[Hậu sơn Cung Môn]
Màn đêm buông xuống mang đi màu sắc của vạn vật, cơn gió lạnh khiến cho khung cảnh càng trở nên hiu quạnh, duy chỉ có ánh đèn ấm áp giúp con người ta còn cảm nhận được rằng ở đây vẫn còn chút hơi người.
Từ khi rời khỏi Vũ Cung, Cung Thượng Giác ngay sau đó một mình đi đến Từ Đường Cung Môn ở hậu sơn, đứng trước những linh vị của Cung Môn mà lặng lẽ thắp lên những nén nhang.
Hương nhang cũng mang theo hương quế và trầm, nhưng sao lại chẳng thể khiến lòng người bình lại mà chỉ gợi lên những nỗi chua xót khôn nguôi.
Cung Thượng Giác cung kính cắm nén nhang vào lư hương, đoạn hắn cẩn thận cầm bình rượu sứ, rót vào những chén rỗng từng đợt từng đợt.
Cả Từ Đường không có lấy một âm thanh nào ngoài tiếng rượu đang chảy, thi thoảng thì có chút tiếng gió làm lay động mấy nhành trúc bên ngoài.
Mùi rượu hăng nồng xộc lên không khí, hòa vào làn hương khói khiến cho mắt hắn càng thêm cay.
Cung Thượng Giác chậm rãi quỳ lên chiếc đệm tròn, gương mặt hắn không còn vẻ lãnh khốc và cao ngạo, thay vào đó là khuôn mặt trầm mặc mang theo nỗi sầu bi khó nói thành lời.
Hai khắc, rồi ba khắc trôi qua, hắn cứ thế yên lặng quỳ trước linh vị của nhân gia nhánh Giác Cung, ánh mắt chưa từng rời khỏi những cái tên được khắc trên ấy.
Linh phu nhân, Cung Lãng Giác, và cả phụ thân của hắn – cố Giác Cung chủ của Cung Môn.
Nhân gia của Giác Cung giờ chỉ còn mình Cung Thượng Giác tồn tại trên dương thế, còn lại tất cả mọi người đều đang cùng nhau ở trước mặt hắn.
Dáng người đã mất, chỉ còn hình hài của những chiếc bài vị cùng từng cái tên được khắc sâu vào gỗ, giống như ngàn nỗi đau từng nét, từng nét một luôn in hằn sâu trong tim hắn vậy.
Hắn nhớ về sự dạy bảo nghiêm khắc nhưng cũng nhân từ của phụ thân, nhớ cảnh hắn dìu mẫu thân từ Y Quán đi qua từng lát gạch trong Cung Môn một cách cẩn thận, nhớ cảnh Lãng đệ đệ quấn quít lấy chân đòi hắn dạy võ, tíu tít nói cười khi được hắn dỗ dành.
Cảnh vẫn còn đây nhưng người không còn nữa.
Mình hắn độc lai độc vãng mà khổ luyện trăm bề, mà tu tâm dưỡng tài, mà xưng bá tứ phương.
Người đời kính nể hắn, cho hắn mọi sự tôn kính cùng sợ hãi.
Trưởng lão Cung Môn nể trọng hắn, nhưng lại cho hắn ủy khuất, đề phòng hắn có uy có lực, lại thêm được ưu ái thiên vị mà áp chế tất thảy.
Hắn có từng oán trách, nhưng lòng hắn chưa từng phản.
Hắn hiểu thấu lòng người, lại nhìn thấu mong cầu của chính mình, chỉ cần không ảnh hưởng tới Cung Môn, Cung Thượng Giác có thể gánh vác, có thể bao dung, có thể nhường nhịn.
Trước đây, ngoài Viễn Chủy cùng sự hối hận muộn màng của cố Chấp Nhẫn, trong Cung Môn chưa từng có ai vì hắn mà bênh vực.
Mà hắn cũng chẳng cưỡng cầu sự xót thương vì với hắn, đó chính là yếu đuối.
Hắn không muốn trở thành cây leo sống bám mà muốn trở thành cổ thụ che chở cho cả Cung Môn, cho tính mạng của từng người thân trong tộc.
Vì họ mà hắn sẵn sàng trở thành cây đao dính máu, mang tiếng lãnh khốc tuyệt tình.
Tuyệt tình với cả Thượng Quan Thiển.
Lại thêm một cơn gió lạnh luồn qua khe cửa như đánh thức Cung Thượng Giác khỏi hố sâu trầm mặc.
Mắt hắn đã dày đặc những tơ máu mang theo lớp nước phủ kín đồng tử.
Hắn chậm rãi mở miệng:
"Thù nhà nhi tử đã trả, mẫu thân và Lãng đệ đệ có thể thực sự yên nghỉ rồi."
"Ba người đã có thể cùng nhau đoàn tụ, nhi tử cũng cảm thấy yên tâm.
Mẫu thân có người để dựa dẫm, Lãng đệ đệ cũng có người dạy võ luyện kiếm.
Thật tốt."
"Thượng Giác ta ở đây cũng rất tốt, vẫn luôn có Viễn Chủy đệ đệ bầu bạn, tình thân trong Cung Môn được hàn gắn, cơ nghiệp Cung Môn được bảo toàn.
Nhi tử đã thực hiện được lời thề máu mười năm trước, cũng không phụ lòng dưỡng dục và kỳ vọng thuở xưa, trở thành người bảo vệ Cung Môn chu toàn, luôn vì đại cục, không vì lòng riêng."
Lòng riêng, hắn có thể sao?
Tim hắn xót lên từng hồi, chẹn vào cả cổ họng khiến mọi âm thanh muốn phát ra đều phải dùng rất nhiều sức lực.
Cả Từ Đường rộng lớn chỉ có mỗi hắn, từng lời từng chữ dù khẽ giọng nói ra nhưng vẫn đi vào trong tai hắn rõ ràng.
Rõ ràng đến mức Cung Thượng Giác nghe được giọng mình nghẹn đi.
"Mà giờ, Giác Cung cũng không chỉ còn một mình nhi tử nữa" – Cung Thượng Giác mỉm cười nhìn lên từng chiếc linh vị, lớp sương mờ đang phủ ngập mắt hắn cũng đang chực chờ thuận thế chảy xuống.
Nụ cười hắn vừa là hạnh phúc, vừa là bi ai, vừa là mong mỏi.
"Sẽ sớm thôi, Giác Cung sẽ lại nảy nên chồi non, và nhi tử sẽ dùng tính mạng này để nuôi dưỡng, bảo vệ nó sớm ngày thành chiếc cây vững chắc, an bình trưởng thành, cũng giống như cách mà ba người luôn muốn làm cho ta."
"Còn nàng, nhi tử từ trước tới nay chưa từng cầu xin điều gì, chỉ mong ba người trên trời linh thiêng mà thấu rõ cho nàng, tha thứ cho nàng.
Sau này đến ngày đoạn thế, nhi tử sẽ đến bồi tội với ba người và tổ tiên Cung Môn."
Lời vừa dứt, Cung Thượng Giác chắp tay, dập đầu khấn trước vong linh Giác Cung và Cung Môn.
Hắn cay đắng khẩn cầu, lòng mong mỏi những linh hồn đã khuất sẽ thấu hiểu và chấp thuận quyết định này của hắn.
Hít một hơi thật sâu, thu lại hết những tâm tình sâu thẳm, Cung Thượng Giác dùng lực để chống đỡ cơ thể đứng dậy.
Hắn đã quỳ ở đây gần hai canh giờ khiến đôi chân như tê dại.
Nhìn về phía những bài vị lần cuối, Cung Thượng Giác đang tính xoay người rời đi.
Bỗng từ xa vang lên tiếng leng keng của kim loại va đập vào nhau.
Chậm rãi, nặng nề.
Cung Thượng Giác mở cánh cửa từ đường, mắt đưa về phía hành lang được lát đá thô.
Là Cung Hoán Vũ.
Cung Hoán Vũ chậm chạp lết từng bước tiến về phía trước.
Mỗi bước đi của đi của hắn chật vật mang theo từng đoạn xiềng xích.
Tóc tai được vấn lên gọn gàng, làm hiện ra nét tiều tụy, lãnh đạm trên gương mặt từng có vẻ ôn nhu, cương trực.
Trên người hắn khoác một bộ xám y thô sơ, tay mang gông cùm, cực nhọc cầm theo xô nước cùng mảnh giẻ sờn.
Sau đại chiến Cung Môn, Cung Hoán Vũ đã hoàn toàn trở thành phế nhân, mọi võ công và kinh lạc của hắn đã bị phế bỏ, trong người lại có thêm cổ trùng của Nguyệt tộc, chỉ cần hắn cố gắng vận công thì mọi gân cốt cùng mạch máu sẽ bị chặt đứt.
Hắn mang theo thương thế vô tận, hàng tháng đều đau đớn tột cùng.
Có thể sống được đến bây giờ cũng là vì Cung Môn coi trọng máu mủ tình thâm, để hắn mỗi ngày đều phải ở trong Từ Đường mà chuộc lỗi, đền tội với tổ tiên.
Cung Thượng Giác đứng ngay bậc thềm lặng lẽ nhìn Cung Hoán Vũ chậm chạp, khó khăn đi tới.
Ánh mắt Cung Thượng Giác nhìn hắn quan sát nhưng cũng không tỏ rõ thái độ.
Cung Hoán Vũ nhìn thấy dáng vẻ cao lãnh kia cũng chỉ liếc mắt ngay về phía chính điện Từ Đường, không thèm nhìn hắn.
Cũng không muốn để ý tới sự tồn tại của hắn.
Chầm chập từng bước, chật vật lướt qua người Cung Thượng Giác.
"Ca, trời lạnh rồi, huynh hãy cố bảo trọng lấy mình." – Tiếng Cung Thượng Giác trầm mặc vang lên.
Cung Hoán Vũ khựng lại, nhưng lại nhanh chóng mặc kệ người kia, cúi xuống giặt khăn, bắt đầu làm những việc dọn dẹp mà bình thường vẫn phải làm.
Giọng hắn nhàn nhạt:
"Thân ta giờ cũng như miếng giẻ lau này, chỉ còn mỗi tác dụng lau chùi phủi bụi.
Không dám khiến cho Giác công tử nhọc lòng quan tâm."
Cung Thượng Giác nhìn bóng lưng gầy gò kia đang không nhanh không chậm lau từng chiếc lư hương, lòng hắn trùng xuống nặng nề như bóng đêm đang bao phủ ngoài kia vậy.
"Dù vậy huynh vẫn là huyết thống Cung Môn, là người thân của chúng ta.
Ta vừa mong huynh quay đầu, vừa mong huynh quý trọng chính mình."
Cung Hoán Vũ bật cười khẽ, như thể Cung Thượng Giác đang kể một đoạn tiếu lâm.
"Vẫn là Giác công tử coi trọng huyết thống Cung Môn hơn bất cứ ai trên đời.
Quý trọng chính mình?
Cung Hoán Vũ ta bị các ngươi phế đến súc vật cũng không đánh lại, giờ lại nói ra vẻ thương tiếc ư?
Giác công tử uy danh giang hồ không ngờ cũng giống mấy kẻ ngụy quân tử trong viện trưởng lão kia, đạo đức giả."
Một lời tuyệt tình, muốn đem thứ tình thân này hoàn toàn chặt bỏ.
Cung Thượng Giác nghiêm mặt, trầm giọng:
"Ca, huynh rõ biết vốn chúng ta không muốn nội bộ tương tàn, Vô Lượng Lưu Hỏa cũng không thể tùy ý sử dụng.
Giáo huấn tổ tiên để lại chả lẽ huynh còn chưa thông rõ?"
"Giáo huấn tổ tiên tất nhiên ta thông rõ, nhưng thù sát hại phụ mẫu ta không thông được.
Giác công tử, không phải ngươi là kẻ hiểu rõ nhất hay sao?" – Cung Hoán Vũ vẫn từ tốn dùng khăn lau đi từng vết bụi mỏng trên chiếc lư hương đồng.
Một câu hỏi nhỏ nhưng gợi lên vết thương lớn, vết thương này vốn dĩ mới chỉ dần lên chút da non mỏng manh, giờ lại bị xé toạc ra lần nữa.
Cung Thượng Giác kiềm chế lại cơn đau nhói lên, bình tĩnh đáp lời nhưng vẫn nghe được tia lửa đang nhen nhóm:
"Ta tất nhiên hiểu rõ, nhưng ta lại càng hiểu rõ sự tồn vong của Cung Môn quan trọng như thế nào, từng sinh mệnh vô tội ngoài kia đáng quý ra sao.
Vì thế không thể vì thù riêng mà đưa tất thảy vào biển lửa."
"Thù riêng?" – Cung Hoán Vũ đặt giẻ lau xuống, quay qua đối mắt với Cung Thượng Giác không chút nhún nhường, gay gắt địch ý.
"Nhưng thứ thù riêng đó chính là thù nhà, là nợ máu của phụ mẫu ta, cũng là người thân của ngươi, cũng là nợ máu của hàng trăm nhân tộc Cung Môn ngã xuống hơn mười năm trước!
Vậy mà với ngươi đây chỉ là thù riêng thôi sao?"
Cung Thượng Giác giọng càng lúc càng trầm xuống, hắn thật hận kẻ này sao vẫn chưa chịu tỉnh ngộ:
"Nhưng Vô Lượng Lưu Hỏa không chỉ nuốt lấy Vô Phong mà còn mang cả thiên hạ đồng quy vu tận!
Huynh làm như vậy sẽ chính là tội nhân thiên cổ!
Thù trả xong thì sao?
Mang cả thiên hạ bồi táng cùng huynh và Vô Phong, huynh còn mặt mũi đi gặp bá phụ bá mẫu không?"
Cung Thượng Giác cay đắng, muốn cố gắng nói cho hắn hiểu.
"Bá phụ bá mẫu cả đời chính trực, vì dốc lòng bảo vệ Cung Môn mà hy sinh.
Huynh bất chấp thiêu rụi mọi thứ không màng tất cả thì có gì khác gì thủ đoạn của Vô Phong?
Khác gì mang sự máu thịt quật cường của họ hoàn toàn trở nên vô nghĩa, hoàn toàn đạp đổ?"
Cung Hoán Vũ mắt đỏ hoe vội quay đi, bàn tay nắm chặt sau lớp gông xiềng, giọng hắn run rẩy:
"Phụ mẫu ngã xuống ngay trước mặt, lại còn vẻ cười nhạo đáng hận của chúng, ta không thể nào cam tâm!"
Mắt Cung Thượng Giác nhìn về phía bài vị của nhân tộc Cung Môn quá cố, của Giác Cung, Chủy Cung, Vũ Cung, Hoa Cung, Tuyết Cung, Nguyệt Cung, mười năm trước cũng như mười năm sau, từng thân ảnh ngã xuống đều như hiện lên trước mắt hắn.
Hắn đau xót khẽ nói:
"Ca, không ai cam tâm cả, nhưng những người đã khuất họ cũng sẽ không cam tâm để huynh làm vậy.
Tính mạng của họ sẵn sàng mang đi đánh đổi lấy bình an của Cung Môn, làm sao họ có thể để hậu nhân vì thù hận mà không màng thiên hạ?"
Cung Hoán Vũ gương mặt thất thần, mắt hắn đỏ hoe nhìn vô định vào không trung.
Mọi thứ trở thành một giấc mộng hoang đường.
Hắn hi sinh nhiều đến thế, cả bản thân hắn, cả người yêu thương hắn, tính toán từng bước từng bước, để rồi nhận ra tất cả mình làm chính là cứa thêm nhát dao vào trái tim của phụ mẫu hắn.
Không chỉ biến chính mình thành tội nhân thiên cổ, còn khiến sự hy sinh của phụ mẫu trở nên vô ích, hắn mang tội cũng lại mang theo phụ mẫu bị người đời oán trách.
Hắn vậy cũng không khác gì Vô Phong...
Cung Hoán Vũ im lặng hướng bài vị phụ mẫu mà rơi lệ, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng miết theo từng nét chữ được khắc trên đó.
Hắn cuối cùng cũng phải đối mặt với sự thật, sự thật về sự ích kỷ của hắn, về sự ngông cuồng của hắn, về sự yếu đuối của hắn.
"Vậy nên ngươi cũng dùng lý do đó để từ chối Thượng Quan Thiển sao?" – Cung Hoán Vũ mắt vẫn đỏ ngầu, giọng hắn khàn đi.
Chậm rãi cầm lên miếng giẻ lau, vô thức lau đi từng vết bụi trên bài vị phụ mẫu.
Cung Thượng Giác cũng không ngờ tới Cung Hoán Vũ sẽ đề cập tới Thượng Quan Thiển, trong lòng như bị đập một tiếng trống dội vào sâu thẳm tâm can hắn.
"Không."
Một chữ vỏn vẹn, về vấn đề này, Cung Thượng Giác hắn vốn không muốn giải thích nhiều, cũng luôn né tránh đối mặt.
Hắn toan xoay người rời đi thì Cung Hoán Vũ cất lời, giọng điệu mang chút lãnh đạm nhàn nhạt như ban đầu:
"Ta với ngươi, thân nam nhi khi thấy người thân ruột thịt bị tàn sát trước mặt đã hận đến mức muốn băm xả kẻ thù, thì ngươi nghĩ nàng ta thế nào?"
Không một câu trả lời, chỉ một cỗ trầm mặc lan trong không khí.
Cung Hoán Vũ thấy hắn không nói được gì, chỉ có thể thay cái miệng đang mím chặt kia nói ra những lời Cung Thượng Giác luôn cất trong lòng.
"Tận mắt thấy cả môn tộc bị diệt trong một đêm, máu chảy thành sông, người sống sót duy nhất lại là tiểu nhi nữ không có khả năng tự vệ.
Sau này lại bị lừa gạt nhận địch làm cha để bán mạng phục tùng.
Thân cô thế cô, chỉ biết ẩn nhẫn tìm cách chém giết sinh tồn, chờ ngày trả thù rửa hận.
Ta thấy Thượng Quan Thiển hận Vô Phong có khi còn nhiều hơn cả ta với ngươi cộng lại."
"Trước đây là ta lợi dụng sự thù hận của nàng ta, lợi dụng sự nghi hoặc của ngươi dành cho nàng ta để mưu tính cho chính mình.
Vậy mà nàng ta như đang thản nhiên chấp nhận đại cục mà chịu đưa tay hợp tác với ta.
Cung Thượng Giác, ngươi nói xem, là do ngươi làm nàng ta không thể nhờ cậy, hay do nàng ta vốn với ngươi không có tình?"
Là quá thất vọng mà không thể tin tưởng để nương tựa hắn?
Hay là vốn không có tình nên không có kỳ vọng, rồi thản nhiên chấp nhận?
Cung Thượng Giác mắt hắn lay động, cố gắng tìm kiếm cho mình một câu trả lời thỏa đáng.
Nhưng hắn không có, hắn vẫn chưa tìm được...
Cung Hoán Vũ cảm nhận được sự im lặng và rối mắc từ trong ánh mắt của Cung Thượng Giác, hắn quay đi nhìn vào bài vị phụ mẫu trong tay.
"Cung Thượng Giác, đời này vốn vô thường, ngươi và ta biết rõ hơn ai hết.
Sinh tử như một cơn mộng, không phải ai ngươi mong họ bình an cả đời thì đều có thể sống được đến ngày mai, hay tháng sau, năm sau."
"Đời không dài để ngươi có thể lãng phí trong sự nghi hoặc hay chần chừ.
Như ta chưa từng lãng phí một giây khắc nào trước đây, ngày nào cũng luyện công, cũng mưu tính để trả được mối thù cha mẹ, dù tất cả giờ đây đều hóa hư không, ta trở thành kẻ thân tàn ma dại, bất nhân bất nghĩa, nhưng ít nhất ta biết ta từng cố gắng, chưa một giây buông bỏ.
Phụ mẫu dưới suối vàng cũng sẽ hiểu được nỗi lòng của ta mà bao dung."
"Còn ngươi, nếu như Thượng Quan Thiển quả thật gặp chuyện, ngươi có thể bao dung được cho chính mình không?"
Cung Hoán Vũ khẽ dứt lời, lại chậm chạp quay đi, thê lương ôm bài vị phụ mẫu bước vào phía trong của Từ Đường.
Tiếng gông xích va chạm vào nhau, từng hồi lại bi ai từng hồi.
Tiếng kim loại xa dần như giãn cách hai kẻ cô độc....
[Giác Cung]
Cung Thượng Giác chậm bước trong màn đêm về Giác Cung, bóng lưng hắn nặng trĩu những ân oán, những trầm tư, những dày vò, những đau đớn.
Ánh trăng soi rọi đỉnh đầu, lan tỏa khắp bậc thềm Giác Cung nhưng cũng không thể nào soi rọi cõi lòng của hắn.
Giữa vạn kiếp luân hồi, một lần chia xa biết bao giờ mới có thể gặp lại?
Kiếp này hắn còn nhiều điều muốn nói với nàng, lỡ kiếp này rồi, biết bao nhiêu kiếp sau mới có thể nói được?
Quá nhiều thời gian bị lãng phí rồi, không phải sao?
Hắn không thể lãng phí nữa, không thể chờ đến kiếp sau nữa.
[Hết chương 06]