Cập nhật mới

Khác crackbrained.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
110008309-256-k336046.jpg

Crackbrained.
Tác giả: vollkoffer
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

gõ vỡ sọ, ổ trống rỗng.



carnation​
 
Crackbrained.
Rừng thông


Tôi vẫn đợi em kể từ ngày này ba năm trước, tại nơi đây, cánh rừng thông mùa thu đã se lạnh gần đông.

Tôi còn nhớ lắm nụ cười ấm áp với đôi má đá ửng hồng vì khí trời cùng sự e lệ và khép nép của em.

Đôi mắt màu xanh sậm nhưng vẫn cuốn hút lấy tôi với sự sắc sảo và tinh anh.

Mái tóc nâu dài chấm lưng suôn mượt như suối nước, khẽ khàng luồn lách qua những khe ngón tay tôi mỗi lần vuốt qua mái tóc của em.

Cái cảm giác khi những ngón tay thô ráp vuốt nhẹ trên lớp da mịn màng của em, khiến bản thân tôi không tài nào kiềm chế được những ham muốn đang chực chờ.

Nhưng em đã nói, chúng ta vẫn còn quá trẻ, vẫn còn quá sớm để thử thứ cảm giác mới đến này.

Tôi đã nghe lời em.

Khi đấy em đối với tôi nhưng một vị thiên thần giáng thế, được chúa trời tạo riêng chỉ dành cho tôi chứ không phải ai khác.

Và rồi em và tôi đã lập nên lời thề ước vào năm em mười tám tuổi, rằng bốn năm sau khi em rời khỏi nơi đây vì một số lí do, em sẽ quay lại trong vòng tay tôi.

Tôi đã vui vẻ đồng ý, và hôn lên bờ môi mọng đỏ như dâu tây.

Nâng niu nét cổ em trong bàn tay rộng lớn của chính mình.

Tôi đã tin tưởng em.

Nhưng đã không còn.

Khi tối ngày hôm ấy, em đã ở cùng một người con trai khác.

Tôi đã rất tức giận và đã lớn tiếng với em rồi đuổi thẳng cổ hắn ta đi.

Em chỉ nhìn tôi đầy tổn thương và căm hận, làm lòng tôi nhói lên như ngàn con dao găm đâm vào.

Tôi đã nắm lấy tay em và lôi em vào nơi rừng thông chúng ta vẫn thường cùng nhau trò chuyện.

Em biết đấy.

Tôi đã đau lắm khi em nói tôi là một tên hoang tưởng và tâm thần.

Để yêu em, tôi đã yêu đến loạn trí mất rồi.

Tất cả là vì em.

Vậy mà em lại nỡ nào ruồng bỏ và đánh đập tôi?

Em có biết rằng điều đó làm tôi căm giận lắm không.

Nhưng giờ tôi không giận em nữa, tôi vẫn chỉ yêu em thôi.

Cảm giác vuốt lấy mái tóc sơ xài của em vướn bận những nhánh thông thật kinh tởm.

Cảm giác lớp da mềm mịn lạnh cóng dưới những ngón tay thô ráp của tôi khi di qua những đường nét trên khuôn mặt thanh tú thật là buồn bã.

Nhưng em vẫn xinh đẹp như ngày nào, vẫn là nữ thiên thần của riêng lòng tôi.

Tôi đã yêu em đến loạn trí mất rồi.

Tôi vẫn yêu nhất tuổi mười tám này của em.

Tôi vẫn đợi đây.

Hỡi thiên thần của riêng tôi, liệu em còn mở mắt nhìn tôi nữa không?
 
Crackbrained.
Angelica


Angelica Schuyler chống cằm nhìn phong cảnh bình yên qua khung cửa sổ.

Hàng mi dài e lệ khép lại chậm rãi rồi mở ra, để lộ đôi mắt trong veo nhưng lại đượm nét buồn.

Một tay khác nàng để trên mặt bàn, ngón trỏ liên tục gõ đều theo nhịp thở đứt quãng của những cảm xúc trực trào dâng trong lòng.

Angelica cảm thấy cơn gió mơn trớn nhẹ qua làn da mọng căng nàng, khiến nàng liên tục cảm được chút rờn rờn của cơn lạnh.

Nàng ngồi đây, trong căn phòng vắng vẻ của riêng nàng.

Một mình.

Quan sát hai thân ảnh vui vẻ dưới khu vườn phía sau.

Một nam một nữ.

Em gái nàng và người nàng yêu.

Một cặp vợ chồng vừa cưới.

Nàng chỉ có thể nhoẻn miệng cười trong cay đắng, cố nuốt trôi cái thứ cảm giác khó chịu trồi lên khỏi cuống họng.

Tựa như chỉ cần một kíp nổ sẽ khiến Angelica tuôn ra những gì nàng muốn nói.

Những thứ mà nàng vẫn luôn giấu ẩn trong tâm.

Angelica rời cái ghế đệm, tiến đến bên giường rồi ngã sấp xuống tấm nệm lò xo êm ấm, nhưng lòng nàng nặng trĩu.

Nàng không thể thôi nhớ được, lần đầu nàng gặp Alexander Hamilton.

Nàng đã không nhận lời Hamilton.

Có phải là vì nàng nghĩ chàng nghèo túng nên muốn tìm đến mình hay không?

Nhưng, sự thông minh lỗi lạc và tinh anh của Hamilton đánh bại cái thân phận nghèo nàng của chàng.

Khác với những người đã đi cùng chàng, Hamilton như một viên ngọc quý giá được toả sáng giữa các chiến hữu của chàng.

Giọng nói ấy, khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy và cặp má ửng đỏ lên vì ngượng ngùng đã khiến nàng yêu ngay.

Một ấn tượng không thể phôi phai.

Angelica, lần đầu tiên quan tâm đến hình ảnh của trước một người khác giới khiến nàng cảm thấy hoảng sợ với cảm xúc của bản thân.

Vì nàng đã có bao giờ hứng thú với một ai đâu?

Nhưng chẳng hiểu vì lí do gì, Hamilton lại đặc biệt hơn.

Có gì ở chàng đã khiến nàng bị cuốn hút.

Nàng, và cảm xúc của bản thân nàng.

Nhìn sang người em gái thân yêu của nàng, Eliza Schuyler.

Sự ngây thơ và vô vọng.

Ánh mắt của con bé.

Nàng biết rõ em mình như biết rõ tâm trí của bản thân.

Nàng biết rằng, Eliza đã yêu Hamilton đến mê muội.

Và nàng cũng biết, nếu nàng nói yêu chàng.

Eliza sẽ âm thầm lùi lại và chàng sẽ thuộc về nàng.

Eliza ấy sẽ nói "em ổn."

Em ấy sẽ nói dối.

Nàng không muốn như vậy.

Nhưng giờ đây, nàng lại hối hận.

Làm tốt lắm Angelica.

Giờ thì em gái nàng chính là vợ của chàng.

Ít ra, Angelica vẫn có thể ngắm nhìn hình bóng của chàng từ xa.

Ít ra thì, giọng nói ấy, khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy và cặp má ửng đỏ lên vì ngượng ngùng trong thâm tâm lặng lẽ vẫn thuộc về nàng.

____________

Câu truyện được tạo nên từ một sự kiện có thật.
 
Crackbrained.
Ánh Trăng


Ánh trăng là sinh linh của vạn vật.

Về đêm.

Nhưng kẻ hám ngủ bản ngày và lục rục trong đêm tối.

Chúng khinh ghét cái gay gắt và chói loá của mặt trời, chúng thờ phụng thứ ánh trăng huyền ảo.

Như những sợi tơ bạc giăng bởi nhện trăng từ trên trời xuống và quấn nhẹ lên từng vật.

Nhẹ, chứ không phải để giết.

Nhẹ, đủ để có thể giật dây màn đêm như một con rối vâng chủ.

Đúng hơn.

Trăng là nhện.

Là kẻ múa rối.

Tất cả đều phải phục từng nó.

Nhưng rồi con người tới, chặt phăng những sợi dây mỏng tanh đó bằng những lằn ánh sáng nhân tạo đến chói mắt.

Đẩy lùi những kẻ của màn đêm chìm sau vào hang ổ của bọn chúng.

Nước dãi chảy rơi khắp mọi nơi, tiếng vuốt cào đến đinh tai nhức óc.

Tiếng rú thét, gầm gừ đến những tiếng kêu nhỏ tí inh ỏi kéo dài khắp đêm trăng - con nhện bị bệnh - chúng hận người.

Chúng đợi đến ngày có thể quắp lại đầu của con người và đêm về đắp làm bãi đá và trải lớp da người bên trên.

Để cho chúng hơi ấm, hơi ấm của những lớp mỡ còn rơi rãi lại, bù cho khoảng thời gian đói quắp queo và cóng lạnh của bọn chúng.

Khi ánh mặt trăng không đủ để sưởi ấm hơi thở phì phò và đôi mắt vằn đỏ máu vì khô khan.

Những con rối đáng thương.

Nhện cười, trăng cười.

Mặt trăng cần chúng mày để cung cấp nguồn lượng sống, mà chúng mày hiểu theo nghĩ ngược lại.

Trăng là phản chiếu của ánh nắng mặt trời.

Nhưng sẽ không phải sợ ánh sáng nhận tạo tước đoạt ngai đêm của nó.

Người biến mất.

Chúng mãi thành rối.

Trăng vẫn là trăng.

Ánh trăng đầy ma mị.
 
Crackbrained.
Trở lại


Đã được bao lâu từ lúc tôi rời khỏi thế giới này?

Đã được bao lâu tôi được nói chuyện lại với những người là bạn tôi, những người bạn thật sự mà tôi có thể cùng trò chuyện.

Bởi lúc rời đi mới thấy nó trống trãi vô cùng, thế giới thực và ảo dù có muốn dứt chúng ra vẫn gần như chẳng được.

Vì sao?

Vì ta đã bị ăn sâu vào bởi ảo tưởng và hảo huyền, ta sống với nó như cõi mộng nơi ta vẫn theo đuổi ước mơ và thuần là chính mình.

Nhưng kẻ không, cần sự thương hại bởi những kẻ có.

Vì chúng sẽ chẳng bao giờ để lộ bản chất thật sau nụ cười xã giao rạng rỡ kia.

Tôi cũng vậy.

Mệt mỏi với mọi thứ và nơi đây là nơi duy nhất để tôi sống.

Có quá chăng thật suy bại?

Có quá chăng đã quá nghiện?

Là vậy.

Vì tôi muốn vậy.

Thực và ảo tôi vẫn chọn ảo.

Dù mỉa mai thay thế giới tôi sống vẫn là thực.

Thứ thuốc phiện của tinh thần, tôi đã quay trở lại.
 
Back
Top Bottom