Tiếng rên xiết từ Khải Tường cung vang vọng không gian vũ bão của Tử Cấm Thành.
-Hoàng thượng... hoàng thượng đâu????
Sao các ngươi còn chưa mời hoàng thượng đến đây!!!
Tiếng thét hòa lẫn tiếng nói của ma ma hộ sinh như sóng ầm dữ dội:
-Gia phi, xin người đừng tức giận, thai này của người e là sinh khó!
Trần ma ma vừa nói vừa gắng sức xoa bụng Ngọc Nghiêng:
-Hôm nay là Trung Nguyên tiết, lại mưa bão ngập trời, chỉ sợ...
-Im miệng cho bổn cung!!!
- Ngọc Nghiêng gào thét, lấy sức chồm dậy, gân máu nổi cộm hai bên trán, nhưng ngay lập tức cơn đau khiến nàng vật xuống.
- Trinh Thục!!!
Mời hoàng thượng đến cho bổn cung!
Không lẽ người không cần hài tử này hay sao???
Trinh Thục cuống cuồng chạy ra ngoài gọi một tiểu thái giám đến phân phó, nhưng lại nhìn thấy Yến Uyển đang run rẩy đứng đằng xa, cô ta sẵn giọng:
-Anh Nhi!
Ngươi đến đây!
Đôi mắt Yến Uyển ướt lên khi nghe tiếng gọi đó, gương mặt nàng chuyển sang trắng bệch, sợ hãi chạy đến:
-Nô tỳ... nô tỳ...
- Đầu nàng dậy lên ký ức của những trận đòn vô cớ, môi mấp máy rụt rè.
Nàng rất sợ nếu bị gọi vào trong hầu hạ.
-Ngươi đi mời hoàng thượng đến đây!
- Trinh Thục liếc đôi mắt đanh thép từ trên bậc tam cấp nhìn xuống.
Mệnh lệnh đó còn khiến Yến Uyển sợ hãi hơn, nhưng nàng làm gì có cách phản kháng, đành nhanh chóng đi tìm chiếc nón để đội mưa.
Từ Khải Tường cung đến Dưỡng tâm điện cũng phải mất một đoạn dài để chạy, đôi chân yếu đuối của Yến Uyển đạp lên từng bãi nước một, lạnh lẽo, bất lực.
Những viên gạch của Tử Cấm Thành cũng muốn đối xử tàn khốc với nàng, một viên trong chúng nó giống như bọn người cao cao tại thượng kia, lấy làm vui vẻ mà ức hiếp nàng.
Nàng vấp nó và ngã xuống, nàng thật muốn nằm luôn ở đó để thỏa cơn đau đớn nhưng lại nhớ đến những trận roi vần vũ thì lồm cồm bò dậy mà chạy tiếp.
-Đứng lại!
Cô làm gì đó?!
- Giọng của Tiến Bảo vọng ra từ cửa điện, thân ảnh mảnh mai nhanh chóng bước đến chặn nàng lại.
-Nô tỳ.. nô tỳ...- Gương mặt của Yến Uyển lúc này đã không còn giọt máu, nước lạnh cứ ầm ầm đổ xuống từng dòng, đôi mắt ướt đẫm chực trào nước.
Một giọng nói lãnh lót cất tiếng giúp nàng hoàn hồn, Yến Uyển ngước lên, nhìn trúng ánh mắt sắc lạnh của hắn, trong y phục công công của Dưỡng Tâm Điện, hắn cao lớn và có chút kiêu kỳ:
-Cô là cung nữ ở cung nào?
- Hắn hỏi.
-Nô tỳ là Anh Nhi của Khải Tường cung, Gia phi sinh khó, xin công công mời hoàng thượng đến xem thử!
Nàng vừa thỏ thẻ, vừa chuyển ánh nhìn sang Lý Ngọc, trông chờ.
Thứ ánh sáng vàng nhạt lấp lánh từ dưỡng tâm điện toả ra dễ làm người ta động lòng, nhất là khi bên dưới bậc tam cấp đang có một cung nữ yếu đuối, ướt sũng và run rẩy.
-Hoàng thượng đang bàn chính sự với Cao Bân đại nhân.
- Gương mặt Lý Ngọc đầy sự khó xử - Người đã căn dặn chúng ta không được làm phiền.
Hay cô nương cứ về cung đi, sau khi hoàng thượng bàn xong chính sự ta sẽ nhanh chóng bẩm báo.
Từ nãy đến giờ "hắn" vẫn không rời mắt khỏi Yến Uyển, ánh nhìn cao lãnh và bất động.
Làn da trắng lạnh của nàng lã chã những giọt mưa.
Không phải lần đầu hắn chứng kiến một nô tài chịu khổ, đằng sau hồng tường này còn thiếu những sinh linh bạc mệnh hay sao, nhưng đây là lần đầu hắn nhìn thấy một kẻ giống mình, yếu thế, cô độc, và đầy bất mãn.
-Tiến Trung!
- Lý Ngọc tiếp
-Dạ, sư phụ.
- Hắn khẽ cúi đầu, vẫn không ngừng nhìn Yến Uyển.
-Ngươi đưa cô ấy về Khải Tường cung đi.
Hắn phục mệnh, cầm lấy chiếc ô nhìn vào mắt nàng.
Yến Uyển hiểu ý, biết mình không thể làm gì khác, chỉ đành tạ ơn rồi xoay đi.
Từng bước, từng bước, nàng lê chân nặng nề trên thảm nước lạnh toát.
Năm năm chịu khổ tại Khải Tường cung khiến nàng như chim sợ cành cong, chỉ một cơn gió thổi qua cũng khiến thế giới của nàng nghiêng ngả.
"Vân Triệt ca ca..." nàng nghĩ, nước mắt vẫn chưa kịp ráo lại trực trào ra.
Nàng nhớ lại lúc còn ở tứ chấp khổ đã nỗ lực thế nào, vất vả thế nào để trở mình.
Nàng nhớ Vân Triệt đã hứa sẽ cứu nàng, nàng đã chờ, không ngày nào tại Khải Tường cung mà nàng không hy vọng.
Nàng nhớ Vân Triệt đến nỗi đôi mắt to tròn như bể nước trong mưa - dâng lên không còn chỗ chứa.
-Cô nói lại xem, cô tên gì?
Câu hỏi của "hắn" đưa nàng về thực tại
-Cô tên Anh, là chữ Anh trong húy danh của Nhàn phi sao?
- Hắn khẽ hỏi, cúi gương mặt thanh tao xuống gần bên tai Yến Uyển.
Nàng nghe hơi thở thật gần bèn giật mình bước sang một bên, đầu vẫn cúi xuống, thỏ thẻ, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ êm tai:
-Tục danh của nô tỳ là Yến Uyển, Anh Nhi là tên được chủ tử ban cho.
Hắn dùng tay kéo nhẹ vai nàng, giúp nàng tránh khỏi vũng nước lạnh trước mặt, dịu dàng nói:
-Xem ra cô thật sự không yêu mến vị chủ tử này lắm!
Ánh mắt sắc bén giấu sau hàng mi rậm rạp của hắn làm nàng lạnh toát, hắn nói đúng nhưng chưa đủ.
Không yêu mến ư?
Không, phải nói là nàng hận Gia phi thấu xương, lại hận mình không thể phản kháng.
Nàng hận những ngày rét cắt da phải giặt giũ không ngừng, hận những đêm thâu phải soi đèn cho ả ngủ, hận đôi tay đầy vết bỏng nhưng không được nghỉ ngơi.
-Tiến Trung công công sao người lại nói vậy?
Nô tỳ là nô tỳ của chủ tử, sống hầu hạ chủ tử, chết làm ma của chủ tử.
- Nàng cúi xuống thấp hơn để giấu đi đôi mắt đầy căm phẫn.
-Cô không giấu nổi đâu, mỗi lần nói đến Gia phi thì tay cô đều bấu lại.
- Hắn nhìn xuống nàng, như nhìn một con thú đang bị xiềng xích, ngoan ngoãn đến đáng thương.
Hắn giơ đôi tay nõn nà ra, ngón tay thanh mảnh nâng nhẹ chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng lên, hắn nhìn gương mặt nàng một lượt.
Đôi mắt nàng to tròn như đom đóm trong đêm, chiếu sáng một tâm hồn tịch mịch.
-Với gương mặt này của cô, nếu muốn, cô hoàn toàn có thể trở mình.
Hắn lại lướt ngón tay đến gần mang tai nàng, nơi một vết bầm còn chưa phai hẳn.
Yến Uyển khẽ đau, đưa tay lên đỡ mặt theo phản xạ, vết tát này nàng nhận lấy khi lỡ làm tắt đèn trong lúc Gia phi đang ngủ, Trinh Thục có lúc nào nhẹ tay với nàng đâu.
-Nô tỳ có thể làm gì chứ?
- Nàng vẫn giữ bàn tay trên má, khẽ than trách, dáng vẻ yếu đuối khiến người ta chạnh lòng - Nô tỳ chỉ là một cung nữ hạ đẳng.
-Nô tài cũng có tôn nghiêm của nô tài - Hắn mỉm cười, nụ cười u tịch tà đạo.
Hắn hít một hơi thật sâu, vài giọt nước mưa lất phất rơi trên má.
- Hay ta với cô cùng cược, ta sẽ giúp cô trở thành phi tần của hoàng thượng, nếu thành công, cô sẽ là bậc thang cho ta bước lên.
Còn nếu không...
- Hắn bỗng ngừng lại, nhìn xuống đôi môi anh đào đỏ ửng của nàng, lại cười một nụ cười đầy hàm ý.
- ... nếu không, từ nay cô đi theo ta, sẽ không ai dám ức hiếp cô nữa.
Yến Uyển lạnh người, nàng nhìn thân ảnh cao lớn trước mặt mà lòng rối bời.
Nàng nhớ lại lời hứa của Lăng Vân Triệt, chưa lúc nào nàng ngừng mơ đến việc được ban hôn cho hắn.
Nàng chờ hắn đến mỏi mòn nhưng hắn thì vẫn bất động.
Trước mặt nàng là cơ hội trả thù, cũng là cơ hội để giúp cho mẫu gia thoát cảnh túng thiếu.
Nhưng nó đồng nghĩa với việc nàng phải chặt đứt mối lương duyên với thanh mai trúc mã này.
-Hay cô vẫn chê bản thân chịu khổ chưa đủ?
- Ánh mắt thao túng của Tiến Trung đặt lên Yến Uyển, đôi vai nhỏ nhắn của nàng làm hắn động lòng.
Khải Tường cung đã ở trước mặt, tiếng động ồn ã và tiếng la hét từ đó vọng ra làm nàng giật nảy mình.
Nàng quỳ xuống, ngước lên nhìn hắn với đôi mắt van xin.
Làn mưa vô tình tát qua đôi má đã bệch lên vì lạnh.
-Tiến Trung công công - Nàng đưa tay nắm lấy vạt áo hắn, yếu đuối, mong manh như cánh hoa trôi trong đêm bão.
- Xin người hãy thương nô tỳ.
-Thương?- Hắn bất động một giây, nhìn xuống nàng, một mạng sống cô thế đang quỳ dưới đất.
Ở giữa Tử Cấm Thành cao lãnh này cuối cùng cũng có người cầu xin chữ thương từ hắn, hắn mỉm cười mãn nguyện, tay đưa chiếc ô ra xa, che lấy người phụ nữ mà sau này hắn sẽ bảo vệ bằng cả sinh mạng.