Cập nhật mới

Khác [countryhumans ] [ allviet nam ] Hắc hóa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
314499719-256-k812764.jpg

[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Tác giả: Qu-TanCielo27
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại : allvietnam , boylove

Cốt truyện : thời gian sau khi chiến tranh kết thúc , hòa bình được lập lại thì Việt Nam đã thay đổi .

Không còn như trước đây , cậu trở lên lạnh lùng và trầm tĩnh hơn .

Đón xem hành trình chinh phục Việt Nam của các công

Bối cảnh : hiện đại

Ảnh bìa : EirlysMerilain2k9



vietnam​
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 1


LƯU Ý trước khi đọc 📌📌📌

1 Đây là thể loại boy love .

Ai dị ứng vui lòng lặng lẹ thoát khỏi truyện

2 Truyện chỉ nhằm mục đích giải trí không có ý định xúc phạm bất cứ quốc gia nào

3 Nếu có H sẽ báo trước ai không đọc được hãy bỏ qua

4 Cấm đục thuyền dưới mọi hình thức .

Hãy tôn trọng thuyền của tác giả

5 Vui lòng không mang truyện đi nếu không được cho phép

--------------------------

- China , tại sao ? _ Việt Nam ngồi dưới đất thẫn thờ nhìn người tên China đang đứng trước mặt mình .

Đằng sau là những tiếng hét thảm thiết của người dân .

Khung cảnh lúc này vô cùng hỗn loại , xung quay toàn là máu và xác chết

- ... _ Hắn không nói gì chỉ im lặng nhìn cậu

- Anh đã hứa sẽ không đi xâm lược nữa mà , anh đã nói chúng ta sẽ sống hòa bình với nhau mà _ Việt Nam đưa đôi mắt vô hồn nhìn hắn

- Xin lỗi .

Ta không thể mất em _ China ôm cậu vào lòng

.

.

.

.

.

.

.

.

- France , mau dừng tay lại .

Người dân của tôi _ Việt Nam cố gắng vùng ra khỏi những sợi xích đang giam giữ mình

- Em đứng yên đó , ta không muốn làm em bị thương my lady .

Còn bọn chúng dám chống đối ta , chúng căn bản chế.t không đang tiếc _ France ngăn cậu làm loạn

.

.

.

.

.

.

.

- United States of America , trả lại anh trai cho tôi _ Việt Nam căm phận nhìn hắn

- Là tên đó muốn vậy , ta đâu có ép buộc hắn đâu My Love _ America nheo mắt đầu nham hiểm nhìn cậu

- Em có thể đi cùng hắn ta mà _ America

- Không bao giờ !!! _ Việt Nam bực mình hét lên

.

.

.

.

.

.

.

.

- Không ổn rồi !!!

Tổ quốc mất tích rồi!!!

Tôi không tìm thấy ngài ấy _ một quân nhân nào đó hốt hoảng chạy lại chỗ những người quân nhân khác đang đứng

- Cái gì ?!!

- Không sẽ bọn chúng dở trò

- Mau báo cho đại tướng

- Các đồng chí có chuyện gì à ? _ người vừa lên tiếng không ai khác ngoài Đại tướng Võ Nguyên Giáp

- Báo cáo Đại tướng , tôi không tìm thấy Tổ quốc , tôi sợ ngài ấy xảy ra chuyện rồi

- À các đồng chí không cần lo .

Tổ quốc đang ở trên kia _ vị Đại tướng đáng kính nọ chỉ tay lên chiếc khinh khí cầu đang bay trên trời

Quả đúng là như vậy ,trên khinh khí cầu Việt Nam đang mặc một bộ áo dài màu đỏ ngắm nhìn lại những hậu quả do cuộc chiến tranh gây ra .

Ánh nắng chiều tà và gió kết hợp lại với nhau tạo ra một bức tranh hoàng hôn tuyệt đẹp .

Việt Nam có vẻ thay đổi rất nhiều , y đã trưởng thành hơn , chững chạc hơn trước .

Chính chiến tranh đã làm cho con người ta trưởng thành nhanh chóng .

Nhưng cái giá phải trả cho sự trưởng thành là quá lớn

- Nếu như các người đã coi lời hứa giữa đôi ta là gió thoảng mây bay thì ta sẽ không vì các người mà rơi nước mắt thêm một lần nào nữa .

Ta tuyệt đối sẽ không vì các người mà để người dân của ta chịu khổ nữa .

Là ta đã sai khi đặt niềm tin vào các người nhưng lần này tuyệt đối sẽ không .

Không có tình bạn nào là vĩnh viễn chỉ có lợi ích quốc gia là vĩnh viễn_ Ánh mắt cậu ánh lên vẻ lạnh lùng và quyết tâm

Hơn 1000 năm Bắc thuộc kết thúc bằng chiến thắng Bạch Đằng năm 938 dưới sự lãnh Đạo của Ngô Quyền

9 năm kháng chiến chống Pháp kết thúc bằng chiến dịch điện Biên Phủ năm 1954 dành thắng lợi .

Chiến thắng này đã buộc Pháp phải ký hiệp định Giơ – ne – vơ về chấm dứt chiến tranh ở Đông Dương vào 21/7/1954

21 năm kháng chiến chống Mĩ kết thúc bằng trận Điện Biên Phủ trên không buộc đế quốc Mĩ phải kí hiệp định Pa-ri vào 27/1/1973

10 giờ 45 phút ngày 30/4 /1975 , xe tăng của ta tiến thẳng vào Dinh độc lập .

Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng

11 giờ 30 phút cùng ngày , lá cờ cách mạng tung bay trên Dinh độc lập .

Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng .

Từ 30/4 đến 2/5 giải phóng các tỉnh còn lại ở phía Nam

Kết thúc 21 năm kháng chiến chống Mĩ , 30 năm chiến tranh giải phóng dân tộc , chấm dứt ách thống trị của chủ nghĩa Đế quốc và chế độ phong kiến nước ta .

Hoàn thành cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân trong cả nước , hoàn thành công cuộc thống nhất đất nước

Mở ra một kỉ nguyên hoàn toàn mới cho đất nước – kỉ nguyên của độc lập , thống nhất đi lên chủ nghĩa xã hội

#29/6/2022
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 2


" Đoàn quân Việt Nam đi ...

" nhạc chuông điện thoại vang lên bất ngờ đã phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của căn phòng

- Alo _ từ trên giường một giường con trai lười biếng nhắc máy lên nghe điện thoại

[ - Việt Nam cậu chưa dậy à ? _ đầu dây bên kia vang lên tiếng nói ]

- Laos ?

Dậy rồi ?

Sao ? _ người con trai nhắc máy không ai khác ngoài Việt Nam

[ - Cậu quên hôm nay có cuộc họp à ?

Tớ sang đón cậu , hãy chuẩn bị đi _ Laos ]

- ...

Được ,lát gặp _ nhớ ra hôm nay bản thân có cuộc họp , y liền ngay lập tức tắt máy

Lười nhắc nằm trên giường thêm một chút nữa rồi y mới đứng dậy đi chuẩn bị

.

.

.

.

Sau một lúc , y thay đồ xong thì đứng nhìn bản thân trước giương .

Sau đó , y tới bàn trang điểm lấy kem che khuyết diểm để che đi quần thâm dưới mắt và vết thẹo ( sẹo ) ở cổ tay .

- Haizzz _ thở dài đầy trán nản , y bước ra khỏi phòng ngủ và bước tới phòng làm việc để lấy tài liệu cho cuộc họp , rồi xuống bước nhà

- Cậu chủ nhỏ , bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi _ người quản gia thấy cậu xuống nhà bèn cung kính nó

- Cháu phải đi luôn , mà các anh cháu đâu bác _ Việt Nam không thấy họ liền hỏi bác quản gia

- Các cậu ấy đã đi công chuyện từ sớm rồi ạ _ quản gia

" Đoàn quân Việt Nam đi ...

" nhạc chuông điện thoại vang lên thêm 1 lần nữa

- Đây _ nhìn tên của người gọi tới rồi y ngay lập tức nghe máy

[ - Xuống sân đi _ Laos ]

- Ok _ Việt Nam nói xong liền cúp máy

- Cháu phải đi rồi , chào bác _ trước khi đi y không quên chào tạm biệt người quản gia

- Chào cậu , hãy đi cẩn thận nhé _ quản gia

- Vâng _ Việt Nam đáp lại trước khi bước ra khỏi cửa

.

.

.

.

.

.

.

.

Sau khi lên xe , thì cả hai người đang trên đường tới chỗ họp .

Lần này họp ở trên đất nước Việt Nam nên cũng không phải đi đâu xa

- Nam , trông cậu có vẻ thiếu sức sống nhỉ ?

Bộ có chuyện gì sao ? _ Laos đang lái xe thấy y từ khi lên xe luôn để đầu óc trên mây liền lên tiếng hỏi

- Không sao , chỉ là đang sắp xếp lại công việc trong đầu thôi _ Việt-bị kéo hồn về liền nhanh chóng trả lời-Nam

- Đừng có quá sức đấy .

Lúc nào tớ cũng thấy đầu óc cậu căng như dây đàn , thả lỏng chút đi _ Laos nheo mắt nhìn y một lát rồi nhanh chóng quay lại với việc lái xe

- Được rồi .

Tớ không phải trẻ con đâu .

Còn cậu tập trung lái xe đi không toang cả hai đứa đấy _ Việt Nam xoa xoa mái tóc của mình liền nghĩ ' tóc dài rồi có lẽ lên đi cắt bớt '

- Haizz _ nhìn Việt Nam lại để đầu óc trên mây , gã cũng bất lực .

Gã thực sự khuyên không được .

Gã cũng hiểu Việt Nam đã khổ như thế nào nên mới lạnh lùng như hiện tại , dù đối với gã đỡ lạnh lùng hơn với mấy người kia nhưng tuyệt nhiên vẫn không như trước đấy

Gã không dám so sánh với y với ngày trước .

Nếu như làm như vậy Việt

Nam sẽ ghét gã mất .

Vì quá khứ bị tổn thướng khiến y tự tạo cho mình 1 vỏ bọc để tự bảo vệ bản thân .

Y tuyệt nhiên sẽ không chấp nhận thêm bớt cứ ai

- Tập trung vào cậu muốn gặp tai nạn à _ Việt Nam nhàm nhạ nói

- A !

Xin lỗi !! _ Laos được giọng nói của Việt Nam kéo về thực tại

Việt Nam không nói gì chỉ nhìn qua cửa kính ô tô , đôi mắt đen dài dài hay có cái nhìn xa xăm .

Không ai biết cậu nghĩ gì , không khí trong xe trở lên im lặng , không ai nói với ai câu nào

Bỗng , Việt nam dựa vào vai Laos

- Tớ mệt _ Việt Nam khẽ cất tiếng nói

- Ngủ đi , lát tớ gọi _ Laos một tay giữ vô lăng , một tay xoa nhẹ đầu cậu

#29/7/2022
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 3


- Ngủ đi , lát tớ gọi _ Laos một tay giữ vô lăng , một tay xoa nhẹ đầu cậu

- Không thể _ Việt Nam

- Tại sao lại không thể _ Laos thắc mắc

- Mệt nhưng không ngủ được .

Cứ mỗi lần ngủ cơn ác mộng lại xuất hiện_ Việt Nam nhìn bàn tay mình đang kịch liệt run rẩy sợ hãi

- Việt Nam à ... _ Laos nhẹ giọng nhìn cậu

- Tớ vô dụng quá đúng không ?

Chỉ có chút ám ảnh cũng mãi không vượt qua được _ Việt Nam cố gắng giữ bản thân không run rẩy khi nghĩ tới những kí ức đó

- Không sao có tớ ở đây .

Nếu cậu không thể vượt qua được một mình thì tớ đi cùng cậu _ Laos dừng xe lại , ôm cậu vào lòng an ủi .

Việt Nam để yên cho Laos ôm

Cậu đối với Laos , Cuba , Russia , Israel có tin tưởng rất lớn nhưng nếu nói tin tưởng hoàn toàn thì cậu cũng không chắc .

Việt Nam đã không còn như xưa nữa rồi .

Phải biết rằng chả có tình bạn nào là vĩnh viễn cả , chỉ là lợi ích đất nước là mãi trường tồn

Ai biết được tương lai sẽ xảy ra những chuyện gì cơ chứ ??

Thời gian sẽ chứng minh tất cả ...chẳng qua là ta có đủ thời gian để chứng kiến hay không mà thôi .

Cầu mong tương lai vẫn sẽ bình an , chỉ cần họ không phản bội cậu ...như vậy là đủ rồi

- Đi thôi .

Không muộn mất _ Việt Nam sau khi bình ổn cảm xúc cậu vỗ nhẹ vào lưng Laos

- Được , đi _ Laos có chút luyến tiếc khi buông cậu ra .

Việt Nam ngồi bên cạnh nở một nụ cười nhẹ nhìn Laos trong khi trong lòng không khỏi tự trách bản thân cậu đã quá dễ xúc động .

Có thể là do thiếu ngủ khiến tâm trạng cậu không được ổn lắm .

Phải điều chỉnh lại cảm xúc thôi

.

.

.

.

.

Một lát sau hai người đã có mặt ở cuộc họp .

Cuộc họp được tổ chức ở Việt Nam nhưng người chủ trì là America

Laos đã về chỗ của mình còn Việt Nam vẫn đang loay hoay tìm chỗ

- Haizzz _ Việt Nam thở dài mệt mỏi , cuối cùng cậu cũng kiếm được chỗ của mình .

Nhưng cái cậu không thích là Trung Quốc – gã ngồi sau cậu

Dẫu biết sẽ không tránh khỏi việc gặp hắn nhưng cậu vẫn không dấu được vẻ chán nản khi gã nhìn chằm chằm vào cậu

- Việt Nam buổi sáng hảo _ China mỉm cười nhìn cậu

- Ừ _ Việt Nam lạnh nhạt đáp sau đó nhanh chóng lấy tai nghe đeo lên .

Cậu chọn một bài nhạc nhẹ nhàng rồi lấy tài liệu ra xem lại một lượt trước khi bắt đầu

Gã ngồi đó im lặng nhìn cậu , trong mắt có chút gì đó giao động nhưng nó lại nhanh chóng biến mất

Dù tay cầm tài liệu , mắt vẫn nhìn vào đấy nhưng đầy óc cậu lại để trên mây rồi .

Cậu vẫn đang nghĩ về việc lúc nãy và nhắc nhở bản thân phải cẩn trọng hơn

- Đã đến giờ làm việc .

Mời tất cả mọi người về vị trí _ người chủ trì cuộc họp- America mở mic lên nói .

Nghe vậy mọi người cũng nhanh chóng ổn định vị trí

- Hôm nay chúng ta sẽ bàn về việc biến đổi khí hậu trên toàn cầu .

Như mọi người đã biết , hiện nay băng ở hai cực đã và đang tan ra khiến nhiệt độ Trái Đất ngày một tăng cao .

Do đó chúng ta cần chung sức để ứng phó với việc biến đổi khí hậu .

Theo tôi thì .... _ America sau khi mọi người

đã ổn định liền bắt đầu cuộc họp

Việt Nam ngồi tập trung nghe và nhanh chóng notes lại các ý quan trọng .

Buổi họp kéo dài khoảng 2 tiếng đồng hồ

- Cảm ơn sự hợp tác của mọi người .

Nếu không còn vấn đề thì cuộc họp kết thúc tại đây _ America nói xong liền tắt mic đi

Việt Nam nghe vậy cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc

Đang thu dọn thì thư kí của America tới tìm cậu

- Thưa ngài , tổng thống của chúng tôi có chuyện cần nói với ngài .

Nếu ngài không phiền _ người thư kí cung kính nói

- ....

Được , phiền quý cô đây chuyển lời 10 phút nữa tôi sẽ tới _ Việt Nam dù khống muốn cũng phải đồng ý

- Tất nhiên thưa ngài , một lát nữa xin ngài hãy tới phòng chờ _ cô thư kí

- Được _ Việt Nam nhẹ nhàng gập đầu .

Sau đó cô thư kí cũng rồi đi

Việt Nam tiếp tục thu dọn đồ đạc

- Ư ! ... _ cơn đâu từ bụng bộng ập tới khiến cậu phải nhăn mặt .

Việt Nam giât mình nhớ ra mấy ngày nay bản thân cậu quên chưa uống thuốc

- Việt Nam !! _ China bật dậy khỏi ghế khi thấy cậu suýt ngã may mà bám được vào bàn , gã lo lắng nhìn cậu đang đổ mồ hôi lạnh vì đau đớn

- ... _ Việt Nam không nói gì chỉ trừng hắn .

Điều này khiến gã chỉ biết đứng yên

- Thật ồn ào _ Việt Nam lẩm nhẩm trong miệng " Nhanh chóng đi gặp tên đó rồi còn về uống thuốc "

Sau khi thấy đỡ đau hơn chút liền nhanh chóng rời đi để lại China thẫn thờ nhìn bóng lưng cậu rời đi

#2/9/2022

Khụ khụ ...

Giờ nhìn lại lịch đăng mới thấy cả tháng thậm chí là hai tháng mới đăng bộ này được có 1 chap

Cả bộ "Tìm lại" cũng không khá hơn là bao
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 4 : America


Sau khi thấy đỡ đau hơn chút liền nhanh chóng rời đi để lại China thẫn thờ nhìn bóng lưng cậu rời đi

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Việt Nam nhanh chóng tìm đến nơi cần tới .

Khi đã tìm tới thì cậu lập tức bước vào mà không cần gõ cửa

Kẻ ở trong phòng chắc chắn cũng đã đoán ra người mình cần đã tới

- Ngươi muốn gì ? _ Việt Nam sau khi bước vào phòng thẳng thừng nhìn kẻ đang ngồi trên trước ghế da đắt tiền trước mặt .

Cậu không có thời gian để giây đưa với gã

- Thôi nào đừng căng thẳng như thế chứ _ gã cười cười nhìn người trước mặt đáng đứng cách mình tận 2m

- Có gì nói luôn đi .

Ta không có thời gian đâu _ Việt Nam lạnh nhạt đáp

- Hỡi quý ngài nông dân của tôi , cớ sao lại lạnh lùng như vậy _ gã đứng dậy khỏi bàn làm việc tới gần cậu , khuôn mặt gã vẫn giữ nguyên nụ người thương hiệu

Việt Nam thấy gã đang tới gần thì liên tục lùi lại cho tới khi lưng đập vào cánh cửa

Cậu tính mở cửa chạy ra ngoài thì

.

.

.

.

.

- Mẹ nó !!!

Ngươi khóa cửa làm gì ?!! _ đúng vậy America đã kích hoạt khóa tự động ngay khi cậu bước vào phòng

- Còn làm gì ngoài việc tránh quý ngài của tôi trốn khỏi đây khi tôi chưa cho phép chứ _ gã vẫn giữ nụ cười trên khuôn mặt mà từ từ dồn cậu vào sát cánh cửa , sau đó dùng hai tay chặn hai bên để cậu không thể chạy được

- Tên khốn !!!

Bỏ ra mau lên !! _ Việt Nam khó chịu mà lên tiếng

Gã nghe vậy cũng không có biểu hiện gì , chỉ đơn giản im lặng quan sát cậu

Không khí trong phòng lúc này được bao chùm bởi sự im lặng đến ngột ngạt

Bỗng , gã đặt hai tay lên má cậu ép cậu nhìn thẳng vào mặt gã , Việt Nam bị giữ không thể phản kháng chỉ có thể nhìn gã .

Khi nhìn thấy đôi mắt gã cậu liền sững người .

America hay đeo kính râm để che đi cảm xúc nhưng cậu cũng đã nhìn thấy mắt hắn một vài lần .

America - Gã có đôi mắt màu xanh tuyệt đẹp , nó như một viên kim cương the hope diamond ( viên kim cương hy vọng ) .

Đáng tiếc những lần trước nhìn thấy đôi mắt ấy , nó đều mang theo sự điên cuồng , sự ích kỷ và cả dục vọng khiến đôi mắt vốn tinh khiết như kim cương ấy bị vẩy vẩn không thương tiếc .

Mà đã là kim cương có đẹp tới mấy mà không tinh khiết thì viên kim cương cũng sẽ mất đi giá trị của nó mà thôi .

Nhưng bây giờ , đôi mắt ấy lại mang một thứ gì đó rất lạ ... dịu dàng ... hối hận ... và có chút gì đó cưng chiều ...

Việt Nam có chút ngớ người khi nhìn vào đôi mắt ấy , nhưng cũng rất nhanh cậu đã bình ổn lại cảm xúc

- Ý gì đây ? _ Việt Nam lạnh lùng nhìn gã , còn gã chỉ nhìn cậu mà không nói gì .

Bỗng gã ngục đầu xuống cổ cậu .

- !!! _ Việt Nam giật mình theo phản xạ cố đẩy gã ra nhưng không thể .

- Yên nào .

Chỉ một chút thôi _ America hít lấy mùi hương nhẹ nhàng của cỏ cây trên người cậu

Việt Nam im lặng làm theo .

Nhưng gã vốn hiểu rõ cậu chỉ đang chờ gã thả lỏng cảnh giác sau đó sẽ ngay lập tức vùng ra .

Do đó gã sẽ đi trước một bước

- Ư woa !! _ Việt Nam bất ngờ bị gã vác lên vai

- Bỏ ta xuống !!! _ Việt Nam không ngừng làm loạn nhưng sức lực lại không có nhiều ' mẹ kiếp , chóng mặt quá đi mất ' .

Đã mệt rồi thì chớ , giờ lại còn phải giây dưa với tên khốn này

Gã không có ý định cho cậu xuống , vác cậu thẳng tới phòng ngủ bên cạnh .

Đặt cậu xuống giường và không quên khóa cửa lại .

Việt Nam biết bản thân không thể chạy được nên chỉ có thể lui vào một góc giường để tránh gã .

Nhắm mắt chờ đợi số phận của bản thân
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 5 : America [2]


Gã nhìn cậu lui vào một góc trốn như vậy , gã cũng không biết làm như thế nào mới đúng .

Gã lại gần nắm lấy cổ chân cậu , kéo lại gần cậu về phía mình

- ...

Này này nguy hiểm quá đấy _ America với trục giác nhạy bén đã nhận ra nguy hiểm .

Gã nhanh chóng nắm lấy cổ tay đang cầm dao tính đâm mình của cậu

- Buông !! _ Việt Nam vừa rút con dao nhỏ giấu trong người ra tính đâm gã thì lại bị gã bắt được

- Ngoan , bỏ dao xuống .

Trẻ con không nên nghịch dao , sẽ đứt tay _ America cười cười nheo mắt nhìn cậu .

Tay gã thêm lực khiến tay cậu run lên vì đau

- Cút !_ Việt Nam trừng mắt nhìn gã .

Đáng ra trước khi bước vào đây cậu lên cầm theo súng mới phải

" Keng " một tiếng động chói tai vang lên , con dao rơi xuống giường bị gã nhanh tay hất xuống đất

Gã kéo cậu nằm xuống giường , ôm cậu vào lòng .

- Ngủ đi , cậu mệt lắm rồi phải không ? _ America dùng lực ôm chặt cậu để đảm bảo cậu không thể thoát ra nhưng cũng không khó chịu

- Rốt cuộc ngươi muốn gì ? _ Việt Nam nheo mắt nhìn gã , cậu cảm thấy tầm nhìn của mình đang rất mơ hồ .

Cố gắng hết sức giữa bản thân bỉnh táo trước kẻ mà cậu cho là " ồn ào và phiền phức "

- Ngủ đi _ America phớt lờ câu hỏi của cậu .

Gã nói xong chỉ vỗ nhẹ vào lưng cậu , giống như đang du ngủ vậy

.

.

.

.

.

Chả bao lâu sau , Việt Nam cảm thấy đầu óc cứ ong ong , cảnh giác của cậu đang dần bị nới lỏng .

Sau đó bóng tối nuốt chửng năm giác quan của cậu

Mắt thấy nhịp thở nhịp nhàng của người trong lòng và xác định rằng cậu đã ngủ , gã mới đưa mắt về chiếc máy xông tinh dầu ở góc phòng .

Gã đã bật nó lên trước khi hẹn cậu tới đây nên căn phòng giờ toàn mùi của loại tinh dầu đặc biệt này

( Anh tính toán hết rồi đúng không Mỹ ?!

Dám tính kế với Tổ quốc của tôi !! )

Mùi hương của loại tinh dầu đó là do gã cho người đặc chế riêng .

Tinh dầu là sự kết hợp giữa mùi hương hoa sen với mùi bạc hà , nó rất tốt cho việc thư giãn .

Việt Nam vốn nhạy cảm với mùi hương kết hợp với việc cậu đang mệt mỏi lên làm sao có thể cưỡng lại nó

Kể từ lúc vào phòng cậu đã liên tục ngửi mùi hương đó , lên chìm vào giấc ngủ nhanh là điều dễ hiểu

Ngón tay thon dài thật chậm di chuyển trên gương mặt người thiếu niên đang say ngủ , nhẹ nhàng vuốt ve , tỉ mỉ họa lại từng đường nét của đối phương .

Đôi mắt xanh như một viên kim cương the hope diamond ( viên kim cương hy vọng ) chăm chú nhìn

Muốn đem tất cả lưu lại thật sâu , từ cảm giác , cho đến ký ức .

Người gã thương nhớ bấy lâu đã ở đây rồi !

Nhưng ngay sau đó , sắc xanh tươi sáng trong đôi mắt lãnh đạm của gã lại tối đi , gã phát hiện tay mình dính gì đó .

Nhìn kĩ liền phát hiện ra đó là kem che khuyết điểm , có vẻ cậu đã dùng nó để che đi quần thăm dưới mắt

Nghĩ tới nó khiến gã không khỏi ảo não

Việt Nam sinh ra vào năm 1945 , khi mà nạn đói " tung hoành" mạnh mẽ nhất trên đất nước cậu , điều đó đã khiến cậu bị ám ảnh bởi hình ảnh người dân gầy trơ xương nằm trên đất , những ngôi mộ chôn tập thế do có quá nhiều người chết .

Chưa kể cậu mới ra đời được 1 năm , đất nước đã có chiến tranh thì phải kháng chiến chống Pháp xâm lược lần hai .

Vừa thoát khỏi chiến tranh ,cậu liền lao đầu vào việc giúp đất nước phát triển .

Nhờ như vậy Việt Nam mới có thể phát hiện nhanh đến đáng kinh ngạc như vậy .

Sắp tới Việt Nam có hội nghị , chắc cậu lại lo cho nó lên quên lo cho bản thân đây mà

- ...

Haizzz _ có lẽ gã lên tính đến cách đói phó với cậu khi cậu tỉnh lại

Mừng năm mới

# ngày cuối năm 31/12/2022
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 6: Bệnh(?)


- ...

Haizzz _ có lẽ gã lên tính đến cách đói phó với cậu khi cậu tỉnh lại

- ...

Mà thôi, có lẽ nên tính sau vậy _ America nhìn người thanh niên "trẻ" đang ngủ yên trong lòng.

Gã cũng có khá hơn cậu là mấy đâu, thân là người lãnh đạo gã cũng bù đầu với một công việc đang chờ gã xử lí.

Vậy nên vài phút sau, gã cũng chầm chậm chìm vào giấc ngủ

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Hai tiếng trôi qua, chàng trai có mái tóc màu đỏ nhạt kia khẽ động mi mắt.

Sau đó từ từ mở mắt, chớp chớp vài cái để định hình mọi thứ xung quanh.

Khi đã tỉnh táo, cậu toan ngồi dậy thì mới phát hiện có cánh tay đang đặt trên eo mình.

Cậu ngay lập tức nhớ ra chuyện vừa xảy ra.

Cậu mặt không cảm xúc, nhẹ nhàng bỏ tay gã ra.

Khi cậu vừa đặt chân xuống khỏi giường

"Xoạt" cảm thấy mất đi hơi ấm, dù chưa tỉnh táo gã cũng mạnh mẽ kéo cậu ôm vào lòng.

Việt Nam theo phản xạ, nắm chặt lấy tay gã rồi quay người lại đề lên người gã với tư thế sẵn sàng tấn công.

America cũng không vừa, gã nhận thấy tình hình bất lợi có vẻ bất lợi cho bản thân nên đã vươn tay, một tay nắm lấy cổ cậu, một tay nắm lấy cổ tay trái cậu vật cậu xuống giường.

Việt Nam cũng không để bản thân thất thế dù bị gã ép xuống giường nhưng cậu vẫn không mất đi thế thượng phong.

Cậu vẫn trong tư thế sẵn sàng tấn công

- Bình tĩnh nào, hỡi quý ngài của tôi _ Gã cười cười nhìn cậu

- Cút ngay!! _ Việt Nam gắt lên, màu mắt vàng của cậu có chút sắc đen rồi nhanh chóng biến mất

- Nếu tôi bỏ tay ra cậu sẽ ngay lập tức tấn công tôi đúng không? _ đây là một câu hỏi tu từ.

Gã hơi nhíu mày vì chỉ vừa nãy gã đã thấy ánh mắt cậu có thể khác lạ

- Nếu ngươi không bỏ...

Khụ khụ ...Ư !! _ Việt Nam đang nói bỗng cậu cảm thấy lồng ngực mình như bị thiêu đốt.

Cậu vội vàng ôm lấy ngực và bụng mình, cậu co người lại.

- Nè!

Cậu sao vậy?! _ gã hoảng hốt bỏ tay đang ghìm cậu ra, vội vàng ôm lấy cậu bế lên

- Bình tĩnh, tôi sẽ đưa cậu đến chỗ WHO_ gã vừa bế cậu lên liền phát hiện tay cậu đang nắm chặt ga giường

- Không được... nếu anh dám đi tôi sẽ cạnh mặt anh _ cậu vừa nói vừa thở dốc, sắc mặt của cậu trở nên trắng bệch 'Chết tiệt!!

Sao lại là lúc này?!!

'

- Nhưng... _ gã có chút lưỡng lự

- Cho tôi 10 phút... nếu không đỡ thì tôi sẽ nghe anh _ Việt Nam cố gắng điều chỉnh lại hơi thở của mình, cậu cần khống chế tốt tinh thần của bản thân đã

- ...

Được_ gã nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, gã ngồi yên lặng bên cạnh cậu.

Thỉnh thoáng lấy khăn lau mồ hôi cho cậu

.

.

.

.

.

.

- Đỡ rồi à? _ sau 4 phút, gã cẩn thận mở miệng khi thấy sắc mặt cậu dần tốt hơn

(Gợi ý: Một số nước không thích số 4, mọi người biết lí do không? )

- Ừm...

ổn rồi _ Việt Nam cố nén cơn đau khiến trên mặt cậu đổ đầy mô hôi lạnh

- Tốt nhất là lát nữa cậu lên đi gặp WHO _ gã lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán cho cậu

- Tôi bị đau dạ dày thôi, chưa ăn gì lên bị xót ruột thôi

- ...

Lát tôi đi ăn xong tôi sẽ đưa cậu về luôn

- Không cần.

Tôi tự lo được

- Vậy thì tôi đành phải nói với mấy người "bạn" của cậu để họ "chăm sóc" cậu vậy

- Không được!!

Chết tiệt!!

Tôi đi với anh là được chứ gì?!!

- Được rồi, đừng giận _ gã đưa tay xoa đầu cậu

- Cút! ...

Tôi cảnh cáo anh nếu dám nói thông tin này ra ngoài, tôi sẽ giế.t anh _ cậu hất tay gã ra, cậu suy nghĩ gì đó rồi nhặt con dao bị ném lúc đầu nên kề vào cổ anh

- ...

Được, tôi lấy anh dự của mình để thề_ gã bình tĩnh trả lời.

- ...

Được, nhớ lời anh đấy _ Việt Nam không nói gì chỉ từ từ hạ con dao xuống

- Tất nhiên, vậy giờ cậu cũng nên nói cho tôi biết lúi do cậu bị đau dạ dày chứ nhỉ? _ gã khoanh chân ngồi lên giường, trên môi gã vẫn giữ nụ cười xã giao

- Chả có gì, tại mỗi ngày tôi ăn một giờ khác nhau

- Biện hiện như vậy là cậu bị nặng rồi đúng không? _ lại là một câu hỏi tu từ

- Bao lâu rồi? _ America hỏi cậu

- Cái gì?

- Cậu bị như vậy bao lâu rồi?

- Cũng vài năm rồi _ nghe cậu trả lời xong gã cũng nghĩ gì đó.

Sắc mặt Việt Nam cũng thay đổi

'Ngươi thức giấc rồi sao?

Nhanh hơn ta nghĩ?

Vậy mà lại muốn phá ta, thật không ngoan.

May hôm nay là Mĩ, gã không biết nhiều về văn hóa phương Đông nhưng nếu là Nhật hay Trung Quốc thì lại là truyện khác rồi' Việt Nam đen mặt, tay cậu vô thức nắm chặt ga giường

- Việt Nam!!

- Hả? _ cậu giật mình thoát khỏi suy nghĩ

- Đang nghĩ gì mà tôi gọi mấy lần không nghe vậy?

# 22/05/2023

_____

Ta đã trở lại sau khoảng 5 tháng lặn mất tăm hơi🙂)
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 7: Đi ăn


- Đang nghĩ gì mà tôi gọi mấy lần không nghe vậy? _ America lên tiếng hỏi khi thấy cậu cứ trầm ngâm

- Không có gì.

Đi thôi, nhanh tôi còn phải về nữa _ Việt Nam hít thở sâu, điều chỉnh lại cảm xúc rồi quay qua nhìn gã

- ...

Được để tôi đi lấy xe.

Khi nào xong tôi sẽ nhắn _ gã nhìn cậu một lúc rồi cũng đứng dậy rời đi

- ...

Haizzz _ khi thấy gã đã đi khỏi liền không nhịn được thở dài một tiếng

Cậu lấy chiếc điện thoại ra soạn tin nhắn gửi cho một ai đó rồi mới mới dậy chỉnh lại quần áo.

Việt Nam ngồi trước bàn trang điểm trước phòng, liền phát hiện ra kem che quầng thâm mắt của mình đã có dấu hiệu bị lau đi.

Cậu nhịn không được thầm rủa trong lòng 'Chó chết!!

Tại sao lại là phải dây vào tên đó chứ?!'

"Ting" tiếng thông báo tin nhắn đến đã cắt ngang suy nghĩ của cậu.

Việt Nam liền nhìn qua màn hình điện thoại trên bàn, chỉ thấy thông báo tin nhắn của America gửi tới liền thong thả đứng dậy đi ra ngoài.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Lên ghế phụ đi _ America hạ kính xe xuống nói với Việt Nam đang tính mở cửa ghế sau

- ... _ cậu chả nói gì chỉ lặng lẽ làm theo

Lên xe, thắt dây an toàn xong cậu chỉ yên lặng dựa lưng vào ghế, hai mắt nhắm nghiền.

America nhìn cậu xong cũng không nói gì, gã quay mặt đi tập trung vào việc lái xe.

- ...

Ngươi muốn ăn gì? _ gã liếc mắt qua nhìn cậu

- ...

Cái gì cũng được _ Việt Nam vẫn nhắm mắt dựa vào thành ghế

- Còn mệt sao?

- ...

Không, chỉ có chút mỏi thôi _ Việt Nam chỉ nhẹ nhàng lắc đầu rồi mới từ từ mở miệng

- Vậy lát gửi xe, đi dạo một chút

- Không cần.

Đi bộ để bị nhận diện ra thì phiền lắm hơn nữa ta còn bao nhiêu việc phải lo _ Việt Nam mở mắt ra nhìn khung cảnh bên ngoài, cậu cũng muốn xuống đi dạo.

Thời tiết bên ngoài quả thực rất thích hợp để đi dạo nhưng mà cậu còn một cuộc hẹn hơn nữa cậu cũng không muốn dây vào tên này thêm nữa.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Dạ dày ngươi không tốt không tiện ăn đồ cay hay đồ sống, vẫn là nên ăn mấy món lành mạnh

Hai người họ xuống khỏi xe, không quên lấy khẩu trang và kính để che mặt.

Cả hai sau đó cùng nhau đi vào trong nhà hàng

- Tôi đã đặt phòng số 2 _ gã giơ mã xác nhận đã đặt phòng lên cho nhân viên kiểm tra

- Mời ngài đi bên này _ người nhân viên nọ cúi nhẹ người đưa tay ra mời

- Đi thôi _ Gã dắt tay cậu đi vào trong

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Trong phòng VIP 2

- Cháo hạt sen, trứng gà hấp ngó sen, canh nấm thịt nạc, 2 bát gà nấu tử lương khương, bánh táo...

Vậy đi tạm thời vậy đã _ gã cầm menu lên rồi đọc các món ăn cho nhân viên, gã gọi món bằng tiếng Việt luôn.

- Lấy size nhỏ nhất và thêm một phần sườn nướng và 1 bánh Cheese Steak _ Việt Nam cầm menu lên gọi thêm, thật may là nhà hàng này có để size cho thức ăn

- Vâng.

Vui lòng chờ một lát _ người nhân viên cúi người rồi nhẹ nhàng rời đi

- Chậc.

Phát âm tiếng việt tốt đấy nhưng anh liệu có ăn được mấy món kia không mà gọi như thật vậy?

Đã vậy còn gọi nhiều như vậy, ăn sao nổi? _ Việt Nam quay qua nói nhỏ với America

- Không sao.

Ẩm thực của nước cậu ta có dành cả chục năm cũng không thử hết _ America cũng quay qua nói nhỏ với cậu

- Những món nổi tiếng ta không nói nhưng những món này... dành cho người đau dạ dày mà _ vế sau đương nhiên cậu không nói ra.

Cậu thầm nhíu mày, cậu đâu phải bị đau dạ dày đâu.

Có lẽ gã đã lên mạng tìm hiểu trong lúc chờ cậu xuống xe chăng

- Nhưng ta cũng rất vui, ngươi gọi món thêm món là sợ ta không ăn được à? _ gã hỏi vậy thôi chứ trong lòng cũng có câu trả lời rồi

Việt Nam đương nhiên không nói gì, những gì cậu làm chỉ là "nghệ thuật giao tiếp", chỉ đơn giản như vậy thôi.

Chả biết gã ta lại ảo tưởng cái gì nữa.

" Cộc cộc" tiếng gõ cửa vang lên rồi một lát sau cánh cửa được mở ra, nhân viên đẩy một xe đồ ăn lên và dọn các món lên bàn

- Chúc các ngài ngon miệng _ xong việc họ cũng từ từ lui ra ngoài

- ...

Hôm nào ngươi rảnh?

Ta đưa ngươi đi bệnh bệnh viện kiểm tra _ gã múc một bát cháo đưa cho cậu rồi cũng lấy cho mình một bát

- Không cần, ít nữa ta sẽ có cuộc gặp với Cuba.

Nhờ cậu ấy là được _ Việt Nam cũng nhận lấy bát cháo rồi cũng ăn thử

Uh!

Vừa thơm lại vừa bùi, hương vị thân quen giống như trước đây cha cũng hay nấu cho cậu mỗi khi mùa sen về.

Lâu lắm rồi cậu mới được ăn cháo hạt sen, thật là nhớ hương vị này.

- Thế nào? _ America quay qua hỏi cậu

- Câu này tôi hỏi anh mới đúng _ Việt Nam gắp thêm một số món khác vào bát mình

- ...

Món cháo này với trứng hấp với canh ăn cũng được.

Gà nấu tử lương khương thì... không hợp khẩu vị ta

- Món đó có nguyên liệu là từ vị thuốc tử lương khương _ phải rồi gã còn không thích cái mùi dược liệu thì làm sao ăn được chúng

- Không phải tôi không ăn được chỉ là không thích cái mùi thảo dược.

Một số hương thì thư giãn thật đấy nhưng một số thì mùi rất nồng.

Thật không thể ngửi nổi

- Được rồi ăn sườn nướng với bánh Cheese Steak của anh đi.

đừng bỏ phí đồ ăn

Sườn nướng

Bánh Cheese Steak

Bánh táo

Cháo hạt sen

Gà nấu tử lương khương

Canh nấm thịt nạc

(Ai đọc đọc chap này vào đêm khuya ráng chịu)

# 13/08/2023

Má!!

Chả hiêu sao mình ưu ái cho Ame quá trời!!

Nhưng Quốc Mẫu chưa tha lỗi cho ông đâu, chờ đấy.

Tôi ngoi lên vớt bộ này rồi đó @CaoN172, nới có gần 3 tháng chứ mấy
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 8: Gặp


Sau khi dùng bữa xong, gã đưa cậu về tận nhà.

- ... _ đứng nhìn gã lái lái xe rời đi, cậu có cảm giác bản thân đã bỏ quên việc gì đó rất quan trọng.

Nhưng nhất thời không nhớ được nên... tạm gác lại vậy.

Việt Nam nhún vai rồi quay trở vào nhà.

Tại một nơi nào đó có một người đang ôm điện thoại khóc huhu vì không liên lạc được với cậu.

- Tiểu thiếu gia _ người quản gia cung kính chào hỏi

- Quản gia, người cháu cần đã tới chưa? _ Việt Nam từ từ cởi áo khoác ngoài ra

- Ngài ấy hiện đang ở ngoài vườn hoa _ người quản gia đón lấy chiếc áo từ tay cậu

- Đã mang trà bánh ta chưa? _ cậu xắn ống tay chiếc áo sơ mi bên trong lên

- Đã chuẩn bị xong thưa ngài

- Được rồi _ Việt Nam đi về phía vườn

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Cảm ơn vì đã tới đấy Ger _ Việt Nam nở một nụ cười tiêu chuẩn, rồi từ từ ngồi xuống phía đối diện người nọ.

Người kia sở hữu một nhan sắc khiến người ta liếc mắt xem qua liền không nhịn được mà cảm thấy kinh diễm.

Diện mạo đẳng nhất tuấn mỹ, cặp mắt trong xanh tựa bờ sông Rhine xinh đẹp của Đức, cánh môi mỏng hơi hơi gợi lên cùng với mái tóc vàng xinh đẹp được buộc gọn sau gáy.

(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.

Tui kiếm được gg nên không nhớ nguồn.

Bạn nào có cho mình xin)

Countryhumans "của tôi" thường sẽ ở hình dạng nhân loại, khá hiếm khi họ ở hình dạng nhân quốc

- Đã một thời gian dài, Liebling _ chủ nhân của giọng nói trầm bổng này không ai xa lạ chính là Germany.

- Cũng đã vài tháng trôi qua.

Xin lỗi vì đã để Ger đợi _ Việt Nam tự tay rót trà cho người kia rồi cũng không quên rót cho bản thân

Mùi hương thơm nhè nhẹ của trà nhài và vị đắng của trà hòa quyện cùng với bánh đậu xanh ngọt ngắt lại phù hợp đến lạ.

- Tôi cũng vừa mới tới thôi...

Tôi khá bất ngờ khi nhận được tin nhắn của cậu đó _ nhấp nhẹ ngụm trà rồi người nọ từ từ cất lời.

Cậu tính là để sáng mai mới gặp người kia nhưng người nọ lại đang ở Nhật nên cũng không mất quá nhiều thời gian để đến Việt Nam.

- Vào thẳng vấn đề.

Tôi bị phát giác rồi _ sắc mặt không đổi, Việt Nam vẫn treo trên môi nụ cười thương hiệu

- Ai?!

Thuốc không có tác dụng sao? _ Germany nghiêm túc nhìn người nọ

- Tôi chưa kịp uống.

America, gã gọi tôi tới phòng họp rồi tôi... ngủ quên nên khi dậy đã phát bệnh.

Tôi đã nói gã là bản thân bị đau dạ dày, gã tạm thời đã tin nhưng... _ Việt Nam không nói tiếp

- Nhưng khả năng gã sẽ phát giác có gì đó không đúng?

Vì vậy nên cậu cần tôi trợ giúp _ Germany tiếp lời

- Đúng vậy. _ cậu xoa xoa gáy mũi, dạo này không biết làm sao mà cậu cứ dính vào mấy vụ rắc rối.

- Mà ngủ quên thật không giống cậu chút nào.

Dù có là tác dụng phụ đi chăng nữa

- Là tôi sơ suất

- Đã biết.

Tôi sẽ hỗ trợ Liebling _ Germany không nhanh không chậm trả lời

- Điều kiện vẫn như cũ nhỉ? _ hỏi cũng chỉ có lệ chứ cậu cũng biết thừa câu trả lời, bằng chứng là khi Germany nghe xong chỉ cười nhẹ coi như không phản đối

- Vậy một tuần sau, tôi sẽ tới Đức.

Còn bây giờ cũng không còn sớm nữa, đi máy bay trở về cũng mấy trên dưới chục tiếng đi.

Chi bằng ở lại đây _ Việt Nam đứng dậy

- Vậy đành làm phiền _ Germany cũng đứng dậy đi theo sau Việt Nam

Sau khi sắp xếp chu toàn cho người nọ, cậu mới trở về phòng của mình.

Hôm nay cậu đã ngủ trái giấc, dù bây giờ có nằm cũng sẽ không ngủ được.

Vậy chi bằng ngồi đọc sách hay làm việc đi.

"Cộc cộc" khoảng một canh giờ sau, tiếng gõ cửa vang lên khi cậu đang đọc sách

- Ai vậy? _ cài chiếc kính đọc sách lên tóc và cậu rời mắt về phía cánh cửa

- Liebling, cậu rảnh chứ? _ giọng nói quen thuộc lại vang lên

------Spoil---

Chap sau có "thịt" nha mấy nàng

Nàng nào trước đòi thịt ở chap Ame ấy nhỉ?
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 9: H


❌❌ CẢNH BÁO : 🔞🔞 Không phù hợp với trẻ dưới 18 tuổi

❗️❗️Au sẽ không chịu trách nhiệm nếu bạn cố tình bỏ qua cảnh báo này

——————————

- Liebling, cậu rảnh chứ? _ giọng nói quen thuộc lại vang lên

- ...

Vào đi _ ném cho người bên ngoài một ánh mắt rồi cậu quay người vào phòng.

Germany cũng đi vào trong và đóng cửa lại

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Ahh! ...

Chậm chút...

ư! ..._ trong căn phòng có ánh đèn sáng mờ, ở trên giường hai thân ảnh không ngừng quấn vào nhau

- Liebling...

Ha!_ hắn cúi xuống hôn lên lưng cậu

Việt Nam ôm gối rên lên từng tiếng, phần hông người thanh niên nọ bị gã nâng lên để thuận tiện luân động.

- Đừng...ưm...

để lại... dấu _ cậu cắn môi, cố gắng lại một câu hoàn chỉnh với chút lý trí còn lại, khoái cảm liên tục ập vào đại não khiến cậu không khỏi cảm thấy thỏa mãn

Dươ*g vật dài lại có chút cong, nó liên tục đâm vào tuyến tiền liệt khiến cậu sướng phát điên.

Gã sau khi hôn chán chê lên lưng cậu mới quay qua ôm lấy cậu, lật người cậu lại.

Germany vốn là muốn hôn cậu nhưng cậu lại né đi, gã khựng lại chút rồi chuyển hướng hôn lên trán cậu rồi hôn lên cổ.

Còn tàn nhẫn cắn cậu một phát ở xương quai xanh.

- Ah!!

Đã nói là ...

đừng để lại dấu cơ mà!! _ Việt Nam mở to mắt kinh hãi, không phải chứ, mai cậu còn có chuyến viếng thăm.

- ...

Xem ra cậu vẫn còn tỉnh táo nhỉ? _ gã thì thầm vào tai cậu

Nhìn xuống phần bụng thon gọn của cậu hiện đang nhô lên do có dị vật trong đó, gã lấy tay nhấn lên phần nhô đó

- Ahhh! _ khoái cảm truyền lên đại não khiến cậu không kiềm được sung sướng mà lên đỉnh

-Mới chỉ có như vậy mà đã ra rồi sao?

Còn phải luyện nhiều lắm _ nói rồi gã lại tiếp tục chuyển động, một tay giữ hai tay cậu lên đầu, một tay hắn nâng eo cậu lên

- Khoan!

Tôi vừa... _ chưa kịp nói hết câu đã bị hắn điên cuồng tập kích khiến cậu chỉ có thể phát ra được những tiếng rên rỉ vô nghĩa.

Đã vậy hắn còn tàn nhẫn liên tục nhấn tay lên phần nhô trên bụng cậu khiến Việt Nam sướng đến mức quên thở.

Căn phòng tối đó tràn ngập vị tình dục của hai kẻ lắm tiền, lắm quyền.

.

.

.

.

.

.

.

"Rào rào" tiếng nước tràn ra khỏi bồn khi có người bước vào.

Germany bế cậu từ từ bước vào bồn tắm, cẩn thận để cậu dựa vào ngực mình rồi hắn ngửa cổ dựa vào thành bồn để thư giãn.

- ...

Hử?

Tỉnh rồi sao? _ cảm nhận được người trong lòng có chút động tĩnh, hắn liền cúi xuống ôm lấy cậu

- ...

Nước _ Việt Nam vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, ánh mắt cậu lờ mờ như người buồn ngủ

- Chờ chút, tắm xong tôi sẽ lấy nước cho cậu _ Nhanh chóng tẩy sạch cho cả hai rồi choàng áo tắm lên người và bế cậu sang phòng mà cậu đã chuẩn bị cho hắn.

Dù gì giường của cậu, tạm thời chưa thể ngủ được

Đặt cậu xuống giường, cầm chai nước trên kệ rồi cẩn thận đút cho cậu từng chút một đến khi cảm thấy đã đủ thì liền dừng lại.

Nhìn đồng hồ, chỉ còn khoảng 2 tiếng nữa Mặt Trời sẽ mọc.

Hắn nằm bên cậu cậu, cẩn thận vỗ về cho cậu chìm vào giấc ngủ rồi hắn mới chầm chậm chìm vào giấc ngủ.

# 2/11/2023

Chap này hơi ngắn nhưng tui đỏ hết mặt rùi.
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 10: Hậu "tình"


Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, nhẹ nhàng vẽ lên những vệt vàng ấm áp trên chiếc giường.

Hai con người đang say giấc nồng, chìm trong sự êm ái của buổi sáng bình yên.

Chàng thiếu niên khẽ khàng mở mắt, dụi dụi đôi mắt ngái ngủ.

Ánh nắng lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt to tròn, long lanh như giọt sương.

Chàng đưa tay vén mái tóc rối bời, khẽ xoay người sang bên cạnh.

Chàng trai kia vẫn còn chìm trong giấc ngủ, khuôn mặt thanh tú đó vẫn bất động như tượng.

Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo như bản nhạc chào ngày mới.

Tiếng gió xào xạc qua tán lá cây tạo nên âm thanh du dương, êm ái.

Trong căn phòng, bầu không khí trong lành của buổi sáng sớm dần bao trùm lấy hai con người đang nằm trên giường.

Người thiếu niên khẽ nhúc nhích, nhẹ nhàng gỡ đôi tay khỏe khoắn đang ôm lấy mình ra.

Gã khẽ mở mắt, nụ cười rạng rỡ nở trên môi khi nhìn thấy cậu.

Hai ánh mắt nhìn nhau.

- ...

Trời không còn sớm nữa.

Anh không chuẩn bị sẽ trễ giờ bay đấy _ cuối cùng Việt Nam cũng lên tiếng phá vỡ sự yên lặng

- Ừ nếu vậy tôi ở đây luôn cũng được _ gã người Đức nằm nghiêng người lười nhác nhìn cậu

"..." cậu quên mất gã tới đây là đi bằng chuyên cơ riêng.

- Được rồi, anh rảnh nhưng tôi còn có việc _ Việt Nam loạng choạng đứng dậy.

Mặc kệ cảm giác châm chích ở hông liên tục truyền lên đại não mà đi vào phòng vệ sinh

Ánh mắt lạnh nhạt nhìn thân ảnh của bản thân trong giương.

Trên cổ có không ít dấu hôn nhưng cũng không quá "cao" nên mặc áo sơ mi liền có thể che dấu được, eo và đùi trong bị bầm tím không ít.

- Thật bẩn _ cậu lẩm bẩm

Một lát sau, cậu thay đồ xong khi ra ngoài đã thấy gã đã quần áo chỉnh tề ngồi ở góc giường.

Chiếc giường đã được sắp xếp gọn gàng.

- Ger chắc tôi không tiễn anh được đâu _ Nhìn đồng hồ đã chỉ 8 giờ kém, cậu liền quay qua nói với gã

- Liebling cứ đi đi.

Không cần quan tâm đến tôi đâu _ Germany điềm nhiên nhìn cậu

- ...

Đồ ăn sáng dưới nhà nhé _ cậu hạ tầm mắt nhìn gã một lát rồi cũng quay người rời đi trong lòng không khỏi cảm khái 'ngụy trang tốt thật đấy'

Nụ cười hiền hậu thường trực trên môi gã, ánh mắt toát lên sự điềm tĩnh và trí tuệ.

Thế nhưng, ẩn sau vẻ ngoài như thiên thần ấy là một tâm hồn đầy toan tính và tham vọng.

Gã sẵn sàng dẫm đạp lên mọi thứ để đạt được mục đích của mình.

Giống như một con sói đội lốt cừu, gã là mối nguy hiểm tiềm ẩn cho bất kỳ ai.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà gã có thể đạt được vị trí cao như vậy.

Đã là người đứng đầu, ai mà chẳng có những toan tính và mưu mô riêng.

Ngay cả... bản thân cậu.

- Tới đại sự quán _ Việt Nam đi thẳng một mạch tới chỗ tài xế đang đứng

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Chưa đến 10 phút, Việt Nam đã có mặt tại địa điểm hội thảo tiếp theo.

- Đảng, em không ngủ đủ sao? _ Việt Nam nhìn rõ quần thâm của người trước mặt

- ...

Em sửa nốt tài liệu cho hôm nay

- À, chuyến bay của chính phủ Nga đã hạ rồi, có lẽ họ sẽ tới đây sớm thôi _ Đảng bỏ chiếc kính cận xuống, mệt mỏi xoa xoa mắt.

- Em đi nghỉ đi anh lo được _ Việt Nam đi lại gần bàn làm việc của Đảng

- Cuộc hội thảo của Asean bị chuyển sang ngày kia rồi _ khi nghe vậy Việt Nam đã giật mình

- Hả? ...Không phải tuần sau sao?

Anh chưa làm xong tài liệu

- Em vừa nhận được thông báo tối hôm qua.

Đây là ngài Asean đặc biệt yêu cầu, em cũng không rõ nguyên nhân.

Còn tài liệu để em làm nốt cho

- Tối anh sẽ làm.

Em cứ nghỉ đi.

Cấm ý kiến _ Việt Nam ngay lập tức chặn họng Đảng

- Gì?!!

Anh lại tính thức đêm à? _ Đảng ngay lập tức đứng bật dậy

- Không...

Anh nghĩ anh sẽ hoàn thành nó nhanh thôi

- Thưa ngài, phái đoàn Nga đã tới rồi ạ _ chưa kịp để Đảng lên tiếng, giọng nói phát ra từ phía ngoài của đã cắt ngang hai người

- Thế nhé!

Anh đi tiếp đón họ.

Em nghỉ ngơi đi _ Việt Nam nhanh chóng xoay người rời đi không quên đóng chặt cửa lại

------

Tôi nghe bố nói cụ tôi tham gia trận Thành cổ Quảng Trị, thậm chí còn cứu được tường Phùng Quang Thanh.

Tui tính hè rảnh xuống nghe cụ kể chuyện mà giờ...

Không còn cơ hội nữa rồi.

Người cụ đáng kính hôm mừng 1 tôi vừa chúc Tết vẫn còn rất khỏe mạnh minh mẫn mà giờ lại nhận tin cụ đã từ trần.

Đúng là không nói trước được điều gì mà.

# 16/02/2024
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 11: Russia


Chào tạm biệt Đảng, Việt Nam nhanh chóng đi tới nơi tiếp đón phái đoàn Nga.

Chẳng bao lâu sau, một dàn xe chuyên dụng được hộ tống bởi cảnh sát cơ động tới trước mặt cậu.

Cửa xe nhanh chóng được mở ra, từ bên trong nghe bước ra một người con trai có mái tóc trắng, mắt xanh vô cùng điển trai nhưng người này lại mang vẻ lạnh lẽo, cao ngạo khiến người khác không dám lại gần.

Người nọ nhanh chóng đi lại phía cậu.

- Rất hân hạnh được gặp đồng chí Việt Nam

- Vinh dự cho tôi, đồng chí Nga _ Việt Nam bắt tay với Russia thay cho lời chào mừng

- Mời vào trong, cũng đã đến lúc làm việc rồi _ Việt Nam đứng gọn qua một bên để Russia đi theo mình

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Sau khi kết thúc cuộc họp, Russia đã bí mật gặp riêng Việt Nam.

- Chú _ đây là cách hai người họ xưng hô với nhau khi không có người ngoài

- Mới mấy tháng không gặp mà nhóc lại lớn hơn rồi _ Việt Nam cười nhẹ nhìn người nọ.

Nhớ lần đầu gặp nhau chỉ là một cậu nhóc, lúc đó người kia mới chỉ cao tới eo cậu mà giờ đã cao hơn cậu cả một cái đầu.

Thời gian trôi qua cũng thật nhanh, mới chớp mắt một cái mà mọi thứ chỉ còn là kí ức.

- ...

Từ nay đến mai... có hôm nào chú rảnh không? _ Russia có chút do dự khi mở miệng

- Hmm.

Có, tầm chiều tối nay.

Có vấn đề gì sao?

- Cháu muốn đi thăm quan... với ăn mấy món Việt Nam _ Russia ngại ngùng gãi má khiến Việt Nam phì cười.

Cậu vươn tay xoa đầu Russia khiến y vui không tả nổi nhưng chưa vui được bao lâu y đã thấy một cảnh tượng khiến y đứng hình.

Do Việt Nam vươn tay khiến phần áo sơ mi bị lệch làm lộ ra dấu vết của cuộc hân hoan hôm qua.

- Được, ta sẽ làm hướng dẫn viên cho nhóc, giờ vì về khách sạn nghỉ ngơi đi.

6 giờ chúng ta gặp _ lời nói của Việt Nam đã kéo Russia ra khỏi đống suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

- ...

Vâng _ đè ép sự khó chịu xuống, người nọ nhanh chóng quay người rời đi.

Nếu ở lại thêm lát nữa, y sẽ không biết mình còn làm gì đâu.

Nhìn thấy người kia đã rời đi, Việt Nam ngay chóng ngồi lại bàn làm việc.

Từ giờ đến 6 giờ, mong cậu có thể hoàn thành được một nửa tài liệu.

Tiếng gõ cửa vang lên "cộc cộc" như đánh thức sự tập trung của Việt Nam, đang cặm cụi hoàn thành công việc.

-Mời vào! _ Việt Nam đáp lời trong khi cậu vẫn đang cắm đầu vào giấy tờ

- Chú? _ nhận ra giọng nói quen thuộc cậu từ từ nhìn lên.

- Russia?

À, tới giờ hẹn rồi sao?

Chờ chú một chút _Việt Nam vừa đáp, vừa liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ treo tường.

Kim đồng hồ đã chỉ đúng giờ hẹn, anh nhanh chóng đứng dậy, thay bộ quần áo giản dị: áo thun kẻ sọc và quần tối màu.

- Chú đang bận sao? _ Russia hỏi khi Việt Nam bước ra từ phòng tắm.

- Không, chú chỉ sửa lại chút tài liệu thôi.

Chúng ta đi thôi! _ Việt Nam mỉm cười.

Hòa mình vào dòng người đông đúc trên phố đi bộ Hà Nội, Việt Nam và Russia bị cuốn hút bởi khung cảnh sôi động, náo nhiệt.

Những giai điệu du dương từ các nghệ sĩ đường phố, những điệu nhảy sôi động của những bạn trẻ, những trò chơi tuổi thơ đầy ắp tiếng cười hòa quyện với hương thơm thoang thoảng của các món ăn đường phố quen thuộc như kem, bánh trái, trà, ... khiến cả hai không khỏi thích thú.

Russia ngắm nhìn xung quanh, bồi hồi nhớ lại lần đầu tiên đặt chân đến Hà Nội.

Lúc ấy, thành phố mang vẻ đẹp cổ kính nhưng ẩn chứa nỗi buồn thương bởi chiến tranh.

Thế nhưng, chỉ sau một thời gian ngắn, Hà Nội như được hồi sinh, khoác lên mình vẻ đẹp hiện đại và nhịp sống sôi động đến kỳ lạ.

Việt Nam kéo Russia hòa mình vào dòng người, cùng tham gia những trò chơi dân gian, hát hò những bài ca vui nhộn và cổ vũ cho những điệu nhảy sôi động.

Sau khi chơi chán chê, cả hai tìm đến một quán ăn lâu đời để thưởng thức bữa tối với những món ăn dân dã của người Việt.

- Hôm nay thật vui!

Cảm ơn chú đã cho em một ngày tuyệt vời _ Russia bày tỏ lòng biết ơn khi họ đang trên đường trở về.

- Vui là tốt rồi!

Không cần cảm ơn đâu! _ Việt Nam mỉm cười đáp lại.

Dưới ánh trăng sáng, hai bóng người lấp lánh hạnh phúc, cùng nhau bước trên con đường đầy ắp kỷ niệm, vẽ nên bức tranh lung linh huyền ảo trong đêm.

#25/05/2024
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 12: Điểm tựa vững chắc


Tiễn Russia xong, Việt Nam quay trở lại với căn phòng làm việc của mình.

Ánh trăng trong vắt từ ngoài cửa sổ nhẹ nhàng phủ lên bàn làm việc ngổn ngang giấy tờ, tô điểm thêm vẻ tĩnh lặng cho không gian.

Dù trời đã về khuya, và một ngày dài đã kết thúc với những cuộc họp căng thẳng cùng một buổi đi dạo vui vẻ, Việt Nam vẫn không cảm thấy mệt mỏi.

Thay vào đó, cậu lại cảm thấy một nguồn năng lượng khó hiểu khi ngồi vào chiếc ghế quen thuộc.

Chắc đây là sức mạnh của những con cú đêm rồi.

Cậu là kiểu người khi tập trung làm gì đó sẽ gần như quên mất mọi thứ xung quanh.

Với Việt Nam, việc hoàn thành những nhiệm vụ được giao, giải quyết các vấn đề còn tồn đọng và nhìn thấy đất nước phát triển từng ngày là niềm vui lớn nhất.

Cậu hoàn toàn không để tâm đến việc có rất nhiều người thích mình, hay những ánh mắt ngưỡng mộ, những lời bóng gió được gửi gắm từ các phái đoàn quốc tế, hay thậm chí là từ chính những người 'đồng nghiệp'.

Tất cả những thứ đó đều chìm vào hư vô trước sự tập trung tuyệt đối của cậu vào công việc.

Tỉnh cảm chính là thứ dễ thay đổi nhất.

Cậu nhấp một ngụm trà nóng, rồi lại vùi đầu vào đống tài liệu.

Những con số, những dự án, những kế hoạch phát triển cứ thế hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn bàn.

Màn đêm càng buông sâu, sự tĩnh lặng càng bao trùm, và Việt Nam vẫn miệt mài, chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nơi mà công việc là ưu tiên số một và duy nhất.

Ngày kia, hội nghị Asean bắt đầu rồi, giấy tờ vẫn còn chưa xong.

Bỗng nhiên, cậu nhớ đến gì đó.

Phải rồi, còn thứ kia nữa, phải mau chóng tìm cách thôi.

Tránh đêm dài lắm mộng.

Nhìn đồng hồ mới điểm 9h30 tối, chắc giờ nhắn tin sẽ không sao.

Việt Nam cầm điện thoại lên rồi mở nhóm chat quen thuộc.

Việt Nam: Hôm nay em suýt bị lộ trước mặt USA

Tin nhắn vừa được gửi đã có người trả lời ngay lập tức.

Việt Minh: Đã xảy ra chuyện gì? _ Việt Minh, anh trai cả thông minh, trầm ổn của cậu.

Là người xử lý các vấn đề về pháp luật, an ninh trong và ngoài nước và canh giữ biển Đông.

Mặt Trận: Em ổn chứ? _ Mặt Trận, anh hai nghiêm khắc, rắn rỏi của cậu.

Là người nắm giữ và chỉ huy quân đội.

Đông Lào: Cần anh xử lý hắn không? _ Đông Lào, anh ba, cái bóng bảo vệ sự an toàn của Tổ quốc.

Là người nắm giữ lực lượng tình báo và đặc vụ của quốc gia.

Và người cuối cùng bé út Việt Nam, người nắm giữ quyền chỉ huy tối cao của đất nước, chuyên phụ trách việc đối nội, đối ngoại của đất nước.

Việt Nam khẽ mỉm cười trước sự phản ứng nhanh chóng và lo lắng của các anh.

Dù ở xa, họ luôn là điểm tựa vững chắc nhất của cậu.

Việt Nam: Em ổn.

Dù gì cũng không phải người châu Á nên không quá

Việt Minh: Chi tiết.

Mặt Trận: Sao thứ cờ hoa đó lại đến gần em?

Hắn gây khó dễ cho em? _ nhắc tới kẻ thù cũ Mặt Trận không giấu nổi sự chán ghét

Đông Lào: Chỉ cần em gật đầu, anh sẽ cho hắn đi luôn

Việt Nam ngừng một chút, gõ tin nhắn.

Cậu biết các anh sẽ không để yên nếu có bất kỳ mối đe dọa nào đến sự an toàn của cậu, hay rộng hơn là của đất nước xinh đẹp này.

Việt Nam: Hắn có vẻ ... quan tâm thái quá.

Dù sao cũng không thể động đến hắn được.

Nếu hắn ngã chúng ta sẽ gặp rắc rối với Trung Quốc khi gã có được vị trí độc tôn

Việt Minh: ...

Cẩn trọng.

Đám người đó vẫn nên giữ khoảng cách

Mặt Trận: Sức khỏe em vẫn tốt chứ?

Đừng để bị thương

Đông Lào: Nếu hắn động đến em, cứ nhấn báo động.

Anh sẽ về ngay

Việt Nam cảm thấy ấm lòng.

Thật tốt vì cậu vẫn còn họ ở cạnh sau bao khó khăn.

Việt Nam: Em vẫn ổn.

Các anh nghỉ ngơi đi.

Cũng không còn sớm nữa

Đông Lào: Đừng thức khuya.

Nhớ nghỉ ngơi

Việt Minh: Đúng đấy.

Ngủ sớm đi

Mặt Trận: Ngủ ngon

---------------------------------------

# 12/07/2025
 
[Countryhumans ] [ Allviet Nam ] Hắc Hóa
Chap 13


Thailand

Cuộc trò chuyện qua điện thoại kết thúc và Việt Nam lại nhanh chóng vùi đầu vào mớ công việc chất chồng.

Màn hình máy tính cứ thế sáng chưng trong đêm tối, phản chiếu ánh sáng lên gương mặt đang cau mày tập trung của cậu.

Hàng núi tài liệu cho cuộc họp ASEAN cứ như không có điểm dừng, từng con số, từng dòng chữ đều cần được kiểm tra kỹ lưỡng, chính xác đến từng dấu chấm phẩy.

Đồng hồ tích tắc điểm, thời gian như bị nén lại, trôi đi một cách vô định trong không gian tĩnh lặng của văn phòng.

Mãi cho đến khi kim ngắn chỉ số một, kim dài chỉ số mười hai, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, mọi giấy tờ cuối cùng cũng được hoàn thiện.

Một sự mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện ập đến, báo hiệu một ngày làm việc dài đã thực sự kết thúc.

Và rồi, ngày trọng đại của cuộc họp ASEAN cũng đã điểm.

Lần này, sự kiện mang tầm vóc khu vực được tổ chức tại xứ sở Chùa Vàng xinh đẹp – Thái Lan.

Từ tờ mờ sáng, khi bình minh còn đang e ấp rải những tia nắng đầu tiên lên khung cảnh mờ sương, Việt Nam đã phải lên đường.

Chiếc chuyên cơ riêng lướt nhẹ trên bầu trời xanh thẳm, mang theo trọng trách và những kỳ vọng.

Trong khoang máy bay, cậu cố gắng chợp mắt một chút để nghỉ ngơi.

.

.

.

.

.

Khi đặt chân xuống sân bay Don Mueang sầm uất, cảm giác đầu tiên ập đến là sự nhộn nhịp, hối hả đặc trưng của Bangkok.

Cậu đến nơi có vẻ còn khá sớm, đến mức khu vực đón tiếp dường như vẫn còn vắng bóng những đại diện quốc gia khác.

Duy chỉ có một bóng hình quen thuộc đang đứng đó, nở nụ cười rạng rỡ và vẫy tay chào cậu từ xa.

Đó là Thailand, đại diện của nước chủ nhà, với trang phục chỉnh tề và nụ cười thân thiện thường thấy.

- Chào cậu, tới sớm nhỉ? _ ThaiLand nhìn Việt Nam đang đi lại phía mình bình thản cất tiếng

- Không phải 15 phút nữa là vào họp sao?

Vậy sao giờ vẫn chưa có ai vậy? _ Việt Nam dừng lại cách chỗ Thailand không xa

Thailand nghe vậy liền nhoẻn miệng cười, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch khi nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay của Việt Nam.

Việt Nam khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn lại chiếc đồng hồ của mình, rồi lại nhìn xung quanh.

Quả thật, khu vực này vẫn còn khá vắng vẻ.

Cậu cảm thấy một chút bối rối.

Chẳng lẽ đồng hồ mình sai sao?

Thailand thấy vậy, bật cười khúc khích, rồi mới nói

- Ngài ASEAN đã thông báo dời lịch họp lại 30 phút mà, cậu không đọc tin nhắn hả?

Một cảm giác sững sờ xen lẫn một chút... xấu hổ.

Việt Nam nhanh chóng rút điện thoại ra kiểm tra rồi vỗ nhẹ trán, khẽ thở dài

- ...

Lỗi của tôi.

Giọng cậu pha chút bất lực, vừa vì sự đãng trí của mình, vừa vì những đêm thức trắng triền miên có lẽ đã ảnh hưởng ít nhiều đến sự tập trung.

Thailand chỉ mỉm cười, vẻ mặt hiểu ý, dường như đã quá quen với sự bận rộn đến quên cả thời gian của người bạn này.

- Cậu muốn đi dạo chút không?

Tớ sẽ làm hướng dẫn viên cho cậu _ ThaiLand nháy mắt tỏ vẻ tinh nghịch với cậu

- À.

Cảm ơn nhưng tớ nghĩ mình muốn đến phòng nghỉ hơn _ cuộc họp lần này kéo dài hai ngày nên nước chủ nhà đã sớm chuẩn bị phòng nghỉ cho các đại diện quốc gia

- Vậy để tớ dẫn đường _ Thái Lan nói rồi quay người ý bảo Việt Nam đi theo mình.

Việt Nam nhẹ nhàng giật đầu rồi đi theo sau.

"Cạch" cánh cửa phòng vừa đóng lại.

Sau khi tạm biết Thailand, Việt Nam nhanh chóng nằm lên chiếc giường êm ái.

Nhưng kết cục cậu chẳng ngủ nổi, đành nằm nhắm nằm nghỉ một chút.

------------

# 24/09/2025
 
Back
Top Bottom