Con đường đất đỏ kéo dài vào ngôi làng nhỏ giữa cánh đồng và rừng cây xanh mướt.
Những ngôi nhà gỗ sàn và những túp lều xếp hàng gọn gàng.
Một số người dân đang làm việc giữa đồng ruộng dừng lại, quay sang nhìn nhóm người lạ vừa bước vào khu vực yên bình này.
Những nụ cười được gửi đến, nhưng trong ánh mắt có điều gì đó khó đọc.
-Đến rồi, làng của tao đây
Viên Quang nói với giọng ấm áp, miệng cười rộng nhưng ánh mắt thoáng qua lại lảng tránh.
-Làng nhỏ thôi, ít ai biết đâu.
Nhưng tụi mình chắc chắn sẽ có được thông tin mình muốn.
Đảm bảo luôn.
Thanh Nhã Di cười khúc khích, vác ba lô lên vai như không quan tâm điều gì.
-Ôi, đây đúng là nông thôn thực sự rồi bạn ơi.
Tao muốn xem truyền thuyết làng mày rồi, xem có đáng sợ như lời đồn không.
Vũ Văn lấy ra một cuốn sổ nhỏ, tay chuẩn bị ghi chép mọi lời nói.
-Đừng quên chúng ta đến đây để làm nghiên cứu, không phải đi chơi.
Một ngôi làng như thế này chắc chắn có những tín ngưỡng cổ xưa được truyền lại rất thú vị.
Xuân Duy nhìn quanh, khẽ mỉm cười.
-Không khí trong lành, yên tĩnh hơn mình nghĩ…
Nhưng cũng lạ, người dân trong làng có vẻ không chào đón chúng ta quá mức.
Tiếng cười của trẻ con vang vọng.
Đồng thời, ánh mắt của những người dân đi qua dừng lại ở một người trong nhóm… chính là Trần Liên Hoa.
Như thể đang nhìn chăm chú vào điều gì đó không nên có.
Huỳnh Gia Ý nghiêng đầu lại gần, thì thầm trêu chọc.
-Ê, sao bọn họ nhìn mày kiểu đó vậy?
Mặt mày giống ai ở đây à?
Haha
-À…
Liên Hoa chỉ biết cười trừ Viên Quang. vội vàng ngắt lời, mặt cười nhưng mắt lộ vẻ khó chịu.
-Thì tại người lạ ít khi vào đây nên họ có thể hơi phấn khích một chút thôi mà.
Đừng nghĩ nhiều.
- Thế à~ vậy xem ra chúng ta là những người đầu tiên bước chân đến đây
Người lên tiếng là Thanh Nhã Diệp một cô gái lạnh lùng khác với em gái của mình là Thanh Nhã Di có vẻ ngoài hoạt bát năng động hai chị em họ là sinh viên Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội còn Vũ Văn với lại Lê Xuân Duy là sinh viên Trường Đại học sư phạm nghệ thuật Trung Ương còn Viên Quang và Trần Liên Hoa là sinh viên trường học viện âm nhạc Quốc gia. lúc này có một bà lão tóc bạc tiến tới chỗ 6 người đang đứng nói chuyện với nhau
- Viên Quang à đây có phải là những người bạn mà cháu nói với ba mẹ cháu không chồng ai cũng sáng sủa hết
- Á! bà Lê lâu quá không gặp bà vẫn còn khỏe chứ !
viên Quang khi nhìn thấy bà lão liền vui vẻ tiến tới vui vẻ chào hỏi với bà lão lúc này anh quay sang giới thiệu mọi người với bà lão
- Bà ơi đây là những người mà con đã nói với bà nè đây là Thanh Nhã Diệp còn đây là Thanh Nhã Di còn đây là Lê xuân Duy còn đây là Vũ Văn đây là Trần Liên Hoa
- tụi con chào bà ạ
năm người kia liền đồng thanh chào bà lão nhìn thấy thế cười tít mắt những nếp nhăn bên hai mắt cũng nheo lại khi bà cười
- Chà chà ai cũng xinh hết
bà lão vừa nói vừa nhìn những người trước mặt đột nhiên đánh mất vợ chợt đông cứng lại khi nhìn thấy một người ở chính giữa nhóm đó chính là Trần Liên Hoa, Trần Liên Hoa thấy bà lão nhìn mình cũng cười đáp lại hai má lúm đồng tiền lộ ra hai bên má trông rất là duyên dáng nhưng bà lão khi nhìn thấy vậy liền quay đầu đi cố gắng giữ giọng bình tĩnh hết sức có thể
- mấy đứa đã...đã vất vả rồi cũng đã 7:00 tối rồi Viên Quang m..au dẫn mọi người về nhà đi con
bà lão vừa nói xong thì liền quay đi mất những người dân làng xung quanh cũng tản ra ai về nhà nấy Viên Quang thấy vậy liền dẫn mọi người về nhà mình vì đã đi một đoạn xa từ Hà Nội đến tận lạng Sơn nên ai cũng cảm thấy mệt mỏi cả nên khi vừa về đến nhà của Viên Quang mọi người ai ai cũng đều gục xuống ghế
- Trời Ơi~ cuối cùng cũng có thể được ngồi rồi em cảm thấy chân mình giống như bị tách khỏi cơ thể vậy
- Chị cũng thế giống vậy đấy
khi vừa về đến nhà Thanh Nhã Diệp và Thanh Nhã Di liền gục xuống ghế vẽ mặt vô cùng bơ phờ mặc dù hai chị em họ sống ở Thanh Hóa nơi rừng xanh bao la nhưng khi đặt chân đến lạng Sơn họ mới cảm thấy Thực Sự leo một ngọn núi nó thực sự rất là khó khác với núi ở Thanh Hóa
- hai cậu không sao chứ mau uống miếng nước đi này
Trần Liên Hoa liền rót hai ly nước ở trên bàn đưa cho hai chị em đâu có vẻ mặt bơ phờ
- cảm ơn cậu nha Liên Hoa
- ừ cảm ơn cậu