Khác Cửu Long Tranh Đấu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407846642-256-k44326.jpg

Cửu Long Tranh Đấu
Tác giả: ThienMenh9620
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Dưới bóng hoàng thành nhuốm màu thời gian, khi vị hoàng đế già yếu dần trước bệnh tật, triều đình bắt đầu rung chuyển bởi một câu hỏi duy nhất: ai sẽ là người kế vị?

Các hoàng tử, mỗi người mang trong mình tham vọng và bí mật riêng, bước vào cuộc tranh đoạt ngôi báu không khoan nhượng.

Âm mưu được dệt nên sau những bức rèm châu, lời thề trung thành trở thành lưỡi dao hai lưỡi, và máu mủ ruột rà cũng có thể hóa thành kẻ thù.

Giữa vòng xoáy quyền lực ấy, một nhân vật tưởng như yếu thế nhất lại nắm giữ chìa khóa thay đổi vận mệnh cả vương triều.

Đây là câu chuyện về tham vọng, phản bội và cái giá khốc liệt của ngai vàng.



tranhđấu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • CỬU THIÊN LIÊN SINH
  • Vương Phi Nhiếp Chính Vương Là Cừu Địch
  • Cửu Ngũ Cung kí sự
  • Cửu Dương Võ Thần
  • Gả Quốc Cửu
  • Truyện Vũ Cửu
  • Cửu Long Tranh Đấu
    Chương 0 :Giới thiệu nhân vật


    Bối cảnh:Năm Vĩnh An thứ 21, Kinh đô Thiên Đô, Đại Chu Đế Quốc.Bên ngoài điện Thái Hòa, tuyết đầu mùa rơi lả tả, nhưng bên trong, không khí còn lạnh lẽo hơn cả băng giá.

    Trên ngai vàng cửu ngũ chí tôn, Hoàng đế Chu Thái An - vị Vĩnh An Đại Đế huyền thoại, người đã dùng vó ngựa san bằng 18 lộ vương hầu, chấm dứt 500 năm loạn lạc - đang ngồi đó.

    Mái tóc đã điểm sương, nhưng đôi mắt vẫn sắc bén như chim ưng, lặng lẽ quét qua chín đứa con trai đang quỳ rạp dưới chân mình.Ông biết, thời đại của mình sắp tàn, và một thời đại đẫm máu khác sắp mở ra.

    Chín đứa con, chín con rồng, chín thế lực hùng mạnh đang chực chờ xâu xé giang sơn này.

    Giới thiệu các thế lực :

    1.

    Đại Đế - Chu Vĩnh An

    (Thế lực: Tuyệt Đối Quân Quyền)

    Mô tả: Xuất thân từ một tiểu hầu gia bị phế truất giữa thời loạn, ông đi lên từ đống đổ nát bằng máu và kỷ luật thép.

    Một tay thu phục 18 vương hầu, chấm dứt 500 năm nội chiến bằng những cuộc thanh trừng không ghê tay.

    Ông không cần sự yêu mến, chỉ cần sự phục tùng tuyệt đối.

    Trong tay ông là đội quân "Thiết Giáp Vệ" tinh nhuệ nhất thiên hạ và bộ "Thiết Luật" khắc nghiệt đến mức khiến quan lại phải run sợ.

    Người mà cả thiên hạ phải kính sợ

    2.

    Đại Hoàng Tử - Chu Hiến Văn

    (Thế lực: Biên Quân)

    * Danh xưng: Trấn Bắc Vương.

    * Mô tả: Người con trưởng sinh ra trên lưng ngựa, cùng cha chinh chiến từ thuở thiếu thời.

    Hắn không giỏi thơ văn, da sạm nắng gió, nhưng lại là thần tượng trong mắt ba quân.

    Trấn thủ biên cương phía Bắc, giao tranh quanh năm với tộc Thượng Nhung, trong tay nắm giữ Hắc Kỵ Quân - đội kỵ binh tinh nhuệ nhất đế quốc, chỉ nghe lệnh tướng, không nghe lệnh vua.

    3.

    Nhị Hoàng Tử - Chu Thành Long (Thế lực: Chính Thống & Quan Văn)

    * Danh xưng: Đương kim Thái Tử.

    * Mô tả: Con trai ruột của Hoàng hậu Vương Gia Lạc.

    Tuy tài năng chỉ ở mức trung bình, nhưng hắn nắm giữ danh phận "chính thống".

    Sau lưng hắn là Tể tướng Vương Quân - người đứng đầu "Ngũ Đại Quần Thần", thao túng hơn nửa số quan văn trong triều.

    Hắn là cái đích mà tất cả các huynh đệ khác đều muốn bắn hạ.

    4.

    Tam Hoàng Tử - Chu Tiêu (Thế lực: Quý Tộc Cũ)

    * Mô tả: Hắn trầm ổn, ít nói, nhưng thâm sâu khó lường.

    Chỗ dựa của hắn là cựu vương hầu Lã Bất Đạt - kẻ thâu tóm mạng lưới quan lại địa phương và các dòng dõi quý tộc cũ không phục tùng triều đình trung ương.

    5.

    Tứ Hoàng Tử - Chu Thái

    (Thế lực: Cấm Quân & Binh Quyền Nội Đô)

    * Mô tả: Mẹ hắn là cháu gái ruột của Đại Tướng Quân Thiên Thành.

    Nếu Đại Hoàng tử nắm biên cương, thì Tứ Hoàng tử - thông qua ông ngoại - nắm giữ binh phù của quân đội bảo vệ kinh thành và các vùng lân cận (chiếm 3 phần binh lực cả nước).

    Một khi kinh biến xảy ra, hắn là người gần ngai vàng nhất về mặt vũ lực.

    6.

    Ngũ Hoàng Tử - Chu Khắc (Thế lực: Chinh Nam Tướng Quân & Mưu Sĩ)

    * Mô tả: Khác với sự thô kệch của anh cả, Chu Khắc là nho tướng, vừa bình định xong phương Nam.

    Hắn có sự phò tá của "Độc Sĩ" Lý Khiêm - quân sư tàn độc nhất trong Ngũ Đại Quần Thần.

    Thế lực của hắn nằm ở sự mưu lược và lòng trung thành của các tướng lĩnh trẻ mới nổi.

    7.

    Lục Hoàng Tử - Chu Văn An

    (Thế lực: Ngoại Bang)

    * Mô tả: Vị hoàng tử có thân phận nhạy cảm nhất.

    Mẹ là công chúa của Đại Nhung - đế quốc hùng mạnh phía Đông.

    Dòng máu trong người hắn bị coi là "tạp chủng", khó có cơ hội lên ngôi danh chính ngôn thuận.

    Nhưng chính vì thế, hắn là kẻ nguy hiểm nhất vì sẵn sàng "mượn binh ngoại bang" để đốt cháy cả Đại Chu nếu cần.

    8.

    Thất Hoàng Tử - Chu Vương Kì

    (Thế lực: Thánh Ý)

    * Mô tả: Đứa con được Vĩnh An Đế sủng ái nhất, được nuông chiều từ bé, tính tình phóng khoáng, không màng chính sự.

    Nhưng chính sự "vô hại" và tình yêu của Hoàng đế là tấm kim bài miễn tử của hắn.

    Không ai dám động vào hắn lúc này, nhưng ai cũng biết, hắn là điểm yếu duy nhất của Lão Hoàng đế.

    9.

    Bát Hoàng Tử - Chu Minh

    (Thế lực: Bóng Tối)

    * Mô tả: Một kẻ luôn nở nụ cười lạnh lẽo.

    Hắn gọi Tào Quân - chỉ huy Cẩm Y Vệ - là bác ruột.

    Hắn nắm giữ tai mắt khắp thiên hạ, từ phòng ngủ của quan lại đến mật thất của các vương gia.

    Hắn nắm giữ mọi bí mật đen tối nhất của Đại Chu.

    Ai muốn làm vua, người đó phải thỏa hiệp hoặc giết chết Chu Minh.

    10.

    Cửu Hoàng Tử - Chu Gia Phú

    (Thế lực: Tài Phiệt)

    * Mô tả: Mẹ xuất thân từ gia tộc thương nhân giàu nhất thiên hạ (Phú Khả Địch Quốc).

    Hắn không có binh quyền, không có danh vọng, nhưng hắn có tiền - rất nhiều tiền.

    Hắn nắm giữ mạch máu kinh tế, lương thảo và vận tải của cả đế quốc.

    Trong thời loạn, ai có lương thảo, người đó nắm quyền sinh sát.
     
    Cửu Long Tranh Đấu
    Chương 1: Long Toạ Thực Hổ


    Mùa đông năm Vĩnh An thứ 21 đến sớm một cách khác thường.

    Tuyết bắt đầu rơi từ lúc rạng đông, những bông tuyết nặng nề, trắng xóa bao phủ lên những mái ngói cong vút của kinh thành Thiên Đô.

    Trên những con phố dài vốn dĩ nhộn nhịp, giờ đây chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe cửa và tiếng lạo xạo của đội tuần tra Cấm quân đi qua.

    Nhưng nơi lạnh lẽo nhất, trang nghiêm nhất và cũng đầy sát khí nhất chính là Điện Kim Loan - trái tim của vương triều Đại Chu.

    Bên trong đại điện, hơi ấm từ những chậu than hồng khổng lồ bằng đồng thau chạm trổ hình lân thú dường như không thể xua đi cái không khí đông cứng như băng đá.

    Mùi trầm hương thượng hạng lan tỏa, đặc quánh, khiến người ta cảm thấy khó thở.

    Trên bệ cao, Hoàng đế Chu Vĩnh An ngồi bất động.

    Ở tuổi lục tuần, sau hàng chục năm chinh chiến, gương mặt ngài như được tạc từ đá núi, với những nếp nhăn sâu hoắm như những vết sẹo của lịch sử.

    Đôi mắt ngài không còn vẻ tinh anh của thời trai trẻ, nhưng lại mang một loại áp lực thâm trầm, một loại uy quyền khiến bất cứ ai nhìn vào cũng cảm thấy như đang đứng trước một vực thẳm không đáy.

    Dưới chân ngai vàng, chín vị hoàng tử - chín người con trai mang dòng máu rồng - đang quỳ mọp.

    Đây không chỉ là một buổi chầu sáng bình thường.

    Đây là lần đầu tiên sau ba năm, kể từ khi Đại hoàng tử trở về từ biên ải và Ngũ hoàng tử rời khỏi phương Nam, cả chín người mới tề tựu đông đủ.

    Ở vị trí đầu tiên bên trái, Đại hoàng tử Chu Hiến Văn quỳ vững như một ngọn núi.

    Chiếc hoàng bào của hắn không che giấu nổi bờ vai rộng và lớp cơ bắp rắn chắc của một vị tướng dành cả đời trên lưng ngựa.

    Hắn không nhìn lên, nhưng hơi thở của hắn đều đặn và nặng nề.

    Đối với Hiến Văn, cái ngai vàng kia không phải là một chiếc ghế gỗ dát vàng, mà là thành quả của máu và nước mắt mà hắn cùng phụ hoàng đã đổ xuống trên sa trường.

    Hắn khinh miệt những mưu hèn kế bẩn, nhưng hắn lại là người hiểu rõ nhất: trong hoàng tộc này, kẻ không cầm gươm sẽ là kẻ bị xẻ thịt đầu tiên.

    Ngay bên cạnh hắn là Nhị hoàng tử Chu Thành Long Khác hẳn với vẻ phong trần của huynh trưởng, Thành Long mang đậm dáng vẻ của một văn nhân thanh tú.

    Đôi tay hắn trắng trẻo, ngón tay thon dài, vốn dĩ chỉ quen cầm bút lông và lật giở những cuốn kinh thư.

    Với danh phận Thái tử, hắn mang trên vai kỳ vọng của cả dòng tộc Vương gia và Tể tướng Vương Quân.

    Hắn quỳ rất mực thước, đầu hơi cúi một góc hoàn hảo, nhưng trong lòng hắn đang gợn sóng.

    Hắn biết, trong chín anh em, hắn chính là mục tiêu lớn nhất.

    Ở hàng thứ hai, Bát hoàng tử Chu Minh khẽ nheo mắt.

    Hắn không nhìn phụ hoàng, mà lại quan sát gáy của những người anh trai phía trước.

    Chu Minh là một bóng ma.

    Hắn biết tối qua Nhị hoàng tử đã gặp ai, biết Đại hoàng tử đã uống bao nhiêu hũ rượu, và biết cả việc Cửu hoàng tử vừa nhập về một lô tơ lụa lậu.

    Quyền lực của hắn không nằm ở binh phù, mà nằm ở những bí mật bẩn thỉu được cất giấu trong bóng tối của Cẩm Y Vệ.

    Sự im lặng kéo dài khiến tiếng tuyết rơi bên ngoài cũng trở nên rõ mồn một.

    Đột ngột, Hoàng đế Chu Thái An khẽ cử động.

    Tiếng xích bào lướt trên ngai vàng nghe sột soạt, khô khốc.

    Ngài không gọi Thái tử, cũng không gọi Chiến thần biên ải.

    "Văn An..."

    Cái tên vang lên khiến không ít người giật mình.

    Lục hoàng tử Chu Văn An cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.

    Hắn vốn dĩ là người mờ nhạt nhất, là đứa con lai mang dòng máu của kẻ thù phương Đông - Đại Nhung.

    Hắn quỳ ở vị trí phía sau, cố gắng thu mình lại, nhưng định mệnh dường như không muốn buông tha hắn.

    "Nhi thần... có mặt."

    Văn An dập đầu, giọng hắn run rẩy một cách rất "tự nhiên".

    Hoàng đế cầm lấy một tấu chương đặt trên bàn, chậm rãi mở ra:

    "Trẫm nghe nói, tối qua phủ của ngươi rất náo nhiệt.

    Sứ giả Đại Nhung vượt đường xa vạn dặm, không vào kinh báo cáo bộ Lễ, mà lại lẻn vào phủ của ngươi để tặng một chiếc áo bào thêu hình mãnh hổ?

    Cậu ruột ngươi - Hoàng đế Đại Nhung - xem ra vẫn rất quan tâm đến đứa cháu ngoại này."

    Lời vừa dứt, không khí trong điện Kim Loan như bị rút cạn oxy.

    Tam hoàng tử Chu Tiêu khẽ nhếch mép.

    Hắn vốn dĩ luôn tìm cách loại bỏ những kẻ có yếu tố ngoại bang.

    Đây là cơ hội tốt.

    Hắn liếc nhìn về phía Lã Bất Đạt đang đứng trong hàng quan lại, cả hai trao nhau một ánh mắt đầy toan tính.

    Tứ hoàng tử Chu Thái thì tay đã nắm chặt chuôi kiếm theo bản năng.

    Hắn vốn dĩ tính tình nóng nảy, lại là người của phe quân đội.

    Việc cấu kết với ngoại bang là điều tối kỵ nhất đối với hắn.

    Chu Văn An vẫn áp trán xuống nền gạch lạnh buốt.

    Hắn có thể cảm nhận được những ánh mắt như dao găm đang đâm vào lưng mình.

    Hắn biết, đây là một cái bẫy do Bát hoàng tử Chu Minh giăng ra, và phụ hoàng đang dùng hắn để thử lòng tất cả những người còn lại.

    "Tâu phụ hoàng," Văn An lên tiếng, giọng hắn giờ đây đã bình tĩnh hơn, "Quả thực tối qua có sứ giả Đại Nhung tìm đến.

    Nhưng chiếc áo bào đó...

    đã bị nhi thần ném vào lò than ngay trước mặt họ."

    "Ồ?"

    Hoàng đế nhướn mày, "Vật phẩm của một quốc vương ban tặng, ngươi dám đốt đi sao?"

    "Thưa phụ hoàng," Văn An ngẩng đầu, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt của vị hoàng đế vĩ đại.

    "Mãnh hổ dù oai phong đến đâu cũng chỉ là thú dữ phương xa, sống nơi rừng sâu núi thẳm.

    Còn nhi thần là con của Rồng.

    Rồng vàng ngự trị chín tầng mây, cai quản bốn phương tám hướng.

    Nhi thần mang dòng máu của người, khoác lên mình lớp da thú chẳng phải là tự hạ thấp bản thân, sỉ nhục uy danh của Đại Chu ta sao?"

    Một câu trả lời hoàn hảo.

    Nó vừa thể hiện lòng trung thành, vừa khéo léo nịnh bợ quyền uy của Hoàng đế, lại vừa khẳng định vị thế của Đại Chu.

    Ngũ hoàng tử Chu Khắc đứng ở phía xa, khẽ gật đầu tán thưởng.

    Bên cạnh hắn, quân sư Lý Khiêm vuốt râu, thì thầm rất nhỏ: "Lục hoàng tử không đơn giản như vẻ ngoài.

    Hắn đang dùng cái chết để cầu sống, dùng sự kiêu ngạo để che giấu nỗi sợ."

    Nhưng Hoàng đế Chu Thái An không dễ dàng bị thuyết phục như vậy.

    Ngài đứng dậy, từng bước chậm rãi bước xuống bậc thềm đá.

    Tiếng giày của ngài gõ xuống nền điện như tiếng gõ cửa của tử thần.

    Ngài dừng lại ngay trước mặt Cửu hoàng tử Chu Gia Phú.

    Gia Phú, vị hoàng tử béo tròn, vốn dĩ chỉ quan tâm đến vàng bạc và các con số, lúc này mồ hôi vã ra như tắm dù trời đang đại hàn.

    "Gia Phú, ngươi thấy sao?

    Lục huynh của ngươi đốt áo mãnh hổ, có phải là lãng phí quá không?"

    Gia Phú lắp bắp: "Phụ... phụ hoàng...

    Nhi thần thấy... thấy Lục huynh làm đúng.

    Áo đó chắc chắn không đáng giá bằng... bằng lòng trung thành."

    Hoàng đế cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt.

    Ngài nhìn sang Thất hoàng tử Chu Vương Kì - đứa con ngài yêu quý nhất.

    Vương Kì vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, thậm chí là có chút thờ ơ với cuộc đấu đá này.

    Hắn là người duy nhất không cần phải gồng mình, vì hắn biết, chỉ cần phụ hoàng còn ngồi trên ngai, không ai dám đụng đến hắn.

    "Được rồi," Hoàng đế quay lưng lại, đi thẳng về phía ngai vàng.

    "Áo đã đốt, người cũng đã đi.

    Nhưng quân Nhung đang tập kết ở biên giới phía Đông lại là thật.

    Hiến Văn!"

    "Có nhi thần!"

    Đại hoàng tử hô lớn, tiếng vang rung động cả đại điện.

    "Ngươi lập tức điều động ba vạn quân từ phía Bắc quay về trấn giữ quan ải phía Đông.

    Nếu một tên lính Nhung nào bước qua biên giới, Trẫm sẽ lấy đầu ngươi."

    Chu Hiến Văn sững người.

    Điều quân từ Bắc về Đông?

    Như vậy có nghĩa là hắn phải bỏ trống vùng biên giới nơi hắn đã tốn bao công sức gây dựng thế lực.

    Đây không phải là lệnh hành quân, đây là lệnh tước binh

    Trong bóng tối của cột trụ, Tể tướng Vương Quân và Thái tử Chu Thành Long khẽ nhìn nhau.

    Một nước cờ của Hoàng đế đã khiến vây cánh của Đại hoàng tử bị lung lay tận gốc rễ.

    Trận chiến này, chỉ mới bắt đầu từ những lời hỏi thăm.
     
    Back
    Top Dưới