Ngủ đến nửa đêm, Trân Ni bị nóng tỉnh, nắm lòng bàn tay đầy mồ hôi của Trí Tú.
Cánh tay cô nóng hổi, Trân Ni tức khắc không còn buồn ngủ, vội vàng đưa tay xem trán cô, quả thực đã sốt lên.
Trân Ni vội vàng bò xuống giường khoác áo ngoài, Thái Anh canh chừng ngoài cửa, nghe nàng nói Trí Tú lên cơn sốt, vội vàng mang nước ấm tới.
Thật ra Thái Anh cũng đã quá quen với việc đêm nào tiểu thư cũng phát sốt, đưa nước ấm xong liền rời đi.
Trân Ni cũng không để bụng, vắt khăn hầu hạ bên giường Trí Tú.
Cô vẫn còn ngủ, nàng chốc thì dùng khăn ấm lau, chốc lại đắp khăn lên trán, cứ thế lặp lại cho đến khi chậu nước ấm lạnh dần.
Trân Ni lại thăm chừng trán Trí Tú, cảm thấy không còn nóng như lúc đầu mới yên tâm một chút.
Nhìn thấy ngoài cửa sổ sắc trời đã hừng sáng, Trân Ni cởi áo ngoài, nằm vào ổ chăn, ôm cánh tay Trí Tú, nhìn nàng chăm chú, sợ nàng lại xảy ra thêm chuyện gì.
Cũng may Trí Tú ngủ rất an ổn, mới vừa rồi bị sốt nhíu mày lại hiện giờ đã thả lỏng ra, Trân Ni nhìn trong chốc lát, ngủ thiếp đi.
Lúc Trí Tú tỉnh lại, chỉ cảm thấy cánh tay bị người ta ôm chặt, cau mày nhìn thử, ra là Trân Ni đang tựa vào người mình, còn hơi chút hoảng hốt, sửng sốt một lát mới nhớ ra hiện giờ mình đã thành thân.
Cô toan rụt cánh tay về, vừa mới giật giật, nàng đã tỉnh dậy.
Trân Ni thấy cô tỉnh, vội vàng ngồi dậy dùng tay sờ trán cô, thấy không còn nóng nữa mới nhẹ nhàng thở ra: "May qua may quá, hạ sốt rồi, người có muốn uống nước không?"
Lúc này Trí Tú mới nghiêng đầu thấy chậu nước và khăn ở mép giường, quay đầu lại nói: "Đêm qua ta lại bị sốt à?"
Trân Ni gật gật đầu, nhanh nhẹn đứng dậy mặc quần áo, đi ra ngoài cửa, gọi người bưng nước ấm tới.
Thái Anh biết Trí Tú đã dậy, liền tiến vào giúp nàng rửa mặt, Trân Ni thấy chỗ cô không cần người phụ nữa, liền tự mình sang một bên rửa mặt.
Chờ Trí Tú rửa mặt xong, nước ấm nàng rót sẵn đã nguội bớt, nàng vội đưa đến trước mặt cô: "Mau uống chút nước đi, người sốt lâu như vậy chắc là khát lắm."
Trí Tú nâng tay nàng uống một ngụm nước, lúc này đồ ăn sáng cũng đã được bưng lên.
Thái Ah lại theo thói quen giao những việc này lại cho Trân Ni, dẫn theo đám người rời khỏi phòng.
Trân Ni cũng không chút để ý, cầm chén múc một ít cháo, lại đem màn thầu và trứng gà đến bên giường Trí Tú.
Vì tình hình sức khỏe của cô, và vì đây vốn chỉ là hôn nhân xung hỷ, cho nên Kim gia cũng không tính để Trân Ni đi kính trà, vì thế sáng nay hai người chỉ lục tục thức dậy ở yên trong phòng.
Trân Ni dùng muỗng hớt một lớp cháo ở thành chén, đưa lên môi nhẹ nhàng thổi, lại để muỗng ở gần môi thử độ ấm, cảm thấy không nóng mới đưa tới môi Trí Tú.
Cô nhìn theo động tác của nàng, thấy nàng mới vừa đến một ngày đã ngốc nghếch ôm hết những việc không thuộc bổn phận của mình, cũng không làm khó dễ nàng, ngoan ngoãn ăn hết muỗng cháo kia.
Trân Ni lại múc thêm một muỗng cháo, thổi nhè nhẹ.
Trí Tú mở miệng nói: "Kỳ thật những việc này để bọn nha đầu làm là được, em cứ ăn sáng đi."
Trân Ni đưa cháo tới bên môi Trí Tú: "Em sợ các nàng chăm sóc không tốt."
Cô ăn cháo xong, cười: "Bọn họ làm những việc này đã rất nhiều năm, sao lại chăm sóc không tốt được.
Nhưng ta xem ra, gần đây bọn họ lười biếng hẳn đi rồi đấy."
Vốn dĩ buổi tối đều do Thái Anh gác đêm, nếu như nàng phát sốt cũng có một vài nha đầu ở bên hầu hạ, nhưng đêm qua nàng chẳng nghe thấy động tĩnh gì, tỉnh dậy cũng chỉ có mình Trân Ni ngủ ở bên, nghĩ đến đêm qua lên cơn sốt chắc cũng chỉ có một mình nàng chăm sóc.
Nàng nhẹ nhàng bẻ một miếng màn thầu nhỏ, đưa tới miệng Trí Tú, nàng hầu hạ qua một bữa cơm cũng đã có chút hiểu biết, đại tiểu thư này khi ăn chỉ thích ăn từng miếng nhỏ, màn thầu dĩ nhiên phải bẻ nhỏ mà ăn.
Trí Tú ăn màn thầu xong, lại chỉ chỉ cháo, Trân Ni lại bưng cháo tới thổi nguội, đút cho Trí Tú: "Các nàng còn làm việc khác, những việc đơn giản này xin cứ để em, huống hồ bệnh tình người như vậy, người mà không để em kề cận em sẽ không yên lòng."
Đút xong mấy muỗng cháo, Trân Ni lại bóc trứng gà.
Trí Tú nhìn động tác thoăn thoắt của nàng, cảm thấy một mình nàng làm hết việc của bao nhiêu nha đầu mà đều đâu ra đấy, lại nhớ đến người này chỉ mới quen biết mình một ngày, thế mà lại dụng tâm đối đãi mình như vậy, liền tò mò hỏi: "Sao em lại lo cho ta như vậy?"
Trân Ni có chút kinh ngạc nhìn nàng một cái, hai nàng đã thành thân, nàng lo cho nàng không phải là điều hiển nhiên sao?
Nhưng nàng không hỏi như vậy, nghĩ ngợi mới đáp: "Vì người cũng đối với em rất tốt mà."
Trí Tú nhìn thấy hết biểu hiện của nàng, lại nghe câu trả lời của nàng, thầm nghĩ trong chốc lát, nhưng không nghĩ ra mình đối tốt với nàng ở chỗ nào: "Ta có đối tốt với em sao?"
"Đương nhiên rồi!"
Trân Ni thẳng lưng, hợp tình hợp lý nói: "Người cho em xiêm y, cho em nắm tay người, còn cho em ngủ cùng nữa, tóm lại, người đối với em tốt lắm!"
Trí Tú không cho rằng mình chỉ thuận miệng nói mấy câu lại là đối tốt với nàng, có điều thấy dáng vẻ nàng đơn thuần đáng yêu, khó tránh khỏi mềm lòng.
Tuy rằng cô có huynh trưởng có ấu đệ, nhưng tóm lại nam nữ hữu biệt, tình cảm với bọn họ tuy rằng gắn bó nhưng dù sao cũng khác với nữ tử.
Nàng chưa bao giờ nghĩ tới có thêm tỷ muội thì sẽ thế nào, nhưng nhìn Trân Ni trước mặt lại đột nhiên nảy ra ý định này, nếu như có một muội muội, thì nên giống như nàng vậy, lo lắng cho mình, săn sóc mình cẩn thận.
Trí Tú nghĩ như vậy, vươn tay xoa đầu Trân Ni, bàn tay truyền đến cảm giác mềm mại, khác với cảm giác sờ đầu đệ đệ, nhịn không được cười cười.
Nàng vốn còn hơi kinh ngạc, sao đang êm đẹp đột nhiên lại động tay, thế là nghiêng đầu nhìn thử, thấy Trí Tú cười ôn nhu, trong lòng nhảy dựng, trên mặt không hiểu sao lại nóng lên.
Trí Tú thấy nàng như thế càng cảm thấy nàng đáng yêu, nhìn thoáng qua trứng gà trong tay nàng: "Trứng gà sắp lạnh tanh rồi."
Trân Ni phục hồi tinh thần, vội bẻ trứng gà ra, đút cho cô.
Trí Tú há miệng ăn, hoàn toàn không cảm thấy "muội muội" đút nàng ăn thì có gì không ổn.
Hai người ăn sáng, uống thuốc xong, cô chủ động đề nghị Trân Ni đỡ mình ra sân đi dạo một vòng.
Trân Ni đương nhiên vui sướng, trong lòng càng cảm thấy Trí Tú tuy rằng ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng luôn muốn đối tốt với nàng, từ hôm nàng được gả vào đây vẫn chưa có dịp ra khỏi cửa, phong cảnh bên ngoài phòng ra sao nàng cũng không biết.
Không có bọn nha đầu đi theo, nếu nói Trân Ni đỡ Trí Tú đi, chi bằng nói Trí Tú kéo nàng lại, Trân Ni lạ lẫm nhìn đông nhìn tây, nếu không phải bị cô níu kéo, chỉ e nàng đã bỏ cô lại tự mình đi dạo trong sân.
Trí Tú thấy nàng vui sướng, trong lòng cũng cao hứng theo: "Viện này là của ta, em cứ yên tâm, ở đây sẽ không ai dám ức hiếp em.
Lát nữa em hãy chọn lấy một gian mình thích mà ở, ta sẽ tìm cho em một đứa nha đầu."
Trân Ni kinh ngạc nhìn nàng: "Em không ở chung với người sao?"
Trí Tú đương nhiên không biết suy nghĩ của Trân Ni, ở trong thôn, hai vợ chồng đều ở chung một phòng, lại càng không biết tuy cô chỉ xem nàng là muội muội nhưng Trân Ni lại cho rằng hai nàng là phu thê.
Trí Tú chỉ cho rằng Trân Ni nói như vậy là vì muốn tiện chăm sóc cô, trong lòng hơi cảm động: "Em muốn ở chung với ta cũng được, cứ ở tạm.
Chờ em ở chán rồi, lại chọn phòng mà ở."
Trân Ni vội giữ chặt tay nàng: "Em sẽ không chán."
Trí Tú cười, chưa kịp nói gì đã khụ nhẹ hai tiếng, Trân Ni thu lòng ham chơi, kéo nàng về hướng phòng: "Hôm nay đi đủ rồi, bây giờ về nghỉ ngơi một chút, ngày mai người hẵn dẫn em đi dạo tiếp nhé!"
Sau bữa cơm trưa, Trân Ni dỗ Trí Tú uống thuốc xong.
Kim phu nhân lại đến thăm, Trân Ni vừa nhìn thấy Kim phu nhân, tức khắc hiểu ra một ít, nàng gả đến đây bất quá là xung hỷ mà thôi, sáng nay chưa từng gọi nàng đi qua kính trà, cả xưng hô cũng không đổi, nghĩ đến cái gọi là tình nghĩa phu thê chắc cũng chỉ có mình đơn phương tình nguyện.
Trân Ni nghĩ như vậy, học theo bộ điệu Thái Anh hành lễ với Kim phu nhân, gọi một tiếng phu nhân.
Trí Tú nhìn nàng, thấy nàng cúi đầu vâng vâng dạ dạ, lại rất thần kỳ mà phát hiện ra tâm tình nàng chùn xuống.
Kim phu nhân thấy khí sắc Trí Tú đã khá lên, lại ngồi xuống thăm hỏi vài câu, nghe nói đêm qua nàng lại phát sốt, lo lắng duỗi tay sờ trán nàng, rõ là không còn sốt nữa, Kim phu nhân mới nhẹ nhàng thở ra, dặn nàng ngoan ngoãn bồi dưỡng thân thể, chớ nên suy nghĩ quá nhiều.
Kim phu nhân đi rồi, Trí Tú lại bảo bọn Thái Anh ra ngoài, dựa vào mép giường vẫy tay với Trân Ni.
Nàng ngoan ngoãn đi qua, đứng một bên, Trí Tú kéo nàng ngồi xuống: "Em làm sao vậy?"
Trân Ni nghe cô quan tâm mình, trong lòng nóng lên, mới vừa rồi mình đứng một bên không nói lời nào, thế mà Trí Tú vẫn để ý tới mình như vậy, quả nhiên là cha phù hộ, mình không có gả sai người.
Trân Ni lắc lắc đầu, đến khi ngẩng đầu lên, trên mặt đã không còn vẻ mất mát khó chịu vừa rồi.
Cô thấy nàng như thế, cũng không truy vấn nữa, nghĩ ngợi, ôn nhu giải thích: "Em không cần phải sợ mẹ ta, bà không phải là người khó ăn khó ở, nếu như em e ngại, sau này gặp bà cứ lánh sang một bên, mẹ ta sẽ không làm em khó xử, với cả em không thường ra sân cũng chẳng mấy khi mà gặp."
Trân Ni ngoan ngoãn gật đầu đáp lời, Trí Tú cười duỗi tay xoa đầu nàng.
Nàng lại lập tức cúi đầu, trên mặt hơi hơi nóng lên.
Kỳ thật nàng cũng cảm thấy rất lạ, Trí Tú cũng là nữ tử, ngày xưa nàng ở cùng con gái của thím hay ở cùng các cô nương trong thôn đều thấy rất bình thường, có khi còn nắm tay, thậm chí sờ mặt, nhưng lại cảm thấy Trí Tú khác với các nàng.
Cô nhìn nàng cười, nàng sẽ vui sướng, sẽ không nhịn được mà cười theo, Trí Tú chạm vào nàng, tim nàng sẽ đập nhanh thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thật kỳ lạ, chẳng lẽ là vì Trí Tú xinh đẹp?
Hay do thành thân quả thật là một chuyện đầy tâm linh, cô đã bái đường với nàng cho nên lòng nàng mới luôn lưu luyến vấn vương Trí Tú.
Trân Ni không đắn đo suy nghĩ nữa, chỉ cảm thấy thích được ở bên cô, nghĩ không ra thì thôi không nghĩ nữa, dù gì nàng đã gả cho Trí Tú, thích ở bên nàng ấy cũng là chuyện thường tình mà thôi.
Trí Tú nằm xuống nghỉ ngơi, Trân Ni liền ở bên cạnh trông chừng nàng, nhìn nàng không chớp mắt.
Cô bảo nàng đi chơi, nàng lắc lắc đầu.
Trí Tú cười: "Đêm qua em thiếu ngủ là thế, có muốn lên đây ngủ một chút không?"
Đề nghị này làm Trân Ni động tâm, nhưng nàng lại không dám đồng ý ngay, cảm thấy làm như vậy sẽ quấy rầy Trí Tú, cô ấy đang bệnh, cần phải được nghỉ ngơi thật tốt, mình phải ở bên trông nom mới có thể yên tâm, nàng không biết liệu Trí Tú có đột nhiên sốt lên nữa không.
Trí Tú thấy nàng vừa động tâm đó rồi lại do dự mãi, bèn xốc một bên chăn lên: "Đêm qua cũng không thấy em ngượng ngùng đến vậy, mới vừa rồi không phải em nói muốn ở chung với ta sao, nếu em ngượng ngùng ngủ cùng ta thì làm sao mà ở chung được?"
Trân Ni lanh lẹ cởi áo ngoài, bò vào bên trong giường, nằm xuống cạnh Trí Tú, nhỏ nhẹ: "Em sợ làm phiền người nghỉ ngơi."
Cô cũng nghiêng người qua, mang theo ý cười nhìn nàng: "Vậy em phải ngủ cho ngoan, không được làm ta thức giấc."
Trân Ni đột nhiên thấy nàng sáp đến gần như vậy, tim đập bay nhanh, không dám đối diện với cô, vội nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: "Em sẽ thật ngoan."
Trí Tú cảm thấy nàng đáng yêu, duỗi tay nhéo nhẹ mũi nàng, cũng nhắm mắt lại ngủ..
END CHAP.