Khác [Countryhuman/AllNam] Đồng tử chết

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
326260870-256-k861105.jpg

[Countryhuman/Allnam] Đồng Tử Chết
Tác giả: YukimotoKurokawa
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xinh đẹp, dịu dàng, thanh tao, khiếm nhã, nhẹ nhàng, vị tha, kì dị, quyến rũ.....Là những tính từ mĩ miều thường dùng để miêu tả người con gái ấy, cô gái bí ẩn xinh đẹp trong tà áo dài trắng thước tha lại quyến rũ đến kì lạ.

Nàng là nàng thơ của chúng tôi, liệu có thể để chúng tôi được dâng hiến tính mạng hèn mọn này cho nàng không?

Lưu ý: có Việt Nam (boy) x Việt Nam (girl), truyện ngôn



manga​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Countryhuman/Allnam] Đồng Tử Chết
Chương 1: Lục đục gia đình


Việt Nam, 21 tuổi và là đứa trẻ nhỏ nhất nhà.

Gia đình cậu có truyền thống anh dũng cứu và bảo vệ nền độc lập nước nhà, luôn là những người đi đầu để chống lại các cuộc xâm chiếm của các nước khác.

Nhưng.....đó là cho đến khi kẻ đó dần tha hóa và phá hoại tất cả.

__MÀY LÀM GÌ VẬY VIỆT HÒA!

Mặt Trận là anh thứ trong nhà.

Anh là một người có đam mê lớn với súng đạn.

Anh tuy nghiêm khác nhưng luôn rất yêu thương các em.

Thế nhưng với đứa "em trai" trước mặt này lại là phẫn nộ mà đối đãi.

__Liên quan đến ông anh sao V-I-Ệ-T C-Ộ-N-G?

Kẻ kia mang cái tên Việt Hòa, là em trai sinh đôi của Mặt Trận.

Tuy sinh đôi nhưng cả hai lại ở hai phe đối lập.

Người thì theo chủ nghĩa Cộng Sản với mong muốn hòa bình.

Kẻ lại theo chủ nghĩa Tư Bản với chân lý làm mọi thứ để có được hư danh.

Kẻ qua người lại, cũng chẳng ai chịu ai.

__Ông anh đúng là có mắt như mù, ngài ấy có thể cho chúng ta hàng tá đặc quyền và một tương lai sáng lạng, việc gì phải theo tên kia chứ?

__MÀY IM NGAY!!

GIA TỘC CHÚNG TA LUÔN MONG MUỐN NHẤT HÒA BÌNH, VÌ CÁI GÌ MÀY LẠI CHẤP NHẬN LÀM MỌI THỨ ĐỂ CÓ DANH TIẾNG NHƯ THẾ HẢ!!!

Mặt Trận tức đến rơi lệ, đứa em trai ngoan ngoãn từng thề mãi bên anh để cùng chung tay bảo vệ độc lập nước nhà.

Thế mà giờ đây lại thành kẻ bán nước để lấy quyền lợi với cái lý do "muốn tốt cho đất nước".

__.........Này này, ông anh khóc đấy à?

Vì chút chuyện bé tẹo này á?

__Con gọi việc như này là bé tẹo à?

Việt Hòa, con xem gia đình, đất nước này là gì?

LÀ THỨ CÓ THỂ CHO CON TÙY Ý BÁN ĐI VÌ DANH TIẾNG CỦA BẢN THÂN SAO?!!!

Đại Nam, người là cha của bọn họ, nãy giờ im lặng rồi cũng thật sự ko nhịn được nữa mà quát Việt Hòa.

__"Cha" à, người thì sao mà hiểu được chứ?

Tôi làm tất cả, cũng đâu chỉ vì bản thân đâu_ Việt Hòa cười mỉa nói.

__Vậy chứ theo con còn vì ai?

Ngoài con và lũ bán nước kia ra thì còn có thể vì ai trong cái đất nước này nữa?

Đại Nam tức đến sắp phát điên luôn rồi, đứa con trai này của người, sao có thể nói làm loại việc như này vì người khác được chứ, thật thô bỉ!

__Tôi nói ra, cha sẽ tìm cho tôi sao?

Người con gái đó, tôi thừa biết dù bây giờ có lật tung cả cái Địa Cầu này lên cũng ko tìm thấy được!

Việt Hòa mặt nổi đầy gân nói, hắn làm vậy vì kẻ hắn yêu là sai sao?

Tại sao ai cũng quay sang trách hắn cơ chứ?

__Nếu đã biết dù lục tung lên cũng ko thấy, vậy con còn làm vậy để làm gì?

Ta biết con là đứa trẻ chung thủy, nhưng thật sự là cần làm đến mức này sao?

__Tại sao ko?

Tôi đã hứa với em ấy, lần gặp tiếp theo sẽ trở thành một kẻ có tiếng tăm.

__Ngày đó sắp đến rồi, nhưng tôi vẫn chưa làm được gì cả.

Em ấy đã tin tưởng tôi như vậy, tôi ko thể để em ấy thất vọng được!!

__Việt Hòa.......

Ông chua xót nhìn đứa con trai nhỏ của mình, rốt cuộc là người nào lại có thể khiến nó yêu đến độ điên điên dại dại như vầy cơ chứ.

__Nếu như một cô gái yêu con thật lòng, họ sẽ yêu tâm hồn, trái tim con chứ ko phải vật chấ-

__Tôi biết mà.

__Sao cơ!

__Em ấy ko cần vật chất, có hay ko em ấy ko quan tâm, em ấy chưa bao giờ quan tâm gì cả.

Nhưng tôi!

Tôi muốn cống hiến cho em ấy, cho em ấy tất cả mọi thứ em ấy muốn!!

__Vậy nên, mấy người bớt xen vào chuyện của tôi đi.

__Anh....cha?

Bóng dáng cậu con trai 21 tuổi kia hiện ra, tuy rất ra dáng một thanh niên trai tráng, nhưng có vẻ ko được mạnh mẽ như các anh và cha của mình.

Và đó ko ai khác mà chính là VIỆT NAM.

__Anh Hòa...anh đi đâu vậy?

Việt Hòa vừa thấy cậu ánh mắt đã liền tối lại, sự phẫn nộ chứa đầy trong đó.

__Tao làm gì thì liên quan đến mày à?

__E...em...

__Mày ngưng đi Việt Hòa, vì cái gì mà mày lúc nào cũng ghét bỏ em ấy như thế?

Ẻm là em mày đấy!

__...Ông anh đéo biết con c*c gì thì câm con mẹ mồm vào đi.

Chính nó là người khiến tôi phải rời xa em ấy đấy, nếu ko phải em ấy tốt bụng thì tôi có cửa gặp lại em ấy chắc💢

__*Chuyện....của chị Vie!!*_ Việt Nam có vẻ rất hoảng khi nhớ đến cô gái đó.

Cậu biết cô gái đó, cổ ko chỉ là tình yêu của Việt Hòa mà còn là nàng thơ của Việt Nam nữa.

__Ý mày là gì?

Em ấy yếu đuối như vậy thì có thể làm gì ai cơ chứ!_ Mặt Trận khó chịu mà bênh vực em trai.

__Anh...anh Giải, thôi đi anh!

__Sao em lại bênh nó chứ!

Nó đang đỗ oan cho em đấy!

Vì một đứa con gái thôi mà ghét bỏ gia đình, em còn bênh nó làm gì!

__.........Em bảo là, thôi ngay đi anh ba.

Anh đang xúc phạm nàng thơ của em đấy

Ánh mắt vô hồn đáng sợ của Việt Nam khiến Mặt Trận và cả Đại Nam giật mình.

Họ tự hỏi rốt cuộc người đó là ai mà có thể thay đổi cả Việt Hòa và Việt Nam như thế?

Hai đứa trẻ từng ngây thơ nhất nhà thế mà......

__Tsk, tôi xong việc với mấy người rồi, đi đây.

__VIỆT HÒA!!!

Việt Hòa ko thèm quan tâm tiếng gọi của cha và anh ba, hắn cứ thế rời đi.

Việt Nam cũng chỉ đứng đó dùng ánh mắt u tối nhìn về phía Việt Hòa, môi hơi mím lại.

Lẽ nào, việc này thật sự có liên quan đến Việt Nam?

__*Vie....Việt Nam của em, em thật sự xin lỗi chị mà*

HẾT CHAP

---------------------------------------------

Đọc kỉ mô tả truyện nha.
 
[Countryhuman/Allnam] Đồng Tử Chết
Chương 2: Quá khứ, Song Trùng?


__Được rồi Việt Nam, con sẽ phải giải thích rõ ràng về việc này đấy

Sau khi Việt Hòa rời đi, Đại Nam đã bảo Việt Nam và Mặt Trận lên thư phòng nói chuyện.

Hiện tại, cậu đang ngồi đối diện với Đại Nam, bên cạnh chính là Mặt Trận.

__Cái này....con.....

Việt Nam ko muốn nói chút nào, nàng thơ của cậu ko thích việc bị phát hiện đâu.

Nếu giờ cậu nói, nàng sẽ giận cậu mất!

__Xin lỗi cha, con ko thể nói được ạ...._ Việt Nam mím môi nói, đây là lần đầu tiên cậu từ chối yêu cầu của cha.

__.....Ta hiểu con ko thể.

Nhưng làm ơn đi Việt Nam, bọn ta cần biết để từ đó tìm cách đưa anh con về.

__Bọn anh thật sự cần sự giúp đỡ của em Việt Nam.

__Em...em!

Đối với gia đình Việt Nam khó lòng có thể từ chối được, còn chưa kể đó là cha và anh ba cậu nữa, làm sao cậu có thể từ chối họ!

__......Con sẽ kể_ Cuối cùng vẫn là phải nói ra chứ ko thể giấu nổi.

---------------------------------------

Khung cảnh quay về quá khứ 15 năm về trước.

Trên đồng cỏ xanh ngắt, có một bóng dáng đang ngồi thêu vải, thỉnh thoảng lại ngó quanh như đang chờ đợi ai đó.

__Vie, em đang làm gì thế?

Vẫn là Việt Hòa, nhưng là phiên bản 8 tuổi.

Nhỏ nhắn, vô hại, ngây thơ và đáng yêu.

__Anh Hòa!

Em đang thêu khăn tay ạ, sao anh lại ở đây?

Cô gái với mái tóc đỏ rực, trên tóc có một chiếc kẹp sao vàng.

Làn da trắng sứ, cùng bộ áo dài tráng tinh lại càng tôn lên màu da ấy.

Đôi mắt mè màu vàng lúa có chút gì đó thờ ơ nhưng lại mang theo sự dịu dàng nhìn hắn.

__Anh học xong hết rồi nên cha cho anh đi chơi, nên anh tranh thủ ra gặp em này.

__Ôi trời, đáng yêu quá, cảm ơn anh đã nhớ đến em nhé ^^

__Có gì đâu, em là tình yêu của anh mà_ Hắn ôm lấy cô gái đó mà gục nhẹ xuống vai nàng dụi dụi.

__Vâng, là tình yêu của anh_ Nàng khúc khích nói, chất giọng đầy sự chiều chuộng.

Khung cảnh cặp nam - nữ vui vẻ chơi đùa với nhau không khỏi khiến người ta cảm thán, thật sự rất dễ thương a!

Mọi thứ đều rất yên bình, đó là cho đến khi......

__Việt Hòa!

Xem em vừa kết bạn được với ai nè, cậu ấy rất dễ thương đúng ko!

Lại còn rất giống em về ngoại hình và cả tên nữa, như song sinh luôn♡_ Vie mắt lấp lánh nhìn Việt Hòa nói.

__!!!!

Ánh mắt hắn dán lên người kẻ kia, mang theo sự kinh ngạc pha lẫn rất nhiều khen tuông trong đó.

__Em....làm gì ở đây, Việt Nam?

__Hửm?_ Vie khó hiểu với câu hỏi kì lạ của Việt Hòa, mắc gì gọi hẳn tên cô ra vậy?

__Anh...anh tư!!

Việt Nam nãy giờ cúi đầu, nghe tên mình mới dám ngước lên, lại vô cùng kinh ngạc khi thấy người đối diện chính là anh tư của mình.

__Ủa gì dọ?

Nam, Hòa, hai người là anh em hả (ӦvӦ。)?_ Vie mặt đầy dấu hỏi chấm nói.

__........Ừm, bọn anh là anh em_ Việt Hòa có vẻ khá cứng nhắc khi nói về việc này.

__Anh tư....._ Còn Việt Nam lại rất khó hiểu, anh trai cậu luôn rất hào hứng mỗi khi nói về quan hệ của cả hai, hôm nay lại có vẻ hơi lạ.

__Em quen em ấy được bao lâu rồi Việt Nam?

Lời này ko phải nói với cậu, mà là nói với Vie, vì căn bản thì nàng cũng tên là Việt Nam mà.

__Dạ?

Em quen cậu ấy được 1 tháng rồi ạ, em định thân với cậu ấy một chút rồi mới giới thiệu với anh.

__Anh sao thế?

Anh ko vui khi được chơi cùng em mình à?_ Nói tới đây, ánh mắt Vie hơi tối lại.

__Tất nhiên là ko, ai lại ko thích chơi với em mình chứ ^^

__Vậy thì hay quá rồi còn gì (♡°▽°♡)

__*Mém chút nữa.....*

__*Hên là anh ấy nói kịp, chứ ko chắc chị Vie giận mất rồi*

Cả Việt Hòa và Việt Nam đều biết rõ rằng Vie rất thích nhìn người thân trong gia đình thân thiết với nhau, dù cho đó có là gia đình của người khác.

Một sở thích kì dị.

__Vậy thì, chúng ta đi chơi chứ ạ?

__Tất nhiên rồi_ Lời này cả cậu và hắn đồng thanh nói.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

1 tháng sau, Việt Hòa đã quen với việc phải chia sẻ Vie với Việt Nam, và hai anh em cũng đã thân nhau như trước.

Trong một lần, lúc Vie chưa đến, cậu và anh vô tình tìm được một cuốn sổ lạ.

Việt Nam rất tò mò, với tính hiếu kì của đứa trẻ 6 tuổi Việt Nam liền muốn mở ra coi.

__Em điên à Việt Nam!

Vie đã nói là những thứ được tìm thấy ở đây đều là đồ của em ấy, và em ấy có cho chúng ta đụng vào đâu!

__Chỉ một chút thôi mà, chị ấy sẽ ko biết đâu!

Mặc cho Việt Hòa đã cảnh báo, Việt Nam vẫn quyết định mở cuốn sách ra xem thử.

__Cái...gì thế này!!!_ Việt Nam lật được vài trang liền sợ hãi mà ném cuốn sách đi.

Bên trong đó ko phải là thơ, truyện hay thứ gì tốt đẹp.

Mà là kí tự, những kí tự kì lạ và hình ảnh về cái bóng đen kinh dị trải dài khắp các trang sách.

Cùng với đó là những vệt máu và các dòng chữ nguệch ngoạc đến dị hợm.

__*Sao trong sách của Vie lại có thứ như này chứ!*_ Việt Hòa đứng cách đó năm bước chân cũng lén nhìn một chút rồi quay đi, hình ảnh trong sách thật sự khiến hắn có chút sợ hãi.

__Các anh hư quá.....

Chất giọng quen thuộc vang lên, cậu và hắn nhìn qua phía đó.

Vie đứng ngay đấy, ánh mắt đáng sợ nhìn họ như thể muốn ăn tươi nuốt sống, khuôn mặt tối sầm đầy sát khí.

__Các anh đã hứa như nào?

Định bùng kèo với em đó hả?!

__Ko sợ em giận sao?

Sao dám tự tiện như vậy?

__Vi...Vie, nghe anh giải thích đã!

Chuyện ko phải như em nghĩ đâu!_ Việt Hòa liền muốn giải thích, thật sự thì đúng là hắn ko có liên quan đến cái vụ này.

__Suỵt, sao lại hư vậy chứ?

Cha ko thích đâu, người sẽ giận lắm đó.

__Cha?

Em nói ai vậy Việt Nam!?_ Cha của Vie, sao hắn chưa bao giờ nghe nàng nhắc đến?

__Cha không thích bị phát hiện đâu, người đang buồn lắm, các anh thật xấu tính.

Cha sẽ khóc mất, Vie ko thích như vậy chút nào....

__Chị Vie...._ Việt Nam nãy giờ im lặng, thấy sự biến đổi sắc mặt của nàng cũng ko khỏi có chút sợ hãi.

__Cha đừng buồn, Vie sẽ an ủi cha mà.

Cha đừng khóc nha, vì Vie sẽ đau chết mất....

ÉÉÉÉÉÉÉÉ!!!!

Âm thanh kinh dị vang lên bên tai khiến hai người kia sợ hãi mà bịt thật chặt tai, cuốn sổ cùng Vie cũng tan thành các làng khói đen, trực tiếp biến mất trước mắt họ.

__Cái...gì vậy?

__Việt Nam.......

__Anh...anh Hòa!_ Việt Nam có chút sợ hãi khi cảm nhận được sát khí tỏa ra từ người Việt Hòa.

__Thằng chó!

Là tại mày!

Tại mày mà em ấy mới giận tao!

TẤT CẢ LÀ TẠI MÀY, MẮC ĐÉO GÌ MÀY CỨ NHẤT QUYẾT MỞ CUỐN SỔ ĐÓ!!!

Việt Hòa như phát điên, mang toàn bộ phẫn nộ cùng tội lỗi đổ hết lên Việt Nam.

Việt Nam gặp màn này, kết hợp với khi nãy liền sợ hãi ôm đầu khóc lớn.

Đối với một đứa trẻ 6 tuổi như cậu, căn bản là cú sốc này quá lớn.

---------------------------------------

__Sau vụ việc ngày hôm đó thì anh Hòa đã thành ra như vậy.

Quay lại với hiện tại, Việt Nam có vẻ xuống sắc rất nhiều khi phải nhớ lại cái ngày ác mộng đó.

Trán cậu đã lấm tấm mồ hôi, cậu cũng thở mạnh ra một tiếng dài.

__Cô gái Vie đó....rốt cuộc là thứ gì vậy?_ Đại Nam gần như đứng hình trước những gì Việt Nam nói.

__Thật kinh khủng, cô ta có phải con người ko thế!_ Mặt Trận che miệng nói, chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ khiến anh co rúm rồi, thật khó tin rằng Việt Nam đã phải trải qua nó khi cậu chỉ mới 6 tuổi.

__Em/con ko chắc, chỉ biết rằng cô ấy là một thực thể gì đó rất siêu nhiên và có mối liên kết méo mó với người cô ấy gọi là "cha".

__Ừm thì, dù rằng con cũng chẳng biết vị "cha" đó phải người ko nữa.

__Thật đáng sợ....._ Đại Nam thật sự lo ngại về sự tồn tại của "thực thể" mang tên Vie này.

__Mà theo như em nói, Vie đó có ngoại hình tương đồng với em đến tận 80% sao?

__Vâng, thậm chí là giống cả tên nữa, vậy nên để phân biệt anh Hòa mới đặt cho cô ấy cái tên Vie đấy ạ.

__Thật khó tin, con người mà có thể giống nhau đến độ đó sao?

__Cha à, con ko chắc lắm, nhưng nó nghe rất giống hiện tượng Song Trùng mà con từng đọc qua trong sách_ Mặt Trận nghi hoặc nói.

__Song Trùng?

Đó là gì vậy?_ Đại Nam và Việt Nam khó hiểu hỏi.

[Những truyền thuyết và các câu chuyện về "bãn ngã" khác đã tồn tại từ rất lâu trong văn hóa cổ của nhiều nước, những người dù không có quan hệ ruột thịt hay họ hàng gì lại giống nhau một cách lạ kỳ!]

__Đó là những gì con biết.

__Nghe đúng là có chút giống...

__Đúng vậy ạ, thật sự nghe rất giống trường hợp của con và Vie.

Không sinh đôi, không ruột thịt, không họ hàng nhưng lại giống nhau đến khó tin như vậy, thật sự khó lòng có thể khiến người ta khi nghe ko nghĩ đó là hiện tượng song trùng.

__Nhân tiện thì khi nãy Việt Hòa đã nói cô gái đó sắp trở lại, con có biết gì ko Việt Nam?

__Con ko biết ạ, thật sự mới đầu nghe con cũng bất ngờ lắm.

__Xem bộ chuyện này có rất nhiều khuất mắt đấy, chúng ta phải chuẩn bị kĩ trước khi Vie đó xuất hiện_ Mặt Trận kiên định nói.

__Ta cũng nghĩ vậy_ Đại Nam cũng đồng tình với ý kiến đó.

__Con xin phép rút lui, con ko thể tham gia vụ này.

__Ko sao, em/con ko tham gia cũng được, nên lo nghỉ ngơi đi.

Hai người kia chỉ đơn giản là nghĩ Việt Nam quá ám ảnh nên ko muốn tham gia.

Nhưng có vẻ họ đã quên mất, rằng Việt Nam đã từng nói rõ rằng Vie là nàng thơ của cậu ta.

__*Con....ko chắc mình có thể giúp, dù gì thì....con cũng đâu thể để nàng thơ của mình bị bắt được*

__*Con sẽ ko khá đám, nhưng thật sự là con ko thể ra tay bắt cô ấy, nó khiến tâm con đau như bị cáu xé vậy!*

__Xin hãy tha lỗi cho con, con thật là đứa trẻ bất hiếu và vô dụng khi ko thể giúp gì cho mọi người.

Lời này cậu nói rất nhỏ, như thể tự nói với lòng mình vậy.
 
[Countryhuman/Allnam] Đồng Tử Chết
Chương 3: Giấc mơ hay điểm báo?


Lưu ý: Các móc lịch sử rối loạn, tất cả sự kiện phần lớn đều có thật nhưng thời gian xảy ra nó trong truyện đều do tác giả sắp xếp.

Mong độc giả hãy tôn trọng truyện.

Bên phía Việt Hòa hiện tại cũng chẳng khá hơn là bao, hắn cũng đang rất mệt khi nhắc về sự kiện đó.

*Bây giờ nhớ lại vẫn cảm thấy rùng mình thật* - Việt Hòa

Hình ảnh của Vie ngày hôm đó đã in sâu vào tâm trí hắn, nàng lúc đó hệt như một con quỷ, thật xấu xí và kinh tởm biết bao nhiê.

*Tệ thật, mình bị ám ảnh luôn rồi* - Việt Hòa thở dài mệt mỏi.

Hắn ám ảnh cái hình hài đó và cả thứ sinh vật đen ngòm phía sau nàng nữa.

Nó như một làn khói đen, ánh mắt đỏ đục sâu hoắm.

Làn khói từ nó bao lấy cơ thể nàng, sau đó ăn trọn lấy nàng mà biến mất cùng cuốn sổ.

*Đó có lẽ đó là "cha" nhỉ?

Cha của em ấy....* - Việt Hòa

Việt Hòa bẩm sinh thông minh, không khó để hắn có thể nghĩ ra cái thân phận cho vật thể dị hợm kia.

"Bỏ đi, sắp đến nơi rồi nhỉ?"

Nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn có thể thấy quản trường Washington DC rồi.

Không lâu sau, chiếc trực thăng đáp đất tại nhà trắng.

Việt Hòa nhàm chán bước xuống, đối diện với hắn, là một tên với bộ vest đen sang trọng cùng chiếc kính răm sáng loáng.

"Chào mừng Việt Hòa, tôi rất vui khi cậu đồng ý gia nhập với tôi đấy!"

- Gã ta vui vẻ nói.

"America........"

- Việt Hòa

Kẻ kia mang cái tên America - Chính là Hoa Kỳ.

Một tên mưu mô, xảo quyệt và đặc biệt là VÔ CÙNG LƯƠN LẸO.

" Tôi cũng chỉ làm vì lợi ích của bản thân thôi, nói ra cũng chẳng mặn mà với việc này lắm, hy vọng ngài ko hiểu lầm" - Việt Hòa

"Tất nhiên!

Tôi thế nào cũng được mà, dù gì thì phần lớn (gần như tất cả) những người theo tôi đều vì lợi ích cá nhân thôi ^^)" - America

"Vậy thì câu hỏi khi nãy của ngài thật thừa thãi đấy" - Việt Hòa

"Thế à?

Coi bộ câu hỏi ngớ ngẩn đó làm tốn thời gian của chúng ta rồi, thôi thì mau vào trong thôi!"

- America

Gã ta vẫn cứ giữ nụ cười công nghiệp ấy trên môi dù nãy giờ Việt Hòa khá thái độ với gã, phải nói là gã cười đến quen mồm rồi đi.

"Vậy là từ giờ tôi ở đây luôn à?"

- Việt Hòa nhướng mày nói.

"That right!

Tôi đã sắp xếp chỗ ở cho cậu rồi, hy vọng chúng ta sẽ làm việc lâu dài, thư ký."

- America

"Cái đó chắc còn phải để xem cách đối đãi của ngài rồi" - Việt Hòa

"Haha, tôi thích người khẩu khí lắm!

Mà chà~ cậu tham lam thật đó" - America thích thú nói

"Ha, về khoảng này tôi không bằng ngài đâu" - Việt Hòa

"Quá khen quá khen ^^)" - America

Mấy người hầu gần đó cảm thấy cuộc nói chuyện này thật kì cục, người đưa đề nghị hợp tác thì có bị chọc mấy cũng vẫn tươi vui.

Người may mắn được hợp tác cùng lại cứ tỏa hàn khí lạnh buốt thể này.

*Đây rốt cuộc là cái thể loại gì vậy chứ!* Tiếng lòng đầy hoang mang của các cô hầu vang lên.

Sau khi đi tham quan 2/3 cái nhà trắng và chỉ phòng ngủ cũng như phòng làm việc cho Việt Hòa, America đã phải tạm biệt hắn vì quan gia báo có văn kiện mật được giao đến.

Thế là Việt Hòa phải tự đi tham quan.

*Cũng không có gì quá đặc biệt nhỉ?* - Việt Hòa

Ừ thì cũng chẳng có gì thú vị đâu, chỉ là vài căn phòng và mấy bức tranh về các đời tổng thống thôi mà

__Thôi thì đi làm việc cho lành.

Thế là Việt Hòa đã quyết định đi về phòng làm việc quách cho xong chứ có đi nữa cũng chẳng có gì thú vị.

Chưa kể là để lâu lỡ đâu chúng nó chất thành núi thì chết dở.

Dù gì cũng là thư ký, việc ko thể gọi là ít được.

*Mệt thật, đi gặp tên France nữa là xong nhỉ?* - Việt Hòa

Việt Hòa mệt mỏi ngả người ra ghế, hắn đã lường trước nhưng vẫn không thể theo kịp lượng công việc nhiều kinh khủng này.

Mặc dù giờ đã nửa đêm rồi nhưng công việc vẫn đầy ụ, giờ hắn còn phải theo America bay sang Pháp để bàn vài vấn đề.

"Thôi, đi nhanh rồi về ngủ cho rồi" - Việt Hòa thở dài

Hắn cố gắng gượng người dậy khỏi chiếc ghế mà đi chuẩn bị, cuộc gặp mặt này rất quan trọng nên ko thể làm qua loa được.

Màn đêm buông xuống, bao trùm lấy nước Mỹ hoa lệ.

Hắn mệt mỏi thả mình lên chiếc giường mềm mại mà thở hắt ra một hơi.

Công việc đã xong hết, hắn cuối cùng cũng có thể chợp mắt sau một ngày dài rồi.

"Nơi này....."

- Việt Hòa

Trong giấc ngủ, Việt Hòa bất ngờ khi bản thân lần đầu tiên có nhận thức được trong mơ.

Hắn nhìn khung cảnh xung quanh, liền có chút buồn bã.

Cánh đồng cỏ xanh mướp cùng một hồ Sen nhỏ, nó là thứ hình ảnh đã đi theo Việt Hòa từ tận năm hắn 8 tuổi đến giờ.

Khu vườn này, chính là nơi ở của Vie khi xưa.

"Bất ngờ thật, đã bao lâu mình không mơ thấy nơi này nhỉ?"

- Việt Hòa tiến đến chạm vào thân cây Cổ Thụ lớn

Kí ức này đã xưa cũ lắm rồi, cũng đã gần hơn chục năm kể từ lần cuối hắn nhớ về nơi này nên nó là một cái gì đó rất hoài niệm với hắn.

"Dù có giống đến mấy, cũng vẫn thật trống vắng, dẫu như nào cũng vẫn thật thiếu....."

- Việt Hòa cười khổ

Thiếu đi hình bóng người con gái ấy, vậy nên với hắn nơi này cũng chỉ là vô nghĩa mà thôi.

"Thiếu gì cơ?"

Giọng nói ngọt ngào vang lên, tựa như là tia sét đánh qua tim hắn.

Hắn bất ngờ quay người qua, lại càng bất ngờ hơn khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc nay có chút trưởng thành.

"Em chuẩn bị đầy đủ thế rồi anh còn bảo thiếu, có phải anh quên nơi này ngày xưa như nào rồi không?"

"........Vie" - Việt Hòa ngỡ ngàng

"Dạ vâng" - Vie vui vẻ đáp

"Vie?"

- Việt Hòa hắn đang hoài nghi, đây chỉ là giết mơ nên liệu Vie kia chỉ là ảo tưởng?

"Em đây."

- Vie vẫn ở đó để đáp lại.

"Vie!?"

Tim hắn đang rộn ràng, làm ơn đừng là giả được không?

"Em nghe rồi, sao vậy ạ?"

- Vie vẫn từ tốn trả lời hắn

"Vie....Sao em lại ở đây?"

- Việt Hòa lần này thì tin rồi, nhưng giờ lại tự hỏi làm sao em vào được đây

"Sao em lại không được ở đây?

Đây là nhà em mà?"

- Vie nghiêng đầu khó hiểu hình hắn.

"Nhưng chẳng phải ngày đó em đã......."

- Việt Hòa

"Suỵt!

Chuyện đã qua lâu rồi, hãy cho nó vào lãng quên đi" - Vie

Nàng nhẹ nhàng ôm lấy hắn, xoa lấy tấm lưng đang run rẩy kia.

Tay nàng đưa lên vuốt nhẹ khóe mắt hắn như muốn nói hắn đừng khóc.

Tuy vậy thì hắn vẫn ko kìm được nước mắt, sau vài giây liền ôm chầm lấy nàng mà khóc lớn.

"Em đã ở đâu!

Sao giờ mới về?

15 năm, anh đã đợi em tận 15 năm rồi đấy Vie!!!"

Việt Hòa

Nhưng giọt nước mắt như những viên pha lê lăn trên gò má hắn.

Đôi mắt nhắm nghiền lại, đôi mày cũng nhíu vào nhau trông đau đớn vô cùng.

"Em xin lỗi, là do em quá nóng giận, xin lỗi anh, đáng lẽ em ko nên làm thế" - Vie cũng chỉ có thể dùng lời nói mà dịu dàng an ủi hắn.

Hắn khóc rất nhiều, những giọt nước mắt rơi xuống thấm đượm chiếc áo dài mỏng nhẹ mà chạm vào da thịt nàng.

Sau một hồi dỗ dành thì cuối cùng hắn cũng nín, hai người ngồi trên đỉnh đồi nhỏ mà ngắm nhìn quang cảnh xung quanh.

"Bấy lâu nay anh sống thế nào rồi?"

- Vie là người đầu tiên mở lời.

"Nhàm chán và tồi tệ, thật sự như địa ngục vậy...."

- Việt Hòa cũng đáp lại câu hỏi của nàng.

"Tệ đến thế sao.....Đáng lẽ lúc đó em ko nên bỏ anh lại mới phải, nhỉ?"

- Vie

"Em còn hỏi, tất nhiên rồi!"

- Việt Hòa

"Vậy còn em thì sao?

Cuộc sống của em thế nào?"

- Việt Hòa

"Em không biết nữa, em có vẻ đã mất nhận thức kể từ ngày đó, chắc em đã ngủ miên man ở trong rừng."

- Vie

*Nếu như vậy, tại sao bao nhiêu năm mình ko thể tìm thấy em ấy....* - Việt Hòa trầm mặt mà nhíu mày, hắn có chút khó tin với câu trả lời của Vie.

"Mà công nhận, mới mấy năm ngủ quên mà thế giới xảy ra nhiều chuyện quá ha?"

- Vie

"Ừ, nước anh cũng vậy...."

- Việt Hòa

"Mệt mỏi thật nhỉ?

Con người tại sao lại ko chịu chung sống hòa bình mà cứ dành giật làm gì cho khổ thân nhau thế này" - Vie

Nghe Vie nói đến hai từ "con người" thì Việt Hòa có chút trầm tư.

Hắn quay qua phía nàng, nhẹ nhàng hỏi:

"Vậy....em là thứ gì?"

- Việt Hòa

"Vâng?"

- Vie khó hiểu

"Không phải là con người, em rốt cuộc là thứ gì Vie?"

- Việt Hòa

"....Một thiên thần chăng?"

- Vie tươi cười nói.

"Ý em là sao?!"

- Việt Hòa

Cha luôn bảo em giống như một thiên thần vì em trong sáng và thánh thiện, mà nghe chẳng hợp với em ngày hôm đó nhỉ?"

- Vie

"..........."

- Việt Hòa không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe nàng nói.

"Nhưng giờ khác rồi, em sẽ nỗ lực hết mình để trở thành một thiên thần thật sự.

Chính vì vậy nên em muốn gặp lại anh!"

- Vie

"Gặp...lại anh?"

Gặp lại hắn sao?

Để làm gì cơ chứ?

"Phải, anh chính là mảnh ghép cuối cùng còn thiếu của em.

Hứa với em, chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm nhất có thể, được không?"

- Vie

Nàng nói rồi đưa ngón tay út về phía hắn, nở nụ cười tươi.

Hắn ngo ngác trước nụ cười xinh đẹp đó, sau lại bất giác đưa tay tới móc với nàng.

"Anh hứa....."

- Việt Hòa

Lời hứa được thiết lập qua một cái ngoắc tay, giống như lúc nhỏ hai người vẫn làm vậy.

"Nhưng khi nào chúng ta--" - Việt Hòa

ĐOÀNGGGGG

"HA!

Ha...."

Bật dậy khỏi chiếc giường, hắn ngơ ngẩn một lúc.

Hắn hoang mang ngó đầu nhìn ra cửa sổ, khung cảnh Washington hoa lệ chìm trong cơn mưa rào cùng sấm chớp đùng đùng như kéo hắn về với thực tại.

Vậy thứ hắn vừa gặp phải, chỉ là một giấc mơ hay đó thật sự là một điềm báo cho sự trở lại của Vie?
 
[Countryhuman/Allnam] Đồng Tử Chết
Thống báo ép buộc


Tôi sắp bị mẹ tôi thu điện thoại, tui chỉ còn mỗi đêm này để nhắn những câu cuối thôi, thật sự là bất lực lắm rồi.

Chuyện là thế này, tui có đọc truyện trước khi đi học thêm.

Khi vô học thì tui cứ thế tắt máy chứ không thoát ra.

Lúc cô đi thì trong lúc đợi cô tui có mở mấy lên xem giờ, cái bạn tui nó gọi đến.

Khi tui tắt do đang học thì cô tui đi tới, tưởng tui coi truyện nên thành ra thu rồi nói với mẹ tui.

Thế là tui bị thu mấy, mà vấn đề là giầu thíc mà ba mẹ không nghe.

Vậy nên các độc giả yêu quý, làm ơn, chỉ đêm nay, hãy cho tôi những lời cmt cuối cùng của các bạn vì rất có thể tới tận vài chục tháng sau chúng ta mới có thể gặp lại nhau, sau khi tui thi chuyển cấp.

Làm ơn, vì tui thật sự không muốn xa các độc giả của mình chút nào hết!!
 
Back
Top Bottom