Khác Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406200317-256-k601629.jpg

Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
Tác giả: TH852003
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Linh vật phượng hoàng.



diepvien​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Đại nghiệt
  • Đặc Vụ Jun
  • DN Conan - Viên Đạn Bạc
  • Ánh Sáng Trên đầu Người
  • chó cái dâm đãng
  • [ ĐTVN ] - Đội đặc nhiệm
  • Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 1: Lời Thề Ở Tuổi 19


    Tiếng còi bãi tập vừa dứt, Bảo Khánh đã quăng chiếc mũ bảo hộ xuống đất, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt rám nắng.

    Nó quay sang nhìn Minh Anh đang điềm tĩnh thu dọn súng trên bệ bắn, rồi hét lớn:

    — "Đm, bắn mười phát trúng cả mười.

    Mày định không cho anh em trong học viện giữ tí mặt mũi nào à Minh Anh?"

    Minh Anh không thèm ngước mắt lên, tay nó vẫn thoăn thoắt lau nòng súng, giọng lạnh tanh:

    — "Lo mà tập lái tàu cho thạo đi.

    Tao nghe nói đợt tới kiểm tra thực địa ở cảng, mày mà để chết máy giữa dòng là tao không cứu mày đâu."

    Trang từ phía sau tiến lại, tay lướt trên màn hình máy tính bảng liên hồi.

    Nó đẩy gọng kính, chen ngang câu chuyện:

    — "Hai đứa mày thôi đi.

    Tin mật đây: Sở vừa gửi hồ sơ mời ba đứa mình lên văn phòng kín.

    Tao vừa 'dạo' qua hệ thống, thấy tên tụi mình nằm trong danh sách chuyên án 'Hoa Hồng Đen'.

    Có vẻ lần này không phải diễn tập đâu."

    Nghe đến đó, cả Minh Anh và Bảo Khánh đều khựng lại.

    Ở cái tuổi 19, trong khi bạn bè đang lo yêu đương hay thi cử, ba đứa nó đã nổi danh là "bộ ba quái vật" của học viện.

    Minh Anh giỏi luật và tâm lý, Trang là thiên tài mật mã, còn Bảo Khánh là con ma tốc độ trên mọi địa hình.

    Cuộc Chạm Trán Tại Văn Phòng Kín

    Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, ba đứa bước vào.

    Trong phòng, Quân đang đứng tựa lưng vào mép bàn, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào ba đứa.

    Cạnh đó là Đức, đang ngồi gác chân lên ghế, tay tung hứng một chiếc bật lửa Zippo.

    Quân lạnh lùng lên tiếng, chẳng thèm chào hỏi:

    — "Ngồi đi.

    Tao là Quân, người phụ trách chính chiến dịch thâm nhập lần này.

    Còn đây là Đức, hỗ trợ vòng ngoài."

    Minh Anh kéo ghế ngồi xuống, vắt chéo chân, ánh mắt không chút kiêng dè nhìn thẳng vào Quân:

    — "Nghe nói anh cần những gương mặt mới?

    Tụi tao mới 19, chưa có tên trên hồ sơ cảnh sát chính thức.

    Đó là lý do anh mời tụi này đến đây đúng không?"

    Quân nhếch mép, ném tập hồ sơ về phía Minh Anh:

    — "Thông minh đấy.

    Nhưng trong hang ổ của Hoa Hồng Đen, thông minh thôi là chưa đủ, mày phải 'liều' nữa.

    Nhiệm vụ của tụi mày là thâm nhập.

    Minh Anh làm cánh tay phải, Trang cánh tay trái, còn Bảo Khánh nắm bến cảng.

    Tụi mày có dám chơi không?"

    Bảo Khánh đập bàn, cười khẩy:

    — "Sợ thì đếch có đứa nào ở đây đâu, anh zai à.

    Nhưng tao nói trước, việc của tụi tao làm, tụi mày đừng có can thiệp sâu quá.

    Để tụi tao tự xử lý theo cách của tụi tao."

    Đức lúc này mới lên tiếng, mắt nhìn xoáy vào Trang:

    — "Bọn tao chỉ can thiệp khi thấy tụi mày sắp bị lộ hoặc bị giết.

    Còn lại, sống hay chết là do tụi mày 'ngoan' hay 'hư' trước mặt bà trùm thôi.

    Nhớ kỹ, vào đó rồi thì không còn ai là cảnh sát nữa, chỉ có những kẻ tội phạm máu lạnh thôi."

    Minh Anh cầm lấy tập hồ sơ, đứng dậy nhìn hai đứa bạn rồi nhìn sang Quân:

    — "Được, kèo này tụi tao nhận.

    Để xem 'át chủ bài' của Tổ D các anh canh gác cái kho phía Bắc có ra hồn không, hay lại để tụi tao phải ra tay dọn dẹp."

    Nắng chiều hắt vào phòng họp, đổ bóng dài lên năm con người trẻ tuổi.

    Một cuộc chơi sinh tử chính thức bắt đầu, nơi mà sự ngây thơ của tuổi 19 bị vứt bỏ lại phía sau để nhường chỗ cho những toan tính đẫm máu.
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 2: Bước Chân Vào Hang Cọp


    Ánh đèn màu của vũ trường "Night Rose" nhảy múa hỗn loạn trên gương mặt của Minh Anh.

    Nó mặc một chiếc váy đen ôm sát, cổ khoét sâu, khác hẳn với bộ cảnh phục nghiêm nghị vài ngày trước.

    Hôm nay, nó không phải là thủ khoa học viện, nó là "Rose" – một con nhỏ luật sư thực dụng vừa bị đuổi khỏi văn phòng vì tội hối lộ.

    Bên trong căn phòng VIP sặc mùi thuốc lá đắt tiền và hương nước hoa nồng nặc, Hoa Hồng Đen ngồi đó.

    Bà ta là một người đàn bà ngoài bốn mươi, đẹp sắc sảo nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như một con rắn hổ mang.

    Cạnh bà ta là hai gã vệ sĩ to lớn với gương mặt bặm trợn.

    — "Mày bảo mày có cách giúp tao lấy lại lô hàng đang bị kẹt ở biên giới mà không cần dùng đến súng đạn?" – Hoa Hồng Đen nhả một ngụm khói, giọng khàn đặc.

    Minh Anh không hề run sợ, nó thản nhiên rót cho mình một ly rượu, nhấp một ngụm rồi đặt mạnh xuống bàn:

    — "Dùng súng là cách của mấy thằng đần.

    Tôi có kẽ hở pháp lý trong tay.

    Trong vòng 24 giờ, tôi sẽ biến lô hàng đó thành hàng cứu trợ hợp pháp.

    Việc của bà là chi tiền, việc của tôi là ký giấy.

    Bà chọn đi, mất trắng hay chia cho tôi 5%?"

    Hoa Hồng Đen nheo mắt, ra hiệu cho đàn em tiến lên.

    Một họng súng đen ngòm dí sát vào thái dương Minh Anh.

    — "Mày to gan lắm.

    Ở đây, tao là luật."

    Minh Anh nhếch mép, nó nhìn thẳng vào mắt bà trùm, giọng ráo hoảnh:

    — "Bà bắn được thì cứ bắn đi, làm vậy lỡ mất thời gian của nhau lắm đấy.

    Nhưng khoan, nếu tôi chết, gã tay sai Cát Linh Cầu của bà sẽ lật kèo ngay tối nay vì hắn đã biết bà mất kho hàng.

    Chỉ có tôi mới giúp bà giữ được cái ghế này trước mặt lão Ninh Kiều."

    Căn phòng rơi vào im lặng đến nghẹt thở.

    Hoa Hồng Đen bỗng bật cười, một điệu cười gai người.

    Bà ta gạt họng súng của đàn em ra, nghiêng người về phía Minh Anh:

    — "Được!

    Máu liều chảy sẵn trong người rồi!”

    — "Tao thích cái sự 'hư' của mày.

    Từ giờ, mày là cánh tay phải của tao.

    Nhưng nhớ kỹ, nếu mày phản tao, tao sẽ lột da mày trước khi cảnh sát tìm thấy xác."

    Cùng lúc đó, tại một góc tối của vũ trường, Trang trong bộ đồ nhân viên kế toán đang lặng lẽ gắn chip định vị vào vali tiền.

    Ở phía Bắc, Quân nhìn qua ống nhòm, thấy tín hiệu đỏ rực từ điện thoại Minh Anh phát ra.

    Nó đã vào được bên trong.

    Quân siết chặt nắm đấm, nói khẽ vào bộ đàm:

    — "Con nhỏ này điên thật rồi.

    Bắt đầu giai đoạn hai."
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 3: Tiền Và Máu


    Ba ngày sau khi Minh Anh cắm rễ vào vị trí luật sư riêng của Hoa Hồng Đen, nó bắt đầu thực hiện bước tiếp theo: đưa Trang vào cuộc.

    Tại trụ sở chính của tập đoàn vỏ bọc — một tòa nhà chọc trời giữa lòng thành phố, Minh Anh đứng trước mặt Hoa Hồng Đen, ném một xấp tài liệu kiểm toán lên bàn.

    — "Bà trùm, hệ thống tài chính của bà đang rò rỉ như cái xô thủng.

    Thằng cha Ninh Kiều dưới trướng bà không chỉ buôn lậu, nó còn đang bí mật 'rút ruột' tiền hàng của bà để nuôi quân riêng đấy."

    Hoa Hồng Đen đập bàn đứng phắt dậy, gương mặt vặn vẹo vì giận:

    — "Thằng chó Ninh Kiều!

    Nó dám sao?

    Mày có bằng chứng không?"

    Minh Anh nhếch mép, ra hiệu cho cánh cửa mở ra.

    Trang bước vào, diện bộ vest công sở thanh lịch nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ tinh quái của một kẻ sành sỏi về những con số.

    — "Đây là con nhỏ bạn tôi, một 'phù thủy' tài chính vừa trốn nợ từ nước ngoài về.

    Nó có thể khiến đống sổ sách của bà sạch sẽ đến mức cảnh sát kinh tế nhìn vào cũng phải khóc, và quan trọng nhất, nó sẽ chỉ ra từng đồng tiền mà Ninh Kiều đã thó của bà."

    Trang tiến tới, đặt chiếc laptop xuống, các ngón tay gõ liên hồi:

    — "Chào bà trùm.

    Để tôi đoán nhé, con số thất thoát trong tháng qua không dưới mười tỷ đúng không?

    Nếu bà cho tôi làm 'Cánh tay trái', tôi cam đoan trong một tuần, Ninh Kiều sẽ phải nôn sạch số tiền đó ra."

    Trong khi đó, tại cảng biển phía Nam, Ninh Kiều — một gã đàn ông trung niên với vết sẹo dài trên mặt, đang đứng cạnh Bảo Khánh.

    Nó đang kiểm tra động cơ của chiếc tàu cao tốc vừa cập bến.

    — "Con bé này lái tốt đấy," — Ninh Kiều gật đầu đắc ý — "Từ nay mày phụ trách đưa hàng của Cát Linh Cầu qua biên giới.

    Đừng để tao thất vọng, không là mày xuống đáy biển làm mồi cho cá sấu đấy."

    Bảo Khánh nhổ toẹt bãi nước bọt, mặt vênh lên:

    — "Tiền tươi thóc thật thì tàu của tao chạy nhanh hơn gió.

    Ông cứ lo mà đối phó với bà trùm của ông đi, tôi nghe nói bà ta vừa tuyển được mấy đứa trợ thủ 'ngoan' lắm."

    Bảo Khánh thầm ra hiệu cho Đức đang giả dạng một tay bốc vác ở gần đó.

    Mọi quân bài đã vào vị trí.

    Sự nghi kỵ giữa Hoa Hồng Đen và Ninh Kiều đã bắt đầu bùng phát đúng như kế hoạch của Minh Anh.

    Đêm đó, qua kênh liên lạc bảo mật, Quân gằn giọng với Minh Anh:

    — "Mày với con Trang đang đùa với lửa đấy.

    Ninh Kiều không phải dạng vừa, nó mà đánh hơi được tụi mày là chim mồi, nó giết cả lũ."

    Minh Anh nhìn mình trong gương, tháo chiếc khuyên tai lấp lánh, cười nhạt:

    — "Thì đã bảo rồi, đã ngoan thì đừng có hư.

    Một khi tụi tao đã 'hư', thì lũ quỷ này cũng phải nể vài phần."
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 4: Đòn Ly Gián


    Không khí tại cảng Cái Mép về đêm đặc quánh mùi muối biển và dầu máy.

    Những chiếc container chồng chất lên nhau tạo thành một mê cung tối tăm, nơi những giao dịch bẩn thỉu diễn ra dưới sự bảo kê của Cát Linh Cầu.

    Bảo Khánh nhả một ngụm khói thuốc, tựa lưng vào mạn tàu.

    Nó nhìn gã đàn ông trước mặt – A Tòng, gã đàn ông lầm lì, tay sai đắc lực nhất của Ninh Kiều.

    A Tòng nổi tiếng là kẻ cẩn trọng, chính sự cẩn trọng của gã đã giúp Ninh Kiều qua mặt Hoa Hồng Đen suốt nhiều năm.

    — "Hàng hôm nay đủ chứ?" – A Tòng gằn giọng, mắt đảo quanh như một con cáo già.

    Bảo Khánh hất hàm về phía khoang tàu:

    — "Đủ.

    Nhưng tao nói thật, làm việc với lão Ninh Kiều kiểu này tao thấy không ổn.

    Lão già đó bắt đầu run tay rồi, tao nghe phong phanh bà trùm đang cho người kiểm tra lại mấy cái bến của bọn mày đấy."

    A Tòng biến sắc, gã bước tới túm lấy cổ áo Bảo Khánh:

    — "Mày nói cái gì?

    Con nhỏ luật sư mới đến bên bà trùm thổi tai cái gì rồi đúng không?"

    Bảo Khánh cười khẩy, nó gạt tay A Tòng ra một cách thô bạo.

    Nó biết Minh Anh và Trang đã dọn đường sẵn ở phía bên kia.

    Bây giờ là lúc nó thực hiện phần việc "hư hỏng" nhất của mình: đổ oan.

    — "Tao không biết.

    Tao chỉ biết chiều nay tao thấy một thằng trông giống người của mày lảng vảng ở Sở Công an.

    Nó cầm cái gì đó trông giống sổ ghi chép của bến này.

    Mày tự mà lo lấy cái mạng của mày đi, A Tòng."

    Trong khi đó, tại văn phòng trung tâm, Minh Anh và Trang đang ngồi đối diện với Hoa Hồng Đen.

    Trên màn hình máy tính của Trang là những biểu đồ tài chính đang nhảy múa.

    — "Bà trùm nhìn xem," – Trang chỉ vào một dòng lệnh ẩn – "Cứ mỗi lô hàng qua tay A Tòng, tiền lại được chuyển ngược về một tài khoản ma ở nước ngoài.

    Và tài khoản đó... lại có liên kết với một mật danh bên phía cảnh sát hình sự."

    Minh Anh tiếp lời, giọng nó ngọt lịm nhưng chứa đầy nọc độc:

    — "Bà trùm ạ, tôi đã nói rồi, 'đã ngoan thì đừng có hư'.

    A Tòng là người của Ninh Kiều, nhưng có vẻ gã đang muốn lập công với cảnh sát để lấy cái án treo cho đại ca của gã.

    Hoặc tệ hơn, gã định hất cẳng cả bà lẫn lão Ninh Kiều để ngồi lên cái ghế này."

    Hoa Hồng Đen siết chặt ly rượu vang trong tay đến mức gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay.

    Bà ta là kẻ đa nghi, và những con số "biết nói" của Trang cùng những suy luận tâm lý của Minh Anh đang dần đẩy bà ta vào cơn điên loạn của sự phản bội.

    — "Ninh Kiều đâu?" – Bà trùm gầm lên.

    — "Lão ta đang ở cảng với A Tòng.

    Có vẻ họ đang bàn chuyện 'chuyến hàng cuối' trước khi rút lui." – Minh Anh bồi thêm một cú dứt điểm.

    Tại kho hàng phía Bắc, Quân đang ngồi trong bóng tối, tai đeo headphone nghe lén toàn bộ cuộc hội thoại qua chiếc micro siêu nhỏ gắn trên cổ áo của Minh Anh.

    Nó siết chặt khẩu súng trong tay, mồ hôi rịn ra trên trán.

    — "Mẹ nó, con Minh Anh đang đẩy tốc độ nhanh quá.

    Đức, mày nghe rõ không?

    Chuẩn bị tinh thần, bến cảng sắp có biến lớn."

    Đức, lúc này đang nấp sau một kiện hàng gần chỗ Bảo Khánh và A Tòng, khẽ gõ nhẹ vào bộ đàm đáp lại.

    Nó nhìn thấy Bảo Khánh đang kín đáo nhét một chiếc thẻ nhớ lạ vào túi áo khoác của A Tòng khi gã đang mải cãi lộn với đàn em.

    Đó là chiếc thẻ nhớ chứa các báo cáo giả về vị trí kho hàng mà Quân đã dày công chuẩn bị.

    Chỉ cần chiếc thẻ này bị Hoa Hồng Đen tìm thấy trên người A Tòng, gã sẽ không có đường thanh minh.

    Bảo Khánh bước lên tàu, nổ máy giòn giã.

    Nó nhìn A Tòng một lần cuối với ánh mắt đầy thương hại:

    — "Tạm biệt nhé, anh bạn già.

    Hy vọng mày đủ nhanh để chạy khỏi cơn giận của bà trùm."

    Chiếc tàu lao vút đi, để lại A Tòng ngơ ngác giữa bến cảng tối tăm.

    Chỉ mười phút sau, tiếng xe gầm rú kéo đến.

    Hoa Hồng Đen cùng đám đàn em xông vào bến cảng với súng ống lăm lăm trên tay.

    Ninh Kiều từ trong kho bước ra, chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy họng súng của bà trùm chỉ thẳng vào mặt.

    — "Bà trùm, có chuyện gì vậy?" – Ninh Kiều run giọng.

    — "Khám người thằng A Tòng cho tao!" – Hoa Hồng Đen ra lệnh.

    Khi gã vệ sĩ lôi chiếc thẻ nhớ từ túi áo A Tòng ra và cắm vào máy chiếu cầm tay, những thông tin về tọa độ kho hàng phía Bắc hiện ra rõ mồn một.

    Ninh Kiều chết lặng.

    A Tòng quỳ sụp xuống, lắp bắp không thành lời.

    Minh Anh đứng sau lưng bà trùm, nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt không cảm xúc.

    Nó quay sang nhìn Trang, cả hai đều hiểu: Quân cờ đầu tiên đã bị loại bỏ.

    — "Bà trùm," – Minh Anh lạnh lùng lên tiếng – "Kẻ phản bội không có chỗ để giải thích.

    Bà biết phải làm gì rồi đấy."

    Hoa Hồng Đen không nói một lời, bà ta cầm súng, đưa cho Ninh Kiều:

    — "Mày tự tay giải quyết nó, hoặc mày chết cùng nó.".

    Tiếng súng nổ vang trời xé toác màn đêm yên tĩnh của bến cảng.

    Xác A Tòng rơi xuống dòng nước đen ngòm.

    Bảo Khánh đứng từ xa trên mạn thuyền, chứng kiến tất cả qua ống nhòm.

    Nó thở dài, lẩm bẩm:

    — "Đã bảo là đừng có hư rồi mà..."
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 5: Lửa Thử Vàng, Gian Nan Thử... Quỷ


    Xác của A Tòng vừa chìm xuống làn nước lạnh lẽo của bến cảng, mùi thuốc súng còn chưa kịp tan thì bầu không khí đã đặc quánh sự thù địch.

    Ninh Kiều buông rơi khẩu súng, đôi bàn tay gã run lẩy bẩy không phải vì sợ hãi, mà vì uất ức.

    A Tòng không chỉ là đàn em, gã là người duy nhất Ninh Kiều tin cậy.

    Hoa Hồng Đen lạnh lùng thu súng lại, nhìn Ninh Kiều bằng ánh mắt khinh bỉ rồi quay sang Minh Anh.

    — "Mày làm tốt lắm, 'Rose'.

    Nếu không nhờ mày phát hiện sớm, có lẽ giờ này đầu tao đã bị treo lên cổng Sở Công an rồi."

    Minh Anh đứng khoanh tay, khuôn mặt 19 tuổi xinh đẹp nhưng vô cảm như một pho tượng đá.

    Nó nhếch mép, giọng nói mang theo chút mỉa mai:

    — "Tôi đã bảo rồi, tôi không muốn chết chùm với những kẻ ngu ngốc.

    Bà trùm nên cảm ơn con Trang nữa, không có nó lọc dữ liệu, làm sao chúng ta biết gã A Tòng này 'ăn gan trời' mà dám sao chép tọa độ kho hàng?"

    Trang đứng cạnh đó, nheo mắt nhìn qua gọng kính, tay vẫn lướt trên điện thoại như đang xử lý nốt đống tàn dư:

    — "Chuyện nhỏ thôi bà trùm.

    Nhưng tôi nghĩ ông Ninh Kiều đây cần được 'nghỉ ngơi' một chút để bình tâm lại.

    Một thủ lĩnh mà để đàn em cắm sừng ngay dưới mũi mình thế này... e là không ổn cho việc vận hành Cát Linh Cầu."

    Ninh Kiều nghe vậy thì nghiến răng trần trật, gã tiến lên một bước định tát Trang nhưng đã bị họng súng của vệ sĩ bà trùm chặn lại.

    Hoa Hồng Đen cười khẩy:

    — "Con bé nói đúng.

    Ninh Kiều, tạm thời bến cảng này tao sẽ giao cho 'Rose' quản lý.

    Mày về nhà đóng cửa suy nghĩ đi."

    Đêm đó, tại kho hàng phía Bắc.

    Quân ngồi giữa đống thùng gỗ, ánh sáng từ ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt đầy góc cạnh của nó.

    Khi tiếng rắc của cành cây gãy vang lên phía sau, Quân không cần ngoảnh lại cũng biết là ai.

    — "Mày chơi liều quá đấy Minh Anh." – Quân gằn giọng, bàn tay đang lau súng khựng lại.

    Minh Anh bước ra từ bóng tối, mái tóc nó bết lại vì hơi muối biển.

    Nó tựa lưng vào một kiện hàng, lôi từ trong túi áo ra một chiếc thẻ nhớ khác – chiếc bản gốc mà nó đã tráo.

    — "Không liều thì sao chiếm được lòng tin của bà già đó?

    Giờ tao đã nắm được quyền điều phối ở bến cảng.

    Đường đi của hàng trắng từ giờ sẽ do tao và Bảo Khánh quyết định."

    Quân đứng bật dậy, túm lấy cổ áo Minh Anh, ép nó vào vách kho hàng.

    Đôi mắt Quân đỏ ngầu, hơi thở nồng mùi thuốc lá:

    — "Mày có biết là chỉ cần một sai sót nhỏ của con Trang khi giả mạo dữ liệu, hoặc con Khánh bị phát hiện khi nhét thẻ vào túi A Tòng, là tụi mày sẽ bị phanh thây không?

    Tụi mày mới 19 tuổi, không phải thần thánh!"

    Minh Anh không hề run sợ, nó nhìn thẳng vào mắt Quân, một cái nhìn đầy thách thức và cả sự điềm tĩnh đến đáng sợ:

    — "Bọn tao không phải thần thánh, nhưng bọn tao là cảnh sát.

    Anh ở đây canh kho, anh chỉ thấy cái kho.

    Còn tụi tao ở trong đó, tụi tao thấy một mạng lưới tội ác đang lớn dần lên.

    Nếu không chặt đứt từng cái chân rết như A Tòng, thì đến bao giờ mới bắt được Hoa Hồng Đen?"

    Quân siết chặt tay, rồi chậm rãi buông ra.

    Nó nhận ra rằng, con nhỏ Minh Anh này không còn là đứa sinh viên đứng nhất khóa nữa.

    Nó đang dần biến thành một phần của thế giới ngầm để tiêu diệt thế giới ngầm.

    — "Đức nói đúng, mày 'hư' hơn tao tưởng đấy." – Quân lẩm bẩm.

    Minh Anh chỉnh lại cổ áo, lạnh nhạt đáp:

    — "Ngoan đúng chỗ, hư đúng lúc.

    Đó là cách để sống sót.

    Sắp tới Ninh Kiều sẽ không để yên đâu.

    Lão ta sẽ tìm cách trả thù tao và con Trang.

    Mày lo mà bảo vệ cái kho này cho kỹ, vì đó là mồi nhử cuối cùng của tao."

    Tại một căn hầm tối tăm khác, Ninh Kiều đang ngồi đối diện với một gã đàn ông bí ẩn.

    Gã này không ai khác chính là Bảo An.

    Bảo An ngồi trong bóng tối, tay xoay xoay một quân cờ bằng ngà voi.

    Giọng hắn trầm thấp nhưng uy lực:

    — "Ông để hai con nhóc 19 tuổi dắt mũi sao, Ninh Kiều?

    'Rose' và 'Violet' (Trang)... hai cái tên này thú vị đấy.

    Nhưng có một đứa lái tàu tên Bảo Khánh... khuôn mặt nó làm tôi nhớ đến một người quen cũ."

    Ninh Kiều gầm gừ:

    — "Tôi muốn giết chúng nó.

    Ngay lập tức."

    Bảo An cười nhẹ, một nụ cười không tới mắt:

    — "Đừng vội.

    Đã ngoan thì đừng có hư... nhưng nếu chúng nó đã thích chơi trò đóng vai, tôi sẽ cho chúng nó đóng một vở kịch mà cái chết là hồi kết duy nhất.

    Để tôi tiếp cận chúng nó trước."

    Cuộc chơi giờ đây không chỉ là giữa cảnh sát và tội phạm, mà còn là cuộc đối đầu giữa những bộ óc thiên tài.

    Bảo An đã bắt đầu đánh hơi được sự bất thường, và mục tiêu đầu tiên của hắn... chính là người em gái mà hắn đã thất lạc bấy lâu: Bảo Khánh.
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 6: Kẻ Quen Thuộc Trong Bóng Tối


    Cơn mưa rào bất chợt của vùng biển khiến không khí tại bến cảng trở nên mù mịt.

    Bảo Khánh đứng dưới mái hiên của một kho hàng bỏ hoang, tay mân mê chiếc bật lửa, đôi mắt vẫn không rời khỏi những chiếc xe tải đang hối hả chuyển hàng lên tàu.

    Kể từ sau cái chết của A Tòng, nó được đôn lên nắm quyền điều phối vận tải tại đây.

    Quyền lực đến nhanh, nhưng sự nguy hiểm cũng bám sát gót.

    — "Mày hút thuốc ít thôi, không là không thấy đường mà lái tàu đâu."

    Một giọng nói trầm thấp, lạ lẫm nhưng mang theo một nhịp điệu quen thuộc đến kỳ lạ vang lên từ phía sau.

    Bảo Khánh giật mình, theo phản xạ của một trinh sát, nó xoay người lại, tay thủ sẵn một con dao găm giấu trong tay áo.

    Trong bóng tối của kho hàng, một gã đàn ông bước ra.

    Hắn mặc chiếc măng tô đen, dáng người cao gầy, gương mặt điển trai nhưng toát ra một thứ áp lực khiến người đối diện cảm thấy khó thở.

    Đó là Bảo An.

    — "Mày là thằng nào?

    Đây là địa bàn của Ninh Kiều, không có phận sự thì biến." – Bảo Khánh gằn giọng, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác.

    Bảo An không trả lời ngay.

    Hắn chậm rãi tiến lại gần, mặc cho mũi dao của Bảo Khánh đang chỉ thẳng vào ngực mình.

    Hắn dừng lại ở một khoảng cách vừa đủ, nhìn sâu vào đôi mắt của nó – đôi mắt mà hắn đã không thấy suốt mười năm qua.

    — "Mười năm rồi... mày vẫn hung dữ như hồi còn ở trại trẻ mồ côi nhỉ, Khánh?"

    Bảo Khánh khựng lại.

    Tim nó đập hụt một nhịp.

    Cái tên "trại trẻ mồ môi" là một vết sẹo mà nó đã cố chôn vùi.

    Nó nhìn kỹ gương mặt đối diện.

    Một vết sẹo nhỏ hình chữ thập sau mang tai hắn hiện ra dưới ánh đèn flash của một tia chớp từ phía ngoài cảng.

    — "Anh...

    An?" – Giọng Bảo Khánh run lên, con dao trên tay hơi hạ xuống.

    Bảo An nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ xót xa nhưng cũng đầy toan tính:

    — "Hóa ra mày vẫn nhớ tao.

    Tao nghe nói mày đang làm việc cho lão Ninh Kiều.

    Tao không ngờ em gái tao lại chọn cái con đường 'hư hỏng' này."

    Bảo Khánh định thần lại ngay lập tức.

    Nó thu dao, lấy lại vẻ mặt bất cần thường ngày:

    — "Tao không có anh trai.

    Anh trai tao chết từ lâu rồi.

    Giờ tao chỉ biết tiền và hàng thôi.

    Mày đến đây làm gì?"

    Bảo An cười nhạt, bước tới đứng cạnh nó, cùng nhìn ra màn mưa trắng xóa:

    — "Tao đến để cứu mày.

    Ninh Kiều đang nghi ngờ có nội gián.

    Cái chết của A Tòng quá sạch sẽ, quá hoàn hảo...

    đến mức nó giả tạo.

    Mày, con nhỏ luật sư và đứa kế toán kia đang chơi một trò chơi rất nguy hiểm."

    Bảo Khánh siết chặt nắm đấm.

    Nó không ngờ Bảo An lại nhìn thấu nhanh đến thế.

    — "Mày đừng có xàm ngôn.

    Tụi tao làm việc cho bà Hoa Hồng Đen."

    — "Hoa Hồng Đen?" – Bảo An quay sang, ghé sát tai nó, giọng nói lạnh thấu xương – "Hoa Hồng Đen chỉ là một con rối thôi.

    Chủ nhân thực sự của Cát Linh Cầu là tao.

    Và nếu tao muốn, tao có thể khiến ba đứa mày biến mất khỏi mặt đất này ngay trong đêm nay."

    Bảo Khánh lạnh toát sống lưng.

    Nó nhận ra kẻ đứng trước mặt mình không còn là người anh trai luôn nhường miếng cơm cháy cho nó ngày xưa.

    Hắn là một con quỷ dữ – Tội phạm tối cao mà Sở Cảnh sát đang truy lùng.

    — "Mày định làm gì?"

    Bảo An đưa tay xoa đầu Bảo Khánh, một cử chỉ dịu dàng nhưng đầy đe dọa:

    — "Ngoan đi em gái.

    Đừng để tao phải ra tay với mày.

    Về báo với con nhỏ luật sư của mày, nếu muốn sống thì đừng chạm vào lô hàng ngày mai ở kho phía Bắc của thằng Quân.

    Đó là cái bẫy dành cho tụi mày đấy."

    Nói đoạn, Bảo An quay lưng đi vào màn mưa, biến mất nhanh như khi hắn xuất hiện.

    Bảo Khánh đứng đó, toàn thân run rẩy.

    Nó vội vàng rút điện thoại mật, nhấn dãy số của Minh Anh:

    — "Minh Anh!

    Có biến rồi.

    Anh trai tao...

    Bảo An đã xuất hiện.

    Hắn biết hết rồi!

    Đừng động vào kho hàng phía Bắc, Quân đang gặp nguy hiểm!"

    Ở đầu dây bên kia, Minh Anh đang ngồi trong phòng làm việc của bà trùm, nhìn đống tài liệu mật vừa đánh cắp được.

    Nó lặng người đi, đôi mắt chợt lóe lên một tia nhìn kiên định:

    — "Càng là bẫy, tụi tao càng phải bước vào.

    Khánh, mày giữ bình tĩnh.

    Quân chưa chết được đâu, vì tao đã để sẵn một 'món quà' trong kho đó rồi."
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 7: Món Quà Trong Bóng Tối


    Tại kho hàng phía Bắc, không khí đặc quánh mùi gỗ ẩm và tiếng côn trùng kêu râm ran.

    Quân ngồi trên một thùng hàng cao nhất, khẩu bắn tỉa đặt ngang đùi.

    Nó nghe rõ mồn một hơi thở của chính mình qua lớp khẩu trang đen.

    “Cạch.”

    Tiếng kim loại va chạm rất khẽ vang lên từ phía cửa sau.

    Quân nhíu mày, nó không thèm dùng ống nhòm, chỉ cần dựa vào thính giác cũng biết có ít nhất ba kẻ đang thâm nhập.

    Nhưng kỳ lạ là, chúng không đi theo đội hình truy quét thông thường.

    — "Ra đi.

    Tao biết mày đang ở đó, Bảo An." — Quân lạnh lùng lên tiếng, giọng nó vang vọng trong cái không gian rộng lớn của kho hàng.

    Từ sau đống container, Bảo An bước ra, thong dong như đang dạo phố.

    Hắn vỗ tay lẹt đẹt, đôi mắt hiện lên vẻ thích thú khi nhìn thấy Quân.

    — "Hóa ra con át chủ bài của Tổ D lại là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa.

    Minh Anh nó giao cái kho này cho mày giữ, chẳng khác nào đưa trứng cho ác."

    Quân nhảy phắt xuống đất, khẩu súng trong tay chĩa thẳng vào ngực Bảo An.

    Nó nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ ngông cuồng của tuổi 19:

    — "Mày đừng có lôi con Minh Anh vào đây.

    Việc của tao với mày là ở cái kho này.

    Mày bước thêm bước nữa là tao thổi bay sọ mày đấy."

    Bảo An không dừng lại, hắn vẫn tiến tới, nụ cười trên môi càng lúc càng đậm:

    — "Mày tưởng mày có súng là mày thắng?

    Nhìn lại xung quanh đi."

    Ngay lập tức, từ các góc tối, hàng chục họng súng đỏ lòm của tia laser đồng loạt nhắm thẳng vào tim Quân.

    Thế trận đã đảo chiều.

    Quân bị bao vây hoàn toàn.

    Nhưng thay vì sợ, Quân lại bật cười.

    Một điệu cười khiến Bảo An phải khựng lại nghi ngờ.

    — "Mày cười cái chó gì?"

    — "Tao cười vì con Minh Anh như tiên tri ấy, sủa đúng thật.

    Mày là một thằng kiêu ngạo, Bảo An ạ." — Quân thản nhiên hạ súng xuống, tay nó đưa lên nhấn vào một nút đỏ trên chiếc đồng hồ điện tử — "Mày tưởng đây là kho hàng trắng của Hoa Hồng Đen?

    Nhầm to rồi con ạ.

    Đây là 'món quà' mà con Minh Anh dành riêng cho mày."

    “Bùm!”

    Một tiếng nổ nhỏ vang lên, không phải bom, mà là hệ thống bình chữa cháy tự động trên trần nhà đồng loạt phun ra một loại khói màu tím lịm.

    Loại khói này đặc đến mức chỉ trong ba giây, tầm nhìn của tất cả những kẻ trong kho bị xóa sạch.

    — "Mẹ kiếp!

    Khói độc!" — Tiếng đàn em của Bảo An la ó, tiếng súng nổ loạn xạ trong vô vọng.

    Giữa màn khói tím, Quân đeo mặt nạ chống độc vào, nó lao đi như một bóng ma.

    Nó không bắn người, mà dùng báng súng nện thẳng vào gáy những kẻ cản đường.

    Trong khi đó, hệ thống loa thông báo của kho hàng bỗng vang lên giọng nói lanh lảnh của Minh Anh:

    — "Chào anh trai của Bảo Khánh.

    Anh thấy khói tím đẹp không?

    Đó là hỗn hợp gây mê nồng độ cao tao vừa pha chế xong đấy.

    Đã ngoan thì đừng có hư, ai bảo anh dám dẫn người tới 'thăm' nhà của thằng đầu đinh đấy làm gì?"

    Bảo An bịt chặt mũi, mắt hắn cay xè.

    Hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp con nhỏ luật sư 19 tuổi này.

    Nó không chỉ dùng luật, nó dùng cả hóa học và tâm lý để giăng bẫy hắn.

    Quân xuất hiện ngay sau lưng Bảo An, họng súng lạnh ngắt dí vào gáy hắn:

    — "Mày thua rồi.

    Đi theo tao về sở, hay muốn ngủ luôn ở đây?"

    Bảo An khẽ cười, dù đang trong tình thế hiểm nghèo:

    — "Thằng ranh...

    Mày và con ranh kia coi như cũng giỏi lắm.

    Nhưng mày quên mất một điều, con Bảo Khánh vẫn đang nằm trong tay tao."

    Đúng lúc đó, một tiếng nổ thật sự vang lên từ phía bến cảng.

    Quân biến sắc.

    Điện thoại nó rung lên, tin nhắn từ Trang hiện ra: "Bảo Khánh bị bắt rồi!

    Ninh Kiều lật kèo!"

    Quân nghiến răng, nó thúc mạnh họng súng vào cổ Bảo An:

    — "Đm mày!

    Mày dám đem em gái mình ra làm mồi nhử?"

    Bảo An tranh thủ lúc Quân xao nhãng, hắn tung một cú đá móc cực hiểm khiến khẩu súng văng ra xa, rồi biến mất vào màn khói tím đặc quánh:

    — "Hẹn gặp lại ở bến cảng, thằng nhóc!"
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 8: Bến Cảng Rực Lửa


    Tiếng nổ từ phía cảng không chỉ xé toác màn đêm mà còn đánh sập sự bình tĩnh của Minh Anh.

    Tại văn phòng, nó nhìn vào màn hình định vị của Bảo Khánh vừa vụt tắt, gương mặt tái mét.

    — "Đm, tao đã dặn con Khánh là phải cẩn thận rồi cơ mà, lỗ tai cây hả!" — Trang đập mạnh tay xuống bàn, các ngón tay nó run rẩy gõ mã lệnh truy cập vào hệ thống camera an ninh của bến tàu.

    — "Ninh Kiều không đủ tầm để làm việc này một mình.

    Là do thằng Bảo An dàn xếp." — Minh Anh nghiến răng, nó vơ lấy chiếc áo khoác da, dắt khẩu súng vào thắt lưng — "Trang, mày ở lại điều phối.

    Tao ra cảng.

    Bằng mọi giá phải lôi con Khánh ra trước khi lão Ninh Kiều ném nó xuống biển."

    Tại bến cảng, khói đen nghi ngút từ kho hàng số 9.

    Bảo Khánh bị trói chặt vào một chiếc cọc sắt trên mũi tàu của Ninh Kiều.

    Khóe miệng nó rướm máu, nhưng ánh mắt vẫn trợn trừng đầy thách thức nhìn gã đàn ông đang điên cuồng trước mặt.

    — "Mày tưởng mày là người của bà trùm thì tao không dám đụng vào mày sao?" — Ninh Kiều gào lên, gã vung tay tát mạnh vào mặt Bảo Khánh.

    — "Con khốn!

    Chính mày đã nhét cái thẻ nhớ đó vào túi A Tòng.

    Chính mày đã giết chết thằng em thân tín nhất của tao!"

    Bảo Khánh nhổ một bãi nước bọt lẫn máu vào mặt Ninh Kiều, nó cười sằng sặc:

    — "Thằng đó ngu thì chết, tiếc rẻ cái gì?

    Ông cũng sắp đi theo nó rồi đấy, lão già ạ.

    Cảnh sát đang bao vây cái cảng này rồi."

    — "Mày nói dối!

    Thằng Bảo An đã hứa sẽ chặn đầu bọn cảnh sát ở kho phía Bắc." — Ninh Kiều mất kiểm soát, gã rút dao ra dí sát vào cổ họng Bảo Khánh — "Trước khi tao chết, tao sẽ cho mày nếm mùi bị cá rỉa là thế nào."

    "Đoàng!"

    Một tiếng súng nổ vang lên, viên đạn găm ngay vào mạn thuyền, chỉ cách tay Ninh Kiều vài cm.

    — "Bỏ dao xuống, Ninh Kiều!

    Ông mà chạm vào một sợi tóc của nó, tôi thề sẽ khiến ông không còn miếng thịt nào nguyên vẹn đâu."

    Minh Anh bước ra từ đống container đổ nát, khẩu súng trong tay nó hướng thẳng về phía Ninh Kiều.

    Dưới ánh đèn pha của bến cảng, trông nó không còn vẻ gì là một tiểu thư luật sư "ngoan hiền".

    Nó như một con sói cái đang lồng lộn vì đồng đội bị thương.

    Ninh Kiều khựng lại, gã dùng Bảo Khánh làm lá chắn sống, núp sát sau lưng nó:

    — "Con nhỏ luật sư...

    Mày dám đến đây một mình?

    Mày tưởng tao sợ khẩu súng của mày à?"

    — "Nó không có một mình đâu, lão già."

    Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía trên đỉnh cần cẩu.

    Quân xuất hiện, toàn thân vấy bẩn vì khói tím từ kho hàng phía Bắc, nhưng ánh mắt nó thì rực lửa.

    Nó đang cầm khẩu súng trường, điểm đỏ của tia laser đã khóa chặt ngay trán Ninh Kiều.

    — "Thả con Khánh ra, hoặc tao tiễn ông đi gặp thằng A Tòng ngay tức khắc." — Quân gằn giọng qua bộ đàm.

    Ninh Kiều hoảng loạn, gã siết chặt cổ Bảo Khánh hơn:

    — "Tụi mày... tụi mày là cảnh sát!

    Đm, thằng Bảo An lừa tao!"

    Đúng lúc đó, từ trong bóng tối của khoang tàu, Bảo An bước ra.

    Hắn nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt với vẻ thích thú, tay vẫn cầm chiếc ly rượu vang như đang xem một vở kịch rẻ tiền.

    — "Ninh Kiều, tôi không lừa ông.

    Tôi chỉ nói là tôi sẽ chặn cảnh sát, nhưng tôi không nói là tôi sẽ chặn những đứa 'hư hỏng' này." — Bảo An nhìn Minh Anh, rồi nhìn sang Bảo Khánh

    — "Minh Anh, mày muốn cứu nó?

    Được thôi.

    Nhưng luật chơi của tao là: mày phải tự tay bắn thằng Quân.

    Một đổi một.

    Chọn đi."

    Minh Anh lặng người.

    Nó nhìn Quân đang ở trên cao, rồi nhìn Bảo Khánh đang lịm dần đi vì nghẹt thở.

    — "Mày điên rồi Bảo An!" — Minh Anh thét lên.

    — "Tao không điên.

    Tao chỉ muốn xem cái gọi là 'tình đồng đội' của tụi mày đáng giá bao nhiêu." — Bảo An nhếch mép, hắn ra hiệu cho đàn em nổ máy tàu — "Ba phút.

    Nếu mày không bắn, tàu sẽ chạy, và tao sẽ tự tay cắt dây thừng treo con ranh kia xuống biển."

    Quân từ trên cần cẩu nhìn xuống, nó hít một hơi sâu, giọng nó vang lên qua hệ thống loa của cảng:

    — "Minh Anh!

    Nghe tao nói gì không?

    Bắn đi, nhanh!

    Đừng để con Khánh chết!"

    Minh Anh run rẩy, ngón tay nó đặt lên cò súng.

    Ở cái tuổi 19, nó chưa bao giờ nghĩ mình phải đứng trước sự lựa chọn tàn khốc như thế này.
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 9: Phát Súng Định Mệnh


    Không khí ở bến cảng đông đặc lại, chỉ còn tiếng động cơ tàu nổ sình sịch và tiếng sóng vỗ đập vào mạn thuyền.

    Minh Anh đứng đó, khẩu súng trong tay nặng trĩu như mang theo sinh mạng của cả ba đứa.

    — "Bắn đi Minh Anh!

    Đừng để nó dắt mũi!" — Quân gào lên từ trên đỉnh cần cẩu, giọng nó khản đặc qua làn gió biển — "Tao tin mày, bắn đi!"

    Bảo An đứng tựa lưng vào cabin tàu, thong dong đếm ngược:

    — "Còn sáu mươi giây.

    Mày mà chần chừ, em gái tao sẽ thành mồi cho cá đấy, 'Rose' à."

    —"Địt con mẹ, đếm chậm thôi thằng chó!"

    Minh Anh nghiến răng đến bật máu.

    Ánh mắt nó lướt nhanh qua Bảo Khánh đang lờ đờ, rồi nhìn lên vị trí của Quân.

    Trong một khoảnh khắc cực ngắn, mắt nó và mắt Quân chạm nhau.

    Quân khẽ gật đầu – một ám hiệu mà chỉ những đứa cùng trải qua kỳ huấn luyện sinh tử ở học viện mới hiểu.

    — "Mày thích xem kịch đúng không Bảo An?" — Minh Anh đột ngột lạnh lùng lạ thường, nó nhấc họng súng lên, nhắm thẳng về phía cần cẩu — "Vậy thì xem cho kỹ vào!"

    “Đoàng!”

    Viên đạn xé toác màn đêm.

    Một bóng người từ trên cao rơi xuống, va đập vào những kiện hàng rồi rơi thẳng xuống dòng nước đen ngòm phía dưới.

    — "QUÂN!" — Bảo Khánh hét lên trong tuyệt vọng, nước mắt trào ra hòa cùng máu trên mặt.

    Nó không tin nổi Minh Anh lại thực sự nổ súng.

    Ninh Kiều há hốc mồm kinh ngạc, còn

    Bảo An thì phá lên cười khoái chí:

    — "Khá lắm!

    Đúng là con nhỏ máu lạnh.

    Tao bắt đầu thích mày rồi đấy."

    —"Cảm ơn à, GIẾT!"

    Lợi dụng lúc Bảo An và Ninh Kiều đang phấn khích vì "màn kịch hay", Minh Anh không hề hạ súng.

    Nó không nhìn về phía mặt nước nơi Quân vừa rơi xuống, mà bất ngờ xoay họng súng về phía bình gas công nghiệp đặt cạnh cabin tàu.

    — "Đến lượt tụi mày!"

    “Đoàng!

    Đoàng!"

    Hai phát súng liên tiếp găm thẳng vào van gas.

    Một tiếng nổ kinh thiên động địa rung chuyển cả bến cảng.

    Lửa bốc cao ngùn ngụt xô ngã Ninh Kiều và đám đàn em.

    Thừa cơ loạn lạc, một bóng đen từ dưới nước bất ngờ vọt lên mạn tàu như một con rái cá.

    Đó là Quân!

    Thân hình nó ướt sũng, trên vai vẫn còn vệt máu giả do túi màu tung ra lúc nãy.

    Hóa ra phát súng của Minh Anh chỉ nhằm bắn đứt sợi dây cáp bảo hiểm mà Quân đã chuẩn bị sẵn, tạo ra một cú rơi giả hoàn hảo để đánh lừa tất cả.

    Quân lao tới như một cơn lốc, cú đá sấm sét tống thẳng vào ngực Ninh Kiều khiến lão văng ra xa.

    Nó nhanh chóng rút dao cắt dây thừng trói Bảo Khánh.

    — "Đm, mày làm tao đau đấy, con chó!" — Quân gầm lên nhưng tay vẫn đỡ lấy Bảo Khánh.

    — "Kêu cái gì?

    Không có phát súng đó thì thằng Bảo An đã tiễn cả lũ đi rồi!" — Minh Anh vừa bắn yểm trợ vừa lao về phía con tàu.

    Bảo An lúc này đã kịp định thần lại sau vụ nổ.

    Hắn đứng giữa đám cháy, nhìn ba đứa nhóc 19 tuổi đang phối hợp ăn ý mà không hề tỏ ra tức giận.

    Hắn phủi bụi trên áo, ánh mắt hiện lên một sự thích thú đến điên rồ.

    — "Hay lắm...

    Một màn ảo thuật rẻ tiền nhưng hiệu quả.

    Nhưng tụi mày quên mất một điều." — Bảo An rút từ túi ra một chiếc điều khiển từ xa — "Con tàu này đã được cài bom.

    Ninh Kiều chỉ là con tốt thí, và tụi mày cũng vậy."

    Minh Anh khựng lại: "Mày điên rồi!

    Em gái mày cũng đang ở trên tàu!"

    Bảo An nhìn Bảo Khánh, ánh mắt hắn thoáng qua một chút tia sáng kỳ lạ rồi cũng nhanh chóng biến mất:

    — "Nếu nó không chết được ở đây, thì nó không xứng đáng làm em gái tao.

    Hẹn gặp lại ở địa ngục... hoặc ở Sở Công an, vĩnh biệt."

    Hắn nhảy thẳng xuống một chiếc cano cao tốc đã chờ sẵn phía sau tàu và lao đi mất hút ngay khi ngón tay nhấn nút.

    — "CHẠY MAU!" — Quân hét lớn, nó vác Bảo Khánh lên vai, cùng Minh Anh nhảy ra khỏi mạn thuyền ngay trước khi một tiếng nổ chấn động khác biến con tàu của Ninh Kiều thành một đống sắt vụn khổng lồ.
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 10: Tàn Cuộc Và Những Vết Sẹo


    Tiếng nổ thứ hai của con tàu rung chuyển cả một vùng bến cảng, hất văng ba đứa xuống mặt nước lạnh ngắt.

    Sóng xung kích khiến tai Minh Anh lùng bùng, nó cố ngoi lên, phổi như muốn nổ tung vì sặc nước.

    Phía trên mặt nước, lửa vẫn cháy ngùn ngụt, soi rõ những mảnh vụn của con tàu đang từ từ chìm xuống.

    Quân một tay ôm lấy Bảo Khánh, một tay quạt nước, cố sức kéo nó vào phía chân cầu cảng.

    — "Minh Anh!

    Mày đâu rồi?

    Lên tiếng đi đm mày!" — Quân gào lên, giọng lạc đi giữa tiếng nổ lách tách của đám cháy.

    — "Tao... khụ...

    Địt mẹ, tao đây!" — Minh Anh bám được vào một thanh sắt rỉ sét, nó thở dốc, gương mặt lấm lem đầy dầu máy và máu — "Con Khánh sao rồi?"

    Quân kéo Bảo Khánh lên bệ đá.

    Con nhỏ chân yếu tay mềm này lịm đi mất rồi, hơi thở yếu ớt, khắp người là những vết bầm tím do bị Ninh Kiều hành hạ.

    Đúng lúc đó, ánh đèn pha rực sáng từ phía đường lộ, tiếng còi hú vang dội cả một góc trời.

    Trang và Đức lao xuống từ chiếc xe bọc thép.

    Trang không còn vẻ thư sinh của một con nhỏ kế toán, nó cầm khẩu súng ngắn, gương mặt trắng bệch vì lo lắng.

    — "Đm tụi mày!

    Tao đã bảo chờ chi viện mà!" — Trang lao tới ôm lấy Minh Anh, tay nó run rẩy kiểm tra vết thương trên vai bạn mình

    — "Thằng Quân, mày có sao không?

    Còn con Khánh?"

    —"Quách đạt phúc?

    Tao có phải là bạn của mày không vậy?"

    Đức nhanh chóng lấy túi cứu thương, bắt đầu sơ cứu cho Bảo Khánh.

    Nó nhìn đống đổ nát trên mặt biển, rồi nhìn Quân:

    — "Ninh Kiều chết rồi.

    Xác lão bị kẹt trong buồng lái.

    Nhưng thằng Bảo An đã thoát, cano của nó chạy về hướng hải phận quốc tế, anh em bên thủy đội không đuổi kịp."

    Quân đấm mạnh xuống mặt đất, nghiến răng:

    — "Lại để nó chạy thoát!

    Thằng khốn đó... nó coi mạng em gái nó không bằng một quân cờ."

    —"Con Khánh chính ra cũng đéo phải là em gái nó thì phim hay rồi."

    Minh Anh đứng dậy, dù chân nó vẫn còn run.

    Nó nhìn về phía ngọn lửa đang tàn dần, giọng lạnh lùng:

    — "Ninh Kiều chết, hệ thống Cát Linh Cầu sẽ loạn.

    Hoa Hồng Đen chắc chắn đang phát điên vì mất cả kho hàng lẫn tay sai.

    Đây là cơ hội duy nhất để tao tiến sâu hơn vào nội bộ của bà ta."

    Trang trố mắt nhìn Minh Anh:

    — "Mày ngáo chưa?

    Thằng Bảo An đã biết thân phận tụi mình rồi.

    Mày quay lại đó là tự sát!"

    — "Nó biết, nhưng chắc chắn nó sẽ không nói cho Hoa Hồng Đen biết." — Minh Anh lau vết máu trên môi, ánh mắt nó lóe lên sự tính toán — "Nó muốn chơi một trò chơi lớn hơn.

    Muốn dùng tụi mình để dọn dẹp Hoa Hồng Đen rồi mới tự tay xử lý chúng ta.

    Nếu tao không quay lại, mọi công sức của con Khánh và tụi mày từ đầu đến giờ đổ sông đổ biển hết."

    Quân đứng dậy, bước tới trước mặt Minh Anh.

    Khoảng cách giữa hai đứa rất gần, mùi khói súng và mùi muối biển trộn lẫn vào nhau.

    — "Mày quyết định rồi à?" — Quân hỏi, giọng nó không còn vẻ gắt gỏng như mọi khi.

    — "Tao không có lựa chọn khác.

    Đã 'hư' thì phải hư cho tới cùng." — Minh Anh nhếch mép — "Quân, mày lo cho con Khánh đi.

    Đức, mày phối hợp với Trang xóa sạch mọi dấu vết về việc tụi tao xuất hiện ở đây đêm nay.

    Cứ để báo chí đăng là 'Ninh Kiều thanh trừng nội bộ'.

    Tao sẽ về báo cáo với bà trùm rằng tao là đứa duy nhất sống sót cứu được một phần tài liệu."

    Đức nhìn sang Trang, rồi nhìn Minh Anh, thở dài:

    — "Tụi mày mới 19 tuổi mà lỳ lợm hơn cả mấy ông già ở sở.

    Được rồi, để tụi tao lo hậu cần.

    Nhưng nhớ đấy, lần sau mà có biến, tao không đảm bảo sẽ đến kịp để nhặt xác tụi mày đâu."

    Bảo Khánh bỗng khẽ rên rỉ, nó mở mắt, nhìn thấy ba đứa bạn đang đứng vây quanh như trời trồng.

    Nó thào thào:

    — "Đừng...

    đừng bỏ qua thằng Bảo An...

    Tao sẽ tự tay giết nó."

    Minh Anh nắm lấy tay Bảo Khánh, siết chặt:

    — "Nghỉ đi.

    Nợ này, tao sẽ đòi, nói đi, gốc hay lãi?”

    —"..."

    Đêm đó, một mình Minh Anh đi bộ về phía dinh thự của Hoa Hồng Đen, bóng nó đổ dài dưới ánh đèn đường vàng vọt.

    Cuộc chiến thực sự giờ mới bắt đầu, khi con quỷ dữ nhất – Bảo An – đã chính thức lộ diện và bắt đầu vờn mồi.
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 11: Đối Mặt Với Rắn Độc


    Minh Anh bước vào dinh thự của Hoa Hồng Đen khi bình minh chưa kịp ló dạng.

    Bộ váy rách rưới, gương mặt đầy những vết xước và mùi xăng dầu nồng nặc khiến nó trông như một kẻ vừa bò ra từ cõi chết.

    Trong phòng khách đại sảnh, Hoa Hồng Đen đang ngồi trên ghế bành, tay cầm một thanh kiếm Nhật sắc lẹm, chậm rãi lau đi vết bụi bẩn.

    Ánh thép sáng quắc phản chiếu đôi mắt đầy sát khí của bà ta.

    Xung quanh, hàng chục gã vệ sĩ đứng bất động như những bức tượng gỗ.

    — "Mày là đứa duy nhất quay về?" — Giọng Hoa Hồng Đen thấp đến mức đáng sợ.

    Minh Anh quỳ sụp xuống sàn, không phải vì sợ, mà vì đôi chân nó thực sự đã hết lực.

    Nó tung một chiếc cặp táp sũng nước lên bàn:

    — "Ninh Kiều chết rồi.

    Thằng chó đó định nổ súng bắn tôi khi tôi phát hiện ra nó đang bí mật chuyển hàng cho một bên thứ ba.

    Con tàu nổ tung... tôi chỉ kịp ôm đống giấy tờ này nhảy xuống biển."

    Hoa Hồng Đen dừng tay lau kiếm, bà ta tiến lại gần, dùng mũi kiếm nâng cằm Minh Anh lên.

    Lưỡi kiếm lạnh ngắt cứa nhẹ vào da cổ nó, một dòng máu tươi rỉ ra.

    — "Mày nghĩ tao ngu à?

    Ninh Kiều dù có phản tao, nó cũng không điên đến mức nổ tàu khi chính nó đang ở trên đó.

    Ai đã giúp mày?"

    Minh Anh cười khẩy, ánh mắt nó đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhưng vẫn quật cường nhìn thẳng vào bà trùm:

    — "Bà không tin tôi?

    Vậy bà cứ giết đi.

    Nhưng nhìn cho kỹ đống giấy tờ kia đi.

    Đó là danh sách các kho hàng chìm mà Ninh Kiều định dùng để hất cẳng bà.

    Còn ai giúp tôi ư?

    Một thằng nhóc ở bến cảng, nó vì ham tiền nên đã kéo tôi lên sau vụ nổ.

    Tôi giết nó rồi, để bịt đầu mối cho bà đấy."

    Hoa Hồng Đen nheo mắt.

    Bà ta mở chiếc cặp, nhìn những trang giấy loang lổ vết nước nhưng vẫn rõ chữ.

    Đó là những tài liệu giả mà Trang đã dày công chuẩn bị để đổ toàn bộ tội lỗi lên cái xác không hồn của Ninh Kiều.

    Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, Hoa Hồng Đen thu kiếm lại.

    Bà ta quay lưng đi, ra hiệu cho người hầu:

    — "Đưa nó lên phòng, gọi bác sĩ đến.

    Từ hôm nay, mày không còn là luật sư nữa.

    Mày sẽ thay Ninh Kiều nắm toàn bộ quyền điều hành Cát Linh Cầu.

    Nếu mày 'ngoan', mày sẽ có tất cả.

    Nếu mày 'hư'... xác mày sẽ không nguyên vẹn như thằng Ninh Kiều đâu."

    Minh Anh được đưa về phòng.

    Vừa khi cánh cửa đóng lại, nó ngã vật ra giường, hơi thở dồn dập.

    Điện thoại trong túi áo khoác – một thiết bị siêu nhỏ được thiết kế riêng – rung lên.

    Là tin nhắn từ Quân.

    "Mày còn sống là tốt rồi.

    Đừng có làm liều, thằng Bảo An đang lảng vảng quanh khu nhà bà trùm.

    Tao đang quan sát từ bên kia đường."

    Minh Anh gõ nhanh vài chữ: "Tao ổn.

    Bảo Khánh sao rồi?"

    Quân hồi đáp ngay lập tức: "Nó tỉnh rồi.

    Nhưng nó đang phát điên vì muốn đi tìm thằng anh nó.

    Tao phải xích nó vào giường mới giữ được.

    Mày lo thân mày đi, con Trang đang tìm cách hack vào camera nhà bà trùm để hỗ trợ mày."

    Minh Anh nhìn lên trần nhà, lòng nó nặng trĩu.

    Cuộc chơi này càng lúc càng lún sâu, và nó biết, Hoa Hồng Đen chưa thực sự tin nó.

    Bà ta chỉ đang lợi dụng bộ não của nó để dẹp loạn sau cái chết của Ninh Kiều.
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 12: Kẻ Quan Sát Trong Bóng Tối


    Một tuần sau vụ nổ bến cảng, Minh Anh chính thức tiếp quản Cát Linh Cầu.

    Quyền lực của một đứa con gái 19 tuổi khiến đám đàn em lâu năm không phục, nhưng dưới sự hỗ trợ từ xa của Trang — người đang thao túng toàn bộ dòng tiền của tổ chức — Minh Anh đã nhanh chóng "dọn dẹp" những cái đầu nóng bằng sự tàn nhẫn và thông minh của mình.

    Đêm đó, Minh Anh có cuộc hẹn bí mật với Trang và Quân tại một quán bar xập xệ vùng ngoại ô.

    — "Tiền của Hoa Hồng Đen đang chảy về một tài khoản ở Thụy Sĩ," — Trang đẩy chiếc laptop về phía hai đứa bạn, giọng nó trầm hẳn xuống — "Nhưng vấn đề là, chủ sở hữu tài khoản đó không phải là bà trùm, mà là một mật danh: 'The King'.

    Tao đồ rằng đó chính là Bảo An."

    Quân nhấp một ngụm rượu mạnh, mắt nó vẫn không ngừng quan sát cửa ra vào:

    — "Bảo An đang chơi chiêu 'mượn đao giết người'.

    Nó để Minh Anh diệt Ninh Kiều, để Hoa Hồng Đen suy yếu, rồi nó sẽ xuất hiện với tư cách là người cứu thế.

    Nó muốn thâu tóm toàn bộ thị trường ma túy miền Bắc."

    Minh Anh ngồi im lặng, ngón tay nó gõ nhịp trên mặt bàn gỗ:

    — "Thằng đó không đơn giản là muốn tiền.

    Hắn muốn sự hỗn loạn.

    Hôm nọ hắn xuất hiện ở cảng, ánh mắt hắn nhìn con Khánh... có cái gì đó rất sai."

    — "Đúng là sai thật," — Bảo Khánh bỗng bước vào từ cửa sau, gương mặt vẫn còn dán băng gạc nhưng bước đi đã vững vàng — "Hắn là anh trai tao, nhưng hắn là một con quỷ.

    Hắn vừa gửi cho tao một lẵng hoa hồng đen đến tận nhà an toàn của cảnh sát."

    Cả ba đứa giật mình nhìn Bảo Khánh.

    Nếu Bảo An đã tìm được nhà an toàn, nghĩa là mạng lưới của hắn đã xuyên thủng được cả hàng rào bảo mật của Sở.

    — "Đm, sao mày không báo ngay?" — Quân quát lên, tay nó theo phản xạ sờ vào khẩu súng giấu sau lưng.

    — "Tao muốn tự tay giải quyết," — Bảo Khánh lạnh lùng ngồi xuống, nó lấy từ trong túi ra một mảnh giấy nhỏ — "Trong lẵng hoa có mảnh giấy này: 'Gặp nhau ở kho phía Bắc lúc nửa đêm.

    Chỉ một mình em'."

    — "Không được đi!" — Minh Anh và Quân cùng đồng thanh.

    — "Mày đi là nó giết mày đấy Khánh à," — Trang lo lắng cầm lấy tay bạn — "Nó không còn là anh trai mày đâu."

    Bảo Khánh nhếch môi, nụ cười đầy cay đắng:

    — "Tao biết.

    Nhưng nếu tao không đi, thằng chó đấy sẽ giết tất cả tụi mày.

    Hắn biết Minh Anh đang ở đâu, hắn biết Trang đang hack cái gì.

    Hắn đang vờn chúng ta như mèo vờn chuột."

    Minh Anh đứng dậy, nó nhìn thẳng vào ba đứa bạn, những người đã cùng nó thề dưới sắc phục cảnh sát:

    — "Được, hắn muốn chơi, chúng ta chơi tới cùng.

    Đã ngoan thì đừng có hư, nhưng nếu hắn đã thích hư, thì tao sẽ cho hắn thấy thế nào là địa ngục của những đứa 19 tuổi."

    Kế hoạch được vạch ra ngay tại quán bar sặc mùi rượu rẻ tiền.

    Quân và Đức sẽ phục kích vòng ngoài, Trang chịu trách nhiệm phá sóng toàn bộ khu vực kho hàng để Bảo An không thể điều khiển từ xa bất cứ thứ gì.

    Minh Anh sẽ bí mật đi theo Bảo Khánh để làm "con bài tẩy" cuối cùng.

    Đêm đó, gió rít từng hồi qua những khe hở của kho hàng phía Bắc.

    Bảo Khánh đứng giữa kho, ánh sáng trắng xanh của vầng trăng khuyết hắt lên bóng dáng lẻ loi của nó.

    — "Tao đến rồi đây.

    Ra đi!"

    Từ trong bóng tối, Bảo An bước ra, trên tay hắn là một khẩu súng vàng óng ánh – món quà của một ông trùm ma túy quốc tế.

    Hắn nhìn em gái mình bằng ánh mắt vừa thương hại vừa giễu cợt.

    — "Mày vẫn 'ngoan' như ngày nào, Khánh ạ.

    Tiếc là những người bạn của mày lại quá 'hư'.

    Mày có biết Minh Anh đang nấp sau cái kiện hàng số 4 kia không?"

    Minh Anh lạnh người.

    Nó biết mình đã bị lộ.

    Nhưng ngay khi nó định bước ra, Quân từ phía trên trần kho hàng đã nổ súng.

    "Đoàng!"

    Viên đạn găm ngay dưới chân Bảo An.

    Một cuộc đấu súng dữ dội bùng nổ giữa màn đêm.

    Tiếng súng xé tan sự yên lặng, lửa bắt đầu bén vào những kiện hàng chứa hóa chất.

    Giữa làn đạn, Bảo An vẫn đứng đó, cười điên dại:

    — "Chào mừng các bạn đến với bữa tiệc của 'The King'!"
     
    Đã Hư Thì Đừng Có Ngoan
    Chương 13: Vũ Điệu Của Lửa Và Máu


    Tiếng súng của Quân vừa dứt, cả kho hàng số 4 bùng lên một sự hỗn loạn tột độ.

    Khói súng khét lẹt trộn lẫn với mùi hóa chất nồng nặc từ những kiện hàng bị vỡ.

    Bảo An đứng đó, bóng hắn đổ dài trên nền đất dưới ánh lửa bập bùng, trông không khác gì một vị chúa tể của bóng đêm.

    — "Đm, thằng chó này biết hết rồi!" — Quân gầm lên qua bộ đàm, tay nó thoăn thoắt thay băng đạn mới, mắt không rời khỏi bóng dáng của Bảo An dưới sảnh.

    Minh Anh từ sau kiện hàng số 4 lao ra, nó không tiến về phía Bảo An mà nhắm thẳng về phía bảng điều khiển điện của kho hàng.

    Nó biết, trong không gian kín thế này, ánh sáng là kẻ thù của những đứa đang đi săn.

    — "Trang!

    Ngắt điện toàn bộ khu này cho tao!

    Ngay lập tức!" — Minh Anh hét vào mic.

    — "Đang làm!

    Đợi tao năm giây...

    Xong!" — Giọng Trang đanh lại.

    Cạch!

    Toàn bộ đèn cao áp vụt tắt.

    Kho hàng rơi vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại những đốm lửa nhỏ đang liếm láp đống gỗ khô.

    Nhưng trái với dự tính của Minh Anh, Bảo An không hề hoảng sợ.

    Hắn bật chiếc kính nhìn đêm chuyên dụng lên, nhếch mép cười.

    — "Tụi mày chơi trò trẻ con này lâu quá rồi đấy." — Bảo An lạnh lùng lên tiếng.

    Hắn giơ khẩu súng vàng lên, bắn ba phát liên tiếp về hướng Minh Anh đang di chuyển.

    Đoàng!

    Đoàng!

    Đoàng!

    Viên đạn găm sạt qua cánh tay Minh Anh, khiến lớp áo da rách toạc.

    Nó nghiến răng, lộn một vòng trên mặt đất rồi nấp sau một thùng phuy kim loại.

    — "Minh Anh!

    Mày có sao không?" — Bảo Khánh hét lên, nó lao ra từ góc tối, hai tay cầm hai khẩu súng ngắn bắn trả điên cuồng về phía anh trai mình để thu hút sự chú ý.

    — "Tao chưa chết được!

    Đừng có lo cho tao, lo mạng mày kìa!" — Minh Anh gắt lên, cảm nhận cái đau rát bắt đầu lan tỏa trên cánh tay.

    Bảo Khánh không nghe, nó như con thú bị thương, vừa bắn vừa tiến lại gần Bảo An.

    Trong lòng nó lúc này là một mớ hỗn độn giữa hận thù và ký ức.

    Hình ảnh người anh trai từng che chở cho nó trong trại trẻ mồ côi chồng lấp lên gương mặt kẻ thủ ác hiện tại.

    — "Tại sao?

    Tại sao anh lại biến thành thế này?" — Bảo Khánh gào lên, nước mắt hòa cùng khói bụi nhòe đi.

    Bảo An hạ súng xuống một chút, giọng hắn bỗng trở nên dịu dàng đến đáng sợ:

    — "Khánh à, thế giới này không dành cho những đứa 'ngoan'.

    Nếu tao không hư, làm sao tao bảo vệ được mày suốt mười năm qua trong cái bóng tối này?

    Nhưng mày lại chọn đứng về phía lũ cảnh sát ranh con kia.

    Mày mới là đứa phản bội."

    — "Phản bội cái con mẹ mày!" — Quân từ trên xà ngang thả người xuống, một cú đá sấm sét nhắm thẳng vào đầu Bảo An.

    Bảo An phản xạ cực nhanh, hắn đưa tay đỡ rồi lùi lại, tung một cú đấm móc khiến Quân choáng váng.

    Cả hai lao vào một cuộc cận chiến tay đôi ngay giữa tâm của kho hàng đang bắt đầu cháy lớn.

    Quân với võ thuật thực dụng của cảnh sát đấu với lối đánh tàn độc, không quy tắc của một kẻ lăn lộn trong giới tội phạm quốc tế.

    — "Mày giỏi đấy nhóc, nhưng mày thiếu một thứ...

    đó là sự tàn nhẫn để giết người!" — Bảo An cười gằn, hắn rút một con dao bấm cực sắc, rạch một đường dài trên ngực Quân.

    Minh Anh nhìn thấy Quân đang yếu thế, nó biết mình không thể bắn bừa vì khoảng cách giữa hai người quá gần.

    Nó nhìn sang Trang qua màn hình điện thoại đang được kết nối trực tiếp:

    — "Trang!

    Mày có thể kích nổ hệ thống phun sương áp lực cao không?

    Tao cần làm loãng không khí và giảm tầm nhìn của kính nhìn đêm!"

    — "Được, nhưng nếu tao làm thế, áp suất sẽ tăng đột ngột, kho hàng có thể sập đấy!

    Mày chắc chứ?" — Trang run giọng hỏi.

    — "Làm đi!

    Không làm thì thằng Quân chết chắc!"

    Ầm!

    Hệ thống vòi phun áp lực cao đồng loạt nổ tung.

    Một màn hơi nước dày đặc bao phủ toàn bộ không gian.

    Kính nhìn đêm của Bảo An lập tức bị nhiễu loạn bởi sự thay đổi nhiệt độ và mật độ hơi nước.

    Hắn chửi thề một tiếng rồi giật phăng chiếc kính ra.

    Lợi dụng khoảnh khắc đó, Minh Anh lao tới, nó không dùng súng mà dùng một sợi dây cáp thép bọc nhựa – loại dây chuyên dụng để trói tội phạm.

    Nó vòng qua cổ Bảo An từ phía sau, dùng hết sức bình sinh để siết chặt.

    — "Cái này là cho con Khánh!

    Cái này là cho thằng Quân!" — Minh Anh nghiến răng, khuôn mặt 19 tuổi xinh đẹp giờ đây hằn lên những nét dữ tợn.

    Bảo An vật lộn điên cuồng, hắn đâm con dao ra phía sau, trúng vào đùi Minh Anh.

    Đau đớn tột cùng khiến nó suýt buông tay, nhưng đúng lúc đó, Bảo Khánh lao đến, nó cầm lấy báng súng nện thẳng vào thái dương của Bảo An.

    Binh!

    Bảo An choáng váng, ngã khụy xuống.

    Quân lồm cồm bò dậy, nhổ một ngụm máu:

    — "Trói nó lại!

    Đm, lần này mày không thoát được đâu con chó!"

    Nhưng khi tụi nó định áp giải Bảo An đi, một tiếng cười lạnh lẽo lại vang lên từ phía cửa kho hàng.

    Đức hớt hải chạy vào, gương mặt tái mét:

    — "Chạy mau!

    Đàn em của Hoa Hồng Đen kéo đến rồi!

    Bà ta biết tụi mày ở đây.

    Bà ta không tin đứa nào nữa cả, bà ta định san phẳng chỗ này để giết sạch tất cả!"

    Bên ngoài, tiếng động cơ xe vận tải gầm rú, và kinh khủng hơn là tiếng loa của Hoa Hồng Đen:

    — "Hóa ra 'Rose' và 'Violet' là một lũ chuột nhắt.

    Tao đã cho tụi mày cơ hội, nhưng tụi mày lại thích chọn cái chết cùng với thằng phản bội Bảo An.

    Đốt cháy toàn bộ khu này cho tao!"

    Hàng chục quả bom xăng (Molotov) được ném vào từ các ô cửa sổ.

    Ngọn lửa bùng lên dữ dội, cắt đứt đường ra duy nhất.

    Kho hàng số 4 biến thành một cái lò hỏa thiêu khổng lồ.

    Bảo An nằm dưới đất, máu chảy dài trên mặt nhưng vẫn nhìn ba đứa nhóc với vẻ ngạo nghễ:

    — "Tụi mày thấy chưa?

    Cái kết của việc làm 'người tốt' đấy.

    Chào mừng đến với lễ hỏa táng của chính tụi mày."

    Minh Anh nhìn quanh, lửa đã bao vây tứ phía.

    Nó nhìn sang Quân đang bị thương nặng, nhìn Bảo Khánh đang khóc, nhìn Đức và Trang đang hoảng loạn qua bộ đàm.

    Nó siết chặt khẩu súng, đôi mắt chợt hiện lên một sự quyết tuyệt.

    — "Quân, mày vác con Khánh đi lối hầm thoát nước phía sau.

    Đức, mày yểm trợ tụi nó!"

    — "Còn mày?" — Quân khựng lại, giọng nó lạc đi.

    — "Tao sẽ ở lại đây với thằng này.

    Tao phải dùng nó làm con bài để đàm phán với Hoa Hồng Đen." — Minh Anh đẩy tụi bạn đi — "Đi mau!

    Đây là mệnh lệnh của tổ trưởng!"

    — "Mày là tổ trưởng cái con mẹ gì!

    Đi cùng nhau!" — Bảo Khánh gào lên.

    — "ĐI MAU ĐM TỤI MÀY!" — Minh Anh bắn một loạt đạn lên trần nhà khiến một thanh xà rơi xuống chặn đứng lối đi giữa nó và đồng đội — "Tao không chết dễ thế đâu.

    Đi!"

    Quân nhìn Minh Anh lần cuối qua làn khói lửa, nghiến răng kéo Bảo Khánh đi.

    Nó biết, trong ba đứa, Minh Anh là đứa lý trí nhất, và cũng là đứa "ác" nhất khi cần thiết.

    Trong kho hàng đổ nát, chỉ còn lại Minh Anh và Bảo An giữa vòng vây của lửa.

    Minh Anh ngồi xuống cạnh gã tội phạm tối cao, nó châm một điếu thuốc – thói quen nó mới học được từ khi làm "Cánh tay phải".

    — "Bảo An này, mày nghĩ tao sẽ chết ở đây à?"

    Bảo An nheo mắt: "Mày còn đường nào à?"

    Minh Anh nhếch mép, nó lôi từ trong túi ra một thiết bị kích nổ khác:

    — "Mày quên tao là thủ khoa ngành Luật à?

    Tao không chỉ thuộc luật, tao còn biết cách tạo ra một vụ nổ áp suất ngược để dập lửa.

    Nếu tao sống, mày sẽ là bằng chứng sống để tao lật đổ Hoa Hồng Đen.

    Đã ngoan thì đừng có hư... nhưng nếu đã hư, thì phải hư cho đáng, đúng không 'anh trai'?
     
    Back
    Top Bottom