Cập nhật mới

Khác CON MẮT CỦA THẦN

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
351224035-256-k490321.jpg

Con Mắt Của Thần
Tác giả: HyungTae846
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Không toxic truyện, nhân vật!!

Tên nhân vật và nhân vật chỉ là thấy hay mới lấy cũng như không có thật, không dựa trên bất cứ ai chỉ có tưởng tượng.

TÁC GIẢ LÀ TAY GÀ MỜ!!!!!

TÁC GIẢ LÀ TAY GÀ MỜ!!!!!

TÔI LÀ NGƯỜI MỚI MUỐN CHIA SẼ DIỄN BIẾN DO CHÍNH TÔI NGHĨ RA MÀ LẤY CẢM HỨNG!!!!!.



vkook​
 
Con Mắt Của Thần
Văn án


Năm 3XXX

" BÁO CÁO!!

CHÚNG TÔI TÌM THẤY MỘT HÒM KHO LỚN DƯỚI LÂU ĐÀI Ở HÀNH TINH SỐ 27.

"

" BÁO CÁO !

PHÁT HIỆN SỰ SỐNG CỦA SINH VẬT."

LÀ MỘT CON NGƯỜI!!!

"Tôi xin dùng quyền của mình đưa ra quyết định giữ con người này lại."

Tầm mắt của cậu đột ngột bị che lại bởi người đàn ông vừa bước lên phía trước, dù không hiểu ra sao nhưng cậu vẫn cảm thấy yên tâm hơn rồi.

" Nếu con người này có làm điều gì tổn hại đến đế quốc và người dân.

Tôi Đại Tướng KIM THÁI HANH SẼ LÀ NGƯỜI HÀNH QUYẾT VÀ CHỊU MỌI LỖI LẦM."

Giọng hắn nghe không quá lớn tiếng nhưng lại mang cho người khác cảm giác đáng tin cậy.

Nhưng mà hình như hắn vừa bảo sẽ giết cậu sao???

___________________________________________

Các cấp bậc:

Tướng- Tá: ĐẠI_THƯỢNG_TRUNG_THIẾU

Kim Thái Hanh (top) ĐẠI TƯỚNG

Điền Chính Quốc (bot) NV NGUY HIỂM CẤP LỤC ĐỊA

Thời đại tiên tiến / năng lực / tinh tế / người thú

Không ngược top/bot

Sản Văn nên nhiều thứ bot đỉnh đỉnh đỉnh

TÁC GIẢ LÀ TAY GÀ MỜ.

NÊN CÓ THỂ SẼ CÓ NHIỀU SAI , MONG MỌI NGƯỜI GÓP Ý NHẸ NHÀNG ĐỂ MÌNH COI SỮA CHO HOÀN CHỈNH Ạ.

CẢM ƠN TẤT CẢ CÁC BẠN🌷💐☘️🏵✨️🍁🌼🌸🌺🩷🌻🥀🍀🌱⚘️🌹❤️
 
Con Mắt Của Thần
Chương 1: Hành Tinh 27


"Cuối cùng ta cũng bắt được ngươi ALI."

Khi bình minh chuẩn bị ló dạng, những con người ở Trái đất vẫn đang yên giấc.

Ở một nơi khác cách Trái đất còn được gọi là hành tinh số 1.

[ Tư lệnh quân đoàn 3 đánh về phía trước bên trái.

Quân đoàn 4 theo sau hỗ trợ, chỉ được kích động đối phương không cho phép tham chiến. ]

[ Đại Tá Tử Linh Chi dẫn dắt quân đoàn 2 và các Lương Y giải cứu những tù nhân đảm bảo an toàn cho họ. ]

Giọng nói của người đàn ông được truyền ngay lập tức qua bộ sóng âm thanh dựa vào kích hoạt dấu ấn trên người.

Chỉ những người lãnh đạo họ sẽ tạo cho mình một dấu ấn riêng, và việc truyền năng lương của mình vào giúp cho những mệnh lệnh được truyền tải cho binh lính có sỡ hữu dấu ấn một cách nhanh nhất.

Dấu ấn hình bông hoa ly hổ* được khắc lên mình khi những chiến binh thua trận hoặc những binh sĩ trung thành muốn phục tùng chủ nhân của nó.

* Hoa ly hổ mang ý nghĩa dặtc biệt còn được xem là biểu thượng của sự sang chảnh, quý phái, sự giàu có và nét đẹp sung túc trong cuộc sống.

Truyền tải những nguồn năng lượng tích cực, niềm vui và sự tự tin cho bất cứ ai chiêm ngưỡng chúng.

Nhìn xa ở một gốc bên phải hành tinh 27, một vật thể khủng lồ có thể sánh ngang với hai toà nhà cộng lại đang hiên ngang lơ lững giữa không gian.

Phủ lên mình một màu trắng sáng bóng khác hoàn toàn với màu sắc xung quanh nơi nó đứng.

Ở những hành tinh khác mà nó đã từng đi qua, người dân ở đó gọi nó là viên thiên thạch thảm hoạ.

Nhưng ở Hành tinh số 1 người dân gọi nó là Cơ Giáp Tiêu Sắc - Đại Tướng Kim Thái Hanh.

Người đàn ông được người dân ca ngợi đang đứng trước hành tinh 27 sau buổi quyết định từ Trái đất(HT1)- Hành Tinh 2/4/6/7/8 với tổng 6 trên 9 hành tinh chính quy được công nhận.

Đại Tướng Kim Thái Hanh được nhận lệnh tiêu diệt hành tinh 27- hành tinh đen với những thí nghiệm điên rồ và nuôi trữ, bắt cóc những người dân từ nơi khác.

[ Báo cáo Đại Tướng!

Kế hoạch đang diễn ra theo đúng quy định.

Tiếp theo quân đoàn số 1 sẽ dẫn hai mươi cơ giáp đánh thẳng vào lâu đài. ]

Giọng nói được truyền tải ngược lại từ Thiếu Tá Dương Tiêu đang điều khiển chiếc cơ giáp nhỏ bên trái và hai mươi cơ giáp đằng sau.

[...]

[ Đại Tướng có chuyện gì xảy ra sao ạ? ] Y đã báo cáo xong năm giây rồi nhưng vị Đại Tướng này vẫn chưa có động tỉnh chỉ huy nào.

[ Bình tĩnh ]

Hắn đảo mắt qua lại nhưng đến giờ vẫn cảm thấy có điều không đúng ở đây.

Một tên trùm xảo trá như ALI có thể che giấu tạo ra một khu ngự trị hoành tráng như này không thể nào dễ bị công phá được.

Nãy giờ hắn chỉ nghe thấy báo cáo về những tù binh được thả ra dễ dàng và những người canh cửa không có một sức chống cự nào .

Vậy còn những thí nghiệm trên cơ thể người dân đâu?

Cả tên ác nhân ALI nữa, gã có thể trốn đi đâu cơ chứ?

Những suy nghĩ chưa có lời giải đáp làm trán hắn nổi dần gân lên đầu, đột nhiên hắn nhớ tới một nơi mà mình đã bỏ lỡ.

[ Quân đoàn 2 tiếp tục theo kế hoạch.

Quân đoàn 3 hỗ trợ sơ tán tù binh và phụ trợ Lương Y.

Quân đoàn 4 dò trên mặt đất đảm bảo không bỏ sót một ai.

Thiếu Tá Dương Tiêu và 20 binh tinh nhuệ bám sát ta tiến công xuống đáy biển truy bắt kẻ địch. ]

Nếu hắn đoán không sai chắc chắn dưới đáy biển có một nơi trú do ALI dựng lên.

Gã rất thông minh sẽ không bao giờ đẩy mình rơi vào thế đường cùng chắc chắn gã đã tối ưu điểm mạnh của hành tinh 27 với mặt nước chiếm tỉ lệ cao hơn đất liền.

Sau một mệnh lệnh được đưa ra dẫn đầu với cơ giáp tiêu sắc hắn lao thẳng từ bên ngoài vào hành tinh 27 và tiến thẳng xuống đại dương.

Tốc độ lao nhanh đến nổi chỉ nhìn thấy một vệt trắng ngang qua và những vệt nhỏ khác đằng sau.

Với khoản lặng sâu xuống và tầm nhìn càng tối lại cúi cùng hắn cũng thấy 1 khối lớn màu trong nằm dưới đáy cách lâu đài 1000m dưới đại dương.

"Tìm thấy rồi."

[ Tất cả chuẩn bị đánh phá thành tiến công bắt lấy ALi! ]

...

Trên mặt đất đã không biết là đêm hay ngày.

Xung quanh đang được đập phá và kiểm soát, chính giữ khu đất được để trống là những tên lính với ALI.

ALI gã được biết đến là con người ở Trái Đất trước đó gã đóng vai trò là nhà khoa học, tiến sĩ và góp phần cho đế quốc rất nhiều.

Nhưng lòng tham của gã không bao giờ chịu ngủ yên và thoả mãn.

Gã bắt đầu những nghiên cứu cấm, chế tạo những loại chất dịch dơ bẩn và cấy ghép các sinh vật lại với nhau.

Vì gã đã có công cho đế quốc nên họ đã nhắn mắt làm ngơ với những thí nghiệm đó.

Đỉnh điểm là khi gã đưa ra đề suất về thí nghiệm cấy ghép con người với dân hành tinh khác, và điều đó bị bát bỏ hay lập tức.

Với lòng không cam chịu và sự bệnh hoạn đó gã bắt đầu tách ra khỏi đế quốc và ẩn mình.

Vào 13 năm trước hắn bị phát hiện về tội giam giữ , giết người dân trái pháp.

Lệnh truy nã của gã được tung khắp nơi khi chỉ mới một ngày phía trên phát hiện gã đã trốn thoát.

Không ai biết gã đã đi đâu cho đến hôm nay.

" Cuối cùng ta cũng bắt được ngươi ALI."

Gã ngước mặt lên nhìn bóng dáng người đàn ông đang che phủ đi gã.

Không còn là dáng vẻ trẻ con khi nhỏ, giờ hắn đã lớn rồi, đúng hắn đã lớn rồi, có thể ra tay dồn người cha này của hắn vào đường cùng.

Gã nở nụ cười quỷ dị trên gương mặt già nua và một bên mắt đã tàn phế " Lâu rồi không gặp con Thái Hanh, con đã lớn như này rồi sao ."

...

Hết chương 1

Có sai chữ nào mọi người cmt góp ý em sửa nhé.

Vài chương đầu vô nên để nắm rõ cốt truyện sau mn chú ý đừng bỏ qua nhé 🥹
 
Con Mắt Của Thần
Chương 2: Tử Linh Chi


" vì chỉ khi hắn đủ mạnh mới có thể bảo vệ được những người hắn yêu thương"

" Lâu rồi không gặp Cha.

Ta mừng vì sức khoẻ của người vẫn tốt sau bao nhiêu năm lẫn trốn.

Sẽ rất đáng tiếc nếu người xảy ra chuyện gì mà không đưa người về đế đô để tạ tội với người dân đấy.

Vậy nên người hãy sống thật khoẻ mạnh đến lúc đó."

Hắn buôn lời quan tâm đến người cha già của mình mà mặc kệ ánh mắt tức giận nhìn chầm chầm mình.

" Ngươi đúng là đứa bất hiếu.

Uổng công lúc đó ta đã chăm sóc và nuôi lớn ngươi.

Ngươi..."

" Hãy thôi bài ca đạo đức đi cha , và hãy dành sức nhìn ngắm lại thế giới một lần cuối."

Hắn đứng trước mặt và cắt ngang lời nói vô bỏ của gã.

Hắn rất muốn đấm gã vài cái nhưng lại sợ bẩn tay.

Nhìn từ trên cao xuống kẻ đang giận dữ ngước nhìn hắn.

" Tôi đảm bảo sẽ cho ông chết một cách còn đau đớn cả nghìn lần ông đã làm trên những người khác.

Ông đừng mong sẽ ra đi nhanh chóng, tội lỗi của ông sẽ không bao giờ được rửa sạch.

Trên đây tôi và cả đế đô, người dân sẽ tra tấn ông tới chết.

Xuống dưới ông sẽ phải gặp những người ông hại chết, tôi nghĩ họ sẽ rất vui nếu tôi đưa ông xuống gặp họ đấy."

Nói rồi hắn quay lưng lại với gã ,thoại vào bộ đàm được cài đặt trên tay vẫn còn đang nhấp nháy sáng.

[ Có chuyện gì xảy ra. ]

[ Báo Cáo, đây là đội khai thác.

Thưa Đại Tướng chúng tôi không gặp nguy hiểm, nhưng máy dò kim loại phát hiện được tần số cao ở dưới lòng đất, có khả năng vật thể lớn nào đó được giấu dưới tần hầm Lâu Đài ALI. ]

Nghe xong gọi thoại hắn nhíu mày quay đầu nhìn kẻ đang quỳ chửi mắng không biết mệt kia.

Càng nhìn càng khó chịu, hắn tặc lưỡi quay đi.

[ Chuẩn bị đồ , chúng ta sẽ dỡ nó lên.

Dương Tiêu dẫn binh lính qua hỗ trợ và đảm bảo an toàn , ta sẽ qua đó liền. ]

[ Đã rõ Đại Tướng!]

Bàn giao xong cho Dương Tiêu hắn muốn nhanh chống đưa Ali về đế đô giam lại, chuyện ở đây chắc chắc phải mất hai đến ba ngày để dọn dẹp xong tất cả, hắn không yên tâm để một tên như Ali ở ngoài như thế được, lỡ đâu gã lại giở trò bỏ trốn thì không chắc lần sau có thể tìm hay không.

Suy nghĩ rồi hắn chợt nhớ tới Tử Linh Chi người hắn sẽ giao nhiệm vụ dẫn binh hộ tống ALi về đế đô.

Tên đó đi đâu rồi?

" Ngươi có thấy Tử Linh Chi không?"

Một người lính đang đứng cạnh được hắn hỏi tới mà ngớ người.

Không phải Đại Tá là cánh tay phải đắc lực của Đại Tướng luôn theo sát ngài ấy không rời sao.

" Thưa Đại Tướng tôi không thấy."

Hắn đứng lại một nhịp.

Vì từ khi sự kiện đó diễn ra đến giờ nó chưa bao giờ rời khỏi tầm mắt của Hắn.

Hắn nhặt được Tử Linh Chi là vào mùa đông mười ba năm trước,lúc đó hắn đang cùng cựu Thiếu Tướng đi khám phá hang và rèn luyện cơ thể.

Từ nhỏ khi vừa sáu tuổi hắn không theo học hết các khoá đào tạo như các bạn khác.

Hắn chỉ học những môn chính và đã chuyên tâm vào khoá đào tạo binh sĩ.

Cậu của hắn lúc đó là một binh sĩ quân hàm Thiếu Tướng .

Cha và mẹ của hắn đam mê với nghiên cứu nên luôn ở phòng thí nghiệm.

Hắn theo chân cậu của mình được biết và nhìn rất nhiều thứ, hắn đặt ước mơ của mình là làm một người linh, tấm gương cho người dân và bảo vệ đất nước.

Khi hắn lên 14 tuổi, mẹ hắn đột nhiên được cho là đã chết, cha hắn bị đế quốc truy nã.

Còn hắn thì đứng trước mộ của mẹ mình mà khóc.

Người ngoài không biết được lý do tại sao nhà hắn lại như vậy nhưng hắn biết rõ.

Người cha điên nghiện thí nghiệm đã bắt nhốt mẹ của hắn làm sản phẩm đầu tiên trên thí nghiệm người.

Ông nhốt bà ở dưới tần hầm ngôi nhà mà hắn vẫn luôn sống, bà đã trãi qua 39 ngày địa ngục ở dưới.

Đến khi hắn tình cờ tìm ra lối đi xuống tần hầm thì mới chứng kiến được những gì mà hắn không bao giờ có thể tưởng tượng được.

Rồi khi bừng tỉnh, hắn lại không đủ sức để ngăn nó lại.

Hắn bị sức mạnh thể chất lẫn năng lượng ma lực của cha mình khoá lại mà nhìn ông tim chất dịch vào người mẹ mình.

*năng lượng ma lực là sóng năng lương làm tăng sức mạnh cho thể chất người khoẻ x2 để có thể điều khiển cơ giáp .

Hắn đã phải nhìn mẹ mình đau đớn , co thắt cả người đến khi không còn động đậy nào diễn ra nữa.

Tuyệt vọng , hắn không đủ sức để có thể thoát ra được , giẫy giụa với sức ép càng chặt vào người làm hắn đau nhưng hắn không thể cảm nhận được.

Nhận thức bây giờ của hắn chỉ muốn biết mẹ của hắn ra sao rồi, sao bà không động đậy, sao bà không la lên hay nói gì nữa vậy.

Đến khi năng lượng đè chặt hắn biến mất hắn lại nghe cha hắn nói "Thất bại rồi".

Sau đó...

Hắn không nhớ rõ sau đó tình hình như nào.

Khi hắn được người của quân đội tìm thấy là đưa ra ngoài, trong đầu hắn lúc đó luôn lập lại một câu nói, mình cần có sức mạnh ,mình phải là người mạnh nhất .

Hắn tập luyện rèn dũa cơ thể , sáng đi học trên lớp, trưa tập luyện cơ thể , tối khuya tu dưỡng năng lượng ma lực.

Có lẽ sau lần đó hắn có thêm nhiều động lực để đạt tới ước mơ của mình, vì chỉ khi hắn đủ mạnh mới có thể bảo vệ được những người hắn yêu thương, và chỉ khi hắn mạnh nhất tiếng nói của hắn mới có đủ trọng lượng để kẻ khác không khinh thường.

Hắn chuyển về sống với cậu của mình sau vụ việc đó, cậu của hắn chưa có gia đình và đang đập lập tại đế đô gần quân đội.

Cuộc sống của hắn sau này lập đi lập lại ngoài lên lớp , luyện tập thì cũng là theo chân cậu mình trãi nghiệm những khoá huấn luyện.

Sau một năm từ sự việc đó , hắn đang theo cậu mình đến dưới chân đỉnh núi Snow.

Nhiệm vụ hôm nay của hắn là leo đến hang động của Gấu trắng và đem loại cỏ linh lang về.

Núi Snow là ngọn núi duy nhất được phủ một lớp tuyết dày đặc, thời tiết ở xung quanh ngon núi này luôn lạnh dưới âm độ có đôi khi là bão tuyết.

Được người xưa nghi lại từ ngàn năm trước xảy ra vụ nổ hoá chất do một công trình được xây dựng dựa vào địa hình núi.

Kể từ đó ngọn núi luôn có thời tiết thất thường và bây giờ là tuyết phủ quanh năm ngọn núi, đây được ghi vào danh sách ngọn núi khó chinh phục nhất.

Cũng vì lẽ đó nên quân đội thời nay họ huấn luyện cơ thể , sức chịu đựng ở ngọn núi này.

Gấu trắng là động vật theo bầy , chúng bị nhiễm chất hoá học nên có hình thù dị thường theo lẽ đó cơ thể chúng cũng thích ứng nói thời tiết ở đây.

Chúng sống ở giữa ngọn núi trong những cái hang và ăn cỏ, sức sát thương với con người chỉ bị chày máu do thân hình to lớn, bọn chúng sẽ không tự tấn công loài người nếu không làm tổn thương Gấu cái và con non.

Đi theo lói mòn từ xa hắn thấy thấp thoáng vài con Gấu trắng lớn đang chạy xung quanh, có lẻ là hang của bọn chúng gần đây.

Đi được vài bước hắn đột nhiên thấy một con Gấu trắng trên người của nó đang có thứ gì ở trên.

Dù không muốn quan tâm nhưng càng đi gần hắn càng nhìn rõ hơn đó là gì.

" Tại sao trên đây lại có một đứa trẻ chứ?"

Buôn ra lời nghi hoặc, hắn chạy nhanh lại chỗ con gấu đó và liên lạc qua bộ đàm.

[ Báo cáo.

Cháu phát hiện có một đứa trẻ đang được gấu trắng cưỡi trên lưng, xin đưa ra chỉ thị.]

Hắn chạy lại gần và thả nhẹ bước chân đến sau góc cây gần con gấu đó nhất.

Cố gắng nhìn rỏ thì đứa trẻ này cũng khoản 8-10 tuổi , còn quá nhỏ để có thể tự đi lạc đến tận đây.

Hình như đã ngất xỉu rồi.

Đột nhiên con gấu chạy nhanh làm đứa trẻ trên lưng lung lây ngã xuống tuyết.

[ Thái Hanh cháu xem xét tình hình, tránh lại gần con gấu, ta sẽ tra định vị đến chỗ cháu nhanh nhất. ]

[ Báo cáo.

Đã rõ, con gấu chạy đi và đứa trẻ đã rớt xuống tuyết, cỏ vẻ đã ngất.

Chác sẽ tìm chỗ cho đứa trẻ và dừng chân.

Mong Thiếu tướng thuận lợi .]

Hoàn thành xong báo cáo hắn chạy lại bế đứa trẻ đi về hướng cây gỗ to để dựa vào.

Ôm đứa trẻ vào lòng vẫn còn hơi thở, độ lạnh cũng không quá, có vẻ là mới vào khu núi này chưa quá hai ngày.

Ngất là do quá lạnh và đói dẫn đến, trên người không có vết thương nào.

Mội thứ có vẻ bình thường, vậy thì được rồi.

Trong khi hắn kiểm trả và xem xét , hắn phát hiện trên áo góc bên trái trước ngực có thêu chữ.

" Tử Linh Chi, là tên sao?"

...

Hết chương 2

Mấy cái tên trong đây là tui đặt đại á chứ cũng không biết trùng ai không .

Sai chữ nào mn cmt cho em biết em sửa lại nhé.🥲
 
Con Mắt Của Thần
Chương 3: Tử Linh Chi II


" sự hận thù chất chứa trong đôi mắt "

Khi hắn đang xem xét tiền hình đứa trẻ , sau lưng hắn nghe tiếng động cơ chạy , có lúc lại nổ máy vài lần .

Hắn quay đầu lại nhìn về phía phát ra âm thanh.

Cậu của hắn đang lái một chiếc xe bay nhìn hơi lỗi thời về hướng này.

Không biết là cậu hắn lấy ở đâu ra nữa , may sao hắn là người không quang trọng tiểu tiết.

" Thái Hanh.

Tình hình như nào rồi."

Ông dừng bước xuống canh hắn .

Nhìn từ trên xuống dưới hắn khi chắc chắn hắn không bị thương ở đâu mới nhìn qua đứa nhỏ còn lại.

" Báo cáo.

Nhóc ấy không có vết thương ngoài da.

Ngất xỉu có thể do quá đói."

Ông ngồi xuống đỡ đứa nhỏ từ tay hắn.

Đúng thật là không có vết thương ngoài da.

Da vẻ trắng xanh , mắt nhắm kịt lại có vẻ do quá lạnh cộng với đói mà ra.

Ông cởi áo khoác quân bộ của mình ra bọc đứa nhỏ lại.

" Trước hết cứ đen nhóc này về lều trại để Lương Y kiểm tra đã.

Con cũng đi theo ta, nhiệm vụ hôm nay tạm ngác lại."

Hắn gật đầu rồi cũng đứng dậy đi xuống núi hướng về khu đóng binh.

Khi hai người về tới khu ngoài lều trời cũng bắt đầu tối, khi đống binh dựng hai lều nhỏ chứa đồ và bốn lều lớn dành cho binh sĩ nghỉ ngơi.

Trời chuyển ngã về đêm thì họ đã đốt lên canh lều những trại lỡ nhỏ, ở giữ có trại lữa lớn dành để sinh hoạt, cũng như tránh có chuyện gì xảy ra.

Khi ông bước vô lều đặt đứa nhỏ xuống thì cũng là lúc hắn dẫn theo một Lương Y tới .

Vì nghề nghiệp của người lính.

Lương Y không hỏi gì mà chỉ đi tới xem tình hình của đứa nhỏ.

Khi kiểm tra một hồi liền nhăn mặt.

Y gặp ngập ngừng quay lại nhìn hai người."

Báo cáo Thiếu tương.

Đứa nhỏ này cơ thể chỉ bị thiếu chất và lạnh những mà... theo tôi thấy da trắng xanh không phải do lạnh và đói mà là do gen duy truyền.

Chỗ bị thương duy nhất có thể là đôi mắt và xương xường phải."

Y vừa báo cáo vừa dùng tay mở đôi một mắt của đứa nhỏ ra.

" Hai người cũng có thể thấy tròng mắt trắng của đứa nhỏ quả chuyển đỏ có thể cũng là do xuất huyết dưới niêm mạc ,nhưng điều đó là không thể vì xuất huyết dưới niêm mạc chỉ làm tròng mắt trắng của mình xuất hiện tơ máu còn đằng này cả con mắt đều bị nhiễm đỏ chưa kể trồng đen lại rất nhỏ.

Xương xường gãy như bị va chạm cực mạnh.

Tui e là đã bị tấm công dẫn đến ."

Cả hai đồng thời hít khí lạnh khi nhìn thấy mắt của đứa trẻ.

Cái này có còn có thể nhìn được hay không?

" Vậy có cách nào để điều trị không?"

Ông không rõ nhóc này từ đâu tới , những đã mà người trong lãnh thổ của đế quốc, một Thiếu tướng như không ông thể nào bỏ mặc được.

" Báo cáo.

Tôi sẽ cống hiến hết những gì mình có thể."

Nói rồi Y giơ tay chào lui ra .

" Thái Hanh.

Ta giao nhiệm vụ cho con là trong trừng đứa nhỏ này và hỗ trợ Lương Y khi cần.

Dù gì nhìn hai đứa cũng gần bằng tuổi nhau.

Ta phải đi viết báo cáo với bên trên."

Hắn ngật đầu và chào kiểu quân đội chờ ông đi.

Giờ đây trong lều chỉ còn hắn và một đứa nhỏ.

Hắn ngồi mép bên tay nhìn chầm chầm, tay trắng , chân trắng , mặt cũng trắng, tại sao lại có người trắng như vậy được chứ.

Những người hắn gặp qua đề có vẻ trắng nhưng không ai được trắng như đứa nhỏ này, nhìn cứ như bình sứ vùa đúc ra vậy.

Lúc trước khi còn nhỏ có vẻ hắn cũng trắng một chúc, tay hắn cũng mịn màng chứ không phải như bây giờ.

Hắn nhìn đôi tay mình, có vẻ như chịu nhiều thời tiết cũng như bài tập cơ thể mà bây giờ nó cũng đã lên một lớp chai sạn rồi .

Nếu mà hồi đó khi hắn còn mẹ còn ba thì chắc có lẽ nó sẽ không có vết chai này...

Ngồi ngẩn ngơ một hồi Lương Y cũng quay lại.

Hắn đứng một bên nhìn lâu lâu thì chạy đi lấy thêm đồ hoặc là ghìm chặt đứa nhỏ lại khi nó quá đau mà dãy giụa.

Cứ thế trôi qua cả tuần , đứa nhóc ấy cũng tỉnh lại.

Khi nó tỉnh nó không nói gì hết, cũng không kêu.

Chỉ lẳng lặng ngồi dậy và giữ nguyên tư thế đến khi hắn đi vào.

Đôi mắt của nó bị quấn quanh băng vải trắng lại để tránh nó mở mắt ra làm tổn hại thêm cho bản thân mình.

Lại thêm 2 tuần trôi qua.

Hắn đã bắt chuyện và hỏi xem chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng nó vẫn chưa mở miệng nói câu nào, cả khi Thiếu tưởng đảm bảo sẽ bảo vệ nó và không làm hại nó cũng không ư hử một tiếng.

Hắn cứ tưởng Lương Y đã kiểm tra sai khi nó không thể nói chuyện chó tới khi có lần hắn nghe nó bảo.

" Tử Linh Chi...

Tử Linh Chi không phải tên ê." : Ồ.

Lúc đó hắn mới biết nó có thể nói chuyện.

Sau đó hắn lại không nghe nó nói gì nữa.

Có điều trong hai tuần hắn để ý thấy.

Nó luôn đi theo sau hắn.

Hắn đi chỗ nào khi quay đầu đề có thể thấy nó.

Nhiều đến nói mấy binh sĩ đi ngang đều nói hắn lại dẫn đuôi nhỏ đi dạo sao.

Hôm nay là ngày cuối đống quân ở núi Snow cũng đã hết một tháng rồi.

Hôm nay mội người sẽ ngồi tụ lại với nhau chia sẽ kinh nghiệm cũng như thư giãn.

Hắn cũng có chỗ để đặt chân vào.

Chỗ hắn ngồi có Thiếu Tướng Dương Trách là cậu của hắn, Thiếu Uý Định Ngọc Tiệp và vài Lương Y thân thiết của cậu hắn, cũng không thể thiếu cái đuôi nhỏ gần đây hắn mới có được.

Bảy tám người ngồi quay quần với nhau không quan trọng tiểu tiết mà nói chuyện rôn rã, bõng một Lương Y chỉ vào nó và bảo: " Nhóc con này , mắt cũng đã gần khỏi rồi tại sao cũng phải quấn vải trắng vậy?

Bộ không còn muốn nhìn thế thới nữa sao, tiết lắm đó nha.haaa"

Sau câu nói bỗng mọi người đều im lặng.

Có vẻ nhận thức được câu đùa của mình không vui mà Lương Y đó cũng ngồi ngây ngắn lại.

" Không phải."

Âm thanh phát ra từ kế hắn.

Từ lập đi lập lại.

" Không phải.

Không phải.

Không phải chỉ là..vải này do ánh sáng quấn cho tôi."

Mọi người đều đồng loạt nhìn về nó.

Ánh sáng quấn cho nó?

Thiếu tướng là người lên tiếng hỏi đầu tiên : " Ánh sáng là?"

" Ánh sáng là tên này."

Nó chỉ tay về phía hắn.

Hắn á?

Sao hắn là ánh sáng?

Có lẽ biết mọi người không hiểu nó nói tiếp.

" Tôi thấy được.

Trước khi ngất tôi đã thấy nó."

Nó chỉ vào mắt mình.

" Là nó đã cho tôi biết tên này sẽ đến cứu tôi.

Làng tôi gọi nó là ánh sáng.

Vì tên này được ánh sáng chỉ lối cho tôi thấy."

Mặt dù Hắn không hiểu rõ nhưng có thể nó nói chuyện hắn lại tò mò hỏi thêm.

" Làng?

Tôi nhớ trong đế quốc làm gì có làng nào, và làng chỉ dùng từ thời xa xưa thôi mà?."

" Đó là làng của tôi, nó đã có từ rất lâu ngay cả khi ông bà tôi chưa sinh ra và nó được công nhận."

" Thế nhóc cần bọn tôi đưa nhóc trở về không nhóc nhớ làng mình đi hướng nào không?"

Thiếu Uý là người xung phong đầu tiên nói khi nó vừa dứt câu.

"Không còn."

Nó xiết chặt đôi bàn tay của mình với nhau lại.

" Tôi không biết nó còn hay không nữa, tôi không nhớ rõ lúc đó.." vừa nói nó tưa tay lên kéo miếng vải xuống.

" Làng tôi bị tấn công, một thứ gì đó tôi không nhớ rõ đã tấn công làng tôi.

Ba mẹ tôi và rất nhiều người trong làng đều dính máu mà ngã xuống.

Anh trai tôi vì bảo vệ cho tôi mà bị đánh trọng thương trong người , tôi cũng bị trúng nhưng nhẹ hơn nhiều vẫn có thể chạy được.

Tôi mang theo tiếng nói của anh mình là chạy đi mà bỏ làng để chạy vào trong sâu.

Nó đổi theo tôi, tôi chỉ nhớ nhờ có ánh sáng mà rất nhiều lần tôi chạy thoát được.

Đến khi cơ thể tôi sắp không chịu được thì tôi thấy ánh sáng chỉ hiện ra tên này .

Tôi không rõ làng tôi còn không.

Tôi..tôi."

Nó mở đôi mắt to tròn của mình ra mà nhìn về phía Thiếu Tướng.

" Tôi tạ ơn ngài.

Tôi muốn xin ngài hãy cho tôi theo họ.

Tôi cũng muốn được giống như họ , tôi muốn bảo vệ bản thân mình .

Tôi không muốn hy sinh bản thân mà gia đình tôi đã bảo vệ.

Cầu mong ngài chấp nhận."

Nó chỉ tay về phía những người lính nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn chầm chầm về phía cậu của hắn.

Hắn thấy được vẻ kiên định trong ánh mắt đó.

Ông lại mang sự trãi đời mà thấy được:

" Sự hận thù và bi thương chất chứa trong đôi mắt đó."

...

Hết chương 3

Nhân vật này có yếu tố quan trọng với cố chuyện lắm á mọi người.

Tôi còn thương cuộc đời ổng hơn n9 luôn ý.

Mà ổng được vài trang đầu là nhắc nhiều chứ sau cho 2 n9 rồi á.

Điền Chính Quốc: sao bây giờ tôi còn chưa xuất hiện 🥹

~~

Sai chính tả hay thấy chỗ nào dùng từ không hợp mọi người cứ cmt tui xem tui sửa nha.

Tui ngày nào cũng onl hết á .🩷🩷🩷
 
Back
Top Bottom