra hết...nàng ngửa mặt lên trời nhìn bầu trời trong xanh đang chuyển dần thành u ám có lẽ ông trời đang thương tiếc cho số phận của nàng

    "Trách người quân tử bạc tình

    Chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao"

    Y ngồi trên kiệu rồng, y rơi nước mắt.Khi nảy gặp nàng y đã cố nén nước mặt của mình đi, y không thể khóc trước mặt nàng...y yêu nàng nhưng vẫn luôn không thể hiện ra, y làm tổn thương nàng nhiều rồi...bây giờ y không muốn như thế nữa...

    Chiêu Thánh công chúa được gã đi, lễ cưới sang trọng không thua kém gì các hoàng nữ của tôn thất nhà Trần.

    Trần Thái Tông đã không xuất hiện trong suốt hôm lễ đó...y nhường ngôi lại cho thái tử Trần Hoảng, lui về sau làm thượng hoàng...lúc nàng được gã đi nàng đã 40 tuổi

    _______________

    - Nàng, có thấy mệt không?

    - Không, bắt chàng phải lấy 1 người đã 40tuổi như thiếp e là đã thiệt thòi cho chàng rồi.

    - Không sao, miễn sau này ta có thể cho nàng hạnh phúc là được...ta cũng là 1 người goá vợ nhưng nay đã gặp được nàng xem như là phước phần của ta

    Y là Lê Phụ Trần tuy tuổi đã ngoài 30 nhưng rất tuấn tú và anh dũng...y nhẹ nhàng tiến tới gần giở khăn trùm trên đầu của nàng ra.

    Nàng mỉm cười nhìn y, bao lâu rồi nàng chưa được cười như vậy? chàng trai trước mặt nàng tuy không phải người nàng yêu nhưng nàng có cảm giác sau này chính y sẽ đem đến hạnh phúc cho nàng...

    Sống một cuộc đời mới với một cuộc hôn nhân gượng ép nhưng may mắn cho nàng, nàng và Lê Phụ Trần sống hoà hợp, yêu thương nhau, đó là những ngày tháng tốt đẹp nhất của cuộc đời người phụ nữ đầy truân chuyên, đau khổ.

    Chỉ một năm sau ngày cưới, tức năm Kỷ Mùi (1259), nàng sinh hạ một người con trai đặt tên là Lê Tông, còn có tên khác là Lê Phụ Hiền, tiếp đó nàng sinh thêm một người con gái đặt tên là Lê Thị Ngọc Khuê (còn gọi là Minh Khuê).

    Vậy là hạnh phúc đã đến với nàng, tuy muộn màng nhưng dù sao đó cũng là kết thúc có hậu mà nàng đáng được hưởng sau bao phen tủi hờn, sầu thảm.

    Người con trai Lê Tông của Chiêu Thánh, khi trưởng thành được phong tước Thượng vị hầu, sau này được ban quốc tính (họ vua) và đổi tên thành Trần Bình Trọng, một danh tướng nổi tiếng với câu nói bất hủ: “Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc”.

    ____________

    20 năm qua đi, cuộc sống nàng vẫn có nhiều đổi thay...người nàng yêu đã ra đi.Hôm đó nàng nhận được một hộp thư...mở ra đọc bức thư ấy nàng cố kiềm lòng nhưng vẫn không được...

    " Thiên Hinh! là ta Trần Cảnh đây...Trần Cảnh của nàng đây.

    Ta biết năm xưa nàng hận ta rất nhiều ta và thượng phụ đã gây ra cho nàng không biết bao nhiêu là tổn thương, mất mát...ta muốn bảo vệ cho nàng nhưng ta cứ nghĩ nàng không cần ta,nghĩ nàng không yêu ta nên ta mới chấp nhận buông tay nàng...để cho nàng có cuộc sống thoải mái an nhiên

    Đến khi gặp lại nàng vào 20 năm trước năm đó Thiên Hinh của ta tuy đã 40tuổi nhưng nhan sắc của nàng vẫn cứ như vậy không hề có chút chuyển đổi, ta và nàng đã nói chuyện với nhau một cách rõ ràng nhất...lúc đó ta nhận ra ta đã sai, có lẽ ta không nên buông tay nàng...ta đã muốn mang nàng quay trở về bên cạnh ta, nhưng nghĩ lại ta không có tư cách đó...cho dù ta là hoàng đế là thiên tử nhưng ta vẫn không thể cho nàng một cuộc sống an lành như bao nữ nhân khác vậy ta cứ ép buộc nàng ở bên ta làm gì...nên ta quyết định buôn tay nàng lần hai.

    Lựa chọn này của ta có lẽ rất bạc tình,nhưng ta muốn nàng được hạnh phúc...Lê Phụ Trần hắn là người ta tin tưởng nhất, ta giao nàng cho hắn, hắn chăm sóc nàng thay ta...quả thực hắn làm được, 20 năm qua lúc nàng ta cũng luôn âm thầm theo dõi cuộc sống của nàng, nhìn thấy nàng như vậy ta mãng nguyện rồi.Câu hỏi của nàng chắc ta không thể trả lời được rồi.

    Hy vọng kiếp sau, chúng ta có thể gặp lại nhau.

    Ta muốn sống bên nàng, muốn được yêu thương nàng, muốn bù đắp lại cho nàng...kiếp sau nhất định ta sẽ tìm thấy nàng.

    Ta cảm thấy bản thân mình không còn nhiều thời gian nữa...vĩnh biệt nàng.Thiên Hinh!

    "

    Nét chữ trên bức thư, không được rõ chữ...bức thư này có lẽ đã được y viết trước khi y băng hà...đến nay đã được 1 năm mới có thể chuyển đến tay nàng.

    Nàng cầm bức thư trên tay.

    Nàng khóc...nàng khóc vì y

    - Trần Cảnh...câu hỏi mà năm xưa thiếp muốn hỏi.Nhưng thiếp biết cả đời thiếp cũng sẽ không có được câu trả lời...nên thiếp đành thôi...

    "Năm xưa thiếp trao người cả giang sơn,vậy người lấy gì để làm sính lễ?"

    ____________

    - 1277 Thượng Hoàng Trần Thái Tông mất, tại điện Vạn Thọ

    - Tròn 1 năm sau khi Thái Tông qua đời(tức 1278) Lý Chiêu Hoàng mất tại quê hương bà, Cổ Pháp (Nhân gian truyền rằng bà gieo mình xuống sông tự vẫn, lý do được đưa ra là vì nhớ thương Trần Thái Tông)

    Kết thúc một câu chuyện, kết thúc một cuộc đời...lịch sử cũng chỉ còn là ẩn số không ai biết được trong câu chuyện đó thực sự đã trãi qua chuyện gì...nhưng tôi luôn có một niềm tin cao cả dành cho tình yêu và mối quan hệ của Lý Chiêu Hoàng và Trần Thái Tông cả 2 là cặp vợ chồng duy nhất trong lịch sử Việt Nam đều làm vua đều đó làm tôi cảm thấy ấn tượng, tôi cũng thương tiếc cho số phận của Lý Chiêu Hoàng...trong xã hội phong kiến số phận của mỗi con người đều khác nhau, số phận đau khổ, bi ai của bà luôn làm tôi cảm thấy chạnh lòng khi nhớ đến.
     
    Back
    Top Dưới