Ngôn Tình Công Chúa Đại Liêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,289,616
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
cong-chua-dai-lieu.jpg

Công Chúa Đại Liêu
Tác giả: Như Mộng Lan Hoa
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Công Chúa Đại Liêu của tác giả Như Mộng Lan Hoa. Lưu Sở thành người vận mệnh nhắm trúng, xuyên qua Liêu Quốc, trở thành công chúa, phong hào Thái Bình.Từng đọc sử có biết, công chúa Khiết Đan này là một cô gái ôn nhu, hòa nhã, phong tư xuất chúng, phẩm đức cao quý,…

Sở dĩ sau này mọi người có ấn tượng với nàng, chủ yếu là ba nguyên nhân: mệnh số của nàng, mộ của nàng, và phu quân của nàng.

Trích đoạn:

Ký ức cuối cùng của Lưu Sở dừng lại trong ánh lửa hừng hực ấy.

Cô có một giấc mơ.

Trong giấc mơ, trong phòng khói dày đặc, ngọn lửa càng lúc càng lớn, bên ngoài mơ hồ nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa, hơi thở của cô càng ngày càng dồn dập, cuối cùng mất đi ý thức…

Lưu Sở cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng, chợt mở mắt ra, một bức màn có in hoa văn hiện ra trước mắt.

Nàng sững người một lúc rồi mò mẫm vớ lấy tấm đệm bên cạnh, đứng dậy nhìn xung quanh.​
 
Công Chúa Đại Liêu
Chương 1: Xuyên Qua


Ký ức cuối cùng của Lưu Sở dừng lại trong ánh lửa hừng hực ấy.
Cô có một giấc mơ.
Trong giấc mơ, trong phòng khói dày đặc, ngọn lửa càng lúc càng lớn, bên ngoài mơ hồ nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa, hơi thở của cô càng ngày càng dồn dập, cuối cùng mất đi ý thức…
Lưu Sở cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng, chợt mở mắt ra, một bức màn có in hoa văn hiện ra trước mắt.
Nàng sững người một lúc rồi mò mẫm vớ lấy tấm đệm bên cạnh, đứng dậy nhìn xung quanh.
Phòng này trông giống lều nỉ[1], những bức tường bao quanh bằng nỉ và ván gỗ, bên cạnh có một cái bếp lò, bên trong ngọn lửa than đang cháy.
Trong đầu Lưu Sở nhất thời trống rỗng, ngọn lửa lớn như vậy, nàng coi như đã chết rồi.
Thế thì đây là đâu?
Nàng vươn tay, dùng sức véo vào mặt.
Lập tức cảm thấy cơn đau bỏng rát, và cơn đau rõ ràng cho nàng biết rằng nàng vẫn còn sống.
Lưu Sở run lên một chút, từ trên giường nhảy lên, xông tới cửa, hít sâu một hơi, chậm rãi kéo rèm ra.

Trước mắt là thảo nguyên mênh mông vô tận.
Hai tay nàng nắm chặt hai tay thành nắm đấm, các đốt ngón tay trắng bệch, trong đầu thoáng hiện lên một ý nghĩ đáng sợ và hoang đường: nàng đã xuyên qua.
Lưu Sở học chuyên ngành sân khấu, không liên quan gì đến lịch sử, căn bản không dính dáng gì đến lịch sử, giờ phút này nàng thật sự hâm mộ những nữ chính xuyên không trong tiểu thuyết, biết trước năm trăm năm, biết năm trăm năm sau sẽ như thế nào, thuận buồm xuôi gió ở cổ đại.
“Công chúa tỉnh rồi!” Lúc này, cách đó không xa truyền đến một tiếng kinh hô.
Lưu Sở rất chắc chắn rằng người này không nói tiếng Hán, điều kỳ lạ là nàng có thể hiểu những gì nàng ấy nói.

Nàng theo âm thanh nhìn lại, bất giác mở to mắt.
Người nọ rất đẹp, mũi cao mắt sâu, tướng mạo ngoại quốc điển hình, nhưng lại mặc áo khoác và váy giống nữ tử Hán.
Lưu Sở vẫn cho rằng cha mẹ thời cổ đại rất chú trọng đến hình thể, tóc tai, da thịt, nhưng nữ nhân này lại để tóc ngắn ngang tai, tóc ngắn ngang tai được cắt ngang để lộ lông mày, ở thời hiện đại có thể dẫn đầu xu hướng thời trang mới.

“Công chúa đã ngủ hai ngày rồi, có muốn uống chút sữa vào bụng không?”
Nữ tử ấy nói xong, đưa chiếc hũ bạc trong tay cho Lưu Sở.
“Cám ơn.” Lưu Sở thốt lên, nhưng tiếng nàng nói không phải là tiếng Trung, nhưng lại thành thạo như tiếng mẹ đẻ.
“Kỳ quái…” Nàng nhỏ giọng nói thầm, cầm bình cho vào miệng hớp một ngụm.
Vừa mới nghe người nọ gọi nàng là công chúa, thân phận của mình hẳn là đã được xác nhận rồi, chỉ là mình bây giờ vẫn còn biết rất ít, Lưu Sở thưởng thức hương sữa êm dịu, suy nghĩ nên nói như thế nào.
“Ngủ hai ngày, ta cảm thấy có chút hồ đồ, từng chút một quên rất nhiều thứ.” Lưu Sở làm bộ lơ đãng nói, “Có thể cần ngươi giúp ta giải quyết một vài chuyện.


“Công chúa không nhớ ra chuyện gì sao?” Người nọ ngơ ngác một lát, sau đó lẩm bẩm oán giận, “Mãn Ca đã sớm nói hồ nước kia sẽ hại người, không được tới gần, nhưng chả ai cản công chúa lại hết, lần này thì hay rồi, rơi xuống nước bị bệnh không nói, mà còn không nhớ gì cả.”
Nàng ấy còn đang lẩm bẩm, bên này Lưu Sở lại mẫn cảm bắt được một cái tên “Mãn Ca?”

“Dạ, công chúa ngài gọi nô tỳ?” Người nọ đột nhiên ngẩng đầu nói.
Lưu Sở hiểu ra, nói, “Mãn ca, ngươi chỉ cần nói cho ta biết tên của ta là gì, đây là triều đại gì là được.”
Trong lòng Mãn Ca nhảy dựng lên, bệnh tình của công chúa… hơi bị nghiêm trọng rồi nha.
Nghĩ vậy, nàng ấy vẫn thành thành thật thật đáp, “Tên ngài là Gia Luật Hoàn Cai, la2 đích nữ của quốc vương Tần Tấn, phong hào Thái Bình.”
“Gia Luật Hoàn Cai…” Trong đầu Lưu Sở nhanh chóng lướt qua một lần “Khiết Đan?”
“Công chúa ngài nhớ lại rồi!” Mãn Ca vui mừng kêu lên.
Lưu Sở mím môi, triều đại duy nhất có họ Gia Luật thì chỉ có Liêu, vì vậy không quá khó để nàng biết.

Chỉ là không ngờ rằng mình tránh được rồi xuyên qua đỉnh cao của Thanh triều, lại trực tiếp đi tới một ngàn năm trước.
“Gia Luật Hoàn Cai…” Lưu Sở lặp đi lặp lại mấy lần, cái tên này tuy không dễ nghe, nhưng lại muốn đi theo nàng vượt qua những năm tháng ở đây.
Mãn Ca thấy công chúa nhà mình lại thất thần, ân cần hỏi: “Công chúa còn muốn trở về nghỉ ngơi không?”
Lưu Sở, Gia Luật Hoàn Cai lắc đầu, “Không được, ta ra ngoài đi dạo một mình.”
Sau khi Mãn Ca phản ứng lại thì bóng dáng của Gia Luật Hoàn Cai đã sắp đi xa rồi.
Mãn Ca biết mình luôn không chống lại được nàng, chỉ có thể ở phía sau phất tay gọi, “Công chúa tuyệt đối không được đến hồ kia nữa!”
Gia Luật Hoàn Cai quả thật không đi đến hồ đó nữa, mà là đi tới một ngọn đồi.

Lúc này trời đã về chiều, đồng cỏ mùa thu lộng gió khá mát mẻ, cỏ chưa úa vàng, khẽ đung đưa.

Dường như có một người chăn cừu ở đằng xa, đang hát những bài hát dân ca Khiết Đan.
Lưu Sở chưa bao giờ trải qua một môi trường nhàn nhã như vậy trước đây.
“Kỳ thật nơi này cũng không tệ.” Nàng nhẹ giọng nói.
Tuy rằng vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình, tuy nhiên nàng rất ít khi không lo lắng cho ngày mai, tuy nói đến nay nàng vẫn chưa tin chuyện mình đã xuyên qua, nhưng đó là món quà mà ông trời đã cứu sống nàng khỏi đám cháy, chỉ cần có thể cảm nhận tia nắng cuối cùng, cho dù ngày mai trời lại tối thì còn quan trọng gì nữa đâu?
Gia Luật Hoàn Cai ngồi xuống, nhìn quang cảnh xung quanh.
Cơ thể nguyên chủ bệnh nặng mới khỏi nên vẫn còn rất yếu, nhưng đi được vài bước lại bắt đầu mất đi sức lực, một lúc sau thì cơn buồn ngủ ập đến, Gia Luật Hoàn Cai dần dần tiến vào mộng đẹp.
[1] Lều nỉ:

cong-chua-dai-lieu-1-0.png

.
 
Công Chúa Đại Liêu
Chương 2: Gặp Gỡ


Gia Luật Hoàn Cai có một giấc mơ khác.

Nàng vẫn là Lưu Sở, cảnh tượng lại chuyển sang thảo nguyên, ở đây, nàng nhìn thấy cha mẹ, thấy được bạn học đại học, nhưng điều kỳ lạ chính là, Mãn Ca cũng ở trong đám người ấy.

Nhìn thấy người quen, Lưu Sở cảm thấy ấm áp.

“Mẹ, Sở Sở rất nhớ mẹ!” Nàng chạy về phía mẹ Lưu, ôm chặt lấy bà.

“Sở Sở cái gì, con đã đổi tên rồi mà.

” Mẹ Lưu cưng chiều nhéo nhéo mũi con gái, “Con quên rồi sao?”
Lưu Sở nghiêng đầu, nhưng làm gì cũng không nhớ ra.

Mẹ Lưu nhìn nàng, trong mắt hiện lên vẻ dịu dàng, “Con đã là Gia Luật Hoàn Cai, không phải sao?”
“Tên này là tên gì…” Lưu Sở bĩu môi, “Nhưng mà mẹ đã nói con tên gì thì con sẽ là tên đó.


“Con gái ngoan…” Mẹ Lưu vẫn cười nhìn nàng như cũ, cơ thể lại bắt đầu trở nên trong suốt, “Chăm sóc bản thân nhé.


Cảnh tượng trong mộng dần dần biến mất, Gia Luật Hoàn Cai vẫn đắm chìm trong đó, trên mặt còn nở nụ cười.

Không biết ngủ được bao lâu, nàng từ từ tỉnh dậy, chỉ là vừa mới mở mắt, liền nhìn thấy một đôi mắt xuất hiện trên đỉnh đầu mình.

“A!” Gia Luật Hoàn Cai thét chói tai xoay người đứng lên, chênh vênh một cái, trực tiếp ngã xuống đất.

“A.

” Nàng nghe thấy một tiếng cười khẽ từ phía đối diện.

“Ngươi, ngươi cười cái gì.

” Gia Luật Hoàn Cai hung hăng trừng mắt nhìn người nọ, nhìn hắn ăn mặc như con chó, một chút lễ nghĩa cũng không hiểu.

“Cháu gái xem ra hoạt bát hơn trước rất nhiều đấy.

” Người nọ sửng sốt một chút, rồi lại cười to nói.

Cháu gái? Gia Luật Hoàn Cai chớp chớp mắt, đây chẳng lẽ là tục lệ mới của Đại Liêu một ngàn năm trước sao? Thấy người khác liền gọi là cháu gái?
Nàng cẩn thận suy nghĩ một phen, cảm thấy mình không nghĩ sai, xưng hô cháu gái với người khác, không chừng cũng giống với người hiện đại gọi người khác là con trai.

Nàng ôm hai tay và nhìn thẳng vào nam nhân.

Người này hai má gầy gò, còn có chùm râu xanh, mũi như túi mật[1], và một đôi mắt phượng xinh đẹp đang nhìn chăm chú vào nàng.

Gia Luật Hoàn Cai líu lưỡi, ừm, trưởng thành cũng được đấy.

Điều khiến nàng chú ý chính là mái tóc của nam nhân, chỉ để lại một nhúm trên đỉnh đầu, ngắn tương tự một tấc ở hiện đại.

Trong lòng nàng nghi hoặc, người này chẳng lẽ là một tên hòa thượng sao?
“Xem đủ chưa?” Nam nhân ho nhẹ một tiếng, gọi suy nghĩ của nàng về.

Gia Luật Hoàn Cai nghĩ vậy trong lòng, nhưng không dám nói vậy ra ngoài, “À, ngươi ở trong miếu nào?”
Trong miếu? Tiêu Thiệu Củ nhíu nhíu mày, nhìn tiểu cô nương trước mặt, giờ nàng giả vờ không biết chàng thì thôi đi, còn nhận chàng thành cái gì? Nhà sư ư?
Tiêu Thiệu Củ cười nhạo một tiếng, nói: “Đã lâu không gặp, con lại đùa vui quá chớn như vậy, vả lại thậm chí còn không nhận người nữa.


Gia Luật Hoàn Cai lộp bộp trong lòng một chút, chẳng lẽ mình biết hắn thiệt hả?
“Ngươi… Có thực sự là cữu cữu ta sao?” Nàng cắn cắn môi, thấp thỏm nhìn Tiêu Thiệu Củ.

Thấy nàng thật sự không nhận ra mình, Tiêu Thiệu Củ nghi ngờ thở dài, đang muốn gật đầu thì đột nhiên trong lòng nảy ra suy nghĩ thú vị.

Tiểu nha đầu này lúc trước đã chọc mình nhiều lần rồi, bây giờ đã đến lúc phải trả thù một chút.

Người Hán có câu gì ta? Gậy ông đập lưng ông.

“Khụ, không phải là” Tiêu Thiệu Mông nói, “Lúc trước con và ta đã gặp qua hai lần mà thôi.


Thì ra là thế, Gia Luật Hoàn Cai gật gật đầu, nếu người này thật sự thân thiết với nàng, mà mình lại không nhận ra thì mọi chuyện có hơi khó giải thích.

“Ta thấy cái chỗ này có hơi nghiêng, không có người ở, vì sao ngươi lại tới đây?” Gia Luật Hoàn Cai hỏi lại.

“Nghe nói con rơi xuống nước, ta có lòng đến thăm con.

” Câu nói này của Tiêu Thiệu Củ là thật, mục đích chuyến đi này của chàng chính là đến thăm vị công chúa Thái Bình này.

Tiêu Thiệu Củ cao hơn nàng rất nhiều, Gia Luật Hoàn Cai chỉ có thể ngẩng đầu lên nói: “Đa tạ ngươi đã lo lắng, ta đã không sao rồi.

Trời không còn sớm nữa, ta nên quay về.


“Được.

” Tiêu Thiệu Củ đáp, dắt ngựa xoay người đi xuống đồi.

Gia Luật Hoàn Cai vốn không muốn đồng hành cùng chàng, nhưng nghĩ đến chuyện mình chẳng quen người nhà, giờ phút này lại sắp hoàng hôn, trong lòng có hơi bối rối, vì thế nàng vỗ vỗ đất trên áo choàng, đi theo phía sau Tiêu Thiệu Củ.

“Cái kia, ta quên tên ngươi…” Nàng vừa dứt lời, người phía trước đột nhiên dừng bước, khiến nàng đụng đầu.

Gia Luật Hoàn Cai xoa mũi, suýt nữa đau ch4y nước mắt, lưng người này e là không phải làm từ đá đấy chứ, sao lại cứng như vậy.

“Tiêu Thiệu Củ.

” Nam nhân thản nhiên nói.

“À…” Lần này, Gia Luật Hoàn Cai không dám nói gì để dễ bị lộ sơ hở, ngoan ngoãn đi theo Tiêu Thiệu Củ tiếp tục đi về phía trước.

“Lên ngựa.

” Tiêu Thiệu Củ vỗ vỗ yên ngựa nói.

Trước khi gặp mặt, tiểu cô nương còn đứng ngây ngốc không di chuyển gì, chàng híp mắt lại, “Con không lên thì ta tự đi một mình, từ đây đi đến khi trời tối thì mới đến nơi.


Suy nghĩ một chút, cuối cùng, chàng lại bổ sung một câu “Trên thảo nguyên nhiều sói…”
“Tới đây!” Gia Luật Hoàn Cai lập tức định thần lại, hai ba bước chạy đến bên cạnh Tiêu Thiệu Củ, tốc độ cực nhanh, ngược lại giống như phía sau thật sự có sói đuổi theo vậy.

Con ngựa này hơi cao, Gia Luật Hoàn Cai lại không cưỡi ngựa được, mặt đỏ bừng như uống rượu, nhưng ngay cả bàn đạp ngựa cũng không lên được.

Tiêu Thiệu Củ nhếch khóe miệng, một tay vịn yên ngựa, thấp giọng nở nụ cười.

Tiểu nha đầu mất trí nhớ thì mất trí nhớ, thế mà công phu cưỡi ngựa vẫn chẳng thay đổi gì ——
Vẫn tệ như xưa.

“Này! Ngươi không đến giúp sao?” Gia Luật Hoàn Cai tức tối trong lòng, người này sao lại thích cười nhạo người khác như vậy chứ!
Thấy Gia Luật Hoàn Cai phồng má trừng chàng, Tiêu Thiệu Củ rốt cục không cười nữa, ho nhẹ một tiếng, ôm nàng lên.

Gia Luật Hoàn Cai hoảng sợ, bắt đầu nhào vào lòng chàng.

“Đừng lộn xộn.

” Tiêu Thiệu Củ vỗ nàng một cái, tiểu cô nương trong ngực lập tức yên tĩnh lại.

Chàng hài lòng gật gật đầu, quả nhiên, cách đối phó với tiểu cô nương là phải dọa một cái.

Tiêu Thiệu Củ tự cho là nắm giữ cách để ở chung với cô nương, nhưng lại không biết người trong ngực đã xù lông.

Thằng khốn, đồ lưu manh… Gia Luật Hoàn Cai nghiến răng nghiến lợi, tên này dám vỗ mông nàng!
Tiêu Thiệu Củ bị coi là Đăng Đồ Tử mà chẳng hay biết gì, dễ dàng đặt Gia Luật Hoàn Cai ngồi yên trên yên ngựa.

Chàng xoay người lên ngựa, nhìn Gia Luật Hoàn Cai còn đang ngẩn người, trong lòng thở dài, dung mạo của tiểu công chúa này không tệ, chỉ là lần gặp mặt này chàng cứ cảm giác nàng càng ngày càng ngốc ra.

“Ê, nắm chặt” Chàng nắm lấy hai tay Gia Luật Hoàn Cai rồi đặt về phía thắt lưng mình, “Coi chừng tí nữa ngã xuống làm thức ăn cho sói đấy.


Gia Luật Hoàn Cai vẫn rất có hảo cảm với sói, nhưng có thể do hôm nay nghe hơi bị nhiều, hơn nữa lúc này đang hoàng hôn, nàng đột nhiên cảm thấy hơi sợ hãi.

Gia Luật Hoàn Cai nhất thời cũng bất chấp người nọ bị gọi là “lưu manh”, biểu cảm dần dần trở nên nghiêm túc, tay vòng qua eo Tiêu Thiệu Củ bất giác lại căng thẳng một chút.

[1] Mũi như túi mật:

pppng

.
 
Công Chúa Đại Liêu
Chương 3: Đăng Đồ Tử


Khi hai người Tiêu Thiệu Củ trở lại Khung Lư, đã là bóng mặt trời đã nghiêng về phía tây.

Những đám mây ở chân trời cuộn tròn, bị ánh chiều tà nhuộm hồng, lộ ra tư thế mê người, trên mặt đất trải đều một tầng phấn vàng mịn, tràn ngập hương cỏ thoang thoảng.

Gia Luật Hoàn Cai ngồi trên ngựa, nhìn về phương xa không có điểm cuối, lẩm bẩm nói, “Thật đẹp…”
Tiêu Thiệu Củ nhìn nàng một cái, không đáp lời, mà hát một đoạn ca dao ——
“Trời mênh mông a, là nhà của chim ưng.

Thảo nguyên rộng lớn a, là quê hương của tuấn mã; Hán tử Khiết Đan hùng tráng a, đuổi theo ánh sáng, lang thang giữa trời và đất, nơi nào có mặt trời, nơi đó chính là nơi bọn họ muốn đi…”
Giọng của chàng vốn đã trầm, khi hát thể loại này lại càng dày và xa.

“Rất dễ nghe.

” Một lúc lâu sau, Tiêu Thiệu Củ nghe thấy người bên cạnh đánh giá.

Chàng cười cười, hơi cúi người “Tạ công chúa khen ngợi.



……
“Công chúa, ngài đã trở lại.

” Mãn Ca ngồi ở cửa, trợn to hai mắt nhìn chằm chằm nửa canh giờ thì mới thấy Gia Luật Hoàn Cai chậm rãi đi về phía này.

Nam nhân bên cạnh công chúa… Mãn Ca híp mắt nhìn kỹ, nhận ra chàng là cữu cữu của công chúa, Thái Ninh quân Tiết độ sứ, thái sư thẩm tra đối chiếu sự thật, Tiêu Thiệu Củ.

“Tiêu đại nhân cũng đến rồi.

” Trên mặt Mãn Ca nở nụ cười, giơ tay ra hiệu với thị nữ đến cởi áo khoác cho Tiêu Thiệu Củ.

Trà sữa đang được đun sôi trong bếp, cả căn phòng tràn ngập mùi sữa thơm dịu, ngọt ngào và béo ngậy.

Tiêu Thiệu Củ tìm cái ghế, tùy ý dựa vào, nghịch chiếc cốc trong tay và cẩn thận nhấp một ngụm trà sữa.

Gia Luật Hoàn Cai ở bên cạnh nhìn, âm thầm bĩu môi, người này thực sự rất khó hiểu.

Ghét bỏ thì ghét bỏ, cũng không thể lơ là khách được, vì thế nàng cũng ngồi xuống bên cạnh Tiêu Thiệu Củ, cùng chàng câu được câu không nói chuyện.

“Đại nhân đối xử với công chúa thật tốt” Khi Mãn Ca tiến vào châm trà, nhìn thấy bầu không khí “nhiệt liệt” của hai người, cười nói, “Tuy ngài không phải là cữu cữu ruột của công chúa… Ưm.


Mãn Ca còn chưa nói xong, liền thấy Tiêu Thiệu Củ nhanh chóng đứng lên khỏi ghế, một tay che miệng nàng ấy lại.

Tiêu Thiệu Củ không cường tráng như người Khiết Đan bình thường, nhưng tay chàng lại không yếu chút nào, Mãn Ca bị bịt miệng đến mức không nói được gì, chỉ có thể nhìn Tiêu Thiệu Củ, khuôn mặt càng lúc càng đỏ lên.

Tiêu Thiệu Củ thấp giọng nói, “Sau này không được nhắc đến chuyện ta là cữu cữu của công chúa, cũng không được để nàng biết thân phận của ta.


Mãn Ca không biết vị chủ tử này đang suy nghĩ cái gì, nhưng vẫn nghe lời gật gật đầu.

Gia Luật Hoàn Cai không nghe rõ cuộc nói chuyện của bọn họ, chỉ có thể nhìn thấy hai người đang xì xào bàn tán, mặt của Mãn Ca còn đỏ bừng.

Trêu ghẹo thị nữ nhà nàng ở trước mặt chủ nhân à? Gia Luật Hoàn Cai chậc chậc một tiếng, lặng lẽ dời vị trí, cách Tiêu Thiệu Củ xa một chút, ấn tượng của hắn trong lòng mình cũng từ Đăng Đồ Tử thăng cấp thành tiểu nhân trơ tráo da mặt dày không hiểu quy củ.

Tiêu Thiệu Củ không đợi cơm chiều, lấy lý do bận rộn rồi cáo từ rời đi, sau khi chàng đi, Mãn Ca sờ tấm vải do chàng mang đến, trong giọng nói khó nén sự hưng phấn, “Đây là phong cách đang thịnh hành nhất trong Thượng Kinh, nghe nói chỉ một tấm thôi đã tốn hết nửa tháng tiền lương của những quý tộc.


Gia Luật Hoàn Cai âm thầm líu lưỡi, “Đắt như vậy à?” Nhìn không ra, Tiêu Thiệu Củ người này trông không đứng đắn, lại là một người có của lớn đến vậy.

“Vâng” Mãn Ca gật đầu “Đại nhân địa vị cao, gia thế cũng là danh môn, dung mạo tuấn tú, toàn bộ Đại Khiết Đan không biết có bao nhiêu người muốn gả cho ngài ấy nữa.


“Ngươi chẳng lẽ cũng coi trọng hắn?” Gia Luật Hoàn Cai nhìn bộ dạng của Mãn Ca vẫn là thiếu nữ còn xuân, liền nảy sinh hứng thú chọc nàng.

“Nô tỳ nào dám có loại tâm tư này.

” Mãn Ca liên tục lắc đầu, “Luận về điều kiện, nô tỳ vẫn cảm thấy công chúa xứng đôi với Tiêu đại nhân nhất.


“Ta với hắn?” Gia Luật Hoàn Cai nhíu mày cười nhạo một tiếng, “Cái loại Đăng Đồ Tử lổ mảng không hiểu quy củ kia, nói ta và hắn xứng đôi? Ngươi đùa với ta đấy à?”
Mãn Ca chớp chớp mắt, nhìn vẻ mặt viết chữ khó tin của công chúa, lên tiếng nhắc nhở, “Tuy Mãn Ca không biết nói giỡn là có ý gì, nhưng lại nhớ năm công chúa mười tuổi đã nói muốn gả cho Tiêu đại nhân.


“Phải không, ha ha…” Gia Luật Hoàn Cai cứng đờ cười một tiếng, hóa đá tại chỗ.

Nàng cũng không phải là nguyên thân, sao có thể biết được công chúa này có tâm tư khác với Tiêu Thiệu Củ chứ?

Mãn Ca tự nhận mình là tỳ nữ tri kỷ, nhìn thấy bộ dạng ảo não của công chúa thì sáng suốt chuyển đề tài, “Công chúa, năm ngày sau chúng ta sẽ về nhà.


“Về nhà?” Gia Luật Hoàn Cai nghi ngờ nói.

Chẳng lẽ nhà nàng ấy không ở thảo nguyên sao?
“Đúng vậy” Mãn Ca cho rằng nàng không nghe rõ, vì thế lặp lại lần nữa, “Ngày mốt sẽ về Nam Kinh.


“Nam Kinh” Gia Luật Hoàn Cai cúi đầu cân nhắc thật lâu, Mãn Ca nói Nam Kinh chắc không phải là Nam Kinh của hiện đại đâu, Nam Kinh lúc này chắc vẫn là địa bàn của Tống Triều, lúc trước nàng đã xem qua một quyển sách, Đại Liêu[1] có Ngũ Kinh, U Châu hình như là một trong Ngũ Kinh này.

Hóa ra thảo nguyên này chỉ là thánh địa tránh nóng của công chúa?
Gia Luật Hoàn Cai xem ra, hiện tại về nhà thật sự không phải là chuyện tốt, mình không biết tính tình ban đầu của công chúa là như thế nào, nếu ở trước mặt phụ thân và mẫu thân của nguyên thân, hoặc là người quen thuộc nàng lộ nguyên hình, thì sẽ bị người ta nhìn như yêu quái, rồi không chừng còn bị trói vào cột thiêu chết.

Nhưng Gia Luật Hoàn Cai hiểu, mình không có lựa chọn, cũng không có đường lui, nàng không có nhiều kỹ năng nữa, cũng không có hệ thống trong truyền thuyết, cuộc sống sau này chỉ có thể đi một bước tính một bước.

[1] Đại Liêu: Nhà Liêu hay Liêu triều, còn gọi là nước Khiết Đan là một triều đại phong kiến do người Khiết Đan kiến lập trong lịch sử Trung Quốc, vận nước kéo dài từ năm 907 đến năm 1125, dài 218 năm, đối kháng kéo dài với triều Tống ở phía nam

pppng

.
 
Back
Top Bottom