Cập nhật mới

Khác Công Lược Bác Sĩ Điên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400681357-256-k329136.jpg

Công Lược Bác Sĩ Điên
Tác giả: Bayyi_Yon
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cô yêu ả ta, nhưng ả ta tựa như một con khổng tước mê hoặc lòng người, lại chẳng vì chút yêu thương tầm thường của cô mà tình nguyện vắt bỏ đôi cánh vĩnh viễn ở lại mặt đất.

Cô sợ một ngày nào đó những bông hoa gió ấm ở phương xa sẽ mang con khổng tước đi mất, nó sẽ cất cánh bay lượn lờ tự do trên bầu trời bỏ mặc mình cô đơn côi dưới mặc đất.

Chính vì vậy cô biến tình yêu thành dây xích trói buộc con khổng tước.

Con khổng tước xinh đẹp lại nguy hiểm, nó vừa hưởng thụ sự yêu thương của cô vừa mị hoặc dụ dỗ cô tháo xiềng xích cho nó, cô cũng hưởng thụ sự mị hoặc dụ dỗ của nó nhưng sẽ không tháo xiềng xích cho nó.

Con khổng tước kiều diễm kinh động lòng người với thân hình cao lớn đó, cô biết một khi tháo xiềng xích cô sẽ không còn là bên chủ động áp đảo nữa.

Nhưng con khổng tước thực sự bị xiềng xích trói buộc sao? hay vốn dĩ chỉ muốn chơi đùa thử thách tâm lý cô..?

Hà Diễm Nguyệt(Công)-Trần Tú Chi(Thụ)

Tác giả: bìa truyện là công nhưng văn án được kêt theo nội tâm góc nhìn của thụ^^.



romancedark​
 
Công Lược Bác Sĩ Điên
Chương 1: Cánh Cửa Hầm Dưới Ánh Đèn Trắng


Trần Lệ Khanh là một cô sinh viên bận rộn, buổi sáng học chính khoá trên lớp, chiều đi học, tối lại tiếp tục học.

Tuy nhiên đằng sau vẻ hoạt bát đáng yêu của cô lại ẩn giấu một tâm hồn độc ác đầy tội lỗi.

Mỗi ngày nghỉ, cô sẽ bắt chuyến xe đến một biệt thự ở ngoại ô, nơi ẩn giấu một căn hầm tăm tối.

...

Trời tối dần, xung quanh hoang vắng tĩnh mịch, gió quấn quýt cỏ lá phiêu dạt tạo ra những âm thanh hãi hùng rùng rợn.

Vào trong biệt thự, cô đến một căn phòng chỉ toàn là dụng cụ giải phẫu, nhẹ nhàng mặc một chiếc blouse trắng.

Tiếng giày cao gót lộc cộc vang trên nền gạch, sau hàng loạt thao tác phức tạp thì các cơ quan hoạt động mở ra một lối đi bí ẩn nằm trong nhà vệ sinh của biệt thự.

Nhìn căn hầm quen thuộc trước mắt, cô không kiềm được sự hưng phấn tội lỗi, tiếng giày cao gót vang lên hoà cùng nhịp tim đen tối của cô.

Trần Lệ Khanh nhẹ nhàng men theo tường sắt lạnh lẽo bước xuống, qua các lối đi ngoằn ngoèo và những thao tác quen thuộc mở ra các cơ quan, cuối cùng cô cũng đến nơi mà cô muốn, bên trong căn phòng có một chiếc lồng vàng xa hoa lộng lẫy mà kiên cố.

Thả bước chân chậm rãi tiến gần lồng son, cô nhẹ nhàng cười hoắc gian, quan sát kĩ trong lồng, lòng cô chợt thoắt, tim đau đớn đập bịch như hẫng đi một nhịp, phía sau cô tiếng khóc cười ai oán vang lên.

//Bụpp// một tiếng, cô quay đầu ra sau , trong tầm mắt một sinh vật kì dị từ trần nhà rơi xuống mặt đất, chất lỏng văng tung toé dính vào áo khoác blouse trắng của cô, mùi hôi thối nồng nặc hoà trộn mùi sát trùng sộc thẳng vào mũi khiến cô nhăn mặt, nó từ từ tiến gần đến.

Sinh vật kinh tởm không rõ là gì đó cười một cách ngoặt nghẽo, mắt giăng đầy tơ máu, giận dữ điên cuồng lao tới cắn xé cô, cô rút vội chiếc d-ao phẫu thuật nhỏ trong túi, phản kháng liên tục vào nó, đáng tiếc thứ quái vật đó dường như không có cảm giác, từ từ gặm nhắm khiến cô dần mất sức phản kháng đến khi mất cảm giác.

Ý thức cô dần mơ hồ trong cái mồm hôi thối của nó, lần nữa tỉnh lại đã là trong một căn phòng lạ lẫm u uất, hiện tại cô đang nằm trên một chiếc giường sắt trải chiếu cứng.

Cô chậm rãi ngồi dậy, cố gắng khôi phục ý thức tỉnh táo nhưng đầu đau nhức khủng khiếp khiến cô gục ngã tạo ra tiếng động lớn, một cô gái vội tiến gần đỡ cô nằm nghỉ.

Lệ Khanh từ từ để ý đến cô gái ấy, một cô gái có tóc màu vàng sáng rực rỡ, tóc dính nhiều kẹp màu hồng khoa trương, trên cánh tay dìu dắt còn có một hình xăm hello kitty.

Có vẻ là một người không tốt lành lộ liễu.

Có vẻ là trước đó cô gái tóc vàng ấy ở giường đối diện kia đi đến đây, nhìn ánh mắt phán xét của Lệ Khanh, cô gái tóc vàng không thoải mái nói "nhìn cái gì mà nhìn?

Không phải tui bắt cóc bà đâu, bà từ từ tự làm quen rồi tìm hiểu thế giới này đi".

"Thế giới này?"

Lệ Khanh lặp lại với giọng điệu khó hiểu.

"Thấy cái nhẫn trên ngón tay bà không, tự mày mò tìm hiểu trong đó đi, tui cũng mới tới đây vài tháng à" cô gái tóc vàng chỉ vào ngón tay Lệ Khanh nói.

Lệ Khanh tò mò nhìn chiếc nhẫn lạ lẫm mới xuất hiện trên tay, dường như cô gái tóc vàng kia cũng có một cái y chang trên ngón tay, cô vừa vân vê chiếc nhẫn nó liền hiện ra một màn hình tự phát sóng âm.

[Xin Chào Kí Chủ 100000!

Tôi là hệ thống hướng dẫn của thế giới này.

Xin giới thiệu một chút về thế giới này!...

Hiện tại nơi bạn đang sống đây không là thế giới bạn từng sống, nơi này là một thế giới song song, nơi mỗi ngày bạn phải đối mặt với phó bản kinh dị, quái dị và nhiệm vụ.

Mỗi tuần cưỡng ép vào một phó bản, bạn cũng có thể vào phó bản làm nhiệm vụ nếu rảnh, đối mặt với nguy hiểm đầy rẫy trong phó bản, nếu bạn ch-ết thì coi như bạn ch-ết thật, song hành với đó nếu sống sót hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ có phần thưởng tốt phù hợp.

Chúc kí chủ may mắn!]

...
 
Công Lược Bác Sĩ Điên
Chương 2: Quy Tắc Sống Sót Đầu Tiên.


Nhìn màn hình hệ thống tắt dần, suy nghĩ của Lệ Khanh cũng dần khép lại.

Nhìn vào cô gái tóc vàng đang nghỉ ngơi trước mắt, Lệ Khanh hỏi:

"Này bạn dễ thương ơi, tui tên là Trần Lệ Khanh, bà tên gì vậy".

"Tui hả?

Tui tên Tô Ngọc Quyên á", được khen trong lòng Tô Ngọc Quyên có chút lâng lâng cảm giác vui vẻ.

Lệ Khanh mò mẫm trong túi lấy ra một thỏi socola.

"Tên bạn cũng dễ thương ghê, tên đẹp mà người cũng đẹp nữa, cho bạn cái này nè".

"Trời ơi mới gặp mà bà khen tui nhiều quá tui mắc cỡ ghê, khen nữa là một hồi lỗ mũi tui tầy quầy á hihi" Ngọc Quyên ngại ngùng nhận lấy thỏi socola đắt tiền.

"Ủa mà bà là bác sĩ hả, nhìn cái áo blouse kia dính đầy m-áu, hẳn là bệnh nhân còn ổn ha...?"

Ngọc Quyên nói xong chỉ biết cầu may mắn cho vị bệnh nhân xui xẻo kia, hẳn là Lâm Khanh lúc đang phẫu thuật đã ch-ết mới đến được thế giới này.

"À, tui chỉ là sinh viên y khoa bình thường thôi, chẳng qua là lúc tiểu phẫu thí nghiệm với mẫu vật không may đột qu-ỵ vì lối sống không lành mạnh" cô nói dối không nao núng.

"Ủa tui cũng sinh viên nè, mà bên nghành nghệ thuật, tui tới đây do bị lừa đảo bán lên núi gả làm vợ, lúc đó tui cùng bạn bè vừa tan tiệc sinh nhật về có chút muộn, tự nhiên đâu ra con mụ già đột nhiên tới nhận tôi là cháu gái hư hỏng của bà ta, lôi kéo thổi thuốc mê vào mặt tui, lúc đó tui hơi say nữa nên bị kéo lên xe dễ dàng luôn, trên đường bọn nó còn bàn cách nên bán tui cho ông già goá vợ hay thằng ngốc thì được nhiều tiền hơn nữa chớ, tui tức quá vùng vẫy phản kháng hết sức như thế nào lật xe ch-ết hết bầy luôn".

Như chọc trúng điểm, Ngọc Quyên kể luyên thuyên không ngớt để trút giận.

Lâm Khanh an ủi làm tâm trạng Ngọc Quyên ổn định lại, sau khi ăn hết thỏi socola, cuối cùng tâm trạng cô cũng vui vẻ lại.

"Quyên ơi cho tui phiền bạn xíu nha, tui mới tới đây á, có gì tui không biết thì bạn giúp đỡ tui nhaa" Lệ Khanh mỉm cười một cách mình cho là thân thiện.

'trời má biết ngay nhỏ này mới gặp mà tự nhiên tốt dữ, mà thôi dù gì cũng không hẳn là chuyện khó làm' cô thầm cảm thán trong lòng.

"Cũng được, nhưng mà tui giúp được cái gì thì tui giúp nha".

Nói rồi để thể hiện lòng thiện chí, cô kể:

"Trong thế giới này những người mới gà mờ như tụi mình thì chỉ được sống trong cái trọ ở ghép tồi tàn này thôi, từ nay tui với bà là bạn chung trọ á.

Mỗi ngày bà phải làm nhiệm vụ để nhận xu, xu tương tự như tiền ở thế giới cũ, có thể mua được nhiều thứ không khoa học mà thế giới cũ không có, chi tiết nhiệm vụ ra sao thì bà tự tìm hiểu nha" cô nói một hơi dài, uống một ngụm nước, rồi đưa một quyển sổ tay dưới gối giường của mình cho Lệ Khanh.

"Đó là chuyện sinh hoạt, còn tiếp theo là liên quan đến an nguy tính mạ-ng.

Đây là một số quy tắc cơ bản tui đã thu thập gộp lại được".

Lệ Khanh cong môi cảm kích nhận lấy, lật ra xem nội dung bên trong.

< Các quy tắc trong thị trấn:

- Quy tắc 1: Trước 6h30 chiều phải về nhà, về không kịp thì hên xui bị ma đói ăn thịt hoặc bị quái vật khác hành hạ.

- Quy tắc 2: Ban đêm không được mở cửa gì dù là cửa sổ, mặc kệ ngoài kia có chuyện gì nhất định không được mở cửa dù là hé mở một chút.

- Quy tắc 3: Bất kể ngày hay đêm,nếu trời mưa liền về nhà, nếu về không kịp hãy nhắm mắt đến khi hết mưa, dù người khác có dụ dỗ thế nào cũng không được mở mắt không được nói chuyện, nếu không sẽ kích hoạt quy tắc gi-ết người của quỷ lừa gạt.

- Quy tắc 4: Đói đến mấy hay có mục đích gì cũng KHÔNG ĐƯỢC vào rừng phía Tây.

- Quy tắc 5: TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC làm mất miếng ngọc trước cửa, miếng ngọc này chính là lí do khiến bọn quỷ không dám xông thẳng vào nhà, nếu mất lập tức mua cái mới (nhưng giá rất đắt...)

... ]

Sau khi đọc hết 5 quy tắc, Lâm Khanh bình thản tổng kết một điều rằng thế giới này đầy rẫy nguy hiểm, làm gì cũng cần cẩn trọng.

"Xin lỗi bà nha, tui mới tới đây vài tháng nên chỉ nghe ngóng được nhiêu quy tắc này thôi, mấy quy tắc này tuy cơ bản nhưng đã bị người chơi khác chơi xấu sửa đổi hoặc là bị quái vật ô nhiễm trở nên sai sự thật.

Bà cũng có thể tìm hiểu những quy tắc khác ở ngoài, nhưng nếu quy tắc nào mà bà không chắc là thật thì đừng làm gì đụng chạm tới nó là an toàn nhất".

"Xin lỗi gì chứ, tui phải cảm ơn ngược lại bà mới đúng, nếu không có bà thì một người mới như tui không biết khi nào mới rõ những quy tắc này nữa kìa.

Dù gì thì cũng cảm ơn bà nhiều nha".

Cô nhẹ nhàng gấp sổ lại trả cho Ngọc Quyên.

Sau khi được hệ thống thông báo tối nay 12:00 đêm sẽ bắt buộc bị đưa vào một phó bản ngẫu nhiên, Lâm Khánh quyết định nghỉ ngơi không làm gì hết, ngủ một hơi đến tối để dưỡng sức.

____________
 
Công Lược Bác Sĩ Điên
Chương 3: Bệnh Viện Hi Vọng ¹


Ngoài cửa sổ bầu trời tối đen như mực, Lệ Khanh sau khi tắm rửa trong căn phòng tắm chật chội, vì không có quần áo khác ngoài bộ đồ cũ dính m-áu nên Ngọc Quyên đã cho cô mượn tạm một bộ đồ của mình.

Sắp đến thời gian vào phó bản, cô chỉ giặt và phơi quần áo thường, còn áo blouse và các dụng cụ y tế nhỏ cô cất vào kho không gian hệ thống, dù sao hẳn là khi vào phó bản cô cũng sẽ cần đến nó.

Lặng lẽ đếm ngược thời gian, giờ định mệnh đã điểm, một điểm đen nhỏ từ chiếc nhẫn bắn ra, điểm đen nhỏ hoá lớn trở thành một cánh cổng không gian song song.

Khoảnh khắc cô bước vào cánh cổng song song ấy, ánh sáng trắng dần mờ hiện rõ khung cảnh xung quanh.

Quan cảnh trước mắt là một sảnh chính hoang sơ đổ nát của bệnh viện, trong không khí mùi sát trùng lẫn mùi m-áu tanh hôi sộc thẳng vào mũi, khí lạnh u ám quấn lấy từng tấc thịt như muốn len lỏi xâm nhập vào từng tế bào của cô.

Xung quanh còn có những người chơi khác, đảo mắt một vòng tính cả cô thì tất cả là 3 nam 2 nữ.

[Hệ Thống Chính:

Đã đủ 5/5 người chơi tham gia

Các người chơi có 20 phút để làm quen với nhau trước khi bắt đầu phó bản!]

Bọn họ tụm lại một chỗ rồi tự giới thiệu lẫn nhau.

Một cô gái có ngoại hình xinh đẹp dịu dàng tựa như nữ chính tiểu thuyết thanh xuân vườn trường giới thiệu "tôi tên Tô Nhã Linh, trước khi đến thế giới này thì tôi là một sinh viên nghành nghệ thuật".

Tên to con bợm trợn hừ một tiếng, trong lòng ít nhiều sợ hãi nhưng phải tỏ ra kiêu ngạo trước "Tao tên Nguyễn Văn Mạnh, trước đó là giang hồ băng Răng Sói", nghe có vẻ oai nhưng chỉ hệ thống biết đó chỉ là băng đảng nhỏ toàn mấy tên quậy phá trong thị trấn nhỏ.

Cậu mọt sách khác nhìn tên Văn Mạnh với ánh mắt thâm sâu, "tôi tên Nguyễn Thái Học, đã có kinh nghiệm qua phó bản 5 lần, theo đánh giá của tôi phó bản bệnh viện này không đơn giản, mọi người cần thận trọng".

Đã có 3 người giới thiệu, dù sao cứ tỏ ra bí ẩn lạnh lùng thế kia đôi khi cũng phải là một sự khôn khéo an toàn, "tôi tên Trần Lệ Khanh, chỉ là một sinh viên bận rộn bình thường".

Đến chàng trai tuấn tú bên cạnh, anh ta nháy mắt với Nhã Linh rồi giới thiệu "tôi tên Phạm Tài Tuấn, thiếu gia của tập đoàn họ Phạm".

"Dù sao thì ở đâu cũng cần có sự đoàn kết, tôi đề nghị mọi người cùng hợp tác chia tổ đội cùng nhau vượt qua phó bản, mọi người nghĩ sao?"

Cậu mọt sách nhìn quanh xem xét ý kiến của mọi người.

Bọn họ đều thống nhất không có ý kiến gì, dù sao mỗi người bọn họ đều có toan tính riêng, vì chẳng phải khi gặp nguy bên cạnh có tấm đệm hi sinh sẽ an toàn hơn sao?

Tô Nhã Linh và Trần Lệ Khanh, thêm Nguyễn Thái Học là đội 1.

Còn lại Nguyễn Văn Mạnh và Phạm Tài Tuấn sẽ là đội 2.

Văn Mạnh hắn có chút khó chịu ý kiến "để cho tên đó đi bảo vệ 2 cô gái, không biết là ai bảo vệ ai nữa".

"Dù sao vẫn tốt hơn 2 chúng ta" Tài Tuấn bất đắc dĩ nói.

"Tốt ở chỗ nào?"

Văn Mạnh cau mày hỏi.

Nhìn ánh mắt hăm doạ của Thái Học, Tài Tuấn suy nghĩ một chút nói "dù sao bọn họ là tổ đội tri thức, còn hai chúng ta là cá biệt nên xếp như này không phải rất hợp lí sao?"

Văn Mạnh hắn nghe lại rất hợp lí lẽ, nên im lặng không đối chất nữa.

Bấy giờ bọn họ đều lục được trong túi của mình được một tờ giấy giới thiệu bản thân, boăn khoăn quan sát xung quanh và bắt đầu trao đổi.

Thời gian 20 phút đã hết, màn hình hệ thống ẩn riêng của cá nhân hiện nhiệm vụ.

[Người chơi 100000: Trần Lệ Khanh

• Phó bản: Bệnh Viện Hi Vọng

• Đánh giá độ khó phó bản:✯✯✯✯

• Thân phận của bạn: thực tập sinh

• Nhiệm vụ đầu tiên của bạn: tiêm đúng thuốc cho bệnh nhân phòng 401].

[Người chơi mới!

Vì đây là lần đầu bạn tham gia phó bạn nên chỉ cần bạn sống sót sau 12 tiếng nữa bạn sẽ rút được thiên phú ngẫu nhiên.

Chúc người chơi sống sót cầm cự đến khi nhận được thiên phú!]

Mọi người nháo nhào xôn xao khi biết bản thân xui xẻo đến mức vào trúng phó bản 4 sao, tỉ lệ sống sót ở phó bản 4 sao chỉ có 15%, hiếm người chơi có thể "sống sót lành lặn" vượt qua phó bản.

Có lẽ là biết được kết cục của bản thân ít nhiều sẽ vô cùng thảm hại, người thì sắc mặt trắng bệch rỉ nước mắt, Thái Học chao đảo vịn vào vai Tài Tuấn, hắn chỉ im lặng siết chặt tay cậu, đến cả tên không ngạo mạn Văn Mạnh cũng nhịn không được ngồi thụp xuống ôm đầu.

Lệ Khanh im lặng bước đến quầy lễ tân, ở quầy lễ tân có một cái x-ác nhân viên nữ, xung quanh cái thi thể rỉ dịch nước đen tanh thối vô cùng, bụng thi thể trương to rỉ dịch thối, da xanh đen, ruồi nhặng bay quanh thi thể, có con ruồi còn bu vào tròng mắt đục ngầu đang phân hủy.

Lệ Khanh nhịn không được bịt mũi, sau khi bỏ giấy giới thiệu của bản thân lên quầy, giọng ngèn nghẹt cất lên "chị ơi, em đến đăng kí làm thực tập sinh, em cần làm gì tiếp theo ạ?".
 
Công Lược Bác Sĩ Điên
Chương 4: Bệnh Viện Hi Vọng ²


Ngay khi lời nói vừa dứt.

Như kích hoạt một cơ quan nào đó, thi thể cô tiếp tân rục rịch, tròng mắt đảo loạn nhưng bị lé khiến mấy con trùng bị doạ bay quanh.

Cô ta ổn định tròng mắt, cứng ngắc cử động cơ thể, tiếng răng rắc mục tàn vang lên theo từng cử động.

Tiếng ruồi nhặng vo ve, tiếng dịch thối tí tách rơi xuống bàn làm nhoè đi giấy giới thiệu.

Cô tiếp tân chộp lấy tờ giấy giới thiệu, lạch cạch nhập mã số thực tập vào hệ thống nội bộ trong máy tính.

Tuy nhiên chuyện quỷ dị ở đây là máy tính đã nát tan không còn hoạt động.

Sau một lát kiểm diện, cô tiếp tân ngước lên, từ đâu đưa đến một chiếc thẻ, cất giọng khàn khàn mục rửa như cả một ổ sâu dòi nghẹt trong cuống họng: "Thông tin của em hợp lệ rồi nhé, đây là thẻ ra vào tạm thời.

Em lên tầng 3, phòng Hành Chính - Nhân Sự để làm hồ sơ nha".

Lệ Khanh gật nhẹ đầu, không hề ghê tởm mà cầm lấy chiếc thẻ trên bàn, hướng đến phòng Hành Chính ở tầng 3 mà đi.

Những người còn lại thấy cô an toàn, ai nấy thống nhất làm theo cô.

Đường hành lang đi đến phòng Hành Chính ngoại trừ hơi âm u ghê rợn, trên tường còn chi chít những dòng chữ không biết được viết bằng bút đỏ hay m/áu, và thi thoảng có mấy nhóc quỷ dị hù doạ thì đoạn đường đi đến đó khá suôn sẻ.

Đứng trước căn phòng Hành Chính, cô gõ cửa ba lần, đến khi có người lên tiếng trong phòng thì cô mới nhẹ nhàng mở cửa bước vào, kì lạ bên trong chỉ hơi bám bụi thì còn lại khá bình thường, thi thể cô nhân viên trong này không đáng sợ bằng thì thể cô tiếp tân dưới lầu kia, trông như mới ch/ết gần 1 ngày thôi.

Lệ Khanh tò mò quan sát xung quanh trong khi đợi cô nhân viên điền hồ sơ mình vào máy, thật sự có chút háo hức.

Chốc lát tiếng máy in rè rè hoạt động, rồi một chiếc thẻ thực tập sinh mới toanh được đeo trên ngực, qua ánh sáng phản chiếu dòng chữ "THỰC TẬP SINH - Y KHOA NĂM 4"

Qua sự hướng dẫn lần nữa của cô nhân viên, cô đi đến phòng thay đồng phục ở cuối dãy bên phải.

--------

Đẩy cánh cửa nặng nề của phòng thay đồng phục ra, thoạt nhìn bên trong như phòng Hành Chính.

Sau khi thay áo blouse đã được chuẩn bị sẵn, Lệ Khanh khẽ vân vê chiếc thẻ thực tập cùng chiếc áo blouse, lục soát phòng một hồi đến khi xác định ổn thoả.

Khi định đi ra khỏi phòng thì ánh mắt cô vô tình liếc thấy một mẩu giấy ghi chú nhỏ dán trên cửa.

"Tôi tên là Liễu Thi Hà, từng là nhân viên ở bệnh viện này, tôi không dám chắc bạn có thể tin tưởng tôi hoàn toàn.

Nhưng hãy tin lời tôi nói, đừng bao giờ quay lưng quá 5 giây với y tá trưởng!

Hãy nhìn thẳng mắt cô ta khi cô ta nổi sát ý!"

Đọc lướt qua mặt chữ trên giấy ghi chú, ánh mắt cô hạ xuống khiến hàng lông mi như chiếc quạt nhỏ khẽ động, đến khi hoàn hồn bước chân cô đã lẳng lặng tiến đến khu điều trị.

Chợt đồng tử cô khẽ động, một mùi hôi thối tanh tưởi từ sau lưng sộc thẳng vào mũi, bàn tay từ đâu đặt nhẹ lên vai cô, dịch ướt thấm đẫm kinh tởm chảy xuống áo blouse trắng của cô.

Cô quay phắt ra sau, là một cô gái đoan trang bình thường?

Liếc thấy huy hiệu "Ý TÁ TRƯỞNG" bị xoay ngược.

Nhưng điều quái lạ ở đây là cô y tá trưởng kia rất bình thường so với khung cảnh xung quanh, trông cô ta chẳng khác gì một người sống bình thường, thậm chí nhìn tướng mạo có chút hiền hoà nhân hậu, Lệ Khanh nhìn vai áo khô ráo thì dường như cảnh tượng lúc nãy chỉ là tưởng tượng.

Y tá trưởng khẽ mỉm cười giới thiệu "tôi tên là Diệp Phúc Duyên, là y tá trưởng của bệnh viên này, có vẻ em là thực tập sinh mới đến nhỉ?

Dù sao nhân viên y tế phụ trách bận rồi, tôi phụ trách giúp em nhé.", không cho Lệ Khanh có cơ hồi nề hà, Diệp Phúc Duyên bước vào trong phòng, phân công cho Lệ Khanh tiêm thuốc cho một bệnh nhân.

Vì phó bản phải chừa đường sống cho người chơi ở phần khởi đầu, nên khác với thực tế y tá trưởng phải giải thích cách thực hiện nhiệm vụ với người chơi, mặc dù chuyên môn kĩ thuật cô đã được lưu trữ trong não hết, nhưng dù sao nghe giảng lại cũng không thiệt gì.

Lệ Khanh lấy khay y tế, chuẩn bị đúng lọ thuốc, mang găng tay và bắt đầu kiểm tra hồ sơ bệnh nhân với số phòng, đi đến phòng 401 ở tầng 4, Lệ Khanh để ý một chi tiết rằng càng lên trên tầng cao thì mức độ hoang tàn của các tầng cũng khác nhau.

Cô khẽ gõ cửa phòng 3 lần rồi mở cửa, bên trong tương ứng số giường là một cô bé tầm 12 tuổi, sau khi kiểm tra tên bệnh nhân thì Lệ Khanh mới bắt đầu tiêm thuốc dưới sự quan sát của y tá trưởng.

Cô bé bị bệnh nhiễm trùng huyết, ánh mắt đục lờ không còn sức sống lẳng lặng dõi theo cô một cách ghê rợn, tiêm xong thì cô bé đột nhiên bắt chuyện "em có thể nói chuyện với chị một lát được không?"

Y tá trưởng rời ánh mắt sau khi cô tiêm xong, "kĩ thuật của em thật sự rất tốt, bây giờ em cứ nhận công việc qua bảng phân công ở khu điều trị nhé, chị có việc đi trước".

Sau khi Diệp Phúc Duyên rời đi, cô bé khẽ níu tay áo Lệ Khanh, "chị có thể lấy mắt của bác sĩ Tần giúp em được không?".

____________

* Nhiễm trùng huyết: nhiễm trùng máu, khá nguy hiểm ở thực tế.

Tác giả bee: tự nhiên thấy tên y tá trưởng do mình đặt nghe lạ lạ hay ghê.
 
Back
Top Bottom