Khác {Countryhumans} Tri Thiên Mệnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,413
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
322146731-256-k556625.jpg

{Countryhumans} Tri Thiên Mệnh
Tác giả: Saishutekina2k9
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mọi sinh mệnh đều phải chấm dứt....

Nhưng sao quy luật ấy lại bỏ qua tôi....



ww2​
 
{Countryhumans} Tri Thiên Mệnh
❦ Sơ Lược


Văn án:

Đã là 4500 năm, chiến tranh cũng đã trải.

Rốt cuộc thì, chỉ vì đã chứng kiến quá trình từ khi lập nước đến tận bây giờ, tôi...

Muốn nghỉ ngơi.

Tôi muốn lo cho nước, cũng muốn nghỉ ngơi...

Cuối cùng thì...mọi cố gắng cũng đã hoàn thành, mọi tinh hoa và sự thông minh cũng đã được kế thừa bởi em trai.

Có phải...tôi sắp được tự do...

Có lẽ là không!

1 thế giới không có sự xuất hiện của Việt Nam.

Không sao đâu, cho dù có là 1 thế giới khác, tôi cũng sẽ cố mà tận hưởng.

Kể cả là...đang chiến tranh.

Nội dung mở đầu:

Luật trong thế giới gốc: Mọi Quốc nhân sau khi giao đất nước cho hậu bối sẽ tan biến, Việt Nam cũng vậy.

Cô đã giao quyền hành lại cho Đảng, đồng nghĩa với việc sẽ chết.

Kể cả anh trai Đông Lào cũng sẽ cùng chung số phận, họ được liên kết linh hồn với nhau.

Mọi chuyện xảy ra vào thế kỉ 25, Việt Nam giao lại cho Đảng đất nước.

Cô và anh trai chính thức chết.

Mở ra khởi đầu ở 1 thế giới mới.

Chỉ có điều...

Họ lạc mất nhau rồi...

Câu chuyện kể về quá trình phiêu lưu khắp nơi của Việt Nam đi tìm lại anh trai.

Kể về quá trình Đông lào tìm kiếm thông tin về em gái.

Họ tìm hiểu về thế giới này.

Họ tìm cách gặp lại nhau....

Thông tin nhân vật *Lưu ý đọc kĩ*

Việt Nam-Đông Lào: 4500 tuổi

Việt Nam: 1m79

Đông Lào: 1m93

!Đây chỉ là điều cần biết, vẫn còn trong cốt truyện!

Au này của tôi, chị Việt sẽ lạnh hơn rất nhiều.

Không đa cảm như ở bên truyện "Hoa Sen Trên Chiến Trường".

"Tri Thiên Mệnh" không thể hiện cảm xúc nhiều.

Vì thể loại giống nhau nên tính cách sẽ hơi khác.

Tóm lại, những gì bạn đọc ở quyển kia hãy quên đi.

Xin nhắc thêm 1 lần nữa, Việt Nam là tất cả thời kì.

Vừa là Đại Nam, vừa là Việt Minh, Mặt Trận... v..... v...

Chỉ có 1 vài lần Đông Lào là người nắm quyền

Xích Quỷ là cha, Đông Lào là anh ruột.

Và những người em khác không cùng huyết thống.

Họ chỉ được tạo ra.

VD: Đảng, Măng Non, Đoàn....

Bìa truyện

Cấm lấy! 🚫🙅⛔
 
{Countryhumans} Tri Thiên Mệnh
♗ Chương 1:*Khởi đầu*


"Đây là đâu...Mình...chưa chết sao"

Việt Nam tỉnh dậy, tay sờ vào thảm cỏ phía dưới.

Mắt hướng về phía biển trước mắt.

Trong lòng có chút hoảng, nhưng mặt lại chẳng thể hiện ra.

"Anh...anh....Đông Lào?"

Việt Nam gọi tên anh trai, cố gắng mấy cũng không thể nghe hồi đáp.

Hoảng loạn tìm khắp nơi.

Mắt ánh lên tia lo sợ....anh trai không có...Phải làm gì đây?

Việt Nam đứng dậy.

Ngắm nghía xung quanh.

Dựa vào cảnh quan, cũng có thể đoán ra ngay đây là Hoa kì.

Ai mà biết tại sao lại ở đây.

Nhưng cứ tìm lại anh trai trước đã.

Nếu bản thân ở Mỹ....thì chắc anh trai cũng đã ở nơi khác rồi.

Ở đây không có....thì sẽ ra nước khác tìm.

Cho dù có phải đi hết cả cái Trái Đất này, em cũng sẽ tìm thấy anh, mất thời gian 1 chút.

Miễn là có anh....Người thân ruột thịt cuối cùng của em.

Việt Nam cắn ngón cái khiến nó rỉ máu.

Bôi nó lên bàn tay phải của mình.

Cô triệu hồi ra không gian bỏ túi của mình.

Lướt cái bảng trước mặt.

Cô tìm vào khu trang phục.

Nhấn vào 1 bộ đồ Châu Mĩ đơn giản.

Ngay lập tức bộ đồ hiện ra, Việt Nam với lấy.

Đây là Mỹ, mặc trang phục cho phù hợp chút, không thể mặc áo dài được...

-------------------------

"Cậu là ai?"

"Tôi đã chết.....có lẽ.....sao tôi lại ở đây."

Cậu đã ngất ngay trước khu luyện tập quân sự của tôi

"Vậy sao....Ngài là....Ussr?"

Đông Lào có chút ngờ vực, khuôn mặt này, cả ngoại hình này.

Đây là Ussr...Chính trực, nghiêm trang, đầu đội mũ Ushanka...sao có anh có thể nhầm.

Tuy nói Russia có nét giống cha, nhưng 100% Đông Lào hoàn toàn có thể phân biệt.

Đây là Ussr!

"Tôi là Ussr, đại diện của Quốc gia Liên Xô.

Tuy không biết vì sao cậu lại có thể vào đây, nhưng tôi không hỏi nhiều.

Cậu đang ngất, Camera đã ghi lại, nhưng về vấn đề bảo mật, tôi muốn hỏi cậu vài câu."

"Vậy ngài cứ việc..."

"Cậu tên là gì?"

"Tên thật là Việt Minh Tâm, nhưng hãy gọi tôi là Đông Lào."

"Vậy....Đông Lào....cậu là 1 Quốc Nhân, phải chứ."

"Đúng."

Đông Lào không bất ngờ.

Trên tay anh chính xác là quân kì và Quân hiệu của Bộ Quốc phòng Việt Nam.

Nơi này dễ nhìn...Sao lại không nhận ra.

"Vậy công việc chính xác của cậu là gì?"

Ussr hỏi....đối với 1 người như ngài thì là cả huấn luyện quân sự và chính trị, ngoại giao.

Tóm lại là tất cả mọi công việc đều đến tay, nhưng đối với 1 số người sẽ khác.

Sẽ chỉ quản lý 1 số việc cụ thể...

"Tổng Chỉ huy lực lược Quân đội bảo vệ quốc gia, đại diện cho bộ quốc phòng.

Đã từng nhiều lần chỉ huy quân sự ra chiến trường."

"Ta khá bất ngờ...nhìn cậu còn trẻ."

Tôi đã 4000 tuổi, còn ông mới 17 tuổi, so kiểu gì vậy?

"Tôi hỏi...hôm nay là ngày bao nhiêu?"_Đông Lào

"Hôm nay?

7/2/1940"

Đông Lào bất ngờ, nếu là trước khi chết thì thời gian này là quá khứ rồi.

Mặt thoáng chút bất ngờ.

Nhưng phải kiểm chứng 1 chút.

"Ngài có tấm bản đồ thế giới nào ở đây chứ?"_Đông Lào

"Ta có 1 cái...."

Đông Lào nhìn tấm bản đồ trên bàn.

Đây là bản đồ năm 1939, không nhầm lẫn được...Nhưng vùng Đông Dương....Vị trí của Việt Nam....Không có!?

"Ngài cho tôi hỏi, Đông Dương chỉ có 2 nước thôi sao?"

"Chỉ có 2 nước là Laos và Campuchia thôi, đúng là có 1 phần lãnh thổ còn lại kéo dài dọc theo biên giới, nhưng nơi đó là nơi lưu trữ kí ức"

"Vậy sao..."

Lưu trữ kí ức....là cái gì?

"Tôi ở đây cũng chẳng có ích gì, vậy tôi xin phép đi"_Đông lào

"Khoan, cậu định đi đâu khi chiến tranh?"_Ussr ngăn cản

"Tôi cũng chẳng còn nơi nào để đi, nhưng cũng không thể ở đây làm phiền "

"Nếu vậy, sao cậu không hợp tác với ta nhỉ.

Ta có thể giúp cậu 1 việc bất kì"

"Bất kể là thứ gì sao?"

Ussr gật nhẹ đầu.

"Tìm tung tích em gái tôi được chứ?"

Ussr có chút bất ngờ....Người này là tổng chỉ huy của 1 quốc gia, vậy mà lại đưa ra 1 yêu cầu chẳng có ích lợi gì cho chính quốc gia của mình.

Vậy là sao?

Nhưng rồi cũng đồng ý.

"Được.

Nếu ngài chưa thể tin tôi....vậy thì đây...tôi là người Cộng Sản..."

"Cộng Sản!?

Cậu có gì để chứng minh?"

Ussr ngờ vực

Đông Lào lấy ra 1 nửa ngôi sao Cộng Sản.

"Tôi chỉ có 1 nửa, còn em gái tôi là 1 nửa còn lại.

Nhưng thế cũng đủ để chứng minh rồi chứ?"

Ussr bất ngờ, cũng vui, có 1 quốc gia cộng Sản mà ông không biết tới sao.

Hơn nữa chỉ có ông có thể làm ra lại ngôi sao đặc biệt này.

Người này....cần chú ý đây.

Nếu leo lên chức vị cao, sẽ có nhiều thông tin hơn.

Em gái...chúng ta có thể gặp lại trong bao nhiêu năm.

Hah....ai mà biết.

Có lẽ là vài tháng, hoặc vài năm, hoặc thậm chí là vài chục năm.

Nhưng có ra sao....anh vẫn sẽ tìm lại em.

---------------------

Vì cả 2 ta....đơn giản là không thể tách rời.

Cho dù có là khó khăn bao nhiêu, anh/em vẫn sẽ cố gắng tìm lại nhau.

Vì vậy....

Xin đừng có chuyện gì xảy ra...

-------------------------

Truyện mới.

Xây dựng thử tính cách trầm xem sao.
 
{Countryhumans} Tri Thiên Mệnh
♗ Chương 2:*Một tháng*


Hơn 1 tháng rồi.....1 tháng lâu thật đấy....rốt cuộc thì vài năm còn lâu đến mức nào.

Đôi chân dần trở nên nặng nhọc.

Trừ 3 bữa ăn, Việt Nam hầu như không ngủ, cũng không dừng.

Đôi chân đi hết nơi này đến nơi khác.

Khắp nước Mỹ...không tìm thấy.

Có lẽ, sau hôm nay cô sẽ đi ngủ 1 giấc lấy lại sức để vượt biển.

Chiều rồi, không thể đi được nữa, Việt Nam ghé vào khách sạn.

Muốn thuê 1 căn phòng để nghỉ.

Đôi chân lúc đầu lành lặn, giờ lại bầm tím đến đáng thương rồi.

"Là ngài ấy phải không?"

"Ngài ấy điển trai thật đấy!"

"Ngài ấy là Quốc nhân vĩ đại của chúng ta"

"Ngài America!"

Tiếng xì xào bàn tán trong khách sạn, mọi người chụm lại 1 chỗ.

Họ không dám lại gần, nhưng lại hết mực khen vị khách đang đứng ở chỗ tiếp tân ấy.

Vị khách đó mặc 1 bộ vest lịch sự, mái tóc vàng óng cùng đôi mắt màu xanh Saphire.

Anh ta toả ra 1 hào quang mà khó ai có được.

Đến ngay cả nam tiếp tân cũng phải đỏ mặt.

Việt Nam phải công nhận...America rất đẹp.

Đến ngày cả thiếu nữ cũng đã đơ ra 1 chút.

Việt Nam biết, đây hoàn toàn không phải thế giới của mình.

Cô đã phát hiện ra....

đất nước của mình ở đây không hề tồn tại.

Chính xác là khu vực của nước Việt Nam hoàn toàn bị bôi đen...Việt Nam không quan tâm...không có càng tốt, dân sẽ không bị thực dân Pháp đô hộ...

Thiếu nữ vừa vui, nhưng cũng không thấy hài lòng.

Họ không bị xâm chiếm...nhưng cũng đâu tồn tại.

Nhưng còn đỡ hơn là sống trong khổ sở...Có lẽ vậy.

America được mọi người tung hô, xem chừng có vẻ rất vui.

Anh ta là người ngạo mạn, tự tin vào bản thân thái quá.

Thiếu nữ không thích điều ấy.

Việt Nam tiến tới khu tiếp tân.

Thời điểm này, nghỉ ngơi một chút có thể lấy lại được 1 chút sức lực.

"Execuse me, how much is the rent for a room?"

Dịch: Cho rồi hỏi, giá 1 phòng là bao nhiêu?

"The current price is 4000 USD, but we are out of room, Mr.

America has booked the last room."

Dịch: Giá hiện tại đang là 4000 USD, nhưng bọn em hết phòng rồi ạ, ngài America đã đặt căn phòng cuối cùng.

"But you can wait for a certain customer to check out for 1 hour"

Dịch: Nhưng chị có thể đợi 1 vị khách hàng nào đó trả phòng trong 1 tiếng.

Cô có chút bực trong người.

Đã đi đến cái này là nơi thứ 6 rồi đấy, vậy mà vẫn hết phòng.

Cũng không trách, đây là khu du lịch, và cũng tập trung phần lớn người di cư tị nạn sau chiến tranh.

Việt Nam cũng gật đầu, không thể đi nổi nữa rồi.

Cô lườm nhẹ gã người Mỹ kia, nhưng cũng ra khu chờ đợi.

.

.

.

Ngồi trên ghế 1 lúc, Việt Nam bắt đầu nghĩ, tìm hết cái châu Mĩ này sẽ mất bao lâu.

Chắc là chục năm...Lâu quá rồi...

------------------------

"Hiệp ước...giữa ngài và Nazi...sẽ không duy trì được lâu đâu"

Đông Lào phán 1 câu xanh rờn.

"Ta cũng nghĩ vậy....Phó tổng chỉ huy, cậu nên tăng thêm giờ huấn luyện...chúng ta sẽ chuẩn bị cho Chiến tranh"

"Được"

Đã 1 tháng rồi, không biết em ấy có sao không?

---------------------------

"Xin quý ngài America đây đừng nhìn chằm vào tôi như vậy"

Ngôi trên ghế, đang suy nghĩ thì bị 1 người chằn chằm thì sao có thể thấy thoải mái.

Do cô lườm hắn sao, chắc là vậy rồi.

Âu cũng là do mình, Việt Nam sẽ không đuổi đi, chỉ nhắc nhở nhẹ

"Aha, tôi xin lỗi.

Nhưng em là 1 Quốc Nhân sao?"

"Vâng, tôi là 1 Quốc Nhân..."

Không che đi quốc kì ở vùng cổ, bị phát hiện cũng phải thôi.

"Vậy 1 Quốc nhân như em làm gì ở đây vậy?"

"Tìm 1 người"

"Vậy à.

Tôi khá bất ngờ khi em lườm tôi như vậy, có chuyện gì sao?"

"Tôi muốn nghỉ 1 chút, mà nơi này là cái khách sạn cuối tôi có thể tìm"

Bỗng, vị tiếp tân khi nãy đến gần, cúi đầu.

"I'm sorry, but there are no guests checking out, so the room is full.

Can you..."

Dịch: Xin lỗi, nhưng không có khách trả phòng.

Chị có thể...

" Nothing, she will stay with me, we are friends."_America

"Này, chúng ta đâu có quen-"

America đưa ngón trỏ đặt lên miệng người kia.

Mắt nháy 1 cái.

.

.

.

"Xong rồi, em sẽ ở với tôi"

"Tại sao anh lại làm vậy?"

"Hứng thú nhất thời...có lẽ vậy"

"Dù sao cũng cảm ơn, anh quả là 1 người tốt bụng đấy"

-----------------------

Để viết được đống Tiếng Anh kia tôi đã vận dụng cả cái não của mình đấy. (・∀・)
 
{Countryhumans} Tri Thiên Mệnh
♗ Chương 3:*Chung phòng*


"Phòng to như vậy, mà chỉ có 1 cái giường thôi sao?"

"Biết sao được, tôi chỉ đặt 1 phòng cho tôi thôi mà."

Việt Nam mệt mỏi, ngồi bệt xuống giường.

Chân thuận tiện cởi đôi giày ra.

"Chân em...làm sao vậy!?"

"Đi hơn 1 tháng nên chân tôi hơi bầm 1 chút"

Việt Nam dùng một ít máu mở ra không gian "LR" của mình.

Thuận tay lướt đến phần dụng cụ y tế.

Lấy ra 1 lọ thuốc.

Cô nàng sử dụng nó bôi vào chân của mình.

"Năng lực riêng của em sao?

Thú vị thật đấy"

America nhìn thích thú.

Đúng là mỗi Quốc Nhân sẽ có 1 năng lực riêng, nhưng cái này lại quá hữu ích đi.

Tiện tay lướt đến phần trang phục, lấy bộ đồ đơn giản nhất.

Đóng nó lại, nàng ta chuẩn bị tắm.

"Anh muốn tắm trước, hay tôi?"

"Em cứ đi trước đi"

America vẫy tay, không quên cười.

.

.

.

.

.

/Tóc... tách/

"Nước ấm thật đấy"

Việt Nam chìm sâu xuống bồn, lâu rồi mới được thoải mái ngâm bồn như vậy chứ không phải là vội vã xả nước để tiếp tục làm công văn.

Tiếp tục vuốt lấy mái tóc của mình rồi chải qua chải lại.

Cô chưa từng nghĩ mình lại sống lại theo cách này.

Nhưng nếu đã vậy, cứ hưởng thụ quãng thời gian này đi....vừa đi tìm Đông Lào vừa làm những điều mình muốn.

Nhưng đương nhiên phải tìm lại anh là ưu tiên hàng đầu không thể thay thế.

"Có lẽ khi mình đặt chân đến Châu Âu, bom sẽ rơi ngay trên đầu, ai mà biết.

Đây cũng chẳng phải lần đầu"

Thiếu nữ đứng lên, để lộ tấm lưng trần đầy vết sẹo lớn nhỏ, đặc biệt là ở giữa hông lại có vết sẹo rất lớn.

Đôi chân bước ra lại là những vết cắt nông có, sâu cũng có.

Nhưng nếu để ý toàn thân thì vết bỏng là nhiều nhất.

Để miêu tả chính xác thì đây là cơ thể đã bị tàn phá rất nhiều, cũng đã phải phẫu thuật rất nhiều.

Là cơ thể hứng hầu mọi vũ khí: Dao, giáo, súng, hoá chất, bom....

Và nó sẽ cứ...nhiều dần theo thời gian.

"Tôi xong rồi, anh muốn tắm chứ?"

"Tôi thường tắm vào buổi tối, chúng ta đi ăn dưới sảnh nhé.

Tôi đặt sẵn bàn rồi"

"Được"

------------------------

"Đông Lào, hôm nay chúng ta sẽ đón 1 thành viên cộng sản mới"

"Ai vậy"

"China, tuy không tin tưởng cậu ta lắm, nhưng ta cần có thứ gì đó ngăn cản Nhật"

"Vậy sao, được rồi, tôi sẽ cố gắng hợp tác"

"Xin chào, tôi là Trung Quốc.

Mong được chỉ giáo."

Đông Lào liếc nhìn China, anh không thích tên này.

Nhưng cũng không thể hiện ra mặt, chỉ bắt tay lại.

1 trong những quốc gia theo chủ nghĩa xã hội cuối cùng mà anh ghét nhất lại ở và bám rễ ở đây sao?

Thôi thì....đợi Cuba vậy?

Nếu China ở đây từ sớm như vậy thì chắc Cuba cũng....chắc thế.

"Phó tổng chỉ huy, chúng ta đi chứ?"

China đề nghị, hơi cúi người xuống thể hiện sự kính trọng với cấp trên.

"Ừ"

----------------------

Xong bữa ăn, hai người họ trở lại phòng.

America đi tắm, còn Việt Nam thì nằm trên giường.

Mắt hơi lim dim ngủ.

"Này, em định ngủ sao?"

"Ừm..."

"Nhưng tôi sẽ ngủ ở đâu đây?"

Cô ngồi dậy, nhìn xung quanh.

Chỉ có 1 cái Sô pha.

Chẳng nghĩ nhiều, Việt Nam tiến tới, đặt cái gối lên và nằm xuống.

Thật sự là buồn ngủ lắm rồi.

"Nằm ghế không tốt cho khung xương đâu"

"Vậy thì để quốc nhân cao quý như anh nằm Sô pha cũng không tốt chút nào"

America cười.

Anh đã từng thử tiếp cận khá nhiều cô gái bằng cách này, nhưng hầu hết mỗi lần hỏi sẽ ngủ ở đâu thì họ sẽ không bao giờ chịu ngủ ghế mà luôn đòi ở trên giường.

Những cô gái đó nghĩ anh sẽ nằm cùng họ.

Nhưng lúc nào anh cũng đề nghị sẽ đổi sang phòng khác và trả tiền phòng cho họ.

Nhưng người này....

Lại có chút đặc biệt.

"Thôi nào, ngủ trên giường đi, không nên để khung xương bị tổn thương"

America bế Việt Nam lên rồi ném lên giường

"Này, đau lắm đấy.

Vậy anh ngủ ở đâu?"

"Sô Pha"

America gác 1 chân lên giường, tay với lấy cái gối trong góc.

Việt Nam không vừa ý, liền dùng tay chặn lại.

"Không cần phải nhường cho tôi, anh cứ nằm đi"

"Hửm...vậy nếu cả ai không ai chịu ai, tôi và em ngủ chung giường.

Được chứ?"

"Tuỳ anh"

Việt Nam nằm bịch xuống, gục ngay lập tức.

"Ngủ rồi, nhanh vậy..."

-------------------

"LR": Tên gọi tắt của Không gian bỏ túi

/Truyện mới này có hay hơn không?/
 
{Countryhumans} Tri Thiên Mệnh
♗ Chương 4:*Không cần sự giúp đỡ*


Đây đang là cuối năm, mùa đông ở Châu mĩ rất lạnh.

Cộng với việc ở 1 nơi lạ, khiến Việt Nam có vẻ không ngon giấc.

Cựa quậy nãy giờ cũng khiến America có chút lo lắng.

Anh vô thức xoa đầu cô.

Vietnam's dream

*/BÙM/*

"Huh?"

Đây là...chiến tranh Việt Nam.

Còn trên kia là..B-52.

Mọi người đang chạy khắp nơi để tìm hầm trú bom.

Việt Nam như không tồn tại, mọi người đều xuyên qua.

Đưa 2 tay mình lên, đăm chiêu nhìn nó, rồi lại ngước lên.

Bom dường như không muốn rơi xuống thiếu nữ, rốt cuộc lại tàn phá và oanh tạc thứ khác.

Máu chảy uớt đẫm thấm vào từng lớp đất.

Tạo nên 1 khung cảnh kinh dị đến mức khiến người ta sợ hãi.

Dù chỉ là giấc mơ....nhưng lại giống thực quá rồi.

"Việt Nam, em biết đấy.

Nếu ngay từ đầu em quyết định đồng ý với những điều kiện tôi soạn ra.

Em cũng chẳng phải thấy cảnh này"

"Anh biết tôi không bao giờ đồng ý viếc từ bỏ phía Nam"

"Tất cả là lỗi do em....Nếu không bom sẽ chẳng rơi"

"Việc ném bom là do anh....tôi...tôi không làm gì cả?"

"Đừng phủ nhận điều đó"

"Tôi không làm gì cả!"

Ảo ảnh của America hiện ra khiến mọi thứ dường như rối tung lên.

Khung cảnh xung quanh nhoè đi.

Liên tục thay đổi thành những khoảng thời gian khác nhau.

Cuối cùng không gian trở nên đen như mực, trả lại sự yên tĩnh của lúc đầu.

Chỉ là chẳng thấy lối thoát đâu.

Lạc lõng trong không gian vô định.

Chỉ có kẻ ngu mới đứng đó chờ phép màu hiện ra.

Việt Nam mở không gian bỏ túi lấy 1 khẩu súng lục, gí chặt vào đầu rồi thẳng tay nã súng.

Nếu không ai cứu, tôi sẽ tự thoát ra.

Không cần sự giúp đỡ nào hết.

---End---

Việt Nam giật mình mở mắt ra.

Quả nhiên cảm giác tự giết chính mình vẫn rất đáng sợ đi.

"Đừng cử động"

Cô quay sang nhìn, America đang ngủ.

Thế thì ít nhất đừng vòng tay qua eo người ta vậy chứ.

Nhưng thôi, cũng nhờ vậy mà ấm hơn đôi chút.

Không trách anh, do tôi gặp ác mộng nên mới di chuyển nhiều như vậy.

Tôi còn lạ gì cái tính phải ôm gối để ngủ của anh.

Coi như hi sinh 1 chút, tôi không muốn người khác mất ngủ.

.

.

.

-------------------

"Ah..."

Đông Lào ôm lấy đầu mình.

Nó...hơi nhức

"Sao vậy?"_Ussr

"Không có gì, chỉ là tôi vừa nghĩ đến em gái tôi"

Đông Lào nói.

Anh vừa thấy 1 vài hoạt ảnh về chiến tranh, tuy không phải là tất cả...nhưng em gái anh vừa mơ thấy nó sao?

Châm 1 điếu thuốc, anh thở dài.

"Cậu đôi lúc cũng có những hành động kì lạ quá đấy"

"Nếu để Lan thấy tôi châm thuốc, em ấy sẽ tức điên lên mất"

/ Hừ, thuốc lá không tốt cho anh đâu/

"Lan?

Em gái cậu sao?"

"Ừ"

"Hừ, tôi thắc mắc, em gái cậu là người như thế nào.

Tôi thấy cậu rất quan tâm"

"Tuyết Lan là 1 người thông minh.

Em ấy rất giỏi trong việc đưa ra chiến lược, nhưng khổ nỗi lại không bao giờ thích nhìn nó.

Ghét thuốc lá.

Thể chất tuy không tốt nhưng nếu tức giận thì lại đáng sợ.

Không thích bị trói bằng xích.

Nhưng lâu rồi lại không cười... nó không phải 1 đứa Niên Ấu Vô Tri"

"Cậu có vẻ biết mọi thứ về em gái của mình."

"Nếu vì nó, tôi sẵn sàng hi sinh"

"Được đùm bọc vậy, chắc cậu luôn là người ra chiến trường chứ không phải cô ta, đúng không"

"Nó chỉ đúng với khoảng thời gian hoà bình....."

"Hoà bình?"

"Tính vào thời gian chiến tranh.

Nếu không phải là cả 2 cùng chiến đấu, thì cũng là em gái tôi tự bước ra chiến trường.

Tôi lúc đó chỉ có việc là quản lý 1 nửa đất nước thôi.

Thật sự thì đó là 1 khoảng thời gian tồi tệ"

"1 nửa?!"

"Chia cắt.

Tôi 1 nửa, con chó Việt Hoà 1 nửa.

Và em tôi chính là người kháng chiến"

Ussr bất ngờ, đúng là ông có biết 1 người bị chia cắt.

Nhưng tưởng chỉ có cậu ta thôi chứ.

"Tổng chỉ huy, làm tài liệu tiếp đi.

Tôi chỉ có trách nhiệm là mang đến cho ngài kết quả của cuộc huấn luyện hôm nay thôi"

"À....Ừ"

Đông Lào bước ra ngoài, anh nhanh chóng đến khu vực máy tính.

Cầm ly Cafe trên tay.

Anh tìm những khu vực Việt Nam có thể đến.

-------------------------

Niên Ấu Vô Tri: Trẻ người non dạ

Mong các bạn ở Miền Trung vượt qua cơn bão lớn này.
 
{Countryhumans} Tri Thiên Mệnh
♗ Chương 5:*Tạm biệt!*


"Đừng đi mà"

"Đừng cản"

Việt Nam cố gắng lết đi mặc cho tên kia cứ ôm lấy eo mình.

Vô liêm sỉ sao?

Không quan tâm.

"Em mà đi là tôi buồn đấy"

"Kệ anh chứ"

"Em đi nhanh như vậy để làm gì cơ chứ, ở lại với tôi đi"

"Tôi muốn đi tìm anh trai tôi"

"Anh Trai?

Anh trai em như thế nào"

"Như thế này"

Việt Nam lôi hình của anh mình ra, để nếu anh ta có thấy thì bảo luôn.

Nhưng xác suất này nó ít lắm.

Nhưng có còn hơn không.

America nhắm mắt, chẳng hiểu anh ta làm gì.

Bông dưng anh ta lôi điện thoại ra

"Find the person in the picture for me"

"Yes sir"

America tắt máy đi, quay sang Việt Nam, cười nói

"Thôi mà, em ở lại với tôi đi"

"Vậy đi chơi chứ?"

Việt Nam đề nghị, dù sao thì America cũng đã giúp cô có 1 chỗ ngủ.

Giờ trả ơn, chắc là ổn.

America mắt sáng rỡ.

Kéo Việt Nam

"Đi thôi"

"Được"

.

.

.

.

.

"Cái cà vạt này hợp này hợp với anh đấy"

Việt Nam ướm thử cái cà vạt màu đỏ kia lên ngực của America.

Phải nói sao đây, anh ta hợp với mấy màu táo bạo hơn là mấy màu sắc xanh thầm kín.

Nó phù hợp với tính cách anh ta quá mà.

"Vậy cho tôi 1 cái cà vạt này"

"Dạ vâng"

Cô nhân viên nghe thấy vậy liền nhanh chóng gói món đồ lại rồi bỏ vào túi.

"Anh thậm chí còn không xem lại sao, phải biết là mình có thích nó không chứ"

"Nếu là em chọn thì không cần phải xem lại cũng được"

Thật sự thì....anh đã thân thiết với tôi đên mức nào vậy

Chẳng phải chúng ta mới gặp thôi sao.

Mà thôi, tôi không để ý đâu.

.

.

.

.

"Ăn chứ"

"Em thích ăn đồ ngọt sao?"

"Có lẽ..."

"Tại sao vậy?"

"Vì nó có vị ngọt, vậy thôi"

"Em lạ thật đấy, nhưng cho tôi 1 miếng đi"

Cô bất lực, chìa thanh Socola cho anh ta cắn.

1 nửa!

Cái miệng của anh to cỡ nào vậy?

"Anh...

"

"Hửm?

"

"Không, không có gì cả"

"Tiếc sao?

"

"Ừm"

/RENG/

Chuông điện thoại của America Reng lên

"What?"

"Sir, we can't find the person in the photo"

"You sure?"

"Yes"

"Ok"

"Anh làm gì vậy?"

"Anh trai của em không có ở Châu Mĩ đâu"

"Sao anh biết?"

"Người của tôi nằm vùng ở khắp Châu Mĩ, họ không thể tìm thấy ai như vậy cả"

"Sao anh phải làm vậy, tôi đâu có nhờ?"

"Vì muốn, chỉ vậy thôi..."

Việt Nam không nói gì, cô nàng thầm cảm ơn, ít nhất thì Việt Nam định đến Cuba, nhưng giờ thì không cần nữa....

2 người họ cứ đi mãi, cuối cùng lại ra trước bãi biển.

Thiếu nữ cứ nắm tay người con trai ấy.

Đăm chiêu nhìn về vùng biển rộng lớn kia.

"America, anh thử nói xem, để đi bộ từ đây đến tận Châu lục kia, mất bao lâu?"

"Ai lại có thể đi trên mặt nước, nhưng nếu đi có thể sẽ mất vài tháng, hoặc cả năm, ai biết."

"Tôi sẽ đi sang Châu Âu"

"Hả"

America nghệt mặt ra, đương như không tin điều cô vừa nói.

Cũng phải, căn bản ở đó đang Chiến tranh, hoàn toàn nguy hiểm nếu muốn đến đó, vậy mà...

"Đang là chiến tranh, em..."

"Đừng lo, tôi không dễ chết vậy"

Việt Nam thả tay America ra, tiến lên phía trước một vài bước.

Dơ 2 tay lên, cảm nhận 1 chút không khí còn lại của nơi này.

"Em thật sự muốn đi sao?"

"Anh vốn đã biết câu trả lời"

America đến lại gần, đứng trước mặt Việt Nam.

Nắm tay thiếu nữ, anh tạo nên 1 luồng sáng khiến Việt Nam bất ngờ.

"Gì vậy?"

"Sức mạnh của tôi.

Em chỉ có thể sử dụng nó 3 lần thôi"

"Cảm ơn anh.

Nhưng tôi không muốn nợ ai.

Tôi sẽ tặng cho anh 1 thứ"

Mở 'LR' của mình ra, Việt Nam lướt 1 hồi rồi dừng lại.

Lấy ra 1 cái vòng, cô đeo lên cổ của America.

"Huh?"

"Tuy không quý như năng lực của anh, nhưng hãy coi đó là 1 món quà từ tôi đi."

Việt Nam bước đi, đến gần biển thì dừng lại.

America không hiểu, không thuyền thì làm sao có thể....

/Tách/

Việt Nam đứng vững trên mặt nước, quay đầu lại về phía người kia.

Cô hét lớn:

"Tạm biệt!"

Việt Nam chạy đi, để lại những sóng nước nhẹ.

Quý ngài người Mỹ cứ đứng đó.

Cho đến khi bóng hình dần bé đi....đến khi chẳng còn lại gì nữa...

"Việt Nam..."

America đọc dòng chữ được khắc sau bề mặt sợi dây chuyền.

Rồi lại mở cái vòng ra, bên trong chỉ là hình ảnh của cô bên cạnh hoa hoa sen cùng khung cảnh đổ nát.....là ảnh ngày giải phóng cùng con số 30/4.

Nhưng anh không hề hiểu ý nghĩa, chỉ biết Việt Nam cười rất vui...

Chỉ vậy thôi....

Người con gái ấy...đi mất rồi....

Anh ta không biết...đây là 1 lời nhắc nhở!

---------------------

"LR" viết tắt của không gian bỏ túi
 
{Countryhumans} Tri Thiên Mệnh
♗ Chương 6:*Thánh Địa*


*Chiến tranh đi qua nỗi đau ở lại

Biết bao cảnh đời ngang trái tang thương

Mẹ mất con nơi xa lắm...chiến trường

Vợ mất chồng cả nắm xương cũng mất

Có những người lính không về với đất

Nhưng khổ đau lại chồng chất cả đời

Có người lính mất trí sống chơi vơi

Khi tỉnh ra thì thế thời thay đổi

Biết hỏi ai, ai là người có lỗi

Tất cả sai lầm đều bởi chiến tranh.*

Việt Nam vừa đi vừa ngâm nga câu thơ để quên đi cơn đau như bị hàng nghìn cây kim châm.

Lời nguyền chẳng hề tốt đẹp.

Như việc đi trên biển hiện tại, chân tuy không chảy máu nhưng lại rất đau, nếu người bình thường đi chắc chẳng ai chịu nổi.

Biết sao được...

Đi thuyền rất chậm...

Đi tàu sẽ bị Đức hiểu lầm là địch hoặc viện trợ mà tấn công...

Chung quy lại thì chịu đau 1 (nhiều) chút để an toàn thì vẫn tốt hơn.

.

.

.

.

"Tối rồi sao?"

Việt Nam đăm chiêu nhìn bầu trời, chẳng có lấy 1 ngôi sao nào.

Hah!

Đôi chân đến bây giờ cũng phồng rộp lên rồi.

Cô mở "LR" lấy ra 1 tấm gỗ to đủ cho 1 người nằm.

Ngồi trên đó băng bó đôi chân, cô cứ nhìn phong cảnh trước mặt.

Ngoài ánh trăng ra thì chẳng còn gì.

Bèn lôi nó ra vậy.

Ngôi sao của Cộng sản....

Ngôi sao đầu tiên được xuất hiện....

Ngôi sao của Ussr.

Ánh sáng ấm áp chiếu sáng màn đêm.

"Ussr, ngài nói xem, em phải làm gì khi ở 1 thế giới mà ngay cả bản thân cũng không tồn tại đây?"

"Chỉ tìm anh trai thôi sao?"

"Sau đó nên làm gì?"

"Ussr...."

Ah, lại nói chuyện 1 mình rồi.

Rốt cuộc người ấy cũng đâu thể ở đây.

Ngài ấy đã chết rồi mà...

Vậy rốt cuộc, em cũng chỉ đang nói chuyện với 1 phần của ngài thôi.

Em đã cứ nghĩ như ngài đang ở cạnh em.

Nhưng rốt cuộc lại không phải rồi.

Chỉ là do em lại tưởng niệm về ngài thôi...

Nếu có thể, khi đặt chân đến Liên Xô, tôi sẽ đến dòng Moskva và thăm ngài.

/1886 Original world/

"Liên Xô, ngài cứ đứng như vậy, không thấy mỏi chân sao?"

"Khi ngắm 1 thứ em yêu thích, em sẽ không chán"

"Vậy hoa Hướng Dương là thứ ngài thích sao?"

"Có lẽ, nhưng có 1 thứ khác...."

Việt Nam bỗng ngồi bệt xuống, nếu ngài muốn thì cứ đứng.

Bất ngờ thay, Ussr cũng ngồi xổm xuống.

"Ở gần đây, chính là Moskva"

Ussr chỉ về phía xa, nơi có toà nhà cao.

"Đâu phải tự nhiên mà ta lại chọn cánh đồng này làm nơi có lá chắn, tất cả chỉ vì có nó mà thôi"

Ussr đặt lá chắn của mình vào cánh đồng mà ông yêu quý nhất, khiến nó chẳng thể ảnh hưởng bởi thời tiết bên ngoài.

Lúc nào cũng đến đây tưới cho nó 1 ít nước khiến ông thấy thoải mái hơn.

"Ngài thích Moskva?"

"Có lẽ..."

"Việt Nam...."

"Vâng?"

"Nếu sau này, ta mất đi, em liệu có đến đây và thăm ta"

"Ngài sẽ không chết, đừng nói gở như vậy"

"Haha, nếu thôi mà.

Nhưng ta vẫn muốn đây là 1 nơi thật đặc biệt.

Nếu vậy, đây có thể là thánh địa của chúng ta.

Được chứ?"

"Được ạ...."

"Ta sẽ tặng em 1 thứ ngay tại nơi đây"

Việt Nam nghiêng đầu, có chút khó hiểu.

.

.

"Em đến thăm ngài đây"

"Ta đã đợi em"

.

.

"Em đến rồi!"

"Hoa hướng dương trước khi đi chứ?"

"Vâng"

.

.

"Ngài ổn chứ"

"Khụ khụ...K-không sao, chúng ta đi thôi"

.

.

"Ussr!"

"Ta....Xin lỗi.

Hoa hướng dương....của ta, hãy nhận lấy....Ngôi sao..."

.

.

"Ngài nhớ không?

Hôm nay là 30/12 đó, và đây chính là nơi chúng ta thường gặp nhau"

"Ussr..."

"Ngài ổn chứ?"

Lần thứ 2 em hỏi ngài câu này

"Xin đừng im lặng như vậy...."

Việt Nam cứ đứng trước nó, cái bia mộ đề tên Liên Xô.

Cuộc đời cứ bám víu lấy thứ hư vô, rốt cuộc là đau đến dường nào?

Chỉ biết rằng, thiếu nữ luôn mong gặp lại ngài lần nữa....

Chỉ 1 lần thôi cũng đủ rồi.....

-------------------------

Việt gục xuống, nhớ lại từng khoảnh khắc một....

Con người vẫn cô đơn trong từng nhịp thở, mỗi bước chân đi.

Đôi tay nhỏ không biết thu mình vào đâu mỗi độ gió lạnh tràn về.

Đời này, em nợ ngài.

Ngôi sao ngài đưa em giữ, em sẽ bảo vệ nó.

Cho dù có chết, em vẫn sẽ bảo vệ nó.

Kể cả có là ngài ở thế giới bên này muốn dành lấy, em nhất định không làm mất nó.

Vì nó là định ước của 2 ta, là kỉ vật của em.

1 một trong những giới hạn

Đến cuối cùng, bản thân cũng chẳng thể tin........ngài đã mất.
 
{Countryhumans} Tri Thiên Mệnh
♗ Chương 7: *Giọng nói đó*


3 ngày...

24 ngày...

1 tháng...2 tháng....2 tháng rưỡi, 6 tháng.....

Đúng ra chỉ có 3 tháng là đến, nhưng bản thân là 1 người kĩ tính, Việt Nam đã đi tìm các nước khác trước, nhưng lại không có.

Đúng 3 tháng sau, Việt Nam đã đặt chân Pháp.

Thành phố thơ mộng, giờ.....Bom rơi khắp nơi....Mọi người chạy loạn lên tìm chỗ trú.

Chẳng có gì lạ cả, rốt cuộc thì chiến tranh mà không có bom thì nó hơi lạ.

Người chạy cứ chạy, người bước tiếp vẫn bước tiếp.

Người chạy vì sợ, người đi vì đã quen.

Điều quan trọng là...Thần chết hiện tại có thể ở khắp nơi, nhưng chưa bao giờ ghé thăm nàng.

/Tóc....tách/

Máu chảy lên tục, không hề dừng lại.

Mặc cho cơ thể bị phá hoại như thế nào......thì thiếu nữ cũng không quan tâm.

Bom rơi đã thấy qua nhiều, cũng từng bị nó làm cho sống không bằng chết, rốt cuộc cũng chỉ là sự chịu đựng ấy mà bao nỗi đau lại chẳng thể nói.

Nó cũng chỉ là ...

Bom thôi mà.

Sao có thể đau bằng việc thấy những người mình bảo vệ chết dần cơ chứ...

--------------------

"Ah!

"

"Sao vậy?"

"Không, tôi có cảm giác....

Em gái tôi bị thương, không lẽ nó lại làm gì sao?

"

"Có lẽ đó chỉ là linh cảm của cậu thôi"

"Mong là vậy...

"

Ussr quay lại nơi làm việc của mình, dạo này ông có những giấc mơ rất lạ.

Về 1 người phụ nữ...

Trên cánh đồng hoa Hướng dương.....đang khóc trước 1 bia mộ.

/Mùa đông của em, ngài đã thất hứa/

/Rốt cuộc thì...

Ngài đã cố gắng vì cái gì? /

"Huh, cái gì vậy....

"

Ussr không hiểu, giọng nói đó cứ vang trong đầu ông.

Rốt cuộc câu hỏi đó là sao?

Rốt cuộc thì bản thân ông đang cố gắng vì điều gì.

"Boss, sao vậy?"

China hỏi

"Không..."

"Boss, tôi có 1 người bạn muốn tham gia vào khối xã hội chủ nghĩa"

"Gì?"

"Cậu ấy giống tôi, đang bị Nhật dòm ngó"

"Là ai?"

"Triều Tiên...."

------------------------------

"Ah....."

Việt Nam thở dốc.

Rõ là đã cố gắng tránh 1 vài quả để khỏi rơi trúng người.

Nhưng cuối cùng lại bị dính 1 mảnh bom văng trúng phần hông.

Đương nhiên không thể cứ để vết thương nặng như vậy mà đi được.

Cô nhanh chóng luồn vào 1 con hẻm nhỏ.

Cởi bỏ đống thứ áo phiền phức kia ra rồi mở "LR" để lấy 1 vài dụng cụ y tế.

Máu thấm đẫm cả áo

Lại phải thay, nhưng nếu mặc áo vào chắc chắn phần máu chưa khô sẽ lại làm bẩn nó mất.

Thôi thì cuốn tạm 1 cái khăn rồi ở đây tạm 1 ngày đã.

Giờ cũng tối rồi, quân lính đức chạy nơi truy tìm dân thường và lính Pháp.

Cũng may hẻm này tối, cũng hẹp cho cho 1 người lính luôn mang theo vũ khí.

Và cũng chật chội luôn với Việt Nam, nhưng may sao ở sâu bên trong có đủ chỗ để nằm.

Nói chung cũng ổn.

Đôi mắt dần díu lại, Việt Nam căn bản là buồn ngủ rồi.

/Bịch/

1 thân ảnh ngã xuống, trên người là bộ quân phục của Pháp, là đang chạy trốn sao?

Trên người anh ta không có lấy 1 vũ khí nào, chính vì vậy mà lọt được vào đây sao.

Không an toàn như Việt Nam nghĩ.

Phải có 1 lớp phòng thủ.

Việt Nam hướng tay tới phía trước ngõ hẻm.

Ngôi sao của Ussr cũng sáng lên.

Tạo thành 1 lớp bảo vệ tạm thời đồng thời nguỵ trang nó.

Từ ngoài vào sẽ không ai thấy

Quả nhiên, sức mạnh của Ussr rất hữu dụng, nhất là Tự vệ.

Em xin lỗi....

Thật sự thì, em không muốn....

Xin lỗi, em sợ mình sẽ làm hỏng nó mất.

Ngôi sao của ngài ấy...Em sợ nó sẽ vỡ mất.

---------------------

"France!"

Việt Nam vô thức lùi lại.

Nghĩ đến việc hắn làm trong quá khứ thì....Nhưng anh ta đang bị thương....

Việt Nam hiểu, cô không thể để mặc 1 người bị thương được.

Càng không thể để anh ta chết được.

1 Quốc nhân không được phép chết nếu không có người kế vị.

Và cái khốn nạn là France nằm trong trường hợp ấy
 
{Countryhumans} Tri Thiên Mệnh
♗ Chương 8:*Chẳng 1 ai có thể...*


"Mau!"

France cầm gói thuốc phiện lên, dốc thẳng vào miểng thiếu nữ trước mặt.

Mặc cho người kia khó chịu đến dường nào, hắn vẫn cố cho hết cái gói đó.

"Khụ...khụ"

Việt Nam gục xuống, ho đến khàn cả cổ, đây đã là lần thứ 3 trong ngày hắn muốn thử nghiệm cái cơ thể này.

Cho dù nó không thể khiến 1 người như Việt Nam tử vong, nhưng hậu quả của nó đương nhiên vẫn sẽ có.

Sử dụng thuốc phiện quá liều có thể hôn mê, ức chế hô hấp, giãn đồng tử, mất tri giác.

Đó là tất cả những gì hắn muốn.

France muốn thiếu nữ như những người dân ngoài kia, mất đi ý thức và dễ dàng bị điều khiển.

Và hắn cũng là 1 tên bệnh hoạn đến đáng sợ.

"Uống đi"

Vào thời Pháp thuộc, ngoài việc chỉ có thể nghe lời những người Pháp ra, còn có thể làm gì?

Chẳng làm gì cả, chỉ chịu đựng mà thôi.....

Việt Nam nhanh chóng cầm lấy nó, uống hết 1 hơi.

Đây chỉ là loại rượu kém chất lượng đầy hoá chất.

Thiếu nữ không dám nôn ra.

Chỉ cần làm chuyện đó....

France chắc chắn sẽ không vừa lòng.

Cố nuốt hết, thiếu nữ muốn ngất rồi.

"Đông Dương.

Em là Đông Dương, chứ không phải Đại Nam"

"Vâng"

France im lặng, đá vào bụng thiếu nữ.

Việt Nam đau đớn ôn lấy bụng mình

"Và ta cũng đã nói, em không được có liên kết gì với bên ngoài, nhưng em vẫn cố chấp..."

Việt Nam im lặng.

Đôi môi khô khốc căn bản không thể nhấc nổi nữa rồi.

France đi tới góc phòng, nhặt 1 cục đất lên rồi cho nó vào miệng thiếu nữ đang hấp hối.

Ép nó phải đi xuống cái dạ dày vốn đã chẳng thể tiếp nhận thêm nổi thứ gì.

Hắn không vừa lòng khi biết người của hắn dám làm trái lệnh của mình.

Rốt cuộc, Việt Nam như đang sống nhưng không bằng chết.

Biết sao đây, thần chết luôn bỏ qua thiếu nữ, không bao giờ ngó mặt đến.

Khiến cho thiếu nữ mỗi ngày luôn phải nhận sự dày vò này.

Mọi sinh mệnh đều có lúc phải kết thúc.

Sao chỉ có tôi là không.

"Khụ .....

Khụ....

Xin ngài.....

Đừng ép tôi nữa"

"Là em gây ra chuyện, giờ muốn tha?

"

Việt Nam im lặng

"NÓI!"

France túm lấy mái tóc dài kia kéo nó lên thô bạo, ép nó đến gần mình.

"Tôi...

Xin lỗi....

Tôi đã sai...

"

Cơ thể không còn lành lặn, sức cũng không còn có thể phản kháng.

Đây là 1 bộ mặt khác của thiếu nữ.

Không mạnh mẽ, bỏ đi cái tôi của mình để sẵn sàng xin sự tha thứ...

Là thứ mà kẻ xâm lược ai cũng muốn thấy từ đối thủ của mình.

Kể cả là hắn- France

Dường như si mê cái vẻ đẹp này, không ngoa khi nói cứ cách 3-4 ngày là hắn sể về Nam Kì 1 lần để hành hạ người kia, đó là niềm vui.

Niềm vui của người này, là nỗi đau của kẻ kia.

"Ta xin lỗi, đã quá nóng giận rồi"

France cúi xuống, ôm lấy cơ thể lạnh ngắt không còn sức sống đó.

Rốt cuộc thì cơ thể này rất tuyệt vời...

Cho dù có phải ăn cái gì, cơ thể đều không bị hủy hoại.

Nhưng mọi hậu quả thì vẫn còn đó.

Hắn thích cơ thể, con người này.

Vừa muốn đánh, lại vừa muốn chăm sóc.

*Làm ơn, cứu với*

Thiếu nữ hằng đêm cầu nguyện điều ấy.

Nhưng rốt cuộc lại chẳng có ai...

Giờ nàng ta mới nhận ra...

Sẽ chỉ có mình mới có thể tự cứu lấy mình mà thôi

Ngoài ta ra, sẽ chẳng có ai cả....

-----------------------------------------

"Tại sao mình phải làm việc này chứ?"

Sau khi thoát khỏi thứ suy nghĩ về quá khứ kia, Việt Nam băng bó lại cho tên này.

Hắn ta lên cơn sốt cao rồi.

"Ư...."

France có vẻ tỉnh lại.....

Việt Nam đành lấy tấm khăn trên người ra, đắp cho người kia rồi mở LR lấy ra 1 cái áo khoác choàng vào, tiện tay lấy thêm 1 cái bếp nhóm lửa rồi cho nhiều nước cùng 1 ít gạo vào nấu cháo.

Cũng may là còn 1 ít sau khi Đi qua biển rồi lại đi qua những nước khác.

"Ai...vậy...."

"Huh?"
 
{Countryhumans} Tri Thiên Mệnh
Không Viết nữa


.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Đùa thôi.

Tôi bị đứa mất dạy nào làm hỏng mất e-mail rồi, nếu bị thoát đăng nhập là auto không vào được nữa luôn.

Vậy nên tôi quyết định sang nick EirlysMerilain2k9 để làm việc.

Đồng thời remake lại bộ này, sau 1 hồi đọc lại tôi thấy nó đi khỏi mạch truyện và thứ mà tôi hướng tới.

Cốt truyện đương nhiên sẽ khác, đó là điều không thể tránh khỏi rồi.

Tiếc các bạn ủng hộ tôi lắm.

Vậy nên nếu ai sang Nick mới hãy bình luận gì đó trong hội thoại nhé, để tôi biết rằng nhiều người sẽ hóng Bộ được Remake này.

Hãy nói gì đó chứ đừng im lặng, không tôi lại tưởng không ai hóng là không viết đâu.
 
Back
Top Bottom