Hài Hước [CV/ YếtXử ] Nghe thấy tiếng lòng bạo quân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406325526-256-k852533.jpg

[Cv/ Yếtxử ] Nghe Thấy Tiếng Lòng Bạo Quân
Tác giả: Vanngung
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Bạo quân vì yêu phi nước địch, ban cho ta một chén rượu kịch độc.

Ta nghe thấy tiếng lòng của hắn:

【Vị dâu của thuốc giả chết liệu có quá nồng chăng?】

【Bảo bối uống chậm thôi, đừng để sặc vào tim gan của trẫm.】

【Con tiện phi nước địch ngu xuẩn kia thật cho rằng trẫm không nhìn ra nàng ta là thích khách ư?】



xunu​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Cv/ Yếtxử ] Nghe Thấy Tiếng Lòng Bạo Quân
Chương 1


1

Bạo quân Thiên Yết ngồi trên long ỷ, ánh mắt âm trầm như muốn ăn người.

Trong tay hắn là chén rượu độc tên gọi "Cầm Cơ".

Yêu phi nước địch Liễu Thiên Bình mềm mại tựa không xương, ẻo lả dụi vào lòng hắn, giọng nói ngọt đến buồn nôn:

"Bệ hạ, tỷ tỷ thân là Hoàng hậu lại thông đồng phản quốc, chén rượu này, là thứ nàng ta đáng phải nhận."

Nghe giọng nàng ta, dạ dày ta lộn nhào từng cơn.

Ta quỳ giữa đại điện, sống lưng thẳng tắp.

Thông địch?

Nực cười thật.

Cả nhà họ Cố ta trung liệt, cha anh đều tử trận ngoài sa trường, chỉ còn mình ta thủ giữ ngôi vị hoàng hậu tàn tạ này.

Thiên Yết nhìn ta, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn:

"Cố thị, uống đi, trẫm cho nàng toàn thây."

Ta nhìn người đàn ông mà ta yêu suốt mười năm.

Tâm như tro tàn.

Được thôi, chết thì chết, kiếp sau không tới nữa.

Ta vươn tay đón lấy chén vàng, định một hơi uống cạn.

Bỗng một giọng thiếu niên trong trẻo vang vọng trong đầu ta.

【Vị dâu của thuốc giả chết liệu có quá nồng chăng?】

Tay ta run lên, vài giọt rượu bắn ra ngoài.

Ai?

Ai đang nói chuyện?

Ta đảo mắt nhìn quanh, đại điện tĩnh lặng như chết, không một ai dám hó hé.

Giọng nói ấy lại vang lên, mang theo vẻ sốt ruột:

【Bảo bối uống chậm thôi, đừng để sặc vào tim gan của trẫm.】

【Đám phế vật Thái y viện nếu dám điều thuốc đắng, trẫm sẽ chém đầu hết rồi đá đi làm bóng đá.】

Ta kinh hãi ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt băng lạnh vô tình của Thiên Yết .

Hắn mím môi, sắc mặt u ám như viết đầy hai chữ "cút chết".

Nhưng trong đầu ta, tiếng lòng hắn lại như mưa rơi ào ào:

【Hu hu hu, vợ nhìn trẫm rồi!

Ánh mắt vợ tuyệt vọng quá, trẫm đau lòng chết mất!】

【Con tiện nhân Liễu Thiên Bình kia thật nghĩ trẫm không nhìn ra ả là thích khách sao?】

【Đợi trẫm diệt sạch đám lão bất tử nước Liễu, sẽ xé xác con đàn bà này cho chó ăn!】

【Vợ mau uống đi!

Uống xong ngủ một giấc, tỉnh dậy là chúng ta tự do rồi!】

Ta đờ người.

Đây... là tiếng lòng của Thiên Yết ?

Tên bạo quân tàn nhẫn vô tình này... lại là một con chó mê vợ?

Liễu Thiên Bình thấy ta chần chừ, bắt đầu mất kiên nhẫn:

"Tỷ tỷ, chẳng lẽ phải để bệ hạ đích thân mớm cho người?"

Thiên Yết hừ lạnh một tiếng:

"Sao, còn cần trẫm ra tay?"

【Dám động đến một sợi tóc của vợ trẫm thử xem?

Trẫm chặt móng vuốt ngươi nấu canh!】

Ta hít sâu một hơi.

Nếu đây là thật...

Ta nâng chén rượu lên, kề sát môi.

Một hương thơm ngọt ngào của dâu chín nồng nặc xộc vào mũi.

Quả thật là vị dâu.

Ta ngửa cổ, uống cạn.

Ngọt dịu, lại có chút tê tê như nước có ga.

Đây là... nước ngọt vị dâu sao?

"Cố thị, đi cho yên."

Giọng Thiên Yết lạnh lẽo như băng.

【Vợ yêu ngủ nhớ phải xinh đẹp!

Mau lên, trẫm không đợi nổi được ôm rồi!】

Thuốc phát tác rất nhanh.

Mắt ta tối sầm, thân thể mềm nhũn đổ xuống.

Trước khi mất ý thức, ta cảm giác rơi vào một vòng tay cứng rắn ấm áp.

Bên tai là tiếng thét hoảng loạn của Liễu Thiên Bình:

"Bệ hạ!

Người... sao lại ôm nàng ta..."

【Cút xéo!

Đồ mặt dày, tránh ra đừng cản trẫm ôm vợ!】

Đó là câu tiếng lòng cuối cùng ta nghe được.

2

Tỉnh lại lần nữa, bốn phía tối om.

Dưới thân là mặt gỗ cứng đơ, chật hẹp ngột ngạt.

Ta đưa tay sờ, chạm vào nắp đậy.

Quan tài?

Ta chết thật rồi sao?

Không đúng, tuy không khí loãng nhưng vẫn có lỗ thông hơi.

Ta cố sức đẩy, nhưng nắp quan tài không nhúc nhích.

Bên ngoài vang lên tiếng khóc lóc đưa tang.

"Hoàng hậu nương nương ơi!

Người chết thảm quá mà!"

Khóc lớn nhất chính là lão thái giám Lý công công, kẻ ngày nào cũng mong ta chết.

Diễn xuất đỉnh cao.

Bỗng, tiếng bước chân trầm ổn tiến đến.

Tiếng khóc im bặt.

"Cút hết ra ngoài."

Giọng Thiên Yết, vẫn âm u đáng sợ như xưa.

"Bệ hạ, chuyện này... không hợp quy củ..."

"CÚT!"

Một trận lăn lê bò toài vang lên, linh đường lập tức im phăng phắc.

Ta nín thở.

Nắp quan tài bị đẩy hé.

Ánh sáng rọi vào, ta thấy khuôn mặt tuấn mỹ mà tiều tụy của Thiên Yết.

Mắt hắn đỏ hoe, vươn tay vuốt ve má ta, nhẹ nhàng như chạm vào sứ dễ vỡ.

"Trẫm mất nàng rồi, giang sơn này còn nghĩa lý gì nữa?"

Giọng hắn khàn đặc, bi thương khôn cùng.

Suýt nữa ta đã cảm động...

Nếu không phải vì hắn đang nghĩ:

【He he, mặt vợ mềm quá, mịn ghê!

Tranh thủ lúc còn ấm mò thêm chút!】

【Thuốc giả chết này xịn thật, da dẻ còn mướt hơn!】

【Đám lão già ngoài kia chắc chắn đang nghe trộm, trẫm phải gào thật to.】

Ngay sau đó, hắn ngửa mặt gào lên:

"Trẫmmmm...

đau lòng quáaaaa!!!"

Tiếng gào thảm thiết, bi ai đến mức quỷ thần cũng phải rơi lệ.

Ta nằm trong quan tài, khoé miệng giật liên tục.

Tên này, không đi hát tuồng đúng là uổng phí tài năng.

Hắn vừa khóc rống, vừa đưa tay luồn vào áo ta.

Ta cứng đờ người.

Tên lưu manh!

【Đừng hiểu nhầm!

Trẫm chỉ xem miếng ngọc hộ tâm còn ở đó không thôi!】

【Vợ lạnh rồi phải không?

Trẫm ủ cho ấm.】

Bàn tay hắn nóng rực, áp vào ngực ta.

Tim ta bất giác đập nhanh.

【Chết cha!

Vợ tim đập nhanh rồi!

Sắp tỉnh hả?】

【Không được!

Giờ mà tỉnh thì lộ mất, con tiện nhân Liễu Thiên Bình còn đang rình ngoài kia.】

【Bảo bối ngủ thêm chút nữa, tối nay trẫm lén dắt nàng đi ăn gà nướng.】

Nghe đến gà nướng, bụng ta không kìm được mà "ọc" một tiếng.

Thiên Yết lập tức nín khóc.
 
[Cv/ Yếtxử ] Nghe Thấy Tiếng Lòng Bạo Quân
Chương 2


Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang nhắm nghiền của ta.

【Vợ đói rồi hả?】

【Cũng phải, cả ngày hôm nay mới uống được chén nước dâu.】

Hắn cúi người, môi ấm áp kề sát tai ta:

"Cố Xử Nữ, nếu nàng có linh thiêng, hãy vào mộng trẫm."

Miệng hắn nói lời người, tim hắn thì hét như sấm:

【Vợ đừng giả bộ nữa!

Lông mi run như lá liễu rồi kìa!】

【Mau mở mắt nhìn trẫm đi!

Hôm nay trẫm mặc long bào màu đen nàng thích nhất đấy, có đẹp không?】

Ta thật sự không nhịn nổi nữa.

Chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt giao nhau.

Gương mặt đau thương của Thiên Yết đông cứng, trong nháy mắt chuyển sang lạnh lùng:

"Sống lại rồi?" hắn thản nhiên hỏi.

Nhưng trong lòng đang bắn pháo hoa:

【A a a!

Vợ tỉnh rồi!

Đôi mắt sáng như sao!】

【Muốn hôn!

Muốn ôm!

Muốn bế lên quay vòng vòng!】

Ta nhìn màn "diễn lưỡng cực" của hắn, cố nhịn cười, khẽ khàng nói khàn khàn:

"Bệ hạ, thần thiếp đói rồi."

Thiên Yết nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ:

"Đầu thai làm ngạ quỷ à?"

Rồi cực nhanh lôi từ tay áo ra một túi giấy dầu.

Nóng hổi, thơm phức.

Chính là món gà quay ta thích nhất ở Tây thành.

【May mà trẫm chuẩn bị từ trước, luôn dùng nội lực giữ ấm.】

【Mau ăn đi, đừng để gầy đi, gầy rồi không ôm thích nữa.】

Ta nhận lấy con gà, cắn một miếng thật to.

Thơm ngon đến phát khóc.

Thiên Yết quay lưng chắn cửa, chắn luôn ánh sáng và ánh mắt dòm ngó của người đời.

Bằng cách ấy, hắn đang bảo vệ ta.

Ta nhìn bóng lưng rộng lớn kia, trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc ấm áp xen lẫn xót xa.

Thì ra, mười năm qua... ta đã hiểu lầm hắn rồi sao?

3

Ta ăn sạch cả con gà quay trong quan tài.

Thiên Yết đem xương gà tiêu hủy, nhét hết vào tay áo.

【Đám xương này phải mang về cho chó ăn, không thể để lại chứng cứ.】

【Trẫm đường đường là một đấng quân vương, mang theo xương gà bên người, truyền ra ngoài còn mặt mũi gì nữa?】

【Vì vợ, mặt mũi có là cái quái gì.】

Hắn giúp ta lau sạch dầu mỡ bên khóe miệng, ánh mắt chợt sắc bén hẳn lên:

"Nằm xuống, có người tới."

Ta lập tức nhắm mắt, điều chỉnh hơi thở.

Nắp quan tài được đậy lại, chỉ chừa một khe nhỏ.

Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, kèm theo mùi son phấn nồng nặc.

Là Liễu Thiên Bình.

"Bệ hạ, tỷ tỷ đã đi rồi, người phải bảo trọng long thể."

Giọng nàng ta ngọt đến mức khiến ta nổi hết da gà.

"Cút."

Thiên Yết đáp gọn lỏn.

Nhưng Liễu Thiên Bình không chịu buông tha, dường như đang tiến lại gần quan tài:

"Bệ hạ, thần thiếp nghe nói, nếu người chết được chôn cùng ngọc châu, kiếp sau có thể đầu thai tốt hơn."

"Thần thiếp đặc biệt xin được một viên dạ minh châu Đông Hải, muốn tặng cho tỷ tỷ."

Ta lạnh lùng cười thầm trong bụng.

Tặng châu chỉ là cái cớ, muốn kiểm tra thi thể mới là thật.

Người đàn bà này, đa nghi đến đáng sợ.

Thiên Yết chắn trước quan tài: "Không cần."

"Bệ hạ chẳng lẽ lo thần thiếp làm hại thi thể tỷ tỷ?"

Liễu Thiên Bình nghẹn ngào nức nở, "Thần thiếp là thật lòng..."

【Thật lòng cái đầu ngươi!

Ngọc đó bôi hóa thi phấn, tưởng trẫm không biết?】

【Muốn hủy dung vợ trẫm?

Trẫm hủy dung ngươi trước!】

Thiên Yết rút kiếm khỏi vỏ.

Một tiếng "xoẹt" vang lên, hàn quang loé lên chói mắt.

Liễu Thiên Bình hét toáng lên, ngã ngồi trên đất.

"Bệ...

Bệ hạ..."

Mũi kiếm chỉ thẳng vào cổ họng nàng ta, ánh mắt Thiên Yết lạnh như Tu La.

"Hoàng hậu của trẫm, ngươi cũng dám động vào?"

Sát khí nồng nặc, không hề giả vờ.

Liễu Thiên Bình run lẩy bẩy, mặt mày trắng bệch.

"Thần thiếp biết sai rồi!

Biết sai rồi!"

Thiên Yết thu kiếm, lạnh giọng nói:

"Cút.

Đừng làm bẩn đường luân hồi của hoàng hậu."

Liễu Thiên Bình lăn lê bò toài chạy mất.

【Hù chết trẫm rồi, suýt nữa không kiềm chế nổi mà đâm chết ả.】

【Không được, chưa đến lúc, mười vạn đại quân nước Liễu còn đang đóng ở biên giới.】

【Nhẫn thêm chút nữa, đợi trẫm đoạt được binh phù, sẽ biến ả thành nhân trệ!】

Ta nằm trong quan tài, nghe mà tim đập loạn nhịp.

Thì ra tình hình đã căng thẳng đến thế.

Biên cương bị quân Liễu áp sát, trong cung có yêu phi quấy loạn.

Thiên Yết làm hoàng đế, quả thật không dễ dàng.

Vì bảo vệ ta, hắn đành dàn dựng màn kịch giả chết này,

Thậm chí không tiếc bị người đời mắng là hôn quân, bạo quân.

Sống mũi ta cay cay.

Thiên Yết, đồ ngốc.

Đã vì ta mà bày ra ván cờ lớn như vậy,

Thì ta sao có thể để ngươi đơn độc chống chọi?

Giờ ta đã "chết",

Vậy thì tốt.

Chết rồi, càng dễ hành động.

Ta sờ vào tay áo, nơi đó cất giấu lệnh bài ngầm của quân Cố gia.

Là tín vật cha anh ta để lại, cũng là chìa khóa điều động ám vệ kinh thành.

Liễu Thiên Bình, ngươi muốn chơi sao?

Vậy bản cung sẽ chơi cùng ngươi một trận tới bến.

Đêm nay, định sẵn là một đêm không ngủ.

Thiên Yết canh giữ linh đường cả đêm.

Ta cũng nghe trộm tâm tư hắn suốt cả đêm.

Từ chuyện quốc sự mắng đến đầu bếp ngự thiện phòng, từ Liễu Thiên Bình chửi đến đám đại thần triều sớm.

Cuối cùng, suy nghĩ của hắn quay về bên ta.

【Vợ yêu ngủ ngon thật đấy.】

【Thật muốn hôn một cái.】

【Chỉ một cái thôi.】

【Không được, đó là thi thể (dù là giả), hơi bệnh thái.】

【Nhưng môi nàng ấy chu chu lên, đáng yêu quá.】

【Kệ đi, trẫm là bạo quân, trẫm sợ ai!】
 
[Cv/ Yếtxử ] Nghe Thấy Tiếng Lòng Bạo Quân
Chương 3


Ngay sau đó, ta cảm nhận được một luồng ấm áp trên môi.

Một nụ hôn nhẹ như lông vũ, rơi xuống.

Mang theo sự trân trọng dè dặt.

【Ngủ ngon, hoàng hậu của trẫm.】

4

Tang lễ được tổ chức long trọng.

Ta nằm trong quan tài, được đưa vào hoàng lăng.

Tất nhiên, thứ vào lăng là một cái xác giả.

Còn ta, lúc này đang mặc bộ đồ xám xịt của thái giám, co mình trong góc ngự thư phòng mài mực.

Không sai, ta được Thiên Yết "kim ốc tàng kiều",

Giấu ở nơi nguy hiểm nhất cũng là an toàn nhất - ngay dưới mí mắt của hắn.

Hiện tại ta tên là "Tiểu Cố Tử".

"Tiểu Cố Tử, mực mài đậm quá rồi."

Thiên Yết không ngẩng đầu, phê tấu chương với giọng khó chịu.

Tay ta khựng lại, suýt nữa tạt cả nghiên mực lên mặt hắn.

【Vợ mặc đồ thái giám cũng xinh, chỉ là quần áo rộng quá, không thấy eo.】

【Lần sau phải may bộ ôm sát mới được... hehe.】

【A, vợ trừng mắt với trẫm?

Có phải trẫm vừa nói nặng lời không?】

【Xin lỗi vợ, trẫm sai rồi, trẫm quỳ lên sầu riêng được chưa?】

Ta hít sâu một hơi, tiếp tục mài mực.

Nhịn đi, hắn là bạo quân, không thể đánh.

Lúc này, ngoài cửa truyền vào giọng thái giám: "Quý phi Liễu cầu kiến."

Thiên Yết nhíu mày, ánh mắt thoáng hiện vẻ chán ghét.

"Tuyên."

Liễu Thiên Bình uốn éo bước vào, tay bưng chén canh sâm.

"Bệ hạ, người phê tấu chương cả ngày rồi, uống chén canh bồi bổ đi ạ."

Nàng ta đến bên án thư, cố tình dựa sát vào Thiên Yết.

Hương phấn nồng nặc khiến ta muốn hắt xì.

Thiên Yết lạnh nhạt né tránh: "Để đó đi."

Nhưng Liễu Thiên Bình vẫn không chịu lui, đôi mắt mị hoặc lúng liếng:

"Bệ hạ, tối nay...

đến tẩm cung thần thiếp nghỉ ngơi nhé?"

Vừa nói, tay nàng ta vừa vươn về phía ngực Thiên Yết.

Ngón tay ta siết chặt nghiên mực, trắng bệch cả đốt.

Trước mặt ta mà dám quyến rũ chồng ta?

Tưởng ta chết thật chắc?

Dù hiện tại đúng là ta đang "chết"...

Thiên Yết lập tức bắt lấy cổ tay nàng ta, lực mạnh đến suýt nghiền nát xương.

"Trẫm nói rồi, không rảnh."

Liễu Thiên Bình đau đến rơm rớm nước mắt: "Bệ hạ làm đau thần thiếp rồi..."

【Muốn nôn thật sự.

Cái tay này vừa đụng vào đâu?

Có độc không?】

【Phải đi rửa tay, rửa mười lần!】

【Vợ còn đang ở đây, trẫm nhất định phải giữ mình trong sạch!】

【Vợ nhìn đi!

Trẫm từ chối dứt khoát biết bao!】

Ta thấy lòng thoải mái hơn chút.

Ngay lúc đó, Liễu Thiên Bình đột nhiên quay đầu nhìn ta:

"Tiểu thái giám này sao cứ nhìn bản cung chằm chằm?

Không biết quy củ à?"

Ánh mắt nàng ta sắc như dao, dường như phát hiện điều gì.

"Ngẩng đầu lên!"

Ta tim thắt lại.

Dù đã thay đổi dung mạo, nhưng đôi mắt này vẫn là thật.

Nếu bị nàng ta nhận ra...

Thiên Yết chợt lên tiếng:

"Nó là thái giám câm mới thu, đầu óc có chút vấn đề."

Hắn tiện tay ném tấu chương vào người ta:

"Cút ra ngoài quỳ, không biết điều gì cả."

【Vợ mau chạy!

Con điên này lại phát bệnh rồi!】

【Ra ngoài chờ ta, đừng sợ, trẫm sẽ xử lý ả ngay.】

Ta giả vờ lí nhí đáp, nhanh chóng lui ra ngoài.

Vừa bước qua cửa, liền nghe tiếng đồ sứ vỡ bên trong.

Tiếp đó là tiếng hét chói tai của Liễu Thiên Bình:

"Bệ hạ!

Vì một người chết, người đối xử với thần thiếp như vậy sao?!"

Ta tựa vào vách, nghe động tĩnh trong phòng.

Trong đầu tính toán.

Liễu Thiên Bình hống hách, chẳng qua là dựa vào thế lực nước Liễu.

Nếu ta có thể cắt đứt liên hệ giữa nàng ta với nước mẹ thì sao?

Dù quân Cố gia đã tan, nhưng nơi biên cương vẫn còn tàn binh cũ.

Chỉ cần đưa được lệnh bài ra ngoài...

Đang nghĩ ngợi, bỗng một bàn tay to chụp lấy miệng ta.

Ta hoảng hốt quay đầu laị.

Chạm vào ánh mắt đào hoa quen thuộc.

Là thanh mai trúc mã của ta, giờ là Thống lĩnh Cấm quân - Tạ Bạch Dương.

Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp:

"Ta biết mà, nàng chưa chết."

Ta vừa định giãy ra, đã nghe thấy tiếng lòng của hắn:

【Tốt quá rồi!

A Xử chưa chết!】

【Ta biết tên chó hoàng đế đó không nỡ giết nàng!】

【Nếu A Xử còn sống... kế hoạch tạo phản của ta... còn cần tiếp tục không?】

Ta trợn tròn mắt.

Gì cơ?

Ngươi muốn tạo phản?!

Hoàng cung này, còn bao nhiêu "bất ngờ" đang chờ ta nữa đây?

5

Tạ Bạch Dương kéo ta ra sau giả sơn.

"A Xử, đi với ta."

Hắn hạ giọng, vẻ mặt đầy kích động, "Ta đã bố trí xong người, đêm nay sẽ đưa nàng rời cung."

Ta hất tay hắn ra, lùi lại một bước:

"Tạ Bạch Dương, ngươi muốn làm gì?"

Tạ Vân nôn nóng: "Tên bạo quân Thiên Yết đó tính khí thất thường, nàng ở cạnh hắn chỉ có đường chết!

Liễu Thiên Bình yêu nữ đó khống chế triều đình, Đại Chu sớm muộn gì cũng mất!"

"Ta đã liên kết các chư vương, chỉ cần ta ra lệnh..."

Ta nhìn thiếu niên từng rạng rỡ như ánh mặt trời năm nào, lúc này trong mắt chỉ còn ngọn lửa tham vọng hừng hực.

Thì ra... hắn cũng đã thay đổi.

【Chỉ cần mang A Xử đi, ta có thể lấy cớ này để khởi binh thảo phạt bạo quân.】

【Đến lúc đó, giang sơn và mỹ nhân, đều sẽ là của ta.】

【A Xử ngây thơ như thế, chắc chắn sẽ tin ta.】

Trái tim ta lạnh đi một chút.

Ngây thơ?

Trong mắt hắn, ta chỉ là một kẻ dễ bị lợi dụng, một con ngốc đáng thương?

Ta cười lạnh: "Tạ thống lĩnh, e là ngươi hiểu lầm rồi.

Ta ở lại... là do ta tự nguyện."

Tạ Bạch Dương ngây người: "Tại sao?

Hắn muốn giết nàng đấy!"

"Đó là đang diễn kịch."

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, "Tạ Bạch Dương, nhà họ Cố chỉ trung thành với hoàng đế, không trung với phản thần tặc tử."

Sắc mặt Tạ Bạch Dương sầm xuống.

"A Xử... nàng đã thay đổi."

"Người nào rồi cũng sẽ đổi thay."

Đúng lúc ấy, một giọng nói âm lãnh vang lên:

"Tạ thống lĩnh đang trò chuyện gì cùng tiểu thái giám của trẫm thế?"
 
[Cv/ Yếtxử ] Nghe Thấy Tiếng Lòng Bạo Quân
Chương 4


Thiên Yết không biết đã đứng ngoài giả sơn từ khi nào.

Hắn vận hắc bào, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt sắc như dao.

Sau lưng hắn là mấy chục ám vệ áo đen.

Sắc mặt Tạ Bạch Dương tái nhợt, lập tức quỳ xuống: "Thần...

đang khiển trách tên nô tài không hiểu quy củ này."

Thiên Yết thong thả bước đến, kéo ta ra sau lưng, động tác bá đạo, lộ rõ chiếm hữu.

"Nô tài của trẫm, không đến lượt ngươi dạy dỗ."

Hắn nhìn Tạ Bạch Dương, khóe môi nhếch lên vẻ châm biếm:

"Nếu Tạ thống lĩnh rảnh quá, sao không đi canh giữ cổng thành?

Nghe nói gần đây ngoài thành chó hoang nhiều lắm."

Tạ Bạch Dương cắn răng: "Thần... tuân chỉ."

Lúc lui xuống, hắn nhìn ta thật sâu.

Ánh mắt kia, không còn là yêu thương, mà là sát ý.

【Đã không thể có, vậy thì hủy đi.】

【Cố Xử Nữ, đừng trách ta.】

Ta nghe rõ từng chữ một.

Khi Tạ Bạch Dương rời đi, sắc mặt Thiên Yết đen như đáy nồi.

"Với hắn còn nói nhiều lời làm gì?

Không biết gọi người tới sao!"

【Hù chết trẫm rồi!

Nếu tới chậm một bước, vợ trẫm bị bắt cóc thì sao!】

【Tên Tạ Bạch Dương kia dám nhòm ngó vợ trẫm!

Còn muốn tạo phản?!】

【Tối nay sai người đào tổ tông nhà hắn lên...

Không được, hơi thất đức.】

【Vậy thì trộm sạch đồ lót nhà hắn, mai không mặc được đi triều!】

Ta: "..."

Phương thức trả thù của bạo quân này, thật sự... tươi mới độc lạ.

"Bệ hạ, Tạ Bạch Dương có dã tâm phản loạn."

Ta nghiêm túc nói.

Thiên Yết hừ lạnh: "Trẫm biết."

"Ngài biết?"

"Cái mưu mô mèo con đó, trẫm đã nhìn thấu từ lâu rồi."

Thiên Yết không buồn để tâm, "Giữ hắn lại là để câu cá, xem hắn liên kết với ai."

【Thật ra là vì hắn là thanh mai của nàng, trẫm sợ giết rồi nàng sẽ buồn.】

【Giờ vợ đã thấy rõ bộ mặt thật của hắn, vậy thì trẫm không cần khách sáo nữa.】

Hắn bất ngờ véo má ta một cái:

"

Sau này cách xa mấy tên đàn ông khác ra, nghe chưa?"

"Nhất là loại vừa xấu hơn trẫm, vừa lòng dạ hiểm độc."

Ta gạt tay hắn: "Bệ hạ, nghiêm túc chút."

"Trẫm rất nghiêm túc."

【Tay vợ mềm thật.】

【Muốn hôn.】

Bỗng dưng có tiếng ồn ào truyền đến từ xa.

Lửa cháy ngút trời.

"Cháy rồi!

Lãnh cung cháy rồi!"

Lãnh cung?

Chẳng phải đó là nơi đặt linh cữu "của ta" sao?

Dù ta đã "hạ táng", nhưng nơi đó vẫn còn nhiều kỷ vật của ta.

Thiên Yết sắc mặt đại biến.

【Xong rồi!

Là Liễu Thiên Bình phóng hỏa!】

【Nàng ta muốn hủy thi diệt tích, cắt đứt đường lui của vợ!】

【Không đúng!

Nàng ta muốn dụ rắn ra khỏi hang!】

Hắn lập tức nhìn ta: "Theo sát trẫm, đừng chạy lung tung!"

Ta nhìn ánh lửa xa xa, mắt ánh lên tia lạnh lẽo.

Liễu Thiên Bình, ngươi đốt nơi cất giữ ký ức của ta, muốn đoạn tuyệt tất cả.

Được, vậy thì ta sẽ cùng ngươi tính sổ!

6

Lửa cháy dữ dội, ánh đỏ rực cả một góc trời.

Liễu Thiên Bình đứng ngoài biển lửa, cười như hoa nở.

"Chao ôi, mùa hanh khô dễ cháy thật đấy, sao lại đột nhiên bén lửa thế này?"

Nàng ta nhìn Thiên Yết vội vã chạy đến, làm ra vẻ kinh ngạc:

"Bệ hạ, sao người lại tới đây?

Chỗ này nguy hiểm lắm."

Thiên Yết chẳng buồn nhìn nàng ta, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm ngọn lửa.

Hắn đang diễn.

Diễn vai một kẻ mất vợ, đau lòng khôn xiết.

"Dập lửa!

Mau dập lửa cho trẫm!"

Hắn quát lớn.

Cung nhân tất tả xách nước cứu hỏa.

Liễu Thiên Bình đi đến gần, giọng đầy vẻ an ủi giả tạo:

"Bệ hạ, tỷ tỷ trên trời có linh thiêng, chắc chắn không muốn người vì mấy món đồ cũ mà đau lòng."

"Đồ cũ?"

Thiên Yết xoay người, ánh mắt sắc như dao:

"Trong đó có cây đàn nàng ấy yêu nhất, còn có..."

Còn có áo cưới trong ngày đại hôn của chúng ta.

Dù ngày ấy cả hai đều mặt lạnh, không ai thèm để ý đến ai.

Nhưng ta biết, hắn vẫn luôn giữ lại.

【Áo cưới trẫm đã giấu trong hộc bí mật, chắc chưa cháy tới.】

【Nhưng cây đàn kia...

đó là cây cổ cầm nàng ấy yêu thích nhất!】

【Liễu Thiên Bình, ngươi chờ đó!】

Ngay lúc ấy, một hắc y nhân từ trong biển lửa lao ra,

Lưỡi kiếm lóe sáng:

"Cẩu hoàng đế!

Nạp mạng đi!"

Thích khách!

Không chỉ một tên!

Bốn phía đột nhiên tràn ra mấy chục hắc y nhân, thấy người là giết.

Trường cảnh hỗn loạn tức thì.

"Hộ giá!

Hộ giá!"

Lý công công hét thảm, trốn tọt dưới gầm bàn.

Cấm quân phần lớn bị Tạ Bạch Dương điều đi, số còn lại không chống đỡ nổi.

Thiên Yết đẩy Liễu Thiên Bình ra, chắn ta sau lưng:

"Trốn kỹ vào!"

Hắn rút kiếm mềm bên hông, lao lên.

Kiếm khí như cầu vồng, chiêu nào cũng trí mạng.

Ta nấp sau cột đá, nhìn hắn chém giết giữa vòng vây.

Máu đỏ thẫm cả long bào.

【Mẹ nó!

Đám người này ác thật!】

【Dám đánh vào mặt trẫm?

Nếu mặt trẫm bị hủy, vợ không thích nữa thì sao?】

【Tên bên trái kia, đừng đánh vào eo!

Eo trẫm còn phải giữ lại phục vụ vợ đấy!】

Đến lúc này mà đầu hắn vẫn chỉ toàn suy nghĩ vớ vẩn!

Ta vừa tức vừa lo.

Bất chợt, ta thấy Liễu Thiên Bình đang lén lút núp sau giả sơn,

Tay cầm nỏ nhỏ, nhắm thẳng vào lưng Thiên Yết!

Con tiện nhân này!

Không chỉ muốn giết ta, còn muốn diệt luôn Thiên Yết?

Phải rồi, hắn chết, nàng ta liền có thể lập hoàng đế bù nhìn để thao túng triều đình.

"Thiên Yết!

Cẩn thận phía sau!"

Ta không màng bại lộ, hét to một tiếng.

Đồng thời, ta chộp lấy một viên đá dưới đất, ném thật mạnh về phía Liễu Thiên Bình.

"Bốp!"

Viên đá trúng thẳng cổ tay nàng ta.

Mũi tên lệch hướng, sượt qua tay Thiên Yết.

Hắn khẽ rên một tiếng, quay đầu lại.

Thấy là ta, ánh mắt hắn thoáng kinh ngạc, rồi lập tức bốc lên lửa giận ngút trời.

【Vợ cứu trẫm!】

【Vợ vì trẫm mà liều mình!】

【Muốn khóc quá!】

【Nhưng...

Liễu Thiên Bình, ngươi chết chắc rồi!】
 
[Cv/ Yếtxử ] Nghe Thấy Tiếng Lòng Bạo Quân
Chương 5


Thiên Yết bùng nổ khí thế, kiếm pháp bỗng hung mãnh như cuồng long.

Chỉ trong chớp mắt, kẻ địch đã ngã rạp đầy đất.

Số còn lại thấy tình thế bất lợi, toan rút lui.

"Không để sót một tên."

Hắn lạnh lùng ra lệnh.

Ám vệ lập tức lao lên.

Trận chiến kết thúc.

Thiên Yết vứt kiếm, sải bước về phía ta.

Tay hắn vẫn chảy máu, nhưng chẳng màng quan tâm.

"Có bị thương không?"

Hắn nắm lấy vai ta, đảo mắt nhìn khắp người.

Ta lắc đầu: "Ta không sao, còn tay ngài..."

"Vết nhỏ."

【Đau chết đi được!

Mũi tên có độc!】

【Choáng quá...】

【Không thể ngã trước mặt vợ, mất mặt lắm!】

【Gắng lên!

Thiên Yết, ngươi là nhất!】

Cơ thể hắn loạng choạng, mặt trắng bệch.

"Thiên Yết!"

Ta hốt hoảng đỡ lấy hắn.

Hắn ngã vào lòng ta, môi tím tái.

"Đừng sợ..."

Hắn gắng gượng cười, "Trẫm... không chết được."

【Giá mà mượn cơ hội xin một nụ hôn...】

【Hương dâu...】

Nhìn gương mặt hắn đang hôn mê, nước mắt ta không cầm được rơi xuống.

Đến lúc này mà còn nghĩ đến vị dâu.

Ta cúi đầu, hôn lên đôi môi lạnh giá của hắn.

"Cho ngài đấy, hương dâu ngài thích."

Không biết có phải ảo giác không, khóe môi hắn... hình như khẽ cong lên.

7

Thiên Yết trúng độc rồi.

Loại độc này là "Kiến Huyết Phong Hầu", bí dược của nước Liễu, chỉ có Liễu Thiên Bình mới giữ giải dược.

Đám lão già Thái y viện bó tay toàn tập, chỉ biết quỳ xuống dập đầu gào "Thần có tội".

Ta ngồi bên long sàng, nhìn Thiên Yết nhắm chặt mắt.

Sắc mặt hắn tái nhợt, hơi thở yếu ớt, ngay cả tiếng lòng trong đầu cũng đứt quãng.

【Vợ...

đừng khóc...】

【Trẫm... không sao...】

【Chỉ là... hơi buồn ngủ...】

Ta lau khô nước mắt.

Khóc để làm gì?

Khóc liệu có thể khóc ra được giải dược không?

Tình hình lúc này, trong có nội loạn, ngoài có giặc.

Nếu tin Thiên Yết hôn mê truyền ra, Tạ Vân cùng các chư vương nhất định sẽ lập tức khởi binh, còn Liễu Thiên Bình cũng sẽ nhân cơ hội cướp quyền.

Ta buộc phải ổn định cục diện.

Ta đứng dậy, chỉnh lại y phục thái giám.

Từ giờ phút này, ta không còn là Hoàng hậu Cố Xử Nữ, cũng không là tiểu thái giám Tiểu Cố Tử.

Ta là người phát ngôn duy nhất của Thiên Yết.

Ta bước ra khỏi tẩm điện.

Lý công công đứng chờ bên ngoài, vẻ mặt lo lắng:

"Tiểu Cố Tử, bệ hạ thế nào rồi?"

Ta lạnh lùng nhìn ông ta: "Bệ hạ chỉ mệt, đang nghỉ ngơi.

Không ai được phép quấy rầy."

Lý công công sững người: "Nhưng Thái y nói..."

"Thái y mắt mờ, chẩn sai rồi."

Ta lấy lệnh bài ngầm của quân Cố gia ra, lắc nhẹ trước mặt ông ta.

Đồng tử Lý công công co rút: "Đây là..."

"Lý công công là người thông minh, hẳn biết nên làm gì."

Lý công công lập tức quỳ xuống: "Nô tài hiểu!

Bệ hạ long thể an khang, chỉ là cảm mạo nhẹ mà thôi!"

Xong việc với Lý công công, bước tiếp theo là Liễu Thiên Bình.

Nàng ta chắc chắn đang chờ tin Thiên Yết trúng độc chết.

Ta phải ra tay trước.

Ta dẫn theo vài ám vệ tâm phúc, thẳng tiến quý phi điện.

Liễu Thiên Bình đang ngồi trước gương chải tóc, tâm trạng có vẻ rất tốt.

Thấy ta xông vào, nàng ta nhướng mày: "Nô tài to gan!

Ai cho ngươi vào?"

Ta không dài dòng, ra hiệu cho ám vệ đè nàng ta xuống đất.

"Ngươi muốn làm gì?

Bổn cung là quý phi!

Ta muốn gặp bệ hạ!"

Ta bước đến trước mặt nàng, đứng cao nhìn xuống:

"Quý phi nương nương, bệ hạ sai ta tới lấy một thứ."

"Thứ gì?"

"Giải dược."

Liễu Thiên Bình ánh mắt lóe lên: "Bổn cung không hiểu ngươi đang nói gì."

"Không hiểu?"

Ta cười nhạt, rút dao găm áp lên mặt nàng ta.

"Gương mặt này được chăm chút không tệ.

Nếu bị rạch nát, không biết bệ hạ còn muốn liếc mắt nhìn không?"

Liễu Thiên Bình thét chói tai: "Ngươi dám!

Bổn cung là công chúa nước Liễu!"

"Đây là hoàng cung Đại Chu, không phải Liễu quốc của ngươi."

Tay ta khẽ dùng lực, lưỡi dao sắc bén rạch qua da nàng.

Máu lập tức rỉ ra.

Liễu Thiên Bình hoảng loạn gào lên: "Đừng!

Đừng ra tay!

Ta đưa!

Ta đưa!"

Nàng ta run rẩy lấy một viên thuốc từ cây trâm trên đầu ra.

"Đây là giải dược...

Mau giúp ta cầm máu!"

Ta cầm lấy viên thuốc, đưa lên mũi ngửi.

Quả thật có mùi hương kỳ lạ.

Nhưng ta không dám mạo hiểm cho Thiên Yết dùng ngay.

"Nuốt đi."

Ta ra lệnh.

"Gì cơ?"

"Nuốt một nửa viên thuốc này."

Liễu Thiên Bình trợn tròn mắt: "Thuốc này rất quý, chỉ có một viên..."

"Vậy thì nuốt một phần ba."

Ta không nói nhiều, bẻ một miếng nhét vào miệng nàng.

Liễu Thiên Bình buộc phải nuốt.

Một lúc sau, ngoài sắc mặt hơi tái, nàng ta không có dấu hiệu trúng độc.

Xem ra thuốc thật.

Ta cầm phần còn lại, xoay người rời đi.

Sau lưng vang lên tiếng gào thét của Liễu Thiên Bình: "Tên thái giám khốn kiếp!

Bổn cung nhất định sẽ giết ngươi!"

Ta cười lạnh.

Ngươi sống qua đêm nay được thì hãy nói tiếp.

Về tới tẩm điện, ta đút giải dược cho Thiên Yết uống.

Một lát sau, hô hấp của hắn ổn định, sắc mặt dần hồng hào trở lại.

Trong đầu ta lại vang lên tiếng lòng quen thuộc.

【Ực...

đắng quá...】

【Ai đút ct cho trẫm ăn vậy?】

【Ơ?

Mùi vợ?】

【Vợ đút thì... ct cũng thơm!】

Ta: "..."

Hắn không cứu được nữa rồi.

8

Thiên Yết tỉnh lại rồi.

Nhưng hắn quyết định tiếp tục giả chết.

"Bọn chúng đã nghĩ trẫm sắp chết, vậy thì cho chúng một bất ngờ lớn."

Hắn tựa vào đầu giường, vừa uống cháo ta đút, vừa âm thầm tính kế.

【Cháo ngon quá, vợ tự nấu đấy.】

【Thật ra hơi mặn... nhưng không thể chê.】

【Lần đầu nấu mà, phải khen!】

"Ngon không?"

Ta hỏi.

"Mỹ vị nhân gian."

Thiên Yết mặt không biến sắc.

Ta nếm thử một ngụm.

Khục, mặn chát đắng ngắt.

Tên này, đúng là không nói được một câu thật lòng.

"Hiện Tạ Bạch Dương đã tập kết năm vạn binh mã, đóng ngoài thành."

Ta nghiêm giọng nói, "Quân Liễu cũng bắt đầu tấn công biên giới."

"Tình hình rất nghiêm trọng."

Thiên Yết đặt bát xuống, mắt ánh lên tia sáng lạnh:

"Ngươi sợ không?"

"Không."

Ta nắm lấy tay hắn, "Cùng lắm thì... chết."

"Chết gì mà chết?

Trẫm còn chưa cùng nàng sinh khỉ đâu."

Hắn siết chặt tay ta, ngón tay nhẹ vuốt lòng bàn tay.

"Trẫm đã bố trí xong rồi.

Tối nay, bọn chúng sẽ ép cung."

"Đến lúc đó, ta sẽ bắt gọn một mẻ."

【Thật ra trẫm cũng không chắc.】

【Nếu thua... thì dắt vợ bỏ trốn.】

【Trẫm có một kho vàng giấu ở Giang Nam, đủ tiêu vài đời.】

【Sau đó mua biệt phủ lớn, sinh một đám con...】

Ta bật cười.

Tên bạo quân này, đường lui cũng tính kỹ thật.
 
[Cv/ Yếtxử ] Nghe Thấy Tiếng Lòng Bạo Quân
Chương 6


Quả nhiên, đêm đến.

Ngoài hoàng cung vang lên tiếng hò reo rung trời.

Tạ Bạch Dương tạo phản rồi.

Hắn mang theo năm vạn đại quân, phá cửa cung, tiến thẳng Dưỡng Tâm Điện.

Liễu Thiên Bình dẫn theo tay chân, đốt lửa khắp nơi tạo hỗn loạn.

"Bạo quân vô đạo!

Thanh trừng triều cương!

Diệt trừ hoàng quyền!"

Khẩu hiệu vang trời.

Ta và Thiên Yết ngồi ngay chính điện.

Hắn vận long bào, tuy sắc mặt nhợt nhạt nhưng khí thế đế vương vẫn hiên ngang.

Ta đứng bên hắn, vẫn là y phục thái giám.

Cửa điện bị phá.

Tạ Bạch Dương mặc giáp, cầm kiếm nhuộm máu bước vào.

Phía sau là binh sĩ rợp trời.

Liễu Thiên Bình đi sau, gương mặt đắc ý.

"Thiên Yết, ngươi chết chắc rồi!"

Tạ Bạch Dương chỉ kiếm vào long ỷ.

Thiên Yết nhìn hắn thản nhiên, như đang nhìn một tên hề.

"Tạ Bạch Dương, trẫm đãi ngươi không bạc, vì sao tạo phản?"

"Không bạc?"

Tạ Bạch Dương cười lạnh, "Ngươi cướp người ta yêu nhất, còn muốn diệt khẩu ta!

Gọi vậy là không bạc?"

"A Xử vốn là của ta!

Là ngươi đoạt lấy!"

Ta không nhịn được: "Tạ Bạch Dương, ngươi còn định tự lừa mình dối người đến bao giờ?"

"Năm đó chính ngươi vì danh lợi, chủ động buông tay ta, đẩy ta vào tay hoàng cung."

"Giờ lại diễn trò si tình sao?"

Mặt Tạ Bạch Dương tái mét: "A Xử, ngươi..."

Hắn không ngờ ta lại vạch trần ngay trước mặt mọi người.

Liễu Thiên Bình sốt ruột: "Còn nói nhảm gì nữa?

Giết tên bạo quân đó, thiên hạ sẽ là của chúng ta!"

Nàng ta nhìn ta, ánh mắt đầy độc ác:

"Cả tên thái giám kia nữa, lột da nó làm đèn lồng cho ta!"

Ánh mắt Thiên Yết lập tức băng lạnh.

【Muốn lột da vợ ta?】

【Ngươi chán sống rồi!】

Hắn từ từ đứng lên, vỗ tay một cái:

"Đến đông đủ rồi, vậy thì bắt đầu đi."

Vừa dứt lời.

Xung quanh điện, lưới sắt từ trên rơi xuống, nhốt chặt tất cả.

Trên nóc điện mở ra, vô số ám vệ áo đen từ trời giáng xuống.

Ngoài điện, tiếng bước chân đều tăm tắp vang lên.

Là quân Cố gia!

Lệnh bài ta đưa đi đã phát huy tác dụng!

Tàn binh Cố gia ẩn mình trong kinh đã chờ đợi ngày này từ lâu.

Sắc mặt Tạ Bạch Dương tái mét: "Không thể nào!

Cố gia quân đã giải tán rồi mà!"

Ta gỡ mũ thái giám, tóc dài xõa xuống.

"Linh hồn Cố gia, vĩnh viễn không tiêu tan."

"Chỉ cần còn một người Cố thị, Cố gia quân vẫn tồn tại."

Tạ Bạch Dương nhìn ta, ánh mắt đầy tuyệt vọng và không thể tin.

"A Xử, ngươi vậy mà lại...

Vậy mà lại vì tên bạo quân đó, đối đầu với ta?"

Thiên Yết ôm eo ta, cười đắc thắng:

"Xin lỗi nhé, giờ nàng ấy là hoàng hậu của trẫm."

"Hơn nữa, trẫm không phải bạo quân."

"Trẫm là... kẻ cuồng sủng vợ."

【Câu này trẫm luyện bao lâu rồi, ngầu không?】

【Vợ mau khen trẫm đi!】

9

Cục diện đảo ngược chỉ trong chớp mắt.

Quân của Tạ Bạch Dương bị vây như cá trong rọ, rất nhanh đã tan tác không còn hình dạng.

Đám thân tín mà Liễu Thiên Bình mang theo cũng bị ám vệ tiêu diệt sạch sẽ.

"Thiên Yết!

Ngươi thật đê tiện!"

Tạ Bạch Dương bị đè quỳ dưới đất, phẫn nộ gào lên.

Thiên Yết từ trên cao nhìn xuống hắn: "Binh bất yếm trá.

Tạ tướng quân, đạo lý này còn không hiểu sao?"

Liễu Thiên Bình ngồi bệt dưới đất, tóc tai rối loạn, chẳng còn chút khí thế kiêu ngạo nào lúc nãy.

"Bệ hạ tha mạng!

Tha mạng cho thần thiếp!

Thần thiếp bị ép mà!"

Nàng ta bò tới định ôm lấy chân Thiên Yết.

Thiên Yết khinh bỉ đá nàng ta một phát lăn ra.

"Bị ép?

Vậy thuốc độc cũng là bị ép hạ?

Lửa cũng là bị ép đốt?"

"Liễu Thiên Bình, ngươi thật sự nghĩ trẫm là kẻ ngu sao?"

【Một cú đá sảng khoái!

Lâu lắm rồi trẫm đã muốn đá rồi!】

【Nếu không sợ bẩn giày, trẫm còn muốn đá thêm mấy phát nữa.】

Ngay khi mọi người tưởng cục diện đã an bài,

Biến cố lại bất ngờ xảy đến.

Tể tướng Triệu Cao từ nãy tới giờ vẫn im lặng, đột nhiên rút ra một quả pháo hiệu từ tay áo, ném thẳng lên trời.

"Đoàng!"

Một chùm pháo đỏ rực nổ tung giữa bầu trời đêm.

"Không ổn!

Còn phục binh!"

Ta giật mình.

Triệu Cao cười điên loạn: "Thiên Yết!

Ngươi tưởng vậy là xong sao?"

"Thái hậu nương nương sớm đã đoán được nước cờ này của ngươi!"

"Chiêu sát thực sự, ở phía sau kia kìa!"

Theo tín hiệu pháo bắn lên, sâu trong hoàng cung đột nhiên vang lên một tiếng nổ long trời lở đất.

Là thuốc nổ!

Bọn chúng đã chôn thuốc nổ trong cung!

"Ầm ầm ầm --"

Điện rung chuyển, đá vụn bắt đầu rơi xuống.

"Bảo vệ bệ hạ!"

Ám vệ hoảng loạn.

Thiên Yết sắc mặt đại biến, lập tức ôm chặt lấy ta.

"Chạy!

Theo mật đạo!"

Hắn kéo ta lao về phía cơ quan sau long ỷ.

"Muốn chạy?

Đâu có dễ vậy!"

Triệu Cao không biết từ đâu rút ra một khẩu súng hỏa thương, chĩa thẳng vào Thiên Yết.

"Đi chết đi!"

"Đoàng!"

Tiếng súng vang lên.

Trong thời đại vũ khí lạnh, hỏa thương chính là đòn trí mạng.

Không thể tránh kịp.

Đầu óc ta trống rỗng, bản năng muốn chắn cho Thiên Yết.

Nhưng hắn lại nhanh hơn ta.

Hắn xoay người, dùng lưng đón đạn thay ta.

"Phụt!"

Tiếng viên đạn xuyên vào da thịt.

Cơ thể Thiên Yết khựng lại, máu tươi phun trào.

"Thiên Yết!!!"

Ta gào lên trong tuyệt vọng.

【Đau quá...】

【Đau chết mẹ nó...】

【Vợ đừng nhìn... sợ nàng sợ...】

【May mà... không phải nàng bị trúng...】

Hắn đổ ập vào người ta, mềm nhũn.

Triệu Cao cười điên cuồng: "Ha ha ha ha!

Bạo quân chết rồi!

Đại Chu là của chúng ta!"

Ta ôm lấy Thiên Yết, tay đầy máu đỏ.

Phẫn nộ, tuyệt vọng, căm hận, tất cả cảm xúc thiêu đốt tâm can.

"Triệu Cao!!!"

Ta nhặt kiếm dưới đất, như phát điên lao vào hắn.

Triệu Cao còn chưa kịp phản ứng, đã bị ta đâm thẳng qua cổ họng.

"Ngươi..."

Hắn trợn mắt, chết không nhắm mắt.

Ta rút kiếm ra, quay sang giết đám phản quân khác.

Giết!

Giết!

Giết!

Ta muốn tất cả chúng phải chôn cùng Thiên Yết!

Ta như ác quỷ đội máu từ địa ngục bò lên, điên cuồng tắm trong huyết sát.

Cho đến khi một bàn tay ấm áp nắm lấy cổ tay ta.

"Xử nhi...

đừng giết nữa..."

Là Thiên Yết.

Hắn vẫn còn sống!

Ta vứt kiếm, nhào tới bên hắn.

"Thiên Yết!

Chàng sao rồi?

Đừng dọa thiếp!"

Thiên Yết yếu ớt mở mắt, khóe miệng còn dính máu.

"Trẫm... mặc áo giáp mềm bên trong..."

"Không chết được..."

【Chỉ là... chắc gãy hai cái xương sườn rồi...】

【Đau chết trẫm... cần an ủi... cần thơm thơm...】

Ta bật khóc, nước mắt nước mũi tèm lem.

Tên khốn này!

Mặc áo chống đạn mà không nói sớm!

Hại ta sợ muốn chết!

Nhưng...

Chỉ cần còn sống,

Thì giang sơn này, thiên hạ này, còn tính là gì?

Hết.
 
Back
Top Bottom