Cập nhật mới

Khác [CV][SOONHOON] Bạn Trai Yandere

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
293829767-256-k735542.jpg

[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Tác giả: deartea_miu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Đêm còn dài, tinh còn nhiều~"

Fic gốc : "Bạn Trai Yandere"
Tác giả : @ThienShyn
Tác giả chuyển ver : doah

• Truyện đã được tác giả cho phép để chuyển ver
• Vui lòng không mang đi nơi khác



svt​
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Hồi tưởng (H+)


"Ah...đau quá.."

"Em tỉnh dậy rồi sao?"

"Đây là đâu..?"

"Đây là nhà của anh."

Hắn mỉm cười nhìn người phía dưới vừa tỉnh dậy sau một hồi luân động.

"Cuối cùng em cũng tỉnh dậy, anh rất nhớ em."

Vừa nói hắn vừa hôn nhẹ lên trán của cậu tỏ vẻ ôn nhu.

Cậu chớp mắt nặng trĩu nhìn người phía trên không ai khác chính là tên bạn trai mà cậu vừa đá hôm trước, hôm nay hắn lại xuất hiện ở đây.

Cậu cố gắng nhớ lại mọi chuyện trước khi bất tỉnh, lúc khuya đang trên đường về nhà thì cậu bị đánh lén ngất đi, thế quái nào lại là hắn làm.

"Đồ điên..anh làm như vậy..là đang bắt cóc tôi"

Quan trọng hơn hết giờ đây cậu không một mảnh vải che thân, phía dưới hậu huyết cực kỳ đau nhói, không biết đã bị dị vật xâm chiếm bao nhiêu lần.

"Ah..đau..mau lấy ra.."

Nghe cậu nói thế anh liền đâm mạnh vào bên dưới.

Cậu trợn mắt nhìn anh, côn thịt sâu bên trong khiến bụng cậu trướng lên khó chịu.

"Không phải em thích lắm sao?"

"Khi nãy còn rên rỉ, em không thành thật tí nào"

"Hức..xin anh..tha cho tôi.."

"Tôi sẽ không..báo..ah..cảnh sát.."

Dường như không quan tâm đến lời của cậu, hắn tiếp tục trêu đùa nhũ hoa của cậu.

"Em nhìn xem, hai nhũ hoa này thành thật hơn em nhiều."

Nói xong hắn liền bế cậu lên, cắn mạnh một bên nhũ hoa của cậu khiến nó sưng tấy.

"Ahh.. ah...

ư..đau.."

Hai tay hắn không yên phận một bên sờ nắn nhũ hoa một tay nới rộng hậu huyệt để côn thịt hắn ra vào dễ dàng hơn.

"Ahh...trướng...lắm rồi...đừng đụng..ah."

"Jihoon, ngoan nào.

Em kẹp chặt như thế sẽ khiến tôi đau đó, như thế thì tôi sẽ không làm em sướng được."

"T-tên vô liêm sỉ..biến thái.."

Cậu không ngờ hắn còn nói ra được những lời đó, rốt cuộc mới biết mình đụng nhầm tên bệnh hoạn.

"Em xem một bên ngực sưng tấy rồi, ngày mai tỉnh dậy trông rất khó coi.

Tôi sẽ giúp em làm chúng cân xứng với nhau nên em đừng lo lắng"

"Đừng...ah.."

Cậu mệt mỏi van xin hắn nhưng lời nói của cậu chẳng thể nào khiến hắn lay chuyển.

Hắn cắn mạnh một phát vào nhũ hoa không thương tiếc, đánh dấu chủ quyền cậu là của riêng hắn.

"Ahhh..ah...ah..hức.."

Cậu thét lớn sau đó gục đầu vào vai hắn

"Đ-đau...ah.."

Nhìn người trên tay run rẩy, hắn lại càng hưng phấn liền đè cậu xuống ra vào mãnh liệt hơn.

"Tiếng rên lúc ngủ của em rất đáng yêu, bây giờ lại đáng yêu gấp bội."

"Đẹp quá, em lúc nào cũng xinh đẹp nhưng có dấu chủ quyền của tôi em càng xinh hơn."

"Hức..Cheol..tha cho em.."

Cậu run rẩy cắn môi ngăn những tiếng rên kia lại, dùng chút lí trí cuối cùng để năn nỉ hắn.

Nhìn người phía dưới cắn chặt môi hắn nhíu mày khó chịu liền dùng sức đâm mạnh một cái

"Ahhh..nn..ahh..hah..s..sâu quá" Cậu rên lớn cảm giác vô cùng lạ lẫm dường như hắn đã chạm vào điểm G của cậu

"Ah.

Ra đây là điểm G của em sao?"

Giọng nói vừa trêu đùa vừa sung sướng như tìm được kho báu của hắn khiến cậu không khỏi sợ hãi

"Cheol..Cheol..đừng mà...xin anh"

Mặc cho cậu ra sức ngăn cản, hắn liên tục ra vào sâu bên trong chạm đúng điểm G của cậu

"Ah..hức..n..ah..oh..."

Tuyến phòng thủ cuối cùng của cậu cũng sụp đổ, trong đầu cậu hoàn toàn trắng xoá.

"Cheol..ah.ah nhanh quá" Cậu chỉ có thể nằm yên hưởng thụ khoái cảm mà hắn mang lại

"C-chậm.. lại... hức rách mất.."

Nhìn thấy người bên dưới ngoan ngoãn chịu trận, hắn không khỏi tỏ vẻ thích thú liền luân động nhanh hơn.

"Ah..chỗ đó...ưm..ngứa.."

Hắn dùng lưỡi liếm mút nhũ hoa của cậu như trẻ con phát ra tiếng chụt chụt rõ ám muội khiến cậu không khỏi đỏ mặt rên rỉ.

Lưỡi của hắn càn quét khắp người cậu, từ ngực, xương quai xanh, cổ khắp nơi hắn đi qua đều để lại vết hôn xanh tím đánh dấu cậu.

"Đưa lưỡi của em ra" Hắn không nặng không nhẹ ra lệnh cho cậu.

"Ah.." khoái cảm xâm chiếm khiến cậu không còn nghĩ gì khác ngoài dục vọng liền ngoan ngoãn thè lưỡi ra cho hắn

"Ngoan lắm" Hắn liền hôn cậu, lưỡi của hắn như con rắn vờn xung quanh lưỡi cậu, liếm láp khắp nơi nhằm lấp đầy dịch vị của hắn trong khoang miệng cậu.

"Ưm...ưm...Cheol..kh.."

Cậu khó thở muốn tránh né liền bị hắn dùng tay ghì gáy lại chặt hơn, triền miên một hồi sau khi chắc chắn rằng trong miệng của cậu đều đã được lấp đầy bằng dịch vị của bản thân hắn liền buông tha cho cậu.

"Uah...ah..hah...hộc...hah."

Cậu khó khăn hít lấy dưỡng khí, dịch vị từ đó chảy dọc xuống cổ đến xương quai xanh tạo ra một cảnh tượng đầy ám muội.

Trong mắt hắn cậu không khác gì một tiểu yêu tinh đang câu dẫn hắn

"Dâm đãng."

Sợi dây lý trí cuối cùng của hắn cũng đã đứt.

"A..ah..không c.."

Chưa nói dứt lời cậu liền bị hắn chặn lại bằng nụ hôn triền miên khác, vành tai đỏ ửng bắt mắt khiến hắn muốn liếm mút trêu chọc, cậu run rẩy né tránh hắn liền cắn nhẹ vào tai cậu.

"Ahh..ah...hah...nn...ah...

ưm..ư.."

Kích thích xen lẫn kích thích khiến cậu không khỏi rùng mình rên rỉ, những tiếng rên của cậu như tiếp sức cho hắn, tốc độ ngày càng nhanh hơn cuối cùng hắn cũng giải phóng hết tinh trùng của mình vào sâu bên trong cậu

"Ah...ư..hahh...ahh...ư....ah....hah..."

Khắp người cậu run rẩy, phía dưới hậu huyệt co giật liên tục, tinh dịch của hắn nhiều đển nổi tràn ra thấm đầy một mảng đệm.

"Nói ah nào" Thấy thế hắn lấy tay quệt đống tinh dịch tràn ra ngoài đưa lên miệng bắt cậu nuốt hết.

Cậu tuy ghê tởm nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời hắn liếm hết tinh dịch.

"Ngoan lắm" Hắn thấy cậu ngoan ngoãn như vậy không khỏi hưng phấn, lửa dục trong hắn lại bùng phát mạnh mẽ

"Bởi vì em quá đáng yêu nên tôi lại cứng rồi"

Cậu mệt mỏi xụi lơ vào lòng hắn, mặc kệ cho hắn muốn làm gì thì làm.

Thấy vậy hắn liền ra vào bên trong cậu xuyên suốt đến sáng, lúc đâm vào lúc lại rút ra không ngừng nghỉ.

Làm đến khi cậu ngất đi và làm cho đến khi cậu tỉnh dậy vì khoái cảm.

Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng rên rỉ thút thít của cậu và tiếng va chạm nhóp nhép đầy dâm mỹ.

"Ah.Tôi yêu em."

"Anh yêu em.

Anh yêu em.

Anh yêu em."
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Giấc mơ


"Ah.."

Tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch, cậu vội vàng với lấy điện thoại trên bàn.

Màn hình hiển thị 3:33 phút, do chưa quen với ánh sáng điện thoại nên cậu liền nhíu mắt bấm nghe mà không chú ý đến tên người gọi.

"Jihoon à, là tôi SeungCheol đây.

Xin lỗi vì gọi cậu giờ này nhé nhưng ngày mai tôi sẽ đến lấy đồ nên tôi muốn thông báo trước cho cậu"

"Hả...S-Seungcheol...?"

Không ai khác chính là người vừa bắt cóc cậu còn làm nhục cậu đang nằm bên cạnh bây giờ lại gọi điện cho cậu.

Tâm trạng Jihoon vô cùng rối bời, lẽ nào cậu bị thao đến hoang tưởng.

"Thôi tôi không làm phiền cậu nữa, ngày mai gặp nhé."

Nói xong đầu dây bên kia liền cúp máy, cậu cẩn thận kiểm tra đi kiểm tra lại thông tin trên điện thoại, rõ ràng đây chính là số điện thoại của Seungcheol - người yêu cũ của cậu.

Jihoon thất thần mặt trắng bệch.

Vậy rốt cuộc người đang nằm kế bên cậu là ai?

Cậu run rẩy xoay đầu nhìn về phía bên kia, gương mặt không giấu nổi vẻ sợ hãi.

Tay chầm chầm tiến tới người đang nằm đó.

Đột nhiên tay cậu bị kéo xuống một cách mạnh bạo.

Jihoon mặt đối mặt với người phía dưới

"SeungCheol" nằm đó nhìn cậu với ánh mắt khép hờ, nói với giọng trầm ấm

"Sao thế?

Em gặp ác mộng à Jihoon?"

"Đừng lo đã có anh ở đây rồi"

"A...anh là cái quái gì vậy?"

Jihoon không giấu nổi hoảng sợ run rẩy hỏi người đối diện

Sắc mặt hắn ta liền thay đổi, "SeungCheol" nhếch môi mỉm cười gương mặt toát lên vẻ lạnh lẽo.

"Đã bị phát hiện rồi sao."

"Tiếc thật, tôi định chơi đùa với em một chút nữa nhưng lại bị em phát hiện rồi."

"R-rốt cuộc anh là ai" Jihoon mặc kệ sự sợ hãi tiếp tục chất vấn.

"Em có biết không, sự tò mò sẽ gϊếŧ chết con mèo" Hắn dường như không quan tâm mà lại xoa đầu cậu, Jihoon rụt đầu sợ hãi né tránh.

Thấy vậy hắn liền nắm tóc cậu không mạnh không nhẹ ra hiệu đe doạ

"A..đau.."

Cậu chỉ biết nghe theo hắn áp mặt vào người hắn.

Thấy cậu ngoan ngoãn hắn liền cho cậu câu trả lời thích đáng

Gương mặt hắn liền biến đổi thành vô vạn hình dạng, vặn vẹo một cách quỷ dị.

Cuối cùng lắp ráp lại với nhau thành một gương mặt hoàn chỉnh.

"A.....Soon...Soon..Young?"

Jihoon không kìm được mà thốt lên, mặt cắt không còn một giọt máu.

Cậu sợ hãi nhìn người đối diện không ai khác chính là bạn học hồi cấp hai Kwon Soonyoung đã nhảy lầu tự sát sau khi tỏ tình bị cậu từ chối.
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Ký ức


"Tôi vui quá, em vẫn còn nhớ tôi, Jihoon."

Soonyoung không giấu nổi sự hạnh phúc liền ôm chầm lấy Jihoon, ra sức hít lấy mùi hương cơ thể của cậu như lâu ngày chưa gặp.

Trái với Soonyoung đang vui vẻ kia, Jihoon hoảng sợ tột độ, cất giọng run rẩy chất vấn hắn

"Sao..a...không phải..anh đã chết rồi ư.?"

"Đúng vậy, tôi đã chết từ lâu rồi."

Soonyoung mỉm cười đáp trả Jihoon, coi như đó là điều hiển nhiên.

Toang thật rồi, bệnh hoạn biến thái bình thường đã khó đối phó, đằng này hắn lại là ma tưởng chừng chưa kịp bỏ chạy đã bị hắn gϊếŧ

"Vậy...lẽ nào anh quay lại là để..trả thù tôi..?"

Soonyoung nhíu mày, lộ rõ vẻ khó chịu trước hai chữ trả thù, tay dần dời xuống chạm vào môi của Jihoon, nhẹ nhàng vuốt ve chậm rãi nói: "Tôi chưa bao giờ muốn trả thù em, đến việc nghĩ tới lại càng không."

"Vậy..tại sao..?"

Jihoon ngây người, nhìn kẻ không rõ là thần hay quỷ trước mặt.

"Tôi.

Yêu.

Em"

Soonyoung hơi cong môi cười nói: "Là em đang giả ngốc sao?

Tôi rất nhớ em, tôi đã đợi rất lâu để có thể gặp em."

Jihoon sợ hãi lặng lẽ nghe hắn độc thoại

"Khi đó do tôi bồng bột, nhất thời nghĩ không thông nên liền chọn cách cực đoan để giải quyết.

Nhưng em biết không, trong cái rủi lại có cái may, sau khi chết tôi có thể làm nhiều thứ mà bản thân lúc còn sống không làm được.

Chẳng hạn như theo dõi em mà không bị phát hiện như lúc trước."

Nói đến đây hắn liền khúc khích cười, mặc cho người phía dưới ngày càng run rẩy.

Năm đó Soonyoung là một tên cuồng bám đuôi bệnh hoạn, không ngừng theo dõi cậu thế nên lúc hắn ta tỏ tình cậu liền thẳng thừng từ chối.

Không ngờ hắn nghĩ quẩn mà nhảy lầu.

Khi đó nhờ có bạn học giúp đỡ bao che nên cậu mới thoát khỏi tình nghi.

Đến cả đám tang của hắn cậu cũng không đến, dù sao cả trường không ai ưa hắn, chết đi cũng không mấy ai quan tâm đến.

"Em đó, không đến dự đám tang của tôi."

"X-xin lỗi..tôi...không cố ý.."

Jihoon run rẩy đáp

Soonyoung nhếch môi vuốt ve Jihoon đang nằm gọn trong lòng hắn.
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Quá khứ


"Lúc tôi còn sống, ước mơ duy nhất của tôi là được ngắm nhìn em.

Nhưng khi chết đi rồi tôi đã làm được nhiều thứ hơn thế."

Cậu hoảng sợ nhìn hắn, không cần hỏi cũng biết đủ thứ bệnh hoạn được vẽ ra trong đầu

"Nhưng lúc đó tôi chỉ là một hồn ma vất vưởng, không có sức mạnh nên chỉ có thể quanh quẩn một nơi nhất định.

Vì vậy khi em chuyển trường, tôi đã không thể đi theo em"

Nụ cười dần biến mất, sắc mặt Soonyoung toát ra vẻ lạnh lẽo

"Tôi chỉ có thể quan sát em từ xa, nhìn thấy những gã đàn ông bên cạnh em khiến tôi khó chịu vô cùng."

Hắn khẽ nhíu mày nói, bộc lộ rõ sự giận dữ

"Lúc đó tôi chỉ muốn đem chúng ra ăn tươi nuốt sống, bẻ gãy từng ngón tay chạm vào em.

Tôi muốn rút cạn máu của chúng, nhai ngấu nghiến cặp mắt thèm khát của chúng khi nhìn em."

Soonyoung càng nói cặp mắt hắn càng đỏ rực thấy rõ, loé lên tia chết chóc.

Jihoon co người sợ sệt không ngừng run rẩy, cậu cố gắng kiềm chế cơn buồn nôn.

"Thời gian qua tôi luôn ra sức thu thập tinh khí, tu luyện sức mạnh để có thể đến bên em.

Em có biết là tôi rất nhớ em không?"

Thái độ của Soonyoung nhanh chóng thay đổi, hắn ra sức ôm hôn Jihoon mặc cho cậu dãy giụa.

"Khi nhìn thấy em tôi rất vui, tôi chỉ muốn xuất hiện bên em với hình dáng của mình nhưng tôi lại sợ sẽ doạ em chạy mất."

Gương mặt hắn thoáng chút buồn bã

"Vì vậy tôi liền biến đổi thành gương mặt tên người yêu cũ của em, đồng thời có thể đổ hết mọi tội lỗi lên đầu hắn.

Nhưng đúng là Jihoon của tôi, em thật thông minh."

Hắn vui vẻ liếm môi cậu, còn không ngần ngại trao cho cậu một nụ hôn như phần thưởng

"Thế cũng không sao, biết sớm càng tốt mà đúng không?

Tôi không cần phải giả dạng tên đó nữa"

Soonyoung dùng tay vuốt ve gương mặt của cậu, lộ rõ vẻ sủng ái.

Hắn khẽ cười nói:

"Tôi yêu em."

Jihoon bị tiếng cười của hắn làm cho tê dại khiến cậu trong lòng có chút hoảng hốt

"Em đang sợ sao?"

Soonyoung lẳng lặng nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu mới nói: "Tôi chỉ sợ em lại từ chối tôi một lần nữa."

"Xin em, đừng rời bỏ tôi."

Hắn hôn lên bàn tay của cậu, ôm lấy tay cậu áp vào mặt mình.

Gương mắt thoáng chút đượm buồn nhìn cậu

"Tôi đã theo đuổi em từ rất lâu."

Nghĩ lại lúc đó khi nghe tin hắn đơn phương cậu suốt năm cấp hai, cậu còn tưởng chỉ là trò chơi khăm của đám bạn.

Không ngờ đến khi hắn tỏ tình mới biết được đó là sự thật.

Trước gương mặt buồn bã của hắn khiến cậu xiêu lòng, không đợi cậu trả lời hắn liền nói:

"Nếu em không yêu tôi cũng không sao, bây giờ em đã là của tôi rồi.

Em không thoát được đâu, chúng ta còn rất nhiều thời gian, Jihoon à"

Soonyoung nhếch miệng cười đến tận mang tai, ôm chặt người trong lòng cười lớn.

"HAHHAAHAHAHAHAHAHA"

Soonyoung quả là kẻ điên, lúc còn sống hắn đã bệnh hoạn bây giờ chết rồi lại càng có cơ hội bệnh hoạn thêm bội phần.

"Cuối cùng tôi cũng có được em"

Jihoon run rẩy ngước nhìn kẻ trước mặt, rốt cuộc cậu vẫn không thể thoát khỏi hắn ta.

#vote choa tui đi mụi ngừi:333
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Thực tại


"Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.

Tôi yêu em.."

"KHÔNGGGGGGGGG...."

Cậu thét lớn, mọi thứ bỗng chốc tối sầm.

Cảnh vật xung quanh dần chìm vào bóng tối, lơ lửng trong màn đêm vô tận.

"Tôi không muốn phải tỉnh dậy."

"Em phải tỉnh."

"Tôi...không..."

"Ah...hah..."

"Hoá ra là mơ.."

"A...một giấc mơ xưa.."

Jihoon chợt tỉnh dậy, dây xích phía dưới đung đưa kêu leng keng.

Đã 3 tháng trôi qua kể từ ngày Soonyoung giam cầm cậu.

Tiếng thở dốc của cậu dường như đã đánh thức hắn.

Soonyoung không biết tự lúc nào đã ôm lấy cậu, dùng tay vuốt ve gương mặt ửng đỏ của cậu.

"Em gặp ác mộng sao, bảo bối của tôi"

Hắn nhẹ nhàng hôn lên trán Jihoon, ân cần xoa mái tóc rối bời của cậu, dần dần cậu đã quen với những cử chỉ thân mật của hắn, khẽ nói:

"T..tôi mơ thấy lần đầu tiên chúng ta gặp lại.."

"Không phải tôi đã dạy em cách xưng hô rồi sao?"

Soonyoung nhíu mày, vừa nói vừa bóp chặt cằm của cậu.

"A..Đau..."

Jihoon giật mình, nén đau nói

"X-xin lỗi...em quên mất.."

"Ngoan lắm."

Tay hắn dần buông ra, hôn nhẹ lên cằm của cậu như muốn giảm đau.

Vừa đấm vừa xoa thế này cậu không tài nào chịu nổi, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời hắn

Chỉ cần cậu khiến hắn khó chịu liền bị hắn trừng phạt vô số kiểu bệnh hoạn, dù nhỏ nhặt đến đâu như nghĩ tới người khác ngoài hắn.

Lúc thì ép cậu khẩu giao, chỉ cần làm rơi một giọt cũng bị bắt phải làm lại đến khi nào nuốt hết mới thôi.

Nếu cậu bỏ trốn sẽ bị hắn trừng phạt nặng hơn, hắn cho cậu uống đủ loại thuốc kích dục loại mạnh khác nhau, trước tác dụng của thuốc dù mạnh mẽ đến đâu cũng phải khuất phục.

Nhìn cậu rên rỉ thống khổ dưới thân hắn là một sự thoả mãn không thứ gì sánh bằng, càng khiến hắn muốn bắt nạt cậu.

"Tôi phải trừng phạt em mới được."

#vote cho tui đi mọi người:33
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Trò chơi (H+)


"Ưm..ư...mm..."

Jihoon bị Soonyoung đè xuống, ép cậu phải mút hết côn thịt của hắn ta.

"Thứ đó" của hắn quá to khiến cậu không khỏi khó khăn chỉ mới liếm được phân nửa.

"Ư...ư....ah...ưm.."

Thấy tốc độ chậm chạp của cậu hắn liền ghì chặt đầu của cậu khiến côn thịt hắn đâm lút cán vào tận cổ họng

"Ha.

Miệng nhỏ này của em hút lấy tôi không thôi."

Hắn buông giọng trêu đùa mặc cho người bên dưới đang vùng vẫy.

"Ưm..k..khó...ah...thở.."

"Ngoan ngoãn nuốt hết.

Từng giọt một."

Triền miên một hồi hắn rốt cuộc cũng xuất ra sâu trong cổ họng của cậu, tay ghì chặt đầu bắt cậu phải nuốt hết.

"Hah...hộc...h...a..."

"Mở miệng của em ra."

"A...ah..."

Cậu như một đứa trẻ vâng lời, mở miệng ra để hắn kiểm tra, thấy cậu không bỏ sót giọt nào tâm tình hắn liền vui vẻ.

"Ngoan lắm."

Soonyoung hưng phấn trao cho cậu một nụ hôn, không quên dùng lưỡi càn quét bên trong.

Vừa mới được lấp đầy bằng tinh trùng bây giờ Jihoon lại được rót đầy dịch vị của hắn

khoang miệng của cậu không khỏi ướt át.

"Ah...ah...ah.."

Cơ thể cậu bỗng rạo rực như có hàng vạn con kiến xâm nhập, thấy người bên dưới run rẩy Soonyoung liền chú ý đến giọt nước chảy dài dưới chân cậu.

"Ha.

Em xem, mới liếm cái của tôi thôi mà đã ra rồi sao?"

Soonyoung không nén nổi nụ cười, xem ra không uổng công huấn luyện cậu 3 tháng qua.

"Ah..k...không..có.."

Jihoon lập tức phủ nhận, cậu không ngờ cơ thể của bản thân lại nhạy cảm đến mức này run rẩy lắc đầu.

Hắn nhếch môi cười, tay kia không yên phận vén vạt áo lên lộ ra hậu huyệt ướt át được lấp đầy bằng tinh trùng của hắn, tinh dịch từ đó chảy dọc xuống đùi cậu tạo ra một cảnh tượng không khỏi khiến người khác đỏ mặt.

Soonyoung lập tức đút 3 ngón tay vào khuấy đảo bên trong cậu.

"Ahhh...ưm...a..đừng...dừng..ah..lại.."

Hậu huyệt đột nhiên bị dị vật xâm chiếm, Jihoon bị khoái cảm kích thích bất ngờ không ngăn nổi tiếng rên.

"E...em...em...vừa..a..mới...ah...ra..."

Jihoon rướn người né tránh liền bị Soonyoung nắm chặt, lấy còng tay đặt sẵn bên cạnh khoá lại, bất lực chịu trận.

"Young..Ah....Young...đừng mà.."

Biết không thể thoát được cậu liền bày ra gương mặt uỷ khuất nhìn hắn, mở giọng van xin.

Nhìn thấy gương mặt đáng yêu của cậu hắn không khỏi cười thầm trong bụng, nhưng lửa dục đã bén không thứ nước nào dập nổi, riêng mỗi nước của Jihoon thì có thể.

"Ah...không....bên trong...ah.."

Nhận thấy người bên dưới sắp ra hắn liền rút tay lại, khoé môi nhếch lên cười.

"Ah..?"

Phía dưới đột nhiên trống vắng khiến cậu khó chịu cựa quậy, uốn éo dưới người hắn.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mặt dù hạ bộ căng cứng hắn vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh, ra lệnh cho cậu van xin hắn.

"Mau nói, em muốn bị anh thao chết mau dùng côn thịt của anh đút vào lỗ nhỏ của em đi"

Hắn tiến lại gần thì thầm bên tai cậu, không quên cắn nhẹ lên vành tai đỏ ửng.

Jihoon hoàn toàn bị dục vọng che mờ lý trí, gương mặt ửng đỏ, miệng run rẩy chậm chạp nói:

"Ah..e..em...muốn bị...anh thao...mau..vào bên trong...em đi...Young.."

Nghe thấy cậu cầu xin lửa dục bên trong hắn bùng phát, lập tức đâm thẳng vào điểm G của cậu trong một phát.

"Ahh...Young...Young...ahh...ư....ưm..."

Phía dưới đã đầy từ lần trước giờ lại thêm nữa khiến cậu không chịu nổi, vừa đau vừa sướng rên rỉ gọi tên hắn.

"Không...ahh...chịu...nổi...ư...n.."

Bên trong co bóp dữ dội, mặc dù đã làm không biết bao nhiêu lần nhưng hậu huyệt của cậu vẫn khít, kẹp chặt hắn.

"Ưm...a...ah...ahh....a...ư..."

Hắn lập tức dùng tay banh rộng, trong mắt hắn bây giờ chỉ có ba chữ thao chết cậu.

"Ah..hah..."

"Xin anh...a...Young..."

"Hức...ưm....đầy lắm...r..rồi.."

Jihoon mệt mỏi nhìn người phía trên liên tục luân động ra vào bên trong cậu, gương mặt hắn trong bóng tối lộ rõ vẻ quỷ dị.

Ánh mắt hai người chạm nhau, cậu có thể nhìn thấy hình ảnh của mình phản chiếu trong mắt hắn.

Sâu trong ánh mắt đó chỉ có độc nhất một hình bóng của cậu từ rất lâu, kể từ khi hai người gặp nhau.
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Tình yêu


Ánh nắng len lỏi qua khung cửa sổ chiếu vào khiến cậu khó chịu cựa quậy, cuộn mình vào người đang nằm bên cạnh, Soonyoung thấy vậy liền kéo rèm cửa lại, vuốt ve gương mặt đang say ngủ của cậu.

Hôm qua đã làm kịch liệt đến gần sáng, hắn không muốn đánh thức cậu dậy.

Soonyoung đặt một nụ hôn lên môi cậu, luyến tiếc không rời.

"Ưm.."

Jihoon thấy động liền tỉnh dậy, Soonyoung ôm cậu cất tiếng cưng chiều, không ngừng hỏi han:

"Xin lỗi, tôi làm em thức giấc sao?"

"Cơ thể em sao rồi?"

"Có đau không?"

Vừa nói tay hắn vừa không yên phận sờ mó khắp người cậu.

"Ah..không..không có.."

Cậu đỏ mặt ngại ngùng nói, tỏ vẻ khó chịu.

"Đừng mà...ưm.."

"Em...em muốn ngủ thêm một chút"

Cậu đưa ra bộ mặt nũng nịu nhìn hắn, độ đáng yêu sát thương tuyệt đối với Soonyoung, hắn cong môi cười nói:

"Được, chúng ta cùng ngủ."

Soonyoung ôm cậu vào lòng, Jihoon ngoan ngoãn không cựa quậy, nhanh chóng rơi vào giấc ngủ.

Tiếng thở đều đều của cậu, ánh mắt khép hờ khiến hắn bình tâm trở lại.

Cậu vừa là chất độc vừa là thuốc giải đối với hắn, là chấp niệm không thể buông bỏ, là báu vật vô giá cả đời.

Hắn nhất quyết không để cậu rơi vào tay ai khác, cậu chỉ có thể ở bên cạnh hắn, vĩnh viễn cùng một chỗ.

Một là cả hai cùng sống.

Hai là cả hai cùng chết.

Không ai một mình.

"Gầy quá."

Soonyoung vô thức nói, một tay đã có thể ôm trọn cậu, rất vừa vặn.

"Tôi phải vỗ béo em."

Hắn vừa nói vừa khẽ cười, vuốt ve gương mặt đang ngủ say của cậu.

"Em muốn được vỗ béo bằng sữa tươi.."

"Hay sữa của tôi?"

Hắn nhếch môi cười, liền ôn nhu hôn lên tay cậu, ôm cậu cùng ngủ.

"Đừng tỉnh dậy nhé!".
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Trái cấm


"Jihoon, tỉnh dậy nào."

Cậu chậm rãi mở mắt, người phía trên không ai khác chính là Soonyoung - tên hồn ma đang giam cầm cậu đồng thời cũng là người yêu cậu, chính xác hơn là do hắn nghĩ thế.

"Ưm...một chút nữa thôi.."

Cậu vùi mình trong chăn không muốn thức dậy, Soonyoung nhếch môi cười nói:

"Nếu em không tỉnh tôi sẽ làm em bây giờ đó."

Jihoon bật người ngồi dậy lắp bắp nói, lập tức chạy vào phòng tắm.

"Aaa...em dậy rồi mà!"

Cậu trốn vào phòng tắm khoá cửa lại, nhưng lại không biết rằng Soonyoung bây giờ đã là ma, khoá trái cửa không hề hấn gì hắn.

"Á..sao...sao anh lại vào đây được...?"

"Em khoá cửa rồi mà."

Cậu chưa kịp thở phào nhẹ nhõm liền bị hắn hù doạ, không biết từ lúc nào đã xuất hiện ngay bên cạnh.

"Tôi là ma mà."

Hắn cười thầm trong bụng nói

"Quan trọng hơn hết là, em đang né tránh tôi.

Tôi phải làm gì đây Jihoon của tôi"

Soonyoung nhanh chóng thay đổi thái độ, gương mặt hắn toát ra vẻ lạnh lẽo nhếch môi cười nhìn cậu

"Tha...tha cho em đi..ah.."

Rốt cuộc cũng bị hắn đè ra làm mấy tiếng đồng hồ trong phòng tắm.

Cơ thể cậu rã rời mặc cho hắn luân động, sau một hồi kịch liệt hắn liền tắm rửa sạch sẽ rồi bế cậu lên giường nghỉ ngơi.

Hắn âu yếm vuốt ve nhìn người bên dưới đang yên giấc, tiếng thở đều đều của cậu đột nhiên ngắt quãng.

"Young...tại sao anh lại thích em vậy?"

Jihoon lên tiếng, phá vỡ bầu không khí yên lặng.

Soonyoung vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh cưng chiều cậu mà nói

"Em có biết không.

Ngay từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tôi đã biết rằng em chính là định mệnh của đời tôi.

Là người duy nhất có thể khiến tôi ra nhiều đến như vậy."

Hắn nhếch môi cười, hôn lên trán cậu tiếp tục nói.

"Làn da hồng hào cùng nụ cười xinh đẹp ấy, tôi tự hỏi chúng sẽ ra sao nếu tái nhợt đi."

Vừa nói vừa vuốt ve làn da nhợt nhạt của cậu giống như một chiến tích.

Hắn nhốt cậu suốt 3 tháng khiến làn da cậu tái nhợt đi trông thấy.

"Nhìn thấy gương mặt khóc lóc, miệng nhỏ rên rỉ của em khiến tôi không ngừng muốn chà đạp em."

"Em càng cố gắng tôi càng muốn em khuất phục dưới tôi."

Hắn bóp cằm cậu, nhìn chằm chằm vào mắt cậu rồi nói:

"Và, tôi tự hỏi sẽ như thế nào nếu bẻ gãy lý trí bắt em hoàn toàn phục tùng tôi.

Nghĩ tới điều đó thôi tôi đã cứng cực kỳ."

Cậu sợ hãi nhắm chặt mắt cố ý né tránh, Soonyoung nhíu mày khó chịu ra lệnh cho cậu

"Mở mắt ra."

Tiếng của hắn văng vẳng bên tai cậu đầy quỷ dị, dưới áp lực của Soonyoung cậu chầm chậm mở mắt nhìn hắn.

Con ngươi hắn đen tối sâu thẩm như màn đêm vô tận, hắn muốn cậu không được nhìn ai khác ngoài hắn.

Kể từ lúc gặp hắn cậu đã vĩnh viễn không thể thoát khỏi.

Năm đó dù cho cậu có chấp nhận hay từ chối hắn kết quả vẫn như một.

Mãi mãi không xa rời.
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Linh hồn


Nửa đêm cậu chợt tỉnh dậy, người bên cạnh đã biến mất tự lúc nào.

Căn phòng lạnh lẽo tột độ không một tiếng động.

"Young...?"

Giọng nói của cậu phá vỡ bầu không khí yên lặng, cậu tìm khắp nơi cũng không thấy Soonyoung.

"Young...anh đâu rồi..?"

Chỉ còn duy nhất cánh cửa đối diện phòng ngủ, đó chính là cửa chính nơi kết nối với thế giới bên ngoài, hắn luôn khoá cửa cẩn thận ngăn cho cậu không trốn thoát.

Kỳ lạ hôm nay những ổ khoá ấy lại biến mất khiến cậu không khỏi hoang mang suy nghĩ, lẽ nào hắn vẫn còn tính người quyết định tha cho cậu.

Cậu cẩn thận kiểm tra kỹ lưỡng mọi ngóc ngách, xác nhận rằng hắn không có ở đây, chân cậu không tự chủ vội vã chạy đến vặn nắm đấm cửa.

Cánh cửa ấy liền mở ra.

Một ánh sáng mờ ảo khiến cậu chói mắt, lấy tay che lại.

Ánh sáng ấy bỗng chốc vụt tắt, cậu liền mở mắt ra nhìn thế nhưng chờ đón cậu lại là một khoảng không vô tận bị bóng đêm bao phủ.

Cậu chậm rãi lê bước tiến về phía trước, xung quanh cậu dần xuất hiện những hình ảnh mờ nhạt.

"Đây là....ký ức của Soonyoung..?"

Cậu vô thức lên tiếng.

Trong đầu của hắn chỉ có mỗi mình cậu.

Khắp nơi đều xuất hiện hình ảnh của cậu, lúc cậu ở lớp lúc cậu ở nhà, lúc cậu đi chơi còn có cả những lúc cậu tự sướng một mình.

"Biến..thái.."

Jihoon không khỏi rùng mình, chạy nhanh về phía trước cố gắng thoát khỏi những hình ảnh thô tục ấy của bản thân.

Chạy mãi chạy mãi cuối cùng cậu cũng gặp một cánh cửa khác, khi mở cửa bước vào cậu liền bắt gặp hình ảnh Soonyoung lúc nhỏ cùng với cha của hắn.

"Mày mau ra đây!"

"Cha...cha...con xin lỗi..!"

Soonyoung bị cha hắn nắm tóc lôi xềnh xệch đi, hắn dãy giụa liền bị ông ta đập một phát mạnh xuống bàn không thương tiếc, đầu hắn chảy máu loang lổ, hắn cầu cứu một cách đau đớn nhưng không ai dám đến ngăn cản ông ta.

"Đừng...đừng mà...con xin lỗi!"

Mẹ hắn ở bên cạnh khóc lóc cầu xin nhưng liền bị ông ta hất văng ra xa nằm bất động, chỉ có thể thì thào van xin ông ta dừng lại.

"Hức...đừng đánh nữa."

"Tao phải đánh chết mày"

Ông ta liên tục dùng roi đánh lên người Soonyoung mặc cho hắn khóc lóc thảm thương khiến cậu không khỏi sợ hãi.

Trên người hắn chi chít vết thương, gương mặt đầy vết bầm tím đặc biệt là mắt trái.

"Đồ con hoang!"

Hoá ra từ bé Soonyoung bị cha ngược đãi, đối xử tàn bạo chỉ vì hắn là con nuôi dẫn đến sự hình thành vặn vẹo trong tính cách và tâm thần bất ổn như bây giờ, Soonyoung ngày càng giống cha hắn, cho rằng bạo lực có thể giải quyết tất cả.

"Thật đáng sợ."

Cậu nghĩ thầm cảm thấy đáng thương cho hắn.

Cánh cửa đột nhiên đóng lại, cậu nghe thấy tiếng la hét thất thanh bên trong.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!"

Là giọng của cha hắn.

Jihoon dùng sức đập cửa nhưng vô dụng, dường như nó đã bị khoá chặt từ bên trong.

Cậu khẽ cuối người nhìn xuống qua khe hở, bắt gặp cảnh tượng kinh hoàng không khỏi khiến cậu rùng mình sợ hãi.

Là Soonyoung.

Trên người hắn đầy máu, tay cầm con dao đang cắm sâu trong bụng của cha hắn.

Mẹ hắn ở bên cạnh run rẩy sợ hãi, thất thần chứng kiến sự việc.

Cú sốc quá lớn khiến bà ta không chịu nổi liền thắt cổ tự vẫn trước mặt Soonyoung.

Ánh sáng ấy lại xuất hiện một lần nữa, xoá sạch mọi thứ.

Lơ lửng trong màn đêm.

Mở mắt ra cậu liền thấy tất cả đã biến mất chỉ còn lại không gian đen tối u ám.

Từ phía xa, cậu bắt gặp hình ảnh Soonyoung đứng đó nhìn cậu.

"Young..?"

Jihoon cất tiếng gọi nhưng hắn vẫn bất động, lặng lẽ nhìn cậu.

Cậu lập tức chạy về phía hắn nhưng lại va phải thứ gì đó, dường như có một bức tường vô hình chặn lại ngăn cho cậu không bước qua.

Jihoon liên tục đập lên bức tường nhưng chẳng nó vẫn đứng yên không xê dịch.

"Young...Young...!"

Cậu bất lực gọi tên hắn, cuối cùng Soonyoung cũng lên tiếng, không chút cảm xúc nói:

"Xin lỗi em, Jihoon."

"X-xin lỗi gì chứ?"

Cậu thắc mắc hỏi hắn.

"Suốt thời gian qua tôi đã giam cầm em trong giấc mơ của mình."

"Tất cả chỉ là một giấc mơ do tôi tạo ra"

"Dù cho em có sống bao lâu trong giấc mơ thì khi tỉnh dậy vẫn chỉ trôi qua một ngày."

"Cái...gì..?"

Jihoon khó tin nhìn hắn

"Em có biết không.

Hồn ma ở lại trần thế là do chưa thực hiện được nguyện vọng khi còn sống nên khi chết đi trở thành linh hồn vất vưởng không ngừng đeo bám."

Soonyoung tiếp tục nói, ánh mắt hắn hơi nheo lại.

"Nguyện vọng của tôi chính là được ở bên cạnh em."

"Được ở bên cạnh em khiến tôi rất hạnh phúc."

Mọi thứ bỗng chốc tối sầm, tầm nhìn của cậu dần biến mất.

Hình ảnh cuối cùng cậu thấy được là gương mặt của Soonyoung, giọng nói của hắn văng vẳng bên tai:

"Xin lỗi, suốt thời gian qua đã giam cầm em."

"Tạm biệt.

Jihoon."

"..."
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Thể xác


"Tất cả chỉ là một giấc mơ sao..?"

Jihoon vội tỉnh dậy, trên giường trống trải, cảnh vật xung quanh đều thay đổi, thay vào đó là trần nhà quen thuộc.

Đây chính là căn nhà thân yêu của cậu.

Cậu thở dốc, cảm giác như trải qua một giấc mơ dài đằng đẵng.

Jihoon vội vã kiểm tra điện thoại phát hiện hôm nay chính là một ngày sau khi cậu bất tỉnh.

"Thật sự là mơ ư?"

Soonyoung đã biến mất, đúng như lời hắn nói dù cho cậu sống trong giấc mơ bao lâu thì khi tỉnh dậy vẫn chỉ vỏn vẹn một ngày trôi qua.

Jihoon nằm trên giường nhìn chăm chăm trên trần nhà.

Cảm giác hơi ấm của Soonyoung vẫn còn đọng lại trên tay cậu.

Jihoon nắm chặt lấy tay nhanh chóng trấn tĩnh bản thân, có lẽ do cậu suy nghĩ nhiều quá nên đã mơ những thứ kỳ quái.

Tất cả dần trở về quỹ đạo vốn có của nó.

Cậu vẫn tiếp tục đi học như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thế nhưng mọi thứ lại quá đỗi lạ lẫm đối với cậu.

Mỗi sáng thức giấc một mình, không còn bắt gặp thân ảnh của người bên cạnh.

Dần dần cậu cảm thấy thiếu vắng, trống trải bên trong.

Giọng nói cưng chiều đầy sủng ái, những cử chỉ âu yếm, nụ hôn thân mật.

Là cậu đang nhớ hắn.

Lần đầu tiên cậu cảm thấy buồn bã khi không có hắn ở bên cạnh.

Cậu từng sợ hãi đến mức muốn chết đi nếu thấy hắn.

Đây gọi là có không giữ mất đừng tìm sao?

Cậu cũng chẳng rõ.

Chỉ biết rằng mỗi tối, khi màn đêm buông xuống, cơ thể và trái tim của cậu co thắt lại như thiếu thứ gì đó.

Cảm giác trống vắng ngày càng bào mòn cậu, rốt cuộc cậu vẫn không thể chiến thắng sự tò mò mà đến thăm nhà hắn lần đầu tiên sau khi hắn tự sát.

Liệu mọi thứ có thực sự chỉ là giấc mơ?

Jihoon quyết tâm tìm ra sự thật.

Bầu trời đêm đầy sao soi sáng con đường cậu đang đi, tiếng côn trùng kêu bên tai đầy ghê rợn, Jihoon dựa theo thông tin trên trang web của trường cấp hai mà lần mò địa chỉ của hắn.

Cậu không ngờ rằng Soonyoung là một thiếu gia nhà giàu, căn biệt thự của hắn nằm sâu trong khu rừng.

Cha mẹ hắn chết một cách bí ẩn lúc hắn 10 tuổi, sau khi Soonyoung tự sát căn biệt thự cũng bị bỏ hoang không ai lui tới.

Jihoon khó khăn lần mò theo con đường mòn,

cuối cùng dẫn đến một biệt thự cổ kính.

May mắn thay ổ khoá đã bị hư nên cậu dễ dàng tiến vào trong.

Cậu hoàn toàn bất ngờ khi bên trong vô cùng ngăn nắp sạch sẽ như được lau chùi thường xuyên, khác với dáng vẻ bên ngoài đổ nát đầy cỏ dại.

Bỏ suy nghĩ đó qua một bên, cậu nhanh chóng tìm kiếm xung mong có chút manh mối.

Lật tung một hồi không thu thập được gì, cậu mệt mỏi dựa vào cánh cửa bên cạnh đột nhiên liền có tiếng động, Jihoon nhanh chóng né người ra phía sau.

Cửa mở dẫn đến một hành lang rộng lớn dài vô tận, cánh cửa ở cuối con đường khiến cậu chú ý đến, không ngăn nổi sự tò mò mà tiến đến gần.

Trước mặt cậu là một cánh cửa bí ẩn, chần chừ do dự một hồi Jihoon quyết định vặn nắm đấm cửa.

Vừa đặt tay lên cậu liền nghe thấy giọng nói thân thuộc.

"Đừng mở."

Jihoon bất ngờ, không kìm nổi cảm xúc lên tiếng

"S-Soonyoung..là anh sao?"

"Là anh thật sao?"

Đáp trả Jihoon là giọng nói lạnh lẽo của Soonyoung

"Mau quay về đi Jihoon, nơi này không thuộc về em."

Cậu vô thức nói:

"Em..em...nhớ anh."

Người bên kia vẫn yên lặng.

"Soonyoung..em..muốn ở bên cạnh anh."

Soonyoung không chút cảm xúc nói:

"Jihoon, đây là cơ hội cuối cùng của em để quay lại.

Căn phòng này chỉ có một lối vào không lối ra, nếu như em bước vào trong dù cho em có khóc lóc cầu xin tôi cũng không bao giờ để em thoát khỏi đây."

"Tôi chỉ muốn em không được nhìn ai khác ngoài tôi và chỉ nghĩ về tôi.

Em chỉ được muốn mỗi tôi và tôi sẽ làm tất cả mọi thứ để em không thể sống thiếu tôi."

"Tôi muốn nhốt em lại vĩnh viễn."

Tâm tình Jihoon có chút dao động, giọng nói không tự chủ nâng cao nói:

"Khi anh rời đi, em cảm thấy một phần cơ thể của mình như tan vỡ.

Em cảm thấy cô đơn và lo lắng...xâm chiếm khắp người em..."

"Suốt thời gian qua em đều muốn ở bên cạnh anh, em cảm thấy buồn khi anh không có ở đây... và em cảm thấy trống vắng khi không có anh bên cạnh.."

"Em đã...không thể sống thiếu anh rồi Soonyoung."
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Lựa chọn (H+)


Cánh cửa lập tức mở ra, không biết từ lúc nào cậu đã bị Soonyoung kéo vào trong.

Chưa kịp định hình liền bị những nụ hôn tới tấp của hắn làm choáng váng.

"Ưm...Young..."

"Haa...ah..."

Bị tấn công bất ngờ, Jihoon không kịp né tránh, đầu lưỡi của hắn khuấy động mọi ngóc ngách, lưỡi hắn nhanh chóng tóm lấy lưỡi cậu còn đang ngơ ngác, lôi kéo dây dưa một cách điên cuồng.

"Jihoon.

Jihoon."

"Tôi sẽ không để em chạy thoát."

Đột nhiên bên trong cậu nóng rực, lại là cảm giác đó.

Cơ thể không tự chủ run rẩy

"Ah...chờ đã.."

"K..không...ah...ah...a.."

Soonyoung nhìn xuống nhếch môi cười thoả mãn

"Chỉ mới hôn mà em đã ra rồi sao?"

Hắn lập tức bế cậu lên giường, thuần thục giật phăng chiếc áo sơmi mà cậu đang mặc ra, hôn xuống bụng cậu rồi xuống nữa.

Hắn tách chân cậu ra, lưỡi lướt qua cặp đùi trắng nõn của cậu rồi liếm khắp hai bên háng, nhanh chóng dùng lưỡi nới lỏng hậu huyệt.

"Ah...haa...haa..."

"Young...chờ đã...ah.."

"Đ..đừng liếm...haa...ahh.."

Lưỡi hắn như một con rắn khuấy đảo bên trong hậu huyệt cậu, nơi nào hắn liếm đến đều khiến cậu nóng ran lên.

Jihoon run rẩy rên rỉ.

"A...không...ah...đừng...ưm..."

"Y...ha...ư...Young...ah..."

Cậu nức nở đến đáng thương, dù không muốn nhưng chân cậu lại tự động dạng ra.

"Ah...đừng....a..."

"Nơi đó...ahh...bẩn lắm.."

"Ưm...ah...haa...dừng lại..."

Jihoon kêu hắn dừng lại nhưng hậu huyệt lại không ngừng co rút mời gọi đầy thèm khát, lời nói cùng cơ thể của cậu đều không đồng nhất.

Hắn càng liếm, dâm thủy càng tràn ra, đây mới chính là sự thật.

"Em...em..muốn anh...ah.."

Cơ thể Jihoon nhảy cảm vô cùng, run lên từng đợt, dường như lưỡi không đủ thoả mãn cậu.

Cậu muốn cái đó của Soonyoung tiến sâu vào bên trong, lấp đầy cậu.

"Haa...ha....ah...."

Hậu huyệt ướt át mời gọi, miệng nhỏ rên rỉ dâm đãng, món ngon dâng đến tận miệng thế này mà không thưởng thức quả thực uổng phí.

Hắn nhanh chóng cởi áo lộ ra cơ bụng săn chắc mê hồn, lôi ra cây gậy dài đang căng cứng trước mặt Jihoon.

Soonyoung đưa dương vật thô lớn của hắn đến trước huyệt khẩu đẫm nước của cậu, cọ cọ đầu khấc đã rỉ tinh dịch lên lỗ nhỏ mềm mại.

"Ưm...ư...ah....ha."

Tay banh hai chân cậu ra thành tư thế hình chữ M đầy gợi tình, hắn nhắm thẳng vào hậu huyệt xinh đẹp ướt át của cậu mạnh mẽ đâm vào.

"Ahhh...ahh....ah...ha...ưm...ah..."

Nơi tư mật đột nhiên bị dị vật xâm chiếm khiến cậu giật thót mình, không kìm được mà la lớn.

"Đau...ah...ah...ch..."

"Chậm...a...lại...haa...Young..."

"Young.....ha...ah...đừng...ah.."

Jihoon chưa kịp thích ứng đã bị côn thịt của Soonyoung đâm sâu bên trong không chút thương tiếc, mặc dù bên dưới đã được khuếch trương cẩn thận nhưng kích thước dương vật của hắn quá lớn khiến cậu khó có thể tiếp nhận ngay, thân trên vừa mới đưa vào một chút đã khiến cậu không nhịn được mà nức nở khóc.

"Ư...ah....ưm....h..hức..."

Hậu huyệt của cậu vốn đã ướt đẫm từ trước khiến hạ bộ của hắn không mấy khó khăn có thể vào sâu bên trong, trong chớp mắt nơi tư mật chật hẹp của cậu đã nuốt trọn toàn bộ côn thịt thô dài cứng rắn.

Soonyoung thở dốc, cong môi cười thoả mãn.

"Ahhh...haa...ahh....ah......không...ahh..."

Cơn đau nhanh chóng đã bị khoái cảm dữ dội cuốn phăng đi, điểm nhạy cảm sâu bên trong hậu huyệt cậu bị dị vật chạm trúng khiến cả người cậu mềm nhũn ra, môi không ngừng rên rỉ.

"Ahh..chậm....chậm lại...."

"Young...Young...ah....không..."

"Kh...không...ahh...chịu nổi...Young...."

Cả người cậu đã thấm mệt nhưng thứ khoái cảm này khiến cậu không thể kháng cự lại, cơ thể cậu dường như vẫn còn khao khát hắn.

"Ưm...ha...chỗ đó....ahh...ngứa..."

Cậu vặn vẹo người để côn thịt vào sâu hơn, càng lúc cậu càng chìm đắm vào dục vọng điên cuồng cùng Soonyoung, lý trí đã bị bẻ gãy hoàn toàn, hoàn toàn khuất phục dưới thân hắn.

"Ahh...em..muốn...haa...ah...ahh..."

Được sự phối hợp của cậu khiến hắn càng thêm hưng phấn, Soonyoung bế thốc cậu lên như một đứa trẻ để cậu ngồi lên người hắn, tư thế này khiến côn thịt đâm sâu vào trong hậu huyệt sưng đỏ đẫm nước của cậu, lưỡi hắn càn quét khắp thân thể cậu, nơi nào hắn đi qua đều để lại chi chít những vết hôn đỏ chói.

"Ahh...Young....sâu...hơn...haa...nữa.."

"Ngoan lắm."

Soonyoung mỉm cười thỏa mãn, hắn thô bạo ra vào bên trong cậu liên tục phát ra âm thanh nhóp nhép, hạ bộ căng cứng đến mức tối đa đâm thêm vài cái thật sâu, lập tức phóng thích hết dòng tinh dịch trắng đục nóng bỏng vào trong cậu.

"Cuối cùng tôi cũng bắt được em."

Khi cậu nhận ra mọi thứ đã quá đỗi muộn màng, chính tay cậu đã dập tắt tia hi vọng nhỏ nhoi của bản thân.

Sa vào đầm lầy không đáy vô tận, không thoát ra được.

Mãi mãi không bao giờ rời xa.

Cùng một kiếp người.

Cùng hắn trầm luân.

Cùng hắn tội lỗi.

"Tôi yêu em."

"..."

"Em cũng yêu anh."
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Kết thúc


"Giữa giấc mơ và hiện tại, cậu chọn cái nào?"

"Đương nhiên là hiện tại rồi đồ ngốc."

"Một số người lại chọn giấc mơ thay vì thực tại"

"Tại sao?"

"Họ không muốn đối mặt với hiện thực."

"Có lẽ do di chứng để lại như chấn thương tâm lý hoặc ám ảnh tuổi thơ."

"Con người khi hôn mê vẫn có thể mơ đó."

"Thật ư?"

"Đúng vậy, một phần não bộ của họ vẫn còn hoạt động.

Ý thức vẫn chưa rời khỏi hoàn toàn giúp họ duy trì trạng thái giống người thường."

"Cậu có biết điều thú vị nhất của hôn mê là gì không?"

"Tớ chả thấy có gì thú vị cả."

"Đó chính là họ có thể sống một thế giới hoàn mỹ trong mơ được tạo ra bởi suy nghĩ của họ."

"Nghe tuyệt thật nhưng lỡ họ không tỉnh dậy thì sao?"

"Hôn mê càng lâu thế giới ấy càng chân thực khiến họ dần mất đi ý thức, cuối cùng họ sẽ chết trong mơ.

Một cái chết ngọt ngào."

"Thật đáng thương."

Người phụ nữ trung niên dáng vẻ gầy gò, gương mặt không kém phần hốc hác mệt mỏi nhìn trước cửa phòng bệnh, bên trong là một chàng trai trẻ đang ngủ say.

"Thưa bác sĩ tình trạng con trai tôi như thế nào rồi?"

Thấy bác sĩ đi vào bà liền lên tiếng hỏi.

"Xin lỗi nhưng...chúng tôi đã cố gắng hết sức, sau này phải phụ thuộc vào ý chí của cậu bé có muốn tỉnh dậy hay không."

Vị bác sĩ già đứng đối diện điềm tĩnh nói

"B-bà không sao chứ?

Thưa bà?"

Người phụ nữ nghe xong lập tực đổ quỵ khóc nức nở, bác sĩ vội vàng đỡ bà ta dậy mọi người hiếu kỳ vây xung quanh.

Tiếng xì xầm to nhỏ khắp nơi

"Có chuyện gì thế?"

"Nghe nói con trai bà ta bị hôn mê hơn 10 năm rồi."

"Thật á?"

"Cả bác sĩ cũng không tin được mà."

"Mà sao cậu ta lại hôn mê lâu vậy?"

"Không rõ nữa, hình như cậu ta nhảy lầu tự sát vì tỏ tình bị từ chối"

"Thật kinh khủng."

"Tên cậu ta là gì thế?"

"Lee Jihoon."
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Ngoại truyện thứ 13


Ở một thế giới song song nào đó, nơi mà Jihoon lựa chọn quay đầu lại.

"Em chắc chứ?"

"Đây là cơ hội cuối của em để quay lại."

Jihoon ngước nhìn người phía trước, hơi do dự đắng đo suy nghĩ.

Cậu tiến đến định mở cửa thì những hình ảnh lúc bị hắn giam cầm lại xuất hiện, trên người đầy rầy dấu hôn, khắp nơi sưng tấy nhất là hậu huyệt bị tổn thương nặng nề.

Cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng cậu.

Liệu nghe theo hắn mọi thứ sẽ tốt hơn?

Nếu cậu bước vào cả đời này sẽ bị hắn thao túng, giam lỏng, vĩnh viễn không có cơ hội quay trở lại.

Cuối cùng lý trí cũng đánh bại con tim cậu, thứ tình yêu của hắn giống như một quả bom nổ chậm bên cạnh cậu.

Cậu không dám nhìn thẳng mặt người đối diện, chần chừ nói nhỏ:

"X...xin...lỗi.."

Giọng nói của cậu nhẹ tênh, hồ như nếu không chú ý sẽ không nghe thấy.

"Tôi..."

Soonyoung mỉm cười đau khổ, rốt cuộc cậu vẫn từ chối hắn một lần nữa.

"Tạm biệt."

Mọi thứ bỗng chốc sụp đổ, cậu lại chìm vào màn đêm vô tận.

Tỉnh dậy căn biệt thự đã trở nên đổ nát, hoang tàn, không hề có dấu hiệu của sự sống.

Jihoon nằm bất tỉnh trước cửa, cậu đứng dậy quyết định rời đi.

Cánh cửa ấy không hề mở ra một lần nào nữa.

Trước khi đi cậu quay đầu nhìn lại như nói lời tạm biệt cuối cùng.

"Tạm biệt."

Lời nói của cậu tựa như chiếc lá, nhanh chóng bị gió cuốn đi, mọi thứ chìm vào khoảng không tĩnh lặng.

Màn đêm buông xuống, về đến nhà đã là lúc khuya.

Jihoon quyết định đi bộ về nhà, tâm trạng của cậu bây giờ vô cùng rối bời, vừa nhẽ nhõm vừa nặng trĩu trong lòng.

Trên đường đi bỗng có một tiếng nói thân thuộc phía sau

"Jihoon."

Cậu vừa quay đầu lại liền bị một lực đánh mạnh phía sau gáy, không kịp nhìn rõ người đang đứng phía trước chỉ mơ hồ nhìn thấy nụ cười méo mó trên gương mặt ấy, mọi thứ bỗng chốc tối sầm.

"Đã bao lâu trôi qua rồi nhỉ...?"

"Ah..."

"Ah...đau quá.."

"Em tỉnh dậy rồi sao?"

"Đây là đâu..?"

"Đây là nhà của anh."

Hắn mỉm cười nhìn người phía dưới vừa tỉnh dậy sau một hồi luân động.

"Cuối cùng em cũng tỉnh dậy, anh rất nhớ em."

Vừa nói hắn vừa hôn nhẹ lên trán của cậu tỏ vẻ ôn nhu.

Cậu chớp mắt nặng trĩu nhìn người phía trên không ai khác chính là tên bạn trai mà cậu vừa đá hôm trước, hôm nay hắn lại xuất hiện ở đây.

Cậu cố gắng nhớ lại mọi chuyện trước khi bất tỉnh, lúc khuya đang trên đường về nhà thì cậu bị đánh lén ngất đi, thế quái nào lại là hắn làm.

Nhưng thật kỳ lạ, cậu lại có cảm giác quen thuộc giống như đây không phải là lần đầu tiên gặp hắn?

Đây là lần thứ mấy cậu tỉnh dậy rồi nhỉ?

"Tôi rất nhớ em."
 
[Cv][Soonhoon] Bạn Trai Yandere
Giải thích


Dành cho một số bạn chưa hiểu thì mọi thứ từ đầu đến cuối đều là chuyện xảy ra trong giấc mơ của Jihoon, cậu hôn mê hơn 10 năm chưa tỉnh.

Thật ra Jihoon mới là người tỏ tình bị Kwon Soonyoung từ chối nên nhảy lầu tự sát.

Tuy không chết nhưng cú sốc tâm lý nặng + phần não bị chấn thương nên khiến cậu hôn mê hơn 10 năm.

Jihoon mới là kẻ bám đuôi bệnh hoạn bị mọi người xa lánh.

Cậu tự tạo ra câu chuyện trong mơ, Soonyoung trở thành người tự sát biến thành ma giam cầm cậu để thoả mãn ham muốn của Jihoon.

Cho bạn nào muốn biết kết cuộc của Jihoon thì như lời của những người ở tập Kết thúc nói, Jihoon đã hôn mê hơn 10 năm nên cậu đã chết trong giấc mơ mãi mãi không tỉnh dậy.

Thật ra Soonyoung trong giấc mơ chính là nhân cách của Jihoon, ở tập Thể xác có phân đoạn Soonyoung nói rằng đây là cơ hội cuối cùng để cậu quay lại thì đó chính là một phần ý thức của cậu còn sót lại muốn đánh thức cậu, cuối cùng cậu vẫn chọn mở cánh cửa có nghĩa cậu đã quyết định sống vĩnh viễn trong giấc mơ - chết trong mơ.

Mình giải thích luôn phần Ngoại truyện thứ 13 nha.

Ở thế giới song song Jihoon không hề hôn mê mà mọi thứ đều diễn ra, có nghĩa là Soonyoung đã chết biến thành ma giam cầm cậu là sự thật.

Jihoon lựa chọn quay đầu lại thì lập tức quay lại nơi bắt đầu khi bị Soonyoung giả dạng thành người yêu cũ, có nghĩa nếu cậu lựa chọn rời khỏi hắn sẽ bị hắn bắt lại quay lại vòng lặp vô tận đến khi nào cậu chọn bên cạnh hắn thì cũng không khác gì vòng lặp - mãi mãi bên cạnh hắn.

Đồng nghĩa với việc dù cho cậu có lựa chọn như thế nào kết quả vẫn như một, cậu vĩnh viễn không thể rời khỏi hắn.

"Kết thúc rồi sao?"

"Huhu tôi không muốn"

Jihoon ở thế giới thực càm ràm khó chịu nắm lấy vạt áo tác giả khóc nức nở.

"Này này tên kia!"

Tác giả bất lực lắc đầu nhìn cậu

"Đây là tôi thật ư?"

Jihoon ở thế giới song song vẻ mặt cạn lời nói

"Cậu có ý gì đó Jihoon giả mạo?

Tôi ghen tị với cậu lắm đó, thế giới của cậu hoàn toàn giống như trong mơ của tôi."

Jihoon ở thế giới thực bực bội nói

"Cái...cậu có gan nhắc lại lần nữa xem, cậu mới là đồ giả mạo!"

Nghe thấy hai chữ giả mạo Jihoon ở thế giới song song bị chọc giận đến đỏ mặt, hai người nhanh chóng lao vào đánh nhau, tác giả cực khổ đứng giữa ngăn cản

"Đủ rồi!

Mau dừng lại hai tên này!"

"Cắt cắt!!

Hết truyện!!!"

Cảm ơn các bạn đã theo dõi bộ truyện Bạn Trai Yandere của tớ, đã đến lúc phải nói lời từ biệt rồi.

Trong tương lai tớ dự định sẽ viết những truyện mới mong các bạn ủng hộ.

Được các bạn cổ vũ là động lực to lớn giúp tớ hoàn thành bộ truyện này, cảm ơn nhé.

Hẹn gặp lại.

______________________________________

Ủng hộ thêm hai fic của tớ nữa nhé!

Cảm ơn mý bạn~~
 
Back
Top Bottom