Khác (Countryhumans) Khi hội anh em khối cộng sản xuyên không vào tiểu thuyết

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
332398661-256-k241314.jpg

(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Tác giả: himakochan8
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lúc đó hội anh em khối cộng sản đang cùng nhau đọc một cuốn tiểu thuyết.

Và bị xuyên không vào trong đó, hệ thống bắt họ phải thay đổi cuộc đời cho
từng nhân vật mà có thể quay trở về.

"LƯU Ý"
Không xúc phạm các quốc kì
Truyện không giống trong lịch sử
Tôi mới viết truyện nếu có thiếu sót mong thông cảm
Thể loại : Hành động,HE
Tác giả : himakochan



xuyên​
 
Có thể bạn cũng thích !
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap 1: Biến cố


Mình mới lần đầu làm mong mọi người thông cảm _________________________________________________________________________

Trong một căn phòng chỉ có một người tên là Việt Nam, đang tức chết vì đọc một cuốn tiểu thuyết không vừa ý với mình.

Bất thình lình đâu đó có một đám người chạy vào.

Bỗng có một người choàng tay qua cổ cậu không ai khác là Laos, anh nói :

Laos: Anh đang làm gì vậy Nam Nam?

Cậu đang bực tức thì nghe thấy tiếng ai nói ở đằng sau thì bình tĩnh lại mà nói:

Nam: À tại anh đang đọc một cuốn truyện làm cho anh hay tức á mà.

All (-Việt Nam):Vậy cho tụi này xem với.

Cậu định khuyên không nên đọc nhưng cả bọn đã lấy cuốn tiểu thuyết, cậu đành bất lực mà cho họ đọc.

~~~~Một lúc sau~~~~

Mặt ai nấy khi đọc xong cũng trầm xuống và sau đây là kết cục khi không nghe lời Cậu.

Đầu tiên là North Korea (mình xin nói tắt là N.K) cùng với China đang định đốt và xé nó thành trăm mảnh.

Laos thì kiểu đứng hình ngay lập tức thế là Nam phải tới gọi cậu mấy lần để cậu tỉnh táo lại.

Cuba thì cũng không nói gì mà trầm mặt xuống tỏa sát khí ra khiến ai nấy cũng sợ.

Chuyện là như thế này, đầu tiên là N.K vì đem lòng yêu một cô gái mà y cũng làm đủ mọi chuyện mà cô yêu ta yêu cầu thành ra bị phản bội mà chết.

Tiếp theo là Laos sinh ra đã rất yếu ớt có một người bạn thân mà cậu ấy yêu nhưng người ấy yêu cô gái tên Lisa Ana cùng với dàn harem mà đánh cho anh tới nhập viện.

Cậu thì là một người học rất giỏi và còn là mọt sách nên bị mọi người khinh bỉ, bắt nạt thành ra cái chết .

China và Cuba thì là những người trong số bọn bắt nạt Nam nhưng do hai người anh của cậu đã nói với sát thủ ám sát hai người nên hai người chết.( nghe nó hơi nhạt =)).

Quay lại với hiện tại nào!

Một người đã lên tiếng nói khiến cho mọi người nghe xong thì cũng có suy nghĩ giống người kia.

Laos: Nếu có thể xuyên không chúng tôi mong có thể thay đổi cuộc đời cho họ.

Bổng nhiên có một thế lực siêu nhiên nào nó đã kéo cả nhóm tới một nơi tối ôm.

Việt Nam đứng dậy cùng mọi người và họ đang rất hoang mang vì không biết mình đang ở đâu.

Từ đâu ở đằng sâu xuất hiện một cô gái có mái tóc màu xanh dài tới ngang vai đang mặc đồ hiện đại đứng trước và chào họ: Chào các kí chủ của tôi, tôi tên là Lyna kayami rất hân hạnh được làm quen với các kí chủ.

N.K xông đến nắm áo cô gái kia mà cấu mày lên nói:

N.K: Ngươi đưa bọn ta đến nơi quái quỷ nào đây.

Lyna: Các kí chủ đã nói là muốn xuyên không rồi mà!

Và hệ thống đã nhận được mà đưa các kí chủ tới đây.

Cuba: Vậy chúng tôi phải thay đổi số phận cho các nhân vật trong đây đúng không.

Lyna: Đúng vậy! nếu các kí chủ làm xong có thể quay trở về.

Việt Nam khi biết chuyện đó thì kêu Lyna lại đây muốn nói với cô điều gì đó mà cả bọn xôn xao lại xem (- Cuba) nhưng hai người đó lại ở trong một căn phòng cách âm nên họ không thể vô được ( do cửa khóa rồi =)).

Cuộc trò chuyện như sau:

Lyna: Vâng kí chủ muốn nói gì.

Nam: Ờm tôi có thể hỏi là Đông Lào và Việt Minh có thể xuyên không cùng tôi được không ?

Lyna: Vâng có thể nhưng phải chờ cỡ hai ngày để họ có thể tới đây được.

Nam: Vậy cũng được.

Cuộc trò chuyện kết thúc thế là họ ra ngoài và bị dòm ngó với ánh mắt của mọi người

Lyna muốn ra hiệu cho cậu rằng: " Làm sao có thể tránh ánh mắt dòm ngó của họ được không".Cậu khi biết được liền nhìn ánh mắt chết người vào họ làm cả bọn không dám nhìn cậu.

Khi đã xong Lyna đã nói thật to với cả bọn.

Lyna: Đã đến lúc các kí chủ xuyên không rồi

Cả bọn không biết gì liền bị đẩy xuống và....... ngất.

________________________________________________________________________________

Cảm ơn mọi người đã xem
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
chap 2: Buổi đi chơi bất ổn


Khi mọi người đã xuyên không qua cuốn tiểu thuyết thì đã có một người tạo group nhóm để dễ nhắn tin.Người tạo nhóm group là N.K.

N.K: Tụi bây đâu hết rồi!

China: Đây!

N.K: Tụi bây đang ở đâu tao đang ở nhà với thằng em mất nết nè!

China: Ồ vậy à!

Em đang ở với ông già và mấy thằng em.

Nam: Còn em thì ở với hai người anh và cha DaiNam.

Laos: Em ở ngoài công viên chung với Cumpachia.

China: Ê mà có ai cho tui ở nhờ với chứ ở đây với ông già và mấy thằng em chắc tui chết mất!

N.k: Tất nhiên là KHÔNG rồi !!!

Laos,Nam,Cuba nhấn like cho tin nhắn này.

China nhấn sad cho tin nhắn này.

Nam: Thôi nói giỡn vậy thôi qua nhà tui cũng được.

Cấm làm hại nội thất trong nhà!

China nhấn like cho tin nhắn này.

China: Ừm, ok.

Laos: Vậy có ai muốn đi chơi không?

Nam: Có.

Laos: OK.

Vậy hẹn mọi người ở cafe Mèo nha?

Cuba: Ừm.

Laos, Nam, N.k, China, Cuba đã offline.

Cậu bây giờ đi vệ sinh cá nhân, ăn sáng xong thì bắt đầu lên đường vì cậu sợ hai người anh sẽ bám theo cậu nên cậu đã tốc biến để tránh ánh mắt của hai người anh.Khi cậu tới quán Mèo cậu thấy Laos đã ở trong kia và vẫy tay với cậu, cậu vẫy tay lại và bước vào trong chờ những người khác.

Lần lượt là N.K, Cuba và người đi trễ nhất là China, cậu ngồi ở chính giữa với China và Laos còn N.K và Cuba thì ngồi đối diện cậu.

Ở trong đó có vài chú mèo cứ bám vào cậu nhưng một lát sau thì chúng không còn bám vào cậu vì có ánh mắt chết người nhìn chúng nên chúng không bám cậu nữa.

Buổi đi chơi cứ như thế cho đến khi Laos gặp người bạn thân là Thailand đang ngồi chung với một cô gái tóc dài có màu hồng nhạt mặc một bộ váy kim sa lấp lánh đang nói chuyện với Thailand và dàn harem.

Laos thấy vậy cũng không nói gì mà ngồi nói chuyện với hội anh em của mình, nhưng cô gái Lisa chú ý tới cậu cười nhếch mép tới bàn cậu nói.

Lisa: Ồ chào Laos cho mình xin lỗi vì cướp anh Thailand của cậu, mình rất xin lỗi cậu!

Lisa lúc đó thấy mấy anh đẹp trai ( không biết có đẹp trai không - VietNam) đang ngồi cùng với Laos nên cô ta nghĩ:" Các anh ấy là của mình" thế là cô ta lấy tay của Laos cầm lên và tát vào mặt cô ta.

Cô ta khóc dàn harem tới đó dỗ cho cô nín khóc và nói:

Thailand: Sao cậu lại đánh Lisa hả Laos!

Ame ( America): Sao mày lại đánh em ấy hả!

Trả lời tao!

Laos ngơ ngác không biết nói gì ra hiệu cho bốn người kia cứu mình.

Họ hiểu và họ đã giúp Laos.

China: Em tao nó chưa đụng vô con ả kia nhe.

Malaysia: Ai cho ày nói em ấy là ả!

China: Tao thích.

Maylasia: Mày dám!!!!!!!!

VietNam: Hai người mau dừng lại!

Ame: Tại sao tụi tao phải dừng lại!

VietNam: Trước khi tôi nói việc này cho UN thì cậu nên quay lại chỗ ngồi của mình.

Ame bị chặn cho nín họng không nói được nữa nên đành quay lại chỗ ngồi và dỗ cho Lisa nín khóc.

Buổi đi chơi cứ thế mà xong N.K dắt chiếc siêu xe của mình ra và chở họ về nhà.

Riêng China là về cùng cậu nên China sẽ ở nhà cậu để ở.

VietNam: Cậu có thể qua phòng bênh cạnh để ngủ.

Tui chuẩn bị đồ cho cậu rồi.

China: cảm ơn~

Thế là phòng ai nấy ở nhà cậu cũng ngủ hết.

VietNam leo lên chiếc giường của mình ngủ thiếp đi nhưng đã có một bóng người cao cao có 5 ngôi sao trên mặt lẻn qua phòng cậu để ngủ và đã có hai người ngủ ngon trong phòng lúc buổi tối nhiều sao.

________________________________________________________________________________

Cảm ơn các bạn đã xem.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap 3: Việt Minh, Đông Lào


Đã sau một tuần, nhưng cậu vẫn chưa thấy cái con hệ thống nó cất tiếng lên nói với cậu đã đem Đông Lào và Việt Minh tới chưa.

Cậu buồn rầu ngồi bên trong phòng thì có ai đó vào trong phòng cậu và nói :

Cuba: Anh đang làm gì thế ?

VietNam: À anh chỉ nghĩ một chút chuyện thôi.

Cuba: Ồ.

Cuba: Anh có muốn đi ra ngoài đi dạo cùng với em không.

VietNam: Cũng được.

VietNam: Em ra ngoài trước đi,chút nữa anh ra.

Cuba: Vâng.

Cậu bắt đầu đi VSCN rồi cùng đi với Cuba tới công viên đi dạo.

Bất chợt cậu thấy cái dàn harem của con Lisa là cậu dắt Cuba Chạy ngay, khi đã chạy khá xa cậu nhìn đằng sau mình thấy Cuba kiểu hồn lìa khỏi xác mà cái khuôn mặt giống bị chó dí.

Cậu thấy vậy liền lay Cuba tỉnh, Cuba hoàn hồn quay lại với cái xác của mình mà nhìn cậu.

Thế là hai người dẫn vào một quán Cafe ở gần đó để thư giãn do sáng sớm cậu chưa ăn gì nên Cuba đã đi mua bánh mì cho cậu ăn ( Cuba đã ăn rồi nha mọi người=)).

Cậu ngồi ở trong đó đang thư giãn thì bị con hệ thống nó hắt vào tai cậu khiến cậu té một cái rồi cậu ngước đầu lên thì thấy mọi người đang nhìn mình cậu ngại chết nên cậu quay lại chỗ ngồi và vào trong tiềm thức chửi cái con hệ thống xong thì bình tĩnh lại. ( Lyna: Tôi có làm gì cậu đâu mà chửi tôi =(().

VietNam: Mày làm tao hoảng hồn đó con hệ thống kia!

Lyna: Tôi xin lỗi =(((.

VietNam: Mà ngươi kêu ta có chuyện gì không?

Lyna: Dạ là tôi đã có thể lôi hai cái con người này tới đây rồi.

...?: M*m*y con dog tự nhiên lôi tao như cái bao cát vào đây.

Lyna: Tôi không phải là dog ok.

...?: Thôi tao lạy mày Đông Lào mày bớt chửi đi Việt Nam ở bên kia kìa.

Đông Lào: Tôi biết rồi ông anh Việt Minh.

Đông Lào choàng tay qua cổ cậu vui vẻ nói:

Đông Lào: Sao anh ở đây vậy ?

VietNam: Do bị xuyên không với nhóm cộng sản á mà.

Đông Lào: Anh có thấy ngài USSR không.

VietNam: không.

Anh cũng không biết boss có ở đây không.

Lyna: Có đấy ạ!

Nhưng cậu chưa thấy thôi.

VietNam: Vậy sao:3

Lyna: Vâng.

VietNam: Thôi mà hai người làm gì thì làm nhưng ĐÔNG LÀO cấm em không được phá người khác hiểu chưa!

Đông Lào: Em biết ồi=(((

VietMinh: Thôi em ra đi.

VietNam: Vâng.

Cậu khi ra khỏi tiềm thức thì đang hoảng loạn do cậu bị ngất thì cậu mới dỗ em mình là mình không sao.

Cuba lúc đó mới bớt hoảng lại nhưng vẫn lo cho cậu.

Cuba: Anh có sao không ?

VietNam: Anh không sao ?

Cuba: Làm em lo chết.

VietNam: À.

Bánh mì của anh đâu ?

Cuba: Đây ạ.

VietNam: Ừm.

Cậu ngồi thon thả ăn bánh mì còn Cuba thì cứ nhìn cậu mãi rồi cậu ngước đầu lúc cậu ăn mắt cậu vàng sáng, đôi môi đỏ căn mọng còn dính chút xíu thức ăn, hai cái mà thì phồng lên trông rất cute như má bánh bao vậy.

Cuba cứ thuận theo mà lấy tay chùi trên mép miệng cậu mà thấy ngại.

Thế là cậu về nhà nhưng vừa mới bước vào cổng thì cậu đã nghe thấy tiếng nói thất thanh của ai đó vọng vào tai mình cậu bước và thì thấy đứa trẻ giống y cậu như đúc nhưng con mắt thì lại màu đỏ.

Cậu bé kia thì tầm cỡ 5,6 tuổi cậu biết là ai nhưng không nói gì còn những anh em trong cộng sản thì không biết gì mà cứ ngơ ngác đứng đó.

Bỗng cậu bé cất tiếng lên:

....?: Sao anh lúc đó lại bỏ em ở lại với anh Việt Minh vậy!

VietNam: Do lúc đó anh bận không thể ở với em được.

....?: Vậy tại sao sau bao nhiêu năm anh ở đâu chứ.

VietNam: Anh có việc nên đã ở cùng với bạn bè do bị lạc vào đó.

Anh xin lỗi Đông Lào " Trời ơi em giỡn mặt với anh đấy à"

Đông Lào: Vâng em biết rồi.

'" Em thích vậy á nhưng không thành công rồi =((("

Laos: À anh cho em hỏi lúc chúng ta xuyên không có dẫn đứa bé này theo đâu."

Nói nhỏ"

VietNam: À do anh thấy để em ấy ở nhà một mình sợ em ấy bị bắt cóc nên đã nhờ Lyna dẫn em ấy tới đây á mà.

All: Ồ.

Đông Lào: "Em có yếu tới vậy đâu".

VietNam: Anh thích=)).

Laos: Chào em nha anh là Laos.

Đông lào: Chào anh em là Đông Lào.

Laos: Thôi vậy em ở cùng VietNam nhé.

Đông Lào: Vâng.

Cứ thế một ngày nữa lại trôi qua nhưng lại có sự góp mặt của Đông Lào và Việt Minh nên Việt Nam đã vui lên hẳn không còn buồn rầu=))).

__________________________________

Mấy bữa nay mình không rảnh nên làm có hơi chậm mong mọi người thông cảm.

Và mong mọi người thích bộ truyện này cảm ơn mọi người.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap 4: Chuyến đi chơi cùng Japan



Nhạc ở trên bạn nào thích nghe thì cứ nghe nha giờ thì TIẾN VÀO NÀO :>

_________________________________

Từ cái ngày mà Đông Lào biến thành em trai của Việt Nam thì cậu không thể yên tĩnh vì Đông Lào cứ khóc nước mắt cá sấu khi cậu định la nó.

Cậu vô cùng bất lực nhưng do là em trai mình nên cậu cũng nhịn cái cục túc này.

Vào một ngày không đẹp trời, cậu dang ngủ rất ngon lành thì bị cái vật gì đó đè lên làm xém tí nữa cậu xỉu nhưng may rằng cậu đã đẩy cái thứ đó ra thì biết ai đè mình đó chính là người em trai " YÊU MẾN" của cậu.

Cậu thức dậy đem cái bộ dạng ngớ ngủ của mình vào phòng tắm để VSCN. khi xong cậu mặt trên mình bộ áo dài truyền thống ở nước cậu mà đi ra ngoài.

Cậu nói với mọi người là mình muốn đi tới đây một chút nhưng mà hình như có một người nào đó rất muốn đi với cậu, cậu không cho Đông Lào đi chung cho nên nó đã (dùng nước mắt cá sấu) khóc "NỨC NỞ".

Cậu bất lực đành dẫn nó đi.

Trên đương đi hai người nói chuyện với nhau và ghé qua quán Cafe để tận hưởng sự yên tĩnh ở đó.

Phục vụ: Xin kính chào quý khách.

Quý khách muốn uống gì?

VietNam: À cho tôi một tách trà sen và đĩa bánh Cherry Cherry Pie.

Phục vụ: Vâng thưa quý khách.

Và thế cậu lại ngồi một mình lướt chiếc điện thoại của mình mà không quan tâm ở xung quanh bỗng có một người con trai đến bắt chuyện và xin ngồi ở đây.

Cậu không quan tâm mấy nên cứ đồng ý cho người kia ngồi khi người con trai đó gọi món xong thì lại bắt truyện với cậu.

Cậu đang lướt thì cũng phải ngước lên để xem mình ngồi với ai khi cậu đã thấy được khuôn mặt thì cậu cũng rất vui vì người phía trước là bạn của cậu Japan.

Nhưng hình như anh không biết cậu mà làm ra khuôn mặt bất cần đờ, cậu không biết nói gì luôn.

Nhưng may cậu lấy lại bình tĩnh lay người anh để anh khỏi ngồi đờ ở đó.

Anh cũng thoát khỏi mớ suy nghĩ mà nói chuyện với cậu.

Japan: Xin chào tôi là Japan.

Còn cậu?

VietNam: Tôi là Việt Nam.

Japan: Chúng ta làm quen nhé>

VietNam: Ukm.

VietNam: Haizzzzz...

đúng là buồn thiệt cậu ấy không nhận ra mình.< nói nhỏ>

Japan: Cậu vừa mới nói tớ à?

VietNam: Chắc cậu nghe nhầm á mà.

Japan nghi ngờ cậu nhưng thôi anh ngồi nói chuyện và uống nước với cậu (trong cái lúc họ đang nói thì phục vụ đã đưa nước cho hai người họ rồi nha).

Thế là khi cậu uống tách trà sen và ăn bánh của cậu xong cậu liền rủ anh đi tới công viên chơi.

Anh cũng đồng ý mà đi với cậu, trong công viên họ chơi rất vui.

Sau đây là vài hình ảnh hai người đi chơi:>

Sau khi đi chơi xong thì ai về nhà nấy chứ cậu cũng mệt rồi giờ đã chiều tà nên cậu phải về kẻo trời tối rồi mọi người lo.

Cậu cứ thế mà tạm biệt anh đi về.

Khi về tới nhà cậu bước vô nhà thì cậu muốn ngã ngửa luôn.

N.K thì đang ôm hàng nóng dí China làm cho các đò dùng trong nhà rơi hết ra sàn còn Cuba và Lào thì cũng đang tranh cãi cái gì đó mà cậu ko biết nhưng cũng vì cuộc tranh cãi đó mà mới cái cửa kính nó bể hết luôn.

Cậu đành bất lực mà đi dọn cái đống đổ nát kia nhưng không phải mình cậu mà cậu cũng bắt mấy người kia dọn chung với mình.

Khi dọn xong ai nấy về phòng của mình mà ngủ.

Cho đến sáng hôm sau cậu chẩn bị hành lí, vali mà nói với mọi người mình muốn về chơi với gia đình một chút vì do sắp tới sinh nhật cậu nên cha cậu tổ chức sinh nhật ở đó luôn qua như quà sinh nhật dành cho cậu và cậu cũng nói họ có thể đi với cậu nên mọi người cũng vô phòng để chuẩn bị đồ. khi mọi người chuẩn bị xong cậu với mọi người cũng lên đường mà về nhà cậu chơi. khi vừa mới vào nhà thì..................................

__________________________________________

Mấy bữa nay mình ra hơi chậm và bí ý tưởng nếu mọi người có ý kiến nào hay thì góp ý cho mình với nhá.

Chúc mọi người valentine trắng vui vẻ.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap 5: Đi học lại


Khi mọi người ở nhà cậu để ăn sinh nhật thì đó cũng là ngày mà họ đời đời ghi nhớ. ( Mình nói sơ qua thôi nhe:>).

" Lúc họ bước vào nhà thì không có chuyện gì đâu, cho đến khi buổi chiều ngày mai họ đang chuẩn bị quà tặng cậu vào dịp sinh nhật thì có một cái bóng lướt qua làm các anh em khối cộng sản phải rùng mình.

Khi cái bóng đó không còn ở đây nữa thì ở gần đó họ thấy cái hộp quà màu đỏ vàng có dán một cái ngôi sao vàng ở chính giữa hộp và đây họ đã mở hộp quà ra và thấy được tờ giấy mà có trong hộp quà họ sững người, bất động khi biết được người tặng món quà này đó chính là URRS boss của bọn họ.

Nhưng khi cậu nhận được món quà đó thì cậu lúc đó cũng rất vui khi boss vẫn nhớ tới sinh nhật mình ( boss ở bên thế giới cũ nha mọi người) và tối ngày hôm đó tiệc sinh nhật của cậu diễn ra rất vui vẻ.

Đến sáng ngày tiếp theo họ đã về nhà để chuẩn bị đi học lại cậu tạm biệt gia đình và đi về cùng khối anh em cộng.

______Sáng_____

cậu đang ngủ rất ngon lành trên giường thì cánh cửa phòng của cậu bị đá cái "RẦM" làm cho cậu tỉnh giấc luôn.

VietNam: Đứa nào vô duyên mất nết phát cửa phòng tao!!!

China: Tao đó thì sao.

VietNam: Trời ơi thằng Tung của kia sao mày dám đá cái cửa của bố mày.

China: Tao thích mày làm được gì.

N.K: Mới sáng sớm mà làm ầm ĩ lên rồi.

China đi xuống dưới kia ăn sáng còn VietNam cậu đi vscn đi rồi xuống ăn sáng với mọi người luôn.

China,VietNam: Biết rồi...

Hai người kia đi xuống thì cậu cũng đi vscn mặc đồng phục của trường rồi đi ăn sáng cùng với mấy người kia.

Buổi sáng ở đó sẽ không có gì xảy ra đâu cho đến khi cậu dành việc lái xe còn Cuba ngồi ở ghế phụ còn ba người đằng sau thì ngồi ở dưới.

Lúc cậu cho xe đi thì mọi người ở bên ngoài chỉ nghe được tiếng hét thất thanh của ai đó trong xe.

Khi tới nơi cậu dừng xe lại nói mấy người kia đi xuống còn mình dắt xe vô, nhưng cậu đâu ngờ mấy người kia đứng đờ hết ra rồi nên cậu đẩy mấy người đó ra khỏi xe còn mình thì dắt xe vô.

Lúc cậu dắt xe xong ra bên ngoài thì mấy người kia vẫn đứng đờ ở đó nhưng từ đâu Laos và N.K bị đẩy ra khỏi những fan girl của China và Cuba cậu cũng không quan tâm lắm nhưng đụng vào đồng chí của cậu là không được nên cậu chen vào đám đông mà lôi thằng đồng chí ra còn China thì bị đứng chính giữa đám fan girl khó thở mà nghĩ thầm.

China:* Phân biệt đối xử*.

Khi cậu lôi Cuba ra chạy khỏi đó thì cậu mới dừng lại mà gỡ tay của Cuba ra khỏi tay mình cậu quay lại thì một lần nữa Cuba lại bay lên chín tầng mây rồi thì phải cậu lúc đó muốn hét vào thằng đồng chí nhưng cậu đã bình tĩnh mà lay người Cuba làm cho cậu tỉnh lại.

Cuba cuối cùng cũng hoàn hồn lại thì cậu thở phào nhẹ nhõm trong người mà tạm biệt Cuba để đi về lớp.

Đang đi gần tới lớp thì thấy Laos cậu cũng tới đó mà đi cùng anh.

Khi Laos định bước vào lớp thì cậu đã ngăn lại mà nhìn thoáng qua cửa sổ thì cũng biết nên cậu đã xông vào bên trong và chụp được cái xô nước đó.

VietNam: Đứa nào làm ra chuyện này.

???: Là tao.

Cái cô ả đứng trước mặt cậu cùng dàn harem của cô ta.

VietNam: * Rồi xong mới sáng sớm đã gặp âm binh rồi*

Campuchia: Mày né cũng giỏi đấy.

VietNam: Quá khen.

Nhưng tao còn đỡ hơn may đấy thằng mất não.

Campuchia: Mày....

THailand: Kệ nó đi, mình không nên nói với thằng mọt sách như nó.

Campuchia: May cho mày đấy thằng dog.

Còn lần sau mày chết với tao.

VietNam: Rồi.

Cậu cũng vậy mà quay lại chỗ của mình mà gọi cậu bạn đang đứng ngoài cửa vào bên trong cùng mình.

Laos cũng hiểu mà ngồi cùng cậu( do Laos ngồi cùng chỗ VietNam nha mọi người), thì giáo viên vào vẫn dạy cậu như thường cậu uể oải nằm xuống bàn vì mấy bài này cậu biết hết rồi nên cậu mệt quá nên ngủ luôn.

Rồi tới tiết ra chơi, như thường lệ mọi người chạy cái ầm khi chuông vang lên Laos gọi cậu dậy, cậu từ từ tỉnh dậy rồi đến bên mấy khu kia rủ mấy người kia xuống canteen.

Lúc họ xuống thì cái con mà N.K thích( không phải N.K xuyên không ) nó lại ở đây nên anh cũng vẫn trưng cái bộ mặt vô cảm của mình mà thôi.

Cái con ả thấy anh thì cũng chạy tới mà quấn quanh người anh còn cậu thì nhìn anh mà cũng thấy tội cho N.K nhưng giờ phải đi ăn nên nói với anh mình đi trước, còn anh cũng gật đầu mà bảo cậu đi.

Khi mua đồ ăn cho mọi người xong cậu cũng đưa phần đồ ăn mua cho N.K đưa cho anh.

Còn anh đã thoát khỏi con ả kia rồi nên nhận phần đồ ăn của mình mà ăn vừa mới ăn xong chx kịp uống nước cía chuông vang lên nên anh cũng đành vào lớp với cái khuôn mặt vô cảm ấy nhưng thật chất thì anh đang mắc nghẹn nãy giờ.

Cậu vẫn đi vô lớp và ngủ tiếp vì vẫn là những câu cậu biết không à, giáo viên thấy vậy đi xuống bàn cậu lay cậu dậy và nói cậu lên kia giải bài.

Cậu cũng bước lên mà giải một cách nhanh gọn lẹ.

Mấy đứa ở dưới và cả giáo viên điều phải kinh ngạc vì cậu giải đúng không sai chỗ nào cả.

Và thế tiết học cứ thế trôi qua, tiếng chuông lại vang lên các học sinh cứ thế chạy ầm ra ngoài mà không thèm chào thầy cô.

Và họ đi về.

Nhưng khi mới về vẫn là cậu chở họ nên ừm thì vẫn như lần trước hồn bay đi đâu mất rồi.

Khi hồn họ nhập lại xác thì cậu đã nấu đồ ăn xong rồi.

Họ cũng vậy mà lên phòng thay đồ, ăn món cậu nấu thật sự mà nói cậu nấu rất ngon.

Mọi người ăn xong cậu rửa chén bát và ai về phòng nấy đi ngủ, vậy lại một ngày nữa lại trôi qua.

_______________________________

Hết🙂)
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Thông báo!!


Xin lỗi mọi người vì mấy bữa nay tôi không ra truyện, nhưng vì ôn thi nên tôi xin drop đến thứ 6 tuần này tôi sẽ quay lại với cái lí do là thì giữa kì 2.

Bài thì nhiều mà còn chx ôn xong đã vậy thêm tin toán kiểm tra được có 4 điểm Y-Y.

Tôi phải ngồi hứng chịu từ mẹ của mình mà đau vãi mà còn thế nữa mẹ tôi đã lấy luôn điện thoại nên tôi chuyển sang dùng máy tối.

Chỉ có bấy nhiêu đấy thôi nên chúc mọi người thi tốt nhé =)))

Spoiler hình ảnh ở trên sẽ là nhân vật mới tự mình tạo ra =].
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Quá khứ đau thương...


Hú=)).

Tôi đã quay trở lại rồi đây.

Mọi người thi có được không chứ tui là no trời ơi đi dò với mấy đứa mà tôi sốc ghê luôn á.

Bài sai cả đống muốn khóc quá Y-Y.

__________________________________

Vào một ngày rất bình thường =)).

Bên trong căn nhà có ba người nào đó đang chửi nhau chỉ vì cái bánh của một người nào đó nấu.

Đoán xem là ai nào =)).

Vâng ba người đó là Cuba, Laos và Tàu- lộn Trung Quốc đang dành cái bánh mà Việt mới nấu.

Sáng nay cậu dậy sớm vì có việc nên đã ra ngoài từ sớm có nấu vài món ăn và vài cái bánh để họ ăn trước khi ra ngoài.

Khi họ đang ăn giữa chừng thì N.K nói có việc nên cũng đi luôn còn lại ba người ngồi ăn khi ăn gần xong thì còn lại một cái bánh thế là chỉ vì cái đó họ đã chửi nhau đén nỗi phải lấy vủ khí ra đánh nhau và vì họ đánh trong nhà nên cái nhà không khác gì cái bãi chiến trường.

Nhưng không sao vì đây là nhà riêng của Trung Quốc nên họ không sợ.

Trung Quốc kiểu: Đau ví quá =((.

Quay lại với Việt Nam thì hôm nay cậu ra ngoài sớm vì có việc thiệt =)).

Và cậu đã xin hệ thống cho quay về lại thế giới cũ có việc nên vì hệ thống hiền nên đã cho cậu quay lại.

Nhưng khi về lại thế giới cũ cậu đã mua một ít hoa tang ( mình không biết tự nhiên mình quên rồi=)) và đến một cái nghĩa trang và để bó hoa đó lên bia mộ có khắc tên của một người tên là Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam.

Vì sao cậu lại tới đây và ở đây làm gì.....

Vâng đó là hôm nay là ngày sinh nhật của anh trai cậu Mặt Trận.

Cậu ngồi đó và không biết từ đâu ra mưa đã rơi xuống làm cậu nhớ tới lúc ấy.

----Quá khứ-----

Trên một khu chiến trường có một cậu bé đang ngồi ở đó khóc nức nở và ôm cái xác lạnh kia.

Cái xác lạnh kia không ai khác chứ là anh trai cậu Mặt Trận.

Giờ mình sẽ kể về chuyện quá khứ đau thương cho mọi người nghe.

Trong nhà Việt Nam thì có 9 người là: cha Đại Nam, mẹ Long Tinh Kỳ, chị Indochina, anh Nam Kỳ, anh Vietnam empire, anh Việt Minh, anh Mặt Trận, anh VNCH và cậu (chú thích: Không có Đông Lào vì y chưa xuất hiện vào lúc đó).

Gia đình An Nam là một gia đình rất hạnh phúc, ai cũng yêu thương và quan tâm lẫn nhau.

Nhưng không ngờ lúc đó vì bảo vệ cậu nên mẹ Long Tinh Kỳ của cậu mà chết.

Cha Đại Nam biết chuyện liền đau lòng nên trút cơn giận lên người cậu và tự tử.

Còn chị Indochina và anh Nam Kỳ trong lúc đi làm nhiệm vụ đã sơ xuất bị giặc bắt và bị bắn chết.

Còn anh V.E thì phản bội lại cậu đi theo J.E nhưng cũng chết vì thấy điều sai trái của mình nên đã tự tử trước mặt cậu ở nơi chiến trường.

Anh Việt Minh vì bảo vệ cậu mà cũng chết.

Cuối cùng anh VNCH phản bội lại nhân dân mà đi theo Mỹ đánh chiếm nước cậu, cậu lúc đó chỉ còn mỗi Mặt Trận là người thân duy nhất cho nên cậu rất sợ một ngày nào đó Mặt Trận sẽ bỏ cậu ở đây.

Nhưng ông nghe hấy tiếng lòng của cậu mà nhẫn tâm cho cậu chết vì do anh Mặt Trần của cậu và người anh phản bội VNCH đã cùng bắn nhau thế là chỉ trỏn vẹn từ C.H.Ế.T.

Trước khi anh chết anh đã một lời với cậu:" Anh yêu em", cậu đã nghĩ:* Nếu yêu cậu thì anh hãy sống lại đi đừng chết*.

Và cũng từ đó mà cậu ít nói hơn cũng cách biệt với thế giới bên ngoài nhưng vì dân nên cậu vẫn cố gắng cho đất ngày một phát triển.

Và hình như ông trời đã thấy cậu đã cố gắng nên đã cho cậu những người quan trọng của cậu như: Đảng, Đoàn, Măng Non, Hoàng Sa, Trường Sa còn có thêm Việt Minh và Đông Lào nữa.

Thế là cậu cũng vui hẳn lên quên đi những chuyện buồn mà kết bạn với rất nhiều đất nước trong số đó cũng có những người cộng sản.

__________________________

Ngày mai mới định đăng chap nhưng vì bận nên hôm nay đăng luôn.

Mà không biết đọc xong cái chap mình mới làm mà thấy tội tổ quốc tôi quá Y-Y.

Tôi đã lấy cảm hứng của cái chap này từ cuốn tiểu thuyết"Thất tịch không mưa" mình cũng không biết sao mình có thể lấy ý tưởng từ bộ tiểu thuyết đó luôn, mình chỉ biết thấy hai anh em tội quá nên đã lấy nó vô và chuyển đổi qua đây thành như vầy.

À! mà còn có thêm đổi chỗ kiểu âm dương cách biệt hai người không thể tớ với nhau, dù là anh em nhưng vì hai người yêu thương nhau nên đã vượt qua tình anh em.

Dù mình không thích loạn luân cho lắm nhưng mà lỡ làm rồi nên thôi tôi làm luôn=)).

Cảm ơn mọi người đã đọc.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap 7: Người Xuyên không mới?


Lại một ngày mệt mỏi, cậu đang đi trên con đường và nói chuyện với hai người kia trong tâm thức của mình thì có một ngời nào đó chạy vụt qua người cậu thế là cậu té.

Người kia liền đỡ cậu dậy xin lỗi và chạy đi luôn.

Cậu lúc đó cũng không bận tâm mấy nên đi tiếp.

Khi đến lớp cậu vẫn thấy cái xô ở trên cửa lớp cậu liền thở dài một hơi mà chờ giáo viên vào rồi bước vô lớp.

Giáo viên đó bước vào và xô nước đó đổ xuống làm cho giáo viên đó người ướt sũng.

Mọi ngưới có biết đó là ai không.

Vâng đó chính là thầy Asean đó.

Asean: Ai đã làm ra việc này!

Một cánh tay đã giai lên và đó là con ả hoa khôi của trường.Cuối cùng thì con ả đó bị mời lên phòng hiệu trưởng cùng với dàn harem, vì tụi đó bao che thế là bị mời luôn.

Việt Nam thì vẫn ngồi học nhưng thật chất là làm tài liệu bên thế giới cũ vì mấy cái bài kia cậu học hét rồi nên kêu hệ thống lấy tài liệu bên kia làm cho đỡ chán.

Đến khi chuông reo thì cậu cùng mọi người trong khối cộng sản của mình xuống canteen ngồi ăn.

Cuba: Hồi nãy hình như em thấy con ả hoa khôi cùng dàn harem đi đây ấy.

Laos: À nó với bọn harem đi lên phòng hiệu trưởng uống trà á mà.

Đúng không anh Vietnam.

Vietnam: À ukm.

N.K: Vietnam hôm nay anh thấy em không tốt lắm, em có bị sao không.

Vietnam: À em không sao chỉ là em nhận được tin từ hệ thống rằng có người xuyên không khác.

Cuba: Vậy sao con hệ thống không báo cho em?

Vietnam: Anh không biết..

Vietnam: Mà hình như anh nghe được đó là một người trong đất nước em kiểu giống Đảng, Trường Sa với Hoàng Sa.

all-Vietnam: À...

Vietnam: Nhắc tới thì anh lại nhớ tới hai đứa nhỏ nhà anh với Đảng nữa không biết bên đó ra sao rồi.

Cuba: Thôi anh đừng buồn khi chúng ta làm nhiệm vụ ở đây xong thì chúng ta cũng về mà.

Nên anh đừng buồn nhé.

Vietnam: Ukm.

China: Rồi mọi người quên tui luôn rồi à.

N.K: Đúng rồi đó thằng em của tôi.

China: Anh thôi đi nhe ông anh già.

N.K: Tao thích vậy đấy mày làm gì được tao.

China: Ông anh già này...

Cuba: Thôi stop đang ở canteen đấy mọi người ngồi ăn đi.

All-Cuba: Ukm.

Thế là mọi người ngồi ăn rất ngon miệng ăn xong thì trống lại vang.

Mấy đứa kia vô lớp không tao giết từng đứa giờ!!!

China: Đ*t m* cái chuông.

Laos: Rồi hiểu ai làm ra cái chuông này luôn.

Vietnam: Còn ai ngoài thầy Nazi nữa.

Cuba: Thôi mọi người vô lớp đi chứ em nhớ tiết sau anh Vietnam học là tiết của thầy Nazi đấy.

Vietnam: Ukm.

Lúc Vietnam đang chạy xuống sân để học tiết thể dục của thầy Nazi thì có một cái bóng chạy lướt qua cậu.

Cậu chưa kịp định hình thì người đó đã đi rồi.

Cậu không quan tâm lắm nên xuống sân thì thấy cái cảnh tượng nó rất là không hay cho lắm._.

___________________________________________

Mấy bữa nay mình không ra truyện được vì bận ôn bài và quá bí ý tưởng ai có ý tưởng gì nhớ góp ý cho tui nha.

Tôi đã sửa lại nhe vì do tôi ấn ầm nên tôi sữa lại mong mọi người thng cảm=>.

Số chữ viết: 598.

Viết vào lúc: 17/04/2023.

Kết thúc vào lúc: 22/04/2023.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap 8: Buổi học thể dục bất ổn=>


Cảnh tượng mà cậu thấy là cảnh tượng Nazi đamg tức điên vì 2 người nào đó đang phát cơm chó cho hắn ăn.

Hắn lúc đó cũng mệt quá mà quay qua thì chỉ cũng có vài người xuất hiện.

Nazi: Mấy đứa kia đâu hết rồi.

Laos: Chắc nó trốn thầy rồi đó.

Nazi bây giờ đang tức nhưng vì mấy đứa kia sôi máu luôn rồi.

Vietnam: Thầy có cần cái này không? \đưa loa\

Nazi: Ồ cảm ơn.

China: \Bịt tai lại\.

Vietnam:\Bịt tai lại\.

Cuba:\Bịt tai lại\.

Laos:\Bịt tai lại\.

N.K:\Bịt tai lại\.

J.E:\Bịt tai lại\.

I.E:\Bịt tai lại\.

Nazi: MẤY ĐỨA KIA TỤI MÀY CÓ XUỐNG KHÔNG, KHÔN HỒN THÌ XUỐNG CHỨ KHÔNG TAO MÀ ĐIÊN LÀ BẮN VÀO ĐẦU TỪNG ĐỨA ĐẤY!!

TAO CHO TỤI MÀY 2 PHÚT ĐỂ XUỐNG ĐÂY CÒN KHÔNG THÌ BIẾT RỒI ĐẤY.

Lớp 11A2: Chết quên mất tiết ông Nazi, chạy lẹ đi không thì ổng bắn từng đứa giờ.

Thế là sau 2 phút thì lớp 11A2 cũng đã có mặt.

Họ chạy thụt mạng may là vẫn tới kịp nếu không ổng không bắn thì cũng là phạt.

Nazi: Bây giờ chúng ta sẽ học bắn súng xong thì thầy sẽ cho các em đấu với nhau trong một không gian ảo và nhớ thì hãy chia nhóm một nhóm 5 người.

???: Sao mày không nói tao xuống đây.

Nazi:Ồ là mày à tên búa liềm.

All: *Là Boss ư*!!

Nazi: Thôi cũng tới rồi thì vào bắn luôn.

Nazi: Lớp mày bắn trước đi tao còn phải giảng lý thuyết cho đám này.

USSR: Ukm...

Thế là Nazi ngồi giảng cách nạp đạn vào súng và cách bắn, các học sinh ngồi nghe thì thấy rất phấn khởi còn bên nào đó thì...

China: Heo cơ này.

Laos: Tứ quý xì, ông không thoát được đâu.

Cuba: Đứng đó,ba đôi thông.

N.K: Í zời, bốn đôi thông đây thôi tao về.

N.K: Ba bích tới.

China: Mé nó cay!!

Laos, Cuba: Cay thật

Laos: mà có ai thấy anh Vietnam đâu không?

N.K: Nó ở đây này.

Khi mọi người nhìn qua thì thấy Vietnam đã lấy chăn, gối đâu ra rồi ngủ luôn.

Họ nhìn xong thì cũng chơi tiếp vì mấy cái bắn súng họ đã tập trong quân đội rồi.

Lớp bên kia xong rồi thì tới lượt lớp cậu.

Nazi: Người đầu tiên, Thailand.

Nazi: Bị lệch ra hồng tâm một chút 8,8 điểm.

Thailand: What!?

Nazi: Người tiếp theo, America.

Nazi: gần hồng tâm 9 điểm.

Nazi: Người tiếp theo, Cuba.

Cuba nạp đạn vào súng một cách thuần thục( đúng ko ta) rồi ngắm vào hồng tâm mà bắn.

Nazi: 10 điểm về chỗ.

Học sinh nữ: Đúng là hội phó hội học sinh vừa giỏi vừa đẹp trai đâu như ai kia (ám chỉ Vietnam).

Nazi: Người tiếp theo, Vietnam.

Học sinh lớp 11A2: Tên mọt sách kia lên rồi kìa.

Vietnam nạp đạn cũng nhanh không kém Cuba nhưng có nhanh hơn một chút vào ngắm vào hồng tâm mà bắn.

Nazi: Trúng hồng tâm 10 điểm.

Học sinh lớp 11A2: Cái gì, tên đó mà trúng hồng tâm á!!

Học sinh lớp 11A2: Tao nhớ nó đâu biết bắn súng đâu cái sao giờ nó bắn hay vậy.

-------//Xì xào//-------

Nazi: IM LẶNG NGAY CHO TÔI.

Học sinh lớp 11A2: //Im bặt//.

Nazi: Người tiếp theo,.....

( Tôi lười ghi quá mọi người tự suy diễn đi=)).

------------( Sau khi xong tiết bắn súng)-------------

Nazi: Chúng ta sẽ đến tiếp là đấu với nhau trong không gian ảo, giờ các em đi chọn đồ vật mà đấu đi khi xong thì lập nhóm rồi hãy vào trong cánh cổng kia để nó dẫn các em tới không gian ảo.

Vietnam: Đủ 5 người luôn nè chúng ta cùng làm một nhóm đi.

All-vietnam: Được!!

Vietnam: Giờ mọi người đi chọn đồ mình cần đi.

Vietnam: Em đi chọn đồ đây.

Vietnam: Mà ở đây có súng AK 47 không ta?

China: Nó ở kia kìa//Chỉ vào một góc nào đó//.

Vietnam: Cảm ơn.

China: Giờ anh cũng chọn cây súng AK luôn.

N.K: Còn tao chọn lựu đạn.

Cuba và Laos: Tụi em chọn súng lục.

......

Nazi: Các em đã xong rồi thì hãy vào trong khu vực thực tế ảo đi nào!

Học sinh lớp 11A2: Rõ!

-----( Trong không gian ảo)-----

Vietnam: Giờ mình chia ra đi ở đây có 5 người thì chia ba nhóm em đi một mình, anh North đi Cuba còn Laos thì đi với anh China.

N.K: Cũng được đó.

VIetnam: Vậy đi, em đi trước đây tạm biệt mọi người.

All: Bye em\anh.

-----( Ở bên phòng điều khiển)-----

Nazi: Mấy đứa tụi nó đi rồi kìa.

UK: mà con trai ta lập nhóm với ai vậy ?

Nazi: Con trai ngươi lập nhóm với thằng Canada, South korea, South Vietnam, Russia.

Nazi: Con trai ta thì lập nhóm với Japan, Italy, Netherlands và Switzerland.

Đại Nam: Rồi nhóm con ta đâu?

Quing: Giờ ta mới để ý là hồi nãy ta còn thấy tụi nó đi chung xong tụi nó tách nhau ra rồi, như vậy rất dễ bị hạ đấy.

USSR: Ta thì không nghĩ như vậy.

/South korea bị giết bởi Mặt Trận/

/Japan bị giết bởi Vietnam/

/South Vietnam bị giết bởi North korea/

/Germany bị giết bởi America/

Nazi, J.E: Ôi con trai\con gái của ta.

Đại Nam: HÌnh như có gì đó sai sai, con trai ta trốn ở đâu mà nó giết được con Japan vậy.

U.N: Ta cũng không biết đấy, nhìn toàn diện mà ta còn không thấy đây này nên ngươi không thấy cũng phải.

E.U: Giờ ta mới chú ý, Korea empire hai đứa con nhà ngươi giết nhau kìa.

K.E: Ta thấy bình thường mà.* Ngày nào chẳng thấy tụi nó đánh nhau*

I.E: Anh em tương cà.

USSR: Thôi quay lại nhìn kia kìa.

Vietnam: hehe giết được một đứa nữa rồi.

America: //Nhìn thấy vietnam// Nó kia kìa giết nó tụi bây.

Vietnam: Thôi chết!!

Thế là cậu bị mấy đứa kia đuổi sấp mặt cậu cứ chạy nhưng rồi cậu đã đứng ở gần vực thì mấy người kia lên tiếng.

Canada Cậu hết đường lui rồi giờ thì chết đi.

Tưởng rằng cậu sẽ bị loại khỏi cuộc chơi nhưng không vì trượt chân mà cậu đã bị rớt xuống dưới vực.

All: !!!!

______________________________

Mình xin lỗi mọi người vì mình ra chap lâu do mẹ mình cứ lấy cái mánh tính của mình hoài nên ra chap sẽ bị loạn mong mọi người thông cảm, chúc các bạn có kì nghỉ hè vui vẻ =))

Số chữ viết: 1039.

Viết vào lúc: 10/5/2023.

kết thúc vào lúc: 16/5/2023.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap này để tâm sự thôi :3


Mọi bác ơi mấy bữa nay cơn bệnh lười nó phát tán nữa rồi mà còn bí ý tưởng nữa chứ😡(

Tôi khổ quá mà, mấy bác muốn tôi giờ làm thêm ở thế giới xuyên không có ABO không=)).

Chứ giờ bí ý tưởng định nghĩ nên thêm ABO vô không biết ý của mấy bác sao chứ tui là có á.

Với lại có ai muốn ngoại truyện về hội anh em cộng sản không thì tôi sẽ làm, mà mới thi xong tôi còn tưởng mình tạch luôn á may quá là qua rồi thế là tôi không bị tịch thu máy tính rồi bà con ơi vui quá.

Tâm sự có bới nhiêu đó à mong các bác ửng hộ truyện tôi nhiều hơn>🙂)

Ảnh này mấy bác thích không🙂)
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap 9: .....


Khi cậu rớt xuống cậu may mắn thay khi còn nhập ngũ cậu đã được USSR chỉ cách đáp đất cho nên cậu không bị sao cả chỉ bị trầy xước nhẹ thôi.

Và lúc đó cậu không biết mình nên làm gì nhưng đã có một người đã giúp cậu người đó nhìn rất giống người trước đó cậu va phải khi chưa học tiết thể dục của ông thầy Nazi.

Vietnam: Cậu là ai?

Việt An: Xin tự giới thiệu tôi tên là Việt An, là người luôn bảo vệ ngài Vietnam đây.

Vietnam: Sao cậu lại chắc chắn như thế?

Việt An: Vì tôi là người được hệ thống của ngài dẫn tới đây nên ngài đừng lo.

Vietnam: Được rồi.

Vietnam: Vậy... cậu có thể giúp tôi lên trên kia được không.\chỉ vào khu vực chiến đấu\

Việt An: Vâng, thưa ngài Vietnam\Bế cậu và nhảy lên trên đó\

----Quay lại với cuộc chiến----

Cuba: Giờ đội của chúng ta đã mất đi một người.

Laos: Chúng ta phải làm cách nào để có thể mang anh anh ba lên trên đây chứ!

Cuba: Giờ phải làm sao đây...

China: Chờ đã... chúng ta có thể dùng thành giao cách cảm mà.

N.K: Nhưng trước tiên chúng ta phải trốn rồi làm gì thì làm.

Cuba,China,Laos: Được.

----Bên trong thành giao cách cảm----

China: Việt Nam em có ở đó không?

Vietnam: Em đây.

Cuba: Anh có sao không anh ba?

Vietnam: Anh không sao, may đã có người giúp anh.

N.K: Ai vậy.

Vietnam: Việt An, cô ấy là hậu vệ cỉa em.

Laos: Em chưa từng nghe anh nói về cô ấy

Vietnam: Anh cũng vừa mới nhớ lại thôi mà mọi người ở đó sao rồi?

Cuba: Mọi người vẫn ổn anh ba.

Vietnam: vậy thì mọi người chờ tôi chút tôi sẽ lên chung với mọi người.

4 người: Được\Vâng.

----Bên phòng điều khiển----

Dainam: Trời ơi con tôi.

U.N: Dainam anh hãy bình tĩnh lại tôi sẽ tìm cách cứu con anh lên.

Dainam: Con của tôi\Khóc\.

Quing: Thôi, em đừng khóc nữa Vietnam sẽ không sao đâu.

Dainam: Anh chắc chắn chứ\Ngừng khóc\.

Quing: UKm\Cười hiền diệu\.

U.N: Có tin vui cho người đây Dainam.

Dainam: Tin gì?

U.N: Trên bản đồ đó đã hiển thị tên của con ngươi có nghĩa con ngươi đã quay trở lại.

Dainam: Thật may quá.

----Bên trong cuộc chiến----

Lúc này chỉ còn hai đội là đội cậu và đội của America.

Vietnam: Giờ chỉ còn đội của thằng Tư bản kia, mọi người phải hết sức cẩn thận vì hắn là một tay súng đấy.

Cả 4 người: Được.

N.K: Bây giờ chúng ta cùng lên nào.

----Bên nhóm America----

America: Giờ chỉ còn nhóm của thằng Vietnam kia nên cũng sẽ khó đấy vì ở bên đó có đứa trên lựu đạn nên khi bắn nếu nó ném thì tránh xa khỏi chỗ đó ra tìm nơi ẩn nấp tốt hơn.

Tụi mày rõ chưa.

Cả đám: Rõ.

America: Giờ chúng ta cũng nên đi thôi hẳn là tụi nó cũng chờ chúng ta hơi lâu đó.

Nhóm America đi thì nghe tiếng hét đằng và thế là...

/Mexico bị giết bởi china/

America: Tụi mày mau lòi ra đây khi chỉ còn 2 nhóm thì chúng ta nên đánh cận chiến chứ.

China: Được thôi.

Và thế là hai đội đánh với nhau rất là nảy lữa

/Laos bị giết bởi Russia/

/Canada bị giết bởi N.K/

/Cuba bị giết bởi America/

America: Giờ chỉ còn chúng ta lên đi.

Và thế là họ lại bắn ném lựu đạn tiếp thì đội chiến thắng cuối cùng là...

U.N: Đội còn ở lại là đội của Vietnam.

/Russia bị giết bởi N.K/

/N.K bị giết bởi America/

/America bị giết bởi Vietnam/

Cuộc chiến đã kết thúc cũng là lúc mọi người có thể về nhà.

Cứ thế họ lại về nhà nhưng lại tháy thiếu ai đó, đó là Laos.

Laos đã biến mất không rõ tung tích anh em cộng sản hoang mang mà đi tìm đứa em út của nhóm mình.

----Bên nào đó----

Laos: Ngươi ngươi là ai tại sao lại bắt ta?!

???: Rồi ngươi sẽ biết nhanh thôi.

Đó là ai mời mọi người đoán.

__________________________________

Thế là một chap lại xong mới bữa nay ra lâu vì cái máy tính mẹ tôi lấy đi rồi giờ mấy lấy lại được nè T-T.

Nên ra chap hơi trễ mong các bạn thông cảm.

Và mình nói luôn chuyện của mình sẽ không có H đâu vì mình không biết viết.

Thôi bye mọi người tôi đi học bài đây.

Số chữ viết: 730.

Viết vào lúc: 9/6/2023.

kết thúc vào lúc: 14/6/2023.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Ngoại truyện


Ngoại truyện tập này tôi sẽ conlàm otp China x Vietnam.

---Lưu ý---

-Không phải otp có thể chờ chap sau

-Sẽ có chút H nhưng không nhiều đâu nên mong các bác thông cảm -_-||

Giờ thì vô truyện thôi ( • ̀ω•́ )

__________________________

Anh = China

Cậu = Vietnam

Trong một khu vườn hoa hướng dương có một cậu con trai đang ngồi đọc sách và kế bên cậu bé đó là cô người hầu đang đứng và cầm những quyển sách để cậu bé đó đọc.

Thì bỗng có một tiếng nói vang lên bên ngoài khu vườn.

----Vài phút trước----

???: Qing à.

Cậu tới đây làm gì vậy?

Qing: À tôi tới đây để qua bàn một số công việc và hôn sự của con trai tôi thôi.

Vì tôi đang muốn kiếm vợ cho nó nên qua kiếm ông để chọn người cho nó cưới.

???: Được rồi.

Vậy Chờ tôi để nói tôi mấy đứa con tôi tới.

Qing: Cậu cứ nói đi Dainam, tôi ở đây đợi cũng được.

Dainam: Cô hãy nói các đứa con của tôi xuống đây, tôi có chuyện muốn nói với chúng nó.

Người hầu: Vâng, thưa ông chủ.

---- Quay lại----

Người hầu: Thưa Cậu chủ, ông chủ gọi cậu có chuyện muốn nói.

Hai cậu chủ đã đi trước rồi.

Vietnam: Được rồi, cô lui đi tôi sẽ vô trong đó ngay.

Người hầu: Vâng.

Cậu gấp cuốn sách lại và đi vô căn biệt thự để gặp cha mình.

Khi đến nơi thì cậu gặp một người con trai trung niên và cậu bé đang ngồi bên cạnh người con trai ấy.

3 anh em nhà Vietnam: Thưa cha, đây là ai vậy.

Dainam: À đây là bạn của ta cũng là đối tác lớn của ta nên họ đã đến đây để ngồi bàn một số công việc và hôn sự của con trai ngài ấy.

Qing: Chào mấy đứa.

3 anh em nhà Vietnam: Con chào chú.

Dainam: chào hỏi xong rồi thì tới hôn sự, con muốn chọn ai để cưới vậy China.

China: Con nghĩ là người kia ạ.

Anh chỉ vào cậu làm cậu bất ngờ vì sao lại chọn cậu mà không phải hai ông anh của mình.

Dainam: Được rồi, giờ thì các con đi đâu chơi đi để tụi ta nói chuyện.

3 anh em nhà Vietnam + china: Vâng.

Khi xong cậu đã cùng chồng tương lai của mình đi vào khu vườn hoa hướng dương của mình mà chơi , bên cạnh đó là một hồ sen rất đẹp thế là cậu thay đi đọc sách cậu đã tới đó để chơi khi cậu ngồi gần đó nhìn vào các bông hoa sen để hưởng thụ sự thư giãn.

Nhưng đâu đó anh đã thấy cảnh tượng ấy đó mà nhìn cậu mê mẫn và thầm nghĩ mình đã chọn đúng người.

Thế là anh cứ nhìn cậu hết buổi chiều đó luôn.

Và thế là cũng đến lúc bên kia họ về.

Qing: Vậy nha có thể ngày mai tôi bận đi công tác xa nên tôi xin gửi thằng con tôi nha.

Dainam: được rồi hai người về đi ngày mai gặp lại.

Trong buổi tối đó họ về và anh thì chuẩn bị đồ của mình để sống ở nhà lúc anh chuẩn bị ngủ thì anh cứ nghĩ tới hình ảnh của cậu hổi chiều nay mà mặt cứ đỏ ( thật ra ổng nghị lúc đè cậu ra á).

---- Sáng hôm sau ----

Qing: Tôi tới rồi đây.

Dainam: Ồ ông tới rồi à, Ông có định ở lại đây ăn sáng cùng chúng tôi rồi hãy đi không.

Qing: À thôi tôi ăn rồi, thôi tôi bải đi gấp để kịp chuyến bay vậy tạm biệt ông.

Dainam: Vậy tạm biệt ông.

Dainam: Cháu cứ vô đây đi đứng đó làm gì.

China: Vâng ạ.

Và anh ngồi ở sofa ngồi đó chờ cậu chơi với anh thế là cậu ăn xong rồi thì chơi với anh.

Ngày qua ngày cậu với anh cùng đi học và đi chơi với nhau.

--- Năm họ 19 tuổi ---

Khi họ học xong năm cấp 3 cũng đến lúc họ 19 tuổi.

Hai bên gia đình đã gọi cả hai người để tổ chức đám cưới.

Lúc đó họ cũng có tình cảm với nhau nên cũng đã đồng ý theo hai bên gia đình.

Thế là anh đã dẫn cậu đi chọn váy cưới mà cậu là con trai đâu có thích váy cưới nhưng anh cứ bắt cậu mặc nên cậu mặc đồ cưới không mặc váy cưới.

---- Ngày diễn ra ngày cưới của anh và cậu ----

Cha sứ: Con có bằng lòng lấy Vietnam làm vợ không.

China: Con đồng ý.

Cha sứ: Còn con có đồng ý lấy China làm chồng không.

Vietnam: Con đồng ý.

Cha sứ: Vậy sau này hai con chính thức là vợ chồng.

Anh và cậu hôn nhau, mọi người thì chúc họ những điều tốt đẹp.

--- End ---

No no sao tui cho end nhanh vậy chứ.

Sẽ có phần 2 nhưng trước tiên sẽ có cảnh H nhưng ít thôi vì đây là lần đầu tôi viết H ai không xem được có thể thôi khỏi xem.

--- Trong phòng của anh và cậu ---

Anh ôm cậu vào phòng để làm chuyện đại sự.

Cậu lúc đó thì vẫn rất sợ vì đây là lần đầu mình làm nhưng anh thì cứ bảo sẽ làm nhẹ nhàng với cậu.

Hai người ôm nhau mà hôn nhau thắm thiết

1 phút

2 phút

3 phút

Lúc đó cậu hết oxy mà đập vào lưng anh, anh luyến tiếc dứt nụ hôn kia cùng cùng theo đó là sợi chỉ bạc của hai người cứ thế anh cởi hết nút áo của cậu ra mà nhìn lên làn da min màng của cậu thế là anh kéo khóa quần của mình ra lộ ra c* v*t , anh bắt đầu đầu đâm vào hậu huyệt của cậu để tìm điểm P của cậu.

Cậu thì cứ mím môi để không phát ra tiếng rên rỉ ám mụi kia, Khi anh đã tìm được điểm P của cậu thì cứ ra vào làm cậu rùng mình mà bất giác rên lên.... ( Còn nữa nhưng mọi người tự nghĩ đi nha 🙂)) Thế là anh hành cậu thừ 9h tối đến 2h sáng anh đem cậu đi tắm rửa sạch sẽ rồi đi dọn cái bãi chiến trường của hai người.

Khi dọn xong, anh lên giường ôm cậu ngủ tới sáng hôm sau.

--- Sáng hôm sau ---

Anh dậy trước cậu nhìn cậu ngủ hôn vào trán cậu rồi đi VSCN.

Xong thì anh xuống lầu để nấu đồ ăn sáng cho anh và cậu thì thấy có một người ngồi ở dưới sofa thấy anh thì cười vui vẻ, anh thấy người đó thì anh đã vui vẻ mà chào đón người đó.

Đố mọi người đó là ai?

A.

Bạn thân ( nhưng là con gái )

B.

Em gái họ

C.

Người khác

______________________________________

Hết ngoại truyện rồi giờ thì các bạn cứ ngồi chờ mình viết đi vì phần 2 sẽ rất kịch tính nhưng mình đang suy nghĩ nên viết HE hay SE mình không biết chọn cái nào hết nên các bạn chọn giúp mình với.

Số chữ viết: 1208.

Viết vào lúc: 15/6/2023.

kết thúc vào lúc: 29/6/2023.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap 10: Giải cứu Laos


Laos: Ngươi là ai tại sao lại bắt ta!?

???: Rồi ngươi sẽ biết sớm thôi.

Laos: Rồi ngươi nói vậy sao ta biết.

???:....

Cậu con trai đó đi ra khỏi bóng tối và để Laos thấy mình.

Laos sửng sốt khi thấy người đó, "đây chẳng phải là Vietnam sao, sao anh ấy lại bắt mình" Laos nghĩ.

Nhưng khi nhìn hết ngoại hình thì Laos nhận ra đây không phải Vietnam vì hắn có mắt màu đỏ chứ không phải mắt màu xanh.

Laos: Ngươi là ai?

Donglaos: Ta là Đông Lào.

Laos: Đông Lào...

Laos: 'Đó chẳng phải là phía đông nước Lào thì là nước Việt Nam mà, Chẳng lẽ hắn ta có gì liên quan đến Việt Nam'

Laos thì cứ nghĩ nhưng không hề hay biết Donglaos đã đi đâu.

Khi quay lại nhìn thì thấy Donglaos đã cầm trên tay cây roi dây.

Thế là hắn cứ đánh vào người em, em đau đớn nhưng mấy thứ này không nhằm với em.

Hắn ta thấy em không la hét gì thì thấy chán nên đã lấy một cây gậy nào đó đánh vào người em liên tiếp, lúc đó em mới đau đớn la lên.

Khi nghe em la lên thì hắn cười lên mà đánh em.

Đến khi em gần tắt thở vì đánh quá lâu thì thấy china với Vietnam tới.

Em nhìn thấy họ mà mỉm cười và ngất lịm, còn hắn thì thấy hai người thì vui hơn nữa mà chạy thật nhanh tới chỗ họ đánh liên tiếp.

-- Vài phút trước --

Cuba: không xong rồi Laos biến mất rồi.

China: Giờ phải làm sao đây.

N.K: Hai đứa tụi mày im đi để tao còn nghĩ cách để cứu Laos ra nữa thay vì đó tụi mày nghĩ lúc Laos mất vào lúc nào.

Trong lúc ba người kia ngồi nói chuyện để cứu Laos thì Vietnam thấy có gì bất an nên hỏi thử Donglaos thì không nghe thấy cậu nói nên còn thấy lo hơn thì cậu lại qua hỏi Vietminh.

Vietnam: Việt Minh anh có thấy Đông Lào đâu không.

Vietminh: Không sáng giờ anh tìm nó mà không thấy nó ở đâu hết.

Viietnam: Vậy ạ, em cảm ơn.

Vietminh: Ừ, giờ anh nghĩ em nên đi tìm nó đi.

Vietnam: Vâng.

Vietnam khi nói chuyện với Vietminh xong thì thấy có chỗ nào đó bất thường vì khi Donglaos đi đâu cũng nói cho cậu biết nhưng lần này lại không nên cậu nghĩ đến lúc đó đi thì có thấy cái bóng nào đó lướt sau lưng cậu nhưng cậu không nghĩ nhiều mà cứ đi, giờ thì cậu đã hiểu rồi đó nhưng tại sao Donglaos lại bắt Laos chứ, Laos có làm gì em ấy đâu.

Nên cậu cùng mọi người đi ra tìm cậu với china đi chung còn N.K với Cuba đi chung tách ra để dễ tìm hơn.

Thì cậu thấy một cái căn nhà hoang có nghe thấy tiếng của Laos thì liền gọi bên kia mà cùng china chạy vào.

Và tếp theo là khung cảnh đó.

Donglaos chạy tới mà đánh bên họ nhưng có mỗi China thôi vì Vietnam đã đứng bất động vì không tin vào sự thật trước mặt mình, người em trai của mình mà làm ra chuyện này.

Chưa kịp bàng hoàng xong thì đã ăn một cước từ chỗ Donglaos.

Cậu bình tĩnh lại mà đánh vào điểm yếu của Donglaos, làm cho cậu ta ko né kịp mà đau quằn quại.

Nhân thời cơ này mà cậu đánh vào gáy của Dong Laos làm cho cậu ta ngất.

( Bật mí cho mọi người là trong khối cộng sản không ai biết Donglaos hết trừ Vietnam và China.

China biết được Donglaos là do gia tộc Hoa Hoạ của China làm nghề hành pháp nên thấy được ma, quỷ và linh hồn).

China nhìn Donglaos mà muốn ngán ngẩm, anh đoán được là cậu bị mất kiểm soát hoặc là bị điều khiển nhưng nếu có bị mất kiểm soát cậu ta sẽ không đánh Vietnam mà chỉ đánh người ngoài thôi hiếm khi mới đánh Vietnam.

Còn lần này thì lại đánh Vietnam nên phần lớn là bị mất kiểm soát.

Nhưng không sao vì hắn biết cách giải nên đã giải cho cậu nhưng khi giải xong thì cũng bị mệt nên cũng ngất luôn.

Vietnam nhìn con người kia mà muốn mệt may mà Cuba và N.K tới kịp vác China và Donglaos còn cậu vác Laos.

--- Về đến nhà ---

N.K: Trời vác hai cái cục nợ này về mà muốn mệt.

Cuba: Đúng mệt thiệt.

N.K: Ủa mà Việt nam đâu.

Cuba: Anh ấy đưa Lào lên bệnh viện rồi anh.

N.K: Ờ.

N.K: China thì khỏi nói đi còn người này thì anh nghĩ trói cậu ta lại, vì anh sợ cạu ta làm hại anh em chúng ta.

Rồi anh hỏi Việt nam sau.

Cuba: Vâng.

_______________________________

Giờ là lịch học của tui nó đã tăng lên và chỉ còn vài ngày rảnh, tôi sẽ cố gắng viết truyện cho các bác đọc.

Tui cũng buồn vì tui học nó càng đi xuống nên tui sẽ ra trễ vì ngồi nghĩ lại.

Thôi bye các bác, hẹn gặp các bác chap tiếp theo.

Số chữ viết: *875.

Viết vào lúc: 29\6\2023.

kết thúc vào lúc: 9\7\2023.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap11: Giải thích


Ở trên là hình ảnh tôi vẽ, nếu xấu thông cảm.

Thôi chúng ta cùng vô truyện thôi ( ≧Д≦).

_______________________________

---Một lúc sau----

Hai người N.K và Cuba tì cứ ngồi đó canh chừng Donglaos còn China thì ngất vẫn chưa tỉnh lại.

Bỗng tiếng chuông điện thoại của Cuba reo lên, anh bắt máy và nghe đầu dây bên khia là tiếng Vietnam.

Cuba: Laos ở bên đó ra sao rồi đồng chí.

Vietnam: Hiện tại thì Laos đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn còn bất tỉnh trong đây nên tớ vẫn phải ở trong đây trông Laos.

Cuba: Được rồi, nhưng còn người giống đồng chí đang bất tỉnh thì tính sao đây.

Vietnam: Đồng chí nhờ China nói dùm tớ, chứ giờ tớ không thể về được.

Cuba: Được rồi, đồng chí ở lại trông Laos.

Khi nào Laos đồng chí nói cho tôi là được.

Vietnam: Ukm.

Sau một lúc nói chuyện xong thì China cũng chịu dậy.

Thế là Cuba phải ngồi hỏi China thì mới biết người kia là linh hồn bên trong cậu ấy.

Khi nghe xong thì N.K tức đến nỗi đánh vào Donglaos vì không không y đi đánh Laos rồi ám Vietnam.

Nhưng cũng vì cú đấm giáng trời của N.K mà Donglaos cũng tỉnh rồi ngơ ngác nhìn vào ba người.

Nhưng khi thấy China thì Donglaos hỏi:

Donglaos: Tại sao tôi lại ở đây?

China: Tôi cũng không biết nữa lúc tôi và Vietnam tới thì cậu đã đánh vào người rất nhiều lần đến nổi thằng bé bất tỉnh luôn ở trong bệnh viện rồi.

Donglaos: Nhưng tôi nhớ tôi có làm gì đâu?

China: Lúc đó cậu đã làm gì?

N.K: Thôi đừn hỏi nó nữa đánh thấy beep* nó luôn.

Cuba: Không được nói tục N.K

Cuba: Anh im để China phỏng vấn đi.

China: Rồi cậu nói lúc đó cậu đã làm gì?

Donglaos: Lúc đó đúng là tôi xuất khỏi người của anh Vietnam để đi chơi nhưng lúc đang đi thì bị đánh ngất hay sao á cái xong thức dậy thì ở đây này.

China: Ukm,nhưng tôi nghĩ cậu nên cứ ở trong cơ thể ở Vietnam vì làm vậy cậu sẽ không bị nhập nữa vì lúc đó tôi thấy giống như ai nhập vào cậu ấy.

N.K: Không được nghĩ sao cho thằng đó ở trong cơ thể thằng Vietnam để nó ám nó à.

Donglaos: Ê ông kia tôi không bao giờ dám làm hại anh Vietnam, Nghĩ sao tôi lại làm hại anh ấy chứ.

N.K: Vậy tại sao hắn lại đánh China với Vietnam.

China: Thôi stoppppp, để tôi nói lại cho thằng Donglaos nó là em trai thằng kia cũng có thể coi như là nhân cách thứ 2 của Vietnam nhưng khác một cái đã có thể xác rồi nên có thể làm gì cũng được.

Cuba: Vậy thôi được rồi xong ở đây đi chứ bây giờ 10 giờ mấy rồi đi ngủ đi để sáng ngày mai còn đi học nữa.

China, N.K: Được.

China: Vậy Donglaos ngươi ngủ đỡ ở sofa chứ chưa dọn phòng nên không có phòng cho ngươi ngủ.

Donglaos: Được rồi ta ngủ ở đây, các ngươi biến về phòng mình đê.

China,N.K,Cuba: Ờ.

Thế là bốn người ngủ tới sáng.

Ba người kia đi học còn Donglaos biến lại dạng linh hồn nhập vào người Vietnam. ( Mà các bác Vietnam có nói với U.N cho nghỉ để chăm sóc Laos rồi nha nên Vietnam vẫn còn ở trong bệnh viện á).

---Ở trường---

Cuba: Chán quá mọi người ơi.

China: Đúng chán thật.

---- Reng reng reng tụi bây vô lớp nhanh lên không tao đánh gãy giò---

China: Hảo cái chuông.

N.K: Thôi vô học rồi ngồi vô học đi tụi bây.

ASEAN : Hôm nay lớp ta sẽ đổi giáo viên, thầy USSR sẽ chủ nhiệm lớp ta, còn tôi bận việc nên sẽ nhờ thầy USSR dạy thay cho tôi khi tồi không có ở đây.

Cuba: Boss ư, không ngờ đó.

China: Anh nói cho em biết USSR ở đây không phải Boss của chúng ta, Boss của chúng ta đã chết rồi.

Cuba: Vâng\ mặt có chút đợm buồn\.

N.K: Thôi đừng nói nữa ngước lên kia nhìn kìa.

USSR: Chào các em tôi là USSR, tôi sẽ dạy thay thầy ASEAN cho đến khi thầy ấy quay lại.

HS nữ 1: Trời ơi thầy đẹp trai quá tụi bây ơi.

HS nữ 2: Thầy ơi làm người yêu em đi.

Các HS: \Bàn tán\.

USSR: Thôi các em im lặng, các em mở vở và lật sách ra tôi sẽ ghi bài lên bảng các em chép đi.

USSR: \liếc mắt qua ba người khối cộng sản\.

China: Sao tôi thấy lành lạnh giống như ai liếc chúng ta vậy.

N.K: Tao cảm nhận ánh mắt này giống Boss liếc chúng ta quá.

Cuba: Nhưng Boss không có ở đây.

N.K: Chắc tao ảo tưởng thôi, ghi tiếp đi.

Các bác nghĩ ai là người đã điều khiển Donglaos?

USSR có phải là Boss của họ?

__________________________________

Xin lỗi các bác qua cỡ mấy tuần rồi tôi giờ mới ngoi lên do bệnh lười của tôi tái phát ghê quá nên cũng lười đi hẳn.

Có thể tôi viết xong chap này là tôi sẽ ngoại truyện của cặp China x Vietnam cho nó xong luôn.

Hàng của tôi cuối cùng cũng về rồi.

Số chữ viết: 870.

Viết vào lúc: 1/7/2023.

kết thúc vào lúc: 30/7/2023.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap 12: Buổi dạ tiệc


Hello các bác tôi nè.

Giờ là đã có lịch để lên truyện rồi nè tôi sẽ ra truyện vào thứ hai và thứ sáu nên đừng sợ không biết tôi ra chap vào lúc nào nha.

Thôi vô truyện!!!

_________________________________________

Sau 1 tuần Vietnam ở lại bệnh viện thì Laos cuối cùng cũng khoẻ lại ( Cơ thể của người bình thường sẽ hồi phục lâu hơn countryhumans nha các bác).

Thế là họ đi học trở lại họ gặp ba người China, Cuba, N.K cùng nhau lên trường thì thấy tờ giấy prom bây giờ cũng là cuối năm rồi cho nên trường tổ chức prom là cũng phải.

Laos: Vietnam anh nhìn kìa chuẩn bị có prom vào tối nay nè.

Vietnam: Ukm, anh thấy rồi.

China: Vậy thì chiều nay để tôi lựa đồ cho mọi người cho 🙂).

Cuba: Cũng được, anh China chọn đồ rất đẹp nên để ảnh chọn.

China: Quá khen.

Cuba: Nhưng có người nào đó không thích đi cho lắm...

N.K: Tao xin ở nhà tụi mày muốn đi thì đi đi.

Laos: Thôi mà anh đi đi mà.

Cuba: Anh đi đi chứ đây cũng là dạ hội cuối năm lớp 11 của chúng ta mà.

Vietnam: Em đồng ý với ý kiến của N.K anh nên đi thì nên.

N.K: Tao không đi là không đi.

Thế là họ ngồi nói qua nói lại để N.K đi cùng họ.

---Sau vài phút sau---

N.K: Tao đi là được chứ gì.

Laos: đúng rồi.

China: Vậy thì chiều nay tôi và Vietnam đi mua đồ cho mọi người.

Laos: Được, thôi giờ chúng ta vào học đi chứ chuẩn bị đánh trống rồi kìa.

4 người- Laos: Ukm.

Chuông: Vô lớp đê mới đứa báo!!!

Laos: Vẫn là chiếc chuông nhưng đổi câu khác.

Cuba: Thôi vô lớp đi, em nói vô lớp mà.

Sau một hồi giáo viên cũng vô hôm nay giáo viên đầu dạy học là USSR.

USSR: Các em cũng biết là tối nay sẽ tổ chức prom cho trường ta vào tối nay 8h ccas em nhớ đến.

USSR: Thôi chúng ta vô bài học.

Trong lúc dạy thì USSR cứ nhìn vào nhóm cộng sản.

Nhưng họ không chú ý trừ một người.

Xong tiết của USSR thì tới lượt tiết dạy của France.

--- Reng reng reng----

France : Ra chơi rồi ngày mai nhớ nộp bài cho tôi.

Rồi các em ra chơi đi.

HS1: Yeahhhhhhhhh, ra chơi tụi bây.

HS2: Đi.

Laos: Có ai muốn xuống dưới Cantin cùng em không.

N.K: Kêu đứa khác đi chứ tao là không đi rồi đấy, chút nữa lên sân thượng ăn nha.

Vietnam: Anh cũng vậy thôi, China anh đi cùng với Laos đi.

China: Thôi anh không rảnh nên đừng kêu anh đi chung.

Laos: Không ai đi chơi với em là sao vậy.

Laos: Cuba anh đi chung với em đi.

Cuba: Thôi được rồi anh đi cùng với em.

Laos: Yeah, đi.

Cuba: Trẻ con \cười + nói nhỏ\.

Cuba: Nhưng thiếu một người đồng chí đi với chúng tôi chứ chúng tôi bưng không hết.

Vietnam: Được rồi.

Laos: Giờ mới thấy mấy người gọi lại từ này đấy.

Cuba: Do cũng quen miệng nên nói thôi.

Vietnam: Thôi đi.

China: Thôi chúng ta lên trên kia chờ ba người kia đi.

N.K: Ừ.

Thế là hai người ngồi trên sân thượng chờ hai người kia.

Sau một thời gian sau ba người cũng mang đồ ăn lên họ ngồi ăn rồi cũng vô lớp học hai tiết cuối.

Rồi về, khi họ về tới nhà thì China xách Vietnam đi mua đồ luôn cho lẹ.

Vietnam thì vẫn bị load chưa hiểu chuyện gì.

Khi cậu đình hình thì đã tới nơi rồi.

Họ vào chọn đồ và chào các nhân viên ở đây.

Khi chọn xong thì họ về tới nhà là lúc 7h rồi họ chuẩn bị đồ xong thì cũng 7h30 Rồi họ lên xe đi( chỗ đó cũng không xa lắm tới đó cỡ 30 phút).

Nữ 1: Ê chiếc xe kia đẹp quá tụi bây.

Nữ 2: Tao biết ai ở trng đó đó.

Nữa 3: Ai?

Nữ 2: Hoa khôi trường chúng ta và các nam thần chứ ai.

Khi chiếc xe tới thì họ chiếc cửa đã mở ra và người đó là.........

Vâng nhóm nữ chính và bọn harem, đám đó vô trong thì lại có thêm một chiếc xe tới nó đẹp hơn chiếc xe kia.

Mọi ngươi mồm chữ O mắt chữ A Khi thấy nhóm cộng sản xuống chiếc xe đời mới.

Nữ chính ỏng ẹo của chúng ta nhìn thấy mà tức không biết nên nói gì.

Thầy U.N nói vài câu phát biểu xong rồi bữa tiệc cũng bắt đầu.

Nữ chính của chúng ta qua nói chuyện với nhóm cộng sản định té thì được China giữ lấy và bẻ luôn tay cô ta, cô ta la lên trừng mắt nhìn họ rồi đám harem tới chỗ họ chữ bới các thứ mà bên họ cũng đâu có vừa mà chữ lại nhưng vài chục phút sau thì cũng dừng nhờ các giáo viên vào can ngăn.

Đám harem đưa cô ta đi còn 5 người đứng cười rồi cũng quẩy cùng đám đông.

Sau một hồi, thì prom cũng kết thúc Nhóm cộng sản thấy thiếu một người là Vietnam.

???: Ồ Vietnam ư.

Vietnam: Tôi đây thưa Boss.

Ngài USSR.

_______________________________

Trời ơi cuối cùng cũng xong tôi ghi xong mà cũng mệt nhưng không sao vì các bác mà tôi sẽ cố gắng dù bài tập chưa làm xong T-T.

Thôi tôi nói đến đây thôi chúc các bác đọc truyện vui vẻ.

Số chữ viết: 917.

Viết vào lúc: 1\8\2023

kết thúc vào lúc: 4/8/2023.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap 13: Hội cộng sản hội tụ


hình ở trên pinterest nha các bác.

___________________________________

Vietnam: Nhưng tại sao ngài lại ở đây vậy?

USSR: Ta không biết ta chỉ biết lúc ta chết xong khi mở mắt ra thấy mình ở đây thôi.

Vietnam: Vậy là ngài mới vào đây hay vào đây lâu rồi?

USSR: Ta mới vào thôi.

USSR: Mà không phải có mình ta còn Russia nữa.

Vietnam: Sao có thể....

Russia: Lúc đấy cháu thấy các chú bị hút vào nơi tối ôm cháu chạy lại và cũng bị nhưng lúc cháu xuyên thì gặp ngay ba cháu.

Vietnam: Có thể là cháu bị mắc kẹt ở nơi nào đó nên mới xuyên không trễ đó.

Russia: Chắc là vậy.

Vietnam: mà thôi để tôi đưa hai người về.

Russia: Nhưng mà cháu có xe riêng rồi.

Vietnam: Vậy tôi đưa boss về.

USSR: Thôi không cần đâu, ta đi với Russia về rồi.

Vietnam: oh...

USSR + Russia: Thôi ta\cháu về đây.

Vietnam: Tạm biệt hai người.

Thế là lúc họ đi về cậu ra khỏi đó ra trước cổng của bữa tiệc thì thấy có mấy người nào đó cái mặt lo lắng.

Khi thấy cậu thì hỏi cậu tới tấp đến nỗi cậu xỉu luôn ( rồi các ngài hại tổ quốc của con rồi đó 🙁().

Thấy cậu vậy thế là china vác cậu vô xe rồi nhờ Cuba lái xe về nhà.

Họ về tới nhà thì ai cũng đi ngủ còn Vietnam thì China để cậu trong phòng để cậu ngủ tới sáng rồi cũng về phòng ngủ.

---- Sáng hôm sau----

Cuba: Sáng rồi đồng chí dậy đi.

Vietnam: Để tôi ngủ xíu nữa đi.

Cuba: Gần 7h30 dậy đi.

Vietnam: thôi để tôi ngủ đi.

Cuba: Đồng chí mà không dây là N.K đem bom vô làm nổ phồng của đồng chí.

Vietnam: Thôi tui xin\ bật dậy\.

Cuba: Dậy rồi thì VSCN, rồi xuống đây hỏi tội anh.

Vietnam: Đồng chí xuống đi để tôi đi VSCN.

Cuba: Được rồi.\ra khỏi phòng\.

Vietnam: HAIZZZZ....

Vietnam VSCN xong thì xuống dưới thấy mọi người nhìn cậu mà cậu cứ thấy điềm.

China: Ồ em tôi chịu xuống rồi sao.

Vietnam: Em xuống rồi.

N.K: Hôm qua mày đi đâu để bọn này đứng chờ mòn chân vậy.

Vietnam: Thì em đi gặp boss thô-

N.K: Gì BOSS.

Rồi lần nữa họ lại hỏi tới tấp cậu, cậu suy nghĩ mình xuống bằng chân mà sao hôm nay xui dữ vậy.

Vietnam: Thôi stopppp, để em load cái.

N.K: Rồi lúc đó mày gặp boss sao không nói cho tụi này.

Vietnam: Do em quên nói * Thật ra tôi muốn gặp boss trước mấy người*.

( Hé lộ cái nè Vietnam simp boss nha mọi người).

Laos: Được rồi mà chút nữa có qua đây không anh.

Vietnam: Chắc ngài ấy cũng gần tới rồi á, do hôm qua anh hẹn ngài ấy ở nhà của tụi mình anh.

Anh đưa địa chỉ cho ngày ấy rồi nên chờ xíu ngài ấy sẽ tới.

Vietnam: Mà dừng khoảng chừng là 5s sao Laos và N.K chưa VSCN.

Laos: Em với N.K đang ngủ cái bị 2 người kia lôi ra hỏi tội anh á nên chưa kịp VSCN.

Vietnam: Hai người đi đi để tôi nấu ăn cho.

Laos: Ok.

Thế là Vietnam vô trong bếp nấu ăn còn 2 người Cuba và China cũng giúp Vietnam nấu ăn xong cả 5 người ngồi vô mà ăn bữa sáng của mình.

Đang ăn cái nghe tiếng xe là tự nhiên cái mất luôn 3 bóng người.

Vâng là Vietnam, China và N.K dẫn ngài USSR vô nhà( đúng là những người simp boss 🙂).

Rồi Russia và boss ngồi chờ 5 người kia ăn xong mới nói chuyện.

Boss: Rồi mấy đứa ăn xong rồi à.

5 người: Vâng.

Boss: Vậy chúng ta vô chủ đề chính nhỉ.

Tại sao mấy đứa ở đây.

Vietnam: Vâng là do chúng tôi đọc một cuốn sách thấy tức quá cái N.K và China xé rồi chơi ngu nói nếu được thì thay đổi cốt truyện và đây là kết quả cả bọn bị hút vào đây.

Phải hoàn thành nhiệm vụ chúng tôi mới có thể quay lại.

Boss: Các người nói hoàn thành nhiệm vụ là sao?

China: Vâng là chúng tôi có một con hệ thống nó đưa cho chúng tôi cái nhiệm vụ chúng tôi phải hoàn thành thì chúng tôi mới có thể quay lại được.

Boss: Nhưng sao lúc ta ở đây thì không có hệ thống?

China: Tôi không biết.

Laos: Vậy chúng ta gọi hệ thống hỏi thử.

China: Cũng được.

China: Cái con hệ thống kia đâu.

Lyna: Cuối cùng tôi cũng được nhớ tới T-T.

N.K: Do ngươi quá mờ nhạt nên bị vậy.

Boss: Vậy tại sao ta bị xuyên qua đây nhưng lại không có hệ thống nào? và làm cách nào ta thoát khỏi đây?

Lyna: Có thể là ngài bị hệ thống chủ dịch chuyển tới đây hoặc...\bồn chồn\

Tại sao hệ thống Lyna lại bồn chồn ?

Tại sao ngài USSR chết rồi nhưng bị dịch chuyển tới đây?

____________________________________

Cuối cùng hệ thống Lyna cũng có đất diễn rồi, chứ bị lãng quên ghê quá.

Có ai còn nhớ hệ thống Lyna không.

Thông cảm nha các bác tới giờ tôi mới đăng truyện cũng do học mà sắp lịch làm truyện và làm truyện cũng khó nên tôi chỉ có thể ghi dưới 1000 được thôi với lại tôi chưa có idea nên không thể viết tiếp ngoại truyện.

Số chữ viết: 886

Viết vào lúc: 4\8\2023

kết thúc vào lúc: 7/8/2023.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Thông báo


Các bác ơi tôi không thể ra truyện vì bây giờ lịch học tôi chồng chất ko có thời gian ra truyện giờ mới có thời gian nhắn cho các bác.

Tôi đang hoang mang không biết mình còn ra truyện được bao lâu giờ không thể ra chap mà còn học nhiều làm tôi không có hứng viết truyện luôn rồi còn bị chút chuyện trong nhà nên tôi không thể ra chap mới nên có thể tới tháng 9 tôi mới quay lại .Hẹn gặp lại các bác 🙁(

______________________________________

Số chữ viết: 101

Viết vào lúc: 19\8\2023

kết thúc vào lúc: 19\8\2023
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Chap 14 : Vietnam National Day 2\9


Vâng hôm nay là ngày quốc khánh Việt Nam 2\9 ngày mà bác Hồ đọc bản tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Công Hoà, đó cũng là ngày vui nhưng cũng là nguồn buồn của người dân Việt Nam.

Nên hôm nay tôi làm chap này các bác đọc cũng như xin lỗi vì không ra chap mới cho các bác, tôi rất xin lỗi.

Thôi chúng ta cùng vô phiên ngoại nào.

______________________________

Hôm nay Vietnam dậy thật sớm đi xuống chuẩn bị bữa sáng cho mọi người với nụ cười trên môi vì hôm nay là ngày khai sinh nước Việt Nam cũng là ngày sin nhật cậu nhưng cậu có chút buồn vì đây là thế giới xuyên không nên cậu không thể đến viếng thăm mọi nguời trong nhà cậu được dù ở đây gia đình cậu vẫn còn sống nhưng đó không phải thật.

Cậu chua sót mà nước mắt cứ rơi làm cho đôi lông mi của cậu ướt đẫm, nước mắt thì cứ rơi trên gò má của cậu nhưng cậu cũng lâu nước mắt mà quên đi nó trở lên với dáng vẻ vui tươi của cậu.

Cậu làm xong buổi sáng thì mọi người cũng dậy.

Cuba: Ồ anh Vietnam dậy sớm thế.

Vietnam: chứ không lẽ tôi không dậy sớm để mới người nhịn ăn à.

China: Thì có sao đâu tụi này dậy thì cũng tự đi mua đồ ăn được mà không cần em phải làm vậy đâu.

Vietnam: Ồ hình như anh đây quên một điều là boss giữ tiền của tất cả mọi người rồi.

China: Thì tới xin boss lấy tiền mua đồ ăn có gì đâu.

Vietnam: Nhưng boss đã đi ra ngoài và đang giữ tiền của chúng ta hiểu chưa.

China:...Rồi.

Laos: Thôi mệt quá anh ngồi cãi lý với ảnh nữa thì khỏi ăn.

Laos: Mà hôm nay anh nấu món gì thế.

Vietnam: À hôm nay anh nấu cháo.

Khi Laos vừa nghe chữ cháo thì đã cao chạy xa bay.

Vietnam: Ủa gì vậy Laos đâu mất tiêu rồi.

Thôi không có Laos thì mọi người v-.

Khi Vietnam nhìn qua bên phải thì không thấy bóng người nào ở đây.

Vietnam: Mọi người hôm nay bị gì vậy nè, sao ai cũng tránh né mình vậy ta thôi không ai ăn thì mình để đó lát sau mọi người về ăn cũng được.

---Ở một góc nào đó---

Laos: Phù may là mình chạy kịp.

China: Mày hay quá ha để cả nhóm ở lại còn mày thì chạy mất hút luôn.

Laos: Thì có ai ăn được món cháo đó đâu.

N.K: Mày nói đúng thật thằng Vietnam nó nấu cái gì cũng được ngoại trừ cháo là nó nấu không ra hồn đến lúc trước chúng ta thử mà cũng xém ngộ độc thực phẩm.

Quá nguy hiểm.

Laos: Thôi anh đừng nhắc lại bây giờ em còn ám ảnh đây nè.

China: Cũng may Cuba nó phát hiện kịp đưa thuốc cho uống không thì cũng toi đòi.

Cuba: Nhưng có điều giờ chúng ta ăn gì đây anh Vietnam nấu cháo thì chúng ta không ăn được mà không có tiền thì chúng ta tính sao?

Mọi người im lặng..

N.K: Tao có cách bọn mày chờ tao đi.

--Khoảng 30 phút sau--

Cuba: Ổng làm gì mà lâu giữ vậy. sắp chết đói tới nới rồi!

N.K: Mày hối cái gì tao về rồi nè.

China: Ủa ông lấy đâu đồ ăn vậy.

N.K: Ờ thì.....

Tao đến nhà thằng S.K lấy đồ ăn do đó dù gì cũng là của tao nhưng nó đâu cho thế là tao đánh nó ai ngờ đâu nó xỉu lâm sàn.

Tao mặc kệ nó mà vô lấy đồ ăn rồi ra đây nè.

Thế là cả đám ăn xong thì đi chơi lòng vòng dù gì hôm nay cũng nghỉ.

Ai ngờ đâu bọn họ thấy boss bọn họ ở trong tiệm hoa thế là họ đứng một chỗ để rình nhưng đâu ngườ rằng người tính không bằng trời tính boss của bọn họ biến mất, họ quay đầu lại thì thấy boss của bọn họ đứng đằng sau họ.

USSR: Bọn mày làm cái gì mà đi rình tao, bộ bọn mày rảnh quá ha.

4 nười-Vietnam: Có đâu ngài.

Laos: Mà ngài mua hoa cho ai vậy.

Không lẽ người trong mộng.

USSR: Tầm bậy, tao đi mua hoa tặng cho Vietnam.

Cuba và China: Ngài ơi Vietnam là crush của bọn tôi mà ngài🙁(.

USSR: Bọn mày nghĩ gì vậy không biết hôm nay ngày gì luôn.

4 người-Vietnam: Dạ không.

USSR: Nay là sinh nhật của nước Vietnam đấy nên ta mới mua hoa tặng cậu ấy chứ có biết cạu ấy thích gì đâu, đừng nói bọn mày không nhớ tới sinh nhật cậu ta.

4 người-Vietnam: À vậy thôi chúng tôi đi đây:>.

Thế là mỗi người mua quà rồi mua đồ trang trí cuối cùng là mời vài người tới dự sinh nhật cậu.

Trời cũng đã tối cậu ở bên trong phòng vừa làm việc xong thì cũng mệt quá nên đã xuống nhà để kiếm gì đó lót bụng.

Cậu xuống tới nhà thì thấy nhà tối ôm không một bóng người mà gió thi cứ thổi qua người cậu, làm cậu cứ run lên bỗng đâu có người đưa tay lên vai cậu.

Cậu giật mình mà đá người đó một cái đèn bật lên và mọi người chúc mừng sinh nhật cậu, cậu ngơ ngác mà nhìn người trước mặt đang nằm lăn qua lăn lại dưới sàn... và vâng đó chính là China( số ngài sao xui đến nỗi mà bị tổ quốc của con đánh hoài vậy🙂).

Mọi người chúc mừng sinh nhật cậu tặng quà sinh nhật cậu.

Người đầu tiên là boss tặng cho cậu một bó hoa hướng dương và chúc mừng sinh nhật cậu, tiếp theo là Cuba tặng cho cậu một bó hoa sen cùng hộp trà sen, tiếp theo là China tặng cho cậu một một bộ áo dài hoạ tiết cây trúc cùng chiếc quạt đỏ mà tự tay y làm ra, tiếp theo là Laos tặng cậu những món ăn mà y làm ra, cuối cùng N.K tặng cậu cây súng AK 47 cùng vài trái bom mini,...

Trong ngày hôm đó cậu đã rất vui và mong những sự việc này có thể diễn ra mãi mãi.

Khi bữa tiệc sinh nhật kết thúc mọi người ra về.

Còn mọi người thì dọn dẹp và ngủ rất ngon cho tới hôm sau.

________________________________

Tôi đã viết dài hơn 1000 chữ cho các bác đọc cũng qua như quà xin lỗi.

Chúc các bác có quốc khánh vui vẻ🙂).

Số chữ viết: 1106.

Viết vào lúc: 02\9\2023.

kết thúc vào lúc: 02\9\2023.
 
(Countryhumans) Khi Hội Anh Em Khối Cộng Sản Xuyên Không Vào Tiểu Thuyết
Thông báo


Nếu các bạn còn đợi tôi ra truyện thì xin lỗi các bạn vì tôi đã ra khỏi fandom countryhuman, không còn dính líu gì với fandom nữa nên có thể tôi sẽ không viết truyện về countryhuman nữa mà sẽ ra những bộ truyện khác.

Có thể tới tết tôi sẽ ra truyện nếu tới lúc đấy tôi vẫn ra truyên thì mọi người biết là tôi đã off rồi đó.

Tôi chỉ lên để thông báo tới đây thôi, cảm ơn bạn các bạn đã đọc bộ truyện này.:'((
 
Back
Top Bottom