Khác Con của công lý

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
399113111-256-k687335.jpg

Con Của Công Lý
Tác giả: TaolaPeppapig
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đơn giản là 1 quả xuyên không motip truyện thường thoi, nhưng sẽ ghép yếu tố âm dương vô



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tiểu công chúa yêu nghiệt .
  • Đóa Hoa Hồng Giữa Cơn Mưa Bạc
  • Nếu tôi là công chúa
  • Công chúa ngang ngược
  • Tra công thành thần nhớ
  • Câu Truyện Về Con Lười Ngọc
  • Con Của Công Lý
    Chương 1


    Tôi là 1 kẻ sát nhân trên tay dính không ít mạng người.

    Có thể là quả báo, hay chỉ đơn giản là xui xẻo.

    Hôm đó, khi đang đánh răng, tôi làm rơi bàn chải.

    Cúi xuống nhặt, tôi đập đầu vào bồn rửa mặt.

    Chưa kịp chửi thề, tôi lùi lại — cốc nước trên tay trơn tuột vì đã đổ nước từ lâu.

    Thế là tôi trượt chân, ngã ngửa, đầu va mạnh vào tường.

    Choáng váng một lúc, tôi đứng dậy, bực bội đá mạnh vào cái máy giặt bên cạnh.

    Hả giận đôi chút, tôi lại tiếp tục đi tìm con mồi.

    Vào trong quán bar, quán bar chật chội, đèn xanh đỏ chớp tắt không ngừng khiến tôi hoa mắt.

    Tiếng nhạc đập mạnh vào màng nhĩ, mùi khói thuốc lẫn với mùi mồ hôi và rượu nồng nặc.

    Chợt, tay tôi bị nắm lấy, rồi người đó dùng sức, vung tôi ngã xuống ghế bành gần đó.

    Đã đau đầu nay còn đau hơn.

    Tôi thầm nghĩ biết nay xui xẻo thì đã nên tránh ra ngoài chút rồi.

    Người phụ nữ hung dữ vừa quăng tôi lúc nãy mỉm cười tiến đến cạnh tôi.

    Tôi rùng mình với nhan sức ấy, không dám nhìn lâu, vội quay mặt đi.

    '' Cậu... là Tần Thủy?''.

    Tôi giật mình, quay người lại, thầm nghĩ: '' Đệt, tên thật của lão tử, ta đây chưa bao giờ để lộ.

    Thế quái nào cô ta lại biết?'.

    Đối diện với ánh mắt quyến rũ chết chóc đó, tôi sắc mặt 9 phần cảnh giác:

    - Sao cô biết, à không!

    - Tôi nhỏ giọng - Có lẽ cô đã nhận nhầm người, tên tôi là Lâm Thành Bát.

    - Tôi bối rối, giọng có chút nghi hoặc đan xen cảnh giác.

    - Haha, cậu... diễn giỏi thật đó~!

    Tiếc là cậu lại không phải người của tôi!

    - Cô nhìn tôi đầy ẩn ý.

    - Hay là... cậu theo tôi đi~!

    - Cô ta vừa vỗ tay, vừa cười nhẹ nhìn tôi.

    - Người cô nhắc đến là ai, tôi không biết.

    Tôi đến đây để tìm người, không lăng nhăng như các cô!

    Tránh ra đi!

    - Tôi bực bội, hất tay ra, tỏ ý muốn bỏ đi.

    Cô ta giật mình, rõ ràng bị tôi làm cho bất ngờ, rồi đột ngột để 2 tay chéo chữ X lên vai tôi.

    Tôi rõ là ngửi thấy mùi rượu vang đỏ thoang thoảng trên người cô ta, rồi lại nhìn lên, đối mặt với vẻ mặt đùa cợt, thích thú:

    - Cậu là người đầu tiên dám quát tôi đó!

    Đừng tưởng tôi sẽ tha cho cậu!

    - Cô ta nheo mắt như đang suy tính.

    - Thế này đi, bây giờ cậu nhận đơn hàng này, mọi thứ sẽ ổn thỏa.

    Nếu cậu thấy lỗ, tôi sẽ bù khoảng 40 triệu, chấp nhận không?

    - Aiya, sao cô lại coi rẻ mạng người thế?

    - Tôi thoải mái ngửa người ra đằng sau, biết đích thị trước mặt mình là đồng phạm.

    - 1 tỷ 2.

    - Cô ta vẫn nở nụ cười, chẳng có vẻ gì là tiếc tiền.

    - Thôi được.
     
    Con Của Công Lý
    Chương 2


    ..

    Tôi cười khoái trá.

    Chưa có ai lại cho tôi nhiều tiền 1 đơn hàng thế này.

    - Cô muốn tôi xử như thế nào?

    Đối tượng là ai?

    Cô ta mỉm cười, khóe miệng nhếch sâu, đột nhiên rút ra 1 khẩu súng:

    -Lão nương cho cậu 2 sự lựa chọn.

    Một là ăn đống bột trắng này, và cậu sẽ không phải ăn kẹo đồng nữa.

    Còn 2 thì cậu biết rồi đấy.

    Tôi sững người.

    Quả nhiên người phụ nữ này không đơn giản:

    - Ai sai cô làm việc này?

    - Nếu tôi nói tôi là người đứng đầu của tổ chứa đó, anh có tin không?

    - Cô ta cười cười, nghiêng đầu nhìn tôi với cái vẻ quyến rũ chít tiệt đó.

    - Vậy cô giết tôi để hoàn thành mục đích gì?

    - Tôi gắng cạy miệng cô ta.

    - Phản diện dài mồm thì chết sớm.

    Đã giết nhiều người như vậy, cậu sớm đã nên chịu phạt dưới âm phủ rồi.

    Vừa dứt câu, 1 tiếng súng vang lên trong quán bar náo nhiệt.

    Nhưng mọi người ở đó chẳng có vẻ gì là lạ, thản nhiên tiếp tục hành động trước đó.

    Chẳng lẽ đây là sao huyệt của cô ta sao?

    Tôi đầu óc mơ màng, dần chìm vào 1 khoảng đen vô tận.

    Tôi thấy mình lơ lửng bay lên như trong bao bộ phim truyền hình, rồi đi theo 1 đốm lửa nhỏ, rồi mất ý thức.

    Tôi bị đẩy ra ngoài, không khí lạnh như lưỡi dao quét qua làn da.

    Một cảm giác nghẹt thở ập đến, buộc tôi phải há miệng, bật ra tiếng khóc chát chúa — thứ âm thanh mà tôi chưa từng nghĩ sẽ phát ra từ chính mình.

    Thân thể nhỏ bé co rúm, đôi tay yếu ớt vung vẩy trong khoảng không.

    Ánh sáng trắng xóa đâm thẳng vào mắt, mùi sát trùng và mồ hôi người tràn vào mũi.

    Tôi run bần bật, không phải vì sợ... mà vì chưa từng yếu đuối đến thế.

    Một bàn tay to bọc quanh lấy tôi, ẩm và ấm, nhưng không xua nổi cái rét len lỏi trong xương.

    Tiếng người lao xao bên tai, chẳng câu nào tôi hiểu.

    Tôi cố mở mắt, nhưng mí nặng trĩu.

    Tôi — một sát nhân, từng bóp chết không ít mạng người — giờ đây lại thở phì phò trong thân xác đỏ hỏn của một đứa trẻ mới lọt lòng.
     
    Con Của Công Lý
    Chương 3


    Khi được ẵm ra, tôi mới biết không chỉ tôi được sinh ra, còn có cả 1 bé trai - anh em sinh đôi của tôi, vẫn đỏ mắt mà khóc.

    Mở hé mắt, thấy người anh như đúc cùng 1 khuôn với mình, lại nghĩ về cái chết của mình ở kiếp trước, tôi ngán ngẩm: " Ngày giỗ của mình lại cũng chính là ngày sinh của mình, chậc chậc chậc!

    Giờ chẳng biết tìm ai mà than khổ."

    Tôi khó chịu.

    Giờ tôi chỉ là 1 đứa trẻ mới được sinh ra, còn chẳng nhìn được, làm sao kể nỗi oan trái của mình cho người khác.

    Vậy là tôi đã sống 1 cuốc sống của người bình thường, cho đến năm lên 2, tôi biết được khi sinh tôi ra, mẹ đã chết, vì vậy sự ghẻ lánh của các bạn mẫu giáo dần hiện rõ.

    Mặc dù những đứa trẻ còn nhỏ, chưa thể biết được gì nhiều.

    Nhưng khi thấy tôi và anh trai không có mẹ đưa đón, chúng vô thức tránh xa.

    Thôi thì thế cũng tốt, bây giờ tôi cũng chẳng muốn ai làm phiền.

    Sống lại 1 kiếp, tôi muốn thay đổi lại cuộc sống trước kia, đích thân thử làm dân thường.

    Năm tôi 5 tuổi, mọi thứ vẫn... tạm ổn, nếu không tính tới việc tôi đã thuộc làu bảng chữ cái, biết cộng trừ trong khi đám bạn còn đang hí hoáy tô màu con mèo không ra hình thù gì.

    Thầy cô thì khen "thông minh", nhưng tôi biết rõ đó là vì não của tôi đã trưởng thành từ lâu.

    Anh trai tôi vẫn luôn bên cạnh, nhưng càng lớn, chúng tôi càng khác nhau.

    Anh dịu dàng, ngoan ngoãn; tôi thì... khó đoán, ít nói và có phần lạnh lùng.

    Người lớn bảo tôi "già trước tuổi", trẻ con thì bảo tôi "đáng sợ".

    Tôi mặc kệ, miễn anh trai không xa lánh tôi là được.

    Một buổi chiều, khi cha đón về, tôi thấy ông nhận được một bức thư lạ.

    Ông đọc xong thì mặt tái hẳn đi, nhanh chóng nhét nó vào túi áo.

    Bản năng thôi thúc tôi phải biết nội dung.

    Đêm đó, khi cả nhà đã ngủ, tôi lén mò xuống phòng khách.

    Lá thư được nhét trong ngăn kéo tủ gỗ, bên trên là xấp hóa đơn.

    Tôi mở ra, chỉ vài dòng ngắn ngủi:

    "Kẻ giết Lục Thiên đã trở lại.

    Cẩn thận con của ngươi."

    Tôi chết lặng.

    Lục Thiên... chính là tên giả tôi từng dùng trong một phi vụ trước khi chết.

    Ngón tay tôi run nhẹ.

    Quá khứ, rốt cuộc, cũng đã tìm tới cửa.
     
    Back
    Top Dưới