---
📖 Dạ Huyền Quan– Phần 13:
---
🔥 MỞ ĐẦU:
> "Cổ Ngục chỉ là một mắt xích nhỏ.
Người gác cổng chưa bao giờ là chủ nhân.
Và đằng sau cánh cổng kia… không phải địa ngục, mà là nơi không tên."
---
📜 Chương 1: Ký ức lộ xác – Giếng cổ không có đáy
Năm 2025, một nhóm nhà nghiên cứu huyền thuật dân gian của Đại học Văn khoa Hà Nội tổ chức một chuyến đi bí mật đến nơi từng là làng Trang Chư – nay bị xoá sổ hoàn toàn trên bản đồ.
Họ được dẫn đường bởi Lữ Văn Miên – một pháp sư mù già, từng là môn đệ cuối cùng của Cao Thái Cát, người sống sót sau cuộc huyết chiến năm xưa.
Miên mang theo một bản đồ vẽ bằng da người, ghi rõ tọa độ nơi từng có giếng cổ, nhưng quan trọng hơn – kế hoạch thực sự là triệu hồi lại ký ức về Con Mắt Trăng Máu.
---
🏮 Họ đến đúng vào đêm trăng rằm máu lần thứ 14, 20 năm sau cái chết của Bạch Cốt Tinh.
Họ dựng đàn tế theo nghi lễ cổ Đông Nam Á pha trộn nghi thức vùng Tây Bắc:
Dùng tro hài cốt người sinh ngày 13 tháng Giêng.
Ghi tên thật của mình lên lá bùa dán ngược.
Cắm cây đinh chín đầu vào vòng tròn máu.
Lữ Văn Miên cảnh báo:
> "Nếu thấy Con Mắt nhìn lại mình...
đừng chớp mắt."
---
👁️ Khoảnh khắc kinh hoàng xảy ra vào giờ tý.
Dưới lòng giếng, một tiếng thở dài khô khốc như của trăm nghìn linh hồn thoi thóp vọng lên.
Đèn tắt.
Trống ngừng.
Không khí lạnh hẳn.
Một người trong đoàn bắt đầu nôn ra đất – nôn ra... mắt của chính mình.
Mắt vẫn còn chớp chớp trong vũng máu.
Một người khác biến mất hoàn toàn khỏi tấm ảnh nhóm chụp 5 phút trước – như chưa từng tồn tại.
---
🌫️ Rồi "nó" xuất hiện.
Từ đáy giếng, một Con Mắt khổng lồ mọc lên như bông sen đẫm máu, trồi qua lớp bùn.
Không có tròng đen.
Chỉ có màu đỏ lợn cợn thịt sống, không ngừng co giãn, như hô hấp của một sinh vật ngoài luân hồi.
Mỗi lần Con Mắt mở ra, một người ngã gục, co giật, rồi gào rú bằng thứ tiếng không phải tiếng người.
Lữ Văn Miên ngẩng đầu, nói bằng giọng khác – trầm sâu như đá cổ:
> “Chương mắt thứ mười bốn đã mở.
Bạch Cốt Tinh chỉ là khóa nhỏ.
Cổng Âm Môn chỉ là bậc thềm.
Đằng sau Con Mắt… là thứ chưa từng được đặt tên… vì ai nhìn thấy nó, đều không còn tiếng nói.”
---
1. ✴️ Nhóm nghiên cứu bị kéo vào chiều không gian bên kia Cổng Âm Môn – nơi chứa những xác sống không tên, sinh vật không thể miêu tả, và vũ trụ bóng tối ngoài luân hồi.
2. 🩸 Một nhân vật mới – hậu duệ của Cao Thái Cát bắt đầu hành trình phong ấn lần thứ hai, nhưng sự thật anh ta tìm thấy… còn đáng sợ hơn phong ấn thất bại.
---
📖 Quỷ Nhập Tràng – Phần 13: Chương Mắt Thứ Mười Bốn
> Chương 2: Bên kia Cổng Âm Môn – Những kẻ không được phép nhớ
---
🌑 Khi Con Mắt mở ra lần thứ 14, những ai còn sống trong đoàn nghiên cứu bị kéo thẳng vào hố giếng – không phải rơi, mà như bị nuốt bởi chính cái nhìn của nó.
Không có tiếng gió.
Không có trọng lực.
Chỉ là bóng tối đặc như đất bùn, nhưng không dính.
---
🕳️ Họ rơi vào một thế giới lệch – nơi thời gian như nát vụn, mọi vật thể đều méo mó, màu sắc lệch pha và xác chết thì… không chịu nằm yên.
Bốn người tỉnh lại thấy mình nằm giữa một nghĩa địa đảo lộn – những nấm mồ trồi lên trời, người bị chôn theo tư thế như đang bò xuống đất, không đầu hoặc không có mắt.
Một người trong nhóm – Minh – ngẩng đầu và thấy... cái xác của chính mình treo ngược trên không, miệng há to, không có lưỡi.
> "Nơi này không giết ta – nó nhai linh hồn ta, rồi nôn ra, rồi nuốt lại."
---
⚰️ Trong không gian kia, họ gặp "Những Kẻ Không Tên" – thực thể lết dưới đất, mồm không nói, tay không cầm, đầu không quay.
Chúng chỉ đi về phía người còn trí nhớ.
Ai còn nhớ tên mình – sẽ bị chúng xé ký ức ra từng mảnh và nhét vào trong mắt người đó.
Một người nữ tên Hương gào lên:
— “Tôi là Hương!
Tôi là người!”
Tức thì, mắt cô vỡ tung như trứng thối.
Máu đen chảy từ tai.
Cô vẫn còn sống.
Nhưng... không nhớ mình là ai nữa.
---
🩸 Chuyển cảnh – Nhân vật mới: Vũ Thái Ngân
Cùng thời điểm đó, cách xa hàng trăm cây số, trong một ngôi chùa cổ ở Quảng Nam, Vũ Thái Ngân, hậu duệ đời thứ tư của Cao Thái Cát, đang hành lễ “Khai Phủ Tâm Ấn” – nghi thức cuối cùng của người gác phong ấn.
Anh là người cuối cùng giữ lại một mảnh phù lục bằng xương, lấy từ tim của Bạch Cốt Tinh – người đã từng hi sinh để cản Cổng Âm Môn mở lần trước.
Nhưng tối hôm ấy, khi đang niệm chú, Ngân bị một vết rạch từ không khí cứa ngang qua má – máu nhỏ từng giọt xuống chiếu tụng.
Không ai thấy.
Không ai nghe.
Chỉ có anh… và Con Mắt đang nhìn xuyên qua gương đồng cổ treo trên vách điện.
---
👁️ Tiếng thì thầm vang trong đầu Ngân:
> “Ngươi là người giữ ấn.
Nhưng cũng là mắt thứ mười lăm.”
Lời đó không phải của quỷ, mà là của chính tổ tiên anh – Cao Thái Cát.
Giọng nói vang từ cốt tro trong linh vị:
> “Chúng ta không phong ấn Cổng Âm Môn – chúng ta chỉ… trì hoãn nó.
Phong ấn không khóa được cái Mắt.
Nó chỉ… chờ ngươi đủ yếu để mở.”
---
🌪️ Đêm ấy, Ngân mơ thấy mình đứng giữa làng Trang Chư, trăng đen như than, có một đứa bé bưng đầu gõ cửa từng nhà, gọi tên anh.
— “Chú Ngân… mở cửa cho cháu…”
Anh giật mình tỉnh dậy…
Trên sàn gạch là 13 dấu chân nhỏ bằng máu dẫn đến gương đồng.
Anh soi gương.
Mình vẫn vậy.
Nhưng phía sau, có một người mặc áo tang đang ngồi, không đầu.
---
📚 Từ đây, truyện chia thành hai nhánh song song – kịch tính tăng dần:
---
✴️ (Nhánh 1): Bên kia Cổng Âm Môn – nhóm nghiên cứu tìm đường thoát, nhưng phải hiến tên thật của mình để đổi lấy lối về.
→ Nếu quên tên, họ tồn tại mãi trong không gian lệch như “cây bóng”, không cảm xúc, không linh hồn.
→ Nếu nhớ tên, họ bị Con Mắt lột sạch ký ức, linh hồn thành thức ăn cho những Sinh Vật Không Tên.
---
🩸 (Nhánh 2): Vũ Thái Ngân phải quyết định:
Hy sinh mắt mình để khóa lại tầng thứ hai của Cổng Âm Môn,
Hay mở phong ấn, để xem điều gì thực sự đang chờ sau cánh cửa đó?
Anh phát hiện rằng Bạch Cốt Tinh chưa thật sự chết – hồn nàng bị chia thành 13 mảnh ký ức, mỗi mảnh gắn trong mắt một Quỷ Nhập Tràng.
Nếu gom đủ… anh có thể gọi nàng sống lại – hoặc đánh đổi toàn bộ nhân gian.
---
📖 CHƯƠNG 3: KẺ ĂN KÝ ỨC – NGƯỜI GIỮ CỔNG
---
I.
BÊN KIA CỔNG ÂM MÔN – THẾ GIỚI KHÔNG TÊN
Người ta nghĩ chết là hết.
Không.
Chết chỉ là một cú rơi nhẹ… trước khi ta rơi hẳn xuống một tầng sâu hơn – nơi ý niệm về sự tồn tại cũng bị bóp méo.
Và ở đó… không có tên gọi.
---
Cái giếng cổ đã nuốt cả nhóm nghiên cứu.
Họ rơi vào một không gian lỏng, nhầy, không ánh sáng – chỉ có màu đen trộn đỏ như xác chết đọng máu.
Minh – người đầu tiên mở mắt – phát hiện tay mình… không còn da.
Nhưng anh không cảm thấy gì cả.
Như thể hệ thần kinh đã bị lấy mất.
Bốn người còn lại dần tỉnh dậy.
Không ai nói được tên nhau.
Họ nhìn nhau, cố gắng gọi, nhưng lưỡi họ không phát âm ra tên gọi cũ.
— “Tại sao tôi không thể nhớ tên anh?”
— “Tại sao tôi thấy… giống như mình chưa từng tồn tại?”
Một tiếng động vang lên phía sau.
Một sinh vật bò bằng đầu, thân thể như xương quấn ruột đỏ, không có mặt, nhưng phát ra âm thanh như trẻ con cười.
Nó bò đến.
Nó ngửi.
Nó nói bằng tiếng vọng:
> “Đây… là ký ức chưa bị ăn…”
Rồi nó cắm một ngón tay móc câu vào trán Minh – kéo ra một sợi tơ ánh sáng nhầy như giun, và… nuốt nó.
---
⚠️ Minh gào thét.
Nhưng giây tiếp theo, anh quên mình từng là ai.
Mắt đục.
Da bong.
Anh ngồi gục xuống.
Không khóc.
Không run.
Không cảm xúc.
Chỉ là… rỗng.
---
Họ đã hiểu.
Trong thế giới này, tên là sinh mạng.
Ký ức là da thịt.
Mỗi người sống sót là mỗi miếng mồi.
Và “Kẻ Ăn Ký Ức” là những tàn tích của người từng chết… nhưng còn giữ được 1 mảnh trí nhớ.
Họ đi sâu vào vùng đất không hình – nơi ánh sáng không thẳng, mà bẻ cong như dây điện bị bóp nát.
Cây cối mọc từ đầu người.
Trẻ con mọc trên tường.
Mắt mọc trong không khí.
Một người trong nhóm thì thầm:
— “Đó là… một con mắt đang nhìn chúng ta…”
Không ai biết thứ gì đang nhìn họ.
Chỉ biết… có thứ đang chuẩn bị nhớ lại họ, để bắt họ quên chính mình.
---
II.
VŨ THÁI NGÂN – NGƯỜI GIỮ CỔNG
Ngược lại với bóng tối lầy lội, Vũ Thái Ngân đang ở một ngôi chùa cổ, nơi mặt trời chưa từng mọc đúng hướng.
Anh mang theo Phù Xương Tâm – đoạn xương lấy từ tim Bạch Cốt Tinh, vật duy nhất còn có thể kết nối với lớp phong ấn đầu tiên của Cổng Âm Môn.
Anh đang tìm mảnh ký ức thứ nhất – tương truyền được phong trong bức tượng Phật mù không mắt tại am cổ vùng Thái Nguyên.
---
Đêm đó, khi cắm Phù Xương Tâm vào tim tượng, tượng chảy máu.
Không phải máu đỏ.
Mà là máu đen – dính, nhớp, đặc như bùn giếng cổ.
Cả chùa tắt đèn.
Tường long lở.
Một người đàn bà không đầu, mặc áo tang, xuất hiện trong gió lạnh, đặt vào tay anh một chiếc lược dính tóc.
Rồi biến mất.
---
Vũ Thái Ngân cầm chiếc lược, rút ra một sợi tóc trắng có khắc chữ:
> “Mảnh ký ức thứ nhất – lúc sinh.”
Khi cắm sợi tóc ấy vào phù xương, anh thấy hình ảnh:
Một đứa bé được sinh ra dưới mưa gió, trên bụng một xác đàn bà bị hiến tế.
Trên đầu đứa trẻ ấy mọc sẵn một con mắt… rồi biến mất ngay trong giờ đầu tiên.
Anh biết…
đó là Bạch Cốt Tinh.
Và anh hiểu… mắt nàng là chiếc phong ấn sống đầu tiên.
---
Từ đây, anh bắt đầu truy lùng 12 mảnh ký ức còn lại, mỗi mảnh bị phong vào xác chết, đồ vật, hoặc người sống có liên quan đến 13 Quỷ Nhập Tràng cũ.
Và kẻ cản đường anh đầu tiên là một pháp sư mù…
…tự xưng là Người Gọi Mắt.
---
III.
GIAO THOA HAI THẾ GIỚI – LẦN TIẾP XÚC ĐẦU TIÊN
Trong chiều không gian lệch, một người trong nhóm nghiên cứu – tên cũ là Hà – bị ép nhìn thẳng vào một tấm gương đen mọc trên vách thịt sống.
Trong gương đó… cô thấy Vũ Thái Ngân đang niệm chú, tay cầm lược.
Cô gào lên:
— “Cứu tôi!
Tôi là Hà!
Tên tôi là Hà!
Tôi nhớ tên tôi rồi!!”
Nhưng phía bên kia, Vũ Thái Ngân chỉ thấy trong gương… một con mắt đang nhìn mình.
Không người.
Không tên.
Ngay khoảnh khắc đó, Hà tan chảy thành nước da, xương rời ra như chuỗi hạt, tan biến hoàn toàn.
Và trong tay Vũ Thái Ngân – sợi tóc khắc chữ trên lược đổi thành máu.
> “Ai nhớ tên mình nơi ấy – sẽ bị xóa vĩnh viễn.”
---
IV.
NGƯỜI GỌI MẮT – CHÂN DUNG MỘT KẺ KHÔNG BAO GIỜ NHẮC TÊN
Người Gọi Mắt là ai?
Không ai biết.
Chỉ biết hắn sống trong giấc mơ người khác.
Ngân liên tục gặp một giấc mơ lặp đi lặp lại:
Anh đứng giữa một sân đình vắng,
Bên phải là 13 cái đầu tràng,
Bên trái là xác không đầu của Bạch Cốt Tinh,
Trên trời… chỉ có Con Mắt đỏ, cứ mở ra rồi nhắm lại như đang đếm nhịp.
Người Gọi Mắt xuất hiện với áo tang, không chân, lướt qua gió, và hỏi:
> “Ngươi muốn cứu nàng?
Vậy có dám hiến mắt mình cho Mắt lớn hơn?”
---
Kết thúc chương, Vũ Thái Ngân nhìn vào gương đồng cổ…
Anh thấy một đứa trẻ bưng đầu mình, cười.
Đứa bé nói:
> “Chương mắt thứ mười bốn… chưa phải cuối cùng.
Còn một Chương Mắt Thứ Mười Lăm… dành riêng cho NGƯƠI.”
---
🔚 HẾT CHƯƠNG 3
> Kẻ Ăn Ký Ức – Người Giữ Cổng
---
QUỶ NHẬP TRÀNG – CHƯƠNG MẮT THỨ MƯỜI BỐN
CHƯƠNG 3: MẬT THẤT GIẾNG TRỜI – TRẬN ĐỒ HỒN VỊNH
Gió rít lên từng cơn lạnh buốt như những lưỡi dao cạo xuyên qua da thịt.
Giữa ngôi làng Trang Chư bị nguyền rủa, khi ánh trăng máu vẫn treo lơ lửng như con mắt ác quỷ nơi đỉnh đầu, Bạch Cốt Tinh và Cao Thái Cát đứng chắn giữa Giếng Trời và 13 Quỷ Nhập Tràng – những thân xác thối rữa sống lại, mù mắt nhưng ánh nhìn đỏ rực ngùn ngụt oán khí.
> “Chúng không chỉ là xác chết... mà là phần mộ bị phong ấn lật ngược, oán hồn chưa siêu thoát bị trói bởi thứ tà đạo cổ xưa...” – Thái Cát thì thầm, giọng run khẽ không vì sợ, mà vì gió từ lòng giếng đang thở.
Giếng Trời mở ra một khe miệng đen ngòm.
Mùi tanh ngòm của máu trộn bùn lâu năm xộc thẳng lên như mùi của xác người bị ép chết giữa hai cõi âm – dương.
Trong đó, một âm thanh khe khẽ... tiếng khóc của trẻ con.
Một tiếng khóc ngắt quãng, buốt lịm như dao rạch lòng.
---
Hướng 1: Trận Chiến Hắc Ám
Khi Quỷ Nhập Tràng đầu tiên trườn tới, thân thể nó như khối giòi bọ khổng lồ quấn đầy cỏ khô và xương sườn người bị vỡ.
Một tiếng rít xuyên tai vang lên, rồi... phập! — cánh tay Bạch Cốt Tinh biến thành thanh xương trụ rồng, quật mạnh một phát khiến thân thể kia nát ra thành trăm mảnh, nhưng những mảnh đó lại bò ngược về nhau như kiến lửa ghép lại.
“Chúng là quỷ phân hồn... bị chia bảy phần vía, mỗi phần là một ý niệm chưa tan.
Muốn giết chúng... phải phá tan cả bảy đoạn hồn!” – Thái Cát hét lớn, rút Kim Ấn Quỷ Soái, ấn thẳng xuống mặt đất.
Một trận đồ hiện ra – Hồn Vịnh Trận – vẽ bằng máu thật, do tổ sư nhà họ Cao truyền lại.
Nhưng đúng lúc đó – từ trong miệng giếng, một luồng khí âm bốc lên: bàn tay trắng toát với móng đen dài bấu chặt thành miệng giếng – cái xác không tên trong mộ tràng đang tỉnh dậy...
---
Hướng 2: Truyền Thuyết Cái Giếng – Cái Xác Không Tên
Ngày xưa, Trang Chư từng có một người con gái được chọn làm Lễ Thần Dẫn Đường – kẻ phải tự chôn sống mình xuống giếng để làm cầu nối giữa hai cõi.
Nhưng sau nghi lễ, giếng ấy không khép lại như truyền thuyết ghi, mà... mở toang, nuốt luôn cả ba người chủ tế.
Từ đó, giếng Trời trở thành miệng ăn hồn, ai nhìn xuống đều phát điên, hoặc chết đứng.
Xác không tên đó chính là Thần Dẫn Đường thất bại, bị phong ấn ngược lại bởi chính tổ tiên Bạch gia và Cao gia, vì cô ta đã bị một thế lực từ bên kia Cổng Âm Môn nhập xác: Con Mắt Trăng Máu.
> “Ngươi tưởng phong ấn ta bằng đá ngọc và máu ba đời là đủ?” – một giọng nói không phát ra từ miệng, mà vang lên trong đầu Bạch Cốt Tinh – lạnh buốt, vừa trẻ thơ vừa cổ xưa như vọng từ thuở hỗn mang.
Cô ta – cái xác không tên – giờ đây trồi lên từ giếng, mặt không có mắt, chỉ là một lỗ tròn đỏ lòm ở trán, nơi mọc ra con mắt thứ mười bốn – tròng mắt sống, đỏ quạch, đang quay tít.
---
Cả hai hướng giao nhau tại tâm trận
13 Quỷ Nhập Tràng đứng im như bị thôi miên, rồi quỳ sụp xuống.
Cái xác không tên giơ tay, điều khiển chúng như rối thịt.
Lúc này, Bạch Cốt Tinh và Thái Cát nhận ra: trận chiến thật sự không còn là chống lại những xác sống... mà chống lại chính ý chí cổ xưa trong máu huyết của họ.
> “Chúng ta không còn là người...” – Cao Thái Cát thì thầm.
“Chúng ta là những bản thể...
được sinh ra để phong ấn nó.”
Gió lặng.
Một tiếng trống trầm trầm vang từ hư vô – Trống Âm Huyết của tổ tiên Bạch gia.
Con mắt đỏ trên trán cái xác mở rộng, cả không gian co lại – rồi vỡ tung.
> Tầng không gian thứ hai – Cổng Âm Môn – đã mở.
---
QUỶ NHẬP TRÀNG – CHƯƠNG MẮT THỨ MƯỜI BỐN
CHƯƠNG 4: GIẾNG TRỜI – HỒN THẦN BỊ CHÔN SỐNG
Gió thổi ngược.
Giữa đêm trăng tháng Giêng rỉ máu, làng Trang Chư trở nên lặng như chùa hoang lúc nửa canh ba, chỉ còn tiếng giếng rên rỉ như ai đó đang bị kéo từng khớp xương xuống đáy.
Dưới chân giếng Trời, cái xác không tên đang chậm rãi bước lên.
Mặt nó trắng toát không hề có mắt, chỉ có một hốc lõm đỏ lòm ở giữa trán, nơi đang xoáy mở Con Mắt Thứ Mười Bốn – một con mắt không thuộc về loài người.
---
📜 Chuyện xưa của làng Trang Chư
Thuở rất xa, khi núi rừng còn chưa có tên, vùng này từng là nơi tụ cư của Tộc Thầy Dẫn Lối – một dòng người chuyên tế lễ cho cõi Âm, sống ẩn mình giữa rừng thiêng nước độc.
Mỗi 100 năm, tộc này sẽ cử một trinh nữ thuần huyết làm "Thần Dẫn Đường" – phải tự nguyện bước xuống Giếng Trời, nơi giam giữ thứ mà họ gọi là "Linh Hồn Lang Thang của Hỗn Mang" – tức Vong Mẫu Thứ Mười Bốn.
> “Không phải thần, cũng không phải quỷ…
Mà là ý niệm đầu tiên rơi rớt từ lúc trời đất chưa tách âm dương.”
Người con gái ấy – tên Lục Nương, 17 tuổi, con của dòng trưởng – là người cuối cùng được chọn.
Nhưng khi nghi lễ xảy ra, mặt trăng chuyển sang màu máu, gió lặng, lửa tắt, và tiếng trẻ con khóc phát ra từ giếng sâu.
Lục Nương không hề chết.
Cô bị Con Mắt Trăng Máu nhập vào, và từ chỗ tế thần, hóa thành nơi gọi quỷ.
---
🕯️ Nghi lễ máu: Phong ấn Thần Hỗn Mang
Tổ tiên hai họ Bạch và Cao, lúc ấy là những người trấn yểm vùng Bắc Ngạn – đã xuống tay: dùng máu ba đời, rút gân sống, cắt xương sườn bản thân để dựng nên Phong Ấn Bảy Lớp quanh giếng.
Còn Lục Nương bị bọc trong đất sét trắng, nhốt vào mộ tràng bị nguyền, chôn sâu cùng chuông đồng, bùa yểm, và 99 đồng trinh máu.
Người dân kể lại: đêm đó giếng Trời rỉ máu suốt 7 ngày 7 đêm, rồi lặng đi.
Nhưng... lời nguyền chưa từng tan.
Thứ đang thức dậy... không còn là Lục Nương nữa.
---
🌑 Hiện tại – khi giếng mở lần nữa
Cái xác không tên – từng là Lục Nương – giơ cánh tay trắng muốt.
Làn da cô nứt ra thành những nếp cổ tựa như văn bia, khắc chữ cổ xưa không ai hiểu.
Con mắt trên trán bắt đầu rụng máu tươi, từng giọt máu rơi xuống đất liền bốc khói đen.
> “Ngươi nghe tiếng khóc trẻ con không?” – Thái Cát run rẩy hỏi.
> “Không phải tiếng trẻ… mà là tiếng vọng từ lần phong ấn đầu tiên.
Những vong hồn bị nhốt cùng cô ta...
đang tìm người thay thế.”
Bạch Cốt Tinh rút Gương Bạch Linh – tổ vật nhà họ Bạch, chiếu thẳng vào con mắt thứ mười bốn.
Tiếng rú vang trời.
Đất nứt ra.
Những vong hồn trong lễ hiến tế xưa – người bị chôn sống, đứa trẻ bị ngạt trong chum, bà đỡ bị trói lưỡi, thầy cúng bị rạch bụng – tất cả xuất hiện, quỳ mọp quanh cái xác không tên.
Chúng rên rỉ, than khóc, gọi tên Lục Nương.
Nhưng giọng của cái xác giờ không còn là giọng người:
> “Tao là Thần Thứ Mười Bốn.
Tao sinh ra từ khi ánh sáng chưa gọi được tên mình.”
---
🔥 Cao trào tâm linh
Cao Thái Cát dùng trống âm huyết, vỗ ba nhịp, gọi lại Huyết Hồn Tổ Mẫu Cao thị – bà cố bảy đời từng chôn sống bản thân để khóa giếng.
> Một bóng người áo nâu, tóc phủ mặt, tay cầm lược ngà gãy, hiện ra giữa mưa máu.
> “Muộn rồi, Cát ơi.
Phong ấn đã nứt.
Chỉ còn một cách…”
> “Cách gì?!” – Thái Cát hét lên.
> “Phải có người thế mạng Lục Nương, tự chui xuống giếng, mang theo hồn mình và máu của cả hai họ Bạch – Cao.”
---
🔥 QUỶ NHẬP TRÀNG – CHƯƠNG MẮT THỨ MƯỜI BỐN
CHƯƠNG 5: LỜI NGUYỀN THẦN THỨ MƯỜI BỐN – HUYẾT LỘI CỔ MỘ
Gió đứng.
Trăng đông cứng.
Không gian rạn nứt như một mặt gương sắp vỡ.
Trong lòng giếng Trời, khi cái xác không tên giơ cánh tay lên trời, một tiếng vang vọng vạn năm ngân lên từ chính đất đá cổ đại:
> "Bốn phương đã bị khóa.
Bảy cửa âm đã mở.
Con mắt thứ mười bốn... nhìn thấu tất cả."
---
📖 Truyền thuyết bị giấu: Nguồn gốc Thần Thứ Mười Bốn
Trước khi có con người, trước cả những giống dân Việt cổ như Lạc Việt, trước cả trời đất phân chia âm dương, có một thực thể nguyên thủy, không có tên, chỉ là một cái nhìn – một cái nhìn duy nhất tồn tại từ hư vô.
Thực thể này không biết yêu, không biết chết.
Nó quan sát, và bất cứ thứ gì nó nhìn vào…
đều bị xé khỏi thực tại.
Người cổ gọi nó bằng danh xưng kiêng kị nhất:
> “Thần Thứ Mười Bốn – Con Mắt Không Tên”.
---
❗️Vì sao là “Thứ Mười Bốn”?
Trong tín ngưỡng cổ Việt, số 14 là mốc mở âm:
14 ngày đầu của tháng là dương lên.
Từ đêm 14 trăng bắt đầu tròn – linh giới mở ranh.
Trong cúng tế, giỗ linh không ai tổ chức vào ngày 14, vì đó là ngày ma vãng, không có thân phận – không người nhớ, không người thờ.
Thứ Mười Bốn là “vị thần không được thờ”, “linh không tên”, “ánh nhìn của kẻ bị chối bỏ từ cả thần lẫn quỷ”.
---
🕳️ Giếng Trời – Không phải để tế thần, mà là để giấu lời nguyền
Lục Nương không phải người đầu tiên.
Trước cô, đã có 13 người – tất cả là trinh nữ thuần huyết, bị đưa xuống giếng, mỗi người để yểm một phần bóng tối.
13 người – 13 mắt – giữ chặt lấy con mắt thứ mười bốn.
Nhưng Lục Nương là người cuối cùng.
Và cô đã nghe được tiếng gọi từ bên kia Cổng Âm Môn.
---
🌑 Cổng Âm Môn là gì?
Đó không phải nơi dẫn tới địa ngục.
Mà là nơi vạn vật chưa được sinh ra – vực sâu của các khả năng bị loại bỏ, các hình hài không bao giờ thành hình, những đứa trẻ chưa kịp thở, những tiếng gọi chưa bao giờ được trả lời.
> Một cái giếng khổng lồ chứa toàn ký ức bị vứt bỏ của thế giới.
Và Con Mắt Thứ Mười Bốn... là mắt của cái giếng đó.
---
🩸 Lục Nương đã làm gì?
Khi bước xuống giếng, cô không cầu siêu, không tế thần.
Cô nhìn thẳng vào đáy giếng, nơi ánh sáng không bao giờ tới.
Và thứ dưới đó cũng nhìn lại.
Từ giây phút ấy, cô trở thành bản thể mang Con Mắt Thứ Mười Bốn – và cũng là cửa dẫn Cổng Âm Môn lên trần thế.
---
💀 Những gì sắp đến...
Mỗi khi Con Mắt mở ra, một mảnh ký ức bị chối bỏ sẽ hiện lên.
Những đứa trẻ bị vứt dưới chum, những bà mẹ bị bịt miệng lúc sinh, những người vợ bị ép liệm sống, thầy cúng bị thiêu vì dám gọi sai tên…
Toàn bộ oan hồn bị quên lãng của vùng này…
đang kéo nhau về làng Trang Chư.
Không phải để đòi công lý.
Không phải để báo oán.
> Mà là để tìm một hình hài mới.
Một cơ thể.
Một con mắt.
Một cõi sống.
---
⚠️ Cảnh báo của bà Tổ Cao thị
> “Khi mắt Thứ Mười Bốn mở trọn... toàn bộ linh hồn trong 14 kiếp luân hồi sẽ bị xóa.
Không đầu thai.
Không tồn tại.
Không siêu thoát.”
> “Muốn chặn nó... chỉ còn cách: một người phải tự móc mắt mình, chui xuống giếng, đem theo 14 linh hồn bị lãng quên, tự đóng lại Cổng Âm Môn từ bên trong.”
> Kể về 13 trinh nữ cổ xưa bị tế sống trong giếng Trời, mỗi người là một bi kịch riêng, một oan hồn bị lãng quên, một hình hài chưa bao giờ được gọi đúng tên.
Mỗi linh hồn mang theo lời nguyền riêng, cách chết riêng, và lý do vì sao bị chọn để giam giữ từng phần của Con Mắt Thứ Mười Bốn.
---
QUỶ NHẬP TRÀNG – CHƯƠNG MẮT THỨ MƯỜI BỐN
CHƯƠNG 6: 13 HỒN TRINH – MỘT GIẾNG, MỘT CON MẮT, MỘT VÔ VỌNG
> “Con mắt nhìn xuống giếng.
Giếng nhìn lại bằng bóng đêm.
Trong giếng là xác.
Nhưng xác chưa chết.
Mỗi xác, một đời…
Một tiếng gọi không ai trả lời.”
Gió rền rĩ.
Bùn rỉ máu.
Giữa những vách đá lạnh tanh, dưới chân cái xác không tên – giờ mang Con Mắt Thứ Mười Bốn – là 13 hồn trinh quỳ mọp, đầu đội đất, tay vẫn dính máu tế.
---
☠️ 1.
Mỵ Hoa – Người dệt khăn máu
Mỵ Hoa, 15 tuổi, chuyên dệt khăn tang cho người chết trong làng.
Một ngày, cô dệt nhầm tên mình lên khăn.
Dân làng cho là điềm gở.
Đêm đó, thầy cúng đến, bắt cô bỏ vào chum đá, đổ nhựa thông, trộn tóc và máu dê đen, rồi chôn sau chùa.
> Linh hồn cô không chịu tan.
Nước mắt hóa tơ, dệt ra những mảnh khăn vô hình, treo lơ lửng quanh giếng.
---
☠️ 2.
Tấm Linh – Người gội đầu bằng nước tang
Tấm Linh sinh ra trong nhà quàn.
Mẹ cô là người gội đầu cho xác chết.
Một đêm, trong lúc ngủ mê, Linh lấy nhầm nước gội từ xác trẻ sơ sinh chết tức tưởi, tắm lên tóc mình.
Sáng dậy, tóc cô rụng sạch, da chuyển trắng nhợt.
Dân làng bảo: “Nó bị âm khí hút mất hồn, phải tế nó để trả vía cho trẻ chết non.”
Cô bị trói bằng tóc mình, thả vào giếng.
> Linh hồn cô giờ quấn tóc quanh cổ kẻ sống, lặng lẽ nghẹt thở từng người.
---
☠️ 3.
Hà Uẩn – Người mang thai không cha
Không ai biết ai là cha đứa bé trong bụng cô.
Không ai hỏi, chỉ thấy máu chảy suốt bảy ngày không ngừng, rồi bụng cô... xẹp lại.
Người ta cho rằng thai nhi quỷ đã “ăn mẹ” rồi bỏ trốn.
Hà Uẩn bị trói ngược, lưng chạm giếng, và thả rơi.
> Đến nay, linh hồn cô vẫn ẵm một hình bóng không có mặt, dỗ từng đứa trẻ chết oan quanh mộ tràng.
---
☠️ 4.
Yến Trinh – Người rửa mặt bằng gương gãy
Yến Trinh soi gương lúc nửa đêm, gương nứt, thấy mặt mình đang cười trong khi bản thân đang khóc.
Mắt cô sau đó chảy máu, rồi mù vĩnh viễn.
> Dân làng buộc cô phải làm “kẻ dẫn mù xuống giếng” – và bị ép soi mặt mình dưới nước cho đến khi thấy chính mình chết chìm.
---
☠️ 5.
Nhiên Dao – Người không bao giờ gọi tên mình
Nhiên Dao là cô gái bị mẹ ruột nguyền rủa ngay từ khi sinh ra.
Bà không cho ai gọi tên con mình – sợ ma bắt.
Dao lớn lên mà không ai gọi, không tiếng, không lời.
> Khi cô cười lần đầu, người ta cho là ma nhập.
Và đem cô ra làm lễ hiến tế câm, buộc miệng, thiêu hương trong họng.
> Giờ, linh hồn cô chỉ cười, không phát ra tiếng – nhưng ai nhìn thấy, sẽ nghe được tiếng gọi tên chính mình... từ cõi khác.
---
🩸 Và còn 8 người nữa...
Một người mất tim nhưng còn thở.
Một người bị lột da nhưng hồn vẫn nằm trong lớp da cũ.
Một người bị dìm 3 ngày trong rượu thuốc để “tinh khiết hóa hồn”.
Một người bị chôn cùng cây kim đồng hồ chảy ngược.
Một người bị nhốt cùng 13 con mèo đẻ ngược.
Một người là chị em sinh đôi – bị trộn hồn thành một.
Một người bị nguyền rủa phải ngủ mãi trong tư thế liệm xác chính mẹ mình.
Và cuối cùng, người thứ mười ba:
> Chưa bao giờ ai biết tên.
Không giấy khai sinh.
Không người thân.
Không ai nhớ từng gặp.
Dân làng gọi là: “Đứa con của giếng.”
---
🩸 Tất cả 13 hồn giờ đang quỳ quanh Con Mắt Thứ Mười Bốn.
Và cái xác không tên thì thì thầm:
> “Một mắt nhìn xuống, mười ba hồn giữ chặt.
Mắt đã mở.
Giờ là lúc... cho từng người trở lại.
Nhưng không với tên cũ.
Mà với hình dạng mới.
Hình dạng mà các ngươi đã chối bỏ.”
---
Bầu trời đỏ ngầu.
13 linh hồn bắt đầu nhập vào xác sống trong làng Trang Chư.
Mỗi người sẽ tái sinh thành quỷ nhập tràng mới, nhưng mang theo ký ức chưa bao giờ được kể.
:
> 13 Quỷ Nhập Tràng Tái Sinh
Nhưng lần này... không còn là những xác vô hồn – mà là những linh hồn nhớ lại toàn bộ cách mình chết, và muốn loài người phải nhìn lại chính những tội ác đã quên.
---
QUỶ NHẬP TRÀNG – CHƯƠNG MẮT THỨ MƯỜI BỐN
CHƯƠNG 7: 13 QUỶ NỮ TRỞ LẠI – HỒI SINH CỦA NHỮNG TÊN KHÔNG AI GỌI
> “Đừng gọi chúng là xác sống.
Đừng gọi chúng là oan hồn.
Mỗi đứa là câu hỏi không ai muốn trả lời, là tiếng nức nở bị cắt lưỡi, là cái nhìn bị nhắm lại bởi tay người thân.
Giờ chúng mở mắt.
Không phải để nhìn.
Mà để bắt người khác nhìn lại.”
---
🌕 TRỜI VỠ – MẶT TRĂNG NỔI 13 LẦN
Từng tia trăng máu rơi xuống làng Trang Chư như mảnh gương vỡ.
Cứ mỗi tiếng trống âm huyết vọng ra từ miệng giếng, một linh hồn nữ chui ra khỏi đất, nhập vào một xác mới – những thân thể thối rữa trước đó chỉ là vỏ rỗng.
Giờ thì... chúng nhớ.
---
☠️ 1.
Mỵ Hoa – Quỷ Dệt Tang
Toàn thân quấn trong vải liệm, khuôn mặt bị che bằng khăn tang có thêu tên hàng trăm người đã chết, Mỵ Hoa xuất hiện giữa làng với hai tay như trục khung cửi, văng tơ máu từ đầu ngón tay.
Ai chạm vào tơ đó – sẽ thấy linh hồn mình bị dệt lại thành một tấm khăn liệm.
Từng bước cô đi, người sống cảm thấy như mình đang bị khâu miệng bằng chỉ đỏ, khóc mà không phát ra tiếng.
> “Tao chỉ muốn một người khâu tên tao lên khăn.
Mà không phải là để chôn.”
---
☠️ 2.
Tấm Linh – Quỷ Mù Nghẹt Thở
Mắt cô vẫn mù, nhưng tay cô là móc sắt, luôn lần tìm mặt người khác, rồi cắm thẳng vào miệng, móc họng họ ra như kéo ruột.
Cô không giết.
Cô chỉ bịt miệng từng người bằng tóc mình, ép họ nghe tiếng thở cuối cùng của cô lúc bị chôn sống.
> “Chôn tao khi tao còn thở.
Giờ tao thở qua các người.”
---
☠️ 3.
Hà Uẩn – Quỷ Mẹ Mất Con
Cô mang một con búp bê bị xé mặt, ru bằng tiếng hát không rõ lời, mỗi câu hát lại khiến máu phụ nữ trong làng chảy ngược.
Bụng cô lúc phình lúc xẹp.
Ai nhìn vào sẽ thấy…
đứa trẻ đang cựa quậy bên trong mình.
Không là người.
Không là quỷ.
> “Mẹ không sai.
Con cũng không sai.
Sai là các người... không cho con một tên.”
---
☠️ 4.
Yến Trinh – Quỷ Gương Máu
Mỗi bước đi, dưới chân cô mọc ra những mảnh gương vỡ, ai soi vào đó thấy chính mình chết theo cách khác nhau.
Gương vỡ phản chiếu từng cái chết không xảy ra... nhưng có thể đã xảy ra.
Cô cười, không phải vì tha thứ, mà vì không ai còn biết mặt mình nữa.
> “Nếu không có gương… liệu có ai nhớ mặt ta từng tồn tại?”
---
☠️ 5.
Nhiên Dao – Quỷ Câm Cười
Không tiếng nói, không tên.
Chỉ cười.
Nhưng tiếng cười của cô vang vào trong đầu kẻ khác.
Cười... khiến người nghe nhớ lại chính lúc mình làm điều xấu mà cố quên.
> Một tên trộm tự móc mắt.
Một bà mẹ tự đập đầu vào cột.
Một thầy cúng tự cắt lưỡi.
Tất cả chỉ vì nụ cười vô âm đó.
---
💀 6 đến 13: Quỷ Thịt, Quỷ Mèo Đẻ, Quỷ Da Lột, Quỷ Kim Ngược...
Chúng xuất hiện từng đứa một.
Mỗi đêm, một xác sống mới rời mộ, mang theo dấu hiệu cái chết của mình:
Có đứa bò bằng xương sống, vì từng bị chặt hết tay chân.
Có đứa chỉ khóc bằng máu từ mũi, vì từng bị ép uống thủy ngân.
Có đứa đẻ ra mèo chết, vì từng bị chôn cùng đàn mèo điên.
Có đứa không có miệng, nhưng mỗi lời nguyền nó nói lại xuất hiện trên da người khác như khắc bằng lửa.
---
⚠️ KINH DỊ NHẤT: Đứa Không Tên – Quỷ Địa Danh
Không ai biết nó từ đâu.
Không ai nhớ đã từng gọi tên nó.
Nó chỉ đứng trước từng nhà, gõ cửa đúng ba lần, rồi biến mất.
Sau đó:
Toàn bộ gia phả nhà đó biến mất.
Tổ tiên nhà đó không còn nằm trong mộ.
Và cả làng không nhớ người đó từng tồn tại.
> Nó xóa ký ức.
Không giết.
Nhưng khiến người ta chết trong quên lãng.
---
🕯️ Hồi kết Chương 7
Cao Thái Cát và Bạch Cốt Tinh không thể ngăn chúng bằng kiếm, trận pháp hay bùa.
Vì chúng không còn là ma.
Chúng là ký ức bị đày xuống đất, giờ đang trồi lên – đòi hỏi nhân loại phải trả lại cho chúng một chỗ đứng.
> “Không cần thờ.
Không cần cúng.
Chỉ cần...
được nhớ tên.”
> Bạch Cốt Tinh phát hiện ra cô chính là bản thể tái sinh của “Đứa Không Tên” – linh hồn trinh nữ thứ 13, không ai nhớ tên, không ai thờ cúng, tồn tại ngoài cả hệ thống phong ấn của nhân gian.
---
QUỶ NHẬP TRÀNG – CHƯƠNG MẮT THỨ MƯỜI BỐN
CHƯƠNG 8: BẢN THỂ KHÔNG TÊN – BÓNG DÁNG TRONG GƯƠNG KHÔNG PHẢN CHIẾU
> “Tất cả đều có tên.
Chỉ trừ một.
Kẻ được sinh ra mà không ai nhớ.
Không giấy khai sinh.
Không ảnh thơ ấu.
Không tiếng gọi lần đầu.
Chỉ có... một khoảng trống.
Đủ lớn để cất giữ toàn bộ bóng tối bị quên.”
---
🌓 Đêm thứ hai ở Trang Chư
13 Quỷ nữ đã sống lại.
Làng Trang Chư không còn là làng, mà là vùng đệm giữa nhân gian và ký ức đen.
Cổng Âm Môn đã nứt một vết.
Và trong giấc mơ, Bạch Cốt Tinh thấy chính mình đứng trước một ngôi miếu không tên, giữa rừng cỏ lặng như giấy dó.
Trong gương, cô không có mặt.
Không mắt.
Không mũi.
Chỉ có... một cái bóng đang nhìn lại, và thì thầm:
> “Mày là đứa thứ mười ba.
Mày không được gọi tên... vì cái tên mày từng mang đã bị xé khỏi tất cả giấy tờ, miệng người, thậm chí khỏi ký ức của chính mày.”
---
🩸 Tiết lộ của Huyết Ấn Bạch Gia
Cao Thái Cát phát hiện, khi Bạch Cốt Tinh bước qua mép giếng Trời, đất không nứt, bóng tối không tấn công – ngược lại, Con Mắt Thứ Mười Bốn khép lại trong vài giây, như... nó sợ cô.
Thái Cát mở mật thất tổ tiên nhà họ Cao:
Trong đó có một bản khế ước cổ viết bằng huyết thư, đóng bằng tóc rối và móng tay người.
> Bản ấn viết rằng:
Có một đứa bé được sinh từ giếng.
Là đứa không có hồn, chỉ mang “mảnh ánh nhìn rơi rớt từ Thần Thứ Mười Bốn”.
Đứa bé đó...
được Bạch gia nhận nuôi để giữ yểm.
> “Nó không được ghi vào gia phả.
Không có ngày sinh.
Không ai được gọi tên nó hai lần.
Nếu ai làm thế… sẽ quên mình là ai.”
---
💀 Sự thật kinh hoàng: Bạch Cốt Tinh là gì?
Cô không phải người.
Cô là bản thể tái hiện của Linh hồn Không Tên thứ 13, từng được đưa xuống giếng làm “kẻ giam bóng” – nhiệm vụ không phải cúng, mà hút toàn bộ ký ức liên quan đến 12 hồn còn lại, để không ai còn nhớ nghi lễ này từng xảy ra.
Nhưng cô...
đã sống sót.
Và lớn lên như một đứa trẻ bình thường –
Vì phần “hồn bóng” trong cô bị phong ấn bởi chính máu thịt Bạch gia.
> Giờ, khi 13 quỷ nữ hồi sinh...
phong ấn trong cô bắt đầu vỡ.
---
🎭 Biến thân – Bản thể thứ mười bốn thức tỉnh
Đêm đó, khi cô nhìn vào mảnh gương mà Yến Trinh để lại, cô không thấy bản thân.
Cô thấy một ngọn đèn dầu đặt dưới mộ.
Trên đèn có khắc chữ:
> “Người không có tên.
Là người giữ mọi tên.”
Bỗng tay cô rụng hết móng, máu rỉ ra từ lòng bàn chân, và một giọng nói vỡ tung trong đầu:
> “Tới lúc rồi.
Mày không phải là ai cả.
Nhưng tất cả họ...
đều là mảnh của mày.”
---
⚠️ Hậu quả: Quỷ nữ bắt đầu hợp lại thành một hình hài
13 hồn trinh nữ từng nghĩ mình là độc lập.
Nhưng khi nhìn thấy Bạch Cốt Tinh, chúng quỳ rạp, từng đứa thốt lên:
> “Chị... là phần bị cắt khỏi chúng em.
Là chúng em không được hoàn chỉnh.
Là cái tên mà ai cũng sợ đọc.
Là người câm bị đẻ bằng máu chảy ngược.”
---
🕯️ Kết thúc chương
Cao Thái Cát không thể nói gì, khi nhìn thấy:
> Bạch Cốt Tinh đang tự cào mặt, tự xé ngực, tự kéo ra từng sợi tóc mình để bện thành dây phơi tên của 13 linh hồn.
Trên dây là 13 cái tên – từng bị xé khỏi nhân gian.
> Và ở giữa dây đó… không có tên nào.
Chỗ trống – dành cho chính cô.
> Vì cô là Ký Ức Của Bóng Tối.
Cô không cần được gọi.
Cô chỉ tồn tại khi tất cả đã quên.
> Cao Thái Cát phải xuống giếng, không phải để trừ ma, mà để cứu linh hồn người con gái anh yêu – Bạch Cốt Tinh – trước khi cô hoàn toàn trở thành “Bóng Tối Không Tên”, và hợp nhất với 13 quỷ nữ, mở Cổng Âm Môn, xóa sạch nhân gian.
---
QUỶ NHẬP TRÀNG – CHƯƠNG MẮT THỨ MƯỜI BỐN
CHƯƠNG 9: GIẾNG TRỜI MỞ LẠI – CÁNH CỬA MÁU GỌI KẺ CÒN SỐNG
> “Khi yêu một kẻ không có tên,
Là chấp nhận yêu một khoảng trống.
Khi bước xuống giếng để tìm lại cô ấy,
Là bước vào vùng ký ức không ai thừa nhận…
Nơi sự thật bị chôn bằng móng tay, xương bánh chè và tóc còn sống.”
---
🌑 Giếng Trời – không còn là giếng
Cao Thái Cát đứng trước giếng.
13 quỷ nữ đã quỳ vòng quanh, mở mắt, miệng hát bài ca đưa người sống về cõi quên.
Bạch Cốt Tinh giờ không còn là người – da cô rạn ra thành từng dải văn tự, tóc trôi lơ lửng như đám tro, mắt đã không còn, chỉ là một vết nứt đen giữa trán.
Cô nói, nhưng miệng không động:
> “Đừng theo em.
Nếu xuống đây, anh sẽ phải nhớ những thứ mà ông cha mình cố chôn.”
---
🔥 Thái Cát quyết định xuống giếng
Trên tay anh là phù huyết của Tổ Mẫu Cao Thị – ấn được làm từ xương sống của bà cố, dùng để gọi hồn kẻ chết về đúng vị trí tâm linh của mình.
Anh nhảy.
Gió xoáy.
Trăng biến mất.
Giếng hóa thành một cột ánh sáng đen dẫn thẳng xuống vùng đất gọi là “Mê Tạng Ký Ức.”
---
🕳️ Mê Tạng Ký Ức – nơi 13 tầng ký ức trinh nữ bị chôn sống
Đây không phải âm phủ.
Đây là nơi các linh hồn bị tế sống – nhưng chưa bao giờ được chết.
Mỗi tầng là một nỗi chết chưa trọn vẹn.
Mỗi tầng là một ký ức bị rút khỏi lịch sử.
Cao Thái Cát phải bước qua từng tầng, đối diện 13 lần chết – không phải của người khác… mà của chính tổ tiên anh đã gây ra.
---
☠️ Tầng 1: Mỵ Hoa – Khăn Tang Dệt Lỗi
Anh bước vào một phòng không cửa, giữa đó là Mỵ Hoa đang dệt khăn, chỉ đỏ vắt quanh cổ.
Cô nói:
> “Ngươi nhớ tổ tiên mình là ai không?
Kẻ từng ký lệnh dệt tên ta lên khăn chết,
Để buộc hồn ta làm nô lệ trong ba kiếp.
Ngươi muốn đi qua?
Phải để ta dệt tên ngươi lên tấm liệm cuối cùng.”
Cao Thái Cát…
đưa cổ áo mình ra.
Mỵ Hoa thêu vào cổ anh một dòng chữ đỏ, không ai đọc được.
> "Ngươi bước qua.
Nhưng tên ngươi…
đã bị khâu lại bằng máu rồi."
---
☠️ Tầng 2: Tấm Linh – Người gội đầu bằng nước xác
Một con mương đỏ ngầu hiện ra.
Tấm Linh đang ngồi gội tóc mình bằng máu, vừa gội vừa nói:
> “Thái Cát… ngươi từng đi qua bến này rồi.
Nhớ đứa bé gái bị chết ngạt dưới chum trong họ nhà ngươi không?
Nó là em ta.
Ngươi được sống… vì mẹ ngươi đã dâng nó để đổi mạng.
Ngươi còn muốn bước tiếp sao?”
Anh quỳ xuống, gội tóc mình bằng nước máu trong chậu.
Tóc trắng thành đen.
Mắt đỏ thành trắng.
Anh bước tiếp – nhưng mỗi bước giờ dẫn máu rỉ từ gan bàn chân.
---
☠️ Tầng 3 đến 12: Mỗi lần chết – một phần người anh rơi rụng
Tầng 3: Anh mất tiếng nói, sau khi nói tên của một trinh nữ bị ép liệm sống.
Tầng 5: Anh mù tạm thời, vì dám soi vào gương máu của Yến Trinh.
Tầng 9: Anh thấy tổ tiên mình thiêu sống con gái để yểm long mạch.
Tầng 12: Anh nhìn thấy bản thân – là kiếp trước của một trong những kẻ đã đóng nắp quan tài chôn sống “Đứa Không Tên.”
---
🩸 Tầng 13: Đứa Không Tên – Bạch Cốt Tinh
Cao Thái Cát bước vào phòng cuối.
Giữa căn phòng – là một chiếc giường đá, nơi Bạch Cốt Tinh đang nằm, hai tay chắp trước ngực, nhưng cổ tay bị ràng bằng sợi tóc của chính 13 quỷ nữ.
Cô mở mắt – nhưng Con Mắt Thứ Mười Bốn lại mở giữa trán.
> “Anh đến đây làm gì, khi em không còn là người?”
“Em có tên.
Nhưng không ai nhớ.
Em có hình.
Nhưng không ai gọi.
Em là... thứ họ chối bỏ, nhưng lại dùng làm phong ấn.”
---
⚠️ Chọn lựa cuối:
Muốn cứu cô, Thái Cát phải hy sinh phần “ký ức sống” của chính mình, tức là xóa bỏ toàn bộ những gì anh từng biết về bản thân,
– để đổi lại: Gọi được đúng tên cô lần đầu tiên.
Nếu gọi được tên thật của cô,
– 13 quỷ nữ sẽ mất quyền điều khiển,
– Con Mắt Thứ Mười Bốn sẽ nhắm lại,
– Nhưng anh sẽ không còn là anh nữa.
---
🎭 Kết thúc chương 9
Thái Cát quỳ bên giường đá.
Tay anh run lên.
Máu chảy từ chữ khâu trên cổ.
Cả tầng rung chuyển.
Con Mắt trên trán Cốt Tinh mở trọn – gương mặt cô như vỡ ra thành hàng vạn mặt người không tên.
Và anh thì thầm, một cái tên chưa từng ai dám gọi:
> “...Linh.”
Không là Bạch.
Không là Cốt.
Không là Tinh.
Chỉ là “Linh” – linh hồn bị lãng quên.
Mặt đất nổ tung ánh sáng trắng.
13 quỷ nữ gào rú tan thành bụi tro.
Con Mắt đóng lại.
Nhưng…
Cao Thái Cát biến mất.
Không ai còn nhớ anh.
Không gia phả.
Không di ảnh.
Không bài vị.
Chỉ còn Bạch Cốt Tinh ngồi giữa sân giếng Trời…
và một sợi tóc trắng bay qua tay cô.
---