Ghi chép thứ ba về tính cách và câu chuyện của các countryhuman.
Mắt hai màu là một đặc điểm hiếm gặp với cả con người và countryhumans.
Từ trước đến nay, tôi chỉ biết một countryhumans duy nhất có đặc điểm ấy, đó là USSR, hay còn gọi là Soviet.
Đây là câu chuyện mà chỉ có một số người biết.
Trên thực tế, Soviet không bao giờ để lộ sự khác biệt ấy ra bên ngoài.
Con ngươi vàng sáng màu hổ phách luôn bị che giấu dưới một lớp vải đen.
Gần như không ai còn nhìn thấy được nữa.
Tất nhiên, chẳng ai ngoài tôi biết được màu vàng rực rỡ ấy xuất phát từ đâu và đại diện cho điều gì.
Lần đầu gặp gỡ của tôi và anh em Soviet là vào năm 1917, trong một cánh rừng xác xơ vì gió tuyết.
Tôi có một thói quen: đến thăm những countryhumans trẻ tuổi vừa xuất hiện trên thế giới này.
Tiếng tăm của RSFSR sau Cách mạng tháng Mười lan đến chỗ tôi nhanh đến mức chỉ một tuần sau cách mạng, tôi đã gõ cửa nhà họ.
Lần đầu tiên có một quốc gia chọn con đường riêng biệt như vậy, họ đã chọn con đường mà với tôi, tôi cho nó là cực kì gian truân.
Một con đường chưa ai từng đi, không quốc gia trên thế giới này cùng đồng hành, con đường lẻ loi nhất thời điểm đó.
Lẽ dĩ nhiên tôi không thể bỏ qua mầm non đầy tiềm năng và triển vọng này rồi.
Gió tuyết vẫn thét gào trong rừng Taiga rộng lớn.
Những thân bạch dương trắng loang lổ đốm đen đứng sừng sững trên nền băng tuyết, vươn những cành khẳng khiu về mọi hướng.
Một căn nhà gỗ nhỏ nằm cô đơn giữa cây và tuyết, khói bốc lên khỏi ống khói chứng minh rằng chủ của nó đang ở bên trong.
Tôi không ngần ngại gõ cửa.
"Cộc cộc cộc."
Sau ba tiếng gõ, cánh cửa gỗ được đẩy ra.
Người đón tiếp tôi là một chàng thanh niên cao khoảng một mét chín mươi, mái tóc bạch kim được vuốt lên trên một cách tuỳ tiện, đôi mắt màu nước thép nhìn chằm chằm vào tôi đầy dò xét.
- Cho hỏi, anh là?
Tôi mỉm cười với anh ta.
- Ồ, anh hẳn là RSFRS, cậu trai trẻ mới bước vào thế giới của chúng tôi.
Tôi rút từ túi áo khoác ra một tấm thẻ bằng giấy cứng, đưa cho anh ta.
- Chúng ta là đồng loại.
Đừng lo, tôi không có quyền và không thể can thiệp vào chuyện riêng của các anh.
Như anh có thể thấy, tấm thẻ đó ghi rõ rằng tôi là người quan sát.
Hân hạnh được gặp, tên tôi là Antarctica.
Anh ta ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lại tấm thẻ cho tôi và mời tôi vào nhà.
Không khí ấm cúng hẳn lên, tiếng gió cũng đã im bặt sau lớp tường gỗ dày.
Đồ đạc trong căn nhà gỗ cũng được làm bằng gỗ.
Phòng khách có một chiếc lò sưởi đang cháy, trên chiếc ghế gỗ bên cửa sổ là một thiếu niên đang đọc sách.
Tôi quay sang hỏi người bạn mới quen.
- Em trai anh à?
Trông còn triển vọng hơn anh nữa.
Anh ta dường như không để tâm đến lời nói của tôi, tiện tay rót cho tôi một cốc nước ấm.
- Ừ, em trai.
Chúng tôi đã trò chuyện về rất nhiều thứ.
Từ tính cách của các countryhumans mà anh ta phải đối đầu trên thực địa đến những quy tắc bất thành văn của thế giới chúng tôi.
Nhưng như tiêu đề của phần này, nhân vật chính là Soviet, nên ta hãy chỉ nhắc đến anh ấy mà thôi.
Khi tôi rời đi, RSFSR ra tiễn tôi và hỏi tôi về số phận của Soviet.
Anh ta sợ phải để em trai mình rơi vào cảnh nguy hiểm hay phải bỏ Soviet lại trong hoàn cảnh khó khăn.
Tôi chỉ nhìn vào mắt anh và thẳng thắn đáp lời.
- Về chuyện ấy thì anh đừng lo lắng quá.
Chính anh cũng đã có kế hoạch riêng ấy thôi.
Khi cái kế hoạch đó hoàn thành, em trai anh chắc chắn sẽ bước lên con đường của chúng ta.
Ngược lại là anh, nếu đến thời điểm đó anh buộc phải rời đi, anh có đành lòng không?
Vẻ nhẹ nhõm trên khuôn mặt anh khiến anh trông bớt dữ dằn hơn bình thường.
Anh vui vẻ tạm biệt tôi, bày tỏ lòng mong chờ chuyến thăm tiếp theo.
Lần tiếp theo gặp lại, Soviet đã trưởng thành, trở thành một thanh niên Slav cao to giống anh mình.
Đôi mắt xanh như màu nước Bắc Băng Dương chín chắn hơn rất nhiều, vẻ non nớt ngày nào nay đã không còn nữa.
Mái tóc màu nâu đậm lâu ngày chưa cắt được buộc gọn sau gáy.
Tôi biết bên trong cơ thể ấy, nhân tính đang nhường chỗ cho thứ gọi là "trách nhiệm của một đất nước", rằng có thể từ nay về sau, Soviet không phải là Soviet mà là USSR với tính cách được tổng hoà từ hình tượng đất nước trong mắt mọi người.
Tính cách ấy có thể tốt, có thể xấu, nhưng không thể là tính cách của bản thân anh.
RSFSR đã đi đến những ngày cuối cùng của mình.
Anh ta đã hoàn thành kế hoạch cho Soviet ra đời với nền tảng vững chắc hơn năm 1917.
Ngày đó do UN chưa ra đời, các countryhumans sau khi tạ thế sẽ hoà vào thế giới loài người, sống như người bình thường, chỉ là không ai nhớ ra họ là ai những khi không tiếp xúc.
Các countryhumans tại thế cũng không thể nhìn thấy họ.
Nói thẳng ra là vẫn sống, nhưng là sống vất vưởng như những hồn ma lưu lạc.
Tối ngày tôi đến thăm, mắt phải của Soviet chảy ra một hàng máu đỏ tươi, khiến RSFSR sợ hãi tới mức gõ cửa phòng tôi vào nửa đêm.
Thú thật, đây là lần đầu tôi chứng kiến hiện tượng như vậy.
Con mắt xanh của Soviet nheo lại vì đau đớn.
Tay anh che khuất con mắt phải rỉ máu cũng nhuốm màu đỏ tươi.
RSFSR vừa không biết vừa không dám làm gì, chỉ biết đi loanh quanh trong phòng để tự trấn an.
Trong một tích tắc khi quan sát Soviet lúc ấy, tôi đã thấy màu hổ phách đang dần lan rộng trong đồng tử của anh.
Nó nuốt chửng sắc xanh thăm thẳm như đánh dấu việc từ hôm nay, anh không còn là Soviet nữa.
- Này RSFSR, hãy ngưng việc tự quay cuồng một mình và đi lấy cho tôi càng nhiều băng gạc càng tốt.
Không thì hãy đem những dây vải dài đến đây.
Nhanh lên.
Bước chân của anh ta lộn xộn như tâm trạng của anh ta lúc này, vội vàng chạy đến khu vực y tế.
Soviet vẫn im lặng chịu đựng cơn đau, bàn tay cố chấp không từ bỏ việc bịt kín mắt phải.
Tôi thở dài, biết rõ mình không thể gỡ tay anh ra nếu anh không tự nguyện.
- Soviet này.
Sau hôm nay hãy nhớ rằng đừng bao giờ mở mắt phải ra nhé.
Miễn là cậu còn sống.
- ...Miễn là tôi còn sống?
- Phải, cậu là hàng hiếm đấy.
Nhớ nghe lời tôi dặn.
Cứ 30 năm tôi sẽ đến thăm cậu một lần và cậu sẽ biết được tình trạng của nó.
Không muốn sống trong mù loà thì tuân thủ nghiêm ngặt vào nhé.
Anh gật đầu.
Tiếng bước chân dồn dập của RSFSR đã vang lên ngoài hành lang.
Sau hôm đó ít lâu, RSFSR rời đi, Soviet tiếp tục công việc của mình với một bên mắt bị bịt kín bằng vải trắng hoặc băng gạc.
Tuy không còn chảy máu nhưng nó vẫn tạo ra những cơn đau âm ỉ hành hạ anh đến tận sau này.
Sự thật về nó e là chỉ tôi và anh hiện tại mới biết được.
Lần gặp gỡ thứ ba, Soviet đã chuyển sang loại bịt mắt màu đen được thiết kế riêng.
Ai cũng trêu chọc anh là anh chẳng khác gì hình tượng cướp biển.
Lần thứ năm gặp lại, chúng tôi kéo nhau đến một quán bar nhỏ ở Moskva.
Anh gọi vodka theo một thói quen khó bỏ, tôi thì chọn nhấm nháp một li tequila.
Giữa những câu chuyện về cuộc sống hiện tại của Soviet, tôi bâng quơ hỏi anh một câu.
- Cậu có thử mở mắt phải ra lần nào từ ngày thứ hai ấy chưa?
Anh lắc đầu.
Nhưng rồi như thể đã hạ quyết tâm, anh mượn chủ quán một tấm gương nhỏ, gỡ miếng bịt mắt rồi từ từ mở mắt phải đã lâu không dùng đến ra.
Trong gương là một người đàn ông chững chạc, mái tóc nâu thẫm mềm mượt không còn đủ dài để buộc lên với đôi mắt hai màu.
- Một nửa là Bắc Băng Dương, một nửa là màu hổ phách ư?
Cậu có hài lòng không?
Soviet thản nhiên chấp nhận màu vàng xa lạ ấy, đeo lại bịt mắt và trả tấm gương về với chủ của nó.
- Ai biết được.
Ít nhất nó không khiến tôi khó chịu.
Chỉ tôi mới biết, sở dĩ đôi mắt của anh không hoàn toàn chuyển sang vàng là do công của RSFSR.
Anh ta đã nuôi dạy ra một countryhumans biết kiểm soát và cân bằng nhân tính với tính quốc gia bên trong cơ thể mình.
Quả là một tay nuôi dạy trẻ tài năng.