Cập nhật mới

Khác [Conan] Tôi Là Công Cụ Mà Thôi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
361145161-256-k988080.jpg

[Conan] Tôi Là Công Cụ Mà Thôi
Tác giả: lamvu014
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hắn ta là kẻ đến từ thế giới khác ,cùng bàn tay vàng tiến vào thế giới Conan.Tại đây hắn phải làm nhiệm vụ.Vậy cuộc đời hắn sẽ trải qua những gì đây.Rốt cuộc cuộc đời hắn là cứu rỗi hay mãi mãi chìm vào hắc ám đây.

"Không sao, tôi vẫn ổn"
"Thật sự, tôi ổn thật mà !"

"Đừng lo,sẽ không sao đâu !"

"Đừng sợ,có tôi ở đây ,tôi sẽ không để ai phải hi sinh đâu!"

---------
"Có ta ở đây ,các người đừng hòng hại họ!!!"



đn​
 
[Conan] Tôi Là Công Cụ Mà Thôi
Chap 1


Tại một ngân hàng nọ, mọt việc đang xảy ra rất bình thường .Tất cả mọi người đang hối hả, vội vả làm việc của mình nhưng chẳng ai để ý đến trong góc có một thân ảnh đang ngồi lẻ loi ở đó.Lúc này có hai thiếu niên bước vào và họ nhìn xung quanh.Cuối cung một trong hai người thanh niên ấy nhìn về phía cô/cậu.

"Phanh" Một tiếng súng vang lên làm cho mọi người hốt hoảng và dĩ nhiên cô/cậu cũng bị lãng quên .

Nhưng lúc này chẳng ai để ý một cô/cậu bé làm gì .Họ lo cho bản thân còn chưa xong nữa nói chi là một cô/cậu bé sáu tuổi.Và đương sự ở đây thì bình tĩnh hơn họ nhiều.

'Hệ thống,mở giao diện'

[tích ]

[Họ tên: Donomie Hael

Tuổi :7

Giới tính: ???

Trực giác:SSS+

Sức mạnh:SSS+

Trí nhớ:SS+

Kĩ năng:SSS+

....]

[tích, vì chủ nhân mới đến thế giới này nên bị thế giới bài xích, nhưng chủ nhân có thể làm nhiệm vụ ,đạt được một giá trị nhất định thì sẽ không bài xích nữa]

'Giá trị của ta hiện tại là bao nhiêu?'

[Giá trị:0%]

[Bên cạnh đó ngài phải làm nhiệm vụ do hệ thống đưa ra,cứ các nhân vật chính thì sẽ được giá trị gấp đôi hoặc hơn]

[Hơn nữa ,nhiệm vụ trung tâm của ngài là đạt được kết cục HE]

'Hiểu rồi'

[Tích kiểm tra ngài có đại lễ bao, phải chăng mở ra?]

'Mở đi '

[Tích, đạt được áo choàng x1,thẻ ngân hàng vô hạn x4, nhà x2]

'Hệ thống áo choàng này là gì?'

[là một thân thể khác có ý thức riêng nhưng cùng thân thể ngài kết nối với nhau,nói chung cái này rất lợi hai a!]

'Vậy rút thẻ đi!'

[Tích ,chúc mừng chủ nhân rút ra nhân vật SSS???]

[Trận doanh :hắc]

[Biệt danh: Osiris]

"Này tiểu quỹ này ngươi có nghe không hả?"

Bỗng một giọng nói giận dữ vang lên ,tiếng nói đó cất lên từ trước mặt cô(bây giờ nhận địch nv9 là nữ nha ,nhưng thật chất là không phân biệt nam nữ)

Lúc này cả đám người ở sảnh mới chú ý đén trong góc có một bóng trắng hay nói đúng hơn là một cô bé vẫn ngồi yên đó.Mái tóc xoăn nhẹ màu bạch được thả xuống ở bên người,chiếc váy màu trắng dường như hòa làm một với mái tóc màu bạch ấy.

Điều kỳ lạ ở đây là cô bé ấy cứ cúi mặt xuống làm cho ai cũng không thấy được mặt cô.

"Tao đang nói mày đấy ,mau lại đây nhanh lên!"

Tên cướp la lên , chỉa súng về phía cô.

Lúc này cô mới ngước mặt lên ,tất cả mọi người đều nhìn về phía cô,nhưng chẳng ai thấy được biểu cảm của cô vì tóc mái của cô đã che gần hết nữa khuôn mặt ,dù vậy cũng không che dấu được làn da trắng bệch .
 
[Conan] Tôi Là Công Cụ Mà Thôi
Chap 2


"Mau đi đến đây,tao đếm đến ba ,nếu ngươi mà không lại thì khẩu súng này sẽ không biết được sẽ tổn thương ngươi đâu" tên cướp cười cười chỉa súng về phía cô.

Cô bình tĩnh nhìn hắn ,ngay lúc hắn chịu hết nổi thì cô mới cất bước về phía hắn.Trong lúc ấy thì cô cũng nhìn xung quanh, 'thì ra ngân hàng này đang bị cướp còn ta thì ngồi đây đợi lấy thẻ ngân hàng bị tên cướp nhìn trúng'

Mặc dù cô đang nhìn xung quanh nhưng bước chân vẫn chưa dừng chút nào, cô bình thản bước tới chỗ tên cướp đi ngang qua hầu hết mọi người nhưng dáng đi của cô cứ như là một vị vương đi ngang qua những kẻ thấp hèn .

Lúc tới gần tên cướp thì có một bàn tay giữ cô lại,một tiếng nói từ phía sau cô phát ra.

"Này để cho tôi đến làm con tin đi,cô bé này bị bệnh sẽ gây cản trở các người"

"Tên kia mau im đi, tao chẳng ngu để lấy một tên đàn ông làm con tin cả!"

"Mau bỏ con nhóc đó ra nó đến đây nhanh lên!!!"

Dường như cả đám cướp đang rất vội vã thoát khỏi đây,chúng thậm chí bắn súng lên trần nhà.Người thanh niên cô nhận ra, đó là người đã nhìn cô một lúc lâu khi bước vào ngân hàng này.

Cô gạt tay thanh niên kia và đi về phía tên cướp.Khi cô vừa đến trước mặt tên đó thì bị hắn xách lên chỉa súng vào đầu.

Còn thanh niên hồi nãy đã về vị trí của mình.

"Hagi, sao rồi?"

"Jinpei -chan,mau nhìn cái này ,hồi nãy cô bé đó đưa cho ta đấy!!!"

Phải đây là Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji , là hai cảnh sát của tổ dỡ bom ,hiện đang nghỉ một ngày để rút tiền nhưng lại gặp đám cướp ngân hàng.

Matsuda Jinpei nhận tờ giấy rồi nhìn, những nét chữ gọn ràng sạch sẽ, sắt bén không giống như một chữ của một cô bé 7 tuổi nên viết.

"7h-1, 3h-1, đây là ....!!!"

Matsuda Jinpei bất ngờ nhìn chằm chằm vào tờ giấy.

"Ngươi cũng nhìn ra rồi phải không , đây là vị trí của đồng bọn tên cướp" Hagiwara Kenji nói rồi nhìn theo hướng 7 giờ thì thấy một tên ngồi ngẩn đầu nhìn theo bọn cướp trên mặt mang theo nụ cười chiến thắng.

"Tch khó rồi đây, dù đã báo cảnh rồi nhưng cũng khó mà đem cô bé đó an toàn từ tay tên cướp được" Matsuda Jinpei nhìn theo hướng 3 giờ cũng chú ý một tên khác.

Lúc này cảnh sát cũng đã ở ngoài của và đang đàm phán với bọn cướp, nhưng có vẻ không thành công lắm.

'Khó chịu quá ,bị thế giới bài xích không những vậy còn gặp cái thể chất nguy hiểm là lạnh nữa' Cô ôm chặt áo khoác của mình.

Lúc này bọn cướp đã ra khỏi ngân hàng và đang lên xe để bỏ trốn , nhưng khi xe vừa mới chuyển bánh thì lốp xe bị nổ đâm vào cột điện.

"......" cảnh sát

"......"

Matsuda Jinpei

"......."

Hagiwara Kenji

ả hai vừa mới chế ngự được đồng bọn tên cướp thì đang tính ra ngoài giúp đỡ ,thấy cảnh này tất cả mọi người cũng không khỏi lộ ra mắt cá chết.

Bỗng của xe phía sau mở ra ,một bóng trắng bước xuống .

"khụ khụ" cô đỡ cửa xe ho lên.
 
[Conan] Tôi Là Công Cụ Mà Thôi
Chap 3


"Khụ Khụ, xin hỏi có thể lại đây dọn người sao?"

Cô khó hiểu nhìn về phía cảnh sát không xa 'Đứng đó làm gì mau lại đây bắt trộm đi chứ, ta còn đi lấy tiền tiền của ta nữa'.

"Úc cô bé em có sao không ?"

Hagiwara Kenji vừa nói vừa đi đến chỗ cô sao đó bế cô lên đi về phía xe cứu thương gần đó.

Cảnh sát cũng mau bắt được bọn cướp đặt biệt là hai tên cướp bị đánh ngất trong ngân hàng.

Lúc này Matsuda Jinpeic đi đến chỗ cô .

"Nhóc con biết đây là cái gì sao?"

Matsuda Jinpei giơ cái thứ trong tay ra, trên tay để hai ba cái đinh nhọn.

"Jinpei-chan cái này ngươi lấy ở đâu vậy?"

Hagiwara Kenji nhìn rồi thốt lên nhưng cũng theo nhìn về phía cô.

'Nhìn ta làm gì a!!' Nhưng hai người đó cứ nhìn chằm chằm vào cô.Bất đắc dĩ cô lôi trong túi áo của mình thêm hai cái đinh nữa.

"Hết rồi!!"

Cô bỏ chúng lên tay Matsuda Jinpei sau đó nhìn đi chỗ khác hoặc nhìn xuống đất căn bản không dám nhìn người trước mắt kia.

"Ha coi bộ tiểu quỷ này cũng thông minh đấy nhưng ta biết chắc chắc vẫn còn mau lấy ra đây!!!"

Matsuda Jinpei nhéo nhéo má cô.

"Jinpei-chan phải dịu dàng với trẻ con chứ!!!!"

Hagiwara Kenji vội vàng cứu cô ra khỏi tay của Matsuda Jinpei sau đó xoa xoa má cô.

'Tên tóc quăn chết tiệt,đau quá a QAQ!!!' cô vội xoa xoa má của mình.

"Hừ" từ mỗ tóc quăn nào đó.

"Được rồi ,dù gì cũng cho cô bé này bình tĩnh đã chứ,nào em ngồi đây đi anh đi lấy nước cho em ,à quên em có cần cái gì không?"

Hagiwara Kenji cười cười nhìn cô rồi nói .

"Cho em cái chăn ạ ,em hơi lạnh" Mặc dù cô ghét tên tóc quăn nhưng vẫn có phép lịch sự nha, cô là một công cụ lịch sự nha!

"Trời hôm nay là vào mùa hè rồi ,nóng gần chết mà chăn gì nữa!"

Matsuda Jinpei nhíu mày nhìn cô rồi nói, từ nãy tới giờ hắn vẫn chú ý đến hai vệt đỏ bên má của cô.

Lúc này bị nhéo giờ nó đỏ lên hết rồi.

'Chẳng lẽ yếu đến vậy sao?'

"Vậy đợi anh một chút!"

Hagiwara Kenji cười xoa đầu cô một cái rồi đi , còn Matsuda Jinpei vẫn đòi cô lấy hết đinh ra.

"Haizzz!" cô lấy từ trong túi thêm ba cây nữa,"Hết rồi, thật sự"

"Hừ ngay từ đầu có phải nhanh hơn không" Matsuda Jinpei bỏ nó chung vào một cái túi sau đó dỏ vào túi áo của mình.Lúc này đây một người đàn ông cao lớn đi đến chỗ cô.Thấy người đó Matsuda Jinpei hiện lên vẻ kinh ngạc.

"Lớp trưởng!!Sao ngươi lại ở đây?"

Matsuda Jinpei hét lên .

"Matsuda ngươi vẫn như ngày nào haha!!"

Date Wataru vỗ vai chàng tóc quăn nào đó.

"Khụ Khụ" Matsuda Jinpei lên

"Ta thuộc đội điều tra số 1 nên cái này án tử ta đến đây sao!"

Date Wataru nói rồi nhìn về phía cô, cùng lúc đó cô cũng nhìn lên đối thượng tầm mắt của Date Wataru.

"Cô bé có thể hỏi ngươi một vài thứ được không?"

Date Wataru hỏi.

Cô nhíu mày suy nghĩ một lát rồi trả lời.

"Được ạ!!"

'Mau lên ta còn về nhà ngủ nữa!!!!'

"Vậy tại sao nhóc lại ở trong ngân hàng vậy, theo như được biết nhóc không có người đi theo?"

"Vì phải đến đây rút tiền để sinh hoạt nha!" cô nói

"Vậy người giám hộ em đâu?" một giọng nói cất lên, cô nhìn theo tiếng thì thấy Hagiwara Kenji đã lấy đồ về.

Sau khi đắp chăn xong cô nhìn một chút thông tin mà hệ thống cho cô khi truyền vào thế giới nhiệm vụ này.

"Vì là cô nhi nên phải tự lập nha,với lại sẽ có người chuyển tiền cho em hằng tháng nên cũng không lo " cô nói.

"Vậy tại sao em biết có đồng bọn tên cướp còn lẫn vào trong đám người?"

Hagiwara Kenji thắc mắc hỏi.Theo đó là ánh nhìn từ Matsuda Jinpei .

"Tại vì có người đưa cho em một tờ giấy nha!"

Cô cười cười nói.

"Nhóc có nhớ hình dáng người đó không?"

Matsuda Jinpei nhìn chằm chằm vào gương mặt cô ,chú ý từng biểu tình của cô.

"Đó là một người đàn ông tóc đen mắt xanh lá nha"cô nói ,' Xin lỗi vô danh-san'.

"Được rồi nhóc có thể về được rồi ,à nhóc có lấy tiền chưa?"

Date Wataru hỏi cô.

"Đã lấy rồi ạ, vậy xin phép được đi trước nha!" cô để cái chăn sang một bên sau đó chạy đi.

"Coi bộ con nhóc đó cũng thông minh ghê, biết lấy đinh làm vật cản nữa" Matsuda Jinpei nhìn vào bóng dáng cô rồi nói.

"Nhưng ta mới lần đầu thấy Jinpei-chan quan tâm một người nha!"

Hagiwara Kenji cười nói

"uy!

Ta cũng sẽ quan tâm người khác sao!!!"

Matsuda Jinpei hét lên.

"Được rồi các ngươi về đi ,ở đây hết việc rồi!"

Date Wataru nói.

"Đã biết"x2

"Vậy chào lớp trưởng!!!"x2.
 
[Conan] Tôi Là Công Cụ Mà Thôi
Chap 4


Sau khi cô về đến nhà thì một bóng đen lao vào ôm cô.Một mùi hương bao quanh lấy cô làm cho cô nhận ra đó là ai .

"Osiris!" cô vui mừng reo lên ôm chặt người đó.

"ân" một giọng nói trầm trầm đáp lại cô.

Thật ra cô và Osiris đã gắn bó biết bao thế giới , từ lúc cô tham gia kế hoạch *** đó.

-----

Cô và hắn đang nằm trên giường và hai người đang ôm nhau.Osiris rất bám lấy cô có lẽ cô chính là 'trái tim của hắn'.

Bỗng một tin nhắn vang lên ,Osiris lấy điện thoại ra xem sau đó hắn nói với cô

"không muốn làm nhiệm vụ đâu" hắn dùi đầu vào cổ cô

"Hảo hảo làm việc rồi về sớm" cô vừa xoa đầu hắn vừa nói.

============

Tại dưới khu chung cư nào đó, một chiếc xe đang đậu,kế bên là hai người đàn ông mặc đồ đen

Trong đó một người đàn ông tóc bạc đang hút thút mặt đầy không kiên nhẫn,còn người đàn ông vóc dáng vạm vỡ thì đứng im ở đằng sau.

Lúc này một người thanh niên cao khoảng 1m87 đi đến, hắn ta mặc một chiếc áo khoác đen dài cùng với khăn quàng màu đỏ quấn quanh cổ.

Khi đến gần cả hai người mới nhìn rõ mặt hắn ta, khăn quàng che gần hết nữa khuôn mặt nhưng dù vậy cũng không thấy rõ mặt của hắn vì mái tóc che gần hết đôi mắt .Nhưng Gin cũng thấy được đôi mắt đang khép hờ lại.

"Ngươi đến trễ 8 phút,Osiris" Gin nói

"Trời khuya không có xe ,Gin"Osiris nói

"Hừ , có ba tân nhân cần ngươi dẫn dắt kìa, đó à nhiệm vụ mà Boss giao cho ngươi"Gin nhìn người trước mặt .

"....Vậy thôi mà ngươi cũng kêu ta sao?"

Osiris nói

"Đi thôi, dẫn ngươi đi đánh giá tân nhân ,à còn nữa Boss nói ngươi sẽ ra lệnh và xem được thì sẽ tổ đội với ngươi."

Gin đi đằng trước quay người lại nói với kẻ phía sau.

"Đã biết, nhưng Gin ngươi cũng biết rằng ta không cần những vật vô dụng không có giá trị" Osiris nhìn chằm chằm vào Gin

Gin hừ thanh một tiếng rồi nói

"Đó là do ngươi đánh giá"

==========

Lúc này trong phòng có ba người đàn ông đứng ở ba chỗ khác nhau.

Đó là ba tân nhân mới được tổ chức chọn lọc ,Bourbon,Scotch,Rye.

"Các ngươi nghe được gì về giám khảo của chúng ta" Scotch lên tiếng hỏi

"Nghe nói là bảo vật của tổ chức được Boss đặt biệt danh khác với các thành viên khác, Osiris" Bourbon trả lời

"Osiris ,là tên của một vị thần ,nghe nói hắn cái gì cũng biết và có một bộ não nhưng một vị thần,từ lâu các thành viên trong tổ chức đồn đãi hắn như vậy" Rye

Trong lúc họ nói chuyện thì cánh cửa bị đá văng ra một bóng trắng bước vào ,sau đó quét mắt nhìn ba người.

"Gin" cả ba cùng kêu lên

"Gin giám khảo của chúng ta đâu"Bourbon nhăn mi lại nói

Gin nhìn về phía hắn sau đó lại nhìn về phía cửa kêu lên

"Ngươi còn ở đó chờ bao lâu ,chẳng lẽ chờ ta mời ngươi vào sau!"

"Gin ,nhỏ tiếng!"

Một giọng nam trầm ấm vang lên

Lúc này đám người mới nhìn về phia cửa,một thanh niên tầm 18-19 tuổi chống một chiếc gậy màu đen bước vào.Hắn ta nhìn mọi người trong phòng.

"Bourbon?"

Osiris gọi thử một cái tên

Lúc này cả ba tân nhân mới hồi thần, sau đó Bourbon lên tiếng

"Ân"

Osiris liếc mắt một cái sạu đó gọi tên hai người còn lại.

"Gin ,nhiệm vụ!"

Osiris nhìn về phía gã đàn ông ngồi trên sô pha.

"Đây!"

Gin ném một tài liệu trên bàn

"Bourbon lên lấy"Osiris ra lệnh

"Được rồi, ta đi đây, mong ngươi sẽ hoàn thành sớm đấy!"

Gin đứng dậy đi ra khỏi phòng nói

Sau khi Gin đi thì Osiris ngồi trên một cái ghế sô pha đơn,nhìn cả ba rồi nói

"Ta không cần vô dụng, không cần phế vật ,cho các ngươi ba ngày tìm hiểu hết ba ngày bắt đầu hành động"

"Mọi việc phải nghe theo,kẻ nào không nghe,loại"

Cả ba nhìn nhau rồi trả lời:" Rõ"

===========
 
[Conan] Tôi Là Công Cụ Mà Thôi
Chap 5


Mọi việc cứ tiếp tục diễn ra ngoại trừ Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji luôn thích qua nhà cô chơi làm cho Osiris tức giận nhưng cũng không làm gì được.Từ khi hai người họ biết cô ở một mình là y như rằng là cứ đến chăm sóc cô

Hôm nay cô biết được Matsuda Jinpei sẽ chết nên đã lên vòng quay ngồi trước

"Ta nói này thống thống,ngươi làm ăn có uy tín xíu được không a!"

Hael ngồi trên khoang đu quay nói

"Chẳng phải ngươi là hệ thống tân tiến sao?Cớ sao mà khi nhân vật sắp chết ngươi lại thông báo cho ta a!" cô tức giận mắng hệ thống đồng thời nhìn quả bom ở dưới ghế đối diện

'Ai~ta mới có 7 tuổi aa!Cái này quà bóc lột sức lao động trẻ em đấy biết không?!'

[Xin lỗi xin lỗi, nhân gia đã quên sao~Tha thứ ta lần này sao thân thân!] hệ thống nheo nheo làm nũng nói

"Đừng nói nữa, mau cho ta đạo cụ che giấu hơi thở a!" cô chẳng thèm để ý tới hệ thống nói

[Hảo nha,đợi ta một chút ] hệ thống vội vàng lên tiếng nói

Trong nữa năm nay cô cũng đã quen với hệ thống và quen được với sự chăm sóc của hai người kia.Bỗng nhiên sáng hôm nay cô được hệ thống cho nhiệm vụ là đi cứu Matsuda Jinpei ,cô nhìn thời gian còn lại là nữa tiếng.

----------

Lát sau ,cô nghe thấy tiếng xe dừng lại theo đó là một tiếng nói gần đó

'Là Jinpei a' cô nghĩ nhưng vẫn dựa lưng vào ghế nhắm mắt

Một bóng người đi vào nhìn xung quanh sau đó đóng cửa khoang lại,ngồi xuống tìm kiếm quả bom .Lúc này đu quay đã quay lên cao

Matsuda Jinpei đang nghĩ làm thế nào để gỡ được bom thì một giọng nói từ phía sau phát ra

"Xin chào Jinpei, ngươi sẽ không gỡ bom sao?"

Hael hỏi

Matsuda Jinpei quay lại nhìn thì thấy cô đang ngồi dựa vào ghế , tay để ngay ngắn trên đùi

"Ngươi làm sao lại ở cái này?Chẳng phải ta đã tìm nhưng không có ai rồi mới vào sao?"

Matsuda Jinpei bất ngờ nhìn cô nói

"Ngươi mau chú ý đến bom a,nhìn ta làm gì?Hồi nãy chỉ thấy ngươi vào nên ta cũng vào theo a!" cô cười cười nói

"Thật à làm người không bớt lo,ngươi đợi đó ta sẽ xử ngươi sau!"

Matsuda Jinpei nói

Cô nhìn nười đàn ông trước mặt cười nói:"Hảo a,ta chờ a!"

'Ngươi chờ được mới lạ a!Sắp tới Osiris phải ngủ đông rồi,cùng một thân thể,trái tim đều phải đồng nhất'

Trong lúc cô suy nghĩ thì Matsuda Jinpei cũng lo lắng cho cô vì nếu chỉ có hắn thì hắn có thể bỏ cả tính mạng này nhưng cô thì không được,hắn không thể làm cô hi sinh chính mình được

Lúc này cảnh sát đã tới ,tất cả mọi người đều nhìn về phía khoang đu dây,Bỗng nhiên lúc này một tiếng nổ xảy ra làm cho vòng đu quay rung lắc dữ dội.

Xem ra tên đó không nghĩ cho chúng ta sống sót!" cô nhìn về phía đoàn người ở dưới rồi nói cho Matsuda Jinpei biết

"Còn hơn 10 phút nữa là bom sẽ nổ!"

Matsuda Jinpei suy nghĩ hết công suất

"Vậy anh có thể có em biết tên đó đã gửi gì cho cảnh sát được không?"

Cô mỉm cười nhìn về phía vị cảnh sát đang ngồi đó

-----

"Theo như anh nói thì em đang suy nghĩ là hắn sẽ báo thù cho đồng bạn của mình ,ha một tên ngu ngốc!" cô cười cười nói

"Nhưng cũng nhát gan lắm vì hắn không dám tự tin đi báo thù đồng thơi cũng chẳng chịu suy nghĩ tình cảnh của đồng bọn hắn lúc đó" Trong lúc cô nói cho Matsuda Jinpei nghe thì lấy điện thoại ra bấm và đưa nó trước mặt hắn.Sau khi xác nhận Matsuda Jinpei đã thấy thì cô mới đem điện thoại trở về

"Vậy em có suy nghĩ gì về vụ này?"

Matsuda Jinpei hỏi nhưng tay vẫn không ngừng động tác ,hắn đang cố định quả bom lại

"Hưm?Có lẽ trong ngàn người dưới kia hắn đang lẫn trốn trong đó nhìn thành quả của mình đấy!"

Lời này của cô phát ra làm cho người đàn ông ở một nơi nào đó giật mình run sợ.Hắn vội vã ngước mặt nhìn lên đúng lúc này lại đụng đến ánh mắt của cô.Dù cách xa hơn hàng trăm mét nhưng hắn vẫn cảm nhận được ánh mắt đó.Đó là ánh mắt lạnh nhạt ,chăm chú tựa như một loài dã thú đang nhìn con mồi của mình đồng thời ánh mắt ấy như vị thần trên cao nhìn xuống một con kiến không hơn không kém ,điều đó làm cho hắn sợ hãi

'Chẵng lẽ con nhóc đó biết được gì rồi!!' hắn sợ hãi lãng tránh ánh mắt đó

Cảm nhận thấy con mồi đang run sợ ,cô cong môi lên cười
 
[Conan] Tôi Là Công Cụ Mà Thôi
Chap 6


Trong khi cô đang quan sát ở dưới thì Matsuda Jinpei đã cố định bom xong,bây giờ chỉ cần tháo bom,tính quay lại nói với thì nhận ra cô đang nhìn xuống dưới với đôi mắt buồn bã

"Sao vậy,sợ sao?"

Matsuda Jinpei xoa đầu cô ,cô quay lại nhìn anh bỗng mở miệng nói khẩu hình miệng

"Có lẽ em đã nhận ra hung thủ là ai rồi!"

Hael mỉn cười nhìn Matsuda Jinpei ,làm cho đồng tử hắn co lại

"Cái gì!!!"

Matsuda Jinpei la lớn nhưng không phát ra tiếng.Cô nhìn chằm chằm vào hắn sau đó nhân hắn chưa hồi thần thì đẩy Matsuda Jinpei ra khỏi khoang

Dưới sự bất ngờ của hắn và mọi người ở dưới hắn cô nở một nụ cười vui vẻ,nhưng trong tâm trí cô lúc này 'Aaaaa sao khi xong vụ này hắn sẽ đánh chết ta,ta sợ hãi aaa!!!!'

Bên cạnh đó,Matsuda Jinpei cũng bất ngờ trước hành động của cô,hắn không ngờ cô sẽ đẩy hắn để mình còn trên đó một mình.Kể cả cảnh sát ở dưới cũng không lường được vụ việc này xảy ra.Tưởng chừng Matsuda Jinpei phải bị té chết nhưng không hắn ta đã được cột một sợi dây quanh eo và từ từ rơi xuống đất an toàn.Lúc này Hagiwara Kenji cũng đã tới

"Jinpei-chan, ngươi sao rồi!!!!"

Hagiwara Kenji vội vàng tiến lên kiểm tra người hắn

"Hagi ta không sao!Nhưng còn Hael và quả bom còn trên đó!!!"

Matsuda Jinpei đẩy Hagiwara Kenji ra và nhìn chằm chằm trên đó ,khi nãy cái khoang đó đã dừng lại ở chỗ cao nhất và cánh của cũng đã rớt ra do đẩy hắn ra nên bây giờ trên đó chỉ còn thấy loáng thoáng bóng cô và dường như hắn còn nghe được tiếng bom tích tắc vang lên

Hagiwara Kenji nghe vậy liền ngẩn người ra ,nghe vậy hắn liền nhìn lên trên đó,có vẻ như áo giác của hắn ,hắn thấy bóng dáng thần chết đang giơ lưỡi liềm giết bao nhiêu kẻ nay lại lấy đi tánh mạng của người hắn thương

"HAEL!!!!!"

Hagiwara Kenji la lên ,tính lên đó nhưng bị Matsuda Jinpei giữ lại:"Ngươi bình tĩnh đã ,trước khi ta rơi xuống tên đó đã nói với ta là....không sao đâu, ta sẽ không chết!!!"

"Hael đã nói vậy sao?"

Hagiwara Kenji ngơ ra.Lúc này Date Wataru cũng đã tới,hắn vội bước tới chỗ hai người nhưng thời gian không còn kịp

"Hai ngươi còn đứng đấy làm gì ,mau lên đó phá bom aa!"

Date Wataru vội vàng:"Còn 30 giây nữa là bom nổ rồi!!!!"

Bấy giờ Hagiwara Kenji và ngơ ra sao đó cả ba không hẹn mà hìn về cái khoang chứa người kia, trong lòng thầm đếm thời gian.Còn 10 giây nữa là bom nổ ,tất cả người dân lúc này đều không hẹn mà nhìn về phía quả bom

8 7 6 5 4 3 2 1!

bùm!

Một tiếng nổ vừa vang lên thì có một bóng đen lao ra ,cái bóng đó rơi xuống lúc đó mọi người mới thấy đó là một cô bé 14 tuổi đang rơi xuống,tất cả mọi người không hẹn đều nhìn về phía cô

Cô rơi xuống rất nhanh nhưng vẫn bình tĩnh nhìn về phía nghi phạm,miếng sắt trong tay vẫn vững vàng ném về một phía tên hung thủ ,ba người kia thấy vậy lền để cho Date Wataru đuổi theo còn hai người kia đều nhìn theo cô

Đúng lúc mọi người cho rằng cô sẽ rơi chết nhưng không một cơn gió từ từ thổi lên ,bầu trời bắt đầu tối đi ,trận gió thổi cô lên rơi chậm lại nhưng vẫn còn rơi rất nha

'Aaaaaa cứu cứu aaa!!"

Hael vừa cố gắng lợi dụng cơn gió vừa làm cho bản thân rơi chậm hơn.Cơn gió đưa cô đến một cái cầu trượt nhưng cô vẫn lao nhanh xuống ,ngã trên đất lăn vài vòng mới dừng lại

"Đau aaaaa" cô nằm trên cỏ nhìn lên bầu trời xám xịt ấy,trời bắt đầu mưa ,xóa sạch vết máu trên khuôn mặt cô,cô nhắm mắt lại nằm trên cỏ,đó là cảnh tượng mà cả hai người Hagiwara Kenji và Matsuda Jinpei chạy lại nhìn thấy

"HAEL!!!"

Matsuda Jinpei la lớn lên và vội vàng chạy lại chỗ cô còn Hagiwara Kenji vội vàng chạm nhẹ vào cô

"Matsuda anh la ồn quá đó" Hael mở mắt nhẹ giọng nói với hai người vừa mới tới nhưng chẳng được bao lâu mắt cô cũng chống đỡ hết nổi mà từ từ khép lại

Thấy vậy hai người kia liền vội lên, Hagiwara Kenji vội vàng kêu cô:"Hael em đừng có ngủ,cố gắng lên ,anh nhất định sẽ cứu được em!!!"

Nhưng tâm trí cô lúc này 'ài hai người đừng nói nữa,ta chỉ là kêu hai ngươi im lặng aaa,ta chỉ nghỉ ngơi lấy sức a,còn tên Matsuda chưa chết ta cũng yên tâm rồi'

Lát sau xe cứu thương đã tới và đưa cô vào viện cấp cứu ngay lập tức ,ngay khi cuộc phẩu thuật cô thành công thì cô đã hôn mê được hai tháng.Vì sao cô hôm mê lâu như vậy?

Vì cơ thể cô phải hoàn toàn chữa trị nhưng vẫn còn một số vết thương để không bị nghi ngờ

Hôm nay như mọi ngày ,Hagiwara Kenji và Matsuda Jinpei vẫn tới thăm cô như bình thường.Khi vừa mở cửa vào họ thấy căn phòng được mở cửa sổ ,tấm màn mỏng màu trắng bay trong gió ,ánh nằng mặt trời từ ngoài chiếu vào cơ thế mỏng mang của một cô gái đang nằm trên giường bệnh nhìn ra ngoài cửa sổ,trên đùi là một quyển sách đang đọc dở.Cô giơ tay che ánh nắng chiếu vào ,nghe thấy tiếng động cô liền nhìn vào cửa,thấy người quen thì Hael mỉm cuòi chào họ

"Xin chào!!!"

Hael tươi cười nhìn họ còn hai người kia thì bất ngờ không tin vào mắt mình khi thấy cô tỉnh

"HAEL!!!"

Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji vui mừng la lên ,bước nhanh về phía chỗ cô
 
[Conan] Tôi Là Công Cụ Mà Thôi
Chap 7


3 năm sau---

Leng Keng

"Xin chào quý khách!!!" tiếng nói vang lên chỉ sau tiếng chuông của,lúc này một cô gái tầm 17 tuổi bước vào sau đó ngồi vào một cái bàn trống gần cửa sổ.Lúc này tất cả mọi người mới nhìn thấy diện mạo của cô gái đó

Một thiếu nữ với mái tóc trắng bồng bềnh, đôi mắt màu xanh (như hình trên nha=))))).Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu trắng dài tới gối,bộ đồ này là do Hagiwara Kenji chọn cho cô sau đó lại bị bắt chụp 7749 kiểu mới được đi ra đi dạo đấy.Kể ra thì từ lúc cô tỉnh lại thì ba người kia đã coi cô như em gái mà chăm sóc rồi nhưng dù vậy thì cô và Osiris cũng đã thành công cứu được F5 rồi,cả một quá trình gian nan ấy chứ đùa.

Lúc cô vừa vào quán thì đã có một ánh mắt theo dõi cô từ đầu tới giờ .Cô cũng nhân ra ánh mắt ấy nhưng không quan tâm lắm

"Xim chào,em muốn dùng gì?"

Một thanh niên da đen tóc vàng cầm menu bước tới bàn em

Hael cũng lịch sự hào lại và bắt đầu gọi món:"Xin chào,cho em ba phần sandwich và hai phần nước cà phê đem đi ,một phần cà phê sữa nhiều sữa chút ạ!!" cô cười cười rồi trả lại menu

"Được đợi anh một lát" Amuro Tooru cần menu rồi rời đi.Lúc này Amuro Toru nghe thấy có người gọi mình,vừa quay lại thì thấy là người quen .Chẳng ngoài ai khác đó chính là Edogawa Conan,Mori Ran và Suzuki Sonoko

"Anh Amuro cô bé đó dễ thương quá đi!!"

Suzuki Sonoko nhìn qua cô rồi nói, cả Conan và Ran cũng nhìn qua

"Đúng vậy thật dễ thương!!"

Mori Ran cũng cảm thán trước vẻ đẹp của cô,nghe vậy Amuro Tooru mới lên tiếng:"Không phải đâu thật ra cô bé đó đã 17 tuổi rồi"

"Làm sao anh biết vậy anh Amuro!!"

Conan lúc này mới lên tiếng

Amuro Tooru mới mỉm cười rồi nói:"Thật ra hồi nãy anh có để ý thấy trên bàn cô bé đó có quyển bài tập ấy mà với lại cũng có thấy tên và lớp nữa.Cô bé đó học ở trường tụi em đó!!"

"Thật sao!!"cả ba người kia có hơi bất ngờ vì cô học cũng trường nhưng cũng thấy lạ vì cả ba chưa bao giờ thấy một thiếu nữ đẹp như vậy ở trường cả

"Thôi anh đi làm thức ăn cho cô bé ấy đây"Amuro Tooru chào cả ba rồi đi làm thức ăn cho cô nhưng anh cũng hơi tò mò với cô bé đã cứu ba người bạn của anh.Mặc dù đã có điều tra cô bé ấy nhưng anh vẫn hơi tò mò về cô

Lát sao các món cô gọi cũng đã đưa ra,cô đứng lên trả tiền chuẩn bị ra về thì"aaaaaaaaa" tiếng hét thất thanh vang lên khắp cả quán.Nội tâm của cô lúc này 'Aaaaa không,ta sẽ bị trễ hẹn với ba người kia cho xem,đúng là không nên mua đồ ăn ở đây mà!!!'

'Biết vậy rồi sao ngươi vẫn còn mua?'hệ thống lên tiếng.Cô bình tĩnh nghĩ'Vì nó ngon a!'

'Huhuhu đúng là không thể nào thắng được với mỹ thực mà QAQ!!!' Hael ,cô đã từ bỏ liêm sỉ của mình để có miếng ăn rồi

Hael nhìn vào trong quán mà thở dài nhưng lúc này có một bóng lưng che khuất mắt cô,cô ngước lên thìn thì thấy Amuro Tooru chắn trước cô,có lẽ cảm nhận được tầm mắt của cô nên quay lại nhìn cô và mỉm cười

"Em có lẽ không nên nhìn đâu với lại đừng lo" Amuro nói xong thì xoa đầu cô và đưa cô ra một cái bàn cách không xa đó,nói:"Em cứ ngồi đây,mọi việc còn lại cứ để anh lo với lại anh đãi em một ly nước,em có thể ngồi xem phim cũng được" nhưng trong lòng lại nghĩ 'Không nên để em ấy thấy vụ án được ,mình phải bảo vệ em ấy và đó là những gì mình làm được khi đã cứu bọn họ'

Còn trong tâm trí lúc này 'aaaaa ta cảm ơn ngươi aaa,ta còn phải đi chứ không rãnh đâu mà ngồi đây aaaa,bao nhiêu thời gian ta đi tiệm sách aaaaa' .Mặc dù nghĩ vậy nhưng Hael không thể hiện ra mặc ngoài được mà cười với Amuro Tooru
 
Back
Top Bottom