- Là bà Kim, người duy nhất không ăn thịt quạ.
Anh nghĩ bà ấy sẽ biết bọn họ ở đâu.
- Được, vậy chúng ta quay trở lại nhà trưởng làng tìm bà ấy.
Không ai chần chừ nữa.
Lew dẫn đầu, cả nhóm lao ra khỏi cánh đồng, quay trở lại ngôi làng ma quái.
Những căn nhà gỗ cũ kỹ hiện lên dưới ánh trăng, phủ một màu âm u rợn người.
Gió lùa qua những con hẻm nhỏ, mang theo mùi ẩm mốc.
Họ men theo đường làng, đến trước nhà trưởng làng.
Cửa trước mở toang, tối đen như vực thẳm.
Nhóm Hanbin lao vào, cả căn nhà im lặng như không có ai.
Cả nhóm đi nhanh đến căn phòng ngủ của bà Kim, Lew giơ tay gõ cửa, không có tiếng trả lời, bốn người nhìn nhau, sau đó Lew đưa tay mở cửa, cánh cửa gỗ cũ kỷ phát ra tiếng ọp ẹp.
Trong căn phòng ngủ, mọi thứ đều lộn xộn, một mùi chua thoang thoảng quanh quẩn.
Nơi góc giường, bà Kim nằm co ro, gương mặt bà xanh xao, hơi thở yếu ớt.
Cả bốn người chạy vào, Eunchan đỡ bà dậy, bà Kim giương đôi mắt mờ đục nhìn mọi người.
- Chạy đi....
Lew hơi nôn nóng:
- Bà Kim... rốt cuộc ngôi làng này đang giấu bí mật gì vậy?
Ánh mắt bà xa xăm, qua lời kể của bà, sự thật dần hé lộ.
Hơn ba mươi năm về trước, khi đó làng lúa mì gặp phải hạn hán, tất cả ruộng lúa mì mà họ trồng đều chết khô, cả làng đều ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.
Ngay cả các vật nuôi cũng chết vì đói, mới đầu họ chỉ ăn xác những con vật xấu số, dù sao chúng cũng chết rồi, nhưng vẫn không đủ, dần dần họ hướng đến xác của những người chết đói, chỉ cần được sống, ăn gì không còn là vấn đề.
Xác chết được cất dưới hầm lưu trữ ăn dần.
Lúc đầu, tình trạng chết đói cũng được cải thiện.
Nhưng không biết có phải do trời phạt hay không, dần dần người dân bị những căn bệnh lạ, sau đó cũng chết đi.
Người chết người nhà lại ăn, lại bệnh, một vòng tuần hoàn như thế dần dần cả làng không còn ai sống sót hết.
Bà lại nhìn về phía nhóm của Hanbin:
- Tất cả làng này đều đã bị nguyền rủa.
Từ lúc ăn xác chết đầu tiên thì đã định sẽ chết rồi.
Nơi đây cứ một năm sẽ lặp lại tất cả, mọi người sẽ sống lại sau đó chết đói, sau đó lại ăn thịt nhau, cuối cùng là bệnh chết.
- Bạn của cháu mất tích, bà biết họ ở đâu không?
- Hanbin khó khăn hỏi.
- Nhà thờ họ.
Trưởng làng muốn dùng các cậu để đổi mạng cho nhau mà rời khỏi đây.
Trước nửa đêm hãy rời khỏi đây.
- Bà có biết cách rời khỏi nơi này không?
Lew hơi lo lắng.
- Đốt nó...đốt cánh đồng...chỉ có các cậu mới đốt được thôi.
Mau chạy đi cứu bạn các cậu đi.
Nếu muộn sẽ không rời khỏi đây được nữa.
Nghe thế cả bốn người đều nhanh chóng đứng dậy, khi bước ra cửa, Hanbin quay lại hỏi bà:
- Vậy còn bà, bà sẽ ổn chứ.
Bà Kim gật đầu:
- Ta vốn đã chết rồi..đi đi..nhớ lấy...đốt nó..đốt hết.
Sau khi chạy ra khỏi nhà bà Kim, tất cả chạy đến nhà thờ họ của làng, nơi đó tối tăm, đen kịt không thấy một thứ gì.
Bên trong vọng ra tiếng bước chân.
Cả bọn nhanh chóng lao vào trong.
Cảnh tượng trước mắt khiến họ sững sờ.
Hyuk, Hwarang và Hyeongseop, treo lơ lửng trên xà nhà bằng những sợi dây thừng dày cộp.
Đôi mắt họ nhắm nghiền, miệng bị nhét giẻ, chỉ còn tiếng rên rỉ yếu ớt.
Trước mặt họ, là trưởng làng đang cầm một con dao sắc nhọn, trong miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Từ trong bóng tối đó, hàng chục đôi mắt đang nhìn chằm chằm ra ngoài.
Cả nhóm chết lặng.
Những đôi mắt trong bóng tối đang dần hiện rõ.
Chúng không phải là mắt người bình thường—tròng mắt đục ngầu, trống rỗng, chỉ phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài.
Cơ thể của chúng gầy trơ xương, làn da nhăn nheo, như thể đã bị bỏ đói suốt nhiều năm.
Khi Hanbin bước thêm một bước, trưởng làng đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
- Đói… chúng tôi đói…- Giọng ông ta khàn đặc, vỡ vụn như sắp tan vào không khí.
Lew siết chặt con dao trong tay, thấp giọng nói:
-Chúng ta phải hành động ngay.
Không đợi Lew nói hết câu, những người trong bóng tối bất ngờ lao ra!
Eunchan phản xạ nhanh nhất, chụp lấy một chiếc ghế gần đó ném thẳng vào chúng.
Một tên gầy trơ xương ngã xuống, nhưng chỉ mất vài giây để người đó đứng dậy.
- Mẹ ơi, cứu con!
- Taerae hét lên, tay cầm đèn pin quật mạnh vào một tên đang lao tới.
Hanbin chạy thẳng về phía ba người đang bị trói.
Cậu rút con dao từ túi ra, cắt dây trói cho Hyuk trước tiên.
- Hyuk, tỉnh lại đi!
Mau dậy đi!
Hyuk rên rỉ, mí mắt khẽ động đậy.
Hanbin tiếp tục cắt dây trói cho hai người còn lại.
Ở phía sau, Lew và Eunchan đang liều mạng cầm cự.
Dân làng kéo đến ngày một đông, họ như những u hồn không biết đau, hết người này đến người khác lao đến.
- Lẹ lên anh Hanbin!
Bọn em sắp bị bao vây rồi!
- Lew hét lên, vung dao đâm mạnh vào một người đang lao đến.
Cuối cùng, sợi dây cuối cùng cũng đứt.
Cả ba người rơi xuống sàn, Hyuk ho sặc sụa, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn.
- Chạy!
- Hanbin một tay nắm Hyuk, một tay nắm Hwarang, Hyeongseop vẫn chưa tỉnh được Eunchan chạy đến cõng trên lưng.
Nhân lúc bọn họ lao ra khỏi cửa, Taerae liền lấy bàn chặn lại.
Những tiếng la hét và tiếng đập cửa vang lên không ngừng, khiến ai cũng rùng mình.
Lew quay lại nhìn Hanbin, thở hổn hển:
- Chúng ta nhanh chạy đến cánh đồng lúa mì.
Không một ai phản đối.
Hyuk và Hwarang tuy vẫn còn yếu nhưng đã đủ sức để chạy theo mọi người.
Cả nhóm lao thẳng về phía cánh đồng lúa mì, nơi có thể là lối thoát duy nhất.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, cả nhóm lao qua con đường làng, hơi thở dồn dập.
Tiếng la hét của dân làng vẫn vang vọng phía sau.
Cánh đồng lúa mì hiện ra trước mắt.
Những bông lúa cao vút đung đưa trong gió, tạo thành những bóng đen lờ mờ.
Hanbin nhìn quanh.
- Lew, có bật lửa không?
- Cậu hỏi gấp.
Lew lục túi áo, rồi ném một chiếc bật lửa về phía Hanbin.
- Có, nhưng ... liệu có cháy không?
- Yên tâm, lúc nảy anh có lấy chai dầu từ nhà trưởng làng
Eunchan đặt Hyeongseop lúc này đã tỉnh xuống, nhanh chóng bẻ những bông lúa thành bó nhỏ.
- Lúa mì chín dễ bắt lửa hơn.
Hanbin lấy dầu, dốc hết lên bó lúa mì.
Cậu bật lửa.
Một tia sáng lóe lên—trong khoảnh khắc, lửa bùng lên rực rỡ.
Nhưng đúng lúc đó, một bóng đen lao đến.
Là trưởng làng.
Đôi mắt ông ta đỏ ngầu, khuôn mặt méo mó vì điên dại.
Ông ta lao đến Hanbin với con dao sáng loáng, miệng thét lên:
- Không được!
Các người không được đốt.
Hanbin xoay người tránh đòn, nhưng lưỡi dao lướt qua, cắt một đường trên cánh tay cậu.
Máu chảy ròng ròng.
Lew phản ứng nhanh, vung dao chém thẳng vào cánh tay trưởng làng.
Ông ta rú lên, lảo đảo ngã xuống.
Nhưng ngay lúc đó, những dân làng còn lại đã đuổi kịp.
- Nhanh lên!- Taerae hét.
Lửa bắt đầu lan ra, ánh sáng màu cam phản chiếu trên những khuôn mặt quỷ dị đang gào rú.
Cánh đồng lúa mì, thứ hy vọng duy nhất của dân làng, giờ đang trở thành ngọn lửa rực cháy.
Lew kéo tay Hanbin.
- Đi thôi!
Không còn thời gian nữa!
Cả nhóm lao vào giữa cánh đồng đang bùng lửa, mồ hôi túa ra vì sức nóng.
Sau lưng, tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp bầu trời đêm.
Những dân làng ma quái dường như đang tan biến sau ngọn lửa, như thể họ vốn dĩ chỉ là những linh hồn bị mắc kẹt giữa sự sống và cái chết.
Rồi… tất cả chìm vào im lặng.
Khi lửa bắt đầu tắt dần, trước mắt họ không còn là cánh đồng lúa mì nữa—mà là một bãi đất hoang, trơ trụi.
Không còn dấu vết của ngôi làng.
Không còn dấu vết của dân làng.
Taerae thở dốc, nhìn quanh.
- Tất cả biến mất rồi hả?
Lew siết chặt bàn tay dính đầy bụi và máu, mắt vẫn chưa tin vào những gì vừa xảy ra.
Không ai trả lời ngay.
Hanbin nhìn xung quanh lần cuối.
Ngôi làng đã biến mất, như thể chưa từng tồn tại.
Những căn nhà gỗ, con đường nhỏ, cả bóng dáng những người dân làng —tất cả chỉ còn là một khoảng trống hoang tàn, phủ đầy tro bụi.
Bỗng nhiên, Hwarang bật cười - Một tiếng cười nhẹ nhõm, đầy mệt mỏi, cậu ngã ra nằm lên nền đất.
- Có lẽ là làm được rồi. cứ như một giấc mơ vậy.
Hyuk thở hắt ra, cũng nằm xuống kế Hwarang:
- Nếu đây chỉ là một giấc mơ... thì anh không muốn mơ thấy nó lần nào nữa đâu.
Mọi người thấy cậu vậy cũng theo đó nằm xuống, phía trên đầu họ mặt trời bắt đầu ló rạng ở đường chân trời, nhuộm cả bầu trời một màu cam nhạt.
Cả nhóm nằm trên bãi đất trống, nơi từng là cánh đồng lúa mì, im lặng nhìn nhau.
Lúc này Taerae quay đầu hỏi mọi người:
- Anh Hanbin nói cánh đồng là ảo vậy sao chúng ta đốt được?
Hanbin ngẫm nghĩ giây lát:
- Có lẽ thứ chúng ta đốt là ảo ảnh tạo ra ngôi làng này.
Bà Kim từng nói ngôi làng là một vòng lặp thời gian, vậy chốt mở của nó là cánh đồng.
- Vậy mấy con quạ có ý nghĩa gì trong đây vậy?
Hyeongseop im lặng nhìn bầu trời, sau đó cậu mở miệng:
- Anh đoán đó là lời cảnh báo cho chúng ta.
Quạ đại diện cho dân làng, từ lúc chúng ta vào đây đã luôn bị chúng theo dõi, ăn thịt quạ cũng chính là ăn thịt dân làng.
Quạ ngày càng nhiều đại diện cho dân làng ngày càng chết nhiều người.
Chắc có lẽ trước chúng ta cũng có nhiều người đi lạc vào ngôi làng này rồi.
May mà chúng ta thoát được.
Hanbin liền bật cười:
- Chắc là tổ tiên gánh chúng ta còng lưng luôn đó.
Nghe anh nói xong không ai nói gì, nhưng trong ánh mắt họ có chung một điều—lần sau....tuyệt đối.... không nên đi lung tung nữa.
Bình minh dần dần ló dạng.
Khác với hoàng hôn nơi cánh đồng lúa mì đẹp nhưng đầy rẫy nguy hiểm, bình minh bây giờ như rột rửa tất cả tối tăm nhất.
Mang theo hơi thở của sự sống.
Lew đột nhiên thốt lên.
- Mọi người, mình về nhà thôi.
- Ừ, về nhà thôi.
Tất cả đồng thanh đáp lại.
THE END
P/s: Truyện đến đây là hết nha.
Vì mình chỉ có ý định viết truyện ngắn nên không tính kéo dài truyện này lắm và vì mình cũng không có kinh nghiệm viết truyện kinh dị nên chỉ viết một ít cho thoả đam mê thôi.
Dù sao cũng cảm ơn mọi người đã ủng hộ nhé ❤️