Khác [Countryhumans/AllVietnam] ._BELOVED ERROR_.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406686902-256-k587331.jpg

[Countryhumans/Allvietnam] ._beloved Error_.
Tác giả: Sherrinford
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-VĂN ÁN-

Vietnam cay cú vì một trò chơi mới ra mắt -
độ khó gần như sỉ nhục người chơi.

Hơn mười lần thất bại liên tiếp,
cậu buông lời chửi rủa màn hình trong tức tối.

Ngay khoảnh khắc đó,
một dòng chữ lạ hiện lên:

> "Do you want to join the game?"

Không kịp suy nghĩ, tay đã bấm YES.

Chỉ đến khi màn hình tối sầm,
Vietnam mới nhận ra - có gì đó rất sai.

Khi mở mắt ra lần nữa,
cậu không còn là người chơi,
mà trở thành một phần của trò chơi.

Luật duy nhất được ban ra:

> Công lược tất cả nhân vật.

Không có lựa chọn an toàn.

Không có thiện cảm dễ dãi.

Chỉ cần một câu nói không vừa ý -
trò chơi sẽ loại bỏ cậu ngay lập tức.

Họ gọi đó là yêu.

Bảo vệ cậu bằng những lời ngọt ngào.

Ôm lấy cậu bằng sự chiếm hữu dịu dàng.

Nhưng để đổi lấy điều đó,
Vietnam phải ở lại.

Phải ngoan ngoãn.

Phải chỉ thuộc về một người tại một thời điểm.

> Thiện cảm tăng lên bằng sự lệ thuộc.

Sai lầm được trả giá bằng biến mất.

Giữa thế giới nơi yêu thương là một dạng kiểm soát,
Vietnam dần hiểu ra:

Thứ nguy hiểm nhất trong trò chơi này
không phải là bị ghét bỏ-
mà là được yêu quá mức.

---

Tên khác : THE PRICE OF AFFECTION
LOCKED ROUTE
...

Tittles : #allvietnam#countryhumans#countryhumansfanfiction#dark#darkromance #psychological#angst#hurtcomfort#sweet#protective#violence#blood#possessive#obsession#school#bl.

Lưu ý : Allvietnam không cặp phụ
Không xúc phạm quốc gia, tổ chức, hoặc cá nhân nào!

Bắt đầu : 17/1/2026
Kết thúc :?/??/2026(?)
Author : Cỏ Phong Sương hay Sherrinford.



violence​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Countryhumans/Allvietnam] ._Beloved Error_.
Chương 1- Màn hình đen.


!!LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Có chửi tục.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

CHƯƠNG 1 – MÀN HÌNH ĐEN

Vietnam ném chuột xuống bàn trong bực bội.

Đm,Lại thua.

Màn hình hiện lên dòng chữ quen thuộc, lạnh lùng đến khó chịu: Defeat.

Đây đã là lần thứ mười mấy.

Có lẽ hơn.

Cậu cũng không buồn đếm nữa.

“Cái game quái quỷ…”

Vietnam lầm bầm, tay vuốt mặt.

Độ khó của trò chơi này giống như được thiết kế để trêu ngươi người chơi — không gợi ý, không đường lui, không sai sót nào được phép tồn tại.

Cậu bấm chơi lại.

Thua.

Chơi tiếp.

Thua nữa.

Một tiếng cười khẽ bật ra, không rõ là tức hay bất lực.

Vietnam ngửa người ra ghế, ánh mắt dán chặt vào màn hình đang nhấp nháy.

“Muốn giết người à…”

Ngay lúc ấy, màn hình giật nhẹ.

Một khung thông báo lạ hiện ra, không thuộc về giao diện quen thuộc của trò chơi.

> Do you want to join the game?

Vietnam khựng lại.

“Tham gia…?

Không phải tao đang chơi à?”

Cậu còn chưa kịp nghĩ kỹ, tay đã theo thói quen di chuyển con trỏ.

Một cú click vang lên rất khẽ.

YES.

Khoảnh khắc đó, tim Vietnam chợt hụt một nhịp.

“Khoan—”

Màn hình vụt tắt.

Căn phòng chìm vào bóng tối tuyệt đối.

Tai cậu ù đi, như thể có thứ gì đó đang kéo ý thức rời khỏi cơ thể.

Cảm giác rơi xuống ập đến — không đau, nhưng nặng nề đến nghẹt thở.

Khi Vietnam mở mắt ra lần nữa,

cậu không còn ngồi trước màn hình máy tính.

Trước mắt là một không gian xa lạ, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Và trong đầu cậu, một giọng nói vô cảm vang lên:

> Welcome to the game.

Vietnam hiểu ra ngay lúc ấy.

Cậu đã không còn là người chơi nữa.

---

Đói truyện quá phải tự đẻ,ựa🤓=)).

Cần vài bộ Allvietnam để đọc,cả mangatoon.

Cả đống bài tập chưa làm.
 
[Countryhumans/Allvietnam] ._Beloved Error_.
Chương 2 - Vùng an toàn không tồn tại.


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

CHƯƠNG 2 – VÙNG AN TOÀN KHÔNG TỒN TẠI

Vietnam đứng yên giữa không gian xa lạ, cảm giác choáng váng vẫn chưa tan hết.

Hành lang trước mắt dài và trắng đến mức khiến người ta mất phương hướng, ánh sáng phủ đều không có nguồn, lạnh lẽo và vô cảm như một bản đồ chưa được nạp dữ liệu hoàn chỉnh.

Cậu thử bước một bước, tiếng giày vang lên rất rõ, nhưng lại không có tiếng vọng, như thể nơi này đang cố tình nuốt chửng mọi dấu hiệu tồn tại của cậu.

“Không phải mơ…”

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện thì trước mắt Vietnam, một khung chữ mờ nhạt chậm rãi hiện ra, không phát ra âm thanh, không gây choáng ngợp, chỉ đơn giản là ở đó, như thể nó luôn chờ sẵn.

> Welcome, Player Vietnam!.

Cậu cau mày, tim đập nhanh hơn một nhịp.

Khung chữ không giải thích thêm, chỉ trượt xuống và thay bằng một dòng khác ngắn gọn hơn.

> Objective: Survive.

Vietnam chưa kịp hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ ấy thì khung chữ đã tan biến, để lại hành lang trắng trống rỗng.

Không có nút bấm, không có lựa chọn, không có hướng dẫn, như thể hệ thống chỉ xuất hiện để thông báo một điều duy nhất rồi biến mất.

Ngay sau đó, không gian bắt đầu thay đổi.

Những bức tường trắng vỡ ra thành từng mảnh dữ liệu, cảnh vật xung quanh bị kéo giãn rồi gập lại, khiến Vietnam phải bám lấy lan can gần nhất để giữ thăng bằng.

Khi mọi thứ ổn định, cậu nhận ra mình đang đứng giữa một khuôn viên trường học rộng lớn, nắng rơi xuống vừa đủ, cây cối xanh tốt đến mức hoàn hảo, đẹp nhưng thiếu sức sống.

Đây không phải là một ngôi trường bình thường.

Vietnam cảm nhận được điều đó ngay lập tức.

Cảm giác bị quan sát xuất hiện gần như cùng lúc.

Không rõ từ khi nào, nhưng những ánh mắt đã đổ dồn về phía cậu, không che giấu, không xì xào, chỉ lặng lẽ đánh giá, như thể cậu là một biến số vừa bị ném vào hệ thống vốn đã vận hành ổn định từ lâu.

Vietnam nuốt khan, cố giữ vẻ bình tĩnh và bước thêm vài bước về phía trước.

Cậu chưa kịp đi xa thì một người đã tiến lại gần.

Đối phương cao hơn cậu một chút, gương mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, giọng nói dịu dàng vừa đủ để khiến người khác thả lỏng cảnh giác.

“Em là học sinh mới à?”

Câu hỏi nghe rất bình thường, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Vietnam cảm thấy lưng mình lạnh đi.

Một cảm giác nguy hiểm mơ hồ len lỏi, không rõ nguyên nhân, chỉ biết rằng nếu trả lời sai, hậu quả sẽ không đơn giản.

Hệ thống xuất hiện.

Không phải bằng âm thanh hay ánh sáng chói mắt, mà là một khung chữ nhỏ hiện ra ở rìa tầm nhìn, như lời thì thầm dành riêng cho cậu.

> Danger detected.

Suggested responses available.

Ba phương án hiện lên, không mang theo giải thích hay đánh giá, chỉ đơn thuần tồn tại như một lối thoát tạm thời.

Vietnam nhìn người đối diện thêm một lần nữa, nụ cười kia vẫn không thay đổi, ánh mắt bình thản đến mức khó đoán.

Cậu hiểu ra một điều rất rõ ràng: hệ thống không ở đây để cứu cậu, nó chỉ nhắc nhở rằng cậu đang đứng trước ranh giới nguy hiểm.

Và trong trò chơi này, chỉ cần bước lệch một chút thôi, mọi thứ có thể kết thúc ngay lập tức.

Vietnam khẽ chửi thề một tiếng rất nhỏ, nhưng trong đầu thì loạn đến mức muốn nổ tung.

“Đcm…”, cậu nghĩ, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh giả tạo trong khi não đã bắt đầu tua nhanh hàng loạt kịch bản kết cục.

Từ việc bị gắn nhãn kẻ nói dối, bị đánh dấu là mối đe dọa, cho đến những màn game over diễn ra nhanh gọn đến mức không kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, tất cả đều lướt qua đầu cậu chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Tim đập mạnh đến mức đau nhói, nhưng Vietnam không dám để lộ ra ngoài.

Đối phương vẫn đứng đó, quá gần, quá bình thản, nụ cười không hề thay đổi, như thể đang kiên nhẫn chờ cậu tự tay chọn lấy số phận của mình.

Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc cậu chỉ còn duy nhất một dòng suy nghĩ hiện lên rõ ràng đến cay nghiệt: How tutorial khi một nhân vật nguy hiểm cấp A+ đến hỏi mình có phải học sinh mới không thì phải làm sao?

Không có thanh máu hiện ra, không có chỉ số thiện cảm, càng không có hệ thống đứng ra nhắc nhở.

Chỉ có cảm giác bị dồn vào góc tường vô hình, nơi mà mỗi lời nói thốt ra đều có thể trở thành bằng chứng buộc tội.

Vietnam nhận ra một điều khiến sống lưng lạnh toát — trò chơi này không cho phép do dự, nhưng cũng không cho phép sai lầm.

Và tệ hơn cả, nhân vật trước mặt cậu dường như đã biết trước kết cục.

---

Chậc, lười + bí ý tưởng.

Đăng nốt rồi lặn.

Bye!
 
[Countryhumans/Allvietnam] ._Beloved Error_.
Chương 3 - Nhân vật cấp A+


---

CHƯƠNG 3 – NHÂN VẬT CẤP A+

Cảm giác bị dồn ép vừa kịp siết chặt lấy Vietnam thì một sự hiện diện khác chen vào, không ồn ào nhưng đủ khiến không khí xung quanh đổi chiều.

Người đứng phía sau cậu không cần lên tiếng ngay, chỉ riêng việc bước lại gần đã khiến bản năng sinh tồn của Vietnam réo lên dữ dội, như thể có thứ gì đó nguy hiểm hơn cả câu hỏi ban nãy vừa xuất hiện.

Vietnam quay đầu lại.

Người đàn ông trước mặt khoác lên mình bộ đồng phục giảng viên chỉnh tề, màu sắc trầm tối đến mức gần như hòa vào bóng râm phía sau lưng.

Mái tóc sẫm màu được chải gọn, vài lọn rơi xuống trán một cách có chủ ý, làm nổi bật gương mặt sắc nét và lạnh lùng.

Đường nét của hắn đẹp theo kiểu hoàn hảo nhưng không thân thiện, sống mũi cao, khóe môi luôn giữ một độ cong mơ hồ như đang cười, còn đôi mắt thì tối đến mức khiến người khác không thể đoán được hắn đang nghĩ gì.

Đó không phải kiểu nhan sắc khiến người ta muốn tiến lại gần, mà là kiểu khiến người ta không dám rời mắt, bởi chỉ cần lơ đãng một giây thôi cũng có thể trả giá.

Ngay khi ánh nhìn của Italy Empire đặt lên Vietnam, thế giới trước mắt cậu chớp tắt một nhịp.

---

[CHARACTER PROFILE — LOCKED DATA]

Tên: Italy Empire

Tuổi: ???

Tính cách: ??? (Không được tiết lộ)

Thích: ???

Ghét: ???

Số nguy hiểm: A+

---

Bảng thông tin biến mất nhanh chóng, để lại một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Vietnam.

Cấp A+.

Không phải loại nhân vật có thể dùng lời nói để xoay chuyển dễ dàng, càng không phải người sẽ cho phép sai lầm tồn tại.

Italy Empire hơi cúi đầu, ánh mắt lướt qua cậu từ trên xuống dưới như đang đánh giá một điều gì đó rất riêng tư.

Giọng nói của hắn vang lên trầm thấp, rõ ràng, mang theo uy áp không cần che giấu.

“Em là học sinh mới à?”

Vietnam cảm thấy cổ họng mình khô rát.

Câu hỏi được thốt ra với ngữ điệu bình thản, nhưng từng chữ lại như đang đặt cậu lên bàn cân.

Trong đầu cậu, hàng loạt kết cục xấu nhất tự động hiện lên, nhanh đến mức khiến thái dương nhói lên từng nhịp.

How tutorial khi một nhân vật nguy hiểm cấp A+ đến hỏi mình là học sinh mới thì phải làm sao?

Ý nghĩ ấy bật ra đầy cay đắng, nhưng không có thời gian để tự trào.

Cậu chưa kịp trả lời thì Italy Empire đã khẽ cười, nụ cười mỏng và không chạm tới đáy mắt.

“Thầy chưa từng thấy em ở đây.”

Hắn nói tiếp, giọng điệu nhẹ nhàng đến đáng ngờ.

“Nhưng em lại đứng ở khu vực không dành cho học sinh năm nhất.”

Vietnam nắm chặt tay, móng tay gần như ghim vào lòng bàn tay để giữ cho bản thân tỉnh táo.

Lần này không còn đường lui nữa.

Cảm giác nguy hiểm đã chạm ngưỡng, không thể né tránh, không thể giả vờ.

Và đúng khoảnh khắc ấy, hệ thống cuối cùng cũng xuất hiện.

---

....

Tạch....có khả năng sẽ off....
 
[Countryhumans/Allvietnam] ._Beloved Error_.
Chương 4 - Gợi ý cuối cùng.


---

CHƯƠNG 4 – GỢI Ý CUỐI CÙNG

Vietnam nhận ra mình không còn đường lui ngay khoảnh khắc ánh mắt của Italy Empire dừng lại trên gương mặt cậu quá lâu.

Không phải kiểu nhìn lướt qua vì tò mò, mà là ánh nhìn của người đã quen với việc quyết định số phận kẻ khác chỉ bằng một câu nói.

Cậu biết, nếu lúc này nói dối, hoặc trả lời nước đôi, hậu quả sẽ không dừng lại ở việc bị nghi ngờ đơn thuần.

“Đcm…”

Vietnam thầm chửi trong đầu, tim đập dồn dập đến mức tai ù đi, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố giữ bình tĩnh.

Thực tế quá trớ trêu: cậu đúng là học sinh mới thật, hoàn toàn không bịa đặt, nhưng trong trò chơi này, sự thật không đồng nghĩa với an toàn.

Italy Empire hơi nghiêng đầu, nụ cười mỏng vẫn treo nơi khóe môi, giọng nói trầm và chậm rãi vang lên, từng chữ đều rõ ràng.

“Thầy hỏi lại lần nữa,” hắn nói, “em là học sinh mới à?”

Không khí như đông cứng.

Đây không còn là một câu hỏi xã giao nữa, mà là một phép thử.

Vietnam cảm thấy rõ ràng áp lực đang đè nặng lên mình, đến mức nếu im lặng thêm một giây thôi, cậu sẽ tự đẩy bản thân vào kết cục tồi tệ nhất.

Và đúng lúc ấy, hệ thống xuất hiện.

Không ồn ào, không chiếm trọn tầm nhìn, chỉ là một khung chữ mờ nhạt hiện lên ở rìa mắt, như một lối thoát cuối cùng được mở ra khi mọi lựa chọn khác đã bị khóa lại.

> No escape route detected.

Suggestion activated.

Ba dòng gợi ý hiện ra, không đánh giá đúng sai, không đảm bảo an toàn tuyệt đối, chỉ đơn thuần là những khả năng còn sót lại.

> Suggested response:

Khẳng định thân phận học sinh mới, giữ thái độ tôn trọng, không hỏi ngược lại.

Tránh giải thích dư thừa.

Không thể hiện sợ hãi.

Vietnam siết chặt tay, hít sâu một hơi.

Hệ thống không bảo rằng cách này sẽ cứu cậu, nó chỉ nói rằng đây là phương án ít nguy hiểm nhất còn lại.

Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Italy Empire, cố gắng để giọng mình không run dù tim vẫn đập loạn nhịp.

“Vâng,” Vietnam đáp, giọng thấp và rõ, “em là học sinh mới.

Hôm nay là ngày đầu tiên em đến trường.”

Italy Empire không trả lời ngay.

Ánh mắt hắn khẽ nheo lại, như đang cân nhắc từng chi tiết nhỏ nhất trong câu nói vừa rồi, từ ngữ điệu cho đến cách Vietnam đứng thẳng người trước mặt mình.

Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, đủ dài để Vietnam nhận ra lưng áo mình đã hơi ướt mồ hôi.

Cuối cùng, Italy Empire bật cười khẽ, tiếng cười không mang theo sự vui vẻ, mà giống như vừa xác nhận được một điều thú vị.

“Ra vậy,” hắn nói, giọng trầm xuống, “thảo nào thầy chưa từng thấy em.”

Hắn tiến lại gần nửa bước, đủ để Vietnam cảm nhận rõ áp lực quen thuộc quay trở lại, nhưng lần này không còn sắc bén như trước, mà chuyển thành thứ gì đó khó đoán hơn.

“Đi theo thầy,” Italy Empire nói tiếp, giọng điệu bình thản như thể đã quyết định xong.

“Học sinh mới không nên đứng lang thang ở khu vực này.”

Khung chữ hệ thống khẽ rung lên một nhịp rồi biến mất, không đưa thêm bất kỳ cảnh báo nào.

Vietnam hiểu ra một điều rất rõ ràng: cậu đã vượt qua cửa ải đầu tiên, nhưng đổi lại, đã lọt vào tầm mắt của một nhân vật cấp A+.

Và trong trò chơi này, được chú ý chưa bao giờ là chuyện tốt.

---

Xin lỗi vì mấy ngày nay không ra chương mới nhé mấy cậu, tớ khá bí ý tưởng và phát hiện cốt truyện còn khá nhiều chỗ lủng củng.

Bây giờ tớ cần một thời gian để nghĩ hết cốt truyện bao gồm cả mấy truyện kia,tớ muốn nghĩ hết sẽ ra chương mới.

Nhưng yên tâm, tớ vẫn sẽ ra những mỗi lần sẽ ra 1-2 chap/ngày nhé:
 
[Countryhumans/Allvietnam] ._Beloved Error_.
Chương 5 - Áp lực không cần lời nói.


---

Chương 5: Áp Lực Không Cần Lời Nói

Italy Empire bước đi phía trước, dáng vẻ ung dung như thể hành lang này vốn dĩ sinh ra để phục vụ thầy.

Vietnam theo sau nửa bước, giữ khoảng cách cẩn trọng, từng nhịp chân đều mang theo cảm giác mình đang bị đặt dưới một ánh nhìn vô hình.

Không ai nói gì, nhưng sự im lặng giữa hai người lại nặng nề đến mức khiến cậu phải căng người để không bước lệch nhịp.

Ngay khi họ xuất hiện, hành lang trở nên yên ắng một cách kỳ lạ.

Những cuộc trò chuyện đang dang dở bị cắt ngang, vài cánh cửa lớp học khép hờ lại, không hẳn là đóng kín, mà là để che đi những ánh mắt tò mò đang len lén dõi theo.

Vietnam cảm nhận rõ ràng sự soi xét ấy, không công khai, không ác ý, nhưng đủ để khiến cậu hiểu rằng việc đi cạnh Italy Empire đồng nghĩa với việc bị chú ý theo cách không hề dễ chịu.

Có giáo viên dừng bước khi thấy họ, ánh mắt lướt qua Vietnam thêm một nhịp, như đang ghi nhớ gương mặt này để sau này còn đối chiếu.

Italy Empire không thèm giải thích, thầy chỉ cần liếc nhìn, và những ánh mắt kia lập tức rời đi, để lại một khoảng trống im lặng kéo dài theo từng bước chân.

Cánh cửa phòng hiệu trưởng nằm ở cuối hành lang, trầm và kín, như một ranh giới phân tách rõ ràng giữa bên ngoài và nơi luật lệ ngự trị.

Italy Empire gõ cửa hai tiếng, đều và ngắn.

Khi giọng nói bên trong vang lên, trầm và khó đoán, cho phép vào, Vietnam bất giác hít sâu một hơi.

United Nations ngồi sau bàn làm việc, không đứng dậy, cũng không tỏ vẻ chào đón.

Ánh sáng từ phía sau lưng thầy khiến đường nét gương mặt trở nên mờ ảo, nhưng không vì thế mà kém phần rõ ràng.

Mái tóc dài màu nhạt buông xuống vai, vài lọn được tết gọn gàng, trông mềm mại nhưng lại tạo cảm giác bị kiểm soát tuyệt đối.

Gương mặt thầy thanh tú, trung tính đến mức khó phân định tuổi tác, ánh mắt sâu và tĩnh, như mặt nước phẳng lặng che giấu thứ gì đó không ai muốn chạm vào.

Áp lực toát ra từ United Nations không hề trực diện.

Không giống Italy Empire, không đè nặng, không sắc bén.

Đó là cảm giác bị đặt vào một hệ quy chiếu khác, nơi mọi hành động đều bị cân đo, nhưng không ai nói rõ ngươi sai ở đâu, chỉ cần biết rằng nếu lệch chuẩn, ngươi sẽ tự bị loại bỏ.

“Ta nghe nói có học sinh mới,” United Nations lên tiếng, giọng đều, không cao không thấp, nhưng lại khiến không gian trong phòng như chậm lại một nhịp.

Ánh mắt thầy đặt lên Vietnam, không soi mói, không nghi ngờ, chỉ đơn giản là nhìn.

“Là trò?”

Vietnam đứng thẳng, lưng căng ra theo bản năng.

“Vâng, thưa thầy.”

United Nations không đáp ngay.

Ánh mắt ấy dừng lại trên cậu lâu hơn mức bình thường, như thể đang so sánh Vietnam với một chuẩn mực vô hình nào đó.

Không có cảm xúc rõ ràng, nhưng chính sự thiếu vắng cảm xúc ấy mới khiến người ta thấy khó thở.

“Trò biết đây là nơi nào không?”

United Nations hỏi tiếp.

“Dạ, em biết,” Vietnam trả lời, giọng giữ ở mức vừa đủ, không quá nhỏ, cũng không tỏ ra tự tin quá mức.

United Nations khẽ gật đầu, mở hồ sơ trước mặt, lật vài trang rồi khép lại.

“Tốt,” thầy nói.

“Nơi này không cần những kẻ quá nổi bật, cũng không dung thứ cho sự hỗn loạn.

Chỉ cần em hiểu luật, trật tự sẽ để ngươi tồn tại.”

Italy Empire khoanh tay, đứng lệch sang một bên, khóe môi cong lên rất nhẹ.

“Lớp đã được sắp xếp.

Tôi sẽ đưa em xuống.”

United Nations liếc sang Italy Empire, rồi lại nhìn Vietnam.

“Hy vọng trò thích nghi được,” thầy nói, giọng không thay đổi.

“Ở đây, không ai được đặc cách.”

Vietnam cúi đầu.

“Vâng, thưa thầy.”

Khi cánh cửa phòng hiệu trưởng khép lại phía sau, Vietnam mới nhận ra áp lực trong phòng không hề biến mất, nó chỉ đổi hình dạng.

Nếu Italy Empire là thứ nguy hiểm có thể nhìn thấy, thì United Nations chính là luật lệ khiến người ta tự điều chỉnh bản thân mà không cần bị ép buộc.

Và điều đó, theo trực giác của Vietnam, còn đáng sợ hơn nhiều.

---

Mai họp phụ huynh, chuẩn bị kịch bản.
 
[Countryhumans/Allvietnam] ._Beloved Error_.
Chương 6 - Ranh giới không bước qua.


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Đôi lúc có chửi tục.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chương 6: Ranh Giới Không Bước Qua

Italy Empire rẽ khỏi hành lang chính, bước chân không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước đều mang theo cảm giác không cho phép kẻ phía sau tụt lại.

Vietnam theo sát, khoảng cách giữa hai người vừa đủ để không bị coi là chống đối, nhưng cũng không quá gần để trở nên khiếm nhã.

Cậu cảm thấy rõ ràng ánh nhìn xung quanh vẫn chưa rời đi, dù không còn ai công khai nhìn thẳng, sự chú ý ấy vẫn lơ lửng trong không khí, bám theo từng chuyển động nhỏ nhất của cậu.

|Abc|:Suy nghĩ

Vn: |Chậc, mọi thứ diễn ra là thật…|

|Cái tựa game chết tiệt, tự nhiên đưa tao vào đây…|

Italy Empire không quay đầu lại, nhưng Vietnam có cảm giác như thầy biết rõ mình đang nghĩ gì.

Cảm giác đó khiến sống lưng cậu lạnh đi một chút, bước chân theo bản năng chậm lại nửa nhịp rồi lập tức điều chỉnh, không dám để lộ sơ hở.

Vn: |Mà khoan… sao lúc gặp thầy hiệu trưởng lại không hiện hồ sơ nhân vật nhỉ?|

|Thử thách người chơi à?

Hay là… cấp độ quá cao?|

Cậu nghiêng mắt nhìn bóng lưng phía trước, dáng người thẳng, vai rộng, mọi chuyển động đều gọn gàng và kiểm soát.

Italy Empire không giống một NPC được thiết kế để làm nền, mà giống như một biến số chủ động, có thể phá vỡ luật chơi nếu muốn.

Việc phải đi theo một kẻ mang chỉ số nguy hiểm A+ khiến Vietnam nhận ra nghịch lý trớ trêu nhất của trò chơi này: muốn sống sót, cậu phải ở gần thứ nguy hiểm nhất.

Italy Empire dừng bước trước cửa lớp, không tiến thêm dù chỉ nửa bước, như thể ranh giới này đã được định sẵn từ trước.

Thầy quay người lại, ánh mắt lướt qua bảng tên treo trên cửa rồi dừng lại ở Vietnam, khóe môi nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, mang theo ý vị chẳng mấy đứng đắn đối với một người có chỉ số nguy hiểm cấp A+.

“E hèm,” Italy Empire cất tiếng, giọng trầm nhưng cố tình kéo dài một nhịp, “đây là lớp của trò.”

Vietnam đứng thẳng người theo phản xạ, còn chưa kịp nói gì thì thầy đã tiếp lời, dáng vẻ hoàn toàn không vội vàng.

“Đứng đây đến khi trống vào,” Italy Empire nói, ánh mắt hờ hững nhưng áp lực thì không hề giảm, “rồi giáo viên chủ nhiệm sẽ đưa trò vào.”

Vn: |Thật tuyệt… bị bỏ lại ngay cửa lớp, trước mặt là mấy chục ánh mắt chưa kịp nhìn nhưng chắc chắn đang chờ.|

|Cái trò chơi này đúng là biết cách làm người ta căng thẳng.|

Italy Empire xoay người, bước lùi nửa bước, như thể mọi chuyện đã xong xuôi.

Trước khi rời đi hẳn, thầy nghiêng đầu lại, nụ cười trên môi rõ ràng hơn, mang theo chút trêu ghẹo không che giấu.

“Thầy đi đây,” Italy Empire nói, giọng nhẹ tênh.

“Bye~”

Vn: |…Thật sự là còn vẫy tay trong tưởng tượng luôn ấy.|

|Một nhân vật A+ mà hành xử thế này thì chỉ có hai khả năng: hoặc là thầy thấy tao thú vị, hoặc là mình sắp gặp chuyện.|

Bóng lưng Italy Empire khuất dần ở cuối hành lang, để lại Vietnam đứng một mình trước cửa lớp, lưng thẳng nhưng vai hơi cứng, cảm giác bị soi không còn trực diện, nhưng lại âm ỉ hơn.

Cậu biết rất rõ, việc được một nhân vật cấp A+ đích thân đưa tới tận đây không phải là chuyện nên tự hào, mà là một dấu hiệu.

Chuông chưa reo, cửa lớp vẫn đóng, và Vietnam đứng đó, giữa ranh giới của “chưa vào cuộc” và “đã bị kéo vào trò chơi”, với trực giác mách bảo rằng từ giây phút này trở đi, không còn nước đi nào thực sự an toàn nữa.

?...?

Chuông vẫn chưa reo.

Vietnam đứng yên trước cửa lớp, hai tay buông thõng bên người nhưng trong đầu thì hoàn toàn ngược lại, hàng loạt suy nghĩ va vào nhau đến mức khiến cậu phải nghiến răng, chân mày vô thức nhíu lại.

Vietnam :|Bình tĩnh… bình tĩnh.|

|Chỉ là đứng đợi thôi mà.|

|Nhưng đứng trước cửa lớp, bị cả trường soi, lại còn vừa bị một A+ đưa tới… cái này mà là màn mở đầu á?|

Cậu khẽ siết tay, như thể đang đấm nhau với chính dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, biểu cảm không kiểm soát được mà lộ ra một chút khó chịu xen lẫn bực bội.

Ngay khoảnh khắc đó, Italy Empire—tưởng như đã đi xa—bỗng chậm lại một nhịp.

Thầy không quay hẳn người, chỉ hơi nghiêng đầu, liếc mắt ra sau một cách rất kín, rất nhanh, đủ để bắt trọn dáng vẻ kia của Vietnam.

Khóe môi Italy Empire cong lên một chút.

Italy Empire: |Pfft… nhìn như con mèo nhỉ.|

Không phải kiểu mèo hiền lành ngoan ngoãn, mà là loại mèo bị ném vào môi trường lạ, dựng lông trong im lặng, vừa cảnh giác vừa không chịu thua.

Italy Empire thu lại ánh nhìn ngay sau đó, bước tiếp như chưa từng quay đầu, để lại Vietnam hoàn toàn không hay biết rằng mình vừa bị “đánh giá” theo một cách cực kỳ không ổn.

Vn: |…Sao tự nhiên thấy lạnh sống lưng vậy?|

|Cảm giác như có thứ gì đó vừa lướt qua mình.|

Hành lang lại trở về vẻ yên tĩnh ban đầu.

Vietnam vẫn đứng trước cửa lớp, còn Italy Empire thì đã rẽ hẳn sang lối khác, nhưng một điều đã rất rõ ràng—thầy không chỉ đưa cậu tới đây cho xong nhiệm vụ.

Thầy đang để mắt tới cậu, theo cách nhẹ nhàng nhất, và cũng nguy hiểm nhất.

---
 
[Countryhumans/Allvietnam] ._Beloved Error_.
Chương 7 - The Seat That Wasn't Chosen


!!LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đôi lúc có chửi tục.

Cảnh báo :chương này đặc biệt cringe!!

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chapter 7: The Seat That Wasn’t Chosen

Cánh cửa lớp mở ra đúng lúc chuông vang lên, âm thanh khô và ngắn, đủ để kéo toàn bộ sự chú ý trong hành lang dồn về một điểm.

Vietnam đứng thẳng người theo phản xạ, tay đặt sát bên hông, biểu cảm được kiểm soát ở mức trung tính dù tim đập nhanh hơn bình thường.

Cánh cửa mở rộng hơn, một người bước ra trước.

Không cần bảng tên, không cần giới thiệu, khí áp vô hình quanh người đó đã đủ để Vietnam nhận ra: giáo viên chủ nhiệm.

ASEAN.

Ngoại hình thầy không mang cảm giác “thân thiện” theo bất kỳ tiêu chuẩn nào.

Gương mặt góc cạnh, đường nét rõ ràng, ánh mắt sắc nhưng không gay gắt, giống như một lưỡi dao được đặt trong vỏ, chưa rút ra nhưng luôn hiện hữu.

Tóc sẫm màu buộc gọn phía sau, từng cử động đều mang tính kỷ luật tuyệt đối.

Ánh mắt ASEAN dừng lại ở Vietnam một nhịp lâu hơn mức xã giao.

“Trò là học sinh mới,” thầy nói, giọng trầm, không phải câu hỏi.

Vietnam gật đầu ngay lập tức.

“Vâng, thưa thầy.”

Một lớp chữ mờ hiện lên trước mắt cậu, chậm và ổn định, như thể hệ thống đang cân nhắc mức độ can thiệp.

[SYSTEM NOTICE]

High-Rank Authority Detected.

Subject: ASEAN – Association of Southeast Asian Nations.

Role: Homeroom Teacher.

Authority Level: A

Threat Level: Conditional.

Note: Emotional fluctuation advised to remain minimal.

Dòng chữ tan đi rất nhanh, để lại cảm giác lành lạnh nơi thái dương.

ASEAN không nói thêm, chỉ xoay người, ra hiệu bằng một cử động rất nhỏ của bàn tay.

“Theo tôi.”

Vietnam bước theo sau, lần này không còn ánh nhìn công khai soi mói như khi đi cùng Italy Empire, nhưng bù lại, cảm giác bị đánh giá lại rõ ràng hơn, trực diện hơn.

Mỗi bước chân tiến vào lớp học giống như đang vượt qua một lớp kiểm soát vô hình.

ASEAN đứng trước bục giảng, quay lại đối diện cả lớp.

“Ngồi xuống,” thầy nói với Vietnam, giọng không cao nhưng đủ nặng để không ai dám phản ứng thừa.

Vietnam bước vào trong, chọn đúng vị trí được chỉ.

Người ngồi cạnh đã có mặt từ trước, nhưng cậu không quay sang nhìn.

Chỉ khi lưng chạm ghế, cậu mới nhận ra mình đang nín thở từ lúc nào.

Vn: |…Vậy là vô học thật rồi.|

|Không phải cutscene.|

ASEAN đứng trên bục giảng, ánh đèn từ cửa sổ chiếu xiên làm lộ rõ gương mặt thầy lần nữa, sắc lạnh nhưng ổn định, như một trụ cột ép buộc cả căn phòng phải giữ trật tự quanh mình.

“Tôi không quan tâm các anh chị từng là gì,” ASEAN nói, ánh mắt lướt qua từng dãy bàn.

“Từ thời điểm này trở đi, trong lớp của tôi, trật tự là ưu tiên.”

Vietnam đặt tay lên mặt bàn, đầu ngón tay khẽ siết lại.

Vn: |Cấp A…

đúng là không cần lên giọng.|

|Chỉ đứng đó thôi cũng đủ ép người ta im lặng.|

Hệ thống không xuất hiện thêm.

Không gợi ý, không cảnh báo.

Vn: |…Nghĩa là hiện tại chưa chết được.|

|Ngon.|

---

Thấy chưa 💔,cringe nhất từ trước đến giờ...
 
[Countryhumans/Allvietnam] ._Beloved Error_.
Chương 8 - Bên Cạnh Một Kẻ Đang Ngủ


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Đôi lúc có chửi tục.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chương 8: Bên Cạnh Một Kẻ Đang Ngủ

ASEAN đặt sổ điểm xuống bàn giáo viên, tiếng bìa chạm mặt gỗ vang lên khô và dứt, đủ để kéo sự chú ý của cả lớp về một hướng duy nhất.

“Tôi là ASEAN,” thầy nói, không cần cao giọng, “giáo viên chủ nhiệm của các trò, đồng thời phụ trách môn Toán.”

Không khí trong lớp lặng đi thấy rõ, như thể có ai đó vừa điều chỉnh áp suất.

“Ở đây,” ASEAN tiếp, ánh mắt lướt qua từng hàng ghế, “Toán không chỉ là con số.

Nó là trật tự, là suy luận, là khả năng không phạm sai lầm khi đứng trước lựa chọn có giới hạn.”

Thầy dừng lại một nhịp, khóe mắt khẽ hạ xuống.

“Ai không theo kịp, tự chịu trách nhiệm.”

Vietnam ngồi yên, lưng thẳng, ánh mắt hướng về bảng nhưng sự chú ý lại bị kéo lệch bởi người bên cạnh.

Cậu chỉ thấy được một phần nghiêng của khuôn mặt, mái tóc sáng màu rối nhẹ, tai mèo khẽ động theo nhịp thở đều, rõ ràng là đang ngủ.

Dáng ngồi không phòng bị, một tay gối đầu, tay còn lại buông thõng bên mép bàn.

Vn: |…Ngủ thật à?|

|Trong lớp của một giáo viên cấp A luôn?|

|Hay là… quá quen rồi.|

Hệ thống chớp lên rất khẽ, chỉ một lần.

[SYSTEM NOTICE]

Seatmate Detected.

Status: Inactive (Sleep State).

Threat Level: Unassessed.

Recommendation: Maintain Neutral Presence.

ASEAN quay người viết công thức lên bảng, phấn trắng kéo thành những đường thẳng gọn gàng, không dư nét.

“Chép,” thầy nói ngắn gọn, không cần giải thích thêm.

Vietnam cúi xuống, cầm bút, nét chữ đều và chắc, nhưng khóe mắt vẫn thỉnh thoảng liếc sang bên cạnh.

Người kia vẫn chưa tỉnh, hơi thở chậm rãi, tai mèo khẽ giật một cái rất nhỏ khi có tiếng phấn rơi mạnh hơn bình thường.

Vn: |Nhân miêu à…|

|Chưa hiện hồ sơ.|

|Không biết là chưa kích hoạt hay cố tình bị ẩn.|

Vài phút trôi qua, lớp học chìm trong nhịp viết đều đều thì người bên cạnh Vietnam khẽ cử động.

Bàn tay đang gối đầu trượt xuống một chút, mái tóc lay nhẹ, tai mèo dựng lên rồi cụp xuống theo quán tính.

Đôi mắt khẽ mở ra, màu sắc sẫm và trầm, mang theo vẻ mơ màng của người vừa bị kéo khỏi giấc ngủ sâu.

Japan chớp mắt một lần, hai lần, như để xác nhận thực tại, rồi ánh nhìn vô thức nghiêng sang.

Ánh mắt ấy chạm thẳng vào Vietnam.

Không có biểu cảm rõ ràng, chỉ là một cái nhìn ngắn, đủ lâu để nhận diện, đủ ngắn để không bị coi là soi mói.

Japan hơi nhíu mày, tai mèo khẽ động, rồi quay mắt về phía bảng, như thể vừa tiếp nhận thêm một chi tiết mới trong bức tranh quen thuộc.

Vn: |…ảnh vừa nhìn mình. |

|Nhưng không hỏi.|

|Lạ thật.|

Japan duỗi người rất nhẹ, tránh gây tiếng động, rồi chống cằm nhìn bảng, dáng vẻ tỉnh táo hẳn lên, như thể việc có thêm một người ngồi cạnh là chuyện không đáng để bận tâm.

ASEAN vẫn giảng bài, giọng đều, nhịp ổn định, không một lần quay xuống kiểm tra phản ứng của lớp, nhưng Vietnam biết rất rõ, không có chuyển động nào lọt khỏi tầm kiểm soát của thầy.

Vn: |Ngồi cạnh một nhân miêu vừa ngủ gật.|

|Phía trên là giáo viên cấp A.|

|Cái ghế này…

đúng là không phải do mình chọn.|

---

Phát hiện đọc chùa(▰˘︹˘▰).
 
[Countryhumans/Allvietnam] ._Beloved Error_.
Chương 9 - Kẻ Ngoài Phương Trình.


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Đôi lúc có chửi tục.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Chương 9 – Kẻ Ngoài Phương Trình

---

Tiếng phấn dừng lại.

ASEAN quay người, ánh mắt lướt qua lớp học một vòng chậm rãi, như thể đang rà soát lại trật tự vừa được thiết lập.

“Giờ,” thầy nói, giọng đều, “tôi cần một người giải bài này.”

Đầu phấn gõ nhẹ lên bảng, chỉ vào dãy ký hiệu còn dang dở.

“Trò,” ASEAN nói, ánh mắt dừng lại rất chính xác, “làm.”

Không khí quanh Vietnam chùng xuống một nhịp.

Vn: |…Tới rồi.|

|Mới vào lớp chưa đầy một tiết.|

Vietnam đứng dậy, ghế kéo ra rất khẽ, bước lên bảng.

Bài toán không khó theo nghĩa thông thường, nhưng cách đặt điều kiện thì kín, nếu suy nghĩ theo lối quen thuộc rất dễ tự đẩy mình vào ngõ cụt.

Vn: |Không phải kiểm tra Toán.|

|Là kiểm tra cách mình chọn đường.|

Cậu cầm phấn, viết chậm rãi, từng bước rõ ràng, không sửa, không dư nét.

Khi dấu bằng cuối cùng được đặt xuống, cả lớp vẫn im lặng.

ASEAN nhìn bảng, rồi nhìn Vietnam.

Một nhịp ngắn.

“Ngồi xuống,” thầy nói.

Không khen.

Không chê.

Vietnam quay về chỗ, cảm giác căng trong lồng ngực hạ xuống khi lưng chạm ghế.

Vn: |…Qua rồi?|

|Hay chỉ là bắt đầu.|

Japan nghiêng người sang một chút, khuỷu tay chống lên bàn, đuôi mèo khẽ khẽ đung đưa phía sau như thể đang rất thư giãn.

Ánh mắt cậu ta nheo lại, mang theo chút tò mò pha lẫn thích thú không hề giấu giếm.

Jp: “Oa… cậu làm được bài đó hả?”

Japan kéo dài giọng ở cuối câu, nghe giống một lời cảm thán vô hại hơn là khen ngợi thật sự.

“Nâng cao đó trờiiii~”

Vietnam khựng lại nửa nhịp, rồi quay sang, khóe môi nhếch lên một nụ cười gượng, đủ lịch sự để không bị coi là lạnh nhạt.

Vn: “Ừm…

ừ, cũng thường thôi.” //cười trừ//

Japan bật cười khe khẽ, vai rung nhẹ, nhưng ánh mắt thì không hề cười theo.

Nó lướt qua Vietnam từ đầu đến cuối, nhanh và chính xác, như một thói quen đã ăn sâu.

“Thường mà viết gọn vậy à?”

Japan hỏi, giọng vẫn nhẹ tênh.

“Tớ làm bài đó chắc còn dư thêm hai dòng để cho thầy thấy mình đang… cố gắng.”

Vn: |…Cợt nhả thật.|

|Nhưng không phải kiểu nói cho vui.|

Vietnam không trả lời ngay, chỉ khẽ nhún vai.

“Mỗi người một kiểu.”

Japan nhìn cậu thêm một giây nữa, rồi gật đầu, như thể câu trả lời đó vừa đủ để ghi nhớ.

Tai mèo khẽ giật, đuôi ngừng đung đưa.

“Ừ,” Japan nói, chống cằm nhìn bảng.

“Kiểu của cậu… dễ sống hơn.”

Câu nói nghe như bâng quơ, nhưng Vietnam cảm thấy rõ ràng có gì đó lướt qua sống lưng.

Vn: |Dễ sống?|

|Hay là… dễ bị để ý.|

ASEAN tiếp tục giảng bài phía trên, giọng đều đều, nhưng Vietnam không bỏ lỡ khoảnh khắc ánh mắt thầy lướt qua chỗ mình rồi chuyển sang Japan, rất nhanh, rất kín.

Japan như không nhận ra, hoặc giả vờ không nhận ra, vẫn giữ vẻ lười biếng quen thuộc, tay xoay cây bút một vòng rồi đặt xuống bàn.

“À,” Japan nói tiếp, nghiêng đầu sang phía Vietnam lần nữa, giọng hạ thấp.

“Tên tớ là Japan.”

Không có bắt tay.

Không có nghi thức xã giao.

Chỉ là một lời thông báo.

Vn: “…Vietnam.”

Japan cười, lần này là cười thật, nhưng nụ cười đó không chạm tới mắt.

“Biết rồi.”

Vn: |…Biết?|

|Từ lúc nào?|

Chuông báo hết tiết vang lên ngay sau đó, cắt ngang mọi suy nghĩ còn dang dở.

Học sinh bắt đầu xôn xao đứng dậy, nhưng Japan vẫn ngồi yên, không vội vàng.

Japan liếc nhìn Vietnam lần cuối trong tiết học đó.

“Hy vọng,” cậu ta nói nhẹ, “chúng ta ngồi cạnh nhau lâu lâu chút.”

Vn: |…Không biết là lời xã giao.|

|Hay là một dạng dự báo.|

Vietnam đứng dậy, cảm giác rất rõ ràng rằng chỗ ngồi này — và người ngồi cạnh — sẽ không chỉ xuất hiện trong một tiết Toán đơn thuần.

---
 
Back
Top Bottom