Ngôn Tình Cùng Ta Qua Từng Thế Giới

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,044,319
Điểm tương tác
0
Điểm
0
cung-ta-qua-tung-the-gioi.jpg

Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Tác giả: MyRio
Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: MyRio

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Huyền Huyễn

Truyện Cùng Ta Qua Từng Thế Giới của tác giả MyRio kể về Minh Hoàng My và Mạc Đoàn Huy là hai thứ bí ẩn. Một chủ hệ thống và một tử thần luôn luôn reo rắc cẩu lương Hay sự thật về một kẻ vương quyền thời gian, không gian và một cô công chúa Minh giới, Thiên giới là thanh mai trúc mã?​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cô Béo Yêu Đương Cùng Tổng Tài
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Ta Cùng Vai Ác Sống Nương Tựa Lẫn Nhau
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cùng Trời Với Thú
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 1: Lại Một Ngày Đầu Tuần Giải Thích Sương Sương


    Ở trong một căn phòng sang trọng, phông nền đỏ trắng, một cô gái có mái tóc tóc đen tuyền nhìn khoảng 18 tuổi mặc một chiếc váy ngủ trắng nằm nghiêng trên chiếc giường King Size đang nhắm chặt hai mắt.

    Cạch, cánh cửa mở ra, một chàng trai tóc màu trắng mặc âu phục trắng nhìn chững chạc bước vào.

    - Bảo bối, đến giờ dậy rồi.- Anh ta cất tiếng nói mang vẻ nghiêm túc.

    Cô gái nằm trên giường run nhẹ đôi mi cong, mở mắt ra.

    Đôi mắt đỏ như màu máu còn vương hơi sương nhìn chàng trai và chau đôi mày kiếm lại:
    - Tôi muốn ngủ...!

    Giọng cô gái ngái ngủ nhưng vẫn mang vẻ lãnh đạm, nhưng nếu để ý kĩ thì sẽ cảm thấy một chút chán nản và tức giận trong lời nói.

    Chàng trai híp đôi mắt đen sâu thẳm của mình cười tươi rói tựa ánh ban mai:
    - Nhưng hôm nay không được nha.

    Cô thấy nụ cười của anh thì chói mắt đến mức tỉnh ngủ nhưng người vẫn còn mệt mỏi vì nằm nhiều.

    Như theo thói quen, cô giơ một cánh tay lên, anh chàng kia thấy thế thì cũng theo thói quen là tiến tới và nâng cánh tay kéo cả người cô ngồi dậy và bế cô vào phòng vệ sinh.

    Vào đến phòng vệ sinh, anh thả cô xuống để cô tự VSCN và đi ra ngoài.

    Khoảng 5p sau, cô vẫn mặc chiếc váy ngủ màu trắng ra khỏi phòng vệ sinh.

    Gương mặt cô lúc này tươi tỉnh hơn hẳn nhưng cô vẫn rất mệt mỏi.

    Lúc này, ở trong phòng, chàng trai vừa nãy đang ngồi trên chiếc ghế và đọc sách, mái tóc trắng rũ xuống che bớt đi vầng trán cao của anh.

    Nghe tiếng bước chân nhỏ, anh liền biết cô đã VSCN xong.

    Anh đặt quyển sách lên bàn rồi đi đến bàn trang điểm hơi lớn bên cạnh tủ quần áo, anh kéo chiếc ghế nhỏ ở dưới hộc bàn ra để cô ngồi.

    Cô ngồi xuống, lấy điện thoại đã được anh đặt sẵn ở trên bàn trang điểm và lên mạng xã hội hệ thống.

    _________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
    (**Nếu các bạn có gì không hiểu, thắc mắc hoặc có câu hỏi muốn hỏi ta thì có thể nói để ta sử dụng góc trò chuyện cùng tác giả trả** **lời**)
    Như đã giới thiệu, chủ của nguyên một cái thế giới hệ thống là chủ hệ thống đã hạ mình xuống để giúp đỡ cô qua từng thế giới.

    Trong truyện của ta là hệ thống được chia qua nhiều tầng lớp:
    Đầu tiên là S (S là ai thì mấy chương sau sẽ giải thích).

    Sau đó là máy tính chủ tối cao, máy tính chủ tối cao là cánh tay trái của S, lãnh đạo các máy tính chủ cấp cao và máy tính chủ hệ thống.

    Máy tính chủ cấp cao quản lí toàn bộ máy tính chủ hệ thống của một Đại Chủ thần.

    Các máy tính chủ hệ thống dưới trướng Đại chủ thần sẽ quản lý từng hệ thống giúp Đại chủ thần.

    Đại Chủ thần là lãnh đạo của nhiều kiểu hệ thống như là hệ thống công lược, hệ thống nguyện vọng, hệ thống hào quang,...vân vân...và...mây mây...!Có nhiều Đại Chủ thần ở các bộ phận 1, 2, 3, 4, 5, 6,...!được xếp theo thứ hạng.

    Tiếp theo là Chủ hệ thống, Chủ hệ thống là lãnh đạo của nhiều hệ thống con nhưng chỉ có một nhiệm vụ, ví dụ như chủ hệ thống Nguyện Vọng lãnh đạo các hệ thống con cùng kí chủ đi thực hiện nguyện vọng, chủ hệ thống Công Lược lãnh đạo các hệ thống con cùng kí chủ đi thực hiện nhiệm vụ công lược,..là cấp dưới của một Đại Chủ thần.

    Rồi đến các hệ thống con, các hệ thống con có số lượng đông nhất, có nhiệm vụ là tự tìm kí chủ cho mình hoặc nhận kí chủ từ những bộ phận cấp cao và giúp đỡ kí chủ làm nhiệm vụ.

    Mạng xã hội hệ thống trong truyện giống như là facebook, có thể đăng ảnh, đăng cảm xúc, nhắn tin,...bla...bla...!
    Anh chàng kia chính là chủ hệ thống, mà chủ hệ thống không phải là không cần làm nhiệm vụ.

    Chủ hệ thống được đi làm nhiệm vụ cùng với kí chủ luôn chứ không phải ăn không ngồi rồi mà lãnh đạo đâu.

    Những người được chủ hệ thống chọn là những người có đẳng cấp cao cao hơn cả núi, dài hơn cả sông, rộng hơn cả đất.

    Nếu có ai thắc mắc ngày đầu tuần trong tiêu đề là sao thì ta sẽ trả lời: Ở trong truyện của ta thì ta lấy ngày làm việc bình thường là từ thứ hai đến thứ sáu là ngày đi làm nhiệm vụ, còn thứ bảy và chủ nhật là ngày nghỉ thì có thể ở nhà hay đi chơi.

    Thế giới hệ thống giống như thế giới bình thường.

    Có thành, lâu đài, nhà cửa, quán cà phê, quán ăn,...!
    Lâu đài là nơi của chủ hệ thống và nhiệm vụ giả đi cùng chủ hệ thống, các nhiệm vụ giả và hệ thống của họ sẽ được ở một ngôi nhà có bề ngoài nhỏ nhưng bên trong có thể nâng cấp không gian bằng cách nâng cấp bậc của mình, nội thất thì phải đổi bằng tích phân.

    Tiền trong thẻ của các nhiệm vụ giả được thêm khi lên cấp hoặc dùng tích phân để đổi.Tiền dùng để tiêu thụ ở mỗi thế giới có thể đổi thành tiền mặt, ngân lượng,...hoặc giữ nguyên là thẻ thì tùy vào mỗi thế giới và số lượng thì tùy vào số tiền trong thẻ và đương nhiên sẽ phải mất khi sử dụng ở mấy thế giới đấy rồi.(**Có thể gọi là quỹ đen**)
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 2: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 1


    Vì hôm nay là ngày làm việc nên trên mạng xã hội hệ thống có khá nhiều hệ thống con và nhiệm vụ giả đăng ảnh đi làm nhiệm vụ.

    Anh lấy chiếc lược trên bàn và bắt đầu chải mái tóc đen tuyền đẹp đẽ xõa dài ngang eo của cô.

    Cô lướt mạng xã hội hệ thống một lúc rồi cũng chán, cô để điện thoại lên bàn rồi nhìn gương.

    Lúc đó, anh chàng kia cũng đã chải mái tóc của cô gọn gàng, không rối như lúc nãy nữa nhưng vẫn để xõa.

    Anh đặt chiếc lược lên bàn rồi cũng nhìn gương.

    _____________________
    Khoảng mấy phút sau, thấy đã gần đến giờ, anh đi đến tủ quần áo và mở ra.

    Nói là tủ quần áo chứ lúc mở ra thì bên trong đó như cả một tầng lầu bán quần áo ở trung tâm thương mại.

    Lúc này thì cô không nhìn gương nữa, đứng dậy và cùng anh bước vào trong "tủ quần áo" để chọn đồ cho cô.

    Lát sau, cô thay đồ.

    Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng và một cái váy thun đen ngang đùi.

    (Mặc cho có thôi đừng để ý)
    Cô cùng anh đi ra khỏi "tủ quần áo" đến giữa phòng, anh đưa tay ra trước mặt cô và cười:
    - Đi làm nhiệm vụ nào bảo bối.

    Cô gật đầu, đặt tay mình lên tay anh.

    Bỗng nhiên có ánh sáng phát ra ở góc phòng, anh nắm tay cô bước vào trong ánh sáng và biến mất.

    ________________________
    Lần này mở đôi mắt ra, cô thấy mình đang nằm trên một chiếc giường King Size y chang chiếc giường của cô, ngoài trời vẫn còn tối, kế bên cô có một...chàng trai.

    Nhìn kĩ mới nhận ra là anh, cô thở phào nhẹ nhõm.

    Vì hơi mệt nên cô tiếp tục ngủ.(**Vốn dĩ hai nguyên chủ ngủ riêng nhưng vì anh dậy trước cô rồi mò qua phòng cô ngủ nên có tình cảnh hiện tại**.)
    Lần tiếp theo tỉnh dậy thì đã là xế chiều, cô mở mắt ra nhìn mới biết là anh đã dậy rồi, còn đang nhìn cô.

    - Chủ Hệ Thống, buổi sáng tốt lành.

    - Cô lấy tay chọt vào má anh vài cái rồi cười.

    - Bảo bối, buổi sáng tốt lành.

    - Anh cũng cười tươi.

    Cô gật đầu rồi chôn người vào ngực anh.

    - Sao bảo bối cứ gọi anh là chủ hệ thống thế, đã bảo là gọi tên anh mà ~ - Anh bỗng nhiên quay sang giọng nũng nịu.(**làm tác giả là ta muốn ói nhưng mà không ói được tại chưa ăn gì hết**.)
    Cô tự nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, nổi da gà.

    Rồi theo bản năng của mình ôm người cất giọng run:
    - Rồi...rồi...,Đoàn...Huy, sao..tự nhiên..lạnh...thế?!! (**tự nhiên ta cũng lạnh**...)
    Anh cười vui vẻ, tươi hơn ánh mặt trời ôm cô vào lòng, cô thấy ấm hơn rồi cũng buồn ngủ.

    Hai người lại tiếp tục đi ngủ.

    ________________________
    Sáng hôm sau, sau khi anh một câu chào buổi sáng cô một câu chào không phải buổi chiều thì hai người thức dậy, đánh răng rửa mặt, thay đồ và tiếp thu cốt truyện.

    *Cô xuyên vào nữ phụ của câu chuyện, anh cũng xuyên vào nam phụ*.

    *Nam chính là Mục Thành Nam, Nữ chính là Hồng Liên Bạch*.

    *Câu chuyện kể về chuyện tình tổng tài yêu tiểu bạch thỏ như bao câu chuyện tổng tài khác.

    Nữ chính Hồng Liên Bạch bị bỏ thuốc, sau đó gặp nam chính Mục Thành Nam và hai người "bạch bạch bạch".

    Rồi nữ chính nghĩ nam chính là trai bao rồi trả tiền, xong là nam chính tức rồi điều tra, cho nữ chính lên làm thư kí xong bao nhiêu việc xảy ra, nào là nữ phụ phá đám, rồi bù lu bù la*.

    *Lúc đó nam phụ có hôn ước với nữ phụ, nữ phụ thì lại thích nam chính nên không đồng ý.

    Nhưng ba má hai người cũng không đồng ý, thế là hai người kết hôn trong im lặng và phải sống chung một năm để chiều lòng ba má rồi mới li hôn trong im lặng*.

    *Nữ chính đi ra nước ngoài trốn nam chính.

    Nam phụ sau khi li hôn nữ phụ thì cũng ra nước ngoài tạo dựng chi nhánh, thấy nữ chính hiền lành tốt bụng nên yêu.

    Rồi nữ chính được nam phụ nâng đỡ thế là trở thành một người doanh nhân tài năng đi cửa sau*.

    *Lúc đó, nữ chính đã mang bầu con của nam chính.

    Sau đó 6 năm sau, nữ chính ôm đứa con đẹp trai, tài giỏi của nam chính về nước*.

    *Thế là lại hãm h**p...ý lộn hãm hại bù lu bù la.

    Cuối cùng nữ phụ bị nam chính tra tấn đến chết, và nam phụ vì cũng thân thiết quá và có tình cảm với nữ chính bị nam chính biết nên cũng chết luôn*.

    *Nam chính và nữ chính có một cái HE (Happy Ending) mà trong một tiểu thuyết nữ phụ văn thì chả ai thích*.
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 3: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 2


    *Nguyên chủ của cô là Nhị tiểu thư của Minh gia đứng đầu thế giới, cao sang quyền quý nhưng lại đi thích nam chính là thiếu gia duy nhất của Mục gia*.

    *Ban đầu thì Mục gia chỉ là gia tộc bình thường, Mục thị cũng bình thường.

    Không lớn bằng Minh gia, Mạc gia và Minh thị, Mạc thị.

    Nhưng bố của nam chính có phước được người vợ yêu dấu đẻ ra một đứa trẻ vừa đẹp vừa tài năng, nam chính được đứa con gái duy nhất của Minh gia yêu thích thì ai ngu mà không lợi dụng Minh gia để đi lên*.

    *Nguyên chủ tưởng nam chính yêu thích mình vì nam chính chẳng cho một người khác giới nào lại gần ngoài mình.

    Rồi thấy nam chính yêu quý một nữ thư ký thấp hèn liền tức giận, hãm hại..

    từ lần này đến lần khác nhưng đều bị nam chính biết mà càng ngày càng ghét*.

    *Sau này, khi Mục gia bước l*n đ*nh cao, liền làm cho Minh thị phá sản.

    Nguyên chủ thì bị cưỡng h**p và bị tra tấn đến chết*.

    *Nguyện Vọng của nguyên chủ của cô là làm cho Mục gia tán gia bại sản và cho nữ chính biết hương vị bị cưỡng h**p bởi nhiều thằng đàn ông như thế nào*.

    *Còn Nguyên chủ của anh cũng là nam phụ nhưng ít nhất còn đỡ hơn nữ phụ*.

    *Nguyên chủ của anh là Đại thiếu gia của Mạc gia đứng thứ hai thế giới, là thanh mai trúc mã với Nhị tiểu thư Minh gia nên mới có hôn ước này*.

    *Trước khi cưới Minh Hoàng My thì nguyên chủ của anh phải ra nước ngoài học nhiều năm, vì thế nên tình cảm lúc nhỏ với Nhị tiểu thư Minh gia cũng phai nhạt*, (**gọi là xa mặt cách lòng đó các bạn**)*ở bên này Nhị tiểu thư vì ngã từ trên cao xuống nên bị mất trí nhớ tạm thời, chỉ nhớ được kiến thức đã được học và gia đình của mình chứ không nhớ được thiếu gia họ Mạc*.

    *Nguyên chủ của anh thành lập một vài chi nhánh Mạc thị ở nước ngoài nên mới gặp được nữ chính.

    Thấy nữ chính hiền hòa tốt bụng nên trợ cấp chu toàn cho nữ chính rồi sử dụng quan hệ để giúp nữ chính trở thành người kinh doanh bất động sản giỏi.

    Nhưng đó là chuyện sau khi li hôn với Nhị tiểu thư Minh gia*.

    *Khi biết gia đình nam nữ chính đoàn tụ thì nguyên chủ của anh bỏ cuộc, nói muốn làm bạn thân của nữ chính nên thân thiết là chuyện bình thường.

    Ai ngờ được là nam chính nghĩ đó là hành động câu dẫn vợ mình nên cho người đi giết nam phụ*.

    *Mạc gia rất tức giận dùng mọi cách hãm hại Mục gia nhưng che giấu thật kỹ.

    Cuối cùng thì Mạc thị vẫn bị tra ra được và bị phá sản*.

    *Nguyện vọng của nguyên chủ của anh là làm cho nam chính bị liệt, nữ chính thì làm gì thì làm*.

    ___________________________
    Ngẫm xong cốt truyện thì cô đánh anh một phát không thương tiếc.

    - Cái tình tiết cẩu huyết như này mà bây giờ vẫn còn sử dụng, anh làm ăn cái kiểu gì thế hả?!!! - Cô thét lớn.(**Phòng cách âm nên bên ngoài không nghe được đâu**.)
    Mặc dù đau nhưng anh vẫn cầm cái tay vừa đánh anh của cô, dịu dàng xoa xoa giống như cô mới vừa bị đánh rồi nói:

    - Xin lỗi mà, bảo bối đừng giận.

    Cô nghe anh nói trông trẻ con trông buồn cười nhưng rất dễ thương.

    Cô với anh đi qua bao nhiêu thế giới cô cũng không rõ, chỉ biết cô với anh đã qua rất nhiều thế giới, anh chỉ dịu dàng khi ở với cô.

    Cô đã quen lắm rồi.

    Cô đặt tay còn lại lên bàn tay đang xoa tay cô, chỉnh lại giọng bình thường:
    - Thôi được rồi, làm nhanh nhiệm vụ ở thế giới này rồi về thôi.

    - Đương nhiên rồi!! - Anh cười tươi rồi ôm chặt cô làm cô muốn nghẹt thở(**và làm tác giả tức ói máu**).
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 4: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 3


    Anh cảm thấy cô khó thở liền thả cô ra.

    Anh giơ tay lên vuốt tóc cô.

    Cô không gạt tay anh ra mà đưa bàn tay lên trước mặt anh.

    Anh liền hiểu mà đưa cho cô một chiếc điện thoại sắc sảo màu trắng, lưng điện thoại có hoa văn là một sợi dây có hai màu xanh của thiên nhiên, trên sợi dây là những bông hoa nhỏ, những chiếc lá và mấy chấm nhỏ trên hoa và lá, nhìn kĩ thì sẽ thấy những chấm nhỏ đó là sơn huỳnh quang*, sợi dây uốn éo tạo thành một hoa văn hoàn mĩ và một chiếc thẻ màu đen(**Là thẻ đen rút tiền vô hạn của hệ thống nghìn năm** ????????)
    *Sơn huỳnh quang: loại sơn có thể phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt nhìn rõ ở trong tối còn ngoài sáng thì như sơn bình thường.

    Cô mỉm cười, nhận lấy điện thoại và thẻ rồi bước vào nhà vệ sinh.

    Anh ngồi trên giường, thân vẫn một màu trắng âu phục.

    Anh phất tay, cả người anh đổi thành mặc chiếc áo thun trắng dài qua thắt lưng, áo khoác jean đen cùng màu với chiếc quần jean dài xẻ gối, trên mái tóc trắng xóa,anh đội một chiếc mũ lưỡi trai trắng, và đôi chân mang vớ ngắn màu trắng cùng một đôi giầy thể thao cũng màu trắng.

    Trắng đen đan xen hài hòa trên người chàng trai cao 1m8.

    Cô ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn thấy trên giường có một bộ quần áo tương tự anh nhưng cũng khác với anh.

    Cô lại vào nhà vệ sinh thay bộ quần áo của anh đưa cho.

    Cô mặc một chiếc áo thun nhưng khá ngắn, chỉ cần giơ tay lên là có thể lộ ra eo nhỏ trắng nõn cùng lỗ rốn xinh xinh, cô cũng khoác một chiếc áo khoác jean đen cùng với một chiếc quần jean đen xẻ gối nhưng nhỏ hơn, dành cho nữ, bó sát chân cô, cô cũng mang vớ ngắn màu trắng, đôi giầy thể thao nữ màu trắng cùng kiểu với anh và trên tay cầm mũ lưỡi trai trắng vì cô chưa chải tóc.

    Nhìn kiểu gì cũng không thể chối cãi được là hai người đang mặc đồ đôi.

    Anh thấy cô cầm mũ lưỡi trai mà không đội vào thì cũng hiểu lý do.

    Nhìn cô ngồi vào ghế của bàn trang điểm rồi đặt mũ lưỡi trai lên bàn xong thì anh đi đến đằng sau cô, cầm chiếc lược trên bàn và như thường lệ chải đầu cho cô.

    Cô cầm chiếc điện thoại lên mạng xã hội hệ thống lúc được anh chải đầu như bình thường.

    Bỗng nhiên, cánh cửa mở toang ra, một người phụ nữ nhìn không trẻ cũng không già bước vào:
    - Tiểu thư! Người có sao kh...!
    Chưa nói hết câu mà bà đã nhận ra cảnh tượng trước mặt.

    Chàng trai đang chải tóc cho cô gái dừng động tác lại nhìn bà, cô gái được chải tóc đang lướt điện thoại cũng dừng động tác lại cũng nhìn bà.

    Bà đang cảm thấy rất ngượng ngùng.

    Vốn dĩ cả ngày hôm qua thấy thiếu gia và tiểu thư không ra khỏi phòng, bà lo lắng không thôi nhưng vì thiếu gia nói vào phòng phải gõ cửa, nếu không thấy trả lời hoặc trả lời đang bận thì không được vào.

    Nhưng vì sáng nay lo lắng, bà sợ cô cậu chủ có vấn đề nên xông thẳng vào phòng của anh và bị một màn hình ảnh làm cho nhục mặt mà nhìn chằm chằm vào hai người trước mặt.

    - Nhìn đủ chưa?!! - Anh nhướng mày, khó chịu hỏi.

    Lúc này bà mới hoàn hồn lại, lúng túng nói:
    - Xin lỗi thiếu gia, xin lỗi tiểu thư, tôi vì lo lắng cho hai người nên...!
    Lúc bị bà nhìn chằm chằm thì cô và anh cũng đã lục lại kí ức, mới biết người phụ nữ này là dì Dương, người được gia đình nguyên chủ Mạc Đoàn Huy chọn để làm giúp việc lẫn quản gia của nhà anh, đương nhiên là có nhiệm vụ gọi anh và cô dậy.

    - Dì đi xuống trước, con và Đoàn Huy xuống sau.

    - Cô nhìn dì Dương rồi cười nhạt
    Dì Dương nghe cô nói xong, liền đi xuống dưới nhà ngay lập tức, vẫn không quên đóng cửa.

    Sau khi dì Dương đi thì không khí trong phòng trở lại bình thường, anh tiếp tục chải tóc cho cô, cô tiếp tục lướt điện thoại.
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 5: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 4


    Một lát sau, anh buộc mái tóc đen tuyền của cô lên cao thành đuôi ngựa, để lộ ra cổ trắng ngần.

    Giúp cô đội mũ lưỡi trai lên đầu rồi dắt tay cô xuống lầu.

    Các người giúp việc đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nghe hai người chửi nhau trước khi ăn và sau khi ăn như bình thường (tại ở trong giới quýs tộcs thì không được nói chuyện trong lúc ăn nên khi ăn hai đứa không chửi nhau được, còn tại sao hai bọn nó chửi nhau vì không ưa nhau chứ gì), trước nhiều con mắt ngạc nhiên muốn rớt ra ngoài, anh nắm tay cô đi đến bàn ăn.

    Hai người ăn trong im lặng nhưng thỉnh thoảng anh gắp thức ăn cho cô rồi cười mỉm nhìn cô.

    ______________________
    Xong bữa ăn thì cô và anh ra ngoài mua sắm.

    Anh lái chiếc xe Lamborghini của nguyên chủ chở cô đến trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố để tiêu tiền (**Tiền nhiều để làm gì?????**).

    Anh và cô đi vào trung tâm mua sắm trong mắt ngưỡng mộ, ức chế, ghen tị, và tức giận của bọn FA ( **như tác giả ????**).

    Cô và anh đi đến gian hàng trang sức, tay cô đang cầm chiếc điện thoại của mình, những ngón tay thon dài cùng chiếc điện thoại sắc sảo lướt qua từng chiếc dây chuyền, vòng tay, khuyên tai,...Rồi tay cô dừng lại ở một cặp nhẫn.

    Cặp nhẫn cô nhìn trúng giống thì có một chiếc giống như sợi dây ở lưng điện thoại của cô, có hai màu xanh của thiên nhiên hòa quyện, trên sợi dây có những bông hoa nhỏ, những chiếc lá và cũng có sơn huỳnh quang li ti được rải trên hoa và lá.

    Chiếc nhẫn sắc sảo như chiếc điện thoại và cô vậy.

    Chiếc nhẫn còn lại thì lại giống như sợi dây ở lưng điện thoại của anh,có hai màu đối nghịch là màu trắng và màu đen đan xen lẫn nhau, trên sợi dây có những thanh kiếm nhỏ bằng vàng, và cũng có sơn huỳnh quang li ti được rải trên những thanh kiếm nhỏ đấy.

    Chiếc nhẫn toát ra khí chất vương giả giống anh nhưng nhưng những thanh kiếm nhỏ được xếp lên xuống lung tung như tâm hồn dễ thương của anh đối với cô.

    Đứng ở đằng sau cô, anh thấy cô nhìn gì đó một lúc lâu thì ôm eo cô kéo lại, cô cũng thoát ra khỏi suy nghĩ của mình.

    Sau khi thấy không còn vật cản nữa, anh liền đặt cằm vào vai cô, tay vẫn ôm eo cô mà nhìn thứ đó.

    Khi thấy nó, anh cũng hiểu được tại sao cô lại nhìn nó như vậy.

    Cặp nhẫn như hai sợi dây trong hai chiếc điện thoại của hai người.

    Cứ như nó được tạo nên dành cho hai người.

    Cô quyết định mua nó cho mình và anh.

    Nữ nhân viên này quan sát và đánh giá cô và thấy cô cầm một chiếc điện thoại có hoa văn là sợi dây giống như một trong hai chiếc nhẫn nên đã vui vẻ chuẩn bị đưa cặp nhẫn duy nhất cho người hợp với nó.

    - Khoan đã!! - Bỗng nhiên một giọng nữ vang lên.

    Nữ nhân viên ngưng động tác đặt cặp nhẫn vào túi nhỏ lại vì cảm nhận được giọng nói vừa nãy là đang nói mình.

    Anh và cô khó chịu vì cũng cảm nhận được giống nữ nhân viên liền theo bản năng nhìn ra phía sau.

    Nữ nhân viên chau mày khó hiểu ngước lên nhìn xung quanh thì thấy một đôi nam nữ đang đi về phía mình.

    Nữ nhân viên như thói quen quan sát và đánh giá đôi nam nữ.

    Người đàn ông tóc nâu mặc một bộ vest đen trông thanh lịch, lạnh lùng, trưởng thành, còn cô gái tóc tím than thì một thân váy hồng ngang đầu gối trông năng động, thân thiện, ngây thơ.

    Hai người đó bước đến trước mặt nữ nhân viên, nữ nhân viên vẫn chau mày nhìn thẳng vào đôi nam nữ vừa khó hiểu, vừa khó chịu.

    Cô gái trong đôi nam nữ đó liền ho khụ khụ vài cái để xóa tan bầu không khí quỷ dị này, bỗng nhiên từ đâu xuất hiện một đống y bác sĩ kéo đến đem cô gái đi cách ly...........................À nhầm...quay lại đi..(**xem tình hình dịch bệnh nhiều quá ngáo rồi các bạn ạ**).

    ___________________
    Cô gái trong đôi nam nữ đó thấy không khí có chút quỷ dị, liền nhìn nữ nhân viên rồi lên tiếng:
    - Xin lỗi, nhưng mà cô có thể bán cho tôi cặp nhẫn đó không?
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 6: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 5


    Cô chau mày cực kỳ khó chịu một phần vì cặp nhẫn và một phần vì biết hai người này là ai, cô cố rặn ra một nụ cười hoàn hảo:
    - Hồng tiểu thư, đây là trung tâm thương mại thuộc quyền sở hữu của nhà nước, không phải là của Mục thiếu gia bên cạnh cô mà cô có thể lấy gì cũng được.

    Huống chi cặp nhẫn này chúng tôi đã chọn trước, cô không thể dành với chúng tôi.

    Hồng Liên Bạch tái mặt, cúi đầu không biết nói gì hơn.

    Bỗng nhiên Mục Thành Nam bước lên che đi Liên Bạch, nhìn cô, nói:
    - Chúng tôi đã nói chuyện một cách lịch sự với cô rồi Hoàng My, nếu cô không muốn thì cũng không có quyền bắt nạt Bạch Bạch.

    Cô và anh nghe xong câu này liền rất cục súc, không phải vì anh ta che chở Liên Bạch, không phải vì anh ta nói rằng mình nói chuyện lịch sự và cũng không phải là vì anh ta nói cô bắt nạt Bạch Bạch của anh ta mà là vì...!ANH TA GỌI TÊN CỦA CÔ KÌA...TÊN CỦA CÔ ĐƯỢC TRỜI ĐẤT CHỨNG GIÁM ĐẶT CHO MÀ ANH TA DÁM GỌI...AI CHO ANH TA CÁI QUYỀN CAO QUÝ ĐÓ...ĐCMM(Một bước đi méo thể lường trước được của tác giả ta????????)
    Thành Nam thấy cô cúi đầu tức giận, nghĩ rằng cô đang tức vì anh ta bảo vệ cho Liên Bạch nên kéo cô ta sát mình hơn nữa.

    Bỗng nhiên cô ngẩng đầu lên, cười thật tươi, nhưng trong nụ cười có sự cục súc của cô, sự ức chế của nữ nhân viên vì thấy mắc ói mà không ói được và sự thù hằn của anh khi nghe tên của cô từ trong miệng anh ta.

    - Tên cha sinh mẹ đẻ của tôi mà anh dám gọi!!! - Cô không cười nổi nữa nhưng vẫn phải cố nhếch miệng lên.

    Thành Nam, Liên Bạch và cả nữ nhân viên có thể thấy một đàn quạ bay qua.

    Lúc này Đoàn Huy mới lấy lại được bình tĩnh, nắm tay cô và nở nụ cười sáng chói nhưng sự tức giận vẫn lộ trên khuôn mặt:

    - Mục thiếu gia, anh nên gọi vợ tôi là Minh tiểu thư.

    Tên của vợ tôi không phải anh có thể gọi là gọi.

    Lần này thì chỉ nam chính và nữ chính đơ, nữ nhân viên đã nghĩ như vậy trước nên cũng không ngạc nhiên.

    Liên Bạch không nghĩ là Đoàn Huy sẽ nhận Hoàng My là vợ.

    Không phải hai người này quyết định kết hôn trong im lặng, li hôn cũng trong im lặng sao? Không phải sau này Đoàn Huy yêu cô ta hay sao? Cô ta biết được điều này vì cô ta được bộ phận trọng sinh cho sống lại một lần và được nghe cốt truyện cuộc đời của mình.

    Cô ta muốn có cặp nhẫn này vì cô ta nghe lén được thế giới của cô ta có một cặp nhẫn của một chủ hệ thống dưới trướng của Đại Chủ số 4.

    Kiếp trước cô ta không đến đây nên không thấy cặp nhẫn này, kiếp này được sống lại, vì tham muốn thứ gì đó ở trong cặp nhẫn nên cô ta muốn hết tất cả các cặp nhẫn trong thành phố, khi thấy cặp nhẫn này khác với các cặp nhẫn khác thì cô ta nổi lòng tham đi tranh của Minh Hoàng My.

    Mục Thành Nam đang sốc vì nghe tin này, không phải vì anh ta yêu cô mà tại vì cô ta đang yêu anh mà lại kết hôn từ lúc nào rồi.

    Anh ta bỗng nhiên bị mất bàn đạp nên rất rất sốc.

    - Từ...từ...kh...khi...nào......!- Thành Nam lắp bắp nói.

    Nhưng chưa kịp lắp bắp xong thì đã nhìn thấy Hoàng My giật tay của mình ra khỏi bàn tay của Đoàn Huy, vật Đoàn Huy một vòng làm anh ngã xuống nằm trên mặt đất nhìn trần nhà.

    Cô đưa chân để đôi giầy thể thao trắng đặt trên bụng anh, nhếch miệng cố cười:
    - Ai là vợ anh hả?!! Kết hôn rồi nhưng anh cũng không có quyền gọi tôi là vợ nghe chưa Đoàn Huy!!
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 7: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 6


    Thành Nam và Liên Bạch lại một phen đơ người (Một ngày mà có bao nhiêu là bất ngờ).

    Mọi người xung quanh thấy cảnh đấy cũng đứng lại hóng hớt.

    Đoàn Huy mặt dày gác hai tay sau đầu như đi nghỉ mát, mặt dày giả vờ buồn rầu:
    - Chồng với vợ sống chung nhà, ngủ chung giường, ăn chung bàn như vậy mà vợ không cho chồng gọi một tiếng vợ.

    Vợ quá đáng lắm luôn!!
    Mọi người xung quanh nghe anh nói xong cũng hiểu thanh niên này mặt dày như nào rồi, nãy giờ gọi gần chục tiếng "vợ" mà nói không cho gọi một tiếng...!
    Bởi vì ở chung với anh lâu quá nên Hoàng My cũng chẳng còn biết ngượng với liêm sỉ là gì.

    Cô đạp anh một cái rồi để chân từ trên bụng anh xuống đất, anh cũng tự biết mà đứng dậy.

    Anh đứng dậy, mặt vẫn dày nắm lấy tay cô, quay về hướng nữ nhân viên đứng rồi cười chói lóa:
    - Cô cứ tiếp tục gói cặp nhẫn lại cho chúng tôi.

    Mọi người xung quanh nhìn anh như thiên sứ hạ phàm, cô thì như tiên nữ.

    Anh với cô đều có gương mặt không quá đẹp nhưng thanh tú, một thân hình cân đối và chiều cao vừa đủ: anh cao 1m8, cô cao 1m7.

    Nữ nhân viên cười cười gật nhẹ đầu, tiếp tục gói cặp nhẫn lại.

    Liên Bạch thấy thế, bỏ hết hình tượng hét lớn:
    - KHÔNG ĐƯỢC!! CẶP NHẪN ĐÓ LÀ CỦA TÔI!!
    Nữ nhân viên nghe thấy, giật mình dừng động tác lại, nhưng vì thấy Liên Bạch giả vờ yếu đuối đã lộ mặt thật nên kệ, tiếp tục gói nhẫn.

    Mọi người xung quanh đang nhìn cô và anh thì cũng bị giật mình, xoay qua chỗ Liên Bạch đánh giá.

    Cô gái vừa nãy hét đứng bên cạnh một chàng trai, cô ta mặt nhăn như khỉ, chàng trai bên cạnh cũng bị giật mình, vẫn chưa kịp loading chuyện đang xảy ra.

    Cô nhìn Liên Bạch mà chau mày tức giận, bàn tay được anh nắm cũng siết chặt hơn, cô không cười được nữa, nói bằng giọng tức giận nhưng không quá dữ dằn:

    - Hồng tiểu thư, chúng tôi đã mua cặp nhẫn này trước.

    Cô không thể một hai dành với chúng tôi được.

    Tôi không muốn gây sự!!!
    Mọi người xung quanh nghe thấy cũng hiểu ra được vấn đề, liền xì xào bàn tán, đương nhiên là không lời nào hay dành cho Liên Bạch rồi.

    Thành Nam nghe được lời cô nói thì cũng tỉnh lại.

    Anh ta không ngờ Liên Bạch năng động, yếu đuối, hơi nóng tính có thể dữ tợn quá đáng như vậy.

    Liên Bạch nghe lọt vào tai mấy lời không hay và thấy nữ nhân viên đó không dừng lại thì càng tức giận hơn.

    Hét lớn vào mọi người:
    - MẤY NGƯỜI IM ĐI!!!
    Mọi người nghe Liên Bạch hét, lập tức im lặng vì sợ cô ta điên lên cắn xé từng người thì toang.

    Cô ta không nghe thấy mấy người xung quanh nói nữa thì đi đến trước mặt nữ nhân viên, hét vào gương mặt xinh đẹp của nữ nhân viên ấy:
    - TÔI NÓI LÀ CÔ BÁN CHO TÔI MÀ!!! CÔ BỊ ĐIẾC À!!!
    Nói rồi cô ta đưa một tay lên định tát nữ nhân viên đấy thì nữ nhân viên đấy đưa một cánh tay lên giữ tay cô ta lại, nhưng vẫn bị tát vì không kịp phòng bị cánh tay còn lại của Liên Bạch (Kiểu gì chả bị tát ????).

    Từ khóe mắt đi xuống má ở một bên mặt của nữ nhân viên bị rách 4 đường không sâu nhưng đã chảy máu.

    Trên móng tay của Liên Bạch vẫn còn vài miếng da rách nhỏ nhỏ bám lên...Cảnh tượng rất kinh khủng (Ta tả mà ta thấy ghê vl).

    Mọi người giật mình và sợ hãi vì hành động này của Liên Bạch.

    Nhìn thấy cảnh tượng đó, cả người Thành Nam đờ ra vì không thể tin được là Liên Bạch không bao giờ biết đánh người đã làm một điều kinh khủng như vậy.

    Đúng lúc đó, bảo vệ không biết từ đâu chạy tới kéo cô ta ra ngoài.

    Mọi người xung quanh vì quá sợ hãi mà nhanh chóng giải tán về nhà.

    Lúc này, trong gian hàng trang sức, chỉ còn Anh, cô, nữ nhân viên và Thành Nam.
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 8: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 7


    Nữ nhân viên vẫn bình thường, mặt tươi cười đưa túi nhỏ đựng cặp nhẫn cho cô và anh.

    Cô cũng nhận lấy, nếu không giữ cặp nhẫn này cho cô thì nữ nhân viên này sẽ không bị gì nên cô thấy có chút kì.

    Cô và anh bây giờ mới có thời gian đánh giá nữ nhân viên: nữ nhân viên có mái tóc màu xanh trời búi cao, dáng người nhỏ con, thấp hơn cô cả một cái đầu, mặc bộ đồng phục của trung tâm thương mại, áo có cổ ngắn tay màu trắng viền màu lam váy chữ A cũng màu xanh lam, cô gái khá thân thiện.

    Gương mặt trắng hồng vẫn cười nhưng bị chảy máu gần nửa mặt làm mất vẻ đẹp vốn có.

    Cô muốn đưa nữ nhân viên đó đi bệnh viện nhưng nữ nhân viên đấy không muốn mặc dù vết thương đã sắp nhiễm trùng.

    Cuối cùng, sau một hồi bị cô dọa sợ, cô gái ấy cũng thay quần áo và "chấp nhận" cùng anh và cô lên xe Lamborghini đến bệnh viện.

    Thành Nam không biết vì lý do gì cũng lái xe đi theo đến bệnh viện với tâm trạng tội lỗi.

    _______________________
    Đến bệnh viện, cô gái đó được bác sĩ xử lý vết thương trên mặt xong thì phải nằm lại bệnh viện một thời gian.

    Thành Nam bị Hoàng My và Đoàn Huy bắt nạt, lấy lý do là vì người của anh ta gây thương tích cho cô gái ấy nhưng thật ra là cô ghét thì cô bắt nạt, còn anh thì xả cơn giận lúc Thành Nam gọi thẳng tên cô.

    Thành Nam bị bắt đi dọn dẹp, sắp xếp phòng VIP, trả tiền viện phí,...Khi Thành Nam bị bắt đi mua đồ ăn thì trong phòng bệnh, một cô gái ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào một đôi nam nữ là anh với cô.

    Anh đang ngồi trên ghế đọc sách, cô đang ngồi trên đùi anh lướt mạng xã hội hệ thống, tay anh vòng qua eo cô để cầm quyển sách tạo nên một không khí hài hòa mặc dù hai người đang bị một con người nhìn chằm chằm.

    Rải cẩu lương một hồi thì Hoàng My ngước đầu lên thì thầm vào tai anh cái gì đó mà anh chỉ gật đầu nhẹ, cô thoát ra khỏi vòng tay của anh rồi đứng lên, đi tới bên cạnh cô gái trên giường.

    Hoàng My nhìn cô gái đó rồi nói:

    - Cô có thể cho tôi biết tên không?!
    Cô gái đó cất giọng bình thường:
    - Tôi tên là Giai Chi Linh.

    - Còn tôi là Minh Hoàng My.

    Cô tiếp lời của cô gái rồi chỉ vào anh vẫn đang ngồi trên ghế đọc sách:
    - Anh ấy là Mạc Đoàn Huy
    Nói xong thì đưa cho cô ấy một cái thẻ màu xám nhưng khác thẻ của cô.

    Thẻ của cô có kích thước bằng thẻ ATM màu đen tuyền lấp lánh và có hoa văn dây hoa hồng đỏ nhỏ trên viền thẻ.

    Còn thẻ cô đưa cho cô gái ấy thì như thẻ ATM màu xám nhưng có số 10308 màu đen trong góc và một cái điện thoại màu xám cũng có số 10308 màu đen ở bên cạnh camera.

    Cô gái nghĩ cô cho mình tiền và điện thoại nên không nhận, cô hiểu cô gái đó nghĩ gì nên lên tiếng:
    - Cô yên tâm, đây không phải tiền mà chỉ là một món quà nho nhỏ của tôi để cảm ơn vì cô đã giữ cặp nhẫn đó lại cho chúng tôi.

    Chi Linh gật gật đầu ngượng ngùng nhận lấy.

    Sau khi thấy Chi Linh cất thẻ và điện thoại rồi thì cô tiếp tục nói:
    - Có lẽ nói chuyện này thì cô không tin nhưng khi kết thúc cuộc đời này thì cô sẽ gặp chúng tôi một lần nữa.

    Nói xong, cô cầm túi nhỏ đựng nhẫn đi ra cửa, anh cũng đã ở ngoài giữ cửa cho cô từ lúc nào.

    Cô đứng trước cửa quay đầu lại vẫy tay tạm biệt Chi Linh vẫn đang ngu ngơ nhìn cô rồi ra ngoài đóng cửa lại.

    Đúng lúc này Thành Nam đã mua đồ ăn về, thấy anh và cô đứng trước cửa phòng bệnh thì hỏi:
    - Sao hai người lại ở ngoài này?!
    Cô nhìn anh ta rồi chỉ vào phòng bệnh của Chi Linh, nói:
    - Anh để đồ ăn lại cho cô ấy rồi cùng với chúng tôi đi.
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 9: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 8


    Thành Nam nghe thấy cũng không hỏi gì nhiều.

    Anh ta mở cửa phòng bệnh rồi đi vào, cô gái trong phòng cũng đã ngủ, Thành nam để đồ ăn trên bàn rồi ra ngoài đóng cửa lại.

    Cô và anh thấy Thành Nam ra ngoài rồi thì cùng anh ta ra khỏi bệnh viện.

    Đi đến bãi đỗ xe thì Thành Nam lên tiếng hỏi:
    - Chúng ta sẽ đi đâu?!!
    - Đi lên phường.

    Cô không mặn không nhạt đáp, mắt vẫn nhìn về phía chiếc xe của mình mà nắm tay anh bước đi.

    Anh ta nghe xong thì cũng hiểu đi đến đấy làm gì, để đón Liên Bạch về chứ làm gì.

    Bảo vệ đưa cô ta ra ngoài rồi thì phải đưa lên phường để cô ta nhận tội của mình mà phạt theo luật pháp chứ.

    ______________________
    Đoạn đường từ bệnh viện đến phường công an khoảng 2 km.

    Ngồi trên xe Lamborghini của mình, anh đang lái xe thì bỗng quay sang cô nghiêm trọng nói:
    - Hình như Liên Bạch được trọng sinh.

    Cô ngồi ở ghế lái phụ chống cằm nhìn cảnh những ngôi nhà lướt qua:
    - Ồ...!
    Dù trả lời bình thường như thế nhưng trong lòng cô thì đang bất ngờ vì nữ chính lại trọng sinh.

    Anh nghe ra câu trả lời không rõ ràng thì cũng không nói gì nhiều, vẫn chuyên tâm lái xe.

    _______________________
    Đến phường công an, anh và cô cùng với Thành Nam bước xuống từ hai chiếc xe hơi trong ánh mắt ngưỡng mộ của vài chiến sĩ công an gác cổng.

    Thành Nam chẳng quan tâm gì nhiều, quan trọng nhất bây giờ vẫn là Bạch Bạch của anh ta nên anh ta vừa xuống xe của mình là bỏ hết hình tượng lạnh lùng soái ca mà chạy thẳng vào phường.

    Đoàn Huy và Hoàng My nhìn theo hướng anh ta chạy mà thầm khinh bỉ.

    Nhìn một lúc thì hai người cũng đi vào phường, vào đến nơi thì thấy cảnh tượng là Liên Bạch ở trong phòng tra hỏi đang có vẻ mặt sợ sệt không biết chuyện gì xảy ra nhìn Thành Nam bị mấy chiến sĩ công an giữ lại không cho anh ta xông vào.

    Anh và cô thấy thế thì càng khinh bỉ Thành Nam và Liên Bạch hơn nữa.

    Anh bước đến chỗ Thành Nam đang cuống cuồng la hét, chống đối các chiến sĩ công an để được vào, cười cười rồi vỗ vai anh ta:
    - Cẩn thận cô ta ở lại hết đời!!
    Nghe thấy thế thì bỗng nhiên Thành Nam dừng mọi hoạt động lại, nhìn về phía Đoàn Huy đang nở nụ cười nhìn mình.

    Mọi người ở đấy trừ Anh và cô thì đều bất ngờ mà nhìn anh chàng đang nở nụ cười như thiên sứ đó, ai mà không hiểu ý anh nói là "Cẩn thận cô ta ở tù chung thân", nhưng thương tích mà Liên Bạch gây ra đâu đến mức phải chung thân nên ai cũng nghĩ là anh nói linh tinh cho có.

    Thành Nam nghe vậy thì liền sợ hãi lùi lại vì anh biết hai người này thật sự là ai.

    Một Nhị tiểu thư Minh gia đứng đầu và một Đại thiếu gia Mạc gia đứng hai thì muốn làm gì mà không được.

    Các chiến sĩ công an nhìn thái độ và hành động của Thành Nam thì cũng tự nhiên biết anh chàng thiên sứ kia quyền cao chức trọng như thế nào.

    Thấy đã đỡ ồn ào hơn thì cô mới bước đến.

    Nghe tiếng bước chân ngày càng gần, anh liền biết cô đang đi đến chỗ mình, nụ cười càng tươi hơn mà xoay người lại.

    Mọi người xung quanh bị cuốn theo nụ cười của anh mà cũng xoay người lại thì thấy một cô gái mặc đồ đôi với anh đang đi đến phía anh.

    Hoàng My đến bên cạnh anh, nhìn Thành Nam đang hết chỗ để lùi mà dựa vào tường cúi đầu rồi cô quay sang nhìn Liên Bạch ở trong phòng tra hỏi đang nhìn cô với ánh mắt căm phẫn.

    Cô giơ tay cao qua đầu như kiểu chào Liên Bạch, áo cũng vì thế mà xốc lên, lộ ra eo nhỏ trắng nõn và lỗ rốn xinh.

    Anh thấy thế thì liền khụy gối xuống ôm eo cô rồi phồng má, trừng mắt với các chiến sĩ công an ở đấy.

    Mọi người bị hành động dễ thương của anh làm cho không khỏi ngây người.
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 10: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 9


    Cô đang giơ tay chào ai đó thì cũng buồn cười mà hạ tay xuống, Áo được hạ xuống che đi gần một nửa mái tóc trắng của anh.

    Tóc anh dụi vào da cô làm cô nhột không thôi.

    Cô vỗ lưng anh như dỗ một đứa trẻ con.

    Đoàn Huy cảm giác được cô vỗ lưng anh thì bỏ eo cô ra, đứng thẳng người dậy nhưng ngay lập tức bế cô lên.

    Cô bị bế xốc lên thì chỉ ngạc nhiên trong nháy mắt vì anh cũng hay bế cô kiểu bế trẻ con thế này.

    Mọi người xung quanh tiếp tục ngây người mà tự động giãn ra thành hai hàng hai bên để đường cho anh và cô vào phòng tra hỏi.

    Vào đến trong phòng rồi thì anh thả cô ngồi xuống chỗ ngồi đối diện với Liên Bạch.

    Ánh mắt của Liên Bạch vẫn nhìn cô căm phẫn.

    Cô bắt chéo chân ngồi dựa trên ghế tạo nên khí chất khác người, đôi mắt đỏ nhìn Liên Bạch khinh bỉ rồi lên tiếng: (**Nói về bộ luật hình sự nên hơi dài, bạn nào không thích có thể lướt qua để như một vị thần**)
    - Cô có tội danh Cố ý gây thương tích.

    **Theo quy định của bộ luật hình sự mới năm 2015 "Luật hình sự sửa đổi, bổ sung năm 2017" thì hình phạt với tội cố ý gây thương tích được quy định phải căn cứ vào mức độ tổn thương cơ thể sẽ bị xử lý theo các mức độ vi phạm**:
    +) **Tỷ lệ thương tích từ 11% đến 30% hoặc dưới 11% nhưng thuộc các trường hợp như: Dùng hung khí nguy hiểm, dùng a-xít sunfuric (H2SO4), có tổ chức...thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến 03 năm hoặc phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm**.

    +) **Tỷ lệ tổn thương cơ thể từ 11% đến 30% nhưng thuộc một trong các trường hợp quy định tại các điểm a, b, d, đ, e, g, h, i, k, l, m, n và o khoản 1 Điều này, thì bị phạt tù từ 02 năm đến 05 năm**.

    +) **Tỷ lệ tổn thương cơ thể từ 31% đến 60%, thì bị phạt tù từ 04 năm đến 07 năm**.

    +) **Tỷ lệ tổn thương cơ thể từ 31% đến 60% nhưng thuộc một trong các trường hợp quy định tại các điểm a, b, d, đ, e, g, h, i, k, l, m, n và o khoản 1 Điều này, thì bị phạt tù từ 07 năm đến 12 năm**.

    +) **Tỷ lệ tổn thương cơ thể 61% trở lên, nếu không thuộc trường hợp quy định tại điểm c khoản 6 Điều này hoặc dẫn đến chết người, thì bị phạt tù từ 10 năm đến 15 năm**.

    +) **Bị phạt tù từ 12 năm đến 20 năm hoặc tù chung thân, thuộc các trường hợp sau: Làm chết 02 người trở lên, gây thương tích hoặc gây tổn hại sức khỏe cho 02 người trở lên mà tỷ lệ tổn thương cơ thể của mỗi người 61% trở lên, gây thương tích vào vùng mặt của người khác mà tỷ lệ tổn thương cơ thể 61% trở lên**.

    +) **Chuẩn bị phạm tội này, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm hoặc phạt tù từ 03 tháng đến 02 năm**.

    **Như vậy, Phạm tội cố ý gây thương tích sẽ bị phạt luật xử lý nghiêm tuỳ theo mức độ nghiêm trọng và tỷ lệ tổn thương của cơ thể.

    Người chuẩn bị phạm tội này cũng bị xử phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm hoặc phạt tù từ 03 tháng đến 02 năm**.

    Tất cả mọi người trừ anh và cô thì đều bất ngờ vì không thể tin được là cô lại có thể biết được một cái điều luật dài mà đọc lưu loát đến thế.(**Nhờ công của tác giả ta lên mạng copy mà nhét vào chứ đâu** ????????)

    Liên Bạch cũng bất ngờ vì nghe được bộ luật về tội danh của mình nhưng cũng cảm thấy tốt hơn vì cô ta gây thương tích chưa đến 11% ở vùng mặt, chắc chỉ bị phạt tiền.

    Chưa để Liên Bạch vui vẻ được ba giây thì cô nói tiếp:
    - Đừng mừng vội, cô vẫn còn tội danh gây rối trật tự công cộng.

    **Việc gây rối trật tự công cộng là hành vi làm náo động trật tự ở nơi công cộng hay gây ảnh hưởng xấu tới an ninh, trật tự và an toàn xã hội.

    Tội gây rối trật tự công cộng là tội phạm đã được quy định từ rất sớm trong lịch sử của pháp luật hình sự, tuy nhiên trải qua thời gian và tình hình thực tế của xã hội thì tội danh này đã được Quốc Hội sửa đổi, bổ sung cho phù hợp với tình hình kinh tế - xã hội của Đất nước**.

    **Vào khoản 1 điều 318 Bộ luật Hình sự 2015 có các mức phạt từ phạt tiền tới phạt tù, cụ thể mức phạt tiền thấp nhất là 5.000.000 VNĐ tới cao nhất là 50.000.000 VNĐ; mức phạt tù cao nhất đến hai năm**.
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 11: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 10


    - Liên Bạch cô sẽ bị phạt tiền là 1.000.000 VNĐ và bị giam giữ 9 tháng.

    Đó là hình phạt nhẹ nhất mà chúng tôi muốn cho cô.

    - Cô vẫn giữ vẻ mặt khinh bỉ nhìn Liên Bạch mà nói.

    (Thật sự là tác giả không biết sẽ phạt như thế nào trong trường hợp này nên ghi cho có vào thôi.

    Đừng bất mãn nhé)
    Tất cả mọi người xung quanh trừ Đoàn Huy đều đờ người.

    Liên Bạch thẹn quá hóa giận, đập bàn đứng lên làm mọi người hoàn hồn trở lại.

    - TAO KHÔNG CẦN TIỆN NHÂN MÀY GIẢ NHÂN GIẢ NGHĨA.

    TẤT CẢ MỌI THỨ ĐÃ CÓ THÀNH NAM LO.

    MÀY KHÔNG CẦN PHẢI NHÚNG TAY VÀO LÀM CÁI ĐẾCH GÌ!!! - Ngón Tay Liên Bạch chỉ vào mặt của Hoàng My rồi trợn mắt lên mà hét.

    Thành Nam đứng ngoài cũng nghe được cuộc trò truyện hai người, từ tiếng nói của cô về tội danh của Liên Bạch đến tiếng hét của cô ta.

    Anh ta không ngờ là Liên Bạch lại trở thành người như thế này.

    Các chiến sĩ công an ngăn cản cô ta đang muốn lao vào cắn xé cô.

    Cô cảm thấy rất nhức đầu vì cô ta cứ la hét.

    Anh bỗng nhiên cảm thấy có gì đó mà cúi xuống.

    - Hảo cảm của Thành Nam đối với Liên Bạch trừ 15%, còn lại 75%.

    - Anh thì thầm vào tai cô.

    Cô gật nhẹ đầu rồi tiếp tục nhìn Liên Bạch đang đánh, đấm, đá các chiến sĩ công an để lao vào đánh cô.

    - Cô mà còn đánh họ nữa là cô sẽ được gán thêm tội chống đối người thi hành công vụ đấy.

    - Cô nhìn Liên Bạch cực kì khinh thường.

    Liên Bạch Nghe cô nói nói thì dừng mọi hoạt động lại.

    Các chiến sĩ công an chật vật nãy giờ cũng trút bỏ được gánh nặng liền thả lòng người.

    Cô thấy sắc trời đã giữa trưa nắng nóng, liền đứng dậy và đi ra ngoài, anh đứng đó đợi cô ra khỏi rồi lạnh lùng lên tiếng:
    - Đưa cô ta đi thực hiện bản án.

    Các chiến sĩ công an rùng mình mà đưa cô ta đi.

    Cô ta không dám phản kháng vì vẫn đang tiêu hóa lời cô nói là gán thêm tội cho cô ta, đến khi tiêu hóa xong thì cô ta cũng đã ở trong phòng giam giữ rồi.

    Anh đi ra khỏi phòng tra hỏi, liếc mắt nhìn Thành Nam vẫn đang đứng dựa vào tường cúi đầu.

    Liếc nhìn một lúc thì anh đi đến chiếc xe của mình.

    Trong xe, thấy Hoàng My đã ngồi ở ghế phụ chờ sẵn, anh bất giác treo lên một nụ cười ấm áp(**Đến mức nổi da gà ????**).Anh bước vào ghế lái, đặt tay trên vô lăng.

    - Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu đây, Bảo bối?! - Ánh mắt anh yêu chiều nhìn cô.

    - Đi ăn đi, tôi đói rồi.

    - Cô cười tinh nghịch xoa bụng nhỏ của mình rồi nhìn anh.

    Anh mỉm cười gật đầu nhẹ rồi lái xe đến một nhà hàng gần đó.

    Bước xuống xe, cô và anh thu hút ánh mắt của đông đảo người đi đường và người trong nhà hàng.

    Cô và anh không biết móc từ đâu ra cái kính râm mà lúc bước xuống xe hai người gỡ kính râm ra một cách sang trọng.(Đó chính là quyền năng khi làm con của tác giả ta vì truyện theo Logic của tác giả nên không dành cho thanh niên nghiêm túc????)
    Trước sự ngưỡng mộ của nhiều người, hai người bước vào nhà hàng rồi tìm một chỗ khuất để ngồi.

    Một cô nhân viên phục vụ trang điểm hơi đậm đi đến bàn cô và anh, đưa menu cho anh rồi liếc qua cô.

    Cô giả vờ không nhìn thấy rồi nhận lấy cái menu được anh đưa cho.

    Cô gọi một dĩa mì ý và một cốc nước đá.

    Nhân viên đó ghi chép nhưng mắt vẫn liếc mắt ghen ghét nhìn cô.

    Ghi chép xong thì cô ta nở nụ cười thân thiện nhìn anh rồi hỏi:
    - Anh có muốn ăn uống gì không ạ?
    Hoàng My nhìn cô ta mà trán cô chảy đầy ba vạch hắc tuyến.

    Cô tự hỏi là tại sao vừa nãy cô ta ghét cô lắm mà nói chuyện với người đi cùng cô lại lật mặt nhanh như vậy, trước khi đi làm phục vụ cô ta bán bánh tráng hay sao thế?!!
    - Cho anh ấy một phần bít tết và một cốc nước đá.

    Cảm ơn.- Cô cố kéo lên một nụ cười.(Vẽ lên nụ cười đấy????)
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 12: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 11


    Nhân viên phục vụ đó tiếp tục ghi chép nhưng lần này cô ta vừa ghi vừa trợn mắt lén lút cảnh cáo cô.

    Cô nhếch lên một nụ cười khinh bỉ chỉ để cho cô nhân viên đó thấy rồi lập tức trở lại bình thường.

    Cô nhân viên đấy rất giận nhưng không làm gì được vì khách hàng là thượng đế, chọc đến thượng đế là bị đuổi như chơi.

    Cô ta mang theo cục tức mà đi vào nhà bếp.

    - Bảo bối ghen sao?!! - Anh chống cằm tinh tế nhìn cô mỉm cười.

    - Tôi mới không có.

    - Cô cũng chống cằm mệt mỏi lên tiếng.

    Anh nghe câu trả lời thì nụ cười càng tươi hơn mặc dù câu nói đấy là câu phủ nhận nhưng trong mắt anh là cô đang ngại.

    Bỗng anh cảm thấy bảo bối của anh thật đáng yêu.

    _(Tua thẳng đến lúc ăn xong vì hết ý tưởng)
    _____________________
    Sau khi ăn xong thì anh với cô lên xe về nhà.

    _(Tua đến về nhà vì làm gì còn cái gì để viết)
    _____________________
    Về đến nhà, cô liền chạy lên phòng đi tắm.

    Hôm nay là một ngày mệt mỏi đối với cô khi phải lặn lội từ nhà đến trung tâm thương mại rồi đến bệnh viện, lên phường xong đi ăn, cuối cùng cũng được về nhà.

    Làm bộ mặt hình sự để giữ hình tượng thì cũng khổ lắm chứ ai nói sướng.

    (**Làm gì còn liêm sỉ mà giữ hình tượng làm chi rứa**??)
    Anh bị cô bỏ lại mà có chút tủi thân, ủ rũ lấy túi nhẫn trong xe rồi đi lên phòng.

    ____________________
    Anh lên đến phòng thì thấy cô đã ở trong nhà tắm.

    Anh để túi nhẫn lên bàn rồi tự làm sạch và thay quần áo.

    Anh mặc áo phông trắng và quần đùi nâu, chân mang giày thay thành mang dép ở nhà màu trắng.

    Anh thay xong thì cô cũng bước ra khỏi phòng tắm.

    Cô mặc một chiếc váy ngủ hai dây ngang đầu gối, tôn lên làn da trắng nõn, chân trần bước trên nền đất, tay đang cầm khăn lau mái tóc đen tuyền của mình.

    Anh bước đến, cầm khăn cho cô rồi kéo chiếc ghế dưới hộc bàn trang điểm ra để cô ngồi.

    Cô ngồi xuống và lấy điện thoại ra lướt mạng xã hội hệ thống.

    Anh lau tóc cho cô rồi lấy máy sấy sấy tóc cho cô.

    _____________________
    Khoảng mấy phút sau, thấy anh đã sấy tóc xong, cô đặt điện thoại xuống bàn trang điểm rồi cùng anh đi xuống nhà.

    Ngồi trên sofa, anh mở ti vi lên xem.

    Cô ngồi trên đùi anh và "được" anh ôm để cùng xem ti vi.

    - Xin chào các bạn đến với bảng tin HotDog của chúng tôi!!! - Tiếng trong ti vi bất ngờ cất lên.

    - Hôm nay có một sự kiện cực kì hot hơn cả dog khiến các bạn rất rất bất ngờ nha.- Người đọc bản tin "điên" tiếp tục nói.

    - Đầu tiên chính là Đại thiếu gia Mạc gia và Nhị tiểu thư Minh gia đã thừa nhận kết hôn ở trung tâm thương mại thành phố.

    Đây là một tin tức mà các bạn thích thì tin không thích thì cũng phải tin.

    - Người đọc bản tin làm mặt buồn lấy khăn chấm nước mắt mặc dù không có nước mắt.

    - Sự kiện tiếp theo còn kinh hoàng hơn nữa khiến các bạn giật mình luôn.

    - Người đọc bản tin hoảng hốt một cách lố bịch.

    - Một cô gái đi cùng Mục thiếu dành một cặp nhẫn với Minh tiểu thư và Mạc thiếu rồi khiến cho nữ nhân viên bán cặp nhẫn đó bị hủy gần nửa khuôn mặt vì không bán cho cô ta.

    - Người đọc bản tin cực kì nghiêm túc nói.

    - Minh tiểu thư và Mạc thiếu đã đưa nữ nhân viên đó đi bệnh viện và cùng Mục thiếu đến phường công an gặp cô gái kia.

    Minh tiểu thư đã tự mình đọc bản án dành cho cô gái kia là phạt 1.000.000 VNĐ và giam giữ 9 tháng.

    - Người đọc bản tin cười.

    - Nhưng...!!! Nhưng, nhưng, nhưng...- Người đọc bản tin làm ra vẻ quan trọng.

    - Mục thiếu đã bảo lãnh cô gái đó khỏi bản án giam giữ.

    - Người đọc bản tin nhún vai buồn rầu nói.

    - Đây chính là đoạn phim mà chúng tôi nhận được.

    Nó dài khoảng 30p nhưng chúng tôi đã tua nhanh gấp đôi để kịp thời lượng.

    - Người đọc bản tin hướng tay lên màn hình bên cạnh.

    Trên màn hình bên cạnh người đọc bản tin đấy có một đoạn clip quay cảnh từ lúc Đoàn Huy nằm trên sàn mặt dày gọi nhiều tiếng vợ với Hoàng My cho đến khi cô và anh lên xe đi đến nhà hàng.

    - Đến tin tiếp theo.....!- Người đọc bản tin bình thường trở lại và tiếp tục bản tin.
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 13: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 12


    Anh và cô thấy bản tin thì không bất ngờ gì nhiều bởi vốn dĩ anh và cô biết trong đám đông đó có một người quay phim đi theo hai người.

    Bỗng nhiên cô cảm thấy thèm đồ ngọt, cô quay đầu về phía nhà bếp gọi:
    - Dì Dương, cho cháu...!
    - Cho cháu hai đĩa bánh ngọt và hai cốc sữa lạnh.

    - Anh cướp lời của cô rồi mỉm cười nhìn cô.

    Cô thấy anh cướp lời của mình thì cũng không giận dỗi gì vì cô biết anh rất hiểu cô.

    Cô quay đầu lại nhìn anh, hôn vào má anh một cái rồi cười tinh nghịch.

    Cô được anh dạy là mỗi lần muốn cảm ơn anh thì chỉ cần hôn vào má anh nhưng cảm ơn người khác thì phải dùng miệng nói.(**Đúng là trẻ con chưa hiểu sự đời**.????????)
    Dì Dương vừa nãy nghe tiếng thì theo bản năng ngó đầu ra nhưng thấy cảnh dành cho 0+ nên liền quay vào làm bánh.

    _____________________
    Lát sau, Dì Dương mang hai đĩa bánh và hai cốc sữa lạnh cho anh và cô, đặt xuống bàn xong thì dì Dương lập tức lui xuống để anh và cô có không gian riêng.

    (**Đây là hình ảnh minh họa chiếc bánh của tác giả để độc giả thèm chơi**)
    Cô vẫn ngồi trên đùi anh đợi anh đút vì anh bảo là anh đút bánh ngọt cho cô ăn thì bánh sẽ ngon hơn bình thường, mà cô lại thích ăn ngon nên khi có anh thì cô sẽ ngồi đợi anh đút cho mình ăn, còn khi không có anh thì cô sẽ tự ăn những chiếc bánh đó nhưng chẳng thấy có mùi vị gì cả.

    Anh hiểu là cô đang đợi anh đút nên liền cầm một cái nĩa lên và nhấn xuống phần góc bánh, nhấc miếng bánh nhỏ lên cho vào cái miệng nhỏ đang há to của cô.

    Miếng bánh được cho vào miệng cô.

    Cô cắn miếng bánh và cảm nhận vị ngọt của nó.

    Cảm thấy ngon thì cô lại bị tăng động(**Đây là căn bệnh di truyền từ mẹ tác giả sang** **con**????????), cô giẫy đành đạch trên người anh.

    Cô ôm chặt anh rồi dụi dụi đầu vào ngực anh.

    - Ngon quá.

    - Cô ngước đầu nhìn anh, hai má cô phúng phính mà cười dễ thương.

    Anh cũng quen với điều này vì biết cô rất thích ăn đồ ngọt, "bị" ôm nhiều cũng thành quen.

    Anh dùng chiếc nĩa vừa đút cho cô ăn, nhấc một miếng bánh nhỏ nữa lên, cho vào miệng rồi ngậm cái nĩa đó một lúc.

    - Ngon lắm.

    - Anh hạ nĩa xuống rồi cười với cô.

    - Tôi biết mà.

    - Cô liên tục gật đầu.

    Là **một đứa chưa hiểu sự đời** nên cô không biết hành động vừa nãy của anh ám chỉ cái gì, chỉ nghĩ đó là hành động bình thường của anh vì lúc nào anh cũng làm thế sau khi đút miếng bánh đầu tiên cho cô.

    Cô lại mở cái miệng nhỏ của mình ra để anh đút bánh.

    Tay anh cầm chiếc nĩa dính một ít nước bọt của mình tiếp tục đút cho cô ăn.(**Cảnh tượng người ta lãng mạn mà sao khi qua văn phong của tui lại nổi da gà đến vậy**??)
    Anh đút cho cô sau đó anh tự ăn rồi lại đút cho cô, cứ lặp lại liên tục bằng một cái nĩa thì cuối cùng cũng hết được hai đĩa bánh.

    Anh đưa một cốc sữa lạnh cho cô, sau khi cô cầm thì anh cũng cẩn thận cầm cốc sữa còn lại.

    Cô uống nhanh vì cô đang buồn ngủ.

    Bình thường, sau khi ăn đồ ngọt thì sẽ được anh đưa đi ngủ nên cô cũng sinh ra thói quen là muốn ngủ sau khi ăn đồ ngọt.

    Vì uống nhanh nên sữa dính ở hai bên khóe miệng cô, nhìn cô bây giờ giống như là mèo con.

    Anh liền lợi dụng thời cơ này hôn cô rồi l**m môi cô, thế là sạch sẽ.

    Cô cũng chẳng đẩy anh ra vì cô chỉ là **một đứa chưa hiểu sự đời**.(**Điều quan trọng nên được chương này nhắc lại 3 lần**)
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 14: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 13


    Anh hôn cô xong thì cô dựa vào ngực anh, tự nhiên mà ngủ.

    Anh nhìn cô đang ngủ mà mỉm cười ấm áp.

    Anh bế cô lên theo kiểu bế công chúa.

    Cô vẫn dựa vào ngực anh ngủ ngon lành (**Ta cũng muốn...????????**).

    Anh bế cô lên phòng, đặt cô xuống giường rồi ôm cô ngủ.

    (**Con trai ta ngủ được sao??????Mà thôi kệ, logic của ta mà.????**).

    _________________
    Đến tối, dì Dương gõ cửa phòng ngủ của anh (**và cô**) gọi hai người xuống ăn tối.

    Anh đã dậy (**vốn dĩ anh có ngủ đâu**????),bảo dì Dương xuống trước, anh và cô sẽ xuống sau.

    Rồi anh đưa tay lên vuốt vài sợi tóc đen lưa thưa vướng ngang trên khuôn mặt cô, híp mắt mỉm cười ngọt ngào.

    Bỗng hàng mi cong khẽ run, cô mở đôi mắt đỏ máu tinh khiết của mình nhìn anh.

    Nhìn thấy nụ cười của anh, đôi mắt đang híp lại của anh mà cảm giác ấm áp của cô lại xuất hiện.

    Anh vẫn như thế, mỗi lần ngủ dậy có thể nhìn thấy anh cười, cô lại cảm thấy ấm áp.

    Một xúc cảm lạ lẫm...!
    Hai "con người" nhìn nhau một lúc rồi cũng đi xuống ăn tối.

    ______________________
    Anh và cô đi đến bàn ăn.

    Anh đẩy ghế cho cô ngồi xuống.

    Cô ngồi xuống rồi thì anh cũng tự ngồi xuống ghế đối diện.

    Anh và cô vui vẻ ăn một bữa tối không lạ nhưng cũng chẳng quen.

    ______________________
    Xong bữa tối thì cô cùng anh lên phòng của mình.

    Cô ngồi dựa vào đầu giường bấm điện thoại, còn anh thì đang thoa kem dưỡng da và xoa bóp tay chân cho cô thoải mái.

    - Ngày mai bắt đầu công cuộc kéo Thành Nam từ trên mây xuống biển hả bảo bối?? - Anh bán manh nhìn cô.

    - Ừm...!- Cô hờ hững trả lời anh.

    Cô lúc nào cũng kiệm lời lạnh lùng đạm bạc như thế nhưng anh hiểu cô, cô chỉ là một cô gái đã từng trải qua khắc nghiệt cuộc sống nhưng lại không hiểu cuộc đời.

    Cô hiểu khó khăn, nỗ lực của nhiều con người, cũng hiểu sự dơ bẩn của nhiều con người nhưng cô cũng lại không hiểu về những thứ đó.

    Cô không hiểu họ đang làm gì, đang nói gì và đang ám chỉ điều gì.

    Cô không hiểu họ cố gắng làm gì?
    Tình yêu là gì mà họ khao khát nó đến vậy?
    Nó là gì mà khiến họ hi sinh nhiều đến như vậy?
    Cuối cùng họ nhận được gì?
    Hạnh phúc là gì?
    Họ có cái gì đó gọi là hạnh phúc không?
    Buồn vì bị bỏ rơi là như thế nào?
    Buồn vì người ta không yêu mình là như thế nào?
    Buồn vì bị tổn thương là như thế nào?
    Buồn là gì?
    Tại sao họ lại buồn?
    Người mình yêu...là gì...??
    Tại sao họ phải tranh nhau thứ gọi là người mình yêu đó?
    l*m t*nh là gì?
    Tại sao họ thích l*m t*nh?
    Tại sao họ lại l*m t*nh khi không yêu nhau?
    Cô như là một sinh linh trong trắng.

    Cô không hiểu về cuộc đời này nghiệt ngã như thế nào.

    Con người giẫm đạp nhau để đi lên.

    Cắn xé nhau để hạnh phúc.

    "Quan hệ" để thoả mãn nhu cầu của mình.

    Con người ai mà không có mặt tối, họ không thể sửa đổi mà nói đúng hơn là không muốn sửa đổi.

    Quá dễ để ghét một người giỏi hơn mình thay vì ngưỡng mộ mà học tập bởi đó là bản tính đố kị của một con người.

    _________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
    Ngay chính tác giả cũng đã từng ghét nhiều người lúc còn bé, khoảng từ lúc 4 tuổi đến 10 tuổi.

    Số người tác giả ghét có thể tính bằng một phần mười số bộ đội đánh giặc thời đó.

    Bây giờ nghĩ lại thì thấy mình ghét người quá đáng, lúc đó thì chỉ cần nhắc ta chú ý gì một chút thôi là ta ghét liền.

    Ta là một người không thích bị người khác nhắc nhở nên có người nào không thân thiết nhắc ta cái gì là ta ghét người đó ngay lập tức luôn.

    Thời học sinh thì ai mà chẳng ghét vài người bạn học nào đó đúng hông?!!
    Lúc ta học lớp 3 thì có một bạn mới chuyển vào lớp, cái gì cũng không giỏi chỉ có khuôn mặt ưa nhìn nhưng thầy cô giáo dạy lớp ta lại khá thích bạn này, mấy đứa bạn lúc đó của ta thì cũng kết bạn với bạn đó, bạn đó hiền hơi quá giống tiểu bạch thỏ nên ta có chút không thích, bạn đó khá được lòng thầy cô nên mấy bạn khác cũng bị phớt lờ, có không ít bạn không thích bạn đó chứ không phải một mình ta, nhưng không ai biểu lộ ra là mình không thích bạn ấy cả.

    Cuối cùng thì cả nhóm bạn của ta với ta và bạn đó cứ vậy học xong lớp 3, khi lên lớp 4 thì bạn đó chuyển trường thêm lần nữa mà đi rồi.

    Giờ nghĩ lại thấy cũng kì, bạn đó giơ tay phát biểu nhiều nên thầy cô mới thích chứ đâu phải tự nhiên mà thầy cô thích bạn đó.

    Ta cảm thấy vui vì ta chưa ghét bạn ấy.

    Đó là câu chuyện của tác giả ta, còn các bạn thì sao?!
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 15: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 14


    Anh không nói gì nữa mà tiếp tục xoa bóp tay chân cho cô.

    _____________________
    Vài phút sau, cô cũng buồn ngủ mà đặt điện thoại lên tủ đầu giường, nằm xuống, dựa vào người anh ngủ.

    Anh đắp chăn cho cô và mình rồi ôm cô ngủ.

    _____________________
    Sáng hôm sau, anh và cô sửa soạn chuẩn bị đến tập đoàn Mạc Thị của Mạc Đoàn Huy.

    Anh mặc bộ vest đen và một chiếc cà vạt cũng màu đen, chân đi đôi giày da bóng loáng.

    Cô thì mặc áo sơ mi và váy chữ A, đeo thêm một chiếc cà vạt nữ như màu cà vạt của anh, choàng trên vai là một chiếc áo vest đen nữ.

    Chân cô đi đôi giầy thấp gót màu đen.

    Tóc cô được anh búi gọn gàng.

    Cô và anh mang khí chất tổng tài của mình mà bước ra xe khiến toàn bộ người giúp việc lẫn dì Dương há miệng to đến nỗi nhét vừa một quả trứng gà.

    Anh lái Lamborghini chở cô đến Mạc thị.

    ___________________
    Đến nơi, anh bước xuống xe rồi mở cửa ghế lái phụ.

    - Bảo bối à, đến nơi rồi.

    - Anh mỉm cười chói lóa làm điêu đứng nhân sinh rồi đưa tay ra trước mặt.

    Cô cũng mỉm cười đặt bàn tay nhỏ gọn của mình lên bàn tay của anh mà bước xuống xe.

    Các nhân viên há hốc mồm nhìn sếp tổng nắm tay một cô gái bước ra từ trong xe của mình một cách nâng niu chiều chuộng còn gọi cô gái ấy là bảo bối.

    Bình thường sếp của họ lạnh lùng soái ca lắm mà, sao bây giờ lại hiền dịu, ấm áp thế kia??
    Hình tượng ấm áp của anh thành công khiến tất cả các nhân viên nữ trong công ty nhìn chằm chằm vào anh và liếc mắt cay đắng nhìn cô.

    Còn các nhân viên nam thì nhìn chằm chằm vào cô rồi tự hỏi cô là ai.

    Anh nắm tay cô vào công ty rồi nhìn xung quanh, thấy mọi người đang nhìn mình với cô mà anh hận không thể móc mắt từng người một.

    Bỗng nhiên có một cô gái bước đến trước mặt anh và cô, cô ta ôm cánh tay còn lại của anh mà cà sát ngực của mình vào tay anh.

    - Anh đi làm lại rồi à, chúng ta chuẩn bị đi gặp đối tác bên Minh thị đi, em chuẩn bị hết rồi.

    - Mai Như nũng nịu với Đoàn Huy.

    Mắt anh lạnh đến thấu xương mà nhìn cô ta khiến cô ta run lẩy bẩy mà buông lỏng tay anh.

    Anh giật tay mình ra khỏi người cô ta khiến cô ta ngã khụy xuống đất.

    Anh cởi chiếc áo vest đen của mình ra để lộ chiếc áo sơ mi trắng và cà vạt đen gọn gàng rồi vứt chiếc áo vest đó vào một nhân viên yêu thích Mai Như.

    Anh bảo Hoàng My lên phòng chủ tịch trước vì anh còn việc phải làm ở dưới này.

    Cô không nghi ngờ gì mà gật đầu, trực tiếp đi thẳng đến thang máy bấm số tầng muốn lên giống như cô đã đến đây quen rồi.

    Sau khi thang máy di chuyển thì bỗng nhiên căn phòng lạnh đến mức âm độ, muốn đóng băng cả một tầng.

    Anh lạnh lùng nhìn xuống Mai Như đang ngồi khụy dưới đất nhìn anh mà run rẩy như bậc đế vương nhìn kẻ tội đồ.

    - Cút!!! - Anh tức giận quát.

    Cô ta sợ anh nên ngay lập tức chạy như bay.

    Anh liếc nhìn những nhân viên đang bủn rủn tay chân xung quanh rồi đi đến trước mặt một nam nhân viên, làm cho nam nhân viên đó sợ đến muốn rụng rời tay chân.

    - Cậu đi theo tôi.- Anh nhìn nam nhân viên đó rồi cất giọng lạnh lẽo.

    Nói rồi anh bước đi, nam nhân viên đó mặt tái mét nhưng anh ta vẫn đi theo anh ra khỏi công ty.

    (**Không phải đam.

    Đừng nghĩ nhiều**.)
    Căn phòng trở lại bình thường.

    Những nhân viên vừa bị anh trao hàn khí sợ đến tái xanh mặt mày.

    Tất cả các nhân viên ngẫm nghĩ vì sao anh lại chỉ dịu dàng với mỗi cô gái kia thì bỗng một người nhớ ra cô là Nhị tiểu thư Minh gia Minh Hoàng My rồi hét lên khiến cho cả sảnh ra vào im phăng phắc như có thể nghe thấy tiếng muỗi kêu.

    Lúc này, ở trên phòng chủ tịch, có một cô gái nhìn trưởng thành đang vui vẻ ngồi lướt điện thoại trên ghế sofa mà không biết ở sảnh dưới có việc gì xảy ra.

    ______________________
    Lát sau, anh đã mặc một chiếc áo vest mới, bước vào phòng chủ tịch cùng nam nhân viên vừa nãy thì thấy cô đang ngồi trên sofa xem điện thoại.

    Nhưng mà điều kì lạ ở đây không phải là cô lại ngồi trên ghế sofa làm gì mà điều kì lạ đến mức kì cục chính là từ điện thoại của cô xuất phát những tiếng r*n r* khiến người nghe cảm thấy đỏ mặt tía tai mà cô vẫn chẳng biểu lộ ra cảm xúc gì mà xem cái đấy.

    Anh đi đến ghế sofa rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

    Nhìn vào điện thoại của cô thì anh thấy cảnh một đôi nam nữ đang bạch bạch bạch(**là đóng phim hành động trên giường**????).

    Nam nhân viên kia đang cầm một túi đồ đứng gần cửa thì cũng nghe cái âm thanh ấy mà mặt đỏ như trái cà chua.

    - Đây là gì?? - Cô chỉ tay vào màn hình điện thoại đang chiếu cảnh đó, ngây ngốc hỏi người đang ngồi bên cạnh.

    (**Con nai vàng ngơ ngác.

    Đạp nát đồng cỏ xanh????**)
    Mặt nam nhân viên kia đang đỏ bừng thì cũng giật mình nhìn cô như nhìn sinh vật lạ.

    - Cô xem mà không biết cái đấy là cái gì thì cô xem làm gì - Nam nhân viên thầm nghĩ.

    - Ai cho em xem cái này?! - Anh xoa đầu cô rồi mỉm cười.

    - Tự nhiên có người gửi tới cho tôi, bảo tôi xem thì sẽ rất tốt cho anh.

    - Cô cầm bàn tay đang để trên đầu mình của anh xuống, đưa qua đưa lại trước mặt như một đứa trẻ.

    Anh đưa bàn tay của mình ra trước mặt cô.

    Cô hiểu ý mà đưa điện thoại của mình cho anh không chút ngại ngần.

    Anh một tay cầm lấy điện thoại của cô, một tay đút vào túi quần lấy ra một chiếc điện thoại màu đen.

    Chiếc điện thoại màu đen cũng có một sợi dây có hai màu đối nghịch là màu trắng và màu đen đan xen lẫn nhau, trên sợi dây có những thanh kiếm nhỏ bằng vàng, và cũng có sơn huỳnh quang li ti được rải trên những thanh kiếm nhỏ đấy.

    _________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
    Nếu các bạn thắc mắc tại sao mà chương này lại dài hơn mấy chương trước thì ta sẽ trả lời là vì ta có đưa kịch bản trước khi đăng cho một người bạn mê truyện tranh và tiểu thuyết giống ta xem để bạn đó và ta trao đổi để sửa mấy chỗ không tốt lại, và mấy ngày trước bạn đó có nói với ta là "mày viết một chương ngắn quá, chỉ có bảy trăm từ đến tám trăm từ thì các bạn sẽ dễ nản nên mày viết dài hơn một nghìn từ đi.".

    Vậy nên chương này ta đã viết dài hơn một nghìn từ nhưng văn phong có lẽ sẽ không tốt tại ta không thể trao đổi với bạn đó.

    Vì ta bị một thằng bạn nhờ cắt một cái ảnh không rõ hình, ai ngờ cắt xong rồi gửi cho nó thì nó nói là ảnh đó là ảnh liên quan đến vấn đề m** d*m nên messenger của ta sẽ bị niêm phong 72 giờ, nó vừa nhắn câu đó với ta xong là messenger thông báo là ta đã vi phạm vào điều luật gì đó nên sẽ không được gửi tin nhắn, kết bạn,...trong 72 giờ, chỉ có thể nhìn thấy tin nhắn người ta gửi thôi.

    Ta tức lắm mà thằng đó còn gửi tin nhắn thường xuyên cười nhạo ta nói rằng ta cổ hủ, cuối cùng ta lỡ ẩn cuộc trò chuyện với nó luôn.

    Mà hôm kia học thêm online mà ta chưa kịp viết bài, định hỏi con bạn chung lớp học thêm mà quên mất là messenger bị niêm phong, ta tức hơn nữa.

    Rồi hôm qua nó hỏi ta bài tập cô dạy thêm giao, nhưng ta lại không gửi cho con bạn đó được.

    Ta chỉ hận không thể đến nhà thằng đó cào rách mặt nó ????????.

    Nó đùa rất quá đáng khiến ta tức giận không thôi ????????.

    Các bạn đã từng bị một đứa bạn đùa một cách mất dậy như ta chưa?! Nếu bị đùa như thế thì các bạn sẽ làm gì?!????
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 16: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 15


    Anh cầm chiếc điện thoại của mình bấm bấm vài cái rồi nhìn qua chiếc điện thoại của cô, thấy vừa lòng rồi thì anh cất điện thoại của mình vào túi rồi trả điện thoại cho cô.

    - Lần sau không được xem cái đấy nữa.

    - Anh đặt một nụ hôn lên trán cô rồi nói.

    - Được rồi...- Cô cầm chiếc điện thoại, ngơ ngác gật đầu.

    - Ừm...ừm tiếp đi.

    Em đang xem. - Nam nhân viên đang bị phát cẩu lương nghĩ.

    Đoàn Huy quay sang nhìn nam nhân viên đó, bảo anh ta đặt túi đồ lên bàn xong đi đi.

    Nam nhân viên đặt túi đồ lên bàn rồi ra khỏi phòng, không quên đóng cửa lại.

    Nam nhân viên vừa về đến phòng làm việc thì bị một ngàn câu hỏi dồn dập của các nhân viên khác đập vào mặt.

    Ở trên phòng chủ tịch lúc này là một cảnh ấm cúng của cặp đôi trẻ.

    Anh lấy trong túi ra một cây kẹo m*t rồi bóc ra cho cô ăn.

    Cô ngậm lấy cây kẹo mà vui vẻ thưởng thức vị ngọt của nó.

    - Thử không? Kẹo ngon lắm.- Cô cầm cây kẹo từ trong miệng ra quơ quơ trước mặt anh.

    - Ừm, ngon lắm.

    - Anh ngậm cây kẹo một lúc rồi lấy ra nhét lại vào miệng cô.

    Cô cười hì hì vui vẻ rồi ngậm kẹo làm trái tim ai đó lỡ một nhịp(**À...ờm, nguyên chủ có trái tim nên cứ nghĩ là sử dụng trái tim thay nguyên chủ đi**)
    Anh đặt túi bánh kẹo trên bàn để cô từ từ ăn rồi đến bàn làm việc xử lý một vài sổ sách của Mạc thị.

    Bỗng nhiên cánh cửa phòng mở toang ra, anh chàng thư kí hớt hải chạy vào:
    - Chủ tịch, Mục thiếu định trong lần đấu giá này cướp miếng đất Điền Thanh của chúng ta.

    Cô dừng động tác ăn của mình lại rồi đen mặt nhìn chằm chằm vào anh thư kí kia.

    Anh nghiêng đầu nhìn qua cô rồi thầm nghĩ không xong rồi.

    Anh thư kí nhìn theo hướng Đoàn Huy nhìn mà thấy một cô gái đang nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống liền sợ đến mức run lẩy bẩy.

    - Anh chê mình sống lâu sao?!! - Cô nhìn anh thư kí kia như muốn chọc thủng một cái lỗ trên người anh ta.

    Anh thư kí nghe thấy giọng nói "trong trẻo" của cô thì run rẩy muốn rơi nước mắt nhưng không dám, sợ một giọt nước mắt rớt xuống là con mắt rớt theo luôn.

    - Bảo bối à, để anh xử lý anh ta được chứ...?! - Anh thở dài nói với cô.

    Cô gật đầu nhưng không quên liếc qua anh thư ký kia.

    - Cậu chuyển công tác sang thành phố C làm đi.

    - Không để anh thư kí kịp vui sướng vì thoát khỏi tử thần thì anh phán ngay một câu làm anh ta muốn khóc ròng.

    Thành phố C là thành phố lạnh nhất đất nước vào mỗi dịp đến mùa Đông, không khí lạnh gần bằng Bắc Cực với Nam Cực, chỉ thiếu mỗi tuyết thôi.

    - Dự án của Điền Thanh...!- Anh thư kí cố gắng chuyển chủ đề.

    - Dự án đó thì Minh thị và Mạc thị lo rồi nên anh không cần ý kiến.

    - Anh dập tan ý nghĩ chuyển chủ đề của anh thư kí.

    - Minh thị của tôi gia thế như nào anh còn không biết.

    - Cô nhìn anh thư kí không chuyển chủ đề được mà thấy buồn cười nên trêu chọc.

    Anh thư kí nghe vậy thì giật mình.

    Thế là cuối cùng anh thư kí của chúng ta đã phải thu dọn đồ biến qua thành phố C.

    Bây giờ Hoàng My và Đoàn Huy mới nhớ ra là lúc này nguyên chủ Mạc Đoàn Huy đang muốn mua mảnh đất Điền Thanh được đấu giá nhưng bị Mục Thành Nam cướp mất bởi vì có nguyên chủ Minh Hoàng My chống lưng giúp đỡ.

    Và dự án Điền Thanh này đã giúp cho Mục gia bước l*n đ*nh cao rồi từ từ lật đổ Minh gia.

    Cô và anh rất mong chờ đến ngày đó nha~
    ____________________
    Ngày qua ngày, qua qua nhiều ngày (**Mới qua khoảng 15 ngày là nửa tháng thôi, viết cho lố ấy mà**), Anh và cô âm thầm mua cổ phiếu của Mục thị làm cho bây giờ cô đã nắm giữ 16% cổ phiếu, còn anh đang giữ 28% cổ phiếu.

    Hai người đã trở thành cổ đông lớn nhất của Mục thị nhưng Chủ tịch Mục Thành Nam lại không biết điều này.

    ____________________
    Anh mặc một bộ quần áo sang trọng nhưng không kém sự tri thức, lạnh lùng.

    Cô được anh cho mặc một chiếc váy khá kín đáo nhưng không kém sang, quyến rũ và tinh tế.

    (**Tại vì tác giả có hình và lười tả nên các bạn đã được chiêm ngưỡng trai đẹp ở hình phía trên còn hình bộ váy phía dưới thì kệ đi**)
    Hai người vừa bước vào phòng đấu giá đã trở thành tâm điểm khiến bao người chú ý.

    Anh cầm tay cô đến một góc khuất ngồi nhưng vẫn không ngăn được ánh nhìn của người khác.

    Thành Nam ngồi ở chỗ nổi bật nhất là ở giữa khán đài và anh ta trưng ra khuôn mặt soái ca lạnh lùng nhưng chẳng ai quan tâm đến anh ta làm anh ta cảm thấy cực kì ghen ghét với Đoàn Huy và Hoàng My.

    _____________________
    Buổi đấu giá chậm rãi qua đi mấy cái khuyên tai, dây chuyền, bức tranh, bình cổ,...!
    Cuối cùng cũng đến thứ quan trọng nhất trong buổi đấu giá khiến bao người ước mơ là mảnh đất Điền Thanh.

    - Giá khởi điểm của mảnh đất là 1 tỷ VNĐ.

    - MC của buổi đấu giá nói.

    - 2 tỷ
    - 3 tỷ 1 triệu
    - 4 tỷ
    - 10 tỷ...!
    Cả khán đài im lặng nhìn theo hướng âm thanh vừa hô to kia.

    _________Góc trò chuyện cùng tác giả
    Bởi vì có vài tình tiết ta thấy hơi kì nên ta đã thay đổi.

    Các bạn nào mới đọc thì không cần quan tâm, còn các bạn mà đọc lúc mới xuất bản thì các bạn có thể không cần để ý mấy tình tiết thay đổi kia.

    Nói vậy là xong rồi.

    Chúc cả nhà một đêm vui vẻ.
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 17: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 16


    Cô và anh cũng quay sang nhìn Thành Nam vừa hô to con số 10 tỷ kia mà thầm khinh bỉ.

    - 11 tỷ
    - 15 tỷ
    - 20 tỷ
    - ...!
    Cuộc đấu giá vẫn tiếp tục với những đại gia chịu bỏ số tiền lớn để mua mảnh đất Điền Thanh này.

    - 200 tỷ - Hoàng My ra giá.

    Cả khán đài im lặng nhìn cô gái xinh đẹp cao ngạo ngồi trong góc khuất kia.

    - 205 tỷ - Thành Nam tiếp tục ra giá.

    Với anh và cô thì mấy trăm tỷ này chỉ là một số tiền nhỏ nhoi vì hai người có thẻ rút tiền vô hạn đặc quyền của chủ hệ thống mà.

    - 300 tỷ - Anh lạnh lùng tiếp lời Thành Nam.

    - 320 tỷ - Thành Nam cắn răng tiếp tục ra giá.

    - 600 tỷ - Cô cảm thấy chán ghét nên muốn kết thúc nhanh mà ra giá.

    Với một mảnh đất nhỏ chỉ có 1000 mét vuông như vậy thì cái giá 600 tỷ là một cái số tiền quá mức hợp lý.

    Mọi người xung quanh cũng im lặng mà đợi Thành Nam tiếp tục ra giá nhưng Thành Nam lúc này vẫn đờ đẫn mà nhìn anh và cô.

    - 600 tỷ lần 1.

    - MC của buổi đấu giá không thấy ai trả giá tiếp thì nói.

    - 600 tỷ lần 2.

    - 600 tỷ lần 3.

    Thành giao.

    - MC của buổi đấu giá vui sướng nói.

    Anh nhếch môi cười nhẹ rồi nắm tay cô đi nhận sổ đỏ của mảnh đất Điền Thanh.

    Mọi người nhìn theo bóng hình của hai vị siêu đại gia đến khi khuất dần thì tự động giải tán.

    _____________________
    Hôm sau, anh đến tập đoàn Mạc Thị làm việc từ sớm.

    Còn cô thì đang ngủ nướng ở nhà.

    _____________________
    Khoảng 9 giờ sáng, cô thức dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng.

    Cô mặc áo ôm cổ dài tay đen và một chiếc quần dài ống rộng cùng màu, đeo thắt lưng đen ôm vòng eo nhỏ.

    Mái tóc đen của cô búi qua loa một cục nhỏ trên đầu rồi để xõa tự nhiên.

    Đôi giày cao gót đen bóng loáng ôm lấy đôi bàn chân cô.

    Cô đeo một chiếc túi dài đến ngang thắt lưng màu đen nữa.

    Thế là cô mặc đồ full đen.

    (**Tác giả không tìm được hình vừa ý nên khi thấy ảnh này thì gắn vào rồi tự suy nghĩ mà miêu tả nửa th*n d*** theo stylist của tác giả nên bạn nào thấy kì thì thông cảm**)
    Cô cầm một hộp gỗ sải bước trên con đường đến tập đoàn Mạc Thị mà bị bao nhiêu ánh mắt nhìn chăm chú.

    _____________________
    Cô bước vào tập đoàn với bao ánh nhìn quen thuộc đi đến chỗ tiếp tân.

    - Cho tôi gặp chủ tịch được chứ...?! - Cô nhìn nhân viên tiếp tân.

    Nhân viên tiếp tân này là nhân viên mới vào làm hôm nay.

    Cô ta không quan tâm đến những bản tin cho lắm nên không quen mặt của những người trong giới thượng lưu và cô ta cũng không biết việc là anh đã có vợ.

    Cô ta rất thích vị sếp Mạc Đoàn Huy này của mình vì anh đẹp trai và lạnh lùng, cô ta nghĩ cô là một người đeo bám anh sếp đẹp trai của mình.

    - Xin lỗi, cô có hẹn trước với chủ tịch không? - Nhân viên tiếp tân đó khó chịu lên tiếng.

    - Một người nữa... - Cô nhướng mày nhìn thái độ của nữ nhân viên tiếp tân đối với mình mà thầm nghĩ.

    - Tôi không hẹn trước.

    - Cô cười ôn nhu.

    - Vậy cô không thể gặp chủ tịch.

    - Nhân viên tiếp tân khinh thường nói.

    - Cô gọi nói với anh ấy là Hoàng My gặp là được rồi.

    - Cô cười.

    Nhân viên tiếp tân rất khinh thường cô nhưng vẫn nhấc điện thoại lên gọi cho anh.

    - Thưa chủ tịch, có một cô gái tên Hoàng My muốn gặp ngài.

    - Nữ nhân viên tiếp tân nói qua điện thoại.

    - Ừ...!- Anh lạnh nhạt trả lời qua điện thoại.

    Nữ nhân viên tiếp tân nghe cách anh trả lời thì ý nghĩ cô là kẻ đeo bám anh sếp của cô ta càng lớn hơn.

    Cô nhìn vẻ mặt của cô ta thì liền hiểu cô ta nghĩ gì nhưng cũng chẳng quan tâm.

    Cô ta có não mà, thích nghĩ gì thì nghĩ đâu ai cản được.

    - Anh ấy trả lời sao?! - Cô đương nhiên biết câu trả lời nhưng một mặt khinh bỉ, một mặt vẫn ôn nhu nhìn cô ta hỏi cho có.

    - Chủ tịch sẽ xuống ngay.

    - Nữ nhân viên tiếp tân trưng ra vẻ mặt nghiêm túc.

    Ngay lúc đó, từ trên cầu thang bộ phát ra tiếng va chạm liên tục của giầy da rồi xuất hiện một chàng trai tóc trắng mặc vest đen soái khí đang vội vàng chạy xuống.

    Tất cả các nhân viên xung quanh nhìn thấy một màn như vậy thì không khỏi bất ngờ.

    Họ chưa bao giờ thấy sếp của họ gấp gáp như vậy trước kia.

    - Em đến đây làm gì?! - Anh chau mày lại đứng trước mặt cô mà nhìn cô.

    Nữ nhân viên nhìn thấy thái độ của anh thì tự cảm thấy suy nghĩ của mình chắc chắn chính xác.

    - Nếu sếp không muốn thì tôi sẽ nhờ bảo vệ nhờ cô gái này ra ngoài.

    - Cô ta vui vẻ nhìn anh.

    - Từ khi nào một tiếp tân nhỏ bé như cô lại dám xen vào chuyện của tôi.

    - Anh lạnh lùng liếc qua nữ nhân viên tiếp tân.

    Cô ta giật mình run rẩy vì sợ hãi.

    Sao cô ta lại quên mất là sếp của mình lạnh lùng như nào?!!
    - Tôi đến gặp anh.

    - Cô lấy trong túi ra một chiếc khăn lau mồ hôi trên mặt cho anh.

    - Sao không ở nhà, ra đường rồi bị làm sao thì thế nào?!! - Anh giãn lông mày ra một chút.

    - Không sao.

    Tôi làm bánh cho anh này.

    - Cô cất chiếc khăn vào túi rồi mở hộp gỗ mình đang cầm ra.

    Những chiếc bánh đẹp mắt xuất hiện làm những nhân viên xung quanh thèm nhỏ dãi
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 18: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ 17


    Anh cầm một cái bánh lên ăn mà bất ngờ.

    - Ngon lắm.

    - Anh mỉm cười xoa đầu cô.

    Nữ nhân viên tiếp tân kia ngây ngẩn với hành động và nụ cười của anh.

    Bản mặt lạnh băng giá của anh đâu mà sao lại ấm áp thế này.

    - Tôi tự làm mà sao không ngon được.

    - Cô tươi như bông hoa chớm nở.

    - Đây là lần đầu tiên em làm?! - Anh nhìn cô nghi ngờ.

    - Ừm...Có chuyện gì sao?! - Cô gật đầu lia lịa rồi thắc mắc nhìn anh.

    - Anh không nghĩ bảo bối của anh lại làm bánh ngon như vậy.

    - Anh cười tươi.

    Anh nói làm các nhân viên khác cũng thèm bánh nhưng phải nuốt nước dãi buồn rầu ăn cẩu lương thay bánh.

    Nói rồi anh dắt tay cô vào thang máy lên phòng chủ tịch.

    ____________________
    Vào phòng chủ tịch, cô "được" anh ôm trên đùi cùng xem sổ sách để xử lý.

    - Thành Nam bị liệt.....Liên Bạch bị cưỡng h**p.....- Anh tì cằm vào vai cô lẩm bẩm.

    - Thành Nam trước rồi hãy đến Liên Bạch vì nếu Liên Bạch trước thì hào quang nhỏ bé của nữ chính sẽ giúp cho nam chính cứu được nữ chính.

    - Cô dựa vào ngực anh nói.

    - Nhưng nếu gộp chung lại thì sao? Bắt cóc Liên Bạch cưỡng h**p, Thành Nam đến cứu thì để bọn nó đánh nam chính liệt người luôn cho gọn.

    - Anh cúi đầu tham lam hít mùi hương thiếu nữ của cô.

    - Vậy làm theo cách của anh đi.

    Tôi muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.

    - Cô khép đôi mi cong của mình lại dưỡng thần.

    Anh nghe câu trả lời của cô thì cầm chiếc điện thoại của mình lên gọi cho ai đó:
    - Ngày mai các người làm nhiệm vụ của mình đi.

    Đoàn Huy nói xong thì cúp máy.

    Anh nhìn cô đang ngủ yên trong lòng mà không khỏi cảm thấy vui vẻ.

    ____________________
    Cô run nhẹ đôi mi, mở mắt ra thì thấy đã chiều rồi, cô vẫn ngồi trên đùi anh, "được" anh ôm ở trong phòng chủ tịch.

    Cô ngước lên thì thấy anh đang nhìn mình mỉm cười.

    - Về nhà đi.

    - Cô mỉm cười nhìn anh.

    Anh bế cô rồi anh đứng lên, đặt cô đứng trên sàn.

    Anh nắm tay cô ra khỏi công ty, lên xe về nhà.

    ____________________
    Như thường lệ, về nhà là cô đi tắm.

    Anh tự biến mình sạch sẽ, thay quần áo.

    Cô tắm xong thì anh và cô xuống phòng khách xem ti vi.

    Đến tối thì ăn tối, ăn tối xong thì lên phòng.

    Lên phòng rồi thì cô ngồi bấm điện thoại, anh mát xa cho cô.

    Xong rồi thì đi ngủ.

    Cô nằm trong lòng anh mà không ngủ được.

    Cô ngước đầu lên thì môi chạm môi với anh.

    Anh bất ngờ mở mắt ra thì thấy cô vẫn thế, không bối rối, đỏ mặt hay ngại ngùng khiến anh có chút thất vọng.

    Mà chính anh đã quên cô là con nhỏ **chưa hiểu sự đời**.

    Với cô chạm môi như vậy chỉ là vô tình nên không có đỏ mặt hồng tai gì.

    - Anh chưa ngủ sao? - Cô ngây thơ mà nhìn anh.

    - Chưa...Sao bảo bối chưa ngủ?! - Anh lắc đầu rồi hỏi cô.

    - Tôi đang nghĩ đến nhiệm vụ tiếp theo...!- Cô cúi đầu rồi lấy ngón tay đặt lên ngực anh vẽ vòng tròn.

    - Vậy bảo bối muốn nhiệm vụ tiếp theo là ở vi diện gì? - Anh đưa tay vuốt đầu cô.

    - À...ùm, trong ngành giải trí thì sao?? - Cô bày ra vẻ suy tư rồi nói.

    - Được rồi, vậy vi diện sau là trong ngành giải trí.

    - Anh đặt l*n đ*nh đầu cô một nụ hôn nhẹ.

    Cô mỉm cười rồi chìm vào giấc ngủ.

    ______________________
    Hôm sau, cô được anh gọi dậy lúc 6 giờ sáng, đúng cái giờ cô(**Tác giả**) thấy ghét nhất nên cô thấy cực kì bất mãn.

    Cô bị anh chải chuốt suốt từ 6 giờ sáng đến 8 giờ sáng mà cảm thấy mệt mỏi.

    Tại vì anh bảo là muốn đưa cô đi xem một thứ hay ho lắm nên bảo cô dậy sớm.

    Cuối cùng thì anh cũng buông tha cho thân thể nhỏ bé của cô(**Nghe mờ ám vl...????**).

    Anh kéo cô lên xe rồi đi ra khỏi thành phố.

    - Đi đâu đây?! - Cô mệt mỏi dựa vào ghế.

    - Một chút nữa bảo bối sẽ biết a~.

    - Anh cười trêu ghẹo cô.

    Cô không ngủ được thì lấy điện thoại ra chơi.

    _____________________
    Xe dừng lại ở một nhà xưởng, nhìn khá giống bỏ hoang.

    - Đến đây làm gì?! - Cô chỉ tay vào cái nhà xưởng bỏ hoang đó rồi nhìn anh đang đứng bên cạnh.

    Anh chỉ cười rồi nắm tay cô vào trong nhà xưởng.

    Càng vào sâu thì càng nghe tiếng la hét của một cô gái.

    - KHÔNG!!!BỌN MÀY ĐỪNG LẠI ĐÂY.

    TRÁNH RA!!! - Tiếng la hét ngày càng rõ khi tiến vào.

    Anh bước vào trước rồi nắm tay cô ở phía sau.

    - Suỵt...Im lặng nào..!!
    Bỗng nhiên tiếng hét dừng hẳn, thay vào đó là vẻ mặt sững sờ của Liên Bạch.

    Nghe thấy tiếng hét đã dừng, cô mới từ sau lưng anh bước ra.

    - Cô la hét nhiều như vậy làm gì?! - Cô bình thản xinh đẹp nhìn cô ta.

    Liên Bạch nhìn thấy cô thì lập tức căm thù tột cùng.

    Anh thấy ánh mắt cô ta chĩa vào cô thì rất khó chịu.

    - Làm đi!! - Anh ra lệnh cho mấy tên nhìn như giang hồ ở đấy.

    Thế là mấy tên kia đi đến, rắc một thứ bột gì đó vào miệng cô ta.

    Cô ta bắt đầu thấy nóng lên, uốn éo như con rắn khiến mấy tên kia nổi lên d*c v*ng của mình mà lao vào xé quần áo cô ta ra chỉ để lại bộ nội y màu hồng chấm bi.

    - Muốn ở lại xem chứ?! - Anh nghiêng đầu hỏi cô.

    - Không xem.

    - Cô quay người về phía cửa rồi bước đi.
     
    Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
    Chương 19: Tổng Tài Và Tiểu Bạch Thỏ Hoàn


    Anh đi theo cô ra khỏi nhà xưởng.

    May mà ở đây là ở trên núi nên có gió, cỏ, cây, hoa, lá ở xa xa khiến cho không khí dễ chịu hơn.

    Ầm, cánh cửa nhà xưởng ngã xuống(**Cánh cửa said: Tui đã làm chi sai rứa**???).

    Thành Nam chạy vào và nhìn thấy Liên Bạch đang bị mấy tên giang hồ kia sờ mó khắp người thì càng tức giận hơn.

    Trong lúc đi bàn hợp đồng thì có một thứ gì đó thôi thúc anh ta đến đây để anh giải cứu Liên Bạch.

    Thành Nam như điên lao vào đánh mấy tên giang hồ ấy nhưng không ngờ là ở đằng sau lưng mình có gần 10 tên đi đến đánh anh ta làm anh ta bất tỉnh.

    ______________________
    Ào, Thành Nam bị dội một xô nước vào mặt khiến anh ta tỉnh lại.

    Anh ta tỉnh lại và thấy mình bị trói, rồi anh ta ngước lên thì thấy cảnh Liên Bạch khỏa thân đang uốn éo trên người của nhiều tên giang hồ mà miệng không ngừng đòi "nữa".

    Thành Nam cứ vậy mà xem phim s*x Full HD không che được chính người mình yêu đóng(**Cảm giác lúc ấy sẽ ra sao?!!????Tự hỏi rằng sẽ như thế nào**?!!????).

    Sau khi Liên Bạch ngất xỉu vì không chịu được nữa thì tất cả các tên giang hồ ở đấy đến thả trói Thành Nam ra khỏi ghế nhưng vẫn trói tay anh ta lại.

    Thành Nam vẫn còn ngu ngơ vì cảnh vừa rồi nên không biết phản kháng thế nào, cứ để cho mấy tên đó cởi trói rồi lại trói.

    Mấy tên giang hồ đó bắt đầu lấy dụng cụ t*nh d*c ra mà sử dụng trên người Thành Nam.

    Bọn chúng được dặn là làm gì thì làm, Thành Nam liệt là được nên cứ ra sức đánh nhưng chắc chắn là phế hết xương mà vẫn giữ cho anh ta sống.

    _____________________
    Lúc quân cứu trợ của Thành Nam đến thì chỉ còn có một Thành Nam đã bị đánh không thấy mặt trời và một Liên Bạch đã bị h**p không thấy mặt trăng.

    Ngoài ra chẳng thấy ai nữa cả.

    Thành Nam sau lần đó là thì liệt còn Liên Bạch thì bỗng dưng bị ung thư buồng trứng vì quá chật t*nh tr*ng.

    Sau này hai người sử dụng số cổ phiếu mình lấy được của Mục thị mà khiến cho Thành Nam thân bại danh liệt.

    ____________________
    Ở một nơi trong căn nhà ấm cúng, có hai con người.

    - Đoàn Huy, buổi sáng tốt lành.

    - Cô gái tươi cười nhìn chàng trai.

    - Bảo bối, buổi sáng tốt lành.

    - Anh chàng đó đặt tay dí lên trán cô gái.

    Tuy mọi thứ vẫn vậy nhưng thật sự thì có một "con người" đang ở trong lâu đài của chủ hệ thống than thở.

    - Mệt chết tôi rồi.

    - Cô ngồi trên ghế sofa trong phòng mình day thái dương.

    - Dù gì chỉ mới đi có 5 tiếng 15 phút thôi mà bảo bối.

    - Anh đứng đằng sau ghế sofa mà xoa bóp vai cho cô.

    - Anh làm như ngắn lắm...!!! - Cô phồng má ngửa đầu đối diện với mặt của anh.

    Anh cười khẩy rồi cúi đầu hôn lên môi cô.

    ______________________
    Một lúc sau thì anh cũng rời môi cô mà đến ngồi trên sofa, bế cô ngồi vào lòng mình.

    - Bảo bối định khi nào làm nhiệm vụ tiếp theo đây.

    - Anh tì cằm lên đầu cô.

    - Hiện bảng thông báo hoàn thành nhiệm vụ trước đi.

    - Cô bình ổn.

    Cô nhìn ra cửa sổ phòng thì bỗng cửa sổ trắng xóa hiện lên phong cảnh trăng khuyết giữa lạc lõng giữa một bầu trời đêm đen.

    Anh thấy vậy thì cũng chẳng nói nhiều, phất tay thì từ không trung xuất hiện một bảng thông báo.

    ***Hoàn thành nhiệm vụ***:
    *Hoàn thành nhiệm vụ thực hiện nguyện vọng của nguyên chủ Minh Hoàng My là làm cho Mục gia tán gia bại sản và cho Hồng Liên biết hương vị bị cưỡng h**p bởi nhiều thằng đàn ông như thế nào*.

    *Hoàn thành nhiệm vụ thực hiện nguyện vọng của nguyên chủ Mạc Đoàn Huy là làm cho nam chính bị liệt, nữ chính thì làm gì thì làm*.

    *Cấp nhiệm vụ: F*
    *Nhận: 120 tích phân và 3% sao*
    Cô vừa đọc xong bảng thông báo thì bảng thông báo bị kéo sang một bên, rồi xuất hiện bảng số liệu.

    ***Bảng số liệu***:
    *Tên: Minh Hoàng My*
    *Tuổi*: (**Là nỗi đau của một người phụ nữ đẹp nên**...) *Không có*
    *Nghề nghiệp: Tử Thần*
    *Mị lực: 10*%
    *Nhan sắc: 65*%
    *Dáng người: 90*%
    *IQ: 80*%
    *EQ: 70*%
    *Thể lực*: *100*%
    *Ngôn ngữ: 100*%
    *Hệ Thống: Chủ hệ thống Mạc Đoàn Hu*y
    *Cấp hệ thống: 100/100*
    *Đạo cụ: Không có*
    *Vật phẩm: Sao chép linh hồn(vĩnh viễn), Thẻ rút tiền vô hạn(vĩnh viễn*)
    *Sao: 83*%
    *Tích phân: 5158405*
    (**Đừng hỏi tại sao có tích phân, bởi vì cô đã làm rất nhiều nhiệm vụ rồi và đây là con số tác giả nhắm mắt bấm bừa mà ra nên đừng thắc mắc**)
    - Bảo bối à, em tiết kiệm hơi quá đấy.

    - Anh nhìn tích phân và sao của cô mà lắc đầu ngao ngán.

    - Cửa hàng chẳng có gì mua cả với lại thêm sao vào cái gì bây giờ?? - Cô suy nghĩ.

    - Bảo bối ở trong đây lâu quá thì làm sao mà biết bên ngoài đã thay đổi như nào rồi chứ!! - Anh phồng má kéo tay cô đi thay đồ.

    _______________________
    Thay quần áo xong thì cô bị anh kéo ra khỏi lâu đài.

    Cô được anh đưa cho một bộ quần áo full đen.

    Cô mặc áo hở vai dài tay màu đen, váy bó sát ngang đùi có một sợi dây vòng từ trước ra sau ở bên phải cùng màu.

    Chân đi bốt cao màu đen.

    Mái tóc đen được xõa tự nhiên mượt mà khiến cô như một tử thần chân chính, trái ngược với vẻ ngây thơ trong sáng ở trong cô.

    Chọn đồ cho cô xong thì cũng đến anh.

    Anh mặc một bộ quần áo full trắng trái ngược sự full đen của cô.

    Anh như một thiên sứ trắng hạ phàm, đôi mắt có chút đượm buồn khiến người ta thương cảm nhưng thật ra anh lại chẳng như thế.

    Anh nắm tay cô kéo đi ở trên đường.

    Mọi linh hồn xung quanh cũng ngoái nhìn vì thấy một cặp đôi đen trắng nhưng lại trắng đen thế kia.

    Cô dừng lại trước một cửa hàng nhỏ bán đồ dùng.

    Anh thấy thế thì cũng không kéo cô nữa mà cũng nhìn vào cửa hàng này.

    Ông chủ cửa hàng là một người khá lớn tuổi, ông có vẻ đẹp phúc hậu khiến người khác yêu thích.

    Ông ấy đang đứng trong quầy hàng mà giới thiệu nhiều thứ với mọi người.

    Cô mở cửa của cửa hàng thì bỗng có tiếng chuông rung nhẹ rồi ngừng tạo nên thanh âm thoải mái nhẹ nhàng.

    Ông chủ cửa hàng nghe thấy tiếng chuông thì ngoái đầu ra nhìn, ông thấy một đôi nam nữ đẹp như tranh đang bước vào thì ý cười cũng phúc hậu hơn.

    _________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
    Sorry các bạn vì hôm qua ta không đăng truyện.

    Hôm qua không có thời gian nhiều để viết nên hôm nay mới hoàn thành.

    Các bạn thông cảm nhé.
     
    Back
    Top Dưới