Cập nhật mới

Khác Cuộc Xâm Lăng Của Quái Vật

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401287165-256-k361947.jpg

Cuộc Xâm Lăng Của Quái Vật
Tác giả: DuckNam
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

P/S:Truyện này hơi kinh dị và nặng đô đó nhAAA!!!

mở đầu:Chiến hào lạnh ẩm, bùn đất trộn lẫn mùi khét của thuốc súng và máu.

Hai người lính thủy quân lục chiến ngồi ép vai nhau, thở dồn dập trong bóng tối.

Họ chẳng dám ló đầu ra ngoài, bởi trên mặt đất chỉ còn lại những âm thanh rùng rợn - tiếng rít ken két như kim loại cào xé, tiếng bước chân nặng nề của thứ gì đó không thuộc về loài người.

Một ánh pháo sáng bắn vút lên, xé toạc màn đêm, để lộ những bóng hình vặn vẹo đang lướt qua chiến trường.

Thứ sinh vật ấy không hẳn là thú, cũng chẳng phải quái vật trong truyền thuyết, mà là... thứ gì đó còn khủng khiếp hơn, kết quả của tận thế đang dần nuốt chửng nhân loại.

Trong chiến hào, bàn tay người lính trẻ run lẩy bẩy khi lên đạn, anh quay sang nhìn đồng đội - đôi mắt kia cũng đang run, nhưng ẩn giấu một tia kiên định.

Giữa tiếng rít ghê rợn và bầu trời đỏ lửa, cả hai biết rõ: nếu còn muốn sống, họ chỉ có nhau... và khẩu súng trong tay khi xã hội loài người ngoài kia gần như sụp đổ hoàn toàn trước cuộc xâm lăng của những sinh vật quái dị ngoài hành tinh.



quáivật​
 
Cuộc Xâm Lăng Của Quái Vật
Chap 1


Ngày 12-tháng 5-năm 2077

Bầu trời đêm đen kịt, mây dày đặc nuốt trọn ánh trăng.

Mưa quất xối xả xuống chiến trường, hòa cùng bùn đất và máu tanh lạnh ngắt.

Trong chiến hào ngập nước,có hai bóng người nằm ép sát,súng trong tay run lên từng nhịp theo tiếng gầm rú bên ngoài.

“Xả đi, Thiên!

Chúng đang bò tới!” – Bắc, lão lính trung niên, gào khản cổ giữa tiếng mưa dội.

Lạc Thiên nghiến răng, bấm cò.

Tiếng đạn vang rền, ánh lửa lóe sáng trong đêm như dao xé bóng tối.

Nhưng ngay sau đó, tiếng rít chói tai lại đáp trả, kéo dài, xoáy sâu như thứ gì đó đang trườn ngay trên đầu họ.

“Mẹ kiếp… nó không chết!

Ông thấy chưa?

Tôi bắn nát sọ nó rồi mà nó vẫn—”

“Im đi!

Đừng để nó nghe thấy!

Lũ này bị máu dụ đấy!” – Bắc đè tay lên vai cậu, ánh mắt căng như thép.

Một mùi hôi thối nồng nặc bất ngờ tràn xuống hầm, mùi của thịt thối rữa lẫn mùi sắt gỉ.

Rồi từ phía ngoài chiến hào, tiếng “lọp… cọp…” vang lên – không phải tiếng giày, mà như móng vuốt đang cắm sâu xuống bùn.

Cả hai cùng nín thở.

Mưa vẫn rơi, súng vẫn nóng trong tay, nhưng trên kia… có thứ gì đó đang đứng sừng sững, bóng nó in xuống chiến hào, dài ngoằn và vặn vẹo như thân xác không thuộc về thế giới này.

“Bắc…” – Lạc Thiên thì thầm, giọng run bần bật. – “Nếu nó nhảy xuống…

ông liệu có kịp bắn không?”

“Chỉ cần cậu giữ vững tay… chúng ta sẽ chết như lính, không phải như mồi.” – Bắc đáp, bàn tay dính đầy bùn siết chặt cò súng.

Rồi bỗng, một tiếng rít xé trời, rùng rợn đến mức cả mặt đất cũng rung chuyển.

Mưa nặng hạt dội thẳng xuống mặt đất loang lổ máu.

Hai người lính thủy quân lục chiến, Lạc Thiên và Bắc, trườn mình ra khỏi chiến hào ngập bùn.

Trước mắt họ là một cảnh tượng địa ngục – những xác lính bị xé toạc, ruột gan phơi bày, lẫn với vô số thân thể quái dị hình nhện đã bị bắn nát nhưng vẫn co giật từng hồi.

“Chúa ơi…” – Lạc Thiên nghẹn giọng, mắt không dám rời khỏi một cái đầu người còn nguyên mũ sắt lăn lóc dưới vũng nước, đôi mắt mở trừng trừng.

Bắc khạc nhổ bùn máu ra khỏi miệng, giọng khàn đặc:

“Đừng nhìn nữa, nhóc!

Chúng ta phải đi trước khi—”

Tiếng “ẦM!” vang lên từ xa, mặt đất rung chuyển như bị động đất.

Cả hai giật nảy người, ánh chớp loé sáng trong cơn giông để lộ một bóng khổng lồ.

Từ màn mưa, con quái vật hiện ra – cao gần bằng toà nhà hai tầng, thân thể như khủng long bị lột da, trên lưng mọc đầy gai đen bóng loáng.

Đôi tay dị dạng dài chạm đất, vuốt nhọn như lưỡi liềm.

Đuôi nó quét ngang, nghiền nát những xác chết còn sót lại, để lại vệt máu loang đỏ tươi.

Mắt nó phát sáng đỏ rực, dữ dội như hai hố lửa địa ngục.

Khi nó há miệng, hàng trăm chiếc răng nhọn hoắt đan xen như cưa thép, nhểu xuống từng giọt nhớt đặc mùi tử khí.

“Thiên!

Bắn đi!!!” – Bắc gào lên, kéo cò liên thanh.

Hai khẩu súng đồng loạt xả đạn, bắn thẳng vào ngực và đầu con quái.

Tiếng đạn chan chát vang dội, vỏ đạn nóng bỏng bắn tung tóe trong bùn.

Nhưng khi khói súng tản ra… thứ khổng lồ kia vẫn đứng vững, từng vết đạn chỉ để lại những vệt rách nhỏ trên da thịt xám xịt.

Nó khẽ ngẩng đầu, phát ra một tiếng rít trầm, âm thanh khiến xương cốt cả hai như muốn vỡ vụn.

“Mẹ kiếp… nó chẳng hề hấn gì cả!” – Lạc Thiên thở dốc, mồ hôi lạnh hòa trong mưa, khẩu súng run bần bật trong tay.

Con quái nghiêng đầu, mắt đỏ rực khóa chặt vào họ.

Chậm rãi, nó giơ cánh tay đầy vuốt nhọn lên, kéo lê qua mặt đất… tiếng rít ghê rợn vang vọng trong màn mưa, báo hiệu cơn ác mộng thực sự vừa mới bắt đầu.
 
Cuộc Xâm Lăng Của Quái Vật
Chap 2


Tiếng gầm của con quái vật xé toạc màn mưa, rung chuyển cả không gian.

Bắc kéo giật Lạc Thiên đứng dậy:

“Chạy!

Không có cửa thắng đâu!”

Cả hai lao ra khỏi chiến hào, giày dẫm lên xác của những người lính tử trận và quái nhện nát bấy, tiếng “rẹt rẹt” của xương gãy vang lên rợn tóc gáy.

Họ lao thẳng vào tàn tích của một thành phố từng sầm uất – giờ chỉ còn là đống gạch vụn, toà nhà bê tông gãy đổ như bộ xương khổng lồ, biển quảng cáo rách nát bay phần phật trong gió, và những con phố loang lổ máu, khói, cùng mùi tử khí nồng nặc.

Con quái vật gầm vang, từng bước đi khiến mặt đất lún sụp.

Mỗi cú đập của đuôi nó nghiền nát cả những chiếc xe còn sót lại, kính vỡ tung tóe, báo động xe rú lên rồi nhanh chóng bị tiếng gầm nuốt chửng.

“Qua đây!” – Bắc kéo Lạc Thiên lăn người trốn sau một chiếc ô tô lật nghiêng.

Thân xe móp méo, vệt máu và dấu móng vuốt dài khắc sâu trên lớp sơn.

Hai người thở dốc, tim đập loạn nhịp.

Từ khe cửa kính vỡ, Lạc Thiên dõi mắt ra ngoài.

Con quái đang chậm rãi tiến đến giữa con phố, đầu nó ngẩng lên, khịt mũi hít lấy mùi máu tanh đang vương vãi khắp không gian.

Đôi mắt đỏ rực lia qua lia lại, như đang lùng sục con mồi còn sống sót.

“Bắc… nếu nó tìm thấy… thì chúng ta…” – giọng Thiên run bần bật.

“Im.

Đừng thở mạnh.” – Bắc gằn giọng, tay siết chặt khẩu súng đã gần hết đạn.

Bất chợt, tiếng “két két” vang lên – một tấm bảng quảng cáo kim loại từ toà nhà đổ xuống đường.

Con quái lập tức quay phắt đầu, đôi mắt đỏ sáng bừng trong mưa.

Nó rít lên, âm thanh chói tai như thép cọ vào xương, rồi cúi người thấp xuống, bốn chân móng vuốt bấu chặt mặt đường.

Lạc Thiên toát mồ hôi lạnh:

“Nó… nó ngửi thấy chúng ta rồi…”

Trong khoảnh khắc, cả con phố im phăng phắc, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách trên mui xe đẫm máu.

Và ngay sau đó, một bóng đen khổng lồ vụt tới, thân xe nơi họ ẩn nấp rung lắc dữ dội như sắp bị hất tung khỏi mặt đất.

“ẦM!!!”

Chiếc ô tô nơi họ ẩn nấp bị hất tung lên không như món đồ chơi, xoay vài vòng trong mưa rồi rơi “rầm” xuống, vỡ nát như lon bia bị bóp vụn.

Lạc Thiên và Bắc lăn nhào ra đường, thân thể va đập vào mặt đất bùn lầy đầy mảnh kính vỡ.

Một bóng đen khổng lồ phủ xuống.

Con quái vật gầm vang, cúi đầu xuống sát mặt đất, đôi mắt đỏ rực rọi thẳng vào họ.

Hơi thở nó phả ra đặc quánh mùi máu thối, như từ miệng hố chôn tập thể phả thẳng vào mặt.

Nước mưa hòa lẫn nhớt đen từ răng nó nhỏ xuống, nhỏ “tách… tách” ngay bên cạnh gò má Lạc Thiên.

“Chết mẹ rồi…” – Thiên run rẩy, siết chặt khẩu súng không còn mấy viên đạn.

Con quái rít lên, giơ cánh tay dài ngoằng, vuốt nhọn lóe sáng trong sấm chớp.

Nó vung xuống—

“Lăn vô kia mau!!!” – Bắc gầm lên, tóm cổ áo Thiên lôi tuột sang bên.

Vuốt quái xé toạc mặt đường, bê tông vỡ tung tóe, máu thịt và xương người văng lên từ những cái xác bị chôn dưới đống gạch nát.

Hai người lính lăn vào hốc tường của một tòa nhà đổ nát bên đường, vừa kịp tránh cú chém tử thần.

Cả hai rúc vào bóng tối ẩm thấp, lưng dính chặt bức tường ẩm mốc.

Tim họ đập như muốn nổ tung.

Ngoài kia, con quái chậm rãi cúi xuống, đầu nó lách qua khe nứt, mắt đỏ rực quét ngang bóng tối, tìm mồi.

Mùi tử khí từ nó tràn ngập gian phòng mục nát, khiến cả không khí như đông cứng lại.

Bắc đưa ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng tuyệt đối.

Lạc Thiên cắn chặt môi đến bật máu, không dám thở mạnh.

Một phút… hai phút… thời gian dài như vô tận.

Rồi bất ngờ, con quái ngẩng đầu, rít một tràng rùng rợn rồi quay bước.

Móng vuốt nó kéo lê trên mặt đường tóe lửa, từng bước xa dần trong mưa gió.

Cuối cùng, chỉ còn tiếng gầm xa xăm vang vọng giữa thành phố tan hoang.

Không gian trở lại im lìm, chỉ còn tiếng mưa gõ lách tách trên mái tôn gỉ sét.

Lạc Thiên ngồi sụp xuống, thở dồn dập, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Anh khàn giọng thì thào:

“Nếu ông không kéo tôi… giờ tôi đã thành thịt vụn rồi…”

Bắc lau vội máu trên trán, đôi mắt vẫn dán vào cửa đổ nát nơi con quái vừa bỏ đi, khàn đặc đáp:

“Nhóc à…

đêm nay mới chỉ bắt đầu thôi.”
 
Cuộc Xâm Lăng Của Quái Vật
Chap 3


Mưa rả rích,bên trong tòa nhà đổ nát, mùi ẩm mốc pha lẫn máu tanh bốc lên nồng nặc.

Bắc và Lạc Thiên ngồi phịch xuống sàn, lưng dựa vào tường nứt toác, hơi thở hồng hộc như vừa chạy trốn khỏi địa ngục.

Nước mưa từ mái dột vẫn tí tách rơi, nhỏ xuống nền gạch bẩn thỉu hòa cùng vũng máu sẫm.

Lạc Thiên ôm ngực, tim đập dồn dập, mắt vẫn dán chặt về phía cửa tối om – nơi con quái vừa biến mất.

Bắc thì im lặng, ánh mắt nặng trĩu, như thể đã quen với nỗi kinh hoàng này quá lâu rồi.

Ngoài kia, thế giới chẳng còn là thế giới nữa.

Trái Đất – mảnh đất từng ngập tràn ánh đèn thành phố, những đại lộ sôi động, những tòa nhà chọc trời… giờ chỉ còn là đống tro tàn đổ nát.

Mọi chuyện bắt đầu từ những cánh cổng không gian – những vết nứt đen ngòm xuất hiện trên bầu trời vài tháng trước.

Không ai biết chúng đến từ đâu, chỉ biết từng cánh cổng mở ra lại tuôn trào những sinh vật gớm ghiếc: lũ nhện khổng lồ bò rợp trời, quái thú dị dạng to lớn như quái vật thời tiền sử, những thứ chưa từng thuộc về hành tinh này.

Chúng không chỉ giết – chúng tàn sát.

Chúng biến những thành phố nhộn nhịp thành lò mổ, nghiền nát từng ngôi nhà, xé xác từng con người.

Đạn pháo, hỏa tiễn, thậm chí cả vũ khí hạt nhân…

đều chẳng đủ để ngăn cản chúng.

Các chính phủ hoảng loạn.

Quân đội huy động đến từng ngóc ngách.

Nhưng mọi nỗ lực đều như muỗi đốt thép.

Cả những quốc gia hùng mạnh nhất cũng bị ép quỳ gối trước lũ quái ngoài hành tinh này.

Loài người – kẻ từng ngạo mạn tự cho mình đứng trên đỉnh tiến hóa – giờ chỉ còn là con mồi.

Nền văn minh bị nghiền nát, xã hội sụp đổ, luật pháp chỉ còn trong sách vở.

Tất cả những gì còn sót lại… chỉ là những nhóm người sống sót rải rác, thoi thóp giữa bóng tối và mùi tử khí.

Trong căn phòng mục nát, Bắc nhìn Thiên, giọng trầm khàn như gió rít:

“Nhóc à… chúng ta không còn là lính nữa đâu.

Giờ chúng ta chỉ là thú săn mồi… trong một cái lò mổ khổng lồ.”

Lạc Thiên cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe vì kiệt sức lẫn sợ hãi.Đêm tận thế vẫn còn rất dài.

…Trong căn phòng mục nát của tòa nhà, cả hai ngồi phịch xuống nền gạch ẩm ướt.

Tiếng thở hồng hộc dần dịu lại, chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích ngoài kia như đang khóc than cho thành phố chết chóc.

Lạc Thiên cởi bỏ chiếc nón sắt ướt sũng, vuốt mái tóc dính bết vì mưa và mồ hôi.

Cậu còn quá trẻ, gương mặt non nớt dưới lớp bùn máu vẫn thấp thoáng nét sinh viên chưa từng biết mùi chiến trường.

Bàn tay cậu run run chạm vào khẩu súng, đôi mắt đỏ hoe.

“Lẽ ra giờ này… tôi đang ngồi trong giảng đường ở Seoul, ôn thi cuối kỳ, hoặc hẹn bạn bè đi uống rượu.

Không phải ở đây… không phải cầm cái này…” – cậu giơ khẩu súng lên, giọng lạc đi.

Bắc dựa lưng vào bức tường nứt toác, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ, khuôn mặt hằn đầy những nếp nhăn của một người đã mất đi tất cả.

Ông rút từ túi áo ngực một bao thuốc nhàu nát, rút ra điếu thuốc đã ướt mềm, cố châm lửa bằng chiếc bật lửa rỉ sét.

Ngọn lửa chập chờn, tắt rồi lại bật, cuối cùng cũng đốt được.

Ông hít một hơi thật sâu, khói cay xè hòa vào mùi máu trong không khí.

“Cậu còn có tương lai để tiếc…

Tôi thì không.” – Bắc khàn giọng, đưa điếu thuốc cho Thiên. – “Ngày chúng nó đến…tôi chỉ là thợ sửa ô tô…vợ con tôi đang ăn tối trong bếp.

Tôi chỉ kịp nghe tiếng gào thét rồi căn nhà nổ tung.

Chỉ còn lại tro bụi…”

Thiên im lặng, đón lấy điếu thuốc run run, đưa lên môi.

Khói ẩm ướt chẳng mang lại chút vị ngọt nào, chỉ để lại dư vị đắng nghẹn tận cổ.

“Chúng ta…” – Thiên khẽ cười gượng, mắt đỏ hoe – “…chúng ta đúng là nực cười thật.

Anh vốn chỉ biết sửa ô tô, tôi thì chỉ biết học và viết tiểu luận.

Vậy mà giờ đây…”

“…ta lại ngồi đây như hai con chó săn, chờ quái vật xé xác bất cứ lúc nào.”

– Bắc cắt lời, giọng chua chát.Cả hai nhìn nhau, rồi phá ra cười khan, tiếng cười khô khốc vang vọng trong căn phòng tối tăm.

Giữa tận thế, tiếng cười ấy chẳng có chút gì vui vẻ, chỉ như để nhắc nhở họ rằng họ vẫn còn sống…

ít nhất là lúc này.

Bên ngoài, tiếng gầm gừ xa xăm của quái vật vọng lại.

Làn khói mỏng manh từ điếu thuốc ẩm cuộn lên trong bóng tối, tan vào không khí đặc quánh mùi tử khí.

Hai người lính thủy quân lục chiến– một sinh viên chưa kịp tốt nghiệp, một gã thợ mất cả gia đình – giờ chẳng còn là ai khác ngoài những kẻ sống sót tạm bợ trong một thế giới đã mất.
 
Cuộc Xâm Lăng Của Quái Vật
Chap 4


Trong bóng tối đặc quánh của tòa nhà đổ nát, tiếng báng súng kim loại va xuống sàn lạnh lẽo vang lên khô khốc.

Bắc và Lạc Thiên buông hai khẩu M4A1 đã hết đạn, để mặc chúng nằm lăn lóc giữa vũng nước bẩn.

Sắt thép vô dụng chẳng còn ý nghĩa gì trong thế giới này.

Họ lê từng bước qua hành lang tối om, nơi tường loang lổ máu khô và dấu cào răng rắc như thể một con thú khổng lồ từng cắm vuốt vào đó.

Nền gạch ẩm ướt bám đầy rêu, mỗi bước đi lại phát ra tiếng “lép nhép” của bùn nước và những thứ nhầy nhụa không tên.

Trong một căn bếp hoang tàn, tủ gỗ vỡ toang, chén bát vỡ vụn vương vãi.

Bắc khom người, lục lọi, cuối cùng lôi ra một túi lưới rách bươm.

Bên trong lăn lóc vài củ khoai tây đã mốc xanh, vỏ nứt nẻ, mùi hăng hắc xộc lên như thuốc độc.

“Chỉ có thế này thôi…” – Bắc thở dài, ném một củ cho Thiên.

Lạc Thiên đón lấy, nhìn chằm chằm vào lớp mốc phủ dày, khẽ nhăn mặt:

“Ăn cái này chắc chết nhanh hơn bị quái xé xác…”

“Ít ra nó cho ta no được thêm vài tiếng.” – Bắc lạnh lùng, ngồi xuống bậc thềm nứt, dùng con dao gỉ cạo sơ lớp mốc rồi cắn một miếng.

Tiếng “rốp” khô khốc vang lên, sau đó là tiếng ông nuốt ực, mặt nhăn nhúm lại vì vị đắng ghê tởm.

Thiên nhìn ông, rồi cũng cắn đại một miếng.

Cổ họng bỏng rát, dạ dày quặn thắt, nhưng ít ra nó khiến cái bụng đang gào thét dịu đi.

Cả hai ngồi im, nhai từng mẩu khoai mốc trong im lặng.

Tiếng mưa rơi ngoài kia hòa với tiếng gió rít qua khe cửa vỡ vụn, như bản nhạc tang lễ cho cả nhân loại.

“Thế giới này…” – Thiên khẽ nói, giọng khàn đục – “…chẳng còn gì giống như trước nữa.”

Bắc ngẩng lên, đôi mắt mệt mỏi như đã nhìn thấy tận cùng địa ngục.

Ông thở ra một hơi dài, khói thuốc ẩm ban nãy vẫn còn vương vất trong phổi:

“Ừ.

Chúng ta chẳng khác nào lũ chuột… bò trong đống gạch nát để gặm nhấm rác rưởi.

Còn bọn chúng…” – ông nheo mắt, nghe tiếng gầm xa xa vọng lại – “…bọn chúng làm chủ Trái Đất.”

Căn bếp hoang tàn chìm trong yên lặng.

Chỉ còn lại hai kẻ sống sót, gặm từng miếng khoai mốc như nuốt cả sự tuyệt vọng.

Đêm buông xuống, mưa vẫn rả rích như tiếng khóc kéo dài bất tận.

Căn nhà hoang chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ có ánh chớp loé lên từng hồi soi rõ những vệt máu khô loang lổ trên tường.

Bắc và Lạc Thiên ngồi tựa vào nhau nơi góc phòng, quần áo ướt sũng, mệt mỏi đến mức mí mắt nặng trĩu.

Hơi thở cả hai hoà thành làn khói mỏng trong không khí lạnh buốt.

Họ dần thiếp đi, như những kẻ lạc lõng giữa nghĩa địa của chính nhân loại.

Tiếng mưa gõ lộp bộp trên mái tôn rỉ sét ru ngủ… cho đến khi…

“Lạch… cạch… lạch… cạch…”

Âm thanh lạ vang lên từ phía trên – chậm rãi, nặng nề, như từng bước chân đang di chuyển trên tầng gác mục nát.

Lạc Thiên giật mình mở mắt, tim thắt lại.

Cậu liếc nhìn Bắc – ông cũng đã tỉnh, ánh mắt căng thẳng lóe lên trong bóng tối.

Không ai dám thở mạnh.

“Két…” – một tấm ván trần kêu lên răng rắc, bụi rơi lả tả xuống tóc họ.

Tiếng động tiếp tục – kéo lê, như móng vuốt đang cào qua gỗ mục.

Rồi bất chợt, “Cộp!” – một vật nặng nề rơi xuống ngay phía trên trần, khiến cả căn phòng rung lên.

Không khí đông cứng lại.

Chỉ còn tiếng mưa rơi và nhịp tim dồn dập.

Lạc Thiên khẽ thì thầm, môi run lẩy bẩy:

“Ông…

ông nghe thấy không…?”

Bắc không trả lời.

Ông chỉ đưa ngón tay đặt lên môi, đôi mắt không rời khỏi trần nhà đen kịt.

Từ trong im lặng, một tiếng rít khe khẽ cất lên.kéo dài, rùng rợn, như hơi thở của một thứ gì đó không thuộc về thế giới này… và nó đang ngay phía trên đầu họ.
 
Back
Top Bottom