Mùa đông năm Vĩnh An thứ 21 đến sớm một cách khác thường.
Tuyết bắt đầu rơi từ lúc rạng đông, những bông tuyết nặng nề, trắng xóa bao phủ lên những mái ngói cong vút của kinh thành Thiên Đô.
Trên những con phố dài vốn dĩ nhộn nhịp, giờ đây chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe cửa và tiếng lạo xạo của đội tuần tra Cấm quân đi qua.
Nhưng nơi lạnh lẽo nhất, trang nghiêm nhất và cũng đầy sát khí nhất chính là Điện Kim Loan - trái tim của vương triều Đại Chu.
Bên trong đại điện, hơi ấm từ những chậu than hồng khổng lồ bằng đồng thau chạm trổ hình lân thú dường như không thể xua đi cái không khí đông cứng như băng đá.
Mùi trầm hương thượng hạng lan tỏa, đặc quánh, khiến người ta cảm thấy khó thở.
Trên bệ cao, Hoàng đế Chu Vĩnh An ngồi bất động.
Ở tuổi lục tuần, sau hàng chục năm chinh chiến, gương mặt ngài như được tạc từ đá núi, với những nếp nhăn sâu hoắm như những vết sẹo của lịch sử.
Đôi mắt ngài không còn vẻ tinh anh của thời trai trẻ, nhưng lại mang một loại áp lực thâm trầm, một loại uy quyền khiến bất cứ ai nhìn vào cũng cảm thấy như đang đứng trước một vực thẳm không đáy.
Dưới chân ngai vàng, chín vị hoàng tử - chín người con trai mang dòng máu rồng - đang quỳ mọp.
Đây không chỉ là một buổi chầu sáng bình thường.
Đây là lần đầu tiên sau ba năm, kể từ khi Đại hoàng tử trở về từ biên ải và Ngũ hoàng tử rời khỏi phương Nam, cả chín người mới tề tựu đông đủ.
Ở vị trí đầu tiên bên trái, Đại hoàng tử Chu Hiến Văn quỳ vững như một ngọn núi.
Chiếc hoàng bào của hắn không che giấu nổi bờ vai rộng và lớp cơ bắp rắn chắc của một vị tướng dành cả đời trên lưng ngựa.
Hắn không nhìn lên, nhưng hơi thở của hắn đều đặn và nặng nề.
Đối với Hiến Văn, cái ngai vàng kia không phải là một chiếc ghế gỗ dát vàng, mà là thành quả của máu và nước mắt mà hắn cùng phụ hoàng đã đổ xuống trên sa trường.
Hắn khinh miệt những mưu hèn kế bẩn, nhưng hắn lại là người hiểu rõ nhất: trong hoàng tộc này, kẻ không cầm gươm sẽ là kẻ bị xẻ thịt đầu tiên.
Ngay bên cạnh hắn là Nhị hoàng tử Chu Thành Long Khác hẳn với vẻ phong trần của huynh trưởng, Thành Long mang đậm dáng vẻ của một văn nhân thanh tú.
Đôi tay hắn trắng trẻo, ngón tay thon dài, vốn dĩ chỉ quen cầm bút lông và lật giở những cuốn kinh thư.
Với danh phận Thái tử, hắn mang trên vai kỳ vọng của cả dòng tộc Vương gia và Tể tướng Vương Quân.
Hắn quỳ rất mực thước, đầu hơi cúi một góc hoàn hảo, nhưng trong lòng hắn đang gợn sóng.
Hắn biết, trong chín anh em, hắn chính là mục tiêu lớn nhất.
Ở hàng thứ hai, Bát hoàng tử Chu Minh khẽ nheo mắt.
Hắn không nhìn phụ hoàng, mà lại quan sát gáy của những người anh trai phía trước.
Chu Minh là một bóng ma.
Hắn biết tối qua Nhị hoàng tử đã gặp ai, biết Đại hoàng tử đã uống bao nhiêu hũ rượu, và biết cả việc Cửu hoàng tử vừa nhập về một lô tơ lụa lậu.
Quyền lực của hắn không nằm ở binh phù, mà nằm ở những bí mật bẩn thỉu được cất giấu trong bóng tối của Cẩm Y Vệ.
Sự im lặng kéo dài khiến tiếng tuyết rơi bên ngoài cũng trở nên rõ mồn một.
Đột ngột, Hoàng đế Chu Thái An khẽ cử động.
Tiếng xích bào lướt trên ngai vàng nghe sột soạt, khô khốc.
Ngài không gọi Thái tử, cũng không gọi Chiến thần biên ải.
"Văn An..."
Cái tên vang lên khiến không ít người giật mình.
Lục hoàng tử Chu Văn An cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.
Hắn vốn dĩ là người mờ nhạt nhất, là đứa con lai mang dòng máu của kẻ thù phương Đông - Đại Nhung.
Hắn quỳ ở vị trí phía sau, cố gắng thu mình lại, nhưng định mệnh dường như không muốn buông tha hắn.
"Nhi thần... có mặt."
Văn An dập đầu, giọng hắn run rẩy một cách rất "tự nhiên".
Hoàng đế cầm lấy một tấu chương đặt trên bàn, chậm rãi mở ra:
"Trẫm nghe nói, tối qua phủ của ngươi rất náo nhiệt.
Sứ giả Đại Nhung vượt đường xa vạn dặm, không vào kinh báo cáo bộ Lễ, mà lại lẻn vào phủ của ngươi để tặng một chiếc áo bào thêu hình mãnh hổ?
Cậu ruột ngươi - Hoàng đế Đại Nhung - xem ra vẫn rất quan tâm đến đứa cháu ngoại này."
Lời vừa dứt, không khí trong điện Kim Loan như bị rút cạn oxy.
Tam hoàng tử Chu Tiêu khẽ nhếch mép.
Hắn vốn dĩ luôn tìm cách loại bỏ những kẻ có yếu tố ngoại bang.
Đây là cơ hội tốt.
Hắn liếc nhìn về phía Lã Bất Đạt đang đứng trong hàng quan lại, cả hai trao nhau một ánh mắt đầy toan tính.
Tứ hoàng tử Chu Thái thì tay đã nắm chặt chuôi kiếm theo bản năng.
Hắn vốn dĩ tính tình nóng nảy, lại là người của phe quân đội.
Việc cấu kết với ngoại bang là điều tối kỵ nhất đối với hắn.
Chu Văn An vẫn áp trán xuống nền gạch lạnh buốt.
Hắn có thể cảm nhận được những ánh mắt như dao găm đang đâm vào lưng mình.
Hắn biết, đây là một cái bẫy do Bát hoàng tử Chu Minh giăng ra, và phụ hoàng đang dùng hắn để thử lòng tất cả những người còn lại.
"Tâu phụ hoàng," Văn An lên tiếng, giọng hắn giờ đây đã bình tĩnh hơn, "Quả thực tối qua có sứ giả Đại Nhung tìm đến.
Nhưng chiếc áo bào đó...
đã bị nhi thần ném vào lò than ngay trước mặt họ."
"Ồ?"
Hoàng đế nhướn mày, "Vật phẩm của một quốc vương ban tặng, ngươi dám đốt đi sao?"
"Thưa phụ hoàng," Văn An ngẩng đầu, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt của vị hoàng đế vĩ đại.
"Mãnh hổ dù oai phong đến đâu cũng chỉ là thú dữ phương xa, sống nơi rừng sâu núi thẳm.
Còn nhi thần là con của Rồng.
Rồng vàng ngự trị chín tầng mây, cai quản bốn phương tám hướng.
Nhi thần mang dòng máu của người, khoác lên mình lớp da thú chẳng phải là tự hạ thấp bản thân, sỉ nhục uy danh của Đại Chu ta sao?"
Một câu trả lời hoàn hảo.
Nó vừa thể hiện lòng trung thành, vừa khéo léo nịnh bợ quyền uy của Hoàng đế, lại vừa khẳng định vị thế của Đại Chu.
Ngũ hoàng tử Chu Khắc đứng ở phía xa, khẽ gật đầu tán thưởng.
Bên cạnh hắn, quân sư Lý Khiêm vuốt râu, thì thầm rất nhỏ: "Lục hoàng tử không đơn giản như vẻ ngoài.
Hắn đang dùng cái chết để cầu sống, dùng sự kiêu ngạo để che giấu nỗi sợ."
Nhưng Hoàng đế Chu Thái An không dễ dàng bị thuyết phục như vậy.
Ngài đứng dậy, từng bước chậm rãi bước xuống bậc thềm đá.
Tiếng giày của ngài gõ xuống nền điện như tiếng gõ cửa của tử thần.
Ngài dừng lại ngay trước mặt Cửu hoàng tử Chu Gia Phú.
Gia Phú, vị hoàng tử béo tròn, vốn dĩ chỉ quan tâm đến vàng bạc và các con số, lúc này mồ hôi vã ra như tắm dù trời đang đại hàn.
"Gia Phú, ngươi thấy sao?
Lục huynh của ngươi đốt áo mãnh hổ, có phải là lãng phí quá không?"
Gia Phú lắp bắp: "Phụ... phụ hoàng...
Nhi thần thấy... thấy Lục huynh làm đúng.
Áo đó chắc chắn không đáng giá bằng... bằng lòng trung thành."
Hoàng đế cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt.
Ngài nhìn sang Thất hoàng tử Chu Vương Kì - đứa con ngài yêu quý nhất.
Vương Kì vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, thậm chí là có chút thờ ơ với cuộc đấu đá này.
Hắn là người duy nhất không cần phải gồng mình, vì hắn biết, chỉ cần phụ hoàng còn ngồi trên ngai, không ai dám đụng đến hắn.
"Được rồi," Hoàng đế quay lưng lại, đi thẳng về phía ngai vàng.
"Áo đã đốt, người cũng đã đi.
Nhưng quân Nhung đang tập kết ở biên giới phía Đông lại là thật.
Hiến Văn!"
"Có nhi thần!"
Đại hoàng tử hô lớn, tiếng vang rung động cả đại điện.
"Ngươi lập tức điều động ba vạn quân từ phía Bắc quay về trấn giữ quan ải phía Đông.
Nếu một tên lính Nhung nào bước qua biên giới, Trẫm sẽ lấy đầu ngươi."
Chu Hiến Văn sững người.
Điều quân từ Bắc về Đông?
Như vậy có nghĩa là hắn phải bỏ trống vùng biên giới nơi hắn đã tốn bao công sức gây dựng thế lực.
Đây không phải là lệnh hành quân, đây là lệnh tước binh
Trong bóng tối của cột trụ, Tể tướng Vương Quân và Thái tử Chu Thành Long khẽ nhìn nhau.
Một nước cờ của Hoàng đế đã khiến vây cánh của Đại hoàng tử bị lung lay tận gốc rễ.
Trận chiến này, chỉ mới bắt đầu từ những lời hỏi thăm.