Barnabas rơi vào trầm lặng.
Cô được trao cho cơ hội làm lại cuộc đời một lần nữa, thường thì ai cũng sẽ chấp nhận ngay lập tức nhưng không hiểu sao Barnabas lại do dự.
Linh cảm mách bảo cô rằng người phía trước đã có toan tính vô cùng thâm độc, nếu bây giờ đồng ý thì có khi lại gây họa.
Yao Sihan: "Hãy quyết định nhanh lên... tôi không có nhiều thời gian..."
Barnabas: "Nhưng tại sao lại là tôi?"
Yao Sihan: "Tôi đã nói rồi... sinh mạng có dễ dàng cho đi, cũng giống như việc cô cho người khác cái gì đó thôi..."
Barnabas: "Không thể nào..."
Cô nắm chặt bàn tay, giống như đã biết trước điều mà Yao chuẩn bị nói.
Yao Sihan: "Nói ra sợ cô bức xúc... nhưng sinh mạng đối với tôi không khác nào cỏ rác bởi vì chúng chẳng có bất cứ giá trị gì..."
Barnabas: "Sao... cô có thể... nói như thế được!"
Barnabas: "Sinh mạng là thứ vô cùng quý giá đấy!"
Barnabas hắng giọng, gương mặt để lộ biểu cảm giận dữ của bản thân, cô nghiến răng mạnh đến chảy cả máu.
Chân phải của cô đưa nhẹ về sau giống sắp lao đến đấm Yao tới nơi.
Yao Sihan: "Vậy à... nếu nó thật sự quý giá..."
Yao Sihan: "Thế thì tại sao... người ta lại có thể đánh mất và cướp nó đi một cách dễ dàng như vậy?"
Yao Sihan: "Tôi hỏi cô... sinh mạng có thật sự quý giá không?"
Barnabas: "Tất nhiên rồi!"
Yao cũng không nói gì nữa, vẫn khuôn mặt lạnh lùng đó, nhưng lại hiện lên vẻ buồn bã, người cô ấy còn khẽ run lên, nắm chặt gấu váy cúi gằm mặt xuống.
Từ phía Barnabas đã không còn có thể thấy rõ mặt của Yao nữa.
Nhưng cô lại nhận ra những giọt lệ đang rơi xuống từ Yao, Barnabas không biết nên hành động như thế nào nên vô thức tiến lại gần Yao, khi chạm vào tay thì Yao gạt ra và ngẩng đầu lên.
Cô đang khóc, mắt cô thấm đẫm những giọt lệ của một kẻ tội đồ, điều đó khiến Barnabas bất giác cảm thấy sợ hãi.
Sau đó...
Yao Sihan: "Vậy cô nói đi!
Tôi phải làm gì!?"
Yao hét vào mặt Barnabas đầy căm phẫn, như để trút hết toàn bộ nhẫn nhịn, uất ức tủi nhục, Yao nghiến răng rồi ôm mặt, tiếp tục quát Barnabas.
Yao Sihan: "Nếu sinh mạng thật sự quý giá...
THẾ THÌ TẠI SAO CÁC NGƯỜI LẠI CHÉM GIẾT NHAU!"
Barnabas: "C-cái này..."
Yao Sihan: "Tất cả bắt đầu chỉ vì... kì thị một người bởi nước da... ngoại hình hay xuất thân, thậm chí là chủng tộc..."
Yao Sihan: "Sau đó tàn sát họ..."
Yao Sihan: "CÔ KHÔNG THẤY VÔ LÍ À!?"
Barnabas: "Cô Yao, đó là lẽ đương nhiên mà!"
Yao Sihan: "Tại sao không bắt tay làm hòa, giúp đỡ nhau..."
Yao Sihan: "Tại sao không cùng nhau chung sống..."
Yao Sihan: "TẠI SAO KHÔNG XÂY DỰNG MỘT XÃ HỘI, NƠI MÀ MỌI NGƯỜI CÓ THỂ TRỞ VỀ!?"
Mắt Yao nổi gân đỏ, tròng mắt lúc nãy còn mang màu xanh trong veo bây giờ đã chuyển sang màu đỏ của máu, cặp sừng của cô cũng từ từ dài ra tạo nên hình thù quỷ dị.
Barnabas từ từ lùi lại, vì áp lực Yao tạo ra quá lớn khiến cho mặt đất xung quanh bắt đầu nứt dần.
Từ đó, những bàn tay bị thối rữa, mục nát trồi lên trên.
Yao Sihan: "Tôi chỉ là một kẻ thay thế không hơn không kém mà thôi.
Ngài ấy là nữ thần được bao người yêu quý, ngay cả những vị thần cũng không phải ngoại lệ!"
Yao Sihan: "GAIA ĐÓ!!!"
Barnabas: "G-gì cơ..."
Yao Sihan: "Còn tôi thì như bản sao lỗi của ngài ấy vậy!
NHÌN TÔI CÓ ĐÁNG THƯƠNG HẠI KHÔNG?!"
Yao Sihan: "Ngài là người cực kì tốt bụng, sẵn sàng trao tặng sự sống cho mọi sinh vật.
Trong khoảng thời gian ngài còn tồn tại thì gần như, không nơi đâu là không có tiếng cười đùa vui vẻ, hạnh phúc."
Yao Sihan: "Mỗi lần mở tiệc trà thì tâm điểm chủ ý luôn luôn là ngài Gaia, các vị thần tự hỏi rằng "cô như vậy cũng không phải chuyện tốt, liệu có thể tìm được người kế thừa xứng đáng ư?"...
đáng ngưỡng mộ thật..."
Yao Sihan: "Còn tôi... có được coi là thần không..."
Yao Sihan: "Những sinh linh vừa mới chào đời, chưa kịp mở mắt nhìn thế giới lại bị chính tay vị thần đáng ra sẽ đồng hành cùng nó giết chết!
Còn những kẻ đáng ra không nên được hạnh phúc, thì bây giờ lại đang nhởn nhơ ngoài đó...
GIẾT HẠI BIẾT BAO NHIÊU NGƯỜI KIA KÌA!"
Yao Sihan: "Còn lũ cặn bã kia!
Đám thần linh vô dụng đó..."
Yao Sihan: "Tại sao!
Bọn họ là những người được gọi mang danh thần!
Lại làm ngơ trước sinh mạng bé nhỏ đó đang cận kể cửa tử?!"
Cô bỗng dừng lại, nước mắt dàn dụa, nhưng lại là máu.
Ánh mắt tuyệt vọng, bất lực nhìn Barnabas như thể muốn cầu xin sự tha thứ—cô lau nước mắt, lấm lem hết cả khuôn mặt, mùi tanh nồng nặc xộc thẳng lên Barnabas khiến cô vội bịt mũi.
Những cái tay lúc nãy đã trồi lên mặt đất, là xác và linh hồn của những người còn nỗi oan ức chưa thể siêu thoát.
Chúng bám lấy chân định kéo cô xuống nhưng Barnabas đã lập tức chém đứt hết.
Khung cảnh xung quanh hóa ra cũng chỉ là vỏ bọc, nơi đây chẳng khác gì địa ngục.
Rồi Yao tiếp tục nói phá vỡ bầu không khí khó thở ấy.
Yao Sihan: "Một người không nỡ bỏ mặc vợ con...
đã cầu xin được quay trở lại trần thế dù chỉ một chút để cảnh báo họ, nhưng bọn khốn đó đã làm ngơ.
Kết quả là vợ con của người đó đã bị giết hại, xong anh ta cũng đành ôm hận mà chuyển kiếp..."
Yao Sihan: "Còn cái kẻ... muốn sống lại chỉ để tiếp tục thực hiện kế hoạch độc tài của hắn lại được chấp thuận ngay lập tức.
Khiến nhà cửa bao người tan nát, bất đồng rồi dẫn đến chém giết nhau..."
Yao Sihan: "Lũ khốn!
Chó Đ#!
Đạo đức giả!
Chỉ được cái danh mà thôi!
KHỐN NẠN, tôi cầu cho các người chết hết đi!
Khốn khiếp!"
Yao Sihan: "Đã thế... còn có tên trong số đó muốn ngủ với tôi... chỉ vì biết thân phận người kế thừa Gaia của tôi...
THỨ ĐỒI BẠI SUY ĐỒI ĐẠO ĐỨC!!!"
Với những lời lẽ cay độc, Yao thốt ra những uất ức tủi ngục, nỗi căm phẫn mà bản thân đã phải trải qua.
Cô cào cấu khuôn mặt xinh đẹp của mình khiến cho nó rách nát, máu chảy đầm đìa.
Khu rừng cũng rung lắc mạnh, gió nổi lên dữ dội cuốn đi gần hết mọi thứ, động vật lúc nãy còn hòa đồng bây giờ đang quay sang xé xác nhau, như muốn cùng Yao trút hết toàn bộ hận thù.
Barnabas: "Xin lỗi...
đáng ra tôi không nên làm vậy..."
Yao Sihan: "ĐỦ RỒI!"
Barnabas: "ư..."
Cô bị chặn họng ngay lập tức, Yao trừng mắt nhìn cô, rồi từ từ tiến lại, áp sát vào mặt Barnabas.
Yao Sihan: "NGHE ĐÂY!
Nếu lần sau tôi còn bắt gặp cô ở đây..."
Yao Sihan: "Tôi sẽ xóa sổ sự tồn tại của cô ra khỏi vũ trụ này!!
BIẾT CHƯA?!"
Barnabas: "Ơ... tôi..."
Yao Sihan: "Câm miệng!"
Yao lập tức đặt hai tay lên má Barnabas và... hôn cô, bị sốc trước hành động của Yao, Barnabas liền đỏ mặt rồi giãy dụa muốn thoát ra nhưng bằng cách nào đó cô vẫn bị Yao đè ngã ra sau.
Bất ngờ là sau đó cô và Yao ngã xuyên qua mặt đất rồi rơi xuống nơi nào đó.
Xung quanh họ trải rộng như một khu rừng vô tận, nhưng nó hoàn toàn khác với "rừng đại ngàn" mà Barnabas biết.
Không gian rộng lớn đến mức khiến người ta có cảm giác cả thế giới đều đang thở chậm lại.
Ở trung tâm là một hồ nước khổng lồ, mặt hồ phẳng lặng như gương, trong suốt đến mức cô có thể nhìn thấy tận đáy, nơi những sinh vật khổng lồ mang hình hài của rồng nước lặng lẽ uốn mình.
Chúng dài đến mức khó tin, ước chừng hàng ngàn mét, chuyển động chậm rãi như những vị thần cổ xưa đang say ngủ.
Trên không trung, các tiên nữ bay lượn, những dải ánh sáng mờ ảo theo từng nhịp nhảy của họ.
Elf đứng bên rìa rừng, ánh mắt trầm lặng quan sát, còn những thiên thì lơ lửng giữa bầu trời, đôi cánh trắng phản chiếu ánh sáng dịu dàng.
Rải rác khắp nơi là những thị trấn nhỏ yên bình, và ở trung tâm tất cả là một tòa thành đồ sộ sừng sững như trái tim của vùng đất này.
Nhưng thứ thu hút ánh nhìn của Barnabas hơn cả... là cái cây đó.
Một cây cổ thụ khổng lồ, lớn đến mức thân cây tựa như đang chống đỡ cả bầu trời.
Giữa thân cây, một viên đá xanh ngọc khổng lồ phát ra ánh sáng nhè nhẹ, vừa ấm áp vừa linh thiêng, như thể đó chính là lõi sinh mệnh của nơi này.
Khoảnh khắc ấy, trong tâm trí Barnabas bất giác vang lên một cái tên...
Cây Thế Giới.
Thứ chỉ tồn tại trong những trang sách cũ kĩ ở thư viện, nay lại hiện hữu ngay trước mắt cô.
Yao Sihan: "Xin lỗi..."
Yao bỗng cất giọng, nhỏ nhẹ và có phần ngập ngừng.
Barnabas: "Hở?"
Yao Sihan: "À thì... xin lỗi vì chuyện ban nãy... tôi có hơi nóng giận một chút, mong cô không để bụng."
Khuôn mặt Yao trầm xuống
Barnabas: "Tôi không bận tâm đâu, một phần cũng tại tôi mà—dù sao thì... chúc cô may mắn nhé."
Yao nhìn chằm chằm vào cô khiến bản thân mắc cỡ quay đi.
Cô biết bản thân không nên nhìn đôi mắt xanh long lanh của Yao, nó ẩn chứa rất nhiều bí ẩn, bên trong nó như cất chứa hàng ngàn linh hồn tội lỗi.
Yao Sihan: "Cảm ơn...
ư...
ưm..."
Barnabas cũng hơi bối rối.
Barnabas: "Nè... um..."
Nói xong thì Yao lại tiếp tục hôn Barnabas một cách cuồng nhiệt, mặc dù làm vậy thì Barnabas cảm thấy thể xác, linh hồn của bản thân đang dần được đưa lại trần thế, nhưng làm vậy khiến cô ngại tới mức muốn kiếm cái lỗ để chui xuống.
Yao Sihan: "Tạm biệt và... hẹn gặp lại..."
Yao Sihan: "Về lí do tại sao lại là cô... thì xin lỗi nhé, chỉ là tôi không thể để cô chết mà thôi..."
Một câu trả lời muộn màng nhưng đầy ẩn ý, tuy vậy thì ý thức của Barnabas dần trôi tuột như cát chảy qua kẽ tay.
Thế giới rực rỡ khi nãy tan ra thành những mảng màu mờ nhạt, rồi nhạt dần, nhạt dần nữa.
Khuôn mặt của Yao cũng vậy, ban đầu vẫn còn đó, ánh mặt, nụ cười, hơi ấm... nhưng từng đường nét bắt đầu nhòe đi, như bị làn sương vô hình nuốt chửng.
Cô muốn đưa tay ra níu lại, muốn nói điều gì đó, nhưng không thể.
Cuối cùng, Yao biến mất hoàn toàn.
Barnabas chìm vào giấc ngủ sâu, không mộng mị.
Thân thể hay đúng hơn là linh hồn cô vẫn không ngừng lơ lửng , bị một lực nào đó nhẹ nhàng kéo đi, trôi về một phương vô định.
Không có đau đớn, cũng chẳng có sợ hãi.
Chỉ là... trống rỗng.
Rất lâu sao đó.
Cô cảm nhận được âm thanh, rất nhiều âm thanh.
Tiếng nức nở bị kìm nén, tiếng thở run rẩy, tiếng ai đó nghẹn ngào đến mức không thành lời.
Barnabas nhíu mày, ý thức dần trở lại.
Cô cố mở mắt nhưng trước mặt chỉ là một màu đen đặc quánh.
Tối quá...
Rồi kí ức ùa về.
Cô nhớ lại rằng.
Mình đã chết.
Một suy nghĩ bình thản đến lạ.
Có lẽ mọi người đã phủ khăn lên người cô.
Một nghi thức quen thuộc dành cho người đã khuất.
Barnabas khẽ cử động môi
Barnabas: "Đau..."
Âm thanh rất nhỏ, gần như tan biến trong không khí.
Dù đã được hồi sinh, dù vết thương trên cơ thể đã biến mất trong dấu vết, cơn đau vẫn còn đó như một dư chấn, nhắc nhở rằng cô đã từng bước qua ranh giới sinh tử.
Cánh tay cô run rẩy khi cô nhúc nhích, nặng nề và cứng đờ như không còn thuộc về mình.
Ngay khoảnh khắc ấy...
Diona: "KHÔNG!
ĐỘI TRƯỞNG ƠI!
ĐỪNG BỎ THẦN MÀ!"
Giọng Diona vỡ òa trong tuyệt vọng, chói tai giữa không gian tĩnh lặng.
Cô gái gần như gào khóc, quỳ sụp xuống bên cạnh thi thể, hai tay run rẩy níu lấy mép khăn phủ trên người Barnabas.
Diona: "Làm ơn... xin ngài... xin ngài đừng chết..."
Lyin đứng phía sau, gương mặt trầm xuống, ánh mắt đỏ hoe nhưng cố giữ bình tĩnh.
Anh siết chặt nắm tay, giọng khàn đi.
Lyin: "Chúng ta... phải chấp nhận thôi, Diona..."
Diona quay phắt lại, ánh mắt hoảng loạn và giận dữ.
Diona: "KHÔNG!
Tôi không chấp nhận!
Tôi không cho phép!"
Lyin hít một hơi thật thật sâu, như phải dùng toàn bộ ý chí mới thốt ra được câu tiếp theo.
Lyin: "Mang đội trưởng đi.
Mai... chúng ta sẽ an táng cho ngài ấy."
Diona: "KHÔNG ĐƯỢC!"
Diona gào lên, gần như mất kiểm soát.
Diona: "TÔI KHÔNG CHO PHÉP CÁC NGƯỜI MANG ĐỘI TRƯỞNG ĐI!
ĐỘI TRƯỞNG!
XIN NGÀI...
MAU TỈNH LẠI ĐI!"
Cô lay người Barnabas trong tuyệt vọng, nước mắt rơi lã chã xuống lớp vải lạnh lẽo.
Diona: "Đội trưởng...
đừng bỏ chúng tôi..."
Lyin quay đi, không nỡ nhìn thêm, giọng trầm xuống như mệnh lệnh nhưng cũng đầy đau đớn.
Lyin: "Mau lên..."
Binh sĩ: "Vâng... tuân lệnh ngài..."
Các binh sĩ bước tới, từng người một gương mặt ai nấy đều nặng trĩu.
Không ai dám nhìn thẳng vào "thi thể" của Barnabas quá lâu.
Với họ, cô không chỉ là một đội trưởng... mà là một biểu tượng
Một người đã cống hiến cả cuộc đời cho đất nước.
Một người luôn đi đầu trong mọi trận chiến.
Một người đã cứu không biết bao nhiêu mạng sống.
Ai cũng yêu quý cô.
Ai cũng coi cô là ngọn lửa dẫn đường , là hi vọng mong manh nhưng kiên cường để nhân loại có thể tiếp tục chống lại sự cai trị tàn bạo của Nữ hoàng Rồng ánh sáng.
Và giờ đây... ngọn lửa ấy dường như đã tắt.
Trong bóng tối, Barnabas nghe thấy tất cả.
Nghe rõ từng tiếng khóc.
Từng lời tuyệt vọng.
Cô muốn nói rằng mình vẫn còn sống.
Muốn nói rằng...
đừng khóc nữa.
Nhưng cổ họng khô khốc, cơ thể không chịu nghe lời.
Ý thức của cô lại chao đảo, giữa sống và chết, giữa ánh sáng và bóng tối.
Khi các binh sĩ cúi xuống, chuẩn bị nhấc cơ thể cơ thể Barnabas lên, một người trong số họ vì quá run tay đã vô tình chạm mạnh vào đúng vị trí cơn đau vẫn còn âm ỉ.
Barnabas: "ARGH!!"
Tiếng hét xé toạc bầu không khí tĩnh lặng như một nhát kiếm chém thẳng vào sự tuyệt vọng của tất cả mọi người.
Binh sĩ: "CÁI-?!"
Các binh sĩ lập tức té ngửa ra sau, hoảng loạn lùi lại, bản năng chiến đấu khiến họ đống loạt rút kiếm ra, ánh thép lóe lên trong không gian.
Diona: "C-có chuyện gì vậy?!"
Lyin: "Các người làm gì vậy?!
Sao lại đồng loạt chĩa mũi kiếm về thi thể ngài Barnabas!"
Diona và Lyin cũng đồng thời sững người.
Âm thanh vừa rồi... không thể nào nhầm được.
Cả hai nín thở, ánh mắt dán chặt vào "thi thể" đang nằm bất động dưới tấm khăn trắng.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi.
Nỗi sợ, hi vọng, hoài nghi, tất cả dồn nén lại thành một điểm duy nhất.
Rồi... chuyện đó xảy ra.
Tấm khăn khẽ động, một bàn tay thò ra.
Barnabas từ từ hất mạnh tấm khăn sang một bên rồi ngồi bật dậy, tay ôm lấy vị trí đau nhói trên cơ thể, gương mặt nhăn lại vì khó chịu.
Barnabas: "Mấy tên khốn các người...
đụng vào chỗ đau của ta rồi?!"
Cô gầm lên, giọng khàn nhưng đầy sức sống.
Barnabas: "Đau chết đi được..."
Cả doanh trại chết lặng.
Không ai thở.
Không ai nhúc nhích.
Rồi Barnabas liếc mắt nhìn đám binh sĩ đang hóa đá, ánh mắt quen thuộc của vị đội trưởng nghiêm khắc ấy hiện lên.
Barnabas: "Lát nữa về trụ sở..." cô nói, giọng trầm xuống, "chuẩn bị tinh thần đi..."
Câu nói quen thuộc ấy...
Chỉ một câu thôi, nhưng như một tiếng sét đánh thẳng vào tim.
Diona đứng chết chân tại chỗ.
Môi cô run rẩy, hai mắt mở to, nước mắt trào ra không kiểm soát.
Diona: "Ư...
ư..."
Giọng cô nghẹn lại, không thành tiếng.
Đôi chân mềm nhũn, Diona lao tới, quỳ sụp xuống trước mặt Barnabas, hai tay bấu chặt lấy áo cô như sợ chỉ cần buông ra thôi thì mọi thứ sẽ tan biến.
Diona: "Đội...
đội trưởng..."
Nước mắt rơi lã chã.
Cô khóc nấc lên như một đứa trẻ vừa được trả lại cả thế giới.
Barnabas: "N-nè..."
Diona: "Đội trưởng...
đừng rời xa thần... làm ơn..."
Cô không đáp lại, chỉ lặng lẽ âm thầm vỗ lưng Diona như một đứa con nít lên ba đang khóc nhè với mẹ.
Lyin thì đứng chôn chân tại chỗ, xúc động đến mức toàn thân tê dại, anh nghiến răng đế chảy cả máu, cố không khóc thành tiếng.
Cả doanh trại ai nấy cũng đều vui mừng, vì tất cả hiểu rằng thần linh đã thực sự ban phước và che chở cho nhân loại thấp kém hèn mọn như bọn họ.
Mưa cũng ngừng rơi, kết thúc một đêm dài ác mộng.
Sáng sớm tinh mơ, khi mặt trời dần ló dạng, mọi người bắt đầu sắn tay lên áo dọn dẹp đống đổ nát xung quanh, ai cũng bận rộn với công việc của mình, nhưng vẫn cười nói vui vẻ với nhau.
Mỗi người một nỗi niềm riêng nhưng kì lạ thay ai nấy cũng đều hiểu nhau, mong sao cho chuyện kinh khủng này không tái diễn lần nữa.
...
Một tuần sau sự kiện đó.
Cuộc sống của người dân xung quanh khu vực đã trở lại bình thường, dù nhà cửa chưa thể hoàn toàn tái thiết, nhưng vẫn còn nơi để lui về đã là điều vô cùng hạnh phúc đối với mỗi người.
Leggero sau khoảng thời gian nằm điều trị trong nhà thờ cũng đã bình phục, cậu lại tiếp tục bị tống vào nhà giam, mà do có công giúp Barnabas phát hiện và đánh đuổi ma tộc nên được tạm tha.
Tại trụ sở của thánh kị sĩ lúc đó...
Barnabas: "Được rồi, cảm ơn ba người đã hợp tác."
Leggero: "Cô... nhớ đó...
AGH!"
Mari: "Em gây phiền phức đủ chưa!"
Leggero: "Em xin lỗi!"
Lena: "X-xin tiểu thư bớt giận..."
Sau hàng giờ đồng hồ bị tra tấn trong căn phòng của Barnabas, cả ba đã được tự do.
Lúc đứng lên thì cả hai chân của cậu đã mất hết cảm giác, xém chút nữa là té sấp mặt xuống đất.
Bước ra khỏi căn phòng, tiến bước qua dãy hành lang dài của trụ sở thánh kị sĩ, ô cửa sổ to làm bằng tấm kính dày khắc thêm hoa văn tạo điểm nhấn, có cả thảm trải của nhà vua khiến Leggero có chút quen thuộc.
Đi hết hành lang là đến trung tâm sảnh chính có trưng bày bức tượng của vị thánh kị sĩ đầu tiên, từ dáng đứng đến cách cầm kiếm đều giống Barnabas y như đúc khiến cậu tự hỏi rằng liệu có liên quan đến cô ấy không.
Nhìn xung quanh đâu đâu cũng là mấy cục sắt biết đi, đã thế còn óng ánh khiến cậu chói hết cả mắt, cậu bật cười xong nhanh chóng kiềm chế.
Xém nữa là bị nhốt vào lại trong ngục, vội chạy ra đến ngoài, cậu gặp lại mấy gương mặt quen thuộc.
Leggero: "Yo!
Hai cô vẫn khỏe chứ?"
Rona: "T-tôi khỏe, cảm ơn cậu..."
Cô nàng mang nước da tím cùng cặp sừng, đuôi và cánh quỷ kia là Rona, một ma tộc.
Sau khi bị tên thủ lĩnh Sebirus chém trọng thương thì cô được đi điều trị, xong cũng bị tống giam cùng bạn của mình.
Heti: "Ổn."
Còn cái người vừa trả lời cụt ngủn kia là Heti, một Dark Elf, với mái tóc được buộc đuôi ngựa kết hợp sắc màu bạch kim, khiến cô ấy trông nhỏ nhắn thế thôi nhưng cũng toát lên vẻ trưởng thành, nhìn loli vậy nhưng đã hơn 200 tuổi—khiến Leggero muốn bắt về ngay lập tức.
Mari: "Hai người được thả rồi ư?
Tôi còn tưởng bị giam lâu hơn cơ."
Rona: "T-thật ra, vì các thánh kị sĩ có việc khác cần lo nên đành tạm thả bọn tôi ra..."
Mari: "Thế bây giờ hai người định đi đâu?"
Rona: "Trước mắt... cứ kiếm gì đó ăn lót dạ..."
Mari: "Vậy đi theo tôi, tôi biết quán đồ ngọt này ngon cực!"
Heti: "Đi."
Rona: "K-khoan đã... tôi có điều muốn hỏi..."
Mari: "Hửm?"
Rona: "Cậu Leggero... tại sao cậu lại cứu tôi?"
Câu hỏi vô cùng đơn giản nhưng khiến mọi người xung quanh đều đứng hình, ai cũng quay sang nhìn Leggero, chờ đợi câu trả lời của cậu.
Leggero: "Tôi cứu cô bởi vì không muốn cô chết mà thôi..."
Leggero: "Đã từng có rất nhiều chuyện xảy ra khiến cuộc đời thay đổi, tôi dần hiểu ra mọi thứ xung quanh bản thân..."
Leggero: "Và lần đầu tiên có một cô gái nhìn tôi với ánh mắt đó—cầu xin tôi cứu mạng..."
Ánh mắt cậu nhìn xa xăm, không có điểm dừng.
Mọi người đều nhìn cậu không thốt nên lời, những lời vừa nói thực sự khó tin, ở lứa tuổi của cậu thì đại đa số vẫn còn tính tinh nghịch, quậy phá, suy nghĩ chưa thấu đáo và miệng còn hôi sữa—Leggero trái lại hoàn toàn.
Mari: "Nè Leggero...
đó không phải lời mà một cậu bé 10 tuổi nên nói đâu."
Rona: "Vậy cậu cứu tôi chỉ vì... thương hại thôi sao..."
Leggero: "Không hẳn... thấy chết mà không cứu tôi cũng áy náy lắm, dù sao bản thân cũng còn chút nhân tính sót lại."
Leggero: "Lúc đó cứu cô, tôi cảm thấy bản thân rất vui... có thể vì làm việc tốt hoặc là... hạnh phúc bởi..."
Leggero: "Tôi chưa từng được phái nữ yêu thích chăng?
Do tính cách không tốt—lại hay cọc cằn nên rất hiếm khi được ai đó để ý... thậm chí họ còn ghét tôi, nên bản thân cũng không thích ai."
Leggero: "Con người tôi...
được một cô gái nào đó thích chắc... không thể đâu nhỉ?"
Leggero: "Vậy nên—có thể lúc đó... cô đã khiến tôi rung động chăng?"
Lời vừa dứt, mặt Rona lập tức đỏ bừng.
Cô lấy tay che mặt ngồi gục xuống, Mari và Lena thì chôn chân tại chỗ, há hốc mồm, riêng Heti vẫn bình thản đứng đó.
Mari: "E-em bị khủng hả!
Thằng nhóc này!"
Lena: "Cậu chủ... như vậy còn quá sớm..."
Rona: "Cảm ơn cậu..."
Cô thì thầm.
Leggero: "Ây cha, ngại ghê... lần đầu tán tỉnh cô gái nào đó, coi bộ khó thiệt..."
*CRACK*
Leggero: "Hic... mình... có linh cảm không hay... cho lắm..."
Cậu từ từ xoay người lại
Mari: "Thằng!
Nhóc!
Này!"
Leggero: "EM XIN LỖI!"
Bỗng một bàn tay nắm lấy tay cậu kéo đi.
Leggero: "Ơ..."
Rona: "Ta đi thôi...
Leggero."
Rona: "Cảm ơn cậu, vì đã cho tôi biết... tình yêu là như thế nào."
Cô quay đầu lại, nở nụ cười tươi rói nhìn Leggero, khiến tim cậu bất giác lệch đi một nhịp.
Leggero: "a..."
Mari: "ĐỨNG LẠI!"
Lena: "ĐỢI ĐÃ!
TIỂU THƯ!"
Heti: "Đợi."
*Hết*