Khác (Countryhumans AllJapan) Xuyên Không Về Quá Khứ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
314770688-256-k354833.jpg

(Countryhumans Alljapan) Xuyên Không Về Quá Khứ
Tác giả: GinxSherryAPTX4869
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

...



countryhumans​
 
Có thể bạn cũng thích !
(Countryhumans Alljapan) Xuyên Không Về Quá Khứ
1.Bữa sáng bất thường


Cô thức dậy như mọi ngày nhìn bản thân mình trong gương rồi tự luyến

- "Ai mà đẹp vậy ta?"

Hm, một cô gái có làn da trắng, đôi tai và chiếc đuôi đang động đậy.

Gương mặt có một chấm tròn màu đỏ, mái tóc xoã dài có thêm một chiếc kẹp hình bông hoa Anh Đào màu hồng nhạt

-"Cái con kia mày có xuống ăn sáng chuẩn bị đi học chưa hả !?"

Giọng nói vọng ra tự bếp và chủ nhân của câu nói đó không ai khác đó là Japan Empire - người anh trai 'quý mến' của cô 🙂)

Cô lấy chiếc ván trượt thân yêu trượt xuống nhà trên chiếc tay vìn cầu thang, cô đáp đất thì đẩy chiếc ván trượt ra phía cửa còn cô thì vào bếp xem có gì ăn sáng không

-"Chào buổi sáng Onii-chan"_Japan

- "Ngồi vào bàn ăn xong bữa sáng rồi chuẩn bị đi học đi, hôm nay là ngày đầu nhập học của mày đấy"_J.E

Tuy cách nói chuyện của anh có phần khô khan nhưng anh hầu như đều quan tâm cô khiến cô rất vui vì điều đó.

Cô ngồi vào bàn, con robot đi lại đặt một cái trứng ốp la và một lát bánh mì lên bàn cô.

Cô nhanh chóng ăn sáng còn Japan Empire thì lo tất bật chuẩn bị đi làm

-"Trưa về mày tự nấu đồ ăn đi đó, đừng có bỏ bữa không là tao xiên mày đấy"_ Japan Empire

Trước khi ra khỏi nhà anh "tặng" cho Japan một câu làm cô rén hết sức, tính cô là hay bỏ bữa nên việc bị J.E nhắc vậy cũng khá thường xuyên nhưng sao hôm nay cô lại sợ nhỉ?

Cô ăn xong bữa sáng của mình thì lấy bộ đồng phục và WC thay.

Thay đồ xong cô đứng trước gương chải tóc, chiếc gương xuất hiện một rồi nhiều vết nứt, sau vết nứt đó là một luồng ánh sáng phát ra khiến cô rất bất ngờ, sau đó cô thấy mắt mình mờ lại và chỉ thấy có một màu đen sâu thẩm....

To be continued....

(Đây là lần đầu tôi viết trên đây có lúc không quên tay ehe)
 
(Countryhumans Alljapan) Xuyên Không Về Quá Khứ
2.🙂)


Cô mở mắt nhìn nhưng hình như có gì đó sai sai, bầu trời đang cách xa cô dần, khoan đã...không lẽ cô đang rơi !?

Nghĩ đến đây thì đã quá muộn, cô đáp xuống đất bằng chiếc lưng yêu dấu của mình...

-"Má...Đau vãi.."

Cô từ từ đứng dậy, cơn đau ở lưng ập tới khiến cô sắp phát khóc

-"Ờm...Chào cậu, cậu có ổn không?"

Giọng nói trầm ấm vang lên, Japan ngước mắt lên nhìn người cất tiếng nói.

Là một chàng trai có mái tóc màu đen tuyền, đôi mắt vàng kim, làn da đỏ và ngôi sao vàng cân đôi giữa mặt không ai khác ngoài Tổ Quốc của chúng ta - Việt Nam

-"Này, cậu ơi..."_ VN

-"..À, Hả?"_ Japan

-"Cậu có ổn không vậy?"_ VN

-"Ổn mà...Có việc gì sao?"_ Japan

-"À..Ờm..Tay cậu..."_ VN

Việt Nam ấp úng nhìn cánh tay cô, cô khó hiểu nhìn lại thì...Ối zồi ôi, cánh tay cô đầy máu, cô sốc tinh thần luôn 🙂).

Xung quanh cô lại một lần nữa tối sầm lại....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

..

.

.

.

.

Cô mở mắt pặc hai, hình như là bệnh viện thì phải....Mùi thuốc sộc thẳng lên mũi khiến cô hơi choáng váng

-"Nơi đ*o nào đây?"

Cô nhìn xuống bàn tay lúc nãy, giờ nó đã được băng bó kĩ càng.

Cô đứng dậy rời khỏi phòng bệnh đi loanh quanh, vừa mở cửa ra thì cô đã bị một bàn tay nắm kéo lại, cô ngã ra đất bất mãn nhìn lên người vừa kéo tay mình lại, Huh?

Mắt đeo kính cận, dáng vẻ nghiêm túc, trang phục gọn gàng...Biết ai luôn 🙂 - Germany chứ ai

Cô cười tươi nhìn đứa bạn thân yêu của cô, chìa tay ra như thể muốn cậu ta kéo cô đứng dậy nhưng...Cuộc đời đâu phải lúc nào cũng màu hồng đâu, cậu ta dùng chân đá cô một phát rồi vả vào mặt cô một bạt tay làm cô thoát khỏi những suy nghĩ bay bỗng của bản thân 🙂)

(Cảnh báo từ ngữ tục tiểu vô cùng nặng!

Cần cân nhắc trước khi xem)

-"Ơ cái thằng loz này, mày bị đ*o gì thế?

Tự dưng tát tao?"

Cô cáu gắt nhìn Germany một cách khinh bỉ rồi tự đứng dậy

Còn Germany..Cậu ta đứng như trời trồng, ngơ ngác nhìn Japan như một sinh vật ngoài hành tinh vậy

-"Nhìn gì?

Chưa thấy người đẹp ngã bao giờ à?"

Cô nhìn Germany nói với một vẻ tự hào

-"Bớt bớt, xấu như ch* mà cứ ảo tưởng"

Germany khinh bỉ đáp lại cô một câu

-"Còn đỡ hơn ai đó rõ đẹp trai mà đ*o có cái nết.."

-"Bố con điên"

-"Tao điên nhưng tao đẹp và tao còn cái nết còn mày thì đ*o"

Rầm..

Uỳnh...

Xoảng...

"Ngứa đòn à con loz này !?"

"M* ki*p...!"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

To be continued.... 👉👈🌹
 
(Countryhumans Alljapan) Xuyên Không Về Quá Khứ
3


Sorry mấy bác vì tôi sủi lâu quá, nay mới ngoi lên lại 🙂)

Vào truyện thôi 🙂

------------------------------

Hai người đấm nhau được khoảng 10 phút thì có một người bước vào nhìn họ bằng ánh mắt lạnh tanh cất giọng nói:

-"Chúng mày làm cái mẹ gì vậy?"

Cả hai ngước lên nhìn người kia thì giật nảy mình, người đứng trước mặt họ là Third Reich - Cha của Germany

-"Cha à...Nghe con giải thích.."_Germany nói trong lo sợ

-"Rồi, nói đi"_T.R

-"À...Dạ..."_Germany ngập ngừng chút rồi tiếp tục nói:-"Japan bị ngã gãy tay nên được con và Vietnam đưa vào bệnh viện ạ..."

-"Vậy thì lí do hai đứa đánh nhau là gì?"_T.R tiếp tục hỏi

-"Do nó mất nết đó cha"_Ger liếc mắt sang cô kể

-"Này nhá, không phải lúc nãy do cậu kéo tôi ngã rồi đá tôi thì tôi cũng chả thèm đấm cậu đâu nhé!"_Japan gông cổ cãi lại

-"Ê tôi chấp nhận là tôi có đá cô đấy nhưng ngã là cô tự ngã chứ ai đâu mà kéo cô"_Germany

-"Cậu đừng có mà bốc phét..."

Và thế là cả hai tiếp tục cãi nhau.

Third Reich hắc tuyến nổi đầy trán quát lên một câu khiến hai người kia im bặt:

-"Cái đcm có cái chuyện bé xíu mà hai đứa mày cãi qua cãi lại không thấy mệt à!?

Ngậm miệng vào hết không tao cắt lưỡi cả hai !"

....

-"C-Con xin lỗi Vater ạ"_Germany cúi đầu xin lỗi cha, còn Japan?

Cô mặc kệ chỉ im lặng nhìn đểu Germany rồi khẽ cười khẩy

- (Há há dừa lòng bà lắm >🙂)

Japan cười trong sung sướng, Germany thấy được điệu cười đểu đó thì tức nhưng vẫn éo làm được gì

- (Đợi đó mày sẽ phải trả giá Japan ạ, cho cái tội dám cười đểu tao...!)_Ger

To be continued
 
(Countryhumans Alljapan) Xuyên Không Về Quá Khứ
Chapter 5


Sau hai tiếng bị ngài TR rầy la thì Germany được về nhà, riêng Japan phải ở lại để theo dõi và chờ cho vết thương lành

Japan: Chán quá~

Cô khẽ thở dài nhìn lên trần nhà mà nghĩ...Không biết bây giờ anh trai J.E của cô như nào rồi nữa

Cô ngồi dậy, tuy có chút khó khăn nhưng vẫn khá ổn.

Japan vớ lấy quyển sách có bìa màu đỏ sẫm ở trên chiếc tủ cạnh giường bệnh.

Cô thấy nó từ chiều rồi nhưng vẫn không biết nó từ đâu mà xuất hiện

Japan mở và bắt đầu đọc, là một quyển sách Anh Quốc nhưng không sao, cô biết tiếng Anh nên ổn cả thôi.

Sau 1 tiếng

Cô thấy khá ngạc nhiên, trông quyển sách dày vậy mà.

Sao chỉ đọc có một tiếng là hết rồi, cô lại tiếp tục chán

Japan: (Huh?

À đúng rồi..!)

Cô nghĩ ra một thứ gì đó liền khoái chí cười như được mùa

-----

Vietnam-

Cậu đang ngồi trong bàn học cùng với hàng tá dạng đề toán khó mà tên thầy giáo giao cho cậu.

Vietnam đã giải được hơn một nửa và muốn gục trên bàn thì điện thoại có cuộc gọi đến, cậu bắt máy

VN: Alo?

Cuba...

Cub: Yeah, tôi đây.

Sao trông cậu có vẻ mệt mỏi thế

VN: Lão thầy giao cả đống bài tập, có vài bài khá khó nên khiến tôi đau đầu vl

Cub: Huh?

Đâu nào?

Đưa tôi xem tôi giải cho

Cậu khẽ cười nhẹ, quay đề cho Cuba xem.

Cậu ta chỉ cười nhẹ rồi sau đó bắt đầu giảng giải cho cậu, cậu cũng là một người khá giỏi toán, nên Cuba giảng đến đâu hiểu ngay đến đấy

Cả buổi tối cả hai gọi nhau, làm bài xong thì nằm lên giường nói chuyện đến mức quên mất giờ giấc, tận 3 giờ sáng thì cuộc gọi mới kết thúc...
 
Back
Top Bottom