Cập nhật mới

Khác [Countryhuman Việt Nam]◌✨♠SỰ TUYỆT VỌNG♠✨◌

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
299811114-256-k485992.jpg

[Countryhuman Việt Nam]◌✨♠Sự Tuyệt Vọng♠✨◌
Tác giả: nguyenmyha321
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thiên Thần đã từng ca hát....

Đã từng nở nụ cười....

Đã mang đến hi vọng cho mọi người....

Thật tốt...

Nhưng ông trời nào có đối sử công bằng?...
_______________
Truyện ko liên quan tới lịch sử hay chính trị

Cốt truyện là tôi tự nghĩ ko hề có ăn cắp ở đâu cả

Nếu thấy truyện ko hay thì đừng ném đá

Ảnh bìa by Pancake//Là tôi//

🐸✨



vietnamharem​
 
[Countryhuman Việt Nam]◌✨♠Sự Tuyệt Vọng♠✨◌
Chap1_Chết là hết?


Nếu cuộc sống của bạn...

Không có gia đình?

Không bạn không bè?

Không một ai quan tâm?

Bạn sẽ sống ra sao?

...

Nó thật là một cuộc sống đau khổ đúng không?

Đến cậu-Việt Nam một con người kiên

cường cũng phải gục gã trước điều đó

Nhiều lúc cậu cũng muốn tự tử lắm chứ

Nhưng nào có thể?

Ông trời đang trêu đùa cậu chăng?

_______________

Hạnh phúc nó là một thứ con người luôn mong muốn...

Cũng rất ít người với tay đến và chạm được vào nó....

Một thứ sa sỉ....

______________

Cậu tên Việt Nam

Năm nay đã hơn 20 nồi bánh chưng nhưng vẫn chưa có bạn đời 🙂))

Nhìn bên ngoài đẹp troai, khỏe khoắn, nhưng nào biết cậu đang bị gì?

Tâm lý của cậu từ bé đã bất ổn vì chứng kiến cảnh tất cả những người trong gia đình bị giết

Luôn bị nhữnh người hàng xóm bàn tán,họ luôn cho rằng cậu là một KẺ ĐIÊN

Đúng vì gia đình cậu điên thì đã làm sao?

________________

Hôm nay vì nhà đã hết đồ ăn nên cậu phải đi đến siêu thị để mua đồ

Đội cái mũ áo khoác lên rồi mở cửa ra ngoài

Đường từ nhà cậu đến siêu thị khá xa với lại cũng rất vắng vẻ,cậu thích cái sự yên lặng nhưng cũng sợ phải ở một mình

Thở dài vài cái rồi bước tiếp, nhưng cậu không biết rằng đằng sau cậu...

Có kẻ đang cầm dao đi sau

_________________

Đi gần đến cửa hàng rồi,cậu mới nhận ra có kẻ đứng đằng sau chưa kịp quay mặt lại...

Đã bị đâm ngay vào lưng

Quay mặt lại cậu đã nhận ra kẻ đó...

Hắn là..

.

.

.

.

Trung Quốc

Cậu mở to mắt,mồ hôi chảy ra ngày càng nhiều

Hắn là kẻ mà cậu quý nhất, vì chỉ có hắn mới nói chuyện và kết bạn với cậu

Lần này cậu thật sự điên rồi

Người mà cậu cho rằng là tốt...

Người mà cậu đã đặt hết niềm tin vào ...

Cậu mệt mỏi nói

_Hah,ta đã coi ngươi là bạn...ngươi lại giết ta_Việt Nam

_Có gì đâu nào~ Đây là lệnh của cha nên ta phải làm thôi_Trung Quốc

Mắt bị nhòe đi vì nước,phải cậu đã khóc

Những giọt nước mắt đau khổ và tuyệt vọng lăn dài trên gương mặt xinh đẹp của người con trai đã bao lâu rồi chưa khóc kia

Cậu khóc, khóc trong sự tuyệt vọng trong sự đau khổ, tự cho bản thân thật sự ngu muội vì đã tin vào kẻ mà cậu cho là bạn,cậu đã mất hết niềm tin vào thế giới này rồi...

Trung Quốc ngớ người hắn chưa bao giờ thấy người đứng trước mặt hắn khóc bao giờ cả,với cả tại sao tim hắn lại đau như bị đinh đâm thế này?

Trong lúc hắn suy nghĩ thì hơi thở của cậu đã tắt từ khi nào rồi

______________

Tỉnh dậy ở một căn phòng khá kì lạ,đồ chơi khắp nơi,phòng thì khá trẻ con, bất ngờ hơn là...

.

.

.

.

.

.

.

Cái giường nó cứ như là rất cao

Dùng hết sức mới nhảy xuống được

Cậu giơ tay của mình lên xem thì càng hoảng

Tay cậu bé y như mấy đứa trẻ 5,6 tuổi

Chạy ra chỗ có cái gương cậu còn hoảng hơn nữa

Lúc này cậu ở trong gương y như lúc còn bé 🙂))

Mái tóc đen bồng bềnh, đôi mắt vàng như nắng sớm,môi mỏng ướt đỏ hồng

//Đã ai phái phái chảy nước miếng chưa 🐸✨//

Đang ngu ngơ vì hình dáng mới, thì một tiếng nói từ đâu tới

_Nam,em dậy sớm vậy_Giải vừa xoa mắt vừa nói

Nhìn lại đằng sau đó là Giải!Người anh đã mất của cậu lại ở đây, đã thế anh cậu còn rất nhỏ nữa chứ nhìn cưng thiệt sự!!

Chạy ngay lại chỗ của Giải mà nhéo má anh 🐸💨

_Má mềm kinh khủng_Nam thốt lên

_Nam, đau anh, em làm gì vậy_Việt Cộng ấm ức

_Em xin lỗi_Việt Nam hơi tức vì phải rời xa cái má mềm mềm đó

_Hai người làm gì vậy mới sáng ra đã làm ồn_Ba Que liết mắt nhìn Giải

_Anh lại nói thế,em nhéo má anh Giải nên anh ấy mới nói thôi đừng nói nặng lời như thế_Việt Nam cười cười

Ba Que chỉ hậm hừ vài tiếng rồi đi,Việt Nam nghĩ thế là không sao nữa rồi, nhưng cậu nào biết Ba Que đang ghen đâu🐸💦

_Cộng, khi nào lại cho em nhéo má nữa được không_Nam vừa nói vừa nhìn Cộng với ánh mắt cực kì dễ thương các kiểu

Giải bị làm cho mềm lòng mà đồng ý 🙂 //Đúng là hảo anh 🐸//

________________

Cả ba được người ba vĩ đại-Vângg là ngài Đại Nam đấy mời đi ăn

Cả ba cứ ăn như thế nhưng điều không mấy yên ổn đối với cậu là...

Giải và Ba Que cứ đánh nhau mà tranh giành quả trứng trong khi trong đĩa có đến tận 4 quả :"))

_____________

Ăn xong cả hai người anh quý hóa của cậu cứ thích kéo cậu ra ngoài

Cậu cười khổ đúng là mấy đứa nhỏ lúc nào cũng hiếu động như thế

Vì muốn người anh quý hóa vui nên cậu cũng miễn cưỡng mà đi theo

Cả ba cứ chơi như thế cho đến khi Giải đề nghị một điều rất chi là dốt 🙂)) Đó là đi vào rừng chỉ để chơi

Nhưng lúc đó cậu đang ngủ ở trên cái ghế dài ở sân nhà

Giải cứ thế mà mang cậu trên lưng và đi vào rừng cùng Ba Que

______________

Thật sự mà nói đây là quyết định cực kì dốt🐸💦

Đi được đã hơn chục tiếng rồi mà Giải và Que không tìm thấy đường ra cứ như càng ngày càng đi vô sâu hơn vậy

//Thì đúng là vậy mà 🐸✨//

Nam lúc này đã tỉnh,nhìn quanh thì thấy Giải và Que đang ngủ

Tâm trí của Nam kiểu

"Trời ơiiii, dễ thương hết sức muốn nhéo má quáaa"

Tâm trí thế thôi chứ nào cậu dám làm

Và giờ cậu đã nhận ra một điều

Giải đã mang cậu vào rừng...

Và đang bị lạc😅👌//Ok,I'm fine_Nam//

Cậu lại thở dài,gọi Giải và Que dậy

_Anh đang ngủ mà_Giải mệt mỏi nói

_Ta bị lạc rồi_Nam không chút chần chứ nói

_Giờ phải làm sao?_Giải lo lắng hỏi

_Đứng dậy đi theo em_Việt Nam

_Nhưng Que đang bị thương_Giải chỉ đến chỗ của Que

Nam quay ra hướng mà Que đang nằm

Và bất ngờ ra mặt🙂

Bị thương cũng không nặng lắm nhưng đối với một đứa trẻ mà nói thì nó cũng rất lớn rồi

Bước đến chỗ Que kiểm tra xem còn bị thương ở đâu không

_Uầy công nhận anh Que giỏi thiệt, bị thương ở bụng, rồi bị xướt vài vết ở tay và chân thế mà vẫn sống được kinh thật_Nam vừa xé một bên tay áo vừa nói

Rồi cậu lấy miếng vải vừa xé kia băng vào cái bụng đang rỉ máu của Que

_Anh có nghe tiếng suối chảy không?_Nam nhìn Giải hỏi

_Không có_Giải trả lời

_Anh thật là, em nghe rất rõ là đằng khác luôn đấy_Việt Nam

_Vậy giờ phải làm sao_Giải có chút ngốc hỏi

_Đi theo một dòng suối thì có thể tìm được đường ra đấy_Nam vừa bế Que trên lưng vừa phì cười trả lời anh

_Vậy sao_Giải vừa vui vẻ vừa bất ngờ nói

Nói rồi cậu cõng Que trên lưng rồi đi theo tiếng suối, Giải thì chạy lông nhông sau Nam

_____________

Đi mãi rồi,cậu dừng lại đặt Que xuống đất dựa lưng vào một cái cậy khá lớn

Cậu cũng ngả lưng vào đó ngồi cạnh Que

_Này, em sao vậy_Giải lo lắng hỏi

_K..hông sao, chỉ là hơi mệt_Nam thở hổn hển trả lời

Giải thấy Nam chảy mồ hôi thì kéo áo của mình lên mà lau cho em của mình

_A,cảm ơn a..nh_Nam có chút muốn khóc, vì cậu chưa bao giờ được quan tâm đến như vậy, đã thế đây còn là người giống hệt như nguời anh đã mất của cậu

_Ưm, hai người sao rồi?_Que dụi dụi mắt hỏi

Có cái bí mật này nek🙂

Thật ra là Que đã tỉnh từ lâu rồi từ cái lúc mà cậu đang băng bó cho anh rồi😄

Lúc cậu bế anh trên lưng,anh biết hết

Và đương nhiên cái lưng ấm áp của em mình đỡ cho thì ai mà chả thích🙂)

Đã thế anh cũng cực kì thích em mình nữa kìa

Thôi không xàm nữa

________________

_A anh dậy rồi sao, anh còn đau ở đâu không_Việt Nam có chút lo lắng hỏi

_Không còn đau lắm_Que trả lời

_Anh, lên lưng của em để em cõng cho, anh cũng mới bị thương cần nghỉ ngơi mà_Vừa nói Nam vừa vẫy vẫy tay

_Nhưng em không mệt sao?_Que có chút lo cho em mình

_Không sao hết anh cứ lên đi_Nam vui vẻ

Vì em mình đã nói như thế nên, anh Que cứ thế mà mặt dày leo lên lưng em 🐸💤

Giải đứng ở một bên có chút ghen tị với Que

Cả ba cùng đi men theo con suối đang chảy róc rách

Rồi bỗng dưng cậu nghe tiếng xào xạc của lá cây nhưng cậu không quan tâm lắm...

Nhưng vì bản tính tò mò hơn người nên cậu vẫn chạy đến chỗ có tiếng xào xạc kia...

Và trước mặt cậu là một người lớn tuổi hơn cậu và đang bị thương khá nặng và hắn có 5 ngôi sao vàng, đúng rồi đấy hắn là Trung Quốc nhưng là phiên bản nhỏ, nhìn dễ thương hơn lúc lớn rất nhiều

_Haizzz giờ lấy đâu ra vải để băng đây _Cậu mệt mỏi nói

Giải thấy thế thì xé cái một chút cái áo của mình mà đưa cho Nam

_Anh...khô..ng thấy lạnh sao?_Nam lắp bắp

_Khôn..g,không sao anh chỉ muốn giúp em thôi_Giải quay đầu qua chỗ khác, mặt có vài vệt hồng

_Vậy em cảm ơn_Nam vui vẻ trả lời

Nam lây miếng áo của Giải mà băng bó cho Trung phiên bản nhỏ kia

____________

Vâng giờ trời đã tối phải nói là nó rất chi là tối luôn ắ

Giải sợ hãi bám chặt vào áo cậu

_Na...m tố...i quá, anh không nhìn thấy gì cả_Giải run rẩy nói

_Đứng sợ bám chặt lấy tay em đi này_Nam vui vẻ

_Nam....anh sợ_Que còn ác hơn leo hẳn lên lưng cậu

_Cậu ổn chứ_Trung phiên bản nhỏ cất lời

_Không hề ổn tí nào, mà sao cậu không sợ bóng tối vậy?_Nam có hơi ý thắc mắc

_Cậu cũng thế mà?_Trung lạnh nhạt🐸💦

_A...ha thôi giờ phải làm sao đây, tối thế này khó mà nhi-_Chưa kịp dứt câu một ánh lửa đã xuất hiện ở ngay trên tay Trung 🔥

Nam đứng hình, Que và Giải thì muốn nhau khó hiểu

Đi theo tôi nhanh đi, còn phải ra khỏi đây trước đã_Trung nói

____________

Cả ba nhanh chóng rời khỏi khu rừng

Vừa ra gần đến thì đã thấy người cha yêu dấu đang lo lắng tột độ mà lục tung cả cái sân nhà cùng với những tay sai của ông💦

_Chaaaaaa_Giải hét lên

Người cha đáng kính đã nghe được tiếng hét mà chạy lại

_____________

Chap dài quá r mà còn gì nữa thì mai tui đi viết,hôm nay đăng tối để các bác đọc cho zui :")) mong có người đọc

🙂)) truyện còn dài và hay lắm

Cảm ơn vì đã đọc

_____________

Viết_Pancake_

31/1/2022
 
[Countryhuman Việt Nam]◌✨♠Sự Tuyệt Vọng♠✨◌
Chap2_"Kẻ tâm thần"


Tự dưng đang viết truyện kia mà sang viết truyện này thật có lỗi quá nhưng tui có nhiều ý tưởng nên phải viết thôi để khỏi quên🐸💦

_____________

Người cha vĩ đại đã chạy tới chỗ ba người con của mình

_Hai đứa không sao chứ?_Đại Nam cực kì lo lắng vừa hỏi vừa ôm hai đứa con lớn

Ông không hề biết Nam giờ đang nằm run rẩy, ôm đầu, mồ hôi tuôn ra như suối

_Đ..

ừng, đừ..ng đ...i, đ..ừng_Nam vừa khóc vừa run rẩy kêu lên

Đại Nam giờ mới nhận ra đứa con út của mình có chút không ổn, liền tức tốc mà chạy tới đỡ đứa trẻ tội nghiệp đó lên

_Nam...co...n là..m sao thế này_Đại Nam hốt hoảng cực độ

Nam vẫn không ngừng run rẩy, mồ hôi chảy ướt đẫm cả áo

Ngay lúc nguy cấp nhất Trung phiên bản nhỏ bước đến trước mặt Đại Nam và nói

_Đưa cậu ấy cho cháu, cháu có thể giúp cậu ấy_Trung nghiêm túc

Đại Nam nhìn thấy Trung Quốc như thế cũng đành đưa Nam cho hắn

Trung Quốc nhận được Nam thì liền ôm cậu vào lòng mình,biến ra một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cho Nam đang run rẩy

_______________

Sau vài phút thì Nam cũng trở lại bình thường và.....đang ngủ ở trong lòng Trung 🙂))

Que và Giải đang đứng ở một bên mà ghen tức vô cùng

___Sau 3 tiếng ngủ____

//Tôi cảm thấy Nam ngủ nhiều ghê ắ🙂) Mà cũng vì một số lí do thôi//

Cậu lờ mờ tỉnh dậy ngáp ngắn ngáp dài, bỗng từ đâu có tiếng như robot cất lên

_Chào kí chủ_Hệ thống

_Mi là aiii!!!_Nam hét lên

_Xin ngài bình tĩnh để tôi giải thích_Hệ thống

_...._Nam im lặng

_Vì cuộc sống của ngài kết thúc quá sớm và cũng rất nhiều đau khổ nên có một người đã giúp ngài trọng sinh vào một thế giới song song giống y như đúc thế giới của ngài nhưng ở đây mọi người dùng ma pháp để làm mọi thứ_Hệ thống ôn tồn

_Ồ_Nam khá bất ngờ

_Em ở dạng lúc bé nhìn dễ thương đấy_Đông Lào vui vẻ

_Ơ, anh cũng ở đây à_Việt Nam hơi thắc mắc

_Anh thích ở đây đó rồi sao_Đông Lào trơ mặt ra

Nam thờ dài,hỏi Hệ thống

_Vậy ở đây ta có phải làm gì không_Nam

_Những ngày đầu tiên thì chúng tôi chưa giao nhiệm vụ cho kí chủ, để ngài làm quen hơn về thế giới này_Hệ thống

Nam gật gù như đã hiểu

Đúng lúc Que chạy vô phòng gọi Nam

Đông Lào và Hệ thống liền biến mất

_Nammm,em sao rồi_Que hét lên

_Anh đừng hét lên như thế, ồn lắm_Nam vừa nói vừa bước ra mở cửa

Que liền nhào đến ôm cậu

Chưa định hình được chuyện gì đang sảy ra, vì vậy mà cậu ngã ra đằng sau Que cũng vì thế mà ngã đè lên cậu

Vì lấy tay đỡ cái đầu cho Nam mà đã tạo nên một khung cảnh sặc mùi ái muội cả căng phòng chìm trong im lặng

Que thì mặt đỏ như quả cả chùa chín

Cậu chả biết gì nên trố mắt ra nhìn Que khó hiểu

Đúng lúc Giải chạy lên vì thấy Que và Nam lâu quá chưa xuống

Giải đứng đực ra một chỗ mặt đen hơn đáy nồi nhìn Que và Nam đang đứng dậy sau cú ngã kia🐽

Sau một hồi cãi vã thì Đại Nam đi lên xách cả ba đứa con trời đánh của mình ra phòng bếp để ăn tối

Trung cũng được cha cậu mờ lại ăn tối và cả ngủ lại nữa điều này khiến cậu bất lực

________

Bữa ăn hôm nay là yên ổn nhất với cậu vì từ lúc trọng sinh đến đây cậu luôn phải suýt chết vì hai người anh của mìn chỉ vì hai người tranh giành nhau mấy quả trứng🙂))

________________

Cậu rất muốn đập tên Trung bé tí này cực luôn ấy

Hắn mặt dày nằm trên giường cậu mà ngủ luôn kìa đã vậy còn tranh chỗ với anh em cậu nữa chứ😞

Cậu nằm ôm Que và Giải ngủ và vứt Trung qua một bên🙂))

_____________

Nhưng sáng ra thì....

Trung thì ôm chặt cậu mà ngủ

Que và Giải thì một người để chân trên cổ Trung người thì đè cả thân mình lên người Trung nữa

🙂) Trung ko vì thế mà bỏ Nam ra vả lại còn ôm chặt hơn nữa💦

_____________

Nhưng cả ba vẫn phải tách nhau ra thôi vì thấy Nam rất không bình thường

Cậu ngủ nhưng vẫn cứ lẩm bẩm cái gì đó đã vậy cậu còn đổ mồ hôi nhiều còn hơn hôm qua, người thì run lên như bị động kinh

Giải lo lắng chạy đi tìm cha Đại Nam

Còn Trung Quốc thì dùng là tay đưa ngọn lửa sự ở ấm cho Nam nhưng mãi cậu vẫn chả đỡ hơn được tí nào có khi còn nặng hơn

Trong lúc Trung đang lo lắng thì....

.

.

.

.

.

.

.

Một bóng đen bay tới chạm lên đầu Nam

_Cái thứ kì dị kia, mi muốn làm gì Nam vậy hả!?_Trung hét lên

Thứ đó không thèm trả lời Trung và liền biến mất

Đúng lúc nó biến mất lông mày Nam giãn ra, mồ hôi cũng bớt đi phần nào

Trung Quốc thầm nghĩ"Chã lẽ nó vừa giúp Nam sao?"

________________

Nam tĩnh dậy vui vẻ cười

_Này,cậu sao vậy?,Sắc mặt nhìn tệ thế_Nam

_Đừng làm bộ nữa_Trung nghiêm túc nói

_Cậu nói gì cơ?_Nam ngơ ngác

_Ha mới vừa gặp ác mộng mà có thể vui vẻ như này sao?_Trung thật sự rất khó hiểu,tại sao một đứa trẻ như này khi gặp ác mộng mà vẫn cười được như này,thật sự cậu bé nhỏ nhắn trước mặt hắn đã trải qua những gì mà có thể chịu đựng như vậy?

_Vậy...không giấu gì.._Cậu cười cười như kẻ tâm thần

Trung thật sự rất sợ người trước mặt này,kẻ trước mặt thật sự có là một cậu bé không vậy

_______

Mai tui viết dài hơn nha 🙁((

Mẹ tịch thu đt sớm quá

Viết_Pancake_

1/2/2022
 
[Countryhuman Việt Nam]◌✨♠Sự Tuyệt Vọng♠✨◌
30/4 Vui Vẻ🐱


Ảnh tự dưng bị lật các bác thông cảm 💧

Chúc các bác 30/4 vui vẻ nghen:3
 
Back
Top Bottom