Ngay khi lời nói vừa dứt.
Như kích hoạt một cơ quan nào đó, thi thể cô tiếp tân rục rịch, tròng mắt đảo loạn nhưng bị lé khiến mấy con trùng bị doạ bay quanh.
Cô ta ổn định tròng mắt, cứng ngắc cử động cơ thể, tiếng răng rắc mục tàn vang lên theo từng cử động.
Tiếng ruồi nhặng vo ve, tiếng dịch thối tí tách rơi xuống bàn làm nhoè đi giấy giới thiệu.
Cô tiếp tân chộp lấy tờ giấy giới thiệu, lạch cạch nhập mã số thực tập vào hệ thống nội bộ trong máy tính.
Tuy nhiên chuyện quỷ dị ở đây là máy tính đã nát tan không còn hoạt động.
Sau một lát kiểm diện, cô tiếp tân ngước lên, từ đâu đưa đến một chiếc thẻ, cất giọng khàn khàn mục rửa như cả một ổ sâu dòi nghẹt trong cuống họng: "Thông tin của em hợp lệ rồi nhé, đây là thẻ ra vào tạm thời.
Em lên tầng 3, phòng Hành Chính - Nhân Sự để làm hồ sơ nha".
Lệ Khanh gật nhẹ đầu, không hề ghê tởm mà cầm lấy chiếc thẻ trên bàn, hướng đến phòng Hành Chính ở tầng 3 mà đi.
Những người còn lại thấy cô an toàn, ai nấy thống nhất làm theo cô.
Đường hành lang đi đến phòng Hành Chính ngoại trừ hơi âm u ghê rợn, trên tường còn chi chít những dòng chữ không biết được viết bằng bút đỏ hay m/áu, và thi thoảng có mấy nhóc quỷ dị hù doạ thì đoạn đường đi đến đó khá suôn sẻ.
Đứng trước căn phòng Hành Chính, cô gõ cửa ba lần, đến khi có người lên tiếng trong phòng thì cô mới nhẹ nhàng mở cửa bước vào, kì lạ bên trong chỉ hơi bám bụi thì còn lại khá bình thường, thi thể cô nhân viên trong này không đáng sợ bằng thì thể cô tiếp tân dưới lầu kia, trông như mới ch/ết gần 1 ngày thôi.
Lệ Khanh tò mò quan sát xung quanh trong khi đợi cô nhân viên điền hồ sơ mình vào máy, thật sự có chút háo hức.
Chốc lát tiếng máy in rè rè hoạt động, rồi một chiếc thẻ thực tập sinh mới toanh được đeo trên ngực, qua ánh sáng phản chiếu dòng chữ "THỰC TẬP SINH - Y KHOA NĂM 4"
Qua sự hướng dẫn lần nữa của cô nhân viên, cô đi đến phòng thay đồng phục ở cuối dãy bên phải.
--------
Đẩy cánh cửa nặng nề của phòng thay đồng phục ra, thoạt nhìn bên trong như phòng Hành Chính.
Sau khi thay áo blouse đã được chuẩn bị sẵn, Lệ Khanh khẽ vân vê chiếc thẻ thực tập cùng chiếc áo blouse, lục soát phòng một hồi đến khi xác định ổn thoả.
Khi định đi ra khỏi phòng thì ánh mắt cô vô tình liếc thấy một mẩu giấy ghi chú nhỏ dán trên cửa.
"Tôi tên là Liễu Thi Hà, từng là nhân viên ở bệnh viện này, tôi không dám chắc bạn có thể tin tưởng tôi hoàn toàn.
Nhưng hãy tin lời tôi nói, đừng bao giờ quay lưng quá 5 giây với y tá trưởng!
Hãy nhìn thẳng mắt cô ta khi cô ta nổi sát ý!"
Đọc lướt qua mặt chữ trên giấy ghi chú, ánh mắt cô hạ xuống khiến hàng lông mi như chiếc quạt nhỏ khẽ động, đến khi hoàn hồn bước chân cô đã lẳng lặng tiến đến khu điều trị.
Chợt đồng tử cô khẽ động, một mùi hôi thối tanh tưởi từ sau lưng sộc thẳng vào mũi, bàn tay từ đâu đặt nhẹ lên vai cô, dịch ướt thấm đẫm kinh tởm chảy xuống áo blouse trắng của cô.
Cô quay phắt ra sau, là một cô gái đoan trang bình thường?
Liếc thấy huy hiệu "Ý TÁ TRƯỞNG" bị xoay ngược.
Nhưng điều quái lạ ở đây là cô y tá trưởng kia rất bình thường so với khung cảnh xung quanh, trông cô ta chẳng khác gì một người sống bình thường, thậm chí nhìn tướng mạo có chút hiền hoà nhân hậu, Lệ Khanh nhìn vai áo khô ráo thì dường như cảnh tượng lúc nãy chỉ là tưởng tượng.
Y tá trưởng khẽ mỉm cười giới thiệu "tôi tên là Diệp Phúc Duyên, là y tá trưởng của bệnh viên này, có vẻ em là thực tập sinh mới đến nhỉ?
Dù sao nhân viên y tế phụ trách bận rồi, tôi phụ trách giúp em nhé.", không cho Lệ Khanh có cơ hồi nề hà, Diệp Phúc Duyên bước vào trong phòng, phân công cho Lệ Khanh tiêm thuốc cho một bệnh nhân.
Vì phó bản phải chừa đường sống cho người chơi ở phần khởi đầu, nên khác với thực tế y tá trưởng phải giải thích cách thực hiện nhiệm vụ với người chơi, mặc dù chuyên môn kĩ thuật cô đã được lưu trữ trong não hết, nhưng dù sao nghe giảng lại cũng không thiệt gì.
Lệ Khanh lấy khay y tế, chuẩn bị đúng lọ thuốc, mang găng tay và bắt đầu kiểm tra hồ sơ bệnh nhân với số phòng, đi đến phòng 401 ở tầng 4, Lệ Khanh để ý một chi tiết rằng càng lên trên tầng cao thì mức độ hoang tàn của các tầng cũng khác nhau.
Cô khẽ gõ cửa phòng 3 lần rồi mở cửa, bên trong tương ứng số giường là một cô bé tầm 12 tuổi, sau khi kiểm tra tên bệnh nhân thì Lệ Khanh mới bắt đầu tiêm thuốc dưới sự quan sát của y tá trưởng.
Cô bé bị bệnh nhiễm trùng huyết, ánh mắt đục lờ không còn sức sống lẳng lặng dõi theo cô một cách ghê rợn, tiêm xong thì cô bé đột nhiên bắt chuyện "em có thể nói chuyện với chị một lát được không?"
Y tá trưởng rời ánh mắt sau khi cô tiêm xong, "kĩ thuật của em thật sự rất tốt, bây giờ em cứ nhận công việc qua bảng phân công ở khu điều trị nhé, chị có việc đi trước".
Sau khi Diệp Phúc Duyên rời đi, cô bé khẽ níu tay áo Lệ Khanh, "chị có thể lấy mắt của bác sĩ Tần giúp em được không?".
____________
* Nhiễm trùng huyết: nhiễm trùng máu, khá nguy hiểm ở thực tế.
Tác giả bee: tự nhiên thấy tên y tá trưởng do mình đặt nghe lạ lạ hay ghê.