Cập nhật mới

Khác {Creepypasata OC} The Nameless "Who Am I in This Lake?"

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395159969-256-k402706.jpg

{Creepypasata Oc} The Nameless "Who Am I In This Lake?"
Tác giả: hauntedshell
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thức Tỉnh đi The Nameless

"Chúng Con Đã Thành Công"



slenderman​
 
{Creepypasata Oc} The Nameless "Who Am I In This Lake?"
Chương 1: Ngày Như Mọi Ngày


John Robert, một chàng thanh niên vừa tròn 18 tuổi, có một gia đình bình thường, một cuộc sống bình dị.

Mỗi sáng, khi thức dậy, căn nhà nhỏ lại vang lên âm thanh quen thuộc từ chiếc tivi cũ trong phòng khách:

"...

Một thi thể bị móc nội tạng được phát hiện gần công viên trung tâm."

"...

Một xác chết khô nằm gục giữa hẻm tối."

"...

Một người mất tích được tìm thấy mà không còn bộ não."

John chỉ cười, rồi tắt tivi đi.

Chắc lại là bố quên tắt trước khi đi làm.

Đối với John, những bản tin kiểu này như thể thời tiết – có mưa, có nắng, có cái chết.

Cậu là người tươi cười, luôn lan tỏa sự hạnh phúc.

Một người nhân hậu, thích giúp đỡ mọi người, tin vào điều tốt đẹp.

Nhưng...

Liệu một người như vậy có thể sống mãi trong thế giới này không?

Một thế giới mà cái ác không cần lý do để tồn tại.

Một thế giới nơi sự nhân hậu đôi khi là thứ thu hút những thứ đáng sợ nhất...

John thức dậy khi ánh sáng buổi sớm nhẹ nhàng rọi qua rèm cửa, len lỏi vào căn phòng nhỏ gọn gàng của cậu.

Trên bàn, đồng hồ báo thức kêu lên bằng tiếng nhạc cổ điển mà cậu yêu thích.

Cậu ngáp một cái, xỏ chân vào dép, rồi bước ra khỏi giường với nụ cười dịu dàng thường trực trên môi.

Căn bếp đã có sẵn mùi bánh mì nướng thơm lừng.

Bố mẹ đã đi làm sớm, như thường lệ.

Trên bàn ăn có mẩu giấy nho nhỏ với chữ của mẹ:

Chúc con một ngày tốt lành, John.

Nhớ ăn sáng nhé!"

John mỉm cười, kéo áo khoác lên và rảo bước tới trường.

Trường học cậu nằm cách nhà khoảng 15 phút đi bộ.

Đường phố buổi sáng mát mẻ và thân quen ,John chào từng người quen, người hàng xóm vui tính, cửa hàng hoa tràn đầy sức sống với những bông hoa đỏ thắm tươi tắn.

"Chào ông David ạ!"

"Chào chị Julia!

Hôm nay hoa nhà chị đẹp lắm!"

"Cẩn thận nha, bà Carter đang rắc muối vào vườn hoa, đừng để chó chị liếm phải đó!"

Ai cũng yêu quý cậu vì tính cách vui vẻ, hòa đồng khiến cậu được thầy cô bạn bè quý mến.

Ai cũng thích sự lạc quan tươi sáng của John.

Cậu là kiểu người luôn khiến bạn cảm thấy ngày hôm nay sẽ ổn, dù trời có đổ mưa hay đổ máu.

Trường học không có gì lạ – vẫn là hành lang trắng hơi loang lổ, mùi sáp lau sàn còn đọng lại từ hôm qua.

Nhưng hôm nay, John nhận ra có một người mới trong lớp.

Một cậu học sinh ngồi ngay sau cậu, dáng gầy và cao, mặc áo sơ mi cài kín cổ và không tháo khăn choàng mỏng màu xám tro dù đang là tháng Sáu.

Tóc cậu ta đen và rối nhẹ như thể gió đêm vừa thổi qua.

Đôi mắt – hơi quá to, nhưng không hề lạ kỳ – lại mang theo thứ cảm giác như...

đã thấy mọi chuyện rồi, chỉ không buồn nói ra.

Giờ ra chơi, John đang xếp lại tập vở thì giọng nói ấy vang lên phía sau:

"Cậu có biết mùi của nỗi buồn không?"

John quay lại.

Cậu bạn mới đang chống cằm, ánh mắt như xuyên qua trang giấy.

John bật cười nhẹ, không phải kiểu giễu cợt – mà là sự hứng thú thật sự.

"Ừm... chắc giống mùi mưa mùa đông, hay... mùi sách cũ bị bỏ quên trong tủ."

Cậu bạn ấy nhoẻn miệng cười – một nụ cười dài hơn bình thường một chút, như thể cố nắn từng nét trên khuôn mặt để tạo thành nụ cười ấy.

"Cậu hay thật đó.

Mình tên là Elior."

John gật đầu.

"Tên cậu nghe như... tiếng chuông nhỏ trong sương ấy."

Elior bật cười khe khẽ.

Một âm thanh không có vang.

"Cậu là người đầu tiên không hỏi tại sao mình lạ."

"Vì mình không thấy cậu lạ.

Mỗi người đều có cách riêng để sống trong thế giới này."

Elior nghiêng đầu, mắt nhìn John chằm chằm, như đang dò tìm thứ gì bên trong cậu.

Rồi cậu ta chớp mắt chậm rãi.

"Thế thì, hy vọng cậu không đổi ý khi thấy những thứ mình mang theo."

John không hiểu hết, nhưng cậu chỉ mỉm cười như mọi khi.

Tan học.

Trời đổ cơn mưa nhỏ.

John bước nhanh qua cổng trường, vừa che đầu bằng cặp vừa nghêu ngao hát.

Nhưng khi đến khúc rẽ vào con hẻm nhỏ gần nhà, cậu chợt khựng lại.

Ở đó – phía dưới mái hiên, là Elior.

Cậu ta đứng bất động, không che ô, không tránh mưa, đôi mắt vẫn nhìn trời như thể đang lắng nghe điều gì đó.

John tiến lại gần, định hỏi cậu ta có cần giúp gì không.

Nhưng chưa kịp lên tiếng, Elior đã nói:

"Cậu có nghe thấy không?

Cơn mưa này... không phải từ bầu trời.

Nó là tiếng thở của ai đó."

John rùng mình.

Không phải vì sợ.

Mà vì giọng nói ấy nghe như vọng từ nơi nào rất xa, rất cũ.

Elior quay đầu, mỉm cười.

"Nhưng cậu đừng lo.

Mình chỉ là người biết lắng nghe.

Không phải kẻ mang đến tiếng thét."

Và rồi cậu ta bước đi, dáng hình mờ dần trong mưa, để lại John đứng lặng trong âm thanh rơi lộp độp giữa lòng thành phố.

Tối hôm đó, khi John nằm trên giường, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, một ý nghĩ thoáng lướt qua đầu cậu:

"cậu ấy thật kỳ lạ nhưng cũng thật thú vị "

Rồi cậu ngủ.

Mỉm cười

Trong đêm, gió mát như phủ một lớp sương mỏng lên mọi vật, khiến cả không gian như ngưng đọng giữa hai thế giới làn gió nhẹ nhàng, mang theo cảm giác dễ chịu, dịu dàng mọi thứ cứ đều như đang đưa giấc ngủ loài người và đêm sâu tĩnh lặng và những con người hoạt động về đêm.

Còn cậu thì vẫn một đêm ngon giấc.

Cậu không biết rằng, hôm ấy... là ngày cuối cùng cậu còn cảm nhận được nỗi vui trọn vẹn mà không bị vấy bẩn

.

.

.

mình chỉ làm cho vui

không hay hoặc cảm thấy xàm thì ....... thôi

bạn có thể đọc nhiều tác phẩm khác ngoài chuyện này

dù cái fandom này không còn nổi như trước nữa he
 
{Creepypasata Oc} The Nameless "Who Am I In This Lake?"
Chương 2: Một Lời Mời Nhỏ


Buổi chiều tan học luôn có thứ ánh sáng lặng lẽ khiến người ta muốn mỉm cười.

Hôm nay cũng thế.

John bước ra khỏi lớp học, dáng vẻ thong dong quen thuộc, tay áo xắn cao, miệng khẽ ngân nga một giai điệu cổ là kiểu của cậu.

Hành lang ngập nắng vàng, chiếu nghiêng qua ô cửa sổ, trải xuống sàn gạch những vệt sáng dịu như ai đó cố tình rắc mật ong lên bầu không khí.

Cây cối ngoài sân trường đung đưa nhè nhẹ.

Không khí trong lành, trong đến mức tưởng như có thể thở ra ánh sáng.

Khi đứng cạnh tủ đựng đồ, John quay sang người bạn mới – Elior.

Cậu bạn ấy vẫn mang nét im lặng khó đoán, mái tóc đen phủ gần mắt, bộ đồng phục phẳng phiu đến lạ, và dáng đi có gì đó như... không thật.

"Chiều nay bọn mình có buổi dọn dẹp công ích ở công viên trung tâm," John mỉm cười với sự tự nhiên thân thiện thường ngày.

"Cậu có muốn đi cùng không?" cậu hỏi

Elior nghiêng đầu chậm rãi, như thể đang nghe một giọng nói rất xa vọng về.

Rồi cậu ta khẽ cười, ánh mắt ánh lên một thứ gì đó vừa lấp lánh vừa sâu hoắm.

"Ừ.

Mình thích công viên," Elior nói, giọng thấp đi đôi phần.

"Nhất là khi nó... vắng."

John bật cười nhẹ, không để tâm đến vế cuối.

Cậu quen với cách nói chuyện kỳ lạ của Elior rồi – lạ, nhưng thú vị.

Và hiếm ai có thể làm John thấy hứng thú nhiều như thế chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.

Ở công viên chiều hôm đó tràn đầy nắng vàng và tiếng cười.

Cây cối mát rượi, thảm cỏ trải dài như một lời mời gọi nhẹ nhàng.

Nhóm học sinh túm tụm bên nhau, tay đeo bao, cầm kẹp nhặt rác và túi lớn, không thiếu tiếng cười nói rộn ràng.

John trở thành trung tâm tự nhiên của nhóm – vừa dọn rác, vừa kể mấy câu chuyện đùa nho nhỏ khiến không khí càng thêm dễ chịu.

Dường như sự hiện diện của cậu khiến mọi người tin rằng ngày hôm nay nhất định sẽ tốt lành.

Elior cũng có mặt, đứng cách mọi người một chút, lặng lẽ như chiếc bóng dưới tán cây.

Nhưng cậu ta làm việc cần mẫn, chẳng than phiền, không lười biếng.

Thỉnh thoảng, John quay lại nhìn, chỉ để chắc rằng Elior vẫn còn đó – và luôn bắt gặp ánh mắt cậu bạn kia đang dõi theo mình, không phải dò xét, mà giống như... lắng nghe.

"Cậu hay làm mấy việc như thế này à?"

John hỏi khi hai người cùng nhặt rác bên lối đi lát đá, gần bờ hồ.

Elior không trả lời ngay.

Cậu đưa mắt nhìn mặt nước phản chiếu bầu trời – lặng lẽ, thăm thẳm.

"Không hẳn...

Nhưng hôm nay có gì đó rất đặc biệt đối với mình."

John gật đầu, không hỏi thêm.

Cậu nghĩ, có thể Elior đang dần cởi mở.

Có thể hôm nay thực sự là một bước tiến nho nhỏ trong tình bạn của họ.

Mặt nước trong xanh mát mẻ phản chiếu hình ảnh hai người cần mẫn làm việc không hề mệt mỏi

Nắng bắt đầu tắt.

Bóng cây đổ dài, những chiếc bóng thẫm màu như đang chạm vào mặt đất bằng đầu ngón tay lạnh giá.

Gió chuyển lạnh hơn.

Một số bạn bắt đầu ra về, vẫy tay tạm biệt.

Nhóm dọn dẹp chỉ còn lại vài người, rải rác ở những góc khác nhau của công viên.

Khi gom xong túi rác cuối cùng, John ngẩng đầu lên... và không thấy Elior đâu cả.

"Ê, có ai thấy cậu bạn mới đâu không?" – một bạn nam hỏi, tay chống nạnh, mặt thoáng chút bối rối.

Không ai thấy Elior rời đi.

Không tiếng chào.

Không bước chân vội.

Không ai nhớ khoảnh khắc cậu ấy biến mất.

"Mình nhớ rõ là cậu ấy còn ở đây mà," một bạn gái thì thào, mắt mở to.

"Mình thấy cậu ấy đứng gần bãi cỏ kia, mới vài phút trước thôi..."

"Có ai thấy cậu ấy rời đi chưa?"

"...Không.

Không ai cả."

Không khí chợt trùng xuống, như thể một lớp kính vô hình đang phủ lên tất cả.

Tất cả bỗng im lặng, tai nghe rõ cả tiếng lá rụng rơi.

Một cậu bạn khác, cao lớn, nhanh nhẹn, chỉ tay về phía cuối công viên – nơi có một hàng rào sắt cũ kỹ ngăn cách khu rừng phía sau.

"Khu rừng kia... có khi nào cậu ta lạc vào không?"

"Không thể nào.

Ai lại vào đó?"

"Nhưng nếu... nếu có gì đó gọi cậu ta?

Hoặc... ai đó?"

Lời nói lửng lơ ấy khiến vài bạn nổi da gà.

Một cô gái bỗng nói nhỏ, nhưng rõ ràng:

"Không.

Chúng ta không được đến gần khu rừng đó."

Cả nhóm quay nhìn cô.

Ai cũng biết về khu rừng ấy – khu rừng không tên, chỉ được gọi bằng tiếng thì thầm.

Nó bị ngăn bởi hàng rào thép rỉ sét, những bảng cảnh báo cũ kỹ treo khắp nơi:

"CẤM VÀO – NGUY HIỂM CHẾT NGƯỜI"

"KHU VỰC DƯỚI SỰ KIỂM SOÁT ĐẶC BIỆT"

"ĐÃ TỪNG XẢY RA NHIỀU VỤ GIẾT NGƯỜI CHƯA GIẢI THÍCH"

Người ta kể rằng, ai vào đó đều không trở lại.

Hoặc nếu có trở lại... họ không còn là họ nữa trở thành những kẻ phát điên thậm chí làm hại người khác.

Gió từ hướng khu rừng thổi về.

Mùi ngai ngái, âm ẩm và hơi tanh – như rêu mốc mọc trên da thịt – len vào mũi từng người.

"Về thôi," cô gái nói, chắc nịch.

"Mai báo với thầy cô.

Chúng ta không được phép đến gần khu đó.

Hứa với tớ."

Dần dần, mọi người gật đầu.

Không ai muốn ở lại lâu hơn.

Họ thu dọn thật nhanh rồi rời khỏi công viên – chỉ trừ John.

John vẫn đứng đó, ánh mắt hướng về phía khu rừng.

Cậu không chắc tại sao mình không rời đi – có thể là linh cảm, hoặc một điều gì khác, mơ hồ và khó gọi tên.

Cậu nhìn xuyên qua những khe hở của hàng rào... và rồi, trông thấy nó.

Một hình người.

Đứng bất động giữa hai thân cây cao.

Không rõ mặt.

Không chớp mắt.

Không di chuyển.

Chỉ đứng đó, nhìn lại – như thể đã đợi cậu từ lâu.

John sững người.

Tim đập thình thịch.

Đầu óc trống rỗng.

Thứ đó... không phải Elior.

Cũng không giống bất kỳ ai.

KHÔNG PHẢI CỦA MỘT CON NGƯỜI

Trong tích tắc, cậu quay đi – nhưng cảm giác ánh mắt kia vẫn bám lấy mình, như kim lạnh ghim vào gáy.

Tối hôm ấy, John không bật đèn phòng.

Cậu ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, mắt mơ màng giữa màn đêm.

Phố đã yên, trời đã tối, nhưng cậu không buồn ngủ.

Trong đầu cậu cứ lặp lại câu nói ấy, giọng nói ấy, nụ cười kỳ lạ ấy của Elior :

"Công viên... chỉ đẹp khi nó vắng."

Lồng ngực cậu hơi thắt lại.

Tay cậu nắm chặt vạt áo.

Ngoài cửa sổ, bầu trời đen thẫm.

Phía xa, nơi rừng bắt đầu – chỉ là một mảng tối dày đặc không viền, không màu.

Và trong thoáng chốc, John có cảm giác... rằng ai đó vẫn đang nhìn về phía cậu.

Không phải ánh nhìn bình thường.

Mà là ánh nhìn chờ đợi.

.

.

.

.

.

.

.

.

không biết còn ai chơi fandom creepypasta không nhỉ ?

nếu có cho xin chút ý kiến ha
 
{Creepypasata Oc} The Nameless "Who Am I In This Lake?"
Chương 3: Chiếc gương mở đầu mọi chuyện


Trong khu rừng âm u, tiếng gió hú rít len lỏi qua từng kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng xào xạc.

Từng chiếc lá khô, vàng úa, lìa cành, nhẹ nhàng đáp xuống nền đất ẩm ướt, báo hiệu một sự thay đổi.

Giữa không gian tĩnh lặng đến rợn người, một bóng hình từ từ tỉnh giấc.

Ký ức về chiếc giường êm ái, về căn phòng quen thuộc chợt ùa về, rồi tan biến.

Cậu mơ hồ nhận ra mình đang nằm trong khu rừng sâu thẳm.

Nơi đây, bóng tối dường như là một thực thể sống, nuốt chửng mọi ánh sáng.

Ánh sáng le lói nào cũng bị khu rừng hút vào, để lại một màn đêm u ám, đáng sợ.

Những thân cây, như những cánh tay khô cằn, vươn lên chạm vào màn đêm đặc quánh.

Rễ cây, ngoằn ngoèo như những con rắn, trồi lên mặt đất, như muốn níu giữ tôi lại.

Nền đất ẩm ướt, đầy lá mục, tỏa ra một mùi hương vừa quen thuộc, vừa đáng sợ.

Khu rừng không hề có âm thanh của sự sống, chỉ có tiếng gió hú và tiếng côn trùng rả rích.

Sự sợ hãi bắt đầu bao trùm lấy cậu.

Hoảng hốt, cậu đảo mắt nhìn quanh — đâu đâu cũng là những thân cây đáng sợ ấy.

Cậu cố gắng hít thở đều, lấy lại chút bình tĩnh đang vỡ vụn bên trong.

Rồi chậm rãi, từng bước một, cậu cố gắng bước đi.

Cậu vừa bước được vài bước một chút không để ý cậu đã nhận ra một tấm gương trước mặt , mặt gương ấy lớn, phủ bụi mờ, bất ngờ hiện ra.

Trước tấm gương đó, có một người đang đứng im lặng, bóng lưng lạ lẫm, làn da trắng bệch đứng cách xa cậu vài mét đang lẩm bẩm điều gì đó không rõ ràng, nhưng âm thanh ấy lại rơi thẳng vào lồng ngực John như một tiếng gọi từ rất xa... và rất cũ và quen thuộc

Tuy nỗi sợ vẫn len lỏi trong từng tế bào, sự tò mò bắt đầu trỗi dậy trong John – một cảm giác kỳ lạ, pha trộn giữa bất an và bị hút chặt – khiến cậu không thể rời mắt khỏi cái bóng người trước tấm gương phủ bụi mờ, và cứ thế, như bị kéo bằng sợi dây vô hình, cậu rón rén bước tới từng chút một, bàn chân lún sâu vào lớp lá mục nát ẩm ướt, tim đập mạnh như đang gõ nhịp cho từng bước đi, đôi mắt không dám chớp khi khoảng cách giữa cậu và bóng lưng kia ngày càng rút ngắn đến khi cậu có thể nghe rõ hơn tiếng thì thầm khe khẽ, ngắt quãng, vang ra từ miệng người ấy, như thể đang lặp đi lặp lại một câu gì đó... một câu mà John dường như đã từng nghe thấy... trong một giấc mơ khác, hoặc từ một lời nói cũ mà lạ

Cậu dừng lại khi chỉ còn cách người ấy một khoảng ngắn nhưng đủ để với tới.

Gió rừng thoảng qua, lạnh đến gai người, mang theo mùi ẩm mốc và tanh sắt của đất mục quện trong không khí đặc quánh mùi thời gian, khi John, với bàn tay run rẩy giơ lên, chỉ còn cách làn vải kia một chút nữa thì bỗng một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, mặt gương trước mặt họ nứt ra như băng vỡ, những đường chân chim chằng chịt lan nhanh, rồi "choang" — tấm gương vỡ vụn, mảnh vỡ rơi xuống như tuyết sắc lạnh trong im lặng, chỉ còn lại tiếng gió gào lên một nhịp, khi người đứng trước gương bắt đầu xoay lại, chậm rãi, để lộ gương mặt trắng nhợt như phát sáng trong bóng tối, đôi mắt đen sâu hoắm như hố nước chết, và nụ cười quá hiền để khiến người ta yên lòng, John chỉ có thể đứng đó, bất động, thì thầm tên cậu trong nghi hoặc 'Elior' trong khi người kia, nếu thật sự là Elior, chỉ mỉm cười, với ánh nhìn không còn là của người bạn John từng biết sâu hơn, trống rỗng hơn, và buồn hơn. không để cậu nói nhiều người trước mắt miệng nó há to đến mức tưởng như sái cả quai hàm.

Từ bên trong, những xúc tu đen ngòm, nhớp nhúa trồi ra, nhỏ xuống một chất lỏng ghê tởm.

Cậu định quay người bỏ chạy, nhưng không kịp.

Không phải là không kịp—mà là những cành cây vô tri vô giác đã sống dậy.

Chúng quấn lấy chân cậu.

Những nhánh cây nhỏ từ từ mọc lên, trườn quanh cổ chân như sinh vật sống, siết lại, kéo cậu xuống, không để cậu thoát thân.Những nhánh cây nhỏ từ từ mọc lên, trườn quanh cổ chân như sinh vật sống, siết lại, như muốn kéo cậu xuống dưới những tấc đất cùng chúng nó và không để cậu thoát thân Cậu dùng tay vùng vẫy, nhưng không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

Những xúc tu ấy lao thẳng về phía mặt cậu, ụp xuống như muốn nuốt chửng khiến cậu nghẹt thở mắt trợn ngược, mặt bắt đầu tím tái, gần như không thể chịu đựng được nữa

Cậu bật dậy.

Hơi thở dồn dập.

Ánh mắt hoảng loạn.

Mồ hôi lạnh túa ra khắp người, thấm ướt cả phần sau lưng.

Trong bóng tối tĩnh lặng của căn phòng, cậu vẫn còn nghe thấy tiếng nhịp tim của mình đập như trống trận, ồn ào và hỗn loạn.

Căn phòng yên tĩnh lạ thường, chỉ có vài tia sáng nhỏ lọt qua tấm rèm cửa sổ chưa được kéo lên.

Phải mất một lúc lâu, cậu mới nhận ra mình đã thoát khỏi giấc mơ.

Nhưng cái cảm giác bị siết chặt, cái mùi hôi tanh và làn nhớp nhúa vẫn còn vương vất nơi cổ chân, nơi da thịt, như chưa bao giờ biến mất.

Cậu siết chặt tay vào tấm chăn, mắt vẫn mở to trong bóng đêm.

Cậu cố gắng giữ chút bình tĩnh, ra khỏi giường, đôi chân cậu run rẩy khi cậu bước xuống cầu thang dưới nhà.

Cậu thấy bố mẹ cậu, hai người vừa mới thức dậy.

Họ nhìn anh ngạc nhiên vì cậu thường không thức dậy vào giờ này.

họ ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.

John đã kể lại mọi chuyện cho ba mẹ.

Giọng cậu lạc đi, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi khoảng tường trắng lạnh phía sau lưng họ, như thể những gì cậu thấy trong mơ vẫn đang hằn lên đó.

"Con thấy... con thấy cả Elior ở đó," John thì thầm, giọng khản đặc, run rẩy, "Cái nơi mà bọn đã đến lao động công ích hôm trước, mẹ nhớ không?

Có một cái gương vỡ... và mắt Elior ... nó không còn là mắt người nữa rồi!"

Mẹ cậu ngồi sát lại, nắm lấy tay cậu bằng đôi bàn tay hơi run, mắt ánh lên nỗi lo không che giấu.

"Con trai, bình tĩnh lại nào," bà lí nhí, cố gắng trấn an nhưng chính bà cũng đang run.

"Kể lại cho mẹ nghe từ đầu đi con."

Ba cậu lặng thinh một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.

Không ai nói cậu mộng mị.

Không ai cười cậu hoang tưởng.

Bởi vì điều John vừa kể không chỉ là một giấc mơ.

Cậu bạn đi cùng John hôm trước, Elior, thật sự đã mất tích.

Đã một ngày một đêm không ai liên lạc được với cậu ấy, và cơn mơ của John kỳ lạ thay lại có quá nhiều chi tiết giống với nơi khu rừng cấm phía sau công viên nơi họ từng làm dịch vụ cộng đồng , thậm chí là những chi tiết mà John không thể biết nếu chỉ dựa vào trí nhớ thông thường.

Ba John đứng dậy, đi lấy áo khoác.

Giọng ông trầm và dứt khoát hơn bao giờ hết:

"Không cần phải lo sợ một mình, John.

Chúng ta sẽ làm rõ chuyện này."

Ông quay sang vợ, ánh mắt kiên định: "Em ở nhà với thằng bé, anh sẽ đi làm vài cuộc điện thoại."

Sáng sớm hôm sau, cả ba người cùng đến đồn cảnh sát.

Để báo án.

Không phải về một giấc mơ, mà là về một người đã biến mất giữa ban ngày, để lại trong đầu John cảm giác nặng như đá, và một hình ảnh cuối cùng chưa bao giờ rời khỏi tâm trí: tấm gương vỡ, và đôi mắt không còn ánh nhìn của con người.

Cả ba đều hiểu, đây không còn là một câu chuyện hoang đường nữa.

Đây là thực tế.

Nhất là cậu, John cậu đã và sắp đang phải đối mặt với những thứ còn sợ hơn thế

.

.

.

.

.

.

.

.

mỗi chương là một mạch kí ức cũ nhưng cũng chỉ là một sự bắt đầu

đó là câu chuyện của tôi nhưng có một phần tôi không dám viết ra một mình lúc đó người đã giúp tôi đặt tên cho những điều tôi không dám viết ra

và tôi không chắc người đó có thực sự là người không.
 
{Creepypasata Oc} The Nameless "Who Am I In This Lake?"
Chương 4: người đã biến mất, người đã ở lại


- John

-John

-John Robert !

Tiếng gọi vang lên như kéo John khỏi một mặt nước sâu ngột ngạt, nơi từng hơi thở đều đặc sệt và nặng nề.

Cậu ngẩng đầu, chớp mắt nặng nề, đôi mắt vẫn còn lờ đờ vì chưa hoàn toàn tỉnh khỏi giấc mơ nào đó — hay là một ký ức quá sống động?

Cô giáo đứng trước bàn, nhìn thẳng vào cậu với ánh mắt kiên nhẫn pha chút lo lắng.

Vài đứa trong lớp quay sang liếc nhanh, rồi lại vội vàng quay đi, vờ như không thấy gì.

John biết họ đã quen với vẻ mặt thất thần của cậu những ngày gần đây.

Từ sau cái đêm kinh hoàng đó, những giấc mơ, hay đúng hơn là những ảo ảnh, cứ bám riết lấy cậu như một bóng ma dai dẳng.

Khu rừng ấy, ánh mắt ấy, và cả tiếng gọi đau đớn ấy, chúng luôn chực chờ để nhấn chìm cậu mỗi khi tâm trí lơ là.

Giờ ra chơi, một vài tiếng nói chuyện ồn ào, John chỉ tựa đầu vào bàn học, đôi mắt vô hồn nhìn trân trân ra khoảng sân nắng nhạt phía sau ô cửa kính.

Ánh nắng ban ngày chói chang, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo bủa vây tâm hồn cậu.

Mỗi giây phút trôi qua đều là một cuộc vật lộn với chính mình, cố gắng tách biệt giữa thực tại và những gì cậu đã trải qua trong những giấc ngủ chập chờn.

Cậu đã kể hết cho cảnh sát, đã mô tả chi tiết giấc mơ của mình, nhưng đổi lại chỉ là những cái gật đầu thông cảm và lời hứa về việc "đang điều tra".

Và trong một thoáng, khi ánh nắng khẽ lướt qua ô cửa sổ, John lại thấy mình đứng giữa khu rừng đó.

Nhưng lần này, nó còn rõ ràng hơn, sống động hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Khu rừng được phong tỏa cẩn mật.

Xe cảnh sát hú còi inh ỏi, những hàng rào chắn được dựng lên, thiết bị chuyên dụng và chó nghiệp vụ được huy động.

Cả khu phố xôn xao, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hàng rào thép gai cũ kỹ bao quanh khu rừng cảnh sát tụ tập nơi cỏ dại mọc ngập tới đầu gối, vài người cầm máy bộ đàm, vài người đi theo chó nghiệp vụ.

Ai cũng căng thẳng.

Họ nói về dấu vết, về thời điểm, về khả năng sống sót.

Thế nhưng, không ai nhắc đến Elior bằng tên.

Chỉ là "nạn nhân", "cậu bé mất tích", "đứa trẻ đó"

NHƯNG không một ai bước vào rừng.

Họ đi quanh rìa, chiếu đèn, dùng ống nhòm, máy dò kim loại – nhưng không một sĩ quan nào vượt qua hàng dây thép gai đã gỉ sét.

Một người thì thầm với người khác, đủ gần để John nghe được một câu nhỏ: "Không ai vào đó từ vụ năm đó... cậu biết rồi còn gì."

Cậu lại nhớ một viên cảnh sát già, với khuôn mặt đầy nếp nhăn và ánh mắt mệt mỏi, tiến lại gần John, đặt tay lên vai cậu trấn an: "Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.

Nhưng đây là chuyện... phức tạp hơn cháu nghĩ nhiều."

John siết chặt tay dưới bàn học.

Cái lạnh của khu rừng đêm ấy dường như vẫn còn bám trên cổ áo cậu, len vào tận ngực.

Một cảm giác bất lực và uất nghẹn dâng trào.

Không ai trong lớp hỏi thăm cậu lấy một câu.

Nhưng cậu biết... ai cũng đã nghe chuyện.

Giờ ra chơi trôi qua như thể không ai dám phá vỡ sự im lặng.

Những tiếng nói cười vang lên ở dãy bàn xa, nhưng xung quanh John thì không.

Chỉ là một khoảng lặng mỏng, bao phủ lấy cậu như một lớp màn vô hình.

Bạn bè nhìn cậu bằng ánh mắt khó gọi tên.

Không ai hỏi han, nhưng cậu thấy rõ trong ánh mắt đó là sự thương hại – có chăng là thương hại pha lẫn dè chừng.

Như thể chỉ cần lại gần, họ cũng sẽ bị kéo vào điều gì đó rối rắm và u ám mà họ không muốn dính dáng đến.

Ai mà muốn chạm vào những chuyện kỳ lạ kia, đúng không?

cậu khẽ nhắm ánh mắt đang chứa đựng đầy vẻ mệt mỏi, mắt của cậu gần như đã sắp thâm thêm một chút rồi. cậu không trách bất kỳ ai.

Nói chính xác hơn, chuyện này không có một chút nào liên quan gì đến họ cả.

Cậu hiểu.

Và cũng mệt đến mức không còn đủ sức để trách ai.

Từ đêm đó, giấc ngủ đã trở thành một nỗi kinh hoàng.

Mỗi lần nhắm mắt, cơn ác mộng lại hiện về đôi mắt đục trắng, tiếng thì thào đứt quãng như vọng lên từ nơi sâu hun hút.

Nó không chờ đợi giấc ngủ sâu.

Chỉ cần một cái chớp mắt, một nhịp thở lơ đãng, là đủ để kéo cậu trở lại nơi đó.

John đã thử mọi cách bằng nước lạnh, nhạc ồn ào.

Nhưng bóng đêm kinh khủng ấy cứ len lỏi vào từng khe hở trong ý thức.

Cậu ngủ gật vài phút giữa giờ, và luôn tỉnh dậy với người đẫm mồ hôi, tim đập loạn xạ như vừa chạy trốn khỏi một thứ gì đó vô hình, mà chính cậu cũng không dám gọi tên.

Dù cho cả thế giới tránh xa, John biết mình không đơn độc.

Khu rừng vẫn ở đó, và tiếng gọi của Elior vẫn văng vẳng trong tâm trí cậu, như một lời thì thầm đầy ám ảnh.

Hôm nay, John không về nhà bằng đường cũ hôm ấy.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng, bố mẹ cậu đích thân đến trường đón, khuôn mặt họ không nói rõ điều gì, nhưng ánh mắt thì không giấu được sự lo lắng.

Họ hỏi cậu ăn chưa, ngủ thế nào, có mệt không những câu hỏi đơn giản, nhưng lặp lại quá mức khiến John cảm thấy ngột ngạt.

Thái độ của họ bình tĩnh đến lạ.

Không hoảng loạn, không quá sốt sắng, mà cứ... dè chừng, cẩn trọng như thể họ đã quen với việc này.

Như thể đây không phải là lần đầu họ thấy cậu như vậy.

Trong khoảnh khắc mẹ cậu quay sang hỏi một câu tưởng chừng vô tình: "Dạo này con có nghe thấy... gì lạ không?", John thoáng thấy tay bố siết nhẹ vô lăng.

Cậu không nói gì.

Một mảnh ký ức nào đó khẽ lay động trong tâm trí vỡ vụn, nhưng rất thật: tiếng thì thầm đứa con trai nào đó gọi tên cậu, ánh sáng xanh nhạt lọt qua khung cửa, tiếng cười... của chính cậu, vang lên trong một căn phòng trắng toát.

Đồng tử co lại như đang cố nhớ lại điều gì đó ở rất xa nhưng không thể.

Cậu nuốt khan.Tim khẽ lệch một nhịp, cậu thậm chí có thể nghe thấy tiếng đập không đúng một nhịp ấy

Cậu bé đó là ai?

Và nếu là chính cậu thì tại sao cậu lại không nhớ ?

hoặc của một ai khác ?

.

.

.

.

.

.

.

.

xong
 
{Creepypasata Oc} The Nameless "Who Am I In This Lake?"
Chương 5: Vừa mới trở về


Đôi mắt của chàng trai trẻ từng tràn đầy năng lượng và niềm vui giờ đây trở nên tối sầm và mệt mỏi, quầng thâm phủ kín, tô điểm cho vẻ tiều tụy tự nhiên hằn in trên khuôn mặt.

Môi cậu khô khốc, nứt nẻ đến rớm máu, mỗi hơi thở là một nhát cứa vào cổ họng khô rát.

Cơn ác mộng vừa rồi vẫn ám ảnh, như một vết sẹo mới toanh trong tâm trí cậu.

Trong mơ, John thấy mình lạc giữa một khu rừng hoang tàn, nơi những thân cây đổ nát nằm chỏng chơ như những bộ xương khô khổng lồ.

Và rồi, cậu nhìn thấy nó – một thân cây mục ruỗng, đổ gục giữa không gian u tối.

Trên đó, một hình nhân không mặt, quay lưng lại, đứng bất động như một bức tượng đá vô tri.

Không khí đặc quánh sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá khô như những lời thì thầm đầy ma quái.

Một dòng chữ máu khô, nguệch ngoạc và khắc xiên xẹo trên thân cây một cách đầy quái gở, hiện lên trên thân cây: "Come back."

John choàng tỉnh, bóng đêm vẫn bao trùm căn phòng.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, dính bết vào da thịt, mái tóc đen ướt ôm lấy khuôn mặt thở hổn hển của cậu.

Ga giường bị cào rách tươm bằng chính những ngón tay run rẩy của cậu.

Một cảm giác bất an dâng trào, xen lẫn sự hoang mang tột độ.

Cậu cứ ngỡ mình mộng du, nhưng tiếng vọng của hai từ "Come back" vẫn văng vẳng bên tai, như một lời mời gọi từ vực sâu thăm thẳm, kéo cậu trở lại với màn đêm kinh hoàng ấy.

Đây là lần thứ ba, cậu gặp ác mộng như vậy, lần này không giống hai lần trước nhưng ít nhất thì cũng kinh khủng y như vậy.

John cố gắng bình tĩnh lại, cậu nhìn đồng hồ, không còn sớm nữa, cậu đứng dậy, thay quần áo, đi xuống cầu thang, John vẫn vào bếp như thường lệ và nhìn thấy trên bàn mẹ để lại cho cậu một ổ bánh mì nhỏ quen thuộc và một tờ giấy nhắn:

" Chào buổi sáng con trai, nhớ ăn sáng nhé.

Hôm nay mẹ phải về quê chăm sóc ông bà nội.

Bố phải đi gặp khách hàng nên mai mới về được, nên bố mẹ sẽ về muộn.

Nhưng không sao, cuối tuần này chúng ta cùng nhau đi chơi nhé.

Mẹ yêu con lắm."

Nét chữ quen thuộc và ngay ngắn của mẹ phần nào xua tan đi sự căng thẳng của ngày mới.

Cậu nhanh chóng ăn một miếng bánh mì, uống một ngụm sữa rồi ra khỏi nhà.

Như thường lệ khi cậu đi bộ đến trường Sáng hôm đó trời âm u.

Không khí như bị bóp nghẹt, sương mỏng giăng quanh cổng trường.

John vừa đặt chân tới lớp thì nghe tiếng bàn ghế dịch chuyển phía trong.

Cửa lớp chưa mở hẳn.

Nhưng khi John bước vào... vào lớp hôm nay, có vẻ như lớp học của John hơi ồn ào, Một nhóm nhỏ tụ tập quanh chiếc bàn của Elior đã mất tích, bước đến chỗ ngồi của mình.

Cậu ngồi đối diện.

Cậu nhẹ nhàng đặt cặp xuống và nhìn rõ hơn một bóng người quen thuộc vẫn ngồi đó như chưa hề mất tích.

Elior quay đầu lại bắt gặp ánh mắt của John, một nụ cười hiện lên trên khuôn mặt của Elior.

Cậu cảm nhận đôi mắt của cậu ta không còn như trước nữa, nó khiến cậu có cảm giác lạnh tóc gáy.

Không hiểu sao anh ta vẫn ngồi đó.

Có người thì thầm, có người im lặng, không dám hỏi gì.

Cả lớp học chìm trong bầu không khí lạnh lẽo và kỳ lạ.

Cùng lúc đó chuông trường reo.

Cô giáo bước vào lớp với một chồng giấy tờ.

Thấy Elior đã "trở về", cô dừng lại một giây, rồi khẽ gật đầu, như thể... mọi chuyện vẫn ổn.

Không ai hỏi gì nhiều.

Không ai có quyền hỏi.

Elior không giải thích, không kể lại câu chuyện mất tích của mình như thể việc anh ta trở về là chuyện hoàn toàn bình thường.

Trong tiết giờ học cuối, cơ thể cậu đã mệt mỏi lắm rồi và giờ thêm buồn ngủ, nhưng cậu không ngủ ngay mà vẫn cố gắng ghi chép những kiến thức quan trọng của bài học.

Nhưng đáng tiếc, cậu không thể tập trung vì vẫn còn đau đầu vì kiến thức.

Một tiếng thì thầm từ bàn đối diện vang lên khe khẽ nhưng chỉ đủ để cậu nghe thấy.

"Mày biết tao đã đi đâu không?"

Anh quay lại và thấy Elior đang nằm trên bàn, mắt vẫn nhìn anh, nụ cười sáng nay vẫn còn trên khuôn mặt.

Cậu không trả lời mà quay mặt về phía bảng đen nơi giáo viên đang giảng bài.

Nhưng có vẻ như nó không để ý tới trạng thái của cậu lúc này mà vẫn tiếp tục nói :

"Tao thấy mày không ngủ được, đúng không?'

"Tụi tao cũng từng như vậy.

Nhưng giờ không còn nữa."

"Bọn tao tìm ra một cách.

Nhẹ nhàng thôi.

Như thiền.

Như ngồi im trong rừng.

Có cả nhóm người đang đợi mày..."

"Không phải tà đạo đâu.

Là giáo phái thanh tâm.

Giúp ngủ ngon."

- nó cứ nói mãi cho đến khi giờ ra chơi

Tiếng chuông reo lên một lúc lâu, các học sinh đang ngồi trên ghế lần lượt rời đi về.

John cũng đứng dậy, đi ra khỏi lớp học.

Có vẻ nhưng lần này nó im lặng ngồi đó một mình nó ngồi trong lớp học không còn một ai ở lại nhìn cậu rời đi.

Có lẽ nó đã êm xuôi nhưng

Những ngày sau khi Elior trở lại, lớp học chìm vào sự yên ắng đến rợn người.

Ánh mắt từng thân quen giờ đây xa lạ, lẩn tránh mỗi khi chạm vào John.

Những lời thì thầm to nhỏ biến mất, nhường chỗ cho sự im lặng nặng nề bao trùm.

Từng người bạn, từng người chung bàn, từng chia sẻ từng mẩu bánh, giờ đây chỉ nhìn cậu từ xa, ánh mắt ngập ngừng, e sợ như thể cậu là hiện thân của điều xui xẻo.

John gọi một người bạn, người đó chỉ khẽ gật đầu rồi vội vã lướt đi.

Cậu hỏi bài, người kia im lặng quay đi, bỏ lại cậu chơ vơ giữa những ánh nhìn không dám giữ lâu.

Để lại cho cậu một cảm giác khó tả.

Thậm chí giáo viên cũng chẳng khá hơn.

Câu hỏi:"Em có ổn không?" trở thành điệp khúc vô nghĩa, lặp đi lặp lại rồi bà bỏ qua mọi biểu hiện lạ của John, như thể chúng không đáng được bận tâm.

Chỉ duy nhất Elior vẫn ngồi cạnh John.

Chỉ mình Elior quay sang thì thầm những lời cay độc:

"Thấy chưa?

Tao nói rồi mà.

Tụi nó không muốn mày ở đây nữa.

Mày làm tụi nó sợ.

Giấc mơ của mày khiến tụi nó khó chịu."

John không muốn tin, cậu cố tránh nhìn thẳng mắt Elior. nhưng Elior cười khẽ.

Đôi mắt ánh lên vẻ thương hại, dịu dàng một cách giả tạo. :

"Mày tốt mà, John.

Tụi tao biết chứ.

Trong rừng có những người như mày.

Tụi tao chấp nhận nhau.

Không đẩy ai ra.

Ở đó, không ai phải một mình."

John siết chặt tay, cố gắng quay đi.

Nhưng sâu thẳm trong lồng ngực, một nỗi đau nhói lên, nỗi đau của sự cô độc bao trùm.

Ngày hôm sau, khi tan học, John đứng trước cổng trường.

Tiếng phanh xe đạp gấp gáp.

Elior đã ở đó.

"Tối nay.

Mày chỉ cần theo tao.

Một lần thôi.

Không cần làm gì.

Chỉ... ngồi trong rừng.

Lắng nghe."

John không nói một lời, nhưng bước chân cậu đã bắt đầu theo sau.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

tôi không hay văn học cho lắm, cảm thấy cấn sao á

cảm ơn vì đọc

mà chả biết có ai đọc không nữa

:v
 
{Creepypasata Oc} The Nameless "Who Am I In This Lake?"
Chương 6: Thức tỉnh đi The Nameless


Khi ánh hoàng hôn nhuộm lên một màu cam đỏ rực trên nền trời xanh. hai người đã đến nơi, Elior để chiếc xe đạp trên nền cỏ, bất chợt quay người về phía John rồi đưa tay ra với nụ cười.

Nhưng trong mắt lại có vẻ giả tạo của sự mong đợi như sắp thành công điều gì đó

''đi theo tao, sẽ có người dẫn tới nơi đó'' nó đột nhiên nói.

Không để cậu suy nghĩ.

Nó nắm lấy tay cậu kéo đi đến một góc khuất của hàng rào thép, nơi ấy gần như có một lối đi mở xung quanh, cậu ngạc nhiên khi thấy một lỗ thủng lớn như vậy đã bị gỉ sét theo năm tháng.

Nó đưa cậu qua hàng rào thép bên trong, những đợt gió lạnh buốt như lưỡi dao khẽ vào khu rừng đem kịt phía trước như một vết thương đang há miệng nuốt chửng lấy tất cả kể cả trời cao, dường như đã ngăn cách cậu với thế giới bên ngoài chỉ bằng một bước chân, nơi Elior bước đi tựa trôi dạt, bóng nó in dài dưới ánh sáng tàn lụi của ngày.

Không ai nói gì.

John cũng không hỏi.đâu đó trong tâm trí cậu, cậu muốn quay lại nhưng đôi chân cậu vẫn tiếp tục bước đi.

Đột nhiên nó dừng lại nhìn thẳng về phía trước.

John cũng nhìn theo và nhìn thấy ai đó.

Bóng người đó mặc quần áo tối màu với chiếc áo choàng che phủ toàn bộ cơ thể, dài đến đầu gối nên không thể nhìn rõ khuôn mặt.

Một bóng người hơi gầy giơ tay ra, những ngón tay dài và lạnh như được cắt ra từ gỗ mục, chỉ cần gật đầu nhẹ, họ đã dẫn John tiến về phía trước.

Mỗi lần đi qua lá cây lại rào rạc.

Không lâu sau khi đến một hang động, miệng hang dường như đang thở ra luồng khí lạnh từ sâu bên trong, có một âm thanh rất đều đặn như một điệp khúc mơ hồ, giống như mọi người đang cùng nhau cầu nguyện bằng một ngôn ngữ mà anh chưa từng nghe thấy, hoặc đã nghe thấy trong cơn ác mộng hay ở một nơi nào đó mà cậu không thể nhớ ra.

Cậu không biết mình đang run vì lạnh, vì sợ, hay vì một phần nào đó trong cơ thể đang... háo hức.

Khi ba người họ bước vào, có một nhóm người đứng trước mặt họ.

Mọi người ở đó đều mặc áo choàng che kín toàn thân giống hệt người mà cậu vừa gặp trước đó.

Elior quay lại, đặt tay nhẹ như gió thoảng lên vai John và nói

"Vào đi.

Sau đêm nay, mày sẽ ngủ ngon hơn.

Mọi tiếng thét, mọi giấc mơ... sẽ không còn làm mày mệt mỏi."

John nhìn sâu vào hang động và thấy một vòng tròn lửa đang xoay chậm, bên trong có vài bóng người quay đầu lại cùng lúc với ánh mắt trống rỗng nhưng mời gọi, và một người trong số họ vươn tay ra nói bằng giọng nhẹ như khói:

"Chúng ta đều đã từng cô đơn như em,"

khiến John bước vào không phải vì tin tưởng mà vì cảm giác quay lại là ngõ cụt vậy, cậu nhận ra ở đó còn có một cái hồ đen ngòm, đặc quánh đến đáng sợ, không biết vì sao lại tồn tại trong hang đá, như một vết mực ám ảnh không chút ánh sáng.

Một người trong vòng tròn tiến lại, tay trái của anh ta lấy một bát thứ gì đó từ người bên cạnh và nhúng vào chất lỏng đặc, đặt ngón tay bết dính lên trán John.

"Hãy để chúng tôi nhìn thấy giấc mơ của em," người đó nói.

Ngay khi bàn tay đó chạm vào da, một mùi hương mà cậu cảm thấy rất khủng khiếp mọi thứ vỡ ra.

Cảnh vật quay cuồng.

Ác mộng tuôn trào như suối vỡ đập, những giấc mơ đẫm mồ hôi, hình ảnh căn bếp cháy đen, chiếc bóng đứng bên giường, tiếng thì thầm cào cấu phía sau mắt...

John la lên, nhưng không có âm thanh.

Cậu vùng vẫy, nhưng cơ thể như bị đóng đinh vào mặt đất.

Từng giấc mơ, từng cơn ác mộng bị xé toạc ra và hiện lên trong không trung như những thước phim quay chậm, để lộ những nỗi sợ hãi thầm kín nhất của cậu.

Ai đó bật cười.

Một kẻ khác gật đầu đầy vẻ hiểu biết.

Một giọng nói thì thầm

"Giống y như tao trước kia." không ai trả lời lại người

John không hiểu gì cả, và cậu bắt đầu sợ chính bản thân mình.

Cậu thét lên, lần này là thật, đứng bật dậy, đẩy người bên cạnh ngã xuống.

Mắt cậu đỏ hoe, toàn thân run bần bật:

"CÚT ĐI!

Mấy người đang làm gì trong đầu tôi?!

DỪNG LẠI!"

Elior bước tới, vẫn dịu dàng khuyên can :

"Bình tĩnh.

Chỉ cần vượt qua, mày sẽ được tự do."

John lùi lại, ánh mắt hoảng loạn, tay siết chặt như sắp đấm bất cứ ai lại gần:

"Tự do cái con mẹ gì!

Đây là tẩy não!

Là ép buộc!

Là... là..."

Cậu nghẹn lại, bỗng dưng không tìm được từ nào diễn tả.

Mọi từ ngữ đều trở nên vô nghĩa.

Một tiếng động vọng lại từ sâu trong hang một tràn tiếng cười.

Không rõ của ai, không rõ bao nhiêu người, nó vang vọng như có thứ gì đang sống rất sâu phía dưới.

John ôm đầu, quỵ xuống giữa vòng lửa, mắt mở to, nước mắt tuôn ra không vì buồn, mà vì quá tải.

Cậu không còn biết điều gì là thật, không còn biết mình đang tỉnh hay vẫn còn trong cơn mơ.

Và đó là khi, một giấc mơ mới bắt đầu không phải của John, mà của thứ gì khác đang nhìn qua mắt cậu.

Những người vẫn còn ngồi trong vòng tròn vừa nãy đều đứng dậy hết.

Mọi ánh mắt sắc bén đều đổ dồn về phía cậu.

Trong lòng hang, ánh lửa nhảy múa trên tường đá, vẽ thành những hình thù quái dị.

Không khí lạnh buốt, ngột ngạt, và mùi khói hòa với mùi da người ẩm ướt, lạ lẫm.

John ngồi giữa vòng tròn người, mắt ai cũng nhìn cậu như kẻ lạc loài , miệng lẩm nhẩm những câu chú không rõ nghĩa.

Một người tiến tới bên cạnh nắm tay cậu, thì thào:

"Để giấc mơ lan ra...

Để sự thật hòa làm một...

Cậu phải mở tâm trí ra, John."

Cậu lắc đầu, cảm thấy có thứ gì đó trong não mình đang bị kéo giãn ra, như một sợi dây đàn bị vặn quá chặt.

Một tiếng cười vọng từ đâu đó vang lên – không phải từ miệng người, mà như từ trong đầu cậu.

Một giọng nói khác vang lên từ phía đối diện:

"Chia sẻ đi.

Mở giấc mơ của cậu ra.

Chúng tôi đều đã làm rồi.

Không ai giữ bí mật ở đây cả."

Ánh mắt Elior sáng lên chút.

Hắn nghiêng đầu, như thể thấy thích thú với phản ứng của cậu.

"Nếu mày muốn được là một phần, mày phải để bọn tao bước vào."

John lắc đầu, rồi bật dậy:

"Tôi không... tôi không thể!

Đừng đụng vào tôi!"

Một bàn tay chạm vào vai.

Cậu đẩy mạnh.

Một giọng khác gắt lên:

"Đừng phản kháng.

Tất cả đều phải đi qua bước này."

Cậu quay cuồng, mọi khuôn mặt xung quanh bắt đầu nhòe đi, rồi biến dạng – mắt to quá mức, miệng ngoác tới tận mang tai, làn da xám ngoét, nhầy nhụa, gần như anh ấy đang ở trong một cảm giác mơ hồ về ảo ảnh

John gào lên, đấm, đá, vùng vẫy điên cuồng, trong khi những bàn tay vẫn cố kéo cậu ngồi xuống.

"Biến đi!

Các người không thật!

Đây không phải mơ của tôi!"

Cậu túm tóc, đập đầu xuống đất, la hét như phát điên, đến mức giọng khản đặc mà vẫn chưa chịu dừng.

Một người cố giữ cậu lại bị cậu cắn.

Elior lại gần ngăn cản cậu nhưng bị đẩy bật ngửa.

Không khí trong hang bắt đầu hỗn loạn.

Một người cuối cùng tiến ra từ bóng tối.

Không nói gì.

Cầm theo một thanh gậy gỗ dài, có vết máu khô.

Trong một khoảnh khắc khi John xoay đầu lại, gầm gừ như thú hoang cái gậy vụt mạnh xuống đầu cậu.

Một tiếng "bốp" nặng nề vang lên.

Mọi thứ chao đảo.

Tối sầm lại

Khi tỉnh lại, mùi khói và máu tanh đã choán đầy mũi John.

Đầu cậu nhức như muốn nổ tung, nhưng điều khiến cậu khiếp đảm hơn chính là khung cảnh xung quanh.

Cậu đang bị trói chặt vào một cây cọc gỗ.

Lửa cháy le lói xung quanh, những ngọn đuốc cắm thành vòng tròn như một nghi lễ cổ xưa.

Đối diện cậu là một hồ nước đen sì, im lìm đến rợn người.

Và bên kia hồ...

John há hốc kinh hoàng.

Một người đang bị đẩy ra mép nước.

Đó là Elior, với đôi mắt trống hoác, hai hốc mắt tối om, máu chảy dài xuống má như hai dòng nước mắt quỷ dữ.

Một tiếng hô lạ lẫm vang lên, và người trong giáo phái xô bạn cậu xuống hồ.

Tiếng rơi "lộp bộp" vang lên, và một cái gì đó bắt đầu chuyển động dưới mặt nước.

Rồi người nữa bị mang ra là một kẻ lạ mặt, tay chân anh ta bị chặt đứt, máu nhỏ tong tong.

Người giáo phái xô anh ta xuống mà không chút cảm xúc.

Rồi đến John.

Cậu giãy giụa, thét lên đến khản cổ, nhưng bị trói chặt.

Hai kẻ trong giáo phái tiến tới, kéo cậu lê trên mặt đất, những hòn sỏi lởm chởm cào rách da thịt.

Một tên giữ đầu cậu.

Tên còn lại cầm chiếc bát đá lạnh ngắt, trong đó chứa thứ chất lỏng đặc quánh và hôi tanh, đen sì như mực.

Không một lời cảnh báo, hắn bóp miệng cậu, đổ thứ đó vào.

"Hãy uống... và thả ngài ra" hắn ta nói

Cậu khụ khụ, nôn ra, nhưng một phần chất lỏng đã trôi xuống họng như đốt cháy mọi tế bào trong cơ thể.

Bụng cậu quặn lên, mắt bắt đầu nhòe đi.

"Thế thôi," một giọng trầm, đều đều cất lên từ bó"Đúng nghi lễ."

Không ngần ngại, hai người bọn chúng xô mạnh John về phía hồ.

Cậu rơi xuống, va vào mặt nước lạnh buốt như hàng ngàn lưỡi dao nhỏ, đen đặc, đặc đến mức tưởng như đang rơi vào một thứ không phải chất lỏng mà là bóng tối nguyên thủy.

Tiếng nước dội lên như tiếng cổng địa ngục khép lại.

.

.

John rơi vào một thứ cảm giác khủng khiếp nhất không trọng lượng, không điểm chạm, không ánh sáng, không cả thời gian.

Cậu rơi mãi, rơi trong im lặng, như bị kéo qua những lớp không gian gấp nếp và mục ruỗng.

Trong tai cậu, vang lên giọng nói không xác định: "Không ai thoát ra.

Không ai còn tên.

Không ai còn ký ức.

Chào mừng đến phần còn lại của The Nameless."

Cơ thể John rơi xuống, nhưng không chìm như trong nước.

Mà tan ra.

Cảm giác đầu tiên là NÓNG—không phải nóng ấm, mà như axit đổ thẳng lên da thịt.

Từng mảng da bị nung đỏ.

Từng sợi gân như bị kéo dài và bị cắt vụn từ bên trong.

Cảm giác như BỊ XÉ hàng ngàn, hàng trăm ngàn cánh tay mọc ra từ khoảng không đen đặc ấy, xé toạc cơ thể cậu thành từng mảnh.

Không phải xé bằng móng vuốt, mà bằng chính cảm giác tồn tại. nắm lấy từng bộ phận của cậu và giật ngược ra.

Vai.

Tim.

Dạ dày.

Đầu.

Tủy sống.

Tất cả đều bị tách rời.

Nhưng John không chết.

"A—AaaAAAA !!"

Tiếng gào của cậu không thoát ra được.

Không khí cũng bị rút sạch khỏi buồng phổi.

Mắt cậu trợn ngược.

Toàn thân giật mạnh như thể đang bị điện giật trong một cơn hấp hối kéo dài bất tận.

Chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

"Mình sẽ chết."

Và rồi Im lặng.

Không còn đau.

Không còn ánh sáng.

Không còn gì cả.

Chỉ là một cơn rỗng không hoàn toàn, giống như chính John vừa chết đi rồi bị lật mặt trong ra

.

John mở mắt.

Và lần đầu tiên sau tất cả... cảnh vật xung quanh trong vắt đến kỳ lạ.

Cậu đang nằm giữa một hồ nước.

Nước trong hồ trong vắt, đến nỗi cậu có thể nhìn thấy đáy sâu hun hút.Không một gợn sóng.Không một chuyển động.Chỉ có sự im lặng đè nén

Thứ chất lỏng vừa rồi đã biến mất.

Nhưng cái lạnh nó để lại vẫn thấm vào tận trong xương. .

Không phải kiểu lạnh của mùa đông mà là lạnh không có sự sống.

Một sự im lặng lạnh lẽo đến rợn người...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

phần này là đôi lời của tác giả:

Sóng Gió trôi dạt biết đi đâu về đâu của John đây Chắc là không được rồi

😀
 
{Creepypasata Oc} The Nameless "Who Am I In This Lake?"
Chương 7: ta không còn là ta


Mặt nước tĩnh lặng trong vắt và lạnh, trong vắt một cách kỳ lạ, trong hơn cả khi cậu lần đầu nhìn thấy, một vũng nước tối màu không trong vắt như bây giờ.

John bắt đầu cảm nhận không khí trong phổi không còn nữa bắt đầu bị bóp nghẹn.

Cậu vùng vẫy, cố ngoi lên giữa làn nước lạnh như băng.Từng chuyển động như bị kéo ngược, nặng trịch như thể đang cố ngăn cậu nổi lên.

Nhưng mặt nước cũng ở gần ngay đó.

-Phụt- John ngoi lên há to miệng hớp lấy không khí.Hơi thở vỡ ra như tiếng nổ trong ngực.Cậu thở như chưa từng biết thở là gì.Từng làn khí lạnh lẽo đi vào, xộc lên não như kim châm.

Khi cậu lấy lại được cảm giác xung quanh.

Trong hang không có gió nhưng cơ thể cậu lại rùng mình, toàn thân run rẩy, ướt sũng, nhưng sống sót.

Những Cậu bắt đầu nghe thấy những âm thanh.

Tiếng thì thầm... rồi dần lớn hơn.

"Ngài đã xuất hiện..."

"Ngài thật sự đã hiện diện..."

"Chúng con thực sự đã thành công"

John khẽ ngẩng đầu lên và đông cứng người.Trước mặt cậu toàn bộ giáo phái đó.Tất cả đều quỳ gối và cúi đầu.

Họ không nhìn nhau.Tất cả đều đang nhìn cậu.

"Ngài là hiện thân..."

"The Nameless..."

John lùi lại, ngỡ ngàng, cậu chẳng hiểu họ đang nói gì.Cậu định mở miệng chửi họ nhưng "thành công", "hiện thân" không lẽ một ý nghĩ đâm xuyên vào tâm trí John.

Cậu rùng mình.Một cơn lạnh không đến từ nước, mà từ sâu trong tiềm thức.Cậu cúi xuống...Nhìn vào mặt nước.

Hồ trong vắt, sạch sẽ đến nỗi dường như chưa từng bị vấy bẩn.

Nó gợn sóng nhẹ khi giọt nước từ mái tóc cậu rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng và cậu nhìn thấy...

Không còn là khuôn mặt tươi sáng của John Robert, cậu trai 18 tuổi bình thường, thanh tú và nụ cười ấm áp có thể xuất hiện bất cứ lúc nào trên khuôn mặt đó nữa thay vào đó...

da không còn là da nó trở thành mà là một lớp nhựa đen xì dẻo, dính, tựa vật chất từ thế giới khác, đen tới mức như cái hố hút đi mọi ánh sáng đang chiếu vào.

Đôi mắt trắng dã, không đồng tử.

Trống rỗng.

Không còn một chút của người.

Chỉ là trống rỗng, yên tĩnh đến nỗi John có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình.

John sững người.

"Mình... là cái quái gì vậy" được thốt ra.

Âm thanh nó trống rỗng của chính cậu đang sợ hãi và kinh hoàng.

Không phải câu hỏi hay nỗi sợ hãi, mà là sự tĩnh lặng lạ thường.

Cậu nhìn lại mặt nước.

Thứ phản chiếu dưới đó giờ đây hoàn toàn bất động, như một ô cửa sổ dẫn đến thực tại khác.

Thực thể kia cũng đang nhìn lại cậu, mỉm cười – một nụ cười trống rỗng, vô cảm, giống hệt nụ cười trên môi cậu.

Đằng sau, đám đông vẫn cúi đầu, lặp đi lặp lại những tiếng thì thầm đều đặn:

"The Nameless...

The Nameless...

The Nameless...".

Cậu lùi lại, từng bước nặng nề.

John nuốt khan.

Đầu cậu quay cuồng, tim đập như muốn vỡ.

Nhưng một phần trong cậu vẫn tĩnh lặng, quan sát.

Rồi một giọng nói xa lạ vang lên trong đầu, giống giọng cậu nhưng không phải:

"Cuối cùng thì . . ."

Trong nỗi hoảng sợ cậu đứng loạng choạng đứng lên và đột nhiên.

Một cơn choáng váng ập đến, không phải do bệnh tật, mà như một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo cậu vào vực sâu của sự mất phương hướng.

Thị giác của cậu đang phản bội bản thân.

Người đối diện không còn là một, mà là hai cái bóng mờ nhạt, rồi dần tách ra, mỗi cái bóng đều có một ánh nhìn về hương của cậu

Không phải của cậu.

Đây không phải là đôi mắt của cậu, hay cảm giác này là của chính mình cậu nữa.

Nó là của một kẻ khác, đang nhìn qua cậu, bằng đôi mắt của John, nhưng với một tầm nhìn quỷ dị đã ngàn năm không được thấy ánh sáng.

cơ thể cậu không khá hơn rồi.

Một cú giật mạnh xuyên qua lồng ngực cậu.

Cơ thể cậu co giật.

Không phải vô tình.

Cũng không phải phản xạ.

Như... một con rối bị điều khiển bởi dây vô hình.

Người đầu tiên tiến tới là kẻ tóc trắng, gù lưng vẻ như già nhất trong giáo phái, hốc mắt sâu thẳm và hốc hác.

Lão quỳ xuống, cúi đầu, vui mừng và khẩn cầu:

"Chúng con đã thành công"

"Ngài The Nameless hãy ...

"

Một tiếng "phụt" khẽ vang lên, êm ái như lụa trượt qua cổ.

John đứng bất động, không hay biết tay mình đã hành động.

Nhưng khi đôi mắt mờ ảo của cậu nhìn xuống, lão tu sĩ sụp đổ như một con rối bị cắt dây.

Đầu lão gục xuống, nứt ra như mạng nhện, rồi vỡ vụn như thủy tinh.

John không thấy rõ, chỉ thấy màu xám tràn ra, hòa vào một mảng đỏ đậm.

Mọi chuyển động đều nhòe mờ, dính đầy ánh sáng giả tạo.

John lùi lại, nhưng tay cậu vẫn tiếp tục giết.

Người thứ hai, thứ ba, thứ tư...

Mỗi bước chân, mỗi cú vung tay đều không phải do ý chí của cậu.

Tất cả những gì cậu thấy chỉ là những đốm màu vỡ vụn: vệt đỏ văng lên, vùng tối lăn xuống, đường xám nhạt loang từ chân đến trần hang.

Mỗi lần chớp mắt, cảnh tượng lại thay đổi đột ngột: một người đang quỳ bỗng bị treo ngược, một kẻ đang gào thét bị xé toạc miệng, một người đang chạy thì bỗng bốc cháy.

Không có sự chuyển tiếp, chỉ là những hình ảnh máu me liên tục chiếu qua một lớp phim bụi mờ.

John hoa mắt, mọi thứ quay cuồng như có hàng trăm tấm gương vỡ phản chiếu chính cậu, nhưng mỗi John trong đó đều đang giết người.

"DỪNG LẠI...!!"

"DỪNG LẠI!!

LÀM ƠN—!!"

"Không phải tôi không phải "

Tiếc rằng tiếng kêu tuyệt vọng của cậu vô vọng.

Nó không dừng lại, không ai tha thứ, bởi chính cậu là người đang gây ra tất cả.

Một số kẻ bỏ chạy, John thấy mảng trắng lướt qua.

Cậu giơ tay, một tia sáng đen như mực bắn ra, xé toạc không khí và cả ký ức về người đó.

Không còn ai, chỉ còn mùi khét.

John đứng đó, toàn thân ngập trong màu đỏ mà mắt không thể định hình.

Không thấy máu, không phân biệt được tay mình hay tay họ, không biết cái gì là thực, ai đang gào thét – có thể là chính cậu.

Không gian nghiêng ngả như thế giới đang sụp đổ.

Đất đá dưới chân nhấp nháy như màn hình lỗi.

Cậu ngã xuống, bóng tối ập đến – không phải vì nhắm mắt, là vì chính ánh sáng cũng đã bỏ chạy.

Một lúc lâu.

John từ từ mở mắt, đầu óc cậu lúc này quay cuồng và choáng váng, đầu cậu nặng trĩu, choáng váng, nặng nề như thể cơ thể cậu có vấn đề, John cảm thấy buồn nôn không thể diễn tả được, hoang mang và trống rỗng, không thể cảm nhận được bất cứ điều gì.

Không gian xung quanh vẫn mờ mờ nhưng không còn là cơn mê man như vừa rồi nữa.

Đây là... hiện thực.Hiện thực méo mó và kinh hoàng.

Mùi tanh lập tức ập vào mũi cậu nồng nặc, ngấy tận cổ.

Máu.

Quá nhiều máu.

John cố gượng người, cơ thể nặng trĩu như đá.

Cậu chống tay xuống đất...và chạm vào một thứ lạnh khô, dính sệt.

Không dám nhìn.

Cũng không muốn nhìn.

Nhưng cậu vẫn nhìn xuống.

Cánh tay đang giơ lên của mình

Không thấy máu đỏ trên làn da Chỉ thấy một làn da như mực hư.

Hay hơn thế.

Như ai đó đổ sơn, đổ lỗi, đổ hết mọi tội ác xuống đầu cậu.

Tay cậu run lên.

Không phải vì lạnh.

Mà vì khi giơ lên không có máu, không có vết thương...

Chỉ có cảm giác trống rỗng.Nhưng cậu biết chính tay này...

đã giết họ.

Cậu lùi lại.

Thân thể mềm nhũn.

Hơi thở gấp.

Ngực đau như bị bóp chặt.

Cậu cố bước đi —Nhưng mỗi bước chân lại lún xuống cái nền lầy nhầy như thể đất dưới hang cũng thấm đầy xác chết.

Một mẩu vải rách vướng vào chân cậu. chẳng cần biết là áo ai.

Cũng không cần biết là còn sống hay đã bị bỏ lại cùng linh hồn.

John bật nôn.

Nhưng không có gì ra.

Chỉ là bụng quặn lại từng cơn, cổ họng nghẹn đắng, nước mắt tự trào.

Cậu không muốn ở đây nữa.

Không cần biết đây là đâu.

Không cần biết mình như thế nào

Chỉ cần...

Thoát ra.

Ra khỏi nơi này.

Ra khỏi mùi máu.Ra khỏi ký ức.Ra khỏi... chính bản thân mình.

Cậu lê bước, loạng choạng như bóng ma vừa thoát xác.

Đi về phía ánh sáng mờ mịt nơi cuối hang...

...Hoặc cũng có thể là một bóng tối khác.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

êu góc tác giả

Cái kiểu miêu tả da của John khi biến đổi khá khó.

Cảm thấy không hợp lý lắm.

Mong bạn bỏ qua đơn giản là tôi cũng không giỏi miêu tả

* chú ý: thêm một điều nữa Tất cả chỉ là giả tưởng cả cái thứ tên The Nameless cũng vậy là giả tưởng hết nhé đừng hiểu nhầm Cảm ơn vì đã đọc  ̄ω ̄
 
{Creepypasata Oc} The Nameless "Who Am I In This Lake?"
Chương 8?: Mơ và tỉnh


Đau

Chỉ có một từ.

Cái cảm giác như cái gì nện thẳng vào đầu là nó đau inh ỏi.

Và rồi

chỉ còn là khoảng trống im lặng

Tiếng lá và tiếng gió xào xạc bên ngoài cửa sổ ánh nắng xuyên qua vào căn phòng nhỏ chiếu lên cậu trai trẻ đang nằm trên chiếc giường êm ái, cậu cau mày, khẽ mở mắt.

Mắt cậu vẫn còn đang thích nghi với ánh sáng thì đột nhiên mở to.

Cậu ngồi bật dậy.

Mắt đảo nhìn xung quanh căn phòng, nó được trang trí theo phong cách tối giản, toát lên vẻ dịu dàng, đúng chất một đứa trẻ ngoan và một học sinh giỏi.

Đặc biệt là nó... là ...là phòng của cậu, là không gian quen thuộc,

Cậu nhanh chóng nhìn xuống đôi tay mình, ánh sáng của nắng ban mai chiếu lên đôi tay cậu, một bàn tay mềm mại và chân thật của con người, tâm trí cậu giờ nó trống rỗng như chưa kịp hiểu chuyện gì.

Cậu nhanh chóng ngồi dậy khỏi giường , chạy thẳng vào phòng tắm, đứng trước gương, khuôn mặt của anh là gương, khuôn mặt của John Robert là một khuôn mặt dịu dàng của một thiếu niên 18 tuổi trẻ tràn đầy năng động và đôi mắt ấy vẫn sáng ngời của con người.

Đột nhiên John quay vào phòng, mắt đảo quanh.

Căn phòng không bừa bộn, gọn gàng, sạch sẽ, không có dấu vết nào chứng minh những gì cậu nhớ là sự thật.

John bỗng mỉm cười nhẹ nhõm, đồng thời cũng là nụ cười tự an ủi rằng tất cả chỉ là một giấc mơ.

Cậu vẫn nhớ rõ nỗi sợ hãi và từng sự đau đớn trong cơn ác mộng đó.

Mọi thứ trong cơn ác mộng ấy, nặng nề nhưng lại rất chân thực .

Cậu thở dài, dẹp mệt mỏi trong lòng qua một bên, và tự an ủi rằng:

"Tất cả chỉ là một giấc mơ...Chỉ là một giấc mơ."

Cậu dần thả lỏng người, nhanh chóng bước xuống cầu thang.

Tiếng bước chân vội vã vang lên, cậu chạy thẳng vào bếp như đang chờ đợi một điều gì đó.

Trước mắt cậu là căn phòng bếp và mẹ cậu vẫn đang chuẩn bị bữa sáng.

Lòng cậu bỗng chốc cuộn trào, như súc động vì cậu đã chắc rằng tất cả mọi thứ cậu đã trải qua mọi thứ, chỉ là một cơn mơ dài.

Cậu chạy đến ôm chầm lấy mẹ từ đằng sau khiến, bà giật mình.

Thấy cậu hành động có chút khác so với thường ngày, bà mỉm cười nhẹ, Bà hỏi:

"Sao vậy John, hôm nay không phải Chủ nhật sao?

Sao con không ngủ nướng như mọi khi?"

Giọng bà khàn khàn, trêu chọc.

"Không ạ chỉ là con nhớ mẹ thôi."

Cậu đáp.

"Cái thằng này giỏi trêu mẹ nhỉ?

Thôi buông ra để mẹ còn nấu nào" Bà mỉm cười nói

Cậu đành phải buông ra, lùi về phía sau, ngồi vào bàn ăn.

John nhìn theo bóng lưng mẹ đang bận rộn nấu nướng.

Bỗng nhiên bà quay lại tay bà cầm bát súp trên tay và nói:

"Đây là món con thích nhất đó John...

AA _ A AA."

Bà hét lên, bát súp nóng hổi rơi xuống đất vỡ tan.

Nước dùng nóng hổi bắn tung tóe khắp sàn.

Cậu ngồi bật dậy.

"Mẹ ơi, có chuyện gì vậy?"

Từ phòng khách, bố cậu bước vào, giật mình:

"Elle, có chuyện gì vậy?"

Bố cậu đứng chết lặng và mẹ cậu quỳ xụp xuống, nhưng cả hai đều nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ, không phải ánh mắt tràn đầy tình yêu thương, mà là ánh mắt nhìn vào thứ gì đó đáng sợ.

Nhìn ánh mắt của hai người, khiến cậu hơi rùng mình, lùi lại vài bước.

Bố cậu không biết lấy gậy bóng chày ở đâu ra.

Ông bước đến chỗ mẹ, đứng trước mặt cậu , giơ cao cây gậy bóng chày.

Tuy vẫn còn khá sợ, nhưng cậu vẫn hỏi bố:

"Bố làm gì vậy?"

Ông gào lên:

"Tránh xa vợ tôi ra, ngươi là thứ gì, ngươi không phải con tôi, con tôi đâu"

Câu nói lớn của bố khiến cậu giật mình.

John ngạc nhiên rồi quay sang mẹ mình, bà ở đằng sau bố , nước mắt tuôn rơi như suối, mắt đỏ hoe nhìn cậu:

"Con trai tôi, không phải vậy, đây là quái vật."

Cậu tròn mắt, cơ thể run nhẹ, ngước mắt xuống, anh nhìn xuống tay mình, tại sao không thể như vậy được, giờ da cậu đã chuyển màu sang màu đen vô địch, cậu phủ nhận,

"Không, điều đó không thể."

Cậu bước tới dường như vẫn cố gắng biện minh cho một câu chuyện khó tin:

"Bố mẹ, là con đây."

Cậu nhìn họ và tiến lại gần, Rob vung vẩy cây gậy bóng chày trong tay khiến cậu không thể lại gần, ông hét lên

"Cút đi, mày không phải con trai tao, mày là quái vật."

Những lời liên tiếp từ cả cha và mẹ khiến cậu dừng lại trong sự hoài nghi, đầu cậu đột nhiên đau nhức, đau đến mức cảm giác như có vật kim loại mắc kẹt trong đầu, đau đến mức mắt cậu đau nhức, cậu bắt đầu lảo đảo và quay cuồng, cảm giác dường như xuất hiện từ dưới chân, cảm giác đó mờ nhạt.

Cậu ngã xuống một cách mơ hồ rồi đứng dậy nhưng khung cảnh xung quanh cậu không còn ở trong nhà nữa mà ở giữa sân trường, cậu không biết tại sao mình lại ở đây, tại sao trước đó cậu vẫn ở nhà rồi lại xuất hiện ở đây.

Sân trường luôn là nơi tụ tập của rất nhiều học sinh và nhiều ánh mắt đổ dồn về phía cậu.

Một số nhìn cậu với vẻ sợ hãi.

Một số nhìn cậu với vẻ ghê tởm và sợ hãi.

Họ không dám đến gần.

Ngay cả giáo viên và các bạn cùng lớp cũng sợ nhìn cậu.

Họ nhìn cậu bằng ánh mắt giống như cha mẹ cậu.

Tất cả đều nhìn cậu nhưng lại thấy một con quái vật.

Rồi có những tiếng thì thầm.

Rồi nó trở nên to hơn.

"Con quái vật phải không?"

"Bóng tối có phải là quái vật không?"

"Nó có phải là quái vật không?"

Rồi những lời nói liên tục như một bức tường vô hình kéo cậu vào ngày càng sâu hơn.

Cậu dường như bắt đầu bối rối trước những lời nói đó.

Cậu bịt tai và cố gắng biện minh cho mình bằng những lời nói dường như đang thì thầm.

"Không phải"

Cậu nhắm chặt mắt lại, không dám đối diện với những lời thì thầm kia.

Nhưng rồi, lạ thay—tất cả bỗng lặng im, im đến mức chỉ còn tiếng tim đập hỗn loạn trong lồng ngực.

Khi mở mắt ra, cậu ngỡ ngàng nhận thấy cảnh vật đã đổi khác.

Không còn sân trường, không còn ngôi nhà ấm áp nữa.

Trước mặt cậu giờ là khu rừng u tối—chính nơi cậu từng bị truy đuổi, từng chết đi trong sợ hãi.

Một cảm giác lạnh buốt len lỏi qua bàn chân.

Cậu cúi xuống và chết lặng: dưới chân là mặt hồ tối đen như mực, đặc quánh, phẳng lặng như tấm gương khổng lồ.

Từ trong lòng hồ, vô số cánh tay gầy guộc, đen kịt bắt đầu trồi lên.

Những ngón tay dài ngoẵng, móng nhọn cắm vào da thịt, bấu víu lấy cơ thể cậu.

Chúng lạnh lẽo, trơn nhớp, như được kéo thẳng ra từ địa ngục.

Mặt hồ tối ngòm ấy lan rộng vô tận, nuốt chửng mọi âm thanh.

Và ngay trước mặt cậu... một tấm gương từ từ nổi lên.

Trong gương, phản chiếu không phải là con người cậu, mà là một cái bóng.

Một hình dạng đen kịt, đặc quánh, đậm đặc đến mức còn tối hơn cả hố sâu—đen đến mức nuốt trọn cả ánh sáng quanh nó.

Trên khuôn mặt ấy chỉ còn đôi mắt trắng dã, trống rỗng, vô hồn.

Nó nhìn thẳng vào John.

Rồi khẽ nhếch môi.

Một nụ cười rách toạc.

Khi nụ cười ấy xuất hiện, mọi thứ quanh anh chao đảo, trở nên mờ nhòe như sương khói.

John muốn chạy, muốn quay lưng bỏ đi, nhưng đôi chân cứng đờ.

Cơ thể cậu không hề cử động—như thể bản thân đã không còn thuộc về chính mình nữa.

một giọng nói trầm nhưng không giống giọng nói của con người, giọng nói đó khàn khàn và khô khan, vang vọng khắp nơi:

"Ngươi sẽ không còn là ngươi nữa...

Mà sẽ là chúng ta, ta sẽ hòa tan ngươi, thân xác này, tâm trí này tất cả sẽ thuộc về chúng ta."

Giọng nói của nó vang vọng trong tâm trí cậu như hàng trăm chiếc đinh kim đâm vào, hơi thở của cậu ngày càng rối loạn, bàn tay đen từ dưới hồ siết chặt như muốn kéo cậu vào bóng tối, ánh mắt trắng bệch của thực thể đó cứ giữ chặt cậu, nụ cười của nó ngày càng rộng hơn như thể nó có thể nuốt chửng cả không gian và rồi mọi thứ đột nhiên biến mất, một bóng tối bao trùm, đè nặng lên mí mắt cậu và chặn đứng mọi thứ.

John tỉnh dậy với cái đầu nặng trĩu, như thể bị ai đó đập vào đầu hàng trăm lần.

Mỗi cử động nhỏ đều khiến cơn đau nhói truyền thẳng vào thái dương.

Cậu cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn thân mềm nhũn, như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn.

Lần này, trước mắt cậu là khu rừng.

Không có phòng ngủ, không có tấm gương rùng rợn, thay vào đó là mùi đất ẩm thấp xộc thẳng vào mũi, khiến cậu nghẹn lại.

Mọi thứ nơi đây chỉ toàn là cây, lá và đất, vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Đó chính là khu rừng, khu rừng đã ám ảnh cậu, chính là nơi này.

Nơi khiến cậu phải chạy là một giây bám víu vào sự sống và bằng cách nào đó kỳ diệu cậu vẫn còn sống sau những điều đó.

Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc áo khoác cậu đã mặc trước khi vào khu rừng này cùng Elior.

Chiếc áo khoác ẩm ướt và lạnh ngắt.

Nó rách nát và nồng nặc mùi đất.

Hơn nữa, giờ đây, cái lạnh đang thấm dần vào da thịt khiến cậu rùng mình.

Cậu ngẩng đầu, nhìn những hàng cây vươn cao, lá cây đan xen như một tấm rèm.

Bầu trời phía trên xa xăm, xám xịt, xanh thẳm, tưởng chừng như không thể chạm tới.

Nó giống như bóng tối vô tận nuốt chửng lấy chút ánh sáng cuối cùng.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

góc tác giả

Hello mọi người lại là mị đây tôi thấy chương ngày hôm nay hơi chán nhỉ

Thực lòng tôi muốn làm kiểu Slenderman Mansion ý mọi người ạ

Nhưng không biết có phù hợp không nữa

mị cảm thấy chương 9 cần sửa nhưng mị lười quá đành để hôm nao đã
 
{Creepypasata Oc} The Nameless "Who Am I In This Lake?"
chút chỉnh sửa


Như phần tiêu đề đã nói tôi sẽ có một chút chỉnh sửa ở chắc là Chương 11 và Chương 9

Chuyện là trong lúc thời gian còn đi học về tôi đọc lại chuyện của mình thấy có đôi chút phần không được hợp lý lắm

Thế nên tôi Chỉnh sửa một chút có thể là sẽ sửa hết luôn cả một chương truyện

Do mình thấy bản cũ chưa ưng ý mình lắm Thế nên mình sửa

Còn chương mới thì tôi sẽ nghĩ ra sau
 
{Creepypasata Oc} The Nameless "Who Am I In This Lake?"
Thông báo


Xin chào các bạn

Tại sao tôi lại phải đặt ra thông báo này ồ tôi năm nay lên lớp 9 cũng sắp phải thi vào lớp 10.

Tôi muốn chỉnh sửa lại cái thông báo này vì tôi nghĩ thời gian hiện tại.

Tôi không có thời gian hoặc tôi đang rất nản chí về việc viết chuyện

Hiện tại tôi nghĩ có thể vào mùa hè năm sau sau tháng 6 thì tôi có thể làm chuyện trở lại

Thế nên mong các bạn yêu thích hoặc ủng hộ chuyện này nhưng các bạn vẫn luôn ủng hộ tôi và hãy chờ đợi tôi.

Năm sau nhất định tôi sẽ quay lại

cảm ơn các bạn

❤❤
 
Back
Top Bottom