Khác Cryptic

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
172483470-256-k60416.jpg

Cryptic
Tác giả: -Lazy_Neko-
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nó đang nhìn mày từ trong bóng tối đấy.



siêunhiên​
 
Related threads
  • CRYPTIC - Tổng Hợp Tất Những Câu Đố Kinh Dị Hại Não...
  • Cryptic và những câu chuyện hại não
  • CRYPTIC
  • Cryptic
    Đám tang của mẹ


    Hôm nay trời âm u, mưa rơi tầm tã.

    Bà Johnson từ giã cõi đời này.

    Ở đám tang bà, ai cũng khóc, khóc rất to, khóc rất nhiều.

    Chỉ duy nhất có con trai bà là không khóc dù chỉ một giọt hay thậm chí khuôn mặt cậu bé cũng không có một chút biểu cảm gì gọi là buồn thương cho cái chết của mẹ.

    Vì sao à?

    Vì cậu đã quá quen với việc này rồi, đây là lần thứ năm trong tuần.

    Có lẽ mọi người vẫn chưa nhận ra nhỉ?

    Ai cũng vậy, họ cứ tới được một tí rồi lại đi.
     
    Cryptic
    Chị em nhà dê


    Chị em nhà dê rất yêu thương nhau...Ba-ba.

    Hay chi ít là cô em gái rất thương chị mình...Ba-ba.

    ---------------------------

    Cô em gái muốn viết thư cho chị mình...Ba-ba.

    Nhưng chị cô đã xé nát nó...Ba-ba.

    ---------------------------

    Cô em gái muốn viết thư cho chị mình...Ba-ba.

    Nhưng chị cô đã dùng dao đâm nát nó...Ba-ba.

    ---------------------------

    Cô em gái muốn viết thư cho chị mình...Ba-ba.

    Nhưng chị cô đã ăn nó...Ba-ba.

    ---------------------------

    Cô em gái muốn lấy lại bức thư...Ba-ba.

    Nên cô đã rạch bụng chị gái để lấy nó...Ba-ba.

    Nhưng khi cô lấy được nó...

    Thì cô nhận ra...

    Ai sẽ đọc thư của cô nữa đây...

    Ba-ba.
     
    Cryptic
    Giường tầng


    Anh em tôi rất yêu thương nhau, chúng tôi nói cho nhau đủ thứ trên đời, chia sẻ cho nhau mọi thứ chúng tôi có.

    Nhưng có lẽ chuyện đó sẽ không xảy ra khi đến giờ đi ngủ...

    Chúng tôi có một cái giường tầng và ai cũng muốn nằm ở tầng trên.

    Tầng trên rất thoải mái, êm ái và rất mát mẻ.

    Chúng tôi nhiều lần cãi nhau hay thậm chí có lúc đánh nhau chỉ để giành vị trí tầng trên...

    Và anh trai tôi luôn là kẻ thắng cuộc...

    Đương nhiên rồi, anh ấy to lớn hơn tôi, khỏe hơn nữa.

    Chắc giờ này anh đã ngon giấc ở tầng trên rồi.

    Anh ấy có bao giờ hiểu được đâu...

    Cái cảm giác mỗi khi đi ngủ là sẽ có ai đó liên tục đạp dưới gầm giường, nắm tay chân tôi bằng đôi bàn tay thô ráp của nó và cười khúc khích dưới gầm giường cả đêm.

    Tag : Pureen04061999 _ Swift366_shadow25102006_-_Rusty_Midnight_-

    Ngủ ngon nhé
     
    Cryptic
    Gối ôm


    Tôi rất thích ôm gối mỗi khi ngủ, thiếu gối tôi sẽ chẳng bao giờ ngủ được.

    Nhưng...liệu ôm mãi một cái gối như thế này có cảm thấy thoải mái?

    Lúc nào cũng là cái hình trụ thuôn dài như vậy mãi cũng chán.

    Thôi không sao, tối nay tôi sẽ ôm gối ôm hình người.
     
    Cryptic
    Tứ phía


    Mày luôn nghĩ tới nó, đúng rồi đấy!

    Chính mày!

    Mày luôn nghĩ về nó, mọi lúc, mọi nơi, mày không dừng được chuyện tưởng tượng ra một sinh vật huyền bí không có thật với cái hình thù méo mó, khuôn mặt đáng sợ được tạo ra bởi những hình ảnh mờ nhạt trong bộ não mày nhờ những lần xem phim và tự dọa dẫm bản thân rằng nó ở sau lưng mày.

    Dưới giường mày

    Trong bóng tối nơi những chỗ mày không nhìn rõ

    Trong tâm trí mày...

    Mày đã phát mệt với việc tưởng tượng ra những thứ nhảm nhí như này rồi, đã tới lúc để dẹp những suy nghĩ trẻ con ấy và trưởng thành.

    Phải, mày đã trưởng thành rồi!

    Ngừng tưởng tượng đi đồ dở hơi, chả có thứ gì sau lưng mày đâu, cũng sẽ chả có thứ gì dưới gầm giường mày đâu!

    Như mỗi tối, mày hoàn thành công việc và để lưng và đầu mày dựa vào chiếc giường êm ái.

    Mày không kiểm tra gầm giường trước khi đi ngủ nữa, mày cũng không kiểm tra xem có ai sau lưng mày không nữa.

    Mày từ từ khép đôi mi mắt mệt mỏi... thả lỏng các bắp cơ và tâm trí mày...nhẹ nhàng...nhẹ nhàng rơi vào giấc ngủ...

    Ôi

    Mày luôn kiểm tra dưới giường và sau lưng

    Mà quên kiểm tra phía trên đầu mày rồi

    Giờ thì ngủ ngon nhé!
     
    Cryptic
    Trúng thưởng


    *Bùm* - tiếng hoa giấy bất ngờ vang lên trong không gian nhộn nhịp tiếng nói của quán thịt nướng

    - Xin chúc mừng quý khách!

    Quý khách đã trúng thưởng một phần thưởng đặc biệt nhân dịp kỉ niệm 10 năm ngày thành lập quán thịt nướng của chúng tôi khi là vị khách thứ 100 ăn tại quán trong ngày hôm nay!!!

    Và phần thưởng là thịt của quý khách sẽ được vinh dự dùng làm món ăn đặc sản của quán để tiếp đãi mọi người!!!
     
    Cryptic
    Trò chơi im lặng


    Mẹ tôi đang ngồi gọt trái cây bên cửa sổ thì bố tôi ở gần đó, bỗng ông nói:

    - Này em yêu, anh muốn chơi gì đó!

    - Bây giờ sao?

    - Đúng vậy, và ta sẽ chơi trò chơi im lặng nhé!

    Ai giữ im lặng lâu hơn sẽ thắng.

    - Được thôi, vậy trò chơi bắt đầu kể từ bây giờ!

    Nói rồi, bố tôi bông la lên một tiếng thật to rồi sau đó ông im lặng hẳn.

    Đã rất lâu kể từ khi trò chơi bắt đầu nhưng bố tôi vẫn im lặng như vậy.

    Ông chơi giỏi trò này thật.
     
    Cryptic
    Giọng nói


    Tôi vừa chuyển tới nhà mới ngày hôm nay, căn nhà đẹp và rất hợp với gia đình tôi.

    Bây giờ là 23:40 phút và tôi đang đọc sách trên giường bên cạnh người vợ đã say giấc nồng của mình, mắt tôi chăm chú lướt qua từng dòng chữ trong cuốn sách thì bất chợt một giọng nói vang lên:

    - Bố ơi?

    - con trai Roman của tôi lên tiếng.

    - Gì vậy chàng trai của bố?

    - Con không ngủ được.

    - Vậy thì thử đếm 100 con cừu đi con.

    - Đủ 100 rồi ạ!

    - Vậy thì con thử tưởng tượng xung quanh mình là một đồng cỏ đi.

    - Con thử rồi nhưng vẫn không ngủ được, liệu con có thể ngủ với bố mẹ đêm nay không?

    - Roman, con biết là nếu con muốn trở thành một chàng trai thực thụ thì điều đầu tiên là con phải ngủ được một mình mà.

    Cố lên!

    Bố biết con trai bố rất dũng cảm mà, bố biết con thấy lạ về nơi ở mới nhưng rồi con sẽ quen thôi, bố hứa đấy.

    Hơn nữa, ngày mai con còn phải tới trường nên là ngủ sớm đi con.

    "Xoảng!!!"

    Tôi giật mình, tiếng động đó phát ra từ đâu vậy?

    Tôi đưa mắt nhìn vợ tôi, cô ấy vẫn còn ngủ say trên giường, tôi nhẹ nhàng bước xuống giường, tiến về phía nhà bếp trên cái hành lang dài và lạnh lẽo.

    Tôi mong là đó chỉ là tiếng của đám động vật hoang lẻn vào nhà chứ không phải của một tên cướp hay một tên sát nhân điên khùng nào đó.

    Đống xong nồi trong hộp nằm lăn lóc trên sàn nhà, xung quanh là mảnh vỡ của chén đĩa và ly thủy tinh - đó là những gì đập vào mắt tôi khi tôi nhìn vào nhà bếp.

    Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, cửa sổ không vỡ hay có dấu hiệu của bất kì sự đột nhập nào, tôi ngạc nhiên, ai có thể tạo ra mớ hỗn độn này nếu không ai đột nhập vào trong cơ chứ.

    Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa...

    Tôi giật mình quay lại, cái bóng đen bé nhỏ ấy chạy vụt qua cửa.

    Roman!

    Chắc chắn là thằng bé rồi!

    Cái thằng này thật là!!!

    Tôi tức giận tiến về phía phòng thằng bé, vặn cái nắm đấm cửa một cách đầy bực tức, tôi bước vào trong:

    - Roman, bố đã nói bao nhiêu lần về việc...

    Con trai tôi vẫn ở đó, nó đang say xưa trên giường...

    Nếu vậy thì, cái bóng đó của ai?

    "Bố ơi, con muốn ngủ trên giường bố mẹ đêm nay"

    Cái giọng thằng bé lại vang lên, nhưng là từ phòng ngủ của tôi...

    Cái quái...?

    Khoan đã, nếu con trai tôi đang ngủ thì ai đã nói chuyện với tôi từ ban đầu?

    Nhưng đây là giọng thằng bé, nó chỉ đang giả vờ ngủ để trêu tôi thôi phải không?

    Làm sao mà giọng thằng bé phát ra từ đó được?

    Nó đang mở loa để trêu tôi đấy à?

    Làm thế nào?

    Tại sao?...

    Tất cả những câu hỏi ấy cứ ập đến đầu tôi nhưng lại không có lấy một câu trả lời.

    Và đống câu hỏi ấy đã khiến tôi quên bẫng đi một chuyện quan trọng...

    Vợ tôi đang ngủ trong phòng.

    Tôi tức tốc chạy về phòng của mình, dãy hành lang giờ đây dài như vô tận.

    Tôi vừa chạy vừa cầu nguyện, cầu xin Chúa hay bất cứ vị thần nào mà tôi biết, xin hãy bảo vệ cô ấy, giữ cô ấy an toàn, làm ơn...

    Tôi dừng trước cửa phòng, cơ tay tôi nặng nề đặt lên công tắc đèn.

    Tôi bật nó nhưng cái đèn chết tiệt ấy không sáng.

    Tôi nheo đôi mắt nâu cà phê của mình lại, cố gắng nhìn xem việc gì đang xảy ra hay đây chỉ là một trò đùa của Roman.

    Con quái vật đó... nó bước xuống giường tôi, hướng đôi mắt to như hai quả bóng và lồi ra của nó về phía tôi, cái miệng dính đầy máu vợ tôi của nó mấp máy:

    "Bố ơi, con muốn ngủ trên giường bố mẹ đêm nay."

    "Này Roman, dậy đi nào, con có muốn ngủ trên giường chúng ta đêm nay không?"
     
    Cryptic
    Tại sao?


    "Bố ơi" - cái giọng yếu ớt và đầy mệt mỏi của con trai tôi vang lên trong không gian.

    "Sao vậy con trai?

    Con cần gì à?

    Chưa ngủ được hả con?"

    - tôi đáp.

    "Con hỏi bố một chuyện được không?"

    - khuôn mặt thằng bé đăm đăm nhìn tôi.

    "Bất cứ thứ gì để thỏa mãn sự tò mò của con"

    Khuôn mặt thằng bé bỗng chốc trở nên buồn rầu, nó nheo đôi mắt đỏ hoen của nó lại, như thể có ai đó đang chực chờ thời cơ mở cái vòi nước trong đôi mắt xanh lơ ấy.

    "Tại sao lúc đó dù bố say, bố vẫn chở mẹ và con ạ?"

    Con tim tôi quặn thắt lại, tôi đau khổ nhìn con trai tôi, nhìn vào khuôn mặt đầy đau khổ của nó.

    Nó nhìn tôi đầy thương hại, đôi mắt xanh lơ của nó tiếp tục xoáy sâu vào tâm hồn tôi...

    "Bố xin lỗi, bố rất xin lỗi Jimmy ạ!

    Bố không biết mình đã nghĩ gì nữa, mọi thứ lúc đó cứ quanh vòng trong đầu bố, bố biết rằng mẹ con đã khuyên bố nhưng lúc ấy tai bố như bị ù đi.

    Bố rất xin lỗi Jimmy ạ!"

    - tôi khóc, hai hàng nước mắt nóng hổi chảy dài trên đôi má tiều tụy của tôi.

    Chỉ là...tôi không ngừng được, tôi gục mặt xuống giường và bắt đầu thút thít như một đứa con nít.

    Cái ga trải giường giờ đây ướt đẫm, tôi mới ngước đôi mắt mệt mỏi của mình để nhìn thằng bé.

    "Vậy con chắc con hận bố lắm nhỉ, Jimmy?"

    "Không"

    "Không?"

    "Con tha thứ cho bố"

    Tôi rời căn phòng ngủ của Jimmy, đảo mắt nhìn mọi thứ một lần nữa trước khi đóng cửa...

    ---------------------------

    Truyền cảm hứng từ một câu chuyện trên mạng.
     
    Cryptic
    Quà tặng


    Cô gái với mái tóc đen ấy nhìn đăm đăm về một nơi xa xăm nào đó phía chân trời, đôi mắt cô ánh lên một tia sáng như nhìn xuyên qua vạn vật trong khu rừng.

    Ánh mắt cô dò xét từng kẽ lá, đôi chân thận trọng bước trên những cái lá khô rụng sau cơn mưa.

    Cô đi nhẹ nhàng lắm, cứ như thể cô là một điệp viên chuyên nghiệp được huấn luyện kĩ càng vậy.

    Cô bất chợt dừng lại, nép mình sau một thân cây lớn rồi nhẹ nhàng dò xét phía bên kia khu rừng già.

    Cô thấy một nhóm người, 3 đàn ông và 2 phụ nữ, họ nói chuyện ồn ào, cười lớn và selfie với bất cứ thứ gì họ thấy lạ ở đây.

    Cô khẽ nheo mày, cảm thấy mệt mỏi với đám người này, cô muốn nhắc nhở họ ngừng việc quấy rầy nơi này và để cô yên nhưng cô bất chợt nhận ra...

    Cô là Black Moon cơ mà

    Chỉ cần lại gần họ thôi, họ sẽ hét toáng lên vì khuôn mặt đầy sẹo xấu xí của cô - cái khuôn mặt biến dạng do cái thứ axit chết tiệt đã ăn mòn từng mô tế bào trên khuôn mặt đã từng như một con người ấy.

    Cô nguyền rủa nó và cô nguyền rủa hắn - cái tên quái nhân điên loạn ấy, chính hắn đã khiến cuộc đời cô thành một mớ hỗn độn như thế này.

    Tất cả những gì cô muốn là một cuộc đời bình thường như những cô gái khác, nhưng cái ngày mà hắn bước vào cuộc đời cô đã đánh dấu chấm hết cho tất cả.

    Cô mất gia đình, cô mất thời gian, mất bao nhiêu công sức tìm ra hắn để rồi nhận ra hắn không phải là kẻ duy nhất.

    Rồi biết bao nhiêu người vô tội chết dưới tay cô, họ đau lắm, họ đang sống vui vẻ bên gia đình và người thân, nghĩ xem ngày mai ta sẽ ăn sáng bằng gì và có nên uống cà phê trên đường đi làm không thì họ bỗng nhiên nằm gục xuống đất và không bao giờ tỉnh dậy.

    Họ chết cũng là tại cô, vậy liệu cô có bao giờ thỏa mãn với việc này không?

    Câu trả lời là không, cô ghê tởm nó, cô hận nó, cái công việc này thật đáng khinh và nó từ từ thay đổi bản chất con người cô.

    Chúa nhân từ và đầy lòng khoan dung nhưng cô cũng không chắc liệu Ngài có tha thứ cho những gì mà cô đã gây ra hay không.

    Roberta chết lặng, ngồi gục xuống gốc cây ấy, cảm nhận làn gió thoảng luồn qua kẽ tóc.

    Cô sẽ để họ yên, không phải vì cô mệt rồi mà là vì cô không muốn có thêm người vô tội nào phải chết nữa.

    "Đây là cách tốt nhất!

    Chỉ hi vọng là họ sẽ sớm rời đi."

    - Roberta thầm nghĩ, ngón tay gầy guộc bấu nhẹ lên chiếc áo sơ mi tím phai màu.

    Rồi cứ thế thả mình từ từ vào không gian tĩnh lặng của khu rừng, để mặc đôi mi nặng trĩu xụp xuống che khuất đi đôi mắt xanh ánh bạc ấy.

    Cái cảm giác khó chịu ấy cắt ngang khoảng không gian yên tĩnh của Roberta khi có ai đó gọi tên và liên tục lắc nhẹ vào người cô.

    Roberta lờ đờ mở mắt, ngước lên nhìn người con gái với mái tóc màu vàng ấy đứng trước tầm nhìn của mình.

    Cô gái ấy liên tục gọi tên cô:

    "Roberta, này dậy đi!

    Chị đang làm gì ở đây vậy?

    Dậy đi nào!"

    Roberta đứng dậy, khẽ vươn vai một cái rồi tò mò nhìn cô gái kia, khẽ hỏi với giọng điệu trách móc:

    "Em gọi chị dậy có chuyện gì đây thưa quý cô trẻ?"

    "Thôi nào, đừng gọi em như thế nữa!

    Chỉ là chị biết đấy, hôm nay là sinh nhật chị mà, em có một món quà nhỏ muốn tặng chị và nó đây" - con bé lúi húi đưa cho Roberta một hộp quà màu trắng với một chiếc nơ đỏ trên đầu.

    Roberta mỉm cười, sau bao nhiêu năm tháng sống trong cô độc thì hôm nay lại có người nhớ tới sinh nhật cô cơ chứ:

    " Cảm ơn em" - Roberta hạnh phúc nhìn cô bé.

    "Mau lên mau mở ra đi chị!

    Món quà này em đã cố gắng hết sức để hoàn thành đó, mong chị thích nó vì đây là lần đầu tiên em tự làm quà cho ai đó nên có gì sai sót thì bỏ qua cho em nhé"

    Roberta háo hức, đôi mắt xanh bạc ấy lại ánh lên sự hạnh phúc nhưng cái nhìn hạnh phúc ấy chẳng giữ được lâu sau khi cô mở hộp quà... cô hét toáng lên, ném văng hộp quà ra xa khỏi mình và sợ sệt nhìn nó.

    Cô gái kia thì từ từ nhặt lại hộp quà và bước tới chỗ Roberta:

    "Này, như vậy là thô lỗ đấy!

    Chị không nên có thái độ đó với quà sinh nhật của chị chứ."

    "Em đã làm cái quái gì vậy Lucy?..."

    "Thôi nào, tất cả là vì lợi ích của chị thôi"

    Lucy lôi từ trong hộp ra một chiếc mặt nạ, nhưng điều khiến Roberta sợ hãi là nó được làm từ da người và khuôn mặt đó chính là của đứa con gái trong nhóm người ban nãy.

    Roberta chết lặng, cổ họng cô khô khốc không nói lên lời.

    Lucy tiến lại gần cô hơn, nhẹ nhàng thì thầm vào tai cô:

    "Có thứ này, chị sẽ không phải lo về khuôn mặt đầy sẹo của chị nữa, thứ này sẽ khiến chị đẹp hơn nhưng chỉ có điều là chị sẽ không biểu hiện được cảm xúc thôi.

    Việc róc da ra khỏi mặt và rửa sạch nó khó lắm đấy.

    Còn giờ thì nói em nghe Roberta à, cái tên Mr.

    Valentine là ai hả chị yêu?"

    ---------------------------

    Đây coi như là món quà dành cho -_Rusty_Midnight_- nhân dịp sinh nhật cậu.

    Mong cậu bỏ qua cho tớ nếu tớ viết còn dở vì thật sự tớ không giỏi lắm về viết văn.

    Btw, chúc mừng sinh nhật nha Mid thân yêu💖💟💞💝💝💞💟💖💟💞💝

    Cho những bạn nào không hiểu thì bạn có lẽ nên đọc fic "Tiếng gọi từ bóng đêm" của -_Rusty_Midnight_- Tác phẩm đấy thật sự rất hay đấy.
     
    Back
    Top Dưới