Ngôn Tình Công Chúa Chạm Khắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,396,585
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
cong-chua-cham-khac.jpg

Công Chúa Chạm Khắc
Tác giả: Xuân Phong Lựu Hỏa
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Truyện Công Chúa Chạm Khắc của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa kể về Chu Cầm là một thiếu niên anh tuấn, nhưng trên mặt lại có sẹo, ngay chỗ lông mày, khiến chân mày bị cắt ngang qua, thoạt nhìn có vẻ hung dữ

Nhưng dù là vậy, cậu vẫn cứ là người đẹp trai nhất trường thể thao, là một người không đàng hoàng đẹp trai nhất.

Chiều hôm ấy, Chu Cầm vừa bước ra ngoài sân bóng, vừa cúi đầu đốt thuốc, dùng tay lau đi vệt máu ngay khoé miệng, bộ dạng khỏi nói không đàng hoàng, lưu manh tới cỡ nào.

Bên cạnh là studio, mấy cô gái đi ra, chụp hình thật lâu, mà trong đó, có một bóng dáng khiến Chu Cầm vừa liếc mắt qua đã dừng lại thật lâu không thể rời mắt,

Hạ Tang mặc một chiếc váy màu xanh lục nhạt, cô xinh đẹp như một nàng công chúa đúc ra từ khuôn, da trắng mắt đen, hồng nhan hoạ thủy, giống như nét chấm phá đẹp nhất trong bức tranh phong cảnh.

Chu Cầm nhìn hồi lâu, cho đến khi tàn thuốc cháy tới tay.

Anh em còn cố ý hỏi: "Chu Cầm đang nhìn Hạ Tang à?"

Hạ Tang kinh ngạc ngước mắt.

Nhưng cậu lại giẫm lên tàn thuốc đề che giấu sự tự ti, cậu cười nham hiểm: "Nhìn bạn thân của cô ấy."​
 
Có thể bạn cũng thích !
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 1: 1: Lời Đồn Đại



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 2: 2: Oan Ức



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 3: 3: Dịu Dàng



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 4: 4: Lâm Nguy



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 5: 5: Mật Báo



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 6: 6: Tình Cờ Gặp Lại



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 7: 7: Trả Tiền



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 8: 8: Hiểu Lầm



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 9: 9: Gần Đây



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 10: 10: Từ Chối



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 11: 11: Bạc Hà



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 12: 12: Xe Buýt



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 13: 13: Dao Găm



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 14: 14: Lựa Chọn


Chu Cầm rút chuôi con dao găm cắm trên quả bóng rổ ra, mũi dao sắc nhọn đã rạch tên anh tua nhỏ.
Dưới ánh đèn trần, lưỡi dao ánh lên một tia sáng lạnh lẽo.
Lý Quyết chửi ầm lên: "Ông nội thằng chó nào vô đạo đức như vậy, ngấm ngầm giở trò quỷ sau lưng! Có gan đến đối mặt Cầm ca!"
Phòng thay quần áo không có người nào đáp lại.
Thời điểm bọn họ tới, quả bóng rổ cắm dao găm này đã được đặt ở trên ghế giữa phòng thay đồ.
Uy h**p trắng trợn.
Chu Cầm thật ra không e ngại con dao găm này, chỉ là cảm thấy có chút xót xa về quả bóng rổ đã theo mình suốt hai năm.
Bề mặt của quả bóng rổ rất sạch, hẳn là đã được chà lau cẩn thận.
Chu Cầm đại khái đã đoán được chủ nhân của con dao găm.
Xem ra cũng chỉ có cậu ta, vẫn là thiếu kiên nhẫn như năm đó, anh chỉ tùy tiện nói chuyện vài câu với cô gái cậu ta thích, cậu ta liền vội đỏ mắt nhảy tường, dùng cái kiểu đe dọa ấu trĩ của bọn trẻ con tiểu học.
Cầm dao dọa anh, bản lĩnh cũng khá lớn đấy.
Dao găm co duỗi linh hoạt trên đầu ngón tay, anh giơ tay lên, cười nói: "Con dao nhỏ này, ai muốn, trả 500."
Bất cứ ai hiểu biết đều nhìn ra, con dao găm này, giá tuyệt đối là 2000 trở lên.
Lập tức có người bắt đầu ra giá—
"Tôi muốn tôi muốn!"
"Cầm ca, bán cho tôi đi."
"600 cho tôi."
"Tưởng cái gì, 800, Cầm ca, 800 cho tôi đi!"
......
Mặc dù Chu Cầm bị hỏng một quả bóng rổ, nhưng lại lời 1000 tệ, nên anh cũng tương đối hài lòng.
Anh bước ra khỏi sân tập với quả bóng khô quắt, Lý Quyết giơ ngón tay cái về phía anh: "Cầm ca, ông anh giỏi thật đấy, trong uy h**p chết người còn có thể nắm được cơ hội kinh doanh."
Chu Cầm liếc cậu ta một cái: "Đây tính gì là uy h**p chết người."
Xã hội pháp trị, dù bối cảnh có như thế nào, tên nhóc Kỳ Tiêu cũng không có gan cầm dao trước mặt anh.
Kỳ Tiêu sống trong một tòa tháp ngà voi, được gia đình bảo vệ bởi tầng tầng lớp lớp kén dày, chưa từng nhìn thấy mặt tối âm u thực sự của xã hội này.
Nhưng Chu Cầm đã từng gặp qua, cho nên anh không sợ.
"Cầm ca, quả bóng của cậu thành như vậy rồi còn không ném đi, không phải cậu vừa kiếm được 1000 tệ sao, chúng ta đi chọn một quả tốt hơn."
Lý Quyết vừa nói liền muốn đoạt lấy quả bóng hỏng trong tay anh, lại không ngờ Chu Cầm giơ tay lên, không cho cậu ta đụng vào.
"Không phải chứ, cậu còn giữ lại sao?"
Chu Cầm ôm quả bóng được chà lau đến rực rỡ hẳn lên trong tay, có chút luyến tiếc, thuận miệng lầm bẩm nói: "Nhớ tình bạn cũ, không muốn vứt."
"Hừ, đánh hai năm, còn đánh ra cảm tình sao."
Ngay khi họ vừa đi ra khỏi khuôn viên trường, hai cảnh sát mặc đồng phục đi tới, nói với Chu Cầm: "Bạn học Chu Cầm, mời cậu cùng chúng tôi đến cục cảnh sát để điều tra."
"Chuyện...!chuyện gì xảy ra vậy!" Lý Quyết nóng nảy, vội vàng tiến lên biện hộ: "Chuyện đó, Cầm ca không có tội gì cả, đêm đó cậu ấy không đến quán bar! Các anh không được bắt nhầm người chứ!"
Huấn luyện viên Tần đi ra, quát Lý Quyết: "Đừng nói bậy, bắt người cái gì, chỉ là phối hợp điều tra."
Nói xong, ông nói với Chu Cầm: "Chu Cầm, đừng sợ.

Công dân đều có nghĩa vụ hợp tác với cảnh sát điều tra.

Đừng lo lắng, thanh giả tự thanh."
(Thanh giải tự thanh: những người trong sạch, dù họ không nói những lời thanh minh cho mình.

Thì họ vẫn là những người trong sạch.

Còn bản thân những người xấu, cho dù họ tìm đủ mọi cách để chối cãi những hành vi xấu của mình.

Bản thân họ vẫn là một người xấu.)
Chu Cầm đưa quả bóng rổ khô quắt cho Lý Cầm: "Đừng ném của tôi."
......
Sau khi tan học, Hạ Tang tới siêu thị thể thao ngoài cổng trường, chuẩn bị chọn một quả bóng rổ mới tinh trả lại cho Chu Cầm, hy vọng anh sẽ không quá thất vọng.
Rốt cuộc thì anh có vẻ rất để ý đến quả bóng đó.
Chỉ còn cách bỏ tiền ra mua mới, không còn biện pháp nào khác, Hạ Tang cố gắng hết sức chọn loại chất lượng cao để trả lại anh.
Giá đựng bóng bày những quả bóng rổ của các hãng khác nhau, màu nâu đỏ, đỏ cam...
Về phương diện màu sắc, Hạ Tang chọn màu thâm trần bì giống quả bóng trước.
Về nhãn hiệu và chất lượng, cô hỏi thăm chủ quán, cuối cùng bỏ ra 500 tệ, chọn một quả bóng rổ thoạt nhìn có vẻ hợp túi tiền.
Màn đêm buông xuống, Hạ Tang ôm bóng rổ đi đến cổng trường Thập Tam trung.
Cô không thể nào lại mang quả bóng rổ mới tinh này về nhà, rồi lại tái diễn cảnh "làm trộm" kinh tâm động phách tối qua, cho nên hôm nay nhất định phải đưa quả bóng rổ này đi, giải quyết xong một mối tâm sự.
Vài chiếc xe cảnh sát đang đậu ở cổng trường Thập Tam trung.

Ánh đèn nhấp nháy, chiếu lên biểu ngữ chúc mừng quá hạn màu đỏ tươi ở cổng trường, lúc sáng lúc tối.
Hạ Tang gửi tin nhắn cho Chu Cầm, nói rằng cô đã mang bóng rổ đến cho anh, nhờ anh tới cổng trường lấy.
Tin nhắn đã được gửi đi được năm phút, Chu Cầm chưa trả lời.
Không thể trả lời tin nhắn lập tức dường như là chuyện thường ngày đối với Chu Cầm.
Anh luôn rất bận, cho dù là huấn luyện hay là đi làm thêm, có vẻ như đều không thể sử dụng điện thoại.
Hạ Tang gọi điện cho anh, nhưng điện thoại đổ chuông rất lâu vẫn không có người tiếp.
"Xong rồi."
Cô lẩm bẩm, nếu quả bóng không được đưa đi hôm nay, lại phải mang nó về nhà lần nữa, quá là mạo hiểm.
Vốn dĩ, Đàm Cẩn đã nghi ngờ cô có liên quan gì đó đến đội bóng rổ...
Ngay lúc Hạ Tang còn chưa biết làm thế nào cho phải thì nghe thấy một trận xôn xao từ bên phía cổng trường.
Cô giương mắt nhìn lên, thấy hai cảnh sát mặc đồng phục một trái một phải đi ra với một thiếu niên cao lớn.
Trên người anh vẫn mặc đồng phục bóng rổ, tùy tiện khoác chiếc áo khoác đồng phục, trên mặt hơi lấm tấm mồ hôi, như thể vừa mới rời sân tập.
Ánh mắt Chu Cầm vẫn lãnh đạm như mọi khi, nhẹ nhàng nhìn thẳng về phía trước.
Bọn họ cũng không giữ hay còng tay anh, chỉ đi hai bên.
Nhưng bộ đồng phục cảnh sát trên người họ cũng đủ để giải thích toàn bộ vấn đề.
Các bạn học bên cạnh điên cuồng cầm di động chụp ảnh, đèn flash nhấp nháy liên tục như thể tình cờ gặp được idol minh tinh.
Hai cảnh sát duy trì trật tự, liên tục nói, "Không được chụp! Tránh ra!"
Nhưng bọn họ cũng không thể ngăn chặn được các học sinh vây xem ngày một nhiều, chỉ có thể đẩy Chu Cầm lên xe trước.
Chu Cầm cũng không để ý chuyện bọn họ chụp ảnh.
Phải nói rằng, anh căn bản không để mấy người hóng hớt ma quái này trong lòng, vẻ mặt lạnh lùng khinh thường, thậm chí còn có chút trào phúng.
Trong nháy mắt lúc lên xe, anh đột nhiên có cảm giác mà quay đầu lại, tầm mắt lạnh lùng quét về phía Hạ Tang đang đứng trên vỉa hè phía đối diện.

Hạ Tang một tay cầm điện thoại, vừa mới gọi cho anh, tay kia ôm một quả bóng rổ mới tinh.
Vào khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, vẻ kiệt ngạo khó thuần trên mặt Chu Cầm rốt cuộc cũng biến mất.
Anh bỗng nhiên hoảng loạn, dời tầm mắt đi chỗ khác, nghiêng đầu, tựa như không muốn để cô nhìn thấy.
Nhưng rồi phát hiện đó chỉ là lừa mình dối người, cô đã sớm nhìn thấy anh rồi.
Chu Cầm lại quay đầu lại, nhìn cô một cái thật sâu, rồi bị cảnh sát đẩy vào trong xe.
Chiếc xe cảnh sát ầm ĩ rời khỏi Thập Tam trung, bỏ lại một đám học sinh không biết sự tình đang sôi nổi thảo luận, đoán già đoán non.
*
Hạ Tang trở về nhà, lại dùng cách ngày hôm qua giấu giếm Đàm Cẩn, giấu quả bóng rổ mới tinh trong tủ quần áo.
Cô làm xong bài tập đã là mười một giờ, lướt Weibo một hồi, đặt định vị topic là Thập Tam trung.
Trong số các topic của Thập Tam trung, phổ biến nhất là bài thảo luận về chuyện Chu Cầm bị cảnh sát mang đi vừa rồi, văn hay tranh đẹp ——
"Nghe nói chỉ là điều tra, đừng đoán mò, tan tan đi thôi."
"Điều tra thì cần tận hai cảnh sát đến mang cậu ta đi sao? Giàn trận lớn như thế, nhất định là có chuyện rồi."
"Cảnh sát hẳn là đã tìm được bằng chứng xác thực.

Chu Cầm xác định rồi."
"Thực ra điểm đáng ngờ là cuộc điện thoại kia.

Tôi nghe nói, nhà gái khẳng định một mực là cậu ta gọi."
"Ngô Kiệt và đám anh em cũng luôn miệng nói điện thoại là cậu ta gọi.

Cho dù cậu ta trong sạch thì với lời khai của mấy người này, cậu ta có tẩy cũng không rõ."
"Tránh xa nữ sinh Nhất trung đi thôi.

Không chiếm được liền trực tiếp đưa người ta vào đồn, thật đáng sợ."
"Cậu rõ ràng là có thành kiến.

Nếu Chu Cầm không vô tội, nói không chừng cậu ta thực sự là kẻ chủ mưu phía sau."
"Tôi và Chu Cầm học cùng lớp.

Nói thật, cậu ấy rất nỗ lực.

Luyện tập đến rất muộn, chưa bao giờ nghỉ các tiết văn hoá.

Nghe nói cậu ấy còn đang đi làm thêm, với thái độ sinh hoạt như vậy, tôi cảm thấy sẽ không đến mức làm trái lại pháp luật."
"Những lời của lầu trên phi logic.

Nỗ lực vậy còn vào Thập Tam trung, nói không chừng cậu ta còn trả thù xã hội."

"Nhìn xem vết sẹo trên mặt cậu ta, rõ ràng không phải là một người tốt.

Một học sinh bình thường có thể có loại sẹo như vậy sao?"
.......
Đầu ngón tay Hạ Tang nhanh chóng lướt qua những bình luận này, cố gắng tìm ra một số câu trả lời chính xác.
Nhưng cô sớm nhận ra rằng nhóm quần chúng ăn dưa này còn...!không biết nhiều bằng cô.
Ít nhất, cô đã tiếp xúc với Chu Cầm vài lần.
Một số người này thậm chí còn chưa nói chuyện với anh, chỉ dựa vào vẻ bề ngoài mà đưa ra phán đoán "chém đinh chặt sắt".
Tâm trạng của Hạ Tang rất phức tạp.
Tất nhiên, cô không thể đánh giá người này vô tội hay xứng đáng chỉ dựa vào một vài lần gặp gỡ ngắn ngủi, hết thảy đều phải phụ thuộc vào kết quả điều tra cuối cùng của cảnh sát.
......
Cuộc sống của Hạ Tang khôi phục trở lại bình thường, mọi thứ dường như đang chậm rãi đi vào quỹ đạo, vừa chiếu cố việc học, vừa chăm chỉ tập đàn cho buổi hòa nhạc Mora Christmas vào cuối năm, hoàn thành yêu cầu của Đàm nữ sĩ đối với cô.
WeChat của cô, không có tin tức nào mới trong hộp thoại của Chu Cầm, nó nhanh chóng bị những tin tức khác đẩy xuống.
Quả bóng rổ mới vẫn luôn được giấu trong tủ của cô.
Trạng thái của Đàm Cẩn nữ sĩ gần đây khá thoải mái, bởi vì chuyện của Tống Thanh Ngữ...!cuối cùng cũng sắp sang trang.
Vài lần Hạ Tang nghe lén bà nói chuyện trong phòng làm việc, nghe không rõ ràng, nhưng ý tứ hình như là...!Nếu không có chứng cứ mới, thủ phạm cuối cùng cũng sẽ phải đền tội.
Kết quả này, đều vừa lòng đất cả các phương diện.
......
Khi Hạ Tang trực nhật xong thì đã là sáu giờ tối.
Màn đêm cuối thu đến rất nhanh, cô bước ra khỏi cổng trường, trời đã tối sầm, trên đường đã sớm có ánh đèn.
Hạ Tang đến quán trà sữa mua một cốc cacao nóng, vừa ngồi trên ghế đẩu cao đợi đến lượt, liền nhìn thấy một vài bóng dáng quen thuộc, bước vào quán trà sữa.
Trong đó có một người tóc vàng, Hạ Tang nhớ rất rõ, cậu ta là anh em của Chu Cầm, hình như tên là...!Lý Quyết.
Ngoài ra, còn có một cô gái cao gầy mảnh khảnh trông cũng rất quen.
Hạ Tang theo bản năng muốn tránh bọn họ, vì vậy ngồi nghiêng về một phía, cúi đầu chơi điện thoại.
Không nghĩ tới, mấy người này giống như là vì cô mà tới.
Trong đó có hai chàng trai cao như hai bức tường, đứng chắn trước mặt cô.
Hạ Tang siết chặt điện thoại, phòng bị hỏi: "Các cậu làm gì vậy?"
"Dọa cô gái nhỏ bây giờ! Tránh ra tránh ra!"
Cô gái cao gầy đi tới, đẩy mấy nam sinh to con ngốc nghếch ra, đưa bàn tay trắng nõn thon dài về phía Hạ Tang: "Xin chào, chị là Minh Tiêu, trước đây chúng ta đã gặp nhau ở Mật thất."
Ánh mặt Hạ Tang phòng bị nhìn Minh Tiêu.
Cô ấy mặc một chiếc áo len cao cổ màu vàng ngỗng ôm sát, đôi lông mày có nét cổ điển của một mỹ nhân quyến rũ...
Cô chợt nhớ tới, quả thật mình đã từng gặp qua, cô ấy không phải là chị gái chủ trì của Mật thất Bảy đêm sao?
Tổ hợp mấy người này đi cạnh nhau khiến Hạ Tang cảm thấy có chút kỳ lạ.
Minh Tiêu cũng không hề hàn huyên, đi thẳng vào vấn đề, nói: "Hạ Tang, Chu Cầm là bạn của chị, cũng là nhân viên bán thời gian của quán."
Lý Quyết lập tức xen vào: "Lần trước cậu đến chơi, Sadako hù dọa cậu sợ chính là cậu ấy.

Cậu ấy chính là NPC át chủ bài của chúng tôi."
"A!"
Hạ Tang nhớ tới NPC Sadako bị cô nắm tay lôi kéo suốt chặng đường: "Đó không phải là một chị gái sao?"
"Tóc dài thì là con gái sao, cậu thấy chị gái nào suýt chút nữa cao tới trần của mật thất chưa?"
"Lúc ấy tối đen như mực, tôi...!tôi không có quan sát kỹ."
Cô có chút ngượng ngùng.
Tưởng Sadako là một chị gái nhỏ, cô mới nắm lấy tay người ta.

Còn nắm chặt mười ngón, dựt vài lần cũng không ra.

Hạ Tang lập tức xấu hổ.
Thấy bầu không khí đã dịu đi một chút, Minh Tiêu đẩy Lý Quyết ra, nói với Hạ Tang, "Hạ Tang, chị nói thẳng, tới tìm em là hy vọng em có thể giúp chị gọi Tống Thanh Ngữ ra, bọn chị có chuyện muốn nói cùng cô ta."
Hạ Tang biết, hiện tại Tống Thanh Ngữ được bảo vệ rất kĩ, xe trong nhà mỗi ngày đón đưa, ra vào trường cũng phải có thẻ học sinh, cho nên sự an toàn của cô ta được đảm bảo hoàn toàn.
Những người này muốn gặp Tống Thanh Ngữ, đơn giản là vì chuyện của Chu Cầm.
"Thực xin lỗi, em không thể làm như vậy."
Hạ Tang biết nặng nhẹ, cô không biết rõ nhóm người trước mặt, không thể làm nội ứng cho bọn họ, lừa "người bị hại" Tống Thanh Ngữ ra.
Mấy chàng trai lộ rõ vẻ thất vọng.

Có người không kiềm chế được tính tình, cộc cằn nói: "Đã nói mấy kẻ Nhất trung ích kỷ này không có khả năng hỗ trợ, mất công đi tìm."
"Thôi bỏ đi, nghĩ cách khác."
Mấy người thất vọng rời đi, Hạ Tang dừng một chút, nhưng vẫn hỏi chuyện nghi hoặc đã tích tụ trong lòng nhiều ngày—
"Cái đó...!Chu Cầm thế nào rồi?"
Lý Quyết quay đầu lại, lạnh lùng nói: "Cậu hiện tại mới biết hỏi cậu ấy sao, mệt cậu ấy còn đối với cậu..."
Lời còn chưa dứt, Minh Tiêu đã trực tiếp đẩy cậu ta ra, xoay người nói: "Bây giờ lời khai của các bên đều rất bất lợi cho Chu Cầm, không thể chối cãi được."
Hạ Tang trong lòng chùng xuống, nói: "Chuyện này sẽ có kết quả công bằng, không làm thì chính là không làm, thanh giả tự thanh."
Minh Tiêu cúi đầu nhìn điếu thuốc cho nữ, rồi liếc nhìn cô, như thể đang nhìn một đứa trẻ ngây thơ—
"Bạn học Tiểu Tang, trên đời này, có biết bao sự thật khó hiểu trong đêm dài, ẩn giấu trong mương bùn không thấy ánh sáng.

Nếu người tốt sẽ không bị oan uổng, người xấu nhất định sẽ bị trừng trị thì thế giới này sẽ đẹp làm sao."
Lời nói của cô ấy, tựa như một nhát búa nặng nề đập vào lòng Hạ Tang.
Lý Quyết bực bội nói: "Hiện tại nạn nhân và hung thủ đều đã mẹ nó liên hợp lại với nhau.

Mọi chuyện đều đổ lỗi lên người Cầm ca, buộc cậu ấy phải chịu trách nhiệm.

Cậu nói một chút, làm thế nào thì sự thật mới có thể sáng tỏ?"
Hạ Tang trầm mặc.
Minh Tiêu nhìn Hạ Tang, nói: "Chu Cầm là nhân viên tốt nhất của chị, chưa từng ngại chậm lương, chỉ biết vùi đầu làm việc.

Điều kiện gia đình cậu ấy không tốt, chỉ muốn nỗ lực tránh ra khỏi vũng bùn, tạo cho chính mình một tương lai tươi sáng, cậu ấy sẽ không làm những chuyện điên rồ đó."
"Em cũng không phải hiểu rõ về cậu ấy." Hạ Tang ngập ngừng nói, "Cũng không thể nghe lời chị nói một phía, liền..."
"Chị Tiêu, chị còn nói nhảm gì với cô ta!" Một nam sinh không kiên nhẫn: "Rõ ràng là cô ta sẽ không hỗ trợ, mấy cô gái ngoan ở Nhất trung đều coi chúng ta là lưu manh rác rưởi, sao có thể hỗ trợ."
"Câm miệng."
Minh Tiêu mắng cậu nhóc, bỏ tàn thuốc vào chậu trồng cây xanh bên cạnh, nhìn Hạ Tang: "Đừng sợ, Tiểu Tang, cảm thấy khó xử liền thôi đi, chỉ mong em hiểu rõ, thành kiến đều đến từ chính không hiểu biết."
Nói xong, cô ấy đẩy mấy người con trai ra khỏi quán trà sữa: "Đi thôi, đừng có ở đây mà làm phiền việc buôn bán của người khác."
Các chàng trai vẫn còn lẩm bẩm: "Mệt Cầm ca còn đối với cô ta như vậy..."
"Giúp người là tình cảm, không giúp là bổn phận".
Giọng của Minh Tiêu dần dần nhỏ đi: "Đừng nhúng tay vào chuyện bắt cóc, tìm cách khác."
Hạ Tang ngẩn ngơ đứng tại chỗ, tất cả thanh âm dần dần trôi xa, bên tai cô chỉ còn lại tiếng tim đập "bùm" và "bùm", giống như tiếng bóng rổ đập vào mặt đất.
Bóng dáng của các thiếu niên dần dần hòa vào màn đêm, biến mất trong ánh đèn mờ nhạt neon.
Nhân viên quầy gọi mấy lần, nhưng cô vẫn chưa hồi thần.
Có biết bao sự thật khó hiểu trong đêm dài, ẩn giấu trong mương bùn không thấy ánh sáng...
Anh cũng sẽ bị chôn sâu trong bùn, và sẽ không có ngày mai.
Hạ Tang nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay mềm mại.
Cô có muốn đuổi theo không?.
 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 15: 15: Giải Thưởng



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 16: 16: Giải Thưởng 2



 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 17: 17: Hợp Tác


Hạ Tang lại lật vài tờ giấy khen, phát hiện không chỉ có toán học mà còn có cả vật lý cùng khoa học, tất cả đều là những cuộc thi tương đối nặng ký trong lĩnh vực này.
Chu Cầm như vậy tuyệt đối là...!đối thủ cạnh tranh mà cô bé Hạ Tang sợ gặp nhất.
Dù có nỗ lực đến đâu thì cũng không thể vượt qua người có thiên phú siêu việt.
Mầ tất cả những giấy khen của các cuộc thi này dường như đã ngưng hẳn cách đây 5 năm, đại khái là thời điểm mùng 1 và mùng 2 của năm mới.
"Tiểu Tang, em xem cái này có được không?" Minh Tiêu cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, lấy ra một cuốn vở vật lý ghi đầy công thức từ trên bàn.
Hạ Tang liếc nhìn, nói: "Tốt nhất là nhiều chữ Hán một chút."
Nói xong, cô đặt lại xấp giấy khen thưởng ngay ngắn, liền nhìn thấy trên bàn một quyển vở ngữ văn.
Tùy tay lật xem, đây hẳn là những bài văn anh viết thử cho thi đại học, dày đặc những ký tự chữ nhỏ mà có lực.
"Cái này có thể."
"Tuyệt vời." Minh Tiêu thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Một quyển đủ rồi sao, còn muốn cái khác không?"
Hạ Tang lật từng trang, quyển vở dày này cơ hồ tràn ngập các bài viết văn.
"Đủ rồi ạ."
Trước khi đi, Hạ Tang để ý thấy có một chiếc vòng bạc lá lông vũ treo trên giá mắc áo cạnh cửa, giống hệt chiếc vòng anh đeo trên cổ ngày đầu tiên cô thấy anh.
Cô cũng lấy đi chiếc vòng cổ lá lông vũ.
Trên xe buýt trở về nhà, Hạ Tang vẫn luôn v**t v* chiếc vòng cổ lông vũ, chiếc lông vũ ước chừng dài bằng ngón tay trỏ, phiến lá tựa như lông trên cánh chim bồ câu, mặt ngoài sáng bóng ôn nhuận, hẳn là anh thường xuyên cầm ở trong tay thưởng thức.
Chiếc vòng cổ thực độc đáo.
Thấy Hạ Tang nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền, Minh Tiêu tò mò hỏi: "Em thích cái này à?"
"Không, em thấy cậu ấy thường xuyên đeo nó."
"Cậu ấy à, hai năm trước ở chỗ chị nhận khoản tiền lương đầu tiên liền đi mua cái dây chuyền này." Minh Tiêu cười nói, "Cũng vài trăm đấy, đây là lần đầu tiên cậu ấy bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua cho mình thứ gì đó."
Hạ Tang nghe vâỵ cũng cầm lòng không đậu mà cười: "Dùng tiền chính mình kiếm được mua thứ mình thích, khẳng định đặc biệt có cảm giác thành tựu."
"Em không biết đâu, cậu ấy, cái người này, đặc biệt keo kiệt! Bọn chị đều cảm thấy cậu ấy từ chối lời tỏ tình của bao nhiêu cô gái chỉ vì một lý do: ngại tiêu tiền! Có một lần siêu ấn tượng, cậu ấy đi siêu thị mua cá, nhìn chằm chằm cái bụng trắng của con cá, đợi nó nửa chết nửa sống mới hạ thủ, buộc siêu thị trực tiếp phải giảm 50%."
Minh Tiêu nói: "Cậu ấy có thể bỏ tiền ra mua những thứ nhỏ nhặt vô bổ này cũng là rất hiếm khi."
Hạ Tang dừng lại, ngập ngừng nói: "Chị Minh Tiêu, nếu em tặng thứ này cho người khác, cậu ấy có...!giận không?"
Minh Tiêu ngạc nhiên nói: "Sợi dây chuyền này cũng cũ lắm rồi.

Em muốn tặng ai?"
"Tống Thanh Ngữ."
Minh Tiêu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hạ Tang, hồi lâu mới phản ứng lại, dường như hiểu được ý đồ của cô.
Cô ấy nắm lấy tay Hạ Tang, kinh ngạc hỏi: "Không phải chứ! Em muốn dùng cái này để lừa cô ta sửa lời phản cung?"
"Chỉ có cài này thì chưa đủ." Hạ Tang ôm cặp sách, nói: "Em còn cần một...!bức thư tình do Chu Cầm tự tay viết."
Đến lúc này, Minh Tiêu mới hoàn toàn minh bạch ý tứ của Hạ Tang.
Cô trước đây không muốn giúp bọn họ gọi Tống Thanh Ngữ ra ngoài vì một khi mấy chàng trai không kìm chế được tính khí của mình, uy h**p Tống Thanh Ngữ, mọi thứ chỉ sợ sẽ còn tồi tệ hơn.
Nếu Chu Cầm vô tội, Tống Thanh Ngữ cắn anh như vậy, chẳng qua là cảm thấy mất mặt, cộng thêm thẹn quá hóa giận, ôm tâm lý b*nh h**n "Không chiếm được thì liền hủy diệt".
Vì vậy, cho dù người khác có cố gắng khuyên bảo Tống Thanh Ngữ như thế nào, thậm chí là tư vấn tâm lý, thì cũng khó mà thay đổi được thái độ của cô ta.
Ý tưởng này của Hạ Tang, e rằng chính là cách duy nhất.
Minh Tiêu suy nghĩ một chút rồi nói: "Lúc trước chị đã nói, chỉ cần có thể cứu cậu ấy ra ngoài, đừng nói là sợi xích đứt đoạn này, cho dù em muốn cậu ấy cả đời này làm trâu làm ngựa, chị cũng sẽ làm chủ cho em."
Hạ Tang cười nói: "Em không cần cậu ấy làm trâu làm ngựa, cậu ấy cũng sẽ không vui."
"Cô gái nhỏ, trước giờ không có ai nói đùa với em sao?" Minh Tiêu nhìn hai má lúm đồng tiền trên má cô gái, cảm thấy cô quá đáng yêu, chọc chọc vào đầu cô: "Nói cái gì em cũng tin là thật."
"Cuộc sống trước đây của em rất tẻ nhạt."
"Quen chị rồi, sau này đến quán cho em chơi miễn phí!"
"Được ạ."
Lúc này, xe buýt thông báo đến bến, Hạ Tang đứng dậy chào tạm biệt Minh Tiêu, Minh Tiêu đưa cô đến cửa xe, dùng sức nắm tay cô.
Hạ Tang biết cô ấy muốn nói gì.
Đây là cơ hội duy nhất, nhất định phải đưa cậu ấy ra ngoài.
...
Sau khi trở về vào đêm hôm đó, Minh Tiêu đã thêm Hạ Tang vào nhóm chat làm việc của quán Mật thất Bảy đêm.
Nhóm chat này kỳ thực là nơi mấy anh em Chu Cầm bọn họ hằng ngày tám chuyện sủi bọt mỗi ngày.

Sau khi Minh Tiêu thêm Hạ Tang vào, tên nhóm đã được đổi thành—
"Tiểu đội giải cứu Chu Cầm"

Minh Tiêu đại khái nói một chút về kế hoạch, yêu cầu Lý Quyết bọn họ toàn lực phối hợp Hạ Tang hành động, kêu là phải đến, gọi là phải tiếp.
Kỳ thật, Lý Quyết không hề ưa Hạ Tang, cậu ta có thành kiến đối với mấy nữ sinh ngoan ngoãn ở Nhất trung, cho rằng các cô vừa giả tạo còn kiêu căng, ngạo mạn.
Nhưng cô sẵn lòng giúp đỡ Chu Cầm nên Lý Quyết mới ôn tồn đáp ứng: "@Hạ Tang, về sau có chuyện gì, phân phó một tiếng là được, số điện thoại của tôi là 134xxxx9087."
Hạ Tang: "Được."
...
Ban đêm, Hạ Tang mở quyển vở văn của Chu Cầm ra, bắt chước nét chữ của anh từng chữ từng chữ một.
Nét chữ của Chu Cầm rất độc đáo, nói là chữ Khải nhỏ, nhưng đầu bút lại sắc bén, trông đầy sức sống.
Hạ Tang thực ra khá giỏi trong việc bắt chước chữ viết của người khác, cô đã từng bắt chước cách Đàm Cẩn ký tên, cơ hồ có thể đánh tráo thật giả.

Vì vậy mới muốn giả chữ Chu Cầm, viết cho Tống Thanh Ngữ một bức "thư tình" cũng tốt, mà "thư xin lỗi" cũng được, hẳn là không phải chuyện quá khó.
Không nghĩ tới chữ viết của gia hỏa này lại khó viết đến như vậy.
Thử nhiều lần, thậm chí dùng giấy mỏng che lại, chép lại từng chữ một, nhưng cũng không viết ra được cảm xúc của Chu Cầm.
Hạ Tang nản lòng, vò đống giấy vụn ném vào thùng rác, cầm mấy bài văn của Chu Cầm đọc đi đọc lại, cân nhắc từng chữ một.

Qua chữ viết, có cảm giác như thể anh đang bị mắc kẹt trong một nhà tù đầy chông gai, đang ra sức đấu tranh để thoát ra.
Nhìn chữ của anh, Hạ Tang bị mê hoặc xem đến nhập thần.
Kỳ quái là, cô thế mà có thể tìm thấy sự cộng hưởng từ trong chữ viết này.
Lưng dựa vách tường, không có đường lui.
Trong lúc Hạ Tang cầm lấy quyển vở để gần mắt hơn, quan sát kỹ lưỡng thì một tờ giấy mỏng trượt ra khỏi khe hở trên quyển vở, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.
Hạ Tang nhặt bức ảnh lên, phát hiện đó là một người phụ nữ đang ôm một đứa trẻ.
Người phụ nữ mặc quần áo tương đối lỗi thời, áo khoác vải nỉ với mái tóc uốn phồng, có khí chất quyến rũ khó tả, chỉ là bởi vì niên đại xa xưa nên ngũ quan thoạt nhìn có chút mơ hồ, nhưng có thể cảm thấy bà ấy trông rất xinh đẹp.
Bà đứng ở Đài phun nước quảng trường âm nhạc ở trung tâm thành phố, ôm một cậu bé làn da trắng trẻo đẹp trai trong lòng ngực.
Cậu bé này hẳn chính là Chu Cầm.
Khi đó, trên mặt anh còn chưa có vết sẹo, anh tuấn mà xinh xắn.

Khi Hạ Tang đến nhà Chu Cầm thì không thấy mẹ anh đâu, chỉ có bố anh ngồi một mình cô độc trong tiệm tạp hóa xem TV.
Cô đoán có lẽ là một gia đình đã ly dị.
Từ độ mài mòn của bức ảnh, hẳn là anh đã thường xuyên lấy ra xem kỹ, rồi lại giấu cẩn thận như vậy, đại khái chắc là không muốn bị người khác dễ dàng phát hiện.
Hạ Tang cũng không cần đồng tình với anh, bởi vì gia đình cô cũng sẽ sớm tan vỡ.
Đây là cơn ác mộng chung của mọi đứa trẻ.
Trong cô bỗng nảy sinh một sự đồng bệnh tương liên nhất định với anh, cẩn thận đặt bức ảnh vào lại quyển vở, sau đó bắt đầu nghiêm túc bắt chước nét chữ của anh...
Dù có cần bỏ ra bao nhiêu công sức, cô cũng cần phải làm tốt chuyện này.
*
Hạ Tang bí mật mua một quả tạ tay nhỏ, hàng ngày ở trong phòng vừa nghe tiếng Anh vừa rèn luyện lực cánh tay phải.
Trước đây cô không vận động nhiều nên tay không có nhiều sức lực, dùng tạ tay tập mấy ngày, cuối cùng cô cũng bắt chước được phông chữ của Chu Cầm.
Cô tùy tay viết sáu từ trên giấy—
"Tớ là Chu Cầm, tớ thích cậu, tớ nhớ cậu."
Chụp lại, gửi vào nhóm [Tiểu đội giải cứu Chu Cầm].
Lý Quyết: "????"
Lý Quyết: "Cầm ca viết cho cậu?"
Hạ Tang: "Đây là tôi viết."
Lý Quyết: "Vãi chưởng! Mẹ nó, đây hoàn toàn là lấy giả đánh tráo! Đây là chữ của Cầm ca!"
Minh Tiêu: "Chị xem đến nỗi hormone đều chuyển động, hahahaha, Chu Cầm cả đời này đều không thể viết mấy lời này!"
Lý Quyết: "Dùng chữ Cầm ca viết một bức thư tình cảm động đất trời cho Tống Thanh Ngữ, tôi không tin cô ta kia sẽ thờ ơ!"
Hạ Tang: "Không đơn giản như vậy, Tống Thanh Ngữ lại không ngốc, sẽ không dễ dàng tin tưởng loại chuyện này."
Minh Hiểu: "Tiểu Tang, em định làm gì?"
Hạ Tang nghĩ nghĩ, nói: "Mọi người đều biết chuyện Tống Thanh Ngữ theo đuổi Chu Cầm sao?"
Lý Quyết: "Đương nhiên rồi, khi đó chúng tôi ở cạnh nhau suốt ngày, cô ta cũng rất điên cuồng, trận đấu nào cũng tới xem, thậm chí còn đuổi tới mật thất, một người bao tất, chỉ đích danh Cầm ca phục vụ cô ta."
Minh Tiêu: "Cô ta theo đuổi rất quyết tâm, bọn chị còn nói giỡn rằng với từng này nghị lực, nếu đặt vào việc học, liền có thể tùy tiện thi Thanh Hoa Bắc Đại.

Ngày ngày gặp gỡ Chu Cầm, không cảm giác gì thì thôi, đằng này bộ dáng cô ta thế nào cậu ấy còn không nhớ được, tiểu cô nương kia cũng rất chi kiên trì, mười phần nghị lực, còn
ở quán viết mấy tờ thông báo dán tiện lợi."
Hạ Tang: "Cái tờ thông báo đó còn không?"
Minh Tiêu: "Còn a, bọn chị vẫn còn bảo tồn nó, không có việc gì làm liền lấy ra cười nhạo cậu ấy."

Hạ Tang: "Chờ lúc nữa tan học, em qua lấy!"
Minh Tiêu: "Không cần cố ý lại đây, em muốn xem thì để chị chụp cho."
...
Hạ Tang cũng biết rằng đây là một việc làm vô cùng thiếu đạo đức.
Nhưng nếu Chu Cầm trong sạch, như bậy Tống Thanh Ngữ vì trả thù riêng lại hủy diệt tiền đồ cả đời của người khác, vậy thì không phải là thiếu đạo đức, mà là hỏng rồi.
Lùi lại vạn bước, nếu Chu Cầm không vô tội, thì Tống Thanh Ngữ sẽ không có một phân một hào rung động khi nhìn thấy bức thư tình.
Cô ta cũng sẽ không tổn thất bất luận chuyện gì.
Sau khi tan học, Hạ Tang đeo cặp sách vội vàng chạy ra khỏi lớp, đi ngang qua bàn của Kỳ Tiêu, Kỳ Tiêu nắm lấy cặp sách kéo cô lại.
Theo quán tính, suýt chút nữa khiến cô ngã vào trong lòng cậu ta.
Các bạn học xung quanh ồn ào "Yo ~".
Hạ Tang bất mãn đẩy cậu ta ra, đứng ở góc bàn, nhíi mày nói: "Cậu có..."
"Bệnh à," hai từ này suýt chút nữa bật ra.
Bất quá chút nữa còn có nhiều việc phải làm, Hạ Tang không muốn cãi nhau, vì thế chỉnh sửa quần áo của mình, hỏi: "Cậu làm gì vậy?"
Kỳ Tiêu cười nói: "Tối nay mời cậu ăn cơm."
"Không được, tôi phải về nhà ăn tối."
"Vậy cùng nhau uống ly nước, hẳn là có thể đi." Kỳ Tiêu vươn tay vén vài sợi tóc rối của cô ra sau tai.
Hạ Tang lui về phía sau, tránh đi động tác của cậu ta: "Không được, chút nữa còn có việc, tôi đi trước."
"Cậu xác định hôm nay có chuyện?"
"Phải, buổi hòa nhạc Giáng sinh, cần luyện đàn."
Kỳ Tiêu nhìn chằm chằm hai mắt cô hồi lâu, khóe miệng nở nụ cười lạnh: "Được rồi, đi thôi, không quấy rầy cậu."
"Tạm biệt."
Hạ Tang xoay người, chạy ra khỏi phòng học.
Vẻ dịu dàng trong mắt Kỳ Tiêu biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng thấu xương.
Bên cạnh, anh chàng mập mạp Từ Minh đi tới, vui tươi hớn hở nói: "Tiêu ca, sao lại bị Hạ Tang cự tuyệt vậy?"
Lời còn chưa dứt, chỉ nghe thấy một tiếng "rầm", Kỳ Tiêu nặng nề đóng sầm cửa lớp, nghênh ngang bỏ đi.
Rõ ràng là đã gần như thành công.
Nhưng hiện tại......
Kỳ Tiêu đương nhiên biết vấn đề nằm ở đâu, tên kia, tốt nhất là vĩnh viễn đừng được thả ra..
 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 18: 18: Bất Ngờ


Một giờ chiều, Hạ Tang ngồi xe buýt đến Quảng trường Thời đại.
Hứa Thiến đã gửi cho cô một tin nhắn, kết quả không tốt lắm—
"Tôi không hẹn được Tống Thanh Ngữ.

Cậu ta nói không thích chơi mật thất."
Hạ Tang bấm vào ảnh chụp màn hình nhật ký trò chuyện mà cô ta gửi.
Hứa Thiến: "Thân ái, b*** chiều 2 giờ ở mật thất, đội bóng rổ và cùng mấy người nhóm cổ động viên, Kỳ Tiêu bọn họ cũng ở đây, cậu đến không?"
Tống Thanh Ngữ: "Tớ không có hứng thú lắm.

Buổi chiều tớ hẹn bạn đi xem phim rồi."
Hứa Thiến: "Đến đi mà, chúng tớ đang thiếu người.

[Cầu xin]"
Tống Thanh Ngữ: "Thực sự tớ không muốn đến.

[Dễ thương]"
Hạ Tang đặt điện thoại xuống, hô hấp có chút căng thẳng.
Cô nhìn khung cảnh đang chuyển động nhanh ngoài cửa sổ, im lặng một lúc, mới trả lời với Hứa Thiến: "Nói cho cậu ta, nếu cậu ta không đến, học kỳ sau cậu ta sẽ không có phần trong đội cổ động viên."
Hứa Thiến: "..."
Hứa Thiến: "Này cũng hơi quá đáng đi! Hóa ra người không nên đắc tội là cậu rồi!"
Hạ Tang: "[Mỉm cười]"
Sau mười lăm phút, Hứa Thiến gửi một ảnh chụp màn hình khác cho Hạ Tang——
Hứa Thiến: "Tống Thanh Ngữ, chúng tớ hôm nay thiếu người, cậu nhất định phải tới."
Tống Thanh Ngữ: "???"
Hứa Thiến: "Hai giờ chiều, đừng đến muộn."
Tống Thanh Ngữ: "Dựa vào cái gì mà cậu gọi tôi tới thì tôi phải đến?"
Hứa Thiến: "Học kỳ sau nếu cậu vẫn muốn ở lại đội cổ vũ, hôm nay cậu phải đến."
Tống Thanh Ngữ: "Không phải chứ ...!cậu uy h**p tôi? Chỉ vì giải cái mật thất thôi sao? Cậu muốn đuổi tôi ra khỏi đội cổ vũ sao?"
Hứa Thiến: "Coi như là tôi đang đe dọa cậu đi, không phải giải mật thất bình thường, là mật thất yêu thích của tôi.

Nếu hôm nay cậu hại tôi không chơi được, tôi sau này cũng sẽ không để cho cậu nhảy."
Tống Thanh Ngữ: "Cậu có bệnh à.

[Mỉm cười]"
Hứa Thiến: "[Mỉm cười]"
Tống Thanh Ngữ: "Gửi địa chỉ.

[Mỉm cười]"
Hạ Tang nhìn cuộc trò chuyện giữa hai người, cảm thấy có chút buồn cười.
Xem ra vì tham gia đêm nhạc Giáng Sinh, Hứa Thiến cũng là không thèm nể nang ai.
Mỗi người đều có chấp niệm của riêng mình, Tống Thanh Ngữ có, và Hứa Thiến cũng có.
Tất nhiên là, Hạ Tang cũng có.
Cô hoàn toàn có thể mặc kệ chuyện này, chuyện Chu Cầm có oan uổng hay không cũng không liên quan gì đến cô.
Cô cũng không biết rõ về anh, không cần phải tính toán cẩn thận, làm việc hối hả cho anh.
Chuyện này không chỉ vì một mình Chu Cầm, cũng là vì Hạ Tang.
Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời giống như chiếc thuyền buồm của cô...!lần đầu tiên cô đi trạch khỏi đường ray, và có lẽ cũng là lần cuối cùng.
Đây là nỗi ám ảnh của cô.
Hạ Tang gửi một tin nhắn cho Minh Tiêu, nói với cô ấy rằng lát nữa Tống Thanh Ngữ sẽ đến, để bọn họ chuẩn bị kỹ càng, tuyệt đối không nên để một đám người ở đại sảnh, dường như là cố ý chờ Ngư Nhi mắc câu.
Minh Tiêu: "Yên tâm, không có ngu ngốc như vậy đâu.

Chị đã kêu bọn Lý Quyết vào phòng giám sát.

Chỉ có một người mới tuyển dụng ở quầy lễ tân trong đại sảnh."
Hạ Tang: "Được."
Hai giờ chiều, cô gặp Kỳ Tiêu bên đài phun nước ở Quảng trường Thời đại.
Kỳ Tiêu mặc một chiếc áo khoác của nhãn hiệu thời trang màu trắng với đường viền màu đỏ sẫm và đôi giày thể thao AJ sạch sẽ đến nỗi không nhiễm một hạt bụi.

Bộ trang phục này đương nhiên là giá cả không rẻ, phong cách thời thượng và vẻ ngoài điển trai, dù ở bất cứ đâu cũng sẽ trở thành tiêu điểm.
Nhìn thấy Hạ Tang đến gần, Kỳ Tiêu đặt điện thoại xuống, cười nói: "Cậu thật sự là đã yếu còn ra gió.

Lần trước sợ chết khiếp mà vẫn còn muốn chơi."
"Bởi vì đặc biệt giảm stress." Hạ Tang bình thản đáp lại: "Nó được thiết kế riêng cho học sinh cao tam."
Kỳ Tiêu nhướng mày: "Có lẽ là tôi không có áp lực gì cho nên không cảm giác được."
"Cậu không có áp lực học tập sao?"
"Không có." Cậu ta nói tất nhiên, "Tôi không cần tham gia lần tuyển đại quân này."
"Thì ra là vậy." Giọng điệu của Hạ Tang có chút ước ao: "Cậu không cần cạnh tranh với chúng tôi."
Gia đình cậu ta cũng đã quyết định rằng cho dù người khác có cố gắng thế nào đi chăng nữa, cho dù họ có vào được một trường đại học nổi tiếng 985 thì họ cũng sẽ chỉ có thể làm công cho những người như Kỳ Tiêu trong tương lai.
Vì vậy cậu ta hoàn toàn không cần phải lăn lộn với các bạn cùng lớp.
"Cha tôi để tôi đi du học để trải nghiệm cuộc sống khác biệt ở nước ngoài, mở rộng tầm nhìn." Kỳ Tiêu nói, "Nhưng tôi vẫn muốn ở lại học đại học."
"Đi ra ngoài xem một chút cũng rất tốt, sao lại không đi."
Khóe miệng Kỳ Tiêu nhếch lên: "Cậu đoán xem."
"Không đoán được."
"Cậu còn không thèm đoán."
"Bởi vì tôi đoán không ra."
"Đôi khi cậu cũng thực sự có nề nếp." Kỳ Tiêu cười lẩm bẩm, "Thật nhàm chán."
"Bởi vì tôi vốn là một người nhàm chán."
Cô từ nhỏ đã lớn lên trong một nền giáo dục nghiêm khắc, không giống như Hứa Thiến và những cô gái khác trong đội cổ động viên, có thể nói chuyện với các chàng trai ta một lời ngươi một lời, đùa cợt với nhau.
Tuy nhiên, hào quang giữa con người với nhau thực sự rất vi diệu.
Đối với một người trầm lặng và tẻ nhạt như cô, khi ở cùng Chu Cầm, lần nào cũng có thể cãi nhau ầm ĩ, thật lâu mới nói được một lời.
Trong khi cô đang suy nghĩ vẩn vơ thì một nhóm nam thanh nữ tú khác bước đến.
Kỳ Tiêu giơ tay chào chàng trai béo Từ Minh, Hạ Tang thoáng thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Hứa Thiến và Tống Thanh Ngữ trong chiếc váy xếp ly màu hồng bên cạnh.
Tống Thanh Ngữ đã sớm biết Hạ Tang sẽ đến, bởi vì chuyện Đàm Cẩn, cô ta không có sắc mặt tốt đối với cô, lạnh lùng chào hỏi, "Hi."
Hạ Tang gật đầu với cô ta: "Chúng ta vào thôi."
"Đi thôi." Hứa Thiến giả vờ hào hứng nói, "Lần trước chơi mật thất khá vui.

Tớ đã sớm mong chờ cuộc hẹn lần thứ hai của chúng ta."
Kỳ Tiêu tràn đầy phấn khởi nói: "Hôm nay tôi dẫn mọi người đến chơi một chỗ càng thú vị hơn, tên là Mật thất dị động không gian.

Chủ đề "Ngôi làng hoang vắng" của bọn họ cũng rất nổi tiếng."
Hứa Thiến: "Tốt, được rồi! Mọi việc đều nghe đội trưởng Kỳ sắp xếp!"
Tống Thanh Ngữ: "Có tuyến đơn không, tớ không dám chơi một mình."
"Tuyến đơn rất ít, có thể giao cho các nam sinh."
Vài người đi được hơn mười mét, Kỳ Tiêu quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Tang đứng im tại chỗ không nhúc nhích, cậu ta hô: "Tang Tang, đi thôi, sao còn đứng đó?"
Hạ Tang bước nhanh đuổi kịp bọn họ, trên mặt không chút biểu cảm, nhưng tim không ngừng rơi xuống, như thể tự mình nhảy xuống vách núi không đáy.
Cô phải đấu tranh rất nhiều, miễn cưỡng ổn định tâm tình để tiếng nói của mình không đến nỗi run rẩy: "Chúng ta không đi ...!cái chỗ trước đây sao?"
"Cái chỗ đó à." Kỳ Tiêu nói: "Chủ đề nổi tiếng nhất của chỗ đó lần trước chúng ta đã chơi rồi, tôi nghĩ các chủ đề khác đều bình thường, vì vậy mới tìm một nơi khác nổi tiếng hơn để cậu trải nghiệm."
"..."
Lời nói của cậu ta quá có lý, Hạ Tang hoàn toàn không tìm được lý do gì để từ chối.
Tống Thanh Ngữ nắm tay Hứa Thiến, vừa lo lắng, sợ hãi vừa có một chút mong đợi.
Vài người bước vào thang máy, Hạ Tang trầm mặc một lúc, sau đó nói: "Tống Thanh Ngữ lần đầu tiên chơi, quá kh*ng b* ...!có phải là không quá thích hợp không, nếu không hôm nay thử chủ đề nhẹ nhàng đi."
Tống Thanh Ngữ gật đầu liên tục: "Đúng vậy! Kỳ thật tớ không thể chơi được trò quá đáng sợ, thật đấy! Nếu muốn tớ đi tuyến đơn, tớ sẽ không chơi, các cậu có thể quyết định!"
"Nếu không thì đổi mật thất đi."
Từ Minh béo không muốn đổi chủ đề, khinh thường nói: "Mẹ kiếp, mấy cô bé này, lá gan thật nhỏ lại còn đòi chơi!"
Tống Thanh Ngữ bĩu môi: "Không phải tớ tự mình muốn đến, là Hứa Thiến ép tớ đến, dù sao tớ cũng không quan tâm, nếu quá đáng sợ, tớ sẽ bỏ dở giữa chừng."
Hạ Tang nỗ lực cố hết sức kiểm soát nhịp tim, lấy điện thoại ra giả vờ bình thường nói: "Vậy tôi sẽ đặt một cái mới, chọn chủ đề nhẹ nhàng hơn."
Kỳ Tiêu nói: "Nhưng mà tôi đã trả tiền rồi."
"..."
"Đã hẹn trước rồi, khả năng cao họ sẽ không hoàn lại tiền."
Tim Hạ Tang cũng nhảy lên cuống họng, cẩn thận liếc nhìn Kỳ Tiêu, phán đoán xem cậu ta có cố ý hay không.
Kỳ Tiêu vẻ mặt rất tự nhiên, lập tức nói: "Không sao, nếu như mọi người đều không thích chơi kinh dị, đổi chỗ cũng không thành vấn đề, lấy nữ sinh làm chủ."
Mọi người hai mặt nhìn nhau, tựa hồ cũng cảm thấy có chút băn khoăn.
Mỗi người hơn 100, hiện tại có bảy, tám người, nếu hủy lần này, ước chừng Kỳ Tiêu trực tiếp tổn thất hơn một ngàn.
Tống Thanh Ngữ biết trong nhà Kỳ Tiêu có tiền, căn bản không để ý một ngàn hai ngàn, vì vậy thản nhiên nói: "Kỳ Tiêu, chỉ có cậu dám tiêu pha kiểu vậy! Tớ thật sự không thể chơi quá đáng sợ, sẽ làm hỏng cuộc vui của mọi người."
"Thực ra nó không đáng sợ lắm đâu.

Mặc dù tên là "Ngôi làng hoang vắng", nhưng so với chủ đề chúng ta đã chơi trước đây, mức độ kinh dị không phải là lớn hơn, lần này có nhiều đoạn giải mã và suy luận hơn."
Kỳ Tiêu đút hai tay vào túi, thờ ơ nói: "Tuy nhiên, nếu Hạ Tang không thích trò này, đổi chỗ cũng được, tiền bạc không là gì cả, hài lòng mới quan trọng hơn."
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Hạ Tang.
Tống Thanh Ngữ âm dương quái khí giễu cợt nói: "Tiểu công chúa, cậu chọn đi, chọn loại bớt đáng sợ ý."
Hạ Tang nắm chặt điện thoại trong tay.
Cô biết, đây là cơ hội duy nhất và cũng là cơ hội cuối cùng của cô.

Cô có thể tùy hứng yêu cầu thay đổi mật thất và đưa họ đến Trung tâm điều tra Bảy đêm, nơi có những "lời nói dối hoàn hảo" mà họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, chờ đợi Tống Thanh Ngữ "tự chui đầu vào lưới".
Đối với cái mục tiêu này, cô có thể chăm chỉ luyện chữ viết tay của Chu Cầm ngày đêm, tay luyện viết đau nhức không ngớt.
Cũng sẵn sàng chấp nhận cơn thịnh nộ của Đàm Cẩn trong tương lai vì từ bỏ concert Giáng sinh ...
Thế nhưng lúc này đối diện với ánh mắt chân thành của Kỳ Tiêu lúc này, Hạ Tang cảm thấy trong người ớn lạnh từng cơn.
Có một giọng nói trong đầu không ngừng vang lên -
"Cậu ta có tiền.

Cậu ta thường chi mấy vạn để mua thiết bị trò chơi không chớp mắt."
"Đối với một gia đình như cậu ta mà nói, một hai ngàn không là gì cả."
"Một hai ngàn thật sự ...!không tính là gì.

Cô có thể như kiểu của Hứa Thiến, trà xanh một xíu cũng sẽ không có ai trách cô, bởi vì cô là con gái, có thể kiêu căng, có thể tùy hứng."
"Vù" một tiếng, sợi dây căng đến đứt ra.
"Quên đi...!quên đi." Hạ Tang dùng sức cắn mạnh đầu lưỡi, khiến đầu óc đang ong ong trở nên tỉnh táo hơn: "Đi đến "Ngôi làng hoang vắng" đi, tiền đều đã trả, Kỳ Tiêu nói cũng không đáng sợ, nên không sao đâu."
Khóe mắt Kỳ Tiêu khẽ nhếch lên, cười nói: "Tin tưởng tôi, chắc chắn không quá đáng sợ."
Tống Thanh Ngữ: "Được rồi, đi thôi, dù sao tôi cũng không đi tuyến đơn, đi theo đại quân là được rồi."
Mọi người đi thang máy đến [Mật thất dị động không gian] trên tầng ba.
Hạ Tang không còn nghe được tiếng cười khúc khích của họ trong suốt quãng đường, trái tim cô không ngừng rơi xuống, hoàn toàn chìm xuống đáy vực băng giá.
...
Trong toàn bộ quá trình ở mật thất, Hứa Thiến và Tống Thanh Ngữ hai người chịu trách nhiệm về bầu không khí trong toàn bộ quá trình.
Chính như Kỳ Tiêu đã nói, căn phòng bí mật trong "Ngôi làng hoang vắng" thực ra không có gì đáng sợ nhiều mà thiên về giải mã và suy luận.
Hạ Tang đảm nhận hầu hết các nhiệm vụ lý luận và giải mã.
Đầu óc cô chết lặng, buộc bản thân phải hòa nhập hoàn toàn vào mạch truyện, không muốn nghĩ về tờ giấy ghi chú đó, không muốn nghĩ đến tất cả nỗ lực của họ, không muốn nghĩ đến thời điểm cô được thiếu niên kia dạy chơi bóng vui vẻ như thế nào ...
Cô cố nén nước mắt cả một đường, ngay cả khi ánh đèn mờ ảo, cô chỉ lấy tay áo lau đi khóe mắt chua xót mà không khóc.
Trò chơi kết thúc, lần này tất cả người chơi đều có thể ra ngoài.
Mọi người đều có chút hưng phấn, sau khi bước ra khỏi mật thất còn chưa đã ngứa, tiếp tục thảo luận về tình tiết hồi nãy—
"Kỳ thật vẫn còn tốt, không đáng sợ đến vậy!"
"Đúng đấy, không có tuyến đơn thật tuyệt!"
"Không ngờ cuối cùng tất cả phản diện đều xuất hiện, hahaha, tuy rằng không có ma, nhưng cũng rất đáng sợ!"
Trong khi họ đang ngồi trên ghế sô pha, say sưa lắng nghe nhân viên giảng giải nội dung vở kịch, Hạ Tang một mình đi đến tủ đồ, lấy điện thoại di động của mình ra.
Có một tin nhắn từ Minh Tiêu trên điện thoại-
"Đừng cảm thấy quá áy náy, em đã cố gắng hết sức rồi, cùng bằng hữu chơi vui vẻ."
Cô gần như không nghẹn được nước mắt.
 
Công Chúa Chạm Khắc
Chương 19: 19: Bất Ngờ


Hạ Tang bước ra khỏi cửa [Mật thất dị động không gian].
Khi cơn gió thổi qua, một tia chua xót hiện lên trong mắt cô.
Cô đã cố gắng hết sức.
Cô không phải bạn gái của Chu Cầm, thậm chí còn không phải bạn bè, vì anh mà làm được đến độ này, chính như Minh Tiêu đã nói, đã là tốt lắm rồi.
Cô nhìn bầu trời đen kịt đằng xa, cảm thấy mây đen cũng đang đè nặng trong lòng, gió thổi không lọt, không thể thoát ra.
Cô nghiêng đầu, nhìn Tống Thanh Ngữ bên cạnh.
Tống Thanh Ngữ quấn một chiếc khăn nhung lông thỏ màu trắng, trên mặt trang điểm tinh xảo, từng sợi lông mi dường như đã được chải kỹ càng, xinh như búp bê.
Đối mặt với ánh đèn neon màu đỏ, cô ta vươn cái eo dài lười biếng: "Tớ đã lâu không được vui vẻ như vậy rồi, hahaha, Hứa Thiến, trước cậu nhất định phải gọi tớ đến bằng được.

Tớ còn tưởng cậu có bệnh nữa chứ, chơi mật thất thì có gì vui chứ, không ngờ lại vui như vậy."
Hứa Thiến khịt mũi lạnh lùng: "Tuyến đơn đều do tớ làm, cậu đương nhiên là chơi vui vẻ."
Tống Thanh Ngữ dường như cảm nhận được ánh mắt có chút tuyệt vọng của Hạ Tang, liền quay đầu nhìn cô: "Nhìn tôi như vậy làm gì?"
(mình để xưng hô của TTN vs mn là "tớ", còn vs HT là "tôi" bởi vì TTN không thích HT)
Khóe miệng Hạ Tang gợi lên một nụ cười thê lương: "Tống Thanh Ngữ, hôm nay cậu thực sự chơi đến hài lòng sao?"
"Đúng vậy."
"Vậy cậu dùng lời nói dối hủy diệt một chàng trai nguyên bản tương lai không mấy tươi sáng đang nỗ lực giãy dụa, có phải là cũng cảm thấy rất thoải mái?"
Mặc dù Hạ Tang đang cười, nhưng đôi mắt đen của cô dường như ẩn chứa một con thú hung dữ.
Cô muốn giải phóng con thú trong lòng mình, để nó xé ra lớp áo ngụy trang giả dối, cắn xé tâm hồn cô ta.
Lý trí còn xót lại trong đầu vẫn là ngăn cô lại, không nói lời vừa rồi.
Cố gắng hết sức thôi là chưa đủ, cô vẫn không thể toàn lực ứng phó.
Cô xưa nay chưa từng xuất toàn lực ứng phó như anh, vì vậy cô vĩnh viễn chỉ có thể đứng thứ hai.
Dù chỉ là một lần, Hạ Tang cũng muốn quay trở lại, đem toàn lực để làm tốt chuyện này!
Cô trấn tĩnh lại, nói: "Tôi mời mọi người đi uống trà sữa".

"Bây giờ sao?" Tống Thanh Ngữ nhìn giờ trên đồng hồ đeo tay: "Nhưng tôi phải về.

Ba mẹ bảo tôi phải về nhà trước khi trời tối."
"Một ly trà sữa, sẽ không lâu lắm đâu, chúng ta mua gần đây."
Hạ Tang nói, rồi dùng mắt quét qua Hứa Thiến.
Hứa Thiến dù không biết trong hồ lô của Hạ Tang rốt cuộc có cái gì, nhưng vì đêm nhạc Giáng sinh cuối năm, cô ta cũng phải liều mình bồi quân tử.
"Tớ đã sớm chết khát rồi, vừa vặn nha, Hạ Tang hiếm khi đề nghị đãi khách, đi một chút đi, uống trà sữa đi!" Hứa Thiến kéo tay Tống Thanh Ngữ, dẫn cô ta đi về phía thang máy.
Tống Thanh Ngữ bất đắc dĩ lẩm bẩm: "Vậy thì nhanh lên, tài xế đang đợi tớ ở bãi đậu xe, không thể trì hoãn quá lâu."
Hạ Tang bước vào thang máy, đầu ngón tay run rẩy ấn nút lên lầu hai.
"Đinh"!
Thang máy mở ở cửa tầng hai.
Hạ Tang đã nhìn thấy tấm biển đen đỏ của "Mật thất tra án Bảy đêm" ở cách đó không xa, dưới bầu trời u ám càng trở nên ngột ngạt mà quỷ quyệt.
"Đi đâu vậy?" Tống Thanh Ngữ hỏi.
"Gần đây đi." Hạ Tang nói: "Ở lầu hai cũng nên có một tiệm trà sữa."
Từ Minh đề nghị: "Tôi thấy Gia Tây Trà ở lối vào của trung tâm mua sắm ở tầng một, nếu không chúng ta đến đó đi."
Bây giờ bất kỳ sự xáo trộn nào cũng có thể làm cho Hạ Tang thần hồn nát thần tính, trông gà hóa cuốc, cô trừng mắt nhìn Từ Minh: "Cửa hàng nổi tiếng đó, hiện tại đặt hàng thì sau khi xem một bộ phim có lẽ sẽ lấy được."
Từ Minh gãi đầu: "Ây."
"Có quá nhiều người, tớ không thể đợi lâu như vậy được." Tống Thanh Ngữ cầm điện thoại di động, nóng nảy nói: "Tìm một chỗ đi, đừng chậm trễ thời gian, tài xế đang thúc giục tớ."
"Phía trước dường như có." Hạ Tang dẫn bọn họ sải bước đi về phía Mật thất điều tra bảy đêm.
Bước chân càng ngày càng nhanh, nhịp tim cũng càng ngày càng nhanh.
Kỳ Tiêu bước chân dài to, chậm rãi đi sau Hạ Tang, nhìn bóng lưng cô, đáy mắt có phần phức tạp.
Đây là lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy hai chữ "bức thiết" trên khuôn mặt trầm mặc lặng lẽ của Hạ Tang.
Cô đang gấp cái gì?
Hạ Tang đi ngang qua Mật thất điều tra Bảy đêm, nhưng cô không dừng lại, thậm chí không liếc nhìn bảng hiệu mà đi thẳng qua cửa hàng.

Cô không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng lúc cô quay lại, cô chắc chắn rằng sắc mặt của Tống Thanh Ngữ trở nên khó coi.
Bất an, sốt ruột, còn có chút né tránh.
Cô cố tình nhìn sang chỗ khác, phảng phất như thể vài chữ "Mật thất điều tra bảy đêm" giống như một cái mỏ hàn nóng đỏ sẽ làm bỏng mắt cô.
"Phía trước có tiệm trà sữa sao? Nếu không, tớ về trước!" Tống Thanh Ngữ rốt cuộc không nhịn được nữa, kháng nghị nói: "Tớ không uống nữa! Tớ về đây!"
Hạ Tang quay đầu lại nói: "Thật sự không uống sao?"
"Không uống nữa, không uống nữa!" Tống Thanh Ngữ xoay người rời đi, cũng không đợi bọn họ: "Các cậu chậm rãi uống, tớ phải về nhà."
Hứa Thiến nhìn cửa hàng trước mặt, cô nói: "Này, Hạ Tang, đây không phải là nơi chúng ta đã đến chơi trước đây sao?"
"Đúng vậy."
"Chà, cái này đáng sợ hơn nhiều so với những gì chúng ta chơi hôm nay, chủ đề trường học của bọn họ...!thật đáng sợ."
Hạ Tang nhìn thấy bước chân của Tống Thanh Ngữ chậm lại, cô cố gắng kiểm soát nhịp tim của mình, bình tĩnh đáp lại: "Đúng vậy, chị gái Sadako bò trên tường thật sự quá đáng sợ, sau này tôi có hỏi nhân viên, nói rằng chị ấy là nam, tất cả đều là tự mình luyện ra thân thủ."
Hứa Thiến nói: "Này vừa nhìn liền biết là con trai.

Cao như vậy, cậu có ngốc không vậy? Thấy người ta đội mũ trùm đầu dài lại gọi loạn là chị gái".
"Cậu ấy rất tốt, cậu ấy đồng hành với tôi suốt chặng đường."
Tống Thanh Ngữ cuối cùng cũng không thể kiềm chế được cảm xúc trào ra trong lồng ngực, cô ta quay người, sải bước vào quán.
"Này!" Hứa Thiến thấy cô ta tiến vào, liền hô lên, "Tống Thanh Ngữ, cậu đi vào làm gì? Cậu muốn chơi tiếp à?"
Tống Thanh Ngữ không quay đầu lại, đi thẳng đến bảng tin trong đại sảnh.
Máu trong toàn thân Hạ Tang dồn l*n đ*nh đầu, toàn thân run lên một hồi, ngây người nhìn bóng lưng của cô ta.
Cô không nhận ra rằng vào lúc này, đôi mắt đen của Kỳ Tiêu cũng đang nhìn cô chằm chằm.
...
Vài phút sau, tiếng khóc của Tống Thanh Ngữ vang lên trong quán, một số nam sinh vội vã lao vào, nghĩ rằng cô ta đang bị bắt nạt.
"Có chuyện gì với cậu vậy!"
"Cmn! Cậu khóc cái gì!"

"Ai bắt nạt cậu!"
Tống Thanh Ngữ ôm đầu gối, ngồi xổm trong góc khóc lớn, như thể không kìm nén được nỗi bi thương.
Ngay cả Hứa Thiến cũng bị sự thay đổi này làm cho choáng váng, cô ngồi xổm xuống, quan tâm hỏi: "Tống Thanh Ngữ, cậu không sao chứ! Sao lại khóc!"
Tống Thanh Ngữ không nói một lời, mà chỉ run rẩy khóc.
Mọi người đều ngơ ngác nhìn cô ta.
Chỉ có Hạ Tang dời ánh mắt đến những tờ ghi chú đầy màu sắc trên bảng tin, tờ bên trái ở giữa—
[Tớ thực sự rất thích cậu, là kiểu mà cậu không thể tưởng tượng nổi, cậu nhất định phải là của tớ.]
[Tôi biết, nhưng tôi không xứng.]
Bên cạnh tờ giấy có móc chiếc vòng cổ lông vũ của Chu Cầm.
Dưới ánh đèn êm dịu, chiếc lá được làm bằng bạc như lông chim, gân guốc ánh lên ánh sáng trơn bóng.
Tống Thanh Ngữ đứng dậy, tháo chiếc vòng cổ lông vũ, lại nhìn vào tờ giấy nhắn, càng lúc càng khóc không ra hơi, phảng phất như muốn sống theo "nỗi niềm" của mình.
...
Tại quầy biên, Minh Tiêu ôm tay dựa vào tường, mắt trang điểm màu khói, trong miệng còn ngậm điếu thuốc chưa cháy.
Mặt vô cảm.
Hạ Tang trải qua trận chiến này, đã sắp đứng không vững, toàn thân trở nên yếu ớt.
Cô quay đầu lại, đụng phải tầm mắt của Minh Tiêu.
Trong mắt hai người đều là sự sợ hãi sau khi sống sót qua tai nạn, đang cố gắng hết sức để kìm nén, che đậy, đề phòng bị người khác phát hiện...
"Phốc" một tiếng, Minh Tiêu gõ nắp bật lửa trên tay, cúi đầu châm thuốc, lười biếng nói -
"Mẹ nó, khóc tang à."
*
Chạng vạng hai ngày sau, ánh mặt trời lặn đỏ quạch như máu, mùa đông hiếm thấy hoàng hôn ấm áp như vậy.
Hạ Tang đứng bên cái hồ trên ban công sân thượng, trước mặt cô có một chậu cam nhỏ, ánh sáng ấm áp của mặt trời lặn chiếu rọi gương mặt cô.
Cô đang vò q**n l*t, lỗ tai đã bay đến ban công phòng ngủ sát vách của Đàm Cẩn —
"Tống Thanh Ngữ đến đồn cảnh sát thay đổi lời khai?"
"Có phải là bị uy h**p không? Nếu là bị uy h**p, nhất định phải điều tra kỹ lưỡng người trong cuộc..."
"Không phải bị uy h**p? Không...!Không phải lúc trước chém đinh chặt sắt nói người gọi điện thoại chính là Chu Cầm sao? Sao đột nhiên lại đổi giọng không phải?"
"Cái gì gọi là không nhớ rõ! Trước đó còn chắc ván đã đóng thuyền"
"Đứa nhỏ này......!Không biết đây là tội nghiêm cỡ nào! Làm sao lại đùa giỡn như vậy?"

"Việc sửa đi sửa lại lời khai sẽ có ảnh hưởng đến danh dự của bản thân nó, và cả của trường."
"Cảnh sát đã kiểm tra chưa, người đã được thả?"
"Được rồi, tôi sẽ nhờ cô giáo ở bộ phận tư vấn tâm lý của trường trò chuyện thật tốt với con bé."
Đàm Cẩn cúp điện thoại, nhìn thấy Hạ Tang đang uể oải trên ban công sân thượng đối diện, tức giận nói: "Con đã vò nội y 20 phút rồi!"
Hạ Tang vội vàng đổ nước trong chậu nhỏ nói: "Giặt thêm vài lần ạ."
Đàm Cẩn thúc giục: "Mau mau giặt xong đi phòng đàn luyện tập đi, luyện xong còn phải làm bài tập, bây giờ con còn nhiều thời gian lắm sao? Còn ở đây ngẩn người."
"Đi đây ạ." Hạ Tang vặn vòi nước, thản nhiên hỏi Đàm Cẩn, "Vừa rồi mẹ đang nói về chuyện Tống Thanh Ngữ sao? Con nghe bạn học nói, cậu ta đã thay đổi lời khai?"
Đàm Cẩn tức giận khi cô nhắc đến chuyện này: "Mấy đứa con nít này, suốt ngày không tập trung vào việc học, mới bao lớn mà biết yêu với chả đương, chẳng khác gì sinh ly tử biệt."
Hạ Tang vội hỏi: "Cho nên, nam sinh kia có phải là vô tội không ạ?"
"Ai biết tại sao con bé ấy lại đổi lời khai, như là bị ma quỷ ám ảnh." Đàm Cẩn né tránh sự thật của sự việc và nói, "Cho dù không có quan hệ gì với cậu ta, cũng không thể nói là cậu ta là một học sinh tốt, Thập Tam trung...!có thể có mấy người tốt đẹp chứ."
Hạ Tang thở phào nhẹ nhõm, đổ nước vào chậu rồi vội vàng trở về phòng.
Năm phút trước, Minh Tiêu gửi một tin nhắn cho Hạ Tang, nói rằng: "Vừa nhận được Cầm ca, thật sự là...!gầy đi trông thấy."
"Không sao là tốt rồi." Hạ Tang dùng đầu ngón tay nhanh chóng chỉnh sửa tin nhắn: "Đúng rồi, cái nhóm đó, tin nhắn trong nhóm phải xóa sạch! Đừng để cậu ấy biết."
"Yên tâm." Minh Tiêu lại nói, "Nhưng mà Chu Cầm cũng không phải kẻ ngốc.

Tống Thanh Ngữ còn đang ở trong cục khóc bù lu bù loa, liên tục nói cậu ấy tốt, cậu ấy khẳng định đoán được."
"Chuyện giấy ghi chú không thể giấu nổi, mọi người tùy tiện nói thế nào cũng được, chỉ cần đừng nhắc đến em là được."
Minh Tiêu: "Không phải chứ, em là đại công thần, bọn chị còn đang muốn tích góp, để cho cậu ấy mời em một bữa cơm, hảo hảo cảm tạ một hồi đây! Em đây là muốn làm việc tốt không lưu danh à?"
Hạ Tang: "Chị Tiêu, chị phải hứa với em, tuyệt đối đừng để cậu ấy biết."
Minh Tiêu biết Hạ Tang có chuyện riêng nên đáp: "Được rồi, chị hứa với em sẽ không nói."
"Cảm ơn chị Tiêu."
Hạ Tang đặt điện thoại xuống.
Sau chuyện này, đường ai nấy đi*.
(*Nguyên văn "桥归桥路归路": Là một thành ngữ Trung Quốc "cầu đi đường cầu, đường đi đường đường" chỉ hai sự việc riêng biệt không liên quan đến nhau.)
Cô sẽ đi vào quỹ đạo học tập của mình, luyện tập piano thật tốt, cố gắng để được nhận vào một trường đại học hạng nhất trong kỳ thi tuyển sinh đại học.
Có lẽ...!sẽ không có bất kỳ giao tiếp nào với những nam sinh từ Thập Tam trung nữa..
 
Back
Top Bottom