Cập nhật mới

Khác Con Búp Bê Biết Thở? | Gemdoo | Hùng Huỳnh x Hải Đăng |

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397576633-256-k960113.jpg

Con Búp Bê Biết Thở? | Gemdoo | Hùng Huỳnh X Hải Đăng |
Tác giả: nguc_Doo_mupvailon
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lời thoại ngây thơ nhưng nội dung tâm lí bẩn?



noidungban​
 
Con Búp Bê Biết Thở? | Gemdoo | Hùng Huỳnh X Hải Đăng |
Chap 1: Tao gọi mày là búp bê, vì mày không cần được hỏi ý kiến


---

“Tao thích mày khi mày im lặng, khi mày nằm đó, khi mày không nhìn tao bằng ánh mắt như thể tao là kẻ điên.

Mày nhìn tao như vậy nữa… tao buồn đó nha”

---

Đăng mở mắt.

Căn phòng trắng đến lạnh người.

Không có cửa sổ, chỉ có ánh đèn vàng lập lòe như đang cố giữ cho mắt hắn không kịp điều chỉnh.

Hắn nhấc tay lên—bị còng.

Một tiếng cười khúc khích vang lên từ góc phòng

“Ủa, tỉnh rồi hả anh búp bê?”

Giọng nói... như một đứa con nít, dễ thương, líu ríu, nhưng lại khiến lưng hắn nổi da gà

Một dáng người nhỏ nhắn tiến ra từ bóng tối.

Hắn mặc một bộ đồ ngủ hoạt hình in hình sữa bò.

Trên tay là con búp gấu bông.

Mặt cười toe toét

“Bé thấy tớ dễ thương khumm?

Mấy người kia ai cũng nói tớ dễ thương hết á, hihi~ Nhưng mà… mấy người kia đều nói xạo.

Chỉ có anh bé là thiệt lòng thôi.”

“Thằng điên...” – Đăng gằn từng chữ

Hùng nghiêng đầu, cái đầu nhỏ nhắn lắc lư như con mèo con, đôi mắt sáng lấp lánh

“Anh nói gì zậy?

Nói gì kỳ cục ghê…

Tớ dễ thương mà…

Tớ còn chuẩn bị cho bé sữa nè hihi~”

Cậu ta tiến lại gần, đặt lên bàn một ly sữa.

Nhưng rồi bất ngờ, cậu cúi xuống sát mặt Đăng, hơi thở thơm mùi dâu sữa :

“Bé biết hôn là gì không…?

Ở trường mấy bạn hay nói hôn là trao yêu thương…

Nhưng tớ nghĩ hôn là để kiểm tra độ mềm của búp bê á…”

Hùng hôn nhẹ lên má Đăng.

Một nụ hôn vô tội.

Nhưng đôi mắt thì lại khác.

Ánh mắt như đang phanh xác hắn ra từng mảnh bằng trí tưởng tượng rối loạn

Đăng quay mặt đi, tức giận, tay giật mạnh khỏi còng

“Mày thả tao ra.

Mày bị bệnh.”

Hùng cười rúc rích

“Thì đúng mà, em có bệnh.

Bệnh thích bé hí hí~ và bệnh chơi búp bê sống…

Nhưng em không muốn chữa.

Tại vì nếu em hết bệnh rồi… ai chơi với anh?”

---

_Hết_
 
Con Búp Bê Biết Thở? | Gemdoo | Hùng Huỳnh X Hải Đăng |
Chap 2 : Em là của tớ, em là đồ chơi của tớ


“Tớ hông làm gì bé đâu… chỉ muốn sờ thử một xíu… da bé mềm như thạch á, nên tớ chỉ thử chạm, thử hôn...

để xem da bé có vỡ như kẹo dẻo hông.”

---

Căn phòng này trắng tinh, sạch sẽ như trong viện.

Nhưng giữa phòng lại có một chiếc ghế dài bọc da, hai bên có dây trói nhỏ như đồ chơi cosplay

Đăng bị giữ ở đó.

Tay trói lại, chân đặt lên gối, thoạt nhìn như được phục vụ… nhưng anh biết rõ đây là nơi giam giữ.

Không cửa sổ, không đồng hồ, chỉ có ánh đèn vàng nhòe nhoẹt, cùng tiếng nhạc thiếu nhi khe khẽ ở góc phòng

Cạch

Cửa mở

Một người bước vào – thân hình nhỏ nhắn, mặc áo hoodie in hình hộp sữa và gấu bông.

Mặt trắng hồng, má lúm đồng tiền, tóc rối tung như vừa ngủ dậy, nhưng mắt lại rất… sáng

“Bé tỉnh rồi đó hả?” – Giọng nói nhẹ hều, líu ríu như con nít

Đăng trừng mắt :

“Cậu là ai?

Đây là đâu?

Thả tôi ra.”

Hùng ngồi xổm cạnh giường, chống cằm ngắm anh như một món đồ chơi vừa mua về

“Tớ là Hùng.

Anh của bé đó.

Bé quên rồi hả?

Mình quen nhau lâu lắm rồi… trong đầu tớ đó~”

Đăng siết chặt tay

“Cậu bị điên.”

Hùng khựng lại vài giây, rồi chu môi, ra vẻ buồn buồn:

“Uhm… chắc vậy á… bác sĩ cũng nói vậy hoài…

Nhưng đâu sao.

Tớ thấy bé đẹp quá.

Bé giống búp bê lắm.

Mắt to nè, môi hồng nè, cơ thể lại mềm nữa…”

Cậu ta bò hẳn lên giường, tay sờ nhẹ gối kê đùi Đăng.

“Tớ chỉ muốn sờ chút thôi mà…

Bé cho tớ hôn hôn được hông…?

Một miếng thôi á…”

“Không.”

“Bé kỳ cục ghê…

Không cho tớ hôn, tớ buồn á…” – Hùng rúc rích cười, nhưng tay thì đã nhẹ nhàng lướt lên đùi anh.

Cảm giác lạnh sống lưng

Đăng giật tay

“Đừng chạm.”

“Nhưng mà tớ thích.

Bé là đồ chơi mà?

Đồ chơi của tớ.

Tớ mua rồi…

à nhầm, tớ giữ rồi…

Bé ở đây là của tớ nha.”

Đăng siết chặt răng, nhưng Hùng lại ngồi hẳn vào lòng anh, hai chân gập lại như con mèo con, tay chống lên ngực anh

“Anh biết không… tớ luôn thích mấy thứ biết thở… búp bê thì đẹp đó… nhưng không có hơi thở…

Không có da mềm như bé… không có run lên như bé nữa…”

Hùng nghiêng đầu, ghé sát vào tai anh:

“Bé run á?

Bé sợ hả?

Nhìn đáng yêu ghê…

Tớ có thể giữ bé như vậy hoài luôn á…”

_Hết_

Chap kia coi như nói trước🙂 chap này mới zô
 
Back
Top Bottom