Khác Cover ( Jensoo ) 4 Days

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
206600759-256-k318188.jpg

Cover ( Jensoo ) 4 Days
Tác giả: Taeganger-Devil
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Au : Mooncaca
Cover : TaegangerDevil ( Mon )
Tên fic mình không thay đổi.

Và đã nhận được sự đồng ý của au gốc



jensoo​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • Caesar Đại Đế (Dịch theo vở kịch Julius Caesar)
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • Civil War(Nội chiến)
  • [COVER][Hắc Miêu] Âm Dương Nhãn Và Thiên Sư Tiểu Thư
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT-EDIT] [COVER] Âm Dương Nhãn và Thiên Sư Tiểu Thư
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cover ( Jensoo ) 4 Days
    Bầm dập cục Mandoo của bác sĩ Kim


    " Cạch "

    " Ầm "

    Cánh cửa nhà mở toang.

    Jisoo vuốt vội hàng mồ hôi trên trán mình, cô thở gấp gáp tìm kiếm vợ nhưng không thấy đâu.

    Cô bồn chồn xem đồng hồ, vừa đúng beng 20: 00, cô đã cố gắng hết sức hoàn thành ca mổ để trở về sớm với cô vợ của mình, cô không an tâm khi để nàng ở nhà một mình, vì vợ đang đau chân, đau tay.

    Jisoo vắt áo khoác trên sofa rồi nhìn dáo dát, cô run run gọi một tiếng.

    - Vợ ơi......

    Không ai trả lời, căn nhà lặng im.

    Jisoo sực nhớ, vợ đang đau chân dĩ nhiên không đi lại được, chắc chắn đang ở trên phòng.

    Cô lập tức chạy tọt lên phòng, đẩy cửa vào.

    May quá, nàng đang nằm ở trên giường.

    - Vợ.....em còn đau không ?

    Nini.....

    Jisoo đi gần đến chỗ nàng rồi hỏi nhỏ nhỏ, sợ rằng nàng đang ngủ, nhỡ cô to tiếng quá làm nàng thức giận.

    Jennie đôi mắt trũng xuống, da thịt lạnh lạnh, đôi mắt sáng rỡ nhìn cô rồi đôi môi xuất hiện nụ cười thấp thoáng.

    - Em không sao.

    Jisoo thấy nụ cười gượng gạo của vợ, biết ngay nàng còn đau lắm.

    Chân tay đầy sẹo thế này mà.

    Cô đau lòng tốc chăn ra, lấy thuốc trên tủ xuống rồi xốc vợ ngồi dậy thoa thuốc cho nàng.

    - Em xem, bầm cả lên, ở đó mà không sao.

    Cô nhìn vết thương tím bầm trên tay, chân, ngực, cổ, trán của nàng mà muốn rơi nước mắt .

    Là tại cô nên nàng mới bị thế này.

    Hôm trước nàng điện bảo muốn đi mua bánh sinh kem để mừng kỉ niệm 10 năm ngày cưới của họ, thế mà cô lại có ca mổ không thể chở nàng đi, thế là Jennie tự lái xe đi.

    Tay lái yếu nên mới ngã xe, ngay đoạn đường trơn, ôi bầm dập hết cục cưng của bác sĩ Kim.

    Sau khi thoa thuốc xong, cô kéo nàng nằm xuống giường, bản thân cô cũng nằm bên cạnh, tay choàng qua eo nàng xiết chặt.

    - Vợ, đói không ?

    - Em không có đói.

    Cô nhíu mày, nghiêng người nhìn chằm chằm cô vợ ốm o của mình.

    - Thế sáng giờ đã ăn gì chưa ?

    - Chưa nữa.

    Jisoo chậc lưỡi, cốc nhẹ vào đầu nàng rồi bước xuống giường, nhanh chóng đi xuống bếp pha cho vợ li sữa ấm.

    Jisoo vừa bưng li sữa lên phòng vừa khịt mũi.

    Hôi quá, à, là cô hôi quá, đi làm cả ngày rồi còn đâu.

    Chắc phải tắm một chút kẻo vợ chê thì khổ.

    Jisoo để nàng dựa vào thành giường vừa cẩn thận đút sữa cho nàng uống.

    Nhưng sữa đến môi lại chảy ngược ra, chỉ thấm vào môi một ít.

    Cô lắc đầu không hài lòng, cô vợ này lại nhõng nhẽo đây mà.

    Cô lập tức ngậm ít sữa vào miệng rồi kê sát vào miệng nàng, truyền qua cho đến hết li sữa mới thôi.

    Cô thực hiện xong hành vi " đồi bại " của mình liền cười hề hề, ấn vào môi nàng hỏi

    - Ngon không ?

    - Thừa cơ hội thật.

    Nhưng mà...ngon.

    Thấy vợ ngoan ngoãn như vậy, cô mỉm cười rồi dẹp li sữa qua một bên, đỡ vợ cẩn thận nằm xuống, tránh động chạm vào vết thương của nàng.

    Cô đi tới tủ chọn bộ áo ngủ, vừa luyên thuyên hỏi.

    - Vợ, em có muốn tắm một chút không ?

    - Không, em không thể tắm.

    Jisoo giật mình, ờ, vợ đang đau mà, đụng nước không được, sao cô lại đoảng thế nhỉ ?

    Mấy ngày nay cô toàn tắm nước ấm cho nàng mà, sao lại quên ?

    Cô cười hề hề cho cái tật mau quên của mình.

    Jisoo bước ra từ phòng tắm, tay cầm khăn lau khô mái tóc, nhìn thấy cô vợ kia vẫn chưa ngủ thì đi nhanh tới ngồi bên cạnh nắm lấy tay nàng.

    - Sao còn thức ?

    - Em nhớ con.

    Em muốn gặp con.

    - Không được.

    - Cô lắc đầu, lấy ngón tay làm thành hình dấu X ý bảo không được, đứa nhỏ tăng động đó gặp nàng nhất định mè nheo, nó mà động vào vết thương của nàng thì sao ?

    Nhất định cô sẽ đánh nó đến mông nở hoa mới thôi.

    Jisoo thấy vợ buồn buồn, biết ngay nàng nhớ con.

    Cô thở dài rồi cầm lấy điện thoại bấm vào số máy của mẹ mình.

    Vừa quay số vừa vuốt ve khuôn mặt vợ mình, mới bệnh có mấy bữa mà xanh xao hết biết, thật xót chết người ta.

    Nhất định phải chăm em béo ú mới thôi.

    Sau vài tiếng tít, bên kia có giọng nói trẻ con phát ra.

    - Alo ba.....

    -Ừ, ba vừa từ bệnh viện về nhà, con đã ăn cơm chưa ?

    - Dạ, nội đã đút cơm cho con ăn, còn có gà chiên.

    - Đứa bé gái nói, kèm theo mấy tiếng khụt khịt.

    - Con ngủ sớm, coi chừng cảm lạnh.

    - Dạ mà.....ba ơi.....- Tiếng nó ngập ngừng một lát rồi nói.

    - Con yêu ba.

    - Ba cũng yêu con.

    - Cô bật cười, còn tưởng chuyện gì khiến nó ngập ngừng, ai dè chỉ là muốn nói ba chữ này, còn làm ra bộ dạng quan trọng, hết hồn.

    Nó ngưng một lát, rồi lại lí nhí hỏi cô.

    - Thế bao giờ con mới được về bên đó với ba ?

    - À, đợi vài hôm nữa nhé.

    - Cô hếch mắt nhìn vợ rồi tiếp tục nghe điện thoại, con định về làm kì đà cản mũi vợ chồng ba à ?

    Mơ đi con, tống cổ con sang nhà nội con là ba mẹ mừng lắm rồi.

    - Thôi, ba tắt máy đây.

    Cô nói xong lập tức dẹp điện thoại rồi cúi người hôn lên má vợ mình.

    - Sao ?

    Nghe tiếng con rồi đó, đỡ nhớ chưa ?

    - Nó thật bạc tình, còn không nhắc đến em.

    Jisoo cười hô hố, em còn lạ gì cái đứa nhỏ đó, nó ở bên đó có đồ chơi, còn có đồ ăn, có ông bà nội chơi với nó, nó còn thèm nhắc tới em sao ?

    Jisoo nằm xuống, đỡ vợ nằm trên cánh tay mình rồi ôm chặt lấy nàng, mắt nhắm thật chặt.

    - Ngủ đi em.

    - Buông em ra đi mà, em hôi lắm.

    Jisoo thả lỏng một tí, ngửi ngửi.

    Vợ bệnh nên mấy ngày nay toàn lau cơ thể bằng nước ấm, không tắm rửa bình thường thì đương nhiên phải " bốc mùi " một tí, đợi nàng hết đau cô sẽ bưng đi tắm tới nỗi thơm nức mũi mới thôi.

    Cô mỉm cười ôm chặt vợ hơn, hôn lên mái tóc nàng.

    - Không có, vợ chị.....thơm lắm.

    ------------

    Nghệ thuật là ánh trăng lừa dối
     
    Cover ( Jensoo ) 4 Days
    Soo rất sợ họ đem em đi


    Jisoo thức dậy vào buổi sáng khi bình minh còn chưa ló dạng.

    Cô xem đồng hồ, chỉ mới 5h.

    Cô xoay qua nhìn cô vợ đang nhắm mắt ngủ ngon lành bên cạnh.

    Cô nghiêng người sờ khuôn mặt vợ mình, thật xinh đẹp.

    Đây là người vợ cô yêu nhất trên đời.

    Cô đã dùng mọi cách để có được nàng, cuối cùng cô cũng thành công chân chính đem nàng về làm Kim Phu Nhân.

    Nói đi cũng phải nói lại, cô vợ xinh đẹp này hồi xưa cũng có nhiều vệ tinh lắm đó nha.

    10 năm trước đã vậy, tới hồi họ cưới nhau rồi mà mấy đứa si tình vẫn tăm tia vợ cô hằng ngày, làm cô lo muốn chết.

    Nhất là cái đồ háo sắc Đặng Wheein, bạn thân của cô.

    Hắn ta tòm tèm vợ cô hồi còn học cấp 3, bây giờ chắc vẫn còn tiếc hùi hụi.

    Jisoo nâng người cao một chút hôn vào cánh môi của vợ rồi lại an ổn nằm ngủ thêm một lát.

    Đến khi cô thức lần thứ hai đã 8h.

    Cô vội vã chạy vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt rồi pha thau nước ấm đem ra giường, trên tay không quên cầm theo cái khăn lông mềm mại.

    Cô khều khều nàng.

    - Em....thức đi, sáng rồi.

    Lau người nè.

    Nhưng con mèo kia có vẻ đã ngủ quá say, cô mặc kệ, thay quần áo cho vợ.

    Khi cơ thể nàng đã trở về nguyên thủy, cô mới thấy rõ mấy vết thương đang lở loét.

    Cô giận mình hết sức, phải chi tự đưa nàng đi là đã không xảy ra tai nạn, khiến vợ ra nông nỗi như vậy.

    Cô cẩn thận lau mặt, mũi, cổ, tay chân cho vợ, còn cố tình làm nhẹ nhất có thể để vợ không đau và không thức giấc.

    - Em có giận chị khi chị khiến em thành ra như thế này không ?

    - Cô đau lòng hôn vào vết thương nặng nhất của vợ.

    Tất cả là Jisoo mới khiến nàng đau thế này, ngay cả đi lại cũng không được.

    - Không giận.

    Jisoo vuốt nhanh dòng nước mắt trên khóe mi mình, thật mít ướt.

    Mà cái cô vợ kia thức sao không nói một tiếng ?

    Làm hết hồn à !

    - Em ngoan ngoãn ở nhà, chị đến bệnh viện một tí.

    Chiều sẽ về với em.

    - Dạ.

    Thấy nàng ngoan ngoãn như thế cô mới an tâm.

    Cô thay cho nàng bộ đồ thoải mái hơn rồi nấu cho vợ ít soup, ít sữa.

    Đem tất cả để cạnh giường cho vợ, sau đó nhanh chóng di chuyển đến bệnh viện, trễ giờ mất rồi.

    Cô thay cái áo blouse trắng vào rồi gấp gáp đi vào phòng làm việc của mình.

    Hôm nay có khá nhiều việc phải giải quyết lắm đây.

    Không lâu sau, bên ngoài một thân ảnh cao lớn bước vào.

    Hắn ta nhìn một vòng phòng rồi ngồi đối diện cô.

    Hắn ta ngập ngừng.

    - Soo, cậu....nghỉ thêm vài hôm đi.

    - Wheein, đừng lo.

    Mình làm được mà.

    Cậu cứ làm quá.

    - Jisoo cười giả lả.

    Cái tên này chuyên làm lớn mọi việc.

    - Vậy nếu cậu ngủ không được thì lấy thuốc an thần mà dùng, ít thôi.

    Jisoo gật đầu cho qua chuyện.

    Chỉ là chăm vợ ốm, hắn ta cứ làm lố là hay.

    - Hay.....ngày mai mình tới nhà cậu chơi ?

    - KHÔNG.

    Wheein giật mình với thái độ của cô, hắn im im hồi lâu rồi đứng dậy bước ra ngoài, không quên ngoáy lại nhìn con bạn mình thêm một lần.

    Jisoo thở hồng hộc, cô ụp mặt xuống bàn.

    Cô không thích Wheein đến nhà mình, càng không thích hắn đến gần vợ cô.

    Vì hắn đã từng yêu nàng, cô không muốn ai cướp nàng khỏi tay cô.

    Cô nhấp nhỏm điện về cho nàng nhưng không ai bắt máy.

    Chắc vợ ngủ.

    ....

    Jisoo ngồi trong bệnh viện tới 17:00 chiều, cô thấp thỏm đứng ngồi không yên, có lẽ vì lời đề nghị của Wheein ban sáng chăng ?

    Cô vô thức sợ sệt.

    Jisoo đi xuống phòng viện trưởng, muốn xin bà nghỉ sớm để về với vợ, sợ nàng ở nhà một mình không ai trông coi, không ai đút cơm đút sữa, nàng sẽ bỏ bữa cho xem.

    Viện trưởng nhìn cô bác sĩ trước mặt mình đơm đơm, sao tàn tạ thế con ?

    Phấn chấn lên nào.

    - Ừ, con về đi.

    Con..... nên mua thuốc an thần uống.

    - Viện trưởng đẩy gọng kính lên rồi ân cần nói.

    Cô cười xòa, hết Wheein, bây giờ là viện trưởng, bọn họ cứ xem cô như trẻ con.

    Chỉ là vợ bị té xe, đau cần như thế.

    Nhưng để đúng phép lịch sự, cô cũng cúi đầu.

    - Con biết rồi ạ.

    Viện trưởng gật đầu, sau vài giây lại ngỏ ý :

    - Ta....chiều nay qua nhà con.....

    - Dạ không cần ạ.

    Con không sao.

    Jisoo nói xong ngay lập tức rời khỏi, mau chóng lấy xe lái về nhà.

    Sợ vợ đói.

    Trên đường cô lái xe trở về còn cố ý ghé quán mua cho vợ bịch cháo huyết và trái cây, còn có li trà đào chua chua mà vợ yêu thích.

    Jisoo trở về nhà lập tức chạy tót lên phòng ôm chầm lấy vợ, chặt thật chặt, một cảm giác sợ hãi dâng lên trong cô.

    - Vợ, chị sợ lắm.

    - Chị sao vậy ?

    Sao lại khóc ?

    Jisoo nức nở càng ôm nàng dữ hơn, hốc mắt cay xè nói với vợ.

    - Wheein đòi đến đây.

    - Sao thế ?

    Chị ấy cũng hay đến đây chơi mà.

    - Không không.

    Cậu ta còn yêu em, chị sợ cậu ta lại tán tỉnh em rồi em lại xiêu lòng.

    Em hết yêu chị.

    - Không có đâu mà.

    Jisoo lắc đầu lia lịa, nước mắt trào ra không biết bao nhiêu mà nói.

    Cô ghị nàng sát bên cơ thể mình như muốn hòa cô gái nhỏ làm một vơi cô.

    -

    Sau này hắn ta có đến em đừng mở cửa cũng đừng lên tiếng.

    Chị không muốn hắn gặp em.

    - Được rồi mà.

    - Không không, ai đến em cũng không được mở cửa.

    CHỊ KHÔNG MUỐN AI ĐEM EM ĐI CẢ.

    - Nín đi.

    Em biết rồi mà.
     
    Cover ( Jensoo ) 4 Days
    Giống như vợ chồng son


    Jisoo cả đêm ngủ không được, cứ ôm chặt vợ mình mà thấp thỏm, miệng không ngừng lẩm bẩm kêu tên nàng, cầu xin nàng đừng rời bỏ mình.

    Mặc dù Jennie đang ở cạnh cô đây mà, thế nhưng sao nước mắt vẫn cứ rơi ?

    Có phải là do yêu nhiều quá nên luôn sinh ra cảm giác lo sợ mất đi đối phương bất cứ lúc nào không ?

    Jisoo thức dậy với đôi mắt nặng trĩu và bọng đen.

    Cô dụi dụi vài cái cho đỡ mỏi rồi nhìn vợ mình.

    Thấy mắt nàng đang mở thì ôm nhẹ rồi hỏi nhỏ :

    - Bà xã, em thích ăn gì ?

    Hôm nay chị được nghỉ buổi sáng.

    - Chị ăn gì, em ăn nấy.

    Jisoo mỉm cười xoa đầu nàng, cô vợ này luôn như thế, rất dễ tính trong mọi thứ, miễn Jisoo vừa ý thì nàng cũng vừa ý.

    - Hôm nay chị làm cơm nắm cho em nhé ?

    " Tíng tonggggg "

    Jisoo giật mình ôm chầm lấy vợ khi nghe tiếng chuông cửa.

    Mãi đến khi vợ lay lay cô mới choàng tỉnh.

    - Chị, ra xem là ai đi.

    - Ừ.

    - Jisoo nói xong chạy mau đến cửa sổ đưa mắt xuống dưới.

    Sau đó chạy tới bên chỗ nàng.

    - Là ba mẹ và bảo bối của chúng ta.

    Cô suy nghĩ một lát, đi qua đi lại.

    Sau đó chạy tới bên giường thì thầm với vợ.

    - Em ngoan ngoãn ở đây, im lặng, chị ra đó một tí sẽ vào với em ngay.

    Cô nói xong lập tức đi ra khỏi phòng, khóa chặt cửa.

    Vì phòng của họ thông với phòng khách, nên cô bước nhanh ra phía cửa chính, lúc đi ngang qua tủ còn cố ý lấy một chai nước hoa xịt quanh nhà.

    Con bé họ Kim, phiên bản thu nhỏ của cô vừa nhìn thấy ba nó đã réo gọi rồi sà vào lòng cô.

    Nhưng ngay lập tức nó khịt khịt mũi, mùi gì hôi vậy ?

    Ba chính là mấy ngày chưa tắm vậy ?

    Thật ở dơ hết phần thiên hạ mà.

    - Ba, thật nhớ ba.

    - Ba cũng nhớ con gái.

    - Cô hôn nhẹ nó một cái rồi thả nó xuống đất, cúi gập đầu chào hao người già kia.

    - Ba mẹ.......ba mẹ......vào....chơi.

    Cô dắt tay con bé vào trong, đặt con lên sofa rồi ngồi đối diện ba mẹ.

    Không gian im lặng đến đáng sợ.

    Rất lâu sau đó, ông Kim mới cất tiếng hỏi.

    - Con.....ngủ ngon không ?

    Cô ngập ngừng rồi mỉm cười, một nụ cười " khác người ".

    - Dạ....ngon.

    Thấy thái độ rụt rè của con gái, ông bà Kim im lặng không hỏi nữa.

    Cô cúi đầu trầm ngâm.

    Là cô nên nàng mới gặp tai nạn, mới té, mới trầy xước, mới bầm dập, cô sợ ông bà la mắng nên mới có thái độ rụt rè này.

    Cô tự cười bản thân, là mình nghĩ nhiều rồi.

    - Jisoo, con nên nghỉ ngơi rồi hẳn đi làm lại......

    - Không sao mà.

    Chỉ là bầm, bầm thôi, không có sao mà...... không sao......không có sao......

    Jisoo thờ ơ trả lời, đôi mắt nhìn xa xăm đâu đâu không xác định, cả cơ thể co rúm lại.

    Câu trả lời cứ lặp đi lặp lại như thế rất nhiều lần, không sao, không sao.

    Không có sao.

    - Ba, sao ba hôi quá vậy ?

    - Con bé bây giờ mới có cơ hội hỏi ba nó.

    Hồi nãy thật sự có thơm mùi nước hoa nhưng bây giờ nước hoa cũng bay hết, thành ra cứ có mùi hôi xộc vào mũi nó, làm nó khó chịu vô cùng.

    Là nhà có thứ gì không còn ăn được nên bốc mùi sao ?

    Nó nhớ kĩ ba nó cẩn thận lắm mà, thức ăn qua ngày ba nhất định đem bỏ thùng rác.

    Jisoo giật mình một cái rồi nói.

    - Ba....là ba tắm không kĩ, tối trời nóng nên mồ hôi ra nnhiều.

    Nên hôi.

    Ba....ba sẽ đi tắm lại.

    - Dạ.

    Mà ba ơi, sao ba....khóa cửa phòng đó vậy ?

    - Nó ngô nghê hỏi, nó nhớ ba nó rất ghét đóng cửa phòng, vì ba nói ngộp, ngay cả ban đêm ba nó cũng không đóng cửa.

    Nó vừa hỏi xong đã mau chân chạy lại phòng vỗ rầm rầm.

    Nhưng thôi rồi, một mùi hôi xộc thẳng vào não nó, hôi đến nỗi nó nôn khan ngay tại chỗ.

    Mùi hôi này rất giống với.....

    - CÚT RA MAU.

    Jisoo chạy tới lôi nó khỏi cánh cửa phòng, mặc cho nó liên tục nôn khan đến nỗi mặt mày cũng xanh xao cả lên.

    Jisoo khuôn mặt đỏ bừng bừng quăng nó cho ba mẹ mình.

    - Ba mẹ đem nó về đi.

    Ba mẹ cô không có thái độ gì là tức giận, có lẽ con mình bị khủng hoảng tinh thần trầm trọng rồi.

    Ông bà vội ẵm đứa nhỏ kia thật mau rời khỏi căn nhà.

    Cô khóa cửa chính, sau đó đi dọc vào phòng, mở cửa ra.

    Cô chậc lưỡi đi đến bên vợ mình, vuốt ve khuôn mặt nàng.

    - Chị la con rồi, xin lỗi em.

    Nhưng tại ai bỉu nó dám nói vợ chị hôi, hứ, chị ghét nhất ai chê bai vợ chị.

    -

    Sau này đừng la con nữa, nó sợ đó.

    - Chị biết rồi mà.

    Mà nè, mau hết bệnh để chị còn tắm cho em.

    Muốn hết bệnh thì phải thoa thuốc, chị thoa thuốc cho vợ.

    Cô nói xong lập tức đi lấy thuốc cho nàng, cẩn thận thoa đều cả cơ thể cho vợ, nhìn mấy chỗ bầm mà xót chết người ta.

    Cô lau nhẹ người cho nàng rồi đem nàng xuống sofa, ấn nàng ngồi ở đó, còn cô thì đi nấu ăn.

    Cô rửa rau quả, trái cây để vào tủ lạnh.

    Lấy ít hành tím ra cắt.

    Vừa thái hành vừa lải nhải cho vợ nghe :

    - Hồi đó chúng ta học chung lớp 9, chị biết em thích cơm nắm nên tự tay làm cho em một hộp lớn.

    Ai ngờ cô tiểu thư họ Kim* nào đó lại nỡ hất một phát bay xuống đất, em có biết lần đó chị quê như thế nào không ?

    Cô vừa nói vừa rơi nước mắt, là do hành cay quá chứ không phải cô khóc đâu nha.

    Cô dụi dụi nước mắt rồi nói tiếp.

    - Nhớ có lần em bị nhốt lại trong nhà vệ sinh trường đến nỗi khóc suốt nửa tiếng không ai cứu.

    Rất may là có chị đi ngang cứu em, nên em đem lòng ái mộ rồi yêu chị đúng không ?

    Cô vừa nói vừa liếc nhìn ra sofa, cô vợ vẫn ngồi ở sofa, sao không trả lời ?

    Haha, ngại đây mà.

    Jisoo vừa làm cơm nắm vừa luyên thuyên đủ thứ trên đời, từ hồi bọn họ học lớp 9 tới hồi đại học, tới hồi cưới nhau, sinh con đến bây giờ, cô nhắc lại không sót chuyện nào.

    Jisoo nhìn mâm cơm của mình làm, thật đẹp mắt.

    - Vợ, ăn nha, ngon lắm.

    - Em không ăn.

    Jisoo cười nhàn nhạt rồi lắc đầu, bắt đầu ăn cơm, tay bóc từng cuộn cơm ăn vào miệng, sao đắng thế ?

    Là do tài nấu ăn của cô xuống cấp sao ?

    Sao cơm nắm lại mặn thế này ?

    Jisoo ăn cơm xong đã là 30p sau, cô mỉm cười nhìn cô vợ ngồi đối diện.

    Bộ em nhìn người ta là em sẽ no sao ?

    Thật hư đốn.

    Cô lắc đầu tỏ vẻ chán chường rồi đi tới ôm vợ trên tay, đem vào phòng.

    Jennie nằm ngay ngắn trên tay cô như đứa nhỏ ngoan ngoãn, mặc cho cô đem đi đâu cũng được.

    Jisoo đi vào phòng cách đây mấy bước mà như đeo tạ ở chân.

    Nini ơi, hình như có mưa trong nhà.
     
    Cover ( Jensoo ) 4 Days
    Không để em một mình


    Jisoo hôm nay nấu một bữa cơm hoành tráng cho vợ ăn, kỉ niệm lại 10 năm ngày cưới của bọn họ.

    Hôm đó nàng đi mua bánh kem chẳng may bị tai nạn cho đến hôm nay có đi ra khỏi nhà được đâu.

    Mà Jisoo mãi mê chăm sóc vợ cũng quên luôn, hôm nay mới nhớ ra.

    Cô dọn ra món cuối cùng rồi dùng ít xịt phòng mà xịt quanh nhà cho thơm, sau đó nhìn vợ mình đang ngồi ở phía đối diện, cô nâng li rượu lên rồi vui vẻ nói.

    - Em, chúc mừng kỉ niệm 10 năm ngày cưới của chúng ta.

    - Chúc mừng, em yêu chị.

    - Chị.....yêu em.

    Cô nói xong nốc cạn li rượu mạnh, hơi cay xộc vào mũi rồi truyền thẳng lên não làm khóe mi cô rịn vài giọt nước, thật dễ xúc động.

    " Ting ".

    - Còn chưa kịp ngồi xuống đã nghe tiếng chuông cửa.

    Cô lật đật chạy ra vách cửa sổ ngó ra.

    Là Wheein.

    Jisoo vội đỡ vợ vào phòng, ấn nàng ngồi trên giường rồi nói.

    - Em ngoan ngoãn ở đây, tên háo sắc lại đến.

    - Em muốn gặp chị ấy.

    - Không, tên đó rất háo sắc.

    - Cô nhíu mày rồi xua xua tay.

    Tên họ Jung đó mà gặp cô vợ xinh đẹp này nhất định giở trò.

    Muốn cho hắn xem vợ cô miễn phí sao ?

    Mơ đi.

    " Ting ting ting ".

    - Tiếng chuông dồn dập, dường như người ngoài kia không đủ kiên nhẫn để đợi sự chậm trễ của chủ nhà.

    Jisoo hấp tấp chạy ra, quên luôn khóa cửa phòng.

    Cái tên kia mắc gì mà gấp gáp vậy ?

    - Jisoo, mau coi.

    - Đây.

    - Jisoo xuất hiện ở cửa với khuôn mặt trắng bệch, hơi thở yếu dần.

    Wheein đẩy cô một cái rồi đi thẳng vào phòng, ngồi ở sofa.

    Hắn ta khịt khịt mũi ?

    Mùi xịt phòng, còn có mùi gì vậy nhỉ ?

    Nghe rất quen.

    Jisoo ngồi đối diện hắn ta, cô trầm ngâm, đôi mắt trũng sâu.

    - Cậu ổn không ?

    - Hắn hỏi.

    - Mình ổn.

    - Cô nói, sau đó đưa mắt sang hướng khác, không nhìn thẳng vào mắt Wheein.

    Tim cô đập liên hồi.

    - Cậu muốn khóc thì cứ khóc, chúng ta là bạn thân mà.

    Mình biết sau biến cố đó, cậu.....

    - CẬU IM ĐI, MÌNH NÓI MÌNH ỔN.

    Jisoo gầm lên rồi chạy vào nhà vệ sinh ở gần bếp đóng chặt lại không kẽ hở.

    Wheein nhíu cặp mày rậm lại rồi định chạy theo nhưng có mùi gì đó thật kinh khủng xộc vào mũi hắn, kinh khủng hơn khi hắn ta đến gần căn phòng riêng của vợ chồng Jisoo.

    Hắn ta nhìn căn phòng đang có cánh cửa khép hờ.

    Hắn ta lấy một tay bịt mũi, một tay đẩy cửa vào.

    Tròng mắt hắn ta lập tức đông cứng lại, cơ thể hắn đơ ra, đồng tử đen đứng một chỗ, hắn ta đang thấy cái gì vậy ?

    Jennie ?

    Jennie sao ?

    Đúng, là Jennie.

    Em ấy đang ngồi trên giường.

    Cơ thể đầy rẫy những con sâu và dòi bọ đang bò lúc nhúc, thân thể nàng đang phân hủy, hình như dần rã ra từng mảng, nhưng vẫn được dính chặt bởi một loại keo gì đó dinh dính.

    Wheein như muốn hét lên, hắn ta thụt lùi lại phía sau.

    Đôi mắt hắn ta nhìn vào nhà vệ sinh, nơi mà Jisoo đang ở đó.

    Hắn ta không khoan nhượng mà đạp bay cánh cửa, một Jisoo đang co ro ở góc tường.

    - CẬU ĐÃ LÀM GÌ EM ẤY ?

    - Mình....

    - Cậu đã tiêm chất bảo quản vào cái xác ?

    - Wheein

    Jisoo gật đầu, dần thu nhỏ cơ thể lại.

    Wheein lại hét lên.

    - CẬU ĐÃ ĐÀO XÁC EM ẤY LÊN KHI NÀO ?

    - Chiều thứ ba.

    - Tức là sau tang lễ ?

    Cậu điên rồi.

    - Wheein lôi cô ra khỏi nhà vệ sinh.

    Hèn gì hôm qua thăm mộ nàng, hắn ta thấy rõ vết đào bới, nhưng hắn ta cứ nghĩ có người nhổ cỏ nên không để ý lắm, thật không dám nghĩ tới trường hợp này.

    Wheein chợt nhớ lại vẻ mặt bình thản của Jisoo tại tang lễ, hắn ta khi đó cứ nghĩ là do cô quá đau buồn, ai ngờ thì ra cô đã từ sớm nghĩ ra cách này để đưa Jennie trở về với cô.

    - Điên rồi, em ấy đã chết sau tai nạn đó rồi.

    Ngay cả con gái cậu cũng chấp nhận được là mẹ nó đã chết, còn cậu đang làm cái quái gì vậy ?

    Cậu làm như vậy được gì ?

    Em ấy có sống lại không ?

    CÓ KHÔNG ?

    - Wheein quăng cô ra sofa rồi gắt gỏng, hèn gì cô một hai không cho hắn ta đến căn nhà này.

    Mùi hôi thối của căn nhà cũng là từ cái xác của Jennie đang dần thối rửa mà Jisoo ôm mấy ngày nay.

    Jisoo khuôn mặt hoảng loạn, lắc đầu, chạy vào phòng ôm lấy Jennie cười cười.

    - Không, không, em ấy không chết mà, em ấy còn nói chuyện với mình.

    Mới nãy còn nói yêu mình.

    Wheein muốn nôn khi thấy Jisoo ôm cái xác đó, dòi bọ cũng bò qua người cô lúc nhúc.

    Hắn ta chau đôi mày lại rồi hét :

    - ĐIÊN KHÙNG.

    CẬU NHÌN ĐI, ĐÂY CHỈ LÀ MỘT CÁI XÁC, NÓI CHUYỆN À ?

    LÀ DO CẬU TƯỞNG TƯỢNG THÔI, EM ẤY KHÔNG THỂ NÓI CHUYỆN, EM ẤY ĐÃ CHẾT RỒIIIIII.

    Jisoo lắc đầu trong vô thức, không mà, vợ cô còn sống, còn sống đó.

    Nàng chỉ là bị té xe, chỉ là bầm một chút, không có chết mà.

    Wheein nhỏ giọng lại, lôi cô ra khỏi căn phòng gớm ghiếc đó rồi nói.

    - Jisoo, mùi hôi trên người cậu là do cậu ôm em ấy.

    Đấy thấy chưa ?

    Cậu có thể bảo quản được bao lâu ?

    5 ngày, 10 ngày là cùng.

    Em ấy cũng sẽ thối rửa.

    - Không, Wheein, xin cậu, đừng nói cho ai biết.

    Mình không muốn rời xa em ấy.....hức.....em ấy là vợ mình.

    Xin cậu mà.....

    Cô gục xuống trên sàn, tấm thân của cô hòa vào tấm sàn lạnh, nhưng nơi nào đó bên ngực trái của cô, còn có một thứ đau và lạnh hơn.

    Mày điên rồi, vợ mày đã chết rồi, những ngày qua mày chỉ đang nói chuyện với một cái xác dần thối rửa.

    ----------------

    Và tiếp theo sẽ là tin tức về một vụ kinh dị gây chấn động cả nước vào tuần qua.

    Bác sĩ Jisoo ( bệnh viện Family đã được đưa vào viện tâm thần và sẽ bị khởi tố trước pháp luật khi dùng thuốc bảo quản thi thể để tiêm vào xác của người vợ quá cố làm thành một con rối người.

    Cô WI (xin phép được giấu tên) là người đã phát hiện sự việc và đưa tên bác sĩ biến thái ấy đến cơ quan đầu thú.

    Hiện thi thể đã được chôn cất lại và vụ việc đang được tiến hành điều tra.]

    END

    .
     
    Back
    Top Dưới