Cập nhật mới

Khác Cửu U Hắc Hồn Giới

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405731537-256-k709788.jpg

Cửu U Hắc Hồn Giới
Tác giả: nguyendeptrai
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Trong thế giới của những kẻ điên, kẻ tỉnh táo mới là kẻ có tội."

Trần Minh - một kỹ sư bình thường - tỉnh dậy trong một ngôi làng cổ quái, nơi người ta coi dòi bọ là cơm trắng, coi mủ độc là thuốc tiên.

Không có hệ thống, không có thanh máu, không có nhiệm vụ chỉ đường.

Thứ duy nhất hắn có là bộ não tư duy Logic và những kiến thức khoa học cơ bản.

Hắn nhìn thấy "Mẹ" mình có cái bóng không biết cử động.

Hắn nhìn thấy "Thần Phật" thực chất là những khối thịt nhầy nhụa đến từ vũ trụ.

Hắn nhìn thấy 1 + 1 không bằng 2, mà bằng sự "Hợp Nhất" xác thịt kinh hoàng.

Giữa một thế giới mà ranh giới giữa Tiên và Ma, giữa Thực và Mơ bị xóa nhòa, Trần Minh phải làm gì để sống sót?

Là giả điên để hòa nhập cùng bầy quái vật?

Hay dùng lưỡi dao của sự thật để mổ xẻ cái thế giới thối nát này?



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Cửu U Hắc Hồn Giới
Chương 1: Căn Phòng Của Hơi Thở


1.

Tỉnh Giấc Trong Cơn Mê Sảng

Đau.

Đó là cảm giác đầu tiên.

Một cơn đau âm ỉ, nhưng sâu hoắm, như thể có ai đó đã đóng một chiếc đinh rỉ sét vào thùy trán của Trần Minh rồi khuấy nhẹ.

Hắn không mở mắt ngay.

Hắn sợ ánh sáng.

Hắn nằm im, cố gắng lắng nghe tiếng động xung quanh để xác định mình đang ở đâu.

Hắn chờ đợi tiếng tít tít của máy đo nhịp tim trong bệnh viện, hay tiếng còi xe ồn ào của thành phố.

Nhưng không có gì cả.

Chỉ có tiếng Lép Bép...Lép Bép...

Nghe giống như tiếng bọt khí vỡ ra trong bùn lầy.

Hay tiếng ai đó đang nhai một miếng thịt sống trong bóng tối.

Trần Minh từ từ mở mắt.

Mí mắt hắn nặng trĩu, dính chặt vào nhau bởi một thứ chất lỏng khô cứng.

Hắn phải dùng sức mới tách chúng ra được.

Thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là bóng tối.

Một màu đen đặc quánh, ẩm ướt, có mùi.

Mùi mốc của gỗ mục.

Mùi nồng của mỡ động vật cháy dở.

Và lẩn khuất đâu đó là mùi tanh nồng của rỉ sắt... hay là máu?

Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể không nghe lời.

Tứ chi hắn tê dại, xa lạ, như thể hắn đang điều khiển cơ thể của người khác.

Hắn nhìn xuống đôi tay mình dưới ánh sáng lờ mờ hắt qua khe cửa sổ.

Bàn tay gầy guộc, trắng bệch, chỉ còn da bọc xương.

Các ngón tay dài một cách bất thường.

Trên cổ tay trái, có một đường khâu chạy dài, vết chỉ còn mới.

Trần Minh đưa tay lên nhìn kỹ.

Hắn rùng mình.

Chỉ khâu không phải là chỉ y tế.

Nó màu đen, mảnh và bóng.

Là tóc.

Ai đó đã dùng tóc người để khâu da thịt cho hắn.

"Mình là ai?

Đây là đâu?

Tại sao mình lại biết suy nghĩ nhưng cơ thể này lại không phải của mình?"

Hàng vạn câu hỏi nổ tung trong đầu hắn, nhưng không có câu trả lời.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ của căn phòng.

2.

Trần Nhà Biết Thở

Trần Minh ngửa cổ ra sau, tựa vào vách tường lạnh lẽo.

Vách tường mềm, hơi ấm, sần sùi như da thuộc.

Hắn ngước nhìn lên trần nhà.

Ban đầu, hắn tưởng đó là những tấm rèm vải rách nát rủ xuống.

Nhưng khi mắt hắn quen dần với bóng tối, hắn nhận ra đó là mạng nhện.

Những lớp mạng dày đặc, chồng chất lên nhau qua hàng thế kỷ, đen kịt vì bụi bẩn và xác côn trùng.

Và rồi, hắn thấy nó chuyển động.

Không phải do gió.

Cửa sổ đóng kín mít.

Đám mạng nhện đó đang phập phồng.

Cứ khoảng 5 giây, toàn bộ trần nhà lại co vào một chút, rồi giãn ra, tạo nên tiếng phì phò ướt át rất nhỏ.

Trần Minh nín thở.

Hắn đưa tay lên bịt miệng, cố gắng ngăn tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Hắn đang bị ảo giác sao?

Hay căn nhà này... là một sinh vật sống?

Hắn dụi mắt thật mạnh, hy vọng khi mở ra mọi thứ sẽ trở lại bình thường.

Hắn cố nhớ lại kiến thức vật lý, sinh học để giải thích.

Do thiếu oxy?

Do ngộ độc khí CO?

Hay do chấn thương não gây rối loạn thị giác?

Nhưng dù hắn cố gắng giải thích thế nào, cái trần nhà đó vẫn đang thở.

Nhịp nhàng.

Đều đặn.

Như đang ru ngủ con mồi nằm trong bụng nó.

3.

Bóng Người Sau Cánh Cửa

Kẽo kẹt...

Tiếng then cửa gỗ khô khốc vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hoảng loạn của Trần Minh.

Một luồng gió lạnh buốt lùa vào, làm lay động ngọn đèn dầu leo lét trên bàn.

Một bóng người bước vào.

Đó là một bà lão.

Lưng còng xuống gần như vuông góc với mặt đất.

Bà mặc một bộ quần áo vải thô màu nâu đất, vá chằng vá đụp bằng những miếng vải đỏ kì dị.

Bà ta đi rất nhẹ.

Không hề có tiếng bước chân.

Cảm giác như bà ta đang lướt trên mặt đất.

Trên tay bà bưng một cái bát sành sứt mẻ.

"Minh Nhi..."

Giọng bà ta cất lên.

Khàn đặc, trầm đục, nghe như tiếng gió rít qua khe đá cổ.

"Con tỉnh rồi sao?

Làm mẹ lo quá..."

Bà lão đặt bát sành xuống cái bàn gỗ mục nát cạnh giường.

Bà từ từ ngẩng mặt lên.

Dưới ánh sáng xanh lục yếu ớt của ngọn đèn, khuôn mặt bà hiện ra.

Đầy nếp nhăn.

Da đồi mồi.

Một khuôn mặt già nua rất đỗi bình thường.

Bà đang cười.

Đôi mắt híp lại thành hai đường chỉ, miệng móm mém phúc hậu.

Nhưng Trần Minh lại cảm thấy lông tóc toàn thân dựng đứng.

Một nỗi sợ hãi nguyên thủy, không tên ập đến, bóp nghẹt cổ họng hắn.

Tại sao hắn lại sợ?

Bà ấy trông rất hiền lành mà?

Hắn cố gắng trấn tĩnh, dùng tư duy logic để phân tích nỗi sợ của mình.

Và rồi hắn nhận ra.

Cái bóng.

Bà lão đang cúi xuống, đang đưa tay sờ lên trán hắn, đang di chuyển liên tục.

Nhưng cái bóng của bà ta in trên vách tường đất... vẫn đứng im lìm.

Cái bóng đen đó đứng thẳng tắp, hai tay buông thõng, đầu ngoẹo sang một bên một cách phi vật lý, hệt như một người bị treo cổ đã chết cứng.

"Con sốt rồi..."

Bà lão thì thầm, bàn tay lạnh ngắt như đá chạm vào trán hắn.

Da tay bà ta nhám xịt, khô khốc như vỏ cây.

Trần Minh cứng đờ người.

Hắn muốn hét lên, muốn hất bàn tay đó ra.

Nhưng cơ thể hắn tê liệt vì sợ hãi.

Hắn chỉ có thể nằm im, mắt mở to trừng trừng nhìn vào cái bóng bất động trên tường.

4.

Bát Canh Của Sự Nghi Hoặc

"Ăn đi con.

Mẹ nấu cháo cho con đấy.

Thuốc quý lắm."

Bà lão bưng bát sành lên, múc một thìa đưa đến tận miệng hắn.

Mùi thơm.

Một mùi thơm ngào ngạt, quyến rũ đến lạ lùng tỏa ra.

Mùi gạo nếp mới, mùi táo đỏ, mùi nhân sâm...

Nó kích thích cái dạ dày rỗng tuếch của Trần Minh, khiến hắn ứa nước miếng.

Cơn đói cồn cào trỗi dậy, lấn át cả nỗi sợ hãi.

Bản năng sinh tồn gào thét: Ăn đi!

Ăn để sống!

Hắn há miệng định đón lấy thìa cháo.

Nhưng ngay khoảnh khắc thìa cháo chạm vào môi, một cơn nhói buốt chạy qua thái dương trái của hắn.

Hắn chớp mắt.

Trong một phần nghìn giây, hình ảnh trước mắt hắn bị nhiễu loạn.

Bát cháo thơm ngon biến mất.

Thay vào đó là một thứ chất lỏng sền sệt, màu vàng đục như mủ vết thương.

Và thứ nằm trong thìa không phải là hạt gạo trắng ngần.

Đó là những con dòi.

Những con dòi béo múp, trắng ởn, đang ngoe nguẩy cái đầu đen sì.

Chúng nó rúc vào nhau, tạo ra tiếng lép bép nhỏ xíu.

Trần Minh giật bắn mình, hất mạnh tay ra.

"Á!"

Thìa cháo văng ra ngoài, rơi xuống đất.

"Sao thế con?"

Bà lão vẫn giữ nguyên nụ cười hiền từ, nhưng đôi mắt híp tịt của bà ta dường như... không hề chớp.

Trần Minh thở hổn hển, dụi mắt liên tục.

Hắn nhìn lại xuống đất.

Chỉ là cháo trắng.

Vài hạt gạo vương vãi trên nền đất bẩn.

Không có dòi.

Không có mủ.

"Mình điên rồi..."

Trần Minh ôm đầu, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

"Mình bị ảo giác.

Do đói quá.

Do sốt cao.

Làm gì có chuyện cháo biến thành dòi.

Đây là mẹ mình...

Bà ấy đang chăm sóc mình..."

Hắn cố gắng thuyết phục bản thân bằng mọi lý lẽ khoa học.

Hắn muốn tin rằng thế giới này bình thường.

Hắn muốn tin rằng mình an toàn.

"Con... con xin lỗi...

Con trượt tay..."

Hắn lắp bắp, giọng run rẩy.

Bà lão không nói gì.

Bà ta chỉ lẳng lặng nhìn hắn một lúc lâu.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề, ngột ngạt đến khó thở.

Tiếng trần nhà phập phồng dường như to hơn.

Phì... phò...

"Không sao.

Đổ thì tiếc lắm."

Bà lão chậm rãi cúi xuống.

Trần Minh nhìn bà ta, hy vọng bà sẽ lấy khăn lau.

Nhưng không.

Bà ta cúi rạp người xuống đất.

Cái cổ của bà ta vươn dài ra thêm một đoạn, một cách rất tự nhiên, như một con rùa thò đầu ra khỏi mai.

Bà ta áp mặt xuống nền đất bẩn thỉu.

Rột... rột...

Tiếng liếm láp vang lên.

Ẩm ướt.

Tham lam.

Bà ta liếm sạch bách chỗ cháo đổ trên sàn nhà, nuốt chửng cả bụi đất và mạng nhện vương vãi.

Khi bà ta ngẩng đầu lên, khóe miệng vẫn còn dính một chút nước cháo... và một cái chân gián đang giãy giụa.

Bà ta nuốt ực một cái.

Rồi lại mỉm cười với Trần Minh.

Nụ cười vẫn hiền từ y hệt lúc nãy.

"Ngon lắm.

Con không ăn là phí phạm ân điển của Tiên Gia đấy."

Trần Minh lùi lại, ép sát lưng vào vách tường, tay bấu chặt lấy mép giường đến bật máu.

Mọi lý lẽ khoa học trong đầu hắn sụp đổ.

Không có định luật vật lý nào giải thích được cái cổ dài ngoằng kia.

Không có y học nào giải thích được việc một bà già yếu ớt lại liếm sàn nhà như một con thú đói khát.

Người này...

Thứ này... không phải người.

"Con... con no rồi.

Con muốn ngủ."

Trần Minh nói, cố nén cơn buồn nôn đang trào lên cổ họng.

Bà lão nhìn chằm chằm hắn bằng đôi mắt híp.

Một lúc lâu sau, bà ta mới gật đầu.

"Ừ, ngủ đi.

Ngủ cho ngoan.

Đừng ra ngoài nhé.

Bên ngoài... trời tối lắm."

Bà ta cầm ngọn đèn dầu, quay lưng đi ra cửa.

Cái bóng trên tường vẫn đứng im lìm nhìn Trần Minh cho đến khi cánh cửa khép lại.

Cạch.

Tiếng then cửa cài lại từ bên ngoài.

Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Chỉ còn lại Trần Minh với tiếng thở phì phò của trần nhà và tiếng tim đập điên cuồng của chính mình.

Hắn bị nhốt.

Trong một ngôi nhà quái vật.

Và hắn không biết mình là ai.

[HẾT CHƯƠNG 1]
 
Back
Top Bottom