Ở trước một giây chuông trường học vang lên, Daiakawa Reina bước vào cửa phòng học, thở một hơi dài nhẹ nhõm .
Ngày đầu tiên khai giảng đến muộn không tốt lắm.
Không đợi Reina đi vào, phía sau cô bay qua một màu xanh bóng dáng.
“Haha, tốt quá, không đến trễ.”
Daiakawa Reina còn không có quay đầu xem người nào cùng cô giống nhau đến trễ ngày đầu tiên khai giảng , liền phát hiện trên bục giảng ông thầy hói biểu hiện nghiêm túc .
“Hai người vì cái gì đến trễ?”
Theo lý mà nói ngày đầu tiên khai giảng vì lưu lại ấn tượng tốt rất ít học sinh tới trễ, nhưng mà trước mặt hai người kia đến khi chuông báo hiệu vang mới vội vội vàng vàng mà tới, chẳng lẽ là trên đường gặp sự cố gì?
Thầy Uehara nhíu mày nhìn về phía bọn họ “Em gặp vụ án!”
Hai miệng cùng một lời trả lời .
Daiakawa Reina:?
Kudo Shinichi:?
Thầy Uehara :?
*
Nếu chỉ có một người gặp vụ án độ đáng tin còn cao, nhưng là hai người đồng thời gặp vụ án, thầy Uehara hừ một tiếng tỏ vẻ không tin.
Thầy dạy học 6 năm, gần nhất một năm học sinh lấy cớ gặp được vụ án dùng để đến trễ càng ngày càng nhiều, tính thi đỗ Nhật Bản án kiện sắp tới cũng không thể mở miệng liền tới.
“Thầy, em là thật sự gặp vụ án……”
Daiakawa Reina nghe được người bên cạnh giải thích, cũng giải thích theo: “Em cũng vậy.”
Trên bục giảng thầy Uehara đẩy mắt kính nghĩ, lấy cớ này còn không bằng đỡ bà cố nội quá đường.
Nhìn trước mặt biểu hiện chân thành của hai người, vẫy tay nói: “Lần này thầy bỏ qua, vào đi, lần sau chú ý.”
Daiakawa Reina lúc này mới đi vào phòng học ngồi xuống, đi sau Reina, cùng cô nói ra giống nhau nguyên nhân nam học sinh có chút tò mò mà ở bên cạnh Reina ngồi xuống, “Bà gặp cái vụ gì ?”
“Cướp bóc, còn cậu ?”
“Giết người, chúng ta rất có duyên, kết bạn đi, mình là Kudo Shinichi, là một thám tử, còn bạn ?”
Kudo Shinichi cười hướng Reina đưa tay.
Kết quả cậu phát hiện cô bạn tóc cam bên cạnh mới vừa đưa tay nghe được tên của cậu lập tức 180° thay đổi thái độ, ngược lại gãi gãi đầu.
Tuy rằng hành động không tự nhiên, nhưng không qua được đôi mắt thám tử của cậu, Kudo Shinichi nghi ngờ, Daiakawa Reina chậm rãi mở miệng, giọng điệu nghiêm túc trịnh trọng:
“Tớ cảm thấy, đồng thời gặp được vụ án loại việc này xem như nghiệt duyên, chúng ta khả năng không thích hợp kết bạn.”
*
Kudo Shinichi tên này Daiakawa Reina không có khả năng không biết, rốt cuộc 《 Thám Tử Lừng Danh Conan 》 ở Nhật Bản ratings cao nhất quốc gia, cơ hồ có thể nói không người không biết không người không hiểu, nhắc tới Kudo Shinichi, mọi người đều có thể dài mấy trăm tập, đương nhiên, là ở Reina trước kia Nhật Bản sinh hoạt .
Hiện tại Nhật Bản không có 《 Thám Tử Lừng Danh Conan 》, mà Kudo Shinichi là cái chân thật tồn tại học sinh trung học, còn không có trở thành “Heisei niên đại Holmes”.
Ở một tuần, Reina phát hiện Tokyo có thể gặp được ba lần vụ án, chính mình địa chỉ biến thành “Beikachou”, học tại trường học kêu “Trung học Teitan ”, liền ý thức được có chỗ nào không thích hợp, bởi vậy ở trường trung học Teitan gặp được Kudo Shinichi cũng là dự đoán trước.
Daiakawa Reina lặng lẽ thở dài một hơi rồi tiếp nhận chính mình đã xuyên không, đối diện cánh tay dừng lại ở giữa không trung đại thám tử hiện ra vẻ mỉm cười nói: “Nói đùa, mình là Daiakawa Reina, là một người bình thường.”
Một bên bạn nữ tóc ngắn cùng với người có nét giống với nhân vật Mori Ran đi tới , ba bạn học nữ thực mau liền vui vẻ mà trò chuyện, đem Kudo Shinichi lãng quên ở một bên.
*
“Reina, bento của cậu nhìn ăn ngon!” thời gian cơm trưa, Daiakawa Reina mở ra chính mình hộp bento nháy mắt liền nghe được Suzuki Sonoko cảm thán.
Reina ngẩng đầu nhìn hộp bento Suzuki Sonoko.
Nhìn chung hộp bento giá cả đắt tiền bên trong chia nhỏ bốn phần, đồ ăn khai vị, sashimi, đồ nướng cùng đồ nấu, sashimi mặt trên trứng cá muối được xếp như núi nhỏ nhìn lờ mờ thấy rằng cực tốn tiền , mỗi món đều là nguyên liệu nấu ăn mắc tiền.
“ bento bên cậu……
Nhìn qua cảm thấy quý.”
Daiakawa Reina cũng phát ra cảm thán, không hổ là đại tiểu thư Suzuki, này hộp bento cùng nguyên liệu nấu ăn Reina mua không được.
Suzuki Sonoko cúi đầu nhìn nhìn chính mình bento, tuy rằng giá cả xa xỉ do đầu bếp nổi tiếng nào đó làm, nhưng bento của cô bạn tóc cam bề mặt ngoài cá chình bị nướng đến hơi cháy xém, nhìn qua hương vị giòn tan, đôi mắt Sonoko sáng lên, chân thành mà nói: “Chính là tớ nhìn thấy của tớ không có giống cậu ăn ngon ——”
Nghe thấy hai người cho nhau lời khen, Mori Ran cùng Kudo Shinichi cúi đầu nhìn chính mình bento mộc mạc, lại cho nhau nhìn nhau liếc mắt một cái, lặng lẽ suy nghĩ không nói.
“Các cậu muốn nếm thử sao?”
Daiakawa Reina nhìn trước mặt hai bạn học nữ nghĩ, hướng các bạn giới thiệu: “Là chính mình làm nga.”
“Oa!
Thật là lợi hại!”
Nghe nói thế, Suzuki Sonoko cùng Mori Ran nổi lên hứng thú, một bên khen một bên cùng cô bạn tóc cam trao đổi bento.
Kudo Shinichi chống đầu có chút cạn lời mà xem trước mặt ba cái cô gái cho nhau chia sẻ đồ ăn, cảm thấy chính mình giống như bị cho ra rìa.
Cậu có chút khinh thường mà quan sát bento của cô bạn tóc cam trước mặt, nhìn cũng giống bình dân thông thường.
“Còn không phải là bento sao, hương vị có thể khác biệt bao nhiêu ……”
Cậu nói.
Thời điểm thấy ăn xong cá chình hai vị bạn học nữ từ hiện ra khiếp sợ đến biểu hiện hạnh phúc, Suzuki Sonoko thậm chí còn sờ sờ khóe mắt không tồn tại nước mắt.Các người không phải là ở trước mặt ta diễn kịch đi?
*
Thịt cá chình đầy đặn, mặt ngoài còn có một tầng nước sốt, nhìn vàng rực rỡ, một miếng cắn đi xuống, mang theo hương vị nướng, hàm răng trước cảm giác được hương da giòn tan, không mang theo một chút mùi tanh, cắn xong cảm nhận lúc sau hơi hơi ngọt nước sốt tinh tế thấm vào thịt cá, ở trong miệng tràn ra, cẩn thận nhai kĩ, còn có nhàn nhạt hương trà.
Đây là Sonoko ăn ngon nhất cá chình.
Suzuki Sonoko ăn qua rất nhiều món cá chình , cái gì sơ chế cắt nướng, hấp cá, cho dù là Michelin năm sao cao cấp nhà ăn đều không bằng chính mình bằng hữu bento cá chình nướng, giòn mà không tanh, hơn nữa nước chấm đặc biệt, làm cô chìm đắm trong đó không đủ sức tự kiềm chế.
Thiếu chút nữa phải khóc.
“Ran, Sonoko, các cậu làm sao vậy?”
Nghe được Kudo Shinichi gọi tên, Suzuki Sonoko mới hồi phục tinh thần, thấy cùng cô hiện ra đồng dạng biểu hiện say mê – Mori Ran, đôi mắt lập tức sáng lên, mang theo vài phần cầu xin tha thiết cùng chờ mong quay đầu nhìn Daiakawa Reina, chắp tay trước ngực: “Na-chan ——”
“Làm ơn, tới nhà của mình làm đầu bếp đi!”
*
Suzuki đại tiểu thư ra giá trên trời cũng không có thể đả động đến Daiakawa Reina.
Không phải Reina không muốn, chỉ là cô hiện tại muốn toàn lực kiểm tra chính mình năng lực, nếu là làm ra cái gì kỳ lạ công dụng, vậy thật không khéo.
Ví như bên cạnh Mori Ran trên đầu đã sáng lên một hàng chữ, Daiakawa Reina thấy rõ mặt trên chữ sau thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Vậy, nếu các cậu thích, tớ mỗi ngày đều mang cho các cậu.”
“Thật tốt!”
Hai thiếu nữ nghe câu, vui vẻ hoan hô.
Daiakawa Reina hiện ra mỉm cười vừa lòng , đối tượng thí nghiệm lại tăng rồi.
Chỉ có Kudo Shinichi nhìn chằm chằm cậu không ăn cá chình, lâm vào suy nghĩ.
*
Chuông tan học vang lên, Daiakawa Reina tính toán đi siêu thị mua ít nguyên liệu nấu ăn.
Nghe được lời này sau Suzuki Sonoko chỉ Kudo Shinichi, nhiệt tình mà nói: “Chúng ta cùng đi đi, vừa vặn có cu li.”
Vì thế đoàn người cùng nhau đi ở trên đường.
Theo ở phía sau bị bắt trở thành cu li Kudo Shinichi rất là không còn lựa chọn nào mà nhún vai, cậu đến gần còn có thể nghe được phía trước còn khen độ ngon của cơm trưa cá chình.
Cho nên thật sự như vậy ăn ngon sao?
Cậu tỏ vẻ không quá tin tưởng.
Nhưng là ngay cả ăn qua sơn hào hải vị Suzuki Sonoko đều hiện ra vẻ khen ngợi, Kudo Shinichi không thể không tò mò.
“A!!” sự tò mò không có tiếp tục lâu đã bị một tiếng chói tai thét chói tai đánh gãy.
Không kịp tự hỏi, cậu tự động hướng nơi thanh âm truyền đến chạy tới.
*
Tới hiện trường người đã không có hô hấp.
Mori Ran ở cậu chỉ huy thuần thục mà báo cảnh sát, Kudo Shinichi bắt đầu nghiêm túc điều tra lên.
“Nạn nhân môi biến thành màu đen, đồng tử thu nhỏ lại, trước khi chết tay chặt chẽ che lại cổ sắc mặt đau đớn,” cậu tay vuốt cầm, quan sát người chết bộ dáng nghiêm túc phân tích nói, “Đây là trúng độc.”
Daiakawa Reina lần đầu tiên ở hiện trường xem thám tử phá án, có chút mới lạ.
“Cậu đang lầm bầm lầu bầu gì vậy?”
Daiakawa Reina quay đầu hỏi Mori Ran.
Phát hiện người đang đứng ở bên cạnh Reina – Mori Ran giờ này ngồi xổm bên thi thể, hết sức tập trung quan sát.
Daiakawa Reina mở to hai mắt, cùng bên kia Suzuki Sonoko đôi mắt đã biến thành mắt to mắt nhỏ.
*
Hiện trường kéo giải phân cách.
Vài vị cùng người bị hại đồng hành cùng nhau ăn cơm trở thành hiềm nghi người bị mang lại đây, dựa vào thân phận thám tử Kudo Shinichi, Daiakawa Reina, Mori Ran cùng Suzuki Sonoko cũng đều cho phép ở tại hiện trường vụ án.
Kudo Shinichi một bên nghe bọn họ nói, một bên tự hỏi.
Ba người đều có động cơ gây án, nhưng đều có chứng cứ không ở hiện trường.
Hung thủ dùng cái gì thủ pháp hạ độc?
Độc hạ ở nơi nào?
Đồ ăn là mọi người cộng đồng ăn, không có khả năng bỏ độc; nước cũng không kiểm tra ra độc.
Rốt cuộc là ai ?
Bên kia ở điên cuồng tự hỏi, bên này Suzuki Sonoko rốt cuộc bình tĩnh lại đây, thấy chính mình bạn tốt Mori Ran trên mặt lộ ra cùng Kudo Shinichi không có sai biệt biểu hiện, Sonoko khiếp sợ mà giữ chặt cô bạn tóc cam bên cạnh:
“Làm sao bây giờ?
Tớ xuất hiện ảo giác!
Ran mang lại một loại cảm giác là một thám tử!?”
Nhưng mà Daiakawa Reina còn ở trước một bước dừng lại.
Nguyên lai nói chính mình là thám tử thì có thể ở tại hiện trường vụ án a……
Kiến thức có ích gia tăng rồi.
*
“Tôi đã biết, hung thủ chính là anh ——”
“Anh Fuyuyama .”
Nghe được có người giành trước một bước vạch trần hung thủ Kudo Shinichi khiếp sợ mà hướng tới ở đằng sau nơi phát thanh âm xem, đôi mắt đột nhiên phóng to.
Chính mình nhận biết mười mấy năm, không tính nhỏ khẳng định mà nói đối với phá án hoàn toàn không am hiểu, bạn thuở nhỏ Mori Ran lộ ra sự thật mỉm cười.
Mori Ran rất có logic mà đem hung thủ quá trình gây án cùng thủ pháp gây án trình bày, ở đối phương chất vấn “Độc ở nơi nào” phi thường bình tĩnh mà giương mắt giải thích:
“Ở son môi .”
Ran dùng giọng điệu không chút hoang mang vạch trần hung thủ, làm đối phương không thể cãi lại, tức giận mà quỳ xuống đất thừa nhận.
Ở vây xem quần chúng vỗ tay cùng khen ngợi, Kudo Shinichi cúi đầu nghĩ.
Có thể hay không, có một loại khả năng, hiện tại cậu trải qua kỳ thật là một giấc mơ ?
“Kudo a, bạn của cháu thât biết che dấu a!”
Cùng cậu rất quen thuộc cảnh sát Megure đi tới dùng sức mà vỗ vỗ bờ vai của cậu.
Đau, không phải mơ.
*
Daiakawa Reina nhìn Mori Ran trên đầu nhảy lên tin tức:
[ Thám tử cá chình]
[Công dụng: Chỉ số thông minh MAX 00:09:46]
Đem nó ghi đến chính mình mang theo thực đơn cá nhân.
Thực tốt, công dụng mới lại gia tăng rồi.
Reina đóng lại thực đơn, thấy Suzuki Sonoko cùng Kudo Shinichi hai người đều ngây ra .
Công dụng sau khi biến mất Mori Ran có chút kỳ lạ hỏi bọn họ: “Các cậu làm sao vậy?”
Hai người hướng tới Ran ba phần lau mắt mà nhìn, ba phần không thể tin tưởng cùng bốn phần dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn.
Mori Ran:?