Khác Đa Nhân Cách

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394219554-256-k848535.jpg

Đa Nhân Cách
Tác giả: creeperkanzaki
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ra mắt vào ngày 10/5/2025

*giật, error...glitch*

Có một tràng trai bị tàu hoả cán và bị chết đi,cậu bị dịch chuyển đến "không gian trắng" , cậu gặp một cánh cổng rồi bị rơi vào đó và mọi chuyện bắt đầu.

Có mấy chỗ cực khó hiểu nhưng mà đừng lo có ý đồ của nó đấy.

Độc giả phải tự tìm tòi, tác giả không nói đâu trừ khi muốn hoặc rảnh thôi, và quan trọng phải đọc lâu dài thì mới hiểu dần dần.



violence​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đa Nhân Cách
Cánh cổng kì lạ


Canzen (nam) có đôi mắt màu xanh lam , áo hoodies (đen), tóc 3 mái (dài qua mắt), quần chun dài rộng, đeo giày đen

Phía trước canzen là một cô bé với mái tóc vàng óng, với cái váy trắng đơn giản.

Canzen và cô bé ấy đang đi trên đường, và thấy đường ray tàu hỏa chẳng có hệ thống cảnh báo gì, cả canzen và cô bé ấy đều dừng chân, nhìn về phía xa, thấy một chiếc tàu hỏa đang đi về phía này, cả hai đứng chờ cho xe đi qua.

Canzen nhìn vào điện thoại, còn cô bé thì nhìn thấy một con bướm, nó đậu vào mũi cô bé, vừa đậu chưa được bao lâu thì nó đã bay đi, cô bé đuổi theo và đang đến gần đường ray.

Tàu hỏa thì đang đến gần và phát ra tiếng kêu rất to.

Canzen ngước cổ lên nhìn tàu hỏa rồi quay sang nhìn cô bé, nhưng lại không thấy đâu.

Canzen hốt hoảng nhìn xung quanh thì thấy cô bé đang đến gần rừng ray, canzen hét to.

"cẩn thận!!"

Cô bé không nghe thấy gì mà vẫn đi tiếp, cô bé đi ra giữ đường ray, canzen ngước lên nhìn tàu hỏa, cậu có hơi do dự nhưng cậu vẫn chạy hết sức bình sinh đẩy cô bé ra khỏi đường ray.

Cô bé hét lên.

"AAAA!!"

Canzen bị cản nát bét nửa thân dưới, còn thân trên thì bị văng ra xa, cùng lúc đó có một cậu bé chạy đến, hớn hở nói.

"em đến rồi này"

Cậu bé thấy nửa thân trên của canzen thì thay đổi sắc mặt, thẫn thờ nói.

"không thể nào..a... anh đừng đùa em chứ"

-không gian trắng-

Canzen Mở mắt ra liền thấy mình đang nằm ở một không gian hoàn toàn là màu trắng.

Canzen đứng dậy.

"mình đang ở đâu thế này"

Canzen đi về phía trước.

"sao xung quanh toàn là màu trắng thế này.

Ở đây không có bất cứ một thứ gì cả, chỉ toàn là một màu trắng xóa"

Canzen hét to.

"Có ai ở đây không!!"

"helloooo!"

Hét xong canzen nhận ra là mình vừa làm điều vô ích.

"haiizzz, mình vừa làm gì thế này, ở một nơi như này là gì có ai đâu mà hét lên như thật ý, mình ngốc thật"

Canzen hiện đang có suy nghĩ là chỗ này là chỗ nào, sao mình lại xuất hiện ở đây, và còn vô số câu hỏi khác nữa.

Canzen vừa đi vừa suy nghĩ, một lúc sau canzen đột ngột bị *glitc h, er ror, g iật*.Canzen lên cơn đau đầu.

"AA! sao tự dưng đau đầu thế này?"

Tay phải và trân trái của canzen đều bị nhiễm trắng, canzen khuỵu chân xuống, và vô tình nhìn thấy tay mình bị nhiễm trắng, canzen vô cùng bất ngờ.

"huh? tay của mình...?"

Cơn đau đầu bất ngờ biến mất, và hiện tượng nhiễm trắng cũng biến mất.

"Ủa hết rồi, khó hiểu thật sự"

Canzen đứng dậy rồi nhìn vào tay của mình, và nhớ lại những gì vừa xảy ra.

"Hình như tay của mình bị nhiễm cái gì màu trắng đúng không..."

Canzen lại có thêm hàng đống suy nghĩ nữa, nghĩ một lúc rồi rùng mình.

"(chết mẹ, phải tìm cách thoát ra khỏi đây mới được)"

Vừa dứt lời đột nhiên có một cánh cổng có viên màu xanh xuất hiện ở dưới chân canzen, canzen rơi xuống.

-thế giới phép thuật (tạm gọi vậy)-

Cánh cổng xuất hiện ở trên bầu trời, bên dưới là một hồ nước rất to, canzen chui ra từ cánh cổng.

"hể?, AAAA! cái quái gì đang xảy ra vậy!? tại sao nó lại...thôi thôi tìm đường sống cái đã ,nhưng làm gì bây giờ ?"

Canzen nhìn xuống dưới thấy có một cái hồ nước, canzen vui mừng hét lên.

"có hồ nước, mình sống rồi!"

canzen suy nghĩ lại

"khoan (rơi từ độ cao này thì khác gì mặt đất ở thể lỏng cơ chứ!)"

Canzen luống cuống.

"ờ....(mình Cần một thứ gì đó?)

Bỗng có một luồng sáng ở trên tay canzen, nó có hình dạng của một thanh katana.

"hở, một luồng sáng, (nó là gì vậy),...nó có hình dạng quen quen

ánh sáng biết mất và nó biến thành một thanh katana.

"một thanh ka... ta.. na, khoan! mình đâu cần nó!"

Canzen nhìn xuống thì thấy sắp chạm mặt nước.

"xong rồi lượm ơi"

Canzen rơi xuống hồ nước rồi chìm xuống.

"(đau..., rát quá)"

Canzen khua tay lên trời rồi nhận ra mình chưa chết.

"(từ từ, mình chưa chết!)"

Canzen bơi nhanh lên bờ rồi thở hổn hển.

Canzen dựa vào cái cây ngay đó.

Rồi đặt ra câu hỏi.

"Tại sao mình không chết, cánh cổng kia là sao?"

Canzen đưa thanh katana ra trước mặt.

"Cả cái tên Katana này nữa? tại sao nó lại xuất hiện và còn tạo ra ánh sáng nữa?"

Canzen rút kiếm ra thử độ sắc rồi bị cứa vào tay chảy ra một ít máu.

"au, thanh kiếm này sắc thật"

Canzen lau máu ở trên tay và tự nhiên vết thương biến mất ngay lập tức.

"huh, vết thương không còn nữa"

Canzen ngạc nhiên, và suy ra lý do mình không chết.

"vậy tức là(mình rơi xuống vào nước không chết, vết thương vừa bị cắt hồi phục ngay lập tức) mình bất tử à hay là có năng lực siêu hồi phục(wait, tại sao mình lại có kĩ năng vậy).Hừm...không biết nữa, dù sao có mấy năng lực này cũng tốt nhưng mình vẫn cảm thấy đau.

Canzen nhìn xung quanh thắc mắc.

"tại sao lại có hồ nước ở giữa rừng nhờ?"

Ánh Hoàng Hôn phải chiếu xuống mặt hồ.

Canzen nhận ra trời sắp tối.

"trời sắp tối rồi à, phải kiếm cái gì đó ăn mới được.

Nhưng phải đi vào trong rừng à, kệ đi gặp thú rừng thì núp thôi"

Canzen đứng dậy tiến vào trong rừng.

"chắc là không có gì đâu ha"

Cảm ơn vì đã đọc truyện của em ạ, ở mấy chap đầu khó hiểu lắm nhưng từ từ đến mấy chap sau rồi sẽ hiểu em đang nói cái gì thôi, nên là...

Đừng từ bỏ nhá!!!!
 
Đa Nhân Cách
Cuốn sách


Có hai người đang chạy giống như đang đuổi bắt,người đang đuổi cầm một thanh giáo, người đang bị đuổi thì đang cầm một cuốn sách, người đang đuổi hét lên.

"đứng lại! mau đưa cuộn sách đây"

Cậu bị đuổi phản bác lại ngay.

"tôi có bị ngốc đâu mà đứng lại, và còn lâu tôi đưa cho mấy người cuốn sách"

Người đang đuổi bắt đầu nổi cáu.

"là do mày nói ấy nhé"

Vừa dứt lời, có một quả cầu lửa xuất hiện ở trên tay người đang đuổi, và ném về phía người bị đuổi.

*bùm*

Một tiếng nổ to.Người bị đuổi hét lên đau đớn.

"aghhhh"

Cuốn sách bị bay xuống dưới chân đồi và người bị đuổi bị văng ra xa. không chậm trễ, người đang đuổi nhảy lên và chĩa mũi giáo vào người bị đuổi.

Người đuổi nói.

"chết đi"

Bằng một cách thần kì nào đó, người bị đuổi tức thì đứng dậy và nhanh chóng lấy rìu từ trên lưng xuống, người bị đuổi xoay người dùng rìu đánh bật lùi người đang đuổi.

Người đang đuổi bị bay ra một đoạn.

Người đuổi bị

cảm thán.

"cũng kinh đấy, bị dính một quả cầu lửa mà vẫn có thể làm như vậy."

Người bị đuổi thấy một thứ gì đó đang tới.

đột nhiên người bị đuổi thay đổi thái độ nói khá nhiều.

"ừ cũng bình thường thôi, chẳng có gì to tát cả, ta làm được hằng ngày ấy mà,với cả..."

Người đuổi khó, hiểu thầm nghĩ.

"(tự dưng thằng này quay ra nói nhảm là sao nhỉ?)"

người đuổi cũng không suy nghĩ nhiều, chuẩn bị lao tới định đâm vào người bị đuổi.người bị đuổi bỗng nói một câu khó hiểu.

"kịp rồi"

Người đuổi khựng lại.

"huh?"

Người đuổi ngớ người một lúc thì mới nhận ra mình bị mắc bẫy.

Người đuổi vội vàng nhìn ra đằng sau thì đã quá muộn.Có một tia sáng bắn ra từ trong rừng, bay thẳng vào vai người đuổi.người bị đuổi ngã xuống, máu chảy lênh láng và rên rỉ.

Có một cô gái chạy đến, thở hổn hển nói.

"cậu chạy nhanh quá, tớ không đuổi kip"

Người bị đuổi nói.

"ai bảo cậu chạy chậm quá làm chi"

vừa nói xong người bị đuổi liền nhìn sang người đuổi.

Người đuổi cố gắng nói.

"haha, chưa kết thúc đâu trừ khi mày không còn cầm cuốn sách đó, bọn ta vẫn sẽ tìm và giết bọn mày"

Người bị đuổi nói với cái giọng thách thức.

"À thế à ,bọn này thách đấy"

Dứt lời người bị đuổi nhanh chóng chạy sang và đấm một cú thật mạnh vào người đuổi, người đuổi ngất đi tại chỗ.

Cô gái kia nói.

"cậu ác quá đấy"

Người bị đuổi liền xua tay nói.

"có làm sao đâu"

Cô gái kia liên hỏi là cuốn sách sách kia đâu rồi?, người bị đuổi liền nói.

"hình như nó vừa rơi xuống sườn đồi hay sao ý, tớ cũng không rõ nữa"

Cô gái kia đập chán rồi chất vấn người bị đuổi.

"sao cậu bất cẩn vậy"

"Tớ bị ném một quả cầu lửa rồi nó bay xuống sườn đồi, đau lắm chứ bộ"

Cô gái kia thở dài rồi nói

"thôi bỏ qua chuyện đó đi, cùng đi tìm nào"

Người bị đuổi cũng gật đầu đồng ý, thế rồi cả hai cùng đi xuống sườn đồi tìm cuốn sách.

-diễn biến của canzen:

Canzen thì thấy một cái gì đó ở chân đồi.

"cái gì kia"

Nó làm một cuốn sách ,Cậu đến gần và nhặt nó lên.

"là một cuốn sách ,nó khá dày"

Canzen thắc mắc tại sao nói ở đây, mở cuốn sách ra bên trong toàn những dòng chữ kỳ lạ nhưng canzen có thể đọc được nó.

"chưa hiểu lắm ,Tại sao mình có thể đọc được những dòng chữ này nhỉ?"

{cách dùng : hãy tưởng tượng một nguyên tố mà bạn muốn}

"hmm, một nguyên tố à"

Canzen đưa tay phải lên rồi nhắm mắt suy nghĩ về một nguyên tố.

"(một nguyên tố [điện])"

Canzen tập trung suy nghĩ ,một lúc sau bỗng một tiếng *rít*, có một tia sét bắn ra từ ngón chỏ của cậu, bay thẳng vào thân cây trước mặt cậu ta.

Canzen giật mình rụt tay về rồi nhìn thân cây ở phía trước mình, có một vết cháy xém ở trên đó.

"một vết cháy xém (mình có nghe thấy tiếng điện và ngón tay của mình có cảm giác kỳ lạ)mình vừa bắn ra tia xét đúng không!."

Canzen vui đến mức nhảy cẫng lên.

"tuyệt vời ,mình có phép thuật .phải đọc trang tiếp theo mới được."

Canzen tiếp tục giở trang tiếp theo

{bạn có thể cường hóa hoặc làm những thứ khác bằng trí tưởng tưởng của bạn}

"cường hóa... trí tưởng tượng...

được rồi mình thử cường hóa xem sao.

Một lúc lâu sau đó, canzen than thở, và nói với cái giọng như sắp bỏ cuộc.

"đúng là đời không như là mơ mà, mãi mình chẳng làm được"

Vừa dứt lời canzen lại làm được và nó báo hại cậu đâm thẳng vào thân cây, canzen bẹp xuống đất.

"ui ya, cái miệng hại cái thân rồi, mà không sao mình làm được rồi,yayyy.

Canzen vui mừng đứng dậy và mở quấn sách ra xem tiếp.

Một lúc sau.

{lam hỏa là lửa địa ngục nó có màu xanh, thường chỉ...}

Canzen phấn khích nghe cái tên lửa địa ngục (lam hỏa).

"lửa địa ngục à nghe ngầu thật, chắc cũng giống như phép thuật kia ,nên chắc cũng không cần đọc thêm đâu chứ nhỉ .

Canzen đưa tay lên, nhắm mắt lại. sau một lúc tập chung thì cũng tạo ra một quả cầu lam hỏa to bằng lòng bàn tay, canzen nhìn vào quả cầu lam hỏa, canzen tỏ vẻ thất vọng.

" lửa địa ngục đây sao, tưởng thế nào hóa ra cũng chỉ là lửa có màu xanh thôi à"

Canzen vung tay về phía trước quả cầu cũng theo đó mà bay theo hướng mà cậu vung.

Lam hỏa vừa chạm vào thân cây thì có một tiếng *bùm* nổ rất to, cây cũng bay nửa thân trên.

Canzen đứng hình mất 5 giây không thốt nên lời.

Một lúc sau thì mới bất thần thốt lên.

"Cho tôi xin rút lại lời nói ,nó mạnh thật sự"

Canzen tiếp tục giở trang kế tiếp.

{Phép Thuật này ở dạng không xác định, phép thuật này có 3 thể, ở thể lỏng, rắn hoặc khí ở thể nào tùy người sử dụng và cũng có màu tùy thuộc theo người sử dụng .Có thể tạo ra hình dạng bằng suy nghĩ của mình}

"Nghe có vẻ mạnh, thử xem nào"

30 phút sau

Có một cái gai trong suốt màu vàng đâm từ dưới đất lên.

"đây rồi"

Canzen nói bằng một cái giọng mệt mỏi rồi quỳ xuống đất .Một lát sau canzen đứng dậy và đọc tiếp mấy dòng sau, nhưng cậu lại không đọc được.

"Tại sao lại không đọc được mấy dòng chữ ở đằng sau nhỉ ?"

Canzen đang suy nghĩ thì có một thân hình to lớn đang đi về phía cậu.

Đoán xem canzen sẽ phải đối mặt với cái gì nào?
 
Đa Nhân Cách
...


Canzen bỗng dưng lạnh sống lưng, nhìn xung quanh rồi nhận ra trời đã tối.

"chết, trời tối rồi à"

vừa dứt lời thì bỗng nghe thấy âm thanh phát ra từ bụi cỏ, canzen nhìn về hướng đó đột ngột có một con sói to gấp hai lần người bình thường lao vào cậu ta, cậu giật mình né sang một bên.

"(là sói! nhưng...sao nó to dữ vậy!)"

Con sói lao nhanh tới canzen, cậu vội vã né sang phải.

"(chết, làm sao bây giờ...)"

canzen đang suy nghĩ ,con sói quay đầu lại chuẩn bị vồ vào cậu một lần nữa.

"(quên mất! mình có phép thuật mà nhờ)"

Không chậm trễ canzen tạo ra một quả cầu lửa đồng thời lúc đó con sói cũng lao đến, canzen ném về phía con sói lớn ,tiếng nổ rất to, con sói loạng choạng lùi về phía sau.Canzen lộ ra cái vẻ mặt đắc thắng.

"này thì..."

Con sói chỉ bị thương nhẹ điều đó khiến nó tức điên lên, lông dựng đứng gầm gừ, nhìn cậu.

Hai đứa nhìn chằm chằm vào nhau, canzen chảy mồ hôi như mưa, tái mặt như bị táo bón rồi nói với giọng như Nhịn đói lâu ngày.

"(anh ơi ,xin anh cho em cơ hội làm lại) "

Vừa dứt lời con sói nhảy đến đồng thời canzen cũng chạy đi.

Cậu dùng năng lực điện hường hóa vào chân, nhưng canzen không kiểm soát được mà cứ thế đâm vào thân cây trong lúc chạy.

Cứ thế cả hai chơi đuổi bắt tận năm phút mới chạy thoát khỏi con sói.

"(mãi mình mới chạy thoát rồi con của nợ đó ,Công nhận dùng năng lực khó kiểm soát thật toàn đâm vào cây, mình phải luyện tập cái phép thuật này mới được)"

Canzen đi sâu vào trong rừng, được một lúc rồi mới nhận ra mình không cảm thấy đói và khát.

Cậu thắc mắc.

"(Sao mình không cảm thấy đói và khát nhỉ )"

đang suy nghĩ thì canzen nghe thấy tiếng thác nước chảy xuống , cậu đi về hướng tiếng ồn của thác nước.

"phía trước có thác nước thì phải"

Canzen vén bụi cây ra.

"(Đúng là có thác nước thật ,dòng nước thì nó trải dài về phía dưới )"

Cậu nhìn lên.

"Cái thác này khá cao...hình như có cái gì ở trên đó đúng không...một cành cây chăng?"

trời khá tối ,canzen nheo mắt lại và rùng mình vì đó là một cánh tay người.

"...là tay người !và hình như nó sắp rơi xuống"

Canzen chống cằm suy nghĩ

"(làm sao bây giờ ?...hay là mình giá đỡ nhỉ)thôi kệ đi ra đỡ rồi tính tiếp"

Canzen chạy nhanh ra , dương tay chuẩn bị đỡ cánh tay đang di chuyển, cậu nín thở cách tẩy lủng lẳng, cở thể đổ nhào xuống.

"vừa đủ"

Cơ thể rơi đúng vào tay canzen, cậu suýt nữa thì trượt tay, chân hơi loạng choạng do cơ thể hơi nặng so với cậu ta.

"suýt nữa thì trượt tay ,cậu ta nặng thật"

cơ thể đó là nữ tóc màu trắng và ngắn ngang vai, còn khá trẻ và xinh đẹp, đeo một choàng màu đen, có một bộ giáp ở ngực ,còn lại là đồ da có màu xanh,áo phông, quần đùi ( dễ linh hoạt ) ở trên lưng có đeo một cái cung.

"cậu ta là nữ sao...thôi làm gì làm đặt cô ta lên mặt đất đã chứ cứ như thế này mình không chịu nổi mất "

Canzen đặt cơ thể vào bờ và áp tai và giữa ngực.

"(tim của cô áy vẫn còn đập)"

Cậu cầm vào tay của cậu ta.

"(tay của cậu ta khá lạnh ,chắc là do ngâm nước lâu)"

cậu cho tay lên cằm và suy nghĩ.

"(Tại sao cô ta lại nằm ở trên thác nước nhỉ, không bị chết đuối à hay là do nước nông?)"

cái bản đồ rớt ra từ cơ thể của cậu ta.

Canzen nhặt lên và xem.

"(Trên bản đồ hiện khá là nhiều dấu x hình như nó là địa điểm của cô ta đã đi, và địa điểm tiếp theo cô ta đi là thị trấn trung tâm à) nghe thú vị nhỉ, mình cũng muốn đến thử...(đường đến đó là phải theo dòng chảy của thác nước này) vậy tức là mình phải đi ngược lại con đường mà mình đã đi à, nghe mệt phết"

Canzen định tạo ra lửa để thắp sáng, nhưng mà lửa của cậu là lửa xanh, nó không bình thường.

"(nếu mình tạo ra lửa xanh thì sao nhỉ, không! lửa bình thường sao lại màu xanh)"

vì vậy nên canzen đang tìm lá khô và một cái que thêm một khúc gỗ và xoay để tạo ra lửa.

Một lúc sau cậu đã tạo được ra lửa, cậu ta nhanh chóng cho thêm lá khô vào, đồng thời lúc đó canzen liếc thấy một con cá đang bơi ngược dòng chảy, như một thói quen bản năng của thú săn mồi, cậu liền rút kiếm ra rồi Chậm rãi đi đến ,đến được một khoảng cách nhất định, cậu ném vào con cá, nó vùng vẫy mãnh liệt nhưng vẫn bị canzen nhấc lên.

"tối nay có cái ăn rồi"

Canzen đi vào bờ ,rút thanh kiếm khỏi con cá rồi ngồi xuống, cậu nhìn thanh kiếm.

"sao thanh kiếm nó lại không có một vết xước hay là vết sứt mẻ gì nhỉ, bình thường ít nhất phải có một vết xước khi chọc vào đất đá chứ"

Canzen nhớ lại lúc khi thanh kiếm xuất hiện.

"lúc xuất hiện thì nó tạo ra ánh sáng"

Canzen nhìn nó một lúc thì đột nhiên có một suy nghĩ.

"wait, lúc mình lên thị trấn trung tâm mọi người nhìn thấy thanh kiếm có bị sao không nhỉ?"

Canzen nghĩ tới cái cảnh mà lên thị trấn chung tâm mà bị mọi người nhìn chằm chằm.

"...làm nào để nó biến mất đây?"

Vừa nói xong quay đi quay lại thanh kiếm đã biến mất tiêu.

"ơ, thanh kiếm đâu rồi"

dứt lời thanh kiếm như có một mối liên kết gì đó với canzen nó lại xuất hiện lại.

"hở? sao đột nhiên nó xuất hiện được hay zậy? mà(mình có thể cho nó biến mất hoặc xuất hiện tùy thích sao?) ngon! mình có thể giấu nó đi rồi"

"nhưng bây giờ chán thật ,cuốn sách giờ thì không đọc được .Thôi ngồi luyện tập mấy cái phép thuật này vậy."

Vừa luyện tập được một lúc thì canzen lại nhớ ra mình chưa ăn gì.

"hình như mình vẫn chưa có cái gì mà bụng thì phải"

Canzen đứng dậy chuẩn bị nướng cá thì nhận ra mình không cảm thấy đói.

"...mà mình có bị đói chút nào đâu ,mình bị gì vậy nhỉ?"

Cậu nhìn vào con cá rồi nhìn về phía cô gái đang bất tỉnh.

"không biết cô ta tỉnh dậy có bị đói không nhỉ?"

Có nhiều điều khó hiểu ở đây nhưng cứ từ từ thôi.
 
Đa Nhân Cách
lập nhóm


-Diễn biến khác:

Có hai người đang tìm một thứ gì đó ,bạn nữ hỏi.

"tìm thấy chưa"

Cậu nam kia lắc đầu trả lời.

"chưa"

Cậu nam kia thấy lạ.

"(lạ thật ,sao tìm một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa tìm thấy cuốn sách ta?)"

Cậu nhìn lên trời rồi quay sang nói với bạn nữ.

"hay là đi về đi trời cũng tối rồi, ban đêm nguy hiểm lắm

bạn nữ phản đối.

"(nhưng mà cuốn sách...)"

Cậu chưa nói xong thì đã nghe thấy một tiếng nổ lớn ở phía dưới chân đồi ,thêm cả tiếng gầm gừ của sói.

Bạn nữ kia sợ hãi quay lại nhìn. còn cậu trai thì nói thầm với bạn nữ.

"đi về thôi cuốn sách để mai tìm"

Bạn nữ nhất quyết phản đối, câu nam kia đành phải giải thích.

"thú rừng ở ban đêm nguy hiểm lắm, nó có thể nhìn được trong bóng đêm đấy, còn mình thì bị hạn chế tầm nhìn nên không đánh lại bọn nó đâu"

Giải thích xong bạn nữ cũng miễn cưỡng đi về nhưng vẻ mặt không được hài lòng cho lắm.

Trên đường đi thì không thấy thằng đuổi mình nữa chỉ nhìn thấy vũng máu đã khô, cậu nam kia nghĩ.

"(chắc là nó quay về báo tổ chức rồi.) TSK, phiền thật đấy"

Bạn nữ hỏi.

"cậu bị làm sao vậy?"

Cậu nam hơi khó chịu trả lời.

"không có gì"

-Diễn biến của canzen:

Cậu lúc này đang nướng cá.

"thơm quá, hình như là sắp chín rồi"

Canzen nhìn về phía cô gái cô gái mở mắt ra Ngồi dậy rồi nhìn cậu.

Hai đứa nhìn nhau bất động, cô gái kia bỗng hét lên.

"hả!...an.. anh.. là ai"

Cậu chưa định hình kịp, ấp úng trả lời.

"ờ..

à tôi là canzen..."

Cô gái lại hét lên ngắt lời canzen.

"anh đã làm gì với cơ thể ngọc ngà của tui"

Canzen vội vàng trả lời.

"đâu, tôi có làm gì đâu tôi chỉ đơn giản thấy cô ngất ở trên thác nước rồi tôi ra đỡ và mang cô vào bờ thôi mà"

"NÓI DỐI!!:

Cô gái định nói thêm cái gì đó rồi bỗng cô nhớ lại mọi chuyện mình trước khi bị ngất, cô gái kia đỏ mặt xin lỗi canzen, cậu xua tay nói.

"không sao đâu"

Bầu không khí trở nên gượng gạo, canzen nghĩ.

"(chết, sao bầu không khí lại gượng gạo vậy... hay là mình hỏi một câu gì đó nhỉ ?)"

Canzen mất một lúc sau mới mở lời được.

"câu tên gì vậy nhỉ"

Cô gái kia nhìn xuống đất trả lời.

"tôi tên rika"

Cô gái kia trả lời xong canzen cũng chẳng còn một câu hỏi gì nữa.

Cậu xanh mặt.

"(bỏ mẹ rồi)"

Canzen nhận ra cá đã chín nhưng mình thì vẫn không đói. cậu lại nhìn sang rika và đưa cho con cá.

"cậu có ăn cá không?"

rika hỏi lại.

"thế cậu không ăn à"

"à không..."

Chưa nói xong rika đã cảm ơn canzen và giật con cá từ tay cậu.

Canzen giật thót tim vì nó diễn ra quá đột ngột.

Rika cắn một miếng thật to, canzen sau một lúc cũng ổn định lại,cậu cũng thắc mắc.

"(sao hồi nãy còn khó xủ gượng gạo lắm mà sao lại bất ngờ thay đổi nhanh chóng như vậy nhỉ)"

canzen hỏi thêm câu nữa, bầu không khí lúc này không còn gượng gạo nữa.

"cho tôi hỏi là tại sao cô lại ngất ở trên thác nước vậy"

Rika ấp úng trả lời.

"À...thì...tôi đang đi trên đường thì bị đàn sói đuổi theo ,lúc đó tôi trèo lên cây để sói Khó mà bắt tôi ,do trời tối tôi không thể kéo cung ra bắn được, được một lúc thì bọn chúng đi hết , tôi chiều xuống nhưng lại trượt tay thế là Đập đầu vào đá xong tôi ngất đi, tôi nhớ là lúc đấy tôi đang lăn thì phải"

Canzen lại hỏi về bản đồ.

"Thế còn mấy cái dấu x ở trên bản đồ là gì vậy"

"anh xem nó rồi à"

"ừ"

Rika thay đổi thái độ nhanh với cái tốc độ bàn thờ quay sang nhìn canzen với cái ánh mắt kinh tởm.

"èo ơi, đồ riêng tư của người ta cũng lôi ra để đọc kìa"

Thấy rika hơi nhởn nhơ ,không khí bớt ngượng hơn canzen cũng hùa theo.

"thôi chị nói nhanh hộ em với"

Rika bắt đầu nói.

"nó là nhiệm vụ đã hoàn thành ,còn cái thị trấn trung tâm tôi đang đến thì nó cũng có một cái nhiệm vụ ,nghe nói phần thưởng của nhiệm vụ lớn lắm toàn tiền với cả trang bị tốt nên là tôi đi làm nhiệm vụ để kiếm phần thưởng.

Mà có 2 người luôn hoàn thành nhiệm vụ trước tôi ,tôi ghét bọn họ lắm.

Canzen thắc mắc hỏi.

"sao vậy"

"là vì họ toàn làm xong và nhận tiền trước thôi"

"thế cậu biết họ là ai không?"

Rika lắc đầu.

"không, tôi chẳng rõ họ là ai cả"

Rika bất ngờ hỏi.

"còn cậu thì đến đây làm gì"

Canzen ấp úng.

"A... (nói sao nhỉ?)... tôi đến đây cũng để làm nhiệm vụ"

Rika bất ngờ và hào hứng nói.

"cậu cũng đến đây để làm nhiệm vụ hả, lập nhóm với mình đi"

Canzen chảy mồi hôi suy nghĩ.

"(xong rồi lúc nãy mình lỡ lời, chả lẽ lại từ chối...mà thôi kệ đi thử xem sao đằng nào cũng chẳng có xu dính túi...nhưng mà nhiệm vụ có nguy hiểm không nhỉ...)"

Canzen nghĩ một lúc rồi cũng đồng ý lập nhóm cùng rika.

Rika vui mừng nói thầm trong lòng.

"vui quá có người đi cùng mình rồi"

Canzen nghĩ.

"(sao lại vui thế nhỉ, kiếm đồng đội làm nhiệm vụ khó lắm à)"

Canzen cũng chẳng để tâm lắm mà nằm xuống đất ôm cuốn sách đi ngủ.

Rika nhìn vào cuốn sách ở trên tay canzen.

"(Sao trông nó quen quen hình như mình thấy nó ở đâu rồi)"

Rika nhìn vào cuốn sách một lúc rồi ăn cá tiếp, Ăn xong rika nằm xuống cùng với một suy nghĩ gì đó.
 
Đa Nhân Cách
Những người đồng đội


Sáng ngày hôm sau.

Canzen tỉnh dậy, bầu trời giờ chỉ mới hửng sáng.

Cậu nhìn sang rika thì vẫn thấy cô ta còn đang ngủ.

Canzen ngồi dậy cầm cuốn sách lên đi gọi rika dậy.

"này! dậy đi tí còn phải lên thị trấn trung tâm nữa đấy"

Thấy rika không có động tĩnh canzen đẩy nhẹ vào vai cổ.

"không dậy đâu"

Canzen nhìn rika, sau đó cậu vẫn kéo rika dậy.

"đã bảo là không dậy mà!"

"chị dậy nhanh giúp em với"

Một lúc sau đang đi trên đường rika vẫn đang còn ngái ngủ.

Như một thói quen rika hỏi.

"chẳng biết bao giờ mới đến đó đâyyy"

Canzen nhìn vào bản đồ.

"đi với cái tốc độ này chắc tầm khoảng hơn 30 phút nữa mới đến"

Rika phàn nàn.

"sao lâu thế"

"ráng chịu đi."

Đi trên đường được một khoảng thời gian, rika thấy chán nên hỏi canzen.

"này, ông sống ở đâu vậy?

"

Rika tiến đến bên cạnh canzen.

Canzen trả lời.

"tôi sống ở..."

Canzen ngập ngừng.

"(mình sống ở đâu nhỉ)"

Canzen đã quên mất mình đã sống ở đâu, rika nói.

"trả lời đi"

Cậu gãi đầu nói.

"tôi quên mất rồi"

Rika mỉa mai canzen nói.

"ô~?, sống ở đâu mình còn không biết à?... hay là một cậu nhóc đang bỏ nhà đi bụi để làm nhiệm vụ đâyyy?"

"im đi!"

Canzen cau mày, cậu có thái độ như vậy chỉ càng làm rika phấn khích mà ghẹo tiếp.

Canzen hỏi lại.

"thế bà sống ở đâu?"

"tôi á"

Rika ngẫm nghĩ mội hồi rồi nói một câu chóng vánh.

"bí mật"

Sau khi nói xong câu đó canzen có hơi tức nhưng sau đó cậu lại ghẹo rika một câu.

"cậu nói vậy tức là cậu cũng quên chỗ ở của mình đúng không"

"tất nhiên là không rồi"

"thế thì tại sao lại nói là "bí mật" thay vì trả lời"

Rika lảng tránh câu nói đó, rồi lại ghẹo canzen.

"nói vậy còn hơn là quên chỗ mình sinh sống kia kìa"

Cô ấy nói như vậy canzen chỉ biết nhìn rika với cái vẻ mặt đắc ý kia.

hơn 30 phút sau.

Hai người đã đến thị trấn trung tâm, nơi đây nhà cửa có phong cách thời trung cổ.

Nhà rất nhiều nhưng chỉ thấy vài người đi lại, người dân hầu như là ở trong nhà hết.

"đây rồi cuối cùng cũng đến, công nhận cậu đoán chuẩn thật"

Canzen im lặng, rika nói với cái giọng thánh thót.

"ủaa, vẫn còn giận chuyện hồi nãy à?"

"im lặng đi! giờ đi tìm chỗ nhận nhiệm vụ cái đã"

"rồi rồi, không trêu nữa"

"(má con mắm này)"

Canzen tức nhưng chẳng làm gì được.

Một lúc sau cả hai người đứng trước một cái quán gì đó.

Canzen hỏi rika.

"có đúng phải chỗ này không đấy"

"theo kinh nghiệm của tui chỗ này chắc chắn sẽ giao nhiệm vụ"

"nghe bà nói tôi thấy cứ thế nào ý"

"cứ tin ở tôi"

Cả hai bước vào trong quán, bên trong vắng tanh không một bóng người ngoài cô lễ tân.

Canzen nghĩ.

"(sao quán vắng thế nhỉ)"

Cô lễ tân nhìn về phía hai người, thầm nghĩ.

"(cuối cùng cũng có khách rồi)"

Rika tiến về phía cô lễ tân.

"chúng tôi có thể giúp gì được cho bạn"

Rika nói.

"bọn tôi muốn nhận nhiệm vụ"

"vậy à, thế thì quý khách xin vui lòng kí vào đây..."

Trong lúc hai người đang làm thủ tục thì có hai người bước vào, cô bạn nữ hỏi.

"không đi tìm cuốn sách à vào đây làm gì?"

"nhận nhiệm vụ trước đã rồi tính"

Hai người nhìn về phía lễ tân thì thấy canzen và rika đang làm thủ tục.

Cậu nam kia nói.

"có hai người hình như đang làm thủ tục đúng không"

Bạn nữ kia bất ngờ nói với cậu trai.

"này"

"há"

Bạn nữ kia chỉ tay về hướng canzen.

"cậu trai kia đang cầm cuốn sách kìa"

"đâu"

Cậu trai nhìn về phía canzen.

"đúng thật"

"mau lấy nó đi"

"từ từ"

Rika cầm tờ giấy nhiệm vụ lên khó hiểu nói.

"ơ kìa, sao nhiệm vụ này lạ vậy hồi trước có như vậy đâu"

"sao vậy"

"nhiệm vụ này cần 4 người á"

"4 người lận á"

Cả hai đang loay hoay chẳng biết làm như thế nào thì hai người đằng sau bước đến.

Cậu nam nói.

"chúng tôi có thể lập nhóm cùng chúng cậu đấy"

Rika nhìn hai người đó như đấng cứu tinh mà nói.

"vậy á được chứ"

"nhưng mà rika..."

Canzen định nói một cái gì đó thì bị rika bị miệng lại.

Rika nói thầm cùng với một ánh mắt hình viên đạn.

"câm miệng!"

Canzen sợ cứng người liền nghe theo rika.

Rika lại thay đổi thái độ nhanh đến chóng mặt vui vẻ nói.

"các cậu tên gì vậy"

Cậu nam tóc xám hơi bù xù, mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh lá, quần đen, trên lưng còn đeo một cây rìu hai đầu khá to, cậu cho tay phải lên ngưc và nói.

"tôi tên luca"

Còn cô gái tóc vàng dài đến lưng, mặc áo dài trắng, quần đen tay cầm cây gậy phép thuật cũng nói.

"còn tôi là lily"

Rika cũng tự giới thiệu và giới thiệu hộ canzen luôn.

Luca chỉ tay vào cuốn sách và nói.

"này canzen cho tôi hỏi là cuốn sách trên tay cậu ,cậu có nó ở đâu vậy?"

Canzen nhìn vào cuốn sách rồi ngẩng mặt lên nói.

"tôi vô tình nhặt được thôi"

"vậy cậu có thể trả cho tôi không, nó là cuốn sách của tôi á"

Canzen cảnh giác nhìn luca, cậu nghĩ.

"(trả cuốn sách à, bây giờ nó cũng chẳng có tác dụng gì với mình nữa...nhưng nhỡ đâu không phải của họ...)"

Luca nói thêm.

"nếu cậu cầm thêm ít lâu nữa cậu có thể sẽ chết đấy"

"tại sao"

"vì có rất nhiều người đang săn lùng nó nên cậu đưa nó cho mình thì cậu sẽ không sao cả"

"thế còn cậu"

"mình thì chịu thôi"

Canzen lại nghĩ tiếp.

"(nếu cầm mình sẽ bị săn lùng, nhưng nếu họ nói dối... kệ đi cuốn sách chẳng còn tác dụng với mình nữa rồi, còn nếu mà nói dối thì mình chỉ cần hỏi câu này thôi)thế cậu có biết nó rơi ở đâu không?"

Luca cười như thể đã biết trước những gì canzen nói.

"ầyy, cảnh giác thế nó rơi ở trong rừng, có đúng không"

Thấy luca nói vậy canzen cũng chẳng lưu luyến gì đến cuốn sách nữa liên trả cho luca.

Canzen hỏi.

"thế những người săn lùng đó là ai vậy"

"à, Những người săn lùng Cuốn sách này thuộc bang hội "decor" ,những người thuộc bang hội đó khi có được cuốn sách này sẽ triệu hồi một thứ gì đó rồi thống trị thế giới, thế nên tôi mới giữ nó"

Canzen lại hỏi tiếp.

"nguy hiểm vậy sao không tiêu hủy nó đi"

"nói không thể phá hủy được cách nào cũng vậy, và cũng có nhiều lý do khác nên tôi cũng không thể phá hủy nó được."

Rika đứng ngay bên cạnh hai người nói.

"nói xong chưa để còn khởi hành"

Canzen giật bắn mình gào lên.

"giật mình má ơi"

"giật cái đầu ông ý tôi có phải ma đâu mà giật mình, đi khởi hành thôi"

"rồi"

Lily bất ngờ lên tiếng, thắc mắc hỏi.

"vậy chúng ta đi bằng gì?"

Rika sững người.

"hả"

Luca cười gượng, còn canzen thì đập trán nói.

"hết cứu"
 
Đa Nhân Cách
Bắt đầu cuộc hành trình


Một lúc sau mọi người đã có một cái xe chở đồ bằng gỗ có 2 bánh, có hai thanh gỗ dài để kéo, trên đó chở hàng đống đồ của cả bọn.

Rika mặt xị xuống.

"thế này thì bao giờ mới làm xong nhiệm vụ"

Canzen nói.

"thế này thôi má còn thế nào nữa"

Rika nảy ra một ý.

"này canzen cậu kéo tôi đi còn tôi thì ngồi trên xe"

"khôn như bà quê tôi đầy"

Luca gọi canzen.

"này ông ra phụ giúp tôi kéo xe chở đồ đi"

"ok!"

Mọi người khởi hành bằng một cái xe chở đồ, luca cầm cây gỗ ở bên trái còn canzen thì bên phải, hai người còn lại thì ở phía sau.

Lily giải thích nhiệm vụ.

"có 4 điểm chúng ta cần đến , ở đó sẽ có một con quái khổng lồ, bên trong con đó sẽ có một viên ngọc, chúng ta thu thập đủ 4 viên ngọc rồi đưa cho lễ tân thì sẽ hoàn thành nhiệm vụ"

Canzen hỏi.

"vậy nó có nguy hiểm không?"

Lily bất ngờ nói.

"cậu không xem nhiệm vụ à nó là nhiệm vụ khó đấy"

"hả? khó là khó như nào?"

Luca giải thích.

"chỉ cần hiểu đơn giản là một cái nhiệm vụ bình thường chết 10 người, còn cái này thì gấp 10 lần, cậu chưa đi nhận nhiệm vụ bao giờ à?"

Canzen xịt keo cứng ngắc.

Rika lại bắt đầu chọc ngoáy cậu.

"thế này thì đúng là cậu nhóc bỏ nhà đi bụi để làm nhiệm vụ thật rồi"

Canzen quay sang rika nói.

"sao cậu không nói với tôi!"

Rika ngoảnh mặt đi chỗ khác.

"ai biết gì đâuuu"

canzen lạ quay sang hỏi luca.

"vậy có thể hủy nhiệm vụ đã nhận được không?"

Luca lắc đầu.

Canzen cúi đầu xuống tối sầm mặt lại.

"(bỏ mẹ rồi, bảo sao quán vắng thế)"

Rika tiến đến gần canzen an ủi.

"không sao tớ mạnh lắm có thể bảo vệ cậu mà"

Canzen im lặng, rika nói tiếp.

"có gì đâu mà phải sợ thấy ghê"

Lily ngăn rika lại.

"đừng nói vậy người ta buồn đó"

Mọi người đi từ sáng đến tối, trên đường đi thì gặp một ngôi làng.

Canzen nói.

"có một ngôi làng kìa"

Luca nói.

" ừ, chúng ta có thể ở qua đêm ở đó, mỗi ngôi làng thường thường sẽ có trọ cho những người qua đường ở lại một vài đêm"

"vậy có mất tiền không"

"tại sao không, tất nhiên là có rồi"

Nhắc đến tiền luca nhìn vào túi tiền thì chỉ thấy có vài đồng lẻ chỉ qua một đêm, khuôn măt của luca xanh lại, thấy luca như vậy lily tiến lại gần.

"sao vậy"

Lily nhìn vào túi tiền khuôn mặt của cô cũng giống như luca, cổ nhìn luca hỏi.

"tiền đâu hết rồi?"

Luca nói như sắp xuống hòm.

"để ở nhà rồi"

"thôi xong rồi!"

Rika hỏi.

"bên kia thế nào vậy"

Lily tức giận trả lời.

"tên này để tiền ở nhà rồi!"

Rika bình tĩnh trả lời.

"không sao không sao, tôi đây có rất nhiều tiên không phải lo"

Rika lấy túi tiên ra mọi người đều hy vọng, cổ nhìn vào trong túi tiền măt của cổ méo lại.

Nhìn cái biểu cảm này thì mọi người cũng đủ hiểu rồi, canzen nói.

"và thế là hết"

Bọn tôi đi vào ngôi làng với vẻ mặt ỉu xìu xin ở qua đêm, luca trả tiền với cái bản mặt tiếc nuối.

Xong xuôi luca bảo mọi người đi tắm tí nữa còn xuống ăn cơm, canzen định tắm thì nhận ra mình không cởi quần áo ra được, dày cũng vậy.

"WTF is this, con mẹ tại sao lại không cởi được quần áo thế này"

Canzen bất lực chỉ đành gội đầu, trong lúc ăn cơm rika hỏi.

"sao ông vẫn mặc lại quần áo đó vậy"

Canzen ngượng ngùng trả lời.

"tôi không có quần áo"

Rika lại bắt đầu dở thói chọc ngoáy.

"thế này là chuẩn đi bụi mà không mang gì rồi"

"giờ tôi ước gì bà ngậm miệng lại được chứ cứ mãi này tôi chết vì lời nói của bà mất"

Ăn cơm xong canzen lên giường ngủ, nửa đêm dù vậy canzen vẫn không thể nào ngủ được.

Cậu quay sang đổ lỗi cho rika.

"má con mắm này tại sao không nói trước, giờ lại không ngủ được, tức thế chứ lị"

Canzen ngồi dậy đi ra cạnh cửa sổ ngắm trăng rồi nhớ lại lúc đi tắm.

"tại sao lại không cởi ra được nhỉ, áo dính keo à"

Canzen thử cởi lại lần nữa nhưng vẫn không được, nhưng có thể để kéo đến ngực nếu mà có ý định cởi ra thì sẽ không tài nào tháo ra được, áo bên trong của cậu là một cái áo phông màu đen.

"cái áo chẳng biết bị gì đây, lời nguyền ràng buộc à"

Chẳng biết thế nào mà cánh cổng có viền màu xanh đó lại xuất ở dưới chân canzen, cậu rơi xuống.

-thế giới hiện đại (tạm gọi vậy)-

"ây za, ơ? tại sao mình lại bị rơi xuống nhờ"

Canzen nhìn lên trên đầu thì thấy cánh cổng bên trong là phòng của cậu.

Canzen bất ngờ với tay để nắm vào cánh cổng trèo lên lại nhưng cổng đã đóng lại, canzen đứng lên khua khua xem còn có cổng không.

"cánh cổng nó lại xuất hiện, lần này nó xuất hiện ở khu vực thấp hơn...từ từ nó dịch chuyển mình đi đâu đây"

Canzen nhìn xung quanh, giờ khoảng thời gian nửa đêm bỗng có một cái ô tô đi qua, canzen đứng hình.

"ô tô? sao lại..."

Cậu ngước nhìn lên thì thấy một cái tòa nhà cao tầng.

"wtf tòa nhà, tôi đang ở đâu đây, mới trước tôi còn ở..."

Canzen rơi vào suy nghĩ.

"(ở không gian gì gì đó màu trắng qua cánh cổng thì ở thế giới phép thuật rồi qua cánh cổng một lần nữa thì sang thế giới hiện đại luôn.

Vậy tức là cánh cổng nó sẽ dịch chuyển mình đi khắp thế giới và hình như là cánh cổng nó xuất hiện với thời gian ngẫu nhiên thì phải)"

Canzen nghĩ một hồi thì nhận ra có một cái gì đó sai sai.

"khoan dừng khoảng chừ là 5 giây, tại sao mình lại biết cái cục sắt biết đi đó là ô tô nhỉ, cả cái tòa nhà cao tầng này nữa mình đã đến thế giới này bao giờ đâu...mà còn nữa làm sao để về thế giới phép thuật đây"

Canzen nảy ra một ý tưởng.

"(hay là mình thử tạo ra nó, dù gì cũng chỉ còn cách này)"

Cậu đưa cánh tay phải ra phía trước nhắm mắt vào nghĩ về căn phòng.

Môt lúc sau cánh công xuất hiện thật nó cách canzen 3 mét, cậu thấy căn phòng ở trước mặt thì vui mừng khôn xiết.

"mình tưởng nó thất bại cơ bởi vì mình chỉ làm mấy cái hành động tạo ra phép thuật có sẵn trong cuốn sách mình đã đọc thôi nhưng ai ngờ được thật"

Canzen chuẩn bị đi vào thì phía xa có một bóng người đang chạy về phía cậu, cô gái hét to.

"cậu gì ơi cứu tôi với!"

Canzen chưa kịp bước qua cánh cổng thì đã phải vội đóng lại.

Cô gái kia nấp ở đằng sau canzen run rẩy nói.

"có ai đó nhìn rất nguy hiểm đang đuổi theo tôi"

Canzen nhìn xung nhưng chẳng có ai cả.

"tôi đâu thấy ai đâu"

Cô gái kia thay đổi sắc mặt, nguy hiểm nói.

"chẳng phải ở đây sao"

"hả?"
 
Đa Nhân Cách
nhân cách?


Cô gái kia móc súng ra từ túi bắn vào canzen, cậu chẳng thể phản ứng liền bị dính đạn nằm xuống nhưng cậu không chảy máu.

Cô gái rút điên thoại ra rồi gọi cho ai đó.

"nhiệm vụ đã hoàn thành"

"[được! bây giờ mang mẫu vật về khu nghiên cứu đi]"

Giọng nói từ phía bên kia như là một người đàn ông đã ngoài 60, cô gái kia nói.

"thế rồi vụ này tôi có bao nhiêu"

"[cô cứ yên tâm đây là thí nghiệm của sinh vật "02" với cả cô mới gia nhập vào nên là tôi sẽ trả giá cao]"

"được rồi, tôi đến ngay"

Vài tiếng sau*giật...error, glitch* cơn đau đầu ập tới khiến canzen tỉnh dậy.

"a! (đầu của tôi)"

Cậu mở mắt ra thì thấy mình đang ở trong lồng kính và được lấp đầy bằng một chất lỏng kì lạ, canzen thở qua một cái ống dẫn.

"(mình đang ở đâu thế này, cái gì kia?)"

Canzen áp mặt vào tấm kính rồi nhìn xung quanh nơi đó.

"(cái quái..gì...đang xảy ra vậy?)"

Dập vào mắt cậu là một căn phòng thí nghiệm và đầy rẫy xác chết bị biến dị chẳng ra cái hình thù nào cả, canzen cảm thấy kinh tởm và buồn nôn, ngay sau đó cậu có cảm giác kì lạ ở đằng sau lưng, nhìn ra đằng sau thì thấy 4 cái xúc tua bằng thịt màu đỏ hồng như thịt người, to hơn cẳng tay người bình thường gắn liền vào cơ thể cậu (gắn liền ở sau lưng).

"(cái mẹ gì đây, có phải mơ không vậy?)"

Bỗng có tiếng mở cửa 6 người bước vào, 3 người cầm súng mặc áo giáp, còn lại là mặc áo trắng như nhà khoa học.

Một nhà khoa học hơn 60 tuổi nhìn về canzen tự hào nói.

"đây rồi đây rồi, thí nghiệm của ta cũng đã thành công rồi, ngươi sẽ trở thành một cỗ máy chiến đấu của ta và chẳng còn ai đủ khả năng để ngăn cản ta nữa"

Có một thí nghiệm đập vào thanh sắt rồi hét lớn.

"thả tao ra!"

Tên nhà khoa học kia nhìn về thí nghiệm đó vẻ mặt đầy khinh miệt nói.

"hừm, ngươi chỉ là một thí nghiệm thất bại mà thôi đến tận bây giờ ta mới nhớ ra ngươi vẫn còn sống đấy, còn bây giờ...thì chết đi"

Ông ta ra lệnh một người cầm súng đi đến gần giương súng lên chĩa vào cơ thể biến dị.

Ông ta hoảng loạn van xin nhưng trước những lời van xin đó người lính lạnh lùng bóp cò.

Tiếng súng liên thanh pha lẫn với tiếng hét thảm thiết.

Canzen nhìn thấy cảnh đó như người mất hồn, thẫn thờ nhìn vào đống bầy nhầy đó.

Nhà khoa học vẫn như chưa có chuyện gì xảy ra.

"và bây giờ... , huh"

Canzen bị *error, giật...glitch*, cậu chuyển sang nhân cách blood {hơi nóng} với đôi tròng mắt đỏ(còn lại chẳng khác gì canzen).

Blood tức điên lên đập nát tấm kính chui ra ngoài, mặc dù cậu không có móng tay nhưng chỉ vung tay một cái nhẹ nhàng và nhanh gọn chia tên khoa học máu lạnh đó thành 4 mảnh.

"b.. bắn!"

Những người lính bắn vào blood, cậu có chao đảo vì đau nhưng lại hồi phục ngay tức khắc.

Một lúc sau những người lính hết đạn.

Blood nhìn chằm chằm vào 5 người, sau đó chỉ còn là những tiếng hét chói tai vang vọng ở trong phòng thí nghiệm.

Blood nhìn vào đôi tay*glitch, error... giật*blood lên cơn đau đầu chuyển sang nhân cách canzen xúc tua cũng biến mất, tròng mắt trở lại bình thường rồi ngất đi.

Một cánh cổng xuất hiện bên dưới cậu ta, canzen rơi ra khỏi ngoài vũ trụ, có rất nhiều sao và không gian không chỉ màu đen mà còn pha lẫn với màu tím tuyệt đẹp như một dải ngân hà, xung quanh có những sợi dây ánh sáng uốn cong ở phía xa, nó trải dài không thấy điểm dừng.

Canzen tỉnh dậy cậu bỗng thấy một chiếc đồng hồ đếm giờ ngay trước mặt, cậu mơ hồ cầm lấy nó đột nhiên cậu bị *giật...glitch, error* đau đầu và đau mắt phải.

"AA, mắt và đầu tôi"

Mắt của cậu dần bị nhiễm trắng và nó càng ngày càng to ra.

Trong lúc quàn quại với cơn đau canzen lỡ ấn vào một nút bấm của đồng hồ.

Cái đồng hồ phát ra ánh sáng rất mạnh khiến canzen bị dịch chuyển sang thế giới khác.

-thế giới hiện đại 2 (tạm gọi vậy)-

Lúc này không phải canzen nữa mà là nhân cách black {lạnh lùng} và cậu đang nằm trên đất, mắt phải của cậu có một vệt trắng xóa khá to, nó kéo dài đến tai và nó lơ lửng trên không.
 
Đa Nhân Cách
Luyện tập


Khung cảnh xung quanh là một thành phố tĩnh mịt vào buổi đêm, black đang nằm bất động ở trên con đường của một khu dân cư nhỏ bỗng có một cô gái xinh đẹp lại gần đẩy đẩy vào vai cậu.

"Này dậy đi, đêm khuya rồi sao lại nằm ở đây vậy, xỉn à?"

Black mơ lơ mơ tỉnh dậy, cậu đứng dậy cô gái kia nhắc nhở.

"từ lần sau đừng như vậy nữa đấy"

Rồi cô gái đi ra con đường phía sau black, cô có một suy nghĩ.

"(cái vết trắng trắng đó là cái gì vậy?, mình nhìn nhầm à)"

cậu chẳng hiểu gì rồi đi về phía trước.

"(mình bị sao vậy ta?)"

Đi thì có một bóng đen lướt ngang qua, black nhìn lại thì thấy có một người đàn ông trung niên mặc một bộ đồ đen kín mít từ đầu đến chân đang đi theo sau cô gái.

"(cái gì đây, kẻ bám đuôi à?)"

Black cũng chẳng quan tâm cho lắm nhưng cho đến khi cô gái hét lên, cậu nhìn lại thì thấy người đàn ông trung niên đó đang cầm dao và cô gái kia bị ngã.

Gã kia chuẩn bị đâm cô ta thì black sử dụng năng lực của mình [điều khiển tất cả mọi thứ] nhấc cổ tên đó lên, cô gái chưa kịp hiểu cái gì thì tên đó đã bị bóp nát cổ cơ thể rơi xuống đất còn đầu sau một lúc lơ lửng cũng rơi xuống, máu bắn lên hết người cô gái, cô kia bị sốc nặng black khi giết người thì lẳng lặng rời đi như chưa có chuyện gì, bỗng cậu bị *giật...glitch...error* đau đầu chuyển sang canzen rồi bất tỉnh, cùng lúc đó cánh cổng xuất hiện ở bên dưới canzen cậu rơi vào.

May thay đó là căn phòng (ở thế giới phép thuật) của cậu.

Canzen rơi thẳng vào giường ngủ.

Sáng ngày hôm sau:

Canzen ngáp dài, lily quan tâm nói.

"tối qua cậu mất ngủ à"

"chắc vậy"

"là do cái nhiệm vụ à"

Rika lại bắt đầu công việc của mình.

"ui, thế cũng sợ"

"má...tôi sợ thì sao bà chắc chỉ được cái mạnh mồm thật ra cũng sợ chứ gì"

"ồ, vậy thì ông cụ non không biết chị đây đã làm biết bao nhiệm vụ khó rồi đấy"

"xí, trời tin"

"ông vừa nói gì cơ..."

Hai người đang cãi nhau căng như dây đàn thì lily đứng ra ngăn cuộc cãi vã.

"thôi đủ rồi"

Rika gắt lên.

"đủ cái đầu bà ý, tôi phải xử tên này!"

Rika cố tiến lại gần canzen nhưng bị lily ngăn lại, canzen thấy thế thì thừa thắng xông lên.

"tôi ghét cái kiểu nói xuông như bà lắm đấy"

"tôi không nói xuông!"

"gào lên như vậy chắc là nói chúng tim đen rồi chứ gì"

Rika phồng má lên.

"ưm!... không nói chuyện với ông nữa!"

Sau khi canzen nói câu đó rika dừng hành động của mình lại rồi ngoảnh mặt ra chỗ khác, thấy thế canzen cũng không trêu nữa.

Lily nói thầm với canzen.

"người ta giận rồi kìa"

"kệ bả đi cho chừa cái thói"

Luca đập trán nghĩ.

"(mẹ ơi, con phải ở cái nhóm này đến bao giờ nữa vậy)"

Đến trưa ở một khu đồng bằng mọi người đang nghỉ ngơi sau bữa ăn.

Canzen dựa vào xe đẩy nghĩ.

"nhiệm vụ nguy hiểm vậy có thành gánh nặng của mọi người không ta?"

Cậu nhìn vào cánh rừng ở phía trước, canzen đứng dậy.

"vào thử trong rừng test thử kĩ năng của mình xem sao"

Cậu đi vào trong rừng, vừa tiến vào trong rừng được một lúc thì có một con sói (kích cỡ bình thường) hung tợn vồ thẳng về phía canzen, cậu giật né khỏi nó rồi vụng về cầm katana chém vào nó nhưng lại bị né được.

Con sói điên cuồng tấn công, canzen trống rỗng chẳng biết làm gì ngoài việc kiếm đỡ ra, trong lúc đỡ đòn thì cậu vô tình ngã con sói không bỏ lỡ cơ hội nhảy lên chuẩn bị cắn canzen, may thay lúc đó có một mũi tên găm vào đầu con sói, nó dãy giụa một lúc rồi chết ngay tại chỗ, cậu bất ngờ nhìn về người vừa bắn ra mũi tên thì ra đó là rika, cô tiến lại gần canzen nói.

"thì ra cậu bé của chúng ta yếu vậy à"

"im đi"

"phừ phừ, vào rừng làm gì đây"

canzen ngượng ngùng trả lời.

"luyện tập"

Rika ôm bụng vừa nói vừa cười.

"hahaha, một con sói chẳng đánh lại mà đòi luyện tập một mình ở trong rừng kìa"

Canzen nói.

"bà vào đây làm gì"

"thấy ông nói nhảm rồi đi vào rừng, thấy là lạ nên đi theo xem thử ông làm gì"

Cậu đỏ mặt, sau khi cười xong rika ngỏ lời cùng đi luyện tập nhưng lại bị canzen từ chối, rika nói tiếp.

"hình như có một người không muốn làm gánh nặng cho cả đội lại từ chối cải thiện kỹ năng kìa"

Bị nói trúng tim đen cuối cùng canzen cũng đồng ý.

Đến chiều canzen đã cải thiện kỹ năng cầm kiếm của mình lên một chút, cậu và rika cùng đi về, đến nơi lily hỏi hai người.

"hai cậu đi đâu từ trưa vậy"

Rika trả lời.

"à có gì đâu tôi dạy tên này cách chiến đấu ấy mà"

"vậy là canzen không biết chiến đấu hả"

Canzen phản bác lại ngay

"không phải ả nói dối đó"

Sau khi nói câu đó chẳng hiểu tại sao cậu đỏ mặt quay đi chỗ khác, rika thì cười nhếch mép.

"thôi không phải nói dối sau này tôi lại dạy tiếp cho"

"câm miệng!"

Lily cười gượng, còn luca nhìn 3 người họ như 3 đứa dở hơi nói.

"rồi mấy má nói xong chưa để còn đi"
 
Đa Nhân Cách
Nhiễm trắng?


Vào buổi tối mọi người dừng chân tai một khu rừng.

Canzen lo lắng hỏi luca.

"này, tối nay chúng ta dừng chân ở đây á"

"chứ còn gì nữa"

"cậu không sợ mấy con thú rừng lao vào cắn cậu à"

Luca đáp lại lời của canzen bằng một vẻ mặt thản nhiên.

"không sao không sao, không phải con thú nào cũng thức đêm đâu"

Canzen vẫn lo lắng hỏi nhưng lại bị luca ngắt lời rồi nói một câu rất ngầu:"tớ bảo kê".

Canzen bất lực, rika hỏi canzen.

"thế chưa sống ở trong rừng bao giờ à"

"gần như là vậy".

Cả 3 người bất ngờ và đều có chung một suy nghĩ.

Rika tiên phong hỏi canzen.

"cậu từ trên trời rơi xuống à, sao cái gì cậu cũng không biết vậy?"

"tớ..tớ....."

Canzen ngập ngừng điều này khiến mọi người hơi nghi ngờ về xuất thân của canzen.

Luca phá vỡ bầu không khí căng thẳng bằng cách giao nhiệm vụ cho mỗi người vào tối nay.

"được rồi, bây giờ tôi giao nhiệm vụ này"

Rika hỏi.

"nhiệm vụ gì cơ?"

"tôi với canzen đi tìm thức ăn còn lily đi tìm rau củ quả gì đi, còn cậu thì ngồi trông xe đi"

Rika vui mừng ra mặt.

"ok, cứ để tôi lo"

Canzen và luca tiến vào sâu trong rừng.

Luca hỏi.

"cậu có sức mạnh ra sao vậy"

"sức mạnh à...chắc là triệu hồi kiếm, phép thuật là điện và lam hỏa...và một cái gì đó tớ quên tên rồi"

Luca mặt biến sắc, nghĩ.

"(triệu hồi kiếm? nó là phép thuật gì, lam hỏa nữa cậu ta đọc được chữ ở trong cuốn sách à kể cả vậy lam hỏa dành cho người chết mà, không lẽ..."

Canzen thấy luca ngẩn người nhìn mãi một chỗ nên là gọi cậu ta, phải gọi 3 đến 4 lần cậu mới thoát ra khỏi suy nghĩ của mình.

"cậu bị sao vậy"

"à à không có gì đâu mình suy nghĩ mấy chuyện mình đã làm lúc trước ấy mà"

"vậy à"

Luca lại nghĩ.

"(bây giờ mình phải giám sát cậu ra mới được)"

kể từ đây luca bắt đầu nghi ngờ và cảnh giác hơn với canzen.

Không lâu sau đó 2 người phát hiện một con lơn rừng nằm ngủ ở trước mặt.

Luca nói thầm.

"cậu dùng lam hỏa bắn nó chết luôn được không"

"khả năng là không được tớ chưa thạo nó lắm"

" vậy thì cậu dùng điện làm tê liệt nó được không?"

"chắc được"

Canzen thắc mắc.

"để làm gì? nó đang ngủ ra chặt đầu cái là xong mà"

Luca lắc đầu giải thích.

"không đâu, tai nó thính lắm tớ đến gần là nó chạy đi đấy"

Sau khi nghe giải thích thì canzen cũng gật đầu, cậu đưa tay phải lên mở bàn tay ra hướng vào con lợn rừng cậu bắn ra một tia sáng nhưng chẳng phải điện cậu bất ngờ, tia sáng đó bắn vào đùi của con lợn và xuyên thủng da thit của nó để lại một lỗ bằng nắm đấm.

Con lợn thét lên đau đớn, luca không 1 giây lơ là phi đến, con lợn có gắng chạy nhưng không được, luca nhanh chóng chạy đến bổ vào đầu nó, con lợn dãy giụa nhưng chỉ một lúc mắt nó mờ dần lại.

Canzen vẫn đang hơi bất ngờ vì luồng tia sáng hồi nãy.

"(tia sáng hồi nãy...có phải điện không?)"

Luca gọi canzen.

"này!

ông ra đây khiêng giúp tôi con lợn này đê!"

"ừ, đến ngay!"

hai người đi về thì đã thấy lily đã về từ lúc nào.

Rika phàn nàn.

"làm gì mà lâu thế 2 ông nhõi"

Canzen trả lời.

"phàn nàn nữa là từ lần sau tự kiếm lấy mà ăn"

Rika mỉa mai đáp.

"ok thôi, tôi thà tự mình đi săn còn hơn là đợi ông đi săn về chậm như rùa ý"

Canzen tức giận.

"con mắm này!"

Luca đập vai canzen nói.

"kệ đi, ăn trước đã"

Ăn xong mọi người mỗi người ngủ một chỗ đến nửa đêm canzen lại trằn trọc mãi không ngủ được.

"lại không ngủ được rồi"

Cậu đứng dậy rồi đi đến một tảng đá to ngồi lên.

"ánh sáng à...hay là mình nhìn nhầm...không, điện thì làm sao mà tạo ra đươc vết thương hoàn hảo vậy"

Cậu đưa tay lên thử lại nhưng lần này có hăn một cái vòng tròn ma thuật to bằng lồng ngực.

"cái gì kia"

Bất ngờ cái vòng tròn ma thuật bắn ra một tia sáng xuyên thủng những cái cây trước mặt nó rồi biến mất.

Canzen bất ngờ không nói nên lời, phải một lúc sau cậu mới thốt lên.

"nó mạnhhhh bá cháy bọ chét luôn.

Vậy là mình có phép thuật ánh sáng thật"

*giật...glitch, giật, error* canzen lại bị đau đầu tay phải và chân trái đều bị nhiễm trắng một lúc sau canzen chuyển thành nhân cách void {vô cảm}, void bị nhiễm trắng từ tay đến cẳng tay, chân cũng bị nhiễm trắng từ chân đến cẳng chân, bên trên mắt trái cũng bị nhiễm một mảng nhỏ lan đến mắt, bên mắt bị nhiễm thì tròng mắt chuyển sang màu trắng bên còn lại thì bình thường.

Void gãi đầu ngơ ngác nhìn xung quanh thì bỗng bụi cây bên cạnh cậu phát ra tiếng động.

"huh?"

Cậu tò mò tiến lại gần đó.
 
Đa Nhân Cách
Nguời đất?


Void tiến lại gần bất ngờ có một cô gái lao ra từ bụi cỏ chém cậu, void nhanh chóng chắp tay lại để chặn đường kiếm, void nói với phong thái cực kì bình tĩnh.

"có gì từ từ nói chuyện"

"đưa cuốn sách ra đây"

Void khó hiểu nói.

"sách nào?"

"đừng có chối"

Có một người đàn ông cầm cây giáo chạy đến chuẩn bị đâm void.

"(còn một người nữa à)"

Mũi giáo sắp chạm vào người void thì trong tức khắc cậu đã biến mất, người đàn ông mất đà ngã xuống.

Co gái bất ngờ.

"hắn đâu rồi"

Từ lúc nào cậu đã xuất hiện ngay đằng sau cô ta và đập vào gáy cổ, cô ấy ngất đi.

Người đàn ông sợ hãi không nói nên lời, void cầm thanh kiếm rơi xuống đất lên bằng bàn tay bị nhiễm trắng, chỗ mà void đang cầm nó đang dần bị nhiễm trắng và những chỗ bị nhiễm trắng nó đang từ từ biến mất vào hư không.

Void vô cảm nói.

"nếu không muốn bị như thanh kiếm này thì hãy đưa đồng đội rời khỏi chỗ này ngay"

Người đàn ông kia bất ngờ.

"cậu tha cho chúng tôi sao"

Void bình tĩnh đến đáng sợ bỗng chốc trở nên cực kì nguy hiểm.

"nhanh"

Người đàn ông sợ hãi nghe lời

"vâng vâng"

Nhanh chóng bế cô gái lên và rời đi.

Void nhìn bóng dáng của người đàn ông nghĩ.

"chả hiểu nữa, quấn sách đó là gì nhỉ có mỗi cái đó thôi cũng tấn công mình"

*glitch...giật, error* cậu bị đau đầu chuyển sang canzen những vết nhiễm trắng cũng đã biến mất trở về lại đúng cơ thể của mình, cậu ngất đi nằm đập mặt vào đất.

Sáng ngày hôm sau, rika vừa mới ngủ dậy thì thấy canzen đang nằm trên đất.

"huh?

đầy chỗ không nằm tại sao lại nằm dưới đất vậy"

Cô đến gần canzen lay cậu giậy.

"này dậy đê"

Canzen tỉnh dậy ngơ ngác nhìn rika.

"sao lại nằm đất vậy đầy chỗ ngủ cơ mà"

"nằm đất? (ủa? tối qua mình có nhớ là mình nằm đây đâu, mình ngồi trên tảng đá và tự dưng mắt tối xầm lại, bất tỉnh xong mình bị mộng du rồi nằm đây?...)

Một lúc sau canzen ngáp dài, rika nói.

"tối hôm qua lại mất ngủ à"

"hình như là vậy"

canzen đang dùng một tay kéo xe, tay còn lại thì đúc túi áo hoodies, tay đúc túi áo cậu hơi đẩy mạnh vào bỗng nhiên tay cậu thụt sâu vào chiếc áo hoodies.

"huh (túi thủng à)"

canzen nhìn xuống dưới quần nhưng lại không thấy tay mình đâu, cậu cho tay vào thêm nữa nhưng vẫn không thấy tay mình đâu, canzen nhìn vào túi áo nhưng chẳng thấy chỗ nào thủng cả.

"(what, sao túi mình to bất thường vậy, túi thần kì à)"

Lily nhìn canzen khó hiểu nói.

"cậu làm gì cái vậy"

"à..k... không có gì đâu"

Cậu bỏ tay ra khỏi túi áo, luca nhìn canzen bằng đôi mắt có hơi hiểu nhầm, canzen chảy mồ hôi hột như đang tắm, lily nhìn quần áo của canzen.

"(giờ mới để ý, sao quần áo của canzen trông lạ vậy?)"

Kể từ đây lily cũng đã bắt đầu để ý canzen.

Tối hôm đó, canzen cho bao nhiêu đồ vào túi áo nhưng túi áo chẳng biến dạng hay đầy cả.

"túi thần kì thật à"

1 tuần sau, trong một tuần đó canzen cùng đồng đội đi luyên tập về kĩ năng cầm kiếm thì có cải thiện thêm chút ít nhưng vẫn chẳng đâu vào đâu cả có lần ở khu đầm lầy, cậu suýt bị con ếch siêu to ở gần đó nuốt chửng vì cầm kiếm lao vào nó may là có lily, mà cũng do luca bảo con đấy yếu lắm nên canzen mới lao vào, còn phép thuật thì khả quan hơn chút nhất là phép về điện nhưng cậu vẫn rất phế, tuy vậy thể chất vật lý của cậu lại chạy khá nhanh.Trong suốt khoảng thời gian đó canzen không tiết lộ phép thuật tinh thể có màu vàng của mình.

Sau một tuần thì mọi người hiểu về nhau hơn và cũng biết năng lực của nhau.

Hiện tại mọi người đã đến chỗ của con quái vật, chỗ đó là một khu bãi đất trống.

Rika nói với lily.

"là chỗ này đúng không, lily"

"ừ đúng rồi, mà... xe đồ đâu"

Canzen chỉ tay về phía xa, hướng tay canzen chỉ có xe chở đồ ở đó.

"là ở đó, luca bảo tớ để ở đấy"

Mọi người đi gần nhau rồi cùng đến khu bãi đất trống.

Rika thắc mắc.

"sao chẳng có con quái nào nhỉ"

Vừa dứt lời có rất nhiều những tảng đất xung quanh đó nối lại với nhau và tạo thành một cơ thể hoàn chỉnh, nó chỉ có mỗi một giác quan là mắt giống như một con golem. luca lẩm bẩm.

"thú vị rồi đây"
 
Đa Nhân Cách
Lấy được viện ngọc đầu tiên!


Con người đất đó nhanh chóng vung tay đập vào 4 người, mỗi người né một bên.

Canzen dùng tia điện bắn vào vai con người đất vỡ ra một mảng to.

"ô, sao dễ thế nhỉ"

Canzen vừa gáy được một câu thì vai của nó nhanh chóng hồi phục lại, cả nhóm bất ngờ.

Con người đất chuyển hướng sang tấn công canzen.

"hả?"

Luca hét to.

"canzen! cậu cố đánh lạc hướng nó nhé!"

"cái gì!"

Vùa dứt câu bàn tay to cả tảng đang ở ngay trước mặt canzen, may cậu né được.

Nhân thời cơ luca vội vã phi đến cầm rìu phang vào lưng con người đất, nó lảo đảo về phía trước.

Luca hét to.

"canzen! dùng chiêu gì có sức công phá lớn đi!"

"ha..há?"

Canzen hơi luống cuống nhưng vẫn nhanh tay tạo một quả cầu lam hỏa to bằng cả thân hình của cậu ấy ném vào con người đất và rồi nó phát ra một vụ nổ cực kì lớn, lily và rika đờ người ra vì thấy canzen dùng lam hỏa, chính canzen tạo ra vụ nổ đó còn đang đứng hình.

Con người đất không đứng vững được nên là nhanh chóng ngả về phía sau, lily không bỏ lỡ cơ hội liền ném quả cẩu lửa cũng to chẳng kém canzen ném thẳng vào đầu con người đất, tuy vụ nổ có nhỏ hơn của canzen nhưng vẫn làm nỏ đầu nó nhưng nhanh đầu nó lại hồi phục lại, lily bất ngờ.

"cái...tui nhớ là bọn này chỉ cần mất đầu là chết mà"

Mọi người vội di tản ra khỏi con người đất, luca nghĩ.

"(vậy bắn đầu không chết thì...cho nó nát bét đi)"

Người đất hơi cúi người gào lên mạnh mẽ rồi chưa được 2 giây đã bị rika bắn mũi tên tẩm phép thuật băng bay thẳng vào mắt, nó đau đớn che mắt.

"gầm với chúng tôi à"

Mũi tên băng làm đóng băng xung quanh vùng đó và nó không thể hồi phục khi bị đóng băng, rika nói với canzen.

"câu giờ nó hộ tôi nhé"

"hả?"

chẳng kịp suy nghĩ canzen lại phải chạy xung quanh để câu giờ, cậu vừa chạy vừa tấn công từ xa để thu hút con người đất.

Rika dương cung những luồng ánh sáng màu xanh xuất hiện từ hư không và xoáy vào như bị hấp thụ bởi cây cung rồi chuyền lại cho mũi tên, rika thả tay ra một luồng ánh sáng màu trắng nhắm thẳng vào người đất xuyên thủng giữa ngực, nó đau đớn nhưng nó vẫn hồi phục lại nhưng với cái tốc độ chậm hơn, và lần này nó đứng yên như thể đang cố dùng sức mạnh để hồi phục vậy.

Bỗng luca rơi ở trên trời và rơi đúng chỗ con người đất.

Lily thấy không ổn liền hét về phía rika và canzen.

"chạy đi hai người"

Nghe vậy cả hai cũng dùng hết sức bình sinh mà chạy ta khỏi chỗ đó lily cũng vậy. lưỡi Rìu của luca bỗng nhiên phát sáng, cậu rơi xuống bổ thẳng vào đầu con quái vật, một vụ nổ to rung chuyển cả đất, bụi đất bay tung tóe bao phủ hết cả khu đó.

Canzen và rika may mắn đều chạy được ra khỏi đó, nhưng đen đủi cho canzen có một cục đất cực kì to đang bay thẳng vào canzen, rika phát hiện cục đất đó liền hét tới canzen.

"canzen chạy đi cục đất trên đầu kìa!"

Cậu ngơ ngác nhìn lên trên đầu thì đã thấy cục đất chỉ một chút nữa là chạm đầu mình, trong vô thức cậu tạo ra một tinh thể màu vàng (phép thuật cậu đã học ở chương 2) có hình vuông, phẳng chặn cục đất, nó vỡ ra, tinh thể màu vàng không một vết xước vẫn còn nguyên vẹn, canzen sợ hãi đến nỗi chân run rẩy ngã ra đằng sau, nhưng cậu vẫn không giữ nổi sự phấn khích vì phép thuật khó sử dụng đó cậu đã tạo được nó ngay tức khắc.

Rika lo lắng chạy tới chỗ canzen và cũng bất ngờ vì cậu đã tạo ra một phép thuật cô chưa từng thấy bao giờ, Rika hỏi.

"phép thuật đó là gì vậy?"

Canzen trả lời với bàn tay chếch thành hình chữ V chống cằm cùng vẻ mặt đầy hưng phấn, tỏ vẻ ngạo mạn.

"hư hưm, cậu không cần phải biết phép thuật đó là gì, chỉ cần biết nó rất mạnh thôi"

Cậu vừa nói vừa đưa tay với ngón cái giơ lên tạo thành kí hiệu like (cậu vui mừng đến nỗi chẳng biết mình đang giơ cái gì) , rika nhìn canzen như thế cô tỏ ra vẻ mặt khó coi nhưng cũng cố gắng hỏi thêm.

"ờ...thì...thế thì cái kí hiệu đó là gì?"

Canzen cũng lại cái biểu cảm mặt đó nói.

"cậu cũng chẳng cần phải biết nó xuất hiện từ đâu, chỉ cần biết nó là kí hiệu tốt thôi"

"(tôi hỏi ông nó là cái gì mà, chứ có phả nó xuất hiện từ đâu đâu, vui quá hóa rồ à?)" - rika méo mặt nghĩ

Thấy vậy rika cũng hạn hán lời, bụi cũng bay đi hết và cũng dần thấy luca đứng trên bãi đất.

Lily vội vã chạy sang hai người hỏi han, thở gấp nói.

"hai cậu có sao không hồi nãy tớ thấy một tảng đất bay vào chỗ hai người"

Rika bình tĩnh nói.

"à chẳng có gì đâu cái phép thuật của tên này làm tảng đất đó vỡ ra rồi"

Rika chỉ tay về phía tinh thể, lily ngơ ngác nhìn theo.

"đó là cái gì thế"

"tớ cũng chẳng biết nữa hình như là phép thuật, canzen hình như cũng tạo ra nó để chắn cho mình"

Lily nhìn tinh thể mà mắt sáng lên nhìn canzen đang ngồi trên đất tự đắc ý, chạy về phía cậu tò mò cùng với sự phấn khích hỏi canzen.

"phép thuật đó là gì vậy canzen!"

Câu đang định trả lời luca chạy tới, mếu máo gọi to.

"nè! tôi đánh được con quái vật thì phải chạy sang chỗ tui hỏi han chứ!, tụ tập hết bên đó làm gì đấy!"

Luca buồn khóc thành dòng nhưng cậu nhanh chóng gạt nó sang một bên, cậu phấn khích khen năng lực của mọi người.

"cái tia sáng cậu bắn ra từ cây cung nhìn trông mạnh hết sức"

Lily nói.

"tớ cũng có một chiêu giống vậy nè nhưng tia nó nhỏ lắm"

Canzen nhìn mọi người rồi cúi mặt bộc bạch nói.

"tớ có làm gánh nặng cho mọi người không?"

Mọi người hơi bất ngờ nhìn canzen, luca đập vai canzen nói.

"làm gì có, mạnh bá cháy luôn ý"

Lili và rika cũng hùa theo.

Canzen thấy vui vì được mọi người khen, xong chuyện mọi người cùng mò trong đống đất mãi cũng tìm ra được một viên ngọc màu nâu, canzen là người tìm ra nó, 4 người vui mừng.

Đánh xong con quái vật đầu tiên mọi người không nghỉ ngơi mà vẫn đi tiếp, dọc đường đi lily cầm một quyển sổ rồi ghi chép cái gì đó, canzen hỏi.

"lily, cậu đang viết cái gì vậy"

"hmm, tớ viết đặc điểm của con người đất hồi nãy.

Nó khá lạ bởi vì con người đất bình thường bị vỡ đầu thì phải chết rồi, đúng không?"

Canzen cũng chẳng biết con người đất ra sao nên cũng chỉ "ừ" một tiếng.

Canzen hỏi tiếp.

"thế cậu ghi tất cả các đặc điểm của các con quái vật ở trong này à?"

"không phải là tất cả nhưng cũng nhiều phết đấy"

Canzen hiếu kì liền mượn cuốn sổ của lily ra đọc.

Lily nhắc.

"nhớ trả sớm để còn cho tớ viết nha"
 
Đa Nhân Cách
Cuốn sổ ghi chú của lily và...


Canzen nhờ luca kéo hộ xe chở đồ, cậu giở cuốn sổ ra trên những trang giấy những dòng chữ chì chịt lên nhau nhưng rất dễ đọc và có cả hình vẽ tay rất đẹp(canzen có thể đọc chữ trong cuốn sổ đó, cũng một phần chữ trong cuốn sổ giống với thứ tiếng của cậu khi ở thế giới cũ).

"(mấy dòng chữ này quen lắm hình như thấy ở đâu rồi)"

Có nhưng thông tin chi tiết về tất cả các con quái vật trong này, ở những trang đầu thì lily ghi những thông tin về quái thú/vật thường thấy, canzen thấy thông tin về con sói mà cậu gặp lúc đi luyện tập.

[ ...nó khá yếu cầm một con dao là đủ để giết được, chó sói thường sống ở rừng hoặc rừng tuyết,... ]

"(cái...cầm một con dao còn giết được, mình cầm hẳn một cây kiếm xịn lại chả ăn nổi nó, mình cầm kiếm yếu vãi ra, chắc còn phải tập kiếm dài dài)"

Canzen nhìn tên của mấy con sói toàn thấy những kí tự kì lạ nhưng cậu cũng chẳng mảy may quan tâm lắm, giở ra mấy trang sau cậu thấy con lợn rừng lúc cùng luca đi săn.

[ ...con lợn rừng chạy rất nhanh nhưng hơi lãng tai (không nghe rõ), da nó hơi dày, có hai ngà to bị nó húc là bay xác luôn, thường sống ở rừng, ... ]

Canzen thấy hơi lạ.

"( sao mình thấy sai sai, lúc cùng luca đi săn cậu ấy bảo con này tai thính lắm kia mà... chả biết có ý gì đây)"

Canzen giở trang sách thêm một lúc nữa lại gặp người quen, là con ếch mà cậu suýt bị nuốt chửng.

[ ...con ếch có nhiều loại khác nhau, có con có độc và không có độc tùy vào màu sắc,độc của chúng cũng chẳng nguy hiểm lắm nhưng nếu dính phải cả người sẽ hơi tê, buồn nôn và chảy hơi nhiều mồ hôi, độc chủ yếu ở phần da của nó, ếch thường sống ở đầm lầy,...]

"(ờ, hình như mình bị dính độc khi đánh với con này mà công nhận buồn nôn thật, nhắc mới nhớ miệng con này có mùi kinh điên, bây giờ nhớ lại tự dưng lại thấy hơi buồn nôn)"

Canzen giở từng trang một đọc kĩ không sót một chữ cho đến khi cậu giở đến trang người đất.

[ trên người chỉ toàn là đất, di chuyển chậm, đánh vỡ một bộ phận nào đó trên người theo thời gian sẽ tự hồi phục lại...]

Canzen thấy sai sai.

"(ủa sao mâu thuẫn vậy? con người đất mình gặp đánh vỡ một bộ phận là hồi phục ngay mà, hay là con người đất bình thường mà lily nói tới?)"

Canzen đọc tiếp.

[ ...chỉ cần phá vỡ được 30% cơ thể hoặc phá nát đầu nó thì nó sẽ chết.

Người đất thường xuất hiện ở trong rừng, đầm lầy và một khu bãi đất trống nào đó,...]

Canzen lỡ lật ra trang ở khá sâu và thấy một con quái khá thú vị nên cậu cũng đọc luôn, cậu đọc phần miêu tả.

[ ...con rắn bay, nó có cánh chim và biết bay,...]

"(có cánh á, nghe lạ thật sự)"

[ ...màu sắc của con rắn và cánh của nó phụ thuộc vào vùng núi và khí hậu mà nó đang sống, dài tầm 10m rất lớn,... ]

Canzen bất ngờ.

"(dm to thế )"

Canzen đang đọc bỗng dưng cậu nhớ lại kí hiệu mà cậu đã trưng trước mặt rika.

"(đó là cái gì vậy nhỉ sao mình lại giơ nó như một thói quen vậy?)"

Nghĩ về cái đó khiến cậu lại nhớ lúc mình ở không gian trắng và ở thế giới hiện đại (tạm gọi vậy).

"(tại sao lúc mình ở thế giới hiện đại mình lại biết cục sắt đó là ô tô nhỉ? cái không gian màu trắng đó là sao? way từ từ, chả lẽ mình đã từng sống ở thế giới đó và đột nhiên mất trí nhớ là mình đã từng sống ở đó, hay là mình sinh ra ở thế giới khác cũng giống như thế giới hiện đại hoặc là cái ô tô và cử chỉ like đó là gợi nhắc về kiếp trước... aizzz, cái gì mà rối mù lên thế này... mà thôi kệ chắc mình suy nghĩ quá nhiều thôi)"

Cậu càng nghĩ càng đau đầu thế nên cậu cũng chẳng quan tâm cái vấn đề đó nữa, nhưng đột nhiên một câu hỏi xuất hiện trong đầu cậu

{người sinh ra cậu là ai?}

Tim cậu bỗng trở nên đập nhanh, thở gấp.

"(người sinh ra tôi..kh.. không thể nào, tôi chẳng nhớ cái gì hết... tôi có thật sự là...)"

Càng nghĩ càng khẳng định rằng cái thế giới phép thuật (tạm gọi vậy) không phải là thế giới cậu được sinh ra.

"(vậy mình là người của thế giới hiện đại à... sao về lại đó... mình lại chẳng có một cảm giác quen thuộc nhỉ?)"

Những suy nghĩ tức thời khiến cậu nghĩ rằng mình sinh ra ở thế giới hiện đại (tạm gọi vậy).

Canzen lại nghĩ.

"(ơ nhưng mà nhỡ không phải thì sao, mình gặp không gian trắng và thế giới phép thuật trước mà, với cả mình là người của thế giới đó lại có thể sử dụng được phép thuật cơ chứ, vậy tức là mình sinh ra ở thế giới... mà càng nghĩ càng thấy sai, mình biết sự xuất hiện của ô tô cũng biết sử dụng phép thuật rột cuộc thế giới mình sinh ra nó như thế nào vậy)"

Canzen nhìn mọi người nghĩ.

"(hay là sống thế này là đủ rồi chẳng cần tìm thế giới cũ nữa... haizz, mình nghĩ cái gì vậy...)"

Canzen đột nhiên nhớ về cánh cổng.

"(cánh cổng đó là gì, nó có thể đưa mình đi qua các thế giới, tại sao nó lại nhắm vào mình nhờ nó quyền năng đến thế kia mà, hay là mình bị nguyền rủa bởi cánh cổng rồi bị nó đưa đến không gian trắng xong mất trí nhớ... aizzz)"

Cậu tuyệt vọng nhìn vào cuốn sổ, thấy canzen nhìn mãi vào đúng một trang giấy rika tiến lại gần.
 
Đa Nhân Cách
...


Rika đứng xát canzen nhìn vào cuốn sổ.

"cậu đang làm gì vậy?"

Canzen giật mình.

"gì vậy bà nội"

Rika nhìn vào hình ảnh con rắn trong cuốn sổ.

"ồ hóa ra là bị thu hút bởi con này à"

"thì sao?"

"chẳng có gì đâu, chỉ là tôi đã từng đánh bại với chỉ một mình đấyyy"

"thật á, mà làm quái nào cậu giết được nó vậy"

Rika ngạo mạn nói.

"đánh bại nó dễ lắm, chỉ cần dương cung lên và bắn thôiii"

"nói như bà tôi cũng làm được"

"hì hì, đùa thôi tôi cũng chẳng có cách đâu chỉ là do tôi mạnh thui"

Rika tự mãn canzen nhìn cái biểu cảm đó nhiều đến phát ngán.

"(lại là cái biểu cảm đấy)"

Đầu óc rối mù nặng chĩu hồi nãy của canzen chông thoáng chống biến mất và cảm giác dễ chịu ập tới, canzen cũng chẳng buồn suy nghĩ nữa.

Cậu nhìn rika rồi nhìn hai người phía trước, khi nhìn mọi người cậu thấy nhẹ lòng và nghĩ rằng.

"(thôi kệ vậy dù sao cánh cổng cũng đưa mình đến những nơi ngẫu nhiên, về được quê hương thì về không thì cùng đồng hành với mọi người tiếp)"

Canzen lại nhớ lại lúc luca bay từ trên trời rơi xuống, cậu quay sang hỏi rika.

"à mà này lúc đấu với con người đất luca bằng nào mà bay lên được trên cao thế?"

Rika khi nhận được câu hỏi cô liền hỏi luca.

"luca ơi!, lúc đánh quái vật cậu bay lên trời kiểu gì vậy"

"à, tớ bảo lily dùng phép hất lên ấy mà!"

Canzen ban đầu thì thấy bình thường nhưng khi cậu nhớ lại các chi tiết xảy ra lúc đánh quái cậu rùng mình.

"(làm quái nào cậu ta rơi cao như thế mà chết, luca mạnh đến thế à)"

Sau một khoảng tĩnh lặng thì luca bất ngờ hỏi mọi người.

"này, mọi người bao nhiêu tuổi thế"

Rika năng động, cô tự hào trả lời đầu tiên.

"hư hưm, tôi đây chỉ có 20 tuổi thôi, tôi đảm bảo, chắc chắn chắc chắn là tôi trẻ nhất cái nhóm này"

canzen cạn lời.

"(thế cũng nói)"

Lily đáp lại.

"cũng có vẻ đúng, tớ và luca 22 tuổi rồi"

canzen hơi khó chịu nói.

"tôi 18 tuổi"

Rika ngây người nhìn canzen không nói nên lời còn lily và luca thì cực kì bất ngờ.

Luca khó tin nói.

"cậu có thực sự 18 tuổi?"

"ừm"

Luca thốt lên.

"đỉnh vậy mới 18 thôi mà đã liều lĩnh đi làm công việc này, chất lừ!!!"

Rika đột nhiên nghĩ ra cách để chọc canzen.

"18 tuổi tức là cậu này bỏ nhà đi bụi chứ giề"

Canzen cau mày giận dỗi chẳng thèm quan tâm rika nữa, Càng như vậy rika càng thchs chọc canzen hơn.

"vậy là nói trúng tim đen rồi phải khôngg?"

Canzen vẫn chẳng nói một câu nào nhưng rika vẫn ghẹo.Lily đi sang hỏi luca về lửa màu xanh do canzen tạo ra.

"tại sao canzen lại có phép thuật lam hỏa vậy được lam hỏa vậy?"

"tớ cũng chẳng biết nữa, tớ nghi nghi cậu ta đã đọc quyển sách rồi"

Lily thắc mắc.

"nhưng mà tớ thấy cậu ta có mạnh đâu mà đọc được quyển sách"

"ai mà biết được theo dõi đã"

Lily hỏi tiếp.

"vậy phép thuật màu vàng vàng đó cậu ta có từ đâu"

"tớ không biết, ông nội tớ không nói đến"

Lily quay sang Canzen, lén lút hỏi:

"Này, dạy tớ mấy phép thuật đặc biệt của cậu đi, cả lam hỏa lẫn cái tấm chắn vàng ấy!"

Canzen hơi ngạc nhiên, nhưng cũng gật đầu.

Thế là buổi luyện tập bắt đầu.

Nhưng chưa đến 10 phút, Lily đã thành cái loa phát thanh:

"Cái này bẻ tay hướng nào vậy?"

"Sao chả có gì xảy ra nhỉ?"

"Ủa sao cậu làm được mà tớ không làm được vậy???"

"Có phải do ngón tay tớ cong không?"

"Ê ê ê nhìn nè tớ sắp ra tia rồi á—à không nhầm rồi..."

2 TIẾNG SAU

Mọi thứ vẫn... chẳng đâu vào đâu.

Canzen mệt như đi qua ba mùa xuân, còn Lily thì vẫn tràn trề năng lượng.

Luca kêu oai oái:

"Ê Canzen kéo hộ với!

Tay tớ sắp liệt thật rồi!"

Canzen như được cứu khỏi địa ngục, vội vàng chạy đến giúp, miệng than thở:

"Đừng hỏi nữa Lily ơi...

Tự làm đi...

Hồi xưa tôi cũng tự học chứ ai dạy đâu..."

Luca bên cạnh, nghe xong thì thầm:

(Tự học á?

Vậy khả năng cao là cậu ta đã thật sự đọc được cuốn sách.)

Lily vẫn không chịu thua, chống nạnh hét lên:

"Không!

Có người dạy vẫn tốt hơn chứ!

Ai lại tự học một mình!"

Canzen cạn lời.

Trong đầu chỉ còn đúng một chữ: "Cứu."
 
Đa Nhân Cách
Hầm ngục


3 tuần sau.

Mọi người cũng đã hiểu nhau hơn và kĩ năng cầm kiếm của cậu cũng đã được cải thiện đáng kể, và cậu gần như là đã thạo phép thuật điện và giờ là luyện tập để phép mạnh hơn.

Còn cái phép thuật tinh thể kia thì cậu vẫn chỉ dùng được chút ít nhưng chi ít cậu có thể tạo nó ra bất cứ khi nào, lam hỏa thì vẫn vậy chả khác gì.

Lily thì vẫn kiên trì hỏi canzen, cậu chẳng buồn nói cứ thế kéo xe.

Luca hỏi lily.

"nè, bao giờ đến chỗ viên ngọc tiếp theo vậy"

"chắc tầm khoảng...

5 ngày nữa"

rika phàn nàn.

"trời ạ, sao lâu thế"

Lily giải thích.

"chúng ta phải đi đến đồng bằng rồi rẽ hướng tây bắc xong lại còn phải đi vòng qua núi tuyết siêu to khổng lồ, trong lúc đi vòng còn phải gặp nhiều những con đường gập ghềnh nữa cơ"

Luca chán nản nói.

"haizz, ước gì đường được rút ngắn lại nhỉ"

Lily đột nhiên nhớ ra một cái gì đó.

"này mọi người tớ tìm ra cách để rút ngắn đường đi rồi"

Canzen nói.

"cách gì cơ?"

"hình như ở sau trong núi đó có hầm ngục đó chúng ta có thể đi vào đó rồi đi xuyên qua ngọn núi thế là rút ngắn được rất nhiều thời gian rồiiii"

Luca hỏi.

"tại sao hầm ngục lại xuyên qua núi vậy?"

"nghe đồn là người ta là mấy người đi làm nhiệm vụ ở đời trước đào xuyên qua ngọn đồi để rút ngắn quãng đường đi vòng đó"

Lily nhắc nhở thêm.

"mà ở trong hầm ngục có nhiều quái vật lạ lắm và cũng hơi nguy hiểm đó"

Lời nhắc nhở của lily tất nhiên là ám chỉ đến canzen vì mọi người ở đây đều biết hết rồi, canzen cũng nhận ra điều đó, cậu cau mày khó chịu nói.

"cứ đi thôi, việc gì phải xoắn"

Sau khi canzen nói xong câu đó mọi người liền thống nhất là đi đường tắt.

2 ngày sau.

Trước mặt mọi người là một cái hang động khá to.

Canzen có hơi do dự khi vào nhưng thấy mình bị bỏ lại phía sau canzen cũng lon ton kéo xe chạy đến.

Khi đi vào sâu mọi người liền thấy những nền gạch mọc rêu từa lưa và cực kì bẩn.

Lily nói.

"ở tầng một thì chả có gì đâu ngoài mấy cái bẫy dưới nền thôi, nhớ để ý đấy"

Lily vừa nói xong câu một lúc sau canzen thấy một cái khăn buộc dài tầm 60 cm, chiều cao tầm 10 cm có màu đen xẫm bên trên đó thì có một viên ngọc màu đen tuyền đang nằm trong góc.

Canzen tò mò bỏ xe kéo lại đến gần nhặt lên bỗng cái khăn cuốn vào cổ tay canzen rồi luồn qua viên ngọc quấn chặt lại, còn phần thừa không luồn qua viên ngọc nó dài đến tận cổ chân.

"huh?"

Chưa định hình được gì thì đột nhiên nền ở chỗ canzen đứng gập xuống, cậu rơi xuống cái nền gập lại.

Mọi người bất ngờ, Lily lo lắng chạy đến chỗ cửa sập kiểm tra, cô đạp mạnh xuống nhưng nền vẫn chẳng lung lay.

Cả bọn thất thần, luca nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi hét lên.

"canzen rơi xuống có thể cậu ta rơi xuống tầng dưới!, nếu thật thì cậu ta còn sống còn nếu là bẫy thì... mà thôi, tìm cách xuống tầng dưới nào!"

Canzen rơi xuống dưới nền gạch, bên dưới là một kiến trúc cổ xưa được xây dựng cách đây rất lâu, cấu trúc là một con đường thẳng chỉ có một đường duy nhất, con đường rất to và dài như vô tận, ở dưới đây vô cùng tối.

"ui za"

Canzen may mắn không bị dính bẫy cậu đứng dậy thì bỗng dưng*error... error, glitch, giật* cậu bị đau đầu.

Viên ngọc phát ra một luồng bóng tối rồi nhập vào canzen, mắt cậu chuyển sang màu đen tuyền.

Canzen vừa gục xuống lại đứng dậy, lúc này là nhân cách dark \{nhây\} .Dark chả khác gì Canzen trừ đôi tròng mắt màu đen tuyền và một cái khăn to cuốn vào tay và phần thừa của nó trải dài đến cổ chân.

Cậu lớ ngớ nhìn xung quanh.

"cái gì thế này?"

Cậu đi về phía trước được một lúc thì thấy một bộ giáp to có màu trắng toàn vết rỉ và đầy rêu đang giơ kiếm lên chạy về phía cậu.

Mặc dù rất tối nhưng cậu vẫn nhìn thấy rất rõ trong bộ giáp đó không có người.

"hừmm, cầm kiếm như thế kia lại bảo là không chém tôi"

Dark bất ngờ tạo ra một cái gai bóng tối đầm từ dưới đất lên xuyên thủng lớp giáp rỉ xét một cách nhẹ nhàng.

Dark bỗng*glitch, error... giật* bị đau đầu và chuyển sang nhân cách canzen.

Cậu mắt cậu mờ đi một lúc rồi cũng ổn định lại, xung quanh tối mịt cậu bỗng bị thu hút bởi một quả cầu lửa màu trắng đang lơ lửng trên không bên dưới là một bộ giáp rời rạc rỉ xét.

"một quả cầu lửa?... bộ giáp!? nó xuật hiện ở đây từ lúc nào vậy?

"

Cậu chưa hiểu gì thì đã bị quả cầu lửa đâm thẳng vào mắt cậu. *giật, glitch... error* cậu đau đớn ôm mắt, mắt của cậu chuyển sang màu vàng, quần áo chuyển sang màu trắng viền vàng cậu tỏa ra một hào quang màu vàng.

Canzen chuyển sang nhân cách light \{cao thượng\}, light có mắt màu vàng trên mắt phải của cậu có một cái đốm lửa đang cháy (nó là ánh sáng) , quần áo có màu trắng viền vàng, cậu tỏa ra một hào quang màu vàng.

"huh?, ta đang ở đâu đây?"

Vừa nói hết câu light nghe thấy hàng nghìn tiếng bộ giáp đang chạy ở phía trước.
 
Đa Nhân Cách
Cái bóng


Light thấy lạ nhìn lên đằng trước thì thấy một đoàn áo giáp vệ binh đang lao về phía này.

Light nhìn trước nhìn sau nhưng lại chẳng thấy có ai.

"đằng sau mình thì không có ai, đằng trước cũng thế... vậy mục tiêu của bọn nó là mình à... không, từ từ xem đã..."

Light đang suy nghĩ thì bất ngờ một mũi tên bay từ phía đám lính bay thẳng vào light, trong chớp mắt cậu đã bắt đươc cái mũi tên, điều này khẳng định là mục tiêu của đám lính là câu.

"một lũ ngu xuẩn"

Không nói nhiều cậu lập tức tạo ra một vòng tròn phép thuật có màu vàng giống của canzen bắn thẳng vào đám lính.

BÙM!!

Một vụ nổ cực kì lớn làm nứt tầng trên và xập nền rơi xuống cùng với cả đất, đám lính cũng banh xác mà chẳng còn tí dấu vết nào.

"hình như mình hơi mạnh tay thì phải"

Cậu nhìn vào đám tro của vụ nổ vô tình ngước cổ lên và nhìn thấy điểm lạ.

"đất à, vậy là mình đang ở trong lòng đất, cứ tưởng đang ở trong một lâu đài cổ nào cơ.

Mà thôi tìm đường lên thoát ra khỏi đây đã"

Light đi ra phía đằng sau.

- ở diễn biến của rika, lily, và luca:

Lúc này mọi người đang vội vã tìm đường xuống thì bất ngờ gặp phải ngã ba.

Luca nói với mọi người.

"chúng ta đi sang phải nhá"

Rika không nghe mà nói.

"các cậu cứ đi sang phải đi tớ sang trái cho"

Chưa kịp nói gì rika đã chạy sang trái, lúc này luca rất lo lắng cho canzen sinh ra cậu dễ nóng nảy, luca bực tức hét to.

"cậu điên à! cậu mà chết thì chúng tớ phải làm sao"

Rika dừng lại chỉ xua tay nói.

"không sao đâu, tớ-"

Luca ngắt lời.

"tớ không muốn các cậu rời xa tớ nữa đâu"

Rika đứng hình, luca nhanh chóng đi đến nắm tay rika.

"tớ biết là cậu đang rất lo lắng cho canzen nhưng mà...

đừng có đi một mình, cậu biết ở đây nguy hiểm như thế nào mà"

Rika suy nghĩ một lúc rồi cũng cúi mặt xin lỗi.

"tớ xin lỗi, tớ hơi lo"

Lily đi đến an ủi.

"không sao, đi tiếp thôi"

Cả đội không nói gì thêm nữa liền chạy sang bên phải.

Một lúc sau mọi người đến một đoạn đường tối, lily chuẩn bị làm phép tạo ra một quả cầu để soi sáng thì có một giọng nói phát ra.

"ô, chào con người"

Mọi người giật bắn mình liền vào tư thế phòng thủ.

Luca toát mồ hôi hột bởi vì cậu biết cái con này cực kì nguy hiểm, bởi vậy nên cậu cũng biết điểm yếu của nó.

"lily! tạo ra phép thắp sáng toàn diện đi, càng chói càng tốt"

Lily nhanh chóng cho gậy phép hướng lên trời rồi nói.

"thắp sáng"

Mọi thứ xung quanh đều sáng bừng, lily hét lên với mọi người.

"nhanh lên! nó chỉ sáng được một lúc thôi"

Luca đảo mắt liên tục rồi thấy từ lúc nào cái bóng đen nó đã xuất hiện ở đằng sau lưng rika.

Luca hoảng hốt gào lên.

"cẩn thận rika!"

Rika ngoảnh đầu lại thì chỉ thấy một quả cầu giống như lửa nhưng có màu đen và có lõi màu xám đang lao về phía mình.

Lily hét lớn.

"tấm chắn!"

Một cái tấm chắn màu xanh có hình một cái khiên đỡ cho rika, sau khi hai cái va chạm một vụ nổ lớn phát ra cái khiên đó nhanh chóng vỡ.

Thấy phép thắp sáng sắp hết tác dụng lily lại nói.

"tấm ch-"

Một bàn tay bóng to bằng cả con người đè lily xuống và dùng tay bóng nhỏ hơn bịt miệng cô lại.

Rika mất tập chung nhìn lily vì thế nhân cơ hội "cái bóng" lại tạo ra một bàn tay bóng đè rika xuống đất.

Luca sợ hãi tay chân hơi run, đột ngột một bàn tay bóng to vồ về phía cậu, luca né được và thấy được "cái bóng" cậu phi đến như một mũi tên tức giận vung rìu, nó mạnh đến mức tạo ra một luồng gió cực mạnh phá huỷ bức tường và tạo ra một vết nứt cực lớn. nhưng ánh sáng đã tối hẳn cái bóng cũng hoà mình vào trong bóng tối né được cú vung khủng khiếp đó, luca cũng chẳng nhìn thấy gì nữa, cậu hoang mang nhìn xung quanh cái bóng cũng nhân cơ hội tạo ra bạn tay bóng nắm vào người luca, rồi ép mạnh vào tường cậu hộc máu.

Cái bóng xuất hiện trước mặt mọi người và tỏ vẻ ngạo mạn, điên loạn nói.

"AHAHAHA, sao yếu đuối vậy sao không dậy đánh tiếp đi"

Luca đang cố dùng hết tất cả các dây thần kinh trong não để cứu mọi người.

Cái bóng lại nói.

"mà thôi để đánh tiếp tao lại thất thế mất bởi vì có một thằng biết mọi loại thông tin của ta ở đây đúng không nhỉ..."

Luca hốt hoảng nghĩ.

"(chết tiệt nó biết rồi)"

rika rên rỉ tên của canzen.

"à sẽ chẳng có ai cưu được bọn mày đâu, vậy nên hãy tận hưởng ngọn lửa vĩnh cửu này đi, đừng lo cái ngọn lửa xám xịt này không đau đâu"

Nói xong hắn ta cười lớn.

Bất ngờ môt quả cầu ánh sáng bay thẳng vào cái bóng một vụ nổ khá to, nó văng ra xa.

Mọi người nhìn lại trong mắt mọi người thì đó là canzen ở trong hình hài mới.

Mấy cánh tay bóng nó cũng biến mất đi.

Mọi người ai cũng cực kì sốc, light đưa tay lên trời bỗng khu đó trở nên cực kì sáng, cái bóng ôm mắt hét lên đau đớn.

Light đưa tay lên hướng bàn tay vào cái bóng, một cái gai tinh thể màu vàng siêu nhọn được tạo ra và đang lơ lửng, bất ngờ phóng thẳng vào vai bên phải cái bóng và găm vào tường.

Cái bóng đau đớn cầm vào cái gai định rút ra nhưng không rút được.

"tại sao mình không rút ra được

Light mới giải thích.

"không được đâu quái vật ạ, nó nằm trong sự điều khiển của tao nên không rúi ra được đâu"

Light đến gần cái bóng và tạo ra một thanh katana chuôi kiếm màu trắng, cậu giơ lên trời nói với bóng đen.

"vĩnh biệt"

*glitch...giật...error* light lên cơn đau đầu rồi cậu chuyển sang nhân cách canzen, cái gai găm vào vai cái bóng cũng biến mất đi.

Lily sợ hãi, lo lắng hét lên.

"canzen cậu sao vây!"

Canzen chưa hiểu gì thì cái bóng đã nhập vào cậu, canzen lại đau đầu*giật,glitch,error*.

Luca nghĩ.

"(cậu ta bị sao vậy?)"

Áo của canzen chuyển sang màu đỏ, trên trán mọc ra hai cái sừng màu đen, tròng mắt chuyển sang màu xám.

Cậu chuyển đi chuyển lại giữa hai cơ thể, một lúc sau cậu ngất đi.

Mọi người liền nhanh chóng đưa cậu lên xe đẩy.
 
Đa Nhân Cách
Hội chứng "đa nhân cách?"


Sau khi cả bọn thoát được ra ngoài, lily tuy rất lo lắng cho canzen nhưng cậu vẫn nhân cơ hội để ý lại quần áo của cậu ta, lily nhận ra điều bất thường.

"(vết bẩn lúc canzen ngã xuống đâu, sao không thấy?)"

Lily phát hiện ra điều bất thường nhưng cô chẳng nói với ai cả, và có hơi lo lằng, e ngại khi nói điều này với mọi người.

Luca cũng đã sớm để ý hành động của lily nhưng chẳng biết cô ta đang làm cái gì.

Canzen lờ mờ mở mắt ra, cậu ngồi dậy thì thấy mình đang nằm trên xe đẩy, mọi người thì cũng thoát ra khỏi cái hầm ngục tối tăm đó.

Mọi người thấy canzen tỉnh dậy thì vui mừng khôn xiết, cảm xúc vỡ òa.

Rika lo lắng hỏi canzen dồn dập.

"này! cậu có sao không?..."

"có đau chỗ nào không?..."

"cậu thế nào rồi?..."

Những câu hỏi liên tiếp đập vào mặt cậu, canzen trả lời một câu ngắn gọn.

"tớ không sao"

Đột nhiên canzen thấy rika hơi lạ liền trêu ghẹo.

"hể~, cậu vừa lo lắng cho tui sao?"

"đ...

đâu...

đâu có" - rika ấp úng

Cô quay mặt đi dấu khuôn mặt đỏ như quả cà chua.

Canzen thắc mắc hỏi mọi người.

"này, lúc tôi rơi xuống bẫy tôi có cản trở mọi người không đấy"

"à... không! bọn tớ đi một lúc thì thấy cậu mà, không sao đâu" - lily ngập ngừng nói.

Canzen lại mọi kí ức lúc ở trong hầm ngục.

"(mình rơi xuống bẫy... bị cái khăn cuốn vào... không còn trí nhớ, tỉnh lại lại thấy một đốm lửa trắng xong không nhớ gì nữa... tỉnh lại lại thấy mình ở trước mặt là cái bóng đen... chẳng nhớ gì nữa...)"

Canzen vò đầu bứt tóc cố gắng nhớ lại.

Thấy lạ luca hỏi.

"cậu sao vậy?"

"tớ đang cố nhớ lại những gì trước khi tớ ngất" - canzen vô tình nói hết ra suy nghĩ trong đầu

Mọi người nhìn nhau, có hơi do dự nhưng luca vẫn nói.

"có một cái bóng đen nó nhập vào cậu đấy"

"bóng đen nhập vào?"

- canzen kinh ngạc

Rika nói.

"lúc nãy cậu giống như kiểu bị đau đầu ý, tớ thấy cậu cứ bị giật giật, nhiễu nhiễu còn hiện cài chữ kì lạ ở xung quanh cậu nữa cơ"

Canzen nghĩ.

"(sao giống "lỗi thế nhỉ) mà lúc tớ ngất đi tớ có làm hành động gì lạ không?"

Cả bọn vẫn chưa hiểu lời nói của canzen cho lắm.

"sao cậu lại hỏi vậy?"

- lily nói

Canzen hơi mơ hồ trả lời.

"lúc tớ đau đầu rồi mắt tớ đen như mực, lúc mở mắt ra thì đang ở một nới khác, như kiểu... mộng du ý"

Lily suy nghĩ.

"(mộng du?...khoan!) cậu có nhớ là lần cuối cậu bị đau đầu không"

"lần cuối á... là cái lúc tớ ở một chỗ vô cùng tối thôi" (canzen không bị đau đầu ở cái lúc mà mình xuất hiện ở chỗ cái bóng vì cậu chỉ lờ mờ nhận ra nó rồi mắt đen ngòm lại rồi ngất đi nên cậu không nói)

Mọi người ngạc nhiên, rika hốt hoảng nói với canzen.

"vậy cái hình dạng trắng trắng đó là sao!"

Canzen chả hiểu gì ngơ ngác hỏi lại.

"hở?, hình dạng nào cơ"

Lily đã suy luận ra được điều gì đó.

"(mộng du, kí ức biến mất...

đúng rồi!)"

Lily búng tay nói.

"canzen có thể đã bị dính một hội chứng có tên là "đa nhân cách" rồi!"

Luca thắc mắc.

"hội chứng "đa nhân cách" là gì?"

"hội chứng Đa Nhân Cách là có hơn một người ở cùng một cơ thể.

Nói dễ hiểu hơn là sẽ có một người khác ở trong cơ thể canzen, đó cũng là canzen nhưng có một tính cách khác"

Vừa dứt lời rika phản bác lại ngay.

"thế thì cái hình dạng có màu trắng kia là sao? bọn họ chung một cơ thể mà, tại sao lại có hình dạng khác chứ"

Mọi người mặt ai cũng biến sắc.

"tớ cũng không biết nữa" - lily trả lời.

Canzen trợn tròn mắt nhìn vào bàn tay mình, hàng loạt câu hỏi được hiện ra trong đầu canzen.

"(hội chứng "đa nhân cách"? mình bị nó từ khi nào? ai đang ở trong cơ thể mình?...)"
 
Đa Nhân Cách
...cái chết?


Sáng ngày hôm sau, lily như bình thường gọi mọi người dậy như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thấy mọi người tương tác với mình như bình thường canzen có chút bất ngờ.

"đi thôi canzen" - luca gọi

"à...

ừm"

Trên đường mọi người vẫn nói chuyện rôm rả với nhau.

Đên lúc luca nói một câu làm cả bọn dừng trong giây lát.

"tớ mỏi tay rồi ai thay cho tớ đi"

Rika như một thói quen nói.

"kìa canzen, luca mỏi tay rồi sang kéo đi"

Canzen định sang kéo thì bị lily ngăn lại và nói.

"cậu điên à! mới hôm qua còn ngất lên ngất xuống hôm nay lại sang kéo xe?"

Canzen định bảo "không sao đâu" thì luca đã nói trước.

"vậy thì hai người kéo đi"

Lily và rika xịt keo, rika quay sang nói với lily.

"đấy lily cậu sang kéo đi"

"tớ kéo cũng được nhưng mà tớ còn phải dẫn đường chỉ lối cho cả bọn chứ" - lily có nén sự trốn tránh của mình

"thế thì ảnh hưởng gì..."

Hai con sư tử lườm nhau toé lửa và miệng cứ tỏ ra là không trốn tránh còn mặt thì không, luca và canzen chỉ biết bất lực nhìn hai bọn họ.

Luca nảy ra một ý tưởng.

"thế thì cả hai cậu sang kéo đi, mỗi người một bên"

Lily và rika lại quay lườm luca, cậu chảy mồ hôi hột canzen đi sang nói đỡ giúp luca, và kết quả cuối cùng là luca vẫn kéo... cộng thêm cả canzen, cậu nói thầm

"hồi nãy vẫn còn bảo là mình chưa khẻo không kéo được... còn bây giờ thì..."

Cảm thấy uất ức cậu quay sang nói với luca.

"tớ không ngờ hai còn người đấy lại như vậy đấy"

"công nhận" - luca đáp

"lẩm bẩm cái gì đấy" - rika lườm

Sát khí bao chùm cả hai người, luca và canzen run lên, ngoảnh lại thấy cả hai rika và lily đang lườm cháy máy

"à à có gì đâu" - canzen lúng túng

"ừ ừ phải đấy, chắc các cậu nghe nhầm thôi"

"liệu hồn với tớ" - lily với vẻ mặt lạnh tanh nói

"dạ" - luca và canzen đồng thanh nói

Kéo được một lúc thì lily nói.

"phía trước là thành phố "shake" đấy"

"vậy à" - luca nói

Sau khi đến nơi mọi người người cũng chỉ đi qua thanh phố nhộn nhịp và đông đúc, có rất nhiều gian hàng đấy mà chẳng mua gì hay nghỉ chân vì... không có tiền.

Trong lúc đi trong thành phố mọi người bàn tán rất nhiều về cả 4 như là:

"hình như là mấy bọn làm mấy cái nhiệm vụ hay sao ý"

"ừ, trông trẻ vãi, chắc muốn chết sớm haha"

"bọn nó nghèo đến nỗi chẳng có một cái xe ngựa mà đi luôn kìa, trông có tội nghiệp không cơ chứ..."

Rất nhiều lời bàn tán về mọi người, nhưng 3 người chẳng quan tâm lắm.

Còn canzen thì có rất nhiều thắc mắc.

"(tại sao bọn họ cứ mỉa mai, chử rủa bọn mình ý nhỉ? công việc này có gì đó lạ à...)"

Canzen cũng chẳng để ý nữa.

3 ngày sau.

Sau khi mọi người thấy canzen có vẻ khoẻ thì, canzen là người kéo trong suốt 3 ngày đó trình độ dùng kiếm của cậu đã nâng thêm một tí, phép thuật thì vẫn vậy được mỗi cái phép thuật tinh thể kia có thể tạo ra được hình dạng tuỳ thích và cậu còn phát hiện ra là cậu kéo xe từ sáng đến tối mà không biết mệt, lúc đó cậu cũng chỉ nghĩ đơn giản là mình đã chở nên mạnh hơn mà thôi.

Lily nói.

"sắp đến rồi đấy, nhanh hơn dự tính"

"hư hừm chắc chắn là do tôi nên trạng đường trở nên dễ dàng hơn bởi vậy mới nhanh" - rika tự mãn nói.

Lông mày của canzen giật giật.

"bớt nhảm đê, bà nói câu đấy ác vừa, bắt tôi kéo li bì 3 ngày thế bảo là do bà nên mới nhanh"

"ơ kìaaaaaa" - rika trườn mặt ra

Nghe canzen nói vậy, luca nọi đùa một câu.

"kéo li bì 3 ngày cơ à, chắc canzen phải bền bỉ lắm mới kéo li bì tận 3 ngày đấy"

Canzen xịt mặt lại chẳng nói gì nữa cứ thế đi tiếp.

Lúc đến gần một khu rừng lily nói.

"này bỏ cái xe kéo ở đây đi, vào khu rừng này một chút nữa là tới con tiếp theo rồi"

"thế á, nhanh thế" - canzen có hơi lo

Một lúc sau mọi người đang ở trong một khu rừng rậm rạp, đi thêm một lúc nữa 4 nhìn thấy phía trước có một cậu trai mặc áo choàng đen đang tiến về phía cái cây to hơn mấy cây còn lại.

Canzen hỏi.

"này ai-"

"suỵtttttt"

Câu chưa kịp hỏi thì đã thấy lily ra hiệu im lặng.

Cậu trai phía trước vô tình dẫm phải cái cành cây tạo ra tiếng động, cái cây to kia đột nhiên có biểu cảm mặt và khuôn mặt đó trườn ở trên thân cây nhìn vào cậu trai.

"bỏ mẹ rồi"

Có một cành cây to từ trên cành phóng thẳng vào cậu.

Lily nhanh chóng bắn ra một chùm năng lượng bắn vào cành làm nó đứt toát, cây to hét lên dùng cành cây khác phóng vào lily, cô bình tĩnh nói.

"tấm chắn"

Một tấm khiên chặn trước cô và làm bật cành cây đang phóng lại, luca nắm bắt cơ hội cầm chặt rìu chém làm cành cây đứt đôi.

Canzen cũng nhanh chóng chạy sang bên phải (chỗ cậu trai) cây to liền chú ý, luca thấy được cơ hội liền chạy nhanh sang bên trái (góc khuất).

Rika và lily đứng sau yểm trợ mọi người.

Có hàng loạt cành cây bay thẳng vào trước mạt canzen, cậu vừa chay vừa chém được những cành cây một cách dễ dàng nhưng đột nhiên có

một cành cây phóng từ phía sau, cậu đã phát hiện ra và ngay trong tức khắc cậu quay người lại chém đứt đôi cành cây, vừa quay về phía trước thì không biết từ lúc nào, một cành cây to tổ chảng đã đâm xuyên tim cậu, nhấc bổng cơ thể lên khỏi mặt đất.

Mọi thứ như ngưng lại.

Không ai kịp phản ứng.

Không một tiếng hét, không một lời gọi tên.

Chỉ là... một khoảng lặng đáng sợ bao trùm cả khu rừng.

Rika chết lặng nhìn thân ảnh bị treo lơ lửng trước mắt, trái tim cô như có ai bóp nghẹt.

Đôi chân vô thức bước về phía Canzen, không để tâm đến xung quanh, không màng đến nguy hiểm.

"...Không phải đâu, đúng không?...

Cậu ta vẫn còn sống... vẫn còn thở mà...

đúng không?..."

Từ khi nào, nước mắt đã tràn đầy gương mặt cô.
 
Đa Nhân Cách
...?


Luca tức điên lên, cậu nhanh chóng cầm rìu và chút giận lên thân cây bằng một cú vung, thân cây bay một mảng nó hét lên đau đớn, cái cây vô tình hất canzen bay vào bụi rậm.

Canzen ôm ngực quằn quại cậu nhìn vào ngực của mình thì chẳng có nổi một vết xước và cái áo của cậu vẫn còn nguyên, cậu kinh ngạc.

"Khụ...

Cái quái gì thế này..."

canzen nhìn xung quanh thì quả thật vẫn có máu nhưng đó chỉ là vết máu lúc cậu bị hất.

"(Ủa??

Máu đâu rồi?

Hồi nãy nó chảy như lũ cơ mà...)"

Cậu đã hồi phục vết thương ngay lập tức ngay khi bị ném, trên cành cây luca thấy một cái cành cây đang phi thẳng từ trên xuống.

Luca vẫn đủ tỉnh táo để mà hét lên.

"RIKA!!

CẨN THẬN TRÊN ĐẦU!!!"

Rika chăng kịp phản ứng, nghe thấy tiếng hét canzen trong tíc tắc đã dùng quả cầu lam hoả bắn thẳng vào cành cây đó, lúc này rika mới nhìn lên thì đã thấy cành cây đã bị bốc cháy bằng lửa màu xanh.

Lam hoả lan nhanh với tốc độ khủng khiếp chỉ trong giây lát cái cây đó đã được bao phủ bởi lam hoả, không dừng lại ở đó lam hoả còn lan sang với cây khác.

Rika vẫn chẳng quan tâm vẫn cứ thế tiến về canzen cho đến khi có một tiếng hét đau xé lòng.

"CHẠY ĐI RIKA!!!

CẬU TA CHẾT RỒI!!"

Mặc dù lily chẳng bao giờ muốn thốt ra câu đấy nhưng... cô vẫn phải thét lên, mắt cô rưng rưng, rika vẫn vô thức đi đến đó.

Cậu trai bí ẩn được cứu liền nắm kéo tay rika chạy đi.

"BỎ TÔI RA!!

Tôi không tin—Cậu ta chưa chết đâu!!

Tôi phải cứu Canzen!!"

"hãy từ bỏ đi, cậu ta chết rồi, đó là tất cả sức lực còn lại của cậu ta để cứu cô thôi"

Khi nghe được thông tin canzen đã chết, cô chết lặng chẳng biết phải làm gì tiếp theo nữa, cậu trai liền kéo cậu ta đi.

Sau khi thoát được khỏi khu rừng, lily đã chảy nước mắt từ khi nào.

Rika thì đứng hình, luca thì chặn nước mắt của mình không để tuôn rơi, mọi người ai cũng bị thương do đám cháy.

Không khí vô cùng nặng nề cho đến khi canzen đi ra khỏi khu rừng.

Diều này tưởng chừng ai cũng vỡ oà cảm xúc nhưng thực tế lại ngược lại, luca run lẩy bẩy nhìn canzen không một vết thương, không còn vết thương chí mạng ở ngực cộng thêm trong quá khứ canzen cực kì bất thường với cả cậu có thể đọc chữ ở trong cuốn sách, luca mất kiểm soát lỡ miệng nói.

"cậu...cậu là cái quái gì vậy? cậu là ai?"

Canzen sững người khi đứng trước câu hỏi đó.

Lily liền đứng trước mặt bảo vệ canzen.

"câu bị sao vậy luca! canzen còn sống thì phải vui lên chứ!"

Luca chẳng nói gì nữa, cậu hồi tưởng lúc canzen bị đâm xuyên một cú rất to ở ngực và nhớ lại về những gì mình đã nói với canzen, cậu sợ và có cảm giác hối hận đến cùng cực, đến nỗi không kiểm soát được đôi chân của mình mà ngồi thụp xuống.

Rika có chút vui mừng đôi mắt lại như sắp khóc, nhưng cô lưỡng lự cũng chỉ nhìn canzen bởi vì cậu ấy cảm thấy ánh náy và cũng chẳng đủ dũng cảm để nói chuyện với cậu ta nữa.

Lily quay lại nói với canzen.

"đi thôi, canzen"

Cậu trai bí ản kia đột nhiên hỏi mọi người.

"các cậu cho tôi vào đội được không, tôi có phép thuật hồi phục"

Luca nhìn vào đồng đội đang bị thương thì cũng chẳng có tâm trạng nghĩ ngợi gì, cậu gật đại liền cho cậu ta vào một cách dễ dàng.

Mọi người sau khi hồi phục lại liền lên đường.

Lily không quên nhiệm vụ sau khi khu rừng bị cháy rụi, cô đi đến chỗ của con quái bị cháy khét, bới một lúc thì có một viên ngọc màu xanh. trên đường chẳng ai nói ai câu nào cả bầu không khí hết sức khó sử.

Luca thì lỡ miệng nói câu đó thẳng mặt canzen nên cậu nghĩ chẳng còn mặt mũi nào để nói với cậu ta nữa, còn rika cảm thấy áy náy và tội lỗi về việc không cứu cậu nên cũng chẳng dám nói chuyện với cậu.

Canzen thì nghĩ mọi người ghét mình vì mình là một thằng dị hợm.

Và khoảnh khắc khó sử nhất là khi ăn cơm, mọi người đều ngồi xung quanh nhau chỉ có mỗi canzen thì ngồi sang chỗ khác.

Lily là người duy nhất nói chuyện với canzen một cách vui vẻ, cô đem cơm và dúi phần cơm vào tay Canzen cùng ngồi ăn cùng cậu.

"này, ăn với tớ đi"

Lily luôn trò chuyện với cậu và cũng là người canzen cảm thấy vui khi ở bên trong lúc canzen khó khăn nhất.

3 ngày sau.

Mọi người cũng đã biết tên của người bí ẩn kia tên là hitori, và mọi thứ vẫn chẳng có gì thay đổi cho cho đến khi đang đi trên đường rika hết chịu nổi cái không khí nặng nề này, chạy đến trước mặt canzen chuẩn bị nói một cái gì đó thì hitori dùng phép thôi miên của mình

"(thôi miên rika)"

Rika liền bị thôi miên và rika bỗng trở nên hơi cáu gắt mà hét lên.

"tớ ghét cậu, biến đi đồ quái vât!"

Canzen chưa hiểu gì thì, hitori lại thôi miên luca.

"cút đi đồ dị hợm! nơi này không chứa chấp mày!"

Canzen hoảng loạn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, cậu nhìn lily với một ánh ánh mắt hy vọng chờ đợi lily lên giải cứu mình nhưng lily cũng đã bị thôi miên từ lúc nào và hét lên.

"biến đi!

đồ "dị hợm"!

"

Canzen tổn thương nghiêm trọng, cả người run run, mất đi hy vọng cuối cùng, cậu khóc, tuyệt vọng chạy vào trong rừng.

Hitori giải trừ năng lực.

"(huỷ bỏ)"

Mọi người liền tỉnh lại mà chẳng nhớ chuyện gì vừa xảy ra, rika nhìn xung quanh không thấy canzen đâu liền hỏi mọi người, ai cũng không biết riêng hitori thì nói.

"À... cậu ta nói hình như làng của canzen ở phía trước, cậu ta háo hức chạy trước rồi."

Luca bất ngờ.

"(tưởng cậu ta xuất phát từ một quý tộc chứ hoá ra là ở đây à...

Mà canzen đi từ lúc nào vậy?)"

3 người cứ thấy sai sai ở đâu đó nhưng không nhớ ra.

Hitori nghĩ.

"(suýt thì chết may là vừa đủ mười giây rồi tắt nó đi, chứ không bọn nó có kí ức lại là chết luôn đó)"

-diễn biến của canzen:

Ở trong một khu rừng thơ mộng cây thân cao, mình nhỏ lá hơi thưa, cậu cứ chạy chạy mãi vào trong rừng chẳng để ý xung quanh, và cậu bị ngã xuống một ngọn đồi nhỏ và lăn hết con đồi, cậu nằm ngửa, thở dốc, không còn sức lực, tuyệt vọng nhìn vào mặt trời.

Đột nhiên cánh cổng viền màu xanh ở dưới lưng cậu và cậu rơi xuống.
 
Đa Nhân Cách
Đồng đội liệu có còn...?


...-thế giới hiện đại 3 [toxic] [thế giới hiện đại khác] (tạm gọi vậy)-...

Cậu rơi xuống một thành phố hiện đại vào nửa đêm, cậu lảo đảo đứng dậy, vô thức đi trên con đường vắng.

Đang bước đi trên con đường tĩnh lặng thì canzen nghe thấy tiếng hét thảm thiết giữa bầu trời đêm, nó phát ra từ trong ngõ hẻm tối, canzen đi vào con hẻm đó.

"có ai không cứu tôi với!"

- cô gái hét lên.

Tên sát nhân cười một cách biến thái và cầm con dao 15 cm nói.

"đừng có hét lên như chứ, cố gái đáng yêu bé bỏng của tôi"

Hắn đưa dao lên đe doạ và chuẩn bị làm chuyện đồi bại thì canzen rút đao gã từ phía sau rồi đá vào chân, hắn ta ngã xuống, cậu dùng tay trái giữ cổ hắn, tay còn lại thì cầm con dao, cả người thì đè lên tên sát nhân.

"ặc, cái đ*o gì vậy" - tên sát nhân gào lên

Cô gái được cứu bắt đầu trở mặt.

"đúng rồi giết tên đó đi!"

- cô gái hét

"hể, nhưng mà-"

Canzen chưa nói xong thì có một giọng nói vang lên trong đầu.

[giết nó đi]

"hả"

Cô gái bắt đầu trở nên điên loạn không giống như lúc đầu nữa.

"giết nó đi! tai sao TẠI SAO KHÔNG GIẾT"

[giết đi]

"(cái...)"

[giết]

Những lời nói, đe doạ của cô gái và lời dụ dỗ của giọng nói vang trong đầu cộng thêm cảm xúc tiêu cực trước đó, đột nhiên canzen có ham muốn (giết người), canzen như biến thành con người khác, cậu giơ con dao lên như bị thôi miên, ánh mắt thì trống rỗng nhìn vào tên sát nhân bằng khuôn mặt vô cảm.

[giết]

Mặc dù tên sát nhân có van xin cỡ nào thì canzen chẳng còn quan tâm cái gì nữa, trong đầu của cậu chỉ có một chữ "giết", cậu đâm xuống một phát.

"đúng rồi giết chết hắn đi'

[giết]

Canzen cứ thế đâm liên tiếp vào mặt tên sát nhân, máu bắn tung toé.

"giết đi, giết điiii!"

[đúng rồi giết đi]

canzen vẫn cứ đâm.

Cô gái kia cười điên loạn.

"đúng rồi, AHAHAHA!"

Bỗng có một chú cảnh sát đi vào trong ngõ hẻm nhắc nhở.

"đêm khuya rồi mà ồn ào thế..."

Chú bị sốc khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

Canzen dừng lại rồi đứng dậy, cô gái kia lại trở mặt nói với giọng cầu cứu.

"chính..chính hắn ta đã giết cậu ấy"

Chú cảnh sát rút súng ra.

"giơ tay lên"

Canzen vô cảm nhìn vào chú cảnh sát, đột nhiên cậu biến mất.

Như dịch chuyển canzen đã ở ngay phía sau, chú cảnh sát cảm thấy lạnh sống lưng liền quay lại, vừa quay được nửa vòng không hiểu lý do tại sao đầu chú cảnh sát đột nhiên rơi xuống, vết chém ngọt lịm, máu văng hết lên người canzen.

Có lẽ canzen đã chém ngay khi ở sau lưng chú.

Cô gái lại lật mặt nhanh như bánh tráng hét lên.

"quái vật!

ở đây có quái vật"

Canzen *giật, giât...glitch,error* chuyển thành nhân cách felon.

Felon tạo ra một cái gai tinh thể có màu như sắt non (phép thuật giống canzen nhưng có màu khác) đâm thẳng vào họng của cô gái.

"AHa..."

"AHAHAHAHAHA, giết, giết, GIẾTTTTT" - felon điên loạn cười

Cậu đi vào khu rừng, sau vài phút ngắn ngủi cậu tìm thấy một ngôi nhà trong rừng.

Ở trong nhà có 3 người đang ngủ bỗng dưng nghe thấy tiếng đập cửa ồn ào, người đàn ông phàn nàn.

"sao nửa đêm rồi, lại có cái gì đập cửa ấy nhỉ"

người phụ nữ nói.

"anh ra mở thử xem, chắc là cái con gì đó.

"ừ"

người đàn ông cầm rìu một lưỡi, màu đỏ bước ra phòng khách mở cửa ra thì thấy felon.

Chưa kịp nói gì thì đã bị felon dùng katana đâm xuyên cổ họng người đàn ông chết ngay lập tức.

Nghe thấy tiếng ồn người phụ nữ cầm cây rìu trong phòng ra, cũng bước ra ngoài phòng khách thì thấy cảnh tượng kinh hoàng đó, cô hét lên.

Người con nghe thấy tiếng hét thất thanh cũng nằm dậy ra ngó thì thấy bố nằm trên vũng máu người mẹ thì bị chặt đứt tay và chân, cậu nhóc sợ hãi và vô tình để felon nhìn thấy, cậu chạy vao ftrong phòng và trốn trong tủ, felon vào phòng.

"ể ~ , câu nhóc đang chơi trốn tìm à"

Tiếng bước chân vang vọng khắp phòng, cậu bé sợ hãi đến cực độ, bịt miệng lại, tiếng bước chân cứ vàng mãi đột nhiên có một tiếng mở tủ và trước mặt cậu bé đang là felon cùng với chiếc rìu và katana.

"tìm thấy rồi nhé ~"

Cậu bé sợ hãi không nói nên lời. felon dùng rìu vũng vào đầu cậu bé và đầu tách thành 2 nửa rơi cả não ra.

Đôt nhiên có một cánh cổng xuất hiện dưới chân felon, hắn rơi xuống.

{felon chả khác gì canzen trừ mấy vết máu trên người và có vũ khí là dao, rìu (một lưỡi), katana}.

-thế giới phép thuật (tạm gọi vậy)-

Felon rơi xuống một ngôi làng, cậu nói.

"một ngôi làng à, xui xẻo lắm mới gặp tôi ấy nhỉ"

-Diễn biến của luca, rika, lily, hitori:

Lúc này mọi người vừa đặt chân đến một ngôi làng.

Lily nói.

"đến rồi..."

Mọi người sững sờ nhìn vào khung cảnh phía trước, đó là felon cầm dao và rìu dính đầy máu, xung quanh là các xác người nằm la liệt.

Luca tức điên lên.

" CẬU LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢ CANZEN !!!!

"

Felon nhìn vào luca.

"(canzen?)"

Luca đã hoá điên lao về phía canzen vung rìu, cậu dễ dàng né đươc, rika đờ người ra nhưng vẫn chạy đến trợ giúp luca, trong tức khắc cô đã ở ngay bên cạnh felon dùng mũi tên băng chuẩn bị bắn vào chân felon, felon dùng tinh thể sắt đè rika xuống, luca lại vung tiếp nhưng bị felon đá bằng cú đá sau cực mạnh, luca văng ra rất xa, cậu dừng lại và nằm ngửa một tinh thể sắt đâm từ dưới lên và xuyên thủng ngực của luca, cậu chết ngay lập tức và treo lơ lửng.

Rika và lily khi thấy cảnh đó thì choáng váng người chân tay bủn rủn, felon nhẹ nhàng ném dao phi thẳng vào đầu lily, cô vẫn còn sốc cái cảnh tượng ở trước mắt chẳng đủ tỉnh táo để phản ứng, cái giá phải trả là con dao găm vào đầu cô, con dao găm trên đầu bỗng nhiên biến mất và lại xuất hiện ở trên felon.

Hắn ngồi xuống nhìn rika, cô rên rỉ nói.

"tại..sao...cậu..."

Rika mở to đôi mắt tuyệt vọng nhìn felon, chưa nói hết câu felon lạnh lùng điều khiển khối tinh thể hình vuông đè xuống nát bét người rika chỉ còn lại tay, chân và đầu.

-diễn biến của hitori:

Từ khi nào cậu đã chạy sâu vào trong rừng và cầm theo đó cầm quyển sách của luca, cậu nghĩ.

"(may thật, tuy có khác kế hoạch một chút nhưng cuối cùng thì cũng đã lấy được cuốn sách rồi, chỉ cần mang bộ sách này về cho bang hội "decor" là tao sẽ nổi tiếng và sẽ không bị coi thường nữa)"

Hắn cười thầm, chưa vui được bao lâu thì cuốn sách bỗng, toả ra nhiều luồng bóng tối.

"huh?"

Mấy cái luồng bóng tối đó bao phủ vào nuốt chửng cậu vào cuốn sách.

Cuốn sách rơi xuống đất và tự tạo ra một cánh cổng bóng tối, cuốn sách rơi vào cánh cổng bóng tối đó và cuốn sách được đưa đến đúng cái chỗ mà canzen trong quá khứ đã vô tình nhặt được.

-diễn biến của felon:

Lúc này cậu ngoảnh lại thì thấy một cô bé vẫn còn sống và đang chạy, cô bé vô tình vấp ngã.

Felon thèm thuồng lao đến cô bé như một mũi tên.
 
Back
Top Bottom