Cập nhật mới

Ngôn Tình Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
663,159
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
AP1GczOdr9_Dsr4Y1BK97bGThrh8i7UXrw3L0EQpuIfh-XVWYaR61ZZhzqwD9X-N7_QWk8KmVP5E4M_1Urez4eWe5MkRrzR4HxIGfMcjy65HwQpdIoZ8zr1w-tXtqJTrJoGOu4QtPrS9GNomD48VIFTHnht9=w215-h322-s-no-gm

Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Tác giả: Huỳnh Hạ
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Cơ hội được trao một lần nữa, làm lại cuộc đời, thu hoạch tân sinh. Sát thủ hàng đầu lại trở thành tân binh?? Tình huống hình như hơi sai sai...

Rõ ràng kiếp trước cô là sát thủ tinh nhuệ nhất của đội lính đánh thuê. Kiếp này thế mà lại trở thành nữ ân binh yếu ớt, nhát gan???? Không được, cô nhất định sống lại một đời phải sống cho ra dáng, phải bước lên đỉnh cao như đời trước.

Nghe đồn, cô là kẻ ngang ngược trong doanh trại, không coi quân luật ra gì… Ha ha ha, ỷ mạnh hiếp yếu là quy tắc của chị.

Nghe đồn, cô không hề có ý thức tập thể, nên không ai dám hợp tác với cô… Ha ha ha, hành động một mình là bản lĩnh của chị.

Nghe đồn, cô là vợ của vị thiếu gia ốm yếu tàn tật của nhà nhọ Hoắc… Ha ha ha, kẻ nào nói lăn ra đây cho chị, chị phải giết kẻ đó!

Anh là Nhị thiếu tàn tật của nhà họ Hoắc mà cả thành phố A đều biết. Nhưng, mọi người lại không biết, anh chính là con rồng trong thế giới ngầm. Lần đầu gặp cô, anh nở nụ cười hứng thú, lần thứ hai gặp mặt, cô khiến anh phải nhướng mày. Lần thứ ba cứu cô, anh vừa giận vừa thương. Ừ thì… thật ra hương vị cũng được, chỉ là hơi “cay”.

Nghe nói, nước Z có một đội quân thần bí, không biết người đứng đầu là ai. Nghe nói, người đó, hành tung bí ẩn, quỷ không biết, thần không hay, vô cùng ngông cuồng, tác phong làm việc kỳ quái. Nghe nói, người này là đối tượng truy bắt của nhiều nước, khiến các nước này vô cùng đau đầu, chỉ muốn giết càng sớm càng tốt.​
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 1: Sống lại thành tân binh (1)


76743.png


76743_2.png

Cuối con đường tối tăm có một bóng đen xuất hiện, hắn nhìn cô gái bị bắn xuyên qua ngực, rồi lau cây súng trong tay mình, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Số 1, đây là kết cục của việc cô không chịu hợp tác với tôi, đừng trách tôi làm gì

Có trách thì trách cô cứng đầu cứng cổ, đáng lẽ ra cô không nên đi theo trưởng quan của mình.”

Tiếng cười trầm thấp và lạnh lùng độc ác vang lên trên hành lang âm u, tiếng bước chân mỗi lúc một xa, chỉ còn lại cô gái đang nằm trên mặt đất, chút ý thức cuối cùng cũng hoàn toàn tiêu tán theo gió.

“YY..

không phải cậu ta chết rồi đấy chứ?”

“Mới có dìm cậu ta vào nước được vài giây, sao chết dễ như thể được?” Không3biết vì sao bên tai lại loáng thoáng có tiếng xì xào bàn tán, ngực và họng đau buốt, chân tay chẳng còn sức mà động đậy

Tiếng nói chuyện vẫn tiếp tục truyền vào tai cô

“Nhưng cậu ta vẫn không tỉnh lại, sẽ không xảy ra chuyện gì đấy chứ?” “Trần Lạc, sao cậu nhát gan thể, chẳng phải là bất tỉnh thôi sao? Đá mấy cái chắc chắn sẽ tỉnh lại ngay.” Tiếng bước chân dần tới gần, đầu óc còn đang mơ hồ chưa hiểu chuyện gì nhưng bản năng đã cảm nhận được nguy hiểm cận kề, cô lập tức mở trừng mắt ra, giơ tay ôm chặt lấy cái chân đang đá mạnh tới, sau đó dùng sức vặn một cái.

Cùng với tiếng “răng rắc” vang lên, Phùng Anh Anh chỉ cảm thấy chân1mình như bị chặt đứt vậy, đau đến mức lập tức hét chói tai

“A...” Trong nháy mắt, chim chóc trong rừng cây xung quanh cũng lập tức vỗ cánh bay lên

“Cái con vô dụng chết tiệt này! Mày dám vặn chân tao! Có phải muốn chết đúng không?” Khi Phùng Anh Anh nhìn thấy người nằm trên mặt đất đã mở mắt ra thì trên mặt xuất hiện vẻ khác thường, nhưng cuối cùng lực chú ý đã bị sự đau đớn trên chân phân tán

Từ bao giờ mà lực tay của con bé nhát gan này lại khỏe đến vậy chứ?

“Vô dụng ư?”

Là sát thủ hàng đầu mà lại bị người ta mắng là vô dụng, hiển nhiên là cô không vui, cho nên cô lại tăng thêm ba phần lực tay

Phùng Anh Anh cảm thấy cơn6đau từ chân chạy vào tận tim, vội vàng hét toáng lên

“Á...! Có phải mày bị dìm vào nước lâu quá nên não cũng úng nước rồi không hả, mau bỏ tay ra ngay!”

“Chuyện gì xảy ra thế?” Đột nhiên, ở cách đó không xa vang lên tiếng đàn ông quát lớn

Phùng Anh Anh như thấy được cứu tinh, người ác tố cáo trước, nói: “Báo cáo giáo quan, Nhiếp Nhiên bị điên, đang huấn luyện lại ra tay đánh người!” Giáo quan ư? Cô chỉ có trưởng quan, không có giáo quan gì cả!

Đột nhiên, đầu óc cô như có sóng cuộn biển gầm, một loạt hình ảnh xuất hiện trong đầu có giống như một thước phim, cuối cùng dừng lại ở cảnh cô ngã xuống, máu tươi trào ra từ vết thương trên ngực, nhuộm4đỏ quần áo.

Đúng rồi, cô đã chết rồi! Trong lúc làm nhiệm vụ ám sát, cô đã bị gián điệp trong tổ chức bắn chết!

Thể thì chuyện hiện tại là thế nào, sao cô lại sống lại rồi? Chẳng lẽ thực ra đây là một nhiệm vụ bí mật gì sao?

Sĩ quan huấn luyện Phương Lượng đã đi tới, nhìn lướt qua vài người bọn họ, cuối cùng dừng lại trên người thiếu nữ nhếch nhác đang ngồi bệt dưới đất, “Ở trong đại đội tân binh đã hơn một tháng rồi mà vẫn còn có sức cãi nhau và đánh lộn, xem ra các cô còn chưa luyện tập đủ nhiều đúng không? Tốt lắm! Chạy 3km cho tôi, không chạy xong thì không được ăn cơm!”

Phùng Anh Anh nhìn Nhiếp Nhiên vẫn đang ngồi đó không3nhúc nhích như thể bị choáng váng, tức tối quát: “Nhiếp Nhiên, cậu đã nghe thấy giáo quan nói gì chưa?”

Nhiếp Nhiên? Từ ngày bắt đầu huấn luyện, cô chỉ có biệt hiệu, thế nên Nhiếp Nhiên là cái quỷ gì vậy?
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 2: Sống lại thành tân binh (2)


76744.png


76744_2.png

3ó phải..

cô đã sống lại ở trên người người khác rồi không?

Hơn nữa, còn máu chó hơn là, hình như cô đã sống lại vào một người tham gia quân ngũ! Sát thủ biến thành tân binh ư?

Đột nhiên cô cảm thấy hơi đau đầu

Mà Phương Lượng ở bên kia lại chỉ tay vào Phùng Anh Anh và Trần Lạc, tức giận nói: “Mệnh lệnh của tôi bao gồm cả hai người các em!” Anh ta thuận thể quét mắt nhìn Nhiếp Nhiên vẫn còn đần mặt ngồi bệt dưới đất

Đối với cô, Phương Lượng chỉ biết âm thầm lắc đầu, cho dù là về thể chất, năng lực hay là lòng gan dạ, Nhiếp Nhiên đều là người kém cỏi nhất

Anh ta có lẽ nên suy nghĩ xem có nên nhân dịp đánh giá thể chất và năng lực vào cuối tháng này,3trục xuất cô ra khỏi đại đội tân binh không nữa

“Em còn định ngồi dưới đất bao lâu nữa hả?”

Nghe thấy giọng nói lạnh lùng của anh ta vang lên trên đầu, Nhiếp Nhiên ngẩng đầu lên nhìn

3km? Với tình trạng sức khỏe không tốt hiện tại của cô, chắc chắn chưa được 2km thì đã ngất rồi

Vì thế, sau khi liếc nhìn giáo quan, cô ra quyết định thật nhanh, lại để người ngã xuống mặt đất

Phùng Anh Anh đang định chấp hành mệnh lệnh chạy bộ, nhưng nhìn thấy Nhiếp Nhiên ngã xuống đất thì lập tức tức giận nói: “Giáo quan, cậu ta giả vờ kìa!” Vừa rồi rõ ràng lực tay còn mạnh như thế, xoay đến mức làm cô ta cảm thấy đau muốn chết, giờ vừa nghe thấy bị phạt đã ngất luôn

Nhiếp Nhiên chết tiệt lại dám1giở trò này!

Phương Lượng nhíu mày, nói: “Tôi bảo các em chạy bộ, tại sao các em còn đứng ở đây? Có phải cảm thấy quá ít nên không muốn động đúng không? Vậy 4km!”

“Em...”

“5km!”

Phùng Anh Anh và Trần Lạc bị con số khiến người ta sợ hãi này làm cho sợ đến mức không dám ho he gì nữa

Phải biết rằng, từ lúc bắt đầu tiến vào đại đội tân binh, mỗi ngày 3km đã là ác mộng với hầu hết tất cả các tân binh rồi, giờ mà phải chạy đến 5km thì chắc chắn không sống nổi mất thôi! Phùng Anh Anh căm hận trừng mắt nhìn Nhiếp Nhiên đang giả vờ ngất trên mặt đất, cắn răng chạy ra phía sân huấn luyện.

Phương Lượng nhìn Nhiếp Nhiên đã “ngất” trên mặt đất, nói với hai cậu lính ở sau lưng6mình, “Khiêng em ấy tới phòng Y tế.”

Rất nhanh, sau khi vào phòng Y tế, cô được người ta đặt lên giường, sau đó là bác sĩ kiểm tra cẩn thận cho cô một lượt từ trong ra ngoài.

“Bác sĩ, hiện tại em ấy thế nào?” Bác sĩ vừa ghi bệnh án vừa đáp: “Nhìn quần áo của em ấy ướt như vậy, chắc hẳn là trượt chân ngã xuống nước, bị hoảng sợ nên mới ngất đi.” “Vậy thì khi nào có thể tỉnh lại?”

Bác sĩ nhìn người nằm trên giường với gương mặt tái nhợt, lắc đầu: “Không biết, em ấy rất yếu, cho nên tôi không thể chắc chắn được khi nào em ấy có thể tỉnh lại.”

“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”

Hai người trao đổi ngắn gọn xong, trong phòng liền lập tức yên tĩnh lại, cũng chỉ còn mỗi mình4cô là bệnh nhân nằm ở đây

Sau khi vất vả tiêu hóa chuyện mình sống lại thành quân nhân, đầu cô lại bắt đầu đau đớn kịch liệt, trí nhớ của thân thể này mạnh mẽ tràn vào não.

Thì ra, cô gái tên Nhiếp Nhiên mới xui xẻo mất mạng này là đại tiểu thư bị từ bỏ của một gia tộc lớn, mẹ mất sớm, ba cưới mẹ kế, sau đó bị mẹ kế ghẻ lạnh

Mới 16 tuổi cô ấy đã bị đẩy đi lính, nói văn vẻ là vì muốn cô ấy làm rạng danh gia tộc, nhưng trên thực tế là để mặc cô ấy tự sinh tự diệt

Sau đó vì tính cô ấy quá nhút nhát nên luôn bị người ta bắt nạt, cuối cùng con thật sự bị giết.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 3: Sống lại thành tân binh (3)


76745.png


76745_2.png

3rực giác mách bảo cho cô biết, có người đang tới gần, hơn nữa bầu không khí xung quanh cũng rất khác thường! Cô vẫn nằm im tại chỗ, có điều cả người dưới chắn đã trở nên cứng đờ.

Thời gian chậm chạp trôi qua, sự im ắng trong phòng làm cho người ta cảm thấy sợ hãi, dần dần, mí mắt cảm nhận được có một bóng đen bao phủ

Cô lập tức siết chặt nắm tay, vận sức chờ phát động, chỉ còn chờ đúng thời cơ để đánh ra một đòn!

Nhưng mà, đột nhiên lại có một âm thanh phá vỡ sự im lìm đáng sợ này.

“Phùng Anh Anh, cậu đứng ở đây làm gì hả?” Bóng đen bao phủ trên mí mắt cô lập tức biến mất

“Lý Kiêu? Tôi..

tôi đến..

tối đến xem cậu ấy có làm sao3không.” Phùng Anh Anh nhìn thấy Lý Kiêu đứng ở cửa thì sợ tới mức nói năng cũng trở nên lắp ba lắp bắp

Tiếng bước chân từ xa dần tới gần

“Chát...” Tiếng tát tai vang dội vang lên, làm cho mọi người ở đây đều giật mình căng thẳng

“Lý Kiêu, thôi bỏ đi, bác sĩ cũng nói là không sao rồi, cậu đừng đánh YY

Cậu ấy cũng không biết đứa nhát gan này lại vô dụng tới mức ấy, còn có thể bị dọa tới chết ngất nữa.” Trần Lạc thấy thế liền nói đỡ cho Phùng Anh Anh.

Lý Kiêu nhìn cô ta, lạnh giọng, “Phùng Anh Anh, cậu coi lời tôi nói là gió thoảng bên tai đúng không? Có phải tôi đã nói là đừng có gây họa quá mức không hả?” Phùng Anh Anh ôm má, giọng1nói tràn đầy sự ấm ức, “Tôi chỉ dọa nó có một chút thôi, ai mà ngờ nó lại sợ quá, kết quả trượt chân rơi xuống nước chứ?” “Trượt chân rơi xuống nước ư? Cậu tưởng tôi là đồ ngu à! Tôi đã hỏi bác sĩ rồi, chân của cậu ấy không hề có hiện tượng chuột rút gì cả, thế nên chẳng có chuyện trượt chân đuối nước gì đó đâu!” Lời của Lý Kiều làm cho Phùng Anh Anh không nhịn được phải nuốt nước bọt.

“Tôi...”

“Cho dù cậu có đùa thì cũng có mức độ thôi! Tôi cảnh cáo cậu, cậu muốn bị giáo quan đuổi đi, tôi cũng không có ý kiến gì, nhưng đừng có làm ảnh hưởng tới tôi!”

“Ừ..

Xin lỗi...” Phùng Anh Anh gục đầu xuống.

“Không có lần sau, hiểu chưa!”

Nghe ý của Lý6Kiều là không so đo với mình nữa, trong lòng cô ta lập tức thở phào, liên tục gật đầu nói: “Hiểu rồi.” Ngay sau đó, có vài tiếng bước chân dần đi xa, trong phòng lại trở nên yên ắng

Bệnh nhân nằm trên giường chậm rãi mở mắt ra, cô dựa vào kinh nghiệm làm sát thủ nhiều năm của mình mà có thể cam đoan rằng vừa rồi người tên Phùng Anh Anh kia muốn g**t ch*t cô thật! Vậy thì rốt cuộc chuyện trượt chân đuối nước chỉ là tai nạn, hay vào một khắc đó, cô ta còn có ý định muốn giết mình? Những lý do của tất cả những chuyện này là gì?

Trong trí nhớ của Nhiếp Nhiên, hai người bọn họ đều nghe lời Lý Kiêu, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó

Nhưng4vừa rồi Lý Kiêu lại cảnh cáo Phùng Anh Anh như vậy, rõ ràng là không biết ý đồ thật của cô ta rồi

Rốt cuộc, người thật sự đứng sau lưng Phùng Anh Anh muốn g**t ch*t mình là ai? Nhiếp Nhiên à, cô yếu ớt thế này rồi mà còn có người muốn giết cô, cô đúng là quá đen đủi mà

Cô nhìn thẳng ra cửa rồi cong khóe môi, đáy mắt sáng bừng lên, “Có điều, nể tình việc tôi được sống lại trên thân xác cô, tôi sẽ giúp cô.” Dù sao, chẳng phải Lý Kiêu vừa mới nói, dù có chơi thể nào thì cô ta cũng không có ý kiến hay sao?
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 4: Tới cửa “mua hành”


76746.png


76746_2.png

Thế nên, hiện tại bọn họ coi như được xem kịch trước khi vào huấn luyện

“Báo cáo giáo quan, em muốn xin về đơn vị.”

Sau ba ngày nằm trên giường bệnh trong phòng Y tế, Nhiếp Nhiên đã tiếp nhận xong toàn bộ ký ức của thân thể này

Cô biết cuối tháng sẽ có một buổi sát hạch, nếu còn tiếp tục nằm ở trên giường thì chắc chắn cô sẽ bị đá ra ngoài, thế nên bây giờ cô phải phấn khởi tiến lên mới được.

Nhiếp Nhiên nói năng khí phách, cộng thêm một cái cúi chào cực kỳ tiêu chuẩn khiến cho mọi người mở rộng tầm mắt.

Sao lại thế này, Nhiếp Nhiên lúc nào cũng nói chuyện lí nhí gần như không nghe rõ đâu rồi? Phương Lượng nhíu mày: “Với3sức khỏe của em liệu có được không?” “Báo cáo giáo quan, hoàn toàn không có vấn đề!” Nhiếp Nhiên cầm giấy trả phép và đưa lên bằng hai tay, vẻ mặt lạnh nhạt mà nghiêm túc, đáy mắt hoàn toàn không có sự sợ hãi nào

Phương Lượng cầm lấy giấy trả phép, nhìn qua một chút, sau đó lại cố ý liếc mắt nhìn cô, lúc này mới gật đầu nói: “Tốt lắm, về đơn vị!”

“Rõ!” Lại là một câu trả lời dõng dạc, cô chạy chậm về đứng ở cuối hàng

Phương Lượng đứng thẳng người, “Dựa theo lệ thường, 3km chạy xong trong vòng mười lăm phút, lập tức chấp hành!” “Báo cáo!” Một âm thanh trong trẻo vang lên ngay sau lời của giáo quan

Phương Lượng nhíu mày không hài lòng,1nói: “Nói.”

Phùng Anh Anh đứng ngay đầu hàng thẳng sống lưng, lớn tiếng nói: “Lần trước Nhiếp Nhiên ngất nên chưa hoàn thành phạt chạy 5km, có phải lần này phải nên chịu phạt bù không ạ?”

Bình thường chạy 3km, thêm phạt chạy 5km nữa, tổng cộng là 8km

Phương Lượng gọi tên cô, hỏi: “Nhiếp Nhiên, có thể hoàn thành được 8km không?”

“Giáo quan, thầy nói vậy là quá khinh thường Nhiếp Nhiên, còn cả em và cả nhóm nữ tân binh bọn em rồi

Tuy rằng là tân binh nhưng đã là quân nhân thì vẫn có thể vượt qua chút khó khăn nhỏ nhoi đó.” Nói rất phấn chấn, nhưng thấy thế nào cũng giống như đang cố ý nhằm vào Nhiếp Nhiên

Nhiếp Nhiên cười lạnh trong lòng mấy tiếng, cô còn chưa6đi tìm cô ta tính sổ, ấy thế mà cô ta đã ngoan ngoãn dâng lên của thế này

Cô nhìn thẳng về trước, cả người đứng nghiêm, nói: “Không có vấn đề!”

“Tốt lắm, 3km đầu hoàn thành trong vòng mười lăm phút cùng đội ngũ, 5km sau chạy tới lúc nào cũng được.”

“Vâng!”

Sau tiếng hô to, người trong lớp liền bắt đầu chạy vòng quanh sân thể dục của căn cứ huấn luyện

Tân binh dù sao vẫn là tân binh, sau khi chạy được 2km, đội ngũ vốn dĩ ngay ngắn cũng bắt đầu rệu rã

Phùng Anh Anh nhân cơ hội này thụt lùi về sau, nói lời trào phúng với Nhiếp Nhiên, “Không ngờ cậu cũng dám nhận lời cơ đấy, với cái thân thể này của cậu, không sợ chạy 8km xong4thì lăn đùng ra chết à?” Khi Nhiếp Nhiên nhìn thấy chỗ ngoặt trên sân thể dục thì trong đáy mắt sáng lóe lên, lập tức ghé mắt mỉm cười đáp: “Lo lắng cho tôi như thế, vậy thì cậu theo giúp tôi chạy đi.”

Phùng Anh thấy cô tươi cười khác thường như thế thì kinh ngạc mất ba giây, sau đó lại lạnh lùng cười nhạo: “Khẩu khí của cậu cũng không nhỏ đâu nhỉ, tôi và cậu ư? Có phải hôm trước bị ngâm trong nước lâu quá nên đầu óc cũng bị hỏng luôn rồi không?”

“Về chuyện đuối nước hôm trước, cách đây mấy hôm giác quan đã tới tìm tôi

Tôi nói tôi không nhớ rõ lắm.” Nhắc tới chuyện đuối nước lần đó, Nhiếp Nhiên tỏ vẻ nghĩ mà sợ,3cúi đầu, nhỏ giọng nói.

Quả nhiên, Phùng Anh Anh liền đắc ý: “Thế thì còn được.”

Sau đó cô ta lại ngẩng đầu ưỡn ngực định vượt lên trước chạy tiếp, nhưng một câu sau đó của Nhiếp Nhiên lại làm cho bước chân cô ta phải khựng lại.

“Có điều, hình như giờ tôi lại hơi nhớ ra rồi.”

Phùng Anh Anh nhíu mày, nhìn cô cảnh giác: “Cậu nói thế là có ý gì?”

Định đi báo cáo hay sao?

Nhiếp Nhiên nhìn về phía trước không chớp mắt, cũng không nói gì khiến cho Phùng Anh Anh cảm thấy không yên lòng, cô ta cứ có cảm giác Nhiếp Nhiên trước mắt có gì đó không giống trước đây

Vì thế, cô ta hung tợn nói: “Tôi cảnh cáo cậu, đừng có nghĩ tới việc dùng chuyện này đe dọa tôi!” Nhiếp Nhiên vẫn không quan tâm như cũ

Phùng Anh Anh gần như nổi giận, cố ý đè thấp giọng, quát lên: “Cậu có nghe hay không hả?”

Vừa dứt lời thì cô ta đột nhiên hét lên rất lớn, “Á!”

Khóe miệng Nhiếp Nhiên nhất thời cong lên, thời điểm ngã cũng rất đúng lúc.

Cô nhìn Phùng Anh Anh đang gục người dưới đất không đứng dậy nổi, “Ôi trời ơi, cậu đúng là đểnh đoảng thật đấy, giờ mới chạy được có 2km, còn phải chạy 1km nữa mới xong cơ.” Phùng Anh Anh bị đau, ôm chân mình, không khỏi thấp giọng mắng chửi.

Chết tiệt, cô ta quên mất ở mỗi khúc rẽ trên sân thể dục này đều có những hòn đá nhỏ làm chướng ngại vật.

Toi rồi! Hai ngày trước vất vả lắm vết thương trật khớp mới lành lại, giờ ngã một cái đúng lúc làm vết thương cũ tái phát

“Có chuyện gì thế?” Phương Lượng cũng nhìn thấy tình hình ở bên này, đi tới hỏi

“Báo cáo giáo quan, Phùng Anh Anh không cẩn thận bị treo chân.” Nhiếp Nhiên nhìn Phùng Anh Anh đang nghiến răng nghiến lợi muốn đứng lên, sau đó lại lớn tiếng nói, “Nhưng mà cậu ấy nói không sao, làm quân nhân, chút khó khăn cỏn con ấy không phải vấn đề, nhất định sẽ hoàn thành 3km đúng giờ, nếu không về đúng giờ sẽ tự phạt thêm 3km nữa ạ!” Phùng Anh Anh ngẩng phắt đầu lên, vừa sợ hãi lại vừa tức tối nhìn cô, “Nhiếp Nhiên, cậu...”

Nhiếp Nhiên nhìn cô ta với vẻ vô tội, “Sao thế? Chẳng phải vừa rồi cậu nói thể với giáo quan ư, tôi chỉ nhắc lại giúp cậu thôi mà

Thôi cố lên, còn có 1km nữa là xong rồi.” Phùng Anh Anh ôm chân mình, ánh mắt tràn ngập sự tức giận, “Tôi chưa từng nói là muốn tự phạt 3km, cậu rõ ràng là đang trả thù tôi.”

Nhiếp Nhiên dường như chợt nhớ ra, khẽ hô lên một tiếng: “Ơ: À đúng rồi, xin lỗi nhé, vừa rồi tôi bị mấy lời cậu nói làm cho sôi trào nhiệt huyết, không để ý là mình đã nói quá.”

“Các em đang làm gì thế hả, có phải tính đợi lát nữa phạt chạy luôn đúng không?” Phương Lượng nhìn thấy hai người vẫn đứng yên tại chỗ không hề động đậy thì không nhịn được quát lên

“Xin lỗi nhé, tôi đi trước đây.” Nhiếp Nhiên nhún vai cười, sau đó không hề quay đầu lại mà tiếp tục chạy về phía trước, để lại một mình Phùng Anh Anh chật vật đứng nguyên tại chỗ.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 5: Không làm vật hy sinh nữa (1)


76747.png


76747_2.png

3hiếp Nhiên bây giờ không phải là Nhiếp Nhiên đó nữa

Cô ngẩng đầu lên một góc bốn mươi lăm độ, cảm thán một câu: “Có lẽ đúng như cậu nói, đầu óc tôi bị nước làm cho hỏng rồi.” Phùng Anh Anh tức đến nổ phổi, “Cậu!” Cô ta cảm thấy nếu cứ tiếp tục nói chuyện với Nhiếp Nhiên thì chắc chắn sẽ hạ thấp chỉ số thông minh của mình, bèn lập tức đẩy nhanh tốc độ chạy về phía trước

“Ơ này, cậu chạy nhanh như thể làm gì, dù sao thì chắc chắn cậu sẽ không phải về cuối cùng đâu.” Nhiếp Nhiên ở phía sau nói một câu chẳng khác nào đâm đúng chỗ đau của Phùng Anh Anh

Cô ta luôn đứng trong top mười người3về đích đầu tiên, đã bao giờ về cuối cùng đâu chứ

Phùng Anh Anh quay đầu trừng mắt tức tối với Nhiếp Nhiên, sau đó lại đẩy nhanh tốc độ, muốn cách xa cô một chút

Cũng không biết tại sao, hôm nay Nhiếp Nhiên hình như bị mất não thật rồi, cô cứ luôn chạy bám sát phía sau không rời khiến cô ta càng căm tức hơn

Phùng Anh Anh dùng hết toàn lực chạy về phía trước, hoàn toàn không để ý vết thương vẫn còn đang nhức nhối trên chân mình

Đến tận khi chạy xong, cô ta dừng lại thở hổn hển nhìn Nhiếp Nhiên bị mình bỏ xa một đoạn, cười đắc ý.

Nhưng cô ta đã nhanh chóng không thể tiếp tục cười được nữa, bởi vì1vết thương vốn chỉ hơi đau trên chân liền trở thành đau không thể chịu đựng nổi, thậm chí bàn chân cũng không đặt xuống mặt đất được nữa.

Cô ta ngồi xổm xuống tháo giày, thấy mắt cá chân của mình đã sưng phồng như cái bánh bao, da bên ngoài cũng chuyển thành màu tím đen rất đáng sợ.

“Tôi nhớ hình như lần trước cậu bị tội vặn chân mà, giờ lại bị đau thêm còn cố chạy, vết thương sẽ càng trầm trọng hơn, cậu có chắc cậu còn tiếp tục tham gia huấn luyện được không thế?” Không biết Nhiếp Nhiên đã hoàn thành bài chạy của mình và đến bên cạnh cô ta từ lúc nào, cô nhìn chân cô ta, lạnh lùng hỏi.

Phùng Anh Anh6giờ khắc này có ngu ngốc mấy cũng hiểu ra được, trong mắt cô ta tràn ngập tức tối và oán hận: “Thì ra cậu đã tính toán hết thảy! Muốn tôi không thể tiếp tục tham gia huấn luyện nữa, có đúng không?”

Thật sự là không phải! Vốn dĩ Nhiếp Nhiên muốn làm cho cái chân này của cô ta hỏng hẳn cơ, thế nhưng vì thân thể không có sức lực, luôn không có cách nào vượt qua cô ta, thế nên đành phải đánh vào tính hiếu thắng của cô ta, khiến cô ta chạy nhanh hơn, chân sẽ càng bị thương nặng hơn.

“Sao lại thế này?” Phương Lượng từ xa nhìn thấy Phùng Anh Anh ngã xuống mặt đất thì đi tới

Nhiếp Nhiên đứng thẳng người,4nói: “Báo cáo giáo quan, mắt cá chân của Phùng Anh Anh bị sưng lên ạ!”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 6: Không làm vật hy sinh nữa (2)


76748.png


76748_2.png

3ọi người lập tức im bặt.

“Tôi nhắc lại lần nữa, ai vừa nói chuyện, đứng ra cho tôi!” Đám tân binh vẫn yên lặng không tiếng động như cũ, không ai bước ra khỏi hàng

“Không ai đứng ra chứ gì? Vậy được, hôm nay nhóm các em đứng nghiêm cho tôi, đứng cho đến khi nào có người bằng lòng bước ra mới thôi!” Thời gian chậm chạp trôi qua

Mặt trời tháng tám chói chang như muốn lấy mạng người, cảm giác giống như bị nướng cháy, huống chi bọn họ đã đứng cả một buổi sáng, đã sắp tới giữa trưa mà vẫn không thấy có ai muốn đứng ra

Bụng cả đám đang sôi ùng ục còn chưa kể, đã thế còn bị các lớp khác đang định đi ăn cơm vây xem miễn phí, thật sự là vô cùng xấu hổ!

Ánh mắt bọn họ3bắt đầu chuyển động chuyển dời đến trên người Nhiếp Nhiên, bởi vì trước kia bọn họ đã từng âm thầm “thương lượng” với Nhiếp Nhiên, chỉ cần có những chuyện như thế này thì cô sẽ tự động đứng ra, như vậy sẽ miến cho cả lớp bị phạt, xem như làm được một chuyện tốt cho lớp.

Vì thế, Nhiếp Nhiên nhát gan cứ như vậy mà trở thành vật hy sinh

“Sao hả, vẫn không ai chịu đứng ra đúng không? Tốt lắm, các em muốn thi gan với tôi chứ gì, tôi theo!” Phương Lượng đi tới chỗ râm mát, tìm một chỗ ngồi xuống.

Ánh mắt của đám người sắc bén nhìn muốn lác mắt, nhưng Nhiếp Nhiên vẫn như bị mù, đứng im không nhúc nhích nhìn về phía trước.

Một tiếng trôi qua...

“Giáo quan, em không chịu nổi nữa.”

“Phải chịu!”

Hai tiếng trôi qua..

“Giáo1quan, em cũng không chịu nổi nữa rồi.” “Nhẫn nhịn!”

Cuối cùng, trong đội ngũ cũng có người ngã xuống, mỗi lần có người ngã xuống đất đều phát ra âm thanh nặng nề, chẳng khác nào một cái búa giáng thẳng vào lòng, làm cho người ta bắt đầu dao động.

“Tất cả đứng vững cho tôi! Tóm lại, nếu không có ai bằng lòng đứng ra thì các em đứng đến chết cho tôi!”

Giọng nói vang dội và nghiêm khắc của Phương Lượng nhất thời làm cho cái lưng đã cứng cùng của đám nữ binh run lên.

Mặt trời dần đổ về phía Tây, trong thời gian này, không ngừng có người ngã xuống, được khiêng đi, dần dần, trên sân thể dục chỉ còn lại có Nhiếp Nhiên và mấy người Lý Kiều còn đứng vững, không nhúc nhích.

Trong đó, điều làm cho người ta6không thể tưởng tượng được đó là Nhiếp Nhiên lại có thể kiến trì cho tới tận bây giờ.

Bởi vì đại bộ phận mọi người trong lớp đều tốt nghiệp từ trường quân đội, trong đó bao gồm Lý Kiều và Phùng Anh Anh, mà ai cũng biết Nhiếp Nhiên chỉ tốt nghiệp từ trường cấp ba bình thường, không thể lực, không năng lực lại càng chẳng gan dạ

Nhưng cô lại đứng đến tận lúc này, cho dù phần áo phía sau lưng đã ướt đẫm cũng chưa từng lung lay một cái, điều này làm cho những người còn lại không khỏi cắn răng kiên trì.

Trong lúc nhất thời, không khí trở nên hơi giằng co.

Lý Kiểu liếc nhìn Nhiếp Nhiên đứng cách đó không xa, người đứng thẳng, hai tay kề sát chỉ quần, đây là tiêu chuẩn đứng nghiêm, liên tục đúng4như vậy suốt tám giờ mà người còn ung dung tự tại như thế.

Đây..

thật sự là Nhiếp Nhiên nhút nhát yếu đuối, động tí là khóc ư? Lại qua hơn mười phút, có người không kiên trì được nữa, thẳng thắn nói: “Giáo quan, là em.”

“Còn cả em nữa.”

Phương Lượng đứng trước mắt hai người kia, lạnh lùng thốt lên: “Giỏi lắm! Chỉ vì hai người các em mà cả lớp phải phơi mình dưới nắng nóng cả một ngày, hai người bọn em chạy 3km cho tôi, bây giờ, lập tức chấp hành!”

Hai người kia oán hận nhìn thoáng qua Nhiếp Nhiên vẫn đứng ở nơi đó như cũ, sau đó liền chấp nhận số phận thực hiện trừng phạt.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 7: Ra oai phủ đầu (1)


76749.png


76749_2.png

3hất thời, cốc đựng bàn chải đánh răng trên tay cô rơi luôn xuống nền nhà, phát ra một tiếng vang thật lớn

Nhiếp Nhiên ngẩng phắt đầu lên, ném ra một ánh mắt sắc bén khiến hai người kia lạnh cả sống lưng.

Cô đặt chậu rửa mặt xuống, đi tới gần bọn họ, cười lạnh hỏi: “Là tôi nói chuyện riêng trong hàng hại các cậu bị phạt đứng à? Không phải! Là tôi ra lệnh phạt các cậu à? Không phải! Là tôi hại các cậu không được ăn cơm chắc? Cũng không phải! Thể thì lạ thật, nếu đã không phải thì nhóm các cậu có tư cách gì chỉ trích một người đứng đến tận cuối cùng mà chưa từng3ngã xuống nghỉ ngơi chứ hả?”

Giọng nói của cô mang theo khi thể ép người, tuy là đang cười nhưng trong đáy mắt lại tràn đầy sự lạnh lẽo, làm cho hai người kia không nhịn được lùi về sau mấy bước.

“Nhưng lúc trước cậu..

rõ ràng đã nhận lời rồi mà?”

Cô cười một tiếng đầy trào phúng, “Nhận lời ư? Một đám người các cậu đứng ở trước mặt tôi nói rằng sau này trong lớp có chuyện gì thì tôi cứ chủ động dũng cảm đứng ra đi, nếu không sẽ không tha cho tôi

Cậu nói đi, nếu cậu là tôi, cậu có nhận lời không hả?”

“Tôi...” Hai người kia quay sang nhìn nhau.

“Nói thật, tôi còn bắt đầu nghĩ, các cậu1không phải là quân nhân mà là côn đồ.”

Một nói này làm cho những người tốt nghiệp ở những trường cao cấp thấy hơi tức giận, nói bọn họ bắt tay nhau lấy đông bắt nạt ít thì cũng thôi đi, lại còn nói bọn họ côn đồ ư? Cái loại từ ngữ chợ búa này sao có thể được sử dụng để nói về họ chứ!

Quả nhiên, Phùng Anh Anh lập tức tập tễnh đi tới, tức giận nói: “Cậu nói gì hả?”

Nhiếp Nhiên liếc mắt nhìn Phùng Anh Anh: “Không hiểu tiếng người sao?” “Tôi thấy cậu nghỉ ngơi mấy ngày trong phòng bệnh nên giờ không biết trời cao đất dày rồi gì đúng không?” Phùng Anh Anh chỉ thẳng6vào mũi cô mà mắng chửi.

Nhiếp Nhiên lạnh lùng nhìn ngón tay của cô ta gần như sắp chạm vào mũi mình, giọng không cao không thấp, “Phùng Anh Anh, tôi thấy là cậu vừa lành sẹo đã quên đau rồi đấy

Chân vừa bị treo, giờ lại còn muốn nếm thử cảm giác gãy xương tay đúng không?” Phùng Anh Anh bị sự điên cuồng và kiêu ngạo của cô làm cho tức giận, trong cơn giận dữ, nghĩ đến cái chân của mình cũng là do cô ban tặng, cô ta liền nổi trận lôi đình.

“Cậu nói cái gì hả?” Cô ta chỉ vào mũi Nhiếp Nhiên rồi vọt tới

Lý Kiều vẫn luôn bận sắp đồ rửa mặt nhìn thấy thế liền4gọi to tên cô ta: “Phùng Anh Anh!”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 8: Ra oai phủ đầu (2)


76750.png


76750_2.png

Trần Lạc cao giọng chất vấn: “Cậu làm gì thế hả?”

Nhiếp Nhiên nhún vai, vô vị nói: “Dạy cho cậu ta một bài học thôi mà.” Mấy người cùng phòng nhìn thấy cô không kiêng nể gì như thế thì thấy tức giận nhiều hơn là sợ hãi

“Nhiếp Nhiên, cậu thật quá đáng, lại dám đánh bạn cùng đội bị thương!”

“Tôi sẽ nói với giáo quan!”

“Đúng thế, quá đáng rồi đấy, chúng tôi sẽ đi báo ngay cho giáo quan!”

Nói xong, Trần Lạc liền dẫn đám người định đi ra ngoài cửa

Nhiếp Nhiên dựa vào giường của mình, không hề có vẻ hoang mang gì, khoanh tay trước ngực nhìn Phùng Anh Anh đã đau đến mức sắc mặt tái nhợt.

“Đi đi, tôi cũng muốn xem xem, một bên là vặn cánh tay bạn bị3thương so với ác vấn đầu bạn cùng đội vào nước trong lúc huấn luyện, khiến bạn cùng đội suýt chút nữa ngạt chết, chuyện nào nghiêm trọng hơn!”

Quả nhiên, cơ thể Phùng Anh Anh cứng đờ, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi

Trần Lạc là người biết rõ nội tình, vừa nghe Nhiếp Nhiên nói như vậy thì lửa giận trong người lập tức tắt ngúm.

Đám người kia nhìn dáng vẻ thản nhiên tự đắc của Nhiếp Nhiên, lại nhìn vẻ mặt Phùng Anh Anh, trên cơ bản cũng đoán ra điều gì, nhất thời đứng sững ra không biết phải làm thế nào cho phải

Lý Kiều bước nhanh tới, n*n b*p xương tay của Phùng Anh Anh, có ý định giúp cô ta nắn lại, không ngờ lại thấy xương cốt bị xoắn1vào với nhau theo một phương thức rất kỳ quái, không chỉ đơn giản là trật cánh tay

Cô ta cau mày, ngẩng đầu lên: “Khôi phục tay cậu ta về như cũ ngay!” Đáng tiếc, Nhiếp Nhiên coi như không nghe thấy, cứ đứng tựa vào đó thưởng thức thẻ tên gắn trên quần áo mình.

Trần Lạc thấy cô kiêu ngạo như vậy thì không nhịn được nói với Lý Kiêu: “Hay là cứ gọi giác quan tới giúp Anh Anh phục hồi lại như cũ đi.”

“Xin lỗi đi!”

Phùng Anh Anh thấy Lý Kiêu nói vậy với mình thì mặt mũi nhăn nhó hỏi: “Cái gì?”

“Không muốn hỏng cánh tay này thì cậu xin lỗi đi!”

Phùng Anh Anh cứng cổ: “Tôi không xin lỗi!”

Ai ngờ Lý Kiêu lại thả tay cô ta ra, mặt không6đổi sắc, đứng lên thản nhiên buông một câu: “Tùy cậu.” Sau đó, cô ta đi về phía giường của mình, không thèm quan tâm tới nữa

Phùng Anh Anh giật mình nhìn theo bóng dáng Lý Kiêu

Cô ta không ngờ Lý Kiêu lại bảo mình cúi đầu với Nhiếp Nhiên

Nhưng bây giờ, đã mất đi chỗ dựa vững chắc nhất, cô ta vừa sợ lại vừa không muốn bị mất mặt nên vô cùng hoang mang.

“Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi tắm đây.” Nhiếp Nhiên làm bộ cầm chậu rửa mặt định đi

Phùng Anh Anh cảm nhận được từng cơn đau đớn truyền tới từ cánh tay, lại nhìn Nhiếp Nhiên sắp rời đi, buồn bực thốt lên một câu: “Xin lỗi...” Nhiếp Nhiên đang đi ra phía cửa dừng lại, mỉm4cười nhìn xuống Phùng Anh Anh dưới đất, “Tôi không nghe rõ.”

Phùng Anh Anh nhìn nụ cười đó của cô thì chỉ muốn xông lên tát cô một cái, nhưng cô ta vừa mới hơi động thì cơn đau đớn truyền tới từ cánh tay làm cô ta không đứng lên nổi

Cô ta thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ, “Rất, xin, lỗi!” Nhiếp Nhiên thản nhiên đứng ở đó, nhìn đám người đang đứng xung quanh một vòng, chậm rãi nói: “Tôi cảm thấy hình như không phải chỉ một mình cậu nợ tôi câu này đâu.”

Hai người bị phạt chạy bị Nhiếp Nhiên nhìn tới thì cả người run rẩy, thủ pháp vừa rồi của cô, ngay cả Lý Kiêu cũng chẳng thể giải được, vì thể hai người bọn3họ vội vàng nói, “Rất xin lỗi!” “Rất xin lỗi!”

Những người khác cùng phòng ngủ thấy mấy người kia xin lỗi, vì để đề phòng vạn nhất, không quan tâm đúng sai thế nào cũng mở miệng nhận lỗi

Lúc này, Nhiếp Nhiên mới hài lòng nhoẻn miệng cười, cô lập tức chậm rãi đi về phía Phùng Anh Anh, túm lấy chỗ bị thương trên tay cô ta, “Nhớ kĩ lời của cậu hôm nay, nếu còn có lần sau, tôi sẽ cho cậu nếm thử mùi vị gãy xương thật.”

Vừa nói dứt lời, tay cô uốn éo một cái cực rõ ràng và lưu loát, Phùng Anh Anh lại hét lên như heo bị chọc tiết.

“A!!!”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 9: Hai người kỳ quái


76751.png


76751_2.png

Một đêm bình yên trôi qua

Ba giờ sáng, trời còn chưa sáng, Nhiếp Nhiên vốn dĩ đang ngủ say ở trên giường đột nhiên ngồi bật dậy

Bởi vì cô biết nếu muốn ở lại đại đội tân binh thì tháng sau phải vượt qua bài kiểm tra thể lục, cũng may cơ thể này mặc dù yếu nhưng không ốm đau, cố gắng huấn luyện tàn khốc một chút thì hẳn là không có vấn đề gì lớn

Thế nên, cổ cần phải ra ngoài chạy bộ trước khi tới giờ dậy

Nhanh chóng thay quần áo và đi giày, sau khi gấp chăn và vệ sinh cá nhân một cách lưu loát, cô liền xuất phát hướng về phía sân thể dục của doanh trại huấn luyện.

Tháng tám, ba giờ sáng, mặt trời3còn chưa mọc, nhiệt độ trong không khí vẫn hơi lạnh

Cô khởi động làm nóng thân mình một cách đơn giản rồi bắt đầu chạy bền, nhưng mới chạy được nửa vòng ngắn ngủi thì đã thấy Lý Kiêu cũng xuất hiện trên sân thể dục

Cô ta tới đây làm gì vậy? Hai người nhìn nhau, tuy rằng cách nhau khá xa nhưng Nhiếp Nhiên có thể cảm thấy được đối phương hơi kinh ngạc và có phần giật mình ngẩn ra

Nhưng rất nhanh, Lý Kiều cũng đã bắt đầu tự khởi động làm nóng cơ thể

Cuối cùng, hai người cứ thế chạy cách nhau nửa vòng sân thể dục, coi như đối phương không hề tồn tại, nhìn về khu vực huấn luyện chỉ thấy hai bóng người đang chạy bền1buổi sáng

Nhiếp Nhiên biết rõ ràng cơ thể mình thế nào, thế nên sau khi chạy bền được 5km và chạy nhanh 1km thì kết thúc buổi chạy sáng của mình

Trên đường trở về phòng ngủ, Nhiếp Nhiên nhìn thấy Lý Kiêu vẫn đang tiếp tục chạy, trên sân huấn luyện chỉ nghe thấy tiếng bước chân nho nhỏ của cô ta

Nhiếp Nhiên cảm thán nói thầm trong lòng: Xem ra, để làm học sinh ưu tú cũng không phải dễ dàng gì.

Liên tục nửa tháng, mỗi ngày hai người đều như hẹn sẵn với nhau, đúng ba giờ dậy, ba rưỡi khởi động cơ thể trên sân thể dục, tận lực chạy bền quanh sân

Chưa kể, chạy suốt nửa tháng qua làm Nhiếp Nhiên cảm nhận được rõ ràng rằng thể6lực của mình đã khá hơn rất nhiều, hơi thở cũng đều đặn hơn nhiều.

Chỉ tiêu sức bền và cơ năng thân thể đều từ từ thay đổi, nhưng cái duy nhất không thay đổi chính là hai người đều coi đối phương như là không khí

Thỉnh thoảng hai người chạy ngang qua nhau, nhưng cũng chưa từng nhìn đối phương lấy một cái

“Reng reng reng reng...” Tiếng kẻng kiểm tra vệ sinh đột nhiên vang lên lúc bốn giờ.

Hai người đang chạy bộ bên ngoài nghe thấy tiếng chuông reo vang, sau đó toàn bộ đèn điện ở ký túc xá sáng bừng lên

Hai người nghĩ có lẽ đã xảy ra chuyện gì đó nên vội vàng chạy về phía phòng ngủ của mình, còn chưa tới cửa đã nghe thấy4tiếng Phương Lượng vang lên từ trong phòng ngủ

“Hai bạn Lý Kiêu và Nhiếp Nhiên đâu rồi?” Hai người nghe thấy tên mình, chân lại càng nhanh hơn vài bước.

“Báo cáo!”

“Báo cáo!

Hai giọng nói không hẹn mà cùng vang lên ở ngoài cửa, Phương Lượng quay đầu lại nhìn thấy hai người mặc áo ngụy trang, trên mặt đầm đìa mồ hôi

Anh ta cau mày hỏi: “Tiếng kẻng kiểm tra vệ sinh buổi sáng vừa vang lên, hai người các em đi đâu vậy hả?”

“Chạy sáng.” “Chạy sáng.” Hai giọng nói ấy lại không hẹn mà cùng vang lên một lúc

Đám nữ binh trong phòng ngủ liếc mắt nhìn những người xung quanh, tình huống gì đây? Hạng nhất và hạng bét của lớp cùng nhau đi chạy sáng ư? Lý Kiêu3thân thiện như thể từ bao giờ vậy? Không khí trong nháy mắt trở nên quỷ dị

Phương Lượng chắp tay sau lưng đi tới, “Bổn giờ đi chạy sáng, các em cũng hào hứng thật đấy.” Ngay sau đó, anh ta quát lên với đám nữ binh trong phòng ngủ một cách giận dữ: “Trong vòng 10 phút, giải quyết xong toàn bộ việc vệ sinh cá nhân, nếu không thì cũng chăn bông luyện tập”

Bị quát lên như vậy, mọi người lập tức dõng dạc đáp lại theo bản năng, “Vâng!” Tiếp theo liền bước ra ngoài

Nhìn đám người trong phòng ngủ vội vàng đi đánh răng rửa mặt, hai người Nhiếp Nhiên và Lý Kiêu vốn đã rời giường từ lâu lại có vẻ nhàn nhã

Nhiếp Nhiên chỉ cảm thấy cái đầu dính đầy mồ hôi của mình thật sự quá hôi nên đi rửa mặt một chút

Cô đi tới cuối hành lang, nơi đó có hai bồn rửa mặt giống hệt nhau, chụm tay bưng nước vỗ lên mặt mình, cảm thấy tinh thần sáng láng hẳn.

“Rốt cuộc cậu là ai?”

Bên tai bỗng nhiên vang lên giọng nói trong trẻo và lạnh lùng của Lý Kiều

Nhiếp Nhiên vuốt nước trên mặt, ngẩng đầu, nhếch môi, “Ở cùng phòng với nhau suốt hơn một tháng trời, đến bây giờ còn chưa nhớ được tên tôi, quả nhiên học sinh ưu tú của lớp chúng ta rất kiêu ngạo.” “Cậu không phải cậu ta!” Giọng điệu cô ta cực kỳ chắc chắn

Nhiếp Nhiên chống hai tay xuống bồn rửa mặt, nghiêng đầu hỏi: “Cậu có gì để chứng minh không hả?” “Chỉ bằng thủ pháp đầy kinh nghiệm cậu vặn cổ tay Phùng Anh Anh mấy ngày trước, không giống một tân binh vừa mới tốt nghiệp trung học.” Nhiếp Nhiên cười, đứng thẳng lên, đối mặt với cô ta, nói: “Chẳng phải cậu đã nói sao, chơi thế nào cũng được mà? Giờ tôi đang cố gắng áp dụng vào thực tiễn, không bằng hãy chờ mà nhìn xem thành quả của tôi đi.” Mắt Lý Kiêu hơi lạnh: “Hôm đó cậu giả vờ ư?” Sao có thể chứ! Hơi thở của một người giả vờ ngủ sẽ khác hẳn một người đang ngủ, ngày đó rõ ràng cô ta cảm thấy hơi thở của Nhiếp Nhiên ở trên giường rất yếu, sao có thể ở trong trạng thái tỉnh táo được chứ?

Chẳng lẽ cảm giác của mình có vấn đề ư? Không thể nào! Những năm gần đây, cô ta được gia tộc huấn luyện lâu như thế, cảm giác vô cùng nhạy bén, sao có thể sai được chứ? 2) Lý Kiêu càng nghĩ càng cảm thấy hoảng sợ

Lần sau nếu làm nhiệm vụ cũng khinh suất như vậy, nói không chừng giây tiếp theo đã bị kẻ địch bắn nát đầu rồi.

“Cũng coi như nửa giả vờ đi, quả thực tôi bị bạn tốt của cậu làm cho nửa sống nửa chết, phỏng chừng cô ta mà cố thêm tí nữa, có khi tôi đã thật sự đi gặp Diêm Vương rồi ấy chứ.” Nhiếp Nhiên nhún vai, bước qua người cô ta định rời đi, lại bị Lý Kiểu túm lấy tay, lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì, định trả thù Phùng Anh Anh sao? Cậu làm thể thì sẽ càng làm cho sự tình càng ngày càng hỏng bét, thậm chí sẽ bị khai trừ đấy.” Ánh mắt Nhiếp Nhiên nhìn thẳng phía trước, cô không chớp mắt lấy một cái, trả lời: “Đừng có dùng cái đầu không ai bì nổi kia của cậu để nghiên cứu tôi, tôi và cậu không phải cùng một loại người đâu.”

Sau đó, cô nhẹ nhàng hất văng cái tay đang ngăn mình lại kia, không quay đầu mà đi thẳng ra sân thể dục.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 10: Cảm giác bị nhắm làm mục tiêu không tốt lắm (1)


76752.png


76752_2.png

3ết quả bị Phương Lượng thính tai nghe thấy, anh ta quát lên một tiếng, “Có phải lại muốn đứng phạt đúng không?” Trên sân huấn luyện lập tức im phăng phắc, mọi người đều ngậm chặt miệng

Sau khi Phương Lượng nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của các cô gái thì trong lòng mới hơi cảm thấy có thành tựu: “Bây giờ tự phân thành chia hai người một nhóm.” Đám nữ binh tự phân hai người một nhóm dựa theo yêu cầu, Nhiếp Nhiên vì chuyện xảy ra lúc trước làm mọi người không khỏi sợ hãi, mà Lý Kiều lại là cao không thể với tới, vì thế hai người liền trở thành hai kẻ lạc bầy.

Nhiếp Nhiên nhìn Lý Kiêu, cuối cùng nhấc tay hộ báo cáo: “Giáo quan, không có người, em xin hoàn thành một mình.”

Cô chẳng thèm cùng3chung nhóm với Lý Kiêu quá mức kiêu căng kia

Nhưng ai ngờ Phương Lượng còn chưa kịp nói gì, Lý Kiêu lạnh lùng đứng ở chỗ rất xa đã đi tới, “Tôi và cậu.” Sau khi Phùng Anh Anh nghe thấy thế liền lập tức chặn lại: “Đừng, Lý Kiêu, cậu đừng tới gần cậu ta!” Lý Kiêu xoay người lại, hỏi một câu: “Vậy cậu qua chắc?”

“Tôi...”

Phùng Anh Anh từng bị rơi vào bẫy của Nhiếp Nhiên, cũng từng bị cô cho ăn đòn, làm sao dám chung tổ với Nhiếp Nhiên chứ? Ngay lúc cô ta còn đang cực kỳ chần chừ, giáo quan đã lập tức lên tiếng ra lệnh: “Mọi người nằm xuống!”

Nháy mắt, mọi người ôm cọc gỗ nằm xuống đất, ngay cả Lý Kiêu cũng ôm một đầu cọc gỗ nằm xuống, chỉ còn lại mỗi mình Nhiếp Nhiên1đứng đó

Bị ánh mắt sắc bén của giáo quan đảo qua, Nhiếp Nhiên rơi vào đường cùng nên đành phải ôm đầu cọc gỗ còn lại, nằm cùng một chỗ với Lý Kiêu

“Tôi không chắc có thể hợp tác thành công với cậu, cẩn thận lúc đó bị tôi liên lụy.”

Nhiếp Nhiên nói một câu không nặng không nhẹ, nhưng không ngờ Lý Kiêu lại học theo Nhiếp Nhiên, ném trả lại cho cô lời mà cô từng nói

“Không phải cậu muốn cố gắng chứng minh bằng thực tiễn sao, tôi đang kính cẩn chờ mong đây?” “...” Nhiếp Nhiên cứng họng, chỉ biết hừ mũi hai tiếng.

Giáo quan từ trên cao nhìn xuống bọn họ, nói: “Tôi đếm một, các em đứng lên, hai nằm xuống, đã rõ chưa?”

“Rõ!”

“Một!”

“Hai!”

Lần huấn luyện này của giáo quan nhằm vào việc hợp tác, cho nên nếu không6đồng thời nằm xuống, lực không đều nhau thì người ở đầu bên kia sẽ bị đè ngã ngay lập tức.

Khẩu lệnh còn chưa đọc được mấy lần thì đã nghe thấy trên mặt đất có tiếng k** r*n

“Õi!” “Cậu nằm nhanh quá làm tôi bị đè vào rồi!” “Cậu mau đứng lên đi, một mình tôi không khiêng được.” “Chịu rồi chịu rồi, tôi không đứng dậy nổi, quá nặng!” Người trong lớp làm chưa tới hai mươi lần thì cả một đám người đã không đứng dậy nổi

“Nhanh lên cho tôi, không được lười biếng! Ai không bắt kịp nhịp đếm, đến lúc đó thiếu một phạt mười!” Phương Lượng tức giận quát lên một tiếng làm cho cả đám người run lên, lập tức bò dậy từ mặt đất

Trái lại, tổ của Nhiếp Nhiên và Lý Kiều, hai người nâng lên hạ4xuống cực kỳ nhịp nhàng theo nhịp đếm, tốc độ thống nhất, vô cùng ăn ý

Sau khi đứng lên nằm xuống năm mươi cái, toàn thể nữ binh đều ngã xuống, thậm chí còn chẳng có sức đâu mà đẩy cọc gỗ đang đè trên người ra

“Trời ạ, huấn luyện này còn mệt hơn chạy 3km nhiều, lưng tôi sắp gãy tới nơi rồi!” “Tôi cũng thể.”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 11: Cảm giác bị nhắm làm mục tiêu không tốt lắm (2)


76753.png


76753_2.png

Lý Kiêu ngồi uống nước bên cạnh cô, nói: “Cố gắng chứng minh bằng thực tế mấy ngày nay của cậu có hiệu quả rõ rệt ấy chứ.” “Cậu nói đùa nhạt nhẽo thật đấy.” Nhiếp Nhiên thở hổn hển mấy hơi, sau đó hơi liếc mắt nhìn sang cô ta: “Mà này, ở đây nhiều chỗ thế, cậu sang chỗ khác ngồi đi, ngồi bên cạnh tôi, tôi sợ bị đám người kia đánh lắm đấy.”

Lý Kiêu quay sang nhìn cô, “Cậu nói đùa cũng chẳng thú vị gì cả, giờ có khi cả lớp này sợ bị cậu đánh nhất ấy chứ.” Hai người qua lại mấy câu thì đợt huấn luyện đã qua một vòng

Đám người kia sau khi làm xong một trăm lần ôm cọc gỗ đứng lên nằm xuống thì đã mệt đến mức hai chân run lẩy3bẩy, đi tới tìm chỗ râm mát nghỉ ngơi

“Sớm biết thế này tôi đã chung tổ với Lý Kiêu, lại để cho Nhiếp Nhiên được lời rồi.” Mấy người trong đám không phục liền nhỏ giọng than thở với nhau

Một người khác cũng phụ họa theo, “Còn chẳng phải sao, Nhiếp Nhiên đúng là gặp phải vận dẫm trúng phân chó.” “Suỵt! Nói bé mồm thôi, cậu ta đang nhìn về phía chúng ta đấy.” Nhiếp Nhiên thoáng nhìn về phía mấy người kia làm cho đám người cúi gằm mặt cố tỏ ra mình không tồn tại.

Một đám chỉ biết bắt nạt kẻ yếu! Nhiếp Nhiên nhếch miệng cười châm chọc

Mấy ngày tiếp theo đó, hạng mục huấn luyện gần như đều là hợp tác theo tổ đội, cũng không biết có phải do trùng hợp hay không, lần nào Lý Kiều1cũng có cách để còn thừa lại chính mình, sau đó sẽ cực kỳ “trùng hợp” mà ghép chung tổ với Nhiếp Nhiên

Nhiều lần như thế, Nhiếp Nhiên nhận ra, rõ ràng Lý Kiêu cố ý làm vậy! Cô ta đang nhắm vào cô!

Nhiếp Nhiên không ngu, vì muốn đá bay Lý Kiêu đi nên cô bắt đầu lần nào cũng không hoàn thành đúng định mức huấn luyện, thậm chí có đôi khi còn làm liên lụy tới Lý Kiêu bị phạt chạy hoặc phạt luyện tập với mình,

Tất cả mọi người đều cảm thấy không thể chấp nhận nổi chuyện này, nhưng Lý Kiêu vẫn nhịn.

Cho dù là chạy cùng hay tập luyện cùng, cô ta cũng chẳng hề có nửa lời oán trách, kiên trì tới cuối cùng thì thôi.

Nếu là đàn ông, Nhiếp Nhiên cảm thấy chắc cô đã6bị làm cho cảm động tới phát khóc rồi ấy chứ

Sau khi nhẫn nhịn tới bốn, năm ngày, cuối cùng Nhiếp Nhiên không nhịn được mà lên tiếng: “Rốt cuộc cậu đang làm gì thế hả?” Cô nhìn Lý Kiêu đang giúp cô ẩn hai chân để gập bụng, vô lực hỏi

Lý Kiêu đáp lại đầy đứng đắn và nghiêm túc: “Đang đè chân giúp cậu chứ làm gì.”

Nhiếp Nhiên nằm xuống đất, cười nhạo: “Có thể được một học sinh ưu tú giúp mình ấn chân để gập bụng, tôi thật có phúc đấy! Hai chúng ta nói thẳng ra đi, rốt cuộc cậu muốn gì? Ngày nào cũng cùng tôi đày đọa thân mình như thế, cậu không cảm thấy ức à?”

Lý Kiều còn chẳng thèm ngẩng đầu lên, đáp: “Tôi sợ cậu làm tổn thương tới bạn trong lớp.”

Một câu4trả lời thật thông minh!

Nếu không phải lần trước ở phòng Y tế, cô nghe thấy Lý Kiều tát Phùng Anh Anh một cái ngay tại chỗ, và cả dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng của cô ta thì có khi Nhiếp Nhiên đã like điên đảo cho cô ta rồi ấy chứ

Cổ nhịn chuyện cô ta tùy tiện bịa ra lý do, Nhiếp Nhiên lại nói lời cam đoan: “Chỉ cần bọn họ không động tới tôi, tôi cũng sẽ không động tới bọn họ

Thế nên, xin cậu hãy mau đi đi, đừng có suốt ngày nhắm vào tôi nữa!” Lý Kiêu chậm rãi buông lỏng tay, ngẩng đầu lên đáp với vẻ kiên định hiếm thấy, “Cậu nói đúng rồi, tôi đã nhắm trúng cậu.” Trực giác của Lý Kiêu mách bảo rằng Nhiếp Nhiên trước mắt chắc chắn không phải3người trước kia nữa

“..” Nhiếp Nhiên mấp máy môi, không nói lên lời

Bị một cô gái nhắm trúng, còn thông báo theo kiểu vừa bá đạo vừa lạnh lùng thế này, cô cảm thấy rất không thoải mái

“Tha cho tôi đi, có được không hả?” “Vậy cậu hãy nói cho tôi biết, cậu là ai, cậu muốn làm gì?” Nhìn dáng vẻ Lý Kiểu như thể “nếu cậu không nói cho tôi biết thì tôi vẫn cứ nhắm vào cậu”, Nhiếp Nhiên cảm thấy rất đau đầu, cô nằm ra đất, “Lần đầu tiên tôi phát hiện lòng hiếu kỳ của cậu lại lớn như thế đấy.” “Trả lời tôi!” Nhiếp Nhiên nhìn cô, đột nhiên nhíu mày cười, “Được thôi, nếu cậu thắng tôi trong kỳ sát hạch thể năng, tôi sẽ nói cho cậu biết.” Lý Kiêu khẽ cau mày, thành tích của Nhiếp Nhiên luôn đứng cuối cùng trong lớp, cho dù dựa vào việc chạy bộ rèn luyện hàng ngày cùng mình trong suốt một tháng ngắn ngủi này thì cũng không thể nào thắng nổi mình được

Nhiếp Nhiên, có phải quá không biết trời cao đất rộng rồi không!

“Quyết định như thể đi!”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 101: Tới chợ đen mua đồ


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77981.png


77981_2.png

Nhiếp Nhiên lập tức quan sát nhanh từ đầu ngõ tới cuối ngõ, sau đó lập tức tiến vào.

Trong cửa hàng có mùi ẩm mốc vì quanh năm không được thông khí, Nhiếp Nhiên đảo mắt nhìn trang trí trong phòng, trên những kệ để giày có một lớp bụi dày

Trên trần nhà có một cái cửa sổ bằng kính cực nhỏ, ánh mặt trời xuyên qua đó, thậm chí còn có thể quan sát được bụi bặm đang cuộn lên dưới ánh sáng.

Sau quầy có một người đàn ông trung niên thấp bé đang vắt chân vừa xem ti vi vừa hát ngâm nga

“Ông chủ, tôi muốn mua hàng.” Nhiếp Nhiên đè thấp giọng, đứng trước quầy nói

Người đàn ông kia đẩy gọng kính, thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu lên, “Hàng của chúng tôi đều bày ở3đây cả, anh cứ xem thoải mái đi.”

Nhiếp Nhiên ngẩng đầu, đôi mắt dưới vành mũ hiện lên ý cười lạnh lùng: “Thứ tôi muốn, ở đây không có.”

Người đàn ông trung niên kia đột nhiên phẩy tay một cách không kiên nhẫn, như đang xua đuổi ruồi nhặng, “Vậy anh tới đây làm gì chứ hả? Đi đi đi, đừng quấy rối ở đây!” “Thứ tôi cần, người khác cũng không thể bán được.” “Không thể bán được ư?” Người đàn ông trung niên kia vừa nghe thấy thế, lập tức quay đầu nhìn về phía Nhiếp Nhiên, trong mắt hơi đảo rồi cẩn thận đi qua, hỏi: “Chỗ tôi chỉ bán giày thôi, anh có thể nói dễ hiểu một chút được không.” “Tôi muốn một con dao găm quân dụng, ống nghe bệnh, một đôi găng tay1màu đen, và cả kính xuyên đêm có gắn hồng ngoại nữa.” Nhiếp Nhiên nói một mạch xong, trong mắt người đàn ông kia hiện lên một chút kinh ngạc

Người đến chỗ ông ta mua súng đạn không ít, mua mấy thứ này, chẳng lẽ cơm chìm ư? Nghĩ tới đây, ông ta lập tức căng thẳng, vội vàng xua tay đuổi cô đi, “Đây là đồ thường dùng, chỗ tôi chỉ bán giày thôi, anh tìm nhầm chỗ rồi, mau đi đi, đi đi.”

Nhiếp Nhiên túm cổ tay ông ta, nói với ý sâu xa: “Là đồ thường dùng, nhưng nếu dùng kết hợp với nhau thì sẽ không phải bình thường đâu.” Đúng thế, những thứ kia mà kết hợp với nhau, vừa nhìn đã biết là trang bị cơ bản dùng để đột nhập trộm cướp

Sắc mặt8người đàn ông trung niên hơi thay đổi, lập tức rút tay về: “Anh à, tôi không hiểu anh đang nói gì, nếu anh muốn mua giày thì ở lại, nếu không mua thì anh mau đi đi.” “Sao hả, không chịu bán thật đấy à?” Nhiếp Nhiên không tức giận, tựa người vào mặt quầy, lạnh lùng nhìn ông ta.

“Chỗ chúng tôi đây thật sự không có mà.” Người đàn ông trung niên vẫn kiên quyết giả ngu.

“Không có thật sao?” Trên gương mặt tái nhợt của Nhiếp Nhiên hiện lên ý cười vừa gian xảo, vừa trêu chọc, “Lão Tam Tử ông được xưng là cái nhà kho trong giới, có cái gì mà không có chứ, vậy mà lại không có mấy đồ thường dùng kia ư? Nói đùa à!”

Sắc mặt người đàn ông có biệt danh9Lão Tam Tử kia lập tức biến đổi mạnh mẽ, ông ta nuốt mấy ngụm nước bọt, hỏi: “Anh là ai?”

Cái tên này, dù là những khách hàng quen cũng chưa chắc đã biết, sao một người xa lạ như người thanh niên này lại biết chứ?”

Thực ra, Nhiếp Nhiên biết chuyện này cũng không có gì đặc biệt, cô đi dạo chợ đen có khác gì dạo phố, cái ký hiệu ở ngoài cửa vừa nhìn đã nhận ra ngay, đây là một cửa hàng rất có tiếng. w●ebtruy●enonlin●e●com

Hơn nữa, tin tức về chợ đen ở chỗ này, sau khi tùy tiện nghe ngóng một chút là biết ngay

“Có bán không?” Vẻ mặt cô lạnh nhạt, khóe miệng thậm chí còn mang theo ý cười, nhưng chỉ khiến người ta nhìn mà kinh hãi

Ông ta kiên quyết không khai, còn7cứng đầu cứng cổ làm ầm lên, “Tôi không biết nhà kho nhà khiếc gì hết, chỗ tôi đây là tiệm bán giày, tôi không hiểu anh đang nói cái gì, không hiểu gì hết!” Cuối cùng, Nhiếp Nhiên ngẩng đầu lên nhìn, khóe miệng cong lên tạo thành một nụ cười lãnh khốc đến cực điểm.

Đột nhiên cô đưa tay ra túm lấy cổ áo ông ta, kéo tới trước mặt mình, “Lão Tam Tử, ông đừng có khiêu chiến sự nhẫn nại của tôi, có tin tối châm lửa đốt sạch cái quán này của ông không?”

Cô biết, với mấy vụ mua bán này, nếu không phải khách quen thì người ta sẽ không tùy tiện giao hàng ra, nhưng giờ cô đang không có thời gian, cần phải tranh thủ để còn quay lại phòng thay đồ trong cửa hàng bách hóa kia nữa.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 102: Không bán thì đốt quán luôn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77982.png


77982_2.png

Nhưng còn chưa kịp thở phào thì đã nghe thấy cô cúi đầu cười nói: “Gọi đi, chờ cảnh khuyển tới đây tìm mấy thứ đồ phi pháp kia ra, ông nói xem, tôi hay ông mới là người ở trong đó lâu hơn?”

Lão Tam Tử bị lời này của cô khiêu khích, lập tức nóng nảy vừa mắng chửi vừa lôi cô ra ngoài, “Anh bị thần kinh phải không? Tôi làm ăn đứng đắn, anh lại tới quấy rối! Tôi không hiểu anh nói cái gì hết, anh mau cút ra ngoài đi!”

Đúng lúc ông ta đang cố gắng lôi kéo người, thân mình Nhiếp Nhiên khẽ động, lập tức bẻ ngoặt tay ông ta, dễ dàng ẩn được ông ta xuống đất

“Ông bản cho tôi, chuyện đầu sẽ vào đó! Ông mà không3bán cho tôi, vậy thì đừng trách tôi.”

“Tôi đã nói rồi, không có là không có! Tôi là người làm ăn đứng đắn!” Lão Tam Tử bị đè xuống đất, tay bị bẻ ngoặt về sau, đau đến chết lặng.

Nhiếp Nhiên nhìn dáng vẻ không chịu khuất phục của ông ta thì lập tức cáu kỉnh, kéo ông ta lên, lôi bật lửa ra, “Thế thì thôi vậy, tôi đành phải đốt chỗ này, chờ cảnh sát tới tìm giúp tôi.”

Lão Tam Tử vừa nghe thấy thế liền nóng nảy, nhưng tay đang bị bẻ ngoặt ra sau nên không làm gì được, “Này, anh không được đốt!”

“Có bán hay không, ông tự chọn đi.” Cô ấn nhẹ một cái, một ngọn lửa nhỏ bùng lên, Trong lòng Lão Tam Tử cũng theo đó mà căng1thẳng

“Anh..

rốt cuộc anh muốn gì hả? Tôi thực sự không có mà! Anh làm thế này không phải là muốn giết tôi ư?” Nhiếp Nhiên không thèm nhìn ông ta diễn kịch nữa, dí ngọn lửa lại gần một đôi giày

Lửa càng gần, hốc mắt Lão Tam Tử lại càng trợn trừng hơn

Cuối cùng, thấy lửa sắp bén vào giày, Lão Tam Tử không thể nhịn được nữa, lỡ đâu xảy ra hỏa hoạn thật, cảnh sát mà tới thì ông ta toi đời thật! “Thôi được, thôi được, tôi bán, tôi bán mà!” Ông ta vội vàng nói

“Còn không đi lấy mau.” Nhiếp Nhiên thả tay ra, ngọn lửa tắt phụt

Lão Tam Tử thấy thế mới thả lỏng ra một chút, thất tha thất thểu đi về quẩy
Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com
Ông ta ngồi xổm xuống, dùng dao cạy8một tấm gỗ lát nền ra, sau đó lấy từng đồ ra một, “Dao găm quân dụng, ống nghe bệnh, găng tay, tất cả của anh đây!”

Nhiếp Nhiên dựa vào quầy, thử từng món đồ, sau khi chắc chắn đều dùng được thì mới nói một câu chẳng hề có thành ý chút nào, “Cảm ơn!” “Thỏa thuận trước, xảy ra chuyện gì thì đừng có khai tôi ra đấy!” Lão Tam Tử lau mồ hôi trên trán

Nhiếp Nhiên thử độ sắc bén của dao găm, cười như không cười nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ không khai ông ra đâu

Ông có tí lá gan này mà cũng dám lăn lộn trong nghề cơ đấy.”

“Không phải tôi nhát gan, là tôi cẩn thận, có hiểu không hả?” Lão Tam Tử lập tức phản bác lời cô

Nhiếp9Nhiên nhíu mày, cắm dao găm lên mặt quầy, “Nói vô nghĩa lắm thể làm gì, kính nhìn đêm của tôi đâu?” Lưỡi dao sắc bén lạnh như băng cắm trên bàn hơi rung lên làm Lão Tam Tử sợ tới mức giật thót người, lập tức ngồi xổm xuống tìm kiếm tiếp, “Tôi tìm cho anh ngay đây.” “Nhanh lên!” Nhiếp Nhiên nóng nảy thúc giục

“Loại kính nhìn trong đêm này là hàng quân dụng, giá không rẻ đâu.” Lão Tam Tử lôi một cái kính ra, nhìn cô với vẻ mặt chân thành tha thiết.

“Quân dụng ư?” Nhiếp Nhiên tùy tiện tung hứng nó một chút, cười nhạo lạnh lùng, “ông tưởng tôi là đồ ngốc nên lừa đấy à, hay là ông muốn thử một chút hương vị của lưỡi dao này?” Lão7Tam Tử thấy cô muốn động dao thì chỉ muốn cắn đứt lưỡi cho xong

Rõ ràng biết đây là một khách hàng không dễ dây vào, ấy vậy mà còn mở miệng tham lam chút tiền kia làm gì không biết nữa! “Đại ca, xin đừng mà, tôi..

tôi..

để tôi tìm cho anh, chờ tôi tìm...” Tìm kiếm một hồi lâu, Lão Tam Tử mới lấy ra một cái kính màu bạc siêu mỏng, “Cái này..

cái này..

mới là hàng quân..

quân dụng.” Nhiếp Nhiên thoáng nhìn, sau khi thấy ông ta không nói sai thì mới để tiền lại rồi vội vàng đi ra ngoài

Nhìn cánh cửa được đóng lại, sau khi chắc chắn người đã đi xa rồi, lúc này Lão Tam Tử mới đặt mông ngồi xuống ghế, thở phào một hơi.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 103: Tìm bí mật của phòng sách trong đêm


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77983.png


77983_2.png

7hời gian dần trôi qua, màn đêm dần buông xuống, Nhiếp Nhiên vẫn cứ ngồi xem ti vi trên sofa, không hề nhúc nhích, giống y như đã bị chương trình ti vi cuốn hút vậy.

Đến mười một giờ đêm, sau khi xem hết tập phim truyền hình, cô mới tắt ti vi, tắt đèn rồi đi vào phòng ngủ.

Hết thảy đều bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

“Báo cáo, không có chuyện gì, cô gái kia đã tắt đèn đi ngủ.” Lúc này, một người đàn ông ở trong một căn phòng thuộc tòa nhà bên cạnh đang dùng ống nhòm quan sát mọi hành động của Nhiếp Nhiên lên tiếng báo cáo.

“Tôi biết rồi.” Sau khi A Hổ nhận được tin tức thì báo cáo lại cho Hoắc Hoành

Hoắc Hoành nghe được tin tức ấy thì nhíu mày, miệng cười thản nhiên, “Ngoan ngoãn như3thế không giống với tính cách của cô ấy.” Bóng đêm trầm tĩnh như nước, ánh trăng êm dịu.

Họ hoàn toàn không biết, trong nháy mắt khi Nhiếp Nhiên tắt đèn đóng cửa, cô liền mang theo những món đồ kia trèo qua cửa sổ toilet ra ngoài, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Trong lúc tranh tối tranh sáng đó, tầm mắt của con người cũng sẽ rơi vào một trạng thái không thấy rõ ràng, mà chính thời gian vài giây này cũng đã đủ cho Nhiếp Nhiên rời đi rồi

Cô nhẹ nhàng, nhanh nhẹn đi xuyên qua con phố nhỏ vắng vẻ và lạnh lẽo, yên lặng di chuyển trong màn đêm

Rất nhanh, cô đã đứng trước một con ngõ nhỏ không xa, nhìn tòa nhà cao ốc chọc trời trước mắt

Nếu không phải Hoắc Hoành càng ngày càng thăm dò thường xuyên khiến Nhiếp Nhiên1cảm thấy rằng lớp vỏ phòng thủ của cô đang dần bị anh ta bóc ra thì chắc cô cũng không lựa chọn ra tay nhanh đến thế này

Cô kéo sát vành mũ, lập tức xoay người lặng lẽ đột nhập vào cửa sau công ty

Nhiếp Nhiên nhìn thấy một gã bảo vệ đứng ở cửa sau, trong tay còn cầm dùi cui điện đang đi đi lại lại tuần tra

Cô nép sát vào góc, nhìn xung quanh một lượt

Chỉ có hai, ba con mèo hoang đang xúm vào một chiếc thùng rác ngay bên cạnh.

Lập tức, cô giơ chân đá đổ thùng rác kia

“Leng keng...” Tiếng động vang lên làm cả đám mèo chạy tán loạn, cũng làm kinh động tới gã bảo vệ ở bên kia

Bảo vệ lập tức chạy tới xem xét

Chớp lấy thời cơ, Nhiếp Nhiên nhanh nhẹn tránh được tầm mắt của bảo vệ8và hai chiếc camera giám sát, lẻn ngay được vào trong tòa nhà

Hết thảy đều xảy ra trong chớp mắt

Bước nhanh về phía phòng điều hòa tổng, Nhiếp Nhiên đeo bao tay nhẹ nhàng ẩn lên cửa

Một tiếng “tạch” rất nhỏ vang lên, cửa được mở ra

Trong phòng điều hòa tổng tối đen như mực, cô giẫm lên bàn rồi nhảy lên trần nhà, chui vào ống thông gió.

Lần trước tới đây nghiên cứu cấu trúc sơ đồ, trong lúc vô tình, cô đã phát hiện ra ống thông gió ở đây có thể nối thẳng tới phòng thư ký.

Vốn dĩ cô đang muốn tìm cách để đột nhập vào phòng thư ký, bởi tất cả các cửa sổ trong phòng thư ký đều có hệ thống báo động, chỉ cần bước vào, hệ thống báo động sẽ lập tức kêu lên ngay. Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Kết quả không ngờ, tự nhiên ông9trời lại mở cho cô một cánh cửa ở nơi này.

“Cộp cộp cộp...” Đột nhiên, ở cuối hành lang vang lên một hồi tiếng bước chân lúc xa lúc gần.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 104: Cái két sắt quái dị


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77984.png


77984_2.png

Nhiếp Nhiên nín thở, tập trung nghe tiếng bước chân đi xa dần, sau đó mới nhích người bỏ dần về phía phòng thư ký

Cô dùng dao găm cạy cửa sổ ống thông gió ra, quan sát kĩ trong phòng một lượt

Căn phòng tối đen như mực, cực kì im ắng, cửa sổ đóng chặt đến mức không có một luồng gió nào lùa vào được

Những căn phòng càng tĩnh lặng thì càng chứng minh trong này tràn ngập nguy hiểm rình rập

Cô đeo kính xuyên đêm hồng ngoại lên, trước mắt lập tức xuất hiện những tia sáng đỏ rậm rạp chẳng khắp nơi trong căn phòng.

Quả nhiên là vậy!

Lúc trước, tuy cô phát hiện ra cửa và cửa sổ có dụng cụ phát tia hồng ngoại, nhưng không ngờ ở trong phòng cũng có.

Xem ra, trong căn phòng này3nhất định có thứ gì đó rất quan trọng

Nhiếp Nhiên linh hoạt chui ra khỏi ống thông gió

Cô vượt qua hàng rào hồng ngoại bảo vệ đầu tiên bằng một tư thế quái dị

Sau đó, cô nhẹ nhàng luồn lách qua một loạt những hàng rào tia sáng khác, nhanh chóng thoát ra khỏi phạm vi báo động, tới trước một cái két sắt.

Không thể không nói, két sắt này được giấu quá cẩn thận

Nếu không phải lần trước cô cố ý quan sát kĩ càng thì có khi còn phải mất khá nhiều thời gian mới tìm ra được nó.

Cẩn thận áp ống nghe bệnh lên cánh cửa, một tay cô vặn mã khóa két sắt

Một phút..

hai phút..

ba phút..

Thời gian dần trôi qua, tiếng kim đồng hồ tích tắc trên vách tường vang lên rất rõ ràng.

Đầu ngón tay Nhiếp1Nhiên chậm rãi xoay ổ khóa, cô tập trung tinh thần nghe âm thanh mật mã khóa.

Nhưng mười phút trôi qua, cô vẫn không nghe thấy tiếng “bíp” trên khe kim loại của khóa.

Nhiếp Nhiên hít một hơi thật sâu, tập trung tinh thần, ngón tay vặn ổ khóa hơi run lên, một lần nữa vặn mở ổ khóa.

Cuối cùng, vào phút thứ mười một, cô nghe thấy trong khe kim loại vang lên một tiếng “bíp” cực kỳ nhỏ

Cửa két sắt được mở ra.

Nhiếp Nhiên thở phào một hơi, sự nhanh nhẹn của thân thể này và sự nhạy cảm của đầu ngón tay vẫn chưa được hoàn hảo cho lắm

Nếu là kiếp trước thì cô chỉ cần năm, sáu phút là đã xử lý xong rồi, sao có thể như bây giờ, lãng phí gấp đôi thời gian cơ8chứ! Cô thoăn thoắt lục soát cả ngăn tủ một lần, đáng tiếc chẳng đọc được cái gì khả nghi ở đây cả

Thế này thì không đúng lắm, trong phòng thư ký đặt nhiều thiết bị báo động hồng ngoại như thế, Lương Phỉ chết rồi mà Lưu Chấn vẫn cất kế hoạch của Lương thị vào trong két sắt, hiển nhiên chuyện này rất đáng ngờ.

Nhiếp Nhiên ngẫm nghĩ, đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu, Lương thị..

bản kế hoạch ư? Cô lập tức lục tìm bản kế hoạch kia, cẩn thận đọc một lần

Cô đã từng lén lật xem bản kế hoạch này khi giao nó cho Vệ Vi, lần này đọc lại, vẫn không hề phát hiện ra vấn đề gì, mọi con số đều không thay đổi chút nào

Chẳng lẽ đây là bản kế hoạch9giả: Bản thật ở chỗ Lưu Chấn?

Nhưng đâu cần thiết phải đặt bản giả ở trong này chứ? Chẳng lẽ bọn họ làm thế là để đánh lừa tai mắt của người khác?

Nhiếp Nhiên cẩn thận đọc từng dòng từ chữ trong bản kế hoạch, đột nhiên trong lúc đọc, một cái tên công ty xa lạ đập vào mắt cô

Công ty Bất động sản Mạc Hưng? Không đúng! Lần trước khi cô đọc bản kế hoạch này, bên A rõ ràng là một công ty đối tác khác, sao giờ lại thành Công ty Bất động sản Mạc Hưng rồi? Công ty bị Lưu Chấn cố tình xóa đi kia chắc chắn có vấn đề: Để đề phòng đánh rắn động cỏ, Nhiếp Nhiên lại đặt đống tài liệu này về chỗ cũ, sau đó một lần nữa đu người7lên trần nhà, đóng cửa thông gió lại.
w๖ebtruy๖enonlin๖ez
Sau khi mọi thứ đã khôi phục nguyên dạng, Nhiếp Nhiên yên lặng rời khỏi tòa nhà văn phòng

Trong bóng đêm mờ mịt, cô nhanh chóng lẻn vào một ngõ nhỏ tối tăm, sau đó hoàn toàn biến mất không thấy bóng dáng.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 105: Trong lúc cấp bách có núi băng cứu nguy


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77985.png


77985_2.png

7úc này, Nhiếp Nhiên còn chưa kịp nhấc chân rời đi thì đã bị gọi lại.

Chỉ nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần, sau đó tiếng của viên cảnh sát kia lại vang lên, “Cô, xoay người lại đây!”

Nhiếp Nhiên đứng đờ ra tại chỗ, cả người chìm trong bóng tối, không động đậy

“Có nghe thấy không!” Viên cảnh sát kia thấy cô vẫn không nhúc nhích thì trong lòng càng thêm cảnh giác

“Có chuyện gì sao, anh cảnh sát” Nhiếp Nhiên cố ý kéo thấp vành mũ, sau đó xoay người hỏi.

Cô cảm thấy chỗ này cách công ty của Lưu Chấn không xa, nếu giờ đánh viên cảnh sát này bất tỉnh, nói không chừng còn đánh rắn động cỏ, vẫn nên án binh bất động thì tốt hơn

Cảnh sát nắm dùi3cui trong tay, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt, một mình cô đi lại trong ngõ nhỏ này làm gì hả?” “Mua thuốc lá.”

“Mua thuốc lá ư?” Câu trả lời ngắn gọn của Nhiếp Nhiên không thể khiến viên cảnh sát tin ngay

Anh ta quan sát từ trên xuống dưới người phụ nữ nửa đêm không ngủ, còn mặc một bộ đồ đen kịt trước mắt, “Cô như thế này đi mua thuốc lá ư?”

“Vâng.” Rõ ràng cảnh sát không tin, “Thể ư, thể đưa thuốc lá ra cho tôi xem.” Nhiếp Nhiên khẽ cau mày, vốn dĩ không muốn gây ra động tĩnh lớn gì, bây giờ xem ra chỉ có thể đánh ngất người thôi.

Cùng lắm thì sau đó lại bắn tin cho Lệ Xuyên Lâm, bảo anh ta đề chuyện1này xuống là được rồi.

“Nhanh lên!”

Cảnh sát kia thấy cô vẫn cúi đầu không động đậy thì không nhịn được lên tiếng thúc giục. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m

Dưới vành mũ, khóe miệng Nhiếp Nhiên khẽ nhếch lên, nói một câu, “Vâng.”

Ánh mắt cô thoáng lạnh, một tay rũ xuống bên người lập tức nâng lên

Nhưng mà đúng lúc này, chợt nghe thấy một giọng nói trầm thấp vang lên, “Khoan đã!” Giọng nói kia có phần quen thuộc khiến cho hành động của cô khựng lại giữa không trung.

Mà viên cảnh sát kia tựa như không phát hiện ra sự nguy hiểm ở ngay bên cạnh, xoay người nhìn về phía người kia, “Anh là ai?”

Người kia đi nhanh tới, sau đó lấy từ trong ngực ra một thẻ chứng nhận, gằn từng tiếng, “Đội trưởng đội Trọng án Cục8Cảnh sát, Lệ Xuyên Lâm!”

Đội Trọng án ư? Còn là Đội trưởng nữa chứ? Viên cảnh sát tuần tra kia sau khi xác định thân phận đối phương thì lập tức đứng thẳng người, chào Lệ Xuyên Lâm, “Chào Đội trưởng!” Lệ Xuyên Lâm thoáng nhìn Nhiếp Nhiên vẫn đứng yên không nhúc nhích trong bóng tối, phát hiện cô không có hành động gì thì mới nói với viên cảnh sát kia, “Đúng, ở đây không còn chuyện của cậu nữa, cậu đi đi.” “Nhưng mà tôi vừa bắt được một phần tử khả nghi, còn chưa kịp hỏi han gì.” Vị cảnh sát tận tụy với công việc kia còn muốn thể hiện năng lực trước mặt lãnh đạo một chút, kết quả lại bị một câu nói của Lệ Xuyên Lâm đuổi thẳng9cổ.

“Tôi sẽ đích thân kiểm tra người này, cậu mau đi tuần đi.”

“Rõ!”

Viên cảnh sát kia dù cảm thấy kỳ quái, nhưng lãnh đạo đã nói thế rồi thì anh ta phải nghe thôi, vì thế liền rời khỏi ngõ nhỏ

Lệ Xuyên Lâm biết viên cảnh sát đó có điều hoài nghi trong lòng, cho nên vẫn đứng thẳng ở đó không động đậy

Chờ đến khi bóng dáng anh ta hoàn toàn biến mất tại khúc rẽ, Lệ Xuyên Lâm mới túm lấy tay Nhiếp Nhiên, kéo cô về phía xe của mình.

“Đi theo tôi!”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 106: Không ngờ bị đùa bỡn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77986.png


77986_2.png

“Sáng nay vốn định tới đón cô về, không ngờ Hoắc Hoành đã chờ cô từ trước, cho nên tôi âm thầm theo về tới đây.” Giọng Lệ Xuyên Lâm rất bình thản, như đang trần thuật

“Thảo nào.” Nhiếp Nhiên nở một nụ cười tỏ ý hiểu rõ

Thì ra người theo dõi cô không phải người của Hoắc Hoành mà là Lệ Xuyên Lâm.

“Thảo nào làm sao?”

Lệ Xuyên Lâm không hiểu ý cô, không khỏi quay đầu nhìn sang, kết quả Nhiếp Nhiên lại hỏi ngược lại: “Anh bị tôi cắt đuôi ở đoạn nào thế?”

“Trung tâm thương mại.” Sau đó, anh ta chỉ đành chờ cô ở dưới lầu nhà cô thôi

Lệ Xuyên Lâm cảm thấy hơi không vui với thái độ luôn không chịu3đi vào trọng tâm câu hỏi của cô

Lúc trước, từ lần đầu gặp cô để làm người móc nối, anh ta đã nhận ra, dường như cô gái này chỉ thích hỏi chứ không thích trả lời, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng chỉ đáp vài câu nhẹ nhàng bâng quơ cho qua

Cô ấy..

rốt cuộc không tin cái gì chứ? Lệ Xuyên Lâm nhìn cô thật lâu, lại hỏi: “Nửa đêm rồi cô còn ra đây làm gì?”

Nhiếp Nhiên ngồi trên ghế phụ lái bị anh ta hỏi tới mức tỉnh táo lại, lúc này mới nhớ ra, cô vội vàng ngồi thẳng người dậy, vẻ mặt nghiêm túc, “Nói cho anh nghe chuyện này, tôi vừa vào tra xét một chút két sắt1trong văn phòng thư ký

Lưu Chẩn đã xóa sạch tên của bên A trong bản kế hoạch của Tập đoàn Lương thị, điền tên của Công ty Bất động sản Mạc Hưng nào đó vào

Tôi đoán công ty bị xóa tên kia nhất định có vấn đề, anh có thể đi tra thử xem.”

“Tên công ty đó là gì?” Nghe được sự tình liên quan tới nhiệm vụ, mặt Lệ Xuyên Lâm lập tức trầm xuống

Cánh môi đỏ mọng của Nhiếp Nhiên khẽ mở, cô nói: “Công ty Bất động sản Trúc Mậu.” Công ty Bất động sản Trúc Mậu ư? Lệ Xuyên Lâm ngẫm nghĩ một lát, dường như chẳng có một chút ký ức nào liên quan tới cái tên này.

“Được rồi, tôi đã8biết!”

Thấy anh ta bình tĩnh đáp lại như thế, Nhiếp Nhiên hừ lạnh một tiếng, “Nhìn đi, nếu không phải lúc ấy các anh ép tôi quay về, giờ có khi đã sớm bắt được đám người kia rồi, sao còn tới mức lúc này mới biết được một chút tin tức bên lề thể chứ?”

“Ừm.” Lệ Xuyên Lâm cầm vô lăng, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, gật đầu.

Tòa núi băng lớn này lại không tức giận sao? Ha, có tiến bộ đấy! Nhiếp Nhiên cảm thấy hơi bất ngờ, quay sang nhìn anh ta.

“Bỏ đi, tôi đại nhân không chấp với tiểu nhân, ai bảo anh và người ta có thù oán sâu nặng chứ, nhất thời kích động cũng bình thường thôi.” Nhiếp9Nhiên xua tay tỏ vẻ rộng lượng.

Lệ Xuyên Lâm nghe thấy bốn chữ kia thì lập tức đạp phanh, dừng xe bên lề một con đường vắng vẻ, hoang tàn

“Thù oán sâu nặng gì cơ?” Anh ta nhíu mày

Nhiếp Nhiên tưởng mình chạm vào vết thương lòng của anh ta, vì thế vỗ bả vai anh ta an ủi, “Không cần phải giữ bí mật nữa, tôi biết anh và Lưu Chẩn có thù giết cha rồi.”

Thù giết cha ư? Chuyện quái quỷ gì vậy? Lệ Xuyên Lâm cau mày không hiểu gì, nhưng cuối cùng vẫn giải thích một câu: “Lưu Chấn là đối tượng tình nghi mà tôi muốn bắt, không phải kẻ thù giết cha gì cả.”
W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m
“Không phải ư?” Lúc này đến lượt7Nhiếp Nhiên khó hiểu, chẳng phải lúc trước Phương Lượng đã nói Lưu Chấn và anh ta có thù giết cha, sao giờ Lệ Xuyên Lâm lại nói không phải nhỉ? Chẳng lẽ Phương Lượng nói dối cô à? Cô nhìn ánh mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc và khó hiểu của Lệ Xuyên Lâm, rõ ràng anh ta không giả vờ

“Không phải.”

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định đầy thuyết phục của Lệ Xuyên Lâm, Nhiếp Nhiên đột nhiên như hiểu ra cái gì đó

Cô nhíu mày, bình tĩnh hỏi tiếp, “Nói như vậy là cha mẹ anh còn sống ư?” “..

Còn sống.”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 107: Tức tối đi dạy dỗ giáo quan


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77987.png


77987_2.png

Một lát sau, cô mới mở miệng hỏi tiếp: “Anh có số điện thoại của Phương Lượng không?”

Tuy là hỏi nhưng tay cô đã duỗi sang, cầm lấy điện thoại của anh ta bắt đầu mở xem

Lệ Xuyên Lâm nhìn dáng vẻ trấn tĩnh của cô, cảm thấy không nên trả lời gì vẫn tốt hơn, không cẩn thận lại bị tai bay vạ gió

Điện thoại đổ mấy hồi chuông, đầu bên kia truyền tới tiếng mắng mỏ đầy cáu kỉnh của Phương Lượng, “Thằng nhãi này, nửa đêm cậu còn gọi điện thoại cho tôi, thừa tinh lực đúng không hả?” Bởi vì đang mở loa ngoài nên giọng nói ồm ồm vang lên trong xe nghe có vẻ rất vang

Lệ Xuyên Lâm không nói gì, chỉ nhìn phản ứng của Nhiếp Nhiên

“Buổi tối tốt lành, giáo quan.” Nhiếp Nhiên tựa lưng vào ghế ngồi, nở3một nụ cười đáp lại

Phương Lượng ở đầu bên kia vừa nghe, lập tức kinh ngạc, “Nhiếp Nhiên đấy à? Sao nửa đêm em còn ở bên thằng nhãi kia thế, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”

Giọng nói của anh ta muốn có bao nhiêu nghiêm trọng liền có bấy nhiêu nghiêm trọng

Nhiếp Nhiên chậm rãi thu lại nụ cười, hít một hơi thật sâu, tức tối lớn tiếng mắng Phương Lượng ở đầu bên kia không hề do dự, “Phương Lượng, tổ sư nhà thầy! Em làm gì có lỗi với thầy mà con mẹ thầy lại đối xử như thế với em hả? Em có phải học sinh của thầy không, thầy đối xử với học sinh của mình như thể đấy à?”

Một đống câu chửi đổ ập xuống đầu làm cho Phương Lượng ngu cả người, ngay cả Lệ Xuyên Lâm ngồi1bên cạnh cô cũng bị dọa

Anh ta vừa nhìn thấy dáng vẻ như sắp nổi bão của cô thì biết ngay là Phương Lượng xui xẻo rồi, không ngờ cô gái này vừa mở miệng đã chửi thô lỗ như thế, thực sự làm cho anh ta hơi bất ngờ.

“Tôi..

tôi..

tôi đã làm gì chứ?” Rõ ràng đây cũng là lần đầu Phương Lượng bị học trò mắng nên thấy hơi không quen, nói chuyện cũng trở nên lắp ba lắp bắp

“Thầy hỏi thầy đã làm gì ư, đùa giỡn được em vui lắm đúng không hả thầy? Thích lắm đúng không?” Phương Lượng ở đầu bên kia thực sự không chống đỡ được những lời răn dạy dồn dập của cô nữa, “Sao cơ, đùa giỡn em cái gì chứ hả?”

Nhiếp Nhiên nghiến răng, gằn từng chữ một, “Phí công em còn cảm thấy trong một đám8quân nhân, cũng chỉ có thầy đáng tin tưởng như thế, kết quả thì sao đây!”

Rõ ràng là cô đã bị đùa bỡn công khai rồi còn gì!

Nghĩ tới đây, tay cô càng siết chặt hơn.

Phương Lượng chết tiệt, nếu không phải nể tình lần trước cô đi làm nhiệm vụ, anh ta đã giúp cô xin cứu viện thì giờ cô đã một dao làm thịt anh ta luôn rồi! Đời này, cô ghét nhất là bị lừa dối! Đầu bên kia điện thoại đột nhiên im bặt, chỉ có tiếng hít thở vang lên, qua hồi lâu, Phương Lượng mới lên tiếng, giọng nói có phần không chắc chắn và đầy do dự, “Em..

đã biết cả rồi ư?” “Thầy nghĩ là thầy có thể giấu được em bao lâu chứ hả!” Nghe giọng nói ngầm thừa nhận của anh ta, lửa giận trong người cô9lập tức tăng vọt

“Nhiếp Nhiên, em đừng nóng giận, về chuyện tên em bị xóa, thấy cũng cảm thấy bất hợp lý, em yên tâm, thấy nhất định sẽ đấu tranh giúp em!” Giọng điệu Phương Lượng tràn ngập sự nôn nóng và bất an.

Tuy Nhiếp Nhiên đang tức giận nhưng còn chưa tới mức tức quá hóa hồ đồ

“Xóa tên gì cơ?” Nhiếp Nhiên nắm bắt được từ khóa, cô hạ lửa giận xuống, bình tĩnh hỏi

Lúc này, đến lượt Phương Lượng kinh ngạc, “Em không biết sao?” “Không biết.” Lời phủ nhận của Nhiếp Nhiên khiến Phương Lượng phải giật mình sửng sốt, cũng lập tức nổi giận: “Mẹ kiếp! Vậy sao vừa rồi em lại chửi tôi hả?” Ngữ khí của Nhiếp Nhiên đầy thản nhiên, “Thầy nói là cha mẹ của Lệ Xuyên Lâm đều đã qua đời, nhưng Lệ Xuyên Lâm lại7nói với em là cha mẹ anh ta vẫn còn đang sống rất khỏe mạnh!”
w●ebtruy●enonlin●e●com
Phương Lượng không nhịn được họ nhẹ mấy tiếng, tính trớt quớt cho qua, “Khụ khụ..

Chuyện này..

chúng ta nói sau đi, bây giờ, khuya rồi đi ngủ đã.”

Nói xong liền muốn cúp máy.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 108: Khai trừ ư, nằm mơ đi!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77988.png


77988_2.png

Cô về ư? Vốn dĩ Đại đội trưởng đã khó chịu khi hành động bị chậm trễ rồi, nói là cấp trên tạo áp lực nên phải nhanh hoàn thành nhiệm vụ một chút

Giờ cô trở về chỉ càng làm sự tình thêm rối rắm

Với tính cách kiêu ngạo, không có kỷ luật của cô, không chừng còn làm Đại đội trưởng tức giận đến mức tăng xông máu não hoặc nhồi máu cơ tim cũng không chừng, chẳng phải sẽ loạn càng thêm loạn hay sao? “Vậy thây mau nói đi!” Nhiếp Nhiên cảm thấy sự kiên nhẫn của mình đã chẳng còn lại bao nhiêu

Phương Lượng thấp giọng mắng một câu, “Mẹ kiếp, Lệ Xuyên Lâm, cậu con mẹ nó hại chết tôi rồi!”

Lệ Xuyên Lâm ở bên cạnh ngồi không cũng trúng đạn3khẽ cau mày

“Thì là đội muốn xóa tên em đi.” Phương Lượng dùng câu chữ đơn giản nhất, trắng trợn nhất để thông báo, nhưng để ngăn ngừa Nhiếp Nhiên bùng nổ, lại vội vàng bổ sung thêm một câu ở phía sau, “Đương nhiên đây chỉ là giả thôi, vì nhiệm vụ mà!” Giả ư? Không hẳn là vậy, nếu giả thì sao Phương Lượng có thể thận trọng với chuyện đó như thể chứ?

Đoán hẳn là lại có người ở bên trên nhúng tay vào, cho nên sự tình mới biến thành như thế, mà người này chắc chắn chính là vị phu nhân trong miệng Phùng Anh Anh kia

Dù Phương Lượng có lợi hại tới mức nào thì cũng chỉ là một sĩ quan huấn luyện, quân hàm không cao, căn bản không1thể làm gì được

Nhiếp Nhiên thầm tính toán trong lòng, nhưng sắc mặt lại trở nên trầm tĩnh, lạnh nhạt đáp “ăm” một tiếng.

“Em không tức giận à?” Lúc này, tới lượt Phương Lượng kinh ngạc

Chuyện tân binh đi làm nhiệm vụ vốn dĩ là chưa từng có rồi, huống hồ còn bị xóa tên vì nhiệm vụ nữa, dựa theo tính cách của con bé Nhiếp Nhiên này, không giết ngược trở về, cắm dao lên bàn làm việc của Đại đội trưởng mới là lạ

Sao có thể..

bình tĩnh như thế này được chứ? Nhiếp Nhiên vô vị đáp: “Chẳng phải chỉ là giả thôi sao, thế thì sao phải tức giận chứ?”

“Nhưng nếu nhiệm vụ thất bại thì em sẽ bị xóa tên thật đó.” Lúc này, Phương Lượng lại nhỏ giọng nói thêm8một câu.

Phương Lượng không chịu nổi giọng nói tức giận của cô, vì thế vội vàng an ủi, “Em..

em tạm thời đừng nóng giận, thật đấy, đừng nóng giận! Ngày mai thấy nhất định sẽ đi nói giúp em Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Nếu Đại đội trưởng mà không đồng ý thì thấy sẽ ăn vạ ở cửa cho đến khi nào ông ấy đồng ý mới thôi!”

Nhiếp Nhiên nghe mà có cảm giác như anh ta đang tấu hài, không khỏi thấy dở khóc dở cười.

Cô đáng sợ lắm hay sao mà lại có thể khiến vị giáo quan luôn hung hãn, nghiêm khắc phải nói thể với mình chứ?

Đuôi lông mày Nhiếp Nhiên xếch lên, khóe miệng hơi mỉm cười, “Thầy không tin tưởng em thế à?” “Đương nhiên không phải, chỉ là thầy cảm thấy như thể là9bất công với em.” Thực ra là cực kỳ bất công mới đúng! Sao tân binh có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn mỹ cơ chứ? Không chỉ như vậy, lại còn nếu xảy ra sai sót sẽ bị khai trừ, quả thực là hoang đường đến cực điểm! Nhiếp Nhiên im lặng trong giây lát, lập tức cười lạnh lùng, “Em nói rồi, em nhất định sẽ lấy được huân chương khen thưởng cho thầy xem! Muốn khai trừ em ư? Nằm mơ!”

Lời nói của cô tràn ngập sự kiêu căng không ai bì nổi, Lệ Xuyên Lâm nhìn thấy hết, trong đôi mắt lạnh lùng dường như lại sâu hơn mấy phần

Sau khi cúp máy, Nhiếp Nhiên thả điện thoại về chỗ cũ, thần sắc bình thản nói với Lệ Xuyên Lâm,7“Tìm chỗ nào thả tôi xuống đi, tôi phải về trước khi hừng đông.” Lệ Xuyên Lâm tắt động cơ xe, “Còn sớm, tâm sự chút đi.” “Chẳng phải tôi đã nói hết tin tức với anh rồi sao?” Nhiếp Nhiên quay đầu, nhìn anh ta với ánh mắt đầy vẻ kỳ quái.

Ý rõ ràng là, ngoài nhiệm vụ ra, bọn họ chẳng có lời nào để nói với nhau nữa cả.

“Không phải về nhiệm vụ, là về cô.”

Ngoài cửa sổ xe, ánh đèn đường màu cam hắt qua cửa kính, hắt lên sườn mặt cương nghị của anh ta lúc sáng, lúc tối.
 
Back
Top Bottom