Cập nhật mới

Khác cưới ma 1 Giấc Mộng Tuổi Hoa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404803061-256-k657458.jpg

Cưới Ma 1 Giấc Mộng Tuổi Hoa
Tác giả: noc_ruby
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hoa đẹp đến mấy cũng sẽ phai tàn cũng giống như chuyện tình của hai ta làm gì có thể đến được với nhau



minhhôn​
 
Cưới Ma 1 Giấc Mộng Tuổi Hoa
Chương 1


Con đường đất đỏ kéo dài vào ngôi làng nhỏ giữa cánh đồng và rừng cây xanh mướt.

Những ngôi nhà gỗ sàn và những túp lều xếp hàng gọn gàng.

Một số người dân đang làm việc giữa đồng ruộng dừng lại, quay sang nhìn nhóm người lạ vừa bước vào khu vực yên bình này.

Những nụ cười được gửi đến, nhưng trong ánh mắt có điều gì đó khó đọc.

-Đến rồi, làng của tao đây

Viên Quang nói với giọng ấm áp, miệng cười rộng nhưng ánh mắt thoáng qua lại lảng tránh.

-Làng nhỏ thôi, ít ai biết đâu.

Nhưng tụi mình chắc chắn sẽ có được thông tin mình muốn.

Đảm bảo luôn.

Thanh Nhã Di cười khúc khích, vác ba lô lên vai như không quan tâm điều gì.

-Ôi, đây đúng là nông thôn thực sự rồi bạn ơi.

Tao muốn xem truyền thuyết làng mày rồi, xem có đáng sợ như lời đồn không.

Vũ Văn lấy ra một cuốn sổ nhỏ, tay chuẩn bị ghi chép mọi lời nói.

-Đừng quên chúng ta đến đây để làm nghiên cứu, không phải đi chơi.

Một ngôi làng như thế này chắc chắn có những tín ngưỡng cổ xưa được truyền lại rất thú vị.

Xuân Duy nhìn quanh, khẽ mỉm cười.

-Không khí trong lành, yên tĩnh hơn mình nghĩ…

Nhưng cũng lạ, người dân trong làng có vẻ không chào đón chúng ta quá mức.

Tiếng cười của trẻ con vang vọng.

Đồng thời, ánh mắt của những người dân đi qua dừng lại ở một người trong nhóm… chính là Trần Liên Hoa.

Như thể đang nhìn chăm chú vào điều gì đó không nên có.

Huỳnh Gia Ý nghiêng đầu lại gần, thì thầm trêu chọc.

-Ê, sao bọn họ nhìn mày kiểu đó vậy?

Mặt mày giống ai ở đây à?

Haha

-À…

Liên Hoa chỉ biết cười trừ Viên Quang. vội vàng ngắt lời, mặt cười nhưng mắt lộ vẻ khó chịu.

-Thì tại người lạ ít khi vào đây nên họ có thể hơi phấn khích một chút thôi mà.

Đừng nghĩ nhiều.

- Thế à~ vậy xem ra chúng ta là những người đầu tiên bước chân đến đây

Người lên tiếng là Thanh Nhã Diệp một cô gái lạnh lùng khác với em gái của mình là Thanh Nhã Di có vẻ ngoài hoạt bát năng động hai chị em họ là sinh viên Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội còn Vũ Văn với lại Lê Xuân Duy là sinh viên Trường Đại học sư phạm nghệ thuật Trung Ương còn Viên Quang và Trần Liên Hoa là sinh viên trường học viện âm nhạc Quốc gia. lúc này có một bà lão tóc bạc tiến tới chỗ 6 người đang đứng nói chuyện với nhau

- Viên Quang à đây có phải là những người bạn mà cháu nói với ba mẹ cháu không chồng ai cũng sáng sủa hết

- Á! bà Lê lâu quá không gặp bà vẫn còn khỏe chứ !

viên Quang khi nhìn thấy bà lão liền vui vẻ tiến tới vui vẻ chào hỏi với bà lão lúc này anh quay sang giới thiệu mọi người với bà lão

- Bà ơi đây là những người mà con đã nói với bà nè đây là Thanh Nhã Diệp còn đây là Thanh Nhã Di còn đây là Lê xuân Duy còn đây là Vũ Văn đây là Trần Liên Hoa

- tụi con chào bà ạ

năm người kia liền đồng thanh chào bà lão nhìn thấy thế cười tít mắt những nếp nhăn bên hai mắt cũng nheo lại khi bà cười

- Chà chà ai cũng xinh hết

bà lão vừa nói vừa nhìn những người trước mặt đột nhiên đánh mất vợ chợt đông cứng lại khi nhìn thấy một người ở chính giữa nhóm đó chính là Trần Liên Hoa, Trần Liên Hoa thấy bà lão nhìn mình cũng cười đáp lại hai má lúm đồng tiền lộ ra hai bên má trông rất là duyên dáng nhưng bà lão khi nhìn thấy vậy liền quay đầu đi cố gắng giữ giọng bình tĩnh hết sức có thể

- mấy đứa đã...đã vất vả rồi cũng đã 7:00 tối rồi Viên Quang m..au dẫn mọi người về nhà đi con

bà lão vừa nói xong thì liền quay đi mất những người dân làng xung quanh cũng tản ra ai về nhà nấy Viên Quang thấy vậy liền dẫn mọi người về nhà mình vì đã đi một đoạn xa từ Hà Nội đến tận lạng Sơn nên ai cũng cảm thấy mệt mỏi cả nên khi vừa về đến nhà của Viên Quang mọi người ai ai cũng đều gục xuống ghế

- Trời Ơi~ cuối cùng cũng có thể được ngồi rồi em cảm thấy chân mình giống như bị tách khỏi cơ thể vậy

- Chị cũng thế giống vậy đấy

khi vừa về đến nhà Thanh Nhã Diệp và Thanh Nhã Di liền gục xuống ghế vẽ mặt vô cùng bơ phờ mặc dù hai chị em họ sống ở Thanh Hóa nơi rừng xanh bao la nhưng khi đặt chân đến lạng Sơn họ mới cảm thấy Thực Sự leo một ngọn núi nó thực sự rất là khó khác với núi ở Thanh Hóa

- hai cậu không sao chứ mau uống miếng nước đi này

Trần Liên Hoa liền rót hai ly nước ở trên bàn đưa cho hai chị em đâu có vẻ mặt bơ phờ

- cảm ơn cậu nha Liên Hoa

- ừ cảm ơn cậu
 
Cưới Ma 1 Giấc Mộng Tuổi Hoa
Chương 2


Mặc dù hiện tại đang là mùa hè nhưng ban đêm ở Lào Cai cực kỳ lạnh nên người dân ở Lào Cai thường sẽ tích trữ một lượng củi ở trong nhà để sưởi ấm cho gian bếp hoặc là ở một góc nào đó trong nhà và đương nhiên nhà của viên hoa cũng không ngoại lệ khi mà bước chân vào cửa nhà anh đã lập tức lấy củi ở một góc nhà đem vào để đốt căn nhà phút chốc từ lạnh lẽo giờ đây trở nên ấm áp hiện tại mới là 7:00 tối nên mọi người cùng nhau phân chia ra dọn dẹp nhà Nhã Diệp vậy Nhã Di, Xuân Duy cùng nhau dọn lại phòng khách, còn ba người còn lại thì ở trong bếp nấu ăn chuẩn bị cho mọi người. mua đồ ăn từ trong gian bếp bay ra khiến những người ở phòng khách đang dọn dẹp cũng phải dừng lại hết lấy hết đĩa

- thơm quá đi Em đói quá

- cố lên chút nữa đi sắp được ăn rồi

- À~~ em đói quá

mọi việc cứ thế trôi qua cho đến 7:34 tối, cuối cùng mọi người cũng có thể được ăn mùi đồ ăn thơm phức khiến những người đã mệt lả người sau những chuyến đi và làm việc liền lao đầu vào ăn như hổ đói

- Ngon quá đi!

- Bắp à ăn uống từ từ thôi không lại bị nghẹn đấy

- Chị Hai à đừng gọi biệt danh của em nữa mà

- Chị thích vậy đấy

mọi người cứ thế vừa cười vừa ăn với nhau không khí cực kỳ hòa hợp, nhưng không ai để ý rằng phí ngoài cửa sổ thấp thoáng một cái đầu hai đôi mắt hiện ra vô cùng kinh dị đục ngầu trong đó có đầy tia máu đang nhìn thẳng lên từng người trong nhà đặc biệt là cô gái đang ngồi phía bên trái là Trần Liên Hoa.

Trần Liên Hoa có cảm giác ai đó đang nhìn mình liền quay đầu lại người bí ẩn kia thấy thế liền cuối gặp người xuống, Liên Hoa như một lúc rồi cũng quay lại nói chuyện với mọi người.

Ngay từ khoảng khắc này mọi bi kịch bắt đầu diễn ra như thế mọi thứ đã được sắp đặt sẵn

sau khi mọi thứ đã sắp xếp đâu vào đấy mọi người ai nấy cũng đều về phòng. nhà của Viên Quang là ngôi nhà lớn nhất ở trong làng Lam Sơn nên có nhiều Phòng ở tầng 2 của ngôi nhà có tổng cộng là 7 căn phòng ngủ của một căn nhà vệ sinh một căn phòng là cho ba mẹ của Viên Quang đã mất một căn phòng của chị gái của cậu cũng đã mất và một con còn lại cho cậu còn lại 4 căn phòng chia ra cho bốn người còn lại là Thanh Nhã Diệp,Thanh Nhã Duy, Vũ Văn, Lê Xuân Duy

- À ừm Hay nè Liên Hoa hay có tạm thời ở tạm phòng của chị gái của tớ nhé

- À không sao không sao có phòng đi ngủ là được rồi

- Ừm vậy nhá cũng đã 10:00 tối rồi chúc cậu ngủ ngon

- cậu cũng thế

nó xong cả hai ai về phòng nấy tất cả mọi thứ đều chìm vào bóng tối tiếng ve sầu kêu bên ngoài cửa sổ trong màn đêm tối khiến nó trở nên vang hơn. khi Liên Hoa bước vào phòng đập trước mắt Liên Hoa là một thứ gì đó được phủ bằng vải đỏ sẫm, lúc này sự thôi thúc dần nổi lên khiến yêu hoa tiến tới lấy tay gỡ tấm vải xuống cứ ngỡ thứ đó là một thứ gì đáng sợ lắm ai ngờ chỉ là một chiếc bàn trang điểm

- Trời má mình cứ tưởng là thứ gì đó chứ Hóa ra chỉ là một cái bàn trang điểm, chắc tại xem phim ma nhiều quá chất đầu cũng như tưởng mấy cái gì không đau Hày~~

lúc này không hiểu vì sao cửa sổ không biết từ khi nào bị mở ra khiến nó đung đưa theo gió Liên Hoa thấy vậy liền rời khỏi và trang điểm tiến tới khóa lại cửa sổ vừa rời khỏi gương trang điểm phía sau lưng có một bóng dáng của một hình nhân giấy nữ đam mỉm cười nhìn vào trong gương chỉ một khoảnh khắc nhỏ vì biến mất. mà người vừa rồi khỏi cái gương trang điểm thì lại không biết bản thân mình sắp đối mặt với chuyện gì.
 
Back
Top Bottom