Khác creepypastaoc | touch.

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
149872164-256-k877.jpg

Creepypastaoc | Touch.
Tác giả: -jemgarcia
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Em ở rất gần,...

...nhưng đồng thời, lại rất xa.

.

jem© All Rights Reserved



selfcest​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • |Edit:Elice| - Cô gái sunflower
  • BANGPINK | XUYÊN KHÔNG
  • Taehyung | Anh Đào Tuyệt Sắc
  • Chồng Em Là Chủ Tịch | Taekook
  • |[ CUNG ĐẤU - KỲ LAN HOÁN PHỤNG ]|
  • Creepypastaoc | Touch.
    1; sự khởi đầu


    ***

    Họ nói tôi khác thường.

    Tôi không giống họ.

    Họ nói tôi là một kẻ thất bại.

    Tôi biết, tôi chưa bao giờ phủ nhận điều đó.

    Họ nói đáng nhẽ tôi không nên được sinh ra.

    Họ mắng nhiếc, chửi rủa tôi.

    Họ đánh đập, hành hạ tôi.

    Họ ghét tôi.

    Tôi biết, nhưng tôi không quan tâm...

    ...bởi vì em đã ở đây, không có gì quan trọng hơn em.

    ***

    Vài vệt sáng mờ nhạt hắt vào từng ô cửa sổ bụi bặm kéo theo hàng nghìn hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa không ngừng.

    Tôi nằm im, ngước mắt lên nhìn cái đồng hồ treo tường cũ kĩ, lẩm bẩm một mình:

    "5 giờ 25."

    Tôi trở mình, nhìn về bóng người bên cạnh cũng đang hướng ánh mắt về mình mà nở một nụ cười nhẹ.

    Em vẫn ở đây.

    Đỡ lấy em dậy dựa vào thành giường, tôi mệt nhọc bước tới cánh cửa gỗ đã sớm mục nát.

    Tôi ngoảnh đầu về phía em, em vẫn đứng đấy: im lặng, trầm ngâm giống như tôi ngay lúc này.

    "Em có muốn xuống dùng bữa sáng cùng tôi không?", tôi hỏi em, trìu mến.

    Đáp lại là sự chấp thuận của em.

    Em nghĩ là em sẽ xuống cùng anh.

    Cách em trả lời thật bẽn lẽn và dễ thương, tôi yêu nó, cũng như cái cách tôi yêu em.

    Tôi bật cười vì sự đáng yêu của em, em cũng cười theo, cả hai chúng tôi đều hạnh phúc.

    ***

    Tôi và em cùng đi xuống cầu thang, tôi giữ chặt vai em và dìu em cẩn thận, sẽ thật tệ nếu em vấp chân và ngã.

    Căn nhà yên tĩnh, tất cả thanh âm còn lại là tiếng bước chân của tôi và em.

    Mọi người vẫn đang ngủ, chẳng phải tốt hơn nếu anh gọi họ dậy sao?

    "Anh không nghĩ vậy.

    Sẽ tuyệt hơn nếu cả anh và em có không gian riêng tư.

    " - Tôi lắc đầu, thở dài.

    Mặc dù tôi yêu em, nhưng tôi không thể đáp ứng hết mọi yêu cầu của em được.

    - "Ngồi đây đợi anh, anh sẽ đi làm bữa sáng cho chúng ta.

    "

    Em ngồi yên, làm theo lời tôi.

    Em khá yên tĩnh, rất giống tôi, và tôi thấy ổn với điều đó.

    Căn bếp ngào ngạt mùi thơm của thức ăn, chúng tôi im lặng, không nói gì.

    Tôi cặm cụi với bữa sáng, còn em thì lặng thinh quan sát tôi làm.

    Một cảm giác dễ chịu.

    Em vẫn ăn ít như ngày nào, khi tôi hỏi em chỉ mỉm cười và nói rằng đối với em thế là đủ.

    Tôi không ép em, chỉ cần em nói ổn thì có nghĩa là mọi chuyện đều ổn.

    Nếu ép em, em sẽ không vui, em sẽ buồn và cảm thấy mệt mỏi, tôi không thích điều đó, tôi muốn thấy em vui, tôi muốn thấy em hạnh phúc.

    Không khí im lặng bao trùm tôi và em thật gượng gạo, cuối cùng người lên tiếng trước là em.

    Có lẽ đã đến lúc anh phải đi.

    "Em nói phải."

    Tôi nhanh chóng dọn dẹp bát đĩa và dìu em lên phòng trước khi mọi người tin giấc.

    Vì một lí do nào đó mà gia đình không thích em, họ ngăn cản, cấm đoán tôi đến với em, nhưng tôi mặc kệ.

    Tôi yêu em.

    Chỉ vậy thôi.

    ***

    End chap 1.
     
    Creepypastaoc | Touch.
    2; trường học


    ***

    Tôi mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt em rồi quay lưng bước đi.

    Bước xuống cầu thang, tôi đã sớm thấy có bóng người qua lại ở nhà bếp.

    Tôi lướt qua thật nhanh, tôi ghét phải chạm trán với họ.

    Nhưng họ đã thấy tôi trước.

    "Jesse."

    Tôi khựng lại.

    Không có ý định quay đầu đối mặt với người kia, tôi biết rõ đấy là ai, tôi biết rõ người đó định nói gì.

    "Em đã xuống bếp trước đó phải không?

    Chị có nghe thấy tiếng của em."

    Đó là Jane, Jane Clinton.

    Jane là chị gái của tôi, chị ấy từng có mái tóc màu hung giống tôi ngay trước khi chị ấy quyết định nhuộm nó thành một màu đỏ rượu chói mắt.

    Chị ấy có đôi mắt xanh lam trong trẻo rất đẹp, trái ngược với cặp mắt xanh đục thiếu sức sống của tôi, có lẽ đó cũng là một trong những lí do mà mọi người thường thích chị ấy hơn tôi.

    Giọng của Jane cao và lanh lảnh - một chất giọng hay.

    Cho dù vậy, vào hoàn cảnh này, tôi chỉ muốn chị ấy biến đi ngay lập tức.

    "Đúng vậy, thì sao?

    Em chỉ đi làm bữa sáng cho mình và em ấy, có gì không ổn à?"

    - Tôi gắt lên với chị, hi vọng rằng chị ta sẽ vì thái độ của tôi mà sớm bỏ đi.

    Jane thở dài, tôi ghét chị khi chị thở dài.

    Nó làm tôi có cảm giác nặng nề và khó chịu, như thế tôi đã làm sai việc gì đó.

    Tôi không quan tâm tới phép tắc mà tự động nhăn mặt lại, quay đầu toan bỏ đi.

    "Nghe này Jesse, chị biết là em yêu người đó, nhưng nghe này..."

    Tôi bỏ đi.

    Đóng vội cửa lại trước khi chị ta định nói thêm điều gì.

    Tôi không muốn nghe bất cứ thứ gì mà chị ta hay họ nói.

    Thật kinh tởm.

    ***

    Tôi đến trường, bây giờ vẫn còn rất sớm và dòng người qua đường đang thưa thớt.

    Cảm giác thật dễ chịu.

    Ít nhất là cho tới bây giờ.

    "Jesse!"

    - Có tiếng gọi từ phía sau, người đó đập tay lên vai tôi.

    Khốn nạn.

    Là thằng mà tôi ghét nhất, thằng mà tôi ghét nhất đang cố tỏ ra thân thiết với tôi.

    Và tôi biết điều đó có nghĩa là gì.

    "Tom."

    Tôi đáp lại, kiên nhẫn, ai biết được điều gì sẽ xảy ra với tôi nếu tôi "vô lễ" với hắn chứ?

    Tom đích thị là một thằng khốn nạn, không chỉ đối với tôi mà là cả trường.

    Thật kì lạ khi nó không nhận ra điều đó, hoặc nó biết nhưng nó không hề quan tâm.

    "Đừng tỏ ra quá lạnh lùng chứ?

    Chúng ta là bạn mà, phải không?"

    Tom mỉm cười, không tỏ vẻ thân thiện cho lắm.

    Tôi đã làm sai gì sao?

    Mấy kẻ xung quanh nó cũng làm vậy mà?

    Chắc là sẽ ổn thôi nếu tôi xin lỗi nó nhỉ?

    "Xin lỗi."

    - Tôi lẩm bẩm vừa đủ để nó nghe được, và biết gì không?

    Khốn thật, việc tôi xin lỗi chỉ làm cho tâm trạng nó tồi tệ hơn.

    Tom nhíu mày, tôi có thể cảm nhận được sức nặng trên vai mình.

    Tâm trạng của nó đang không ổn và ồ thật tệ là tôi đã không nhận ra nó sớm hơn.

    Tôi khá chắc chắn về những việc sẽ xảy ra với mình ngay sau đây, cũng dễ đoán thôi.

    Tại Tom là một thằng dễ đoán...

    Tôi nhắm mắt lại, đợi điều gì đến sẽ đến.

    Nhưng không, hắn không làm gì tôi hết, chỉ đơn giản là đẩy tôi sang một bên.

    Thật là lạ, bình thường nó không hay hành xử như thế này.

    "Cút đi.

    Đừng để tao thấy mặt mày nữa."

    - Nó hậm hực gằn giọng, trước khi đi còn không quên quay lưng lại tặng tôi một cái lườm cháy mặt và vài tiếng chửi thề.

    Có vẻ hôm nay là ngày may mắn của tôi.

    Yay.

    ***

    Khi tôi đến trường thì đường xá cũng tấp nập hơn một chút, tôi đáng nhẽ đã có thể đến sớm hơn nếu không phải đụng mặt thằng Tom.

    Nhưng không sao, dù gì thì việc đến sớm hay muộn cũng không giải quyết được chuyện gì.

    Tôi vẫn phải đến cái nơi quái quỷ này, đều đặn năm ngày trong tuần.

    Một vài tiếng xì xào rộn lên từng bước tôi đi qua.

    À thì cũng thường thôi, từ cái ngày mà một thằng khốn nạn nào đó rao tin là tôi "có vấn đề về giới tính" hay "bị tâm thần" là mỗi lần đến trường tôi lại trở thành tâm điểm của sự chú ý.

    Nhận được sự chú ý của nhiều người sao?

    Tôi ghét nó.

    "Eo thằng gay kìa mày!"

    "Hôm nay nhìn nó vẫn xấu như mọi khi, nhìn khác đ*o gì thằng nghiện không?!"

    "Tránh xa nó ra đi mày, nhỡ nó có nổi điên lên thì còn tránh được!

    Haha!"

    ...

    Khó chịu quá.

    Chúng nó liên tục bàn tán về tôi, về những nội dung nhàm chán mà tôi đã nghe đi nghe lại hàng trăm lần.

    Cho dù đã quá quen với việc đó, cảm giác khó chịu vẫn len lỏi trong từng thớ thịt của tôi khi chúng nó nói vậy.

    Như thể có hàng nghìn con giun mềm oặt đang bò lúc nhúc trong cơ thể tôi.

    Chúng len lỏi trong từng cơ quan nội tạng, len vào trong dạ dày làm bụng tôi quặn thắt, len vào hai lá phổi làm hơi thở của tôi nghẹn dần đi.

    Có thể một ngày nào đó, chúng sẽ chui lên mồm tôi và tôi sẽ nôn vào mấy cái đầu xinh đẹp kia chẳng hay.

    Một cảm giác không khác với việc bị gia đình soi mói là bao.

    ***

    "Cậu Clinton, nói cho tôi nghe, cậu đã đi đâu và làm gì vào chiều hôm qua?

    Em Garcia đã nói với tôi rằng vào hôm qua em ấy đã thấy cậu cùng một đám người đi vào một con hẻm nhỏ, cậu có thể cho tôi biết mục đích cậu vào đấy là gì được không?"

    Giọng của cô Green đều đều như cách các phóng viên trên thời sự nói, ngoại trừ có thêm đôi phần khinh khỉnh trong từng từ.

    Cô Green chưa dứt lời, một vài tiếng cười đã rúc rích vang lên từ góc lớp.

    Đính chính lại nhé: Hôm qua tôi về thẳng cái ngôi nhà chết tiệt kia để gặp em yêu của mình, chứ không có "con hẻm nhỏ" nào ở đây cả!

    "Thưa cô, em nghĩ là bạn Garcia đã nhận nhầm em với một người nào khác rồi.

    Hôm qua khi tan học em đã lập tức trở về nhà."

    - Tôi đinh ninh, dùng cái chất giọng bình tĩnh nhất của mình để nói chuyện với cô Green.

    Tôi đã trải qua việc này nhiều lần rồi, các giáo viên thường thích học sinh có thái độ hoà nhã hơn thay vì nổi đoá lên.

    Cô Green có vẻ như là đã tin tôi, cho đến khi "nàng Garcia của chúng ta" lên tiếng.

    "Cậu ta nói dối đấy cô!

    Em chắc chắn là mình không nhìn nhầm!"

    - Con nhỏ ré lên.

    Lạy Chúa.

    Tôi đã làm gì mà để cô ta ghét như thế này nhỉ.

    Chưa kịp nói thêm bất cứ điều gì, Andrea ngồi cuối lớp đã đế thêm vài câu: "Thưa cô, em nghĩ là Garcia không nhìn nhầm đâu, tại vì hôm qua em cũng thấy Jesse đi cùng nhiều người khác.

    Với cả...

    ừm...như cô biết đấy, Jesse... có vấn đề về thần kinh..."

    Nói đoạn, cô ả quay sang chỗ tôi, mắt rưng rưng đỏ hoe làm bộ sắp khóc.

    "Jess, tớ xin lỗi vì đã làm lộ ra...

    Tớ chỉ nghĩ là nếu cậu cứ tiếp tục đi đánh nhau như vậy thì sẽ không tốt..."

    Rồi nó khóc luôn.

    Khóc bù lu bù loa lên như thể tôi sắp đánh nó luôn ấy.

    Thật là phiền phức.

    Cô Green lắc đầu, thở dài và cử một đúa đi dỗ cho Andrea hết khóc.

    Xong, giỏi lắm Andrea, bây giờ thì mọi tội lỗi đều là của tôi.

    ***

    Cuối giờ tôi được gọi ở lại và cô Green yêu cầu tôi phải nói hết "những gì mà tôi biết", tất nhiên là tôi phủ định những điều trên vì tất nhiên chẳng ai lại muốn chuốc hoạ vào thân.

    Tuy nhiên, cô ta cũng chẳng tin tôi là mấy, tôi vẫn phải ngồi lại tự kiểm điểm bản thân và trong lúc đó cô Green thân yêu sẽ gọi điện cho gia đình tôi.

    Thật tồi tệ.

    Tôi sẽ phải nói như thế nào để em không lo lắng đây nhỉ?

    Đúng là một ngày tồi tệ.

    ***

    End chap 2.
     
    Creepypastaoc | Touch.
    3; họ


    ***

    Tôi đứng trước cửa nhà, chần chừ vài giây rồi mới đẩy cửa bước vào.

    Để mà nói thì bình thường tôi đã ghét phải về nơi này rồi, mà hôm nay lại có chuyện ở trên trường nữa.

    Người đầu tiên tôi đụng phải là Jane, chị ta có vẻ nghe thấy tiếng mở cửa nên mới ra xem.

    Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt chị bỗng trở nên lo âu, chị tiến tới nắm chặt lấy vai tôi, hỏi:

    "Jesse, có phải vậy không?"

    Tôi hiểu chị đang muốn nói gì, là chuyện trên trường, không ngờ cô Green đã gọi thật.

    Tôi thở dài, đẩy chị sang một bên rồi tiến về phía cầu thang.

    Nhưng tôi đã bị chặn lại trước khi kịp tiến thêm một bước lên cầu thang.

    Chị nắm cổ tay tôi lại, xiết chặt không có ý định cho tôi rời đi.

    "Thả ra."

    - Tôi nhăn nhó, cố gắng giằng tay tôi ra khỏi tay chị, nhưng có vẻ với cái cơ thể yếu ớt này tôi chẳng có thể làm gì hết.

    Từ trong phòng khách bước ra là cả hai người họ: bố và mẹ tôi.

    Bố tôi nhìn có vẻ mất kiên nhẫn, còn mẹ tôi, nhìn bà lo lắng và tiều tụy hơn mọi ngày.

    Cũng phải thôi, con trai họ vừa bị giáo viên gọi về nhà vì có hành vi mờ ám, ai mà bình tĩnh cho nổi?

    "Đi lên phòng làm việc của tao ngay."

    - Ông ta cau có ra lệnh, khuôn mặt đỏ lên vì tức giận.

    Mệt quá.

    Tôi muốn gặp lại em quá đi mất.

    Tôi đi lên phòng trước, ông ta chỉ đi lên khi đã dặn dò vài việc gì đó với mẹ và Jane.

    Đứng trước cánh cửa phòng làm việc, tim tôi đập liên hồi và hơi thở thì nặng nhọc, không biết ông ta định làm gì tôi?

    Một vài "hình phạt nhỏ" như lúc ông ta và cả họ cố gắng chia cắt tôi và em chăng?

    Tôi sợ.

    Đúng vậy, tôi sợ, con người thường có cảm giác sợ hãi đối với những gì mà họ không chắc chắn, hoặc đối với những thứ xảy ra quá bất ngờ và kì dị đến nỗi họ không thể lường trước được.

    Liệu tôi có nên rời đi trước khi ông ta lên đây?

    Liệu tôi có nên bỏ trốn cùng em?

    Trốn khỏi căn nhà và những con người đáng ghét này?

    Tôi đã tự mình đặt câu hỏi này từ lâu.

    Nhưng tôi không có đủ dũng khí để đáp trả lại.

    !

    Giật mình.

    Ông ta đã xuất hiện từ sau lưng tôi từ lúc nào không hay.

    Tra chìa khóa vào cái ổ cũ kĩ tạo nên một vài tiếng "lách cách" - thứ tạp âm duy nhất trong cái không gian yên tĩnh này.

    "Vào đi."

    ***

    "Được rồi, bây giờ kể tao nghe chuyện gì đã xảy ra."

    Ông ta đặt tôi một câu hỏi ngay khi tôi vừa ngồi xuống cái ghế gỗ đối diện bàn làm việc, không, là mệnh lệnh mới đúng.

    Tiếng ọp ẹp từ cái ghế cũ đã thu hút sự chú ý của tôi, thay vì mệnh lệnh kia.

    "Dạ?"

    - Tôi hỏi lại ông ta, đây đúng là một quyết định sai lầm.

    Ông ta chau mày, hằn học đáp lại:

    "Kể hết cho tao những việc đã xảy ra.

    Tai mày bị điếc à?

    Liệu hồn đấy, tao sẽ không nhắc lại điều mình vừa nói lần thứ hai đâu!"

    Tôi im lặng, đầu cúi gằm xuống đất.

    "Con không biết, con bị vu oan."

    Ông ta đập bàn, tức giận rít lên:

    "Sao mày lại bị vu oan được?!

    Bị vu oan bởi một đứa con gái sao?!

    Mày không biết cách tự minh oan cho bản thân à?"

    Tôi lại im lặng.

    Không khí bây giờ thật ngột ngạt và nặng nề, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt hằn học của ông ta dán lên người mình, khó chịu quá.

    Tôi như nín thở, cảm tưởng như thể chỉ cần thở nhẹ một hơi là ông ta có thể lật úp cả cái bàn làm việc lên đầu tôi, cảm giác tội lỗi xâm chiếm lấy tôi mặc dù tôi không làm sai gì hết.

    Chúng tôi im lặng một lúc lâu, cuối cùng, như thể đã tạm thời nguôi ngoai cơn giận, ông ta thở dài, bỏ đi.

    "Tự vào phòng kiểm điểm bản thân đi."

    - Ông ta lầm bầm, không thèm ngoái lại.

    ***

    Tôi bước xuống cầu thang, tiến đến phòng bếp.

    Đã 9 giờ tối và tôi vẫn chưa có gì bỏ bụng, chắc hẳn em cũng thế, nên tôi quyết định xuống đấy để làm vài món (hoặc ăn đồ thừa).

    Bước đến nơi, tôi thấy mẹ và Jane đang ngồi đấy và trò chuyện.

    Tôi quyết định lơ họ đi, việc bắt chuyện với họ chẳng có lợi cho tôi chút nào.

    Nhưng họ nào có để cho tôi được yên bao giờ?

    "Bố có nặng lời với con quá không vậy?"

    - Mẹ tôi hỏi.

    Bà trông thật mệt mỏi, nhưng sắc mặt đã có phần tươi tỉnh hơn lúc nãy.

    Phiền phức.

    "Không.

    Ông ấy chỉ hỏi vài câu rồi đi thôi."

    - Tôi đáp qua loa, vì đó là mẹ nên tôi không thể lờ đi như một đứa con hư được.

    Nhận được câu trả lời không mấy mong đợi này của tôi, bà chỉ biết thở dài, lắc đầu.

    "Có vẻ con đã đói, để mẹ làm thứ gì đó cho con nhé.", bà mỉm cười nhìn tôi thật trìu mến.

    Làm ơn đi.

    Dừng lại đi.

    Việc đó chỉ khiến tôi cảm thấy tội lỗi thêm thôi.

    "Con có thể tự làm được, mẹ với chị đi nghỉ đi."

    - Tôi lập tức từ chối.

    - "Với lại con sẽ tự làm thêm một suất nữa...

    Để lên phòng ăn."

    Giờ thì cả mẹ tôi và Jane đều cau có.

    Ha.

    "Jesse!

    Mẹ đã bảo con như thế nào hả?

    Nó không có..."

    Tôi cắt lời mẹ trước khi bà định nói thêm bất cứ điều gì giống như với Jane.

    "MẸ IM ĐI!!

    Đừng nói gì nữa!

    Em ấy có thật!

    Mấy người im hết đi!!"

    - Tôi hét lên, chói tai.

    Và có vẻ như sự phản ứng thái quá này của tôi đã khiến Jane mất kiên nhẫn.

    Chát.

    Chị đứng thẳng dậy, tát vào mặt tôi làm nó ngoẹo sang một bên.

    "Sao mày dám hét lên với mẹ hả?!

    Mẹ chỉ muốn tốt cho mày mà thôi!

    Mày có biết là mẹ đã vì mày mà đau khổ thế nào không?!

    HẢ?!"

    - Mặt chị đỏ lên, nói đoạn, chị thô bạo nắm chặt cổ tay tôi kéo lên trên tầng.

    - "Được rồi, vậy tao sẽ cho mày thấy!

    Chuyện này đã đi quá xa rồi Jesse ạ."

    Jane hung hăng đạp tung cửa phòng tôi, thật kì diệu là cái cửa gỗ đấy vẫn chưa bị bung ra khỏi bản lề.

    Chị tiến tới chỗ em đang đứng rồi dừng lại đột ngột, làm tôi đập mặt vào lưng chị đau điếng.

    Tôi có thể thấy mặt em ngay lúc này, em đang hoảng sợ và không định hình được chuyện gì đang xảy ra, cũng giống như tôi ngay lúc này vậy.

    Jesse!

    Chuyện gì vậy?

    Sao cả mẹ và chị Jane đều lên đây thế?!

    "Không sao đâu!

    Em sẽ không sao đâu vì đã có anh ở đây rồi!"

    -Tôi cố trấn an em, em đang hoảng loạn và tôi không muốn nhìn thấy bộ dạng đó của em.

    Mẹ và Jane nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc.

    ***

    End chap 3.
     
    Creepypastaoc | Touch.
    Thông báo


    Ai đọc ở bảng tin rồi thì thôi khỏi đọc ở đây nữa nha.

    ---

    Hmm toy vừa đọc lại truyện của mình và thấy nó xàm af :0

    Thiết nghĩ thì tớ sẽ dừng lại ở chương 3 thôi vì tớ nghĩ đến đấy là mọi người cũng đã hiểu kha khá về tình tiết câu chuyện rồi.

    Thật ra là tớ đã viết một số chương mới, nhưng khi đọc lại nó thì tớ thấy không được hay cho lắm mà cứ gượng gượng kiểu gì ấy...

    Cho nên là sau chương 3 này tớ sẽ làm một cái profile cho hai nhân vật chính là Jesse Clinton và giọng nói trong đầu cậu ấy.

    Làm vậy để mọi người có thể hiểu hơn về hai nhân vật này về tính cách, ngoại hình, etc.

    Nhưng không có nghĩa là tớ sẽ không viết nữa.

    Sau khi drop bộ touch. thì tớ sẽ rút ngắn nó lại thành một oneshot cho dễ viết vì căn bản là tớ không có đủ kiên nhẫn để viết fic dài lol.

    Hmm okay chỉ có thế này thôi.

    Cảm ưn các bạn đã kiên nhẫn đọc đến dòng này
     
    Back
    Top Dưới