Cập nhật mới

Khác Come Back Home

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
391556090-256-k405941.jpg

Come Back Home
Tác giả: Hatitami
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Bất ngờ lạc đường, mở ra một câu chuyện kỳ lạ.



tempest​
 
Come Back Home
1. Làng quạ (1)


Nhân dịp Tempest comeback nên mình quay trở lại với một fic ngắn về nhóm.

Hy vọng mọi người sẽ thích.

-------------

Nhóm của Hanbin bị lạc đường, chuyện phải kể lại cách đây một tiếng, Khi tìm kiếm một tuyến đường tắt để đến nơi nhanh hơn, cả nhóm vô tình rẽ vào một con đường không có trên google map.

Ban đầu, con đường này trông khá bình thường, nhưng càng đi sâu vào, sương mù ngày càng dày đặc.

Tín hiệu điện thoại cũng biến mất, còn GPS thì bắt đầu xoay vòng vòng, không thể nào xác định được vị trí.

Họ quyết định quay xe lại, nhưng con đường phía sau đã biến mất—chỉ còn một lối đi duy nhất dẫn vào một khu rừng rậm rạp.

Không còn lựa chọn nào khác, họ tiếp tục tiến về phía trước đi được một lúc thì trời đã đến lưng chừng núi, cả nhóm bước xuống xe, hiện lên trong mắt mọi người là phong cảnh của thôn làng, núi bao quanh bốn phía.

Đưa tầm mắt ra xa sẽ thấy đồng ruộng một mảng màu vàng của lúa mì, từng lớp ruộng bậc thang đan xen với nhau.

Bầu trời hoàng hôn thật xinh đẹp.

Ánh mặt trời lặn nhiễm hồng từng đám mây lớn.

Ngẩng đầu lên nhìn, hình tròn đỏ thắm kia tựa như đang treo ở trên đỉnh núi xa. trái phải hai bên cũng đều là núi cao chót vót. theo không trung dần dần trở nên ảm đạm, những dãy núi cao đó liền hình thành một mảng tối đen chạy dài, vừa nhìn có vài phần hơi đáng sợ.

Mọi người đang đứng ngắm nhìn thì thấy từ xa có người đang đi tới, thân hình đầy đặn, sắc mặt hồng hào.

Người đó tự xưng là trưởng làng, làng của họ vì quanh năm trồng lúa mì nên có tên là làng lúa mì.

Sau khi biết nhóm Hanbin đi lạc, người đàn ông ngỏ ý mời nhóm của cậu ở lại qua đêm, sáng sớm mai sẽ cho người đưa các cậu ra khỏi nơi này.

Lew quay lại hỏi ý mọi người.

Ngoại trừ Hyeongseop có vẻ hơi chần chừ, mọi người đều đồng ý vì trời cũng sắp tối nếu không ở lại thì chỉ có nước ngủ giữa đường.

Sau khi biết nhóm Hanbin sẽ ngủ lại, trưởng làng vui vẻ dẫn nhóm các cậu đi tham quan ngôi làng.

Sắc trời đã dần tối đi, có gió thổi qua đây, mang theo mùi hương của lúa mì.

Vừa đi ông vừa giới thiệu.

- Lúa mì chỗ chúng tôi sắp đến mùa thu hoạch, nếu các cậu ở chơi thêm vài ngày, chờ thu hoạch xong sẽ cho các cậu ăn thử, hương vị chỉ có duy nhất ở đây thôi đấy.

Hanbin cười gật đầu, cậu đứng cạnh ruộng lúa không khỏi cảm thán.

- Đây là lần đầu tiên cháu thấy lúa mì đấy.

Những hạt lúa phát triển tốt như vậy chắc phải chăm sóc cực khổ lắm.

Trưởng làng lập tức nói:

- Cái này là đương nhiên rồi, ít nhiều gì thì cũng là công sức của người dân ở đây...chăm sóc rất tỉ mỉ.

Đi đến phía trước là nhà của tôi.

Để tôi nói vợ tôi nấu thêm đồ ăn cho mọi người.

Hyeongseop đi sau Hanbin, vẫn không biết vì sao luôn có cảm giác bất an, trên cánh tay đều nổi hết da gà lên, cậu quay đầu lại, phía xa chỗ sáng chỗ tối, cách một khoảng, trên cành cây có một con chim toàn thân lông màu đen đang đậu ở đầu cành, nhìn thấy người vậy mà không sợ hãi, nghiêng đầu nhìn bọn họ khiến Hyeongseop không khỏi hít vào một hơi.

Nghe tiếng của cậu mọi người quay lại nhìn, Hwarang nhìn thấy con quạ đen, giọng điệu không chắc chắn nói:

- Con quạ này lớn quá đi.

Con chim này toàn thân đều là lông màu đen, mỏ sắc nhọn, mấy cái móng vuốt sắc nhọn đậu trên cành cây rất chắc chắn, nó đứng trên cây lẳng lặng mà nhìn bọn họ.

Hyuk nhìn con quạ không nhịn được nói đùa:

- Nếu bị con này mổ, chắc cũng mất miếng thịt đó.

Trưởng làng nghe bọn họ nói thế liền vội vàng giải thích:

- Làng chúng tôi trồng lúa mì rất tốt nên những con chim ở xung quanh đều bay đến đây kiếm ăn.

Mọi người đừng sợ, chúng chỉ ăn lúa mì chứ không làm hại mọi người đâu.

Khi nhóm Hanbin quay người đi theo trưởng làng, Hanbin cảm giác rõ ràng có thứ gì đó đang bám theo mình.

Cậu quay đầu lại—vẫn những con quạ ấy, nhưng lần này, một con trong số chúng đã bay xuống thấp hơn, đậu ngay trên một chiếc cọc gỗ gần đó.

Khoảng cách quá gần khiến Hanbin có thể nhìn thấy rõ ràng chiếc mỏ sắc nhọn của nó, cùng với vệt máu nhỏ còn đọng lại bên trên.

Là máu của thứ gì vậy nhỉ?

Trước khi cậu kịp suy nghĩ thêm, con quạ đột nhiên phát ra một tiếng kêu khàn khàn—không giống tiếng quạ bình thường mà giống như một tiếng rít dài, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch.

Các con quạ khác cũng bắt đầu cất tiếng kêu đồng loạt, tạo nên một bản giao hưởng quái dị.

Lúc này, trưởng làng bất ngờ bước nhanh hơn, giọng nói của ông ta thấp xuống như muốn che giấu sự khó chịu:

- Đi thôi, đừng để ý đến chúng.

Nhà của trưởng làng là một căn nhà gỗ kiểu cũ, rộng rãi và mang đậm dấu ấn thời gian.

Vì ở vùng nông thôn, mỗi gia đình đều sở hữu một mảnh đất lớn, bên ngoài nhà còn có một khu vườn trồng rau xanh tốt.

Hiện tại, ánh đèn từ bên trong hắt ra, soi sáng cả khoảng sân trước.

Nghe tiếng động, một người phụ nữ từ trong nhà bước ra.

Trưởng làng giới thiệu bà với mọi người:

– Đây là vợ tôi, mọi người cứ gọi bà ấy là bà Kim.

Nói xong, ông quay sang nhóm Hanbin và chỉ vào họ:

– Họ đi lạc vào làng ta, bà dẫn họ ra gian sau ở tạm, rồi nấu chút gì đó cho họ ăn tạm đi.

Bà Kim trông có vẻ là người ít nói.

Nghe chồng nói xong, bà chỉ khẽ gật đầu, sau đó quay sang nhóm người lạ mặt.

– Các cậu đi theo tôi.

Trưởng làng tiếp lời:

– Nhà tôi còn hai phòng trống ở gian sau, các cậu cứ nghỉ ngơi ở đó.

Khi nào vợ tôi nấu ăn xong, bà ấy sẽ mang đến cho mấy cậu.

– Vậy cảm ơn trưởng làng trước.

Cả nhóm đi theo bà Kim về gian sau.

Ngôi nhà có xà ngang rất cao, nhưng vì đã xây dựng từ lâu nên không gian bên trong mang lại cảm giác u tối, ẩm thấp.

Bà Kim dừng chân trước hai căn phòng, mở cửa rồi nói:

– Phòng này để không, nhưng tôi vẫn thường xuyên dọn dẹp, mấy cậu chịu khó ở tạm vậy.

Lew nghe vậy liền nở nụ cười, đáp lời:

– Làm phiền bà rồi.

Bà Kim cũng không ở lại lâu, chỉ nói:

– Để tôi đi nấu chút mì cho mọi người ăn lót dạ.

Nói rồi, bà xoay người rời đi, khi ra khỏi phòng còn tiện tay đóng cửa lại.

Hyeongseop thấy cửa đã đóng liền ngồi xuống giường, thở dài uể oải nói:

– Không biết tại sao, nhưng từ lúc vào làng này, anh đã cảm thấy không thoải mái rồi.

Taerae huých nhẹ tay anh, cười trêu:

– Hay là do anh bị mấy con quạ kia dọa rồi?

– Không phải vậy, ngay từ đầu đã có gì đó không ổn.

Làng này… mang đến cảm giác rất kỳ lạ.

Eunchan cũng ngập ngừng lên tiếng:

– Mọi người có để ý thấy điều gì bất thường không?

Hanbin đứng dậy, mở cửa sổ.

Bên ngoài là một hàng cây lớn, trên những cành cây khẳng khiu, vài con quạ đen đang đậu lặng lẽ, đôi mắt sáng quắc trong bóng tối.

Cậu trầm ngâm một lúc rồi nói:

– Không có tiếng chó sủa.

Mọi người sững lại.

– Ở thôn quê, hầu như nhà nào cũng nuôi chó, vừa để giữ nhà, vừa trông gà vịt.

Nhưng từ lúc vào làng, anh chưa thấy một con chó hay mèo nào cả.

Lew nghe vậy, sau một thoáng suy nghĩ liền trấn an mọi người:

– Bất kể là làng này có vấn đề gì thì cũng không liên quan đến chúng ta, cứ ngủ qua đêm nay rồi sáng mai chúng ta rời đi ngay.

Mọi người đều đồng ý với quyết định này.

Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng vang lên tiếng gõ cốc cốc, khiến ai nấy đều giật mình.

Giọng bà Kim vọng vào từ bên ngoài:

– Tôi mang mì đến cho các cậu đây.

Bà Kim đặt xuống bảy tô mì nóng hổi.

Đó là mì đóng gói, nhưng có thêm hành lá và nước canh, mùi thơm không tệ.

Khi bà chuẩn bị rời đi, Hwarang bất chợt hỏi:

– Bà ơi, nhà bà có con cái không ạ?

Sao chúng cháu không thấy ai cả.

Động tác của bà Kim khựng lại.

Một thoáng im lặng trôi qua, rồi bà chậm rãi trả lời:

– Chỉ có hai vợ chồng tôi thôi…

Con cái hả…

Ánh mắt bà trở nên xa xăm, giọng nói dường như mất đi chút sức sống:

– Đã mất rồi..

Nghe vậy, mọi người hơi sửng sốt, Lew lúng túng an ủi:

- Bọn cháu không biết, thật sự xin lỗi bà.

Bà Kim lắc đầu, không để bụng, nói:

- Không sao, cũng đã lâu lắm rồi, tôi cũng quen rồi.

Nói xong, bà đứng dậy .

Khi bước đến cửa, bà bỗng nhiên cứng người, như thể nhìn thấy thứ gì đó.

Hanbin nhận ra sự bất thường, lập tức hỏi:

– Bà Kim, bà sao thế ạ?

Bà giật mình, vội lắc đầu:

– Không có gì đâu.

Mọi người ăn xong cứ để chén đũa ngoài cửa, mai tôi sẽ dọn.

Nói rồi, bà nhanh chóng rời đi.

Cả nhóm nhìn nhau đầy khó hiểu.

Hanbin bước ra ngoài, đứng đúng chỗ bà Kim vừa nán lại.

Cậu ngước mắt lên—và thấy trên ngọn cây, những con quạ đen vẫn đang chằm chằm nhìn xuống.

Một cảm giác lạnh sống lưng ập đến.

Cậu lập tức đóng cửa lại, nói dứt khoát:

– Ăn mì xong, mọi người ngủ chung một phòng, không ai tách ra.

– Được.
 
Come Back Home
2.Làng quạ (2)


Vì cả ngày dài đi đường, nhóm của Hanbin ai cũng thấm mệt.

Sau khi ăn xong, họ liền đi nghỉ.

Ở nông thôn không thể so với thành phố—ban đêm tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió thổi qua từng tán cây.

Chính vì vậy, khi tiếng kêu của bầy quạ vang lên giữa màn đêm, Hanbin lập tức tỉnh giấc.

– Hu hu hu…

Tiếng quạ kêu giữa đêm khuya, tựa tiếng khóc than của những đứa trẻ mang đến cảm giác rợn người.

Âm thanh nức nở xuyên qua bức tường mỏng, mang theo nỗi bi thương đầy ám ảnh.

Taerae ngủ bên ngoài, theo phản xạ nhích lại gần Hanbin, thấp giọng hỏi:

– Anh cũng nghe thấy đúng không?

Hanbin khẽ thở dài, ra hiệu cho cậu im lặng.

Tiếng kêu lúc to lúc nhỏ, vang vọng trong không gian u tối, khiến bầu không khí trong phòng ngày càng trĩu nặng.

Những người khác cũng lần lượt tỉnh dậy, nhưng không ai lên tiếng.

Bất ngờ—một tiếng hét chói tai xé toạc màn đêm, phá tan sự tĩnh lặng.

Giọng hét đó… giống hệt giọng của bà Kim.

Hanbin lập tức bật dậy:

– Để anh ra ngoài xem thử.

– Em đi với anh! – Hwarang cũng nhanh chóng ngồi dậy.

Họ mở cửa đi ra gian nhà trước.

Bên ngoài, ánh trăng chiếu xuống mờ ảo, bóng cây lay động theo cơn gió nhẹ.

Không gian yên ắng đến mức ngay cả tiếng côn trùng cũng không có.

Cả hai bật đèn điện thoại, bước nhanh về phía gian nhà chính.

Khi đến trước cửa phòng trưởng làng, Hanbin còn chưa kịp giơ tay gõ thì một giọng nói chợt vang lên sau lưng hai người.

Hanbin quay đầu lại.

Trưởng làng đứng đó, như một cái bóng vừa tách ra khỏi màn đêm.

Trong ánh sáng leo lét, đôi mắt ông lóe lên một tia kỳ lạ.

- Các người đang làm gì ở đây vậy?

Hanbin theo bản năng lùi về sau một bước.

- Cháu nghe thấy tiếng la của vợ ông nên đến xem thử – Hanbin bình tĩnh trả lời.

Trưởng làng trầm thấp đáp, giọng nói khàn đục như gió lùa qua khe cửa:

- Không có gì, bà ấy chỉ bị trượt ngã nên hoảng sợ thôi.

- À… vậy nếu có gì cần giúp đỡ, ông cứ gọi chúng cháu.

- Được rồi, khuya rồi, đừng đi lung tung.

Mấy cậu mau về ngủ đi.

Nói xong, ông ta lướt qua họ rồi mạnh tay đóng sầm cửa lại.

Hwarang ghé sát tai Hanbin, thì thầm:

- Anh có ngửi thấy mùi máu không?

Hanbin ra hiệu cho cậu đừng lên tiếng, sau đó kéo Hwarang về phòng.

Khi trở lại, họ kể lại mọi chuyện cho những người còn lại.

Lúc này đã là nửa đêm, tiếng kêu bên ngoài cũng đã im bặt.

Lew nhìn mọi người đều đã thấm mệt, liền nhắc nhở:

- Ngủ đi, có gì sáng mai chúng ta tính tiếp.

Ban đêm ở làng lúa mì vô cùng yên tĩnh, tĩnh lặng đến mức giống như nơi đây không tồn tại sự sống.

Hai bên đường, những bông lúa chín vàng nặng trĩu khẽ đung đưa theo làn gió, phát ra những âm thanh xào xạc như những lời thì thầm trong đêm tối.

Tối nay hanbin nằm mơ, cậu mơ thấy mình đứng giữa cánh đồng lúa mì, xung quanh là những con quạ đen đang đậu, ánh mắt chúng lạnh lùng quan sát cậu như thể cậu là con mồi của chúng.

.....

Ngày hôm sau, Hanbin bị đánh thức bởi những tiếng ồn bên ngoài.

Khi cả nhóm bước ra, họ thấy một đám đông tụ tập trước cây đa đầu làng.

Lại gần hơn, một mùi tanh tưởi xộc vào mũi.

Ở dưới gốc cây đa là xác những con quạ đen nằm la liệt, máu của chúng thấm đẫm cả một mảnh đất.

Trên những cành cây xung quanh, những con quạ còn sống lặng lẽ quan sát, đôi mắt sáng quắc đầy cảnh giác.

Sắc mặt cả nhóm Hanbin liền thay đổi.

Cậu đưa mắt nhìn những người dân làng xung quanh.

Điều kỳ lạ là… ngoài sự sợ hãi, trên gương mặt một số người còn lộ ra vẻ hưng phấn khó hiểu.

-Có phải làng ta bị thần linh trừng phạt không?

- Đừng nói bậy, rõ ràng là thần linh đang phù hộ chúng ta.

- Ông nói xem, nếu ăn thịt quạ có sao không?

- Cũng chết rồi, ăn thì làm sao?

Những tiếng bàn tán rì rầm vang lên.

Lúc này, trưởng làng cất giọng:

- Mọi người im lặng!

Sáng sớm không lo làm việc, tụ tập ở đây làm gì?

Ai về nhà nấy đi!

Một người đàn ông trong đám đông lên tiếng hỏi:

-Thế còn xác quạ thì làm sao, trưởng làng?

Ánh mắt trưởng làng hơi tối đi, nhưng ông vẫn gật đầu:

- Theo lệ cũ trong làng, chia ra ăn.

Vừa nghe xong, dân làng liền reo hò, lập tức bắt tay vào thu gom xác quạ.

Những cái thau lớn được mang ra, thi thể quạ lần lượt bị vứt vào trong.

Đám quạ trên cây bị tiếng động làm kinh động, vỗ cánh bay lên nhưng vẫn đậu gần đó, đôi mắt lạnh lẽo tiếp tục dõi theo.

Trên đường về nhà trưởng làng, Taerae xoa hai tay, lẩm bẩm:

- Mọi người có nghe không…

Họ định ăn mấy con quạ đó đấy!

Không sợ có chuyện gì à?

Cả nhóm quay về nhà trưởng làng.

Trong nhà chỉ còn bà Kim.

Lew lên tiếng hỏi bà về tiếng hét đêm qua.

Ánh mắt bà Kim thoáng hoảng loạn, nhưng rồi bà chỉ lắc đầu:

- Không sao, tôi chỉ bị thương nhẹ thôi.

Đột nhiên, Hwarang hỏi:

-Bà Kim, làng bà có truyền thống ăn thịt quạ à?

Bà Kim chợt sững lại.

Cả người bà cứng đờ, biểu cảm gần như sợ hãi.

Một lúc sau, bà lắc đầu quầy quậy:

- Không… tôi không ăn…

Nói xong, bà vội đứng dậy, gần như chạy về phòng.

Bảy người thấy vậy liền liếc nhìn nhau.

Hyuk lên tiếng:

- Chúng ta bây giờ tính sao?

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Lew.

Lew đưa mắt nhìn Hanbin, thấy anh đang cúi đầu, như đang suy nghĩ điều gì đó.

Đúng lúc này, bóng trưởng làng xuất hiện.

Ông ta bước vào nhà, đưa mắt nhìn một vòng rồi chậm rãi cất giọng:

- Hôm qua tôi hứa sẽ dẫn các cậu ra khỏi làng, nhưng bây giờ sắp vào mùa thu hoạch lúa mì nên tôi hơi bận.

Chỉ sợ không thể đưa các cậu đi được.

Các cậu chịu khó ở lại làng vài bữa vậy.

Lew nhẹ nhàng đáp:

- Trưởng làng chỉ cần chỉ đường, chúng cháu tự đi được.

- Không được!

Giọng trưởng làng đột ngột lớn hơn.

Nhìn thấy nhóm Hanbin đang chăm chú quan sát mình, ông ta vội vàng hạ giọng, hòa hoãn lại:

- Làng chúng tôi có chút khó đi, nếu không có người dẫn đường, các cậu sẽ lạc vào rừng, rất nguy hiểm.

Ông dừng lại một chút, rồi đột nhiên bật cười:

- Hôm nay có mấy con quạ chết, tí nữa tôi sẽ bảo bà nhà nấu cho mấy cậu ăn thử.

Quạ ở đây tuy không nhiều thịt nhưng rất mềm và ngon.

Các cậu có muốn ăn không?

Nụ cười của ông ta khiến cả nhóm lạnh sống lưng.

Lew lập tức từ chối:

- Cảm ơn ý tốt của ông, nhưng chúng tôi không quen ăn thịt quạ, sợ bị đầy bụng.

Cái đó cứ để mọi người ăn đi ạ.

Trưởng làng chỉ cười, nói một câu "tiếc quá" rồi quay đầu bước ra ngoài.

Đợi trưởng làng đi rồi, Lew nhìn mọi người hội ý.

- Buổi chiều chúng ta quay trở lại đường cũ coi có thể tìm được đường ra không.

Cả nhóm gật đầu đồng ý.

Chiều hôm đó, họ lần theo con đường cũ dẫn vào thôn.

Đi theo lối mòn nhỏ tiến vào cánh rừng rậm rạp, nhưng càng đi, lối đi càng nhỏ dần.

Cuối cùng, con đường biến mất hoàn toàn.

Gió núi mát lạnh thổi qua rừng cây, làm tán lá xào xạc lay động.

Cả nhóm hái vài chiếc lá cây lớn gần đó, lót dưới mặt đất, ngồi xuống hóng gió, chậm rãi thảo luận kế hoạch.

- Bây giờ tính sao đây?

Thật sự không ra được à?

- Taerae lẩm bẩm đầy bất lực.

- Nếu đã bị mắc kẹt thì chúng ta đành ở lại xem tình hình vậy.

Từ giờ mọi người nhất định phải cẩn thận- Lew dặn dò tất cả.

Tối nay, trưởng làng mời bọn họ ăn cơm chung.

Trên bàn, ngoài một đĩa rau xào và một nồi mì, còn có thêm một tô thịt lớn.

Những miếng thịt được tẩm ướp vàng ươm, trông vô cùng đẹp mắt.

Thế nhưng, không một ai trong nhóm Hanbin dám ăn, dù trưởng làng đã mời mọc nhiều lần.

Sau đó, ông ta chuyển hướng, gắp một miếng thịt bỏ vào chén của vợ mình.

Ngay lúc đó, nét mặt của bà Kim như nứt toạc ra.

Bà im lặng không nói gì, nhưng từ đầu đến cuối đều không hề động đũa vào miếng thịt ấy.

Nhân lúc dọn dẹp, Hyuk không nhịn được mà hỏi bà Kim:

- Không phải làng mọi người trồng lúa mì sao?

Vậy sao cháu chưa từng thấy nhà bà ăn cơm vậy ạ?

Bà Kim thoáng ngẩn ngơ khi nghe câu hỏi, sau đó lắc đầu, giọng nói nhỏ đến mức gần như thì thầm:

-Lúa mì hả… chưa có lúa mì để ăn.

Nghe đến đây, ai cũng cảm thấy kỳ lạ.

Một ngôi làng chuyên trồng lúa mì, vậy mà lại không có lúa mì để ăn?
 
Come Back Home
3. Làng quạ (3)


Đêm nay, Hanbin lại mơ.

Trong giấc mơ, cậu vẫn đứng giữa cánh đồng lúa, nhưng khung cảnh không còn xanh tươi mà hoang tàn, xơ xác.

Những bông lúa úa vàng, rũ rượi như đã bị bỏ mặc từ lâu.

Trên cánh đồng, những con quạ gầy trơ xương đậu rải rác, đôi mắt đen láy sáng hoắc, nhìn chằm chằm vào cậu.

Tiếng kêu khàn khàn của chúng vang lên đầy đe dọa, khiến không gian trở nên nặng nề hơn.

Rồi đột nhiên, lũ quạ xông đến bao vây lấy cậu.

Từng con, từng con, chẳng mấy chốc Hanbin đã chìm trong đàn quạ.

-Anh Hanbin...

Hanbin giật mình tỉnh dậy bởi tiếng gọi của Hyuk.

Cậu đưa tay lau mặt, hơi thở còn gấp gáp, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

Đôi mắt vẫn đượm nét mệt mỏi, như thể cơn mơ vừa rồi vẫn còn bám lấy cậu, chưa chịu buông tha.

Hyuk nhìn cậu đầy lo lắng:

-Anh mơ thấy gì mà toát nhiều mồ hôi vậy?

Hanbin lắc đầu, cố gắng xua đi cảm giác nặng nề trong lòng:

- Không có gì đâu, chỉ là ác mộng thôi- Giọng cậu khàn đặc.

Hanbin đứng dậy, khoác vội chiếc áo rồi bước đến cửa sổ.

Bên ngoài, màn đêm vẫn bao trùm khắp không gian.

Gió thổi qua, mang theo một hơi lạnh rợn người, không còn sự ấm áp của đất trời như trước.

Lúc này, qua cánh cửa sổ khép hờ, Hanbin nhìn thấy bóng dáng mờ mờ của trưởng làng đang đi ra sân sau, Ông ấy đi thẳng đến khoảng sân bên hông nhà, dáng vẻ có chút vội vàng.

Không biết nghĩ gì Hanbin liền mở cửa đi theo sau ông, hyuk thấy vậy cũng nhanh chân bước theo.

Đêm đen như mực, ánh trăng bị mây che khuất, chỉ còn lại những tia sáng lờ mờ xuyên qua kẽ lá.

Hanbin và Hyuk nhẹ nhàng bước theo trưởng làng, giữ khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện.

Ông ta đi rất nhanh, từng bước chân nặng nề vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.

Trưởng làng đi ra khỏi nhà, đi đến một khu đất trống phía sau nhà kho lớn, rồi dừng lại.

Ông ta nhìn quanh một lượt, sau đó cúi xuống, kéo một tấm ván gỗ trên mặt đất lên.

Một cái hầm tối om lộ ra.

Mùi ẩm mốc và mùi gì đó tanh tưởi xộc lên khiến Hanbin bất giác cau mày.

Trưởng làng lẩm bẩm vài câu không rõ rồi cẩn thận bước xuống.

Sau khi bóng dáng ông ta khuất hẳn, Hanbin và Hyuk liếc nhìn nhau, cả hai không ai bảo ai mà đều quyết định tiến lại gần.

Cậu nhón chân bước tới, nhìn xuống dưới hầm.

Một ánh đèn dầu le lói phía xa, đủ để cậu thấy những bậc thang gỗ dẫn xuống bên dưới.

Không gian phía dưới tối tăm, chỉ có tiếng gió rít khe khẽ.

Cậu cúi người thấp hơn, cố gắng không phát ra tiếng động rồi tiếp tục quan sát động tĩnh bên dưới hầm.

Trưởng làng lúc này đã biến mất khỏi tầm mắt, chỉ còn lại ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu phản chiếu lên bức tường đá ẩm thấp.

Hanbin hít sâu, cậu nhìn Hyuk ra hiệu cho cậu trở về, lối vào chỉ có một lối duy nhất thế này, nếu bọn họ theo vào sẽ bị trưởng làng phát hiện, tốt nhất nên quay về nói với mọi người chuyện này.

Khi trở về phòng, ngoại trừ Taerae vẫn còn ngủ, mọi người đều đã tỉnh.

Từ lúc Hyuk đi theo Hanbin, Lew cũng đã tỉnh, nhưng vì sợ ồn ào nên cậu chỉ đánh thức mọi người rồi ngồi chờ đợi.

Khi trông thấy cả hai trở về, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, Hyuk lập tức kể lại những gì họ đã chứng kiến.

Hyeongseop cau mày, giọng nói có phần trầm ngâm:

- Nửa đêm ông ta đi xa như vậy chỉ đến hầm làm gì?

Hanbin nhìn mọi người:

- Mấy đứa còn nhớ tối hôm đầu tiên lúc nghe thấy bà Kim hét lên anh và Hwarang ra xem cũng bắt gặp trưởng làng đi đâu về không?

Hôm đó người ông ta thoang thoảng mùi máu.

- Ý anh là trưởng làng đang giấu bí mật gì à?

Lew hỏi Hanbin.

- Anh không biết...

Không gian lại chìm vào im ắng, một đêm khó ngủ với tất cả.

Hôm sau, bọn họ nghe thấy dân làng nháo nhác.

Hanbin chặn một người lại hỏi thăm và được biết có người chết.

Nạn nhân là một người đàn ông sống ở cuối làng.

Cách đây một tháng, ông ta đột nhiên mắc một căn bệnh lạ.

Toàn thân run rẩy, kiệt quệ không còn sức lực, sau đó dần dần bị liệt, cuối cùng chỉ có thể nằm một chỗ chờ chết.

Một người dân thấp giọng lẩm bẩm:

- Lại chết nữa à?

Đây là người thứ mấy rồi?

Một người khác thì thào, giọng đầy sợ hãi:

- Ông nói xem… có phải do chúng ta đã ăn thứ đó nên mới bị trừng phạt không?

- Vậy lần sau ông đừng ăn nữa!

- Này… suỵt!

Thấy nhóm Hanbin đang chăm chú lắng nghe, một người đàn ông vội vàng đẩy người bên cạnh ra hiệu im lặng.

Mấy người nhìn nhau đầy lo lắng rồi nhanh chóng rời đi.

Nhóm Hanbin đến ngôi nhà ở cuối làng.

Từ xa, họ đã thấy đàn quạ đen đậu dày đặc trên mái nhà, đôi mắt sắc lạnh như theo dõi mọi thứ.

Cánh cửa nhà bật mở, một người đàn ông bước ra, ngay lập tức bị một con quạ lao xuống mổ vào đầu.

Ông ta chửi tục, tức giận ném đá về phía con quạ.

Người đàn ông thấy nhóm Hanbin đứng đó liền hỏi có chuyện gì?

Sau khi nghe Lew nói muốn đến thắp nhang, người đàn ông hờ hững đáp:

- Chôn rồi.

- Nhanh vậy ạ?

- Hanbin ngạc nhiên.

- Chứ để lâu làm gì?

Trời nóng thế này, không sớm thì mùi sẽ bốc lên.

Đã mấy tháng rồi chưa có mưa, không biết bao giờ mới có...

Ông ta thở dài, rồi như nhớ ra điều gì, quay sang hỏi:

-Hôm nay nhà tôi có thịt, mấy cậu có muốn ăn không?

Cả nhóm: .....

Sau khi từ chối lời mời cơm, lúc quay về, họ thấy trên đường có hai người dân đang đứng cãi nhau.

Cách đó không xa, một con chim màu đen đang đậu trên thân cây, lẳng lặng quan sát cảnh tượng ấy.

Trong ánh mắt nó hiện lên một tia chế nhạo, thậm chí có cả sự lạnh lẽo vô tình.

Hyuk chà sát cánh tay, nép người về phía Hanbin, khẽ nói:

- Mọi người có thấy kỳ lạ không?

Làng này ngày càng nhiều quạ hơn.

Hôm trước chỉ có vài con, nhưng hôm nay đã tụ thành đàn.

Khi mới bước vào làng, cánh đồng lúa mì xinh đẹp và yên tĩnh.

Nhưng lúc này, sau tất cả những gì họ chứng kiến, không ai còn cảm thấy nơi này đẹp nữa.

Chỉ có một bầu không khí quái dị bao trùm.

Không khí trong làng trở nên vô cùng tồi tệ.

Trái ngược với vẻ sợ hãi của nhóm Hanbin, người dân vẫn có vẻ bình thản.

Eunchan nhìn cánh đồng lúa mì phía xa:

- Không phải trưởng làng nói sắp thu hoạch sao?

Sao nhìn mọi người có vẻ rất rảnh rỗi vậy?

Nghe vậy, tất cả đều khựng lại, dường như chợt nhận ra điều gì đó mà từ đầu đến giờ họ đã vô tình bỏ quên.

Hyeongseop lẩm bẩm:

- Trời nóng, lúa mì...

Không đúng.

Nóng như vậy, tại sao lúa mì trong làng lại có thể tươi tốt thế này?

Đang lúc Hyeongseop tính bước chân về phía cánh đồng lúa mì để xem xét.

Bỗng nhiên, một tiếng "cạch" vang lên phía sau.

Cả nhóm quay lại, nhìn thấy trưởng làng đang đứng sau lưng họ, ánh mắt âm u:

- Mấy cậu đứng đây làm gì?

Lew vội đứng ra cười giải thích:

- Chúng cháu chỉ tò mò nên muốn nhìn kỹ lúa mì ở làng ông một chút.

- Lúa mì thì có gì đâu mà nhìn, mấy cậu mau trở về đi, đừng cản trở chúng tôi làm việc.

Nơi này không phải nơi các cậu có thể đến được.
 
Come Back Home
4. Làng quạ (4)


Cả bọn liếc nhìn nhau, biết không thể hỏi gì thêm nên đành quay về.

Sau khi quay về chỗ ở mọi người tập trung cùng nhau phân tích những gì đang xảy ra ở đây.

- Tính đến bây giờ, đã có hơn mười người chết vì căn bệnh lạ – Hyeongseop vừa nói, vừa tỉ mỉ ghi chép từng chi tiết trên giấy. – Ngay cả quạ cũng chết rất nhiều.

Bất chợt, cậu dừng bút.

- Làng này trồng lúa mì lại không có cơm để ăn, thay vào đó họ ăn thịt quạ.

Còn có những người chết vì căn bệnh lạ kia nữa.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Hyeongseop:

- Căn bệnh lạ này… anh từng đọc trong một cuốn sách về những chứng bệnh kỳ lạ của loài người.

Có một loại bệnh xuất hiện khi ăn thịt đồng loại.

Các triệu chứng của nó bao gồm run rẩy, mất kiểm soát tay chân, bị liệt, mất trí nhớ…

Cuối cùng là chết.

Những dấu hiệu này giống hệt với người đàn ông vừa chết hôm nay.....Có khi nào… họ ăn thịt người không? – Giọng Hyeongseop vang lên, như một lưỡi dao cắt ngang bầu không khí.

Mọi người đồng loạt nhìn nhau, sắc mặt tái đi.

Hyuk cố gượng cười trấn an:

- Anh xem phim kinh dị nhiều quá rồi đấy.

Sao có thể có chuyện đó được…

Hanbin siết chặt tay.

Cậu nhớ đến một câu chuyện từng đọc trong sách…

Một ngôi làng nhỏ tách biệt với thế giới bên ngoài, nơi người dân có những tập tục kỳ quái.

Ban đầu, họ chỉ ăn xác động vật… nhưng rồi dần dần…

- Anh nghĩ chỉ có một nơi có thể cho chúng ta câu trả lời- Hanbin nói, ánh mắt hướng về phía trưởng làng từng đi vào tối hôm qua.

Ánh mắt Lew cũng nghiêm túc hẳn, sau một hồi suy nghĩ cậu liền quyết định:

- Vậy tối nay, chúng ta sẽ đi xem thử coi rốt cuộc dưới hầm đó có gì?

Tối hôm đó, khi cả ngôi làng chìm trong tĩnh lặng, bảy người rời khỏi phòng, lặng lẽ tiến vào căn hầm ở khu đất trống.

Trước khi vào, Lew phân công nhiệm vụ:

- Anh Hanbin, Eunchan, Taerae và em sẽ vào trong.

Ba người còn lại ở ngoài quan sát.

Nếu có chuyện gì thì chạy trước, rõ chưa?

Hyuk chà xát hai cánh tay, không giấu được sự căng thẳng.

-Mọi người cẩn thận đấy.

Lew gật đầu, ra hiệu cho cả nhóm hành động.

Tiếng bản lề rít lên khe khẽ khi kéo cánh cửa hầm mở ra.

Một làn hơi lạnh bốc lên, mang theo mùi ẩm mốc pha lẫn thứ gì đó ngai ngái đến khó chịu.

Cả bốn người nheo mắt cùng nhau bước xuống cầu thang cũ kỹ dưới ánh sáng lờ mờ của đèn pin điện thoại.

Bước xuống bật cuối cùng, trong không gian chật hẹp, mọi thứ bừa bộn.

Trên bàn, một con dao vẫn còn dính thứ gì đó sẫm màu, phản chiếu ánh sáng yếu ớt.

Khi tiến thêm một bước, chân Taerae chạm vào thứ gì đó.

Cậu giật mình, vội rọi đèn xuống.

Ánh sáng lập tức chiếu lên một bàn tay tái nhợt, ngón tay co quắp.

Máu khô bám đầy đầu ngón tay, móng tay thì nứt gãy như thể nạn nhân đã chống cự đến hơi thở cuối cùng.

Nhận ra thứ vừa đụng vào, Taerae theo phản xạ định hét lên, nhưng Eunchan đã nhanh chóng bịt miệng cậu lại.

Trong không gian chật hẹp của căn hầm, khi bọn họ nhận ra trong hầm chứa gì thì tất cả đã chết lặng.

Đúng lúc này, một tiếng vang lên phía sau lưng, cả bốn người giật mình quay lại nhưng không phát hiện gì lạ.

Lew ra dấu cho mọi người lập tức ra ngoài.

Khi ra đến bên ngoài, Taerae không nhịn được ôm bụng nôn ra lặp tức, sắc mặt của ba người còn lại cũng không khá hơn là bao.

Sau khi nôn xong Taerae quay đầu nhìn bọn họ, vẻ mặt có chút không nhịn được:

- Vừa nãy có phải là xác người không?

Bọn họ thật sự ăn thịt người à ?

Vẻ mặt Hanbin tái nhợt, cậu nhìn Lew, giọng nói nghẹn lại:

- Cất ở hầm chứa... khả năng cao là để tích trữ làm thức ăn.

Chúng ta... hình như đã lạc vào một ngôi làng ăn thịt người rồi.

Cả nhóm chết lặng.

- Mọi người!

Giọng Eunchan vang lên kéo cả ba về hướng mình.

Cậu nhăn mặt, hoảng hốt thốt lên:

- Tại sao không thấy ba người anh Hyengseop đâu?!

Không ai kịp phản ứng trước câu nói của Eunchan.

Trong giây lát, cả nhóm nhìn quanh một cách hoảng loạn.

Ba người Hyuk, Hwarang và Hyeongseop vốn dĩ đứng canh bên ngoài, nhưng giờ đây không thấy bóng dáng họ đâu.

- Này...

đừng nói là...-Taerae lắp bắp, không dám nói tiếp.

- Mau đi tìm họ - Lew lên tiếng,

Cả bốn người đi tìm khắp ngôi làng nhưng chỉ có gió đêm lạnh lẽo và một sự im lặng bất thường.

- Không thể nào...

Ba người họ không thể nào biến mất không một tiếng động như vậy được.- Eunchan lẩm bẩm, tay siết chặt lấy vạt áo.

- Hay họ đã vào trong tìm chúng ta?

Taerae hỏi, giọng đầy bất an.

- Không thể - Hanbin đáp - Nếu vào trong, họ đã chạm mặt chúng ta rồi.

Chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra.

Lew trầm mặc một lát, rồi đột nhiên cau mày.

- Mọi người có phát hiện ra không?...Cả làng này đều đang im lặng.

Lúc này, cả nhóm mới nhận ra điều bất thường.

Vẫn là màn đêm tĩnh mịch, vẫn là cánh đồng lúa mì rộng lớn, nhưng dường như cả ngôi làng đã trở nên quái dị hơn.

Không còn tiếng động nhỏ nào phát ra từ những căn nhà xung quanh.

Ngay cả tiếng quạ kêu thường ngày cũng không nghe thấy nữa.

Cứ như thể, ngoài họ ra... chẳng còn ai sống trong làng nữa.

Hanbin nuốt khan, cảm giác bất an càng lúc càng dâng cao.

Bỗng nhiên—

Rầm!

Một âm thanh vang lên từ xa, phá vỡ sự im lặng đáng sợ.

Tất cả lập tức quay đầu về hướng phát ra tiếng động.

Ở đầu con đường, giữa bóng tối lờ mờ, một hàng người đứng sừng sững.

Những người đó đứng yên bất động, chìm trong bóng tối.

Ánh sáng yếu ớt từ đèn pin của nhóm chỉ đủ chiếu đến phần chân của họ—đôi chân trần, làn da nhợt nhạt đến kỳ dị.

Không ai dám thở mạnh.

Hanbin nuốt khan, tay siết chặt đèn pin.

- Sao dân làng lại đứng đây…?- Taerae khẽ hỏi, nhưng không ai trả lời.

Hàng người kia chợt cử động.

Một bước...Hai bước.

Tất cả đều tiến về phía họ.

- Chạy!- Lew ra lệnh, không một giây chần chừ.

Cả nhóm lập tức quay người, lao vào màn đêm.

Tiếng chân họ dẫm lên nền đất vang lên gấp gáp, nhưng phía sau, những tiếng bước chân lạ kia cũng nhanh chóng đuổi theo.

Hanbin không dám quay đầu, nhưng cậu có thể cảm nhận được họ đang ngày một gần cậu hơn.

Cảm giác như có thứ gì đó lạnh lẽo bám lấy gáy cậu.

Bỗng—

Taerae vấp ngã.

Cậu ngã nhào xuống nền đất, đèn pin trên tay rơi lăn lóc.

Cả nhóm khựng lại.

- Taerae!

Hanbin định quay lại đỡ cậu, nhưng Eunchan đã nhanh hơn, vội kéo Taerae đứng dậy.

Chỉ trong tích tắc đó, một người trong số họ đã áp sát.

Một bàn tay nhợt nhạt, xương xẩu chộp về phía Taerae—

- Không được!

Hanbin hét lên, vung mạnh đèn pin vào bàn tay đó.

Một âm thanh rắc vang lên, nhưng kẻ kia không hề kêu đau, chỉ giật lùi lại một chút.

- Chạy tiếp!

- Lew hét.

Không ai còn do dự nữa.

Taerae lảo đảo đứng dậy, cả nhóm lao đi, lần này không ai dám quay lại nhìn.

Hanbin hét lên phía trước nói với Lew:

- Cánh đồng lúa, chạy đến cánh đồng lúa mì.

Lew không hiểu tại sao Hanbin lại kêu vậy nhưng vẫn chạy theo hướng anh chỉ.

Khi bọn họ chạy vào cánh đồng lúa mì, những người kia đột nhiên đứng lại, ánh mắt họ trống rỗng, sau đó không biết thời gian trôi qua bao lâu họ quay người đi, biến mất trong bóng đêm.

Lew thở hổn hển hỏi Hanbin:

- Làm sao anh biết họ không vào đây được?

- Từ lúc chúng ta đến đây, anh chưa từng thấy họ vào cánh đồng lúa lần nào.

Lần trước Hyeongseop đã thắc mắc vì sao trời không mưa mà cây lúa lại tốt tươi như thế.

Anh có một suy đoán, cánh đồng tươi tốt mà chúng ta thấy thực chất không hề tồn tại.

Vì vậy họ mới không có cơm ăn, vì đói nên mới ăn thịt người, sau đó lại bị bệnh lạ chết, ngôi làng này thật ra đã chết, bọn họ bị nhốt ở chỗ này.

Taerae lập tức nôn nóng:

- Vậy bây giờ phải làm sao hả anh?

- Anh không biết - Hanbin lắc đầu.

Lew nghiêm túc:

- Bây giờ việc quan trọng nhất là phải tìm ra tụi anh Hyeongseop trước.

Một khoảng lặng bao trùm.

Eunchan khẽ cắn môi.

- Nhưng biết tìm họ ở đâu bây giờ?

- Anh biết có người biết- Hanbin đột nhiên lên tiếng.
 
Come Back Home
5. Làng quạ (5)


- Là bà Kim, người duy nhất không ăn thịt quạ.

Anh nghĩ bà ấy sẽ biết bọn họ ở đâu.

- Được, vậy chúng ta quay trở lại nhà trưởng làng tìm bà ấy.

Không ai chần chừ nữa.

Lew dẫn đầu, cả nhóm lao ra khỏi cánh đồng, quay trở lại ngôi làng ma quái.

Những căn nhà gỗ cũ kỹ hiện lên dưới ánh trăng, phủ một màu âm u rợn người.

Gió lùa qua những con hẻm nhỏ, mang theo mùi ẩm mốc.

Họ men theo đường làng, đến trước nhà trưởng làng.

Cửa trước mở toang, tối đen như vực thẳm.

Nhóm Hanbin lao vào, cả căn nhà im lặng như không có ai.

Cả nhóm đi nhanh đến căn phòng ngủ của bà Kim, Lew giơ tay gõ cửa, không có tiếng trả lời, bốn người nhìn nhau, sau đó Lew đưa tay mở cửa, cánh cửa gỗ cũ kỷ phát ra tiếng ọp ẹp.

Trong căn phòng ngủ, mọi thứ đều lộn xộn, một mùi chua thoang thoảng quanh quẩn.

Nơi góc giường, bà Kim nằm co ro, gương mặt bà xanh xao, hơi thở yếu ớt.

Cả bốn người chạy vào, Eunchan đỡ bà dậy, bà Kim giương đôi mắt mờ đục nhìn mọi người.

- Chạy đi....

Lew hơi nôn nóng:

- Bà Kim... rốt cuộc ngôi làng này đang giấu bí mật gì vậy?

Ánh mắt bà xa xăm, qua lời kể của bà, sự thật dần hé lộ.

Hơn ba mươi năm về trước, khi đó làng lúa mì gặp phải hạn hán, tất cả ruộng lúa mì mà họ trồng đều chết khô, cả làng đều ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.

Ngay cả các vật nuôi cũng chết vì đói, mới đầu họ chỉ ăn xác những con vật xấu số, dù sao chúng cũng chết rồi, nhưng vẫn không đủ, dần dần họ hướng đến xác của những người chết đói, chỉ cần được sống, ăn gì không còn là vấn đề.

Xác chết được cất dưới hầm lưu trữ ăn dần.

Lúc đầu, tình trạng chết đói cũng được cải thiện.

Nhưng không biết có phải do trời phạt hay không, dần dần người dân bị những căn bệnh lạ, sau đó cũng chết đi.

Người chết người nhà lại ăn, lại bệnh, một vòng tuần hoàn như thế dần dần cả làng không còn ai sống sót hết.

Bà lại nhìn về phía nhóm của Hanbin:

- Tất cả làng này đều đã bị nguyền rủa.

Từ lúc ăn xác chết đầu tiên thì đã định sẽ chết rồi.

Nơi đây cứ một năm sẽ lặp lại tất cả, mọi người sẽ sống lại sau đó chết đói, sau đó lại ăn thịt nhau, cuối cùng là bệnh chết.

- Bạn của cháu mất tích, bà biết họ ở đâu không?

- Hanbin khó khăn hỏi.

- Nhà thờ họ.

Trưởng làng muốn dùng các cậu để đổi mạng cho nhau mà rời khỏi đây.

Trước nửa đêm hãy rời khỏi đây.

- Bà có biết cách rời khỏi nơi này không?

Lew hơi lo lắng.

- Đốt nó...đốt cánh đồng...chỉ có các cậu mới đốt được thôi.

Mau chạy đi cứu bạn các cậu đi.

Nếu muộn sẽ không rời khỏi đây được nữa.

Nghe thế cả bốn người đều nhanh chóng đứng dậy, khi bước ra cửa, Hanbin quay lại hỏi bà:

- Vậy còn bà, bà sẽ ổn chứ.

Bà Kim gật đầu:

- Ta vốn đã chết rồi..đi đi..nhớ lấy...đốt nó..đốt hết.

Sau khi chạy ra khỏi nhà bà Kim, tất cả chạy đến nhà thờ họ của làng, nơi đó tối tăm, đen kịt không thấy một thứ gì.

Bên trong vọng ra tiếng bước chân.

Cả bọn nhanh chóng lao vào trong.

Cảnh tượng trước mắt khiến họ sững sờ.

Hyuk, Hwarang và Hyeongseop, treo lơ lửng trên xà nhà bằng những sợi dây thừng dày cộp.

Đôi mắt họ nhắm nghiền, miệng bị nhét giẻ, chỉ còn tiếng rên rỉ yếu ớt.

Trước mặt họ, là trưởng làng đang cầm một con dao sắc nhọn, trong miệng lẩm bẩm điều gì đó.

Từ trong bóng tối đó, hàng chục đôi mắt đang nhìn chằm chằm ra ngoài.

Cả nhóm chết lặng.

Những đôi mắt trong bóng tối đang dần hiện rõ.

Chúng không phải là mắt người bình thường—tròng mắt đục ngầu, trống rỗng, chỉ phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài.

Cơ thể của chúng gầy trơ xương, làn da nhăn nheo, như thể đã bị bỏ đói suốt nhiều năm.

Khi Hanbin bước thêm một bước, trưởng làng đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.

- Đói… chúng tôi đói…- Giọng ông ta khàn đặc, vỡ vụn như sắp tan vào không khí.

Lew siết chặt con dao trong tay, thấp giọng nói:

-Chúng ta phải hành động ngay.

Không đợi Lew nói hết câu, những người trong bóng tối bất ngờ lao ra!

Eunchan phản xạ nhanh nhất, chụp lấy một chiếc ghế gần đó ném thẳng vào chúng.

Một tên gầy trơ xương ngã xuống, nhưng chỉ mất vài giây để người đó đứng dậy.

- Mẹ ơi, cứu con!

- Taerae hét lên, tay cầm đèn pin quật mạnh vào một tên đang lao tới.

Hanbin chạy thẳng về phía ba người đang bị trói.

Cậu rút con dao từ túi ra, cắt dây trói cho Hyuk trước tiên.

- Hyuk, tỉnh lại đi!

Mau dậy đi!

Hyuk rên rỉ, mí mắt khẽ động đậy.

Hanbin tiếp tục cắt dây trói cho hai người còn lại.

Ở phía sau, Lew và Eunchan đang liều mạng cầm cự.

Dân làng kéo đến ngày một đông, họ như những u hồn không biết đau, hết người này đến người khác lao đến.

- Lẹ lên anh Hanbin!

Bọn em sắp bị bao vây rồi!

- Lew hét lên, vung dao đâm mạnh vào một người đang lao đến.

Cuối cùng, sợi dây cuối cùng cũng đứt.

Cả ba người rơi xuống sàn, Hyuk ho sặc sụa, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn.

- Chạy!

- Hanbin một tay nắm Hyuk, một tay nắm Hwarang, Hyeongseop vẫn chưa tỉnh được Eunchan chạy đến cõng trên lưng.

Nhân lúc bọn họ lao ra khỏi cửa, Taerae liền lấy bàn chặn lại.

Những tiếng la hét và tiếng đập cửa vang lên không ngừng, khiến ai cũng rùng mình.

Lew quay lại nhìn Hanbin, thở hổn hển:

- Chúng ta nhanh chạy đến cánh đồng lúa mì.

Không một ai phản đối.

Hyuk và Hwarang tuy vẫn còn yếu nhưng đã đủ sức để chạy theo mọi người.

Cả nhóm lao thẳng về phía cánh đồng lúa mì, nơi có thể là lối thoát duy nhất.

Dưới ánh trăng nhợt nhạt, cả nhóm lao qua con đường làng, hơi thở dồn dập.

Tiếng la hét của dân làng vẫn vang vọng phía sau.

Cánh đồng lúa mì hiện ra trước mắt.

Những bông lúa cao vút đung đưa trong gió, tạo thành những bóng đen lờ mờ.

Hanbin nhìn quanh.

- Lew, có bật lửa không?

- Cậu hỏi gấp.

Lew lục túi áo, rồi ném một chiếc bật lửa về phía Hanbin.

- Có, nhưng ... liệu có cháy không?

- Yên tâm, lúc nảy anh có lấy chai dầu từ nhà trưởng làng

Eunchan đặt Hyeongseop lúc này đã tỉnh xuống, nhanh chóng bẻ những bông lúa thành bó nhỏ.

- Lúa mì chín dễ bắt lửa hơn.

Hanbin lấy dầu, dốc hết lên bó lúa mì.

Cậu bật lửa.

Một tia sáng lóe lên—trong khoảnh khắc, lửa bùng lên rực rỡ.

Nhưng đúng lúc đó, một bóng đen lao đến.

Là trưởng làng.

Đôi mắt ông ta đỏ ngầu, khuôn mặt méo mó vì điên dại.

Ông ta lao đến Hanbin với con dao sáng loáng, miệng thét lên:

- Không được!

Các người không được đốt.

Hanbin xoay người tránh đòn, nhưng lưỡi dao lướt qua, cắt một đường trên cánh tay cậu.

Máu chảy ròng ròng.

Lew phản ứng nhanh, vung dao chém thẳng vào cánh tay trưởng làng.

Ông ta rú lên, lảo đảo ngã xuống.

Nhưng ngay lúc đó, những dân làng còn lại đã đuổi kịp.

- Nhanh lên!- Taerae hét.

Lửa bắt đầu lan ra, ánh sáng màu cam phản chiếu trên những khuôn mặt quỷ dị đang gào rú.

Cánh đồng lúa mì, thứ hy vọng duy nhất của dân làng, giờ đang trở thành ngọn lửa rực cháy.

Lew kéo tay Hanbin.

- Đi thôi!

Không còn thời gian nữa!

Cả nhóm lao vào giữa cánh đồng đang bùng lửa, mồ hôi túa ra vì sức nóng.

Sau lưng, tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp bầu trời đêm.

Những dân làng ma quái dường như đang tan biến sau ngọn lửa, như thể họ vốn dĩ chỉ là những linh hồn bị mắc kẹt giữa sự sống và cái chết.

Rồi… tất cả chìm vào im lặng.

Khi lửa bắt đầu tắt dần, trước mắt họ không còn là cánh đồng lúa mì nữa—mà là một bãi đất hoang, trơ trụi.

Không còn dấu vết của ngôi làng.

Không còn dấu vết của dân làng.

Taerae thở dốc, nhìn quanh.

- Tất cả biến mất rồi hả?

Lew siết chặt bàn tay dính đầy bụi và máu, mắt vẫn chưa tin vào những gì vừa xảy ra.

Không ai trả lời ngay.

Hanbin nhìn xung quanh lần cuối.

Ngôi làng đã biến mất, như thể chưa từng tồn tại.

Những căn nhà gỗ, con đường nhỏ, cả bóng dáng những người dân làng —tất cả chỉ còn là một khoảng trống hoang tàn, phủ đầy tro bụi.

Bỗng nhiên, Hwarang bật cười - Một tiếng cười nhẹ nhõm, đầy mệt mỏi, cậu ngã ra nằm lên nền đất.

- Có lẽ là làm được rồi. cứ như một giấc mơ vậy.

Hyuk thở hắt ra, cũng nằm xuống kế Hwarang:

- Nếu đây chỉ là một giấc mơ... thì anh không muốn mơ thấy nó lần nào nữa đâu.

Mọi người thấy cậu vậy cũng theo đó nằm xuống, phía trên đầu họ mặt trời bắt đầu ló rạng ở đường chân trời, nhuộm cả bầu trời một màu cam nhạt.

Cả nhóm nằm trên bãi đất trống, nơi từng là cánh đồng lúa mì, im lặng nhìn nhau.

Lúc này Taerae quay đầu hỏi mọi người:

- Anh Hanbin nói cánh đồng là ảo vậy sao chúng ta đốt được?

Hanbin ngẫm nghĩ giây lát:

- Có lẽ thứ chúng ta đốt là ảo ảnh tạo ra ngôi làng này.

Bà Kim từng nói ngôi làng là một vòng lặp thời gian, vậy chốt mở của nó là cánh đồng.

- Vậy mấy con quạ có ý nghĩa gì trong đây vậy?

Hyeongseop im lặng nhìn bầu trời, sau đó cậu mở miệng:

- Anh đoán đó là lời cảnh báo cho chúng ta.

Quạ đại diện cho dân làng, từ lúc chúng ta vào đây đã luôn bị chúng theo dõi, ăn thịt quạ cũng chính là ăn thịt dân làng.

Quạ ngày càng nhiều đại diện cho dân làng ngày càng chết nhiều người.

Chắc có lẽ trước chúng ta cũng có nhiều người đi lạc vào ngôi làng này rồi.

May mà chúng ta thoát được.

Hanbin liền bật cười:

- Chắc là tổ tiên gánh chúng ta còng lưng luôn đó.

Nghe anh nói xong không ai nói gì, nhưng trong ánh mắt họ có chung một điều—lần sau....tuyệt đối.... không nên đi lung tung nữa.

Bình minh dần dần ló dạng.

Khác với hoàng hôn nơi cánh đồng lúa mì đẹp nhưng đầy rẫy nguy hiểm, bình minh bây giờ như rột rửa tất cả tối tăm nhất.

Mang theo hơi thở của sự sống.

Lew đột nhiên thốt lên.

- Mọi người, mình về nhà thôi.

- Ừ, về nhà thôi.

Tất cả đồng thanh đáp lại.

THE END

P/s: Truyện đến đây là hết nha.

Vì mình chỉ có ý định viết truyện ngắn nên không tính kéo dài truyện này lắm và vì mình cũng không có kinh nghiệm viết truyện kinh dị nên chỉ viết một ít cho thoả đam mê thôi.

Dù sao cũng cảm ơn mọi người đã ủng hộ nhé ❤️
 
Back
Top Bottom