Khác [Countryhumans] Hoa Mẫu Đơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
312601462-256-k276135.jpg

[Countryhumans] Hoa Mẫu Đơn
Tác giả: TruongNgoc267
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: HarukaUshikawa

Thể loại: Xuyên không, hành động, vườn trường, hậu tận thế, tâm lý,...

Câu chuyện kể về việc China - người đã lạm dụng thuốc và lâm vào giấc ngủ say.

Cơ thể vẫn còn đó, gương mặt bình thản, gã ngủ một giấc dài chẳng biết khi nào tỉnh lại.

Sự việc cũng không dấu được nữa, người em gái song sinh cùng tên với gã đã lên nắm quyền và thông báo về sự việc của gã.

Ai cũng bất ngờ về việc gã "biến mất" và nhường "ngôi" lại cho người em gái mà ngay cả Taiwan, HongKong và Maucau cũng chẳng hề biết về sự tồn tại.

Chỉ là... mọi việc không còn đơn giản khi Sáng Tạo a.k.a Haruka nhúng tay vào.

Chà...

China xuyên không rồi... liệu gã có thể hoàn thành nhiệm vụ để tỉnh dậy không?

Hay gã sẽ mãi mãi đấm chìm trông giấc mộng tuyệt đẹp đó?

Chờ xem...

Lưu Ý: Không Re-up dưới mọi hình thức.

Tất cả các nhân vật trừ Oc đều không thuộc về tôi.

Có ngôn từ thô tục, yếu tố bạo lực, tâm lý bất ổn và phi logic.

Truyện viết cho vui chứ không có ý xúc phạm bất kì quốc gia nào.



xuyênkhông​
 
[Countryhumans] Hoa Mẫu Đơn
#1. Sợ hãi quá khứ?


Đã 2 giờ sáng nhưng căng phòng vẫn còn sáng đèn.

Trên bàn là những sấp giấy tờ chờ gã giải quyết.

China mệt mỏi lắm rồi.

Gã thật sự rất rất mệt mỏi.

Đã gần 2 tuần rồi gã không ngủ, ừ, không nhầm đâu, đã gần 2 tuần kể từ kân cuối gã ngủ.

China mắc chứng khó ngủ, không có thuốc thì gã không tài nào ngủ được, đã hơn chục năm rồi.

Thiếu thuốc ngủ và thuốc an thần thì gã xác định thức trắng.

Bỗng nhiên chiếc điện thoại rung lên, gã vớ tay cầm lấy.

Trên màn hình điện thoại hiển thị cái tên "Tiểu Chi".

Tiểu Chi hay China.

Là cô em gái song sinh cùng tên với gã, sự tồn tại của con bé là bí mật.

Những người biết về con bé cũng chỉ có gã, phụ thân và UN mà thôi ngay cả ba thằng đệ đệ của gã cũng không được biết.

Gã bấm nghe.

"Sao thế tiểu Chi?"

Gã nhẹ nhàng hỏi.

Giọng bảy phần ấm áp, ba phần lo lắng.

"Huynh còn chưa chịu ngủ?"

Giọng của tiểu Chi có vẻ khó chịu.

China cũng bất đắc dĩ thở dài, tiểu Chi khác gã, con bé có thể ngủ bất cứ lúc nào mà nó muốn chứ không như gã phải dùng tới thuốc.

Con bé biết điều đó và nó luôn cố gắng bắt gã ngủ mà không dùng thuốc...

"Tiểu Chi, muội biết thể chất của ta mà..."

"..."

Đáp lại gã là sự im lặng, China bắt đầu hơi sốt ruột vì sự im lặng bất thường của tiểu Chi.

"Tháng sao huynh sẽ có cuộc hợp tại Liên Hợp Quốc phải không?"

Gã nhướng mày.

"Phải.

Muội... muốn đi cùng sao?"

"Vâng... nếu huynh cho phép."

Gã im lặng, đôi ngươi nhìn bề phía bức ảnh trên bàn.

Bức ảnh mà gã đã chụp cùng tiểu Chi và phụ thân khi còn nhỏ.

Cái thời mà gã và con bé vẫn có thể tự do đi lại mà không sợ bất cứ điều gì.

"Được thôi."

Với tình hình hiện tại của gã thì có lẽ sớm muộn gì cũng đi gặp tổ tiên thôi, chờ thời gian để hồi sinh lại thì sẽ khá lâu nên chắc cũng tới lúc công bố sự tồn tại của tiểu Chi rồi.

Cũng không thể để tên America đó nhân cơ hội nhúng tay vào Quốc gia của gã làm loạn được.

A, còn cái vụ đường lưỡi bò nữa chứ...

Tới đó thể nào gã cũng sẽ bị lôi ra sỉ vả cho xem.

Việt Nam chắc sẽ đủ lý trí mà nói chuyện, không để Đông Lào xuất hiện nhỉ?

"HUYNH CÓ NGHE TA NÓI GÌ KHÔNG ĐẤY!!??"

Giọng của tiểu Chi hét lên đã kéo China về với thực tại.

Chết tiệt, gã lại lơ đễnh nữa rồi.

"A, xin lỗi, xin lỗi, ta lại lơ đễnh rồi!"

"Hà, huynh định làm gì?"

"Làm gì là làm gì?"

"Cái vụ đường lưỡi bò ấy.

Vụ này do lũ tham ô của mình với lũ phản quốc của Việt Nam lan truyền mà, chuyện chủ quyền lãnh thổ vốn đã nhạy cảm, cộng thêm mối quan hệ của chúng ta với Việt Nam thì...

Muội cá bọn họ chẳng quan tâm tới việc tìm hiểu ngọ ngành mà quy chụp cho huynh."

Nghe người em gái yêu dấu của mình nói vậy thì gã cũng chỉ biết cười trừ.

Biết làm sao đây?

Đời ông bà với cha làm mà đời con cháu chịu thì gã cũng chẳng biết phải làm gì.

Gã nói có mấy ai tin?

Không.

Không một ai cả.

Nếu là ngài Liên Xô... ngài có tin gã không?

Chà, ngài có lẽ cũng sẽ không tin gã đâu, chuyện 1969 chưa biết ngài đã bỏ qua hay chưa nữa.

Với lại... dù gì mối quan hệ giữa Xô-Việt vẫn tốt hơn Xô-Trung ha.

Sau một lúc im lặng, China lên tiếng.

"Cứ để bọn họ tự suy diễn thôi.

Chúng ta cũng không phải người lan truyền."

"Nhưng—"

"Tiểu Chi, muội đi ngủ đi."

Nói xong gã tắt máy.

Chắc con bé sẽ giận lắm nhỉ?

Nó đâu có thích bị người ta ngắt máy giữa chừng đâu.

"Cô tới đây làm gì hả Haru?"

Gã hỏi người con gái không biết xuất hiện từ lúc nào đang thản nhiên ngồi trên ghế sô pha.

Tông giọng rõ lạnh đi vài phần.

Haru chỉ cười khúc khích, đôi mắt màu đen dần chuyển sang màu tím khiến gã không khỏi rùng mình.

"Để xem China yêu dấu có khỏe không thôi."

Cô nói khi vẫn nhìn chăm chăm vào gương mặt điển trai thuộc hàng cực phẩm của China.

Nhan sắc cũng là một thứ vũ khí tuyệt vời nhưng China lại chẳng biết tận dụng nó gì cả.

Cô lôi ra từ túi áo một hộp thuốc, bên trong là những viên nhọng màu trắng và tím.

Gã nhìn hộp thuốc rồi lại nhìn Haru.

"Thuốc do tôi đặc chế.

Nó tốt hơn mấy loại thuốc ngủ hay thuốc an thần mà anh vẫn thường dùng nhiều."

"Vậy sao?

Cô biến mất tâm suốt 1 năm nay rồi giờ lại xuất hiện chỉ để đưa thuốc, đang âm mưu gì thế?"

China đứng dậy khỏi ghế, đi lại ngồi đối diện với Haru, tay vớ lấy hộp thuốc.

"Tác dụng thì tốt hơn là chắc rồi, một viên thôi là ngủ tới sáng luôn.

Nhưng tôi khuyên là cũng đừng có mà lạm dụng nó, nó vẫn sẽ có tác dụng phụ đấy."

Thay vì trả lời câu hỏi của China thì Haru lại nói về hộp thuốc.

"Ha, cảm ơn."

China mân mê hộp thuốc trên tay, cũng chả quan tâm việc Haru không trả lời câu hỏi của mình.

Tới khi nhìn lại thì Haru đã biến mất.

Thấy vậy, China cũng chỉ biết lắc đầu thở dài.

Ushikawa Haruka không phải tên thực của cô ta, tuổi cũng chẳng rõ vì mỗi lần xuất hiện là lại ở một độ tuổi khác.

China tự hỏi bản thân có gì đặc biệt mà lại thu hút một kẻ không phải người cũng chẳng phải Nhân Quốc kia.

Haru... cô ả tự xưng cô ả là Thần.

Cũng vì vậy mà China lại càng khômg hiểu được Haru.

Vị Thần nào mà lại nấu bữa sáng, bữa trưa và bữa tối cho gã?

Vị Thần nào mà hở ra lại tự nhiên xuất hiện trong nhà người ta thế này?

Gã sẽ chả bao giờ hiểu được Haru và cũng sẽ chả bao giờ biết được rốt cuộc cô ả là cái thứ gì.

China cũng chẳng nhớ lần gặp đầu tiên của gã và Haru nó như thế nào nữa.

Cô ả lúc đó hay tự nhiên xuất hiện rồi làm đồ ăn cho gã ăn xong thì lại biến mất, có khi lại giúp gã làm việc, có khi lại từ đâu xuất hiện rồi nói chuyện với gã.

Nhiều lúc gã cho rằng bản thân có vấn đề cho tới khi tiểu Chi hỏi gã về việc cô ả là ai mà lại có thể nói chuyện thân mật với gã như thế.

China nhìn hộp thuốc trên tay rồi lại nhìn đồng hồ.

3 giờ 24 phút, a, thời gian trôi nhanh thật đâu.

Gã đứng dậy tắt đèn rồi trở về phòng ngủ của mình, thay đồ xong, China bỏ viên nhọng vào miệng nuốt thẳng xuống cổ họng rồi tắt đèn ngủ.

* * *

Quả như lời Haru nói, những viên thuốc do cô ả đặc chế thực sự có tác dụng rất tốt.

China cũng vì thế mà quên mất lời cảnh báo mà cô ả dành cho mình về việc lạm dụng nó.

Gã quên là điều dễ hiểu thôi, đằng nào thì cũng đã quá lâu mà gã có thể ngủ một giấc dài và yên bình tới thế.

Thoáng chóc đã gần tới ngày họp.

China đón đứa em gái xinh xắn của mình về nhà của gã.

Chi Chi* có vẻ đã lên kế hoạch gì đó nhưng gã chẳng quan tâm lắm.

Nếu con bé có định gây họa gì thì gã sẽ giải quyết êm xui.

*Chi Chi: Cách gọi thân mật khác giữa China với em gái.

"Huynh có vẻ vẫn giữ nguyên cái sở thích của mình nhỉ?"

China(nữ) nhìn căng phòng được trang trí theo phong cách thời xưa xen lẫn với hiện đại mà trầm trồ.

Nàng đã kiểm tra toàn bộ căn biệt thự mà ca ca của nàng sống.

8/10 đồ vật ở đây là đồ không mấy sạch sẽ.

China thẩm chí còn có hẳng hai, ba căng phòng chứa các thứ đồ bị ám cơ.

Huynh ấy có sở thích sưu tập đồ cổ, hay đúng hơn là âm vật* hoặc bất cứ thứ gì liên quan tới nó.

*Âm vật ở đây là thứ đồ bị ám hoặc có liên quan tới người chết.

Chứ không phải bộ phận sinh dục.

"Ừ, nuôi chúng cũng có ích mà."

Gã cười cười, tay cầm lấy con búp bê sứ đầy tinh xảo.

Phải, China là một người chuyên sưu tập những món đồ liên quan tới người chết, gã cũng nuôi ma quỷ nữa, thẩm chí là cương thi nhưng hiếm khi gã cho chúng ra ngoài hoặc giao việc.

Thường thì lũ ma quỷ của gã sẽ trú trong những món đồ như búp bê sứ, bình hoa, dao,... nói chung là những thứ liên quan tới thời đại của chúng hoặc liên quan trực tiếp tới cái chết của chúng.

Cương thi?

Chủ yếu là ở dưới hầm hoặc căng phòng ở tầng ba, chổ mà gã chuẩn bị chúng.

Thực tế thì cả hai huynh muội bọn họ đều thích những câu chuyện tâm linh và những vấn đề liên quan tới nó.

Chi Chi thẩm chí còn có thời giả làm người thường và sử dụng tên giả là Guówáng YùZhēn* để đi thu thập các đồ vật bị ám trên khắp đất nước luôn cơ.

*Guówáng YùZhēn: Hoàng Ngọc Trân.

Tần xuất làm việc của con bé cũng rất tốt nha, thu được khá nhiều đồ vật và linh hồn vào thời nhà Thanh hay thời Thế Chiến nữa.

Nhắc đến thế chiến thứ hai, gã chắc sẽ không bao giờ quên được những chuyện mà lũ khốn Đế Quốc Nhật Bản đã làm với con dân của gã.

Bất giác, China tiến đến nhìn thanh Katana treo trên tường.

Xà Dục Đao là tên gọi của thanh Katana này.

Nó chính là một thứ quan trọng để có thể buộc tội Nhật Bản về việc xâm lược Trung Quốc.

Gã vẫn nhớ như in cái ngày mà cô em gái nhỏ của gã hốt hoảng chạy tới chổ của gã mặc cho trời đang mưa bão.

Con bé đang đi thăm một ngôi làng nhỏ vì con bé cảm nhận được âm khí cũng như oán niệm mạnh mẽ từ nơi đó.

Ban đầu, gã nghe thì tưởng là có vong hồn chết oan quá lâu nên thành quỷ.

Nhưng không ngờ, thứ mà con bé phát hiện ra đã bóp nghẹt gã.

[Pháp Trường Diêm Vương]

Vào cái thời mà Nhật Bản phát động chiến tranh xâm lược, bọn chúng đã xây dựng hai đội quân đi ngược lại chủ nghĩa nhân đạo.

Trong đó, đội quân nổi tiếng nhất chính là Hắc Thái Dương 731 hay Đơn Vị 731.

Chúng tiến hành thử nghiệm virus trên cơ thể của những người dân vô tội hay quân lính bị bắt giữ.

Giết hại vô số con dân của gã.

Còn đội quân còn lại thì được gọi là...

Diêm Vương Quân.

Pháp Trường Diêm Vương chính là một căn cứ dưới lòng đất của Đế Quốc Nhật Bản.

Nhiệm vụ của chúng là tra tấn bức cung những người Cộng Sản.

Bát Lộ Quân đều là nam tử hán đại trượng phu, quân Nhật muốn lấy tin tình báo từ miệng họ còn khó hơn lên trời, thế là chúng lập ra đội quân Diêm Vương, chuyên nghiêm cứu và tra tấn làm thế nào cho con người chịu đựng đau đớn lần nhất.

Diêm Vương quân chỉnh lí một loạt dụng cụ tra tấn tàn khốc trong lịch sử Trung Quốc.

Chúng còn mô phỏng lại thuần thoại về 18 tầng địa ngục, thiết lập các cảnh tượng như lên núi đao, xuống biển lửa, vào vạc dầu.

Mục đích chính là bẻ gẫy phòng tuyến tâm lí của người bị hỏi cung.

Hồi tiềm được và trấn ác thanh Katana đã nhóm đầy máu của con dân mình, gã đã mém chút nữa là phát điên luôn rồi.

Thanh Xà Dục Đao đã nhóm máu của hàng trăm người, thẩm chí còn được lũ phát xít Nhật dùng để tự sát, oán niệm chồng chất oán niệm.

Muốn phong ấn được thanh đao, gã cùng Chi Chi đã tốn không ít mồ hôi và máu nha.

"Huynh lại chìm sâu vào quá khứ rồi..."

Tiểu Chi nhìn người anh trai của mình đứng nhìn chăm chăm vào thanh Katana mà không khỏi thở dài.

Nàng không hiểu, chứng cứ rành rành ra đó mà tại sao huynh lại muốn giấu nó đi?

Vì Nhật Bản hiện tại khác với Nhật Bản trông quá khứ?

Hay là huynh đang sợ hãi cái quá khứ mà huynh không thể làm gì cho con dân của mình?

Huynh sợ phải đối mặt với cái quá khứ tàn khốc của con dân huynh sao?

Thôi nào hiền huynh của ta... huynh đang đấm chìm trông quá khứ nhưng chính huynh lại sợ hãi nó.

Huynh bảo muội bỏ qua quá khứ và bước tới tương lai nhưng chính huynh lại không bao giờ bước ra khỏi quá khứ.

Tại sao thế?

Tại sao chúng ta là song sinh nhưng tâm can của huynh lại phức tạp và mâu thuẫn như vậy?

Làm ơn đi... huynh làm muội đau lòng lắm đấy.

China...

[Còn tiếp]

Hắc Thái Dương 731 hay Đơn Vị 731 là một đơn vị hoàn toàn có thật.

Đơn vị 731 (731部隊 (731 bộ đội)/ ななさんいちぶたい Nana-san-ichi butai, Tiếng Trung: 731部队) Là một đơn vị nghiên cứu và phát triển vũ khí hóa-sinh của Quân đội Hoàng gia Nhật Bản, đơn vị này đã tiến hành nhiều thí nghiệm nguy hiểm trên cơ thể người trong Chiến tranh Trung-Nhât lần thứ hai (1937-1945) và Chiến tranh thế giới lần thứ hai đội lốt dưới dạng thử nghiệm y khoa.

Nó được coi là một trong những tội ác chiến tranh khét tiếng nhất của Nhật Bản trong Thế chiến 2.

Bạn nào muốn tìm hiểu thêm thì nên Google sệt "Đơn vị 731" là ra.

Ngoài ra, tội án của Đơn Vị 731 hay của Nhật Bản cũng đã được sản xuất thành nhiều bộ phim.

Bát lộ quân (chữ hán: 八路军) là lực lượng quân sự do Đảng Cộng Sản Trung Quốc nắm quyền lãnh đạo.

Trong thời kỳ Quốc-Công hợp tác.

Đội quân này được tổ chức lại thành Quốc dân Cách mạng Quân Đệ thập bát Tập đoàn quân (国民革命军第十八集团军), nằm trong biên chế của quân đội Trung Hoa Dân quốc, thực tế vẫn do đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc nắm quyền lãnh đạo, hoạt động từ năm 1936 đến 1947.

Cùng với Tân Tứ Quân, Bát lộ quân được xem là thành phần nòng cốt, tiền thân hình thành nên Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc.

Còn về phần Xà Dục Đao và đội quân Diêm vương mình lấy ý tưởng tự bộ truyện mang tên Người Thương Thuyết Cõi Âm - chương 20.

Nói thật là mình cũng chẳng biết đội quân Diêm Vương có tồn tại hay không tại lên GG toàn ra ba cái truyền thuyết thoi.

Mà giờ nhìn lại... sao giống đang học lịch sự vậy nè...?

Số từ: 2711
 
[Countryhumans] Hoa Mẫu Đơn
#2. Giấc ngủ


China đứng nhìn thanh Katana một lúc nữa thì mới rời đi.

Tiểu Chi thì đã về phòng nghỉ sớm rồi.

Gã cũng không có việc gì, đành đi kiểm tra lũ ma xó và quỷ mà gã nuôi.

Mở hết cửa sổ ra, China không nhanh không chặm đốt cho mỗi con búp bê trên kệ một nén nhang.

Mỗi tuần một lần, gã sẽ đốt cho chúng để chúng có thể tiếp tục "sống" và không tự ý rời đi.

Cũng bởi vì lý do này mà căn biệt thự của gã lâu lâu lại được bao quanh bởi khói nhang.

"Sao thế?"

China vừa lau lau cái bình hoa bằng sứ vừa hỏi.

Không biết từ đâu, phía sau gã là hai người mặc hỉ phục đặc trưng với màu đỏ chủ đạo cùng những đường chỉ vàng tinh xảo.

Một nam một nữ, làn da trắng bệnh, trồng mắt đen và đôi ngươi đỏ, ngươi mặt vô cảm nhìn về phía gã.

China xoay người nhìn chúng, Hỉ Sát Quỷ là những con quỷ mạnh mẽ và tàn nhẫn.

Trông suốt cuộc đời mình, China đã gặp không ít Hỉ Sát Quỷ, hầu hết bọn chúng đều chẳng chịu lắng nghe gã nên gã cho chúng xuống thẳng Thập Điện Diêm La luôn chứ không giữ lại nữa.

Chỉ có hai Hỉ Sát Quỷ này là lắng nghe gã... mà bằng cách nào đó thì China đã làm mai cho hai con Quỷ này và làm luôn cho bọn chúng một cái đám cưới.

Đã là đám cưới thì đương nhiên phải có người dự rồi, ngoài gã và tiểu Chi là thì còn có lũ Ma và lũ Quỷ trông nhà, à, có cả họ hàng của hai đứa nó nữa.

Đương nhiên cũng đều là Ma với Quỷ chứ làm gì có người sống.

Giờ thì chúng sống tại nhà của China nhưng hiếm khi xuất hiện.

Thường thì gã là người chủ động tìm tới để giao việc cho chúng.

Hỉ Sát Tân Lang và Hỉ Sát Tân Nương là một trong những con Quỷ đi theo China lâu nhất.

Thường thì gã chỉ giữ những con Ma hay Quỷ ở bên cạnh một thời gian rồi sẽ lập đàn cúng để chúng đi đầu thai.

Đó là trường hợp nếu chúng muốn.

Đứa nào không muốn thì tiếp tục ở lại đây hoặc trở về nơi mà chúng từng sống mà bảo vệ tương tự như Thổ Địa.

Môi của Quỷ Tân Lang và Quỷ Tân Nương bắt đầu mấp mấy.

"...Các ngươi chắc chứ?"

Gã khẽ nhíu mày, hỏi lại lần nữa.

Cả hai Hỉ Sát Quỷ đều gật đầu.

China cũng không nói gì mà xua tay bảo chúng trở lại chổ của chúng.

Tỏ ý bản thân sẽ giải quyết sau.

Hai Hỉ Sát Quỷ thấy vậy cũng không rời đi mà một mực đứng đó.

China cũng bất đắc dĩ thở dài.

"Muốn tự giải quyết?"

Hai Hỉ Sát Quỷ gật đầu.

Gã đặc cái bình sứ về vị trí của nó, trở lại phòng ngủ cầm lấy thanh đao mà bản thân thường sử dụng để giết ma quỷ cũng như phục vụ vấn đề liên quan tới tâm linh.

Ném thanh đao cho Hỉ Sát Tân Lang, gã lấy ra hai cái lọ nhỏ chứa máu của gã rồi đưa cho cả hai kém vài lời dặn.

Nhìn hai Hỉ Sát Quỷ biến mất China chỉ thầm cầu nguyện rằng chúng sẽ không đi quá giới hạn.

China đắng đo một lúc thì đi đốt giấy tờ vàng mã cùng một lá bùa được viết bằng máu.

Nhìn la bàn bắt đầu xoay điên cuồng rồi vỡ thì gã mới vứt nó vào trông đống lửa đang cháy.

Nói China lo không phải là không đúng.

Nhưng cái China lo là lo cho cái thứ đã động vào người nhà của hai Hỉ Sát Quỷ kia.

Và lo cho việc tụi nó sơ hở mà bị đánh cho hồn bay phách tán.

Dù đã là Quỷ nhưng cũng không thể xem thường được.

Sao khi đống lữa đã tắt gã mới quay trở lại phòng của mình mà tắt đèn đi ngủ.

Lúc này gã mới nhận ra, những viên thuốc mà Haru đặc chế cho gã chỉ còn lại vài viên.

Gã cũng không nghĩ nhiều mà nuốt một viên xuống cổ họng rồi nằm xuống ngủ.

.

.

.

1 giờ 15 phút...

Tiếng kim đồng hồ kêu tích tắc trông phòng, hai Hỉ Sát Quỷ cũng đã trở về từ lâu nhưng China vẫn thức.

Thuốc dường như đã mất tác dụng với gã.

China khó chịu bật đèn ngủ lên, tay cầm lấy hộp thuốc đổ hết ra.

7 viên?

Chỉ còn lại 7 viên thuốc, China cũng mặc kệ mà nóc hết xuống cồ họng mình.

Gã chỉ muốn ngủ thôi, một giấc ngủ dài và yên bình.

Không ác mộng, khômg tỉnh dậy vào giữa đêm với cơn hoảng loạng.

Đêm hôm đó, biến cố đã diễn ra.

Tiểu Chi đang ngủ thì giực mình tỉnh dậy, cơ thể nàng run rẩy, tim đập loạn nhịp không kiểm soát.

Đôi ngươi vàng kim bên trái co giản liên tục, cả hai mắt đều bắt đầu chảy máu.

Nàng loạn choạng đứng dậy đi tìm hiền huynh của mình.

Có gì đó không ổn và vấn đề chắc chắn là huynh ấy.

Chuyện gì đã diễn ra?

Không phải một mình China, ngay cả lũ Ma Quỷ cùng Cương Thi trong nhà đều cảm nhận được sự bất thường đó.

Vài con Quỷ đã ra khỏi vật chứa của chúng mà lao đến phòng China, lũ Cương Thi cũng bật dậy khỏi quan tài nhưng chỉ đứng im ở đấy mà chưa dám rời đi.

Hai Hỉ Sát Quỷ cũng đã tới phòng của China.

Tiểu Chi cùng vài con Quỷ bần thần nhìn người đang ngủ kia.

Phải, China đang ngủ và ngủ rất say.

Gương mặt người bình thản nhưng nhịp thở lại rất quỷ dị.

Nhịp thở của người chậm và dường như rất yếu, tưởng chừng như người sẽ ngừng thở bất cứ lúc nào.

Tiểu Chi tiến lại lay người huynh trưởng nhà mình, liên tục lay người gọi tên huynh nhưng huynh vẫn thế.

Vẫn nằm im ở đấy và chỉ thở chầm chậm.

Nàng và lũ Quỷ tìm mọi cách để gọi China dậy nhưng không hiệu quả.

Huynh vẫn ngủ.

Nàng cần phải làm gì đó... còn hai, ba ngày nữa là họ sẽ có buổi họp tại Liên Hợp Quốc.

Phụ Thân!

Chắc chắn phụ thân sẽ biết!

Mặc kệ hiện tại đang là ban đêm, tiểu Chi lập tức nhấc máy gọi cho Qing.

"Có chuyện gì mà lại gọi ta vào giữa đêm thế hả?"

Qing khó chịu ngồi dậy, giọng bực bội nhưng cũng lo lắng khi tiểu Chi lại gọi vào giữa đêm.

"P-phu thân, huynh trưởng!

H-huynh ây–" Nàng hoảng lạng không thể nói hết câu.

"Bình tĩnh đi.

Có gì từ từ nói."

"Huynh trưởng bị gì ấy!

Con gọi mãi nhưng huynh ấy không tỉnh dậy, nhịp thở của huynh cũng chậm hơn bình thường và rất yếu."

* * *

Ở phía bên kia, Qing đơ người khi nghe câu nói của tiểu Chi.

Ông nhíu mày rồi hỏi.

"Con chắc là đã dùng mọi cách chưa?"

"Con đã dùng mọi cách con có thể nghĩ ra để gọi huynh ấy dậy.

Không phải mình con đâu, ngay cả lũ Ma Quỷ cùng Cương Thi mà huynh ấy nuôi đều phản ứng lại."

Nghe vậy Qing càng nhăn nhó.

Chuyện gì đã diễn ra với con trai trưởng của ông thế?

"...con bình tĩnh, ta sẽ lập tức tới đó."

"Vâng!"

* * *

Nghe tin phụ thân sấp đến tiểu Chi lập tức thấy được hi vọng.

Phụ thân chắc chắn sẽ biết chuyện gì đang diễn ra với huynh trưởng.

* * *

Tại một nơi khác.

"Cái quái gì...?"

UN phức tạp nhìn vào lá cờ mờ ảo màu đỏ cùng năm ngôi sao vàng.

Không phải mình tiểu Chi cảm nhận và biết được có chuyện gì đó đang diễn ra với China.

Mà ngay cả các tổ chức có sự gớp mặt của gã cùng cảm nhận được điều gì đó.

Nhưng tất cả chỉ là ngờ ngợ chỉ có UN là cảm nhận rõ ràng và chân thật nhất đối với sự tồn tại của China.

'China... chuyện gì đã xảy ra với cậu thế?' Y nghĩ khi nhìn vào Quốc kì của Trung Quốc.

Khác với những Quốc kì khác, Quốc kì của Trung Quốc trở nên mờ đi và tưởng chừng như sẽ biến mất bất cứ lúc nào.

Y cầu mong rằng không có chuyện gì quá nghiêm trọng xảy ra với China.

* * *

8 giờ sáng hôm sau...

Qing và China ngồi tại phòng khác, gương mặt hai cha con đều lo lắng và hoang mang.

Kì lạ.

Quá kì lạ.

China đột nhiên ngủ mà không tỉnh dậy.

Qing cũng không cảm nhận được bất cứ bùa phép nào trên người China.

Rốt cuộc nguyên do là ở đâu mà đứa trẻ đó lại như thế?

"Tiểu Chi, dạo gần đây con có nghe thằng bé nói gì kì lạ không?"

Ông hỏi

"Không thưa phụ thân..."

Qing thở dài.

Ông nhìn China một lúc rồi nói:

"China ngày mai con lên đường tới trụ sở Liên Hợp Quốc chuẩn bị cho cuộc hợp sắp tới."

"Vâ– Khoan đã!

Phụ thân như vậy–"

Nàng bàng hoàng nhìn phụ thân của mình.

"Đó là trách nhiệm của con."

Ông nói với giọng mệt mỏi.

Nghe vậy, China mới im lặng, nàng gật đầu rồi hỏi:

"Thế còn chuyện của Huynh trưởng...?"

"Cái này... ta sẽ gọi điện nói chuyện với UN sau, đằng nào thì chắc bọn họ cũng cảm nhận được điều gì đó rồi."

"Nếu như có ai hỏi thì cứ bảo rằng thằng bé nhường cái ghế lại cho con rồi biến mất, đừng tiết lộ bất cứ thông tin gì về tình trạng của thằng bé... không, đừng nói bất cứ điều gì liên quan tới thằng bé."

Nàng mím môi.

"Lỡ như..."

"Bọn chúng nghi ngờ thì cứ mặc kệ chúng đừng nói gì cả."

"Vâng..."

Qing nhìn đứa con gái duy nhất của mình mà đau lòng.

Ông đã từng mất con bé một lần và không có ý định mất thêm bất kì đứa trẻ nào nữa cả.

Nhưng bây giờ... con trai cả của ông lại lâm vào tình cảnh này và ông lại chẳng thể làm gì ngoài việc chờ đợi thằng bé tỉnh dậy.

Qing bảo China về phòng ngủ vì dù sao con bé cũng đã thức trắng đêm cùng ông để tìm cách gọi đứa trẻ kia dậy.

Sau khi chắc chắn rằng con bé đã về phòng thì ông mới quay trở lại phòng của China.

Nhìn con trai cả của mình đang ngủ một cách yên bình dù gương mặt vẫn mang một vẽ mệt mõi lạ thường.

Nếu nhìn kĩ thì có thể thấy hai quần thâm dưới mắt do mất ngủ.

Chúng đã mờ đi khá nhiều?

Qing ngồi xuống mé giường, tay đưa lên chỉnh lại tóc của China.

"Ta xin lỗi con China..."

Xin lỗi vì ta chưa bao giờ là một người cha tốt.

Ông hôn nhẹ lên trán cậu con trai cả rồi rời đi.

Một lác nữa, ông sẽ đưa cơ thể thằng bé đến nơi an toàn hơn...

* * *

Tại một không gian, nơi chỉ toàn một màu trắng xóa.

"Sao người lại xin lỗi....?"

China khẽ nhíu mày.

Gã thực sự không thể hiểu nổi phụ thân của mình.

Sao người lại xin lỗi gã?

Tại sao?

Phụ thân chưa bao giờ làm sai bất cứ điều gì.

Mà cho dù người có sai thì gã cũng sẽ chẳng bao giờ bận tâm tới điều đó.

Kẻ làm con thì không có quyền phán xét đấng sinh thành của mình.

Kẻ làm con thì không có quyền nổi giận với đấng sinh thành của mình.

Đó là cách mà gã đã làm và sống cho tới bây giờ.

Nói gã bị tẩy não cũng chẳng sao, miễn là đừng có nói động tới phụ thân của gã là được.

"Thõa mãn chưa?"

Haru đứng cạnh hỏi.

China im lặng một lúc, đôi ngươi màu vàng kim nhìn chăm chăm vào màn hình rồi gật đầu.

Màn hình cũng biến mất.

"Được rồi... bắt đầu tìm hiểu về thế giới đầu tiên nhỉ!"

"Hệ Thống 065 ơi ~"

Xin chào ngài Haruka và kí chủ mới của tôi!

Tôi là Hệ thống 065, rất vui được gặp ngài!_ Giọng nói của Hệ thống vang lên trông đầu China.

China: "..."

065*?

Chưa gì mà thấy có điềm rồi đấy.

*065: Tha Thứ Cho Tôi

(原谅我_Tiêng Trung)

(yuánliàng wǒ_Tiêng La-tinh hóa)

"Vậy thế giới đầu tiên là...?"

Thế giới đầu tiên của ngài là thế giới S.127.2, đây là thế giới dựa trên một cuốn tiểu thuyết VietNamharem.

Chờ một chút tôi sẽ cho ngài xem bản tóm tắt.

Song, một màn hình hiện lên, hết trang này rồi đến trang khác China cũng đã hiểu đại khái được cái thế giới này.

"Vậy, nhiệm vụ của tôi ở thế giới này là giúp South VietNam, chị gái của VietNam tới với America và giúp thủ tiêu Askerl?"

Phài thưa kí chủ!

Nếu ngài muốn chuẩn bị tinh thần thì tôi sẽ chờ một lúc nữa ạ!

China im lặng ngẫm nghĩ một lúc thì nói.

"Bắt đầu luôn đi."

Vâng.

Bắt đầu tiến hành...

67% ...

81...

100% hoàn thành!

Haru: Bơ ngon ghê 🙂

[Còn Tiếp]

Hỉ Sát Quỷ (恶魔杀手_Èmó shāshǒu): Hỉ Sát Quỷ thuộc nhóm La Bộ Sát.

Chúng thường được chia ra làm ba loại khác nhau.

Loại thứ nhất thì tìm người có hứa hôn với mình.

Loại thứ hai là Tìm kiếm đối tượng là ý trung nhân và loại cuối cùng là tìm kiếm đối tượng gây hại mình để báo thù.

Hỉ Sát Quỷ nam tính gọi là Hỉ Sát Tân Lang.

Hỉ Sát Quỷ nữ tính gọi là Hỉ Sát Tân Nương.

Thập Điện Diêm Vương (十殿閻王) hay Thập Điện Diêm La (十殿閻羅) theo tín ngưỡng Phật giáo Á Đông, trong đó có Việt Nam, là các vị thần linh cai quản cõi chết và phán xét con người ở Địa ngục căn cứ vào công hay tội họ đã tạo ra khi còn sống.

Đúng ra trong kinh Phật thì Diêm Vương không có tên nhưng do ảnh hưởng Đạo Lão và tín ngưỡng dân gian Trung Hoa vào thời nhà Đường mà những chi tiết này nhập vào rồi kết hợp theo.

Đây là sơ lược về Hỉ Sát Quỷ và Thập Điện Diêm La.

Bạn nào muốn tìm hiểu chi tiết thì cứ lên Google nhé.

Giờ không chơi lịch sử nữa thay vào đó mình chuyển sang chơi tâm linh 🙂

Số từ: 2528
 
[Countryhumans] Hoa Mẫu Đơn
#3. Gặp nam chính


China từ từ mở mắt.

Gã ngồi dậy bật đèn ngủ lên, ngạc nhiên là từ để miêu tả tâm trạng của gã.

Toàn bộ căn phòng chỉ có một gam màu chủ đạo là màu đen.

Ngay cả các vật dụng cũng có màu tối chứ không hề có màu sáng...

à, chắc trừ mấy cuốn sách ra.

Có vẻ là phòng ngủ của nguyên chủ được trang trí khá giống phòng ngủ của gã.

Từ cách bài trí tới vị trí của các món đồ, chắc là khác mỗi màu sắc.

...mà hình như không phải.

Theo kí ức của nguyên chủ thì căn phòng đáng ra phải có màu đỏ sẫm cùng nhiều màu tươi sáng mang lại cảm giác ấm áp mà nhỉ?

Với lại cách bài trí cũng không giống.

Thưa ngài, đây là nhà riêng của ngài do chính ngài Haru chuẩn bị.

Tại sao?

Nhuyên chủ của thế giới này vào ngày hôm qua đã bị ngươi ta giết.

...Tsk, đây là tập mấy?

Tập 7 ạ.

Gã liếc mắt nhìn đồng hồ, 5 giờ 10 phút sáng, vẫn còn sớm.

Hệ thống.

Vâng?

Theo ta nhớ thì ta có đặc quyền là có thể gọi những Ma Quỷ mà ta nuôi sang đây thông qua việc gọi tên phải không?

Vâng thưa ngài.

China im lặng một lúc rồi gọi.

"Lùkèzhōu, Míng tán các ngươi ra đây."

Ngay lập tức, hai Hỉ Sát Quỷ xuất hiện ngay cạnh giường của gã.

Cả hai đứng đờ ra nhìn gã đầy bối rối.

"...để ta giải thích."

Sau một lúc giải thích về việc lí do tại sao gã lại ngủ mà không tỉnh dậy cùng việc xuyên không thì Hỉ Sát Tân Lang và Hỉ Sát Tân Nương vẫn đứng nhìn gã.

Rồi đột nhiên, cả hai tiến lại ôm lấy China, người thì xoa đầu, người thì xoa lưng cùng với cái ánh mắt nhẹ nhõm.

Gã cũng không cự tuyệt mà để cho chúng ôm.

Ôm được một lúc thì chúng hóa thành hai con búp bê đầy tinh xảo trông bộ hỉ phục đỏ cùng họa tiết tinh tế được may bằng chỉ vàng vô cùng đẹp mắt.

Điều này khiến chúng càng nổi bật hơn trông căn phòng u ám và lạnh lẽo này.

Gã đặc hai con búp bê lên tủ một cách cẩn thận rồi lần nữa xem lại các kí ức của nguyên chủ ở thế giới này.

Kí chủ.

Sao thế 065?

Ngài có muốn tôi chữa lành các vết thương trên người ngài luôn không?

Gã khựng lại, nhíu mày.

Gã quên mất rằng trước đó gã đã bị thương khá nặng lúc đi kiểm tra các con đập.

Mà... nguyên chủ mất tích mà không ai tìm kiếm sao?

Cái này là do Taiwan cùng HongKong nói rằng ngài chắc là ở nhờ nhà bạn thôi nên không ai đi tìm.

China cạn lời rồi, dù đây là thế giới tiểu thuyết hay song song thì mấy đứa nó vẫn ghét gã nhỉ.

Hừm... vậy tại sao ta lại không có kí ức về vấn đề này?

Cái này là do nguyên chủ không muốn ngài biết hoặc cũng có thể là do nó chưa được hiện thị.

Hiểu rồi... ngươi chữa lành chúng đi.

Vâng thưa ngài.

Ngay sau khi hệ thống 065 trả lời, các vết bầm tím trên cơ thể China lập tức biến mất, ngay cả vết dao đâm cũng đã lành lại mà không để lại sẹo.

Hừm, hộ thống, kể lại quá trình bị giết của nguyên chủ.

China nói.

Gã vẫn nhớ rằng cái chết của "gã" đã được nhắc đến ở tập 9 nhưng chỉ nhắc sơ qua, ngay cả tên hung thủ cũng không được nhắc tới và cho đến cuối cuốn tiểu thuyết thì hung thủ vẫn sống nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Nguyên chủ hôm qua đang trên đường đi học về thì bị chụp thuốc mê.

Bị đem tới một khu nhà mái bỏ hoang ở ngoại ô thành phố rồi bị đánh đập liên tục trong nhiều giờ, bị roi quất, móc mắt, bẻ xương và sao đó thì bị đâm và bị chặt đầu.

Cơ thể của nguyên chủ đã được đem đi thiêu và đầu thì bị chôn trông chính khu nhà mái đó.

Ngoài ra thì bọn họ còn làm một lễ cúng tế gì đó để linh hồn của nguyên chủ mãi mãi bị kẹt lại trông con búp bê vải mà không thể thoát ra hay đi đầu thai._Giọng nói của hệ thống một lúc một nhỏ đần.

Nó cảm thấy sợ hãi vị kí chủ mới này của nó.

Nó chỉ là một tiểu hệ thống vừa được tạo ra và hoàn thành khóa học, được cấp phép trở thành một hệ thống chính thức chưa bao lâu mà thôi.

Ngài Haru ơi là ngài Haru...

Nhìn đi!

Nhìn China đi!

Thấy ngài China khác gì chuẩn bị đi đồ sát người ta không?

Hửm?

Sao thế 065?

Gã hỏi

À... tôi vừa nhận được tin nhắn từ chủ Hệ thống... ngài chờ tôi chút.

Sao rồi?

Chủ Hệ thống bảo là có vài trục trặc xảy ra nên họ đã giao sai nhiệm vụ.

Nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra hung thủ đã giết nguyên chủ và đem kẻ đó ra ánh sáng của pháp luật... thực ra thì cũng không nhất thiết phải đem ra ánh sáng, miễn là thõa mãn được sự hận thù của nguyên chủ là được và đương nhiên là thủ tiêu Askerl nữa.

Ồ?

Ta hiểu... có vẻ như mọi chuyện đã dễ dàng hơn cho ta.

Hệ thống 065 đầy khó hiểu.

Giữa việc ghép đôi và thủ tiêu với việc tìm ra hung thủ giết người với thủ tiêu thì cái nào dễ hơn?

Nó nghĩ là cái đầu tiên... quả nhiên, kí chủ lần này của nó quả thật không bình thường a.

Gã mặc lại áo, rồi bước ra thay đồ.

Hôm này là chủ nhật nên không cần tới trường, gã cũng có nhà riêng rồi nên cũng không cần trở về căn nhà kia.

Khoan!

Sao thế kí chủ?

Tiểu Chi con bé...

Ngài Chi Chi hiện tại đang trong trạng thái người thực vật được 4 năm rồi ạ.

...Bệnh viện của con bé ở đâu chỉ ta.

Vâng.

China sau khi vệ sinh cá nhân xong thì mặc lên người bộ trang phục đơn giản, chảy lại tóc rồi cột gọn lại.

Gã nhìn căn nhà được sắp xếp tương tự như căn nhà cũ của gã thì mỉm cười hài lòng.

Vào khoảng 6 giờ 20 phút, China rời khỏi nhà, gã ghé tiệm hoa mua một bó hoa Mẫu Đơn trắng rồi đi tới bệnh viện của tiểu Chi.

. . .

China tới bệnh viện vào lúc 6 giờ 36 phút sáng.

Bước vào phòng bệnh của tiểu Chi, gã đóng cửa phòng lại rồi tiến lại chổ giường bệnh.

Gã ngồi xuống ghế, đặc bó hao lên bàn rồi nhìn China(nữ) đang nằm đó, gương mặt bình thản, hơi thở đều đều.

Theo như kí ức cũng như thông tin mà hệ thống cung cấp thì vụ việc năm đó hoàn tòan không phải là ngẫu nhiên.

Việc gã và tiểu Chi bị tai nạn mái bay, rồi tới tai nạn xe sau cùng là bị một tên cướp đâm.

Ba vụ việc xảy ra liên tiếp trong cùng một tuần đã đủ kì lạ rồi, mà mỗi lần xảy ra là y như rằng luôn nhắm thẳng vào vào mạng sống của gã và tiểu Chi.

Tai nạn mái bay với tai nạn xe hơi thì làm sao mà không phải ngẫu nhiên á?

Ngẫu nhiên thì làm sau lại phát hiện chất nổ còn sót lại ở động cơ mái bay?

Ngẫu nhiên thì làm sau mà lại phát hiện ra viên đạn trong lớp bánh xe?

Rõ là có kẻ cố giết cả hai huynh muội bọn họ... giờ thì hay rồi?

Tiểu Chi thì trở thành người thực vật, "gã" thì vừa bị tra tấn rồi phi tang xác vào hôm qua.

Hung thủ của những vụ vào bốn năm trước và hôm qua... có khi là cùng một người.

Khả năng cao là vậy thưa kí chủ.

Hừm... trước hết thì nên tìm cách để thúc đẩy sự tỉnh dậy của con bé đã.

Vừa nghĩ China vừa vuốt tóc của tiểu Chi.

Đứa em gái đáng thương của gã đã phải chịu đựng nhiều ở thế giới này a.

7 giờ 12 phút, China rời khỏi bệnh viện mà trở về nhà.

Dọc đường, gã lại bắt gặp America đang nói chuyện với Vietnam.

Tch, phiền phức thật.

China lập tức quau đầu đi hướng ngược lại nhưng cái gì tới thì nó sẽ tới :>

"OI!

CHINA!!"

America hét lên gọi tên gã.

China nhíu mày khó chịu rồi quay sang vẻ mặt bình thản nhìn America và Vietnam đang đi lại chổ mình.

"Chào buổi sáng, Vietnam, America."

Gã cười nhẹ.

"Chào buổi sáng China!"

Vietnam vui vẻ chào cậu bạn.

"Mày làm gì mà thấy tụi tao cái bỏ đi thế?"

America khoác tay qua vai Vietnam, gương mặt thì cười nói nhưng đôi mắt thì híp lại đâm chiêu nhìn China.

Dù cho America có đeo kính râm đi chăng nữa thì gã cũng dễ dàng nhận thấy ánh mắt của America.

Gã âm thầm tặc lưỡi trong lòng tự hỏi tại sao thằng khốn này luôn gây phiền phức cho gã.

Bên trong là thế, nhưng bên ngoài China vẫn cười cười vui vẻ trả lời.

"À, tại tôi không muốn làm phiền hai người thôi.

Với lại tôi vừa chợt nhớ ra là bỏ quên điện thoại ở bệnh viện nên tính quay lại lấy ấy mà."

Gã đưa tay gãi má.

Giả vờ như bản thân rất hối lỗi vì đã làm lơ hai người mà quay lưng bỏ đi.

"..."

America im lặng nhìn gã, tính nói gì đó nhưng lại bị Vietnam cho ăn một cú vào bụng.

America giực mình ôm lấy bụng rồi lùi lại hỏi tại sao Vietnam lại tàn nhẫn với mình như thế.

Vietnam thì mắng cậu ta đang làm phiền gã và bảo America thôi đi.

Dù không biết đau hay không chứ gã thấy thằng America diễn hơi giả trân.

China: ...ở đây nó diễn giả hơn cả bên kia.

Trong lúc hai người bọn họ đang tranh cãi thì China đã lẳng lặng rời đi một cách nhanh chóng.

America tay vẫn giữ ở bụng, miệng vẫn cười cười cãi với Vietnam nhưng ánh mắt lại hướng về người con trai với mái tóc đen hơi chuyển sang màu đỏ ở đuôi đang rời đi kia.

'...Mẫu Đơn?'

Hừm, mặc dù gặp nam chính sớm hơn gã dự tính nhưng không sao cả, gã đã làm rất tốt mà.

China đi lang thang trên đường một lúc thì đi vào công viên Keyhar 71.

Một công viên cây xanh đầy mát mẻ vừa được tu sửa lại cách đây không lâu.

Ngồi xuống ghế đá, gã bắt đầu tính toán kế hoạch.

Trước hết gã cần phải điều tra xem những kẻ hại gã và tiểu Chi có phải cùng một người không.

Sau đó là bắt đầu khoanh vùng các nghi phạm rồi bắt chúng khai ra ai là chủ nhân của chúng.

Hoặc là ai đã thuê chúng làm.

Dựa vào cách hành xử của America lúc nãy cộng thêm ánh mắt và cử chỉ cơ thể thì hắn chỉ bắt chuyện cho vui.

Và chắc chắn không có liên quan gì tới vụ của gã.

Ừm... không.

China không thể kết luận sớm thế được.

Dù ở thế giới này không có chiến tranh, các Nhân Quốc chỉ đơn giản là hiện thân của một nước và được đối xử bình đẳng không có gì đặc biệt đi chăng nữa thì gã cũng không thể xem thường.

Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ dù sao cũng không phải kẻ bình thường.

Khả năng diễn xuất thì cũng chưa xác định được, nếu chỉ dựa vào tình huống vừa rồi để đánh giá thì còn quá sớm.

Lỡ như hắn đang che dấu sự bàng hoàng và hoảng hốt khi nhìn thấy kẻ được báo cáo là đã chết thì...

Nếu America thực sự liên quan?

Theo tính cách của gã ở thế giới này thì gã sẽ đối mặt và tìm hiểu thay vì tránh né và sợ hãi... giống như bên kia vậy.

"Ồ?

Chào buổi sáng huynh trưởng."

[Còn Tiếp]

Trước khi đi sâu vào ý nghĩa hoa mẫu đơn theo từng màu sắc thì có thể bạn chưa biết loài hoa này có tới 180 loại khác nhau.

Nếu đã từng đi du lịch Trung Quốc, Nhật Bản, Hồng Kông hay một số nước châu Âu, châu Mỹ thì sẽ nhận thấy sự khác biệt này.

Ở Việt Nam, Thái Lan hay Mỹ mẫu đơn được gọi là hoa Trang.

Chúng có dạng hình cầu bao gồm rất nhiều nụ hoa nhỏ bên trong.

Chiều cao vào khoảng 1 – 2m.

Hoa mẫu đơn Trung Quốc là loại đẹp và được ưa chuộng nhất.

Nó chỉ nở riêng lẻ từng bông có nhiều lớp xếp chồng lên nhau.

Đây là loài cây thân gỗ nở rộ vào mùa Xuân, chiều cao khoảng 1,5 – 3m, có lá mọc xen kẽ.

Mẫu đơn Nhật Bản thì kích thước nhỏ và ít cánh hơn loại của Trung Quốc.

Mẫu Đơn trắng không chỉ tinh khôi, thanh khiết, trong trẻo như sương mai mà còn tinh tế, sang trọng.

Nó làm trái tim bao cô nàng xao xuyến, say mê mà không thể rời mắt được.

Loài hoa này cũng tượng trưng cho sự đẳng cấp, chân thành, hạnh phúc mà ai cũng mong muốn.

Chính những điều này đã tạo nên ý nghĩa hoa mẫu đơn trắng rất riêng mà không có loài hoa nào thay thế được.

Số từ: 2361
 
[Countryhumans] Hoa Mẫu Đơn
#4. Vô Đề


Chẳng cần quay mặt lại China cũng biết người gọi là ai.

"Chào buổi sáng Taiwan."

Gã miễn cưỡng mỉm cười chào đệ đệ của mình.

Thấy China vẫn cười nói vui vẻ, Taiwan tặc lưỡi một cái rồi cười cười với huynh trưởng nhà mình.

"Huynh làm gì ở đây thế?"

Nó hỏi khi tiến lạ ngồi cạnh.

'Ha, mi vẫn vô lễ dù ở đâu nhỉ?' Lòng thì thế nhưng gã vẫn vui vẻ nhích sang một bên rồi trả lời.

"Đi bộ buổi sáng thôi.

Còn đệ?"

"Tương tự."

Bầu không khí bộng chốc im lặng, cả hai chẳng ai nói gì.

Taiwan khẽ liếc mắt nhìn China, lòng cảm thấy khó chịu và sợ hãi lạ thường.

Có phải nó nhầm không?

Hay là hắn đã trở nên nguy hiểm hơn?

Taiwan nghĩ, nhưng nó nhanh chóng quăng sự lo lắng đó ra sau đầu.

Bởi nó hiểu, người huynh trưởng luôn hiền lành và dịu dàng của nó sẽ không bao giờ có thể toát ra khí chất nguy hiểm chứ đừng nói gì tới việc làm.

Nó lắc đầu rồi nói chào tạm biệt để lại China ngồi đấy.

Gã cũng đống tròn vai mà nhắc nhở nó đi đường cẩn thận.

China hoàn toàn nhận ra ánh mắt của Taiwan cũng như suy nghĩ của nó nhưng gã vẫn im lặng.

Rất tiếc cho đệ Taiwan.

Người huynh trưởng hiền lành và dịu dàng mà đệ biết đã chết vào hôm qua rồi.

* * *

"Chào China ~"

Ngay khi vừa trở về nhà, chào đón gã là giọng nói quen thuộc.

"...cô làm gì ở đây, Haruka?"

Gã nhíu mày.

Haru đảo mắt chẳng hề quan tâm tới tâm trạng hay vẻ mặt của gã mà quay trở lại bếp.

"Ngồi xuống đi, tôi làm đồ ăn gần xong rồi."

Cô nói khi múc canh nếm thử...

ừm, vầy chắc vừa ăn rồi.

"Tôi—" China định từ chối, tuy nhiên, gã ngay lập tức bị Haruka ngắt lời.

"Không đói cũng phải ăn.

Anh cần chữa cái bệnh chán ăn của mình."

Haru lập tức phản bác và bắt đầu dọn đồ ăn lên bàn.

Gờm cơm trắng, canh cá chép củ cải, thịt kho đông pha, đậu hủ Tứ Xuyên và một ít rau luộc.

Gã nhướng mày nhìn bàn ăn rồi lại nhìn tới Haru.

Bất ngờ ghê, China không hề biết là Haru biết nấu món của Trung Hoa nha.

Từ đó giờ nó toàn nấu mấy món của Việt Nam hay món nước khác không.

Mà China cũng không thực sự muốn ăn nên chỉ ăn một ít còn nhiêu thì để đó cho nó ăn, không thì đem tặng ai đó chứ gã cũng ít động tới.

"Đương nhiên là tôi biết, tại không nấu thôi.

Giờ thì ngồi xuống ăn, nhanh lên!"

Haru ưỡn ngực tự hào xong thì lập tức quay sang kéo gã về phía bàn ăn.

...coi bộ không ăn không được rồi?

Haru ngồi đối diện với China, cô ngồi đấy nhưng không ăn chỉ nhìn China ăn.

Cô biết điều đó làm gã khó chịu nhưng cũng không quan tâm.

Haruka đang giúp China.

Gã cần thêm dinh dưỡng để có sức mà còn hoạt động ở thế giới này và các thế giới sau nữa.

Qua mỗi thế giới, linh hồn của China sẽ trở nên hoàn thiện hơn và cậu ta cần một cơ thể đủ dinh dưỡng và khỏe mạnh.

Dù cho có là cơ thể giả đi nữa, linh hồn và thói quen cũng sẽ ảnh hưởng tới nó cộng với việc vẫn chưa dung hợp hoàn toàn thì căn bệnh chán ăn của China chỉ thêm trầm trọng mà thôi.

Cơ thể thực sự của China hiện tại đã được Qing đem tới nơi ở của ông ấy, một nơi an toàn và bí mật.

Qing và China(nữ) đã đặc cơ thể của cậu ta ở trông buồng chứa đặc biệt tương tự như buồng hồi sinh của UN.

Mỗi ngày, Qing luôn giám xác cơ thể của China, truyền nước biển và dung dịch dinh dưỡng điều đặng, đảm bảo không có chuyện gì xảy ra với cậu ta.

"Cô không ăn sao?"

Câu hỏi của China đã kéo cô khỏi đống suy nghĩ miên man trong đầu.

Gã nhìn Haru một cách đâm chiêu.

Từ nãy tới giờ, cô ả cứ nhìn gã thẫn thờ suy nghĩ gì đó.

China biết Haruka không có ý định ăn và cũng không có ý định từ bỏ việc nhìn gã ăn dù gã có nói thế nào.

Nhưng gã có linh cảm xấu về cái cách Haru lơ đễnh.

"Không.

Anh ăn đi."

"Tôi ăn xong rồi."

Gã nhẹ nhàng đáp.

Nghe vậy, Haru tặc lưỡi.

Ăn có một chén thôi thì sao được.

Lập tức, Haru cầm lấy cái chén của China và bới thêm cơm vào.

Từ nay về sau Haru sẽ kiểm soát chế độ ăn uống của China một cách cẩn thận.

Một bữa thì cũng phải ăn ít nhất hai chén!

"Ugh... tôi thực sự không muốn ăn..." gã cằn nhằn khi nhận lấy cái chén được bới đầy cơm từ tay Haru.

Đôi mắt khó chịu nhìn bát cơm trắng nóng hổi.

Bụng China quặng lại.

Ugh... khó chịu quá.

"Không muốn cũng phải ăn, ăn thêm một chén nữa cũng được!"

Cô ngồi xuống ghế.

China nhịn xuống cơn buồn nôn của mình, tặc lưỡi rồi cũng ngoan ngoãn mà ngồi gắp đậu hũ vào bát mà ăn.

Gã biết khá rõ tính Haruka, một khi nó mà hạ quyết tâm thì sẽ làm bằng mọi cách để đạc được điều nó kết quả.

Giờ mà không ngoan ngoãn ngồi ăn chắc nó bắt trói gã lại ép gã ăn mất.

Haruka: Mày hiểu ý tao đấy 🙂

China: Hơ hơ...

Ding Dong ~

Bỗng, tiếng chuông cửa vang lên.

Haruka đứng dậy bước ra ngoài.

Vừa mở cửa ra, đập vào mắt Haru là một mĩ nhân khiến cô bất giác mà lấy tay che mắt mình.

"Ai vậy Haru?"

Gã đặc bát đũa xuống bước ra xem là ai.

Nhìn ba người đang đứng trước cửa mà lòng gã đầy giông tố.

Japan Empire.

Japan và Nekomi Japan.

"Mẹ kiếp..."

China thì thầm trong hơi thở.

"Hử?

Xin chào, China!"

Nekomi vui vẻ chào người bạn cùng lớp của mình.

"Ồ?"

J.E nhướn mày.

"Chào... cô J.E, Japan và Neko-Japan."

Gã nói, giọng hơi trầm đi đôi chút.

Không ai nhận ra sự thay đổi tông giọng của China ngoài Haru.

Thấy hàng xóm mới của mình là người quen, Neko-Japan không hề e ngại mà bước vào.

"Neko-Japan!"

J.E quát, Nekomi tự nhiên quá rồi, dù là người quen nhưng người ta còn chưa mời vào mà.

Nekomi giực mình, quên mất bản thân đang đi chung với mẹ.

"Không sau đâu cô J.E.

Đằng nào thì Neko-Japan và cháu cũng là người quen.

Mọi người cứ vào tự nhiên."

Gã mỉm cười nhẹ nhàng nói nhằm làm giảm bớt bầu không khí căn thẳng.

J.E nghe vậy thì cũng thôi, cô gửi lời hỏi thăm song thì rời đi cùng Japan.

Neko-Japan thì ở lại chơi vì hiếm khi có cơ hội nói chuyện với China.

Haruka thì đã biến mất từ khi nào cũng chả hay.

Chậc, chậc.

"Nay cậu tách ra ở riêng hả China?"

Neko-Japan tò mò hỏi, đôi mắt liếc nhìn đánh giá căn phòng.

Đơn giản, sang trọng và thoải mái.

"Không hẳng là vậy..." gã ngập ngừng.

China chưa từng mong đợi bản thân sẽ gặp Japan Empire sớm thế này.

Kí ức đẫm máu thời chiến tưởng chừng như đã rơi vào quên lãng trong tâm trí giờ đây lại hiện lên vô cùng rõ ràng.

Âm thanh của bom đạn, âm thanh của súng nổ, âm thanh của pháo, âm thanh của xe tăng, âm thanh hò hét lệnh bắn hay rút quân, âm thanh la hét của những binh sĩ và người dân vô tội bị bắt tra tấn.

Những âm thanh mà hắn không bao giờ muốn nhớ lại bắt đầu vang lên bên tai gã càng lúc càng rõ ràng khi gã nhìn thấy Japan Empire.

Nữ Nhân Miêu nhìn China, đôi ngươi đỏ đánh giá người con trai kia.

'Có gì đó không ổn...'

"Chuyện gì đã xảy ra vậy China?"

Cô hỏi, giọng lo lắng, từ từ lùi lại giữ vị trí xa người bạn của mình.

"Ừm, tớ không chắc nhưng... có gì đó... không ổn lắm?

Bầu không khí xung quanh cậu... nguy hiểm hơn?"

Nekomi hơi ngập ngừng, giọng nhỏ dần.

Cô cảm thấy lưng mình đang ướt dần bởi bầu không khí xung quanh China.

Gã dừng bước, không quay người lại.

Gương mặt China tối sầm lại trước câu nói của Nekomi, đôi mắt mở to liếc về phía sau, đồng tử co lại cảnh giác.

Nekomi với tư cách là Nhân Miêu lập tức cảm nhận được sát khí, hiểu ngay là bản thân vừa đánh động tới China.

Chết tiệc, đáng ra cô không nên hỏi thẳng như thế.

"À, mấy bữa nay tôi bị mất ngủ nên tâm trạng không tốt thôi.

Đừng lo."

China viện cớ.

Quay mặt lại nhìn Neko-Japan, tỏ vẻ hơi mệt mỏi.

"V, vậy à."

Cô nói, giọng hơi run.

Để lại Neko-Japan ngồi ở phòng khách, China tiến vào bếp dọn thức ăn trên bàn rồi đi tới tủ lạnh lấy ít nước cho Nekomi.

Sau một lúc nói chuyện vui vẻ thì Neko-Japan đã rời đi.

Chỉ còn lại China trong căn nhà.

"Hệ thống."

Gã lạnh giọng gọi.

V, vâng thưa ngài?_Hệ thống run rẩy trả lời.

"Theo dõi các hoạt động của Nekomi, nếu như cổ có nghi ngờ bất cứ chuyện gì liên quan tới ta thì lập tức báo cho ta biết."

Rõ, thưa ngài.

"Haa..."

China thở dài một hơi.

Gã vẫn nhớ khá rõ về cuộc họp một tháng trước ở Liên Hợp Quốc trước khi gã xuyên không.

Cuộc hợp có nội dung chủ yếu là họ có nên hồi sinh phe Trục hay không.

Một số Nhân Quốc đã được thông qua và đang trông quá trình hồi sinh vào tháng đó cho tới khi gã "chết".

Các Nhân Quốc đã và đang hồi sinh gồm:

Liên bang Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Xô Viết. ( Tên tiếng Anh là Union of Soviet Socialist Republics. )

Liên minh miền Nam Hoa Kì. ( Tên tiếng Anh là Confederate States of America. )

Đại Colombia. ( Tên tiếng Anh là Gran Colombia. )

Đế quốc Áo-Hung. ( Tên tiếng Anh là Austria-Hungary Empire. )

Đế quốc Mông Cổ. ( Tên tiếng Anh là Mongol Empire. )

Đế quốc Pháp. ( Tên tiếng Anh là French Empire. )

Và còn vài cái tên khác cũng đang được xem xét và cân nhắc tương tự như phe Trục.

Phe Trục gã gây ra nhiều tội ác.

Có khá nhiều Nhân Quốc cảm thấy việc hồi sinh bọn họ là không tốt nên đã quyết liệt phản đối.

Nhưng cũng có nhiều Nhân Quốc cảm thấy nên cho bọn họ cơ hội thứ hai.

Hơn nữa, bọn họ cũng đã không còn là hiện thân kiêm nguyên chủ một nước nữa nên có hồi sinh cũng không ảnh hưởng gì nhiều.

Phe Trục.

Đức Quốc Xã. ( Tên tiếng Anh là Nazi Germany. )

Đế quốc Nhật Bản. ( Tên tiếng Anh là Japan Empire. )

Đế quốc Ý. ( Tên tiếng Anh là Italy Empire. )

Cả ba người này cũng chính là lý do chính của cuộc hợp mà Liên Hợp Quốc chuẩn bị sắp tới.

Chưa tới thì gã "chết" luôn rồi.

Giờ không biết tiểu Chi sẽ xử lý tình huống này ra sao đây.

Ở cuộc hợp trước thì gã đã bỏ phiếu trắng.

Một phần vì mối quan hệ giữa gã và Japan vừa trở nên tốt hơn một chút vào năm nay, phần vì Neko-Japan cũng là một trong nhưng người có thể gọi là thân thiết với gã.

Gã không muốn mọi chuyện xấu đi khi nó vừa trở nên tốt đẹp hơn.

Chứ gã thực sự rất muốn bỏ phiếu đỏ.

Hồi sinh cái kẻ mà China vừa sợ hãi mà vừa câm hận?

Lạy Phật Tổ hay bất cứ vị Thần nào, China không muốn đâu.

Tiểu Chi... chắc con bé sẽ bỏ phiếu đỏ đi.

Nhắc tới con bé mới nhớ, mọi người sẽ phản ứng thế nào khi gã biến mất rồi lại để con bé lên thay nhỉ?

Chắc họ sẽ rất vui vẻ đây.

Có khi còn mở tiệc ăn mừng ấy chứ.

...chỉ mong con bé sẽ xử lý khôn ngoan.

[Còn Tiếp]

Canh cá chép củ cải (Phồn thể: 蘿蔔鯽魚湯) Đây là một món ăn tuy dân dã nhưng rất có nhiều giá trị dinh dưỡng của người Trung Quốc.

Thường các món canh của Trung Quốc ngoài việc chú trọng vị giác còn hết sức đề cao giá trị bổ dưỡng của món ăn cũng như cách kết hợp thực phẩm.

Cá khi người TQ đem ra nấu canh thường kết hợp cho thêm các loại rau củ và thuốc bắc (thường như táo đỏ, hạt câu kỷ tử…)

Món canh cá củ cải có tác dụng bổ khí huyết, giảm béo, dưỡng vị nhuận tràng hơn nữa củ cải rất giàu vitamin C, kali và canxi.

Củ cải còn chứa hàm lượng cao enzyme tiêu hóa, rất tốt cho việc duy trì chức năng của bộ máy tiêu hóa, ngoài ra củ cải còn chứa một số lượng lớn vitamin K, có khả năng chống đông máu…

Thịt kho Đông Pha (Phồn thể: 東坡肉; Giản thể: 东坡肉; Bích âm: dōngpōròu;

Hán Việt: Đông Pha nhục) là một món ăn Hàng Châu được chế biến bằng cách áp chảo rồi nấu chín thịt lợn ba chỉ.

Thịt lợn được cắt dày khoảng 2 inch (5 cm), và phải có cả mỡ và thịt nạc.

Da còn nguyên.

Cảm giác vừa miệng nhưng không béo ngậy và món ăn thơm mùi rượu.

Món ăn được đặt theo tên của nhà thơ và nhà ẩm thực thời Tống, Tổ Đông Pha.

Đậu hủ ma bà (Tiếng Trung: 麻婆豆腐; Bích âm: mápó dòufu) còn có tên gọi khác là Đậu hủ Tứ Xuyên.

Là một trong những món ăn nổi tiếng của tỉnh Tứ Xuyên.

Thành phần chính của món này là đậu phụ non, mềm, thịt bằm và nhiều thứ gia vị cay nồng.

Đậu hủ ma bà có thể dùng chung với cơm hoặc cũng có thể ăn không.

Liên bang Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Xô Viết. ( Tên tiếng Anh là Union of Soviet Socialist Republics. )

Liên minh miền Nam Hoa Kì. ( Tên tiếng Anh là Confederate States of America. )

Đại Colombia. ( Tên tiếng Anh là Gran Colombia. )

Đế quốc Áo-Hung. ( Tên tiếng Anh là Austria-Hungary Empire. )

Đế quốc Mông Cổ. ( Tên tiếng Anh là Mongol Empire. )

Đế quốc Pháp. ( Tên tiếng Anh là French Empire. )

Đức Quốc Xã. ( Tên tiếng Anh là Nazi Germany. )

Đế quốc Nhật Bản. ( Tên tiếng Anh là Japan Empire. )

Đế quốc Ý. (Tên tiếng Anh là Italy Empire. )

Số từ: 2558
 
[Countryhumans] Hoa Mẫu Đơn
#5. Chuyển phát nhanh...? (1)


1 tuần sau khi huynh trưởng lâm vào giất ngủ không tỉnh dậy.

Cô ấy đã công bố sự "biến mất" của huynh và sự tồn tại của mình vào ngày hợp ở Liên Hợp Quốc.

Mặc dù sau đó đã diễn ra một chút rắc rối nhưng mọi thứ đã ổn định lại.

Tất cả vẫn diễn ra bình thường ngoại trừ việc cô ấy phải vùi đầu vào đống giấy tờ thôi.

China(nữ) vốn là người năng động và thích đi đây đi đó nên khi phải lên thay thế cái vị trí mà bản thân không muốn ngồi, suốt ngày phải lo làm giấy tờ cũng như lo cho chuyện nước khiến cô vô cùng chán nản.

Cũng may là còn có phụ thân, Taiwan, HongKong và Macau a.

Huynh trưởng thường luôn tự mình giải quyết công việc, hiếm khi mà chia cho ai nhờ giúp.

Huynh luôn cẩn trọng với những chuyện này, không phải người được gọi vào thì chắc rất khó có thể bước chân vào văn phòng làm việc của huynh ấy.

À đâu, có người còn chẳng biết chổ làm của huynh luôn ấy chứ.

"A, ừm, tỷ này."

Đang lơ đễnh thì một giọng nói nhẹ nhàng gọi cô ấy.

"Hả?

Có chuyện gì sao, Macau?"

Cô giực mình.

Bầu không khí trở nên kì lạ.

Cũng phải thôi, tự nhiên bản thân lồi ra thêm một cái tỷ tỷ, còn là song sinh của huynh trưởng mà lại chưa từng xuất hiện, cho dù bây giờ họ đã quen nhìn mặt nhau nhưng nói chuyện vẫn là có chút khó khăn đâu.

Nhớ huynh trưởng quá đi.

"Đệ vừa nhận được tin từ Taiwan, vài ngày nữa ngài CCCP cùng Russia sẽ tới thăm chúng ta."

CCCP.

...Liên Xô sao?

Ah, chắc là đến để chê cười hoặc thăm dò động thái của huynh trưởng?

Russia thì cô ấy không quan tâm lắm.

Huynh trưởng và thằng nhóc đó cũng xem như khá thân nên cô cũng vui vì huynh có bạn.

Nhưng Liên Xô thì lại khác.

Cô không có nhiều thiện cảm với Liên Xô.

Cô ấy biết, huynh trưởng và người đó từng rất thân thiết nhưng giờ thì hết rồi.

Nhớ lại mình cái huynh trưởng liên tục mất ăn mất ngủ trạng thái sau khi gặp lại Liên Xô.

China(nữ) không khỏi đau lòng.

Huynh ấy từng rất mến mộ người nhưng huynh ấy vẫn quay lưng với người.

Điều đó có nghĩa rằng Liên Xô không thực sự quan trọng đối với huynh ấy.

Gia đình và Đất nước là tất cả.

Chỉ cần giúp nó đi lên, mọi thứ hưng thịch, gia đình êm ấm là được.

Dù cho gia đình không thân thiết, huyng trưởng vẫn sẽ bất chấp bảo vệ nó.

Giống như sự việc "năm đó" vậy.

Huynh sẽ làm mọi thứ cho gia đình.

Dù họ có ghét hay yêu huynh.

Tất cả vì gia đình.

Vì gia tộc Hoa Hạ.

Vì con dân Hoa Hạ.

Vì đất nước Trung Hoa.

Đó là những điều luôn ám ảnh China sao vụ việc "năm đó".

"...Tỷ?"

Macau nghiêng đầu gọi, cậu rùng mình, lưng ướt đẫm mồ hôi từ từ lùi lại.

Bầu không khí xung quanh China(nữ) rất đáng sợ.

Giống như tỷ ấy tựa hồ có thể thoáng chốc giết chết cậu.

Hơn hết, cái thứ sát khí khiến người ta không khỏi sợ hãi đó lại giống với huynh trưởng.

Luôn là những người mang đến cảm giác thống trị khiến người ta phải cuối đầu.

'...dù gì cả hai cũng là song sinh.' Cậu nghĩ.

"Khi nào thì tới?

Sẽ ở lại đây bao lâu?"

Lúc này, cô hỏi.

"Chắc ngày mốt thì họ sẽ tới.

Còn họ ở lại đây bao lâu thì nhị huynh không có nói."

Cậu trả lời, đôi mắt cẩn thận quan sát biểu hiện của China(nữ).

Nếu cậu không sai, tỷ ấy đang rất rất khó chịu.

Liên Xô...

ặc, ông ta tự nhiên tới chi không biết.

Quan hệ Xô-Trung cũng đâu tốt đẹp gì, tới cải thiện mối quan hệ hay tới để thăm dò tình trạng của huynh trưởng?

Macau không biết và chắc chắn là cũng không muốn biết.

Cậu không quan tâm tới các mối quan hệ của người anh cả trong nhà.

Vì dù sao đó cũng không phải chuyện của cậu.

Ngay cả HongKong cũng vậy.

Tuy vậy, Liên Xô lại là câu chuyện hơi khác.

"Macau."

"Vâng?"

"Đệ nghĩ ta nên giết chúng như thế nào?"

...gì?

Macau giật mình nhìn nhìn chị gái đang thong dong ngồi trên ghế, gương mặt hờ hững nhưng sát khí nhàn nhạt lại hiện lên trong đôi mắt.

"Đế Quốc Nhật Bản đã được hồi sinh vào hai ngày trước."

"Ả ta khiến bọn ta đau khổ rất nhiều vào thời điểm đó.

Đặc biệt là huynh trưởng."

Hiện thân của một nước sẽ chịu ảnh hưởng từ đất nước của mình.

Tàn tích của chiến tranh sẽ để lại những vết sẹo trên cơ thể họ.

Những vết sẹo tượng trưng cho chiến tranh, vết bỏng hay hình xâm với hình dạng khác nhau sẽ tượng trưng cho sự đô hộ và chính quyền xâm lược.

Giống như Việt Nam.

Cơ thể cậu ta chằn chịt những vết sẹo.

Cô ấy, huynh trưởng và cậu ta ( còn có các Nhân Quốc khác ) có một vết bỏng giống nhau.

Một vết bỏng hình Hoa anh đào, loài hoa mà mỗi khi nhắc đến thì lại liên tưởng tới đất nước Nhật Bản.

Trận chiến và tấn công của Đế Quốc Nhật Bản đã gây nỗi khiếp sợ và ám ảnh ( dù ít hay nhiều ) đối với các quốc gia thuộc Châu Á.

Nỗi thống khổ của con dân, hiện thân một nước đều cảm nhận tất thảy.

Cô bởi vì là song sinh, là một trong hai người đứng đầu ( dù là ngầm chứ không công khai ) cũng có thể cảm nhận được.

Rất đau đớn và mệt mỏi.

Nhớ lại cuộc thảm sát ở xung quanh và trong Nam Kinh ngày 13 tháng 12 năm 1937.

Rồi cả cuộc chiến sinh học của bọn chúng ( chỉ đơn vị 731 ), đó là còn chưa nhắc tới các cuộc chiến lớn nhỏ khác.

Cô ấy chỉ bị ảnh hưởng rất nhỏ.

Thế còn huynh trưởng?

Đương nhiên là rất khó để có thể diễn tả thành lời.

"Ngay cả Liên Xô... hắn ta cũng khiến huynh trưởng buồn."

"Chị ghét bọn họ lắm Macau ạ."

China(nữ) nói, đôi ngươi cô liếc nhìn về phía tấm ảnh gia đình trên bàn.

Macau im lặng không biết nên nói gì.

*Cốc cốc

Tiếng gõ cửa vang lên phá tan bầu không khí ngột ngạt này.

"Ai?"

Macau hỏi.

Không có âm thanh đáp lại.

Cậu nhíu mày bước lại gần cánh cửa.

Tay bất giác đưa ra sau lưng nắm lấy khẩu súng giấu trong áo.

Macau từ từ mở cửa, cảnh giác nhìn xung quanh.

Không có ai cả, thay vào đó là hai chiếc hộp giấy được đống gối nhìn vô cùng cẩn thận đang yên vị dưới sàn nhà lạnh lẽo.

"Gì vậy nè trời?"

Câu nhìn vào cái hộp, khó hiểu.

"Cứ mang vào đi."

Lúc này, China(nữ) nói.

Cô nhìn chăm chăm vào chiếc hộp trên tay của Macau.

Tim bỗng đập nhanh hơn, đôi ngươi vàng kim bên trái hơi giản ra một cách thất thường.

"Ai gửi thế?"

Cô hỏi.

Macau im lặng nhìn vào cái hộp rồi nói.

"Không có địa chỉ của người gửi nhưng... người gửi hình như là huynh trưởng?"

Hả?

Không thể nào...

"Đệ để cái hộp ở đó và quay lại chổ làm đi."

"À, vâng."

Sau khi Macau rời đi, China(nữ) mới đứng dậy tiến về phía hai chiếc hộp.

Quả thật, không có ghi địa chỉ người gửi chỉ có của người nhận.

Phần tên người gửi lại là China và người nhận là Chi Chi và Qing.

Chi Chi... chỉ có huynh trưởng và phụ thân là gọi cô như thế.

Sau 15 phút đấu tranh tâm lý là có nên mở hay không.

Cô ấy đã quyết định không mở và sẽ đợi tới tối để đem tới chổ phụ thân cùng xem.

Nếu thực sự là huynh China... thì chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế?

* * *

22 giờ 42 phút tối.

Trang viên chung của gia tộc Hoa Hạ.

"Phụ thân."

"Sao thế tiểu Chi?

Cái hộp gì thế?"

Qing ngồi trên ghế, trên bàn là những quyển sách thảo dược và nguyền rủa khác nhau.

"Con nhận được hai kiện hàng."

"Ừ, có chuyện gì sao?"

Ông không nhìn China(nữ), đôi mắt vẫn nhìn vào những trang giấy trắng với những dòng chữ.

"Người gửi ghi là China."

"..."

Qing khựng lại, nhíu mày nhìn sang đứa con gái duy nhất của mình.

China?

Không, không thể.

Thằng bé hiện tại vẫn đang ở chổ của ông và được NuǎnHóng chăm sóc, thắng bé vẫn...

"Con không biết."

Qing không nói gì, chỉ sấp xếp lại những cuốn sách trên bàn.

Cô cũng hiểu mà tiến lại đặc hai chiếc hộp lên rồi đi lấy con dao mở ra.

Chiếc hộp cô mở là của phụ thân.

Bên trong là chiếc hộp nhỏ khác, nó có màu đỏ son, cùng họa tiết cây tre.

Cô ấy lấy nó ra và mở chiếc hộp, bên trong chiếc hộp là một hũ đựng trà màu đỏ tươi, cùng họa tiết cây tre và bài thơ Lương Châu từ , ngoài ra còn có hai bịch trà Long Tỉnh.

Qinh nhướn mày, cầm bịch trà lên.

'Là loại cao cấp a.'

Hai cha con nhìn nhau, tiếp đến, China(nữ) cũng mở ra chiếc hộp của cô ấy.

Bên trong hộp là một hộp kẹo hồ lô và một xấp bùa chú.

"...người nghĩ sao phụ thân?"

Cô hỏi khi cầm lá bùa trên tay, đưa lên mũi ngửi thử.

Rõ là được viết bằng máu.

Qing chỉ im lặng không nói.

Lúc này, ông mới chú ý tới một thứ đang nằm ngay góc hộp.

Một con búp bê mặc hỷ phục.

Ông lấy nó ra và đặc xuống sàn, con búp bê lập tức hóa thành một người phụ nữ.

Hỉ Sát Tân Nương - Lùkèzhōu.

Một trong những con Quỷ đi theo China lâu nhất.

Không phải nó đang ở biệt thự của China sao?

Sao giờ lại ở đây rồi...

đừng nói, người gửi thật sự là thằng bé nhé?

Lùkèzhōu nhìn Qing và China(nữ), sao khi xác nhận đúng người, ả cuối chào cả hai rồi đưa cho Qing lá thư mà ngài đã nhờ ả gửi.

"Ngàᵢ Cₕᵢₙa gᵤ̛̉ᵢ ₗá ₜₕᵤ̛ ₙày cₕₒ ₕaᵢ ₙgàᵢ."

Xong, Lùkèzhōu biến mất trước mặt cả hai người họ.

Qing và China(nữ) nhìn nhau, rồi lại nhìn tới lá thư trên tay Qing.

Cả hai có một biểu cảm khó tả.

Cơ thể China vẫn còn nằm đó, vậy mà thằng bé lại gửi đồ cho cả hai.

Chuyện này... không lẽ việc linh hồn thằng bé đã bị chuyển sang thế giới khác?

Qing ngẫm nghĩ.

Vài ngày trước ông đã phát hiện ra linh hồn của China đã biến mất khỏi cơ thể, chỉ còn lại một mảnh nhỏ để duy trì, và nếu không nhờ mạnh linh hồn được kết nối giữa thằng bé với Chi Chi thì... nó đã chết rồi đâu.

Ông mở lá thư ra xem.

Gửi phụ thân và tiểu Chi,

Là con, China đây.

Nếu hai người đọc được lá thư này thì nghĩa là đã được một khoảng thời gian kể từ khi con "biến mất".

Chuyện kể ra thì rất dài nhưng hiện tại con vẫn ổn.

Cơ thể con vẫn ở đó nhưng linh hồn thì không.

Chắc người cũng cảm nhận được nhỉ?

Hừm... hiện tại thì con đang có một số việc, khi nào giải quyết xong thì con sẽ "trở về".

Con mong hai người vẫn giữ gìn sức khỏe, đừng lo lắng cho con.

Nhất là người đó, phụ thân.

Đừng có mà thức khuya với bỏ ăn nhé.

Muội cũng phải coi chừng người nhé tiểu Chi, phụ thân mà ra sao thì khi ta "về" ta sẽ xử muội đầu tiên đấy.

Về công việc thì ta tin muội sẽ lo được, dù sao cũng có phụ thân cùng ba đứa kia giúp.

Nhưng đừng có mà cho Taiwan sử lý nhiều quá, ta không tin đệ ấy lắm.

Có một số việc nếu như không giải quyết được thì muội cũng có thể nhờ lũ Quỷ mà ta nuôi giúp đỡ.

Thỉnh thoảng ta cũng giao việc cho chúng.

Thư cũng đã dài, con xin dừng bút.

Hai người nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

Yêu hai người.

Người gửi,

China.

Tái bút: Ta sẽ thực sự cho muội một trận nếu phụ thân và đất nước xảy ra chuyện đấy.

Cũng đừng để chuyện tư xen vào chuyện công, nhất định phải kiên nhẫn, đặc biệt là với chính quyền của chúng ta.

Ta biết chúng khốn nạn thế nào nhưng cái gì cũng phải bình tĩnh, hiểu ý ta chứ?

Đọc xong bức thư mà cả hai lâm vào trầm mặc.

"...Thực sự là thằng bé rồi."

Qinh nở nụ cười nhẹ.

Trong khi đó, China(nữ) thì có vẻ mặt xúc phạm.

"Huynh ấy không tin tưởng người muội muội này tí nào cả!"

Cô hậm hực nói, nhưng ánh mắt lại mang vẻ hạnh phúc và nhẹ nhõm.

Qinh chỉ cười trừ.

Biết sao giờ, con trai ông nói cũng không sai a...

[Còn Tiếp]

Thảm sát Nam Kinh, cũng thường được gọi là vụ "Cưỡng hiếp Nam Kinh", là một tội ác chiến tranh do quân đội Nhật Bản tiến hành bên trong và xung quanh Nam Kinh, Trung Quốc sau khi thành phố này rơi vào tay Quân đội Thiên hoàng Nhật Bản ngày 13 tháng 2 năm 1937.

Thời gian diễn ra cuộc thảm sát vẫn chưa được biết rõ, dù bạo lực đã kết thúc trong vòng sáu tuần, cho tới đầu tháng 2 năm 1938.

Trong khi chiếm đóng Nam Kinh, quân đội Nhật Bản đã thực hiện nhiều hành động tàn ác như hãm hiếp, cướp bóc, đốt phau và hành quyết tù binh chiến tranh cũng như thường dân.

Tuy những vụ hành quyết diễn ra trong bối cảnh nhiều binh lính Trung Quốc giả dạng làm thường dân, một số lớn dân thường vô tội đã bị quy là các chiến binh địch và bị giết hại, hay đơn giản bị giết ở bất kỳ hoàn cảnh nào có thể.

Một số lớn phụ nữ và trẻ em cũng bị giết hại, khi những vụ hãm hiếp và giết người ngày càng lan rộng ở cả những vùng ngoại ô Nam Kinh.

Kết quả:

- 50,000–300,000 người chết (nguồn chính)

- 40,000–300,000 người chết (đồng thuận học thuật)

- 300,000 người chết (chính phủ Trung Quốc, đồng thuận học thuật ở Trung Quốc)

( Các bạn có thể lên Google tìm hiểu kĩ hơn) )

Trà Long Tỉnh (tiếng Hán giản thể: 龙井茶; phồn thể: 龍井茶, bích âm: lóngjǐngchá) là một loại trà xanh nổi tiếng của Hàng Châu, tỉnh Thiết Giang, Trung Quốc.

Đây là một loại trà nổi tiếng, đứng đầu Thập đại Danh trà của Trung Quốc, được chế biến thủ công theo phương pháp truyền thống và nổi tiếng vì có chất lượng rất cao.

Trà Long Tỉnh được chia thành 7 hạng khác nhau: loại cao cấp, loại đặc biệt, và các loại từ 1 đến 5.

Long Tỉnh có tác dụng phòng chống ung thư, nhuận tràng, tốt cho hệ tiêu hóa, giải độc, hỗ trợ giảm cân…

Nó còn được mệnh dang là "Quốc trà" của Trung Quốc và là loại đồ uống yêu thích của các nhà lãnh đạo Trung Quốc; đồng thời cũng thường xuyên được dùng để mời các vị khách quý cấp quốc gia.

Kẹo hồ lô (giản thể: 糖葫芦, phồn thể: 糖葫蘆, hán Việt: Đường Hồ lô, pinyin: tánghúlu hay 冰糖葫芦 - Băng Đường Hồ lô, bính âm: bīngtánghúlu,), là một loại kẹo trái cây được phủ một lớp đường gắn trên xiên tre dài khoảng 20 cm.

Đây là một món ăn Trung Quốc truyền thống có nguồn gốc từ miền Bắc Trung Quốc, nhưng hiện nay nó có mặt ở hầu hết các thành phố ở Trung Quốc như Bắc Kinh, Thiên Tân, Thượng Hải..

Lương Châu từ (凉州词) là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt nổi tiếng của Vương Hàn (王翰) được sáng tác từ tên gọi của một điệu hát cổ của người Trung Hoa nói về chủ đề trận mạc, biên ải.

Trong thơ cổ Trung Hoa, nhiều điệu hát dân gian như các từ, khúc Thượng chi hồi, Chiến thành nam, Tương tiến tửu, Hoàng tước hành, Lạc mai hoa...

được rất nhiều nhà thơ ưa chuộng và thường dùng để đặt tên cho tác phẩm của mình, đặc biệt trong Đường Thi.

Văn Bản:

葡萄美酒夜光杯,

欲飲琵琶馬上催.

醉臥沙場君莫笑,

古來征戰幾人回?

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi,

Dục ẩm tì bà mã thượng thôi.

Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu,

Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi?

Dịch ý:

Rượu Bồ đào (rượu từ quả nho - rượu ngon) chứa trong chén bằng ngọc Dạ quang (rất quý);

Đang muốn uống thì tiếng đàn tỳ bà đã giục (phải) lên lưng ngựa (để ra đi);

(Đã hoặc nếu) Say nằm giữa chiến trường, mong người đừng cười (chê trách);

(Bởi vì) Từ xưa đến nay, người đi chinh chiến có mấy ai trở về.

Tác giả: Nói thật, viết xong chương này muốn đột quỵ luôn 🙂

Số từ: 3012
 
Back
Top Bottom