Thực ra đó chỉ là hai mươi mấy năm đầu đời của một người.
Trừ đi mười mấy năm chưa chính thức bước vào đời.
Hóa ra những ngày tháng ấy tính ra cũng chỉ hơn mười năm.
Sau khi Ryu Minseok giải nghệ, cảm giác trống rỗng tràn lan.
Cắt cơn nghiện khiến em bắt đầu đếm đo những vinh nhục được mất, từng thành tựu và thất bại trong khoảng thời gian ấy.
Thực ra, sự nghiệp của em không thể nói là mang nhiều nuối tiếc, như vậy là quá khắt khe đối với đại đa số tuyển thủ, nhưng khi nhìn lại những ngày tháng quá đỗi rực rỡ, em cũng có những gánh nặng đặc biệt mà người khác chẳng thể tưởng tượng nổi.
Ánh mắt trốn tránh thời non trẻ, tình cảm bị che giấu rất kỹ, sự né tránh quá cố ý.
Hóa ra sự bất lực khi đó đã phá vỡ xiềng xích của thời gian, giờ đây đánh trúng vào tâm can, thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng hóa thành vài câu Ryu Minseok thường chất vấn chính mình.
Ryu Minseok, tại sao mày không can đảm hơn một chút?
Thành thật hơn một chút?
Quan trọng nhất là, tại sao không dám giống như người ấy, mang theo nhiệt huyết không che dấu, dũng cảm yêu một ai đó.
7.
Đã lâu lắm rồi không mặc trang phục lịch sự thế này, từng chiếc cúc áo sơ mi đều được cài chặt, Ryu Minseok cảm thấy mỗi lần hít thở đều như một lần tra tấn, không hiểu sao bộ vest lại làm người ta cảm thấy khó chịu vô cùng.
"Mọi người xích lại gần nhau một chút được không!"
Photographer ngồi xổm dưới đất phất tay một cách hào hứng, thế là bọn em lại chen chúc vào giữa.
"Đã bảo giảm cân đi rồi cơ mà."
Moon Hyeonjun bâng quơ nói.
"Nhưng nghề của tụi mình ngày đêm đảo lộn mờ, có thời gian giảm chết liền!"
"Đừng có lý sự, nhóc mới vừa giải nghệ thây."
Moon Hyeonjun không thực sự chê bai, hắn đưa tay vòng qua vai Choi Wooje kéo thằng nhóc lại gần, thời gian chẳng thay đổi được tình bạn của top rừng, hai đứa nó vẫn thân thiết như xưa.
Họ không phải là những người đồng đội cùng nhau giải nghệ, những năm sau đó mỗi người đều đi theo con đường riêng.
Nhưng có lẽ là ý trời, bốn người vô tình gặp nhau ở tiền sảnh mà không hề báo trước, và bức ảnh tập thể muộn màng này đã ra đời.
Mọi người đều cười thoải mái, xem này, mối liên kết của tụi mình khiến cả ông trời cũng phải đoái thương.
Lee Sanghyeok vẫn đứng ở giữa, giống như mỗi lần lên sàn đấu, cúi đầu cám ơn rồi rời sân.
Thực ra đã lâu rồi cả bọn không gặp nhau, nhưng vị trí quen thuộc luôn khiến một số ký ức trở nên sống động.
Tất nhiên, nếu phải nói có điều gì thay đổi, thì cũng có, lần này Lee Sanghyeok đứng ở hàng thứ hai.
Và,
bên cạnh AD không còn là support nữa.
"Đúng rồi!
Tôi đếm 321, mọi người hô lên chúc mừng đính hôn nhé!"
"3"
"2"
"1"
Lee Minhyeong khoác tay vị hôn thê đứng giữa vòng bán nguyệt.
Ở vị trí trung tâm tuyệt đối, họ kề sát vào nhau, thân mật và đáng yêu, là hạnh phúc thuần khiết.
"Chúc mừng đính hôn--"
Những giọng nói thân thuộc ngày xưa vang lên bên tai, Ryu Minseok bỗng cảm thấy mình thật ích kỷ, em giả vờ câm điếc không lên tiếng, là khách được mời đến nhưng chẳng trở thành một phần của âm thanh ấy.
Bốn chữ "Chúc mừng đính hôn." chói tai khiến em bừng tỉnh, hóa ra sự khó chịu không phải do quần áo, dù đã lâu không mặc cũng chỉ là vải vóc, chẳng qua em chưa kịp thích nghi với hoàn cảnh hiện tại mà thôi.
Nhưng Lee Minhyeong, xin lỗi, tôi chúc cậu đính hôn không vui vẻ.
Vì tôi không hề vui vẻ.
8.
Lễ đính hôn được tổ chức đơn giản, cặp đôi sắp cưới vẫn phải tiếp tục ở lại khu vực chụp ảnh để chờ những người bạn đến sau.
Chụp xong, bốn người đi vào trong, nhanh chóng tìm đến bàn nơi các tuyển thủ chuyên nghiệp tụ tập ngồi xuống.
Mùa xuân vạn vật xanh tươi mơn mởn, ánh nắng rải lên thảm cỏ, gửi gắm những lời chúc vàng son cho hạnh phúc lứa đôi.
Ryu Minseok cố tình ngồi cạnh Kim Kwanghee, dù sao mấy ngày trước mới sụp đổ trước mặt anh, giờ đây lại có cảm giác như chim mỏi cánh tìm về tổ ấm, an yên lạ thường.
"Ổn không?"
Như dự đoán, chưa ngồi xuống đã nghe thấy anh ân cần hỏi thăm.
Em cười khổ lắc đầu, dù đã chuẩn bị tâm lý bao nhiêu, đến khi tận mắt chứng kiến vẫn chẳng thể chấp nhận nổi.
Đau đớn lắm, thanh kiếm lơ lửng trên đầu bất ngờ rơi xuống, tạo nên vết thương đẫm máu.
Chỉ tiếc cảm giác đau đớn này lại đến quá muộn màng, sau cùng em cũng đã nếm trải được thứ gọi là nỗi đau, song sẽ chẳng còn ai dừng lại vì điều đó nữa.
Mọi người trên bàn trò chuyện về những kỷ niệm xưa và cuộc sống hiện tại, có người thành gia, có người lập nghiệp, thậm chí mới tháng trước một sunbae chào đón đứa con đầu lòng.
Họ tựa như những bông hoa sớm nở tối tàn, khi sự nghiệp thi đấu kết thúc, tàn đông quá xa vời, mùa hè đắng cay vẫn còn đây.
Rồi em cảm thấy mình lạc lõng ở nơi này, xung quanh bỗng trở nên hư ảo.
Muốn gắp thức ăn nhưng cứ trượt khỏi tay nên dứt khoát buông đũa, cố gắng tập trung vào cuộc trò chuyện của mọi người nhưng chỉ một lúc lại đờ đẫn, tỉnh táo lại toan rót cho mình một ly nước nhưng đến khi tràn ra mới kịp phản ứng.
Hơi thở trở nên gấp gáp, chân bắt đầu run lên, khóe mắt có lẽ đã hoe đỏ.
Ryu Minseok cảm thấy hoang mang vô cùng tận, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Như hòn đá, như cái bóng, muốn khóc lớn nhưng lại mất quyền lên tiếng.
"Được rồi, Minseok, để anh."
Cún con vụng về khơi dậy bản năng bảo vệ, Kim Kwanghee xin lỗi những ánh mắt tò mò xung quanh, rút vài tờ giấy giúp em dọn dẹp đống bừa bộn.
Đáng nhẽ anh không nên khuyên em đến đây, không phải ai cũng có thể nhanh chóng vượt qua như anh, Minseok vẫn chưa trưởng thành đến mức đó.
Anh từ tốn rót đầy nước đá cho Ryu Minseok, hất hàm ra hiệu cho em uống.
Ryu Minseok ngoan ngoãn làm một hơi cạn sạch, cảm giác mát lạnh khiến lý trí quay trở lại, em nhoẻn miệng cười biết ơn với anh.
"Đỡ hơn chưa?"
Bật ra một tiếng đáp mơ hồ, Ryu Minseok gật đầu.
Có những lúc như vậy, khi sa vào vũng lầy cảm xúc, chỉ cần một sợi dây thừng không ngắn không dài là có thể thoát ra, nhưng có rất nhiều người cho đến khi bị nhấn chìm vẫn chẳng chờ được.
Kim Kwanghee an ủi vỗ vai Ryu Minseok.
Vậy nên, em cảm thấy mình thực sự rất may mắn, em luôn có những người bạn sẵn sàng ném dây thừng cho mình.
Cảm nhận bàn tay trên lưng bỗng nặng trĩu, Ryu Minseok quay đầu nhìn theo hướng ánh mắt của Kim Kwanghee, hình như bản thân cũng không hoàn toàn may mắn.
Đúng vào giờ ăn trưa, ánh nắng xuyên qua tán cây, loang lổ trên mặt đất.
Ryu Minseok bị những đốm sáng nhảy nhót làm chói mắt, nhưng em vẫn nhìn thấy.
Hai người thủ thỉ trò chuyện, cầm ly rượu bước đến đây.
Lee Minhyeong ôm eo cô gái, nhưng vì vóc người cô nhỏ bé nên cậu đành phải cúi người xuống lắng nghe, sau khi cậu trả lời gì đó lại bị người kia yêu kiều đẩy ra, cô cười đến ngọt ngào.
Hình ảnh ấy như một mũi gai đâm vào ngực Ryu Minseok, em đột nhiên nhớ rằng cảnh tượng này có lẽ đã xảy ra rất nhiều lần, bởi vì vị hôn thê của Lee Minhyeong... hẳn là cao bằng em.
Vậy nên, giá mà, vị trí đó có thể là em.
"Cám ơn mọi người."
Lee Minhyeong chân thành tỏ lòng biết ơn.
Sự tồn tại của những con người này đã vượt xa ý nghĩa của từng cá nhân, là chứng nhân cho một đoạn thời gian, chứng kiến bọn cậu đã từng quyết tâm dành cả thanh xuân cho một trò chơi và những chiếc cúp.
Sợ vị hôn thê buồn chán, Lee Minhyeong nắm tay cô vòng ra sau lưng vuốt ve an ủi.
Cô cũng rất hiểu chuyện, chỉ im lặng quan sát khuôn mặt của mọi người với vẻ tò mò.
Moon Hyeonjun lập tức nhận ra ánh mắt của cô gái đang nhìn vào chỗ trống, liền chặn trước, "Chỗ của Ryu Minseok đấy, nó vừa bảo không khỏe nên đi toilet rồi."
Sau đó ánh mắt tự nhiên dừng lại trên khuôn mặt Lee Minhyeong, hắn là người hiểu rõ tình hình, jungle vốn nhạy cảm với gió thổi cỏ lay, đương nhiên sẽ nắm bắt được từng thay đổi nhỏ nhặt nhất.
Dù sao hắn cũng đã chứng kiến tất cả, màn đưa đẩy có tốt có xấu, lực hấp dẫn kỳ lạ khi gần khi xa.
Moon Hyeonjun ngẩng đầu, đương nắng hè chói chang gay gắt, hắn nghĩ, nếu phải phân định một kẻ thua cuộc, thì đó hẳn là kẻ chạy trốn.
9.
Nỗi đau của tình yêu?
Khi đó Ryu Minseok mới 22 tuổi, tâm trí bị chiếm trọn bởi những ngày tháng luyện tập miệt mài, chẳng chừa chỗ cho những suy nghĩ viển vông.
Nhưng tuổi trẻ cũng từng tò mò, liệu đó có thể là một mối tình đơn phương dang dở, một màn chia tay sóng gió, hoặc xa hơn nữa là một cuộc ly hôn?
Mãi đến năm 29 tuổi em mới hiểu được, thực ra không cần thêm quá nhiều tiền tố.
Khi tình yêu bắt đầu, nỗi đau đã đặt bút viết lên nét đầu tiên.
Wooje:「hyung tới lẹ đi, minhyeong hyung dẫn người yêu đến nè!」
Ở cửa ra vào, Ryu Minseok nhìn tin nhắn này, lặng người.
Lee Minhyeong xuất ngũ vào tuần trước và được gia đình đến đón.
Với tư cách là đồng đội cũ, em chỉ gửi một tin nhắn ngắn gọn「chúc mừng xuất ngũ」, rồi hôm sau nhận được một câu「cám ơn」.
Tuy bản thân thiếu cảm giác an toàn nhưng em luôn có một sự tự tin nhất định là mình có thể nắm giữ người đồng đội cũ.
Thái độ mâu thuẫn này cuối cùng được em quy kết rằng: em đã từng dành cho cậu một tình cảm rõ ràng.
Vậy nên khi rời đội, em không sợ.
Lần đầu tiên trở thành đối thủ, em không sợ.
Khi Lee Minhyeong giải nghệ để nhập ngũ, em nghĩ chờ thêm một chút cũng chẳng sao.
Dù gì bất kể là trên sàn đấu hay trong những đêm khuya, sự ăn ý của bọn em không ai sánh bằng, mà sự gắn bó của bọn em cũng chẳng ai bì kịp.
Cuối cùng cũng nhận được lời mời dự tiệc như mong đợi, Ryu Minseok cảm thấy mình đã chờ được rồi.
Lục tung tủ quần áo tìm bộ đồ đẹp đẽ nhất, lại sợ mình tỏ ra quá quan tâm nên đổi sang bộ khác phù hợp hơn rồi sấy tóc.
Sấy lần đầu không được đẹp bèn gội đầu sấy lại, chọn mùi nước hoa Lee Minhyeong thích, thậm chí còn đánh phấn nền để che đi quầng thâm mắt.
Ryu Minseok nghĩ, gặp lại người yêu thời niên thiếu, phải có dáng vẻ khiến người ta rung động.
Màn hình điện thoại tự động tắt.
À, đúng rồi.
Ai bảo ?
Ai bảo em rằng cậu cũng đang chờ em?
Ryu Minseok chạy vào nhà tắm, đổ đầy bồn nước lạnh rồi nhúng mình vào trong.
Khi gần như ngạt thở vì thiếu dưỡng khí, bản năng sinh tồn buộc em phải ngẩng đầu lên.
Trong gương mái tóc em rối bù, nước bắn tung tóe, nhòe nhoẹt nước mắt.
Chút lý trí còn sót lại thôi thúc em cầm điện thoại lên, nhưng màn hình lại không nghe lời do những giọt nước lăn dài.
Cuối cùng em gần như sụp đổ, chùi vào bộ quần áo được lựa chọn kỹ càng, chí ít vẫn nên trả lời tin nhắn.
Minseok:「xin lỗi, đột nhiên có việc không đến được. chúc mừng dùm anh」
Đặc biệt mua căn hộ có ban công là để dành cho khoảnh khắc này, khi có thứ gì đó âm thầm vỡ vụn, gió lạnh sẽ giúp người ta tỉnh táo.
Gió đêm đã hong khô mái tóc đẫm nước, cảm xúc mất kiểm soát chỉ còn đọng lại ở phần chân tóc ẩm ướt, Ryu Minseok uống cạn nửa ly rượu sake.
Người đối diện mỉm cười trìu mến, nhanh chóng nâng ly uống cùng phân nửa, giọng anh đã khàn đi vì rượu, nhưng vẫn dõng dạc rõ ràng, "Em phải suy nghĩ thoáng ra, Minseokie đỡ hơn anh chán mà?"
Ryu Minseok biết đây chỉ là lời an ủi, cũng ra vẻ thoải mái vặc lại, "Hyung còn muốn so xem ai yêu thảm hơn à?"
"Không, anh nói thật đấy," Kim Kwanghee nhấm nháp vị đắng trên đầu lưỡi, nhìn cảnh đêm xa xăm nói tiếp, "ít ra... tình yêu và vinh quang của hai đứa phần lớn đều song hành cùng nhau.
Không như anh, từng là đồng đội lại trắng tay.
Khi ấy là đỉnh cao sự nghiệp của anh, nhưng đối với cậu ta chỉ là vài năm chuyển giao mà thôi."
Dù sao, thời điểm người kia tỏa sáng, thì anh đã lụi tàn.
Tuy nhiên Kim Kwanghee cũng không quá đau buồn, anh nói những lời này chỉ để an ủi đứa em trai.
Anh có cái nhìn rất cởi mở, chia ly vốn dĩ là chuyện bình thường chẳng có gì đáng kể, khi gặp được người tiếp theo, mối quan hệ trở lại như cũ cũng là lẽ đương nhiên.
Bị mắc kẹt trong nửa vời, cuối cùng kết thúc bằng việc bên kia âm thầm công khai bạn gái.
Đây là câu chuyện của anh, là hình phạt cho việc để những lời hoa mỹ làm say lòng trong thế giới thể thao điện tử.
Dấu vết thời gian chỉ khắc lên khuôn mặt Kim Kwanghee một cách tinh tế, Ryu Minseok thu hồi ánh mắt, lười biếng chống tay lên đầu, suy nghĩ một lúc rồi thốt lên, "Nhưng càng may mắn thì càng tiếc nuối."
"Em vừa xem lại toàn bộ lịch sử trò chuyện giữa bọn em, chẳng có gì cả.
Chủ đề chung ngày càng ít, tần suất giảm dần, thi thoảng chúc mừng này kia, đều là sự thật em đã chấp nhận.
Vậy nên em lật lại tài khoản xã hội của cậu ấy, lướt một hơi đến cuối năm 2024, là năm em rời đội, em đã tìm thấy vết nứt."
" 'Mình đã đi một chặng đường dài', cậu ấy nói vậy đấy, kèm theo bức ảnh chụp núi Phú Sĩ lúc cậu ấy đi Nhật vào cuối năm đó, nực cười thật, em còn thả tim nữa cơ.
Bây giờ em mới hiểu ý nghĩa của nó," Ryu Minseok bực bội vò tóc, "Em biết, cậu ấy nghĩ em đang thăng tiến.
Em đã thi đấu với cậu ấy bao nhiêu năm, gắn bó với cậu ấy bao nhiêu lâu, ý của cậu ấy là vậy đấy, giống như chỉ cần cậu ấy quay lưng em sẽ biết ngay đó là dấu hiệu phản công, em luôn biết."
"Ừm, cũng có lý.
Thế thì xin lỗi Minseokie nhé, đúng ra là em đau lòng hơn."
"Hyung-"cố tình dẩu môi làm bộ muốn khóc, "anh đến an ủi em kia mà?"
"Ừ, lúc đầu cũng tính vậy đó, ai kêu em nhắc đến chuyện buồn của anh."
Kim Kwanghee dốc cạn ly rượu, ánh mắt trở nên mơ hồ vì men say, tâm trí như trôi về bữa tiệc cách đây rất lâu, linh hồn bị ghim chặt vào cơ thể tù túng.
"Ghen tị nhỉ?"
Nghĩ đến việc người ấy dùng cách thức yêu mình để yêu một người khác, ghen tị nhỉ?
Ryu Minseok bị nhìn thấu tâm tư, chợt nghĩ người trước mặt hoàn toàn đáng tin cậy bèn gật đầu, cầm chai rượu rót đầy cho anh, "Lại phát hiện hóa ra mình chẳng có tư cách gì để ghen tị."
Người yêu cũ?
Tất nhiên không phải.
Đồng đội cũ?
Danh hiệu này lại quá lố bịch.
Ryu Minseok đứng dậy, nhắm mắt lại.
Hai tay vô thức dang rộng như đôi cánh, hơi thở cũng hóa thành thinh không.
Đây là cơn gió đêm cuối cùng của đêm nay, em muốn trở về những năm tháng ấy.
Tiếng gõ bàn phím trong trẻo như làn gió cuốn lấy tay áo, những mã lệnh cứng nhắc dưới tay em sẽ trình diễn vô số thao tác ngoạn mục, rồi người bên cạnh sẽ cất giọng yêu chiều quen thuộc, "Đúng là Minseokie mà."
Kim Kwanghee thấy vậy thở dài, "Em đang trách cậu ta à?"
Ryu Minseok lẳng lặng lắc đầu.
Cậu ấy đâu làm gì sai, chỉ là không còn yêu em nữa mà thôi.
Nỗi đau của em xuất phát từ việc khó lòng dứt bỏ, đến giờ phút này cũng chẳng thể ngừng yêu, chứ nào phải do Lee Minhyeong.
10.
Choi Wooje im lặng cau mày, rồi nở nụ cười trẻ con quen thuộc đánh lạc hướng: "Xin lỗi chị dâu nhé, Minseok hyung bảo có việc đột xuất không đến được, nhờ em chuyển lời chúc mừng dùm."
"Gì cơ, không phải nó là đứa nhiều chuyện nhất à, sao dịp như này lại không đến?"
Moon Hyeonjun bị Lee Sanghyeok liếc mắt cảnh cáo, lập tức ngậm miệng.
Lee Minhyeong tiếp tục dùng bữa một cách thờ ơ, nhẹ nhàng hỏi bạn gái bên cạnh muốn ăn món nào.
Cậu cảm thấy mình thật trẻ con, dù đã quyết tâm không để lại chút tình cảm dư thừa nhưng vẫn chẳng thể từ bỏ thói quen bảo bọc.
Dù sao người ấy vẫn như xưa, mọi cảm xúc đều hiện rõ mồn một như một chú cún con.
Cậu thử hình dung biểu cảm phức tạp của Ryu Minseok vào lúc này, trong lòng cảm thấy hả hê.
Suy cho cùng, hỗ trợ cũ của cậu nên cảm thấy khó chịu mới phải.
Mặc dù có phần hèn hạ, nhưng cậu thực sự cảm thấy vui vẻ.
Sau một khoảng thời gian hỗn loạn, từ tình yêu đồng điệu, cậu chủ động bước vào mối hận thù đơn phương, đúng vậy, là hận thù.
Với tư cách là đồng đội, chuyển nhượng không được coi là phản bội, chẳng phải lí do để phán xét.
Nhưng đối với Gumayusi và Keria lúc bấy giờ, mọi chuyện không đơn giản như thế.
Dựa vào những đêm không thể nói thành lời, những cảm xúc trào dâng trong lòng, Lee Minhyeong cảm thấy căm hận.
Hận thù theo thời gian biến thành buông bỏ, vì vậy Lee Minhyeong trong độ tuổi đầu hai mươi yêu Ryu Minseok, Lee Minhyeong của cuối hai mươi từ bỏ Ryu Minseok.
Tuy nhiên trong khi Lee Minhyeong trải qua những cảm xúc ấy, Ryu Minseok lại không hề hay biết, em cũng đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, chìm đắm một cách nực cười trong tình yêu đã vỡ tan từ lâu.
Giây phút này, Ryu Minseok mới thực sự bắt đầu cuộc hành trình với cuộc chia ly lệch thời gian ấy.
Tóm lại, bữa tiệc cứ thế chìm vào im lặng, bầu không khí trở nên lạnh lẽo như có đám mây đen bất ngờ ập đến.
11.
Lee Minhyeong có một thói quen, đó là khi nói chuyện sẽ nhìn chăm chú vào mắt đối phương.
Thói quen đó theo tình cảm lên men biến thành sở thích, cậu thích đôi mắt của Ryu Minseok, đen láy sáng ngời, luôn chứa đựng cả cả dải sao trời.
Một phần những mảnh sao rải rác ấy biến thành sự tò mò mãnh liệt của Ryu Minseok, và rồi cậu yêu cái cách em khao khát tìm hiểu con người cậu.
Dù sao Ryu Minseok hiếm khi nói thích, cũng chẳng bao giờ buông lời yêu, cậu chỉ có thể nhìn thấy khát khao ấy trong sự tò mò của em.
"Hôm nay cậu đi gặp ai thế?"
"Đi chơi với bạn vui vậy luôn hả?"
"Nếu phải đổi support, cậu muốn chơi với ai?"
"Tớ, cậu thích tớ à?"
Người có thể dây dưa với Ryu Minseok mấy năm trời tất nhiên phải có chút bản lĩnh, Lee Minhyeong trả lời có chọn lọc, chẳng bao giờ giải đáp hết mọi thắc mắc của em cùng một lúc, nhưng cũng không được để Ryu Minseok cảm thấy quá thất vọng, cậu tự tin rằng mình đã nắm vững được sự cân bằng này.
Duy chỉ một lần, cậu quyết định giữ bí mật.
"Vậy, rốt cuộc lúc đó cậu nghĩ gì thế?"
Không biết đây là lần thứ bao nhiêu Ryu Minseok hỏi câu hỏi này, còn Lee Minhyeong vẫn giữ nguyên vẻ mặt đầy ẩn ý nhưng không bao giờ trả lời.
Chuyện xảy ra đã hơn một năm, em từ lâu đã không còn bám riết nữa, nhưng ấn tượng về khoảnh khắc đó vẫn quá sâu đậm, mưa rào hay tiểu tuyết, tiếng reo hò hay giọt nước mắt, đều đưa em quay trở lại ngày hôm ấy: kim tuyến bay ngập trời, tiếng hoan hô đinh tai nhức óc muốn ù tai, gió từ cánh tay ai đó vung lên ăn mừng thổi tung những mảnh kim tuyến trước mặt, Lee Minhyeong nhìn em bằng một ánh mắt rất khó tả.
Ánh sáng bình minh và bóng tối hoàng hôn đều hội tụ trong mắt cậu, Ryu Minseok biết chắc cậu đang nghĩ gì đó.
Ryu Minseok muốn hỏi ngay lập tức, nhưng lại vô thức nuốt nước bọt, hóa ra nhìn thẳng vào một người là cảm giác như vậy, em gần như chết chìm, vậy nên lúc này chỉ còn biết hít thở.
Nhưng mà... em sẽ chẳng bao giờ nhận được đáp án nữa.
Những thắc mắc vu vơ trong lúc trò chuyện bị bắt bài, những lời thăm dò bị một nụ cười từ chối, thậm chí những câu hỏi táo bạo nhất trong lúc tình thắm duyên nồng cũng bị xé nát và nuốt chửng...
Có lần Ryu Minseok bùng nổ gây sự, Lee Minhyeong cũng đành chịu đựng cơn giận lẽ ra có thể tránh được.
Hay nói đúng hơn, cậu vui vẻ chấp nhận.
Mỗi khi hỏi về chuyện này, Ryu Minseok luôn xù lông, níu tay cậu nhõng nhẽo, ánh mắt long lanh, âm giọng ngân dài; sau khi nhận ra mình thất bại thì trở mặt ngay tắp lự, dẩu môi, dậm chân, làu bàu những câu như là tớ sẽ không bao giờ để ý đến cậu nữa đâu, thực sự đáng yêu kinh khủng.
Niềm vui này chấm dứt vào ngày hôm sau khi họ gặp lại nhau với tư cách đối thủ, Lee Minhyeong là người bước ra khỏi cửa khách sạn trước, kể từ đó Ryu Minseok không bao giờ hỏi nữa.
12.
Sau buổi tiệc đính hôn, Seoul chìm trong những hôm mưa dầm dề suốt mười ngày.
Lee Minhyeong đứng trước cửa rũ nước trên ô, cẩn thận cất vào túi nhân viên đưa cho, hương cà phê mới xay thơm lừng hòa cùng tiếng nhạc không lời, chút se lạnh trong không khí tạo nên một nét tĩnh lặng khác biệt.
Moon Hyeonjun đã đợi được một lúc, đưa tay đẩy cốc cà phê đã gọi qua.
"Cứ tưởng mày không tới."
"Tao đâu phải Minseok, tưởng tao sẽ trốn chắc?"
"Ai biết."
Dùng khăn giấy lau lớp bọt sữa dính trên khóe miệng, Lee Minhyeong đặt cốc latte xuống, tỏ ý sẵn sàng lắng nghe.
Cậu có thể đoán được Moon Hyeonjun định nói gì, chẳng qua không muốn mở lời trước mà thôi.
"Thôi đi, mày là đứa hiểu rõ nhất trong cả bọn, bớt làm bộ ngây thơ cái."
Moon Hyeonjun lườm một phát rồi tiếp tục, "Nói về synergy rừng-ad trước đi, mày xác định à?"
"Ừ, quen cô ấy từ trước khi nhập ngũ, cô ấy đợi tao lâu như vậy, vốn định sẵn sẽ đính hôn ngay khi tao xuất ngũ rồi."
Vị yuzu cùng cảm giác mịn màng của kem chạm vào đầu lưỡi, Lee Minhyeong buột miệng khen, "Ngon thật."
Moon Hyeonjun bỗng sững người, hắn cảm thấy quá ngọt, hơi giống... madeleine yuzu ngày trước.
Nhưng nhắc đến chuyện này có vẻ kỳ cục, nên chỉ tiếp tục lải nhải, "Thế thì được, người ta cũng tốt.
Mày đừng trách tao nhiều chuyện, chỉ sợ mày chưa suy nghĩ kỹ đã quyết định thôi, chả liên quan gì đến Ryu Minseok hết, mày có đính hôn với ai tao cũng hỏi thế thôi."
"Ừ, tao hiểu."
Được rồi, chủ đề chính xuất hiện sớm hơn dự tính.
"Thế có phiền không nếu tao nói về chuyện synergy rừng support?"
"Tưởng mày đến đây vì chuyện này, Minseok nhờ mày à?"
Lee Minhyeong nhìn vẻ thăm dò của Moon Hyeonjun mà buồn cười, nhưng chợt nghĩ lại, "Ồ sao có thể, cậu ấy chắc chắn không có can đảm đó đâu."
Moon Hyeonjun cười khan mấy tiếng rồi vào thẳng vấn đề, "Hồi trước mày thích nó thật?"
Lee Minhyeong không chút do dự gật đầu, "Rõ như ban ngày còn gì, nhưng tụi tao chưa bao giờ chính thức hẹn hò."
Vùng an toàn của mối quan hệ, hay nói đúng hơn là vùng an toàn bắt buộc phải quen thuộc, cộng thêm sự phát triển bất ngờ, cả hai thực sự chưa từng nghĩ đến việc xác định mối quan hệ, đây không phải là lỗi của riêng ai.
"Aishhh," câu trả lời nằm trong dự đoán, Moon Hyeonjun nghe mà bực mình, "Sợ mày không biết tao mới nói, đừng kêu tao lắm lời, chắc mày cũng biết Ryu Minseok thích mày chứ?"
Lee Minhyeong lại gật đầu.
"Phụt."
Mặt bàn gỗ bị vấy bẩn bởi những vết cà phê màu nâu sẫm, Moon Hyeonjun hớt hải rút khăn giấy ra lau, điên rồi, điên mẹ rồi.
Hắn đã nói mà, người có thể dây dưa với Ryu Minseok lâu như vậy còn thấy hạnh phúc sao bình thường cho được.
"Thật luôn, vậy mày?
Vậy tụi mày?
Như nào?"
"Tớ yêu cậu, tớ thích cậu, tớ muốn ở bên cậu mãi mãi."
Lee Minhyeong thản nhiên lau miệng, tiện thể nói ra mấy câu kinh thiên động địa.
"Phụt."
"Yah, shibal!"
Moon Hyeonjun xua tay xin lỗi những người xung quanh vì âm lượng mất kiểm soát của mình, điên thật, thực sự điên mẹ rồi.
"Những lời này tuy vô dụng, nhưng tao cần."
Lee Minhyeong chẳng buồn ngẩng đầu lên tiếp tục nói, những lời này có lẽ chẳng chóng thì chày sẽ đến tai Ryu Minseok thông qua cái miệng của Moon Hyeonjun, để cho người tình cũ chết tâm cũng tốt, nhưng dù Moon Hyeonjun quyết định không hé răng cũng chẳng sao, cứ để cậu làm một kẻ bạc tình, Ryu Minseok cũng có thể nhanh chóng vượt qua.
Dù sao, càng gần gũi thì càng tiếc nuối.
"Tao vẫn mong nghe được những lời này từ miệng cậu ấy, như vậy tao sẽ có thêm hy vọng, nhưng cậu ấy vẫn thích nói những lời khó nghe hơn."
Lee Minhyeong cười nhạt, "Có lẽ vì trưởng thành rồi, hoặc là cậu ấy yêu người đó hơn tao.
Nhưng tao biết có ngày cậu ấy sẽ nói những lời như thế với người khác, chỉ là tao nhận ra rằng, người đó không phải là tao."
"Tao phải suy nghĩ thoáng ra thôi, vậy nên tao đã buông bỏ."
13.
Lại mưa rồi...
Ryu Minseok bỏ điện thoại xuống, ngây ngẩn nhìn ra ngoài.
Những hạt mưa rơi trên kính cửa sổ tạo ra âm thanh rất khẽ, tuy không lớn nhưng vẫn nghe thấy, mưa bụi tụ lại thành giọt rơi xuống, tích tiểu thành đại cái gì cũng có thể xảy ra.
Tích tiểu thành đại cái gì cũng có thể xảy ra.
Khó mà diễn tả cảm xúc của Ryu Minseok lúc này.
Em hẹn gặp một người, lời mời vốn xuất phát từ mong muốn được gặp mặt, nhưng em lại hy vọng người đó sẽ không đến.
Nếu không đến... thì mới có thể hạ quyết tâm, người vô tư muốn gì làm đấy, người có tâm tư làm gì cũng phải dè dặt.
Lòng bàn tay thấm ướt một lớp mồ hôi mỏng, cầm cốc có hơi trơn, lại chỉnh mái tóc không vào nếp.
Ryu Minseok vẫn chưa rõ ý định thực sự của mình.
Moon Hyeonjun vẫn không thể giữ mồm giữ miệng, nhưng Ryu Minseok cũng không biết phải nói gì để đáp lại lời buộc tội của AD cũ.
Trong lúc nóng đầu, em đã gửi tin nhắn hỏi cậu có muốn gặp nhau không, em chỉ cảm thấy mình nên là người chủ động, dù Lee Minhyeong đến hay không đến, đều sẽ trở thành động lực cho những lựa chọn khác của em.
Rồi Lee Minhyeong nhanh chóng hồi âm, cậu nói, được thôi.
Màn hình điện thoại bỗng sáng lên, Ryu Minseok có chút sợ hãi, nhưng tin xấu cứ để ở đó thì vẫn là tin xấu, giống như mối tình vô vọng của hai người, đáng ra em nên dũng cảm hơn.
Minseok: 「tớ tới rồi」
Lee_GUMAYUSI: 「đang mưa」
Lee_GUMAYUSI: 「hơi tắc đường, nhưng sắp tới rồi」
Cơn mưa ngoài cửa sổ đột nhiên trở nên dữ dội, trong khoảnh khắc mơ hồ, Ryu Minseok như có một ảo giác, mưa và gió dường như mang theo sức mạnh vô hình, từng chút một đập vào người em, muốn bẻ cong lưng em, cũng dập tắt ngọn lửa trong lòng em.
Hôm nay trời mưa rồi, hay là đừng gặp nhau nữa, rõ ràng cậu có thể nói như vậy.
Nếu Lee Minhyeong vẫn còn yêu em chắc chắn sẽ nói như vậy.
Đôi mắt đen láy khó đoán, Ryu Minseok thu hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm lối vào quán cà phê.
Có người nói rằng, ôm là từ đẹp nhất trong ngôn ngữ.
Dùng hai cánh tay chạm vào một người, bao bọc một người, dựa vào vai để tập hít thở hoặc ngừng hô hấp.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hai người có thể hòa cùng làm một trong dòng chảy cuộc đời của nhau.
Đồng hành với nhau lâu như vậy, em và cậu đã ôm nhau rất nhiều lần, nhưng Ryu Minseok chỉ có ấn tượng sâu sắc nhất ba lần:
Lần đầu tiên là trận đấu đầu tiên của giải mùa xuân năm đó.
Cậu AD cao lớn thậm chí làm em giật mình trong lần đầu tiên gặp gỡ, tự tin rằng mình có thể đánh bại mọi đối thủ, bước đến nói rằng tớ lo lắng quá, có thể ôm tớ một cái được không, thật dễ thương.
Cái ôm đầu tiên hệt như nụ hôn đầu, em vùi đầu vào ngực Lee Minhyeong, cảm nhận áp lực siết chặt ở eo, Ryu Minseok bỗng cảm thấy sau này hai đứa sẽ còn ôm nhau nhiều lần nữa.
Lần thứ hai là chung kết thế giới lần thứ 13.
Đây không phải chức vô địch đầu tiên của hai đứa, nhưng khát vọng chiến thắng tích tụ trong thời gian dài đã bùng nổ.
Adrenaline tăng vọt, não bộ chưa kịp phản ứng đã lao vào vòng tay người ấy, bình ổn cảm xúc trong hơi ấm quen thuộc.
Lần thứ ba là off-season sau khi vô địch.
Em đã say mèm trong bữa tiệc, nhưng chưa hoàn toàn mất đi ý thức.
Ryu Minseok biết mình được ai đó đưa đến một căn phòng khác, đang tắm thì nghe thấy tiếng gõ cửa đường hoàng, cảm nhận được nước trong bồn tắm tràn ra khi có người khác bước vào, chấp nhận mọi cảm giác được ban tặng mà không phản kháng.
Cái ôm quá đỗi quen thuộc, Ryu Minseok tỉnh táo biết rằng, người đó là Lee Minhyeong.
Vì vậy, bây giờ sẽ có lần thứ tư.
Chuông cửa lại vang lên, Lee Minhyeong vẫn đến.
Ánh sáng mờ ảo hắt lên tóc cậu, nước tí tách nhỏ giọt.
Cậu ăn mặc đơn giản, áo phông trắng oversize với quần thể thao đen, tay trái cầm ô đã được bọc lại.
Ryu Minseok đứng dậy, còn cậu chạy đến ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Trong vài giây ngắn ngủi, ánh đèn dường như làm dịu đi đường nét sắc sảo vốn có của Lee Minhyeong, tóc đã dài ra, Ryu Minseok cảm thấy rất quen thuộc, khuôn mặt thật quen thuộc.
"Sao không ngồi xuống đi."
Ryu Minseok không trả lời, người đối diện vẫn cao ráo như vậy, có thể che chắn rất nhiều ánh sáng cho em, tựa như mỗi lần lên sàn đấu.
"Minseok tìm tớ có chuyện gì không?"
Đôi mắt cậu thậm chí không có lấy chút dao động, trong veo, nhưng rõ ràng Lee Minhyeong biết tất cả mọi thứ.
Chỉ là cậu rất giỏi diễn, giống như lúc đầu giả vờ mình không buồn, sau đó giả vờ từ bỏ, cuối cùng giả vờ không hiểu những lời thăm dò và níu kéo của Ryu Minseok, em nghĩ vậy.
"Cậu có thể..."
Ryu Minseok nghe thấy mình lên tiếng.
Lúc đó cậu cũng có cảm giác như thế này sao?
"Cậu có thể ôm tớ một cái được không?"
Thốt lên những lời này hóa ra lại khó khăn đến thế.
Lee Minhyeong không nói gì, cậu chỉ nhìn chằm chằm em một lúc lâu, ánh mắt yêu thương cưng chiều một thời giờ đây đã bị bình tĩnh đè nén.
Một phút trôi qua thật khó khăn, từng giây từng phút như kim châm vào da, Ryu Minseok sắp thua rồi, cũng là lẽ đương nhiên mà thôi, em chuẩn bị rời đi.
Chưa kịp cất bước, tim bỗng lỡ một nhịp.
Mùi hương không thuộc về mình vấn vít nơi đầu mũi, không gắt, không nồng, nhưng làm mắt Ryu Minseok cay xè.
Xoang mũi đột nhiên bị ngạt, hình như lại muốn khóc.
Lee Minhyeong ôm một cách vừa phải, không có bầu không khí mập mờ, nhưng vẫn đủ mạnh mẽ cho cuộc hội ngộ giữa những người bạn tri kỷ, có lẽ cậu cũng nhận ra đây là lần cuối cùng họ bên nhau.
Tình yêu là một rạn san hô, nằm rất gần mặt nước lại chẳng xa bờ.
Sóng triều vượt ngàn dặm đến, không ngừng xô đẩy, vậy nên ngoại trừ những kẻ ngu ngốc ôm nhau cố thủ, có người lên bờ, có người nhảy xuống biển.
Bao nhiêu năm trôi qua, Ryu Minseok vẫn ngồi trên tảng đá nơi hai đứa từng cùng nhau đặt chân đến.
Nhìn Lee Minhyeong bước từng bước về phía em, mang theo ánh sáng và bụi bặm, rồi vẫy tay chào.
Tớ về rồi này, em muốn nghe cậu nói như vậy.
Tạm biệt, em nghe cậu nói như vậy.
Vậy nên muốn đáp lại cái ôm này, muốn quấn lấy vòng eo người như vô số lần trước đây, nhưng bàn tay siết chặt vẫn buông thõng.
Khoảnh khắc đó, toàn thân rã rời, đốt ngón tay như nhũn ra, tham lam hy vọng có thể kéo dài thêm một chốc, để ký ức lưu lại lâu hơn, rõ ràng thêm một chút.
Nhưng trước khi tháo gỡ xong, tuyệt đối không cho phép mình làm những hành động vượt quá giới hạn.
Dòng chảy thời gian có thể được quyết định bởi tâm trạng, nhưng từ góc độ khách quan, lý thuyết này là vô nghĩa.
Vậy nên, sau 93 giây, Ryu Minseok chủ động tách ra, nhoẻn miệng cười với đôi mắt ngấn lệ, cố gắng không để nước mắt rơi xuống.
Trong mắt Lee Minhyeong chẳng mang chút bối rối, bình tĩnh nhìn Ryu Minseok quay người rời đi, trong chớp nhoáng lại luống cuống lấy ô đuổi theo.
"Trời đang mưa, đi thì mang theo ô theo này, tớ có lái xe đến."
"Không cần đâu," Ryu Minseok không dừng bước, phóng khoáng vẫy tay, "Tớ sẽ đi du học ở Anh, bên đó trời mưa người ta không dùng ô, ai biết tớ có ở lại đó luôn không, cứ coi như tập trước đi."
"Chúc mừng đám cưới, chắc tớ không kịp tham dự hôn lễ của cậu rồi."
Cuối cùng, Ryu Minseok dừng lại nói những lời cuối, tiếng chuông lại vang lên, khi âm thanh trong trẻo đó kết thúc, Lee Minhyeong không còn nhìn thấy bóng dáng em nữa, em tựa như nước tan vào làn mưa.
14.
"Kính thưa các quý khách, chuyến bay sắp cất cánh, xin vui lòng tắt các thiết bị điện tử..."
Chuyến bay dài, Ryu Minseok tự thưởng cho mình một vé hạng thương gia đắt đỏ.
May mắn thay trong nửa đời vội vã trước đây em đã kiếm được đủ tiền, thủ tục và những thứ khác được chuẩn bị rất nhanh chóng, vấn đề ngôn ngữ thì cứ đợi qua đó rồi từ từ giải quyết, không sao cả.
Chia ly thực sự quá đau buồn, vậy nên Ryu Minseok cố tình chọn một ngày -- mà bọn họ không ai có thể đến tiễn đưa em, coi như là dấu chấm hết cho tất cả.
Những trận mưa lớn liên tiếp trong mấy ngày vừa qua khiến một số chuyến bay bị hủy, may thay hôm nay thời tiết rất đẹp, em lên đường thuận lợi bình an.
Ryu Minseok mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại, em nghĩ, vẫn chưa thể xác định được ngày trở về, theo hiểu biết của em về bản thân, có lẽ cả đời họ sẽ không bao giờ trở thành bạn bè..
Núi và sông cùng dòng chảy, người lái đò trên mặt nước thấy non sông nước biếc cùng trôi qua.
Nhưng chỉ có dòng sông cuồn cuộn chảy mãi không ngừng.
Nó cuộn trào mãnh liệt chỉ để tìm kiếm ngọn núi hùng vĩ tiếp theo, chỉ có ngọn núi là bị quấy rầy, bị vứt bỏ trong âm thầm, cuối cùng dừng lại ở nơi đây yên ngủ mãi mãi.
Trời quang mây tạnh, không khí tràn ngập hương thơm tươi mát của cỏ cây hoa lá.
Bộ vest được cắt may vừa vặn, chiếc ghim cài áo là do người yêu lựa chọn tỉ mỉ.
Cà vạt thắt chặt như muốn siết cổ, Lee Minhyeong căng thẳng đứng ở cuối lễ đường.
Tim cậu như muốn nhảy ra ngoài, không kiềm chế nuốt nước bọt liên tục, hóa ra tâm trạng chờ đợi người yêu trong bộ váy cưới xuất hiện cũng giống như trận BO5 quyết định.
Đã lâu lắm rồi Lee Minhyeong không trải qua cảm giác hưng phấn, hồi hộp, chờ mong như vậy, người yêu của cậu hôm nay sẽ trông như thế nào.
Người dẫn chương trình đã bắt đầu kể về câu chuyện tình yêu của cặp đôi trẻ, ánh nắng tháng sáu không gay gắt và nóng bỏng như giữa mùa hè.
Bầu không khí trong đám cưới mang màu sắc đậm đà, mơ mộng và huyền ảo.
Đuôi váy trắng lướt qua bãi cỏ xanh mướt theo từng bước đi, chìm đắm trong giai điệu du dương.
Moon Hyeonjun và Choi Wooje nhìn nhau, cuối cùng ngẩn người nhìn vào một chiếc ghế trống.
Chỗ ngồi đó không phải vị trí đẹp nhất, cũng không phải cố tình được đặt ở hàng cuối vì biết trước chủ nhân của nó sẽ vắng mặt, chỉ là một vị trí bình thường được sắp xếp ngẫu nhiên, nhưng lại trống rỗng một cách lạc lõng.
Hắn đột nhiên nhớ lại hôm lễ đính hôn, Ryu Minseok đột ngột bỏ đi, sau đó hắn không yên tâm nên đã đuổi theo.
Tiếng bước chân của giày da khi chạy chồng chéo lên nhau một cách kỳ quái, Moon Hyeonjun mới nhận ra, Lee Minhyeong chỉ cách hắn năm mét.
Đáng lẽ hắn phải biết, khi support biến mất chính là lúc AD hoảng loạn nhất.
Ryu Minseok hẳn là đang khóc, có lẽ đang vùi mặt vào lòng bàn tay gào khóc.
Nỗi đau ập đến như trời giáng, buộc lòng phải lơ là cảnh giác, tiếng nức nở vang vọng khắp hành lang.
Mà Moon Hyeonjun nhìn thấy Lee Minhyeong chậm lại, bước chân do dự.
Rồi dừng lại ba giây.
Lee Minhyeong rời đi.
"Lee Minhyeong, anh có đồng ý lấy người phụ nữ này làm vợ không?
Dù bệnh tật hay khỏe mạnh, nghèo khó hay giàu có, dù có ra sao vẫn sẽ luôn yêu thương, chăm sóc, tôn trọng, chấp nhận, và mãi mãi chung thủy với cô ấy cho đến hết cuộc đời?"
Nghi thức nhanh chóng đến bước này, Lee Minhyeong không chút do dự mở miệng chuẩn bị đáp lời.
Nhưng gió thổi đến.
Một cơn gió không đúng lúc cắt ngang lời Lee Minhyeong, cậu ngẩng đầu lên, một chiếc máy bay vút qua, bầu trời xanh thẳm cao vời vợi bị chia thành hai mảng, những đám mây khiến cho đường bay của nó hiện lên rõ ràng.
Cậu thề đây là lần cuối cùng cậu nhớ đến một người không đúng lúc.
"Vậy lúc đó rốt cuộc cậu đang nghĩ gì thế?"
Vẫn là giọng điệu giả vờ giận dỗi như thế, Lee Minhyeong hết cách, chỉ có thể kéo em vào lòng, vuốt ve từ tóc đến lưng, cuối cùng ôm chặt em trong vòng tay mình.
Lee Minhyeong giỏi chờ đợi và trì hoãn sự thỏa mãn, một ngày nào đó cậu sẽ nói cho Ryu Minseok bí mật đó, cậu không vội.
Gác cằm lên mái tóc mềm mại vừa mới gội của Ryu Minseok, cậu khép hờ mắt, chìm vào giấc mơ ngọt ngào như bánh kem.
"Bí mật đó là, vào ngày 19 tháng 11 năm 2023, khi những dải lụa hoàng kim tung bay khắp bầu trời, em khẽ dựa vào vai tôi để nói chuyện với người phía sau, khoảnh khắc đó, tôi đã nghĩ chúng ta sẽ đến được đây."
"Anh Lee Minhyeong?"
Người chủ trì thúc giục.
"Tôi đồng ý."
Từ đó, tôi nhìn lại mọi thứ,
Đời tôi có ba điều may mắn nhất:
Một là tình yêu chưa từng đặt sai chỗ, mỗi giây mỗi phút đều lấp lánh ánh sáng.
Hai là thời gian rốt cuộc cũng mài mòn tình yêu của tôi dành cho em.
Cuối cùng là,
Từ rất lâu về trước có một ngày, tôi gặp được em.
Thực ra, gặp gỡ và bỏ lỡ đều do định mệnh đã an bài.
15.
Ù tai, hoảng loạn, Ryu Minseok mệt mỏi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Máy bay lên tận mây xanh, sông nước, núi non, chẳng còn thấy gì nữa...
end
P/S: Tui va vào cái fic này lúc 3h sáng, xin lũi, tui không thể chết một mình được (◞ ‸ ◟ㆀ)