Tiếng súng của Quân vừa dứt, cả kho hàng số 4 bùng lên một sự hỗn loạn tột độ.
Khói súng khét lẹt trộn lẫn với mùi hóa chất nồng nặc từ những kiện hàng bị vỡ.
Bảo An đứng đó, bóng hắn đổ dài trên nền đất dưới ánh lửa bập bùng, trông không khác gì một vị chúa tể của bóng đêm.
— "Đm, thằng chó này biết hết rồi!" — Quân gầm lên qua bộ đàm, tay nó thoăn thoắt thay băng đạn mới, mắt không rời khỏi bóng dáng của Bảo An dưới sảnh.
Minh Anh từ sau kiện hàng số 4 lao ra, nó không tiến về phía Bảo An mà nhắm thẳng về phía bảng điều khiển điện của kho hàng.
Nó biết, trong không gian kín thế này, ánh sáng là kẻ thù của những đứa đang đi săn.
— "Trang!
Ngắt điện toàn bộ khu này cho tao!
Ngay lập tức!" — Minh Anh hét vào mic.
— "Đang làm!
Đợi tao năm giây...
Xong!" — Giọng Trang đanh lại.
Cạch!
Toàn bộ đèn cao áp vụt tắt.
Kho hàng rơi vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại những đốm lửa nhỏ đang liếm láp đống gỗ khô.
Nhưng trái với dự tính của Minh Anh, Bảo An không hề hoảng sợ.
Hắn bật chiếc kính nhìn đêm chuyên dụng lên, nhếch mép cười.
— "Tụi mày chơi trò trẻ con này lâu quá rồi đấy." — Bảo An lạnh lùng lên tiếng.
Hắn giơ khẩu súng vàng lên, bắn ba phát liên tiếp về hướng Minh Anh đang di chuyển.
Đoàng!
Đoàng!
Đoàng!
Viên đạn găm sạt qua cánh tay Minh Anh, khiến lớp áo da rách toạc.
Nó nghiến răng, lộn một vòng trên mặt đất rồi nấp sau một thùng phuy kim loại.
— "Minh Anh!
Mày có sao không?" — Bảo Khánh hét lên, nó lao ra từ góc tối, hai tay cầm hai khẩu súng ngắn bắn trả điên cuồng về phía anh trai mình để thu hút sự chú ý.
— "Tao chưa chết được!
Đừng có lo cho tao, lo mạng mày kìa!" — Minh Anh gắt lên, cảm nhận cái đau rát bắt đầu lan tỏa trên cánh tay.
Bảo Khánh không nghe, nó như con thú bị thương, vừa bắn vừa tiến lại gần Bảo An.
Trong lòng nó lúc này là một mớ hỗn độn giữa hận thù và ký ức.
Hình ảnh người anh trai từng che chở cho nó trong trại trẻ mồ côi chồng lấp lên gương mặt kẻ thủ ác hiện tại.
— "Tại sao?
Tại sao anh lại biến thành thế này?" — Bảo Khánh gào lên, nước mắt hòa cùng khói bụi nhòe đi.
Bảo An hạ súng xuống một chút, giọng hắn bỗng trở nên dịu dàng đến đáng sợ:
— "Khánh à, thế giới này không dành cho những đứa 'ngoan'.
Nếu tao không hư, làm sao tao bảo vệ được mày suốt mười năm qua trong cái bóng tối này?
Nhưng mày lại chọn đứng về phía lũ cảnh sát ranh con kia.
Mày mới là đứa phản bội."
— "Phản bội cái con mẹ mày!" — Quân từ trên xà ngang thả người xuống, một cú đá sấm sét nhắm thẳng vào đầu Bảo An.
Bảo An phản xạ cực nhanh, hắn đưa tay đỡ rồi lùi lại, tung một cú đấm móc khiến Quân choáng váng.
Cả hai lao vào một cuộc cận chiến tay đôi ngay giữa tâm của kho hàng đang bắt đầu cháy lớn.
Quân với võ thuật thực dụng của cảnh sát đấu với lối đánh tàn độc, không quy tắc của một kẻ lăn lộn trong giới tội phạm quốc tế.
— "Mày giỏi đấy nhóc, nhưng mày thiếu một thứ...
đó là sự tàn nhẫn để giết người!" — Bảo An cười gằn, hắn rút một con dao bấm cực sắc, rạch một đường dài trên ngực Quân.
Minh Anh nhìn thấy Quân đang yếu thế, nó biết mình không thể bắn bừa vì khoảng cách giữa hai người quá gần.
Nó nhìn sang Trang qua màn hình điện thoại đang được kết nối trực tiếp:
— "Trang!
Mày có thể kích nổ hệ thống phun sương áp lực cao không?
Tao cần làm loãng không khí và giảm tầm nhìn của kính nhìn đêm!"
— "Được, nhưng nếu tao làm thế, áp suất sẽ tăng đột ngột, kho hàng có thể sập đấy!
Mày chắc chứ?" — Trang run giọng hỏi.
— "Làm đi!
Không làm thì thằng Quân chết chắc!"
Ầm!
Hệ thống vòi phun áp lực cao đồng loạt nổ tung.
Một màn hơi nước dày đặc bao phủ toàn bộ không gian.
Kính nhìn đêm của Bảo An lập tức bị nhiễu loạn bởi sự thay đổi nhiệt độ và mật độ hơi nước.
Hắn chửi thề một tiếng rồi giật phăng chiếc kính ra.
Lợi dụng khoảnh khắc đó, Minh Anh lao tới, nó không dùng súng mà dùng một sợi dây cáp thép bọc nhựa – loại dây chuyên dụng để trói tội phạm.
Nó vòng qua cổ Bảo An từ phía sau, dùng hết sức bình sinh để siết chặt.
— "Cái này là cho con Khánh!
Cái này là cho thằng Quân!" — Minh Anh nghiến răng, khuôn mặt 19 tuổi xinh đẹp giờ đây hằn lên những nét dữ tợn.
Bảo An vật lộn điên cuồng, hắn đâm con dao ra phía sau, trúng vào đùi Minh Anh.
Đau đớn tột cùng khiến nó suýt buông tay, nhưng đúng lúc đó, Bảo Khánh lao đến, nó cầm lấy báng súng nện thẳng vào thái dương của Bảo An.
Binh!
Bảo An choáng váng, ngã khụy xuống.
Quân lồm cồm bò dậy, nhổ một ngụm máu:
— "Trói nó lại!
Đm, lần này mày không thoát được đâu con chó!"
Nhưng khi tụi nó định áp giải Bảo An đi, một tiếng cười lạnh lẽo lại vang lên từ phía cửa kho hàng.
Đức hớt hải chạy vào, gương mặt tái mét:
— "Chạy mau!
Đàn em của Hoa Hồng Đen kéo đến rồi!
Bà ta biết tụi mày ở đây.
Bà ta không tin đứa nào nữa cả, bà ta định san phẳng chỗ này để giết sạch tất cả!"
Bên ngoài, tiếng động cơ xe vận tải gầm rú, và kinh khủng hơn là tiếng loa của Hoa Hồng Đen:
— "Hóa ra 'Rose' và 'Violet' là một lũ chuột nhắt.
Tao đã cho tụi mày cơ hội, nhưng tụi mày lại thích chọn cái chết cùng với thằng phản bội Bảo An.
Đốt cháy toàn bộ khu này cho tao!"
Hàng chục quả bom xăng (Molotov) được ném vào từ các ô cửa sổ.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, cắt đứt đường ra duy nhất.
Kho hàng số 4 biến thành một cái lò hỏa thiêu khổng lồ.
Bảo An nằm dưới đất, máu chảy dài trên mặt nhưng vẫn nhìn ba đứa nhóc với vẻ ngạo nghễ:
— "Tụi mày thấy chưa?
Cái kết của việc làm 'người tốt' đấy.
Chào mừng đến với lễ hỏa táng của chính tụi mày."
Minh Anh nhìn quanh, lửa đã bao vây tứ phía.
Nó nhìn sang Quân đang bị thương nặng, nhìn Bảo Khánh đang khóc, nhìn Đức và Trang đang hoảng loạn qua bộ đàm.
Nó siết chặt khẩu súng, đôi mắt chợt hiện lên một sự quyết tuyệt.
— "Quân, mày vác con Khánh đi lối hầm thoát nước phía sau.
Đức, mày yểm trợ tụi nó!"
— "Còn mày?" — Quân khựng lại, giọng nó lạc đi.
— "Tao sẽ ở lại đây với thằng này.
Tao phải dùng nó làm con bài để đàm phán với Hoa Hồng Đen." — Minh Anh đẩy tụi bạn đi — "Đi mau!
Đây là mệnh lệnh của tổ trưởng!"
— "Mày là tổ trưởng cái con mẹ gì!
Đi cùng nhau!" — Bảo Khánh gào lên.
— "ĐI MAU ĐM TỤI MÀY!" — Minh Anh bắn một loạt đạn lên trần nhà khiến một thanh xà rơi xuống chặn đứng lối đi giữa nó và đồng đội — "Tao không chết dễ thế đâu.
Đi!"
Quân nhìn Minh Anh lần cuối qua làn khói lửa, nghiến răng kéo Bảo Khánh đi.
Nó biết, trong ba đứa, Minh Anh là đứa lý trí nhất, và cũng là đứa "ác" nhất khi cần thiết.
Trong kho hàng đổ nát, chỉ còn lại Minh Anh và Bảo An giữa vòng vây của lửa.
Minh Anh ngồi xuống cạnh gã tội phạm tối cao, nó châm một điếu thuốc – thói quen nó mới học được từ khi làm "Cánh tay phải".
— "Bảo An này, mày nghĩ tao sẽ chết ở đây à?"
Bảo An nheo mắt: "Mày còn đường nào à?"
Minh Anh nhếch mép, nó lôi từ trong túi ra một thiết bị kích nổ khác:
— "Mày quên tao là thủ khoa ngành Luật à?
Tao không chỉ thuộc luật, tao còn biết cách tạo ra một vụ nổ áp suất ngược để dập lửa.
Nếu tao sống, mày sẽ là bằng chứng sống để tao lật đổ Hoa Hồng Đen.
Đã ngoan thì đừng có hư... nhưng nếu đã hư, thì phải hư cho đáng, đúng không 'anh trai'?